[Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhấtXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : 1, 2, 3  Next
Tue May 22, 2012 1:46 pm#1

avatar
DarkWind
Bakugan Player

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Long wikia translatorShort wikia translatorArt Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 158
BKGC BKGC : 7143
Điểm đóng góp : 20
Đến từ : The place of dark wind
Stt : DarkWind-Hắc Phong

Bài gửiTiêu đề: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Title: Món quà quý giá nhất
Author: DarkWind ft. Hắc Phong
Rating: T
Character and Pairing: Shun X Alice
Lời tác giả: Viết cho một vài người bạn của tôi vì họ yêu thích cặp đôi này. Bên cạnh đó…tôi cũng dành tặng nó cho những người bạn mà tôi quen biết…Có một số tình tiết dựa vào chuyện đời thực (khoảng 60%)…

“Chúng ta…ai cũng có một quá khứ đau buồn
Khi quay đầu lại nhìn vào nó…
…bạn nghĩ gì?”

Chap 1: Vấp ngã…

Gió…một vật thể vô hình, không cố định…
Gió…một mình trong đêm tối…cô đơn…
Điệu nhạc của gió bỗng chốc vút cao, từ một nơi nào đó giữa rừng trúc bạt ngàn…
Thánh thót
Trong vắt
Êm dịu…
…và sâu lắng…
Giai điệu của gió-giai điệu buồn. Từng nốt, từng nốt như một giọt nước mắt, cứa nhẹ vào tâm hồn con người…
Và bên dưới kia, hai hàng nước mắt trên gương mặt xinh xắn bất giác tuôn rơi…
Shun giật mình ngưng thổi, nhảy từ trên mái nhà xuống cạnh cô bạn tóc cam mà lâu nay không gặp, thảng thốt:
- Sao vậy? Tiếng kèn lá của tớ làm cậu buồn à?
Cô lắc đầu, đưa tay gạt nước mắt. Nhưng càng dụi, những giọt nước trong vắt ấy lại càng tuôn ra nhiều hơn…
Bất lực, cô gục xuống đất, khóc…Chuỗi âm thanh nghẹn ngào trong tiếng nấc đầy tuyệt vọng…
- A-Alice…
Shun ngồi thụp xuống ngang bằng cô, chất giọng trầm thường ngày bỗng chốc pha bối rối. Có để ý kĩ một chút thì mới nhận ra điều này…Alice vốn là một người có óc quan sát rất tinh tế, nhưng giờ đây cô không tài nào có tâm trạng để quan sát mọi việc quanh mình nữa…
- Shun! Khuya rồi, vào…-Ông nội cậu bước ra, chưa nói hết câu đã bị cảnh tượng trước mắt mình…chặn họng. Khẽ nhíu mày, ông lên giọng trách móc-Cái thằng này! Ở đâu sinh thêm cái tật chọc cho con gái nhà người ta khóc vậy hả?!
Cậu thanh niên tóc đen hoảng hồn, đưa mắt lên nhìn ông như muốn thanh minh. Sau vài giây, cậu đành thở dài chịu thua, nhẹ nhàng đỡ Alice đứng dậy và đưa vào nhà.

Sau khi Alice vừa chợp mắt không lâu, Hydra-Bakugan của cô đến tìm Shun, phân trần:
- Cậu đừng giận Alice…Đây cũng chỉ là lí do bất đắc dĩ thôi…Đáng lẽ ra tôi đang sống yên ổn ở Wonder Revolution, nhưng khi nghe tiếng cô ấy khóc…tôi không đành lòng bỏ mặc cô ấy…một mình…-Anh ngừng lại, lấy hơi trước khi thốt ra lí do bất đắc dĩ kia. Lí do khiến ngay cả Shun cũng cảm thấy sốc.
Ông nội của Alice-người thân yêu nhất của cô ấy đã vĩnh viễn ra đi…
Đôi mắt topaz lạnh lùng mở to…
- Vậy…có nghĩa là…
Hydra gật đầu, anh hướng mắt về cánh cửa phòng sau lưng Shun, nơi cô chủ đang ngủ say rồi quay lại nhìn cậu thanh niên tóc đen.
- Tôi…xin cậu…hãy cho Alice ở lại đây. Cô ấy thực sự rất cần một mái nhà mới để xoa dịu nỗi đau này…
Shun gật đầu, không một chút do dự. Cảm giác đau đớn khi mất đi người thân…cậu hiểu rõ nó hơn bao giờ hết.
Ngày mẹ ra đi mãi mãi, cậu cũng đã khóc, thật nhiều. Để rồi…cậu bé hiếu động, luôn vui cười khi xưa lùi dần vào quá khứ.
Đối với Shun, thật khó để có thể vượt qua nỗi đau ấy, nó luôn ở đâu đó trong tim cậu, chực chờ tuôn trào nếu ai đó vô tình chạm vào nút “ON”.
Còn cô thì sao? Một cô gái yếu đuối, hiền hậu và quá đỗi ngây thơ…Liệu, cô có thể vượt qua được nó không?
Alice…

- Alice…Alice của ông…
Người ông thân yêu đang ở ngay trước mặt Alice, gọi tên cô, mỉm cười với cô. Nhưng…ngay khi cô vừa chạy tới, sà vào lòng ông…chung quanh chỉ còn lại bóng đêm tăm tối…
Phải rồi…
Một giọt nước lăn nhẹ xuống cằm…nối đuôi theo nó là dòng nước ứa ra nơi khóe mắt…
“Ông…đâu còn trên đời nữa…”
Trong gian phòng im ắng, tiếng nấc nghẹn ngào lại vang lên…
Shun tựa lưng vào cánh cửa, thở dài…

(Alice)
Lúc đã trấn tĩnh được phần nào, tôi ngồi dậy, xếp chăn lại thật ngay ngắn rồi chải tóc và bước ra ngoài.
Không gian yên ắng của tòa dinh thự khiến tôi bất giác…nổi da gà. Thật ra…tôi cũng không biết tại sao mình lại đến nhà Shun. Tất cả những gì tôi nhớ được là…sau khi đã lo xong xuôi mộ phần của ông nội gần một tháng, tôi dọn đồ đạc bỏ đi. Ở đó có biết bao kỉ niệm giữa tôi và ông, tôi sợ phải đối diện với nó.
- Ông ơi…cho cháu xin lỗi…-Tôi thốt lên trong vô thức.
Đi dọc phần hành lang dài lê thê, tôi đưa mắt tìm Shun. Ít nhất trước khi đi tôi cũng phải đến báo cho cậu ấy biết chứ…
Bỗng, chân tôi đạp phải thứ gì nghe một tiếng “tách!”. Liền sau đó, hai bên tường đồng loạt phóng ra hàng chục mũi tên nhọn hoắt.
- COI CHỪNG!!!
May mắn cho tôi, Shun xuất hiện vừa đúng lúc. Cậu ấy đẩy tôi nằm xuống trong khi đưa mắt nhìn quanh như tìm kiếm gì đó.
- Đây rồi…-Shun nói, đúng hơn là chỉ lẩm bẩm trong miệng, đủ để một mình cậu nghe.
“Tạch!”
Cơ man vũ khí trên tường biến mất sau khi cậu ấn vào công tắc gì đó dưới miếng gỗ lớn lót nền.
“Hic! Sao nhà Shun nguy hiểm thế không biết…”
………….
- Đi thật à?
Alice lẳng lặng cúi đầu, né tránh ánh mắt nghiêm nghị từ anh chàng ninja đối diện. Trong đầu cô đã vạch ra sẵn hướng đi riêng cho mình: Có lẽ…cô sẽ đến ở cùng Runo, phụ giúp công việc cho gia đình cô ấy như những gì cô từng làm trước kia.

“Xin lỗi bạn, Alice…Gia đình mình đi nghỉ ở Bayview một thời gian. Hay…bạn tạm ở lại nhà Shun nha!”
“Cụp!”
- Sao rồi?-Shun hỏi sau cuộc gọi bất thình lình từ Runo.
Không còn cách nào khác, Alice chỉ còn biết im lặng, tay bấu chặt vào gấu áo một cách vô cùng lúng túng. Hydra tặc lưỡi, nhắc Shun:
- Cậu phải nhớ những gì đã hứa với tôi hôm qua đó!
Hiểu ý, cậu gật đầu, xách hành lí của Alice đem vào nhà.
……….



Lâu rồi không quay lại phong cách viết thực của mình, xin mọi người cho ý kiến


Chữ ký của DarkWind

Một trái tim đã hoàn toàn đóng băng với mọi thứ....
...lạnh lùng...vô cảm trong ngục tối bóng đêm......


Có những giọt nước mắt chỉ chảy ngược vào tim......và có những nỗi đau chỉ có thể chôn chặt tận đáy tâm hồn...không cách nào phai nhạt...

