(Bakugan Fanfic) Hoa QúaiXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Next
Sun Oct 28, 2012 4:12 pm#176
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3138
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên



Phần3:

Chap3:

“Boooongggggggggggg”

Tiếng chuông ngân vang, thật dài, xé tan màn đêm tĩnh mịch.

Chuông chùa_thứ trước nay vẫn được coi là 1 đơn ân xá giúp cho ma quỷ dưới địa ngục được tạm dừng hình phạt_cất tiếng vọng như khơi dậy sự âm u của dương gian, khiến cho người ta rợn xương sống. Cứ đều đặn 12 giờ đêm, âm thanh này lại xuất hiện quanh khu phố Ukiyoe. Nhưng tuyệt nhiên, trong bán kính 5 km trở lại đây, không hề có 1 ngôi chùa nào. Vậy mà, tiếng chuông đó, cứ vang lên hàng đêm. Nó, giống như tiếng ma quỷ gọi nhau đi dạ hành...

........................................

Thứ âm thanh quỷ dị đó lại cất lên.

Tại 1 phòng trọ nhỏ trong khu Ukiyoe, bên cửa sổ, nơi duy nhất có ánh sáng nhờ đèn đường chiếu vào, có 1 người con gái tóc xanh đang xiết chặt bàn tay lại. Trước mặt người đó là 1 hình nhân bằng giấy, mặc 1 chiếc áo yukata đỏ rực như màu lửa, đã bị rách tươm do lưỡi dao găm cắm vào...

-Ngay cả 1 tên yêu quèn cũng chưa hạ bao giờ, vậy thì làm sao có thể tiêu diệt được thống lĩnh của chúng đây!

Tiếng than đó chỉ gầm gừ trong cổ họng người con gái, nhưng nó vẫn lọt vào tai kẻ khác 1 cách rõ mồn một. Kẻ đó, đứng bên ngoài căn phòng, sát mép cửa sổ, đủ để người con gái kia không nhận ra mình. Và kẻ đó, cũng đang khoác trên người 1 chiếc áo đỏ rực của lửa.

...............................

(trường trung học Tokyo, lớp 11A1)

-Runo chan!

Mira hứng khởi chào người bạn mới thân của mình, nhưng khuôn mặt cô lập tức ỉu xìu khi mà thấy bộ dạng thảm hại của Runo

-Nah, tối qua bạn thức trắng đêm hả? Sao mắt thâm quầng như gấu trúc vậy?_giọng Mira ái ngại

Đáp lại, Runo chán nản lắc đầu, cô đưa tay lên miệng để che 1 cái ngáp rồi uể oải trả lời:

-Không thức trắng, chỉ là đi lòng vòng quanh khu phố từ 12 giờ đêm đến 3 giờ sáng thôi...

-Cái gì! Bộ bạn bị mộng du hả!_Ace, kẻ ngồi cạnh Mira, tròn mắt mà hỏi

Kết quả cho câu hỏi ngớ ngẩn ấy là 1 cái cốc đầu từ cô bạn tóc cam, và hệ quả tiếp theo là 1 cuộc đấu khẩu không cân sức của 2 người cứng đầu. Trước cảnh tượng “dễ thương” đó, Runo bất giác bật cười. Rồi nhanh chóng, cảm xúc của cô bị gián đoạn bởi câu hỏi đầy chất hào hứng nhưng không kém phần nghiêm trọng của cậu bạn tóc tím hồng:

-Bạn sống ở khu Ukiyoe đúng không?

Một cái gật đầu, lập tức, Baron khẽ rùng mình, cậu cất lên chất giọng đầy kịch tính:

-Người ta nói ở khu đó có ma quỷ sinh sống đấy. Cứ 12 giờ đêm, sẽ có tiếng chuông gọi hồn chúng. Tuy nhiên, xung quanh đó không hề ở đâu có chuông cả. Thật là 1 nơi rùng rợn. Vậy mà bạn lại dám ra ngoài vào tầm ấy, không sợ gặp ma sao?

Runo đặt phịch cái cặp xuống bàn, tỏ vẻ chán nản:

-Số mình đâu có tốt đến vậy. Tới Tokyo gần 1 tháng trời, đã cố ý chọn nơi đồn có nhiều ma quỷ nhất để ở, rốt cuộc có gặp mống nào đâu...

-Bạn không gặp chúng thì càng tốt chứ sao_Dan, kẻ mà ngày hôm nay đã lập kỉ lục cho việc không đi học muộn, lên tiếng_à, ý mình là ma quỷ cũng không phải thứ tốt đẹp gì, nếu...nếu bạn có gặp chúng...nhỡ gặp chuyện chẳng lành thì..._càng lúc, giọng nói của cậu càng nhỏ đi khi bị ánh mắt viên đạn của Runo lấn át, và cuối cùng, nó tắt hẳn.

-Nhưng mình là 1 onmyoji mà! Từ trước tới giờ mình vẫn chưa tiêu diệt 1 yêu quái nào cả! Cứ thế này làm sao mình nối nghiệp tổ tiên ĐƯỢC ĐÂY!

Có vẻ như bao nhiêu bực dọc của 1 đêm thức trắng, Runo đều trút lên đầu Dan cả, nó khiến cho cậu bạn tóc nâu có cảm giác mình nhỏ đi vài tuổi, và đang bị “đàn chị” dạy dỗ.

-Mình mới nhận được 1 thứ, có lẽ sẽ là nó sẽ rất tốt để bạn thử nghiệm khả năng của mình đấy Runo à~ Baron lên tiếng, chất giọng của cậu trở nên vô cùng “nham hiểm”

......................................

Cuối giờ tan học, mọi người trong nhóm “Những kẻ khắc tinh của yêu quái” được Baron dẫn đến 1 ngôi nhà bỏ hoang phía sau trường. Nơi đây đã cũ tới nỗi nó không ra hồn 1 ngồi nhà nữa. Hơn 1 nửa căn nhà bị sập xuống, bị cỏ cây vùi lấp gần hết; nửa còn lại, cũng chỉ là 1 bức tường trát đất đã bung tróc, để lộ cả bộ khung bằng tre phía bên trong. Phía “trong” căn nhà, chính xác là phần giữa của bức tường xuống cấp và phần mái đổ sụp, có những bộ bàn ghế mục nát, nằm chỏng trơ. Xung quanh, không hiểu từ bao giờ, mạng nhện chăng đầy. Có lẽ là từ lâu lắm rồi, vì những nơi tồi tàn như thế này, chắc loài nhện cũng thấy nản mà chẳng thèm chăng tơ. Tất nhiên, nó khiến cho người ta khi bước vào có cảm giác rùng rợn.

-Baron, cậu tính bầy trò gì nữa vậy?_Ace nhăn mặt hỏi

Baron quay đầu lại nhìn Ace, nở 1 nụ cười rất ư là mãn nguyện:

-Đương nhiên mình muốn cho các bạn thấy bằng chứng về yêu quái_thứ mà mình phải dày công vất vả mới tìm ra~

Mọi người quanh đó, trừ Runo, đều nghệt mặt ra. Vốn dĩ, từ trước tới nay họ đều không hứng thú với những suy nghĩ về yêu quái của Baron, và nữa, Baron chẳng bao giờ cho họ xem thứ được gọi là bằng-chứng-về-yêu-quái nào tử tế và đáng tin cả.

Baron chuẩn bị phát biểu màn cao trào của mình thì 1 bóng áo hồng ở đâu xuất hiện, lao tới khoác chặt lấy cánh tay của Dan:

-Thiếu chủ! Sao cậu không về nhà ngay mà lại ra đây thế này!

-Ơ ơ...Julie...ta có chút việc, chốc...ta về ngay ấy mà...

-Việc gì?_giọng của cô nàng tóc trắng sặc mùi hình sự

-Mình đang chuẩn bị cho mọi người xem bằng chứng về sự tồn tại của yêu quái. Bạn có muốn xem không?_Baron nói đầy tự hào, lập tức cậu nhận được cái gật đầu chắc nịch gần như tức khắc của cô bạn lớp bên.

Rồi, Baron lôi từ trong cặp xách ra 1 con búp bê, có thể nói là xấu không còn gì xấu hơn. Con búp bê này có hình dạng của 1 bé gái Nhật, mái tóc đen bù xù, dài tới tận gót chân. Cậu cẩn thận đặt món đồ chơi cũ mèm đó lên cái bàn mục nát bên cạnh, rồi lôi từ trong túi 1 quyển sổ tay khác, hăng hái thuyết trình:

-Người cho mình con búp bê này nói rằng, đã có yêu quái ám vào nó, dù người ấy có vứt đi ở tận đâu thì chẳng mấy chốc, nó lại xuất hiện trong nhà người ấy. Thi thoảng, người ấy thấy từ khóe mắt của nó trào ra thứ gì đó đen sì như máu...

