[Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhấtXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
Mon Aug 06, 2012 8:16 am#26
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2598
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Giật tem.
Chap hấp dẫn vô cùng,đọc thích ghê!
Chị Runo kg biết có bị sao kg?
Hóng chap!


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Mon Aug 06, 2012 11:39 am#27

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2548
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Yayyyyyyyyyyyyyy. Huyền bí, ma thuật, hờ hờ. Trúng mánh evil rồi.

Chap sau ra nhanh nhanh nhe. Runo mà bị sao thì Dan chẻ xác tụi kia ra hết luôn. Vây quanh Alice là cả đống bí ẩn, tò mò quá. Không biết Blackjack có nhúng vô không nhỉ.


Chữ ký của evildevil

Tue Aug 07, 2012 8:15 am#28

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10538
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Mai là Phoenix, Balckjack là Hydra (cái này mình đoán ra từ lúc đầu đọc rồi nhé)
Văn phong của chị Darkwind đúng là không đổi, fic này khiến người ta cảm thấy tình cảm xuất hiện một cach mơ hồ, nhưng cũng thật ấm áp
Nói chung chỉ biết nhận xét thế thôi, fic này đọc trên zing, có gì nhận xét cũng nói rồi, nên giờ vơi cảm xúc quá


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Tue Aug 07, 2012 11:21 am#29
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 2051
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

@Elfin-Ingram: Uhm, để post dần lên 1 lượt cho kịp bên zing

Chap 10: Abyss of Jousaikun

Dưới ánh sáng lung linh của hàng ngàn con đom đóm tụ lại, gương mặt ấy dần được soi rõ trước con mắt bàng hoàng của cô gái tóc xanh. Mái tóc đen óng, lỉa chỉa như chưa từng được chải, đôi đồng tử đỏ và sáng tựa những viên hồng ngọc trong bộ sưu tập của các nàng công chúa. Nụ cười nửa miệng vẽ lên trên khuôn mặt người chủ nhân điển trai -vốn ngồi cách cô chỉ có một cái bàn.

Cậu phẩy tay, đẩy đám thực vật phiền phức đang chắn trước mặt sang một bên, đưa tay vuốt nhẹ lên má Runo:

- Đi đâu vào giờ này thế? Nhóc~

Chữ “nhóc” được cậu ta ngân dài một cách bỡn cợt. Đáp lại lời nói ấy, hàng loạt tràng cười ma quái bật lên trong lớp. Họ cười như thể…bọn họ là một thứ gì khác chứ không phải con người…

- Thôi ngay đi, Red!-Phía bên trong, hai tia ánh sáng như ngọc lục bảo lóe lên, cắt đứt tràng cười của bọn kia.

Sợ hãi, cô bé từ từ lùi lại. Mái tóc màu cà phê sữa, cũng lia chia không kém anh chàng Red đó, sáng lên mờ mờ bên dưới ngọn đèn đom đóm. Khuôn mặt lạnh tanh, không hề biểu lộ cảm xúc. Có chăng chỉ là những luồn khí âm u phát ra từ những chiếc vuốt mọc dài, sáng loáng trên tay cậu ta.

Mặt Runo biến sắc, cô đã kềm chế hết mức có thể để không phát ra tiếng thét-mà theo Dan nó mang mãnh lực của cả một đàn sư tử.

Cặp mắt kia quắc lên, nhìn chằm chằm vào cô. Hai màu mắt đụng độ nhau, chỉ khác mỗi cái uy của hai bên.

Nuốt nước bọt đánh ực một cái, cô bé lên tiếng, giọng run run:

- M-mấy bạn…đang…tập kịch…phải…không…?

Cậu bạn tóc đen mở to mắt. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua khuôn mặt bọn họ trước khi tràng cười quái đản ấy lại dấy lên. Bình thường khi bị chọc quê như vậy, Runo đã nổi điên mà lao vào mắng họ té tát như những gì cô vẫn hay làm với Dan. Nhưng không, bởi lẽ…mặt cô bé giờ đây đã tái xanh, không còn hột máu.

Cậu bạn lớp trưởng-chủ nhân sở hữu khuôn mặt lạnh lùng-khẽ nheo mày khó chịu. Bẵng được một lát, đợi cho tiếng cười của bọn ấy thưa dần, cậu lên tiếng. Chất giọng trầm, pha loãng vào không khí đến tai cô bé tóc xanh:

- Nghe cho kĩ đây, cô nhóc! Chúng tôi không-phải-người-thường…

Câu nói có phần kì lạ từ Green-tên cậu ta-đánh mạnh vào tâm lí đang hoảng loạn của Runo.

- K-không phải người thường…t-thì là gì…?

Mặc dù đang sợ hãi, bản chất cứng đầu và hiếu kì thường ngày của cô bé vẫn chưa mất đi. Câu hỏi của cô khiến cả hai im lặng, không khí càng lúc càng nặng nề hơn.

Red chép miệng, xoay xoay chiếc mũ lưỡi trai mà cậu thường hay đội trên đầu, mắt đăm chiêu nhìn về một nơi nào đó xa xăm đến lạ. Trong chớp mắt, cậu biến mất. Và ngay cái chớp mắt thứ hai, cậu xuất hiện đằng sau Runo, khẽ thì thầm vào một bên tai đang run rẩy vì sợ hãi:

- Một cái giá tương ứng~Đổi lấy một câu trả lời~

“Một cái giá ư?”. Anh chàng này nói gì mà nghe lạ tai thế?

Trong khi đầu cô bé còn hoang mang với quá nhiều câu hỏi, cậu ta nói tiếp:

- Nhưng để khen thưởng cho việc nhóc vừa phá kỉ lục phát hiện ra chúng tôi. Chúng tôi sẽ nói cho nhóc biết, hoàn toàn miễn phí. Nhá~

Ngay lập tức, Green chụp lấy tay Red, những cái móng nhọn hoắt cứa nhẹ, nhường đường cho dòng chất lỏng đỏ thẫm chảy ra. Từng giọt, từng giọt men theo độ dài và đường cong của móng, nhỏ xuống đất. Có một vài giọt văng lên chân Runo khiến cô bé rùng mình. Đôi mắt sắc như dao của vị thủ lĩnh-ít nhất cậu ta cũng là lớp trưởng-ra hiệu cho cậu bạn mình im lặng.

- Không sao đâu, cậu đề phòng quá rồi đó! Dù sao cô ta cũng từng là một thành viên trong nhóm Brawlers hào hiệp, nổi tiếng một thời mà-Red tặc lưỡi, hất những chiếc móng ghê tởm ấy ra xa.

Anh bạn tóc nâu gầm gừ, thu móng. Chúng tự động ngắn lại. Green khựng lại vài giây, cậu hất đầu vào trong, gọi to:

- Yellow!!!

Từ trong bóng tối, cô bé có vóc người nhỏ nhắn, tóc vàng buột cao chạy ra. Đôi mắt vàng chanh sáng lên vẻ ngây thơ không khác gì Alice. Cô bé dừng lại, đưa mắt nhìn Runo rồi tặng cô một nụ cười dễ thương. Không khí ngột ngạt trong lòng cô gái tóc xanh phút chốc bị nụ cười đó làm cho tan biến. Nụ cười tươi hệt như hàng ngàn đóa hoa hướng dương sáng rực dưới ánh nắng vàng. Cô bạn lớp phó ấy tiến lại gần Runo, thật nhẹ để cô không cảm thấy sợ hãi. Khẽ hít một hơi dài, cô bé bắt đầu “bài thuyết trình”:

- Chắc hẳn bạn đã nghe về truyền thuyết của trường trung học Jousaikun đây. Từ rất lâu rồi, dường như gần một thế kỉ, con người đã phát hiện ra: đâu đó trong ngôi trường này ẩn chứa sức mạnh có khả năng làm thay đổi cả thế giới. Chiến tranh đã xảy ra, những kẻ tham lam nuôi mộng chiếm giữ sức mạnh ấy…lần lượt trả giá bằng chính mạng sống của mình. Để chấm dứt tình trạng đó, hiệu trưởng của ngôi trường đã tiến hành kế hoạch “thần giữ của”-Đôi mắt trong sáng, thánh thiện ấy bất giác chùn xuống, đượm buồn. Cô tiếp-Họ hiến dâng 26 đứa trẻ, cũng là học sinh của trường, cho sức mạnh bí ẩn bằng cách chôn sống chúng. Họ chôn rải rác ở những nơi mà họ tin rằng đó là một nhánh của sức mạnh…ưm…tạm thời chúng tôi gọi nó bằng cái tên: Abyss. Và đúng như họ mong muốn, cả thảy 26 đứa trẻ lần lượt được tái sinh, mỗi đứa trẻ hấp thụ được một phần năng lượng Abyss. Chúng trở nên bất khả chiến bại. Đáng tiếc, cũng như những hồn ma, chúng không bao giờ được đi xa khỏi khu vực mà khi xưa…chúng từng bị chôn sống. Gần một thế kỉ trôi qua, những đứa trẻ ấy vẫn tiếp tục tồn tại dưới danh nghĩa “Người gác cổng của Abyss”. Với sức mạnh sở hữu được, chúng có thể hoàn thành mong ước của con người. Đổi lại…họ phải trả cho chúng một cái giá tương đương…

“Cái giá?”

“Mong ước?”

Những lời Yellow nói giống hệt những gì cậu bạn Red kia ban nãy đã nói với cô. Runo lập tức bị đắm chìm trong những suy nghĩ mông lung. Cô mở to mắt ra, đếm đi đếm lại từng cái bóng trong lớp…

Hai mươi mốt, hai mươi hai, hai mươi ba,…tính luôn cả ba người ngoài này nữa là vừa vặn hai mươi sáu.

Không lẽ nào!

Không thể nào!

Tiếng hét mà cô bé đã cố gắng kềm lại được khi nãy, bật lên với tất cả nỗi kinh hoàng trong cô.

Ngay lúc cô không còn trụ nổi trên chính đôi chân mình nữa. Một bàn tay ấm áp nhanh chóng đỡ lấy lưng cô, giúp cô tiếp tục đứng dậy. Nỗi sợ hãi hiện rõ trên hai viên ngọc lục bảo ấy không hề lay chuyển, cả khi người vừa đỡ cô-không ai xa lạ-chính là Shun. Ở tay bên kia của cậu, cô bạn Nga đi cùng họ đã ngất đi từ lúc nào. Dường như hai người cũng đã nghe hết từ đầu đến cuối…tất cả mọi chuyện.

- Bây giờ các người định thế nào?-Một cái bóng khác bước ra.

Dòng ánh sáng mờ mờ, ảo ảo của ánh trăng cao phía bên trên, hắt lên gương mặt trái xoan thanh tú của cô gái có mái tóc nâu, dài qua lưng. Đôi mắt xanh lơ huyễn hoặc như muốn tan vào không khí.

- Định thế nào là thế nào? Các người phải nói rõ chứ-Shun đáp trả, giọng nói cứng rắn cùng vẻ lạnh lùng bên ngoài của cậu, đủ sức giấu đi nỗi kinh hoàng bên trong.

Họa chăng, cái vẻ gan góc ấy có được chỉ phần nào do kinh nghiệm luyện tập nhẫn thuật nhiều năm. Cậu phải cảm ơn nó, vì trong tình thế này, nó giúp ích được cho cậu rất nhiều.

Red nguýt dài. Khuôn mặt ánh lên vẻ thích thú:

- Từ trước tới giờ, cậu là người đầu tiên không bất tỉnh khi nghe sự thật về chúng tôi đấy!

Chẳng biết lời nói đó là khen hay chê. Shun chỉ biết, cậu chả có mấy thiện cảm với đám người này. Mà…có phải người không nhỉ? Cậu nên gọi họ là thứ gì đây?

Blue-cô gái xuất hiện sau cùng-khẽ huýt cùi chỏ vào người Red. Đoạn, cô quay sang anh chàng ninja, hiện đang trong tư thế hoàn toàn bất lực vì hai tay đều phải đỡ hai “người đẹp” trong tình trạng hôn mê bất tỉnh. Một đường dài vẽ lên trên nụ cười rộng ngoác, cô nói:

- Chúng tôi muốn cậu chọn. Một, trả một cái giá để đánh đổi mạng sống của cả ba. Hai, tham gia cùng chúng tôi-Nói đến đây, Blue đổi qua giọng điệu bỡn cợt-Tức là C-H-Ế-T ấy~

- Không!-Một tiếng nói khác vang lên từ đằng xa-Cậu ấy sẽ không chọn gì cả.

Phía cuối hành lang, đôi đồng tử đục ngầu màu máu xuất hiện, dẫn đường cho cái bóng dong dỏng cao tiến gần đến lớp học.
--------------------------------------------------------------

Từ trái sang: Green, Blue, Yellow, Red.
Spoiler:
 


Chữ ký của DarkKnight

Tue Aug 07, 2012 11:22 am#30
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 2051
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 11: Hạnh phúc giản đơn


(Shun)

Đã một tháng trôi qua kể từ ngày tôi, Alice và Runo phát hiện ra bí mật về Abyss. Nhờ có sự xuất hiện bất ngờ của anh bạn lớp kế bên-Blackjack, chúng tôi mới thoát khỏi nguy cơ bị “thủ tiêu”. Có điều…chúng tôi vẫn phải giáp mặt với bọn họ thường xuyên. Hai cô gái thì lúc nào cũng dính chặt lấy: hoặc tôi, hoặc Dan. Và cả anh chàng có mái tóc xanh đen bí ẩn kia. Nói thật ra: tôi vẫn chưa thể đặt niềm tin vào anh ta-một người mới gặp chỉ hơn một tháng.