Tue May 22, 2012 4:28 pm#2
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3221
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Giật tem ,chap hay quá chị Ayuko ơi
Mong chap mới của chị nha . :)


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Tue May 22, 2012 4:57 pm#3

avatar
Alisa_Kito
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcHibari - Sẻ
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1619
BKGC BKGC : 6230
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : vương quốc gió

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

lâu quá mới thấy chị quay trở lại đấy ^^
ông của chị Alice-chan mất rồi sao ~ tội chị Alice-chan quá TT^TT
anh Shun-kun nhớ đối xử tốt vs chị ấy nhé ^^


Chữ ký của Alisa_Kito

Tue May 22, 2012 7:31 pm#4

avatar
Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12749
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

phong bì cậu viết fic vẫn hay như ngày nào nhỉ ~

lâu lắm mới thấy cậu viết fic lại đếy chờ chap mới nghen ~


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Wed May 23, 2012 9:26 am#5
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2451
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Cuối cùng chị Ayuko cũng ra fic sau những tháng năm biệt tích...
Sao Alice khổ quá vậy trời? Hix,bao nhiêu nỗi đau cứ ập đến với chị,thật là bất công ! Anh Shun nhớ chăm sóc tốt cho chị Alice nha!
Chị viết hay quá,chờ chap mới.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Wed May 23, 2012 7:06 pm#6
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3221
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chị Ayuko ra chap mới nha
Em không biết chuyện gì sẽ xảy ra ở chap sau đây


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Thu May 24, 2012 12:42 pm#7

avatar
DarkWind
Bakugan Player

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Long wikia translatorShort wikia translatorArt Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 158
BKGC BKGC : 7143
Điểm đóng góp : 20
Đến từ : The place of dark wind
Stt : DarkWind-Hắc Phong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

@Tiểu Hoa: Hj, đâu có lâu lắm đâu, vẫn đang viết fic Bóng Tối, nhưng ngặt nỗi hình như không ai thích nên mình để nó ở tình trạng....drop (ôi~ ::( )

Mà thôi, làm chap tiếp đây^^

Chap 2: Lặng

Ánh trăng tròn vằng vặc khẽ xuyên qua khung cửa sổ, hắt lên gương mặt trái xoan xinh xắn, vuốt nhẹ mái tóc cam dài bồng bềnh của Alice. Cô ngồi như thế này mãi từ lúc quay vào nhà đến giờ.
Thất thần…
- ALICE!!!-Julie, không biết từ đâu ra, nhào tới ôm chầm lấy cô.
Gặp lại bạn cũ, cô mỉm cười-dù nó chỉ là nụ cười gượng gạo. Nhận ra điều này, Julie ghé sát vào mặt Alice, tỏ vẻ nghiêm trọng:
- Đừng như vậy nữa, Alice! Bạn mà vậy thì mọi người buồn lắm đấy!
Khẽ gạt đi giọt nước mắt đang chực trào, Alice gật đầu, mỉm cười. Đã lâu lắm rồi cô mới có lại cảm giác ấm áp này, một tình bạn tưởng chừng đã mất đi bởi khoảng cách không gian gần nửa vòng trái đất.

Đứng lặng nhìn hai cô gái đang nói chuyện vui vẻ với nhau trong bếp, anh chàng ninja nhoẻn miệng cười.
- Cảm ơn cậu, Shun!-Hydra nhảy lên vai cậu, giọng đầy biết ơn.
Cậu gật đầu, quay lưng bỏ đi. Bóng cậu lướt nhanh qua dãy hành lang dài rồi dừng lại trước căn phòng tối nhất ở cuối dãy.
- Đây là đâu vậy?-Anh chàng Darkon Bakugan lên tiếng hỏi, anh quyết định đi cùng Shun vì không muốn làm phiền Alice.
Shun mỉm cười, tiến vào giữa phòng, nơi ánh trăng từ khung cửa sổ nhỏ phía trên chiếu thẳng xuống chiếc đàn piano màu đen tuyền tuyệt đẹp.
Khẽ nhấc nắp, lướt nhẹ tay lên phím đàn, đôi mắt hổ phách lạnh lẽo chùn xuống, đượm nét buồn. Khi xưa, cũng tại nơi này vào những đêm trăng tròn, cậu và mẹ vẫn thường đến đây. Và…mỗi lần như vậy bà chỉ đàn duy nhất một bản nhạc…mà theo cậu…đó là bản nhạc buồn nhất cậu từng được nghe.
Trong phút chốc cậu như có thể nghe thấy tiếng mẹ mình, thật gần…

“Cha con rất thích bản nhạc này…Mẹ đã hứa sau khi ông mất, vào mỗi đêm trăng tròn mẹ sẽ đến đây đàn cho ông ấy nghe…”
“Thật vậy ạ?”
“Ừ…Vậy…con cũng hứa với mẹ đi…sau này mẹ mất, con sẽ thay mẹ đến đây để đàn bản nhạc này cho mẹ và cha con chứ?”


Một nốt cao vang lên, phá vỡ không gian yên ắng…
“Mẹ ơi…con đến thực hiện lời hứa với mẹ đây…”
Liền sau đó, các nốt nhạc nối tiếp nhau, hòa vào nhau tạo nên âm điệu du dương đến lạ kì. Từng nốt, từng nốt như khắc lên ngay trước mặt Shun hình ảnh người mẹ thân thương của cậu.
Phần tinh anh trong bà như đang hiện về gần bên, nhẹ nhàng ôm lấy con trai mình, mỉm cười-nụ cười hạnh phúc. Bà đặt tay mình lên tay Shun, nâng nó lướt theo phím đàn, thật nhẹ nhàng.
Bản nhạc cứ như thế vút cao, hòa nỗi buồn vào trong gió và…nơi căn phòng lạnh lẽo ấy phút chốc tràn ngập giai điệu ấm áp.
Không biết làm gì hơn, Hydra chỉ đứng lặng người nhìn hai mẹ con, dường như ngay cả cơ thể anh cũng đang dần chìm vào sự êm đềm trong âm thanh ấy…
Âm nhạc…
Nó nối liền khoảng cách, làm cầu nối giữa con người với nhau…
…cho dù…một trong số họ…
…đã về bên kia thế giới…
………

Bản nhạc đi đến nốt cuối cùng cũng là lúc phép màu kia biến mất. Màn đêm lại nhanh chóng ập đến, chiếm lấy tất cả những gì vốn là của nó ở đây, trong căn phòng này.
Tất cả đã vụt tắt. Màu đen ảm đạm lại bao trùm, phủ nhận sự tồn tại của kí ức mập mờ…
Một tiếng nấc khẽ vang lên. Shun giật mình quay lại, mặc dù cậu dư sức biết chủ nhân của tiếng khóc ấy là ai…
Alice…
Cô đứng đấy, bần thần đưa tay vịn cửa trong khi hai hàng nước mắt kia lại tiếp tục chảy dài…

Cũng lặng lẽ như lúc đến đây, cậu đứng dậy, lướt nhanh qua cô rồi mất hút vào khoảnh tối trong dãy hành lang.
Phải thừa nhận rằng: Cậu rất ghét như vậy.
Cậu ghét những con người nhỏ bé, yếu đuối, luôn nghĩ rằng mình không làm được gì.
Cậu ghét nước mắt.
Cậu ghét những ai hoàn toàn gục ngã trước nỗi đau, chỉ biết có khóc…và khóc…
Vì toàn bộ những hình ảnh đó…chính là cậu trước kia…Và hơn bao giờ hết, cậu ghét cái cảm giác bất lực, chỉ biết đứng nhìn khi bạn bè đau khổ…
Dường như đã ngoài giới hạn chịu đựng của mình, Shun vung tay đấm mạnh vào tường. Nơi cậu vừa “trút giận” lên…lủng một lỗ rõ to…
- Shun!!! Đừng có phá nhà nữa…từ hôm qua đến giờ ông phải thay 3, 4 tấm gỗ rồi đấy!!!-Ông cậu từ trong phòng nói vọng ra.
- Vâng…cháu xin lỗi…-Shun lầm bầm, quay bước về phòng…
……..

“…Một phù thuỷ
Mở quán hàng nho nhỏ:

“Mời vào đây
Ai muốn mua gì cũng có!"

Tôi là khách đầu tiên
Từ bên trong
Phù thuỷ ló ra nhìn:

“Anh muốn gì?”
“Tôi muốn mua tình yêu,
Mua hạnh phúc, sự bình yên, tình bạn..."


“Hàng chúng tôi chỉ bán cây non
Còn quả chín, anh phải trồng, không bán!”


“Sao kì vậy mẹ???? Con không hiểu!!!…Tại sao….”

Người mẹ đặt ngón tay lên môi con mình, mỉm cười hiền từ:
“Phù thủy có thể làm bất cứ điều gì…nhưng ngay cả họ…cũng không có khả năng tạo ra hạnh phúc cho người khác…Vì tất cả những thứ ấy…phải do chính tay mình vun đắp nên…con à…”
…..

Shun nằm thao thức trên giường, kí ức về mẹ lại hiện lên….và bên cạnh đó là gương mặt đau khổ của người con gái mang mái tóc cam bồng bềnh…
Nắm chặt bàn tay đang run bần bật, cậu nghiến răng.
“Mẹ ơi….mãi đến giờ…con mới hiểu ra những lời mẹ nói….”
……


Chữ ký của DarkWind

Một trái tim đã hoàn toàn đóng băng với mọi thứ....
...lạnh lùng...vô cảm trong ngục tối bóng đêm......


Có những giọt nước mắt chỉ chảy ngược vào tim......và có những nỗi đau chỉ có thể chôn chặt tận đáy tâm hồn...không cách nào phai nhạt...

