[Bakugan Fanfic] Đồng minhXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Mon Jun 11, 2012 10:59 pm#26

Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12577
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Đồng minh
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

Chap 25:

Kazarina cười khẩy.
-Kết thúc đi,Lumagrowl.
Lừ lừ tiến lại gần cô,Lumagrowl giương móng vuốt.
-Tạm biệt nhé,công chúa.-Bộ móng sắc hơn dao chuẩn bị cắm xuống thân thể của cô.
Linehalt không thể nào giúp được,khi mà anh vẫn còn đang bị giữ chân bởi Bakugan của những tên lâu la.Những thành viên khác trong nhóm Brawler cũng không khá hơn.Và,với khoảng cách đó,dù cho có dứt ra được,không ai trong số họ có thể cứu Fabia
Chỉ còn vài phân nữa.Cô dường như không có cơ hội thoát khỏi lưỡi hái của tử thần.
-Lá bài khả năng,kích hoạt!-Một giọng nói lạ đột nhiên vang lên,cùng với nó là một luồng gió mạnh thổi bay Lumagrowl.
-Kẻ nào dám…-Kazarina quay lại.Đòn tấn công đó là từ…một trong những đứa trẻ Trái Đất đã bị tẩy não.Và,như để làm tăng thêm sự sửng sốt và tức tối của Kazarina,những đứa trẻ khác đột nhiên ngưng tấn công nhóm Brawler,thay vào đó,mục tiêu bây giờ chính là Lumagrowl và Bakugan của bọn Gundalian.Đó đều là những chiến binh Bakugan có hạng được chọn lựa,cộng với lợi thế về số lượng,nên không có gì đáng ngạc nhiên khi toàn bộ Bakugan của phe định bị đánh bại trong chốc lát.
-Cái gì?
Nãy giờ,không ai để ý đến một bóng người đột ngột xuất hiện ở chiến trường.Chỉ cho đến khi bóng người đó đến gần Fabia,thì Alice mới kêu lên đầy ngạc nhiên:
-Ren?
Nhóm Brawler,và cả Kazarina cũng đã kịp nhận ra Ren,lúc này đang bế Fabia lên.Những âm thanh dồn dập khiến cô mở mắt.Và,điều đầu tiên cô cảm nhận được là hơi ấm và khuôn mặt của anh.
-Ren…-Cô chỉ kịp nói như vậy.Nhưng ánh mắt cô ánh lên niềm vui,sự yên tâm và cả tin tưởng.Nụ cười của cô khiến anh thấy vững tâm.
-Đừng sợ,công chúa!-Giọng anh toát lên vẻ dịu dàng và che chở,hệt như những phò mã trong các câu chuyện cổ tích.-Sẽ ổn cả thôi.
Cô mỉm cười,nép vào lòng anh như một chú mèo bé nhỏ.Dù cô có là nàng công chúa mạnh mẽ đến đâu,thì lúc này,trong vòng tay anh,cô trở nên bé nhỏ và mong manh kì lạ.Bất giác,anh ôm cô chặt hơn,như cách những hoàng tử làm để bảo vệ nàng công chúa.
Anh tin chắc mình đã đúng khi chọn con đường này.
Bằng hành động này,anh đã thực sự lựa chọn làm kẻ phản bội,và không gì có thể rút lại điều đó.Hồi hộp,lo lắng,và phấn khích.Anh chưa bao giờ nghĩ rằng cảm giác được tự do làm điều mình muốn lại tuyệt đến như vậy.Cuối cùng thì anh cũng đã là một bóng tối tự do.Con đường đi về ánh sáng không còn xa xôi như trước đây nữa.
-Tuyệt lắm,Ren!-Dan hét.
-Mau ra khỏi đó đi Ren!-Alice thì nói một cách lo lắng.
Ren mỉm cười.Bây giờ,anh thực sự đã là đồng minh của họ.
Không,không phải đồng minh.Bản thân anh,đã là một Brawler.
Nhìn thấy cảnh ấy,Kazarina đã hiểu tất cả.Đáng lẽ cô ta phải nhận ra từ lúc nhìn thấy Fabia dùng Linehalt,nhưng không ngờ anh lại cả gan đến vậy.Cô ta nghiến răng tức tối:
-Hừ,giỏi lắm Ren!Vậy mà ta cứ tưởng ngươi là kẻ không biết phản bội là gì chứ!Hoàng đế đã tin tưởng ngươi…
Anh bình thản:
-Vậy thì ông ta đã uổng phí niềm tin rồi đấy.
Cô ta nghiến răng ken két.Nhưng,khi cô ta lại tung ra Lumagrowl,đòn tấn công chưa kịp chạm đến Ren đã bị chặn lại bởi một trong những đứa trẻ Trái Đất đó.
-Không được đụng đến chủ nhân Ren!-Nó nói.
Kazarina nhìn quanh.Và cô ta tái mặt khi nhớ ra rằng,những đứa trẻ này đều là do Ren thôi miên và đem về,vì vậy,người mà chúng nghe lệnh nhất đương nhiên là anh.
Khoan đã.Không đúng.Ta đã thôi miên lại một lần nữa và giành quyền kiểm soát cuối cùng cơ mà.
Ả nhìn Ren,và chợt nhìn thấy nụ cười tinh quái trên môi anh.Suýt chút nữa ả đã tự giễu mình.Một kẻ đã đột nhập được vào cả hệ thống Bakugan Interspace thì chẳng lẽ lại không thể làm được chuyện đơn giản này chứ.
Trong lúc đó,đột nhiên,ánh sáng của lá bài dịch chuyển bao phủ Ren và Fabia.Trong phút chốc,cả hai đã biến mất.
-Cái gì?Sao cậu ta có lá bài dịch chuyển?-Dan ngạc nhiên,nhìn sang Alice.Lúc này,anh mới nhớ là lúc nãy Alice đã phải dùng chung Hakwtor với Shun.
-Không phải Alice cho mượn thì dĩ nhiên là do cậu ta “mượn trước không kịp hỏi” rồi.-Shun cười,và trong lúc nói,anh không thể nào không thán phục sự tinh quái của Ren.Cậu ta quả thật là một kẻ thù nguy hiểm,nhưng chắc chắn sẽ là một đồng minh tuyệt vời.
-Trời ạ,cái tên này…-Dan lắc đầu.
-Không sao đâu,tớ cũng định cho cậu ấy mượn mà.-Alice cười dịu dàng.Có lẽ,sau Fabia,cô là người vui mừng nhất trước quyết định của Ren.Có như vậy,cô mới không cảm thấy áy náy và băn khoăn vì đã quyết định cứu cậu.
-Chuyện phiếm vậy đủ rồi,chúng ta về thôi.-Shun nhìn lướt qua chiến trường.-Ở đây chẳng còn gì để làm nữa.
Tại lâu đài Neathian…
-Làm sao mà cậu lựa ngay đúng lúc Fabia gặp nguy hiểm để tới,hay vậy?-Vừa ngồi xuống,Dan đã mở miệng ngay.Nhưng,câu hỏi của cậu cũng là thắc mắc của cả nhóm,nên tất cả đều im lặng,kể cả Runo vốn là người ghét tính ồn ào của Dan nhất.
-À,cũng không có gì ghê gớm!-Ren mỉm cười,và anh loay hoay gì đó với Linehalt,lấy ra một miếng kim loại nhỏ.-Tôi đã gắn một cái camera vào Linehalt,hoạt động 24/24.
Nhìn ánh mắt chằm chằm của cả nhóm,đột nhiên anh thấy hơi nhột:
-Có vấn đề gì sao?
-Không,chỉ là…-Dan gãi đầu.
-Chỉ là cậu muốn câu giờ đến tối hả?-Ren giễu,nhưng chẳng có ai thấy buồn cười.
-Không phải cậu muốn bỏ trốn,đúng không?-Julie tiếp lời Dan.
Cả nhóm im lặng,nín thở chờ phản ứng của Ren trước câu hỏi khá “gay cấn” ấy.Giờ thì đã chắc chắn cậu là đồng minh của nhóm,nhưng…
-Tất nhiên là không!-Anh nói,thái độ thản nhiên và dễ dàng đến mức mọi người đều ngạc nhiên.-Tôi chỉ là không định đến sớm như vậy,nếu không phải vì cô ấy.
Nói tới đó,anh nhìn về phía Fabia,lúc này đang nằm mê man trên giường.Ánh mắt anh trìu mến và dịu dàng một cách kì lạ.
Bắt gặp ánh mắt ấy,cả nhóm lập tức lẳng lặng rời khỏi phòng,để lại hai người trong phòng.Hoàn cảnh “hữu tình” như vậy,không tránh khỏi việc nhịp tim Ren càng lúc càng nhanh và máu dồn lên khuôn mặt càng lúc càng nhiều.Bối rối,anh đứng dậy,định rời khỏi phòng.Và,thật đột ngột,thân thể ấm áp của cô đột ngột áp nhẹ vào anh từ sau lưng.Vòng tay ấm áp quàng qua cổ cùng với giọng nói thì thầm phả vào gáy anh:
-Ở lại đây với tôi,có được không?Tôi không muốn cậu bỏ đi lần nữa.
Trong phút chốc,anh có cảm giác như thời gian đã hoàn toàn ngừng lại ở khoảnh khắc đó,chỉ có anh và cô mà thôi.
Anh cứ đứng yên như vậy,để không làm tan biến cảm giác ấm áp đang mơn man khắp cơ thể.
Tất cả những cố gắng của anh để rời khỏi bóng tối…đã thật sự được đền đáp.Ở đây,giờ phút này,ánh sáng đã đến bên cạnh,và giúp bóng tối nhận ra giá trị của mình.
Nhất định…tôi sẽ không bao giờ rời xa em…