Để tiện cho việc “bảo vệ”, và vì lời khẩn khoản từ Runo. Ngay từ mấy ngày trước, tôi đã chuyển lên ngồi cạnh Alice. Cũng may là cô chủ nhiệm chẳng mấy bận tâm về việc tự ý đổi chỗ ngồi.

Tôi thì không sao.

Nhưng…Alice thì…

Nghĩ đến đấy, tôi liếc mắt sang cô bạn ngồi kế mình. Lần nào cũng vậy, cứ thấy tôi nhìn là cô ấy bắt đầu lúng ta lúng túng như gà mắc tóc. Sao thế nhỉ?

--------------------------------------------------------------


- Shun này!

Tiếng chuông báo giờ ra chơi vừa reo, giáo viên Toán vừa rời khỏi lớp, cô bạn tóc xanh phía trên lập tức quay xuống. Bộ mặt cô nàng trông căng thẳng đến tội:

- Mình vẫn còn thắc mắc. Sao họ để tụi mình sống sót dễ dàng thế chứ?

Cậu bạn tóc đen còn chưa kịp mở miệng, một cái đầu bù xù khác chen vào, đôi đồng tử đỏ chót xoay mòng mòng như muốn thôi miên người đối diện. Khỏi nói cũng biết, hai cô gái hốt hoảng đến nhường nào.

- Buông anh ra coi! Red có làm gì đâu mà em hoảng lên thế!

Dan-kẻ không có mặt vào đêm hôm đó là người duy nhất trong nhóm có thái độ bình tĩnh nhất. Khác với Shun, nếu để ý kĩ sẽ thấy, trên mặt cậu, một giọt mồ hôi chảy dài, cùng bộ mặt căng thẳng, tư thế thì sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Ngặt nỗi, một tay anh chàng ninja đã bị Alice ôm chặt cứng. Ngay cả cậu cũng không biết mình đang run hay cô bạn tóc cam đang run lên nữa.

Dường như đọc được thái độ trong đôi mắt hổ phách cương nghị ấy, Red lùi lại, mỉm cười. Nụ cười thật lạ. Hoàn toàn mất đi vẻ ma quái lúc đầu. Cậu ta xoay người bỏ đi. Ba cặp mắt lập tức dõi theo cậu, dè chừng.


Red đi lên dãy bàn đầu, nói gì đó với cô bạn lớp phó. Cuộc trò chuyện của họ dừng lại đột ngột, khi nhác thấy bóng anh chàng với mái tóc xanh đen ngoài cửa lớp. Điệu cười lạ lùng đồng loạt xuất hiện trên gương mặt 4 kẻ “cầm đầu”-ý ám chỉ bộ tứ Red, Green, Blue và Yellow. Thoắt cái, cậu ta đã quay lại đứng ngay cạnh Shun.

- Đông đủ rồi! Ta bắt đầu bàn công việc thôi!-Red nói, trong khi cô bạn lớp phó kéo tay Blackjack vào.

Một thoáng lo lắng hiện lên trên gương mặt xinh xắn của cô gái ngồi cuối lớp, đôi mắt vàng chanh ngước lên, dõi theo bóng cậu bạn áo đen không rời.

Đợi cho không khí căng thẳng xung quanh lắng bớt, Yellow lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng và có phần ấm áp của cô bé khiến mọi người cảm thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều. Phải chăng…đó là khả năng đặc biệt của cô bé?

- Thực ra, chúng tôi không có ý làm hại các bạn. Nhưng…các bạn biết đấy! Lời nguyền ép buộc chúng tôi: Nếu muốn giúp người khác, họ phải trả chúng tôi một cái giá. Blackjack…và một người nữa là một trong số ít người biết được sự thật về Abyss. Chúng tôi đã cố hết mức có thể để giảm nhẹ cái giá đó cho các bạn…Đó là: vào buổi biểu diễn văn nghệ sắp tới, các bạn phải đại diện cho chúng tôi tham gia một vở nhạc kịch.

Nghe xong, cả bọn mắt tròn mắt dẹt, hết nhìn nhau lại chuyển sang nhìn chằm chằm cô bạn lớp phó.

Được giữ lại mạng sống nhờ tham gia nhạc kịch ư?

Chuyện hoang đường chưa từng thấy.


Lúc bấy giờ, Alice-người tinh mắt nhất nhóm, lập tức phát hiện ra nỗi buồn thoáng qua trên mắt từng người. Tuy nó rất nhỏ và lướt qua rất nhanh, cô cũng cảm nhận được. Khẽ đưa mắt nhìn Runo, cô quay sang “bộ tứ”:

- Các bạn…có chuyện gì không thể bày tỏ được sao?

Bọn họ lập tức giật mình, vẻ ngỡ ngàng biểu lộ rõ nơi gương mặt thay cho lời thừa nhận.

Nỗi sợ một tháng nay trong lòng cô gái tóc cam đột nhiên tan biến, cô mỉm cười, nụ cười dịu dàng đến nỗi ai nhìn thấy nó đều phải đỏ mặt, bất kể là nam hay nữ. Một trong những điểm mạnh mà ngay chủ nhân nó cũng không thể nhận ra. Nếu nụ cười của Yellow được ví như hoa hướng dương ấm áp, thì Alice lại mang nụ cười nhẹ nhàng của mùa xuân. Giờ đây, trông cô bé như đóa hoa anh đào tỏa hương trong gió, tuy mong manh nhưng lại đẹp mê hồn.

Khuôn mặt căng thẳng của anh chàng lớp trưởng từ trước tới giờ dãn ra, Green đáp lại nụ cười của cô bằng chính nụ cười của mình…trong vô thức:

- Cảm ơn đã quan tâm. Chúng tôi ở đây đã gần một thế kỉ rồi…Không một ai có thể rời khỏi nơi này. Nhiều khi đứng trên lớp nhìn xuống lễ hội được tổ chức tại sân trường, chúng tôi lại thấy chạnh lòng…

Nhờ Alice, nhóm Dan đã tìm được câu trả lời cho thắc mắc của họ. Cục tạ vô hình đè nén trong lòng họ bấy lâu nay tan biến vào hư vô.

--------------------------------------------------------------


“Chú mèo con ngây thơ tìm đến hỏi mẹ:

- Mẹ ơi! Hạnh phúc ở đâu thế mẹ?

Mèo mẹ cười thật dịu dàng, chỉ:

- Hạnh phúc ở ngay đuôi con ấy!

Mèo con bỏ ra cả ngày, đuổi theo “hạnh phúc” mà mẹ nó chỉ cho nó. Nó quay tròn, quay tròn và quay tròn mãi, nhưng không tài nào tóm được chiếc đuôi mình.

- Sao “hạnh phúc” khó bắt quá mẹ ơi!-Cậu chàng mếu máo.

- Đúng rồi! Hạnh phúc chỉ là những thứ giản đơn. Nó luôn ở rất gần con. Nhưng, không phải vì thế mà con có thể “bắt” được nó. Hãy biết trân trọng nó, đừng để mất, con nhé!”

Cậu bé tóc đen ngồi chăm chú lắng nghe. Bỗng, cậu đứng phắt dậy, ôm chầm lấy mẹ mình:

- Con bắt được “hạnh phúc” rồi này!

Mẹ cậu bé bật cười, đặt một nụ hôn lên trán cậu nhóc.

--------------------------------------------------------------


Đang trò chuyện vui vẻ, Red đột nhiên đưa mắt ra sau lưng. Trong màu mắt đỏ của cậu phản chiếu một thứ ánh sáng lung linh, dịu dàng. Nó bay đến, nhẹ nhàng bao bọc lấy cậu bạn có màu tóc đen giống cậu. Từ thứ ánh sáng ấy phát ra âm diệu du dương như làn gió sớm mai.

Này anh hãy nhớ~xin đừng quên nhé..nơi này em…

…đã trao anh cùng một lời hứa~

Xin hãy giữ lấy phút~giây~này~


Ánh sáng đó dần tan biến, cậu bạn ấy giật mình, đôi mắt hổ phách mở to, dõi vào khoảng không xa xôi. Môi cậu lẩm bẩm điều gì đó. Red im lặng nhìn cậu, mỉm cười.

- Này! Có gì vui vậy?-Blue hỏi.

- Bài hát của mẹ và cha-Cậu thì thầm.

- Hửm?

- Không có gì…

--------------------------------------------------------------


Chữ ký của DarkKnight

Tue Aug 07, 2012 11:23 am#31
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 2051
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 12: Vở nhạc kịch rắc rối (part 1)


Cái nắng gay gắt buổi trưa phản chiếu qua dãy thực vật dày đặc trước cửa lớp. Ai mà ngờ được, rằng chỉ vài giờ trước đây, chúng chỉ là nhúm dây trầu bà không đáng kể được treo lủng lẳng trên tường. Ánh sáng ngay lập tức bị bóng đêm lấn tới, bao phủ.

- Sao phải làm như vậy?-Cô bạn mang mái tóc màu trời được cột thành hai chùm lên tiếng, đôi mắt xanh lục vẫn chưa hết ngạc nhiên.

Đáp lại cô chỉ là tiếng cười khúc khích của bọn con gái, cùng ngón tay khẽ khàng đưa lên miệng từ Green. Một dấu hiệu cho sự im lặng.


Trên tay Red, đốm sáng màu xanh non đang không ngừng di chuyển, nó xoay tít lên, càng lúc càng nhanh và đột ngột dừng lại khi đám trầu bà đã bít đến lỗ ánh sáng cuối cùng. Dường như đó là thứ cậu ta dùng để điều khiển thực vật. Trong phút chốc, không gian yên ắng lại tiếp tục bao trùm. Đâu đây vang lên tiếng búng tay đánh “tách!”. Mớ trầu bà bừng sáng, trên từng kẽ lá của chúng phát ra ánh sáng vàng li ti như được phết hồ dạ quang.

- Làm tốt lắm, Yellow!-Cô bạn Blue nhìn cô bé tóc vàng, nháy mắt.

Mọi người ai cũng đã quen dần với sự kiện kì lạ trong lớp này, ngoại trừ Dan. Đôi mắt nâu đỏ mở to hết cỡ, chớp chớp. Cậu chàng lanh chanh đứng phắt dậy, hết chạy đến bên Red, lại chạy xuống cuối lớp săm soi cô bạn lớp phó. Cậu ngớ người, mặt ngố ra khi trông thấy Shun, Alice và thậm chí cả Runo đều không có phản ứng gì.

Vài ba giây sau đó.

- CÓ AI LÀM ƠN GIẢI THÍCH GIÙM TUI CHUYỆN GÌ XẢY RA KHÔNG????!!!!!

--------------------------------------------------------------


Màn nước dày bao bọc xung quang lớp được nới lỏng, chúng thưa dần, tan dần vào không khí. Màn nước biết mất, để lại Blue với khuôn mặt tái nhợt như thiếu sức sống:

- May mà cách âm kịp! Không thôi bảo vệ mà nghe được thì nguy…

Vâng! Vì hôm nay nhà trường cho nghỉ học buổi chiều một bữa nên mới có dịp để “bộ tứ” bày trò. Và Dan thì suýt chút nữa phá hỏng kế hoạch của họ.

Phải mất một thời gian “giảng giải”, cậu bạn ấy mới “ồ!” lên rồi nhe răng cười hì hì. Không biết cậu ra có hiểu gì hay không đây...


Blue-đã trở lại với sắc mặt ban đầu-quăng trước mặt Shun mớ giấy dày cộm. Đôi mắt xanh trong veo ánh lên…vẻ gian tà:

- Kịch bản đấy! Có phân vai luôn rồi. Đọc thử xem!

Tuy không thích cách cô đối xử với bạn bè cùng lớp cho lắm, cậu đành miễn cưỡng cầm lên đọc. Sau vài phút im lặng, hai viên hổ phách đột nhiên mở to. Một tiếng cười nhỏ khẽ vang lên nhưng đã nhanh chóng được ngăn lại. Tiếp tục đọc, mặt anh chàng ninja tái mét. Lần này, tiếng cười ấy không còn kềm lại được nữa. Và chủ nhân của tiếng cười đó, không ai khác ngoài Blue.

Ngay lập tức, chiếc phi tiêu không biết từ đâu ra, cắm phập vào xấp kịch bản một cách đầy đe dọa. Đôi đồng tử màu hổ phách long lên tia nhìn giận dữ. Shun gằng giọng, nhấn mạnh từng chữ trong lời nói:

- Tôi không đóng!

Cô gái tóc nâu ngưng cười, một tay vén mớ tóc trước ngực ra sau lưng, tay kia giơ lên đỡ một đốm sáng xanh biển. Thanh phi tiêu của cậu vỡ ra, tan thành từng giọt nước nhỏ lơ lửng trong không trung. Blue cúi người xuống, rút lại xấp kịch bản. Và…tương tự như những gì vừa xảy ra, mớ giấy ấy cũng nhanh chóng được cô “thủ tiêu”. Trước con mắt bàng hoàng của mọi người, kể cả ba người bạn thân của mình, cô cười nhạt:

- Mớ kịch bản ấy tôi “chôm” được của một ông đạo diễn nào đó! Chắc giờ họ đang đỏ cả mắt đi tìm đấy!-Cô lại mỉm cười, nụ cười đầy ngọt ngào của một tên trộm, khi vừa khoắng hết của cải của một gia đình danh giá nào đó.

