[Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next
Wed May 30, 2012 8:24 am#51
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2390
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

@bemeo:Ôi,tối nay mình mới viết vì mấy ngày nay không nghĩ ra gì hết!


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Wed May 30, 2012 4:34 pm#52
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3160
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Yeah ,vậy mấy ngày qua bạn đang suy nghĩ để viết vào tối này à .
Mong chap của bạn nha


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Wed May 30, 2012 10:00 pm#53
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2390
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Chap 2 : kế hoạch bất hạnh
Những ngày sau khi Alice xuất viện...
8h am
Chooaanngg...
-Á...động đất hả trời,hay là trời sập?! _Tiếng cậu trai hét lên xé toạt không khí yên tĩnh của khu nhà,làm chim chóc bay tá lả...
-Giờ mới dậy hả ông tướng! Còn cái đống này do cậu làm hả??_Giọng Shun đều đều,nhưng trong lòng đang có chút bận tâm. Ai có thể vào nhà trong khi cậu khoá cửa và tên kia nằm một đống giữa sàn?? Chẳng lẽ nào là cô ta sao??
-Miki,sao tên đó không có biểu hiện gì vậy? Bộ đập phá chén dĩa không làm hắn bất hạnh à?_Một cô gái đang vắt vẻo trên cành cây,vừa nói vừa xoa đầu con mèo nhỏ trên vai._Hay là hắn ta đang giả vờ nhưng thật ra đang rất đau khổ?!
-Đồ ngốc! Chỉ là đồ dùng thôi thì làm gì được. Tiếp tục thôi.
1h pm
-Á,Shun ơi,mất cái giường rồi! Sao ngủ trưa bây giờ?
Shun vẫn thản nhiên,liếc nhìn qua cửa sổ,cười thầm và nghĩ. Cô ta thật ngốc,mấy cái trò vặt này mà làm nên chuyện à? Cứ làm như thế đi,tôi sẽ xem cô làm gì tiếp theo.
"Hư,thất bại rồi."
3h pm cùng ngày
Alice hiện giờ đang cầm ngọn đuốc,khuôn mặt hết sức nham hiểm.Lần này cô vẫn quyết tâm thực hiện khế hoạch. Dù...có phần...
Phòng Shun đã mất đi...con mèo nhồi bông của tên cùng phòng,báo hại hắn cứ bù lu bù loa,khóc ré lên. Trong khi đó Shun lại rất hài lòng. Tâm trạng mình giờ như nắng sớm vậy. Cô ta cứ làm trò vậy,mình nghĩ suốt đời sẽ như con rối thôi.
-Wow,kế hoạch này được đấy. Nhưng rốt cuộc hắn ta không đau khổ. Tức quá đi ààààà!!!...Ủa,đó là...Miki ơi nghĩ ra rồi! Lần này chắc chắn thành công!
Địa ngục...
- Thưa Nữ hoàng,người có nghĩ rằng con bé sẽ hoàn thành nhiệm vụ không? Dù sao nó cũng là con người,thần e rằng..._ Giọng nói của một người phụ nữ đang quỳ,mặc áo choàng đen che gần hết khuôn mặt,chỉ thấy được đôi môi đang mấp máy.
-Không hề gì,Alice sẽ làm được. Ta tin tưởng con bé. _Nữ hoàng nói,mắt vẫn dõi vào gương phản chiếu hình ảnh._Chỉ còn 3 ngày nữa,Alice...
5h pm hôm đó... "Cái tên này,mua đồ ăn gì mà lâu thế không biết. Chắc là lại tìm xó nào rồi nằm đó ngủ rồi cũng nên.Thôi,đọc cái gì đó cho đỡ buồn vậy! Alice,sao cô ta không làm trò nữa. Hưm...tự nhiên thấy thiếu thiếu cái gì đó..."
Shun ngồi vào bàn,nhìn dáng vẻ hết sức mệt mỏi,hệt như cua bẻ mất càng vậy. Tay cầm tờ báo,mắt nhìn nhưng đầu óc cứ nghĩ đâu đâu. Chuyện Alice cứu cậu cứ hiện rõ mồn một. Mới hôm qua Alice còn nằm đó,màu chảy ướt tay Shun khi cậu cõng cô ấy đến đường lớn vì chỗ đó quá nhỏ,xe cấp cứu không thể vào được. Một người con gái cứu cậu,có máu...
Shun nghĩ cô ta khá là giống mẹ mình. Về...tất cả mọi hành động. Cậu cảm thấy lòng rối bời,lẫn lộn như dòng người đang tấp nập ngoài phố vậy. Mỗi người là một suy nghĩ...
-Con thật ngốc phải không mẹ?_Shun quay sang bàn bên cạnh,nhìn vào góc quen thuộc và chợt nhận ra...bức ảnh mẹ và em trai cậu đã...biến mất!!!
Không tin vào mắt mình, Shun chạy vội lại,nhìn kỹ. Cậu bắt đầu hoảng loạn thật sự. Tay không ngừng lục tung những thứ xung quanh và miệng lảm nhảm " Mẹ,Shita...hai người đâu rồi???" Tiếng đồ vật bị ném làm Shun càng mất bình tĩnh. Cậu nhớ rất kỹ là ngày nào mình cũng để khung ảnh ở chiếc bàn cạnh cửa sổ.Sao giờ lại...
Vừa lúc đó,cậu bạn cùng phòng của Shun bước vào,hết sức ngạc nhiên với cảnh tượng trước mắt : đồ vật bị xáo trộn lung tung và Shun đang ngồi đó...khóc...
-Shun,có chuyện gì vậy? Trộm vào nhà hả? Sao...sao cậu lại khóc??? Cậu...
-Có phải cậu lấy đúng không? Ảnh mẹ mình...nó đâu rồi hảảảả???_Shun nói gần như hét. Lần đầu tiên Hoshi (tên cậu cùng phòng) thấy Shun có phản ứng mạnh như vậy. Một con người lạnh lùng,bình tĩnh giờ đã khóc. Thật sự rất sock...
-Shun,làm ơn. Chắc nó chỉ ơ đâu đây thôi. Lạ thật,sao hôm nay mất nhiều thứ quá vậy?
Shun như sực tỉnh và suy nghĩ. Sao đột nhiên mình lại quên mất chứ?! Phải rồi,chỉ có thể là ...ở đâu,cô ta ở đâu chứ???
-Chúng ta thành công rồi Alice ơi! Chỉ cần để cậu ta thấy mặt trời lặn là cậu sẽ thành thần chết đó.