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Mon Jun 11, 2012 11:04 pm#27

Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12577
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Đồng minh
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

Chap 26:

Cô thức dậy,đầu vẫn nặng cảm giác uể oải.Đầu cô choáng váng,có lẽ vì vết thương mất máu nhiều,nhưng vẫn đủ để cô nhận ra mình đang nằm trên giường,và được đắp chăn cẩn thận.
Cô cố nhớ lại buổi tối hôm qua.Quá mệt mỏi,cô đã thiếp đi trên vai anh.Và đó là tất cả những gì cô nhớ.
Sực nhớ ra một chuyện quan trọng,cô giật mình nhìn quanh.Linehalt vẫn ở đó,nhưng Ren thì đã biến mất.
-Ren đâu rồi?-Cô hỏi.Không hiểu tại sao,tim cô lại đập thình thịch.Một cảm giác bất an không ngừng lùa vào tim cô như một làn gió lạnh buốt.

Xin lỗi cô…Fabia…

Đó là những lời cuối cùng cô nghe được từ anh.
Nhìn qua gương,đột nhiên,cô nhìn thấy một lỗ nhỏ trên cánh tay mình.Vết kim tiêm.Cô đưa vết tiêm lên gần mũi.Vẫn còn thoang thoảng một mùi khiến cô váng vất.Là thuốc mê!
Không phải cô ngủ quên,mà là anh đã tiêm thuốc mê cho cô.
Và,không cần tìm,cô cũng biết là anh không còn ở trong lâu đài.

Cuối cùng thì tôi cũng trở thành người của nhóm Brawler.-Anh đã nói với cô như vậy.-Thật là tuyệt,cảm giác được tự do.

Chẳng lẽ tất cả chỉ là giả?Chẳng lẽ anh vẫn không tin tưởng cô,tin tưởng nhóm Brawler?

-Tôi đã phản bội hai lần,nhưng chắc chắn sẽ không có lần thứ ba đâu.-Giọng nói của anh lại vang vọng trong cô.Giọng nói trầm buồn nhưng lại chân thành ấy.-Vì vậy,xin đừng nghĩ xấu về tôi.