Mọi người đều tập trung vào Baron, để nghe câu chuyện mà họ-cố-tỏ-ra-hứng-thú. Duy chỉ có Dan_ người biết rõ yêu quái như lòng bàn tay mình_là quay đi chỗ khác. Cậu chăm chú nhìn con búp bê, bỗng nhiên giật thót mình khi nhận ra 1 dòng huyết lệ chảy ra từ đôi mắt vô hồn của món đồ chơi bằng vải đó. Thế là nhanh như cắt, cậu nhóc tóc nâu lao vào ôm chầm lấy con búp bê, cốt để không ai nhìn thấy thứ cậu vừa mới nhìn. Cú nhảy mạnh tới nỗi Julie đang bám vào tay cậu cũng bị xô theo.

-Này! Cậu làm trò gì đấy!_Baron gắt lên, rõ ràng không hài lòng khi mà cuộc thuyết trình của mình bị gián đoạn

-À..à...tại cậu nói làm mình tò mò quá, nên muốn lại sát con búp bê hơn nữa để xác thực ấy mà_Dan cười 1 cách ngô nghê

-Vậy thì cẩn thận vào đấy, con đó khó khăn lắm mình mới có, cậu mà làm hỏng thì liệu hồn!

Baron đằng hắng rồi tiếp tục công cuộc dang dở của mình, còn Dan thì thở phào nhẹ nhõm, cậu hướng mắt xuống phía dưới, nơi con búp bê đang nằm, khuôn mặt trắng bệch của nó không để lại 1 chút dấu tích gì của dòng máu đen vừa nãy...

-Người cho mình con búp bê còn nói đôi khi tóc nó mọc dài ra, cứ nghoe nguẩy như đầu rắn vậy...

Trong đôi đồng tử ruby của Dan, bắt đầu phản chiếu hình ảnh con búp bê vải với mái tóc lòa xòa dài gần nửa mét, có thể cử động như 1 cơ thể sống

-Và thậm chí, người đó còn thấy...

Từ người con búp bê đâm ra rất nhìu dao kíêm sắc bén. Nó vọt lên, đâm vào đám người đang say sửa “nghe giảng”. Dan hét lên:

-Baron! Dừng lại ngay!

Tiếng hét của cậu khiến mọi người phân tâm, họ quay ra và phát hiện sự tấn công của con yêu quái búp bê kia.

-AAAAAAAAAA!_ Tiếng hét có biên độ cao ngất đó là do Mira và Baron đồng thanh mà thành, còn Ace, shock quá không thốt nên lời=.=

Những mũi dao bạc lao vun vút về phía mọi người. Dan mở to mắt, hoảng hốt khi thấy bạn mình bị tấn công mà không biết làm gì. Bỗng, tiếng kim loại từ đâu va vào nhau chát chúa. Những mũi dao bị chặn lại, rơi bộp xuống đất. Một làn khói bốc lên, như 1 bức màn bảo vệ đám Baron. Rồi bức màn đó tụ lại, tấn công con búp bê. Món đồ chơi bằng vải đó tan tành xác pháo.

Khi mọi người vẫn còn chưa hiểu mô tê răng rứa cái gì thì làn khói kia đã biến mất, để lộ hình ảnh 1 cô gái tóc xanh với mớ bùa ngải kẹp đầy giữa các ngón tay...

===========================

Tem là con búp bê

Phong bì là mớ bùa kia

.....................................

Vừa viết vừa ngủ, nếu chap dở quá hay có những lỗi sai không đáng chấp nhận, mong mọi người bỏ quá=.-=


Com cho tác giả nhé mọi người


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Mon Oct 29, 2012 8:58 am#177

evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2318
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

*vớ con búp bê* *ngó qua ngó lại*

Độ dài đã trở lại như xưa (evil không có cây thước đo, nên không chắc có đúng không nhưng cũng có thể gọi là vậy đi). Nói thật là chẳng biết gì để nhận xét, vì tác giả viết hay lắm rồi không ý kiến. Thôi thì vòi vĩnh tác giả cho xin cái ngoại truyện của Ren với Fabia nhé.

*nhét vô tủ quần áo của mama*


Chữ ký của evildevil

Mon Oct 29, 2012 8:12 pm#178

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10308
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Oi oi, sao Evil ác quá vậy, không com cho mình nổi 1 lời=.=
Nếu bạn không có ý kiến gì về fic thì nhận xét mấy bức vẽ mình đăng đi *chỉ lên thảo luận trước*
@Cat: từ sau em có muốn nói gì thì dùng màu chữ khác đi, chứ đang lời cuả chị, em chêm lời em vào, nghe ngang lắm


chap ế, theo lời khuyên cuả Max, cắn răng mà ra chap mới vậy TT^TT


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Wed Oct 31, 2012 9:53 am#179
Presea_Clef
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 20
BKGC BKGC : 1720
Điểm đóng góp : 7
Đến từ : Crepuscule
Stt : Trên thế giới này không có gì là ngẫu nhiên, tất cả đều là tất nhiên.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Ah! Có truyện hay *nhảy vào đọc từ đầu chí cuối*
Cho xin cái phong bì, nhà em dạo này nhiều chuột quá, dán bùa lên xem có đỡ không *hì hục quét keo*
Trước nay toàn đọc chùa, thật là thất lễ :th10:
Runo đã thấy Dan trong hình dạng yêu quái đâu mà làm hình nhân giấy mặc áo yutaka đỏ được :hoi: , thiên tài tiên tri àh :loe:
Dan cứ hấp tấp thế lộ hết thân phận giờ, chả biết thế nào là kiềm chế cả, khác hẳn hai đời trước, về học tập thêm đi nhá *đá văng Dan về nhà*
Nói gọn lại, em thấy fic quá tuyệt vời ông mặt trời, viết đều lên đi tg, chờ lâu sốt ruột lắm :laplanh:


Chữ ký của Presea_Clef

Con người ta chỉ sống được một lần thôi
       Vậy nên hãy sống hết mình để sau này không bao giờ phải hối tiếc dù chỉ là 1 giây


Wed Oct 31, 2012 5:46 pm#180

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10308
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Lại biết thêm 1 người đọc chùa=.=
Runo không nhìn thấy Dan, nhưng dòng họ onmyouji thì có đấy =]], hơi khó hiểu nhưng em cứ chờ diễn biến nhé
Với lại đừng vội chê Dan thế, yêu quái Dan còn chưa thể hiện mà X-)
Tình hình là chuyến này rất bận, nhưng mình sẽ cố gắng ra chap (nhưng với 1 điều kiện nữa là có người com, viết mà không ai đọc thì viết làm gìTT^TT)


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Wed Oct 31, 2012 5:52 pm#181
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3138
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Thì bình thường toàn đọc chùa mà chị .Sau này nếu Runo lấy Dan thì chắc dòng họ Omyouji tức giận lắm vì omyouji giết yêu quái chứ không ưa yêu quái .Phải không chị Dương dễ thương ?


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Thu Nov 01, 2012 11:48 am#182

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10308
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Đọc chùa? Sao em cứ động đến nỗi đau của chị mãi vậyTT^TT
mà cái dòng onmyouji có giận hay không, đọc phần 1 là có thể đoán ra được mà X-)
Với lại phần này cũng đâu chỉ có cặp DanxRuno đâu, chị đã nói từ cuối phần 2 đấy thôi
Em cũng đừng gọi chị bằng từ "dễ thương", nó cứ làm sao ấy
Đại khái thế thôi nhé, khi nào chị có chap mới thì em đăng, đừng hỏi thêm gì cả


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sun Nov 04, 2012 12:18 pm#183
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2368
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Có chap mới !
Hix. Hôm đó tính giựt tem nhưng nhìn đồng hồ muộn học rồi nên không luôn.
Chap này hay lắm à! Sao muốn có con búp bê đó quá đi mất!
Hóng chap nha!