Alice tay cầm khung ảnh và nghĩ thấy tội cho Shun,bức ảnh này hẳn quan trọng lắm nên anh ta mới khóc . Alice thấy mình thật có lỗi. Cô không muốn...
- Miki,hẹn gặp anh ta. Tớ có chuyện cần nói._Alice nghiêm mặt,có vẻ rất quyết tâm vào việc gì đó...
End chap 2.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Thu Jun 07, 2012 3:06 pm#54
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2390
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Chap 3: Thân thế
Nghe những lời Alice nói mà Miki tưởng mình nghe nhầm. Kế hoạch đã thành công,chỉ còn một bước nữa,mọi chuyện sẽ kết thúc êm đẹp.Dụ tên Shun đó lúc mặt trời lặn đâu cần nghiêm trọng vậy đâu.Alice nghĩ gì vậy chứ? Nhưng chắc không sao, vì Alice,phải làm vậy thôi. Miki thầm nghĩ và bay đi mất trong khi Alice tay cầm bức ảnh,mỉm cười. Có lẽ cô đã đúng.
Trong khi đó...
Shun đang trong tình trạng hỗn loạn vô cùng.Căn phòng vốn ngăn nắp giờ giống như vừa bị trộm viếng. Mà cũng đúng. Shun đã biết kẻ trộm đó là ai, cậu chạy vụt đi,để lại Hoshi trố mắt nhìn theo. Cậu chạy, không có phương hướng,lúc bắt đầu thấm mệt,Shun cúi người,tay dựa vào bức tường,tay kia lau mồ hôi đang chảy trên má.Khi Shun định chạy đi tìm tiếp thì... xuất hiện thứ mà cậu muốn tìm. Nhưng một phần thôi, vì đó là Miki.
Ngạc nhiên nhưng chắc chắn là mình đã tìm được,Shun định cất tiếng thì Miki đã nói trước:
-Này tên kia,biết sân thượng của toà nhà kia không? 5 phút nữa hẹn gặp ngươi ở đó.
Miki vừa dứt lời thì Shun đã biến mất, để lại Miki với cục tức trên trán và con mèo rủa : "Đồ...abcxyz..."
Cạch
-Đến rồi hả? Ta muốn nói với anh một chuyện._Cô gái tóc cam đang ngồi nghiêng người,chống tay trên lan can sân thượng,đôi mắt nâu sáng nhìn về phía mặt trời chuyển sang màu đỏ ối,bắt đầu ẩn sau những toà nhà đồ sộ. Cô gái ngồi đó,giữa mặt trời. Mọi thứ thật hoàn mỹ, cô thật giống một thiên thần,nếu không có đôi cánh đó...
-Tôi nghĩ là tôi biết cô đã lấy bức ảnh đó. Giờ thì hãy trả lại đây,nếu không..._Shun vào thẳng vấn đề,có vẻ như không hề quan tâm đến vẻ đẹp đó. Dù cậu thấy người mình đang nóng lên như những tia nắng kia...
-Nếu không thì anh làm gì hả? Cầm lấy nó._Alice ném bức ảnh về phía Shun. Cậu chụp lấy bức ảnh,thở phào nhẹ nhõm. Nhưng có điều cậu không hiểu,tại sao cô lại trả lại bức ảnh lại, cậu đã bất hạnh,phải,đúng là cậu đã rất đau khổ tưởng chừng như rơi xuống vực không đáy. Cô ta đã thành công,tại sao???
Trong khi Shun đang ngạc nhiên thì Alice hỏi :
-Shun,mẹ anh có phải là...Hikari Asa không?
Như có sét đánh ngang tai,Shun ngạc nhiên nhìn Alice,rồi anh cười khẩy:
-Cô nói đúng lắm. Có phải cô biết hết về tôi đúng không?
-Không. Nếu tôi nói tôi đã từng gặp mẹ anh thì sao? Và...tôi là con người..._Không để Shun trả lời,Alice bắt đầu kể.Cách đây một năm,cô là con người như những người khác. Nhưng đặc biệt hơn cô có khả năng thấy và nói chuyện được với các linh hồn. Vì các hồn ma chỉ có thể tồn tại ở thế giới loài người 49 ngày,nên cô đã dùng khả năng này để giúp đỡ họ. Cho đến một ngày,linh hồn của một người phụ nữ xinh đẹp đã nói :
-Alice à,thời gian ta ở thế giới này không còn nhiều,ta có việc muốn nhờ con giúp ta.
-Việc gì ạ? Cô cứ nói đi,cô Hikari Asa!_Alice hào hứng.
-Ta...có đứa con trai bằng tuổi con tên Shun Kazami. Hãy chăm sóc cho nó giúp ta. Xin con...
Không lâu sau đó,cô Hikari đã bay lên trời,trở thành thiên thần. Vì đã giúp đỡ nhiều hồn ma nên Alice được quyền học ở hai ngôi trường đặc biệt : devil's school và angle's school. Hai ngôi trường ở gần nhau,vì thế đã xảy ra sự cố (nho nhỏ). Alice,thay vì đi vào trường đào tạo thành thiên thần đã đi nhầm vào...trường ác quỷ!!!
(Shun: ngốc,có thế mà cũng nhầm.)
Dĩ nhiên là cô sẽ phải hoàn thành nhiệm vụ được giao mới trở thành thần chết thực sự.
-Vì thế tôi mới ngạc nhiên khi người mà tôi phải làm cho bất hạnh lại là anh,Shun Kazami,con trai của cô Hikari !_Alice nói,đau khổ khi nhớ lại chuyện cũ.
Shun bàng hoàng, mẹ anh không cô đơn. Có lẽ Shita cũng vậy. Bà ấy rất yêu thương anh,vậy mà Shun tưởng giây phút đó,vì mẹ không thương mình mà quyết định ra đi. Cô gái này...rất đặc biệt...giống mẹ lắm...
-Sao cô lại kể chuyện này cho tôi? Tôi là nạn nhân của cô...
-Ưm,có lẽ vì lời hứa giữa tôi và mẹ anh,và..._Alice nói, cô tưởng mình hoa mắt. Cô đã thấy Shun cười
...rất đẹp...Trong chốc lát,Alice thấy mặt mình đỏ lên, tim đập mạnh...
Ngày thứ ba đã hết...
...Mặt trời đã lặn...
End chap 3.
Tên mẹ của là do mình phịa đấy.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Thu Jun 07, 2012 5:09 pm#55
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3160
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Tem ( cất vào két sắt khóa chặt lại )
Alice trong chap này vui quá ,đi học lộn trường
Mong chap của bạn nha Ranka


