[Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt quaXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4  Next
Sat Jun 30, 2012 9:37 am#1

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3561
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Tên fic : Chúng tay sẽ vượt qua.

Tác giả : Carol Rido

Thể loại:Romance, Mystery, Action và một chút Humor ^^

Summary : là một câu truyện viễn tưởng về ngày tàn của thế giới và những vị thần hộ pháp bảo vệ Trái Đất này.

Chap 1 :

Có một câu truyện vào thời xa xưa tương truyền rằng… có một vị thần đã tạo ra tất cả : bầu trời, mặt đất, biển hồ, sông suối, cây cối, động vật,… bằng cây phép có đính 12 viên tinh thạch. Tất cả đã cùng tạo thành một hành tinh màu xanh xinh đẹp và ông đặt tên cho nó là Trái Đất. Ông ấy đã tạo ra mọi thứ theo cảm nhận của mình… nhưng ông có một chút đắng đo khi đã tạo ra một sinh linh được gọi là con người. Con người - một phát minh vĩ đại của ông – nhưng con người cũng có rất nhiều mặt… cả lợi lẫn hại. Con người có thể giúp ông phát triển một thứ vì… họ rất thông minh, nhưng con người cũng có thể sẽ phá hủy toàn bộ mọi cố gắng của ông khi đã tạo ra trái đất vì... con người có tư duy riêng, suy nghĩ riêng và… có tham vọng cực kì lớn…

Sau nhiều đêm thao thức, ông quyết định tạo ra một giống loài khác được gọi là… người máy để lỡ sau này con người tàn phá Trái Đất quá nhiều thì chính chúng sẽ thay ông trừng trị bọn họn.

Buổi đầu, những người máy ấy sẽ được đưa xuống lòng đất và ngủ yên trong đó… nhưng sẽ được đánh thức bởi tham vọng và tội ác của con người… Những chuyện xấu mà con người làm sẽ được ghi nhận và đến một mức độ nào đó sẽ tạo ra một luồng khí đánh thức người máy. Ông nghĩ : “nếu con người biết sống đúng theo chiều hướng tích cực thì người máy sẽ không thể thức giấc và giết hại họ được”.

Lúc ông sắp ra đi thì một luồng sét đánh thẳng vào khu rừng – nơi mà những người máy ngủ yên – lòng ông chợt nhói lên… một cảm giác bất an… ông khẽ thở dài một tiếng… cầm cây gậy phép và hô biến... 12 người mặc đồ trắng bỗng xuất hiện – họ là 12 vị tinh linh bảo hộ cho 12 viên thiên thạch – đại diện cho 6 thuộc tính Lửa, Nước, Gió, Ánh Sáng, Bóng Tối và Đất. Sứ mệnh của họ là bảo vệ trái đất khi bọn người máy kia giống con người… hoặc có thể là độc ác và tàn nhẫn hơn cả con người vì chúng không hề có tình cảm - 12 người sẽ được chuyển kiếp luân hồi từ thế kỉ này qua thế kỉ khác để dõi theo sự phát triển của Trái Đất cũng như con người. Tất nhiên là họ sẽ không nhớ gì về thân phận cũng như là không hề biết nhau… chỉ trừ 1 người… họ sẽ chỉ thức tỉnh kí ức khi trái đất gặp chuyện chẳng lành… khi đã xong hết mọi thứ, ông nhìn lại trái đất lần cuối và mỉm cười…



-Alice ! cháu có thể ra đây giúp ông một tay thay vì ngồi đó đọc sách không ? – một giọng nói khàn khàn vang lên.

- Vâng ạ. – một giọng nói trong trẻo khác đáp lại và ngay lập tức một bóng nhỏ mở chạy ra trước sân nhà.

Hai giọng nói ấy cứ vang lên trước sân một ngôi nhà nhỏ bên bìa rừng. Ngôi nhà nằm ngay bìa rừng, bên ngoài nhìn có vẻ bình thường như bao ngôi nhà khác nhưng nó lại là một tổ ấm không chọn vẹn… của cô gái tên là Alice. Nói là không chọn vẹn vì trong ngôi nhà chỉ còn cô và ông nội – một tiến sĩ già - sống cùng nhau… 8 năm trước… Vào một ngày định mệnh, ông trời đã mang ba mẹ và cả anh trai cô đi trong một vụ nổ phòng thí nghiệm tại ngôi nhà này…
- Alice à, tới giờ đi học rồi đấy.
- Không sao đâu ạ - Alice lắc đầu – để cháu phụ ông một lát rồi đi cũng không muộn.

Alice mỉm cười – một nụ cười trong sáng và hồn nhiên như một thiên thần. Ông tiến sĩ nhìn cháu gái mình mà lòng chợt quặng lên. Ông cảm thấy thương cho cô bé, cớ sao ông trời lại tàn nhẫn mà đưa những người cô bé yêu thương đi ngay trước mắt cô bé – một cú sốc không bao giờ phai trong lòng một đứa bé yếu đuối như thế…
- Ông ơi ! – tiếng Alice cắt ngang dòng suy nghĩ của ông tiến sĩ – cháu đi học nhé ! Ông ở nhà khỏe ông nhé, chiều cháu sẽ về.

Nói rồi, Alice đạp chiếc xe đạp nhỏ đi đến trường. Ông khẽ thở dài và tiếp tục công việc của mình.
- Sẽ không sao đâu Alice ạ. Ba mẹ con sẽ che chở cho con thôi… và cả người đó nữa.


Chiếc xe đạp nhỏ chạy băng băng trên con đường nhỏ, hai bên tuyết đã dần tan. Những tia nắng dần xuất hiện soi vào từng lọng tóc mượt mà của Alice. Dưới ánh nắng, cô hệt như một thiên thần của mặt trời – lộng lẫy, ủy mị và thướt tha…

- COI CHỪNG !!!

Một tiếng hét vang lên trong đầu cô, liền sau đó, là bóng một chiếc ô tô lao thẳng về phía cô… chưa kịp hoàn hồn thì chiếc ô tô đó đã bay tới… cái chết trong gan tấc. Đồng tử của cô giãn ra – kí ức ngày định mệnh lại ùa về - đau khổ và tàn khóc…
- Cẩn thận, Alice !!!

Giọng nói khi nảy lại vang lên trong đầu cô một lần nữa – đầu cô lại hiện lên một hình ảnh của cậu bé với ánh mắt đau đớn trong biển lửa… ánh mắt màu đỏ thắm tựa như máu… ánh mắt tiếc nuối hướng về cô như… không muốn rời xa… Trong phút chốc, cô như lột xác và tiếng thẳng tới chiếc xe, đôi tay nhỏ bé chợt mạnh mẽ đến lạ thường đã nâng chiếc xe lên cao và ném thẳng ra xa… với một sức mạnh phi thường… Một tiếng nổ vang lên liền ngay sau đó, khói bốc lên nghi ngút… từ trong xe, một người bước ra – mái tóc dài, khuôn mặt lạnh lùng như một sát thủ, đôi mắt hổ phách nhìn cô với cái nhìn sát lạnh đến thấu xương…
- Hãy đợi đấy, cô bé ! chúng ta sẽ còn gặp nhau lần nữa… và tôi hứa sẽ tự tay mình l-ấ-y- m-ạ-n-g cô.

Vừa dứt lời, người đó phóng đi như một ninja. Biến mất trong làn khói. Đôi tay nhỏ bé chợt run lên, khuôn mặt vào phút trước còn vui vẻ… giờ đây đã tái nhợt vì sợ. Nước mắt ứa ra nhanh chóng…
- Tại… tại sao… lại… lại muốn lấy mạng… mình…

Phải mất rất lâu Alice mới chấn tĩnh lại, cô dựng xe lên và đạp đến trường.
“ không thể để ông biết được, ông sẽ lo mất… nhưng mà, mình thật sự rất sợ. Người đó là ai ? Tại sao lại muốn lấy mạng mình ? tại sao lại là mình… ?”
Hàng chục câu hỏi cô tự đặt ra trên đường, cả khi đã vào lớp cô vẫn tự hỏi những câu hỏi ấy. Giữa những người bạn đang vui đùa rôn rã thì cô như một kẻ lập dị ngồi chôn chân một chỗ…
- Thầy vào kìa ! – một cô bé chạy vào thông báo – Mau vào chỗ đi mọi người.

Nghe thông báo, tất cả học sinh chạy ngay vào chỗ. Cùng lúc đó, một người đàn ông vẻ uy nghiêm bước vào lớp, ông ta hơi mập người một tí, cặp mắt kính dày làm ông thêm nổi bật trước những cô cậu học trò.
- Học sinh… nghiêm !!!

Lớp trưởng hô to và tất cả đứng lên chào thầy… à, không phải là tất cả, trừ Alice – cô vẫn ngồi đó và suy nghĩ.
- Alice – ông thầy nổi cáu khi cô không đứng lên – Alice, em có đứng hay không ?

Alice vẫn ngồi yên vì… cô hoàn toàn không chú ý gì đến ông ta. Ông ấy tức giận nhưng vẫn cố kiềm chế lại, bước tới bàn của Alice, khẽ gõ nhẹ lên bàn cô. Lúc này, Alice mới hoàn hồn và cô chợt nhận ra, hàng chục đôi mắt đang hướng về cô khó chịu…
- Em… em… em xin lỗi thầy – Alice cúi mặt.
- Um… cả lớp ngồi đi. – ông ta quơ tay, một cậu bé bước vào, cười – thầy xin giới thiệu với các em, đây là bạn Shun kazami. Từ nay sẽ học cùng với các em, chúng ta hãy giúp đỡ bạn, các em đồng ý chứ ?
- Vâng ạ. – lớp đồng thanh.
- Em có thể tự chọn chỗ ngồi – ông thầy quay qua nhìn Shun – ngồi chỗ nào cũng được cả, cậu chủ nhà Kazami thân yêu.

Shun nhìn ông ta rồi bước thẳng xuống bàn của Alice, cậu khẽ mỉm cười và gõ nhẹ xuống bàn cô như muốn tạo sự chú ý. Alice từ lúc Shun bước vào đã không chú ý gì, khi Shun gõ nhẹ bàn cô mới nhìn kỹ cậu… Đồng tử của Alice lại giãn ra… mái tóc dài, khuôn mặt lạnh, ánh mắt hổ phách…
- Cậu… cậu là…
- Rất vui vì chúng ta lại được gặp nhau – Shun thì thầm và bước thẳng xuống ngồi sau lưng Alice.

Mặt Alice tái nhợt, người muốn giết cô lại đang ngồi phía sau lưng cô, cô có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Từng giây từng phút trôi qua mà lòng cô nặng trĩu. Không thể nào tập trung được, một lần Shun để bút xuống hay lật sách ra Alice đều cảm thấy tính mạng của mình đang bị đe dọa.
- Bình tĩnh đi nào, cô bé. – giọng nói của Shun khẽ vang lên bên tai Alice khi cậu bước lên bảng giải toán.