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Sun Nov 04, 2012 4:19 pm#184
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3138
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Cám ơn mọi người đã ủng hộ mình nhiều nha
@Ranka : Ranka ơi bạn không nên post 3 bài liên tục như thế chứ ,MOD Ficrion vào là chết đó bạn ,lần sau bạn nhớ cẩn thận nha .
@Dương : Chị Dương ơi ,thứ sau tuần sau lớp em kiểm tra 1 tiết môn Văn mà bà cô Văn bà bắt học từ bài đầu tiên đến bài hiện tại mà có tới hơn 40 bài lận đó chị .Chắc em chết quá


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sun Nov 04, 2012 6:40 pm#185

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10308
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Rốt cuộc vẫn chẳng ai com ảnh =.=
@Ranka: bạn onl di động đúng không? Nhìn kiểu lặp thảo luận là đoán liền à ^^
@Cat:ủng hộ em? Thật sự chị không thích cách nói này cuả em>.<


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Tue Nov 06, 2012 4:22 pm#186

Sanyonara
Cmod

Pet
:: Ciel-GirlSebastianLenRinTsuna - CáMukuro - Dứa
::
Super staffHuy chương ModChia sẻ cảm xúcBình Máu
Senbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 2836
BKGC BKGC : 37247
Điểm đóng góp : 40
Đến từ : Hội những thằng ngấm ngầm biến thái
Stt : Tui đã 100 tuổi rồi >v<~

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Đã xóa các bài trùng


Chữ ký của Sanyonara

[Gửi ngàn nụ hôn tới YuYu xinh đẹp ( ´∀`)]

Sat Nov 10, 2012 5:48 pm#187
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3138
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên



Phần 3

Chap 4:

Một nụ cười vẽ lên trong làn khói bụi mờ ảo ấy.

Dan có thể cảm nhận được bàn tay của Julie đang níu chặt lấy vạt áo mình. Và bản thân cậu, cũng lờ mờ thấy rằng Runo không phải 1 onmyouji đơn giản như cậu nghĩ...

Lớp bụi tan hẳn, những mảnh vải vụn từ cơ thể con búp bê vương vãi khắp nơi, từ nó, có gì đó đỏ thẫm, còn ướt, giống như máu vậy.

-Yeah! Mình thành công rồi! Không ngờ giết 1 yêu quái dễ dàng vậy. Lần đầu tiên của mình đấy, trước nay mình toàn học trên lí thuyết thôi à!

Runo reo lên sung sướng, và từ bao giờ, nắm chặt lấy tay còn lại, không bị Julie ôm của Dan mà lắc

-Lần...lần đầu tiên ...sao...

Dan chưa kịp nói hết câu thì người con gái tóc trắng bên cạnh cậu đã gạt tay Runo ra, vẻ mặt khó đoán, gọn lỏn:

-Xin phép nhé, nhà Dan có việc, bọn mình phải về trước đây.

Và như mọi lần, chẳng cần biết cậu có đồng ý hay không, Julie cũng lôi tuột cậu về, bỏ mặc lại đám bạn vẫn còn ngơ người vì vừa thoát chết của cậu, và cả cô onmyouji đó nữa.

...........................................

(Tại phòng của Dan)

Dan bị thuộc hạ của mình kéo 1 mạch từ trường về tận phòng riêng. Cậu còn chưa kịp có 1 giây để thở thì Julie đã đóng kín cửa, thuyết trình cho cậu 1 bài, người ngoài nhìn vào không bao giờ nghĩ đó là cách thuộc hạ nói với chủ:

-Thiếu chủ, người thấy rồi chứ? Nhỏ onmyouji đó thật không thường chút nào! Chỉ trong có 1 chốc 1 lát mà nó đã tiêu diệt được con yêu đó. Ừ thì đó cũng chỉ là thứ yêu tầm thường, nhưng ai mà biết được trong chiêu thức đó, nó dùng bao nhiêu sức mạnh?

-Nhưng...Runo nói đây là lần đầu tiên...

-Chính vì là lần đầu tiên lại càng nguy hiểm _ngay lập tức Julie chặn họng Dan_tới khi con nhỏ đó thành thạo và trở thành 1 onmyouji kinh nghiệm thì sớm muộn gì người cũng bị phát hiện thôi thiếu chủ à! Đừng quên mục tiêu của nó là tiêu diệt thống lĩnh yêu quái. Mà chẳng phải thống lĩnh yêu quái đang sờ sờ trước mặt nó hay sao? Người thử nghĩ xem, 1 ngày nào đó nhỏ onmyouji đó phát hiện thiếu chủ không phải 1 con người bình thường, nhỏ có buông tha cơ hội tấn công người hay không?

Dan vừa mở miệng ra định nói gì đó thì Julie đã chỉ thẳng mặt cậu, ý bảo im lặng (trời ơi, sao thuộc hạ mà hỗn vậy^^):

-Người cứ để tôi nói nốt. Đành rằng tôi biết khi là yêu quái, người cũng chẳng phải tay vừa, nhưng nếu cô ta tấn công khi người mang hình dáng này là sao? Cực-kì- nguy- hiểm. Mà người thì lúc nào cũng tách ra khỏi tôi và Billy, nếu chẳng may người có mệnh hệ nào thật thì có phải tôi mang tội chết với nhị vị lão gia và phu nhân rồi không!

Cứ thế, tràng này tiếp nối tràng kia, càng ngày giọng Julie càng nhấn mạnh, như thể cảm xúc kìm nén của cô lâu lắm rồi, giờ phải tuôn ra hết mới chịu được. Dan_đường đường là thiếu chủ nhà Kazami_cũng chỉ dám im re mà ngồi chịu trận. Cho tới khi yêu quái tóc trắng trước mặt cậu phải dừng lại để lấy hơi, Dan mới có cơ hội ho he:

-Rồi, ta biết rồi, ta sẽ chú ý, ta nhất định sẽ không để mình bị phát hiện đâu. Đảm bảo đấy.

Mặt Julie cau lại, như thể muốn tuôn thêm 1 tràng nữa, nhưng rồi nhận ra bản mặt vô cùng khổ sở của Dan lúc bấy giờ, cô mới buông 1 lời xin lỗi cộc cằn rồi ra khỏi phòng cậu. Khi cánh cửa sập mạnh trước mặt mình và yên chí nó không bị mở ra nữa, Dan mới thở phào, lẩm bẩm: “Rốt cuộc Julie là thuộc hạ hay bảo mẫu của mình đây...Mà, Runo, nếu biết mình là yêu quái, có thật...cô ấy sẽ giết mình không...”

Trong căn phòng của vị thiếu chủ, có tiếng thở dài sườn sượt, và cả tiếng ai đó lười biếng thả phịch mình xuống sàn nhà gỗ...

........................................

(flash back)

Roạcccccc....

Với 1 đứa con trai cẩu thả và nghịch ngợm, thì chẳng có gì là lạ khi mà cái cặp của Dan bị rách 1 đường to tướng và trở nên hoàn toàn vô dụng. Nhưng mà rách lúc nào chẳng rách, rách lúc này thì thật không còn gì khổ hơn. Đường về nhà là cả 1 đoạn dài, ấy vậy mà cậu phải ôm nguyên mớ sách vở bút thước lỉnh kỉnh này về sao? Đang loay hoay chưa biết làm gì thì cậu nhận ra 1 ai đó bước đến bên mình. Là Runo. Cô bạn gái có mái tóc óng màu trời ấy nhoẻn cười, giúp cậu thu dọn mớ sách vở rơi vãi rồi lật ngược đáy cặp lên:

-Như thế này là bạn có thể dùng tạm để về nhà rồi đấy. Lần sau nhớ mua 1 chiếc cặp chắc chắn hơn nhé!

Dan cũng chẳng nhớ chẳng xúc của mình lúc ấy thế nào nữa, nhưng chắc chắn là xấu hổ lắm. Trong phim toàn cảnh bạn trai ra giúp bạn gái, chứ cậu thì...Gật đầu qua loa, rồi tiện đường, cậu với Runo cùng đi về. Suốt quãng đường đi, Runo trò chuyện cởi mở, chẳng khác nào 1 con chim chích cứ tíu ta tí tít. Dan bỗng nhớ lại lần đầu tiên cậu gặp cô, hoàn toàn không giống như thế này. Cho tới khi gần tới nơi Runo trọ, cậu mới ngập ngừng thắc mắc của mình:

-Này, bạn còn nhớ lần đầu chúng mình gặp nhau chứ?

Như nhận ra điều gì đó, mặt Runo khẽ ửng hồng:

-Umk...có chuyện gì?

-Chỉ là mình thấy bạn không giống lúc đó, không phải bạn có chị em song sinh nào chứ?