Thu May 24, 2012 4:41 pm#8
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3221
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap hay quá ,thơ văn của chị Ayuko vẫn không thay đổi .
Mong chap mới của chị nha


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Thu May 31, 2012 10:44 am#9

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5257
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Giật tem!!!
sr Ayuko vì tới tận chap 2 Ann mới lò dò đi vô *cười trừ*
Chap hay, giọng văn mềm mượt quá đi :domat:
Cơ mà sao Alice thích khóc thể nhỉ? Nhìn cứ như cô là một con người vô cùng yếu đuối vậy :haiz: (mà như thế thì mới cần ai kia bảo vệ nhể :th12: )
Hóng chap mới :th14:


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Tue Jun 12, 2012 7:47 pm#10

avatar
DarkWind
Bakugan Player

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Long wikia translatorShort wikia translatorArt Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 158
BKGC BKGC : 7143
Điểm đóng góp : 20
Đến từ : The place of dark wind
Stt : DarkWind-Hắc Phong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 3: Nhẫn

Cố mở to đôi mắt nặng trĩu, Alice gượng dậy. Hôm nay là ngày thứ ba cô đến ở cùng Shun. À không! Phải nói là cùng gia đình Shun.
Đưa mắt liếc sơ qua chiếc đồng hồ để bàn, cô phát hoảng. Đã hơn 11 giờ trưa rồi sao?!!
Alice, như một con lật đật, luống cuống rời khỏi giường.
- Alice? Bạn đi đâu vậy?-Julie ló đầu ra, hỏi. Phòng cô ngay sát bên phòng Alice, nên không khó để cô có thể biết người bạn của mình đã thức chưa.
Cô bạn tóc cam quay lại, bối rối:
- Mình…mình đi tìm Shun. Hình như hôm qua mình làm cậu ấy giận, nên…
- Giờ bạn muốn đi xin lỗi chứ gì!-Julie chen ngang, nháy mắt-Tiếc là cậu chàng ninja ấy ra ngoài làm thêm từ sớm rồi!
- L-làm thêm?!!!!
……………

Trên con đường chật kín người qua lại. Bóng cô gái tóc cam xinh xắn nổi bật lên giữa đám đông. Với thân hình nhỏ nhắn, cô dễ dàng luồn nhanh qua dòng người rồi dừng lại trước quán cà phê nơi góc phố.
“Servant Lattie”
Một cái tên thật lạ…
Từ bé đến nay, Alice chưa nghe đến cái tên và loại hình phục vụ này bao giờ.
Đang ngây người trước tấm biển quảng cáo, một giọng nói quen thuộc cất lên, lôi tuột cô về hiện tại:
- Sao bạn không vào đi?
Giật mình quay lại, Alice bất giác mỉm cười. Người con gái mang màu tóc giống như cô, chỉ khác là nhạt và ngắn hơn. Bên cạnh cô gái là cậu thanh niên tóc vàng dựng, cao hơn cô ấy tận…hai cái đầu.
- Mira! Keith! Lâu rồi không gặp!!!
Đáp lại lời chào của cô bạn người Nga, họ mỉm cười, khẽ gật đầu.
Mira nắm tay Alice, dẫn vào trong quán. Họ chọn một chỗ khuất, vừa kín đáo, vừa có thể nhìn được bao quát khung cảnh trong quán và bên ngoài.
- Konnichiwa! Xin hỏi “các chủ nhân” đây dùng gì?
- Á! S-Shun?!!!-Alice trong lúc bất ngờ, vô tình hét lớn tên cậu thanh niên tóc đen đang đứng ngay trước mặt mình.
Như vừa nhận ra mình đã làm gì, cô che miệng, cúi gằm mặt xuống.
- G-gomennasai…
Shun, cũng bất ngờ không kém gì Alice. Cậu đứng như trời trồng. Mãi mấy phút sau mới có thể bình tĩnh lại được. Cũng phải thôi…Sao không bất ngờ khi cậu đột ngột xuất hiện trước mặt bọn họ với bộ dạng một người hầu, lại còn gọi họ là “tono-sama”…ôi…còn gì khủng khiếp hơn cái điều này đây? Mất mặt chết đi được.
Vẻ lạnh lùng nhanh chóng quay trở lại trên gương mặt cậu:
- Vâng, tất nhiên là “chủ nhân” biết tên tôi rồi. Xin “người” giữ yên lặng và gọi món đi ạ…
Nghe vậy, Alice chỉ còn biết lặng im, không nói được gì, đến mức Mira phải lay mấy lần cô mới trả lời.
Bắt gặp ánh mắt cầu cứu từ em gái, Keith lên tiếng gọi món rồi đưa lại thực đơn cho Shun.
Chỉ cần nhìn sơ qua vẻ lúng túng của hai cô gái, cùng cái gật đầu từ anh chàng tóc vàng. Shun dư sức hiểu cậu là người không nên có mặt ở đây. Nhận lại thực đơn, cậu cúi đầu lui ra.
Bóng của người thanh niên tóc đen vừa khuất, hai anh em nhà Clay nhìn nhau. Họ chỉ còn biết thở dài.

Spoiler:
 

- Hình như việc để Alice ở lại nhà Shun không phải là một ý hay. Nhìn bạn ấy kìa! Còn tệ hơn lúc trò chuyện điện thoại với em.
- Thấy chưa!!! Anh đã nói rồi mà em có thèm nghe lời anh đâu. Shun là chúa cau có, ghét lộn xộn. Còn lâu cậu ấy mới làm Al-San khá hơn được.
Nghe thấy tiếng cãi nhau quen thuộc bên ngoài quán, Alice vội ngước mặt lên. Cô thật sự ngỡ ngàng khi trông thấy hai người bạn thân của mình-tưởng chừng đang đi nghỉ mát tận Bayview-ở ngay đó.
- Dan! Runo!-Thật nhanh, cô rời khỏi chỗ ngồi, lao ra ngoài ôm chầm lấy hai người bạn lâu ngày không gặp-Mình nhớ mọi người quá!
Trước hành động bất ngờ của cô bạn Nga. Dan và Runo không còn hơi sức đâu để cãi nhau nữa. Cả hai choàng tay ôm chặt Alice:
- Phải rồi…lâu quá không gặp bạn!
Một lát sau, họ lại dẫn nhau trở vào quán cùng Keith và Mira. Cả bọn trò chuyện rôm rả, những mẩu chuyện sôi nổi nối tiếp nhau tưởng như không bao giờ dứt.
- Alice này! Bạn đã chuẩn bị gì cho việc đi học chưa?-Runo bất chợt hỏi.
- Học?-Alice quay lại, ngơ ngác như người cõi trên rớt xuống.
- Ừ!-Dan gật đầu đồng tình-Ngày mai bắt đầu năm học mới rồi nhỉ, Shun-chan?!
Shun ậm ờ. Cậu trông không mấy thú vị về việc này. Nhất là khi nghĩ đến ngôi trường mà cả bọn sắp phải theo học. Cả Dan, Runo và cậu đều thi chung vào một trường. Đáng lẽ cậu phải theo học một trường chuyên có tiếng ở khu vực, nhưng do nó quá xa, việc đi lại khá bất tiện, cậu đặt bút chọn nguyện vọng hai. Thế đấy!
……….


Chữ ký của DarkWind

Một trái tim đã hoàn toàn đóng băng với mọi thứ....
...lạnh lùng...vô cảm trong ngục tối bóng đêm......


Có những giọt nước mắt chỉ chảy ngược vào tim......và có những nỗi đau chỉ có thể chôn chặt tận đáy tâm hồn...không cách nào phai nhạt...

Tue Jun 12, 2012 8:27 pm#11

avatar
Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12749
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

tem chap này hay ghê đó ayuko-san ~

mong chap mới nha ~


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Tue Jun 12, 2012 8:46 pm#12

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5257
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Temzzzzzzzzz~
Fic hay quá à~
Đặt biệt là trang Dou vẽ ấy~ :39:
Hình Shun cool cực~ :39:
Ayuko nếu rãnh pm cho Ann cái Dou đó nghen *chỉ chỉ* :39:
Alice sẽ đi học vs Shun~ *xoay xoay* :40:


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Wed Jun 13, 2012 9:01 am#13

avatar
Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12749
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

anime_zu tem là của mình rùi cậu ơi ~

mình nhớ đã giựt trước rùi mừ ~

@Ayuko : mình thấy pic vẽ của bạn trong fic ấn tượng đó ~

đúng là thiên tài nhé mún học vẽ của bạn ghê fic cũng hay fanart ~

cũng đẹp nữa trời ơi thiên tài ~


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Wed Jun 13, 2012 1:30 pm#14

avatar
DarkWind
Bakugan Player

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Long wikia translatorShort wikia translatorArt Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 158
BKGC BKGC : 7143
Điểm đóng góp : 20
Đến từ : The place of dark wind
Stt : DarkWind-Hắc Phong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

@Tiểu Hoa: tks bạn đã ủng hộ. Hj, mình có phải thiên tài gì đâu, chỉ là chi tiết hơi ấn tượng, mình hứng lên thì vẽ thôi^^
@annie: ah, trang dou đó mình vẽ minh họa cho fic chứ ko vẽ nguyên bộ. Lâu lâu cho vào 1 chap 1 trang dou cho người xem đỡ chán thôi :x


Chữ ký của DarkWind

Một trái tim đã hoàn toàn đóng băng với mọi thứ....
...lạnh lùng...vô cảm trong ngục tối bóng đêm......


Có những giọt nước mắt chỉ chảy ngược vào tim......và có những nỗi đau chỉ có thể chôn chặt tận đáy tâm hồn...không cách nào phai nhạt...

Sat Aug 04, 2012 3:27 pm#15
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 1904
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 4: Năm học mới


Dan ngồi ngáp ngắn ngáp dài trong lớp, bên cạnh cậu là Runo-đang lườm mắt nhìn, vẻ mặt khó chịu thấy rõ. Cô chống cằm, đưa mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ bên ngoài lớp học. Một màu xanh thẳm trải dài, từ đồng ruộng, cây cối bao la đến bầu trời phía trên kia. Bất giác, cô bé mỉm cười.

--------------------------------------------------------------


- Toán, Lý, Hóa! Toàn mấy môn em dở ẹc không hà…-Runo la làng, cầm tờ giấy chọn ban giơ lên giơ xuống một cách ngán ngẩm.

Chợt, mắt cô bé sáng lên ở ban cuối cùng. Ban D: Toán, Văn, Anh.

“Cái này được nè! Tuy Toán mình không tốt lắm nhưng hai môn kia thì không đến nỗi tệ.”