Cô gục xuống,đấm mạnh xuống sàn.
-Công chúa…-Linehalt gọi khẽ.Anh cũng không biết nên nói gì.Vì quả thật,cả anh cũng không hiểu nổi cậu chủ mình muốn làm gì.
Lẽ nào bấy nhiêu đó vẫn không đủ cho cậu chủ tin tưởng vào con đường này?
-Linehalt này…
-Chuyện gì,công chúa?-Anh hi vọng cô sẽ không bị kích động quá mức.
-Anh nghĩ lần này cậu ấy sẽ đi bao lâu?-Cô ngẩng mặt lên,và thay vì vẻ tức giận và thất vọng như anh nghĩ,đó lại là sự bình thản,và cả tin tưởng.
Trong khi anh còn chưa hết ngạc nhiên,cô đã cười nhẹ nhàng:
-Cậu ta lúc nào cũng thích làm việc một mình.Mà bọn con trai cũng vậy,lúc nào cũng có cái suy nghĩ không muốn để cho người khác lo lắng vì mình.
Giọng nói cô không hề có sự trách móc,mà chỉ là sự quan tâm tinh tế và chân thành đối với người mình yêu quý.
Anh mỉm cười,và thầm mong cậu chủ mình hãy xứng đáng với tình cảm của cô ấy.
-Fabia!-Alice đột nhiên mở cửa,hoảng hốt.-Shun…Shun…cậu ấy…
-Bình tĩnh nào,Alice!-Cô đưa Alice ngồi vào ghế,đưa cho cô li nước.-Chuyện gì vậy?
Thái độ điềm tĩnh của Fabia giúp Alice trấn tĩnh lại đôi chút.
-Shun…cậu ấy…biến mất rồi.-Nói tới đó,đôi vai nhỏ nhắn của Alice gần như run lên.-Từ sáng sớm đã không thấy cậu ấy trong phòng,ở đâu cũng không có.
Fabia im lặng.Quá nhiều chuyện xảy ra khiến cô không thể nào nghĩ nổi gì.
Đột nhiên,máy tính cô báo có tin nhắn.Đều là tin nhắn từ Ren.Tim cô đột nhiên nhanh 1 nhịp.
Có khá nhiều tin nhắn.
Tin nhắn thứ nhất: “Xin lỗi vì làm cô lo lắng,nhưng tôi không định bỏ trốn đâu.Đừng lo!”
Tin nhắn thứ hai: “Tôi sẽ không bao giờ làm cô thất vọng,dù là đánh đổi mạng sống”.
Tin nhắn thứ ba: “Tôi mong cô sẽ luôn hạnh phúc,dù có bất cứ chuyện gì”.
Tin nhắn thứ tư: “Tôi thật sự rất may mắn vì đã gặp được cô đấy!”.
Tin nhắn thứ năm: “Hãy luôn mỉm cười nhé,vì nụ cười ấy sẽ khiến cho nhiều người yêu quí cô đấy”.
Tin nhắn thứ sáu: “Cô có biết là cô rất đẹp không?”
Tin nhắn thứ bảy: “Nếu còn có cơ hội,tôi hi vọng sẽ lại được gấp hạc giấy cho cô”.
Tin nhắn cuối cùng: “Tôi rất mến cô,công chúa ạ!”

Cô không biết nên phản ứng như thế nào.Chưa bao giờ cô thấy trái tim mình ấm đến vậy.Cảm giác mà cô chưa bao giờ có khi nhận được lời bày tỏ của một người con trai.Đây không phải là lời tỏ tình-nếu có thể gọi nó như vậy-đầu tiên mà cô nhận được,nhưng lại là lời tỏ tình duy nhất có thể khiến trái tim cô thật sự rung lên.
Có nhiều lúc cô đã tự hỏi tình cảm mình dành cho Ren là gì.Nhưng bây giờ thì cô đã hiểu.
Cô sẽ đợi anh trở về,bởi đó là điều cô chỉ có thể nói với mình anh thôi.
Nhưng mà anh đang ở đâu trên hành tinh bao la này mới được?
Đột nhiên,cô cảm thấy một bàn tay ấm áp đặt lên vai.Là Alice.
Cô mỉm cười.Cô thật sự quý cô bạn mới này,không chỉ vì cô ấy rất dễ mến…mà còn vì chính cô ấy đã mở ra cơ hội đầu tiên để anh và cô có thể chạm vào trái tim của nhau.
-Cậu đang lo cho Ren phải không?-Cô không buồn hỏi tại sao Alice lại biết về sự biến mất của Ren.Có lẽ đó là khả năng đặc biệt của một người luôn có khả năng cảm thông và thấu hiểu người khác.
Cô im lặng.
Đột nhiên,Alice chắp hai tay lại,đôi mắt nhắm nghiền.
-Cậu làm gì vậy?-Cô có nghe Shun nói là Alice theo đạo, không nghĩ là Alice lại nghĩ đến chuyện đọc kinh vào lúc này.
-Nếu như chúng ta đã làm hết những gì có thể rồi,thì điều cuối cùng làm được chính là cầu nguyện một cách thành tâm.-Alice mỉm cười.-Cầu nguyện cho những người mình yêu quý,và biết đâu Chúa sẽ nghe được nguyện ước của cậu.
Một phút ngạc nhiên.Rồi sau đó là nụ cười nhẹ nhàng trên môi nàng công chúa Neathian.Cả hai cô gái cùng cầu nguyện,cầu nguyện cho người quan trọng nhất đối với họ.
-Mọi người,em có chuyện cần báo.-Giọng của Marucho qua điện đàm đột ngột vang lên,phá tan không khí yên tĩnh trong căn phòng.-Tất cả đến phòng em nhé.
Khi tất cả đã đông đủ,Dan “phát máy” ngay:
-Trời ơi,sáng sớm bảnh mắt ra em đã dựng anh dậy chi vậy.Lâu lâu mới được dịp ngủ cho đã,vậy mà…
-Thôi đi anh Dan!-Runo lườm.
-Tôi tưởng khi tới đây thì cậu đã phải tự giác bỏ cái thói sinh hoạt bừa bãi đó ở nhà rồi chứ.-Fabia móc khẽ một câu,nhưng câu nói của cô hiệu nghiệm không thua gì thuốc độc.Mặt Dan lập tức chuyển sang màu tím.
-Thôi nào,mọi người.Em bắt đầu đây.-Câu nói của Marucho hiệu nghiệm không thua một thứ keo dán thượng hạng.-Hôm qua em với anh Ren làm việc,vô tình em đã lấy nhầm một thẻ nhớ của anh ấy.Và mọi người xem em tìm thấy gì này.
-Em cũng thừa biết là bọn anh dốt đặt mấy cái máy móc này mà Marucho.-Dan càu nhàu.-Có gì thì em nói phứt ra cho rồi.
-Đây là sơ đồ của Gundalian,đặc biệt chi tiết ở phòng thí nghiệm,cùng với các thông số kĩ thuật của hệ thống giam giữ và tẩy não Bakugan.Có lẽ anh ấy đã đột nhập vào máy chủ Gundalian để lấy về.Ở đây còn có đầy đủ thông tin khoa học cần thiết về Aranaut nữa.
-Vậy tức là…-Alice nói.Dường như ý nghĩ của cô quá đáng sợ đến mức cả cô cũng không dám tự mình nói ra.Vì vậy,Fabia nói thay cô,bằng giọng run run:
-Cậu ấy đến Gundalian để cứu Aranaut.Và đã rủ Shun đi theo trong vụ này.