Ý nghĩ đó của Dan khiến cô bạn onmyouji bật cười:

-Không đâu, chẳng qua... hm...mình mới chuyển từ Kyoto tới đây, chỉ có 1 mình, lạ nước lạ cái, nên...mình rất sợ va chạm với người khác. Lần đó gặp bạn, mình cứ tưởng tên nào đó kiếm cớ trêu chọc nên phải làm dữ, chứ thực ra... Cho mình xin lỗi nhé

Ra thế, bỗng dưng Dan lại thở phào, cậu có cảm giác hình như mình mới giữ lại được hình tượng của cô bạn mới đến vậy. Cơ mà, là sao nhỉ? Tại sao cậu phải giữ hình tượng của Runo cơ chứ?

Cuối cùng cũng tới nơi ở của Runo, trước khi vào nhà, cô bạn ngoái lại nhìn Dan, cố nói thêm:

-Dan này, dù sao cũng cảm ơn bạn rất nhiều nhé. Vì bọn mình biết trước nhau, nên mình có cảm giác bạn đã là người quen từ trước của mình, vào lớp học mình cũng không còn cảm giác xa lạ nữa. Nếu có gì, hãy giúp đỡ mình nhé.

Câu nói đó kết thúc bằng 1 nụ cười thật tươi. Vô tình, Dan thấy mặt mình nóng lên.

(End flashback)

........................................................

Ngày hôm sau, lại 1 lần nữa Dan lập kỉ lục không đi học muộn. Không biết bằng cách nào đó, Julie đã lấy được giấy chuyển lớp từ hiệu trưởng, chính thức học cùng lớp với cậu, và y rằng, việc đi về hằng ngày của cậu sẽ nằm gọn trong tầm kiểm soát của cô nàng tóc trắng.

Mira tỏ ra không được khỏe cho lắm. Như cô nàng giải thích thì “Liệu cậu có thể thấy ổn không khi mà tận mắt thấy 1 con ma chuẩn bị giết mình”. Tuy vậy, cô vẫn cố tới trường vì không muốn bỏ bài. Dan thầm ngưỡng mộ sự chăm chỉ này, nhất là khi so sánh với cậu, sự chăm chỉ lại càng được tôn thêm 1 bậc nữa.

Về phía Ace, cậu chàng cũng khá khủng hoảng, nhưng bù lại, suốt cả buổi học hôm đó, vì mệt nên Mira nhờ Ace chép bài và làm 1 số việc lặt vặt khác. Thử hỏi để đáp ứng yêu cầu đó, sao cậu nỡ tỏ ra mệt mỏi cơ chứ.

Baron thì khỏi nói. Hôm nay cậu ta đã xin chữ kí của Runo, sau đó không ngớt lời hỏi cô những điều về yêu quái. Tất cả mọi khía cạnh. Xem ra bệnh “cuồng yêu” của cậu ta ngày càng nặng thì phải=.=

Dan sẽ không có vấn đề gì, nếu như Julie không kè kè bên cậu, lúc nào cũng nhìn cậu bằng bộ mặt nghiêm trọng, như thể nếu rời mắt, chỉ 1 giây thôi, là cậu sẽ bị hạ sát ngay lập tức. Nhất là khi Runo bước tới bên 2 người, lập tức Dan nhận ra 1 luồng hàn khí từ cô, không rõ lắm, nhưng đủ để 1 onmyouji phát hiện ra cô là yêu quái. Thật may, lúc đó Runo chỉ nghĩ thứ phát ra từ Julie là lửa ghen chăng? Cho nên cũng không lấy làm lạ và bỏ qua chi tiết quan trọng này.

-Dan à, mình xin lỗi vụ hôm qua nhé, không hiểu sao lúc đó mình lại nắm tay bạn nữa_mặt Runo phớt hồng_Có vẻ như mình đã gây hiểu lầm cho 2 bạn...Julie à, mình thực sự không có ý gì với Dan đâu...

Julie chột dạ, ý gì là sao? Chẳng nhẽ Runo đã biết Dan là yêu quái và muốn thủ tiêu cậu thật!

-Cô chắc chắn không có ý gì với thiếu chủ của tôi chứ!_Julie đanh giọng

Trước cái “uy lực” áp đảo của Julie, cô bạn tóc xanh gật đầu thật khẽ:

-Dù gì mình cũng mới chuyển về hơn 1 tháng thôi mà. Với mình, Dan chỉ là bạn, mình chưa bao giờ có ý định chia rẽ 2 người cả...

Rầm

Cùng 1 lúc, Dan và Julie té ngửa ra sau. Hóa ra, “có ý” mà Runo nói là thế này sao?

-Runo, bạn đừng hiểu lầm, mình và Julie...Á!

Dan vội vàng thanh minh, nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị Julie nhéo cho 1 cái thật mạnh.

-Cũng không có gì đâu, mình rộng lượng lắm, nhưng dù sao, tốt nhất bạn cũng nên tránh xa thiếu chủ của mình, càng xa càng tốt...

Julie cợt xòa, từ lời nói lẫn giọng điệu với Runo đều quay ngoắt 100% khiến người nghe được nó bỗng nhiên thấy rùng mình ớn lạnh =.=

Tuy nhiên, xem ra, yêu cầu của Julie khó thành hiện thực, khi mà cuối buổi học, đám Baron rủ Runo tới nhà Dan chơi. Dĩ nhiên là Runo từ chối, và Julie thì phản đối, nhưng khổ nỗi, chính Dan cũng ngỏ ý muốn Runo đi, và cái giá phải trả là ánh mắt hình viên đạn của cô nàng tóc trắng.

....................................................

(Nhà Kazami)

-Oa, nhà Dan to thật đấy!

Đó là câu mà đám bạn của Dan đều đồng thanh. Tất nhiên, nó không chỉ to mà còn rất đẹp nữa. Thật khó tin khi mà ở ngay trong thủ đô, lại có 1 khuôn viên rộng lớn với kiến trúc cổ, xung quanh trồng cơ man nào là anh đào và mai như thế.

Trong đám bạn cứ ngẩn ra mà chiêm ngưỡng mọi thứ thì Julie thì thầm vào tai Dan, giọng nhỏ nhưng vẫn bộc lộ rõ sự khó chịu:

-Thiếu chủ, sao người lại đồng ý dẫn 1 onmyouji về nhà, nhỡ cô ta phát hiện ra điều gì đó thì sao?

-Yên tâm đi Julie_Dan đáp_mấy thứ mà onmyouji dễ nhìn ra, đương nhiên đã được mọi người che đậy kĩ. Hơn nữa Runo tới đây chẳng phải sẽ rất dễ dàng để đánh giá được năng lực của cô ta sao. Đương nhiên, người đánh giá sẽ là ông và cha của ta.

Câu trả lời quá hoàn hảo, khiến Julie bỗng nhiên ngưỡng mộ suy tính của thiếu chủ mình và, hoàn toàn yên tâm khi thấy Runo săm soi mọi thứ xung quanh. Dan thở dài, những suy nghĩ vừa rồi đâu phải của cậu, là lời dặn của ông nội sáng sớm nay đấy chứ. Thật lòng, cậu thấy nếu có nguy hiểm nào đó thì cậu không phải nạn nhân mà là Runo, vì 1 điều gì đó, mà thực lòng cậu cũng không muốn cô bạn mới tới đây cho lắm.

Sau 1 hồi dạo quanh các khu vườn xung quanh nhà, mọi người trở về phòng khách. Tại đó đã có sẵn 2 người đàn ông đang ngồi, trông họ mới chỉ gần 30. Sau khi được chào hỏi lễ phép, 1 trong 2 người đàn ông đó, có mái tóc màu đen, vẫy cả đám ngồi xuống bên cạnh, và cả bọn ngoan ngoãn làm theo.

-Giới thiệu với mọi người, đây là ôn...

-Bác là bác của Dan, đây là chú của nó

Người đàn ông tóc đen chỉ vào người tóc vàng bên cạnh. Và người tóc vàng, cười 1 cách thân thiện với mọi người.

