(Bakugan Fanfic) Hoa QúaiXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Next
Wed Aug 15, 2012 5:28 pm#101

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1954
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Xí phong bì nhé!
Chap hay thiệt...
Mà đừng nói diễn viên đó chính là Runo nhá...
Thế này thì hơi shock đó...
Nếu Mizuo đính hôn với Klaus cũng được..
Nhưng mà vấn đề là Mizuo đã thích Mas-kun hơn từ trước rồi...
Thôi, mình chờ chap mới...


Chữ ký của Yuki Watanabe





Thu Aug 16, 2012 8:46 am#102

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2604
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Tem, *chạy ra hứng mưa lấy nước đem vô* *túm Mizuo* nước này nấu cái gì?

Part này càng đọc sao càng thấy nó buồn buồn thế nào. Diễn viên chính chắc là Mas quá nhỉ. Tò mò, tò mò.

Mong chap mới


Chữ ký của evildevil

Thu Aug 16, 2012 5:56 pm#103

avatar
linh27ltp
Bakugan fan

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 44
BKGC BKGC : 2014
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : Đại Dương và Địa Ngục
Stt : Trong lúc âu lo, nụ cười chính là vũ khí lớn nhất của bạn

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

chap hay tuy hơi buồn
mong chap mới


Chữ ký của linh27ltp

Xin lỗi nhưng tôi không thể
Thà tôi để cậu đau bây giờ còn hơn để cậu đau suốt đời
Tôi không tốt
Not good friend
Hãy quên tôi đi, coi như tôi chưa từng tồn tại
Và....xem đó là giấc mơ...đến lúc để tỉnh dậy rồi Dobe

Thu Aug 16, 2012 6:14 pm#104
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3424
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên



Phần 2

Chap 7

(Một cuộc họp tại nhà chính tộc Kazami)

Gần đây, phía đông Edo có 1 đoàn yêu quái khá mạnh tới gây rối. Thủ lĩnh nhánh tộc phía đông là Percival không đối phó nổi, về nhà chính xin viện trợ.

Shun ngồi trên vị trí thống lĩnh, đưa mắt nhìn xuống các thuộc hạ của mình:

-Ai tình nguyện tiếp viện cho Percival?

Trong khi những yêu quái đầu não như Hydra, Phoenix, Volt và 1 số yêu quái khác còn ngồi im thì những yêu quái mới chân ướt chân ráo vào vị trí thủ lĩnh lại hăng hái lãnh trách nhiệm này. Đáp lại sự nhiệt tình của những yêu quái đó, Shun chỉ khẽ liếc nhìn sang Percival.

Vị thủ lĩnh phía đông có vẻ bối rối:

-Đại thống lĩnh, người muốn đưa ra quyết định như thế nào? Nếu còn chần chừ e phía đông của gia tộc chúng ta...

Vế sau, đương nhiên rất khó nói. Percival vốn là 1 yêu quái mạnh, lần đầu tiên anh ta thất thủ, phải xin viện trợ. Điều đó chứng tỏ đám yêu xâm nhập không phải là lũ yêu bình thường. Muốn đối phó với chúng cần những kẻ có kinh nghiệm chiến đấu. Mà biết chọn ai, khi bản thân nhà chính cũng cần người canh giữ?

Im lặng tiếp tục ngự trị trong 1 lát. Cuối cùng, Hydra lên tiếng:

-Thuộc hạ sẽ chuẩn bị

Shun gật đầu:

-Được rồi, nếu thế lần này Masquerade sẽ đi cùng với ngươi.

Mọi người xung quanh đó đều thể hiện sự bất ngờ, ngay cả Mas. Volt đánh bạo nói với Shun:

-Đại thống lĩnh, thiếu chủ còn nhỏ, chưa có khả năng tham gia chiến trận đâu

Lập tức xung quanh đó có tiếng lao xao đồng tình. Còn Shun, đôi mắt hổ phách vẫn điềm tĩnh lạ kì, tay anh xoay xoay chiếc tẩu, giọng thản nhiên:

-Khi ta bằng tuổi nó đã bắt đầu nắm giữ vị trí thủ lĩnh của nhà Kazami. Tuổi tác không nói lên gì cả. Cái chúng ta cần là kinh nghiệm thực chiến_nói đoạn Shun quay sang Mas_con có muốn đi hay không?

Mas gật đầu chắc chắn. Thế là mặc cho sự nghi hoặc của nhiều yêu quái về khả năng của đệ nhị, mọi chuyện vẫn được quyết định. Mas và Hydra sẽ dẫn 1 đoàn yêu tới phía đông tiếp viện cho Percival.

Mọi thứ được chuẩn bị nhanh chóng để lên đường. Mas đang kiểm tra lại thanh kiếm của mình lần cuối thì Shun bước tới, chìa trước mặt cậu 2 thanh kiếm. Đó là Harusame và Nenekirimaru.

-Hãy chọn 1 trong 2. Nó cần cho con.

Đôi mắt xám ngước nhìn cha mình rồi lại di chuyển xuống 2 cây kiếm dài. Một sự đắn đo thoáng qua, cuối cùng cậu cầm lấy thanh Harusame

-Con là 1 yêu quái, vì thế con sẽ dùng kiếm của yêu quái_cậu quả quyết

.........................

Shun nhìn theo đoàn yêu đi về phía đông, gió thổi qua khẽ làm bay mái tóc đen của anh

“Đúng rồi, con có 1 nửa dòng máu là yêu quái, vì thế hãy đi đi.”

Bất chợt, vị thống lĩnh nhà Kazami lấy ra từ trong tà áo xanh 1 tờ giấy, dưới ánh trăng bạc, vẫn có thể đọc được chữ viết trên đó: “Thuộc hạ của Kazarina đang điều lực lượng tới Edo. Mục tiêu là đệ nhị của tộc Kazami”

............................

(buổi sáng hôm đó, tại phía nam Kyoto)

Hơi ẩm của mưa vẫn còn đọng trong không khí. Bên hồ, những chùm hoa mai rũ xuống vì sức nặng của nước mưa còn đọng trên đó. Mizuo cúi xuống nhặt 1 cánh hoa mới rụng xuống đất. Phía sau lập tức có tiếng nói:

-Tiểu thư thích loài hoa này sao?

Không cần quay lại cũng biết đó là Klaus. Nơi này vốn là chỗ ở của đại phu nhân Marukura, từ khi bà mất, ngoài Marucho, Mizuo không cho phép bất cứ ai tới đây. Thế nhưng, Klaus là 1 ngoại lệ, vì anh ta mang tới cho cô những tin tức cần thiết.

Giơ cánh hoa mỏng manh cao hơn 1 chút, Mizuo nghĩ về câu hỏi của anh ta

.......................

(flash back)

-Mẹ ơi, vì sao chỗ này trồng toàn mai vậy? Cứ từ cuối đông tới tận mùa hè, nơi này toàn màu vàng đơn điệu.

-Nếu không có chúng, nơi này còn đơn điệu hơn con à_một nụ cười buồn nở trên môi người mẹ_chúng khiến mẹ nhớ tới quê ngoại, nơi đó có rất nhiều mai. Có chúng, mẹ thấy bớt cô đơn hơn nhiều...

(End flashback)

.........................

-Tôi chỉ thích những gì mẹ tôi thích mà thôi.

Klaus ngước nhìn lên tán hoa vàng rực, đôi mắt trở nên mơ hồ, như thể nhớ về 1 kỉ niệm xưa cũ nào đấy:

-Đúng, cô ấy rất thích loài hoa này. Nó rất duyên dáng, giống cô ấy

Mizuo vẽ lên môi 1 nụ cười nửa miệng. “Nhưng chúng không yếu đuối như bà ấy”

Im lặng trôi qua. Cuối cùng Mizuo quay người lại đối diện với Klaus:

-Có lẽ, đêm nay bọn chúng sẽ bắt đầu hành động.

-Không phải tiểu thư cũng định đi đấy chứ?

Gật đầu

-Đừng liều lĩnh. Nếu chúng phát hiện ra tiểu thư vẫn còn tiếp tay cho Kazami thì kế hoạch trước đây sẽ phá sản đấy_Klaus phản đối

Đáp lại, Mizuo chỉ lắc đầu. Có vẻ như cô đã có tính toán cho mình, vậy là Klaus chỉ còn biết thở dài:

-Hãy cẩn thận. Đối phó với đám thuộc hạ của Kazarina còn khó khăn hơn với 1 mình bà ta đấy...

===========

Xin lỗi, do chuyến này chuẩn bị vào học nên mình chỉ có thể viết ngắn thế này thôi=.=
Với lại mọi người thông cảm cho, viết vội nên văn ngày càng dở tệ, chap này lắm thoại kinh khủng=.=

....................
tem là Harusame
phong bì là Nenekirimaru


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Thu Aug 16, 2012 7:35 pm#105
avatar
Kanhoa Binkamu
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 65
BKGC BKGC : 1993
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : Biến Thái Hội
Stt : Khi không thành công không có tư cách oán giận, sau khi thành công thì không nên oán giận

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Đọc chùa bấy lâu nay, tự nhiên cảm thấy tội lỗi quá nên cố gắng lết vào cmt cho bạn vài dòng~~ *tụng kinh*
Fic bạn hay lắm, lại khá dài nên đọc cũng hơi bị phê, riết rồi tớ nghiện fic bạn lun á, kết nặng cả cặp MasxMiz!^^
Bạn khiến cho tớ có 1 cảm giác rất thích thú khi đọc, biết cách làm lôi cuốn ngừi đọc, điều này khiến tớ rất muốn học hỏi~~
Dựng lều chờ chap ms của bạn nah~~
P/s: Lấy tem


Chữ ký của Kanhoa Binkamu

Thu Aug 16, 2012 8:46 pm#106
avatar
Kato_Wind
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 133
BKGC BKGC : 2014
Điểm đóng góp : 2
Đến từ : Death Land

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Xí thư nah*lấy thanh nenekirimaru quơ tùm lum*
Chap hay lém, đọc đã mắt ghê!
Đợi chap mới~


Chữ ký của Kato_Wind

I'm a Vampire...
A devil of Moonlight...blood-lust...
:-D

Fri Aug 17, 2012 4:09 pm#107
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3424
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Chap mới đây .


Phần 2
Chap 8
Đoàn yêu quái nhà Kazami nhanh chóng tiến tới căn cứ phía đông. Quả thực nơi đây đã thất thủ, và mọi người đến không còn là tư cách viện trợ nữa mà là đi chiếm lại. Mà cũng không hẳn chiếm lại, nói trả đũa chính xác hơn.

Với cảnh tượng trước mắt, đoàn yêu gần như sững sờ đến chết lặng. Lửa cháy rừng rực, thiêu đốt toàn bộ căn cứ của Percival (tội nghiệp anh chàng=.=). Khói, tro lửa, cát bụi tạo ra từ xác yêu quái,...tất cả vấy lên bầu không khí 1 màn sương dày mờ ảo, xộc vào phổi vô cùng khó chịu.

Không thể diễn tả vẻ mặt của vị thủ lĩnh phía đông. Người ngoài có thể hiểu được phần nào tâm trạng của anh: nhục nhã vì thất thủ, xấu hổ vì không hoàn thành trách nhiệm, căm tức vì bị hạ gục,...

Từ sau màn khói dày, 1 bầy yêu khác bước ra. Những khuôn mặt già dặn không xa lạ với yêu quái tộc Kazami ở đây, vì họ đều đã từng giáp mặt với nhau. Chúng chính là thuộc hạ của Kazarina.

Không mất nhiều thời gian đôi co vô ích, không cần 1 câu mở đầu, 2 bên lập tức lao vào cuộc chiến.

...........................

(Mộ Alice)

Shun đứng dựa vào gốc anh đào, đôi mắt hổ phách ngước lên nhìn vầng trăng sáng. Lần đầu tiên Shun tới gặp Alice, trăng cũng sáng như thế. Bất chợt, Shun buông tiếng thở dài, và anh cất tiếng, chẳng biết nói 1 mình hay nói với ai đó đang nằm sâu dưới 3 tấc đất đằng kia:

-Con đã tròn 13 tuổi cách đây mấy tháng, nhưng nó vẫn ở hình dạng của con người. Hôm nay là cơ hội cuối cùng của nó rồi...