Blue lập tức nhận được cái liếc xéo từ Shun, và cả cậu bạn lớp trưởng. Biết mình đùa quá trớn, cô đằng hắng, lấy giọng để chuẩn bị phát biểu:

- Nãy giờ đùa thôi! Đây mới là kịch bản thật!-Nói đoạn cô chìa ra 5 xấp giấy được đóng bìa vàng, còn mới cứng hẳn hoi. Blue phát lần lượt cho Alice, Mai, Blackjack và Red. Xong xuôi cô lại quay sang Shun-Tôi biết cậu không thích đóng kịch…nên hãy yên chí lo phần hậu cần, nhe!


“Sao cũng được…”-Shun lầm bầm một cách khó chịu.

Còn xấp kịch bản cuối cùng, Blue mân mê nó trên tay rồi hướng mắt nhìn Green.

Yên lặng.

Anh chàng lớp trưởng khẽ nhắm mắt và thở dài trước khi tiến đến bên Alice. Cậu đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc cam dày mượt của cô ra sau, mặc cho cái lườm cảnh báo đầy ghê rợn ngay bên cạnh mình. Gió nổi lên, hất mái tóc cam ấy quay lại chỗ cũ. Green nheo mắt, làu bàu:

- Phiền thật!

Cậu nhẹ nhàng đặt ngón trỏ lên trán cô, rồi hai ngón, ba ngón.

Nhanh như chớp, cả bàn tay cậu lôi một thứ gì đó trắng toát từ người Alice ra. Tay kia nắm chặt lấy cổ tay Shun lúc cậu ta vừa định “động thủ”. Hai viên ngọc lục bảo nhìn như xoáy sâu vào tận tâm hồn anh chàng tóc đen. Trong phút chốc, Shun cảm thấy mình được một bàn tay ấm áp nâng đỡ trái tim đang đập liên hồi, giúp nó lấy lại nhịp đập bình thường.

“Ổn rồi!”-Phần tinh anh trong Green mỉm cười trước khi rời khỏi trái tim Shun.


Thứ mà cậu lớp trưởng lôi ra lơ lửng trong không khí rồi nhẹ nhàng hạ xuống. Mãi đến khi ánh sáng bao quanh nó biến mất, tiếng kêu bất ngờ lập tức bật ra từ cuống họng hai cô gái.

Tà áo khoác dài màu trắng phất phơ, nụ cười nửa miệng quen thuộc, chiếc mặt nạ xanh chẽ ra hai bên, che khuất đôi mắt bên trong…cùng mái tóc vàng dựng đứng.

Có lẽ, hơn ai hết, Alice là người ngạc nhiên nhất. Đôi mắt chocolate chớp liên tục, như thể không tin vào những gì mà mình chứng kiến. Một nửa linh hồn của cô-thứ tưởng chừng như đã biến mất kể từ lần cuối cô gặp anh-giờ đang đứng sừng sững trước mặt cô bé, tồn tại như một cá thể độc lập.

Alice ngay lập tức rời khỏi chỗ ngồi, tiến đến bên Masquerade trong khi hai tay còn đang giữ chặt lấy tim mình. Cô nên gọi anh ta là gì đây? Là Masquerade-một phần trong cô được tạo ra từ Silent Core…Hay là…anh…

Dòng suy nghĩ của cô bé chỉ được đến thế thì bỗng nhiên đứt đoạn. Giờ, dù có cố đến mức nào đi chăng nữa, cô cũng không thể nhớ ra tên của người anh họ thân thương-người đã quyết tâm đánh đổi mạng sống của mình để đem cô trở về từ bóng tối.


Nhưng, ngay lúc này đây, ánh mắt của kẻ vừa được tái sinh không hướng về cô gái tóc cam. Masquerade, khi vừa lấy lại được ý thức, cũng như nhận biết được rằng mình đang ở đâu, lập tức đưa mắt về hướng “bộ tứ”. Bức tường chắn đề phòng trong lòng anh xuất hiện, dường như…Masquerade đã nhận ra sức mạnh của những kẻ mang danh: Guardian of Abyss.

- Yên tâm đi! Chúng tôi hồi sinh anh chỉ một thời gian ngắn thôi. Xong xuôi, chúng tôi sẽ trả giấc ngủ ngàn thu lại cho anh ngay~

Cả bốn con người kì lạ ấy, không ai bảo ai, đồng thanh cất tiếng. Cứ như thể họ đọc được suy nghĩ của nhau.

--------------------------------------------------------------


Chữ ký của DarkKnight

Tue Aug 07, 2012 11:24 am#32
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 2051
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 12: Vở nhạc kịch rắc rối (part 2)


- Mấy người…m-mấy người...-Masquerade lên tiếng, giọng phẫn uất không kềm chế nổi-.......LÔI TÔI RA ĐÂY CHỈ ĐỂ ĐÓNG KỊCH Ư?!!!!!!!

Cậu bạn lớp trưởng gật đầu xác nhận, nét mặt lạnh lùng không hề lay chuyển suốt từ đầu buổi tới giờ. Những người còn lại-ngoại trừ Yellow-đáp trả câu hỏi của anh bằng nụ cười ma quái.

Lúc bấy giờ, cả bọn mới để ý rằng: trong “bộ tứ” đột nhiên thiếu mất một người. Rắc rối thay, người đó lại chính là cô nàng ranh ma nhất-Blue.

- Không cần tìm~Tôi ở đây này~

Cô gái tóc nâu, giờ đang nằm lơ lửng phía trên đầu Masquerade, ngân giọng như đang hát. Những ngón tay thon, dài của cô duỗi thẳng ra, rung lên nhè nhẹ. Nhờ có ánh vàng nhạt hắt ra từ đám thực vật-trước đó đã được Yellow làm cho phát sáng-mọi người mới có thể thấy được lờ mờ…những sợi chỉ mỏng trên đầu ngón tay cô gái.

Blue cười nhẹ, nắm chặt lấy những sợi chỉ đó, giựt mạnh. Anh chàng mang mặt nạ lập tức bị bẻ ngửa cổ lên. Anh nghiến răng ken két, những giọt mồ hôi chảy dài là bằng chứng cho thấy sự đau đớn mà Masquerade phải chịu đựng.

- Nào~Có chịu đóng không?-Blue “nhỏ nhẹ”.

Cho dù đang đau, anh vẫn bật cười. Nụ cười của kẻ ngoan cố không đời nào chịu khuất phục. Những sợi chỉ trong tay cô càng siết chặt hơn.


“Xoạch!”

Một vật đen ngòm bay vụt qua trước vẻ bàng hoàng trong đôi đồng tử xanh lơ. Âm điệu của từng sợi chỉ bị cắt đứt vang lên, lặt lẹo như phím đàn lỗi nhịp.

Bị mất thăng bằng, Masquerade ngã xuống nhưng đã nhanh chóng được hai bàn tay của Dan giữ lại. Cậu ngước lên, chưa bao giờ đôi mắt nâu đỏ nghịch ngợm ấy lại tỏ ra giận dữ đến như vậy.

- Tuy các người không phải người xấu! Nhưng chúng tôi không thể chấp nhận được những hành động bạo lực kia!!!!!-Cậu bạn tóc nâu xù gào lên, giọng nói mang âm lượng đến mấy trăm đề-xi-ben.

Trước thái độ phản kháng của “phe đối tác”, Blue thờ ơ bịt một bên tai mình, đưa mắt sang Green:

- Cách âm chưa đấy?

- Rồi…-Cậu ta trả lời, mặt nhăn nhó. Trước cương vị lớp trưởng, đương nhiên cậu không thể không có phản ứng khó chịu trước những kẻ bất trị, phiền phức như cô ta.

Không còn lựa chọn nào khác, cậu bạn mang tính cách trầm tư ấy trỏ tay vào không khí. Từ ngón tay cậu, những vạch lửa hiện ra.

Blue mở to mắt nhìn, rồi như nhận ra điều gì, cô định bỏ chạy thì đã bị Red tóm lại. Đôi mắt như hai viên ruby ấy xoay mòng mòng với tốc độ chóng mặt, làm cô đứng chết trân như bị thôi miên.

Vừa đúng lúc Green hoàn thành công đoạn…vẽ bùa của mình. Một chữ Kanji ngoằn ngoèo, rắc rối với nhiều đường lên, xuống, dọc ngang xuất hiện, (chỉ là tả cho có vần chứ thứ tự viết không phải vậy -_-) được bao phủ bởi ngọn lửa đang phát ra sức mạnh kinh hoàng.

Cậu gật đầu, ra hiệu cho Red tránh ra xa trong khi đẩy chữ ấy về phía Blue, nhốt cô nàng gây rối vào một quả cầu đỏ, lơ lửng giữa lớp học.

Cùng với khuôn mặt bất mãn, cô đấm mạnh hai tay vào thành quả cầu, la hét.

Vô ích.

Những câu chữ của cô, dù chỉ một âm thanh mỏng nhất cũng không thể lọt ra ngoài.

Một hình phạt đáng sợ.

Cách mà các Guardian ấy trừng trị lẫn nhau đây sao? Hay…chính cậu ta là người đảm nhiệm việc thi hành chúng?

- Tạm thời phong ấn cô ta lại vậy!-Green lầm bầm. Đoạn, quay sang Masquerade và nhóm Dan-Mọi chuyện lộn xộn nãy giờ, chúng tôi thật có lỗi với các bạn-Giọng cậu đột ngột đổi khác-Nhưng, Masquerade! Nếu anh không chịu đóng…đồng nghĩa với việc ba người bọn họ, kể cả Alice của anh…sẽ phải chết. Anh nghĩ như thế nào thì tùy.

--------------------------------------------------------------

Im lặng.

Suốt thời gian qua, anh vẫn luôn ngủ say bên trong tâm hồn cô gái tóc cam. Nhưng, không phải vì vậy mà anh không biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài.

Anh biết hết đấy thôi…

Cả những cảm giác lạ lùng khi Alice đọc được bức thư ông gửi.

Ngồi một mình, cô đơn, thẳm sâu trong bóng tối tâm hồn của cô gái ấy, lặng lẽ nhìn thời gian qua đi. Từ bao giờ, anh đã lãng quên đi chính bản thân mình.

Anh có phải là anh họ của cô ấy không? Nếu không…việc gì trái tim anh lại cảm thấy nhói đau khi cô ấy khóc? Nếu không…vì cái gì mà anh phải nâng niu, bảo vệ thứ ánh sáng duy nhất trong góc tối này? Nếu không…tại sao thân xác vô dụng này vẫn còn ở đây? Sao không biết mất theo Silent Core cho rồi...?


Im lặng.

Im lặng.

…và im lặng mãi.


Những người đó, đang đứng chờ đợi câu trả lời mà giá trị của nó được nâng lên ngang bằng với ba mạng sống.

Anh thấy ở kia, đôi mắt to tròn như hai viên lục bảo tha thiết nhìn anh. Đằng sau, đôi đồng tử màu hổ phách lảng đi, cứ như thể cậu ta không thèm quan tâm đến sống chết của mình. Nhưng, ánh mắt lạnh lùng ấy chùn lại, hướng về cô gái tóc cam bên cạnh anh với nét buồn sâu nhất mà anh từng thấy ở cậu ta.

Chờ đợi.


Đâu đó trong trái tim anh vang lên khúc nhạc buồn. Cùng với nó, gương mặt một chàng trai với mái tóc xanh đen hiện ra, màu đỏ trong mắt anh ta như đang dịu lại. Suýt nữa, anh đã không thèm để ý đến sự có mặt của cậu ta, trong gian phòng kín này.

“Tono-sama…Xin người hãy cứu lấy Ojou-sama…”

Kính ngữ. Sao anh chàng đó lại dùng kính ngữ với anh. Từ trước đến nay, kẻ duy nhất gọi anh bằng kính ngữ chỉ có…


Gương mặt đang căng thẳng bất chợt dãn ra. Có lẽ anh đã phát hiện ra một điều thú vị. Và…anh sẽ dành điều thú vị đó chỉ cho riêng mình.

- Thôi được! Nhưng chỉ vì ngươi thôi đấy!

Mọi con mắt đổ dồn về phía anh, vui có, thắc mắc có, ngạc nhiên có. Mặc kệ chúng, anh không muốn để tâm đến.

Masquerade tiến về phía dãy bàn của Dan, hướng mắt về phía anh bạn trong bộ đồ đen viền xanh và tím. Blackjack bất ngờ, quay lại. Hai người đứng lặng nhìn nhau, mỉm cười, cứ như thể họ đã từng có khoảng thời gian gắn bó với nhau từ rất lâu, rất lâu rồi.

- H…-Anh chàng mang mặt nạ định mở miệng nói gì đó, ngay lập tức bị Blackjack chặn lại.

Cậu bạn mang mái tóc xanh dương sậm màu ấy đưa ngón tay lên miệng. Nụ cười nhạt vẽ lên gương mặt tuấn tú một nét bí ẩn đến lạ.

- Trắng và đen hửm? Một bộ đôi kì quặc-Dan chớp chớp mắt, rõ ràng nãy giờ cậu chàng chẳng hiểu mô tê gì sất. Nhất là hành động không mấy bình thường của Masquerade.