-Dạ, vậy cha của Dan đâu ạ?_Runo bất chợt hỏi

-Cha của Dan có việc về quê rồi. Tiếc quá, không có dịp để được gặp cháu_ giọng phụ nữ cất lên sau lưng Runo

Đám bạn của Dan quay lại, một người phụ nữ có mái tóc xanh búi thấp, tay bưng 1 khay trà tiến lại:

-Lần đầu tiên thấy Dan dẫn 1 cô gái về nhà đấy, à, trừ 1 cô bạn tóc cam cách đây hơn 10 năm_nói đoạn người phụ nữ đó quay sang nhìn Mira_có phải cô bé đó là cháu đúng không nhỉ? Dan à, trong 2 người này, đâu là bạn gái con định dẫn về ra mắt bố mẹ vậy?

-Bạn gái gì đâu ạ!_lập tức có 4 kẻ cùng đồng thanh, là Dan, Runo, Mira và Ace

Người phụ nữ kia bật lên 1 tiếng cười tinh quái, như thể trêu chọc vệt hồng vừa xuất hiện trên mặt cả 4 người. Để xóa bớt không khí, Dan vội giới thiệu:

-Mọi người, đây là mẹ mình.

-Mẹ?_cả đám trố mắt nhìn

Baron, người mau mồm nhất cả đám liền hỏi:

-Cô ơi, cô bao nhiêu tuổi rồi.

-Cậu nhóc này, không nên hỏi tuổi của phụ nữ đâu! Nhưng mà cháu hỏi rồi thì thôi, cô 35 rồi.

Cả lũ há hốc tập 2, 35 tuổi mà sao trẻ dữ vậy?

-Cô ơi, nhìn cô cứ như chị của Dan ấy_Runo nhận xét

Mẹ của Dan mới chỉ kịp nhoẻn cười 1 chốc, thì “chú” của Dan đã buông 1 câu gọn xoét:

-Tuần nào cũng đi spa, không trẻ mới là lạ.

Ngay lập tức, người “chú” này ăn ngay 1 phát đạp của mẹ Dan, khiến cho tách trà vừa mới cầm trên tay suýt nữa thì sánh ra ngoài. Có lẽ mọi người sẽ được xem 1 màn rượt bắt thú vị, nếu như người “bác” của Dan không hắng giọng, sau đó hướng chủ đề bằng cách bắt chuyện với đám bạn của Dan, nhưng nếu để ý 1 chút, sẽ thấy Runo là người được hỏi nhiều nhất.

.........................................

Trời ngả cuối chiều, đám bạn của Dan ra về, và Dan cũng đã trở về phòng riêng, chỉ còn lại 3 người trong căn phòng khách rộng lớn

-Cô bé đó thực sự là 1 onmyouji tiềm năng đấy. Ta thấy khí chất của nó rõ lắm_Shun xoay chiếc tẩu dài, trầm ngâm

Mas có vẻ không điềm tĩnh bằng cha mình, nhíu mày lại:

-Cha có nghĩ chúng ta cần đối phó với cả onmyouji không? Trong khi phía Kazarina còn chưa đâu vào đâu. Đành rằng bà ta chưa có dấu hiệu xuất hiện trở lại, nhưng lần tái sinh tiếp theo này, nhất định kẻ đầu tiên bà ta tìm chính là Dan, vì theo truyền thuyết, thằng bé sẽ chấm dứt tuyệt đối số mệnh bà ta.

-Yên tâm đi, Dan là đệ tam của ta mà, nhất định nó sẽ vượt qua thôi.

-Nhưng mà...kể cả khi là yêu quái, thằng bé cũng chỉ lấy le được với đám yêu bụi chợ, chứ cỡ như Kazarina thì kém xa, nó thậm chí còn chưa luyện được matoi...

Trong khi 2 cha con đệ nhất và đệ nhị tranh cãi, người phụ nữ có mái tóc xanh có vẻ như chẳng hề quan tâm. Tới khi cuộc tranh luận căng thẳng nhất, Mas quay sang tìm kiếm đồng minh:

-Mizuo, nói đi, rốt cuộc theo em ai đúng!

Người phụ nữ tóc xanh ngẩng đầu lên nhìn 2 người trước mặt mình, có vẻ như vừa bị lôi kéo ra khỏi suy nghĩ nào đó. Đáp lại câu trả lời của Mas, Mizuo chỉ giơ 1 cánh hoa hướng dương đã được ép khô, màu cam pha vàng lên cho mọi người rõ:

-Mọi người, có nghĩ là khuôn viên nhà chúng ta trồng thêm được thứ hoa này không?

======================================

Mình biết chap này CỰC KÌ lắm thoại, chắc đọc rối mắt lắm, mong mọi người thông cảm cho trình độ ngày càng thảm hại của mình =.=

...........................................

Tem là cái cặp bị rách của Dan

Phong bì là cánh hoa hương dương ép khô, tất nhiên KHÔNG phải của Mizuo đâu^^


Các bạn đọc xong nhớ com ủng hộ chị Dương nha ,đừng đọc chùa nhé



Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sun Nov 11, 2012 8:35 am#188
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2368
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Phong bì nè!
Julie đáng sợ quá. Có người hầu như vậy tinh thần sẽ giảm sút thấy rõ.*thở dài*
Ông bà mas nhí nhố quá đê!! Cơ mà đoạn cuối khó hiểu quá,cành hoa đấy là hoa runo thích đúng không?
Mình nghĩ là Mizuo muốn runo là con dâu mình nên mới trồng thứ hoa đó. Giống như mizuo là hoa mai. Phải không ta???!
Thôi thì chờ chap mới vậy.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Sun Nov 11, 2012 1:46 pm#189
Presea_Clef
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 20
BKGC BKGC : 1720
Điểm đóng góp : 7
Đến từ : Crepuscule
Stt : Trên thế giới này không có gì là ngẫu nhiên, tất cả đều là tất nhiên.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

*nhìn quanh* không ai lấy tem hử, cho tui nha :loe: :lenlut: ! Cái này đem bán đồng nát được ối tiền!
Shun khôn thế, nhận là bác àh? Mà nếu nhận là ông thì sẽ ra sao ta :cta: Cả Mizuo nữa, vì sắc đẹp mà hy sinh ghê, tuần nào cũng đi spa! Xem ra nhà này lắm tiền nhỉ, cho em xin vài đồng mua iphone cái :laplanh:
Tg ơi, làm cái ngoại truyện về tình yêu của Ren vs Fabia đi, em mong lắm ý!
Nói đến đây thôi, em sắp phải đi học rùi!


Chữ ký của Presea_Clef

Con người ta chỉ sống được một lần thôi
       Vậy nên hãy sống hết mình để sau này không bao giờ phải hối tiếc dù chỉ là 1 giây



Được sửa bởi Presea_Clef ngày Mon Nov 12, 2012 10:49 am; sửa lần 1.

Mon Nov 12, 2012 10:01 am#190

evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2318
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

NOOOOOOOOOOOOOOOOOOO. Hướng dương của tuiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii.
Trả đây, trả đây, trả đây *với với* (mình bắt đầu cuồng vì hướng dương như Yuuka rồi). *xịu mặt* Thôi com nè.

=.= Bó tay Mizuo, đang tranh luận căng thẳng về yêu quái vân vân và vân vân, bỗng dưng lại nói một câu chẳng đâu vào đâu. Đang tưởng tượng mặt của Mas sẽ như thế nào nhỉ.
Nhà này cũng phải giàu lắm đấy chứ, khuôn viên trồng đào này, rồi mai này, sắp sửa có thêm con dâu nên lại thêm một loại bông nữa à, còn có tiền cho Mizuo tuần nào cũng đi spa. Thật không biết làm ăn kinh doanh cái chi mà nhiều tiền dữ, chia bớt cho evil đi. Julie quan tâm đến Dan ghê nhỉ, đã vậy còn thuyết giáo, khổ thân Dan, có người hầu kiểu này thôi tôn lên làm chị luôn cho rồi (không dám nói làm mẹ, vì động đến Mizuo).

Trình độ Elfin_Ingram thế này là vô cùng tốt rồi ấy chứ a, khỏi lo đi. Ế mà Hydra, Pheonix và cả dàn yêu đâu mất biệt rồi (trốn hả, hay đi chơi đấy)
*quay sang khều Mizuo* còn bông nào không cho evil với, năn nỉ mà.