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Mon Jun 11, 2012 11:08 pm#28

Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12577
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Đồng minh
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

Chap 27:

Trên hành lang căn cứ Gundalian,hai tên lính đang đi tuần tra.Một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mặt họ.
-Là tên phản bội này!?!-Cả hai tên kêu lên khi nhận ra khuôn mặt quen thuộc của Ren.-Ngươi dám mò về đây sao?
Ren dường như không hề tỏ ra nao núng trước sự hung hăng của hai tên lính.Tức giận,chúng lao đến định bắt cậu,thì đột nhiên,một bản tay khều vai một tên.
-Cái gì…-Chưa kịp nhận ra kẻ đứng sau lưng,thì hai cú chặt như trời giáng vào đầu đã khiến cả hai bất tỉnh.Ren mỉm cười,bật ngón tay cái:
-Tuyệt lắm,anh bạn!
-Chuyện nhỏ thôi!-Shun mỉm cười.-Đi nào!
Đi bên cạnh nhau,mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ riêng của mình.
Shun đủ thông minh để hiểu vì sao Ren lại liều mạng đến vậy,cũng như tại sao anh phải giấu tất cả mọi người.Nếu không phải vì cậu ta cần anh giúp đỡ,hẳn là anh cũng không hay biết gì.
Nếu như đó là Hydranoid,hẳn anh cũng sẽ làm như vậy.Vì anh sẽ không thể chịu nổi nếu nhìn thấy nước mắt của Alice.Và anh tin là Ren cũng dành cho Fabia cảm xúc tương tự.
Dòng suy nghĩ của anh bị cắt ngang bởi bàn tay Ren đặt trên vai:
-Cậu lo lắng sao?-Ren hỏi.
-Không!-Anh nói.-Người cần phải sợ chính là cậu đấy.Vai chính của vở này là do cậu đóng mà.
Trước khi đi,Ren đã nói rất rõ về chuyện này.Anh sẽ lo loại bỏ tất cả những tên cản trở,còn cậu ta sẽ cứu Aranaut.Anh không có lí do gì để phản đối,không chỉ vì sự phân công rất thích hợp với khả năng của hai người,mà còn vì,đây là nhiệm vụ cậu tự đặt ra cho mình.Bởi vì hoàng tử của Fabia không phải là anh,mà là cậu.
-Cậu thật sự tin tưởng tôi vậy sao?-Ren hỏi,câu hỏi khá đột ngột đối với Shun.-Một người thận trọng như cậu chẳng lẽ không nghĩ đến khả năng tôi đang tìm cách đánh lừa mọi người một lần nữa?
Một phút im lặng.Shun mỉm cười.
-Tất nhiên là tôi có nghĩ đến.-Anh lập tức nhận ra vẻ dao động trên khuôn mặt Ren.-Nhưng lần này khác với lần trước.
-…
-Vì cậu đã học được cách làm người khác tin tưởng mình.-Anh mỉm cười,nụ cười mà những chiến hữu thật sự dành cho nhau.-Vậy được chưa?
Dường như nụ cười có sức lan tỏa kì lạ khi con người tin tưởng lẫn nhau.Hoàn toàn không ý thức,Ren cũng mỉm cười lại,nụ cười ấm áp và tin tưởng.
Cuối cùng,cả hai cũng đã đến phòng thí nghiệm.
-Cậu canh chừng bên ngoài giúp tôi nhé!-Nói xong,Ren nhanh nhẹn đến gần chiếc máy đang trói Aranaut lại.Đã tìm hiểu hệ thống này suốt một tuần,các thao tác khởi đầu của anh chẳng mấy khó khăn.Và rắc rối bắt đầu khi Shun nhận ra một âm thanh lạ đang ngày càng lớn dần.
-Cậu thao tác cái gì mà ồn ào quá vậy?-Anh hỏi,tim đột nhiên đập nhanh hơn vì một linh cảm bất an.
-Tôi cũng không biết.Theo tôi thì…-Nói tới đó,như chợt nhớ ra điều gì,mặt anh đột nhiên tái xạm đi.
-Thì sao?-Shun hỏi,giọng không giấu nổi vẻ sốt ruột.
-Là tiếng đồng hồ hẹn giờ…của hệ thống phát nổ tự động.-Nói tới đây,anh nghiến răng.-Có lẽ Karazina đã đoán trước việc này,nên cô ta đã lên kế hoạch để làm kẻ phản bội như tôi biến mất mãi mãi.
Shun lắc đầu.Một âm mưu rất phù hợp với cách nghĩ của bọn người không có nhân tính ấy.Hi sinh cả đám lính của mình chỉ để tiêu diệt mỗi Ren.
-Chúng ta rời khỏi đây thôi.-Shun nói.
-Không được.Tôi vẫn chưa làm xong.-Giọng anh trầm đi.-Muốn làm xong chương trình này,nhanh nhất cũng cần 10 phút.
-10 phút…
-Chương trình này sẽ phát nổ sau 10 phút 5 giây nữa.-Ren nhếch môi.-Rõ ràng là cô ta muốn thử gan tôi đây mà.Nhưng đừng hòng tôi thua cô ta!
Nói rồi,anh lại tiếp tục công việc.
-Cậu muốn hi sinh để cứu Aranaut?-Shun hỏi.
-Còn có cơ hội sống thì không gọi là hi sinh được đâu.-Ren cười.