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sun Jun 10, 2012 11:56 am#56
avatar
miaki iuzaki
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 30
BKGC BKGC : 1893
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : những bông hoa không màu sắc
Stt : tự do....bạn đã có chưa?

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

bemeo nàh! Tem Alice x Shun là của tớ mừh! :anva: trả lại đây! ứ ừ! ứ chịu đâu!
Ôi mình sinh ra hiền lành nứt vách tường thế này thì làm sao chửi như thế nàh!
Em êu dạo này viết fic lên tay đấy chứ! chúc mừng em gái ta nah ^^


Chữ ký của miaki iuzaki


Tue Jun 12, 2012 9:16 pm#57
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2390
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

@bemeo: hì,thank bạn vì đã com. Mà đâu có ai vào giành tem với bạn đâu mà phải cất vào hòm,kĩ quá*cười buồn*
@Miaki: ôi,chị thật là...hehehe...
Chỉ có khúc đó chĩ ác thôi,còn mấy cái sau thì không đến nỗi vậy âu. Cảm ơn chị nha,em sẽ cố gắng hơn nữa. Chúc chị thi tốt nha.
Chap 4 part 1: Ác mộng.
-Miki mèo,ra đây!
-Gì thế,Alice?
Giọng nói của một cô gái tên Alice và con mèo Miki phá tan sự yên tĩnh của công viên về sáng. Alice dẫn Miki vào màn đêm. Con mèo vẫn bám theo...không một chút nghi nghờ....
Áááááá...CẠCH!
-Làm gì vậy? Thả tớ ra,ALICE...!
-Xin lỗi nha,Miki! Bắt nhốt cậu vào trong cái lọ thần này quả thật là không đúng nhưng.... Yên tâm đi,cậu sẽ sớm trở lại như cũ. Giờ thì...tạm thời tớ sẽ để cậu ở balo. Xin lỗi..._Alice giải thích,trong khi chiếc lọ vẫn không ngừng phát ra những âm thanh như tiếng của người đang hết sức giận dữ...
Khoảng không gian bỗng trở nên im lặng lạ thường.Chỉ có những tiếng rả rích như ai đó thở dài...
Trong khi đó,tại phòng Shun.
Ánh sáng yếu ớt của mặt trời mới mọc len qua những tán lá đẫm sương sớm,chui qua khe cửa sổ, chiếu vào khuôn mặt đang say giấc. Tinh nghịch đuổi bắt nhau rồi rọi thẳng vào mắt chàng trai. Chớp nhẹ đôi mắt,anh tỉnh giấc và mở to mắt. Alice đang đứng đó,nhìn Shun với khuôn mặt ngây thơ vô (số) tội làm anh ngạc nhiên và...
-Cô làm gì ở đây hả,muốn làm tôi chết khiếp sao?_Shun nói bằng giọng bình tĩnh nhất có thể,mặc dù đã nóng như sắp núi lửa phun trào vì lần đầu tiên, Shun thấy Alice gần mặt mình như vậy. Tim cậu nhảy loạn nhịp trong lồng ngực và mặt đã đỏ lên tự lúc nào. Như không muốn để Alice biết và tự cho là tại mình đang giận nên mới cảm giác lạ,Shun đằng hắng giọng,bật dậy và đi thẳng vào phòng tắm trong khi Alice trố mắt nhìn theo.
5 phút sau...
Shun bước ra, Alice vẫn ở đó,tay cầm bức ảnh mà hôm qua cô đã trả nó cho anh. Thật may khi có nó trước lúc ngủ tối. Không có bức ảnh, anh sợ ác mộng sẽ đến và thiếu họ,cảm giác sợ hãi...Shun cứ chìm vào suy nghĩ mãi đến khi Alice đặt bức ảnh xuống, cất tiếng:
-Anh quả thật rất thản nhiên trước mọi việc và giỏi lờ đi nó. Không thắc mắc chuyện tôi lại có mặt ở đây sao?
Hơi ngạc nhiên trước thái độ kỳ lạ của Alice, Shun nhìn cô và rồi nói,như xem việc cô có mặt ở đây như là một phần kế hoạch ngày hôm nay:
-Chẳng phải là cô đến để tìm ra điểm yếu của tôi sao?
-Sai hết. Hôm qua tôi đã có thái độ không tốt với anh. Thành thật xin lỗi, vì vậy hôm nay tôi muốn mời anh đi công viên giải trí...cùng tôi._Hai từ cuối có vẻ khó khăn lắm Alice mới thốt ra được.Thái độ của cô rất thành khẩn,cúi đầu xin lỗi và chắp hai tay trước ngực,ánh mắt long lanh háo hức chờ đợi câu trả lời. Shun lúc này như đã nhìn thấu hết tâm can của Alice.Anh nhìn cô,sau đó với lấy chiếc áo khoác xanh lá ở đầu giường,hờ hững khoác vào. Thấy Alice đứng trơ ra đó,cậu lên tiếng đánh thức cô nàng:
-Ít ra cũng phải hiểu tôi đồng ý chứ. Đi thôi.
Alice nhìn theo, xấu hổ về hành động của mình,cô lắc đầu nguầy nguậy để xua tan ý nghĩ về hành động đó ra khỏi tâm trí,cô nở nụ cười tươi,chạy với theo Shun đã khuất sau cánh cửa. Vậy cũng hay,miễn sao thắc mắc của mình được giải đáp. Đi nào.
End part 1.
Tạm thời tới đây thôi vì mình bận học bài rồi. Nếu có thể thì khoảng...tối mai mới có tiếp. Thông cảm nha.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Tue Jun 12, 2012 11:12 pm#58
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3160
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Giật tem ,cất kĩ vào két sắt khóa lại
Ôi chap hay quá ,mình luôn ủng hộ bạn đó
Mong chap mới