Chữ ký của evildevil

Mon Nov 12, 2012 5:11 pm#191

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10308
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

@rankaL\: mình không chắc Mizuo muốn Runo làm con dâu đâu à^^ Mà Mizuo đúng là hoa mai đấy. À, vụ Julie, đúng là khi làm con người, tội nghiệp cho thần kinh của Dan lắm^^

@Presea: bạn nghĩ nhé, Shun trẻ như vậy mà nhận là ông, thế nào cũng gây nghi ngờ đúng không nào? Ren và Fabia hửm, sẽ có ngoài truyện cho cặp này (hi vọng là thế) * cười *

@Evil:Cũng may bạn nói làm mình thấy đỡ chán phần nào, thành thực khi so sánh với phần 1, thấy phần 3 kém nhiều quá

Do chuyến này suy nghĩ vội vàng nên quên luôn dàn yêu hùng hậu nhà Kazami rồi, tính cho Drago xuất hiện mà quên mất tiêu>.<

Thực ra mình tính cho Julie làm bảo mẫu của Dan, nhưng sợ mọi người sặc nước =))

Mà cũng tội Miz lắm cơ, giữa 1 bầy yêu trẻ ơi là trẻ, Miz cứ già đi theo năm tháng, mà con gái lại già nhanh nữa chứ=.=, đành phải cho đi spa thôi:D


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Tue Nov 13, 2012 10:09 pm#192

Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1668
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Ôi~
Sau mấy tuần vắng bóng cuối cùng Miku-chan đã quay lại...
Nhớ mọi người quá...
Chị Elfin làm fic hay quá đi...
Càng lúc càng hấp dẫn...


Chữ ký của Yuki Watanabe





Sun Nov 18, 2012 1:25 pm#193

Sariyo_miame
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 909
BKGC BKGC : 2985
Điểm đóng góp : 9
Đến từ : Thế giới không có lòng tin
Stt : Bình thường tôi ngoan lắm mà so anh nỡ bảo tôi hư :'(

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

*lết vào* Chap của chị hay quá đi Nya~
Càng ngày càng thấy hồi hộp quá đi àh ~
Chừng nào mới ra chap vậy chị em mong chap của chị lắm đó Nya~
Chờ chap nhá!!!!! *lết ra* :th16:


Chữ ký của Sariyo_miame




Quà Val từ Kumi-nii~~~:
 

Design~~~:
 

Sun Nov 18, 2012 5:00 pm#194
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3138
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên



Phần 3:

Chap 5:

Ánh sáng của ban ngày là nắng. Nắng rọi tỏa mọi nơi, chiếu qua màn mây dày xốp, tỏa thứ màu vàng lung linh xuống thế gian. Nắng vô cùng quan trọng. Thế nhưng, nắng xa vời, và khi trái đất quay lưng với mặt trời, nắng sẽ biến mất, trả chỗ cho bóng tối ngự trị.

Ánh sáng của ban đêm là lửa. Lửa rực rỡ, nóng ấm, xua tan màn đêm u ám, dù cho, nó cũng xuất phát từ đêm mà ra. Lửa có vô vàn quyền năng, 1 trong số đó là vừa reo rắc, vừa xua đi sự sợ hãi trong con người. Lửa thực sự vô cùng quan trọng. Và hơn nữa, lửa rất gần, sự bảo vệ của nó với mọi thứ lớn hơn, và sự nguy hiểm nó mang lại cho mọi thứ cũng nhiều hơn...
...........................................

Ngay ngày hôm sau chuyến thăm đầy những bất ngờ (đối với cả chủ và khách trên nhiều phương diện khác nhau) tại nhà Kazami, Dan đã nhận được lời mời dự sinh nhật của Mira (tất nhiên Mira không bỏ qua cơ hội buông thêm vài câu nhận xét, rằng cái nhà của Dan hết sức “đặc biệt”, và kể ra hơi khó hiểu khi nó “đặc biệt” đến thế, mà cô lại chẳng nhớ tí gì về nhà cậu kể từ lần tới chơi cách đây hơn 10 năm). Khỏi phải nói Dan shock đến mức nào. Không phải cậu shock vì mấy lời nhận xét của Mira, vì đó là điều hiển nhiên mà kẻ nào ở trong nhà Kazami cũng phải lường trước được. Cái khiến cậu ngạc nhiên chính là cái tin dự sinh nhật kìa. Vào ngay tối hôm đó. Chính xác là tối hôm đó. Và Dan hoàn toàn không hay biết cả! Mira là bạn của Dan đã hơn 10 năm, và là 1 trong số những người bạn thân ít oỉ của cậu, ấy vậy mà, đến sinh nhật Mira, cậu hoàn toàn không nhớ 1 chút nào hết =.=

Gắng gượng nở nụ cười cực cực cực kì méo mó, Dan trả lời:

-Vậy mà mình cứ tưởng bạn quên không mời mình tới dự chứ. Hóa ra để đúng ngày mới rủ bạn bè tới chung vui sao?

Và cho tới tận khi Mira đi khuất bóng, Dan vẫn còn trong tình trạng vô cùng khổ sở, méo cả miệng vì nụ cười giả tạo lúc nãy. Cậu thừa biết tính Mira, nếu biếu cậu quên sinh nhật cô ấy, có khi Mira nghỉ chơi với cậu luôn quá. Mà, Dan thầm tự trách, nhẽ ra cậu phải nhận ra sắp đến sinh nhật cô bạn tóc cam của mình rồi chứ, khi mà gần cả tháng nay, Ace cứ lo sốt vó lượn khắp cửa hàng này tới của hàng khác, để ngắm nghía những món đồ nằm trong danh sách ưa thích của Mira.

Chết rồi, lại còn quà tặng nữa, cậu vẫn chưa chuẩn bị! Đang lo sốt vó lên thì Dan nhận ra Runo cũng đang đi vào lớp, dáng điệu tần ngần suy nghĩ. Bất giác, Runo ngẩng đầu và bắt gặp Dan. Đôi lục bảo dường như sáng lên, lập tức cô bạn tóc xanh chạy về phía cậu, giọng nói đầy mừng rỡ:

-May quá, gặp bạn ở đây! Dan, bạn có biết Mira thích gì không?

Nhận ra cái mặt chưa hết thộn ra của Dan, Runo tiếp tục:

-Mira mời mình tới dự sinh nhật, nhưng mình không biết chọn quà gì, bạn tư vấn giúp mình được không?

Dù cho bản thân cậu cũng đang loạn lên vì vấn đề đấy, nhưng không hiểu sao cái đầu rối bù của cậu lại gật ngay tức khắc, như thể cậu là 1 người vô cùng đáng để Runo tin tưởng trong lĩnh vực này. Rồi khi nụ cười thay lời cảm ơn của Runo nở ra, thì Dan chợt thấy mình vừa làm điều ngu ngốc nhất trên đời...
..............................................

Cuối giờ học hôm đó, thật không thể tin được Julie lại về trước Dan, thậm chí chỉ nhắn lại cậu nên về nhà trước khi trời tối, ngoài ra không có thêm bất kì lời lẽ nào. Mặc dù ngạc nhiên, nhưng Dan nhanh chóng gạt điều đó ra khỏi tâm trí, bởi lẽ nó đồng nghĩa với việc cậu có thể thoải mái đi mua đồ với Runo, mà không lo bởi sự hiền hức của thuộc hạ kiêm “bảo mẫu” kia. Dan nhanh chóng kéo Runo vào cửa hàng lưu niệm hơi xa trường 1 chút. Cậu lấy cớ với Mira là về nhà lấy quà, quả thực là càng ngày trình chém gió của Dan càng cao...

Cửa hàng lưu niệm đó mới mở hơn 1 tháng, cùng ngày Runo tới Tokyo, thế nhưng, cả Dan và Runo, không ai biết điều đó...

Tới nơi, Dan giật mình nhận ra hầu hết đồ trong quán là gấu bông, mà đây là thứ Mira cực-kì-ghét. Nhưng mà, lỡ dẫn Runo tới rồi, chẳng nhẽ lại nói là cậu nhớ nhầm chỗ. Thôi đành đâm lao phải theo lao, Dan ra vẻ tự nhiên, đường hoàng bước vào quán. Chủ quán là 1 người phụ nữ ngoài 20, có mái tóc xanh ngắn ngang vai và một đôi mắt màu thủy hồ sắc lạnh. Tuy vậy, nụ cười của cô ấy vẫn rất niềm nở, dễ mến:

-Em tới mua quà cho bạn gái đúng không? Ở đây chị có mấy món rất hợp với cô bé đấy!