Rồi,anh quay sang Shun,vẻ thành khẩn:
-Tôi lôi cậu vào rắc rối vậy là đủ rồi.Và giờ thì cậu làm ơn rời khỏi đây,ngay lập tức!-Anh nói thật chậm ba chữ cuối,như để cho lời yêu cầu đủ thời gian ngấm vào đầu Shun.
-Được.-Shun nói,đơn giản.-Chúng ta sẽ rời khỏi đây.
Ren nhìn cánh tay đang bị Shun nắm chặt,đôi mắt chợt mở to.
-Một Brawler không bao giờ bỏ rơi đồng đội của mình.
Ánh mắt anh chưa bao giờ nghiêm túc như vậy.Bất giác,Ren lại mỉm cười.
Có lẽ đó là lí do mình chọn cậu ta làm bạn đồng hành.Cái tính ngang ngạnh và không bao giờ khuất phục,giống hệt như cô ấy.
Nghĩ về cô,bất giác,anh lại mỉm cười.
Có lẽ cô sẽ không vì chuyện này mà mất lòng tin vào tôi,phải không công chúa?Tôi thật sự…sợ mất lòng tin của cô hơn bất cứ chuyện gì.
Shun đang căng thẳng quan sát xung quanh,nhưng vẫn đủ tinh ý để nhận ra trên môi anh một nụ cười kì lạ.Nụ cười có chút gì đó như cam chịu và bất cần.
Ngay tức khắc,Shun bị dịch chuyển khỏi phòng thí nghiệm,và xuất hiện ở phòng khách của lâu đài Neathian,nơi nhóm Brawler đang ngồi.Vừa nhác thấy cậu,Alice lập tức bật dậy,giọng không giấu nổi xúc động:
-Shun!-Đôi mắt cô vui mừng trông thấy.Khác với cô,vẻ vui mừng thoáng hiện trên khuôn mặt Fabia,nhưng lại tắt ngay khi cô nhận thấy Ren không về cùng Shun.
-Ren…-Cô vừa mới cất lời,đã lập tức bị anh cắt ngang.
-Cậu ta đang tìm cách cứu Aranaut.-Giọng anh đột nhiên nhỏ đi.-Với một hệ thống phát nổ tự động đang ở đó.Thời gian vừa đủ để cậu ấy cứu Aranaut,trong trường hợp may mắn nhất.
Fabia nhìn anh chằm chằm.Ánh mắt không có ý oán trách,nhưng đủ để khiến anh phải quay đi.Vẻ đau đớn trong ánh mắt ấy khiến anh thấy mình có lỗi,dù rằng đó chính là quyết định của Ren.
Cậu ta cũn giống như anh,thà hi sinh một mình chứ không bao giờ muốn lôi bạn bè vào chỗ nguy hiểm.
Anh nhìn đôi mắt hoang mang và lo lắng tột độ của Fabia mà thấy áy náy.
Nếu như may mắn không mỉm cười với Ren…nếu như đó là lần cuối anh nói chuyện với cậu…liệu cô sẽ ra sao đây?
Trong khi đầu Shun đang dày đặc bao nhiêu suy nghĩ,thì trong đầu Fabia chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
Xin hãy trở về,Ren.


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Mon Jun 11, 2012 11:13 pm#29

Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12577
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Đồng minh
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

Chap 28

Còn lại một mình ở phòng thí nghiệm,anh mỉm cười.Giờ thì anh không sợ bất cứ thứ gì,kể cả cái chết.
Thật là lạ.Khoảng thời gian mà cuộc đời anh tưởng như vô nghĩa,thì anh lại muốn sống hơn bao giờ hết.Đó cũng chính là lí do mà anh cố gắng cầm cự.Trong lòng anh lúc đó chỉ tồn tại hai người:Bản thân anh và Linehalt.Anh sống và làm tất cả vì ước mơ của cả hai.Nhiều đến mức bây giờ nghĩ lại,anh chợt cảm thấy mình đã quá ích kỉ.Ích kỉ khi nghĩ rằng chỉ có mình là đau khổ,và chỉ có mình là cần được ước mơ.
Tất cả chỉ thay đổi từ khi nàng công chúa ấy bước vào cuộc đời anh.Cho anh nhận ra rằng thế giới của anh không chỉ để cho anh và Linehalt,và anh sinh ra không phải chỉ vì ước mơ của riêng mình.
Trong phút chốc,những kỉ niệm lướt qua trong đầu anh như những đoạn phim mờ.Đóa hoa hồng trắng,cơn mưa tầm tã,những con hạc giấy,cánh đồng bồ công anh.
Đầu anh đột nhiên lại đau nhức.Bàn tay anh run bật lên,suýt làm sai thao tác.
Một mùi nồng khó chịu đột nhiên xộc vào đầu anh,càng lúc cảng nặng,khiến đầu anh váng vất.
Là thuốc mê.
Anh rủa thầm trong bụng.Một trò chơi không công bằng,nhưng anh chỉ còn cách chấp nhận.Các ngón tay lướt trên bàn phím nhanh hơn,nhưng sự tỉnh táo thì càng lúc càng rời bỏ anh.
Chỉ còn 20 giây.Thao tác hoàn thành nhanh hơn dự định,nhưng anh đã ngã xuống do ngấm thuốc mê.
Những hình ảnh và âm thanh càng lúc càng rõ trong đôi mắt dần mờ đi của anh.