--------------------------------------------------------------


Chữ ký của DarkKnight

Tue Aug 07, 2012 11:26 am#33
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 2051
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 12: Vở nhạc kịch rắc rối (part 3)


Hai tuần bận rộn trôi qua nhanh chóng. Mọi người, ai nấy đều toàn tâm toàn ý vào vở nhạc kịch hoành tráng của lớp mình. Mọi thứ được chuẩn bị chi li đến…từng mi-li-mét. Thật ngạc nhiên khi biết rằng: từ phần trang phục, đạo cụ, âm thanh, ánh sáng...v…v…hoàn toàn được các bạn trong Abyss làm bằng tay, mặc dù nếu dùng đến “tà thuật” của họ thì sẽ nhanh hơn nhiều.

Tất nhiên, phần quan trọng nhất vẫn là dàn diễn viên kì cựu. Trong quá trình huấn luyện gian khổ vừa qua…có thể nói, không ai còn nhận ra tính cách của từng người khi xem nháp họ diễn nữa.


Trước giờ G….


Đôi mắt hổ phách trợn tròn khi trông thấy tờ “áp phích quảng cáo” vở nhạc kịch.(Có gì nhìn xuống tấm hình mình vẽ phía dưới nhak. Tác giả lười tả ;p)

- C-cái này…-Giọng Shun run run, chả hiểu vì tức hay vì…cái gì khác-Mấy người làm hồi nào sao tôi không biết?!!!

- Nyah~Blue cười đắc chí-Lâu rồi~Nhưng không muốn cậu vào phá đám nên không nói~

Bên cạnh cậu, cô gái tóc cam cúi gằm mặt, chốc chốc lại ngước đôi mắt chocolate đáng yêu lên, vẻ như có lỗi.

Cậu bạn ninja thở dài, hướng mắt ra ngoài cửa sổ đón những cơn gió mát lạnh buổi đêm. Chúng nghịch ngợm ùa vào, đùa giỡn làm rối tung mớ tóc đen ngắn của cậu. Lúc này, gương mặt Shun trông thật bình yên.

--------------------------------------------------------------


- Tiếp theo là phần biểu diễn của lớp D! Xin nhắc lại. Tiếp theo là phần biểu diễn của lớp D. Yêu cầu các bạn chuẩn bị!-Giọng anh MC vang vang trên 4 cái thùng loa to tướng, hối thúc.

Green lặng lẽ đứng nhìn những người bạn mới quen đang lật đật chạy xuống sân. Cũng như cả lớp, cậu chỉ biết dõi theo và cầu mong cho cả bọn có đủ tự tin để diễn thật tốt.

- Chán! Chỉ có mình Red được theo họ đóng!-Blue tặc lưỡi, dựa lưng vào bờ tường.

- Biết sao được! Anh ấy là White Rabbit mà…-Yellow đưa mắt xuống sân trường, mặt buồn hiu.

(Chú thích: Mỗi thành viên Abyss có một biệt danh tương ứng với khả năng mà họ có. Như Red là White Rabbit trong Wonderland: kẻ duy nhất có thể rời khỏi Wonderland để đến thế giới con người. Vì các bạn không thích họ nên mình chỉ giải thích có thế thôi. Các nhân vật này sau đó sẽ bị “nhận chìm xuồng” tất tần tật!)

--------------------------------------------------------------


Giữa khung cảnh bóng tối đang chìm ngập khắp sân khấu, ánh đèn đột ngột bật lên, hòa vào tiếng nhạc ấn tượng của phương Tây. Dưới ánh sáng vàng dịu, mái tóc cam được cột cao của Alice như càng thêm nổi bật hơn, nét trang điểm nhạt, chiếc quạt xếp bằng lụa đen lấp lánh kim tuyến, một bông hồng màu chàm được cài cẩn thận trên đầu. Nước da trắng ngần của cô bé được tôn lên dưới màu tím của chiếc váy xòe, dài chạm đất với các chi tiết và hoa văn đơn giản, không mấy cầu kì.

Phía bên dưới hàng ghế khán giả, tiếng xì xầm pha lẫn thích thú nổi lên, đa phần là của toán con trai.

Mọi thứ bỗng chốc chìm trong yên lặng khi cô bạn Nga cất lên chất giọng trong vắt của mình:

- Ố~Hô! Hô! Hô~ (trăm lạy ngàn lạy fan Alice tha cho mình…) Nào~Chúng ta bắt đầu được chưa, nhỉ?

Alice nhìn xuống, nháy mắt. Một loạt trái tim đồng loạt xuất hiện cùng tràng pháo tay vang dội. Phía bên trong cánh gà, anh chàng ninja một tay cầm kịch bản, tay kia che mặt, quay đi. Rõ ràng, dù đã xem nháp vài lần nhưng cậu không thể không…thấy kì kì-một cảm xúc hỗn độn và quái lạ đun nóng gương mặt điển trai lên…hàng nghìn độ C. Và lần này cũng thế, may mà chưa có ai phát hiện ra.


Nhạc được vặn volume lớn, làm bàn đạp để cô gái tóc cam ngân nga giọng hát:

“There was once upon a time in another place~

An evil kingdom who no person dared to face.

And the ruler was a girl so mean:

A tiny little princess of only age fourteen!”

Alice xoay người lại, ngồi chễm chệ trên chiếc ngai cao. Ánh sáng chỉ chiếu tập trung lên một mình cô, nhưng phần nào hắt lên mờ mờ chàng người hầu cạnh bên. Mái tóc vàng dựng đứng, cùng dáng vẻ phong trần thường ngày đi cùng chiếc áo khoác trắng, giờ được thay bằng vẻ gọn gàng với bộ trang phục người hầu hoàng gia. Trong sự kết hợp đơn giản của hai màu tím than và đen, trông anh còn bí ẩn hơn cả Alice-vai evil chính trong vở kịch.


Đứng lặng im cạnh bên nàng công chúa, anh chàng tóc vàng có hai nhiệm vụ “vô cùng to lớn”: làm kiểng và nhắc tuồng. Tuy có vẻ hơi bận rộn vì Alice run đến nỗi lâu lâu lại quên lời thoại, anh vẫn có thời gian lia mắt xuống dưới, lườm những kẻ đang trong vòng tình nghi.

Anh đề phòng quá đáng ư?

Không.

Nếu không có cái tin các anh chị lớp trên sẽ kéo bè phái đến phá vở nhạc kịch này.


Mọi suy nghĩ bâng quơ trong đầu Masquerade chấm dứt khi Alice khẽ giựt nhẹ gấu áo anh. Biết tới phần mình diễn, anh giả vờ đi ra rồi lại bước vào, trịnh trọng:

- O…Ojou-sa..ma…-Đây đã là lần thứ 1053 Masquerade gọi Alice bằng cô chủ. Lần nào cũng thất bại, kể cả khi diễn chính-Có đại diện của dân chúng cần gặp…người…

“Sao gọi cô ta như vậy khó khăn quá!”


Một thoáng cau mày, cô bước xuống, phẩy nhẹ tay. Masquerade lại trở về vị trí “thường trực” bên cạnh nàng công chúa. Từ bên dưới sân khấu, một quả đầu đen hùng dũng đi lên như xe tăng sắp húc đổ cổng Dinh Độc Lập. Như một chiếc xe không thắng, Red lượn một vòng quanh hai người lấy đà rồi mới dừng lại được. Cậu chàng tinh quái ngước lên, dõng dạc:

- Cho hỏi ở đây ai là công chúa? (Có 2 người, một gái một trai cũng không phân biệt được ai à? -_-)

- Vậy theo ngươi…-Alice đẩy chiếc quạt nghe tiếng “phạch!” thật lớn, đưa lên che đi một nửa gương mặt mình. Giọng nói đầy uy quyền-…ta với tên này~Ai mới là công chúa?

Ngây ra một vài giây, cậu bạn có đôi mắt đỏ ấy quỳ xuống, kính cẩn…ra điều kiện:

- Vâng! Nếu người là công chúa. Tôi đại diện cho toàn thể nhân dân xin người hãy giảm thuế…Chúng tôi thực sự không còn lo đủ, nếu người cứ liên tiếp tăng số lượng cần nộp lên như vậy.

Im lặng.

“Vụt!”

“Phập!”

Một cây viết được mài nhọn từ bên dưới phóng lên, sượt qua mớ tóc cam dày mượt của cô bé và ghim thẳng vào chiếc ghế đằng sau cô. Bàng hoàng. Alice thậm chí suýt hét lên nếu Masquerade không nhanh trí nắm chặt cổ tay cô. Anh tiến đến giựt cây viết ra, quăng đi rồi quay sang Red, quát:

- Sao nhà ngươi dám hành thích công chúa, hả?!!!

- Tôi nào có dám làm gì đâu ạ~Vì lần đầu tiên diện kiến dung nhan kiều diễm của công chúa, tôi lúng túng trượt tay thôi!-Red mỉm cười, đáp trả như thể chúng nằm sẵn trong kịch bản.


Phía sau chiếc màn kín, Shun săm soi cây viết nhọn hoắc ấy trong tay, đôi mắt hổ phách long lên, giận dữ. Anh chàng tóc xanh đen đứng cạnh cậu cầm nó lên, màu đỏ đục ngầu trong đôi mắt kia như có cùng thái độ với anh bạn ninja.

- Mùi mận chín…-Blackjack lầm bầm.


Hết vai diễn của mình, Red lập tức lao vào trong nhập bọn cùng những người khác. Dặn họ cứ yên tâm trong khi mình đứng niệm cái gì đó như…kinh phật.

--------------------------------------------------------------


“Evil flowers~

Steadily bloom~

With an array of colorful doom!

But the weeds who feel that they want to stay~

They’ll just die and feed me the same anyway.”

Đoạn nhạc mà Alice cất lên hối thúc Mai và Blackjack. Họ bước ra ngoài diễn sau khi gửi lại hết niềm tin vào hai anh chàng tóc đen trong cánh gà, vì họ là hai người duy nhất không còn vướng bận vào vở kịch, có lẽ họ sẽ tìm ra chân tướng chủ nhân thanh “ám khí” kia.

Nhưng,

…mọi chuyện có lẽ đã trở lại vẻ yên bình của nó. Và vở kịch vẫn được tiếp tục như chưa có chuyện gì xảy ra.

--------------------------------------------------------------


- Ojou-sama! Wakarimasita!


(*cúi* cho tác giả xin đổi văn phong qua vở kịch)


- Mai!

Cậu hoàng tử mang mái tóc xanh dương sậm khẽ thốt lên, ngỡ ngàng. Cậu lao đến, bế thốc người con gái với mái tóc xõa dài màu xanh nhạt, đang nằm cạnh vũng máu lên. Thứ chất lỏng màu đỏ ấy nhỏ xuống đất, ụp vào người làm vấy bẩn chiếc áo khoác trắng tinh tươm. Nhẹ nhàng đặt đầu người con gái ấy lên vai, Blackjack gào lên. Âm thanh ấy như làm chấn động cả một khoảng trời ngập chìm trong sắc máu.

Đằng xa, tên hung thủ kia đứng lặng một mình. Những giọt đỏ trên chiếc mặt nạ vẫy còn nguyên, mơn trớn chảy từ từ xuống phía dưới cằm, nhỏ lên con dao vấy máu trong tay. Masquerade hát. Giọng hát trầm, du dương không kém gì giọng hát của nàng công chúa tóc cam.

“You’re the royal highess, and I’m your loyal servant,

We are two star crossed twins, who can never be together.

If only I can protect you from all the darkness…

I’ll do whatever it takes and become evil itself~”

--------------------------------------------------------------


Cái chết của Mai-nàng công chúa của vương quốc ngọc Lục Bảo làm dấy lên niềm phẫn nộ trong lòng dân chúng. Không lâu sau, tòa lâu đài thuộc sở hữu bởi nàng công chúa bóng tối ấy bị bao vây. Phía bên trong lâu đài vẫn là cặp song sinh kia, họ đứng đối diện nhau, lặng lẽ. Bản nhạc êm dịu cất lên, âm điệu buồn, tha thiết.

“Here listen, change into my clothes, dear sister

And leave this castle immediately

It’s fine, we’re twins no one will ever find out

So don’t worry and run

And don’t ever look back~”

Dặn dò em gái xong, anh tháo chiếc mặt nạ lạnh băng ra. Mái tóc vàng chuyển nhanh thành cam, xõa dài xuống vai. Để lại Masquerde với vẻ ngoài giống Alice như hai giọt nước. Anh cúi xuống, nhẹ nhàng đặt lên trán cô công chúa một nụ hôn trước khi đẩy cô trốn vào trong chiếc tủ áo.

Trong chiếc váy tím tha thướt của cô, anh lao ra ngoài và nhanh chóng bị quân lính xông vào bắt trói.

Phía bên trong chiếc tủ, những gì Alice thấy được khiến cô hoảng sợ, run lên bần bật. Nước mắt cô bé…giọt ngắn, giọt dài, giàn giụa trên đôi gò má ngây thơ.

Trước khi bị dẫn đi, anh lặng lẽ đưa mắt về phía chiếc tủ nhỏ, mỉm cười. Cất cao tiếng hát:

“Today I’m the princess, and you’re a fugitive

We are two star crossed twins, who will never be together

And if they call you evil, that means I am evil too

Since we share the same blood

You are me and I am you.”

Nàng công chúa giả bị dẫn ra pháp trường hành hình. Hướng mắt về phía mái tóc cam đằng xa, anh lại tiếp tục hát…cho đến khi nụ cười ấy rơi xuống đất…cùng với chiếc đầu đã bị cắt rời bởi mái chém.