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Wed Jun 13, 2012 6:03 pm#59
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3160
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Nếu có ai không biết thì mình nói nha
Ngày mai là sinh nhật mình đó các bạn


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Wed Jun 13, 2012 8:49 pm#60
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2390
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

@bemeo : Mình biết mà, chúc bạn sinh nhật vui vẻ nha. Iu bạn lắm lun.
*Chú ý chap này có cảnh bất ngờ. Hi vọng mọi người thích và com ủng hộ mình ha.
Chap 4 part 2 :
Công viên giải trí vào buổi sáng thật tuyệt vời. Và còn tuyệt khi bắt đầu bằng một chuyến đi chơi ở đây. Có lẽ do hôm nay là ngày đặc biệt (với ai đó),nên khách đông hơn thường ngày. Những anh chàng khoác cho mình bộ cánh lịch sự,mỉm cười hạnh phúc khi được sánh vai với các cô nàng xinh đẹp mang những bộ váy sặc sỡ đầy màu sắc. Khuôn mặt họ rạng ngời hạnh phúc. Alice đã không sai khi hẹn Shun đi chơi ở đây,vào một ngày trời đầy nắng. Một người vốn khép kín và lạnh lùng như Shun cũng cảm thấy hạnh phúc khó tả. Nhất là khi thấy nụ cười của Alice. Không hiểu sao cậu lại đồng ý đi chơi, dù biết đang ở trong tầm ngắm bắn của cô. Phải chăng có thứ gì đó thúc đẩy,có thể là...niềm tin tưởng về ai đó chăng?
Phải công nhận rằng hôm nay Alice nhìn rất đẹp. Bộ váy màu tím nhạt có chấm hoa nhỏ nhìn thật phù hợp với cô. Mái tóc cam xoã ra,đính trên đó chiếc nơ nhỏ màu hồng phấn. Trông không khác gì một thiên thần. Kì lạ là đôi cánh,nó đã biến mất.Thay vào đó là một chiếc balo nhỏ. Có ai ngờ rằng Alice lại là ác quỷ chứ?
-Nè Shun, anh có muốn chơi cái đó không? Nhìn vui quá đi! À không,trò kia vui hơn. Đi thôi!
Alice nói,vẻ mặt háo hức, không ngừng lắc mạnh cánh tay Shun. Cả khu giải trí như sôi động hẳn lên bởi cô nàng. Shun cũng vậy. Trong giây phút cậu như quên hết những suy nghĩ hiện diện trong đầu. Miễn sao thấy...Alice vui.
Cả hai cùng nhau đi dạo và quan sát mọi thứ xung quanh bằng cặp mắt tò mò. Alice vui vẻ chạy trước. Shun bước theo sau,lặng nhìn theo. Đang đi thì dây giày của Shun bị tuột ra,không may cậu đạp phải và hơi chúi người về phía trước. Đúng lúc đó,Alice quay người lại và...một nụ hôn. Phải, sự cố khiến hai người đã kiss nhau (điều tg muốn,hehe). Khoảng thời gian 5s,không dài nhưng khiến cả hai sửng sốt,sau đó xấu hổ quay mặt đi,ai nấy mặt đỏ bừng,đầu...bóc khói,tim đập loạn nhịp. Nhưng đối với người như Shun,do quá bất ngờ nên sau đó ậm ờ có vẻ rất ngượng ngùng. Cảm giác lạ...cho cả hai...
Alice do quá bất ngờ và xấu hổ không biết phải làm gì thì một bàn tay kéo cô chạy về phía hàng anh đào gần đó. Là Shun. Khi đã yên vị trên ghế đá,họ vẫn chưa nói với nhau lời nào. Không muốn im lặng mãi, Alice cất tiếng phá tan sự ngượng ngùng của cả hai.
-À,ờ, tôi...hồi nãy...ưm...coi như là...Mà,tôi có chuyện muốn hỏi anh.
-Ưm,tôi hiểu. Cứ coi như là sự cố đi. Cô muốn hỏi chuyện gì?_Shun nói trong khi tim cậu đang phản đối lại câu trả lời.
-Tôi...xin lỗi khi gợi lại chuyện cũ. Mẹ anh,tại sao lại mất? Bà ấy còn trẻ mà!
Câu hỏi của Alice cứ như tiếng sét giáng thẳng vào tai Shun khiến cậu như hoá đá. Đã lâu cậu không muốn nhắc đến quá khứ đau buồn đó.Nhưng Shun lại...cười, hay cậu không muốn Alice nhìn thấy mình khóc?
-Tôi...Được thôi,nếu cô muốn. Mẹ tôi từng nói khi một người muốn biết quá khứ của mình thì người đó đáng tin tưởng vì họ quan tâm tới mình. Vả lại,biết đâu, khi tôi kể sẽ giúp cô trở thành thần chết cũng nên. Coi như là tôi giúp cô.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Wed Jun 13, 2012 10:08 pm#61
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2390
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Kí ức chợt hiện về trong trí óc Shun...
Gia đình tôi rất hạnh phúc.Cha tôi, Shino Kazami là một hoạ sĩ nổi tiếng ở làng nghệ thuật. Đó là người mà tôi ngưỡng mộ nhất. Mẹ tôi, Hikari Asa-một nhà khảo cổ học,là thiên thần của ngành khảo cổ. Bà không những xinh đẹp,nhân hậu mà còn tài giỏi. Cha và mẹ tôi gặp nhau tại một trường mồ côi. Không lâu sau đó,hai người kết hôn và có một cuộc sống hạnh phúc. Niềm vui đó càng được nhân lên khi tôi và Shita ra đời. Quảng thời gian đó,tôi sống trong sự quan tâm, yêu thương của cha mẹ và niềm vui ở Shita.
-Cậu thật hạnh phúc. Nhưng tại sao...?
-Phải. Nếu như không có ngày đó.
Năm tôi 10 tuổi. Do tin tưởng vào đồng nghiệp,cha tôi bị lừa và mất bản quyền vẽ tranh. Danh hiệu hoạ sĩ giỏi cũng theo đó mà mất đi.Từ đó,ông như thay da đổi thịt,trở thành một con người khác. Cha trở nên cọc cằn,hung dữ và nghiện rượu. Ngày nào ông cũng đánh đập,hành hạ và chửi mắng mẹ con tôi. Áp lực gia đình khiến mẹ phải từ bỏ công việc. Mẹ tôi trở nên xanh xao,gầy guộc nhưng lúc nào mẹ tôi cũng cười. Nụ cười của bà như là ánh sáng chữa lành những vết thương da thịt và tâm hồn của tôi và Shita. Ngày tháng địa ngục cứ trôi đi cho đến ngày hôm đó,cha tôi bỗng dưng trở nên điên dại. Ông lấy con dao và không ngừng chỉa vào mặt chúng tôi. Do quá sợ hãi,tôi và Shita chỉ biết ôm nhau khóc. Cha tôi nhào tới định đâm hai đứa thì mẹ chạy đến,ôm tay ông và không ngừng kêu anh em chúng tôi chạy đi. Nhưng...vì mẹ đã quá mệt mỏi nên đã không giữ nổi cha. Lúc đó,trái tim tôi như vỡ ra khi lưỡi dao nhọn đang đâm thẳng vào người mẹ.
PHẬP...Keng...
Con dao rơi xuống,cùng với máu... Bóng người ngã xuống...nhưng không phải mẹ mà là...SHITA!!!
Trong khoảnh khắc ấy,em tôi đã đỡ nhát dao oan nghiệt. Tôi gần như không còn thấy gì,chỉ biết lao đầu về phía Shita. Em tôi nằm đó,máu chảy lênh láng ra sàn nhà. Vết thương ngay ngực không ngừng rỉ máu. Cả thân hình Shita run lên bần bật. Lòng tôi đau như cắt. Nước mắt không ngừng trào ra...
-Không...Shita,cố lên em...đừng chết,anh...xin...n em...huhuhu, shita...
-Anh...ơ..ơi...e...
Tay Shita rớt khỏi tay tôi,đôi mắt nhắm nghiền...
Phập... Á...á...á...á...
Máu chảy,bắn vào khuôn mặt đẫm nước mắt của tôi. Máu...là máu của...cha tôi. Ông nằm đó,con dao đã cắt giữa ngực...toàn thân đau đớn...
Tôi chạy đến...ông nằm đó...mỉm cười...
Tôi khóc và hét lên đau đớn. Tại sao lại như vậy?
TẠI SAO???!
Mẹ tôi đứng đó,tay cầm...con dao thắm máu. Bà nhìn tôi,khuôn mặt bết máu. Từ từ,con dao đã ở giữa bụng mẹ tôi. Mắt mở to,tôi hiểu mẹ muốn làm gì.
-Xin lỗi con,Shun...mẹ làm thế để giải thoát cho chúng ta. Cha con...ông ấy không có lỗi. Nhưng mẹ không thể chịu được. Mẹ...xin lỗi.
-Đừng...mẹ...đừng!
KHÔÔÔNGG.....
Mẹ tôi đã chết. Bà ấy...vẫn mỉm cười. Tại sao chứ? Tôi đã mất hết những người thân của mình. 3 người nằm bất động.
Dị thần...đứng đó. -Cha,mẹ,Shita...
AAAAAAAAAAAAA.,. ~ ~ ~
-Shun,anh có sao không?_Alice nói khi thấy Shun ngồi yên,không nói gì. Liếc qua những vết thương trên tay Shun, Alice hiểu. Cậu đang chịu sự đau đớn về thể xác lẫn tâm hồn. Cú sock quá lớn. Cô cảm thấy hối hận vì đã khơi lại. Bản thân cô cũng thấy rất đau. Tội cho Shun...
-Đến giờ tôi vẫn không hiểu được sao lúc đó mẹ lại cười,dù lúc đó bà cảm thấy mình đã chết theo Cha và Shita?
Shun lên tiếng,giọng nghèn nghẹn.Bao nhiêu nỗi uất ức từ lâu giờ bùng phát ra làm sao cậu không đau được chứ. Nhưng vậy sẽ khiến Alice đỡ lo hơn.
-Tôi biết,Shun. Cô Hikari rất yêu anh. Cả cha anh và Shita. Họ đều muốn anh sống. Không phải vì họ,mà vì anh. Chưa bao giờ anh cảm thấy hận cha mình,đúng không? Hãy để quá khứ ngủ yên,Shun ạ!
Những lời nói của Alice làm Shun chợt hiểu ra. Chưa bao giờ anh cảm thấy buồn...vì họ ở bên anh.
...Mặt trời lặn...
Nước mắt của Shun nhưng nụ cười hạnh phúc nở trên môi.
Nhưng có ai biết, bóng một người biến mất...từng phút một...
End chap 4. Chap 5 : hạnh phúc và bất hạnh.
Phù,mỏi tay quá. Mai là chap cuối rồi,ủng hộ nha mọi người.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Wed Jun 13, 2012 10:42 pm#62
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3160
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Chap hay quá Ranka ơi
Mong chap mới nha
Ngày mai là sinh nhật mình đó bạn