“ Làm sao có thể bình tĩnh được chứ” – Alice nghĩ.
Giờ ra chơi, khi thầy đã ra khỏi lớp, tất cả bọn con gái vây quay lấy Shun hỏi đủ thứ về cậu.
- Woa !!! Cậu là thiếu gia nhà Kazami thuộc dòng họ hoàng gia nổi tiếng đó sao – một cô bạn thét lên đầy ngưỡng mộ - lần sau có thể dẫn bọn mình đi thăm quan nhà cậu không ?
- Đúng đó – một cậu khác nhảy vào – nghe nói nhà Kazami đẹp và lớn lắm.
- Rồi – Shun nói – tớ rất sẵn lòng nếu… - Shun cố tình nói lớn để Alice nghe thấy – nếu Alice cùng đi.
- Sao lại … ?

Alice quay xuống và cô bắt gặp nụ cười nửa miệng và ánh mắt sắt lạnh như lưỡi dao hướng về cô – chỉ một mình cô mới có thể nhận thấy…
“ Mình phải làm sao đây ? cả năm phải học với người này sao…”


Tem là café sáng, phong bì là bánh ngọt.
Lâu lắm mới viết fic lại, mong mọi người ủng hộ cho cá ^^


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here


Được sửa bởi Carol Rido ngày Wed Jul 11, 2012 8:39 pm; sửa lần 1.

Sat Jun 30, 2012 10:59 am#2
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3371
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Phong bì ,ôi chị viết hay quá
Shun trong này mà đòi giết Alice sao ( Sốc )
Không biết Alice trong chap 2 sẻ như thế nào ?
Mong chap 2 của bạn nha


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sat Jun 30, 2012 3:31 pm#3
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2601
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Giựt phong bì.*ngon*
Ủa,sao bạn không giới thiệu nv,mình tưởng như vậy càng hấp dẫn hơn.
* té ghế *
Sock,anh Shun muốn giết chị Alice,lại còn giọng điệu lả lướt "cô bé" nữa.*ọc máu,cố với lên nói.*
Fic hay,fic hay,chờ chap mới. Hi vọng có DanxRuno.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Sat Jun 30, 2012 8:42 pm#4

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3561
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

@ bemeo045 : tkanh bạn đã ủng hộ mình ^^ chap mới có liền ngay trong ngày đây !!!
@ misaki:mình cũng muốn giới thiệu nhưng vẫn còn phân vân mãi với nhân vật nên muốn giữ bí mật để tạo sự hồi hộp bạn ạ ^^ tkanh bạn đã ủng hộ, nhất định sẽ có DanxRuno mà ^^


Chap 2 :


Một ngày đẹp trời, trường tổ chức đi cấm trại tập thể ở đồi phù thủy mộng mơ tuyệt đẹp. Lớp của Alice cũng được đi. Tối hôm trước, cô đi ngủ rất sớm nhưng không tài nào ngủ được. Nôn nao, hưng phấn, náo nức,…
- Alice à, cháu nên ngủ sớm đi, trời cũng khuya lắm rồi đó. – ông tiến sĩ bước vào phòng đắp chăn cho cô – mai đi sớm rồi, cháu phải ngủ để có sức chứ.
- Vâng ạ. – Alice mỉm cười thật tươi và khẽ nhắm mắt lại – chúc ông ngủ ngon ạ.
- Cháu cũng vậy.

Ông tiến sĩ tắt đèn trong phòng cô và bước ra. Khẽ trút một hơi thở dài, ông mặc áo khoác vào rồi đi qua phòng thí nghiệm. Trong căn phòng tối om đó, Alice cố gắng không nghĩ về Shun nhưng… ánh mắt đó, gương mặt đó và cả nụ cười ấy nữa… chúng cứ xuất hiện mỗi khi cô nhắm mắt… Thật khó chịu khi cô cứ nhớ tới anh ta…
- Ôi, giá mà giờ này mình có thể nghĩ về lúc ba mẹ qua đời như lúc anh ta chưa đến…

Câu nói đó vang lên một cách không suy nghĩ, đôi mắt cô trùn xuống vì câu nói vô ý của mình như một nhát dao sắt nhọn đâm thẳng vào tim cô tạo thành một vết thương mới bên cạnh vết thương cũ…
- Ba ơi… mẹ ơi… anh ơi…

Cô gọi tên từng người, từng người một trong tiếng nức khẽ… nước mắt lại tuông ra khi cô nghĩ về họ. Cảm giác lạc lõng, cảm giác tự thương hại lấy mình, cảm giác đau khổ phút chốc chiếm trọn tâm trí cô bé Alice đáng thương…
- Alice nè – giọng nói vang lên, hình ảnh cậu bé với mái tóc vàng và đôi mắt màu đỏ như máu đang cười với cô – mạnh mẽ lên chứ, cứ khóc nhè mãi như thế. Xấu quá.
Alice cười gượng khi nghĩ tới cậu bé ấy – anh trai cô đấy, một người anh đáng thương không kém gì cô…
- Anh hai… - cô khẽ gọi trong vô vọng – giá mà… giá mà em có thể gặp anh, có thể chơi đùa cùng anh như lúc anh còn sống anh nhỉ… em rất nhớ anh và …. Nhớ cả ba mẹ nữa…
Vừa nói, cô vừa khóc nức nỡ rồi thiếp đi lúc nào không hay. Cánh cửa phòng chợt mở ra một cách nhẹ nhàn… thật nhẹ. Một bóng người cao cao nhè nhẹ bước vào. Người đó tiến về phía cô, kéo chăn đắp cho cô.
- Xin lỗi em, Alice. – người đó nói khẽ lên tai cô và hôn lên má phải của cô – cố gắng lên em gái ạ, rồi mọi chuyện sẽ qua và chúng ta sẽ vượt qua để rồi một ngày… cả hai anh em mình sẽ được như ngày xưa thôi…
- …



Sáng hôm đó, Alice thức rất sớm, cô chuẩn bị bữa sáng cho ông nội và cả cho cô nữa. Vừa xong, cô đem cà phê sáng qua cho ông như mọi khi. Trong cái lạnh giá, cô thoáng nhìn thấy ông nội cùng một người thanh niên với mái tóc vàng đựng đứng quay lưng về phía cô, hình như họ đang bàn bạc chuyện gì đó.
- Ai thế nhỉ ? – Alice thì thầm.
- Alice đó hả cháu ? – giọng ông tiến sĩ vang lên làm cô giật mình
- Vâng ạ. Cháu mang cà phê cho ông đây.
Vừa nói, Alice mở cửa bước vào, đặt cà phê xuống, cô ngước nhìn người thanh niên kia… ấn tượng đầu của cô về anh là chiếc mặt nạ thủy tinh.
- Ai… ai vậy ông ? – Alice bước ra sau lưng ông tiến sĩ khẽ hỏi
- À, một cậu tiến sĩ trẻ tuổi. Cậu ấy đến giúp ông cho dự án tới. Cháu không cần lo đâu Alice à.
- Dạ… dạ vâng. – Alice bước ra và không quên quay lại mỉm cười – cháu chào ông, cháu đi đây. – quay qua người thanh niên – chào anh.
- …

Vừa chào người đó xong, cô chạy thật nhanh lấy túi xách và cả giỏ thức ăn cô chuẩn bị cho chuyến đi.
“ Mong rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra” – Alice thầm nghĩ, cô leo lên chiếc xe đạp rồi cố gắng đạp thật nhanh đến trường trước giờ tập trung. Trong căn phòng thí nghiệm…
- Masquerade, ông nghĩ cháu nên đi cùng Alice. Sẽ rất nguy hiểm nếu Alice đi đến ngọn đồi đó… và khi có cả cậu chủ nhà Kazami nữa.
- Có lẽ vậy…

Nói rồi, người thanh niên tên Masquerade khoác chiếc áo màu trắng kì dị và thẳng bước đi về hướng trường của Alice.
- Cháu có thể đi nhanh hơn nếu có cái này – ông tiến sĩ chạy ra và ném cho cậu một tấm thẻ - đây là thẻ dịch chuyển, ông tặng cháu xem như là… quà chúc mừng cháu quay về từ nơi đó.

Masquerade chụp lấy tấm thẻ và nở một nụ cười nửa miệng. Cậu quay nhẹ tấm thẻ và biến mất như tan vào không khí.



“CÁC EM, XẾP HÀNG LẠI ĐỂ HƯỚNG DẪN VIÊN ĐIỂM DANH NÀO”

Giọng ông thầy chụ nghiệm lớp của Alice vang lên in ỏi giữa sân trường. Từng hàng học sinh xếp ngay ngắn chờ đợi lên chiếc xe. Nửa giờ sau, học sinh đã được ổn định chổ ngồi và xe bắt đầu lăn bánh.
“ĐI NÀO, ĐI NÀO ANH EM
CHÚNG TA LÀ MỘT ĐẠI GIA ĐÌNH
CHÚNG TA YÊU QUÝ NHAU ~”

Khẩu hiệu của lớp Alice thật là hay – Alice cảm thấy như thế - nó thắt chặt tình cảm của từng thành viên trong lớp. Khẩu hiệu này là do lớp trưởng Mira – một lớp trưởng tuyệt vời nhất mà Alice từng biết… mặc dù cô chỉ mới học cùng Mira trong năm nay nhưng cô đã nghe đến danh tiếng học sinh giỏi nhất trường của Mira từ rất lâu rồi.
- Neh~ chán thật

Giọng nói cực đáng ghét và quen thuộc lại vang lên chỗ hàng ghế phia sau Alice. Lại là Shun. Chân của cậu gác lên ghế của Alice và cô bạn ngồi kế làm cho cô rất khó chịu.
- Shun, cậu có thể đặt chân xuống không ?
Cô bạn bên cạnh quay xuống nhìn Shun bằng ánh mắt khó chịu. Shun có vẻ bình thản, cậu thản nhiên suýt sáo mà không hề ngó cô bé ấy lấy một cái. Cười. Shun trả lời :
- Không, thì sao ?
- Cậu không thấy khó chịu như người khác thì có đấy. – cô bé có vẻ hơi tức giận
- Ai nào ? - Shun nhìn cô với vẻ mặt ẩn một chút gì đó khinh bỉ - chả ai lên tiếng cả.
- Cậu…

Cô bé bắt đầu tức điên khi Shun nói như thế, Alice cảm thấy không ổn, cô quay qua cô bạn của mình và khuyên :
- Thôi nào, không sao đâu. Dù gì cũng gần tới rồi, không có gì đâu mà, chúng ta là bạn bè cơ mà. Bỏ qua cho nhau đi.