-David à,hãy luôn ở bên cạnh tớ nhé!
Cô bé trong dòng nước mưa đang nói với anh.Cô bé với mái tóc xanh dương và khuôn mặt xinh đẹp của người Neathian.
Khoan đã…
Anh đã nhận ra cô bé ấy…và cả người cô ấy đang nói chuyện…

Mình nhớ lại tất cả rồi…mình chính là…
Đồng hồ đếm ngược điểm đến zero.Một cú nổ long trời.Và sau đó,tất cả chỉ còn là tro bụi.

-A!-Fabia kêu khẽ.Cô nhìn bàn tay mình,một vệt máu đỏ tươi rỏ từ bàn tay trắng mịn.
Vậy mà cô cứ nghĩ là loài hoa hồng này không có gai.
Đột nhiên cô thấy một cảm giác bồn chồn như cào gan ruột.Cảm giác về một điều không lành.
Cô nhìn đồng hồ.Đã 20 phút kể từ lúc Shun trở về.
Nếu đã kịp cứu Aranaut trước khi bom nổ,thì anh đã có thể trở về ngay tức khắc.Vậy mà đến giờ vẫn không có gì…
Lẽ nào anh đã…
Cô mong mái tóc trắng,làn da ngăm ấy xuất hiện trước mặt mình.Mong giọng nói đầy châm biếm ấy sẽ xuất hiện,sẽ nói một câu khó ưa thông thường,đại loại như “Bồn chồn như vậy chẳng giống nàng công chúa tôi biết chút nào”,hay đại loại vậy.Nhưng không có gì cả.
Nghĩ đến việc sẽ không bao giờ nhìn thấy anh nữa,tim cô như thắt lại.Chưa bao giờ cô cảm thấy đau đớn như thế này.Cảm giác này cô chưa từng bắt gặp,kể cả khi bị mất Aranaut.
Và cô hiểu tại sao.
Đáng lẽ ra,cô phải khóc.Nhưng thay cho giọt nước mắt đau buồn,cô lại nở một nụ cười,một nụ cười cay đắng.Nụ cười để kiềm chế giọt nước mắt trào ra.Nụ cười ấy khiến cho Linehalt liên tưởng đến cậu chủ mình,và khiến anh thấy sợ.Dường như khi đã chìm trong cảm xúc đến mức không khóc được,người ta lại mỉm cười như vậy.Cậu chủ anh,và giờ đến lượt cô.
-Công chúa à…-Anh lên tiếng,bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể.
-Anh định bảo tôi nên khóc đi phải không?-Cô nhếch môi.Linehalt không còn biết nên nói gì nữa.
Cảm xúc trong giọng nói của cô xáo trộn đến mức anh không thể nào hiểu được,và cũng không dám cắt ngang.
Phải chăng khi yêu nhau con người đều như vậy?
-Chừng nào chưa thấy xác cậu ấy,tôi sẽ chưa khóc đâu.-Cô cố tỏ ra cứng rắn,nhưng dường như lúc này,nó quá khó đối với cô.
Cô oán trách.Nhưng không phải là trách anh vì đã bỏ đi một mình và để cô lại.Cô tự trách mình.Cô trách mình vì đã quan tâm đến anh,nhưng lại không rút hết can đảm để nói điều mà anh đã can đảm nói với cô.
Cô đã chần chừ,để rồi khi muốn nói thì cơ hội đã trở nên vô cùng mong manh.Giờ đây,cô chẳng thể làm gì ngoài việc cầu cho anh trở về.
Cô nhìn đóa hoa hồng,và bất giác thì thầm.
Cậu đã nói là rất mến tôi.Đó có thể xem là một lời tỏ tình,đúng không?
Nếu như vậy,thì nhất định cậu phải trở về để nghe tôi đáp lại lời tỏ tình ấy.
Để tôi nói rằng,cậu là người đầu tiên,và là người duy nhất đã lấy được trái tim của công chúa Neathian này.


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Mon Jun 11, 2012 11:20 pm#30

Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12577
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Đồng minh
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

Chap 29:

-Linehalt à,tôi vẫn có chuyện thắc mắc.-Fabia nói.
-…
-Làm sao Ren có thể khiến Shun bị dịch chuyển về đột ngột như vậy?
Linehalt im lặng.Đó cũng chính là điều mà anh thắc mắc.
-Tôi nghĩ là…
-Là vì cái này.-Giọng của Alice đột nhiên cất lên ở ngách cửa.Trên tay cô là lá bài dịch chuyển.
-Nghĩa là thế nào?-Fabia ngạc nhiên,vừa hỏi,cô vừa nhìn chằm chằm vẻ ngần ngại trên khuôn mặt Alice.


Sau khi để lại Linehalt cho Fabia,Ren rảo bước đi thật nhanh,cố bỏ lại ánh mắt buồn bã ấy càng xa càng tốt.Nhưng,khi đi vừa khuất tầm mắt cô chừng mười phút,anh khựng lại khi thấy mái tóc cam quen thuộc đứng giữa hành lang.
-Là cô à?-Anh cười nhạt,giọng nhã nhặn nhưng lại đầy tính xã giao.
Cô không trả lời.Anh cũng không hỏi gì thêm,tiếp tục bước đi.Khi đi ngang qua cô,làm như thuận miệng góp ý,anh nói:
-Nếu muốn đi dạo thì cô cũng nên lựa nơi nào kín gió một chút,nếu không muốn bị cảm.
Làm như không nghe câu nói gần như là vô nghĩa của anh,cô đưa ra lá bài dịch chuyển.Trước ánh mắt ngạc nhiên của anh,cô nói chậm rãi:
-Tôi nghĩ là cậu cần cái này.-Trước vẻ ngạc nhiên của anh,cô cười hiền lành.-Đừng lo,tôi có một lá dự trữ mà.
Đôi mắt anh thoáng mở to,nhưng rồi vẻ ngạc nhiên nhanh chóng được thay thế bằng một nụ cười.Anh không buồn hỏi,chỉ cầm lấy lá bài,nói như với một người bạn:
-Cám ơn nhé!-Rồi,anh bỏ đi,trước khi buông thõng một câu.-Nếu như tôi có thể trở về,hi vọng tôi sẽ trở thành bầu trời đêm đầy sao giống như cô.