Nghĩ vậy, Runo cười hớn hở, đặt bút vào tờ giấy. Đến khi ngước lên, cô giật bắn mình khi thấy cái đầu bù xù của Dan kề sát mình từ lúc nào. Cặp mắt ngáy ngủ của cậu hướng về cô:

- Vậy em chọn ban này hả?

Dù mặt đã đỏ như trái gấc, Runo vẫn nhanh nhẹn lui về “tư thế phòng thủ”, gật gật đầu. Chùm tóc xanh nhạt của cô bé khẽ đung đưa nhè nhẹ.

- Oài~Cũng tốt~

Dan đưa hai tay ra phía sau làm điểm tựa rồi ngửa đầu. Mắt chăm chú vào mấy cái quạt quay quay trên trần của khu vực hội trường. Và lúc đó, cô thấy tờ giấy trong tay cậu…chữ “D” hiện rõ.

--------------------------------------------------------------


Cái huơ tay bất thình lình của cậu bạn tóc nâu làm Runo giật mình quay về hiện tại. Cô chớp chớp đôi mắt màu lục bảo trong veo của mình, hỏi:

- Gì vậy?

- Nãy giờ em cứ tủm tỉm cười một mình hoài. Bộ ngoài cửa sổ có gì vui lắm hả?-Dan vừa nói vừa chồm qua phía bên chỗ cô ngồi, nhoài đầu ra ngoài, trông cậu giờ đây loi choi hệt như…con khỉ.

Chịu không nổi, cô bé lấy hết sức bình sinh, tặng cậu bạn lanh chanh của mình một cú chí mạng ngay giữa trán.

- Ui da! Đau!!! Sao em đánh anh?!!

Cậu quay lại, yên vị tại chỗ cũ, chốc chốc lại lia mắt ra bên ngoài, rồi nhìn sang Runo. Cuối cùng, cậu nhoẻn miệng cười-nụ cười ranh mãnh của Cheshire Cat.

- A ha! Biết rồi nha~Em thích mấy con bò nâu nâu ngoài kia chứ gì~

“Hửm?”-Đầu cô bé lập tức hiện lên dấu chấm hỏi to tướng, cô quay ra cửa sổ.

“Oh! Đúng là có mấy con bò...”

Nụ cười của Dan được thể càng ngoác ra rộng hơn.

“Bốp!”

Bao nhiêu nỗi tức tối từ nãy đến giờ của cô đều dồn hết lên…cuốn tập 200 trang dày cộm, giờ đang “ngự trị” trên mặt Dan. Cuộc hỗn chiến giữa hai người cứ như thế được đẩy lên cao trào, mặc cho các thành viên khác mắt tròn mắt dẹt nhìn chằm chằm vào cặp đôi kì lạ này.

--------------------------------------------------------------


(Dan)

Bọn tôi cãi vã không được bao lâu thì giáo viên chủ nhiệm bước vào. Nhận ra điều này, Runo ngay lập tức quay lại lốt “thỏ ngọc ngoan hiền” thường ngày. Đôi mắt xanh lục trong veo ấy mở to, cố tỏ ra mình là một cô bé ngoan, vô tội.

“Hứ! Có mà vô số tội…”

Tôi tặc lưỡi cho qua, miễn cô ấy không “chiến” nữa. Nghĩ lại mà thấy tủi thân, Runo cư xử rất dịu dàng, hòa nhã với tất cả mọi người.

Tất cả, ngoại trừ tôi.

Mỗi khi ở gần nhau quá 5 phút, thể nào chúng tôi cũng có chuyện để cãi nhau, không thì người giận dỗi cũng là cô ấy.


Ui cha! Chắc tui bị cô ấy đánh đau quá nên nói lạc đề thì phải. Quay lại với ấn tượng thứ hai khi mới đầu vào lớp: Cô giáo chủ nhiệm. Ấn tượng thứ nhất để từ từ tôi giải thích sau cũng không muộn.

Cô chủ nhiệm-Tanika-không như cái bà dữ dằn dạy tôi hồi tiểu học, cái bà già nghiêm khắc ấy…nhắc đến tôi còn thấy ám ảnh.

Cô Tanika đảm nhiệm bộ môn Văn, cô trông có vẻ tương đối hiền. Vì sao ư? Tôi cũng chả biết, chỉ căn cứ vào giọng nói nhẹ nhàng, pha phần lúng túng của những giáo viên trẻ lần đầu chủ nhiệm lớp. Đa phần những giáo viên như vậy đều hiền cả. Hy vọng tôi đoán không sai.


Đang ngồi vẽ nguệch ngoạc lên quyển tập nháp-thứ đáng lẽ được chuẩn bị để chép thời khóa biểu-tôi giật mình ngước lên khi nghe giọng nói rụt rè quen thuộc:

- T-thưa cô…em xin phép vào…

Cô nhìn ra, hơi ngạc nhiên nhưng cũng mỉm cười, gật đầu.

Cô bạn có mái tóc cam xinh xắn ấy chạy nhanh vào lớp, lướt qua dãy bàn đầu trước sự trầm trồ, bàn tán của vài đứa hiếu kì. Alice nhìn quanh, sau vài giây ngơ ngác, cô cũng tìm được một chiếc ghế còn trống ngay phía sau hai người bạn thân.

- Whoa! Bạn cũng vào lớp này nữa hả? Thích quá!-Runo chộp lấy tay cô ấy, phấn khích.

Alice gật nhẹ đầu, mỉm cười:

- Mình nộp đơn xin thi vào đây. Vì có lí do chính đáng, ban giám hiệu sắp xếp cho mình thi ngay. Xui ghê…sáng nay không hiểu mình có bị gì không mà lại đi nhầm lớp…mãi mới tìm được đúng phòng.

Tôi và Runo tròn mắt nhìn nhau rồi bật cười, khiến Alice mặt đã đỏ lại càng thêm đỏ. Không phải tôi cười chọc quê cô ấy. Chỉ vì…đây mới là Alice mà chúng tôi quen biết. Thú thật, từ lúc ông nội cô ấy mất đến giờ, chúng tôi thèm được trông thấy nụ cười và cử chỉ dễ thương của cô bạn tóc cam này biết nhường nào.

--------------------------------------------------------------


Chữ ký của DarkKnight

Sat Aug 04, 2012 3:28 pm#16
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 1904
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 5: Thành viên thứ 31


(Runo)

Alice sau đó đã chuyển đến ở cùng tôi. Giống hệt như hồi chúng tôi còn bận lao đao với âm mưu thâm độc của Naga. Chỉ khác là tôi không còn cái tính trẻ con, hay ghen tị khi thấy Alice được nhiều người quý mến như trước nữa.

Nghĩ đến đấy, tôi chợt thấy chạnh lòng, tiếc cho những ngày tháng nhóm Brawlers còn được ở cùng nhau. Bởi vậy mới nói, không có giây phút nào là mãi mãi.


Tôi đứng lặng trong phòng nhìn cô bạn người Nga của mình soạn hành lí. Đôi mắt màu chocolate ấy tuy không còn được vui tươi, hồn nhiên như trước, nhưng vẻ hiền dịu bên trong nó vẫn không hề thay đổi. Hồi ấy, mỗi người đều có một hướng đi riêng, và do quá mải mê với nó, chúng tôi mới hoảng hốt nhận ra: 6 người bạn chí cốt của nhóm Brawlers hồi ấy…giờ đã mãi không còn bên nhau.

Nỗi cô đơn đã tạo nên những bức tường vô hình giữa chúng tôi trong suốt thời gian qua.


Ngước lên nhìn về phía Alice, hình ảnh của cả bọn thời còn mê mẩn với trò chơi Bakugan hiện về.

Hình ảnh Dan ngồi tỉ mẩn chăm sóc từng con Bakugan bé xíu trong lòng bàn tay, nheo mày nghĩ về việc đặt luật chơi cho chúng.

Những lời góp ý đơn giản mà sâu sắc từ Shun.

Lời động viên ồn ào, chẳng mấy tác dụng của Julie.

Sự phân tích sắc sảo từ cô bạn tóc cam vốn ít nói.

Hay những lời khuyên can từ cậu nhóc tóc vàng khi tôi và Dan xung đột.

Những kí ức kia đột nhiên ùa về, hiển hiện trước mắt, ép cho những giọt nước nóng ấm đã kềm nén lại bất chợt tuôn trào.


- Bạn sao vậy, Runo?-Alice nhìn về phía tôi, lo lắng. Ắt hẳn cô ấy đã nghe thấy tiếng nấc-dù rất khẽ- của tôi.

Dụi đi những giọt nước còn vương trên khóe mắt, tôi lắc nhẹ đầu và mỉm cười. Đáp lại, cô ấy cũng nở một nụ cười thật tươi.

Bây giờ bắt đầu lại tất cả cũng không muộn.

Nhỉ?

--------------------------------------------------------------


Sáng, tôi và Alice dậy thật sớm, chuẩn bị đồ đến trường. Chúng tôi được mặc đồ tự do trong tuần này, vì đồng phục đến tuần sau trường mới phát. Nghe đâu phần áo khoác trông đẹp lắm.

Suốt quãng đường đi, tôi cố tình gợi hết chuyện này đến chuyện khác cho Alice. Đành đóng vai kẻ nhiều chuyện vậy, chứ tôi sợ cảnh cứ khép nép đi cạnh nhau mà không nói lời nào. Giống như lần đi mua đồ với Shun í! Không khí nặng nề, chán chết. Đã vậy còn bị lãnh ngay một câu muốn á khẩu: “Những kẻ nói nhiều dễ bị ung thư vòm họng.”

Thế có chết không cơ chứ!


Tôi đem hết bức xúc ngày hôm đó ra kể với Alice, cô ấy chỉ cười khúc khích chứ không nói gì thêm.

- Vậy lúc đi chung với bạn, “hắn ta” có nói gì không?-Tôi đánh bạo hỏi, nắm chặt tay lái một cách tức tối.