Nghe Alice nói vậy, cô bé kia cũng ngui ngoai một tí. Chợt… Alice cảm thấy lạnh xướng sống… một luồng khí lạnh thở qua tai cô…
- Shun… cậu làm gì vậy ? – Alice thét lên khi phát hiện Shun đang… thổi vào tai cô.
- Chỉ là một hơi thở nồng ấm cho cô bạn của tôi thôi. – Shun nhìn Alice, anh không hề cười nhưng cô biết rằng anh đang chế nhạo cô.
- Anh….
- Bên đó ồn ào quá – lớp trưởng Mira bước tới vẻ nghiệm túc – các cậu nói chuyện nhỏ thôi để những người khác còn ngủ nữa chứ.
- Tụi mình biết rồi – Alice vội vàng phân phụi - tụi mình không làm như thế nữa đâu.

Mira nhìn Alice rồi nhìn Shun, cô thở dài. Mira quay lên ngồi vào hàng ghế của mình trước sự ngạc nhiên của tất cả những người chứng kiến.
- Sao cậu không phạt họ chép phạt nhưng bình thường cậu hay làm – một giọng nói trầm trầm vang lên bên cạnh Mira – cậu là một người không bao giờ nương tay với bất kì ai mà… một người đáng ghét nhất thế giới.
- Tớ không cần quan tâm đâu, Ace ạ. – Mira quơ tay và nhìn người có mái tóc màu xanh lá – rồi một ngày, cậu sẽ biết thôi.
- Cậu thật khó hiểu đấy Mira. – Ace thở dài nhìn cô – nhưng mà…
- Nhưng chuyện gì ?

Mira thắc mắc nhưng Ace chỉ lắc đầu. Ace là bạn thân, rất thân của Mira và cậu cực kì hiểu cô nhưng cậu không thể nói ra là… tuy Mira rất khó hiểu và đáng ghét nhưng cô ấy rất đẹp… ít nhất là trong mắt của Ace.



Chuyến xe cứ lăn bánh và đưa cả đoàn người tiến tới đồi phù thủy mộng mơ. Nhưng không ai biết là… trên nốc xe, một tà áo trắng phất phơ trong gió đã đi cùng họ suốt chặn đường dài và đã lặng yên quan sát từng cử chỉ của mái tóc màu cam mượt mà đang ngồi trong chiếc xe…

...
Tem gỏi cuốn, phong bì dưa hấu :red:


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Sat Jun 30, 2012 9:54 pm#5

avatar
Alisa_Kito
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcHibari - Sẻ
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1619
BKGC BKGC : 6380
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : vương quốc gió

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

em lấy phong bì nha ~ chừa tem cho ng thứ 2 =))
h em com đây
chap 1:
Trích dẫn :
Sau nhiều đêm thao thức, ông quyết định tạo ra một giống loài khác được gọi là… người máy để lỡ sau này con người tàn phá Trái Đất quá nhiều thì chính chúng sẽ thay ông trừng trị bọn họn.
họ

chap 2: anh Mas-sama đã xuất hiện ùi *mắt mở to*
anh Shun-kun kì quá đi *nhíu mày* phải kêu chị Alice-chan ko tới gần anh mới được

=> mong chap mới của chị nhiều ^^


Chữ ký của Alisa_Kito

Sat Jun 30, 2012 11:40 pm#6
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3371
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Giật tem ,chị viết hay lắm đó mà tà áo trắng đó ai vậy ?
Chap này hay nhiều chi tiết hấp dẫn
Mong chap 3 của bạn nha Carol


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sun Jul 01, 2012 2:23 pm#7
avatar
Phong Nhan
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 141
BKGC BKGC : 2752
Điểm đóng góp : 3
Đến từ : Cơn giông đêm qua
Stt : Sau cơn mưa trời lại sáng. Nắng lên chỉ để rọi sáng sự đổ nát sau một đêm giống bão

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Fic này có vẻ hay à~
Do chỉ mới 2 chap đầu nên chưa đào sâu nhiều~
Hơi shock khi Shun muốn giết Alice
Shock hơn nữa khi thấy Shun hơi bị đểu giả (gác chân lên ghế =w=) Cái này là đang bị sụp đổ thần tương đây
Người mặc áo trắng trên xe là Masquerade phải ko ha '-'
Hok bik chap sau thế nào, chắc sẽ thú vị lắm đây~
Hóng chap mới~~
Phong bì và tem đều bị giựt, thôi thì cho ôm thư, cơ mà thư là gì thế? =))


Chữ ký của Phong Nhan

Sun Jul 01, 2012 2:48 pm#8

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3561
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

@Alisa: sory bé, chị muốn thay đổi Shun một tí mà không ngờ nó lại thay đổi một cách chóng mặt như thế @_@ Tks em đã ủng hộ chị ^^
@bemeo045:bí mật hì hì mình không thể tiết lộ hết được, phải để các bạn đoán thôi :red:
@ Phong Nhan : Tks bạn đã ủng hộ, fic này mình định sẽ viết mỗi ngày một chap nên mong bạn ủng hộ tiếp. Shun muốn giết Alice là tại... bí mật hì hì áo trắng đó đúng là Mas- chan yêu vấu ^^
Chap mới đê ~~~

Chap 3 :

Sau vài giờ ngồi trên xe, cả đoàn đã đến đồi phù thủy mộng mơ. Phong cảnh nơi đây làm cho ai cũng phải ngất ngây dù chỉ một lần nhìn thoáng qua. Những bông hoa ngác hương thơm cùng những bãi cát trắng chỉ có khi đến biển mới nhìn thấy nhưng lại có tại nơi này, những tiếng ríu rít vui vầy của lũ chim nhỏ làm tâm hồn bao người phải say mê. Trường cho học sinh tự đi thăm quan và tập trung vào 11 giờ trưa để dựng lều ăn trưa. Alice bước xuống xe và hít một hơi thật sâu. Chợt Alice bắt gặp một vài bạn chạy nhảy dẫm đạo lên những bông hoa yếu đuối… thoáng chốc Alice nghe tiếng ai đó vang lên trong đầu cô:
“Con người độc ác sẽ phải trả giá nếu tàn phá nơi thiên liêng này”
- DỪNG LẠI ! – Alice chạy thật nhanh đến chỗ những người đã đạp lên những bông hoa kia – các cậu dừng lại đi.
- Tại sao ? – một cô gái trông có vẻ khá đanh đá cười – tụi này làm gì thì liên quan gì đến cậu chứ.
- Mình…

Alice cúi mặt, cô không thể nói là có ai trong đầu mình nói như thế. Những người kia cười trông có vẻ hả hê, nhưng họ không thể biết rằng… từ sau thẳm dưới lòng đất, một ánh mắt đang dần mở ra đánh dấu cho sự kết thúc của trái đất này…

Ace đang ngắm những bông hoa xinh đẹp thì chợt, một tiếng thét lớn làm anh giật mình, định thần lại thì anh nhận ra… đó là tiếng thét của Mira – người mà anh yêu quí nhất, Ace chạy thật nhanh về hướng của tiếng thét và bắt gặp…
- Ace ơi ! trông những bông hoa này đẹp quá !!! mình chưa bao giờ thấy những bông hoa nào đẹp giống như thế này cả.
- Huh … ?

Ace cứng họng khi nghe những lời đó, thì ra chỉ là do Mira có hứng thú với mấy bông hoa đó thôi, vậy mà cậu tưởng sắp có cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân. Nghĩ như vậy, Ace khẽ thở dài ngồi xuống nhìn Mira.
- Ôi !!! đẹp quá !!!

Nhìn khuôn mặt rạng rỡ hiếm thấy đó, tim Ace chợt đập loạng một nhịp, mặt anh đỏ bừng khi thấy Mira hôn những bông hoa đó ( chắc ảnh muốn được hôn thử =)) ). Ace quay đi để Mira không nhìn thấy khuôn mặt “dễ xương” của cậu.
- Cậu làm sao vậy Ace ? – Mira hỏi khi thấy Ace có cử chỉ hơi lạ
- Kh… không có gì… - Ace vội vàng giải thích – chắc tại ngồi xe lâu quá nên mình thấy hơi mệt, cậu ngồi đó ngắm hoa tiếp đi, mình đi nghỉ một lát. – nói rồi Ace đi thẳng một mạch lên xe.
- Ừ, đi cẩn thận đó ! -Mira cười và nói vọng theo.

Tình bạn của Mira và Ace đã có từ rất lâu rồi, khi mà cả hai còn nhỏ… Lúc ấy, cả hai sống rất khép kín nên không có lấy một người bạn và một lần Ace vô tình làm cô bạn hàng xóm dễ thương của mình ngã và cậu đã phải “bồi thường” cô hai cây kẹo mút. Từ cái ngày đó, cả hai như hình với bóng, đi đâu cũng đi chung với nhau … Ace cười thầm khi nghĩ tới những chuyện lúc nhỏ. Đánh nhau chỉ vì một viên kẹo, giận nhau chỉ vì bất đồng ý kiến… Cười… Vậy mà giờ, cậu đã phải lòng cô mất rồi. Thật ra, có một bí mật giữ họ mà chỉ có hai người ấy biết mà thôi…



Lại nói về Alice, cô đi một vòng quanh cánh đồng hoa tuyệt đẹp ấy, vừa đi vừa suy nghĩ về câu nói lúc nảy.
- Trông cô có vẻ nghiêm trọng hóa vấn đề quá nhỉ ? – một giọng nói khẽ vang lên bên tai.
- Ah… - Alice giật mình quay lại – Shun… sao… sao anh lại đi theo tôi…
- Heh, cô định tự tử sao mà tới bờ vực này ? – Shun vừa nói vừa nhìn xuống dưới rồi giả vờ rùng mình – khá sâu đấy, cô bé ạ.
- Hả ?

Alice tròn xoe mắt, cô nhìn quanh và rất ngạc nhiên khi nhận ra là mình đang đứng bên bờ vực hơn nữa cô lại cảm thấy hơi sợ khi người đi sau lưng mình nảy giờ là Shun – người đã từng có ý định giết cô... Shun nhìn cô, môi anh xuất hiện một nụ cười nửa miệng gian trá, tay anh rút ra một con dao.
- Xin lỗi cô bé.

Shun nói nhỏ chỉ đủ cho cô và anh nghe, tay anh nắm chặt con dao, đôi mắt anh mơ màng nhìn Alice. Mũi dao nhắm vào cô mà thẳng tiến… chỉ còn cách cô vào centimét… Chợt… một cơn địa chấn mạnh làm run chuyển mặt đất... Alice trượt chân và ngã xuống… cũng may là Shun đã kịp chụp cô lại… Nhưng…
- Á ! bỏ tôi ra – Alice đẩy mạnh anh ra và ngã lăn xuống vực – AAAAAAAAAAA !!!!
- Này.