Nghe xong câu chuyện,Fabia không nói gì.Cô chỉ lặng lẽ nhìn Alice.
Cùng là bóng tối như nhau,tại sao họ lại khác nhau như vậy?Phải chăng là vì một bên là màn đêm dịu dàng đầy ánh sao,còn một bên là màn đêm ảm đạm cô độc.
-Tớ xin lỗi.-Giọng nói của Alice khiến cô nhanh chóng về thực tại.-Ngay cả tớ cũng không biết công dụng này của lá bài dịch chuyển.Nếu như tớ không đưa cho cậu ấy…
Một thoáng im lặng.
-Không phải lỗi của cậu.-Cô đặt tay lên vai cô bạn gái,giọng thoắt trầm đi.-Chỉ là cậu ấy cần phải đi thôi.
Đôi mắt màu chocolate của cô mở to,đối diện với đôi mắt màu lục đầy tâm trạng.Điều mà Alice luôn ước có thể làm tốt như cô công chúa Neathian này.
-Cậu có nghĩ cậu ấy sẽ trở về không?-Cô hỏi.
Fabia bước đi.Khi đến ngưỡng cửa,cô đột nhiên dừng lại:
-Không phải là tớ nghĩ,mà chắc chắn cậu ấy sẽ quay về.
Đột nhiên,tiếng của Marucho qua điện thoại vang lên:
-Chị Fabia,có một vụ nổ vừa xảy ra ở vùng ngoại ô.Nhưng vẫn còn hai tín hiệu của sự sống.


Đôi chân đưa anh đi giữa một vùng không gian vô định,trắng xóa.Khung cảnh đẹp như thiên đàng.
Chẳng lẽ mình đã chết thật sao?
-Chưa đâu.-Một tiếng nói từ trong không khí cất lên,dường như là từ phía đối diện anh.Từ một người phụ nữ.Một người phụ nữ Gundalian xinh đẹp với khuôn mặt rất quen.Người phụ nữ trong kí ức anh vừa tìm lại được.
-Mẹ!-Anh như chìm trong một mớ cảm xúc trộn lẫn giữa bàng hoàng,hạnh phúc và cả mơ hồ.
-Cuối cùng thì con cũng nhận ra ta.-Bà mỉm cười.-Và cả ông ấy nữa.
Ngay khi bà dứt lời,một người đàn ông từ trong màn sương đi ra.Người đàn ông Gundalian với mái tóc trắng và đôi mắt vàng đồng.Không chút khó khăn để anh nhận ra ông là ai.
-Cha!-Anh mấp máy môi,giọng vẫn chưa trở lại bình thường.-Cả mẹ nữa.Tại sao hai người…
-Chúng ta luôn muốn gặp con,Ren ạ!-Người đàn ông từ tốn.-Và điều đó chỉ thực hiện được khi con đến gần ngưỡng cửa của thế giới chúng ta đang sống thôi-thế giới của linh hồn ấy.-Nhìn đôi mắt bàng hoàng của anh,ông mỉm cười.-Nhưng đừng lo,con chưa chết đâu.Có điều trở về được hay không thì phải tùy vào con.
-Tùy vào con?
-Phải!-Người phụ nữ mỉm cười,dịu dàng.-Con có muốn ở với chúng ta không?
Ở với bố mẹ ư?Tìm lại mái nhà mà anh đã mất đi?
Đó từng là ước mơ đi vào từng giấc ngủ của anh.
Nhưng sao anh lại cảm thấy cái gì đó không thật.
Là gì nhỉ?Anh có gì để mà luyến tiếc ở cuộc sống kia?

Làm ơn trở về đi,Ren!
-Fabia!-Anh giật mình.Trước mắt anh đột nhiên hiện ra hình ảnh của cô-với những con hạc giấy anh tặng nắm chặt trong tay.

Cậu còn có chúng tôi mà.
Phải rồi,anh vẫn còn có cô.Còn có nhóm Brawler mà.Sao anh có thể quên được chứ?
Vì hạnh phúc vẫn còn là quá đột ngột với anh sao?
-Con chưa trả lời mẹ con đấy!-Cha anh hắng giọng.Hai đôi mắt vàng đồng nhìn nhau chằm chằm.-Thế nào,con trai?
-Có lẽ…-Anh chậm rãi.-Con rất muốn tìm lại cảm giác có một gia đình...nhưng mà…
Họ nhìn anh,chờ đợi.
-…dù thế nào,đó cũng là quá khứ mà con đã mất đi.Có đúng không nếu con cứ mãi bám víu nó?