Cô bạn tóc cam ngồi sau xe bật cười:

- Ưm..không có gì. Cậu ấy có vẻ nói nhiều hơn bình thường khi đi với mình thôi.

Ể?!! Vậy là sao? Con trai khó hiểu quá đi mất!

--------------------------------------------------------------


- Xin lỗi để bạn chờ lâu, mình đi thôi!-Gửi xe xong, tôi chạy như bay đến chỗ Alice đứng đợi.

Đi học cùng nhau thích thật. Phải chi ngày nào cũng được như vầy.

Lớp chúng tôi nằm ở trong cùng của lầu hai, dãy B. Nhờ vậy, tôi và Alice có thêm một khoảng thời gian tâm sự nữa trước khi vào lớp.


Mới ngồi chưa ấm chỗ, tôi đã nghe thấy tiếng chạy bình bịch của Dan ngoài hành lang. Sao tôi biết ư? Chúng tôi quen nhau đã khá lâu, kiểu chạy của Dan tôi còn lạ gì nữa!


Đúng như những gì tôi nghĩ, tiếng chạy ấy càng ngày càng lớn rồi ngưng hẳn. Cái đầu màu nâu bù xù quen thuộc của cậu ta đã xuất hiện ngay trước cửa lớp, kèm theo đó là một nụ cười rộng ngoác tận mang tai.

- Ohayoooo!!!!!-Dan cười tít mắt với tôi, đoạn quay ra đằng sau- Ohayo, Al-san!

Đáp lại lời chào nhiệt tình của cậu bạn tóc nâu, Alice nghiêng đầu, mỉm cười:

- Ohayo gozaimasu!

--------------------------------------------------------------


(Dan)

Hên thật! Tui vừa vào không lâu thì chuông reo. Cô giáo cũng vừa tới.

Runo lại có cớ chọc tui với vẻ mặt ngạc nhiên pha phần giả tạo:

- Chuyện lạ! Anh vào lớp trước giờ chuông!

Xùy! Thì có sao đâu cơ chứ! Cô ấy cứ làm như tui ngày nào cũng đi học trễ không bằng.


Đang nói chuyện với hai cô bạn, mắt tui đột nhiên lia ra cửa. Dáng người ốm, dong dỏng cao, cùng mái tóc đen ngắn…

…và…đôi mắt màu hổ phách…

- Shun?-Runo lên tiếng.

Cậu ta đứng lặng bên ngoài, mặc cho những tiếng xì xầm của tụi con gái trong lớp đang ngày một lớn dần. Cô giáo chủ nhiệm cũng đã phát giác ra sự có mặt của Shun.

Cô đi ra ngoài.

Tui thấy Shun đưa cho cô giáo mảnh giấy nhỏ. Cô cầm lên đọc nó rồi gật đầu.


- Cả lớp trật tự! Đây là Shun Kazami, bạn ấy mới xin chuyển từ lớp A vào đây.


- YEAHHHHH!!!!!!!!

Tui ngồi chống cằm, khoái trá trước cái mặt nhăn nhó của cậu bạn thân.

Muốn biết lí do?

Hình như tui có nói về ấn tượng mạnh mẽ đầu tiên khi vào lớp này đúng không nào?

Ấn tượng đó là….

…..lớp có 27/31 (giờ cộng thêm Shun) là con gái.

--------------------------------------------------------------


Chữ ký của DarkKnight

Sat Aug 04, 2012 3:30 pm#17
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 1904
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 6: Vết thương lòng


Cần bao nhiêu thời gian…để chữa khỏi một vết nứt trong tâm hồn?

…hay…

Chính họ cũng sẽ bị…

…lây nhiễm bởi nó!

Không ai biết lí do vì sao Shun đột ngột xin chuyển lớp. Nhất là khi chuyên môn của lớp ấy hoàn toàn không phải sở trường của cậu.

Dan-với thái độ không được thoải mái cho lắm-cứ liên tục nhìn về phía cuối dãy bàn, nơi có anh chàng ninja ngồi lặng như đang thiền. Không chỉ có cậu, vài đứa con gái khác cũng cứ quay lên quay xuống nhìn Shun, dò xét.


“Này!”-Runo khều nhẹ Dan, thều thào-“Hình như không khí ở đây hơi bị…ngột ngạt thì phải.”

Cậu bạn tóc nâu gật đầu đồng tình, đôi mắt đỏ như hai viên ruby liếc khẽ về đằng sau. Tất cả những gì cậu thấy chỉ là thái độ có phần hơi thất thần của Alice.

Cô bạn tóc cam ngồi đó, mặt cúi sầm xuống như người mắc lỗi. Lâu lâu lại ngước lên, đưa mắt ra ngoài cửa sổ.

“Hình như cô ấy…xuất hồn đi đâu rồi.”-Dan nói nhỏ với cô bạn kế bên mình. Cả hai nhìn nhau, gật nhẹ đầu rồi tiếp tục hí hoáy chép thời khóa biểu và nội quy.

Giờ ra về.

Trong khi nhóm của Dan đang đứng trò chuyện vui vẻ, Shun chỉ lướt nhanh qua, không nói, không cười. Người ngoài nhìn vào thì khó mà đoán được họ đã từng là những người bạn thân.

Phải!

...”đã từng”


Chịu không nổi, anh chàng tóc nâu nóng tính ấy liền chạy theo, kéo Shun lại:

- Này! Thái độ đó là sao vậy?!!!

- Tớ mệt…

Shun gạt tay Dan ra, đi tiếp. Thậm chí cậu còn không thèm ngoảnh lại nhìn cậu bạn thân của mình lấy một cái.


- Lỗi của mình…

Tiếng nói nhẹ và trong vắt như gió thoảng làm Dan và Runo ngỡ ngàng. Họ quay lại và bắt gặp Alice đang đứng tựa lưng vào cửa lớp. Mái tóc cam lòa xòa giấu đi gương mặt đỏ hoe, đẫm nước.

Cặp mắt xanh màu lục bảo của Runo chùn xuống. Cô ấy đứng ngây ra. Kinh nghiệm của hơn 1 năm trời ở cùng Alice cho cô biết: cô không thể an ủi người bạn thân của mình vào lúc này.

Ngay chính cô. Cô gái nhỏ mang mái tóc xanh dương nhạt dễ thương khi trước, giờ cũng đã bị chính nỗi đau của Alice tác động tới.

Nó đã làm tổn thương cô. Cái cảm giác bất lực khi đứng nhìn bạn thân mình đau khổ.


“Rầm!”

Cả hai cô gái giật mình ngước lên. Những gì họ thấy chỉ là chiếc cửa lớn rung rinh sau một cú đập mạnh, xa xa là cái bóng đang bỏ chạy của “thủ phạm” gây nên chuyện này.

- D-Dan…-Runo lắp bắp, nói không thành tiếng.

--------------------------------------------------------------


Giữa sân trường rộng thênh thang, có bóng một cậu nhóc chạy thục mạng như bị ma đuổi. Cậu bất chợt dừng lại, thở dốc. Đôi mắt đỏ đục ngầu hướng về phía cây phượng lớn phía bên kia sân.

Gió nhẹ nhàng nổi lên, hong khô những giọt mồ hôi chảy dài trên trán cậu, đẩy tóc cậu đung đưa trong không khí.

“Dù cả thế giới này luôn nghĩ suy rằng em:..

..là người mang thương đau, người mang đến bao tai họa..

..và anh luôn luôn là người bên em từng phút giây.

Vậy nên em đừng buồn và hãy mãi~tươi cười lên~

Nàng dịu dàng là nữ chúa, với anh là người hầu gần bên em.

Cớ sao định mệnh đắng cay, vùi chôn đôi song sinh trong nỗi đau…

Nàng là người mà mãi mãi anh yêu thương quan tâm mang tất cả…

…đến cho em bao ước mơ…dẫu bóng đêm bao trùm anh…”



Cậu biết bài hát này! Một bài khá nổi của Vocaloid:

“Servant of Evil”

Căng mắt để nhìn cho rõ. Dan nhận ra bóng dáng cậu bạn ninja đang ngồi vắt vẻo trên cành cao nhất của cây phượng già. Cũng là nơi bắt nguồn giai điệu du dương kia. Giai điệu trong vắt, thánh thót như giọng ca thiên thần….

Ế!!!! Khoan! Khoan! Xì tốp~

Không thể nào! Không lẽ giọng hát của con trai mà lại cao đến thế kia à?

Dan cố giương cặp mắt “cú vọ” (chỉ có loài cú mới nhìn xa được như thế) lên thêm một lần nữa.

Đằng kia, trong tay Shun, một vật tròn tròn, nhỏ nhỏ màu xanh lá cây. Bây giờ cậu có thể khẳng định chính xác giọng hát đó không phải của Shun. Lạy trời! Nếu nó là giọng Shun chắc cậu bất tỉnh tại chỗ mất.

Chủ nhân của giọng hát mượt mà ấy…là Phoenix-Bakugan đầu tiên Shun sở hữu.

“Sao cô ấy ở đây? Shun gọi cô ấy đến à?”


Giai điệu vừa dứt hẳn. Anh chàng tóc đen liền nhảy xuống khỏi cành cây. Đi một mạch về….phía Dan.

“A!!! Chết rồi! Chết rồi! Trốn đâu bây giờ?”-Dan đứng đơ ra như pho tượng đá, tim đập, chân run. Hệt như khi ăn trộm bị chủ nhà bắt vậy.

Hết cách, cậu giơ chiếc ba lô to lù của mình ra để…che mặt. Kiểu trốn “ngây thơ” chưa từng thấy.

- Này!-Shun giựt mạnh chiếc ba lô của Dan, khiến cậu chàng té nhào.