Vở kịch ngay sau đó cũng hạ màn.

--------------------------------------------------------------


Vài ngày sau…

- SAO? KHÔNG ĐƯỢC GIẢI Ư?!!!-Dan la làng, có lẽ anh chàng đang tiếc công mình cặm cụi lo phần ánh sáng suốt đêm hôm đó.

Green gật đầu, ngao ngán:

- Vở kịch được đánh giá cao….nhưng không phù hợp với chủ đề nên đã bị loại. Ông thầy đó nói: “Hôm bữa đã nhờ các anh chị lớp 12 thông báo rồi!”. Rõ ràng chúng ta bị bọn họ chơi khăm mà!

--------------------------------------------------------------
Spoiler:
 


Chữ ký của DarkKnight

Tue Aug 07, 2012 11:30 am#34

avatar
Mizu Lucifer
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcGo go, Miku!
::
Bình MáuSenbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6269
BKGC BKGC : 9167
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Thế giới của nước
Stt : Trong cái thể giới giả tạo thế này, tôi biết tin ai bây giờ ~~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

ah~ em xin tem nhé Ayu-nee ~ nee quăng chap như mưa ấy, may mà em đọc nhanh dc neh~

Green, Blue, Yellow, Red là các char trong Pokemon đúng ko ạ, em có xem sơ Pokemon nên cũng có biết chút ít ~

văn phong của nee vẫn rất tốt rất nhẹ nhàng, em rất thích ~

mong chap mới của nee nhé, em thích việc Pokemon kết hợp Bakugan lắm ~


Chữ ký của Mizu Lucifer


Tue Aug 07, 2012 12:17 pm#35
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 2051
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

@Mizu: cảm ơn em. Biết sao được! Chị viết trên zing lâu rồi giờ mới mò về đây đăng mà (ôi~tội lỗi nặng nề)


Chữ ký của DarkKnight

Tue Aug 07, 2012 12:18 pm#36

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31468
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

bao giờ fic của Ayu-chan cũng hay hết ah ~~
cơ mà sao Ayu-chan lại dùng nick khác vậy ?~~


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Tue Aug 07, 2012 12:20 pm#37
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 2051
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

@ [M]ax-sama: Tội lỗi tập 2~Lâu quá không về lại nên mình quên mật khẩu, sợ gõ bừa hư nick nên tạo nick mới luôn -_-


Chữ ký của DarkKnight

Tue Aug 07, 2012 12:41 pm#38
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2598
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Phong bì nà!
Mấy chap liền đọc sướng mắt quá đi hà! Nhưng hơi rắc rối nên em không hiểu cho lắm.
Vở kịch không có chị Runo *buồn thiu*!
Trời ạ! Thế mà không có giải!
Hóng chap mới của chị nhiều lắm lắm!


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Tue Aug 07, 2012 3:03 pm#39
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 2051
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Nhân tiện lúc rảnh, Post cho hết các chap đã ra trên zing luôn

Chap 13: Người con gái của không trung (Part 1)


Gió vi vu thổi trên khoảnh đất trống cạnh khu rừng trúc, bới tung đám cỏ non, tạo thành từng đợt gợn lên nhè nhẹ như sóng biển. Tiếng xào xạc, dáng vẻ ngả nghiêng của những rặng trúc thưa dần, trả lại sự tĩnh lặng vốn có nơi đây.

Dưới khoảnh đất đó, trơ trọi hai bóng đen. Những mũi tên lao vun vút, xé toạc không khí rồi cắm vào chiếc bia nhỏ, có vẽ các vạch theo hai màu đỏ và đen xen kẽ nhau. Gió lại bắt đầu nổi lên, thổi tung đuôi tóc xanh lục nhạt, bồng bềnh.

Nhắm mắt.

Chờ đợi.

Ngay khi âm thanh hỗn loạn từ cánh rừng trúc thưa dần, hai đôi mắt màu vàng chanh và hổ phách lập tức mở ra. Mũi tên cô gái tóc xanh bắn vào hồng tâm tấm bia, bị mũi tên khác của đối phương chẽ ra làm đôi.


- Lại chậm hơn cô rồi…-Cậu bạn mang màu tóc đen thở dài, đâu đó trên gương mặt cậu là vẻ tiếc nuối trong cuộc cạnh tranh vừa mới trôi qua.

Cô gái tháo miếng vải nhỏ màu trắng-dùng làm đồ buộc tóc-ra. Mớ tóc dày xõa xuống, bồng bềnh trong làn gió nhẹ. Cô tiến đến tấm bia, cầm nó lên, săm soi. Đoạn, cô quay lại, mỉm cười:

- Nhưng so về kĩ thuật thì tôi thua xa cậu, Shun ạ!

Trong trang phục của một Miko, ở người con gái ấy toát lên nét gì đó thanh tao đến lạ. Chiếc áo khoác trắng tinh tươm, sode-kukuri thông qua các tay áo; y choàng kéo dài xuống quá cổ tay, kết hợp với nagabakama màu đỏ tươi và obi cùng màu. Một nét đẹp dịu dàng, truyền thống.

Cậu chàng im lặng, cúi người xuống nhặt bộ cung tên rồi quay gót trở vào nhà. Có lẽ, cậu sẽ thích Mai…nếu như cậu vẫn chưa có hình bóng nào khác ngự trị trong lòng mình.

- YAY!!! Xem Shun-chan và Mai bắn cung thật đã mắt! Quả thật không uổng công…leo trộm vào đây!

Nét mặt cậu bạn tóc đen ngay lập tức chuyển sang các kiểu trong…phim hình sự. Khỏi cần hỏi, cậu cũng đoán được rằng tên bạn quí hóa-Dan đã “dẫn đường chỉ lối” cho cả bọn đột nhập vào khu nhà chính Kazami.


--------------------------------------------------------------

- Cạn ly!!!

Mọi người, mặt ai nấy đều tươi như hoa. Duy chỉ có chủ nhân ngôi nhà là không được vui mấy. Shun thật không thể chấp nhận được việc bọn họ tự tiện…leo vào nhà mình, tự tiện tổ chức tiệc tại nhà mình, và tự tiện lôi cậu vào tham gia mà không hỏi lấy một chút ý kiến.

Tự tiện.

Tự tiện.

Tất cả đều tự tiện hết.

“Rốt cuộc họ của mình có phải là Kazami không đây…”-Vâng, anh chàng đang buồn não ruột và rất muốn mọi người xác nhận ra…cậu mới là chủ nhà. Chứ không phải…tên Dan.


Đang định đứng dậy bỏ đi, Shun bỗng bắt gặp ánh mắt màu vàng chanh ấm áp từ phía đối diện. Đợi cho mọi người im lặng, cô cất giọng, nhỏ nhẹ:

- Đừng rời bỏ buổi tiệc sớm vậy chứ! Không phải…cậu luôn ao ước có được cảm giác đầm ấm, hạnh phúc khi được ở cùng mọi người sao?

Lời nói của Mai như một mũi tên cắm thẳng vào…tim đen cậu. Shun ngây ra. Dường như cậu cảm thấy, tận sâu trong đáy lòng mình đang dâng lên những cảm xúc thân quen. Màu mắt và vẻ ấm áp hiền dịu của người con gái ấy, sao mà gần gũi đến lạ.

Có phải…

Có phải là…


Trước khi cậu bạn tóc đen ấy kịp thốt ra câu gì đó, Blackjack-người ngồi cách cậu ta không xa-đã nhanh chóng chặn lại. Trong lúc bối rối, anh chàng tóc xanh ấy lôi luôn cái chai nhỏ trong túi ra, dốc thẳng vào miệng Shun.

- Này!!! Cậu cho tôi uống cái gì vậy?!!!-Đôi mắt hổ phách chuyển sang lườm Blackjack.

- Một thứ mà mọi người ở đây đánh đổi bằng 1 giờ lao động khổ sai cho Abyss-Cậu ta nhún vai-Họ nói nếu cho cậu uống thứ này thì mọi người sẽ dễ dàng hiểu cậu hơn.

“Hiểu mình hơn ư?”

Đôi mắt hổ phách chùn xuống. Cậu đứng chết trân nhìn mọi người. Bây giờ, dù có giận cách mấy đi chăng nữa, cậu cũng không thể đổ lỗi cho họ được.

Bấy lâu nay, cũng giống như Alice, cậu luôn tự nhốt mình trong một không gian kín. Lạnh lùng, xa cách với mọi người.

Mãi chìm trong miên man suy nghĩ, đầu óc cậu bỗng thấy choáng váng.

--------------------------------------------------------------


Đang đứng vững, Shun đột nhiên khuỵu xuống trước con mắt bàng hoàng của mọi người. Khi thấy đôi mắt hổ phách ấy lại mở ra, họ mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng…

Cậu bạn lạnh lùng thường ngày trong mắt họ bỗng nhiên biến đi đâu mất. Niềm hạnh phúc vẽ lên một đường dài trên khóe môi Shun. Cậu đứng đấy, mỉm cười với từng người. Rồi dừng lại ở anh bạn tóc nâu xù.

Trong lòng Dan bây giờ rộn lên nhiều cảm xúc xen lẫn với nhau. Hơn bao giờ hết, cậu cảm thấy thật hạnh phúc khi được nhìn lại nụ cười…dường như đã tuyệt chủng trên gương mặt cậu bạn thân kể từ lần cuối cùng cậu thấy nó, lúc cậu và Shun chỉ mới là hai tên nhóc.

Cảm xúc từ trái tim cậu bạn tóc đen như được truyền sang hết thảy mọi người. Những thứ vô hình mà cậu ấy không tài nào có thể truyền đạt bằng lời…sau bức tường băng đá cao chót vót trong lòng.


Những nỗi đau mất mát, buồn bực, tuyệt vọng, cậu ôm lấy riêng mình.

Những lo lắng, niềm vui, nỗi buồn hằng ngày, cậu chỉ thể hiện nó thật âm thầm, thật lặng lẽ.

Đối với cậu, niềm hạnh phúc nhất là khi trông thấy những người xung quanh mình…mỉm cười.

Một trái tim của gió. Đến, rồi lại đi. Nơi ngọn gió kia chọn để lụi tàn cũng là nơi hoang vắng nhất, heo hút nhất. Một mình, cô đơn.


Hai hàng nước mắt lăn dài trên đôi gò má xinh xắn của cô gái tóc cam. Bấy lâu nay cô chỉ nghĩ đến nỗi đau riêng mình. Thậm chí quên đi nụ cười của chính cô và quên mất rằng…vẫn còn có những người xung quanh cần đến nụ cười ấy để hàn gắn lại vết thương lòng.

Một bàn tay ấm áp lau đi vệt nước mắt của Alice. Shun đã đứng trước mặt cô từ khi nào. Cậu nhẹ nhàng đưa tay nâng cằm cô bé lên, tay kia khóa chặt đối phương vào bức tường gỗ lạnh, thận trọng cúi đầu xuống.

Mọi người trố mắt ra nhìn. Vài tiếng “Á!”, “Ố!” reo lên khe khẽ trước cảnh tượng không thể nào lường trước được này. Và tất nhiên, họ đã kịp “vô hiệu hóa” Blackjack để anh chàng không nhảy vào phá đám.

Cô gái tóc cam trở nên lúng túng thấy rõ, đôi gò má đỏ lựng như hai quả cà chua chín, cùng những phản ứng yếu ớt khi cô bắt đầu cảm nhận được từng hơi thở nóng ấm từ cậu bạn tóc đen. Môi họ chỉ còn cách nhau chừng…vài mi-li-mét. Bọn Dan tinh quái chồm lên, nín thở và…bắt đầu đếm ngược.

3…

2…

1….


Đôi mắt hổ phách mở to. Nhanh như chớp, Shun giật mình nhảy lùi lại. Gương mặt điển trai ấy đỏ bừng, hoảng loạn.

- C-Chuyện gì vừa xảy ra với tôi vậy?!!!

- Chán~Thuốc hết tác dụng sớm quá…-Cả bọn cụt hứng, ngồi phịch xuống tiếc rẻ.

--------------------------------------------------------------


Chữ ký của DarkKnight

Tue Aug 07, 2012 3:05 pm#40
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 2051
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 13: Người con gái của không trung (Part 2)

Trăng của một đêm trước rằm, tuy không tròn đầy, nhưng khó để mà phủ nhận vẻ đẹp mờ mờ ảo ảo của nó. Dòng suối ánh sáng ấy đổ xuống, lấp lánh trên mặt hồ, phản chiếu ánh bạc lên mái tóc đen tuyền của cậu thanh niên đang nằm trên mái nhà. Gương mặt thanh tú ấy ngửa lên, mặt đối mặt với trăng, vẻ thanh bình hiện lên bên trong màu hổ phách của đôi đồng tử lạnh lùng.


Trời về khuya, màn sương buông xuống, tỏa hơi lạnh nhè nhẹ vào chiếc áo xanh lục mỏng. Gió thổi đến mang theo lớp hơi lạnh ấy phả vào người.

Cậu thanh niên ngồi dậy, hít một hơi dài để đón lấy làn gió đêm. Gió táp thẳng vào mặt, thổi tung mớ tóc đen ngắn rồi đột ngột chuyển hướng sang rừng trúc cạnh bên.



Xào xạc.