Shun hơi ngạc nhiên trước hành động của cô, không một chút đắng đo, anh nhảy xuống theo cô…

“Bắt đầu rồi”

Tại một cây xoài gần đó, tà áo trắng mỉm cười một cách kì lạ, xong người đó biến mất trong bóng tối huyền bí.



Mira đang ngắm những bông hoa thì nghe có tiếng thét của ai đó vang lên bên phía bờ vực. Cô ngồi dậy và chạy về hướng đó.
- Mira.

Ace từ xa chạy tới, anh nhìn cô rồi cả hai cùng chạy về phía bờ vực. Bỗng… một luồng gió rất mạnh thổi tới làm cho Mira và Ace không cách nào bước tiếp được.
- Cứ như thế này thì làm sao tới đó đây. – Ace cố gắng nói lớn để Mira nghe thấy
- Mình cũng không biết.

Cả hai cố lê từng bước nặng nề về hướng bờ vực nhưng gió càng lúc càng mạnh và thổi bay cả hai lên không trung. Từ trong trung tâm ngọn gió, một dây leo từ đâu xuất hiện quấn lấy chân Mira, Ace kịp nắm lấy tay cô và cả hai bị kéo thẳng xuống vực.
- AAAAAAAAAA !!!!!!!

...

Khi tỉnh dậy, Mira nhìn thấy Ace và Alice nhìn cô với vẻ mặt lo lắng, còn Shun thì ngồi vắc vẻo trên cây. Xung quanh chỉ toàn cây là cây, không khó để nhận ra cô đang ở trong rừng.
- Tụi… tụi mình đang ở đâu vậy ? – Mira hỏi.
- Um… mình cũng không biết nữa, lúc tĩnh dậy đã thấy bạn và Ace ở đây rồi – Alice trả lời - sao các cậu ở đây vậy ?
- Tụi này bị ma cây bắt xuống, ok ? – Ace chen ngang vẻ khó chịu – hai người cứ hỏi mãi, giờ quan trọng là làm sao ra khỏi nơi này.
- Ace nói đúng – Shun đáp theo – mọi thắc mắc khác dẹp qua một bên.

Nói rồi Shun nhảy xuống, đi về phía trước, đi được vài bước, Shun quay lại nhìn cả 3 người, cậu ra hiệu kêu họ đi theo cậu. Ace đỡ Mira đứng lên và đi theo Shun, Alice lưỡng lự một hồi cũng đi theo.
- Chúng ta đi đâu vậy ? – Alice hỏi.
- Không biết. – Giọng nói đáng ghét và lạnh như nước đá vang lên.
- …

Bỗng… một cái gì đó từ trên cây rớt xuống làm đất nức ra tạo thành một lỗ hỏng khá lớn bằng sức nặng khủng khiếp của chính nó. Là một thứ quả rất lạ mà chưa ai từng thấy. Cả bốn người bằng hoàng khi nhìn thấy như thế.
- Thật khủng khiếp. – Alice che mặt lại không dám nhìn.
- MIRA ! Coi chừng.

Tiếng của Ace vang lên và anh chạy lại đẩy Mira ra một bên, nhờ vậy đã tránh được một quả khác giống như thế. Liên tục trên cây mọc ra những quả nặng cả trăm tấn và chúng đơm hoa kết trái và rơi xuống chỉ trong nháy mắt.
- Chúng là cái thứ quỉ quái gì vậy ? – Ace nhíu mày
- AA !!!
- Ai vừa thét lên vậy ?
- Alice…

Trong tình hình hỗn loạn, Alice bị một dây leo túm lấy và bị đưa lên cao. Mặc cho cô vùng vẫy, sợ dây càng lúc càng siết chặt hơn.
- C… Cứu… Cứu…

Alice cố gắng kêu cứu nhưng vô vọng, cô gần như đuối sức, toàn thân cô tê liệt, nước mắt từ từ ứa ra. Cô đang rất sợ, rất sợ khi đối diện với cái chết.

“ Mình… mình phải làm sao đây… ba ơi… mẹ ơi… anh ơi… cứu em…”

Trong đầu cô bây giờ chỉ còn hình ảnh của ba mẹ và người anh quá cố, giờ cô mới biết cảm giác đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết là như thế nào… Đau đớn và tuyệt vọng…
“Cố lên nào, chúng ta sẽ cùng vượt qua nhé !”

Giọng nói thường vang lên trong đầu cô lại xuất hiện, bỗng Alice cảm thấy cả cơ thể mình nóng ran sau đó, bàn tay cô chợt xuất hiện một ngọn lửa màu tím, nó bắt đầu cháy lan ra cả cơ thể cô và cả sợi dây leo làm nó tàn rụi. Alice té xuống mà ngọn lửa vẫn cháy, nhưng lạ kì thay, cô lại không còn cảm giác nóng nữa mà thay vào đó là một sự ấm áp đến kì lạ mà bấy lâu cô hằng mơ ước.
- Anh… anh hai…

Alice thốt lên khi thoáng nhìn thấy người đeo chiếc mặt nạ thủy tinh ban sáng trên một cành cây cao, cô không hiểu tại sao lại gọi người đó là anh hai. Có thể là trong vô thức cô đã gọi như vậy nhưng không để cô suy nghĩ gì thêm, chiếc mặt nạ cùng người thanh niên đeo nó biến mất như hòa tan vào không khí.
“ Đó là ai ?”



Trong lúc Alice đã được an toàn thì Ace đang cố bảo vệ cho Mira, anh dùng thân mình che chở cho cô, trong đầu anh bây giờ chỉ có cô và cô. Ace nhìn Mira, không hiểu tại sao chỉ cần nhìn cô thì dù bao nhiêu thứ quả nặng kì lạ kia rơi trúng, anh cũng không cảm thấy đau.
- Kh… không sao chứ, Mira.
- Mình vẫn ỗn, cậu có sao không Ace ? – Mira có vẻ lo lắng cho cậu
- Không – Ace lắc đầu – không sao cả.
- …
- Coi chừng phía trên, Ace.

Shun hét lên làm anh ngước nhìn lên, một quả to gấp 5 lần những quả khác mọc ra vào rơi xuống ngay anh, trong gan tấc, Ace tưởng mình đã chết, anh ôm chặt Mira vào lòng và nhắm chặt mắt lại… 2 giây … 3 giây… 5 giây…
- A… Ace… - Mira lên tiếng.

Ace hoàn hồn nhìn lại thì thấy có một màn khí màu tím vây quanh cậu tạo thành một lớp bảo vệ. Xung quanh là những mảnh vỡ của thứ quả kì quái kia.
- Ace, cậu có thể bỏ mình ra được chưa ? – Mira cười nhìn cậu
- Ơ… à… ừ… - Ace vội buông Mira ra, mặt cậu đỏ bừng.
- Ace nè, sao cậu làm được như vậy thế ?

Mira đứng lên nhìn cậu thắc mắc, Ace không trả lời vì… sự thật chính cậu cũng chẳng biết chuyện gì vừa xảy ra nữa. Một mình Shun xử gọn những cái cây đã mọc ra cái thứ quả quái dị kia. Anh chém, chém và chém từng cây, từng cây một để mọi người thoát ra. Từ một cây cao gần đó, một ống nhòm đã quan sát mọi chuyện vừa xảy ra. Cười…

“ Sức mạnh bóng tối đã thức giấc, vậy là bọn người máy kia cũng gần thức tỉnh rồi”

Tem là cam
phong bì là quýt
thư là chanh :red:
Chap này hơi dài nên sẽ có lỗi chính tả do mình lười kiểm tra... các bạn thông cảm O_O


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Sun Jul 01, 2012 3:01 pm#9
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2601
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Tem đây! Cam ngọt quá.
Ace giữ năng lực bóng tối,vậy Alice chắc có năng lực đặc biệt.
Shun coi bộ vẫn "không nỡ" ra tay với Alice. Lỗi chính tả thì cũng có nhưng mà không đáng kể. Nói chung là chap mới hay tuyệt vời!
Chờ chap mới của bạn nha.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Sun Jul 01, 2012 3:45 pm#10

avatar
arisu_darkon
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 551
BKGC BKGC : 2415
Điểm đóng góp : 16
Đến từ : Vùng đất đầy Dứa và Sẻ.
Stt : Giai đẹp giai đẹp giai đẹp é vờ ri que \=w=/

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Carol sama viết fic hay quá!!! Ước gì em cũng viết hay được như Carol sama nhỉ
Com đây...
---
Phải nói sao nhỉ...Shun trong này nói là muốn giết Alice mà sao có những hành động rất ư là khiêu khích như thổi vô tai rồi thu hút sự chú ý thế...
Kyaa... Con trai thật phức tạp
---
Nhân tiện phong bì...
Nếu có thời gian Carol sama nhớ qua thăm và com fic Anthearia của em nhá.


Chữ ký của arisu_darkon

Thời gian biểu của bạn:

Từ 6am đến 6pm, bạn là bao bạn nữ bình thường như ai.

Từ 6pm đến 6am hôm sau, bạn là con điên chính hiệu, nhiều lúc nhà tự nhiên phát ra tiếng hét vang vọng mà chả hỉu nguyên do là đâu (là bạn).

Vì thế những ai có nhu cầu làm ơn hẹn gặp bạn vào khoảng thời gian bạn bình thường, còn lúc bạn điên thì bố mẹ cũng không chặn được đâu. Cho nên đừng có mà dại dột động vô bạn từ 6pm trở đi nhá.

Sun Jul 01, 2012 6:26 pm#11
avatar
Phong Nhan
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 141
BKGC BKGC : 2752
Điểm đóng góp : 3
Đến từ : Cơn giông đêm qua
Stt : Sau cơn mưa trời lại sáng. Nắng lên chỉ để rọi sáng sự đổ nát sau một đêm giống bão

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Nga~
Ta lại ôm thư~
Mình thích vị chua của chanh a *mơ mộng*
Comt đây~
Quả là chap này có vài lỗi chính tả, nhưng không sao ha~
Shun muốn giết Alice mà khi cô rơi xuống vực lại muốn cứu cô *cười tà* Chà chà, thấy hint rồi á~
Đừng nói với Song Hỷ, nếu Alice chết thì trái đất sẽ không bị gì hết nha!!!!! Còn nếu sống thì... :29:
Cặp Ace với Mira hình như đã trở thành coup chính 2 rầu~ (Tình hình là chả thấy DanxRuno và mọi người đâu cả)
Dù sao thì mình cũng có ấn tượng cao với Coup này~
Các chap tiếp theo thì dần mở ra sự thật lí do Shun giết Alice hơn à~
Vậy là mai bạn post típ đúng ko! Hứa nhé, Yan đợi!!!
Fic bạn hay lắm a *ôm*


Chữ ký của Phong Nhan

Mon Jul 02, 2012 5:11 pm#12

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3561
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

@ranka misaki: Thank bạn đã ủng hộ fic của mình ^^ anh Shun sẽ thay đổi từ từ để còn "xứng" với Alice dễ thương nữa chứ :red:
@arisu: thank bạn nhiều ^^ nhất định mình sẽ qua xem fic của bạn mà ^^
@Phong Nhan: hì hì thank bạn nhé, mình sẽ cố post chap đều đều mổi ngày ( nếu không có sự cố hay việc bận đột xuất ) chap mới sẽ có Danx Run và một người bạn mới nữa ạ ^^ hơi tham lam tí nhưng mình mong bạn sẽ ủng hộ fic của mình lâu dài :-D
Chap mới đây, hơi ngắn một tí =w=

Chap 4 :

- Shun này, cậu dẫn bọn tớ đi vòng vòng mãi đấy – Mira nhìn cái khăn đã đánh dấu trên cây – chúng ta vừa đi đúng một vòng rồi quay lại chỗ cũ.