Có tiếng sột soạt, Shun khẽ nghiêng đầu ra sau, mặc dù không cần làm thế anh vẫn biết ai đang đi tới.

-Sao ngươi không tới chỗ của nó?

-Ta cũng định thế, nhưng rồi nghĩ cứ chờ kết quả có lẽ sẽ tốt hơn. Với lại, ta đến đây là muốn thông báo 1 tin

-Gì?

Giọng Shun có vẻ không quan tâm, điều này khiến người nói chuyện với anh cảm thấy khó chịu. Tuy vậy, cô ấy vẫn tiếp tục:

-Khi bám theo đám thuộc hạ của Kazarina, ta đã thấy chúng chia làm 2 ngả, có thể, sẽ có cánh quân tới tấn công nhà chính của ngươi.

-Biết rồi. Từ Kyoto tới phía đông Edo, nhất định phải đi qua chỗ này. Chúng mà không tới đây thì thật là phí phạm.

Trước giọng bình thản lạ kì của Shun, người phía sau anh lập tức chống nạnh mà lên giọng:

-Biết rồi mà ngươi vẫn còn bình chân như vại được à!

Đáp lại, Shun bật cười:

-Con dâu gì mà ăn nói với bố chồng vô phép tắc quá. Nhà Kazami là gì cơ chứ? Cứ để bọn chúng đến, lực lượng còn lại ở nhà chính vẫn còn đủ để đối phó cơ mà.

Một tiếng “hừm” cất lên, chẳng biết là vì câu giải thích hợp lí khiến sự quan tâm của mình trở nên thái quá, hay vì ai đó xác nhận quan hệ “con dâu-bố chồng” mà người đó thấy khó chịu.

“Nhóc Mas còn chưa cầu hôn ta nữa là. Lại còn phải giải quyết vụ của Klaus nữa. Sao chưa gì đã...”_lần này, tiếng lầm bầm nhỏ rí trong cổ họng chỉ đủ để chính người nói nghe. Tuy nhiên, trước sự “câm như hến” đột xuất kia, Shun nhếch môi cười vì biết câu nói của mình đã có hiệu quả nhất định.

-Ta cũng chỉ tính ghé thăm Alice-sama một chút thôi. Việc của ngươi thì ngươi cứ ở đó mà giải quyết đi. Chào!

Rốt cuộc tới đây mà chẳng làm được gì, đã thế còn bị chặn họng, chẳng còn cách nào khác hơn là yêu quái tóc xanh kia kiếm cớ bỏ đi chỗ khác=.=

Cho tới khi tà áo xanh da trời khuất sau những rặng cây, Shun mới không tựa vào gốc anh đào nữa mà quay người lại để đối diện với tấm bia đá cẩm thạch:

-Việc trả thù cho em, anh giao cho con rồi...

.............................

(Cùng lúc đó, tại phía đông Edo)

Trong màn khói lửa mịt mờ, 2 đoàn yêu quái đang chiến đấu quyết liệt. Đã 1 lúc lâu nhưng phần thắng chưa nghiêng về phe nào.

Mas đang đấu với 1 yêu quái to con, có mái tóc bạc vếch ngược lên. Hai tay của tên này đã biến thành kim loại vừa cứng vừa sắc, liên tiếp lao vào cậu mà tấn công. Mas dùng kiếm đấu lại, tuy nhiên lần nào chém vào hắn thì y rằng chỗ sắp bị chém biến thành kim loại. Thế là hắn ta bình an vô sự. Bây giờ, thanh Harusame đang bị 2 bàn tay gọng kìm của hắn kẹp chặt. Với sức của 1 đứa trẻ, Mas không thể giằng lại được. Trong tích tắc, Mas nhớ tới 1 người mà dường như lúc nào cần thiết cũng xuất hiện bên cạnh cậu. Cậu tự hỏi người đó bây giờ đang ở đâu cơ chứ?

Tuy ý nghĩ đó chỉ xuất hiện trong 1 thoáng, nhưng bấy nhiêu thời gian lơ là cũng đủ để tên yêu quái kia thừa cơ hất văng cậu ra chỗ khác. Mas nằm bẹp dưới đất, lập tức ý thức được suy nghĩ vớ vẩn của mình. Chờ đợi sự giúp đỡ của người khác thật đáng xấu hổ, trong khi cậu mới chính là người cần bảo vệ người khác cơ mà!

Một tiếng “vút” xé lên trong không khí. Mas nhìn thấy 1 ánh bạc vung lên rồi lao mạnh xuống cậu, tiếp theo đó là tiếng kim loại va vào nhau chói tai. Thì ra khi tên yêu quái kia định ra tay nhanh gọn với cậu, Hydra đã kịp thời đưa kiếm ra đỡ lấy.

-Zenoheld, trận đấu ở sào huyệt của Kazarina, chúng ta hãy tiếp tục vào hôm nay_giọng nói sắc lạnh vang lên

Có tiếng cười gằn đáp lại:

-Tên yêu quái mắt đỏ này, ngươi có hứng với ta thế cơ à. Được thôi, đợi ta xử lí thằng nhóc kia đã.

Không biết từ bao giờ, 1 tay kia của Zenoheld đã mọc dài ra luồn ra sau lưng Hydra, nhằm thẳng Mas mà chém xuống. Rất nhanh chóng, Mas tránh được đòn ấy. Cậu đứng thẳng dậy, mặt đằng đằng sát khí.

Hydra lập tức hô lên:

-Mọi người, mau bảo vệ thiếu chủ.

Một luồng khí màu tím tỏa ra xung quanh yêu quái mắt đỏ, dường như nó làm yếu đi sức chiến đấu của kẻ đối đầu. Đó chính là “uy” của yêu quái. Có tiếng nói phía sau Hydra, giọng đầy cương quyết và đe dọa:

-Không cần bảo vệ ta đâu. Tên này, để ta xử lí!

Giọng nói đầy bất thường ấy khiến Hydra phải quay lại, đôi mắt đỏ mở to, dường như có nét kinh ngạc:

-Thiếu chủ, là người đấy ư?

==================

Thế là xong 1 chap. Hiên tại Dương đang phải sửa soạn lại đồ đạc, mấy hôm nữa đi học cả tuần chưa chắc đã về nhà được 1 lần =>ngâm dấm fic. Nhưng bỏ thì thấy tiếc nên giờ phải ngồi viết cấp tốc =>văn lủng củng, ý rời rạc. Xin mọi người bỏ quá=.=*cúi*

..............................

Tem là Percival

Phong bì là Zenoheld

(lần này lấy tem và phong bì là nhân vật, chẳng biết có ai muốn lấy không nữa^^)


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Fri Aug 17, 2012 5:49 pm#108

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1954
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Lấy tem...*quăng vào tủ*
Lấy cho vui thôi chứ cũng cần lấy làm gì nah~
Chap hay thiệt...
Mas-kun coi bộ t-h-í-c-h Mizuo rồi đấy...
Mà Mas-kun đã đến tuổi trưởng thành rồi à?
Ôi, Mas-kun và Mizuo-chan...*mắt long lanh*
Bọn họ đúng là đẹp đôi thiệt...
Thui, minh chờ chap mới neh~


Chữ ký của Yuki Watanabe





Sun Aug 19, 2012 4:03 pm#109
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3424
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Trời ơi ế quá à
Phần 2
Chap 9

Mizuo ngồi bên mép hồ, nhìn ánh trăng soi bóng xuống nước. Một trăm hồ_một trăm cái bóng. Mọi thứ ở đây thật sáng rõ. Thực ra, cô cũng không có ý định tới đây, nhưng không hiểu sao lại cứ đến. Mà có lẽ, ở đây, cô có cảm giác thời gian trôi nhanh hơn, cho nên chờ đợi ai đó cũng là thích hợp.

Tiếng nước chảy róc rách bên cạnh gợi lại câu chuyện về bà chúa đầm. Tự nhiên Mizuo lại thấy có gì thật tội lỗi. Không biết nếu phát hiện ra sự thật, Mas sẽ xử lí thế nào đây?

.................................

(Phía đông Edo)

Tên yêu quái tóc trắng tan biến thành muôn vàn hạt lân tinh nhỏ xíu, cùng lúc ấy, Mas cũng hạ thanh kiếm của mình xuống, lớp “uy” màu tím xung quanh cậu biến mất luôn. Xung quanh, tất cả đám yêu quái xâm nhập cũng đã bị tiêu diệt. Mọi người của tộc Kazami nhìn vị thiếu chủ của mình với con mắt chưa hết ngạc nhiên. Thậm chí, một kẻ có khả năng giữ cái đầu luôn lạnh trong lúc chiến đấu như Hydra, bây giờ khi cất tiếng hỏi cũng có phần nào lắp bắp:

-Thiếu...thiếu chủ...chiêu thức...vừa rồi...nó là cái gì vậy?

Mas vác kiếm lên vai, môi nhếch lên 1 nụ cười:

-Lạ lắm hả? Cái này là thứ chỉ yêu quái có dòng máu con người mới làm được thôi~

Và không chờ cho đám thuộc hạ có cơ hội bình phẩm, cậu tiếp luôn:

-Đừng đứng mãi như thế, mau trở về nhà chính thôi. Việc xây dựng lại căn cứ giao cả cho ngươi đấy, Percival.

-V...vâng_Percival trả lời với tâm trạng hoàn toàn vẫn chưa hết shock

Thậm chí cho tới khi bóng yêu quái áo trắng cùng đoàn yêu đã khuất khỏi tầm mắt một lúc lâu, percival mới giật mình như thể nhận ra điều gì. Cuối cùng, anh lẩm bẩm trong miệng:

-Tư thế đó, thật giống đại thống lĩnh.

....................................

( Cùng lúc ấy, tại nhà chính tộc Kazami)

Rầm

Tiếng động vừa rồi đương nhiên thật không dễ chịu. Shun đặt tách trà trên tay xuống:

-Nhũ mẫu à, xem ra chúng ta có khách đấy

Phoenix gật đầu xác nhận, đôi mắt vàng chanh liếc nhìn tốp yêu quái canh giữ đang tràn ra cổng

-Không phải khách bình thường, có lẽ đích thân chúng ta phải ra tiếp thôi.

Tuy nhiên, không cần “chủ nhà” ra đón thì “khách” đã tiến thẳng vào nhà chính. Shun nhìn người trước mặt mình, đương nhiên đó là người quen. Người đàn ông trung niên đó cầm chắc vũ khí trong tay, nhìn Shun cảnh giác:

-Xem ra ngươi còn ung dung lắm nhỉ? Nghĩ rằng mình hạ được mẫu vương 1 lần là giỏi lắm rồi sao?

Shun nhếch môi cười:

-Vậy ngươi tính trả thù cho mụ Kazarina sao? Ở nhà của ngươi ta còn chiếm thế thượng phong, nói gì là nhà của ta?

Không đáp mà đánh thẳng. Đoàn yêu quái người đàn ông kia dẫn theo cũng tham chiến ngay tức khắc. Những yêu quái còn lại của nhà chính đáp trả không nể nang gì.

Sau 1 hồi, thắng bại gần như ngã ngũ, Shun liếc nhìn căn phòng rồi nhìn xuống kẻ đang nằm bẹp dưới chân mình:

-Đánh nhau ở đây thật không ổn, nhà của ta bị các ngươi làm hư hại khá nhiều rồi đấy.

Thủ lĩnh đám yêu quái đó gầm gừ trong cổ họng, đòi thà được chết ngay còn hơn ở trong hoàn cảnh nhục nhã như thế này. Đúng lúc ấy, có vài vị khách nữa cũng tới. Họ nhìn cảnh trước mặt, môi không cầm nổi những nụ cười gian tà.

.............................

Trong khi đó, ở khá xa nhà chính, Mizuo bắt đầu rời khỏi nơi đang đứng. Cô dạo lòng vòng trên những con phố của Edo để giết thời gian chờ đợi ai đó. Bỗng nhiên, khi tới 1 cây cầu, cô nghe thấy có tiếng nói chuyện:

-Lại 1 yêu quái nữa tới đây.