- Gió mát thật!-Một giọng nói nhẹ nhàng cất lên, cùng lúc với chiếc áo khoác lớn phủ xuống đầu cậu-Nhưng, như vậy dễ bị cảm lạnh lắm. Rủi trúng gió thì nguy to.

Shun quay lại nhìn cô gái đang ngồi xuống cạnh mình. Mái tóc xanh lục nhạt bồng bềnh trong làn gió. Ánh sáng dịu nhẹ từ nàng Hằng Nga bên trên lan dần xuống làn da trắng mịn màng.



Dường như Mai cũng giống như cậu. Một người con của gió.

Cậu chỉ thắc mắc…Tại sao cô ấy lại có thể hiểu cậu một cách rõ ràng như vậy. Không chỉ ở phần nội tâm, mọi sở thích ăn uống, đi lại của cậu…cô ấy đều thuộc nằm lòng. Mặc dù Mai và cậu chỉ quen biết nhau chưa đầy một năm. Không những vậy, cậu-một người ít khi nào đặt niềm tin vào người khác-lại dễ dàng đặt sự tin tưởng ấy đến cô gái này vào ngay lần đầu tiên gặp mặt.


Cô ấy dịu dàng, kiên định, lại vô cùng mạnh mẽ.

Cô ấy tốt bụng, hòa nhã với mọi người.

Thật giống người đó.

Nếu không muốn nói là rất giống.

Từ cách nói chuyện, cử chỉ, phong thái, đến cả nụ cười và cái cách mà cô quan tâm đến cậu. Tất cả đều gợi cho cậu nhớ về Phoenix-nàng Bakugan mà cậu được mẹ tặng mình trong thời khắc bà nhắm mắt xuôi tay.

Khoảng thời gian đầu năm học, cô ấy có đến thăm cậu lần cuối. Sau đó lại quay trở về Wonder Revolution, tiếp tục cuộc sống yên bình.

Cậu nhớ…lúc ấy Phoenix có hát tặng cậu, một bài hát thật hay, mà theo cô ấy nói: nó rất hợp với cậu.



“Nàng dịu dàng là nữ chúa, với anh là người hầu gần bên em.

Cớ sao định mệnh đắng cay, vùi chôn đôi song sinh trong nỗi đau…

Nàng là người mà mãi mãi anh yêu thương quan tâm mang tất cả…

…đến cho em bao ước mơ…dẫu bóng đêm bao trùm anh…”



Cậu thanh niên tóc đen giật mình, xoay người lại. Mai ngồi đấy, đôi đồng tử vàng chanh hướng về ánh trăng phía bên trên, cất cao giọng hát. Tất cả các nốt, các cung bậc đều hoàn toàn khớp với giọng hát của cô phượng hoàng kia.

Đặc biệt là ở bài hát.

Âm điệu du dương ấy hòa vào không trung, cùng tiếng xào xạc từ phía cánh rừng, tạo nên bản nhạc buồn về sự chia li không đáng có.



Đôi mắt hổ phách mở to, kinh ngạc. Shun ngồi chết trân nhìn cô gái bên cạnh mình. Đâu đó trong tim cậu lóe lên một tia hy vọng nhỏ nhoi.

“Làm ơn. Xin hãy để tôi gọi tên cô ấy…một lần nữa…”


- Phoenix!

Giai điệu kia ngừng hẳn. Người con gái mang mái tóc đẹp như làn gió quay lại nhìn Shun.

Im lặng.



Đôi đồng tử vàng chanh nhìn như xoáy sâu vào tận tâm hồn cậu thanh niên tóc đen. Cô mỉm cười, gật đầu xác nhận một cách lặng lẽ.

Nét bàng hoàng ngay lập tức xuất hiện trên gương mặt Shun. Cậu định nói gì đó, nhưng đã bị Mai…à không!...Phoenix ngăn lại:

- Tôi sẽ giải thích cho cậu. Nóng vội…không giống tính cách cậu chút nào.

Cậu chàng gật đầu, im lặng.

--------------------------------------------------------------


- Các người biết bọn họ sẽ xảy ra chuyện nên đến đây phải không? Quả là những Bakugan trung thành~

Ngồi ngất ngưởng trên chiếc bàn giáo viên, cậu thanh niên tóc đen nhoẻn miệng cười, đôi đồng tử đỏ hắt lên ánh sáng ghê rợn như ánh đèn laze trong đêm tối.

- Vậy…nếu chúng tôi không đồng ý thì sao?-Cậu bạn tóc nâu nhạt bên cạnh lên tiếng, chất giọng trầm, đầy băng giá.

Một thoáng lo lắng hiện lên trong lòng hai Bakugan-giờ vẫn đang trong hình dạng quả cầu nhỏ xíu. Cô Bakugan màu xanh lục quay sang tên Bakugan màu đen đi cùng mình. Sau một lúc suy nghĩ, anh lên tiếng:

- Chúng tôi buộc phải san bằng cái Abyss của các người. Để xem thứ sức mạnh ấy và Perfect Core cái nào mạnh hơn.

Giọng nói cứng rắn, mang đầy uy lực của anh phút chốc khiến đám người Abyss cảm thấy chột dạ. Họ thừa biết gây chiến với toàn bộ Bakugan ở Wonder Revolution không phải chuyện dễ dàng gì.

Hơn nữa, họ đã quá ngán cảnh giết chóc -thứ mà họ từng trải qua trong thời chiến. Chiến tranh chỉ là một, mà phiền phức lại là mười. Suy đi tính lại, họ bắt buộc phải đồng ý.



- Đến đây!

Bốn người trong bọn họ tụ lại thành một vòng tròn. Dưới chân, một kí hiệu kì lạ xuất hiện, xoay với tốc độ chóng mặt. Ánh sáng từ nó phát ra không mạnh nhưng uy lực lại vô cùng lớn.

Hydra quay sang cô bạn Bakugan cạnh mình, căn dặn:

- Tôi sẽ vào trước. Nếu có chuyện gì không may xảy đến với tôi…Cô hãy lập tức liên lạc với Drago ở Wonder Revolution. Nghe rõ chứ?!

Không đợi Phoenix trả lời, anh ta đã tiến vào trong vòng tròn ánh sáng. Nhắm mắt chấp nhận mọi rủi ro có thể xảy đến với mình.

Bọn người Abyss đã làm đúng như lời hứa.

Tai Hydra ù đi bởi tiếng rít của làn khí lạnh xoáy nhanh quanh mình. Trong phút chốc, anh cảm thấy mình đột ngột lớn dần lên.



Ánh sáng ấy nhạt đi, trước mặt Phoenix không còn là anh chàng Darkon Bakugan với ba chiếc đầu dài ngoằng thường ngày nữa. Thay vào đó là một cậu thanh niên trong võ phục kungfu đen, viền xanh và tím, mái tóc xanh dương sậm cùng đôi đồng tử đỏ ngầu như máu.

Cậu từ từ tiến đến, nhặt cô lên. Nụ cười nhẹ vẽ lên trên khuôn mặt tuấn tú:

- Đến lượt cô đấy!


--------------------------------------------------------------


Chữ ký của DarkKnight

Tue Aug 07, 2012 3:52 pm#41

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2548
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chán! Sắp đến cảnh hôn nhau thì lại...đứt cái phựt ngon ơ. Hừm

Hydra và Pheonix có thành một đôi không? Đóng tuồng cho đóng cảnh hai nhân vật yêu nhau mừ (evil đang bị bấn hai người này). Thế Mas là người viết chữ trên tấm kính đó hả? Evil đoán trúng tên Blackjack bỏ mất Mai.

Mong chap mới nhe :bye:


Chữ ký của evildevil

Tue Aug 07, 2012 6:19 pm#42
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 2051
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

@evil: chính chị là người dấy lên phong trào HydraXPhoenix đầu tiên mà, ghép là chuyện đương nhiên xảy ra :x . Còn người viết chữ lên tấm kính...là các âm hồn tồn tại trong ấy cơ. Tại họ không nỡ thấy Alice buồn. Sau này sẽ ít đề cập tới.

Post nốt chap còn lại. Sau đó cứ theo định kì trên zing: 1 tuần 1 part (hoặc nửa tháng 1 part-_-)

Chap 14: Bóng tối của tôi (Part 1)

Tuyệt vọng…vì mọi thứ…

Nhưng…

Bây giờ chưa phải lúc…

Dù chỉ là một cơ hội mong manh, tôi cũng không cho phép mình…gục ngã…


- Cô nói cho cậu ta biết hết rồi ư?-Hydra lên tiếng, chất giọng trầm của anh hòa vào màn đêm thăm thẳm. Thậm chí anh còn không thèm quay đầu lại nhìn xem người đằng sau đích thực có phải cô nàng tóc xanh lục hay không.

Tiếng thở dài khẽ phát ra trong căn phòng tối. Bây giờ đã gần nửa đêm, âm thanh của chiếc đồng hồ cũ trong gian nhà càng ngày càng rõ. Từng tiếng “tích tắc” đều đều, gõ mạnh vào không gian thanh vắng.


Anh chàng trong bộ võ phục đen cựa người, dựa vào chiếc cột nhỏ. Đôi mắt đỏ ngó lơ đãng vào thinh không. Làm ra vẻ như không hề có mặt người con gái trong tà áo xanh sậm ở đây.

Ánh trăng trên cao chiếu xuống, phớt hờ lên gương mặt mỏi mệt của người con trai ấy. Nét căng thẳng hiện rõ trên trán, đôi đồng tử mở to, trống rỗng, không hề có lấy một chút cảm xúc.


Phoenix bỗng nhiên cảm thấy ngần ngại. Vì Hydra bây giờ trông có vẻ lạ hơn thường ngày. Cô tiến đến trước mặt anh, nhấn nhá, do dự hồi lâu rồi lên tiếng:

- Cậu ấy sẽ không nói với ai đâu…Tôi dám đảm bảo c…

Anh phẩy nhẹ tay, quay đầu đi chỗ khác. Đây không phải là lúc thích hợp cho một cuộc trò chuyện vô nghĩa. Lúc này, trong đầu anh chỉ còn biết nghĩ tới vô số kế hoạch có thể tiến hành tiếp theo.

Mấy năm về trước, anh đã từng hứa sẽ mãi trung thành với Masquerade và Alice.

Bây giờ cũng vậy.

Và…để bảo vệ họ…anh chấp nhận làm mọi việc. Ngay cả khi tự biến mình thành… ác quỷ…


Cậu thanh niên tóc xanh dương sậm đột ngột đứng dậy. Ngay trước khi anh kịp bước chân xuống, Phoenix vội níu lấy tay áo anh, hốt hoảng:

- Anh định đến Abyss đúng không, Hydra? Anh định làm gì vậy? Đừng làm mọi thứ thêm rối ren hơn nữa có được không…Nếu có chuyện gì hãy ráng đợi tin tức từ Drago ở Wonder Revolution chứ?!!!

Nghe đến hai từ“Dra-go”, mọi bình tĩnh mà nãy giờ Hydra kềm nén lập tức trở thành công cốc. Anh vung tay, đẩy bật cô gái tóc xanh vào tường. Cô ấy gục xuống, đôi mắt vàng chanh nhắm nghiền lại, đau đớn.

Biết mình lỡ tay, Hydra tiến đến bên cạnh cô. Nhưng…bàn tay đang định đưa ra bất giác rụt nhanh lại.

--------------------------------------------------------------


Người con gái trong chiếc áo choàng xanh đứng bên cạnh chiếc gương, mặt đá lục bảo đính ở chiếc nơ hồng trước ngực cô phát sáng, phản chiếu lên bóng con rồng màu đỏ khổng lồ. Trong phút chốc, con rồng ấy xoay người lại, đôi đồng tử xanh lục mở to trước khi anh mỉm cười, lên tiếng:

- Hình dạng người của cô đấy à? Xinh thật! Tôi còn tưởng mình nhận lầm ấy chứ!

Đáp lại vẻ ngạc nhiên của anh chàng rồng to xác là tiếng cười khúc khích của Phoenix. Cô vén nhẹ mớ tóc của mình ra sau vành tai, nếu để ý kĩ một chút sẽ thấy: đôi gò má của cô gái phơn phớt vệt hồng.

Trò chuyện được một lúc, Phoenix lại cười-nụ cười trong, hệt như làn gió nhẹ lướt trên thảo nguyên, đẩy đám hoa bồ công anh trắng muốt lang thang đến một khung trời mới.

- Thôi vào chủ đề chính!-Đôi mắt vàng chanh nhanh chóng trở lại vẻ nghiêm túc-Tôi và Hydra vẫn đang âm thầm đi theo bảo vệ họ. Nhưng…e rằng không thể cầm cự được lâu. Đêm đó, nếu Hydra không xuất hiện đúng lúc, sợ rằng Runo, Alice và ngay cả Shun đều bị bọn họ thủ tiêu…

Nhận thấy niềm bất an hiện rõ trên gương mặt người con gái tóc xanh, Drago chỉ còn biết thở dài. Lẽ ra anh nên ngăn cản nhóm Dan trước khi họ thi vào cái trường quái dị đó-nơi cội nguồn của sức mạnh bóng tối từng chống lại Wonder Revolution hàng thiên niên kỉ trước.


Bọn họ-6 chiến binh huyền thoại từng cứu nguy cho Vestroia-là một trong số ít người biết đến mặt trái khủng khiếp của Abyss từ lời các vị thần. Sức mạnh của nó không phải để thay đổi thế giới, mà chính là thứ vũ khí hủy diệt trái đất. Chính vì vậy, nó mới cần có 4 Guardian canh giữ, thông thạo 4 thuộc tính: Mộc, Thủy, Hỏa và Lôi.