Shun nhún vai rồi nhảy lên cành cây ngồi vắt vẻo vẻ vô trắc nhiệm, Ace ngồi bịch xuống tảng đá trông cậu có vẻ đã mỏi mệt, Mira thì đi vòng vòng lo lắng còn Alice… cô đứng im lặng nhìn mọi người. Ai cũng có vẻ mỏi mệt và căng thẳng, nếu không ra khỏi khu rừng thì chắc chắn thầy cô và các bạn trong lớp sẽ lo lắng và cũng có thể giờ này họ đã đi tìm cả bốn đứa rồi cũng nên. Nghĩ như thế, lòng cô càng bất an. Cả nhóm ngồi im lặng không ai nói với ai một lời nào.
- Các cậu này, ngồi đây cũng chẳng làm được gì cả - Alice lên tiếng đập tan sự im lặng – hay tụi mình đi tìm chút thức ăn, nước uống sẵn tiện tìm đường luôn.
- Cậu nói có lí đấy. – Mira cười nhìn Alice, cô quay sang Ace và Shun – đi nào các chàng trai, chúng ta nên đi chung để có thể giúp đỡ lẫn nhau khi gặp hoạn nạn. Không lẽ hai cậu muốn hai cô gái yếu đuối như chúng tôi phải đi trong khu rừng âm u đầy nguy hiểm một mình sao ?
- Ơ…

Mira nháy mắt rồi kéo Alice đi trước hai cặp mắt xoe tròn kinh ngạc. Shun nhún vai rồi nhảy xuống đất đi theo hai cô gái ấy, còn Ace thì vỗ tay lên trán vẻ chán nản.
- Cô ấy bao giờ cũng tỏ ra là một chỉ huy cả…



Cả bốn người đi càng lúc càng sâu vào khu rừng, Alice hơi sợ nên nắm chặt tay Mira và bước phía sau lưng cô. Shun thì lúc nào cũng vậy – cậu luôn là người đi đằng sau Alice, làm cho Alice đã sợ lại càng sợ thêm…
- CÁC NGƯỜI KIA !!!

Một giọng nói khá rợn người vang lên làm Alice thét toáng lên, Shun thì thủ thế chuẩn bị ứng chiến, còn Ace chạy lại phía Mira bảo vệ cho cô, Mira thì ôm chặt Alice như thể đang bảo vệ cho cô.
- AI CHO PHÉP CÁC NGƯỜI BƯỚC VÀO NƠI THIÊNG LIÊNG NÀY !!! – giọng nói đó mỗi lúc một lớn – CÁC NGƯỜI SẼ PHẢI TRẢ GIÁ VÌ CHUYỆN… AAAA !!!! RUNO…

Từ trên cây, một bóng người té xuống – hình như là một thanh niên trông có vẻ lớn hơn cả nhóm vài tuổi và ngay sau đó, một bóng đen khác nhảy xuống rồi đỡ người thanh niên kia.
- Dan à, tụi mình bị phát hiện rồi – là giọng một cô gái – tại anh hết đấy.
- Anh có muốn như thế đâu. Tại cái cây kia trơn như con lươn đấy chứ.
- Anh còn dám nói nữa – cô gái kia cóc đầu anh chàng tên Dan – anh phải chịu tránh nhiệm cho chuyện này.
- Sao lại là anh chứ - Dan cãi lại – là tại em đó Runo, ai biểu bắt anh giả giọng làm chi, sao em không tự giả đi.
- …
- …
Cuộc hỗn chuyến diễn ra trong vòng mấy giờ đồng hồ dưới sự chứng kiến của các bạn trẻ thân yêu. Alice và Mira ngồi chơi banh đũa còn Shun và Ace thì nằm ngủ lấy sức…



2 tiếng sau…

- Hai người có thôi đi không ? – Ace vươn vai ngồi dây – đã cãi suốt 2 giờ đồng hồ rồi còn gì, không mệt thì người khác cũng cảm thấy phiền chứ.
- Mặc kệ tụi này – cả hai đồng thanh – không liên quan tới cậu.
- Eh~ đừng có nói theo anh chứ Runo – Dan nói lớn.
- Chính anh nói theo em thì có…
- Lại nữa rồi – Shun nhún vai.
- Họ cãi dai thật – Alice lắc đầu – phải ngăn họ lại mới được.

Alice bước tới nhưng cả hai phản ứng ngay lập tức, họ nhìn cô bằng một con mắt làm cô phải lùi lại và ôm lấy người phía sau mình… chợt… cô nhận ra… người cô đang ôm là… Shun. Thấy vậy, Alice vội buông tay ra quay về hướng ngược lại thì bị hai đôi mắt rực cháy nhìn thẳng vào mình một cách đồng loạt. Alice cứng đơ người khi cả hai cứ liên tục nhìn thẳng vào cô y như đã tập kịch bản từ trước. Nước mắt cô bắt đầu ứa ra…
- STOP !!!

Từ phía xa, một cô gái có nước da hơi ngâm ngâm chạy tới ôm chầm lấy cổ Dan làm cho anh té nhào, cô dụi vào người anh tỏ vẻ thân thiết.
- Anh Dan à, sao anh cứ đi với Runo hoài vậy ? – cô búng mũi anh – trong khi em ở nhà mòn mỏi ngóng chờ anh từng giây từng phút vậy mà anh nở lòng nào không quan tâm em chứ. Anh thiệt xấu xa đó.
- Ng… nghẹt… nghẹt thở… - Dan vùng vẫy cố gắng thoát khỏi cô gái này – b… bỏ… a..anh ra… Julie…
- Lại một người quái dị nữa – Ace thở dài chán nản – không lẽ chúng ta phải ở đây để nghe bọn điên này cãi lộn sao ?
- AI LÀ BỌN ĐIÊN ? – ba người lạ mặt kia quát lớn.

Ace lùi lại một bước vì... một luồng sóng âm quá quá quá là kinh khủng phát ra từ họ. Alice ngơ ngác và ôm chặt lấy Mira tỏ vẻ sợ hãi. Mira vỗ nhẹ vai cô an ủi.
- Không sao đâu Alice. – quay qua ba người kia – các người muốn cãi thì ở đây cãi, chúng tôi phải đi tìm lối ra đây.

Mira vừa dứt lời thì Dan phá cười. Runo và Julie cũng che miệng lại. Họ nhìn Mira như một sinh vật lạ. Runo bước tới phía Mira.
- Đây là thánh địa thần linh, đã tới đây rồi thì không thể nào trở ra được. – Runo nhìn Alice – 1 ngày ở đây bằng một giây ở thế giới của các người.
- Đúng thế. – Dan tiếp lời – tụi này cũng bị rơi xuống đây và bây giờ đang là những người bảo vệ khu rừng này.
- Ừ -Julie gật gù.
- Ch… chẳng lẽ tụi này phải ở đây suốt đời sao ? – Ace lấp bấp nhìn ba người lạ mặt, anh tỏ vẻ hơi nghi ngờ.
- Các người không tin thì thôi vậy – Julie nhún vai.
- Nhưng mà trông mọi người không có vẻ là người xấu – Dan cười nhe răng – tính chọc một tí ai ngờ bị phát hiện sớm.
- Là tại tên đại ngốc này nè.

Runo kí đầu Dan, làm anh đau điếng, Dan nhìn cô bằng ánh mắt câm thù nhưng không dám làm gì vì Runo đang trừng mắt nhìn anh… híc…
- Này… - Alice lên tiếng – các bạn định… định làm gì tụi mình ?
- Ơ… - Runo ngạc nhiên vì câu hỏi ngây thơ đó, cô phì cười – tụi mình chỉ muốn giúp các cậu thôi hì hì không có ý gì đâu.
- Phải đó – Dan gãi đầu – cho tụi này xin lỗi chuyện lúc nãy nhé ! Các cậu đi cùng bọn mình đi, về nhà của tụi này.
- Tại sao phải phải tin và đi theo các người ? – Shun nhìn Dan
- ừ thì… tụi này chỉ muốn giúp… - Dan hơi tức vì câu nói của Shun - không muốn thì thôi…
- Thôi được rồi, cảm ơn các bạn trước. – Mira cười – tên mình là Mira, đây là Alice, Shun và kia là Ace.
- Chào mọi người hì hì – Runo cười – mình là Runo, anh kia là Dan - con nít của nhóm, kia là Julie – bạn thân nhất của mình.
- Và cũng là t-ì-n-h-đ-ị-c-h. – Julie chen ngang.

Ngay lập tức, Julie nhận được một cái liếc xéo từ cô bạn mà cô vừa gọi là t-ì-n-h-đ-ị-c-h. Ace kéo tay Mira đi sang một bên.
- Sao cậu lại làm bạn với họ ? – Ace tỏ ra khó chịu – tụi mình chỉ mới quen họ thôi, còn chưa biết đó là người tốt hay người xấu, cậu làm vậy có quá gấp hay không ?
- Cậu không thấy họ giống những đứa trẻ hay sao ? – Mira nở một nụ cười đầy ẩn ý – một cặp hay cãi nhau và một cô bé luôn nghĩ tới tình yêu trẻ con trong sáng thì làm hại được ai. Nếu họ có là người xấu thì lúc nảy đã đánh lén tụi mình rồi, cần gì phải dài dòng đòi làm quen. Vả lại, tụi mình cần phải tìm chỗ nghỉ qua đêm, trời bắt đầu tối rồi.
- ừ thì…
- Cậu đa nghi quá rồi đó Ace à – Mira cười – chẳng thay đổi gì với khi chúng ta mới quen cả.
- …

Mira quay lại nói chuyện với nhóm của Dan mà không biết rằng cô vừa “ đụng nhẹ” vào con tim yếu đuối “dễ vỡ” của Ace… Nói thẳng ra thì… cậu ta đang đỏ mặt.
- Chẳng thay đôi sao ? – Ace khẽ cười và thì thầm – có đấy…


Tem là bánh ngọt.
Phong bì là nước cam ép.
Thư là viên kẹo :red:


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Mon Jul 02, 2012 6:08 pm#13
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3371
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Thư nè ,Alice ôm nhầm phải Shun sao ?
Đối thoại cũng hơi nhiều đó chị
Mong chap 5 của chị Carol nhé .
Sẵn chị qua com fic Siêu Quậy Học Đường nhé chị :tungtang:


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Mon Jul 02, 2012 7:09 pm#14
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2601
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Phong bì.
Dan,Runo với Julie xuất hiệu ùi và...lúc nào cũng chỉ có cãi nhau!
Chap này không có gì đặc biệt lắm.
Chờ chap mới của bạn nha!