-Sao? Em tính giết nó à?

-Tất nhiên rồi!

-Thế thì đừng ra tay nhanh quá như những lần trước. Chị sẽ đứng đây xem.

Nội dung của cuộc trò chuyện không phải hướng về cô đấy chứ?_Mizuo tự hỏi. Trước khi cô kịp quay về phía phát ra tiếng nói để kiểm chứng thì cảm thấy toàn thân mình bị trói chặt. Đôi mắt màu biển liếc xuống và nhận ra mình đang bị bó gọn bởi những lớp dây thừng nhỏ.

-Càng giãy giụa thì càng dây càng thít chặt hơn đấy_giọng nói vang lên từ phía sau, đầy giễu cợt

Mizuo quay đầu lại, tên yêu quái đang cầm lấy 2 đầu dây trói cô mặc 1 chiếc áo khoác đen. Trên cổ hắn quấn 1 chiếc khăn lớn, và cái đầu thì lơ lửng trên thing không. Dưới ánh trăng bạc, mái tóc trắng dựng ngược của hắn có vẻ trở nên bóng lóa. Chỉ một cái quan sát rất nhanh, Mizuo cũng kịp nhận ra con mắt vàng đồng của hắn đang nhìn cô với sự thích thú được giết kẻ khác. Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu cô như cắt: đó là thuộc hạ của Kazarina.

Bị tấn công bất ngờ đã đủ bực, nay lại lờ mờ đoán ra thân thế của kẻ kia thì Mizuo càng thêm căm tức. Tuy phía trên bị trói chặt cứng nhưng bàn tay của Mizuo vẫn cử động được. Cô liếc xuống con kênh dưới chân cầu, 1 luồng nước từ dưới dòng kênh đó theo cử động ngón tay của cô, bay lên, bao quanh lấy cái đầu của tên tóc trắng kia.

Lập tức hắn bị mất tập trung. Chớp lấy cơ hội đó, Mizuo tháo bỏ lớp dây trói xung quanh mình, đồng thời xoay người lại để đối diện với hắn.

Cái đầu của hắn ta lắc lắc để rũ bỏ lớp nước mới ập lên đầu mình. Hai tay hắn cuốn lại cuộn dây thừng:

-Cái đó không có tác dụng mấy với ta đâu. Khi cái đầu không còn gắn với thân xác thì nó cũng chẳng còn dùng để thở nữa.

Nói đoạn, hắn vung tay phóng những đoạn dây về phía Mizuo lần nữa. Tuy nhiên, cô đã kịp thời tháo sợi ruy băng trên đầu mình, tạo thành 1 sợi dây khác gạt đám thừng của hắn sang 1 bên.

(Cách đánh nhau của 2 người này đều là dây rợ nên đương nhiên rất...rối rắm, tác giả không đủ từ ngữ để tả=.=)

Sau 1 hồi “nhảy nhót”, sợi dây của 2 người quấn vào nhau, mỗi người 1 đầu dây và bắt đầu...kéo. Do lực 2 bên như nhau, sợi dây căng ra, vẫn nằm nguyên vị trí. Tên yêu quái tóc trắng bật tiếng cười gằn:

-Lần đầu tiên ta gặp yêu quái mạnh như ngươi. Những kẻ khác đều hèn hạ và kém cỏi.

-Chính mi mới là kẻ hèn hạ. Nói đi, có phải ngươi là thuộc hạ của Kazarina?

Trên mặt tên yêu quái đó có nét hơi ngạc nhiên:

-Kazarina ư? Ta chẳng là thuộc hạ của ai hết! ta là yêu quái tự do và giết kẻ khác theo ý của ta mà thôi!

Lần này, người ngạc nhiên là Mizuo. Nếu không phải thuộc hạ của Kazarina, thì tại sao hắn phải giết 1 người mới gặp lần đầu tiên như cô chứ? Hay chí ít là cô mới gặp hắn lần đầu.

Tên yêu quái tóc trắng kia tăng lực kéo khiến Mizuo suýt chúi người về phía trước, rất may cô đã trụ kịp. Một bên là dây thừng nhỏ bằng nửa ngón tay út, một bên là dây thép gai mảnh như sợi cước. Một bên là lực kéo của đàn ông, 1 bên là lực kéo của phụ nữ. Kết quả dễ dàng đoán ra: Mizuo bị tên tóc trắng đó lôi về phía hắn, tuy nhiên sợi dây gai của cô đã cứa đứt sợi dây thừng kia, vì thế cô mất đà suýt ngã.

Trong cái lúc mất tập trung để lấy lại thăng bằng, tên tóc trắng kia vòng sợi dây ra sau cổ cô, thít chặt. Mizuo bị giật ngược đầu ra sau, tay lóng ngóng đưa vũ khí của mình lên cắt đứt sợi dây kia rồi vội vàng nhẩy lên thành cầu, phòng tránh trường hợp hắn lại tấn công lần nữa.

Mizuo nhìn tên yêu quái kia tức giận. Mặc dù cô không quen biết hắn, nhưng nếu hắn muốn giết cô thì không có lí do gì để cô tha cho hắn cả.

Mizuo vung tay lên cao, dừng như tất cả nước trong dòng kênh bên dưới đều bay lên thing không theo sự điều khiển của cô. Cánh tay chỉ xuống, thẳng vào tên yêu quái tóc trắng. Khối lượng nước vô cùng lớn ấy lập tức bay xuống bao quanh người của tên đó. Người hắn ngập kín trong nước

“Đã tồn tại thì không thể không hít thở. Nếu cái đầu của hắn không lĩnh trách nhiệm hô hấp thì nhất định phải có chỗ nào trên người hắn tiếp nhận không khí”_Mizuo thầm nghĩ

Và ý nghĩ đó của cô là đúng: 2 tay tên yêu quái kia ôm chặt lấy cái cổ không đầu để ngăn không cho nước lọt vào. Hắn giãy giụa cố thoát ra khỏi màn nước lơ lửng trong không khí ấy, nhưng Mizuo điều khiển cho chúng không rời hắn nửa bước.

“Chẳng mấy chốc nữa, tên yêu quái đó sẽ chết thôi”

Khi Mizuo chuẩn bị cho mình được phép nghỉ 1 lát sau trận đấu bất ngờ và vô ích kia thì có tiếng con gái hét lên: “REN!”

Mizuo lập tức cảm thấy có cái gì đâm vào da thịt mình đau nhói. Theo phản xạ, cô nhảy về phía trước. Những thứ đâm vào cô cũng bị tuột ra, để lại trên tay và vai yêu quái nước là những vết cứa đang rỉ máu.

Không có thời gian để nhận ra những vết thương ấy nặng nhẹ ra sao. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu Mizuo phải quay đầu lại để xem kẻ tấn công mình như thế nào. Đó là 1 cô gái mặc kimono cũng màu đen, mái tóc đen 2 tầng buông xõa nay đã biến thành những cái móc câu sắc nhọn. Đôi mắt màu xám bạc se lại đầy căm tức:

-Buông em trai của ta ra!_Giọng cô ta đầy đe dọa

Mizuo bực tức:

-Ai là kẻ gây chuyện trước chắc ngươi biết chứ!

Không thèm đáp trả, những lọn tóc đen đầy nguy hiểm cứ thế tới tấp lao vào tấn công Mizuo. Cô nàng lại thêm 1 phen vất vả tránh đòn. Cuối cùng, đã chán ngán cảnh mèo vờn chuột, 2 tay yêu quái Kyoto kia lại căng chặt sợi dây gai trong tay mình:

-Tóc ngươi lòa xòa quá rồi đấy! Để ta buộc lại cho!

Và thế là tiếng kim loại va vào nhau chan chát.

Trong khi Mizuo tay đôi với nữ yêu quái tóc đen kia thì màn nước không còn chịu sự điều khiển của cô nữa. Chúng tuân theo lực vạn vật hấp dẫn trôi tuột xuống, chảy theo những khe hở trên cầu, rơi xuống dòng kênh mới bị vơi cạn.

Tên yêu quái tóc trắng kia cũng đã kịp hồi sức. Hắn vắt chiếc khăn quàng cổ ráo nước, quấn lại lên cổ và tiếp ứng cho yêu quái tóc đen kia.

Đối phó với 1 tên đã đủ mệt, nay lại là 2 tên. Mizuo tự hỏi tại sao yêu quái tự do lại có thể mạnh đến thế.

Chẳng mấy chốc, nữ yêu quái đến từ Kyoto đã bị yêu quái tóc trắng trói chặt thêm lần nữa. Yêu quái tóc đen thừa cơ phóng những lọn tóc sắc như móc câu của mình vào đối tượng đang không thể kháng cự.

Bỗng....

Phực

Những sợi dây thừng bị cắt đứt. Mizuo ngã sang 1 bên. Những cái móc đâm vào không khí nhanh chóng thu lại rồi tiếp tục tấn công yêu quái tóc xanh. Cách phòng thủ quen thuộc khi không thể đứng dậy: Mizuo lăn qua chỗ khác tránh đòn. Khi va vào thành cầu cô lập tức nhổm dậy, vung sợi dây gai trong tay. Sợi dây đó tóm gọn những lọn tóc đen và thít chặt chúng lại.

Bên cạnh 2 yêu nữ cũng vang lên tiếng đánh nhau rất mạnh. Đôi mắt thủy hồ và đôi mắt xám bạc cùng 1 lúc bị mất tập trung. Cạnh họ, tên yêu quái tóc trắng đang đối phó với 1 yêu quái khác dùng kiếm.

Tên yêu quái dùng kiếm đó có vẻ tầm 17, 18 tuổi. Mái tóc vàng rực của hắn dựng đứng 1 cách kì quặc, tà áo yukata trắng bay phấp phới, khuôn mặt bị che bởi 1 chiếc mặt nạ thủy tinh khá kì dị. Dưới ánh trăng, chiếc mặt nạ đó loang loáng phản chiếu tên yêu quái có đồng tử chẻ đôi ở đối diện.

Mizuo sững người. Đó chính là người đã cắt dây thừng giúp cô sao? Hắn là ai? Tại sao lại cứu cô?

Đôi mắt xanh dán chặt vào trận đấu trước mắt, chính xác là vào tên yêu quái mới đến. Đường kiếm rất đẹp, rất chính xác. Cách ra tay của người này đầy sát khí. Từ người này tỏa ra cái gì đó tàn độc và nguy hiểm. Không hiểu tại sao dù chiêu thức rất lạ nhưng yêu quái đó lại có gì rất quen thuộc với cô.

Trong 1 chốc, Mizuo cảm thấy sự ngưỡng mộ dâng đầy lên đôi mắt của mình_điều mà trước đây chưa bao giờ cô có.

Trận đấu không thể dứt điểm ngay vì yêu quái tóc trắng kia cũng không phải tay vừa. Mọi thứ diễn ra gay cấn, cuối cùng, yêu quái lạ mặt kia cũng hạ gục được hắn. Tên yêu tóc trắng ngã khuỵu xuống đất. Tên đeo mặt nạ kia bình tĩnh “kết tội”:

-Ngươi chính là con người, đã biến thành yêu quái để tiêu diệt yêu quái. Ngươi làm loạn trên đất của ta lâu qua rồi đấy, thật láo xược

Kẻ bại trận quệt vệt máu trên miệng, cười khẩy:

-Sao hôm nay ta lại gặp nhiều yêu quái mạnh thế này? Thứ uy của ngươi ta chưa từng thấy trước đây!

Có tiếng cười đáp trả.

Thanh kiếm sáng lóa vung lên. Tự nhiên Mizuo thấy hình như mình đã gặp thứ vũ khí ấy ở đâu rồi thì phải?

Đến khi thanh kiếm đó chém xuống thì...

-DỪNG LẠI!

Yêu quái tóc đen lao tới che cho kẻ bại trận. Cô ta chạy đi với tốc độ khủng khiếp, đủ tạo ra 1 lực kéo để những lọn tóc bị sợi dây của Mizuo thít chặt được giải phóng. Với lực kéo đó, sợi dây gai trong tay Mizuo cứa 1 đường khiến tay cô rỉ máu.