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Thu Jun 14, 2012 2:34 pm#63
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2390
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Fic ế,phởn chí.Tự kỉ.
Chap 5 : hạnh phúc và bất hạnh.
Mặt trời đã khuất bóng sau những hàng anh đào. Lũ chim nhốn nháo bay về tổ. Dòng người qua lại thưa thớt. Mọi thứ trở về khung cảnh yên bình vốn có. Từ phía công viên giải trí,hai bóng người,một trai một gái đi về mà không nói lời nào. Thật ảm đạm,nếu cứ như thế.Cô gái đi phía trước lùi dần,ngang hàng với chàng trai rồi cất tiếng :
-Hôm nay quả thật rất có ý nghĩa,ít nhất là với tôi. Cảm ơn rất nhiều,Shun!
-Ưm,nhờ cô mà tôi nhớ lại quá khứ đau buồn đáng lý không nên nhắc lại....Ổn rồi ! Ngày mai cô lại tiến hành kế hoạch phải không,Alice?
-Ơ...tôi,thật ra...Shun à...
Alice ngập ngừng,cô rất muốn nói nhưng không tài nào cất tiếng được...Hai người vẫn bước đi...
-Dù sao...Hôm nay nhìn cô rất đẹp, Alice! Ukm..._Shun nói,mặt đỏ ửng lên vì ngượng. Nhưng đó là điều cậu thật sự muốn nói. Alice nghe xong không có phản ứng gì,giống như là không hề nghe thấy vậy. Cô chỉ lặng nhìn đôi tay mình...đang bắt đầu mờ dần. Cô ngước cao đầu để nước mắt không rơi xuống,phải mỉm cười để ai đó vui. Đau đớn,nhưng không hối hận phải không,Alice??
-Shun,tôi có vật này muốn đưa cho anh.
Vừa nói Alice vừa lấy từ trong balo ra một cái lọ nhỏ bằng thủy tinh và nhờ anh giữ nó giùm cô...mãi mãi... Bất chợt cảm giác mấy năm về trước làm tim cậu nhói lên. Shun đứng im,nhìn Alice chạy đi về nơi mặt trời lặn.Giọng nói Alice thoảng nhẹ trong gió "Xin lỗi...về mọi thứ..."
~ ~ ~ ~ ~
Địa ngục...
-Thưa Nữ hoàng,con bé đã bắt đầu...Chúng ta có nên cứu nó không??_Người phụ nữ mặc và trùm đồ màu đen kính cẩn quỳ xuống người được gọi là nữ hoàng.
Nữ hoàng vẫn im lặng,quan sát và nói rằng:
-Không được,đó là giao ước không thể hủy bỏ. Nếu Alice không làm được thì đến lúc đó,không ai có thể cứu con bé. Kể cả ta. Trừ khi điều ta cấm nó lại giúp nó.
Trần gian...
Một đêm dài đằng đẵng cũng trôi qua,trả lạ bầu trời màu xanh kỳ diệu.Shun,hiện giờ đang trên đường tới trại mồ côi-nơi lần đầu cha mẹ cậu gặp nhau...
Ở đây không tệ như cậu tưởng tượng. Mọi thứ cứ như là một thành phố thu nhỏ. Lũ trẻ hồn nhiên vui đùa không bận tâm về mọi thứ rắc rối. Ở đây,cậu tìm thấy niềm vui nho nhỏ. Giá như có Alice ở đây. Hay là giận "sự cố" hôm qua.Mình cũng đâu có muốn chứ.Chắc là lại ngồi vắt vẻo trên ngọn cây nào rồi lặng lẽ quan sát chứ gì? Thật là...cô bé ngốc nghếch.
Shun cứ mải suy nghĩ vẩn vơ như thế và chăm sóc lũ trẻ. Cho đến khi gần xế chiều,cậu mới lững thững ra về,lòng cảm thấy bất an vô cùng. Xoẹt một tiếng,chiếc lọ Alice tặng cậu bỗng loé sáng và...Miki xuất hiện. Shun chưa hết bất ngờ thì mèo hét tên Alice rồi vội vàng hỏi Shun "Alice ở đâu?"
-Cậu vẫn ở đây? Nghĩa là...Alice thất bại! Hôm nay là ngày cuối cùng rồi,nếu Alice không hoàn thành nhiệm vụ,khi mặt trời lặn, cô ấy sẽ...
-Sẽ gì hả??? _Shun hỏi dồn.
-Alice sẽ...BIẾN MẤT VĨNH VIỄN!!
Biến...biến mất ư? Nghĩa là chết sao? Không...không thể nào...ALICE !!!
Mặt trời sắp lặn...Shun và Miki vẫn chạy đi tìm Alice khắp nơi nhưng không thấy,cả hai đã thấm mệt. Không lâu nữa,mặt trời sẽ lặn,Alice...Không...
Linh cảm của Shun đã đúng. Dị thần đứng đó...nhìn cậu mỉm cười.
Phải rồi ! Ở đó...
-Miki đi thôi!_Shun vội vã. Cả hai hướng về phía sân thượng...lúc Alice nói sự thật về mình. Tại sao cô lại dại dột thế? ALICE...
Shun đã đúng. Alice đứng dựa vào ban công,nhìn về phía mặt trời sắp khuất bóng. Cả người cô đã mờ dần. Sắp đến lúc rồi.
Tí nữa post tiếp ha.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Thu Jun 14, 2012 4:22 pm#64
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2390
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Típ nè.
Shun và Miki đã lên tới sân thượng. Hình ảnh Alice mờ dần,đôi cánh đã biến mất và tóc cô dài ra...ngang lưng.
-Alice lúc trước đó. Trở lại như cũ có nghĩa là...Huhuhu...
Không,không được...
-ALICE_Shun nói gần như hét. Alice đã quay mặt lại. Nhìn cô vẫn đẹp như thiên thần. Nhưng thiên thần...sắp phải ra đi...vĩnh viễn.
-Tại sao lại làm thế? Alice! Giá như cô cứ làm tôi bất hạnh,thì cũng không sao. Nhưng...tại sao cô lại lừa dối tôi? Sao không nói với tôi ngay từ đầu chứ? Tại sao???!
-Shun...Thật ra ngay từ đầu,tôi đã không muốn hại anh. Ngay sau khi biết được quá khứ anh,tôi quyết định không hành động nữa. Vì...anh đã quá đau khổ rồi. Tôi không thể...
-Vì vậy mà quyết định ra đi mãi mãi sao? Tưởng làm vậy thì tôi sẽ vui sao? Ngốc!_Shun nói,cúi gầm mặt. Mình thật vô dụng. Lúc đó,sao lại giống nhau vậy. Không thể nào!!!
-Ưm,mặt trời sắp lặn rồi. 10s nữa thôi.
Sao??? 10s...Làm sao có thể? Mình phải làm gì đó...
10 ...
-Hãy xem tôi là quá khứ,và hãy quên tôi đi,Shun!
9...
-Đồ ngốc,làm sao mà tôi có thể chứ?
-Alice,huhu...đừng đi mà...
8...
-Xin lỗi Miki vì đã nhốt cậu. Tớ yêu cậu nhiều lắm...
-Huhuhuhu...Alice!
7...
-Tôi muốn nói với cậu, Shun. Tôi rất mến cậu,thậm chí là...hơn thế nữa...!
6...
Không,Alice,không thể...
Bất hạnh...mình phải bất hạnh. Cô ấy mới không biến mất...
5...
Bịch...bịch...bịch....
-Shun,đừng! Đừng đập đầu vào tường nữa mà,đừng mààà!
...Máu chảy...
4...
-Làm như vậy cô sẽ không biến mất,phải không?
3...
Alice ngồi khụy xuống,toàn thân bắt đầu biến mất...
2...
Không được sao? Không thể nào! Mình chưa nói...
-Huhuhuhu... Mặt trời ơi đừng lặn mà...Nữ hoàng ! Làm ơn cứu Alice...
1...
-VĨNH BIỆT.
KHÔÔÔNNNGGG..... ALICEEEEEEE......
...Mặt trời lặn... Như nước mắt rơi...Sẽ vĩnh viễn mất đi...người mình yêu quý...
-Hơ...mình...
Hả? Giọng nói đó...
-ALICE! Cậu_Miki hét to,vui sướng khi thấy Alice không tan biến.
Shun ngã khuỵ xuống khi mặt trời lặn. Tâm hồn cậu đã rơi xuống vực thẳm không đáy,không ánh sáng. Quá khứ tái diễn lần nữa...Nhưng... giọng nói đó...ngửa mặt lên. Alice đang ngồi,không biến mất...
-Hiểu rồi, nữ hoàng đã nghe thấy tớ nói và cứu cậu trước khi mặt trời lặn.May quá Alice cậu không sao!
(Nữ hoàng: Hả?)
Miki à một tiếng rồi nói.
-Không. Tớ hiểu rồi.
Shun cất tiếng rồi chạy tới ôm Alice vào lòng...
-Tớ đã gặp bất hạnh rồi!
-Hả? Shun,ý cậu là..._Alice ngạc nhiên khi nghe Shun nói vậy...
-Cậu là người quan trọng đối với tớ. Cậu biến mất,nghĩa là tớ đã gặp bất hạnh rồi. Vì thế...cậu sẽ không tan biến nữa! (Bất ngờ chưa ? ^ ^)
"Phải,cậu ta nói đúng!"
-Ơ...Nữ hoàng địa ngục._Alice và Miki đồng loạt lên tiếng. Shun nghe thấy,nhưng cậu chỉ im lặng nhưng vẫn ôm chặt Alice như sợ bà ta bắt cô đi mất ( xấu hổ quá!)
"Alice,phút cuối con đã hoàn thành nhiệm vụ. Vì vậy con sẽ trở thành thần chết. Nhưng có vẻ con nên trở lại thành con người,như thế sẽ tốt hơn. Miki,từ giờ trở đi,ngươi sẽ đi theo Alice và có quyền ban điều ước cho con người. Giờ ta đi đây."
-Nữ hoàng,cảm ơn người nhiều lắm.
Giọng nói biến mất cũng là lúc trời tối và ánh đèn của toà nhà nơi ba người đang ngồi sáng lên và tạo thành một khung cảnh tuyệt đẹp...
-Anou,Shun...Cậu có thể...buông tớ ra được không?_Alice nói,cô ngại khi Shun ôm cô nãy giờ. Nhưng thật sự Alice cảm thấy rất vui. Vòng tay này...thật ấm áp...cô muốn ở trong vòng tay này...mãi mãi...
Shun bừng tỉnh,lấy lại vẻ lạnh lùng,từ từ đứng dậy và kéo tay Alice đỡ cô dậy.
-Này cậu! Ôm đủ chưa? _Miki nói,giọng kèm chút giận dỗi và bực dọc. Shun hiểu ra và đi chỗ khác. Ngay lập tức,Miki sà vào lòng Alice,cười nói vui vẻ. Vậy là tốt rồi.
-Alice,cậu ổn không? Chúng ta về thôi! Hoshi đi du học rồi. Giờ tớ ở một mình. Tớ nghĩ tốt nhất cậu nên đến nhà tớ.
-Uk.Shun này,"người quan trọng" nghĩa là...
-Là người hắn yêu á!
-Phải. Alice,cậu...có đồng ý làm bạn gái tớ không?
-Tớ...ừm..._Alice đỏ mặt và hạnh phúc nói không thành lời.
Tiếng cười vang lên...
...Cha,mẹ,Shita,cuối cùng thì con cũng tìm được rồi ánh sáng của con rồi...mọi người yên tâm...
...Có những con đường không thể giao nhau...
Anh và em tưởng chừng như không gặp lại...
Nhưng cuối cùng trên con đường đã chọn...
Chúng ta đã gặp nhau...một lần nữa...
End chap Shunxalice. Ngày 16-6 mình sẽ post chap đầu Acexmira. Com góp ý nào mọi người!