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Tue Jul 03, 2012 7:35 pm#15

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3561
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Chap 4 :

Tối hôm ấy, cả bốn người ở nhờ nhà của nhóm Dan. Ngôi nhà khá lớn và có 3 phòng rộng rãi, Ace và Shun ở chung phòng ngoài cùng với Dan, Alice và Mira ở riêng phòng chính giữa, phòng của Julie và Runo thì ở cuối hành lang.
- Thật bất công. Dan phàn nàn – tại sao các cậu được ở hai người, còn bọn mình lại phải ở tới ba người cơ chứ chứ.
- Đơn giản. – Runo cốc đầu Dan – vì mấy người là con trai nên ở chậc một tí cũng không sao, còn tụi này là con gái nên phải có không gian rộng rãi thoáng mát chứ.
- Bất công !!! quá đáng !!! – Dan lầm bầm.
- Dan ơi ! – Runo nở một nụ cười hơi tà tà – em sẽ đuổi anh ra khỏi nhà nếu anh cứ nhăn nhó như thế.

Runo nhìn Dan đe dọa, cậu lủi thủi quay vô phòng không hó hé một tiếng. Runo nhìn theo bóng anh rồi mỉm cười – một nụ cười hiền dịu…
- Ôi !!! một hòn vọng phu vừa xuất hiện.

Giọng Julie vang lên như chế giễu Runo làm cho cô tức điên. Runo quay lại nhìn chằm chằm vào Julie, cô quát :
- Cậu có thôi đi không ? mình đã nói là mình với Dan không có gì mà.
- Thật sao ? – mắt Julie bừng sáng.
- ừ, thật.
- Vậy thì tốt.

Julie nhảy chân sáo vào phòng với nụ cười vui mừng giống như một đứa trẻ vừa được cho kẹo. Runo thở dài chán nản, cô quay ra phòng khách thì bắt gặp Alice đang ngồi lặng im bên cửa sổ. Tay cô nâng nhẹ một ly sữa nóng hổi.
- Chào cậu Alice. – Runo nhấc ghế ngồi cạnh Alice – đã khuya rồi sao cậu vẫn chưa ngủ ?
- À, mình chưa buồn ngủ, chỉ là muốn ngồi đây một lát thôi…

Runo nhìn Alice chằm chằm, từ lúc gặp mặt cô đã để ý thấy khuôn mặt Alice luôn có vẻ sợ sệt và yếu đuối. Có thể cô đã đặc biệt chú ý tới cô gái này vì… cô ấy rất giống cô…
- Cậu đang nhớ ai à ? – Runo bất chợt hỏi.
- À… um… ừ… - Alice hơi cúi mặt – chắc là tại ban chiều mình đã nhìn thấy bóng một người hơi kì lạ… và đã lầm tưởng đó là… anh trai mình…
- … xin lỗi… - Runo hơi cúi mặt vẻ ân hận.
- Sao lại xin lỗi ? – Alice ngạc nhiên – Cậu có lỗi gì đâu ?
- Um… - Runo lắc đầu – mà sao cậu lại lầm tưởng đó là anh mình ? bộ người đó giống anh cậu lắm à ?

Alice lắc đầu không đáp, cô cứ nghĩ tới người đó… suy nghĩ và suy nghĩ… Alice cố lụt lọi lại mớ kí ức tàn khóc của mình để tìm lại hình ảnh người anh thân thương của cô… Mái tóc vàng đựng đứng… cái nhìn ấm áp… cả cảm giác thân thương nữa… Sau một hồi suy nghĩ, Alice ngước nhìn Runo khẽ nói:
- Mình nói ra nhưng cậu đừng kể cho người khác nghe nhé !

Runo gật đầu và chăm chú nghe. Alice bắt đầu kể về cái ngày định mệnh đó… cái ngày cô trở thành một cô nhi…



( Kí ức của Alice )

Một chiếc xe đậu trước sân của một ngôi nhà màu trắng, một người đàn ông từ xe bước ra, kế đó là một thằng bé khấu khỉnh nhảy ra từ hàng ghế sau. Nó quay lại và đỡ một cô bé khác hình như nhỏ hơn nó vài tuổi.
- Cẩn thận đấy, Alice. – Thằng bé cười tươi. – té là ba ba đánh đòn đó.
- Em biết rồi. – cô bé đó cười đáp lại – em sẽ không té đâu vì em biết rằng anh hai sẽ luôn đỡ em mà hì hì.

Hai đứa bé ngây thơ phá cười với nhau. Từ trong nhà, một người phụ nữ với mái tóc cam bồng bềnh bước ra. Bà trông thật phúc hậu với đôi mắt nâu trìu mến cùng chiếc tạp giề dính một chút bột làm bánh. Vừa thấy người phụ nữ đó, hai đứa trẻ chạy tới ôm và chằm lấy bà nủng nịu.
- Mẹ ơi ! tụi con đói rồi. – cô bé Alice ngậm tay nhõng nhẽo.
- Rồi. – người phụ nữ cười hiền với cô bé – con của mẹ háu ăn quá !
- Em con có thể ăn hết một con voi khi đói đấy mẹ à ! – thằng bé nhe răng cười trêu em mình.
- Cái anh này – Alice phồng má.
- Thôi nào hai đứa. Masquerade, con dẫn em vào nhà vào nhà đi. Ông sắp về rồi đó – Người đàn ông kia bước tới xoa đầu hai đứa con thân yêu của mình – vào nhà rửa tay rồi khi ông về, chúng ta sẽ cùng cắt bánh kem nhé. Hôm nay là sinh nhật của bé Alice nhà ta mà.
- Vâng ạ.

Cả hai đứa bé đồng thanh rồi ùa chạy vào nhà. Người phụ nữ và người đàn ông kia bật cười, họ nắm tay nhau đi vào nhà...

Họ là một gia đình hạnh phúc, rất hạnh phúc… nhưng mà… hạnh phúc ấy đã bị lấy đi khi một tiếng nổ vang lên trong căn phòng thí nghiệm cạnh nhà. Lúc ấy, Alice đang ở dưới bếp với mẹ, ba cô thì đang ở ngay trong phòng thí nghiệm nên sau khi vụ nổ xảy ra… không ai tìm thấy xác của ông để an táng cả…

Khi tiếng nổ kết thúc, cả căn nhà chiềm trong biển lửa, Alice òa khóc khi nhìn thấy lửa đang dần vây quanh cô… còn mẹ cô thì… mẹ đã ôm chặt lấy cô, đã bảo vệ cho cô… đã dùng thân mình che chở cho cô và.. bà đã ngất đi vì hít phải khói độc. Nhìn mẹ nằm bất động dười sàn nhà mà cô không thể làm gì được, nước mắt cô cứ tuông ra… tuông ra không ngường… Một đứa trẻ nhìn thấy mẹ mình ngã xuống trước mặt mà không thể làm gì được… đau lắm.. nhói lắm…
- ALICE !!! – giọng của Masquerade vang lên từ trong biển lửa. – ALICE ! em đâu ? Lên tiếng đi.
- An… anh… anh Mas…

Alice nức nở gọi tên người anh trai thân thương của mình. Người cô bất giác chòm về phía phát ra tiếng gọi ấy, lửa vụt cháy lên chiếc tạp giề mẹ đã tặng cô. Với cái nóng đau đớn, Alice thét lớn… Chợt… một vòng tay ôm lấy cô và cởi nhanh chiếc tạp giề trên người cô ra.
- ALICE !!! em có sao không ?– Trong làn khói, Masquerade xuất hiện và ôm lấy cô - đi cùng anh nào. Chỗ này nguy hiểm lắm!
- Không !!! không đi đâu. – Alice níu tay anh mình lại. – còn… còn mẹ nữa… em không đi đâu hết. Mẹ ơi…
- Em còn như thế nữa thì cả anh em mình cũng không thể thoát được… - Masquerade kéo mạnh tay cô lôi đi. – nghe lời đi, Alice.
- KHÔNG KHÔNG KHÔNG !!! Mẹ ơi…

Giọng cô bé nhỏ dần, nhỏ dần và như đã kiệt sức, Alice gục xuống, cô bé nằm im trong lòng Masquerade, đôi mắt đẫm nước mắt cứ nhìn châm châm vào người phụ nữ với mái tóc cam đang nằm bất động, xung quanh bà như một địa ngục lửa…
“ Mẹ ơi, mẹ ơi… con không muốn xa mẹ đâu…” – Alice khẽ nức nhẹ và thì thầm.

Một tiếng rắc khẽ vang lên trên đầu hai anh em, mái nhà đang nức dần. Masquerade cố hết sức xông ra khỏi biển lửa nhưng khi chỉ còn cách cửa hơn một mét thì cả mái nhà sụp xuống. Trong tíc tắc giữa ranh giới của sự sống và cái chết, Masquerade đẩy mạnh Alice ra cửa, nhờ thế Alice thoát khỏi cái chết trong gan tấc… Cô văng ra xa và té lên bãi cỏ trước nhà, Alice bật khóc vì cô bị chật chân. Nhìn căn nhà sụp đổ từ từ… từ từ trước mắt mình… lửa cứ cháy vùn vụt… lòng Alice nhói đau… Vậy là từ thời khắc này, trên cõi đời này chỉ còn mình cô… Ba mẹ, anh hai đều đã…

( kết thúc kí ức )



- Sau đó, do quá sợ hãi… mình đã ngất đi, khi tỉnh lại… mình… mình chỉ nhìn thấy ông nội…

Alice bật khóc nứa nở. Runo ôm lấy Alice, vỗ nhẹ vai cô an ủi. Runo biết, tron glong2 Alice bây giờ đang rất đau khổ, cô hiểu cảm giác ấy… Chính cô… cô cũng là một cô nhi…
- Thôi nào, cậu đừng buồn nữa. – Runo an ủi – Mình nghĩ là ba mẹ cậu sẽ không vui nếu con gái yêu của họ cứ như thế này mãi. Dũng cảm lên nào.
- Ùm… - Alice khẽ gật đầu.
- Thôi trời cũng khuya rồi, tụi mình ngủ sớm nha – Runo cố tình đánh trống lãng - Mai mình sẽ dẫn bạn đi tới nơi linh thiêng để cầu an ha.