- Oái! T-tớ…không có làm gì hết à nha…

Cặp mắt hổ phách lạnh lùng nhìn Dan chằm chằm, không chớp. Sau khi chắc là cậu ta không bị ấm đầu, Shun mới lên tiếng:

- Tớ chỉ định hỏi cậu có thấy…gần khu vực lớp mình có cái gì lạ không.

Dan lắc đầu nguầy nguậy. Cậu chàng ninja thở dài, đưa tay chỉ thẳng về hướng khu vực nhà vệ sinh ở dãy B.

Tối tăm.


Cậu bạn tóc nâu chớp mắt liên tục, không rõ thứ Shun muốn chỉ cho cậu là gì. Lát sau, lúc cậu định lên tiếng thì “thứ ấy” xuất hiện. Một thứ cảm giác rờn rợn, chạy dọc sống lưng. Cả người cậu, vốn đang nóng lên dưới cái nắng gay gắt buổi trưa, đột nhiên hạ nhiệt độ xuống một cách bất thường. Lỗ tai cậu lùng bùng với những lời nói quái lạ:

“Muốn hoàn thành mơ ước chứ~Muốn chữa vết thương lòng chứ?~Vậy thì hãy sớm tìm ra chúng tôi~”

“Nhé~”


--------------------------------------------------------------


Chữ ký của DarkKnight

Sat Aug 04, 2012 9:39 pm#18

avatar
pee.kool1997
Bakugan fan

Pet
:: Hồng thánh dượcThanny boy
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 60
BKGC BKGC : 2048
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : HÀ NỘI
Stt : Ở nhà thì muốn đi học, đi học thì muốn về nhà. WHY???

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên http://hamy1997.blogspot.com

Xí tem. :loe: Lâu lắm mới thấy fic này vik lại đấy nhé chị Ayuko.... Nội dung fic có vẻ myster quá... Giọng văn của chị vẫn như thế, k có gì thay đổi, dễ hút hồn người đọc :love:
Hóng chap chị quá!!! Cứ có couple e thíc là phang thẳng :)


Chữ ký của pee.kool1997

Sat Aug 04, 2012 10:01 pm#19

avatar
arisu_darkon
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 551
BKGC BKGC : 2265
Điểm đóng góp : 16
Đến từ : Vùng đất đầy Dứa và Sẻ.
Stt : Giai đẹp giai đẹp giai đẹp é vờ ri que \=w=/

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Hụt tem ta xí phong bì vậy.
Văn chị vẫn hay như ngày nào à.
Chị ra liền 3 chap tài thật đó :lay:
Hóng chap vậy.


Chữ ký của arisu_darkon

Thời gian biểu của bạn:

Từ 6am đến 6pm, bạn là bao bạn nữ bình thường như ai.

Từ 6pm đến 6am hôm sau, bạn là con điên chính hiệu, nhiều lúc nhà tự nhiên phát ra tiếng hét vang vọng mà chả hỉu nguyên do là đâu (là bạn).

Vì thế những ai có nhu cầu làm ơn hẹn gặp bạn vào khoảng thời gian bạn bình thường, còn lúc bạn điên thì bố mẹ cũng không chặn được đâu. Cho nên đừng có mà dại dột động vô bạn từ 6pm trở đi nhá.

Sun Aug 05, 2012 10:56 am#20
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2451
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Ôm thùng thư!
Lâu lắm rồi chị mới ra chap mà giọng văn vẫn hay như ngày nào!
Cái gì bí ẩn là cái gì nhỉ?
Thôi thì chờ chap mới của chị vậy.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Sun Aug 05, 2012 12:32 pm#21
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 1904
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 7: Ảo tưởng


(Nhân vật bổ sung:

- Mai: Thành viên mới xuất hiện, thế chỗ cho một bạn khác trong lớp phải chuyển đi không rõ nguyên nhân. Cô có vẻ thấu hiểu Shun và khá thân với nhóm Dan.

- Blackjack: Anh chàng bí ẩn học ở lớp bên cạnh.

- Red: Nhân vật nam thứ 3 trong lớp, cởi mở, thân thiện. Có xu hướng nhiệt tình, đôi khi ngốc thái hóa…như Dan.

- Yellow: Hiền lành, nhưng không ai dám chọc. Sở hữu vóc dáng…hơi bị nhỏ con. Lớp phó học tập.

- Green: Nhân vật nam cuối cùng của lớp. Nghiêm khắc đến khó chịu. Lớp trưởng.

- Blue: “Cây thông tin”. Kiêm luôn chức vụ “chuyên gia tư vấn”(hoặc tự vẫn). Hầu như mọi rắc rối đều do cô nường này gây ra.

…)


Ngày thứ 3 đi học.

Cũng chả có gì nhiều, phần lớn là làm quen, phân công chức vụ, nhiệm vụ cho từng thành viên trong lớp.

- Cậu là Shun, đúng không?

Anh chàng ninja hé một mắt ra nhìn. Trước mặt cậu, một cô gái với mái tóc màu xanh lá nhạt, xõa dài, cùng với nụ cười thật dịu dàng.

Không đợi cậu trả lời, cô hỏi tiếp:

- Mình ngồi đây được chứ?- Vừa hỏi, cô vừa chỉ tay về chiếc ghế trống cạnh Shun.

Thông thường, Shun vẫn tỏ ra vẻ khó chịu khi có ai đó ngồi cạnh mình. Nhưng, không hiểu sao cậu lại gật đầu đồng ý một cách dễ dàng. Có một cái gì đó ở cô gái này. Một cái gì đó làm cho cậu có được cảm giác thật nhẹ nhàng, dễ chịu. Cảm giác quen thuộc khi cậu ở cùng…

C-chờ đã! Không lẽ…

- Cô tên gì?-Shun buột miệng, ngay chính cậu cũng bất ngờ với hành động-vốn hoàn toàn không phải phong cách cậu.

Cô gái mỉm cười, đưa tay vén mớ tóc dày ra sau vành tai:

- Mai! Mai Harukaze!

Shun khẽ “ừm!” một tiếng rồi nhắm mắt, trở lại với vẻ thư thái ban đầu. Ắt hẳn thông qua cái tên, cậu đã loại bỏ được mối hoài nghi không tưởng trong đầu mình.

Phía dãy bàn đằng trước, đôi mắt nâu sậm vội vàng khép lại, quay lên.


- Bạn không sao chứ, Alice?-Runo nhào người xuống hẳn chiếc bàn phía sau mình, lo lắng.

Cô gái tóc cam lắc nhẹ đầu. Cố tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Mặc dù, mặt cô lại đang biểu lộ theo hướng ngược lại.

- Nhỏ ngồi cạnh Shun là ai thế?-Dan quay ra đằng sau nhìn, vô tình bồi thêm một nhát vào khuôn mặt thảm thương của cô bạn Nga.

“Bốp!”

Vâng! Với vai trò” thần hộ vệ” cho Alice. Runo tung chưởng vào cái đầu cù lần của Dan. Mặc khác cũng là lời nhắc khéo để cậu…tốp cái miệng ăn mắm ăn muối lại.

Cả lớp, dường như đã quen dần với những “pha hành động đầy ngoạn mục” của cặp đôi này, lập tức bật cười rầm rộ. Duy chỉ có Shun và cậu bạn lớp trưởng là vẫn giữ thái độ bình thản như không.

- Alice, có gì đâu mà bạn cười…-Runo nhăn nhó. Nhưng trong thâm tâm, cô bé cảm thấy rất phấn khởi khi thấy phương pháp chọc cười của mình đã thành công mỹ mãn.

Cười được một lát, Alice mới lên tiếng:

- Vui mà!-Đoạn, cô quay sang chiếc ghế trống bên cạnh mình-Đúng không ông?

Cả Dan và Runo sững người. Tưởng chừng như toàn thân họ đều hóa đá. Cậu bạn tóc nâu tự vỗ mặt mình nghe cái “chát!” rõ to, hỏi dồn:

- Bạn…vừa nói chuyện với ai vậy…Al-San?

“Lạy trời! Làm ơn cho con biết là cô ấy chỉ giỡn thôi! Làm ơn đi!!!”

- Thì ông mình! Ông cũng cười sau cú đập của Runo vào đầu cậu mà!-Alice trả lời, nét mặt không hề có một dấu hiệu nào cho thấy rằng cô đang giỡn.

Cả hai lặng đi, nghe như có sét đánh ngang tai. Trận sét quái ác phá tan mọi hy vọng giúp đỡ cô bạn mình trở lại như xưa.

Dan đập mạnh tay xuống bàn, nói như muốn quát vào mặt cô gái tóc cam vô tội:

- Bạn tỉnh lại giùm đi có được không?!! Ông bạn đã qua đời lâu rồi! Lâu rồi đó! Có biết không hả?!!!!!!!


Ngây người.

Lắc đầu.

Bịt chặt tai.

…rồi lại lắc mạnh đầu.

Những giọt nước mắt trong vắt như thủy tinh cứ đua nhau rơi. Giọt ngắn, giọt dài. Vẽ một đường từ khóe mi xuống cằm.

Rơi.

Rơi…

Cô đột nhiên bật dậy, bỏ chạy thục mạng ra khỏi lớp.

- ALICE!!!

--------------------------------------------------------------


Đôi đồng tử màu hổ phách mở to sau tiếng quát của Dan. Tiếp đó, bóng dáng nhỏ bé của cô bạn ấy xa dần, xa dần.

Theo phản xạ, cậu vội đứng dậy. Nhưng khi vừa nhấc một chân ra khỏi ghế thì…

- ALICE!!!

Cậu hoàn toàn không thể tin vào những gì mình thấy nữa. Sau tiếng gọi lớn-nếu cậu không lầm thì chất giọng trầm ấy đích thị là của con trai.