Còn…điều kiện cho “trái bom nguyên tử khổng lồ” ấy chính là 25 mạng người. Mà nay đã có 23.

Từ đó suy ra (tác giả lậm toán -_-), điều mà 6 Bakugan này lo lắng không phải là không có căn cứ. Bằng mọi giá, họ phải bảo vệ những đồng minh cũ của mình-những người bạn nhiệt tình của trái đất đã gắn liền mối giao cảm với chính con tim họ.


Phải bảo vệ họ.

Bằng không thì…







Phá-hủy-Abyss.

--------------------------------------------------------------


Phoenix tắt đường liên lạc đến Wonder Revolution vừa đúng lúc anh chàng tóc xanh dương sậm bước vào. Đôi đồng tử đỏ ngầu liếc sơ qua gương mặt tươi tắn của cô gái đứng đối diện mình.

- Mới liên lạc về phải không?-Hydra thuận miệng hỏi trong khi với tay lấy xấp tài liệu Vật Lý trên đầu tủ. (Vâng, dù gì thì anh ta cũng phải đi học mà. Đừng hỏi tác giả về trình độ phổ thông của ảnh nhá! Tác giả nổ quá trớn mừ, hehe)

Cô nàng bật cười xác nhận.

Đây không phải lần đầu anh trông thấy cô vui như vậy. Mà là rất rất nhiều lần rồi. Ban đầu Hydra cũng không thèm để ý nhiều cho lắm, nhưng ngày qua ngày, anh dần hiểu ra cái nguyên nhân sâu xa của niềm vui bất chợt kia-Drago.

Không hiểu sao…anh lại cảm thấy buồn.

Và rồi những lần anh đến thăm Phoenix và Drago cũng theo đó mà giảm đi đáng kể.

Anh nghĩ: mình cần có thời gian để xác định cho rõ chúng-thứ cảm giác đau buồn mà anh phải gánh chịu hằng ngày, lặng lẽ đứng trong bóng tối quan sát mọi người.

Đến bây giờ vẫn vậy, Hydra không đủ can đảm để đối diện với nó.


- Anh làm bài tập Toán chưa? Làm chung không?-Giọng nói nhẹ nhàng của người con gái tóc xanh nhanh chóng kéo anh về thực tại.

- Rồi!-Hydra quay người bỏ đi mà không biết quyển vở trống không của anh đang nằm trong tay cô ấy. (Á há! Lộ rõ bản mặt lười ;p)


--------------------------------------------------------------


Phoenix vẫn đang nằm đấy, đau đớn sau cú va đập mạnh vào tường. Cô gục xuống, ngất đi.


Mím chặt môi, anh xoay người. Ba sợi dây dài gắn vào bộ võ phục đen phất phơ trong gió, tan vào màn đêm lạnh lẽo.

--------------------------------------------------------------


Chữ ký của DarkKnight

Tue Aug 07, 2012 6:22 pm#43
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 2051
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 14: Bóng tối của tôi (Part 2)


Lầm lũi bước mãi về phía trước,

Tà áo đen ấy cứ tan dần, tan dần trong đêm…

Mặc cho người con gái kia gọi tên mình đến khản đặc cả cổ họng,

Anh vẫn không hề quay lại…


Màn đêm lạnh lẽo bao trùm lên con đường vắng, sương xuống ngày một dày, giăng kín lối đi, phủ lên gương mặt của cô gái ngây thơ, tội nghiệp. Tiếng bước chân hối hả của cô vọng lại từ hai bên vách tường. Những âm thanh yếu ớt.

- H-Hydra…anh đâu rồi…

Cô thở dốc, mồ hôi thấm đẫm trán. Trong hơi lạnh của sương, những giọt nước ấy tưởng chừng như muốn đóng băng cả cô bé.

Chạy mệt, cô chuyển sang đi. Trước mặt, tà áo đen lộ dần giữa làn sương mỏng: thoắt ẩn, thoắt hiện. Cô cất tiếng gọi, nhưng cổ họng lại dở chứng, nó buốt lên bởi hơi lạnh, đau rát. Biết không còn cách nào khác, cô chạy theo.


“Phịch!”

Trong phút chốc, cô bé thấy mình nằm dài trên nền đất. Mái tóc cam lòa xòa rũ xuống gương mặt đáng thương, đầy nước mắt. Cô ngước lên, cái bóng ấy đã biến mất, anh ta đã đi rồi…


Nếu trước đó cô không trở dậy ra ngoài tìm nước, cô đã không nghe được đoạn đối thoại giữa hai con Bakugan trong hình dạng người kia. Trong giây phút ngỡ ngàng ấy, tim cô như se thắt lại.

Đau.


Vậy ra đó chính là lí do cô cảm thấy thật ấm áp, thật an toàn khi ở bên Blackjack. Cái cách mà anh quan tâm đến cô, cái cách mà anh bảo vệ cô, cả những lần anh đột ngột xuất hiện an ủi mỗi khi cô buồn. Tất cả đều là trái tim của Hydra-Bakugan bảo hộ của cô.

Ấy vậy mà cô vẫn không hề hay biết. Nỗi đau mất đi người thân đã che đi đôi mắt tinh tường của cô rồi chăng? Còn trái tim cô…nó đã phản ứng mãnh liệt mỗi khi anh ở bên cạnh cô, nó muốn nhắc cô biết, nó muốn cô nhanh chóng nhận ra anh…nhưng cô lại không thể.


Tại sao…

Ngày Masquerade xuất hiện, rồi biến mất một lần và mãi mãi. Cô không cảm thấy buồn, thấy đau như bây giờ. Có lẽ…khi một người nào đó quá thân thiết với mình, đột ngột bỏ mình mà đi…ta mới có cái cảm giác này.

Mất mát.






Hydra….


Alice rất muốn khóc. Cô muốn khóc thật nhiều. Để làn nước ấy rửa sạch đi bao nỗi đau mà cô phải chịu đựng. Nhưng…nước đã cạn rồi còn đâu. Từ lúc ông cô nằm xuống cho đến nay, lúc nào cô cũng khóc. Cái suy nghĩ ích kỉ, rằng không còn ai bên cạnh mình nữa đã lấn át tâm trí cô. Alice đã không nhận ra, bên cạnh cô vẫn còn có bạn bè, còn Runo, Shun…và cả Hydra.

Niềm hối hận hòa vào trong tiếc nấc nghẹn ngào.


Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên đôi vai nhỏ bé đang run lên bần bật. Mái tóc đen ngắn rũ xuống bên cạnh Alice. Cô đột nhiên cảm thấy cả người mình nhẹ bổng. Và rồi cô nằm gọn trong vòng tay vững chắc của một ai đó. Alice cố ngước mắt lên, đôi đồng tử màu nâu sậm của cô bé dần trở nên nặng trĩu rồi khép lại. Bóng tối lại một lần nữa kéo đến. Bao trùm.

--------------------------------------------------------------


Tỉnh lại trong gian phòng im ắng, đôi mắt vàng chanh mở to rồi nheo lại trước vệt nắng gắt vô tình lọt vào từ bên ngoài cửa sổ. Phoenix trở dậy, lặng lẽ nhìn người con gái tóc cam còn đang thiếp đi trên chiếc giường phía đối diện. Kí ức của hôm qua bất chợt ùa về, đập mạnh vào đầu cô, đau nhói.

--------------------------------------------------------------

- Anh định đến Abyss đúng không, Hydra? Anh định làm gì vậy? Đừng làm mọi thứ thêm rối ren hơn nữa có được không…Nếu có chuyện gì hãy ráng đợi tin tức từ Drago ở Wonder Revolution chứ?!!!

- IM ĐI!!!! KHÔNG PHẢI CHUYỆN CỦA CÔ!!!!

“Rầm!!!”







- PHOENIX!!! Cô có sao không?

Tiếng Shun văng vẳng bên tai cô. Tiếp sau đó là tiếng hét gọi Hydra trong vô vọng của cô gái người Nga.

Sau đó…mọi thứ chìm vào bóng tối…


--------------------------------------------------------------


“Vậy là lúc đó…cô ấy đã đuổi theo Hydra.”

Cô gái tóc xanh lục nhẹ nhàng tiến đến bên giường Alice, vuốt nhẹ lọn tóc cam trước trán cô bé, màu vàng chanh trong đôi đồng tử phảng phất nét buồn.


“Roạt!”

Giật mình bởi tiếng động lạ bên ngoài cửa sổ. Nhanh như chớp, Phoenix lao ra ngoài, đuổi theo cái bóng không xác định đằng trước.

Hắn lủi nhanh vào khu rừng trúc rồi mất hút vào trong căn nhà hoang giữa rừng. Cô dừng lại trong chốc lát, ái ngại. Nhưng ý nghĩ muốn biết được kẻ lạ mặt kia là ai cứ liên tục thôi thúc Phoenix. Cầm chặt chiếc quạt xếp thủ sẵn trong túi, cô bước vào.


Gian nhà tối om, chỉ vỏn vẹn có vài tia sáng lọt vào, đủ để soi rõ đường đi. Phía bên trong, “kẻ đó” đang ngồi dựa lưng vào bức tường gạch cũ, lơ đễnh nhìn ra ngoài. Dường như hắn không hề biết có người đang đuổi theo mình.

Dáng ngồi của tên đó làm Phoenix cảm thấy ngờ ngợ. Một tay gác hờ lên đầu gối trong khi chân kia duỗi ra, vẻ thư thái đến kì lạ.

Cô tiến về phía trước thêm vài bước để nhìn cho rõ gương mặt sau chiếc mũ trùm đầu, mải lo quan sát, Phoenix lỡ chân đạp lên những miếng gạch vụn bấp bênh trên nền nhà làm hắn giật mình quay lại.


Không để cô kịp phản ứng, ba sợi dây đen, dài lao đến siết chặt lấy tay và cổ cô gái tóc xanh. Từ thứ vũ khí ấy phát ra âm khí nặng nề đến đáng sợ. Cố cựa mình, cô mở chiếc quạt trong tay ra, cắt ba sợi dây ấy rơi xuống đất, vết chém ngọt xớt.

Hàng loạt thanh ám khí sáng loáng phóng tới, ghim vạt áo choàng cô phượng hoàng vào tường. Trong chớp mắt, hắn đã đứng ngay trước mặt, giữ chặt tay cô vào tường, tay kia lăm lăm thứ vũ khí màu bạc nhọn hoắt vào người Phoenix.


Lạ thay, trong giây phút cô tưởng chừng như mình chết chắc, hắn đột nhiên khựng lại, đánh rơi vũ khí xuống nền nhà. Tiếng kim loại vang lên đến chói tai rồi nhỏ dần, sau đó lặng đi. Chiếc mũ trùm đầu của phần áo choàng đen rơi xuống, để lộ mái tóc xanh sậm bù xù cùng đôi mắt đỏ lạnh lùng trên gương mặt điển trai.

- H-Hy….Hydra…-Môi Phoenix mấp máy không thành tiếng.

- Hừm!-Cậu thanh niên cười khẩy-Lẽ ra tôi phải nhận ra cô ngay khi vừa thấy chiếc quạt thiếc này.

Anh cúi người, nhặt chiếc quạt lên đặt lại vào tay cô. Đoạn, anh cởi chiếc áo choàng, quăng ra ngoài. (Thủ tiêu chứng cứ đây mà -_-)


Đợi đến khi lấy được bình tĩnh, cô mới lên tiếng hỏi:

- Anh đã đi gặp bọn Abyss?

Gật đầu.

- Anh giao thiệp gì với bọn chúng vậy?!

Quay đi.

- Này!!! Trả lời tôi đi chứ?! Nếu không đừng trách t…

Chưa nói hết câu, cô bỗng nhiên im bặt. Đôi gò má đỏ bừng lên, khi người thanh niên đối diện đột ngột cúi sát xuống mặt cô. Hydra đưa tay vịn lên tường, đôi đồng tử đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào gương mặt bối rối của người con gái tóc xanh lục.

- Đừng trách gì?-Anh nhoẻn miệng cười-Nói tiếp đi!


Phoenix lúng túng định né sang một bên, nhưng bị vạt áo của mình-do mấy chiếc phi tiêu ghim vào tường lúc nãy-giữ lại. Bấy giờ, cô mới chịu ngước lên nhìn thẳng vào gương mặt người con trai ấy, đôi mắt đỏ ngầu, nhuộm độc một màu buồn rầu, ảm đạm.

Như không muốn cô phượng hoàng ấy nắm tỏng kế hoạch của mình, anh chàng rồng bóng tối lại quay mặt đi.

- Đừng làm chuyện dại dột. Alice…và ngay cả tôi đều rất lo cho anh…

Mặc dù không nhìn thẳng vào đôi đồng tử vàng chanh ấy, Hydra vẫn cảm thấy vẻ ấm áp trong giọng nói mượt mà của cô.

Thở dài.


Anh chàng tóc xanh dương sậm bất ngờ ngay lại, giật tay Phoenix, kéo cả người cô đổ ập về phía mình. Anh cúi xuống, ấn mạnh môi mình vào đôi môi đang mở hờ vì ngạc nhiên của cô gái. Giữa chất ngọt nơi đầu lưỡi có cái gì đó đang tan ra trong miệng cô.

Mặn.

Đắng.