Đúng là Dan tới đây mua quà cho bạn gái, nhưng nghĩa ở đây là “bạn là con gái” chứ không phải nghĩa mà người bán hàng kia sử dụng. Và hơn nữa, cô gái ấy là Mira, chứ không phải “cô bé” mà người bán hàng chỉ_Runo. Lập tức khuôn mặt của Dan và Runo đỏ bừng, cả 2 đồng thanh “Đâu có ạ! Chúng em chỉ là bạn bè bình thường!” khiến chủ quán bật cười... Cũng may, đây không phải là người thích đùa dai, và cô ấy để cho 2 người thoải mái lựa đồ trong khi mặt ai nấy vẫn còn đỏ ửng. Và cũng may, quán này chỉ hầu-hết là gấu bông, chứ nếu không, Dan đã bị rơi vào tình trạng sống dở chết dở rồi.

Cầm lấy 1 quyển sổ tay màu cam với những họa tiết đơn giản nhưng đẹp mắt, Dan đoán có thể Mira sẽ ứng ý, dù rằng sổ không phải sở thích của cô, nhưng Mira lại là tín đồ trung thành của màu cam. Đang định mang lại cho Runo xem thì cậu bắt gặp đôi mắt lục bảo đang say sưa ngắm nhìn 1 con thỏ nhồi bông màu xanh lam. Con thỏ ấy nhỏ bằng nắm tay, dùng để treo làm móc chìa khóa. Nó cái cái đầu to cùng đôi tai dài quá khổ, nhưng thân người lại bé tí bằng đối ngón tay, nói chung trông rất đáng yêu. Từ con thỏ ấy, có nét gì đó, tinh nghịch và dễ thương, giống Runo vậy...

Dan giật mình vì suy nghĩ vừa rồi. Cậu lại nghĩ lung tung gì nữa vậy! Mới gặp Runo có hơn 1 tháng mà sao cậu hay để ý và nghĩ về Runo nhiều đến thế. Đã vậy, mỗi khi nhìn hay nghĩ về Runo, Dan lại có 1 cảm giác rất lạ nữa chứ. Bất chợt, đôi lục bảo quay lại, nhận ra cái nhìn(có vẻ đờ đẫn) của Dan, 2 má Runo lại càng ửng thêm, lí nhí:

-Dan, bạn tìm được quà chưa vậy?

Dan gật đầu, cái gật có gì đó như là trong vô thức, bởi đôi mắt vẫn ngây ra. Phải mất 2, 3 giây sau đó, Dan mới như sực tỉnh, ánh nhìn trở lại bình thường, tiến về phái Runo:

-Bọn mình sẽ mua cái này nhé!

Đương nhiên Runo gật đầu, vì cô không biết sở thích của Mira, vấn đề này hoàn toàn quyết định bởi Dan mà thôi. Bất ngờ, Dan hỏi thêm 1 câu:

-Bạn thích con thỏ kia không Runo, hay mình mua làm quà sinh nhật sớm cho bạn luôn nhé?

Runo hơi bối rối, rồi cô lắc đầu:

-Không, phải lâu lắm mới tới sinh nhật mình. Bạn tặng bây giờ không phải sớm, mà là quá sớm đấy_trước cái nhướn mày của Dan, Runo tiếp_ Mình sinh vào mùa hè.

Dan không đáp, bởi bây giờ mới là mua thu, và gần 1 năm trời nữa mới tới sinh nhật người trước mặt cậu. Hai người không nói với nhau câu nào nữa, lẳng lặng nhờ chủ quán gói hộ món quà rồi ra khỏi cửa hàng.

Khi bóng của cậu con trai tóc nâu và cô gái tóc cam khuất hẳn, từ sau 1 cánh cửa của cửa hàng, 1 chàng trai tóc trắng bước ra, đôi mắt đỏ rực như lửa, và cái lưỡi vươn ra liếm mép 1 cách đểu giả:

-Myl-chan, cô có hứng thú với tên nhóc kia sao? Có muốn tôi mang nó về nấu cho cô 1 bữa thịnh soạn không?

Chủ cửa hàng_người mà tên tóc trắng kia đang nói chuyện_ khẽ cong đôi môi đỏ lên, vẽ thành 1 nụ cười. Bàn tay cô vươn tới, khẽ nắm lấy cổ áo của tên đó, kéo lại gần phía mình hơn, nhẹ nhàng:

-Ngốc quá, vẫn chưa nhận ra tên đó là ai sao? Đừng nghĩ giết nhóc đơn giản, chẳng bằng ngươi cứ cùng ta vui chơi với nhóc đó 1 chút đã~

......................................................

Cuối cùng món quà cũng được đưa ra trước mắt Mira kịp lúc, khi mà cô bạn chuẩn bị cắt bánh sinh nhật. Sinh nhật của Mira không tổ chức vào ban đêm mà ngay sau giờ học, trên lớp. Hồi trước, Mira làm sinh nhật khá muộn, và cũng mời nhiều bạn bè, nhưng từ khi lên cấp 3, cô chỉ mời 3 cậu bạn thân thiết của mình, và tổ chức vào ban ngày, thế nhưng, hôm nay có 1 ngoại lệ, đó là có thêm sự xuất hiện của Runo.

Trên bàn học, đã có 2 món quà, 1 con thú bằng sứ, trông kì cục có vẽ hình mấy lá bùa chắc chắn là quà của Baron, còn 1 chiếc khăn choàng cổ bằng voan mỏng màu cam tươi, của Ace chứ không ai vào đây.

Nhận lấy món quà của Runo, Mira rất vui, bỗng, cô nhận ra điều gì đó, nhìn Dan và Runo với con mắt gian xảo:

-Hai bạn mua chung quà đấy hả? Tiến tới mức độ nào rồi vậy?

Bấy giờ Dan và Runo mới giật mình, tại sao đến giờ họ mới nhận ra điều Mira nói cơ chứ =.=. Đang định buông 1 đống câu giải thích lí nhí thì chuông điện thoại của Dan réo ầm, là Billy gọi, nội dung chỉ vỏn vẹn: “Trời tối rồi, thiếu chủ về nhanh đi!”

Trời tối, đồng nghĩa với việc con người thứ 2 trong Dan sẽ thức dậy. Mà gọi là con người thì cũng không đúng, nhưng nói chung, đó không phải cậu bây giờ. Sẽ thực sự không hay chút nào khi xuất hiên trước mặt bạn bè trong bộ dạng đó, và mặc dù không muốn, Dan vẫn phải chào mọi người ra về.

...................................................

Hoàng hôn đã tắt từ lâu, bóng tối bao trùm, ngoài đường đã sáng đèn. Mira thở dài, vẫn trách móc việc Dan bỏ về sớm như vậy. Ace và Baron dường như chẳng quan tâm, chỉ có Runo là bênh vực cho Dan, rằng cậu ấy phải về là chuyện bất đắc dĩ, vì nhà cậu ấy có việc riêng mà thôi. Y rằng, lần này 2 cậu con trai vốn không để ý chuyện gì kia bỗng nhiên quay lại, cùng với Mira gán ghép Dan với Runo, làm cho Runo phải đỏ mặt lên, cũng chẳng rõ là lần thứ bao nhiêu trong ngày nữa. Chẳng mấy chốc đã tới ngã ba rẽ vào quán trọ của Runo, trong khi mọi người còn đang trêu đùa nhau vui vẻ thì bất chợt, tất cả đèn đường phụt tắt, mọi thứ tối om, Runo dễ dàng cảm nhận được luồng khí lạnh toát sặc mùi yêu. Đôi lục bảo mở to trong đêm tối, khỗng rõ từ đâu ra, mà giờ giữa các ngón tay của cô onmyouji đã kẹp đầy bùa ngải.

Một tiếng cười lạnh xương sống. Một mùi tanh tưởi rợn óc. Một màu đen thăm thẳm ma mị. Một cảm giác ứ nghẹn ở cổ họng. Tất cả các giác quan đều bị xâm nhập. Rồi bỗng trong màn đêm rơn ngợp ấy, một ánh sáng lóe lên, rồi vụt tắt, rồi xuất hiện lờ mờ, rồi kết lại như hàng triệu đom đóm, rồi hiện ra hình thù của 1 con quỷ gớm ghiếc. Mira hét lên kinh hãi, bám chặt lấy tay của Ace, và cậu bạn mắt xám ấy, giờ đang sợ đến cứng người, vô hình chung đã trở thành chỗ dựa vững chắc cho Mira. Baron_người trước nay luôn hứng thú với yêu quái, cũng chẳng bao giờ ngờ tới hình ảnh khủng khiếp kia, hiện cũng đang run như cầy sấy, miệng lẩm bẩm mấy câu không rõ nghĩa. Lúc bấy, chỉ còn Runo là đủ tỉnh táo, giọng nói thiếu nữ cất lên, nhỏ nhưng đầy răn đe:

-Tên yêu quái kia! Mi là ai! Sao lại xuất hiện ở đây?