Tuy nhiên cô không quan tâm, mà chính xác cũng không biết phản ứng ra sao. Hình như từ lúc yêu quái áo trắng kia tới thì cô đã đứng im như phỗng, không còn biết làm gì ngoài việc nhìn nữa rồi.

Tà áo kinomo của yêu quái tóc đen kia phủ lấy tên yêu quái tóc trắng. Đôi mắt xám bạc ngước lên nhìn kẻ chiếm thế thượng phong:

-Tôi xin ngài. Xin hãy để nó sống. Nếu được, tôi xin đánh đổi mạng mình.


Lập tức tên yêu quái tóc trắng đẩy người con gái đó ra:

-Chị nói linh tinh gì thế! Từ nãy giờ sao chị chưa chạy đi!

Trước cảnh tượng ấy, kẻ áo trắng kia nở 1 nụ cười. Bất ngờ, hắn tra kiếm vào bao và chìa tay mình ra phía trước:

-Thì ra cũng có người muốn bảo vệ cho ngươi cơ đấy, tên yêu quái cứng đầu ạ. Sống để bảo vệ người quan trọng với mình, đó chính là cách mà ayakashi chúng ta chiến đấu. Hãy gia nhập gia tộc của ta.

Không chỉ có đôi mắt vàng đồng và xám bạc bất ngờ, mà ngay cả kẻ đang đứng như phỗng ở kia cũng thấy khó tin. Tuy nhiên, đó chưa phải là con số đầy đủ. Phía sau Mizuo nổi lên những tiếng xôn xao ầm ĩ, rằng không thể tin được thiếu chủ của mình lại hành động thế kia.

Bằng 1 cố gắng phi thường trong hoàn cảnh ấy, Mizuo ngoái lại và nhận ra những yêu quái nhà Kazami đang đứng đó. Vậy, chẳng nhẽ, yêu quái tóc vàng kia...

“Sống để bảo vệ người quan trọng với mình”_câu nói đó lặp lại trong đầu cô. Nó có ý nghĩa gì?

Dường như Mizuo bị chìm trong suy nghĩ của bản thân mà không để ý tới xung quanh, đến khi cô lấy lại ý thức thì yêu quái áo trắng đã tới trước mặt cô từ lúc nào. Đôi mắt xanh khẽ ngước lên nhìn vào tấm mặt nạ thủy tinh đang phản chiếu bộ dạng thất thần của mình. Không hiểu sao trái tim cô trật 1 nhịp.

Yêu quái tóc vàng đưa tay lên trước mặt. Chiếc mặt nạ thủy tinh bị gỡ xuống, để lộ phía sau là đôi mắt có màu của giông bão. Trên môi yêu quái tóc vàng nở lên 1 nụ cười. Lập tức có cái gì nghẹn lên cổ họng của Mizuo. Khó khắn lắm, cô mới cất lên được mấy tiếng 1 cách yếu ớt:

-Mas...Masque...rade...?

=================
Do lười không muốn cắt chap nên chap này khá dài, mong mọi người thông cảm=.=

..............................

Tem là sợi dây của Ren

Phong bì là tóc của Dara (dù chap này không nhắc tên nhưng chắc mọi người đoán ra cả rồi^^)


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Mon Aug 20, 2012 8:56 am#110

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2604
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

*Chụp sợi dây*, *quay vòng vòng*

OK thế là Ren làm Kubinashi, còn Dara-san thì là bà móc câu thuộc bách quỷ của tên kia (nói ra thì evil quên béng mất cái tên rồi ><) Thế Fabia là gì thế, ai vậy nhỉ? tò mò quá.

Mizuo nhà ta bị Mas cho một phen mất vía rồi, chậc chậc, chị phải lòng anh nhanh gớm. Chờ chap nha


Chữ ký của evildevil

Mon Aug 20, 2012 5:28 pm#111

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1954
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Xí phong bì...
Chap hay neh~
Đối với mình thì chap càng dài càng tốt nah~
Đọc vậy mới đã...
Mà sao Ren lại tự nhiên tấn công Mizuo thế nhỉ?
Mà con người có thể giả dạng yêu quái sao?
Thui, không hỏi nữa, chờ chap mới neh~


Chữ ký của Yuki Watanabe





Mon Aug 20, 2012 8:15 pm#112

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3614
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

* bay vào com *

Phần 1 kg có gì để nói vì kết thúc quá là có hậu rồi trừ việc Alice đi gặp ông nội chị ấy hơi sớm == * lăn lăn * chỉ là mình hơi thắc mắc kg biết Shun nhà ta mà suốt ngày cứ ôm cái tẩu thì nó ra sao nhỉ =]] chắc đợp và phong độ lắm nhỉ :">

Phần 2 * đập bàn * sao Mas lại là con của Alisa x Shun chứ ==" * ức chế * ứ chịu đâu * òa khóc * ứ chịu ứ chịu * ăn vạ * bạn nhớ viết 1 cái kết có hậu cho phần 2 đó nhazzz * lườm TG * bạn mà viết cái kết bi thảm là...* mài mài * cẩn thận cá đấy * cười *

Hóng chap nhé !!!

p.s: đọc từ đầu tới cuối trong vòng 1 ngày * lăn ra xỉu * cấp cứu ơi !!! cứu ~~~


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Wed Aug 22, 2012 6:09 pm#113
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3424
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên



Phần 2
Chap 10
-Mas...Masque...rade...?

Đáp lại giọng nói ngập ngừng có phần yếu ớt của cô, kẻ đối diện khẽ gật đầu. Hình như, lần đầu tiên Mizuo bị shock bởi 1 đứa con trai. Cô vẫn biết điều này thế nào cũng xảy ra, bởi nó nằm trong kế hoạch của cô và Shun, nhưng mà, với bộ dạng này...

Hình như nàng yêu quái tóc xanh nhận ra bộ dạng kì quặc của mình, thế là lập tức cô chỉnh đốn lại tư thế đáng buồn cười ấy

Mas đeo tấm mặt nạ của mình lên, quay lại nói với các yêu quái khác:

-Chúng ta về nhà chính thôi. Và_Mas quay về phía 2 yêu quái vừa bị mình thu phục_các ngươi cũng đi nào, “tân binh” tộc Kazami.

Bóng áo trắng bước về phía trước với tư thế hiên ngang của 1 thủ lĩnh. Đoàn yêu quái nối gót theo sau. Chỉ có Mizuo là ngồi lên thành cầu mà không đi theo họ. Đương nhiên, cô về nhà chính của tộc Kazami làm cái gì cơ chứ? Thế nhưng khi quan sát theo bước chân của Mas, cô nhận ra hình như cậu quay lại và ra hiệu với cô, ý rằng hãy chờ ở đó.

............................

(flashback)

Mizuo đưa cho Shun mảnh giấy chứa thông tin quan trọng. Bộ mặt của cô có vẻ nghiêm trọng:

-Ngươi tính sao?

-Cho nó đi, để nó đối đầu với chúng_Shun chắc nịch

Mizuo không đến nỗi giật mình, nhưng đôi mắt xanh tỏ vẻ rất bất ngờ:

-Ngươi suy nghĩ kĩ chưa đấy? Mas làm sao đối đầu với tay chân của Kazarina được khi cậu nhóc ấy vẫn ở hình dạng con người.

Đáp lại, Shun thản nhiên gấp tờ giấy kia rồi nhét vào tà áo:

-Chính vì thế ta càng phải cho nó đi. Đáng lẽ ra Mas phải trưởng thành từ mấy tháng trước rồi. Nó có 1 nửa dòng máu con người, có thể nó sẽ là con người mãi mãi. Nó phải đối diện với nguy hiểm thì may ra mới bộc lộ được bản chất yêu quái. Chúng ta phải cược thôi...

Mizuo không có lí do gì để ngăn cản quyết định của Shun. Để đấu lại được với Kazarina thì Mas không thể ở trong bộ dạng con người. Cô lẳng lặng trở về, dù biết rằng nhân vật chính của vụ đánh cược này có thể gặp nguy hiểm.

(end flashbak)

...........................

Và sự thật, Mas đã biến thành yêu quái

Mizuo thở dài, cảm xúc lẫn lộn, tự hỏi chẳng hiểu cô lôi ở đâu ra cái mớ cảm xúc ấy nữa. Cô nghĩ rằng nếu Mas thực sự trở thành yêu quái thì cô chỉ có 1 cảm giác duy nhất: vui mừng. Vì điều đó chứng tỏ mong muốn đánh bại Kazarina của cô càng gần đích. Nhưng tại sao? Khi đối diện với yếu quái ấy, cô lại thấy có biết bao chuyện khác kéo theo.

Dường như khi biến thành yêu quái, bản chất của Mas đã thay đổi nhiều. Dù mới tiếp xúc không lâu nhưng Mizuo lờ mờ nhận ra điều đó. Cô thắc mắc liệu tình cảm trước đây cậu dành cho cô có thay đổi không nhỉ? Nếu chuyện đó xảy ra, chắc cô lại thêm 1 phen “vất vả” nữa để có thể lôi kéo cậu về phe mình.

Ngồi 1 mình ở thành cầu, Mizuo không có gì làm, lại bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ. Hình như hồi còn nhỏ, cô đã hỏi cha mình: “Thủ lĩnh có yêu mẹ không?” Và ông trả lời là “không” 1 cách chắc chắn. Cô lại tiếp tục hỏi:”Đã vậy sao cha còn lấy mẹ?” Ông đáp với giọng chẳng mấy hứng thú :”Tất cả chỉ vì hôn ước giữa 2 nhà, không hủy bỏ được”.

Lại là hôn ước. Còn Mizuo thì sao? Cô đã dừng hôn ước với tận 2 người để đánh đổi được mục đích của mình. Vừa rồi Mas nói gì nhỉ? “Sống để bảo vệ người quan trọng với mình”? Nhưng cô thì khác: sống để trả thù cho những người quan trọng với mình.

..........................

(tại nhà chính tộc Kazami)

Khi đoàn yêu quái trở về, Shun nhìn thấy ngay người mặc áo trắng dẫn đầu bọn họ. Một nụ cười nở trên môi:

-Bộ dạng này trông con khá hơn hẳn đấy!_anh gõ chiếc tẩu lên đầu con trai mình khi nó tới gần

Mas có vẻ hơi khó chịu, nhưng rồi đáp lại bằng 1 nụ cười rất ư “tự sướng”:

-Lúc nào con chẳng đẹp trai

Nhưng cậu nhanh chóng nhận ra quanh cảnh ngôi nhà mình lúc này. Nhiểu nơi đã bị phá hỏng. Bụi vẫn còn vương đầy trên sàn gỗ.

-Chỗ này mới có đánh nhau sao?

Gật đầu

-Kết quả không được tốt đẹp cho lắm.

Tuy nhiên, có vẻ Mas không quan tâm tới kết quả mà Shun nói như thế nào. Cậu lại bước ra ngoài.

-Thế thì cha cứ ở đó mà dọn dẹp. Con có việc.

Bóng áo trắng nhanh chóng biến mất trong màn đêm. Trên thái dương của Shun hiện lên dấu hiện tức tối:” Cái thằng nhóc con này, biến thành yêu quái nó láo hẳn!”

................................

Mas thình lình đứng bên cạnh Mizuo khiến cô nàng hơi giật mình. Đôi mắt xanh cứ dán chặt vào chiếc mặt nạ thủy tinh. Mas hỏi có vấn đề gì sao. Cô nàng lắc đầu và cười:

-Không, cái đó hợp với tên Masquerade đấy

(chà, Dương không dám chắc hồi đó người Nhật đã biết tiếng Anh đâu>.<)

Cậu đã tháo chiếc mặt nạ của mình ra và cất vào túi. Lí do đơn giản là...nhìn cô cho rõ hơn (tự nhiên nghĩ tới chuyện Cô bé quàng khăn đỏ>.<).

-Chúng ta đi thôi

Mizuo ngạc nhiên:

-Đi đâu?

-Tới nơi cũ.

Và thế là không cần chờ phản ứng của Mizuo, cậu nắm lấy tay cô và dẫn đi. Họ bước trên lối mòn dẫn đến nơi có 100 cái hồ. Mas vừa đi vừa ngó xung quanh, chẳng biết là ngắm cảnh hay là xem xét liệu có ai theo dõi mình hay không nữa=.=Còn Mizuo, toàn bộ sự chú ý của cô đều tập trung vào bàn tay đang bị nắm chặt.