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Thu Jun 14, 2012 4:25 pm#65
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3160
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Giật Tem ,cất vào két sắt khóa lại
Ở chap 4 mình biết là Alice sẽ biến mất vì ngày thứ tư đã gần kết thúc không ngờ y chang
Fic này hay quá
Mong chap đầu của Fic Ace X Mira nha Ranka


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sat Jun 16, 2012 4:45 pm#66

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10330
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Phù, giờ mới onl được *đọc* fic của bạn hay thật đấy, Shun và Alice đúng là cặp đôi hoàn hảo :domat:
Cách xây dựng tình huống của bạn cũng rất hay, miêu tả tâm lí kèm theo tốt lắm :)


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sat Jun 16, 2012 9:28 pm#67
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2390
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Hờ hờ hờ...
Vì một số lý do nên fic về AcexMira mình sẽ viết vào thứ 2 tuần sau,xin lỗi mấy bạn nha.
*vọt lẹ*


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Mon Jun 18, 2012 3:07 pm#68
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2390
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Chap 1 : Ngày tồi tệ!
-Anh hai,dậy đi,trễ học rồi kìa!
-Thôi mà Mira cho anh ngủ thêm năm phút nữa thôi!
-Không được! Anh có dậy không thì bảo??!
RẦM...
Một buổi sáng "bình yên" bắt đầu như một điệp khúc ca lại nhiều lần. ,hai anh em Keith và Mira,sau khi vật vã đã vội vã chạy đến trường.Trong khi Mira thì luôn miệng "trễ học rồi! " thì anh Keith vừa chạy vừa ngáp ngủ,đầu óc lên mây,vô tình đã giẫm phải đuôi của chú chó đang nằm ở vỉa hè nên bị rượt và hét toáng lên. Những người xung quanh thì cười,có tiếng nói rằng: "Đó là anh cô bé sao?". Mira chỉ muốn đào một cái lỗ chui xuống. Cô trách thầm người anh nhát gan,vô dụng của mình. Lúc cha mẹ cô vì tai nạn giao thông mất đi,bỏ lại Mira và anh trai. Tang cha mẹ,cô khóc như mưa nhưng Keith chỉ ân cần nói "Mira em đừng khóc,anh hứa sẽ chăm sóc cho em". Cảm giác ấm áp và ngưỡng mộ anh mình đã khiến hai anh em vượt qua sự thiếu sót tình thương cha mẹ và sống đến tận giờ. Nhưng càng ngày,Mira càng thất vọng về anh trai mình. Thật ghét quá đi!!!
Cuối cùng hai anh em cũng bước vào cổng trường trước khi tiếng trống đánh lên. Tuy nhiên có một điều không ngờ là dù chỉ còn vài phút nữa là vào lớp nhưng nữ sinh của trường lại tập trung đầy đủ trước cổng như đang chờ đợi ai đó. Dòng người đông đúc khiến hai anh em phải chen đến ngẹt thở mới thoát ra được. Khi Mira quay lại thì anh Keith đã biến đi đâu mất. Chắc ngẩm anh bị kẹt trong đám nữ sinh đó,cô lại chen vào tìm và muốn xem họ đang làm gì.
5 phút sau,một chiếc limo màu đen sang trọng,từ từ tiến đến trước cổng trường. Đám nữ sinh bắt đầu hò hét và chen đẩy nhau khiến Mira mất đà lao thẳng về phía trước. Khi nhìn lại thì cô đang đứng đầu,có thể quan sát được xung quanh và nhìn rõ được chiếc xe đó.
Cạch.
Chiếc xe mở cửa và một nam sinh bước ra. Anh ta có mái tóc xanh trời nhạt dài ngang lưng và được tỉa lá. Điều khiến Mira chú ý đến anh ta là đôi mắt màu tro lạnh băng,trong lòng cô có chút sợ hãi. Chắc hẳn anh ta là công tử và có uy quyền. Bằng chứng là anh không mặc đồng phục và đám con gái liên tục gào thét một cách điên cuồng cái tên Ace Girf (xl quên họ rồi).
Mặc kệ sự ồn ào,Ace vẫn kiêu ngạo bước đi giữa đám đông.
Keeenggg...
Đồng tiền rơi ra khỏi túi anh. Mira ngạc nhiên,anh ta biết nhưng vẫn bước đi. Cô tiến đến gần anh,lên tiếng:
-Này,anh đánh rơi tiền._Mira nhặt lên và ngạc nhiên_Đồng 20 yên đó!
Lúc này anh ta mới quay lại,nhìn Mira. Khẽ nhếch mép,anh ngạo nghễ " Là nữ sinh bình thường à!"sau đó lại tiếp đi tiếp và nói vọng lại :
-Chỉ là 20 yên thôi,đừng làm phiền thiếu gia này. Nếu thích thì cô có thể lấy.
Vừa dứt,đám nữ sinh hét lên:
-WOWWW,công tử Ace ga-lăng quá đi! Đẹp trai nữa chứ!
Tiếng hét mỗi lúc một to cũng là lúc cơn tức trong Mira bùng phát. Không do dự,cô ném đồng xu về phía Ace và hét to:
-Nếu như vứt vào sọt rác 20 yên,thì thà đem làm từ thiện còn hơn. Nghe rõ chưa hả đồ ăn bám!!!
Bầu không khí yên lạnh bao trùm cả sân trường. Mira đã bỏ đi.Cô bực dọc nghĩ. Sao lại có hạng người như tên đó nhỉ? Xem tiền như cỏ rác,lại còn đạo đức giả "tặng" mình nữa chứ? Ghừ,chết đi! Còn anh hai nữa,chắc giờ đang ngáy khò trong lớp nữa chứ gì? Tức quá đi!!!
Tiết học diễn ra suôn sẻ.Vui hơn là đã đến giờ ăn trưa.Không khí ở căntin ồn ào hơn thường ngày. Mira đầu đau như búa bổ đang cố tìm chỗ vắng để có chút không khí thoải mái vào buổi trưa.Chỉ muốn uống nước nên cô không mua đồ ăn. Cuối cùng thì cũng đã tìm ra. Một chỗ không ai ngồi vì nó ở góc khuất. Lòng vui như mở hội,Mira chạy vội về phía đó,không để ý chân người khác nên vấp phải và làm văng ly nước về trước. Và không ai ngờ rằng,nước cam đã văng vào áo của...thiếu gia Ace. Mira hoảng hốt,vội vàng chạy tới xin lỗi trong khi Ace điềm tĩnh :
-Lại là cô? Mà thôi,biết cái áo này bao nhiêu không?
Gặp thái độ kiêu ngạo đó,Mira bỉu môi,nghĩ cùng lắm là mấy trăm yên. Làm bẩn thì cô đền,có cần phải nghiêm trọng vậy không?
-Đoán không được à! Cái áo này là hàng ngoại nhập,30 triệu yên.
3...30 triệu,anh ta đùa sao??? Làm sao mà...
-Nhìn cô là biết không đền nổi rồi. Hừ,vì vậy cô phải...làm người hầu cho nhà tôi.
Mira như muốn xỉu tại chỗ.Quả thật cô không thể đền được nhưng làm người hầu cho kẻ như hắn á,KHÔNG BAO GIỜ!
-Hoặc là phải trả số tiền đó. Ngay bây giờ!
Ace cười kinh kỉnh. Nhìn hắn,Mira quên cả lòng tự trọng,tức giận nói:
-Hừ,được thôi!
"Thú vị đấy!"
Và...điều tồi tệ bắt đầu...
End chap 1. Chap 2 sẽ viết vào thứ 4.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Mon Jun 18, 2012 4:21 pm#69
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3160
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Hahahahaha ,trong chap này vui quá
Keith trong này hết đi trễ mà còn bị chó rượt nữa chứ :))
Giật tem nè ,mong chap 2 của Ranka nha .