Và…không thể sai lệch vào đâu được! Bóng một cậu thanh niên trong bộ đồ đen lướt nhanh ngoài cửa lớp, đuổi theo Alice.

“A-ai vậy chứ?!!!”

--------------------------------------------------------------
Spoiler:
 


Chữ ký của DarkKnight

Sun Aug 05, 2012 12:33 pm#22
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 1904
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 8: Góc khuất


(Alice)

Tôi chạy một mạch ra khỏi lớp. Hướng vào khu vực nhà vệ sinh-nơi chỉ cách phòng học có một dãy hành lang ngắn…nơi duy nhất giúp tôi tránh khỏi những ánh mắt tò mò luôn nhìn chòng chọc vào mình.

“Bạn tỉnh lại giùm đi có được không?!! Ông bạn đã qua đời lâu rồi! Lâu rồi đó! Có biết không hả?!!!!!!!”

Ông đã mất lâu rồi…Tôi biết chứ! Nhưng dù đã cố gắng cách mấy đi chăng nữa, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật này. Ngày nào cũng như ngày nào, tôi không thể ngăn mình không nhớ về ông.

Hơn mười năm trước, ông đưa tôi về căn nhà ấm cúng của ông phía bìa rừng.

Lớn lên cạnh ông. Tôi-một cô bé con-nhanh chóng quên đi quá khứ bất hạnh về cha mẹ mình, quên đi cảnh tan nát của một gia đình mà tiếng chửi bới theo tôi từ lúc thức dậy cho đến khi đi ngủ.

Tôi không hạnh phúc khi mình là con của họ. Họ thậm chí còn không thèm quan tâm đến sự tồn tại của tôi. Chắc có lẽ…cảm xúc lúc ấy đã vô tình hình thành một góc khuất trong tâm hồn tôi. Một khoảng bóng tối mãi mãi không bao giờ được soi sáng.

Nhưng tôi hạnh phúc khi mình còn có ông.

“Về với ông! Cháu gái dễ thương của ông xứng đáng có một cuộc sống tốt hơn ở đây…”

Tôi còn nhớ rõ từng lời ông nói khi đó. Lúc ông đưa tôi đi. Thẳm sâu trong đôi mắt kia là sự mệt mỏi, đầy thất vọng.

Tôi tự hứa với lòng, rằng sẽ sống thật tốt để không phải thấy ông buồn.


Vì là một nhà khoa học nổi tiếng, tôi được ông dạy nhuần nhuyễn toàn bộ các kiến thức phổ thông. Đó cũng là lí do tôi không hề đến trường.


Và…ông cũng là người đặt mầm sống cho Masquerade…từ anh họ tôi. Tôi cũng chỉ vô tình đọc được dòng thư cuối cùng ông gửi cho tôi sau khi mất.


“Alice, cháu gái yêu của ông!

Ông nghĩ, lúc cháu đọc những dòng trên cũng là lúc ông không còn trên đời này nữa. Sau vài nghiên cứu gần đây, ông bất chợt phát hiện ra mối quan hệ giữa cháu với con người khác trong cháu. Ông cứ đinh ninh, Masquerade được tạo ra nhờ vào ảnh hưởng từ Silent Core. Nhưng, không thể nào một cá thể như vậy lại tiếp tục tồn tại trong cháu sau khi Silent Core biến mất. Ông đã nghi ngờ và lật lại những nghiên cứu cũ trước kia.

Cháu còn nhớ hồi còn nhỏ, anh họ cháu hay đến chơi chung với cháu chứ? Trong lúc chơi, cháu bị tai nạn xe hơi rồi hôn mê bất tỉnh. Ông không dám tin vào tai mình khi nghe bác sĩ nói: cháu sẽ mãi ở trong tình trạng đó đến khi cơ thể cháu đến mức giới hạn.

Ông và anh họ cháu đã thức bên cháu suốt 3 ngày đêm. Khi ấy ông chỉ còn biết xin trời cho ý thức quay lại với cháu, hoặc ông sẽ mất cháu mãi mãi. Cho đến ngày cuối cùng, anh họ cháu đột nhiên nảy ra một ý định cực kì táo bạo: Kết nối thần kinh của nó và cháu với nhau để thức tỉnh ý thức trong cháu.

Ông đã nhất quyết ngăn cản, nhưng không tài nào lay chuyển được ý tưởng điên rồ của nó. Và rồi nỗi sợ mất cháu lại dâng trào, ông đã đồng ý.

Ý tưởng của nó, tuy táo bạo nhưng lại thành công. Đáng buồn thay, cái giá phải trả cho sự sống của cháu, lại là sự sống của chính nó.

Bằng nhiều nghiên cứu và giám định chặt chẽ. Ông phát hiện ra, ý thức mạnh mẽ của nó khi truyền đến, đã hình thành nên một thứ gì đó tồn tại song song trong cơ thể cháu. Sóng điện ấy lúc đó rất yếu, và nó đã mạnh dần lên khi tiếp xúc với năng lượng tiêu cực của Silent Core. Nếu không lầm thì đích thị Masquerade ấy…chính là anh họ cháu….

Xin lỗi cháu, vì tất cả…Mong cháu tha lỗi cho ông.

…..”



--------------------------------------------------------------


Lá thư ấy vẫn còn đây, ngay trong túi tôi.

--------------------------------------------------------------


Sao lại như thế…


Đứng chống tay vào chiếc bồn rửa mặt, tôi lại tiếp tục khóc. Quá nhiều nỗi đau. Quá nhiều mất mát. Và quá nhiều sự thật…

Thật đến phũ phàng.


Tôi cứ như vậy mà khóc. Khóc mãi. Dẫu biết tiếng nấc nghẹn ngào này sẽ vĩnh viễn không đến được với ông. Cũng như…với anh ta…

Ngồi phịch xuống, một tay tôi bất giác bấu chặt ngực áo.

Đau quá.

Nhói quá.

Sao lại đau đến thế chứ?

Sao lại có cảm giác này chứ?

Cô đơn…và lạnh lẽo…

Không còn ai bên tôi nữa ư?


Bất chợt, tôi lại thấy ấm áp đến lạ kì. Một vòng tay choàng qua cổ tôi. Lau đi khuôn mặt lem nhem vì khóc.

Tôi giật mình, quay lại và bắt gặp đôi mắt đỏ đậm, cùng mái tóc xanh biển sậm màu của một anh chàng tôi thậm chí còn không hề quen biết.

Mà sao…cảm giác ấm áp, bình yên này lại thân thuộc đến thế…

- Cậu…là…-Tôi lên tiếng hỏi, cổ họng vẫn còn nghẹn đắng.

- H….À không! Blackjack…

Không đợi tôi kịp phản ứng, cậu ta kéo tôi đứng dậy. Chỉ cho tôi thấy chiếc gương nơi bồn rửa mặt mà ban nãy tôi đứng khóc. Tôi nhớ…lúc đó nó còn rất sạch, nhưng giờ lại mờ mờ, đục đục. Trên nó còn có vệt gì đó như chữ viết:

“Đừng khóc nữa!”

- C-Cậu viết à?-Tôi quay sang Blackjack và nhận được cái lắc đầu thật khẽ.

--------------------------------------------------------------


Cậu bạn tóc xanh đen đưa Alice ra ngoài. Lúc cô không để ý, cậu quay lại, mỉm cười:

- Cảm ơn đã ở bên cô ấy!

Bên trong, từng con chữ nguệch ngoạc lại lần lượt xuất hiện trên chiếc gương.

“Không…

...có…

...chi…!”

--------------------------------------------------------------


Chữ ký của DarkKnight

Sun Aug 05, 2012 12:50 pm#23

avatar
arisu_darkon
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 551
BKGC BKGC : 2265
Điểm đóng góp : 16
Đến từ : Vùng đất đầy Dứa và Sẻ.
Stt : Giai đẹp giai đẹp giai đẹp é vờ ri que \=w=/

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

É! Sao thấy có vẻ anh Hydra ít nói vậy trời, toàn thấy viết trên gương không à (hay là câm... không không không, chính ảnh nói tên mình mà)

Mà cái cậu tóc xanh đen là ai thế? Không lẽ là In chan? :hoi:

Chap hay quá. Em hóng chap sau nhé.

:bye: :bye: :bye:


Chữ ký của arisu_darkon

Thời gian biểu của bạn:

Từ 6am đến 6pm, bạn là bao bạn nữ bình thường như ai.

Từ 6pm đến 6am hôm sau, bạn là con điên chính hiệu, nhiều lúc nhà tự nhiên phát ra tiếng hét vang vọng mà chả hỉu nguyên do là đâu (là bạn).

Vì thế những ai có nhu cầu làm ơn hẹn gặp bạn vào khoảng thời gian bạn bình thường, còn lúc bạn điên thì bố mẹ cũng không chặn được đâu. Cho nên đừng có mà dại dột động vô bạn từ 6pm trở đi nhá.

Sun Aug 05, 2012 7:14 pm#24

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2401
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Ta bắt đầu ngồi đoán mò.
Hừm, tên Blackjack kia là Hydra phải không? Mắt đỏ, tóc xanh đã thế khi Alice hỏi cậu tên gì thì nói chữ đầu là "H" xong rồi chỉnh lại.
Còn tên trong gương chắc là Mas.

Evil đoán bậy thế thôi, còn ra sao thì tuỳ tác giả.
Mong chap mới nhớ :bye:


Chữ ký của evildevil

Sun Aug 05, 2012 10:21 pm#25
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 1904
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 9: Lớp học kì quái


Không khí trong phòng học vừa tạm lắng không lâu cũng là lúc anh chàng Blackjack đưa Alice quay lại. Nhác thấy mái tóc cam nhẹ nhàng lướt qua rồi xuất hiện trước cửa, nhóm Dan mừng đến mức không nói thành lời. Cũng giống như họ, anh chàng tóc đen ở cuối dãy bàn khẽ đánh một tiếng thở dài, nhẹ nhõm.