Từ trước tới nay toàn là Mizuo nắm tay Mas, đây là lần đầu tiên tay cô nằm trong tay cậu. Những lần trước khi nắm tay nhau, cô đều thấy rất bình thường. Thế nhưng lần này, cảm giác của cô có gì rất lạ.

Hai người đã tới nơi. Mizuo ngước lên nhìn người con trai trước mặt mình. Mas đã trưởng thành hơn rất nhiều, từ tư thế oai phong chững chạc cho tới cách chiến đấu không khoan nhượng. Cậu khác với Mas mà trước đây cô từng quen. Nếu trước kia, với Mas còn là con người, cô không có cảm giác gì khác ngoài việc đó là con của Alice, thì bây giờ, với Mas yêu quái, cô lại thấy thật đáng ngưỡng mộ.

-Thật không ngờ nh...

Chữ “nhóc” nghẹn lại trong cổ cô nàng tóc xanh. Mới cách đây không lâu, Mas chỉ đứng nhỉnh hơn vai cô thì gọi “nhóc” còn được, chứ hiện tại, cậu cao hơn cô gần 1 cái đầu, gọi thế sao tiện>.<

Mas nghiêng đầu, dường như hiểu được sự lúng túng của Mizuo, mỉm cười:

-Gọi là “anh” đi

Lập tức cậu nhận được 1 cái đạp:

-NÀY THÌ ANH NÀY! TA HƠN NHÓC GẦN 20 TUỔI ĐẤY CÓ BIẾT KHÔNG!

Tủm

Mas ngã lộn xuống 1 hồ nước ở đấy, tay chân chới với. Mizuo hoảng hốt nhận ra sai lầm của mình, vội vàng kéo cậu lên.

Mas bám vào mép hồ, rũ rũ mái đầu ướp nhẹp của mình. Trông bộ dạng thảm hại ấy, Mizuo tỏ vẻ áy náy:

-Xin lỗi, ta không cố ý...

Mas ngẩng đầu lên, nở 1 nụ cười mà theo nhân chứng duy nhất có mặt ở đó nhận xét là “gian gian”

-Tệ thật đấy. Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, em đẩy tôi lên bờ. Lần này em lại đẩy tôi xuống nước

Cách xưng hô của Mas cũng thay đổi rõ ràng. Mizuo từ “cô” đã bị “dìm xuống” thành “em”. Trên khuôn mặt của yêu quái tóc xanh hiện lên nét bối rối. Không hiểu sao cô lại trả lời

-Thực ra lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không phải lúc đó

Mas chẳng tỏ vẻ gì ngạc nhiên vì câu nói ấy. Cậu leo lên bờ, ngồi xuống bên cạnh yêu quái đến từ Kyoto. Bàn tay của chàng thanh niên vẫn còn ướt đẫm vô tình chạm lên vết máu của người bên cạnh. Mizuo giật mình. Từ nãy tới giờ cô quên béng mất dấu vết của vụ đánh nhau vừa nãy.

Lập tức xung quanh cô nàng xuất hiện 1 màn nước, chúng quay tròn rồi gột sạch những vết bẩn màu đỏ ấy. Khi nước rút đi thì người cô hoàn toàn khô ráo và sạch sẽ, như thể trước đó chưa từng có gì xảy ra.

Mas nhìn cảnh đó chăm chú. Bỗng dưng hỏi 1 cách thú vị:

-Làm sao để tôi thấy máu trên người em lâu hơn nữa?~

-Khi nào ta sắp chết_Mizuo tỉnh bơ, bỗng, cô nhớ ra điều gì, quay sang nói với Mas_mà sao lúc đó cậu lại xuất hiện?

Cuối cùng Mizuo cũng tìm ra được 1 từ để xưng hô với Mas. Nhưng dù sao, cái từ “cậu” vẫn có gì đó gượng gạo. Mas có vẻ không thích cách gọi ấy cho lắm (cậu muốn được gọi là “anh” cơ mà^^), và thế là chàng ta bắt đầu giả nai:

-Lúc nào ấy nhỉ?

-Khi ở trên cầu

-À_Mas ra vẻ nhớ lại_tôi mới đi đánh quái (từ này nghe giống trong game nhỉ=.=) ở phía đông về, vô tình qua đó, ai ngờ lại có dịp ra tay thu phục 2 tên yêu quái đã làm loạn vùng này từ lâu.

Hình như Mizuo có chút thất vọng. Hóa ra không phải cậu có ý định cứu cô từ đầu. Nhưng nhận ra sự thất vọng của mình thật chẳng đáng có chút nào, cô lại lảng sang chuyện khác:

-Tự dưng cậu khiến ta nhớ tới 1 câu chuyện đấy

Từ trước tới giờ, đã rất nhiều lần Mizuo kể chuyện cho Mas nghe. Đó là những câu truyện từ rất lâu rồi, lâu tới nỗi mà hồi đó đã gọi là “cổ tích”. Hôm nay cũng không phải ngoại lệ. Cô nàng lại bắt đầu câu chuyện của mình.

Một đêm trăng soi lồng lộng, gió thổi hiu hiu, non nước hữu tình, người đẹp bên cạnh, thật sự chỉ ngồi để nghe chuyện cổ tích thì thật quá mất hứng. Tuy nhiên, Mas vẫn phải “cắn răng” mà “lĩnh giáo” toàn bộ tác phẩm văn học truyền miệng kia>.<. Cuối cùng, câu chuyện chấm dứt, cậu hỏi luôn:

-Em kiếm đâu ra nhiều chuyện vậy?

Mizuo có vẻ hơi bối rối. Sau mấy tiếng ậm ừ, cuối cùng cô nàng cũng nói thành tiếng:

-Là mẹ ta kể lại...

Im lặng đột nhiên ngự trị. Không phải vì sự khập khiễng trong xưng hô của 2 người kia, mà vì vấn đề vừa nhắc tới. Mas buông 1 câu không âm sắc:

-Còn tôi, chẳng có chút kí ước nào về mẹ cả...

Người ngồi bên cạnh cậu bỗng nhiên nở 1 nụ cười:

-Thà rằng như vậy, còn hơn đến lúc ai đó trở nên quan trọng với mình rồi mất đi, như thế sẽ đau hơn nhiều.

Cả 2 người đó đều đang nói về bản thân, về thứ kí ức chôn giấu bao lâu trong họ, về những điều mà trước đây họ chưa bao giờ nhắc đến trước mặt nhau...

................................

Mặt trăng mờ dần, sao mai bắt đầu lấp ló. Giờ đã là canh ba. Vào mùa hè, tiết trời lúc này là thoải mái nhất.

Thật không ngờ Mizuo lại có thể ngồi để nói những chuyện linh tinh với Mas lâu đến như vậy. Trước kia, nếu Mas có “trốn nhà” ra ngoài thì Mizuo cũng chỉ “cho phép” cậu được chơi không quá 2 tiếng đồng hồ, sau đó thì cậu lại bị “đá” về nhà với lí do “trẻ con không được ra ngoài lâu”. Bây giờ, Mas đã trưởng thành, khác hẳn với bộ dạng trước kia, có lẽ vì thế mà cô yên tâm hơn khi để cậu ở bên ngoài lâu đến thế.

Nhưng đã sao cũng đã muộn, cô yêu quái tóc xanh đứng dậy và vẫy tay chào người bên cạnh. Mas không có vẻ giữ cô lại, thế nhưng lại hỏi 1 câu “vô cùng đáng sợ”:

-Bao giờ tôi lại có thể hẹn em đi chơi đêm?

Mizuo đứng sững trong 3 giây. Từ ngữ Mas vừa dùng rất vấn đề mặc dù...sự thực đúng là như vậy>.<

-H...hẹn? Lại...c...có thể? Nghĩa là hôm nay..._Từng tiếng nặng nhọc cất lên

Mas gật đầu:

-Một nơi rộng mênh mông thế này, lại chỉ có 2 người, không gọi là “hẹn hò” thì gọi là gì?

>.<

Mizuo nhăn mặt, hình như Mas nói đúng (oi, Mizuo-chan à, đúng rồi còn hình như gì nữa^^). Cô nghiệm ra rằng hình như từ khi trở thành yêu quái, Mas lại có thêm tính...tán gái thì phải>.<

.....................................

Bên cạnh biết bao hồ nước kia, giờ chỉ có 1 người đang ngồi, nụ cười còn vương lại trên khóe môi. Đôi mắt xám dường như đang nghĩ lại chuyện gì đó....

“Nếu 1 ngày ta cũng rơi vào tình cảnh không thể kháng cự, nhóc có cứu ta không?”

“Tất nhiên rồi, vì em là người rất quan trọng với tôi mà”

...................................

Cùng lúc ấy, hình như tình cảm của ai đó đã bắt đầu thay đổi. Người đó ngửa mặt lên nhìn vầng trăng mờ, một nụ cười chế giễu bản thân:

-Đừng để bản thân rơi vào chính cái bẫy của mình như thế chứ?

Rồi 1 góc nào trong người đó cất lên tiếng nói: “Cuối cùng đứa bé ấy cũng có được sức mạnh cần thiết để đối đầu với Kazarina. Cơ hội trả thù mụ ta lại có rồi”

=================
Dương nhận ra hình như chất máu trong này biến đâu hết rồi, thay vào đó là những màn tình cảm linh tinh, vớ vẩn vô cùng, chưa kể tới việc hành văn xuống dốc thảm hạiTT^TT

.........................

Tem là mặt nạ của Mas nah

Phong bì là câu chuyện của Mizuo


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Wed Aug 22, 2012 9:52 pm#114

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1954
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Xí tem...*cất tủ*
Sắp đủ "bộ sưu tập" rồi neh~
Chap hay quá...
Đúng là Mas-kun có thêm tính tán gái ấy nhỉ? *cười*
Còn gọi là Mizuo là "em" cơ đấy...
Ôi, Mizuo vs Mas-kun...*mắt long lanh*
Khoảng chừng nào mới có đám cưới 2 người vậy?*ham hố*
Thui, mình chờ chap mới của Dương nhá...


Chữ ký của Yuki Watanabe





Thu Aug 23, 2012 8:31 am#115

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2604
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Mas của chúng ta biến thành yêu quái thì tổng hợp đầy đủ tất cả những tính chất của cha Shun mình: Đểu này, tán gái này =)) ... Mizuo cắn câu Mas òi, *tung hoa* :covu: cố lên, hai anh chị đẹp đôi lắm ấy a *lăn lăn*

Thôi thì ôm phong bì vậy *ngồi một góc đọc hí húi*


Chữ ký của evildevil

Fri Aug 24, 2012 4:05 pm#116
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3424
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên



Phần 2

Chap 11:

Part 1:

Note: Có 1 sự thật như thế này, Mas yêu quái lớn hơn Mas con người. Dương nghĩ mãi không biết giải thích thế nào về vụ khi biến hình mà quần áo của Mas vẫn vừa vặn=.= Ai có trí tưởng tượng tốt lí giải giúp Dương nhé^^

==========

Chập tối đánh nhau liền 2 trận, sau đó lại đi chơi thâu đêm, thế là vừa về đến nhà, chẳng cần thay quần áo, Mas đã lăn ra ngủ, chiếc mặt nạ thủy tinh bị vứt sang 1 bên.

Nhưng giấc ngủ của yêu quái này mới được có vài phút thì cửa phòng cậu đã mở. Một yêu quái khác bước vào. Ánh trăng mờ xiên qua khe liếp, chiếu lên chiếc mặt nạ, hắt lại vào khuôn mặt đang ngủ. Yêu quái mới vào đứng nhìn cảnh đó 1 lúc, tự hỏi rằng liệu bình yên có thể diễn ra bao lâu với người trước mặt mình như lúc này.

Rốt cuộc, sau khi trút 1 tiếng thở dài, kẻ mới vào ngồi xuống, giơ chiếc tẩu lên gõ vào đầu Mas. Cậu chàng lập tức vùng dậy xuýt xoa. Cái cảm giác này thỉnh thoảng cậu cũng bắt gặp. Lí trí vẫn còn lơ mơ ngủ đột nhiên hoạt động hết tốc lực, đôi mắt xám mở to nhìn sang bên cạnh

-Cha!