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sat Jun 30, 2012 2:59 pm#70
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2390
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Hix,nói là viết vào thứ 4 nhưng chẳng biết tuần nào. T.T. Rảnh nên post lun.
Chap 2.1: Kẻ khó ưa!
Chuyện của Mira chẳng mấy chốc lan rộng ra trường. Đâu đâu cũng có thể thấy những con người đang xì xầm to nhỏ. Có người thốt lên vì kinh ngạc, kẻ khác thì ngưỡng mộ cô thật ra trong lòng khó chịu ra mặt... Nhưng người đau đầu nhất không phải là họ,mà là Mira. Quá tức giận với những thứ xảy ra,cô ngồi lì trong lớp,không thèm đếm xỉa đến ánh mắt,lời nói của những người xung quanh. Tự nhủ đọc sách sẽ giúp đầu óc thư giãn và làm tan biến cảm giác rối bời hiện hữu,Mira cầm cuốn sách lên và bắt đầu...ngáp! Chữ với chữ,thậm chí còn làm mình thấy mệt hơn. Tâm trạng giờ u ám hơn mây mù nữa. Đáng lý ra mình phải cẩn thận hơn. Anh hai mà biết chắc...Mệt quá...! Mira thầm nghĩ và thiếp đi lúc nào không hay. Có quá nhiều
chuyện khiến Mira mệt nhoài. Hi vọng là trong mơ sẽ tốt hơn thực tại.
Reng...reng...
-Mira Clay,em định ngủ đến khi nào đây! _Trong lúc đang ngủ thì Mira nghe thấy một giọng nói nghiêm nghị và những tiếng cười vang lên xung quanh như chế nhạo mình,hơi khó chịu nhưng Mira cũng từ từ mờ mắt và ngồi thẳng dậy.Hình ảnh cô giáo lịch sử loáng thoáng hiện ra trong mắt. Thôi chết rồi,mình ngủ quên mất,trời ạ! Tiêu rồi, cô này nổi tiếng khó tính. Làm sao giờ???
-E...em xin lỗi cô! _Mira bật dậy,ấp a ấp úng và từ từ nhướng mắt lên,hi vọng khuôn mặt cô giáo giãn ra vì...cô biết lúc này tính mạng mình như chỉ mành treo chuông.( T...T" )
Nhưng cô chỉ khẽ nhìn Mira rồi mỉm cười,nói:
-Đến giờ tan học rồi,em về đi. Nhớ lần sau không được như vậy nữa. Cô biết chuyện của em rồi,không có gì phải lo đâu!
Mira tưởng mình nghe nhầm,cô ngước mặt lên. Cô đã không nhầm,cô giáo đứng cạnh bàn cô,mỉm cười. Mira vui hẳn lên, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cũng đã quá tầm, cô ríu rít cảm ơn,cúi chào cô giáo và bước nhanh ra ngoài.
Buổi trưa trời nắng thật khó chịu. Những tia nắng nhảy nhót vui trên những tán lá xanh,xuyên qua khe lá, lượn lờ chiếu xuống mặt đường. Từng tốp nam,nữ sinh nói chuyện rôm rả,một phần để quên đi cái nắng cháy và vui đùa cho quãng đường bớt xa. Khung cảnh thật nhộn nhịp.
Mira chậm rãi bước đi sau cùng và chợt nhớ lại chuyện lúc nãy.Cô thấy an tâm hơn vì có người an ủi mình. Ít nhất là từ một cô giáo khó tính. Điều đó làm Mira thấy vui và ấm áp khi được quan tâm. Từ lúc cha mẹ mất đi,ngoại trừ anh hai, cô ấy là người đầu tiên an ủi,lo lắng cho Mira. Vì...đối với dòng họ, anh Keith và cô là những đứa cháu không nên có. Nghĩ đến chuyện này, Mira... muốn khóc thật to như một đứa trẻ. Không lo âu,phiền muộn. Đừng như những đám mây kia,lững trôi,nhưng không thể mang đi nỗi buồn ngự trong lòng. Mắt Mira đỏ lên và sóng mũi cay cay. Không thể khóc được,phải mạnh mẽ lên. Mira thầm nghĩ. Cô ngước mặt lên, bước đi chầm chậm. Nhìn vào thì ai cũng tưởng cô đang ngắm bầu trời. Nhưng chỉ có Mira hiểu,làm vậy,nước mắt sẽ không rơi...và cô không khóc. Chỉ một cái chớp mắt,giọt nước rơi xuống đôi má hồng,chảy dài. Mira ngỡ ngàng. Cô khóc...đã khóc rồi...Mira ngừng đi,đưa tay chạm vào giọt nước mắt đó,như để xác nhận một chuyện mà cô nghĩ không bao giờ lặp lại. Cha...mẹ...
Mira chìm trong dòng cảm xúc,trong khi đó một chiếc xe trờ tới...với tốc độ kinh hồn.
Những người xung quanh mặt mày tái mét,đứng im như trời trồng. Có người hét lên:
-Cô tóc cam kia,tránh ra đi xe đằng sau kìa!!!
Mira giật mình,theo phản ứng quay đầu lại. Chiếc xe đã gần sát cô,có chạy cũng không kịp. Cô nhắm tịt hai mắt mắt lại,mặc cho số phận. Khi chỉ còn cách 1 mét,một bóng người vụt ra,ôm gọn Mira rồi nhảy ra,thoát chết trong gang tấc. Lúc này,Mira mở mắt ra và người đã cứu cô thoát chết là.....tên hồi sáng,Ace. Đôi mắt xám tro nhìn thẳng vào cô. Như đã chắc chắn cô không sao,hắn buông Mira,phủi tay,miệng lầm bầm gì đó.Chiếc xe phóng đi. Mira nghĩ thật kinh khủng nếu như bị cán. Cô quay sang Ace,nở nụ cười:
-Cám ơn cậu! Nếu không tôi chết chắc rồi.
-Cô có mắt không vậy? Lớp 11 rồi mà đi đứng lóng ngóng như con nít lên 3._Ace không đếm xỉa tới lời của Mira mà còn tạt nguyên xô nước lạnh vào mặt cô. Nếu không phải anh cứu cô,cộng thêm chuyện hồi sáng nữa thì cô đã cho anh biết tay rồi. Ace lạnh lùng bước lên chiếc limo, còn nói thêm"chiều nay cô phải có mặt ở toà nhà xy,đó là nhà tôi." rồi phóng đi,để lại Mira đứng ngơ ngác. "Tên này cũng tốt đấy chứ!"
End chap 2.1
Chap 2.2 sẽ phải lâu đấy. Mong mọi người góp ý.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Sat Jun 30, 2012 4:13 pm#71
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3160
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên


Giật tem nà ,bạn viết có nghề lắm đó và khá hơn nhiều rồi
Trong chap này bạn nên cách dòng cho người đọc khỏi nhức mắt nha
Mong chap tiếp theo của bạn nà
Chúc sinh nhật vui vẻ và hạnh phúc


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Tue Jul 03, 2012 3:07 pm#72

avatar
arisu_darkon
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 551
BKGC BKGC : 2204
Điểm đóng góp : 16
Đến từ : Vùng đất đầy Dứa và Sẻ.
Stt : Giai đẹp giai đẹp giai đẹp é vờ ri que \=w=/

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Fic khá là hay. Nhớ ra chap sớm à nha. Mình sẽ đợi.