Alice dụi tay lau nước mắt, cô gật đầu và cười hiền với Runo. Cả hai đi vào phòng mình… Từ một góc khuất, một đôi mắt hổ phách đã nghe cả câu chuyện…
- Ra là vậy…

....

Tem là thịt cá sặc =))
Phong bì là thịt cá Basa * dọt *
Thư là thịt cá rô ( tự mình hại mình =)) )


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here


Được sửa bởi Carol Rido ngày Tue Jul 03, 2012 8:35 pm; sửa lần 1.

Tue Jul 03, 2012 8:03 pm#16

avatar
Alisa_Kito
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcHibari - Sẻ
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1619
BKGC BKGC : 6380
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : vương quốc gió

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

*chớp chớp* em lấy thư =)) *cười*

Trích dẫn :
Runo nhìn Alice chầm chầm, từ lúc gặp mặt cô đã để ý thấy khuôn mặt Alice luôn có vẻ sợ sệt và yếu đuối.
chằm chằm
Trích dẫn :
Alice cố lụt lọi lại mớ kí ức tàn khóc của mình để tìm lại hình ảnh người anh thân thương của cô…
lục
Trích dẫn :
Mái tóc vàng đựng đứng… cái nhìn ấm áp… cả cảm giác thân thương nữa…
dựng
Trích dẫn :
Một chiếc xe đậu trước sân của một ngôi nhà màu trắng, một người đàn ông từ xe bước ra, kế đó là một thằng bé khấu khỉnh nhảy ra từ hàng ghế sau.
kháu
Trích dẫn :
- Em biết rồi. – cô bé đó cười đáp lại – em sẽ không té đầu vì em biết rằng anh hai sẽ luôn đỡ em mà hì hì.
đâu
Trích dẫn :
Bà trông thật phúc hậu với đôi mắt nâu trìu mến cùng chiếc tạp giề dính một chút bột làm bánh
dề
Trích dẫn :
- Rồi. – người phụ nữ cười hiền với cô bé – con của mẹ hấu ăn quá !
háu
Trích dẫn :
- Em con có thể ăn hết một con voi khi đói đấy mẹ à ! – thằng bé nhe răng cười chêu em mình.
trêu
Trích dẫn :
Nhìn mẹ nằm bất động dười sàn nhà mà cô không thể làm gì được, nước mắt cô cứ tuông ra… tuông ra không ngường…
dưới
Trích dẫn :
Với cái nóng đau đớn, Alice thét lớn… Chợt… một vòng tay ôm lấy cô và cởi nhanh chiếc tạp giề trên người cô ra.
dề
Trích dẫn :
Giọng cô bé nhỏ dần, nhỏ dần và như đã kiệt sức, Alice gục xuống, cô bé nằm im trong lòng Masquerade, đôi mắt đẫm nước mắt cứ nhìn châm châm vào người phụ nữ với mái tóc cam đang nằm bất động, xung quanh bà như một địa ngục lửa…
chăm chăm
Trích dẫn :
Alice bật khóc nứa nở
nức
Trích dẫn :
Runo biết, tron glong2 Alice bây giờ đang rất đau khổ, cô hiểu cảm giác ấy… Chính cô… cô cũng là một cô nhi…
trong lòng
Trích dẫn :
- Thôi trời cũng khuya rồi, tụi mình ngủ sớm nha – Runo cố tình đánh trống lãng - Mai mình sẽ dẫn bạn đi tới nơi linh thiêng để cầu an ha.

tội nghiệp chị Alice-chan của em quá *khóc*
anh Shun-kun nghe lén kìa ~ hư quá đi =))))))
mong chap mới của chị nha


Chữ ký của Alisa_Kito

Tue Jul 03, 2012 9:28 pm#17
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3371
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Phong bì nà ,kí ức của Alice nhìn đáng thương quá

Thì ra Shun giết Alice vì chuyện đó à ( Hư quá )

Mong chap mới của chị nha nhưng còn nhiều lỗi chính tả đó chị


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Wed Jul 04, 2012 8:04 am#18
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2601
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Tem.* May quá! Hứa với cá basa là không ăn cá basa 1 năm,lại không nỡ ăn tác giả. May mà còn cái tem. Nhoàm!!*
Hu,tội nghiệp chị Alice,một quá khứ đầy nước mắt.
Anh Shun nghe lén! Nhưng lý do muốn hại Alice là gì nhỉ?
Runo là cô nhi sao?
Chờ chap mới của cá rô-chan nha!


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Wed Jul 04, 2012 1:30 pm#19

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5407
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Tội nghiệp Alice ghê, người nghe Alice nói là Shun a~ Rồ man tịc ghê :red:
Runo giống Alice sao?
@Bemeo: Bạn hiền *khều khều* Cho mình xin cái phong bì nếu bạn ko xài nhá!!! *mặt cún con* Nha nha, đi mà đi mà *lay lay* *giựt Phong bì, ôm cá basa chạy*


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Wed Jul 04, 2012 4:09 pm#20
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3371
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Ê Annie ,trả mình cái phong bì mình đã ăn rồi kia mà
Trả lại đây trả lại đây
Trời ơi ,người như mình mà còn bị giựt sao ?
TRả lại đây Annie


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Wed Jul 04, 2012 6:31 pm#21

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3561
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

@ Alisa : sao em lại muốn lấy thư vậy * giả nai * :red:
@bemeo045: thanks bạn đã ủng hộ, đừng spam spam nhé, mod vào là chết đấy. Lần này sẽ dành riêng cho bạn một cái tem riêng để đền phong bì vừa bị cướp nhé !!!
@ranka : hì hì !!! chap sau bạn sẽ biết tại sao Shun lại muốn giết Alice ^^ sẽ là một lí do hết sức là... kì cục =))
@annie_izu:thanks bạn đã com cho mình ^^
...

Chap 5 :

Ngày hôm sau, đúng như lời đã hứa, Runo cùng Dan dẫn 4 người bạn mới đi tới nơi mà họ gọi là thiêng liêng. Trước khi đi, cô phát cho mỗi người một con dao nhỏ. Sau đó, cô dẫn mọi người tới một bãi đất trống khá xa ngôi nhà, bãi đất ấy nằm giữa rừng và trên bãi đất ấy là bia đá có khắc những hình thù kì lạ cùng vài dòng chữ cổ. Runo bước tới và đọc nó lên :

-“Hai ngọn lửa rực cháy thiêu đốt cả khu rừng ma quái.
Một cơn sóng mạnh mẽ cuốn trôi lũ quái vật.
Một cơn lốc điên cuồng cuốn lấy bọn lâu la cản bước chân của nó.
Hai ngọn núi đè lên con quái thú hung tợn.
Ba luồng sáng chiếu rọi làm những con yêu tinh biến mất.
Ba màn đêm bao phủ và nuốt chửng mọi thứ…
Những cuộc tình mộng mị nhưng đầy chông gai
Tất cả như một bản giao hưởng được sắp đặt từ ngàn năm trước…”


- Mình không hiểu ? – Alice bước tới và hỏi Runo – Chúng có ý nghĩa gì ?
- Không ai giải thích được. –Runo lắc đầu.
- Mình đoán đây là truyền thuyết về những sức mạnh cổ đại sẽ giải cứu Trái Đất. – Dan chóng nạnh vẻ tự hào.
- Thật ra thì tấm bia này đã có từ hàng tỉ năm trước, khi chúa trời khai sinh ra Trái Đất. – Runo nói tiếp- Dòng họ Misaki của mình đã tìm ra nó và trở thành những hộ pháp bảo vệ tấm bia, nhiệm vụ này đã được truyền từ đời này sang đời khác. – Runo hơi cúi mặt khi nhìn bia đá, cô khẽ trút một hơi thở dài – Nhưng… cũng vì bia đá này mà… mà gia đình mình đã bị một nhóm người lạ mặt giết sạch từ mười năm trước… chỉ còn mỗi mình là người duy nhất sống sót sau trận thảm sát tàn khóc đó… Và… mình đã sống một mình ở đây cho đến khi Dan và Julie lạc đến nơi này, rồi đến các cậu…

Dan thoáng thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp của Runo, anh vội bước lên một bước định đi đến an ủi cô, nhưng Runo vội lau nước mắt và ngước lên nở một nụ cười gượng ngạo.
- Không sao đâu, Dan à! – Runo lắc đầu – không sao hết.
- …
- Thôi được rồi, các cậu qua đây.

Nói đoạn Runo bước tới rồi quỳ xuống trước tảng đá, hai tay cô đan lại và đặt trước ngực, đôi mắt xanh ấy nhìn bia đá một cách tôn kính. Dan, Alice và Mira cúi xuống làm theo, còn Shun hơi cứng đầu một tí, chỉ khi Dan dùng vũ lực đè cậu xuống thì Shun mới chịu quỳ một chân, Ace cũng vội quỳ xuống khi một ánh mắt màu xanh nước biển phóng một tia nhìn rực lửa vào mắt cậu…
- Hỡi những vị thần của khu rừng ! – Runo cầu khẩn – Bằng tất cả sự tôn kính, Runo Misaki thuộc đời thứ 18 của dòng họ Misaki, xin người… hãy chấp nhận và chở che cho những người bạn mới đến. Họ là những đứa con của mẹ Trái Đất thân yêu ! Chúng con nguyện là những đứa con trung thành nhất của người, nhất định chúng con sẽ cùng nhau bảo vệ khu rừng này.

Quỳ một hồi lâu, Runo ra hiệu cho mọi người đứng dậy, cô cười hiền với tất cả và lặng lẽ quay bước. Alice nhìn theo cô, tuy chỉ là nhìn được phía sau nhưng cũng đủ để Alice đoán rằng Runo đang… khóc. Alice không nói gì, cô chỉ lặng lẽ bước theo… vì … vì cô hiểu cảm giác của Runo…
- Thôi nào, ngồi nghỉ tí đi mà. – Dan cằn nhằn – mới làm lễ xong, quỳ đau cả chân thế mà đã bắt đi nữa rồi.
- Cậu có thôi đi không ? – Mira gầm gừ - chúng ta phải về sớm, chỉ có một mình Julie ở nhà thôi đấy.
- Nhưng mà… - Dan ngồi bịch xuống một tảng đá nhỏ – tớ mệ… mệt…

Bỗng.. tảng đá sụp xuống, tiếp sau đó, hàng vạn mũi tên từ những cành cây gần đó phóng ra. Những mũi tên sắt nhọn nhắm thẳng vào Dan…
- Cẩn thận ! – Runo chạy đến và đẩy cậu ra – mọi người, coi chừng đấy, ở đây có rất nhiều cạm bẫy nguy hiểm.
- Sao cậu không nói sớm ? – Shun vừa né những mũi tên vừa tỏ vẻ khó chịu – nói trước thì tụi này đã biết và cẩn thận hơn rồi.
- …

Runo im lặng không nói gì, khuôn mặt của cô đầy sự ân hận, động tác cũng chậm hơn… Chợt… một tiếng thét vang lên, tiếp sau đó, Dan lao tới, cậu rút con dao nhỏ ở thắt lưng chém một mụi tên đang bay thẳng tiến vào Runo.
- Phải cẩn thận chứ ! – Dan nhíu mày.
- À… ừ… cảm ơn anh, Dan à ! – Runo cười gượng khi Dan nói như thế…

Những mụi tên khác cứ tiếp tục lao ra không ngừng, chúng bay đến từ mọi phía, Alice núp đằng sau Mira, Ace thì chở che và bảo vệ cho cô bạn lớp trưởng của mình…
“Alice, sẽ không sao đâu. Dũng cảm lên nào! Chúng ta sẽ cùng nhau hủy diệt những thứ muốn chạm vào em nhé… Hãy đối mặt và thiêu rụi những thứ rác rưởi ấy đi”

Một giọng nói vang lên trong đầu Alice, đồng tử của cô dãn ra… Hai ba mũi tên bay lạc đang tiến tới và chỉ còn cách Mira và centimét. Mira không kịp phản ứng gì vì chúng bay quá nhanh.
- MIRA !!!