Trong căn phòng tranh tối tranh sáng, yêu quái tóc đen gật đầu, vào thẳng vấn đề:

-Con có biết hôm nay ai đã tới đây không?

Mas định bụng trả lời “Có là ai thì cha cũng dẹp sạch rồi. Liên quan gì đến con?”, nhưng cậu nhận ra rằng nếu không có gì quan trọng thì cha cậu sẽ chẳng đến đây gấp như thế. Vậy là Mas chỉ lẳng lặng lắc đầu.

Đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào đôi mắt xám. Dù trong căn phòng không có đủ ánh sáng, kẻ đối diện vẫn có thể cảm nhận được sự sắc lạnh và nghiêm túc 1 cách rõ ràng từ ánh nhìn ấy...

............................

Đến tận sáng hôm ấy, Mizuo mới về tới nhà. Vừa trở về căn phòng gỗ của mình, cô đã thấy tờ giấy đặt trên bàn. Nét chữ của Marucho:” Nếu chị trở về thì tới gặp em ngay nhé”

Có chuyện gì vậy nhỉ? Chưa bao giờ Marucho phải để lại giấy cho cô. Cảm thấy có gì đó không ổn, thế là yêu quái tóc xanh lập tức đi tới nhà chính.

Tại đây, mọi thứ vắng hoe. Mizuo đã tiến gần tới nhà trung tâm rồi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng 1 ai. Linh cảm không lành mỗi lúc 1 mạnh, thế là từ đi cô chuyển sang chạy, tới thẳng phòng của Marucho.

Cửa mở toang. Một cậu bé gục lên bàn uống nước, tay lật những trang sách 1 cách thờ ơ. Bên cạnh là 1 yêu quái khác, mái tóc cũng màu vàng được búi 2 bên đang cầm mấy cây bút gõ gõ xuống bàn 1 cách thiếu kiên nhẫn.

-Marucho! Elfin! Sao chỉ có 2 người ở đây!_Mizuo cất tiếng hỏi

Đôi mắt xanh và đôi mắt tím đen lập tức ngước lên. Họ đứng bật dậy như điện giật (ví von quá thể đáng =.=). Marucho lập tức lao tới ôm chầm lấy người đang đứng bên cửa, hét lên:”Chị!” Còn cô yêu quái kia thì quýnh quáng:

-Đại tiểu thư! Cuối cùng cô đã về! Tôi cứ sợ cô cũng đi như họ!

-Bọn họ? nào, từ từ nói cho ta biết chuyện gì đã xảy ra?

Mắt Elfin tự nhiên rơm rớm, cô yêu quái này bắt đầu tường trình:

-Đêm hôm qua, thủ lĩnh dẫn tất cả yêu quái trong nhà đi, chỉ để lại thuộc hạ ở lại trông nom thiếu gia. Chuyện này chưa bao giờ xảy ra cả. Họ đi đâu, làm gì, thuộc hạ và thiếu gia đều không biết. Sau đó thiếu gia tới tìm tiểu thư, tiểu thư lại không có ở đó. Thiếu gia muốn ở lại đó chờ người về, nhưng lại không thể ở một mình, mà thuộc hạ thì không được phép vào trong đó. Thế là đành phải chờ ở đây.

Dường như đã lờ mờ đoán ra điều gì, Mizuo sững người lại. Marucho bám chặt lấy áo cô, giọng nghẹn lại:

-Chị ơi, em có linh cảm...

-Nhà chính đã điều họ tới Edo_1 giọng nói như hụt hơi cất lên ở phía sau 3 người bọn họ

Tất cả quay lại. Là Klaus.

Toàn người anh ta đẫm máu. Klaus bước tới không vững cho lắm, anh ta dừng lại bên cạnh mọi người, dựa vào bức tường gần cánh cửa

-Chúng đã phát hiện... sự hợp tác giữa chúng ta ...và tới tấn công Von Hertzon. Tuy bị tiêu diệt... nhưng nhà Von Hertzon cũng... đã bị thiệt hại nặng nề. Còn đối với Marukura thì... được cử tới tấn công nhà chính của Kazami. Hình như, tất cả...đã bị nhà Kazami tiêu diệt...cả thủ lĩnh phía nam cũng...

Vậy là dự đoán của Mizuo đã đúng. Cô cảm thấy chân tay mình mềm nhũn, và sức nặng của Marucho thì đổ xuống người cô. Chắc chắn thằng bé thấy không thể tin được điều này. Elfin thì vội đưa 2 tay lên che miệng, ngăn cho 1 tiếng hét chói tai thoát ra ngoài.

-Ta rất tiếc_Klaus nói với vẻ buồn rầu

Là thật sao? Nhà Kazami đã giết chết cha của Mizuo sao? Chính họ đã ra tay với những người thân cuối cùng của cô sao? Mizuo cảm thấy thật khó chấp nhận. Nơi mà cô đã tin tưởng rất nhiều, nơi mà cô đã đồng ý để người con gái có vị trí quan trọng với mình làm dâu ở đó, nơi mà có 1 người con trai cô đã tới thăm không biết bao nhiêu lần,...nơi đó, nơi đó là nơi đã để lại lớp bụi của cha cô sao?

-Không đâu_một giọng nói khác, còn yếu hơn cả giọng của Klaus cất lên_kẻ xuống tay với thủ lĩnh không phải nhà Kazami...

Elfin lập tức hét lên:

-CHA! MẸ!_rồi nhảy tới ôm chầm lấy 2 yêu quái bị thương nặng, đang dìu nhau bước tới

-Seiren? Predentor?_Klaus ngạc nhiên

-Mọi chuyện là sao?_mới thấy 2 người họ, lập tức Mizuo hỏi dồn

Elfin và Seiren đỡ Predentor ngồi xuống ngưỡng cửa. Yêu quái này bắt đầu kể với chất giọng khàn đặc vì mệt mỏi:

-Thủ lĩnh nhận được tin của nhà chính, phải huy động toàn bộ lực lượng tới tấn công nhà Kazami, sau đó phải...phải giết tiểu thư vì tội chống đối mẫu vương_Predentor nuốt nước bọt_Thế nhưng khi tới Edo, quân ta đại bại. Khi sự sống chết của thủ lĩnh đã nằm trong tay nhà Kazami thì yêu quái nhà chính xuất hiện. Họ muốn thủ tiêu những người còn sống sót của đó. Chính kẻ đã giết chết mẫu vương lại đứng ra để bảo vệ thủ lĩnh. Yêu quái nhà chính bị tiêu diệt nhưng..._giọng Predentor nghẹn lại

-Nhưng sao? Nói đi!_Mizuo ra lệnh

Seiren tiếp lời:

-Nhưng vẫn không cứu được thủ lĩnh và phu nhân. Không chỉ họ bất cứ ai cũng bị thủ tiêu. Chỉ có chúng thuộc hạ là may mắn sống sót...

Không khí trỏ nên nặng nề. Marucho gục đầu là lòng Mizuo mà khóc thét lên. Cô vội vàng ngồi thụp xuống để dễ dàng ôm lấy đứa em của mình. Ở kia, những thuộc hạ trung thành của nhà Marukura cũng lặng lẽ rơi nước mắt...

...........................

Marucho sau khi đã khóc cạn nước mắt. Bây giờ cậu đã thiếp đi và ngủ trong căn nhà gỗ của chị mình. Tạm thời, gia đình nhà Elfin sẽ trở về nhà Von Hertzon 1 thời gian theo yêu cầu của Mizuo. Còn bản thân Mizuo, bây giờ đang đứng tựa vào cửa thư phòng của cha mình.

Đôi mắt xanh lặng lẽ nhìn xung quanh. Nơi này là nơi cha cô có mặt nhiều nhất. Ông vẫn thường gọi cô tới đây để giao sổ sách khi cô còn là phó thủ lĩnh nhà Marukura. Ở nơi này, ông đã dạy cho cô những lí thuyết đầu tiên về chiến đấu. Nhưng giờ, ông không còn ở đây nữa. Đôi mắt màu biển kia có cố gắng mấy cũng không thể tìm lại được hình bóng của cha mình nữa.

Cô buông tiếng thở dài, trượt mình theo cánh cửa rồi ngồi bệt xuống đất. Tim cô nặng trịch. Cô có thể buồn đến thế ư?

Cha cô đã không làm tròn bổn phận với cô. Ông đối xử với cô như 1 công cụ để giúp nhà Marukura thêm lớn mạnh. Chưa bao giờ cô cảm nhận được chút tình cha con từ ông. Đó là lí do cô hầu như không mở miệng nói tiếng “cha” mà toàn gọi người đó là “thủ lĩnh”.

Thậm chí, người đó còn khiến mẹ cô phải đau khổ rất nhiều. Người đó đã ra tay sát hại họ ngoại của cô. Người đó đã có ý định giết chết cô. Và cô cũng từng có ý định giết chết người đó.

Thậm chí khi Marucho khóc nấc trong vòng tay cô, cô cũng không rơi 1 giọt nước mắt vì người đó. Khóe mắt cô cay. Đó là vì cô thương cho đứa em trai nhỏ của mình. Nó phải chịu 1 tổn thương rất lớn. Nước mắt của cô chỉ dành cho những người quan trọng với mình, và cha cô, ông không xứng đánh nhận những giọt nước mắt từ cô.

Thế nhưng tại sao? Khi đối diện với những thứ gắn liền với ông ấy, cô lại thấy buồn đến thế? Hình như cô có 1 chút đau thì phải. Thật không thể tin được, buồn vì con người ấy đã là quá đủ, nay lại còn thấy đau ư?

Cuối cùng, Mizuo cũng không thể phủ nhận được ông ấy là cha cô. Tình cha con là thứ không thể chối bỏ. Cô có thể vì mẹ mình mà làm bất cứ điều gì, nhưng cô lại dám chống đối với cha mình, xét cho cùng vẫn là tội bất hiếu.

-Cha, tha lỗi cho con cha nhé...

Cô nói với khoảng không trước mặt. Trái tim chợt thắt lại.

Bất chợt cô nghĩ tới cái chết của cha mình. Predentor nói nhà Kazami đã bảo vệ cha cô khỏi nhà chính. Thế là cô lại nợ họ lần nữa. Cả Klaus, anh ấy đã vì cô mà bị những tổn thất nặng nề. Vì sự ích kỉ của mình, cô đã khiến cho nhiều người phải liên lụy. Cô nợ quá nhiều. Cô mang tội quá nhiều

Ở đâu đó, có 1 kẻ đang hối hận.
Ở đâu đó, có 1 kẻ đang dằn vặt bản thân mình
Ở đâu đó, có 1 kẻ đang rất đau....

=============

Xin thứ lỗi cho những sai sót về diễn đạt của tác giả>.<

.........................

Tem là Seiren
Phong bì là Predentor
(do không biết chọn gì nên lấy đại 2 nhân vật này=.=)


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Fri Aug 24, 2012 5:34 pm#117

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1954
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Xí tem...
Chap hay quớ neh~
Vậy rốt cục là ai giết cha của Mizuo vậy?
Vậy lúc mà Mas-kun nói chuyện hay hẹn hò gì đó với Mizuo-chan là cuộc chiến đang diễn ra à?
Ôi, Mizuo-chan thật sự không giống yêu quái lắm nhỉ?
Vẫn còn tấm lòng của con người mà...
Thui, mình chờ chap mới neh~


Chữ ký của Yuki Watanabe





Mon Aug 27, 2012 8:13 am#118

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2604
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

NOOOOOOOOOOO mất Seiren rồi, khóc T^T.

Đọc phần hai càng ngày càng buồn nha, nó u ám ảm đạm quá à. Mấy người chết rồi và biết rằng sẽ có nhiều người chết nữa, nhưng không chịu được cái chết của hai nhân vật chính trong phần này, buồn lắm a :thatvong: Thôi thì ta cứ dùi dắng đọc vì hai anh chị Mas và Mizuo thôi, phần 3 nó sẽ vui lên mà (hi vọng thế). Cuộc vui có bao giờ kéo được dài lâu đâu nhẩy.