Mong mọi người qua ủng hộ và com cho fic Chúng ta sẽ vượt qua của Carol sama và fic Siêu quậy học đường của bemeo. Nếu có thời gian thì qua fic Anthearia của mình lun.

Bye~


Chữ ký của arisu_darkon

Thời gian biểu của bạn:

Từ 6am đến 6pm, bạn là bao bạn nữ bình thường như ai.

Từ 6pm đến 6am hôm sau, bạn là con điên chính hiệu, nhiều lúc nhà tự nhiên phát ra tiếng hét vang vọng mà chả hỉu nguyên do là đâu (là bạn).

Vì thế những ai có nhu cầu làm ơn hẹn gặp bạn vào khoảng thời gian bạn bình thường, còn lúc bạn điên thì bố mẹ cũng không chặn được đâu. Cho nên đừng có mà dại dột động vô bạn từ 6pm trở đi nhá.

Tue Jul 03, 2012 3:16 pm#73

avatar
Hino Asa
VIP Mem

Pet
:: Oz & AliceHồng thánh dượcClannad Cat
::
Chia sẻ xảm xúcBình MáuCầu tuyết
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 3479
BKGC BKGC : 5495
Điểm đóng góp : 45

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Mình com theo lời Hứa nhé
Cậu biết cách xây dựng cốt truyện nhưng về cách diễn đạt Cần chú ý hơn.
Lược bỏ một số đối thoại thay vào đó là lời dẫn sẽ khiến fic mượt đó
P.s: mẹ shun-kun họ asa sao??????? Thế shun là Anh họ mình chắc =))


Chữ ký của Hino Asa








Thu Jul 12, 2012 11:31 am#74

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3350
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

* Đọc từ đầu tới cuối, lôii điện thoại ra * alo, cho một chiếc xe cấp cứu tới nhé !!!

Trong fic của bạn, mềnh kết cặp của DanxRuno nhứt :red:

Một đống chap đọc khá đã ( nhưng chưa đã lắm vì chưa hết fic =)) )

Bạn viết ổn, ít mắc lỗi lập từ và lỗi lời thoại ( điều này mình còn chưa sửa được TT__TT )

Lỗi chính tả không nhìu, lời dẫn khá ổn nhưng nếu bạn diễn tả cảm xúc của nhân vật nhiều hơn mình chắc rằng nó sẽ rất tuyệt đấy ^^

Hóng chap nhé !!!

p.s :sr vì đã không com từ đầu tới cuối vì...nhiều quá mình không đủ khả năng nhận xét hết ;___;

---------------------------------------

@Arisu : tks bạn hiền đã giới thiệu fic giúp mình ^^ yêu bạn hiền lớm :red: ( là tình bạn nhé !!! mọi người đừng hiểu lầm :-| )


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Mon Jul 23, 2012 2:00 pm#75
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2390
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.
Xem lý lịch thành viên

Hi,cảm ơn mọi người nhiều lắm nà!
Chap 2.2
Chiếc xe đi khuất cũng là lúc Mira rảo bước về nhà. Lần này cô có vẻ cẩn thận hơn nhưng Mira vẫn lo lắng và...sợ. Kéo theo đó là bao nhiêu mâu thuẫn từ sáng đến giờ. Từ một nơi gần đó,ánh mắt xám tro lạnh lùng nhìn theo bước chân cô,trên môi là nụ cười nửa miệng...
Mặt trời đứng bóng cùng lúc Mira về đến nhà. Trên khuôn mặt xinh đẹp của cô đã lấm tấm mồ hôi và nhìn cô có vẻ mệt mỏi. Từ nhà cô đến trường không xa nhưng phải mất một tiếng Mira mới về đến nơi. Vì mới chuyển đến đây khoảng 3 nên chưa biết và nhớ hết các con đường ở khu này đối với Mira là một cực hình ( vì hay đi lòng vòng). Khá vất vả,nhưng dù sao Mira cũng thấy vui. Ít ra ở Tokyo này còn có hoa hồng,loài hoa cô yêu thích. Và tất nhiên, hai anh em sống ở nơi này không phải vì lý do nào khác. Trốn tránh sự miệt thị của dòng họ.
Bản thân Mira đã quá mệt mỏi trước sự khắc nghiệt của dòng họ. Cô muốn tránh xa họ. Càng xa càng tốt!
Mira mở cửa. Tiếng "cạch" vang lên khô khốc nhưng cũng đủ phá tan sự yên tĩnh của ngôi nhà. Bên trông tối đen như mực. Ánh sáng ở ngoài khi Mira mở cửa ùa vào,nhưng chỉ sáng mờ.Im lặng. Thi thoảng lại nghe tiếng nước chảy "tách,tách". Vẫn im lặng.
"Có thể anh hai chưa về.". Mira thầm nghĩ,cố gắng thở bình thường. Nỗi sợ hãi nhen nhóm trong cô. Mira tự trấn tĩnh mình. Cô bắt đầu mò mẵn trong bóng tối. Cô cần tìm công tắc điện. "Nó ở đâu nhỉ,hình như là ở gần đây".
Bỗng...
"Cộp!"
Mira vấp phải vật gì đó, té chúi xuống.
"Ui da! Đau quá đi! Hở,ai lại để cái chổi ở đây vậy?"
Mira gượng dậy,xuýt xoa,tay xoa xoa mắt cá chân. Mặt nhăn lại vì đau và...tức,miệng rủa thầm tên ăn ở bừa bộn nào đó! =.=".
Một lúc sau Mira mới thích nghi được với bóng tối,cô bắt đầu...lết đi dạn dĩ hơn. Vẫn chưa nhìn thấy được gì. Mira thò tay vào cặp lấy điện thoại và bật lên. Sáng nhưng mờ. Mira lia khắp bốn phía.
Kia rồi! Cái công tắc ở gần cầu thang. Mira hớn hở.
"Bịch ! "
"Hình như mình nghe thấy tiếng động gì đó,chắc là..." Mira giật mình.
-Anh hai,phải anh không?
Mira lên tiếng. Không có tiếng trả lời. Mira đã ngấm sợ.
"Bịch ! "
Lại là tiếng động đó,mình sợ quá! Mira run run. Cô từ từ chiếu ánh sáng từ điện thoại về phía đó. Bóng người vụt ra và bước từ phía cô. Ánh sáng chiếu thẳng vào mắt hắn. Hắn ta lấy tay che lại.
-Ngư..ngươi là ai? Mira nói,giọng sợ hãi.
Hắn thả tay xuống. Mira giật bắn người,miệng lắp bắp không thành lời,mồ hôi chảy ra từng giọt. Đầu óc trống rỗng.
Hắn,trời ơi, quái vật. Mặt hắn nham nhở những vết bỏng. Ngay trên mắt trái hắn là một vết sẹo kéo dài. Hắn nhìn cô. Ánh mắt màu đỏ điên dại của một dã thú.
Mira run bần bật,mắt mở to nhìn hắn. Cô buông thả tay cầm chiếc điện thoại. Dưới ánh đèn,một dáng người nằm dài dưới chân hắn,máu chảy rỉ ra. Bàng hoàng,Mira miệng lắp bắp. Cô sợ hãi tột cùng,đầu óc quay cuồng. Chẳng lẽ người nằm dưới đó là...không! Anh hai!!!
Mắt Mira đã ầng ậng nước. Hắn từ từ bước về phía Mira. Cô cảm thấy hắn đang thở mạnh. Hắn bước một bước. Cô lùi một bước. Đến khi
phía sau là một bức tường,không thể lùi được nữa. Mira dựa lưng vào tường,mắt nhìn thẳng vào vật đang sáng loá trên tay hắn.
Hắn ở ngay trước mặt cô. Mira run rẩy, nói không thành tiếng. Cánh tay hắn từ từ vung xuống...
-ÁÁÁAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!.
End chap 2.2.
Ha,Mira sẽ ra sao đây? (không có anh Ace cứu đâu à nha! )
Hẹn gặp lại. Mà hình hơi ngắn nhỉ?


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

#76
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan fanfic] Giấc mơ cỏ.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 3 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-