Ace thét lên và lao tới nhưng… một quả cầu màu tím từ sau lưng Mira bay ra phía trước và thiêu rụi mũi tên kia chỉ trong nháy mắt. Quả cầu bay lượn lờ trên không trung và thiêu cháy từng mũi tên một… từ cái… từng cái một cách tàn nhẫn…
- A…Alice !

Mira quay lại và bắt gặp một cảnh tượng khó tin, Mira đơ cứng người không thể tin vào mắt mình được nữa. Alice như lột xác trở thành một con người hoàn toàn khác… mạnh mẽ hơn… Nhưng ánh mắt sợ sệt của cô vẫn không thay đổi… Tay cô di chuyển và điều khiển quả cầu thật linh hoạt.
- K… không thể nào… - Shun nhìn Alice đầy kinh ngạc – cô ta… sao lại…
- Hura ! tiếp đi nào, Alice . – Dan tỏ ra đầy thích thú và cổ vũ nhiệt liệt – tiêu diệt chúng đi ! cố lên, cố lên !
- Không lẽ… Alice là… - Runo nhìn Alice, cô nở một nụ cười vui mừng khó hiểu.

Khi tất cả các mũi tên đã bị thiêu rụi, Alice gục xuống vì kiệt sức, Mira và Runo vội đỡ lấy cô. Mọi người cũng chạy bên Alice, ai cũng tỏ ra lo lắng… trừ Shun – cậu vẫn còn ngỡ ngàn vì chuyện xảy ra rồi…

Bỗng… một tiếng “XOẠT” khẽ vang lên từ bụi cây, một mũi tên còn sót lại bay vụt về phía của Runo… Trong tíc tắc như không cần suy nghĩ, Dan xông tới đỡ mũi tên, đôi mắt nhắm chặt lại tuy trông có vẻ sợ hãi nhưng…
“RUNO ! – Dan khẽ gọi tên cô trong suy nghĩ, có lẽ… anh muốn bảo vệ người con gái này…

-DAN ! – Runo chòm về phía trước nắm lấy áo anh như muốn kéo anh ngồi xuống…

1 giây… 2 giây… 3 giây sau… giống như Ace lúc trước, Dan hoàn toàn không cảm thấy đau… Kì lạ… Cậu nhớ là mình đang liều mình để cứu Runo thoát khỏi mũi tên cơ mà… Sao lại không có chút cảm giác đau đớn nào ? cũng chẳng có cảm giác va chạm với mũi tên nhọn hoắc ấy… Cậu hé mở mắt và bắt gặp những con mắt kinh ngạc đang nhìn cậu không chớp mắt… Bình tâm và nhìn lại…
- Ủa ? – Dan ngó tới ngó lui – m… mũi tên đâu rồi ? – cậu quay sang Runo – Runo, mũi tên đâu mất rồi ?
- Dan… anh… anh đã… đã làm như thế nào mà… mà có thể đốt cháy nó… - Runo nói bằng giọng hơi sợ sệt – anh.. anh là ai ?

Dan kinh ngạc khi nghe Runo nói như thế… thật sự cậu không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nó quá nhanh, thật sự quá nhanh. Sau một vài phút im lặng, Mira lên tiếng :
- Lúc nảy khi mũi tên sắp đâm vào chỗ này của cậu – Mira bước tới và chỉ chỉ vào ngực trái của anh – thì tự nhiên cả người cậu bốc cháy dữ dội, lửa đã thiêu mũi tên đó thành tro rồi.
- Hả ? – Dan há hốc mồm – thật không thể tin được… mình… mình – Dan lấp bấp – không lẽ mình… mình là siêu nhân chăng ?

Dan cười lớn, cậu nhảy lên một tảng đá lớn, nhảy như điên và chống nạnh tỏ vẻ như mình là một siêu anh hùng. Runo thở dài chán nản. Cô nhìn Alice, rồi ngước lên nhìn tên đần độn kia.
- Không lẽ…



Nửa giờ sau, cả nhóm “lết” được về tới nhà. Ai cũng mệt mỏi tới rã rời… Julie từ dưới bếp chạy lên vui vẻ chào mừng họ nhưng không ai chào lại vì… quá mệt…
- Mọi người làm sao thế ? – Julie tỏ vẻ lo lắng khi thấy Alice đang hôn mê – xảy ra chuyện gì sao ? Alice bị làm sao vậy ? có sao không ? cậu ấy…

Runo vội kéo Julie đi chỗ khác, cô kể tường tận mọi chuyện cho Julie nghe. Cô nàng da ngâm ngâm kia hết che miệng ngạc nhiên tới ôm bụng cười la liệt.
- Thôi – Mira lên tiếng – mình đưa Alice vào phòng nghỉ ngơi đây. Các cậu cũng nên đi nghỉ ngơi cho lại sức.
- Ừ - Ace gật đầu – cậu nói đúng. Chúng ta cũng đã kiệt sức lắm rồi.

Mira cười tươi nhìn Ace, lúc nào Ace cũng vậy, cũng hết mình ủng hộ khi cô làm bất cứ chuyện gì. Mira đỡ Alice ngồi dậy và dìu cô vào phòng, Ace chạy tới phụ một tay. Dan thì ngáy khò khò trên chiếc ghế sofa êm ấm của mình, miệng liên tục nói “Ta là superman đây ! ”. Chỉ có một người không nói gì từ nảy tới giờ… Người đó nhìn chằm chằm vào mái tóc cam dài đang được đưa vào phòng…
- Có lẽ… mình nên kết thúc sớm chuyện này… - người đó thì thầm – đừng trách tôi... cô bé à !
….

2 tem là 2 ổ bánh mì bơ. ( 1 là dành cho bemeo một con tem riêng như đã hứa :red:, còn lại là dành cho người đầu tiên giựt tem nah :red: )
Phong bì là bánh mì ngọt.
Thư là bánh mì... rỗng ruột ( ác dở ) =))


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Wed Jul 04, 2012 6:46 pm#22
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3371
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Tem nà ,cám ơn chị đã dành riêng cho em .(Măm măm )
Shun muốn nhanh chóng giết Alice sao (sock )
Có vẻ như trong chap này vài người đã phát ra sức mạnh rồi nhỉ :-?
Mong chap 6 của chị Carol nha
Em cũng đang tò mò tại sao Shun giết Alice đây ?


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Wed Jul 04, 2012 6:54 pm#23

avatar
arisu_darkon
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 551
BKGC BKGC : 2415
Điểm đóng góp : 16
Đến từ : Vùng đất đầy Dứa và Sẻ.
Stt : Giai đẹp giai đẹp giai đẹp é vờ ri que \=w=/

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Chậc, chẳng lẽ ngày trước Shun không được Alice iu nên lần này không có được thì phá bỏ. :what:
Ghê quá đi, thế thì chị Alice không được lại gần anh Shun đâu nha.
Mong chap. :vetay:


Chữ ký của arisu_darkon

Thời gian biểu của bạn:

Từ 6am đến 6pm, bạn là bao bạn nữ bình thường như ai.

Từ 6pm đến 6am hôm sau, bạn là con điên chính hiệu, nhiều lúc nhà tự nhiên phát ra tiếng hét vang vọng mà chả hỉu nguyên do là đâu (là bạn).

Vì thế những ai có nhu cầu làm ơn hẹn gặp bạn vào khoảng thời gian bạn bình thường, còn lúc bạn điên thì bố mẹ cũng không chặn được đâu. Cho nên đừng có mà dại dột động vô bạn từ 6pm trở đi nhá.

Wed Jul 04, 2012 8:02 pm#24

avatar
Alisa_Kito
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcHibari - Sẻ
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1619
BKGC BKGC : 6380
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : vương quốc gió

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Trích dẫn :
Những mụi tên khác cứ tiếp tục lao ra không ngừng, chúng bay đến từ mọi phía, Alice núp đằng sau Mira, Ace thì chở che và bảo vệ cho cô bạn lớp trưởng của mình…
mũi
Trích dẫn :
Khi tất cả các mũi tên đã bị thiêu rụi, Alice gục xuống vì kiệt sức, Mira và Runo vội đỡ lấy cô. Mọi người cũng chạy bên Alice, ai cũng tỏ ra lo lắng… trừ Shun – cậu vẫn còn ngỡ ngàn vì chuyện xảy ra rồi…
ngàng
Trích dẫn :
- Lúc nảy khi mũi tên sắp đâm vào chỗ này của cậu – Mira bước tới và chỉ chỉ vào ngực trái của anh – thì tự nhiên cả người cậu bốc cháy dữ dội, lửa đã thiêu mũi tên đó thành tro rồi.
nãy

anh Shun-kun tính làm j chị Alice-chan vậy
anh mà làm j đi đừng trách em nha *cười hiền*


Chữ ký của Alisa_Kito

Thu Jul 05, 2012 7:55 am#25
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2601
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua
Xem lý lịch thành viên

Háháhá
Không ai giựt tem,mình giựt.
Chap mới hấp dẫn cực kì,hồi hộp đến căng thẳng.
Tội nghiệp chị Runo yêu dấu của tôi. :((
Mấy cái dòng chữ đó chắc là nói về 12 năng lực ha.
Chap này có 2 người thức tỉnh năng lực ùi,hấp dẫn quá.
Anh Shun muốn giết chị Alice càng sớm càng tốt ư?
x-(
Chờ chap mới của cá rô nhìu nhìu lắm! :x


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

#26
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan fanfic] Chúng ta sẽ vượt qua

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : 1, 2, 3, 4  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-