Chữ ký của evildevil

Mon Aug 27, 2012 11:55 am#119
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3424
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

@Evil ;Thì phần 2 này có tên là giông bão mà ;về sau thì càng buồn hơn đó nhưng kết thúc cũng có hậu mà .Đương nhiên là Mizuo và Mas sẽ lấy nhau .Đón xem nhé
@All : Mọi người vào xem giùm mình nha


Phần 2

Chap 11

Part 2

(Hình như phần này Dương tập trung nhiều vào nhân vật của mình. Thật đáng tội=.=. Rất xin lỗi nhưng nhân vật này vẫn phải xuất hiện dài ở các cảnh sau>.<)

Mizuo trở về nơi ở của mình. Marucho đang cuộn tròn trên giường của cô. Khóe mắt cậu bé vẫn còn ngấn nước, nét mặt hiện rõ vẻ đau buồn. Bất chợt, yêu quái tóc xanh buông 1 tiếng thở dài. Thế là cùng 1 lúc, người trước mặt cô đây phải chịu cả nỗi đau mất bố và mẹ. Sự đau khổ của thằng bé lớn hơn cô rất nhiều. Chí ít thì tình cảm nó dành cho cha nhiều hơn cô. Hơn nữa, từ nhỏ thằng bé đã được đón nhận rất nhiều tình cảm từ người thân, giờ đột ngột chịu mất mát đó, đúng là 1 cú shock lớn với kẻ chưa hề từng trải.

Bàn tay cô vuốt nhẹ mái tóc vàng của đứa em mình. Bỗng thằng bé nắm chặt lấy ta cô, giọng nghẹn lại:

-Mẹ ơi...

Đôi mắt thằng bé vẫn nhắm nghiền. Hẳn nó đang mơ về mẹ.

Rồi bàn tay Marucho lỏng dần, từ từ buông thõng xuống. Những ngón tay nhỏ nhắn ấy bịt chặt miệng mình để không ngăn cho những tiếng nấc phát ra.

“Marucho, em có thể là tâm hồn người khác dễ chịu, giờ ai có thể mang lại dễ chịu cho em đây? Chị có thể làm gì cho em cơ chứ?”

Có gì đau hơn khi chứng kiến người quan trọng với mình khổ sở mà không biết làm gì. Mizuo đang như thế. Cô vội vã quay mặt đi, không muốn phải nhìn cảnh tượng ấy thêm chút nào nữa.

Bất giác, cô mở ngăn kéo bên cạnh chiếc giường, rồi lấy 1 bức tranh trong đó trải lên bàn. Đó là cách cô vẫn làm khi tâm trạng không tốt. Khi nhìn vào hình ảnh mẹ mình, dường như lòng cô nhẹ nhõm đi nhiều.

Mẹ cô vẫn thế, vẫn đôi mắt nâu dịu hiền, nụ cười nhân hậu, nét buồn phiền phảng phất trong sắc đẹp đài các.

Bỗng gió thổi ào vào trong phòng. Mizuo vội giữ chặt tay xuống bàn để bức tranh không bị thổi bay, thế nhưng đồ đạc ở đó bị lung lay, và thế là 1 bình trà đổ xuống, chảy vào bức tranh.

Mizuo điếng người. Cô không biết phải làm gì trong hoàn cảnh này. Nếu lau nước trên bức tranh có thể làm tranh bị rách. Còn cứ để yên thế này càng không được. Nếu bước tranh bị hỏng, thứ duy nhất để nhớ về mẹ của cô sẽ biến mất. Tại sao ngày hôm nay lại có quá nhiều điều kinh khủng xảy đến với cô như vậy!

Đôi mắt có đồng tử hình oliu mở to, kinh hãi nhìn vệt trà loang dần lên bức tranh quý giá của mình. Màu sắc của bức vẽ bắt đầu phai ra, loang lổ.

Nhưng...

Cái gì thế này?

Một bức tranh khác hiện ra. Đó là hình mẹ cô, nhưng ở tư thế khác. Bà bế trên tay 1 đứa bé gái tầm 3 tuổi. Bà nhìn nó âu yếm. Nó cười lại với bà. Nụ cười ấy thật rạng rỡ, thật hồn nhiên. Ngay cả ánh mắt của nó cũng rất ngây thơ và trong sáng. Bên dưới bức tranh có dòng chữ :“ Hãy mãi giữ nụ cười này của mình, con gái của mẹ”

Đứa bé gái đó, là cô? Là cô. Chính xác là cô! Cô đã từng có vẻ mặt đó, đã từng là 1 yêu quái không biết đến chém giết và thù hận. Nhưng giờ đây thì sao? Cô đã giết hại bao nhiêu người rồi? Cô đã lợi dụng bao nhiêu người vì mục đích của mình rồi? Vì cô mà bao nhiêu người phải liên lụy rồi?

Đã từ lâu, cô chỉ có những nụ cười nhếch mép đầy thủ đoạn, hoặc không, là những nụ cười vô nghĩa mà thôi. Còn nụ cười như bức vẽ kia, cô đã đánh mất, lâu lắm rồi...

Và mẹ cô, chẳng nhẽ bà đã lường trước việc này rồi sao?

......................

(flashback)

“Mẹ ơi, xin mẹ đừng bỏ con. Hức hức”

“Đừng khóc nhé, Mizuo. Mẹ không muốn vì mình mà con phải khóc”

“Mẹ ơi, nhưng mà...hức...con”

Một nụ cười nhẹ

“Mẹ muốn con mẹ là 1 người mạnh mẽ cơ. Con như thế, mẹ sẽ không yên tâm mà ra đi đâu. Con đừng bao giờ khóc vì mẹ nhé. Hứa đi”

“Hức”_quệt nước mắt_“vâng, con hứa”

(end flashback)

.......................

Một cảm giác cay xè nơi khóe mắt. Nước cứ thế chảy ra rồi lăn dài trên má yêu quái tóc xanh. Vài tiếng nấc nghẹn bật ra. Rồi không kìm được, cô gục lên bàn mà khóc. Đôi vai thanh mảnh cứ thế rung lên bần bật.

“Mẹ ơi...con xin lỗi. Con đã không giữ lời hứa...Con xin mẹ, chỉ 1 lần này thôi...con được khóc vì mẹ, vì con, vì nhưng lỗi lầm mà con gây ra...”

Một bàn tay nhỏ nhắn đặt lên vai Mizuo. Cô nàng ngước lên. Là Marucho. Đôi mắt của cậu bé cũng ngấn đầy nước như cô. Miuzo cảm thấy mình bị ôm chặt cứng, và giọng nói nghẹn ngào thì thầm bên tai:

-Chị ơi, đừng khóc...Chị còn có em ở bên cơ mà...

“Ôi! Marucho! Đáng ra chị mới phải là người nói câu đó mới đúng. Chị thật kém cỏi đúng không em? Lẽ ra lúc này chị cần cứng rắn để em dựa vào thì chị lại tỏ ra yếu đuối. Marucho, cho chị xin lỗi”

Và cô cũng vòng tay để ôm lấy em mình. Nước mắt dần vơi đi. Đúng, giờ cô vẫn còn có Marucho. Vì nó, cô phải thay đổi, cô không thể làm gì dẫn đến nguy hiểm cho nó nữa...

================

Sau khi chia part thì chap này trở nên rất ngắn. Có 2 trang word thôi à. Mong mọi người thông cảm=.=

...........................

Tem là bức tranh đã biến đổi
Phong bì là bức tranh lúc cũ (hình như đã có lần Dương lấy cái này làm tem rồi thì phải>.<)


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Mon Aug 27, 2012 5:17 pm#120

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1954
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Tem nha...*bò lồng khung kính**Treo tường*
Chap hay quớ neh~
Thật là đau buồn cho cha và mẹ của Mizuo-chan và Marucho-kun...
Dù sao chap vẫn ngắn quớ...
Đọc chưa đã...
Lần sau cậu nhớ post dài hơn nha!


Chữ ký của Yuki Watanabe





Mon Aug 27, 2012 8:10 pm#121

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3614
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

* chấm nước mặt *

Mizuo thật là tội nghiệp ~

Cá thấy thương cho bé ấy * lăn lóc *

Mong chap ( cuối part 2 ) nhé !!! * vẫy vẫy *


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Mon Aug 27, 2012 9:13 pm#122

avatar
arisu_darkon
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 551
BKGC BKGC : 2468
Điểm đóng góp : 16
Đến từ : Vùng đất đầy Dứa và Sẻ.
Stt : Giai đẹp giai đẹp giai đẹp é vờ ri que \=w=/

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Thực là có lỗi với Cat quá, dạo này vô năm học rồi nên bận tối mặt tối mũi, chả có thời gian mà ra chap fic mình nữa là com cho bạn (chị Dương) nữa :haiz: :haiz: :haiz:
Chap Mas HẸN với chị Mizuo là hay nhất đó, vẫn thích đọc đi đọc lại chap đó à :domat:
Chị Mizuo buồn quá à :tatoi: :tatoi: :tatoi: , mà phần nè bạn nhớ cho cả cái phụ chương đám cưới của Mas chan với Mizuo san nữa nhá.
:bye: :bye: :bye:


Chữ ký của arisu_darkon

Thời gian biểu của bạn:

Từ 6am đến 6pm, bạn là bao bạn nữ bình thường như ai.

Từ 6pm đến 6am hôm sau, bạn là con điên chính hiệu, nhiều lúc nhà tự nhiên phát ra tiếng hét vang vọng mà chả hỉu nguyên do là đâu (là bạn).

Vì thế những ai có nhu cầu làm ơn hẹn gặp bạn vào khoảng thời gian bạn bình thường, còn lúc bạn điên thì bố mẹ cũng không chặn được đâu. Cho nên đừng có mà dại dột động vô bạn từ 6pm trở đi nhá.

Fri Aug 31, 2012 4:09 pm#123
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3424
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên



Phần 2
Chap 12

Dù yêu quái chết đi không để lại cái xác chôn, dù yêu quái chết đi không cần tang lễ, phúng điếu, thì việc để tang 3 ngày vẫn là cần thiết, và nhà Marukura đã làm điều đó.

Hôm nay là ngày thứ tư, khăn tang đã được tháo bỏ. Gia đình Elfin đã chuyển về nhà cũ của mình, vì như chủ nhân của họ nói: thời gian để yên tĩnh 1 mình đã hết, giờ cần phải sắp xếp lại công việc trong nhà. Klaus cũng tới giúp họ 1 tay.

...........................

Cùng lúc ấy, ở nhà Kazami có 1 kẻ đã bắt đầu xuất phát tới Kyoto. Bốn hôm trước, kẻ đó đã thu dọn toàn bộ bụi trong nhà mình vào 1 cái lọ. Trong số bụi ấy, sẽ có 1 phần là cha của người con gái quan trọng với cậu. Đã có lần cô ấy nói quan hệ cha con cô ấy không được tốt cho lắm, thế nhưng cậu vẫn cất giữ chỗ bụi đó cẩn thận, vì biết đâu cô ấy sẽ muốn có nó. Và thế là cậu cầm cái lọ chứa thứ đó lên đường.

Masquerade có khả năng di chuyển tức thời, nhưng bán kính di chuyển có 50m thôi, điều đó khiến cậu cũng mất khá nhiều thời gian. Hơn nữa cậu cũng chưa từng đi xa như thế bao giờ. Khi ở nhà, thầy cậu_Hydra đã cho cậu 1 tấm bản đồ tới Kyoto chi tiết lắm rồi, nhưng cậu lại để mất ở đâu không biết >.< và thế là vừa đi vừa hỏi đường nên mất thêm 1 khoảng thời gian kha khá nữa.

Rốt cuộc, 3 ngày sau, cậu cũng tới nơi mình muốn...

Mas tới nhà chính. Mọi thứ vắng hoe, không 1 bóng người đúng như cậu đoán. Nhưng cậu có cảm giác nhất định người cậu muốn tìm ở đây chứ không ở đâu khác. Và thế là đôi chân lại bắt đầu lùng sục các ngõ ngách. Sau 1 hồi mấy lần vòng đi vòng lại rồi quay trở về vị trí cũ=.=, Mas cũng bước tới 1 con đường khá nhỏ, được rào chắc chắn. Vô thức, cậu bước vào đó.