-Cô không muốn đi tìm David sao?-Anh hỏi.
-Tôi đã từng thử rồi.-Cô mỉm cười.-Nhưng vô ích.
Im lặng.
-Cô không đau khổ sao?
-Có.-Cô lại cười nhạt.-Nhưng tôi không luyến tiếc.Kỉ niệm về cậu ấy đẹp lắm,nhưng không phải vì vậy mà tôi cứ bám víu nó.
-…

-Tôi không chôn vùi quá khứ,nhưng vẫn phải hướng về tương lai.Nếu không,tôi sẽ mất cả hai.
Giọng nói anh trầm lại,từ tốn,nhưng đó là lần anh cảm thấy mình mạnh mẽ nhất:
-Con không quên quá khứ của mình,nhưng con vẫn phải hướng về tương lai.Tương lai ấy có Linehalt,có bạn bè con.-Dừng một chút,anh nói thật chậm.-Và có cô ấy.
Họ nhìn anh chằm chằm.Ánh mắt không rõ là gì,nhưng anh biết chắc,là không có sự oán trách.Sau đó,họ mỉm cười.
-Đó chính là điều chúng ta muốn nghe con nói đấy.-Cha anh nói.-Giờ thì chúng ta có thể yên tâm về con rồi.
Anh cười nhẹ,hạnh phúc.
-Cô ấy tên Fabia à?-Mẹ anh hỏi.-Cái cô gái quan trọng của con ấy.
Khuôn mặt khẽ ửng đỏ,anh gật đầu.Từ tốn,mẹ anh tháo sợi dây chuyền đeo trên cổ,có mặt hình một đóa hoa hồng trắng-loài hoa hồng sa mạc.
-Ta đã không thể cho con hạnh phúc,vậy hãy để ta cảm ơn người đã thay ta làm điều đó.-Bà đưa sợi dây chuyền cho anh,cẩn trọng như trao một báu vật.-Hãy đưa cho cô ấy nhé.
Anh nhìn vào mắt bà một lúc lâu.Rồi,cũng thận trọng như nhận một báu vật thiêng liêng,anh đỡ lấy.
-Tạm biệt,con trai!-Đó là những từ cuối cùng anh nghe được.Sau đó,màn sương trắng xóa trước mắt anh biến mất.

-Bố,mẹ!-Anh bật dậy.Quang cảnh trước mắt không còn là màu trắng xóa,mà thay bằng màu xanh của cung điện Neathian.Anh nhận ra mình đang nằm trong phòng cấp cứu,với nhóm Brawler xung quanh giường.
-Cậu ấy tỉnh rồi.-Giọng của Alice,nghe như reo.-Fabia à,cậu ấy tỉnh rồi.
Anh nhìn ra chiếc bàn gần đó.Cô thiếp đi,đầu gục xuống bàn.
-Cô ấy vừa mới chợp mắt một chút thôi.-Shun nói.-Mệt quá mà.Thức bên giường cậu suốt 5 ngày,từ lúc mới đem được cậu về.May mà Aranaut đã kịp dịch chuyển cả hai ngay trước khi bom nổ.
-Công nhận số cậu hên thật.-Julie chen vào.-Có người đẹp ngày đêm phù hộ có khác.
Phớt lờ câu nói đầy ngụ ý của Julie,anh bước đến gần Fabia.Nét mặt bình yên và hiền lành.
-Ren!-Sợi dây chuyền của anh vừa đeo vào cổ cô,thì đột nhiên,cô mở mắt.
Không từ ngữ nào đủ để miêu tả ánh mắt cô lúc ấy-chỉ biết rằng,đó là ánh mắt đầu tiên khiến anh thấy tim mình ấm đến vậy.
-Tớ về rồi,Faby!-Anh cười nhẹ.Đôi mắt xanh lá của cô mở to.

-Cậu gọi tớ là Faby nhé!-Cô nói với David.-Đó là tên thân mật của tớ đấy.Chỉ có chị tớ gọi tớ như vậy thôi.

Không lẽ nào…
-David?-Cô mấp máy môi,run run.
-Phải.-Anh mỉm cười.-Tớ đã về rồi.
Cô không nhớ nổi giây phút đó,cảm xúc đã vỡ tung trong tim cô như thế nào trước sự quay tròn kì diệu của số phận.Và,bất ngờ,cô lao tới,ôm chầm lấy anh,trước sự chứng kiến của nhóm Brawler.
Ren nhìn cô,mỉm cười.Ngoài cửa sổ,bình minh bắt đầu ló dạng.
Đây chính là bắt đầu cuộc sống mới của anh-cuộc sống dưới ánh mặt trời anh hằng mơ ước.Với những người bạn tuyệt vời nhất,và với cô.Cô không phải là nguồn sáng duy nhất,nhưng anh đã nhìn thấy con đường rời khỏi bóng tối của mình nhờ ánh sáng của cô rọi đường.
Anh nhìn sợi dây chuyền trên cổ cô.
Có lẽ ở một nơi nào đó,bố mẹ sẽ nhìn thấy nụ cười của anh.

__________________ The End_____________________

Ai đọc fic xong thấy hay nhớ vote +1 cho tớ nha


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Tue Jun 12, 2012 10:17 am#31

Mugetsu Haneko Phantom
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Art gallery x5 Cái chai x7Quả cầu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1478
BKGC BKGC : 29130
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Đồng minh
Xem lý lịch thành viên

Fic này em đã đọc không sót một chap bên nhà cũ ^^
Chị Al-Mas ơi ~ chị là thần tượng của đời em ~~ *gào*
Cảm ơn chị Usa đã share lại ^^
+1 nào ~~


Chữ ký của Mugetsu Haneko Phantom


Tue Jun 12, 2012 10:19 am#32

Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12577
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Đồng minh
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

@Mid : tks em đã ủng hộ hi ~


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Sat Jun 16, 2012 6:53 pm#33

annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1234
BKGC BKGC : 5082
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Đồng minh
Xem lý lịch thành viên

Nga~~~
Fic hay cực a~~~~
Like mạnh fic này a~~~


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

Thu Jul 26, 2012 7:46 pm#34

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 9519
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Đồng minh
Xem lý lịch thành viên

Fic này mình có coi bên nhà cũ rồi, công nhận văn Al-Mas hay dễ sợ :domat: .Hm, mà sao không thấy Al-Mas lên 4rum nữa nhỉ. Muốn xem fic mới của bạn ấy quá đi thôi. Al-Mas ơi... :anva:


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Today at 5:40 pm#35
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Đồng minh


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan Fanfic] Đồng minh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-