Blackjack đẩy nhẹ Alice vào trong. Đến khi cô quay lại đã không thấy cậu ta đâu nữa. Hơn ai hết, cô vẫn luôn thắc mắc tại sao…một người không hề quen biết như cậu ấy, lại đi an ủi cô. Cử chỉ đó…không giống với trường hợp lần đầu gặp nhau. Vậy, chắc cô đã gặp cậu ấy ở đâu rồi…

Alice quay trở lại chỗ ngồi, trong khi đầu óc vẫn còn đang lờ mờ, cố tìm lại hình ảnh về sự hiện diện của cậu ta trong trí nhớ mình. Cuối cùng, cô đành chịu thua, thầm trách cái trí nhớ tồi tệ này.

- Anh chàng đẹp trai đi cùng cậu là ai vậy?-Runo khều vai cô bạn mình, đôi đồng tử màu lục bảo “lấp lánh ánh sao”.

Ngay lập tức, cô gái tóc hai chùm nhận ngay cái liếc xéo từ cậu bạn bên cạnh mình. À không! Hai cái mới đúng. Tính luôn cảm giác rợn tóc gáy khi cô lia mắt về phía…cuối bàn.

Alice nghiêng đầu, cười xòa. Trong tình thế dở khóc dở cười này, cô chỉ biết ậm ừ cho qua chuyện. Và như sực nhớ ra điều gì, cô bé rút nhanh lá thư trong túi mình, nhét vào cặp. Cô biết, những người bạn này đã phải chịu biết bao nhiêu chuyện buồn từ cô. Vậy nên…

“Xin các bạn! Một lần này nữa thôi…Cho mình được giấu đi nỗi đau này…”

Rồi Alice lại ngước lên, mỉm cười. Nụ cười nhẹ. Tuy không tươi nhưng cũng đủ làm ấm lòng hai người bạn của cô.

Bên ngoài cửa sổ, gió bất chợt ùa vào, đem theo mùi lúa non thoang thoảng, vờn nhẹ lên mái tóc dày xinh xắn.


Ngay chiếc bàn phía sau chỗ Alice ngồi. Cậu bạn có mái tóc đen nhoẻn miệng cười, màu đỏ trong đôi đồng tử ánh lên như tia hồng ngoại. Như thể không muốn ai chú ý đến mình, cậu đưa một tay lên che miệng, thì thầm:

- Ông đã an tâm về cháu gái mình rồi chứ?

Giật mình.

Quay xuống.

Và gật nhẹ đầu.

Bóng chiếc áo khoác trắng, cùng mái tóc xám bạc phản chiếu trong màu mắt cậu ta tan dần, nhạt dần cho đến khi chúng trở thành những hạt bụi nhỏ li ti, phát ra ánh sáng lấp lánh bên cạnh Alice.

- Ông ấy nói gì với cậu vậy, Red?-Cô gái ngồi bên cạnh lên tiếng, thật nhẹ, thật khẽ.

- “Rất an tâm là đằng khác. Từ giờ tôi xin giao cháu gái tôi cho các cô cậu.”

Cô gái ấy tặc lưỡi, nhếch môi, giọng nói phút chốc thanh thoát tựa làn gió:

- Ông ấy giao trứng cho ác rồi~

Xung quanh, những tiếng cười kì quái dấy lên đáp trả.

--------------------------------------------------------------


Trời về chiều, cái nóng bức của buổi trưa cũng đã giải tỏa được phần nào. Dưới ánh nắng nhạt, mọi thứ thật êm đềm. Mây đang trôi, nước đang chảy, những cánh hoa đang rơi nhè nhẹ…và…Runo đang la làng:

- WHAT?!!! Bạn bỏ quên chìa khóa nhà trên lớp rồi ư?!!!

Cô bạn tóc cam cúi gằm mặt. Một lần nữa, cô lại thầm trách trí nhớ tồi tệ của mình.

Đánh một tiếng thở dài. Cô gái mang đôi mắt xanh lục bảo tinh nghịch búng vào đầu Alice, bật cười khanh khách:

- Thì giờ tụi mình quay lại lấy. Có sao đâu mà phải xụ mặt vậy. Ne?(Cách hỏi: “Đúng không nè!”)

Quay đầu xe trở lại con đường cũ. Hai cô gái tiếp tục vô tư cười nói như chẳng có chuyện gì xảy ra. Bây giờ Alice mới để ý, so với hồi cả bọn mới gặp nhau, chùm tóc xanh nhạt của cô bạn tomboy này đã dài ra đáng kể. Thậm chí, nó còn làm cô bé trở nên duyên dáng hơn lúc trước. Alice tò mò và biết được: lí do Runo nuôi tóc là vì cô muốn mãi được giữ lại kỉ niệm lần đầu gặp nhau với Dan. Còn kỉ niệm ấy là gì, cô không muốn làm phiền bạn mình nên đành im lặng.

Đang chạy, đột nhiên xe thắng két lại khiến cô bạn tóc cam giật mình, suýt nữa thì bật ngã ra khỏi xe.

- Mình rủ Shun đi chung nha!-Cô nàng tinh nghịch nháy mắt, chỉ vào quán cà phê mà anh chàng ấy đang làm thêm.

1 giây…

2 giây…

3 giây…

- Gì cơ?!!!!!!!-Alice chớp mắt liên tục. Vẻ mặt kinh ngạc pha chút bối rối.

- Thì tại trời cũng gần tối rồi. Hai đứa con gái đi một mình như vậy nguy hiểm chết. Mình định cho Shun sắm vai vệ sĩ ấy mà! Với lại hình như hồi sáng cậu ấy cũng muốn nói gì với bạn mà không được. Một công đôi việc thôi! Hề hề~

Cô bạn Nga chảy mồ hôi hột. Trước mặt cô không phải là Runo dễ thương của mọi ngày nữa. Đôi mắt lục bảo ánh lên sắc vàng như ngôi sao 4 cánh. Khuôn mặt tối sầm. Đầu mọc sừng. Còn nụ cười thì…gian không cách nào tả nổi. (Lạy thánh Ala! Alice của tôi sao lại hình dung bạn thân của mình ra…một thứ như vậy thế?)

“Vèo!”

Dẹp phần “viễn tưởng” qua một bên. Trong lúc mọi người đang cố hình dung ra cái bản mặt quái gở ấy, thì Runo đã biến mất sau cánh cửa gỗ trong quán từ lúc nào rồi.

“Vèo!” (tập 2)

Cô gái năng động ấy đã quay lại, kéo theo tên tù nhân với gương mặt nhăn nhó cực.

- N-này! Gì thì gì, cũng phải đợi tôi thay đồ đã chứ!-Shun cáu gắt, bộ comlê đồng phục vẫn còn y nguyên trên người cậu.

- Xin lỗi! Vội quá quên mất-Cô cười trừ.

Cậu chàng quay lại quán. Phía sau, Alice cúi đầu, mặt đỏ bừng. Dường như cô bé vẫn không thể nào quên được chuyện lần trước, khi cô bất ngờ gặp Shun trong quán. Đáng lẽ ra lúc ấy cô phải bình tĩnh hơn thì đã không làm Shun phật lòng. Tội nghiệp cô bé ngây thơ, ra là cô tưởng mình đã làm cậu bạn ninja buồn vì lí do trẻ con ấy.

“Cô có biết không?

Cậu ta có thể sẵn sàng làm mọi thứ. Cậu ta có thể đánh đổi mọi thứ.

Ngay cả khi biến thành ác quỷ. Để cô mãi giữ được nụ cười hồn nhiên kia…

…và điều đó…là thứ mà chúng tôi muốn đấy! Cô gái bé nhỏ ạ~”


--------------------------------------------------------------


- Bạn tìm lẹ lẹ nha…rồi…còn về nữa?-Alice nói, giọng run run. Rõ ràng là cô bé đang sợ.

Trong phút chốc, ba người đã đứng trước cửa lớp.

Nhưng, họ đột nhiên khựng lại. Lắng tai nghe.

Bên trong, có tiếng người trò chuyện với nhau. Một, hai, ba, bốn...Có nhiều hơn đến năm người. Mà gần như là cả lớp, trừ họ, Dan và cô bạn tên Mai gì đó ra.


Khung cảnh trong lớp khác hẳn ban sáng, những sợi dây trầu bà ở đâu ra mọc um tùm, gần như chắn hết cả lối đi. Đèn đóm thì tối thui. Thứ duy nhất mà Runo có thể thấy là ánh sáng lập lờ của những hạt bụi lân tinh nhỏ, chúng như những con đom đóm, lơ lửng, chuyển động như vật thể sống trong không khí.

Người Runo run lên cầm cập, cô ghé sát vào lỗ hổng giữa các sợi dây thực vật ngoằn ngoèo ấy để nhìn cho kĩ hơn.

Tiếng bước chân qua lại trong lớp, hoà với tiếng tim cô bé đang đập loạn nhịp trong lồng ngực.

“Cộp!”

“Thình thịch!”

“Cộp!”

“Thình thịch!”

“Cộp!”

“Thình thịch!”



“Thình thịch!”

Tim cô bé đập mỗi lúc một nhanh hơn. Cô không tài nào nghe thấy tiếng bước chân nào nữa.

Hai tia laze đỏ ngầu lướt qua, rồi đột ngột xuất hiện ngay trước mắt cô.

- AAAAAAHHHHHHHH!!!!!!!!

--------------------------------------------------------------


Chữ ký của DarkKnight

#26
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : 1, 2, 3  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-