Sau khi môi người con trai ấy rời khỏi cô, Phoenix bỗng nhiên cảm thấy chóng mặt. Cô ngã xuống, nằm sóng xoài trên nền nhà.

- Nếu cô tỉnh dậy trước…tôi sẽ theo cô và Drago…quay về sát cánh bên Brawlers…-Anh thì thầm trước khi khuỵu xuống thiếp đi bên cạnh người con gái tóc xanh lục nhạt.

--------------------------------------------------------------

Tem: Khuyến mãi tấm hình minh họa
Spoiler:
 
Phong bì: Cái thứ Hydra cho vào miệng Phoenix *cười gian*


Chữ ký của DarkKnight

Tue Aug 07, 2012 8:40 pm#44

avatar
Mizu Lucifer
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcGo go, Miku!
::
Bình MáuSenbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6269
BKGC BKGC : 9167
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Thế giới của nước
Stt : Trong cái thể giới giả tạo thế này, tôi biết tin ai bây giờ ~~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

*giựt lẹ tem* muahahaha~ đem photo xong đi bán nào *tung tăng*~

ai da~ chap này đậm mùi romantic nha Ayu-nee ~ Hydra bạo gớm ~

cái "thứ" mà Hydra cho Phoenix uống là cái chi rứa ~ em ko dám lấy luôn cái phong bì (dù rất muốn) =))

mong chap mới của nee nhá, cố lên ~


Chữ ký của Mizu Lucifer


Tue Aug 07, 2012 10:44 pm#45

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31468
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

lấy cái phong bì nhé ~~*smile* về cho vợ uống =))
vẫn không thể nói đc gì ngoài từ hay ah ~~ hóng chap mới nha Ayu-chan ~~


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Wed Aug 08, 2012 11:19 am#46

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2548
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

AAAAAAAAAAAAAAAAAAA, Hôn nhauuuuuuuuuuuuuu :domat: :love: :xitmau: . Evil cũng muốn thử thuốc, *lén chôm về*

Pheonix ơi là Pheonix, cả Hydra nữa. Giời ạ, anh này tính làm trò gì đây? Nghe có vẻ nguy hiểm nhẩy.

Tò mò quá, mong chap mới :bye:


Chữ ký của evildevil

Wed Aug 08, 2012 12:45 pm#47

avatar
arisu_darkon
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 551
BKGC BKGC : 2412
Điểm đóng góp : 16
Đến từ : Vùng đất đầy Dứa và Sẻ.
Stt : Giai đẹp giai đẹp giai đẹp é vờ ri que \=w=/

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Không có ý chi nhưng mà chị vẽ không đẹp cho mấy, khi nào em vẽ Hydra và Pheonix phiên bản của em rồi em up lên cho chị nhá, mặc dù cũng là vẽ nét chì nhưng...
Hydra vồ chộp cơ hội còn hơn cả Keith chan trong fic Anthearia của em nữa trời :domat: :what: :loe:
Gian quá đấy nah Dora chan :cta: :cta: :cta: :cta: :cta:
Chap hay lắm. Em hóng chap tiếp nha.


Chữ ký của arisu_darkon

Thời gian biểu của bạn:

Từ 6am đến 6pm, bạn là bao bạn nữ bình thường như ai.

Từ 6pm đến 6am hôm sau, bạn là con điên chính hiệu, nhiều lúc nhà tự nhiên phát ra tiếng hét vang vọng mà chả hỉu nguyên do là đâu (là bạn).

Vì thế những ai có nhu cầu làm ơn hẹn gặp bạn vào khoảng thời gian bạn bình thường, còn lúc bạn điên thì bố mẹ cũng không chặn được đâu. Cho nên đừng có mà dại dột động vô bạn từ 6pm trở đi nhá.

Thu Aug 09, 2012 8:17 am#48

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10538
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Dẫu đọc lại vẫn rất ấn tượng đoạn Hydra kiss Phoenix.
Tưởng cảnh lãng mạn vậy sẽ kéo theo một câu tỏ tình, ai dè=.=
Cứ 1 tuần hay nửa tháng DW mới post tiếp sao :what:
Thôi cứ chờ vậy biết sao=.=


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sun Aug 12, 2012 8:53 pm#49
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 2051
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 15: Sinh-Tử (Part 1)

- Để bảo vệ người con gái ấy…tôi bằng lòng hiến dâng mình cho bóng tối…
- Tốt! Vậy giao ước coi như đã được lập xong!

Đôi mắt đỏ đục ngầu mở ra, soi đường cho dòng suối máu đổ vào không gian tĩnh mịch. Thứ chất lỏng ấy quấn quanh chân những con người đang có mặt trong căn phòng, mùi tanh tưởi bốc lên, hòa chung với làn tử khí nồng nặc từ những tử thi không đầu, nằm rải rác khắp nơi. Cái bóng ấy giơ tay, đỡ lấy thanh lưỡi hái dài ngoằng, lóe lên sắc kim loại trong bóng tối.
--------------------------------------------------------------

- K-Không! HYDRA!!!!
Cô gái mang mái tóc xanh lục nhạt bật dậy, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Đôi đồng tử vàng chanh mở to, bàng hoàng. Khẽ chống một tay xuống đất, cô thở dồn, cố lấy lại bình tĩnh sau cơn ác mộng khủng khiếp vừa qua đi.

“Nếu cô tỉnh dậy trước…tôi sẽ theo cô và Drago…quay về sát cánh bên Brawlers…”
Lời của anh ta vẫn còn đó, ghì mạnh từng chữ vào đầu cô.
Nhói.
Buốt.

Cô biết, Hydra thường cá cược nhiều điều hệ trọng vào một trò chơi may rủi. Thói quen ấy, cả 4 người bạn anh, và cả cô nữa đều đã quá quen thuộc. Đôi khi sẽ cảm thấy khó chịu…nhưng không ai có thể mở miệng trách anh ta cho được.
Đưa mắt về khoảng trống cạnh mình-nơi Hydra từng nằm-tim cô như thắt lại. Môi mấp máy trong khi giọng nói bị đứt quãng bởi từng tiếng nấc:
“Trong cuộc chơi này của anh…tôi thật sự đã thua rồi…”
--------------------------------------------------------------

Lầm lũi ra khỏi ngôi nhà hoang, bóng dáng tà áo xanh lục nghiêng ngả, xiêu vẹo, hòa vào màu xanh của khu rừng trúc. Gió lùa qua các kẽ lá, lao xao. Gió đến, cuốn nhẹ mái tóc. Gió hong khô gương mặt người con gái-giờ đã ướt mem vì nước, xoa dịu đôi mắt đỏ hoe. Nó muốn an ủi cô, làm dịu đi vệt bóng tối xuất hiện trong trái tim vừa rạn nứt.

Lúc cô vừa đặt chân vào khu dinh thự nhà Kazami thì trời đã sập tối từ lúc nào. Lặng lẽ quay về phòng, đôi mắt vàng chanh đau khổ ấy lại ngay lập tức chìm trong nỗi ngỡ ngàng. Tất cả mọi người đang vây quanh giường cô gái tóc cam, một nửa chỉ dám đứng ngoài, nhưng vẻ mặt ai nấy đều tỏ ra lo lắng thấy rõ. Biết đã xảy ra chuyện gì, cô kéo tay Dan lại, gặng hỏi:
- Có chuyện gì xảy ra với Alice vậy?
Cô có thể cảm thấy, tay cậu bạn tóc nâu đang nắm lại rất chặt, cả người cậu run lên bần bật. Cố nén cơn giận, Dan ngước lên trả lời:
- Al-san khi vừa mới tỉnh lại không lâu lại đột ngột rơi vào hôn mê bất tỉnh. Không lâu sau đó còn lên cơn sốt…miệng thì không ngừng lặp đi lặp lại một câu duy nhất: “Làm ơn…hãy cứu lấy Hydra!”

Cô gái tóc xanh ngây người, vẻ kinh hoàng thể hiện rõ trong đôi đồng tử vàng chanh. Cô bỗng nhiên mất thăng bằng rồi ngồi bệt xuống đất. Và như chợt nhớ ra điều gì, cô lao ngay vào phòng, bảo mọi người tránh chỗ cho mình.
Hiểu ý, cậu thanh niên tóc đen đứng dậy, nhường chỗ cho cô.

Phoenix ngồi xuống, cẩn thận kê đầu Alice lên đùi mình. Vài lọn tóc rũ xuống, che đi gương mặt mệt mỏi của cô phượng hoàng. Một luồn gió xoáy xuất hiện xung quanh bàn tay đang đặt hờ lên trán cô gái Nga, thổi nhẹ mớ tóc của cả hai, bồng bềnh trong không trung.
Khi luồn gió ấy tắt hẳn cũng là lúc đôi mắt chocolate xinh xắn kia mở ra. Cô bé đã tỉnh lại.

Dĩ nhiên, việc sử dụng phép thuật trước mặt mọi người sẽ kéo theo sự nghi ngờ từ họ. Ngay từ giây phút Phoenix quyết định cứu Alice, cô đã định trước dù thế nào đi nữa, mình cũng phải thú nhận cho mọi người nghe tất cả sự thật.
--------------------------------------------------------------

- Gì chứ, Mai?!!!! Cô mà là Phoenix sao?!!!!!!-Dan, với thái độ kiểu “không thể chấp nhận được”, la làng.
Không chỉ có Dan, chỉ cần nhìn sơ qua nét mặt mọi người-giờ ai nấy đều mắt tròn mắt dẹt nhìn chằm chằm vào “đối tượng khả nghi”-là đủ biết họ không tin vào những gì Phoenix nói, mặc dù có cả Shun và Alice đứng ra làm chứng cho cô.

Khẽ đánh một tiếng thở dài, cô gái tóc xanh đưa tay xoa nhẹ lên mặt đá lục bảo đính trên chiếc nơ trước ngực. Ánh sáng phát ra từ mặt đá hắt vào chiếc gương nhỏ mà cô mang theo, phản chiếu lên bóng một con rồng đỏ to sừng sững. Vừa nhận được liên lạc từ cô, anh ta liền hỏi dồn bằng giọng lo lắng:
- Tôi mất tín hiệu của Hydra rồi… Có chuyện gì sao Phoenix?
--------------------------------------------------------------

Mọi chuyện sau đó đều đã được sáng tỏ. Không thể hoàn toàn phủ nhận nét ngạc nhiên pha lẫn kinh hoàng ẩn hiện trên gương mặt từng người, thật không ngờ, họ đã trải qua gần một năm học với những bóng ma tử thần. Có thể bây giờ họ còn toàn vẹn ở đây để trò chuyện với nhau, nhưng còn ngày mai? Ai biết trước được chuyện gì sẽ xảy ra cơ chứ.
Và…điều khó khăn hơn nữa, họ đã để mất một đồng đội vô cùng quan trọng-Hydra.

Trong lúc ai nấy đều đang chìm trong những suy nghĩ riêng của mình, anh bạn tóc nâu xù đột nhiên đứng phắt dậy:
- Chúng ta phải quyết liều với họ một phen nội trong đêm nay!!!
- Cậu điên hả Dan?! Muốn vậy cũng cần lập ra một kế hoạch chu đáo và chờ đợi thời cơ phản công nữa…-Shun ngay lập tức phản bác.
Đằng sau họ, đôi mắt chocolate mở to. Như những gì cậu bạn tóc đen nói lúc đưa cô về đây…đôi mắt ấy đã khóc đến cạn khô rồi. Vậy nên, thứ độc nhất tồn tại trong nó chỉ là một nỗi buồn, buồn đến vô hạn. Im lặng hồi lâu, Alice nhờ cô bạn tóc xanh nhạt đỡ mình ngồi dậy:
- Nhưng…không lẽ các bạn không nghĩ đến Hydra? Nếu muộn hơn…có lẽ chúng ta sẽ mất anh ấy…mãi mãi…-Chất giọng trong trẻo, ấm áp của cô không còn yếu đuối như trước. Tuy phần nào nhuốm buồn nhưng lại rất cương quyết.
Hàng nước long lanh như thủy tinh vuốt một đường dài trên gò má, rơi xuống chân cô gái Nga. Alice giật mình ngước lên, ngay bên cạnh cô, Runo đã khóc từ khi nào. Như một người mẹ dịu dàng (có tả quá không đây…-_-), cô gái tóc cam rút từ trong túi ra chiếc khăn tay mỏng, phảng phất mùi hoa oải hương nhè nhẹ, cẩn thận lau nước mắt cho Runo.
Như chợt tỉnh ra, cô gái mang màu mắt xanh lục bảo ấy nhẹ nhàng cầm tay cô bạn mình, đặt hờ lên một bên má:
- Bạn đã không thể khóc…vậy…hãy cho mình khóc thay bạn, nhé~

Niềm vui, dẫu nhỏ nhoi, nhưng lại một lần nữa được nhen nhóm trong căn phòng, trên gương mặt từng người.

Đêm nay sẽ là đêm rất dài…
Và có thể…họ sẽ không quay trở lại…
--------------------------------------------------------------
Tem: Khăn tay của Alice
Phong bì: Thanh lưỡi hái kim loại ở đầu chap


Chữ ký của DarkKnight

Mon Aug 13, 2012 11:02 am#50
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2598
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Tem! Ui cha,thơm quá đi hà!
Ứ pít âu,sao chap này ngắn quá vậy chị. Hưc.
Hóng chap mới! (dài hơn càng tốt)


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

#51
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-