Con đường dẫn đến 1 nơi bạt ngàn sắc vàng của mai. Những cây mai mọc không đều, người ta có cảm giác mình đang ở 1 khu rừng mai mọc tự nhiên. Mas gãi gãi lên tấm mặt nạ thủy tinh của 1 một cách vô nghĩa, tự nhủ hình như mình đi nhầm chỗ và tính quay về. Nhưng khi cậu vừa xoay gót thì có tiếng con trai hỏi, giọng đe dọa:

-Ngươi là ai?

Mas quay về phía kẻ đó. Đó là 1 yêu quái mặc áo khoác màu xanh đậm, mái tóc ngắn ngang vai có màu bạc trắng và đôi lông mày hình ziczac khá kì cục. Lập tức, theo thói quen được hình thành cách đây mấy ngày, Mas đứng thẳng với tư thế cao ngạo của người trên:

-Còn ngươi, là ai?

Kẻ kia có vẻ khó chịu, đáp trả:

-Quá vô lễ! Ngươi nghĩ chỗ này có thể tới tùy tiện thế sao!

Tự nhiên Mas nảy ra ý nghĩ rất có thể đây là người nhà Marukura, và có thể hắn ta biết người cậu cần tìm đang ở đâu. Đang định “hỏi thăm” người đó thì kẻ đối diện cậu đã rút con dao dài ở thắt lưng ra tấn công cậu. Thế là, lại là 1 thói quen khác mới hình thành, Mas rút cây kiếm ra đấu lại.

Một cây kiếm và 1 cây dao dài, lợi thế nghe qua cũng biết thuộc về ai. Mas đưa một đường ngọt xớt qua cổ kẻ đó, nhưng hắn đã kịp thời cúi xuống, kết quả vài lọn tóc trắng rơi xuống đất. Kẻ đó chống 2 tay xuống đất lấy đà, đạp 1 cú lên ngực Mas, cậu nghiêng người tránh đòn đó, vòng qua sau kẻ khiêu chiến mình, vung 1 nhát kiếm không nương tay. Kẻ đó lăn qua 1 bên để tránh. Tay hắn vung lên, một luồng nước bao chặt lấy Mas. Lập tức Mas dùng khả năng di chuyển tức thời thoát ra khỏi chỗ đó. Cậu vung kiếm lần thứ 2. Lần này quyết không lệch mục tiêu nữa. Thanh kiếm chuẩn bị chặt xuống thì...

-Dừng lại!

Mas sững người. Giọng nói này chỉ có thể là...

Một người con gái tóc xanh đứng chặn giữa cậu và tên tóc trắng kia. Cô ấy giơ tay sang 2 bên để ngăn cho 2 người không xông vào nhau nữa

-Mas! Klaus! Dừng lại! Người nhà mình cả!_cô nói vội tới nỗi những tiếng này gần như ríu vào nhau, tuy nhiên, câu cuối cùng là nghe rõ nhất.

-Người nhà mình?_2 tên con trai kia ngây ngô hỏi lại

Lập tức cô gái tóc xanh ở giữa bối rối thấy rõ. Nhận ra mình lỡ lời, cô bắt đầu cáu để chữa thẹn, vội quay sang Klaus:

-Tôi không nói ngài!

-Thế nói tôi à?_Mas hỏi với giọng còn ngây ngô hơn lúc nãy

-Cậu im đi!_hình như trên má Mizuo có vệt hồn mờ mờ

Nhưng vấn đề quan trọng ở đây không phải câu nói lỡ lời kia, mà là sự xuất hiện của cả 3 người. Klaus đứng dậy, hỏi Mizuo:

-Tiểu thư, đó là ai?

Mizuo nhìn thẳng vào Mas:

-Đệ nhị nhà Kazami_sau đó cô xoay người lại, đi ra chỗ khác_Klaus, phiền ngài về nhà chính. Mas, đi theo ta.

Hai người con trai kia nhìn nhau không mấy ưa cho lắm (không chắc Klaus biết Mas nhìn mình thế nào vì cậu vẫn đeo mặt nạ). Sau đó đường ai nấy đi.

................................

Mizuo dừng lại trước bờ hồ. Ánh mặt trời lấp lóa, bóng mai phản chiếu xuống nước, mặt hồ như được dát vàng. Không gian tĩnh mịch bao phủ. Mizuo quay lại nhìn thẳng vào Mas, chất giọng không âm sắc:

-Cậu tới đây làm gì?

Mas đưa cho Miuzo cái lọ và giải thích. Cô sững người 1 lúc rồi đón lấy cái bình, đầu hơi cúi xuống, lí nhí:

-Cảm ơn

Trong khi yêu quái tóc xanh đang rải bụi xuống hồ thì Mas đã tháo bỏ chiếc mặt nạ, đôi mắt xám ngước lên những tán mai vàng:

-Mizuo, loài hoa này rất giống em

Nắm bụi cuối cùng trong tay đã bay đi. Mizuo đưa cho Mas cái lọ rồi gọn lỏn:

-Về đi

Mas ngạc nhiên:

-Gì cơ?

-Về đi, và từ sau đừng có tới đây nữa.

-Tại sao chứ!

Mizuo không đáp. Cô cũng lảng tránh không nhìn thẳng vào người con trai bên cạnh mình. Mỗi lần nhìn cậu, cô lại thấy tội lỗi dâng đầy trong mình. Khi cô xoay gót bỏ đi thì Mas nắm chặt lấy tay cô ngăn lại:

-Mizuo, hãy lấy tôi nhé!

Con trai nhà Kazami đúng là toàn có những câu tỏ tình gây shock vào những lúc không phù hợp. Thế nhưng, hình như đây đã từng là câu nói cô yêu quái tóc xanh kia muốn nghe thì phải. Tuy nhiên, bây giờ thì không thế nữa. Cô giật tay mình ra khỏi tay Mas:

-Masquerade, cậu đừng có ăn nói linh tinh! Ta đã có hôn ước rồi! Chính là người vừa lúc nãy cậu gặp đấy.

Lần đầu tiên Mizuo gọi đầy đủ tên cậu ra. Dường như khoảng cách giữa cô và cậu đã thay đổi rất nhiều. Thế nhưng Mas vẫn phản đối:

-Hôn ước thì sao chứ! Tôi có thể cướp em về được mà! Em cũng không yêu hắn ta có đúng không!

Chính xác. Những gì Mas nói là những gì Mizuo đã từng dự tính: cậu sẽ tự nguyện trở thành nhân vật chính trong việc cướp cô khỏi cuộc hôn nhân giả kia. Thế nhưng giờ cô hoàn toàn không mong muốn điều ấy nữa. Cô nợ cậu quá nhiều, nợ nhà Kazami quá nhiều. Cô đã khiến nhiều người phải liên lụy, và giờ cô không muốn tiếp tục lợi dụng người trước mặt mình nữa. Nhất là khi, tình cảm của cô dành cho cậu đã trở nên đặc biệt, không còn như trước nữa...

Vậy thì, để cậu ghét bỏ và tránh xa cô, cô phải nói sự thật:

-Masquerade, cậu nghe kĩ đây này: đã có lần ta nói với cậu rằng ta cố tình tiếp cận cậu đúng không? Vậy lí do này: cậu là con trai của Shun Kazami, theo truyền thuyết kể lại, cậu sẽ là người thứ 2 tiêu diệt Kazarina. Ta căn hận bà ta. Vì thế ta muốn mượn tay cậu giúp ta trả thù.

-Điều này tôi biết chứ_Mas trả lời tỉnh bơ khiến Mizuo sững sờ

Nuốt nước bọt, cô tiếp:

-Không chỉ thế, cậu chính là thứ duy nhất Alice-sama để lại trên cõi đời này. Nhìn vào cậu, ta thấy có nét nào của chị ấy. Xét cho cùng, ta coi cậu như 1 vật thế thân

-Cái này tôi cũng biết

Mizuo choáng toàn tập. Tại sao cậu lại biết? Biết như thế nào? Mà tại sao khi biết rõ điều ấy cậu vẫn muốn lấy cô cơ chứ?

Gió thoảng qua làm những cành mai đứng đưa. Vài cánh hoa bay giữa 2 người. Không khí đột nhiên chùng xuống. Mas nói với giọng nghiêm túc:

-Vì tôi yêu em, cho nên tôi chấp nhận tất cả. Chỉ cần em bên tôi là quá đủ. Dù em có nghĩ thế nào về tôi, tôi cũng không quan tâm.

Mizuo bật cười khan dù cho trái tim cô đang quặn thắt. Buồn cười lắm chứ! Tại sao lại có kẻ ngu ngốc đến thế? Biết mình bị lợi dụng mà vẫn đâm đầu vào là sao?

-Đồ ngốc, đừng nói những câu vớ vẫn ấy nữa

Giọng cô có gì nghẹn lại thấy rõ. Đôi mắt màu biển vội vã quay đi, và Mas lại nắm chặt lấy tay cô lần nữa.

Ngay lập tức, bàn tay còn lại của Mizuo đưa lên đầu tháo sợi ruy băng xuống. Một cái vung tay thật mạnh, sợi dây gai cắt đứt mấy sợi tóc vàng. Không dừng lại, cô tiếp tục bồi thêm 1 đòn khác.

Theo phản xạ, Mas lập tức buông tay Mizuo, rút kiếm ra đánh trả. Đường kiếm của cậu đi một cách không khoan nhượng. Hình như Mizuo chỉ chờ có thế, cô ấy tấn công yếu hẳn. Mũi kiếm của thanh Harusame nhanh chóng đặt lên cổ họng của cô yêu quái Kyoto. Thế là Mizuo đẩy cổ lên phía trước để mũi kiếm cắm sâu hơn.

Mas lúng túng thu kiếm lại, nhưng vẫn khiến cho cái cổ trắng ngần xuất hiện 1 vết rỉ đỏ. Mizuo cười gằn:

-Nếu cậu không giết được tôi, thì hãy quên tôi đi!

Nói rồi cô ấy chạy biến. Mas sững sờ nhìn dáng áo xanh đó biến mất. Cô ấy, thật sự muốn đoạn tuyệt sao? Sao cô ấy cứ thích làm cậu phải đâu đến thế?

...............................

Mizuo dừng lại sau 1 gốc mai già, tay đưa lên quệt thứ chất lỏng cay xè nơi khóe mắt. Bỗng cô giật mình: cô khóc ư? Trước nay, nước mắt cô chỉ dành cho 3 người. Vậy tại sao, lần này vì cái gì cô lại khóc? Bàn tay cô nắm chặt lấy ngực mình. Trái tim cô giờ đau lắm...

...............................

Không khí trở nên oi nồng khó chịu. Đó là dấu hiệu cho 1 cơn bão sắp tới. Thế nhưng trước khi ông trời thực hiện điều ấy, thì với ai đó, cơn bão lòng đã xuất hiện....

=============
Vậy là giải thích được ý muốn lợi dụng Mas của Mizuo. Viết xong thấy mấy cái này cũng không nghiêm trọng cho lắm=.=
...............................
Têm là trận đấu giữa Mas với Klaus
Phong bì là trận đấu giữa Mas với Mizuo


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sat Sep 01, 2012 11:38 am#124
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3424
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Này mọi người
đọc xong là com cho mình đó .Cấm đọc chùa
Nhớ đó nha


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sat Sep 01, 2012 5:22 pm#125

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2604
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Đọc xong thì com nè, đừng giết evil nhé. Evil túm cái phong bì, ôi chà chà. Mas nhà ta cuồng vì tình gớm nhẩy, thôi thôi, tác giả cho hai người cưới nhau đi cho nó lành, cho người đọc vui nào :covu: sau đó thì chết cũng được không sao hết. Đúng là giông bão, haiz, nghe nó mà buồn đứt ruột a.

Mong chap mới nhé (đã com rồi đấy)


Chữ ký của evildevil

#126
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai


Chữ ký của Sponsored content

(Bakugan Fanfic) Hoa Qúai

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 5 trong tổng số 10 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-