Tên yêu đó cất lên 1 tràng cười dài không đáp. Từ sau hắn bỗng xuất hiện rất nhiều yêu quái khác, cỡ cả trăm tên, tất cả đều tỏa ra 1 thứ ánh sáng ma trơi lập lòe, số lượng của chúng nhiều tới nỗi cả vùng không gian đen kịt vừa nãy giờ đã được chiếu sáng 1 cách rõ nét. Ba người phía sau Runo đồng loạt xỉu, và bản thân Runo cũng cảm thấy có chút run sợ.

Những là bùa phóng ra, cô onmyouji trẻ nhanh chóng niệm thần chú, kết giới giăng ra tạm thời bảo vệ 4 người. Rất nhanh chóng, Runo lại lấy ra những lá bùa khác để tấn công đám yêu, nhưng, quá muộn, hoặc quá vô ích, khi mà với số lượng đông đảo thế kia, đám yêu đồng loạt xông vào phá vỡ kết giới mong manh mới được tạo thành đầy vội vàng của Runo. Và rồi, cô gái tóc xanh kia cảm thấy đầu óc mình choáng váng, khi mà tên yêu đầu tiên xuất hiện lao tới túm lấy cổ cô mà xiết chặt, và rồi, tiềm thức của cô mờ đi...

......................................................

Tại khuôn viên nhà Kazami, Dan đang ngồi dưới gốc anh đào, tay xoay 1 cánh hướng dương ép khô. Cái này là mẹ đưa cho cậu, nói cậu trả lại cho Runo giúp. “Trả”, Dan không hiểu lắm, chẳng nhẽ cái này lại là của Runo cho mẹ cậu mượn? Mà từ bao giờ cơ chứ? Đôi ruby bỗng phát hiện ra 1 điều thú vị, hoặc chính xác, chỉ là thú vị với cậu : Runo sinh vào mùa hè, là mùa những cánh hướng dương rực rỡ nhất...

Đang nghĩ ngợi mông lung, bỗng cậu nghe thấy tiếng của Ingram báo cáo với cha mình phía trong nhà, rằng đang có 1 bầy yêu rất đông gây rối gần đây, chúng đã bắt giữ 4 người, theo do thám của Billy và Julie, chính là bạn thân của Dan.

Cánh hướng dương rơi xuống đất, đôi ruby mở to. Dan lo lắng đến nghẹt thở, nhưng, người đầu tiên cậu nghĩ đến và dành sự lo lắng, không phải Baron, không phải Mira, không phải Ace, mà chính là Runo...

-Sao? Có cần sợ hãi đến mức đó không?

Cậu quệt giọt mồ hôi vừa xuất hiện trên trán, ngửa mặt lên nhìn phía trên. Vắt vẻo trên cành anh đào già, là 1 cậu thanh niên có đôi mắt đỏ rực, mái tóc dài với 2 màu vàng và đỏ xen kẽ, chiếc áo yukata màu lửa hơi rộng, đang cúi xuống nhìn cậu với nụ cười cao ngạo.

-Nah~ Đừng nói cậu đã thích cô nàng onmyouji đó rồi nhé~~~

-Ngươi...ngươi..._Dan lắp bắp nói không thành lời, không biết vì giận hay ngượng nữa

Một nụ cười thích thú đầy giễu cợt nở ra, cậu thanh niên ngồi trên cành anh đào vươn vai:

-Thực lòng nhìn thấy cô bé đó đã nhiều mà ta vẫn chưa có dịp tiếp xúc. Không rõ cô bé có gì thú vị mà khiến cậu yêu thích vậy~Nhất định hôm nay phải tìm hiểu cho ra nhẽ mới được~ Nào, cậu nghỉ được rồi đấy, nhường chỗ cho ta đi nào, ta-ban-ngày~~~~

Và người mặc yukata đỏ đó nhảy xuống, nhập làm 1 với Dan, và giờ dan, đã biến thành người mặc yukata đỏ đó...

..................................................

Trong căn phòng đang diễn ra cuộc họp của các thành viên trong gia tộc, Dan bỗng đâu xuất hiện, đứng tựa vào cửa ra vào, nhìn mọi người bằng con mắt đỏ rực cháy, nụ cười vẽ trên môi huyễn hoặc:

-Để đám yêu đó lộng hành trong lãnh thổ của ta đâu có được~ Mấy người còn không mau theo ta đi băm chúng ra thành bụi đi?

Thế là những yêu quái dưới trướng nhà Kazami lập tức dạ ran, lục đục đứng dậy chuẩn bị đi theo cậu. Shun và Mas khoanh tay nhìn cậu (bằng nửa con mắt, vẫn thường là như thế). Mas vừa mở miệng định nói 1 câu gì đó, bỗng Shun kéo tay anh cản lại, đôi mắt hổ phách khẽ nhíu, ý không cần thiết. Đó cũng là lúc đôi mắt đỏ rực của Dan quét qua góc phòng, kiểm tra lại đội ngũ của mình, nó dừng lại trước 1 chàng thanh niên có mái tóc đỏ và vàng xen kẽ như cậu, nhưng nó xen kẽ lộn xộn các lọn với nhau, chứ không phải 2 mảng rõ rệt như cậu, hơn nữa, nó ngắn hơn tóc cậu nhiều.

-Drago, ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không mau chuẩn bị theo ta đi dẹp yêu đi.

Đôi mắt xanh lá khẽ se lại:

-Mục đích của thiếu chủ chỉ đơn thuần là dẹp yêu thôi à?

Một tiếng cười lớn;

-Đúng là Drago, hiểu ta rõ thật! Nhưng thế thì có sao, chúng ta vẫn sẽ đánh nhau 1 bữa ra trò đấy, ngươi không đi góp vui không được đâu~~~

Và thế là người con trai có mái tóc vàng đỏ kia rời khỏi chỗ đang đứng hiện tại, bước tới gần vị thiếu chủ quái đản của mình.

..........................................................

Đoàn yêu vừa rời khỏi nhà cũng là lúc 1 bóng đen âm thầm tiến vào mà không 1 ai hay biết. À, không, cái bóng đó đã bị phát hiện, khi mà nó đi qua phòng khách:

-Đi tới Kyoto rồi từ Kyoto về đây chỉ trong chưa đầy 1 ngày, càng ngày ngươi càng nhanh chân đấy, nhưng mà như thế liệu có dư dả thời gian để làm điều ngươi muốn không?

Đôi mắt xám bạc sững lại:

-Nhị phu nhân...biết hết rồi sao...

Có tiếng cười rất khẽ, tựa như nước chảy. Chén trà hoa nhài đặt xuống bàn, câu hỏi đưa ra chậm rãi:

-Cậu ta cũng là lửa, giống Dan đúng không?

Có tiếng đáp trả ậm ừ, không phải không muốn trả lời mà bởi vì ngượng ngùng. Tiếng cười lại tiếp tục cất lên, khiến cho khuôn mặt người đối diện đỏ bừng

-Cậu ta bao nhiêu tuổi rồi?

-Dạ, hơn thiếu chủ 5 tuổi.

Có tiếng thở dài đầy ẩn ý:

-Ta nhớ hình như khi đệ nhị còn nhỏ, ta cũng thường tới thăm người...

Trong bóng tối, khuôn mặt ai đó vẫn cứ ửng hồng...



=======================
Phù, đã xong chap này. Tình hình là đã bị mẹ cấm mở máy, nên không biết có thời gian viết fic không nữa, vẫn biết rằng fic không hay, nhưng để lâu thì nó lại càng tệ hơn nữa =.=

.............................................

Tem là cuốn sổ tặng Mira

Phong bì là cây anh đào Dan ngồi



Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sun Nov 18, 2012 10:12 pm#195

Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1668
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Haha!
Lấy phong bì!*chụp**leo lên cây ngồi chơi*
Chap này thể hiện rõ cặp Dan x Runo ghê...
Rất hợp đôi!^^
Chap nào cũng dài và hay hết à...
Chờ chap mới nha...
P/s: Ai lấy tem đi!


Chữ ký của Yuki Watanabe





Sun Nov 18, 2012 11:18 pm#196

Wind.G
Desginer

Pet
:: Hồng thánh dượcHoa Liên-Bảo Quân?
::
Huy chương Desgin
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 429
BKGC BKGC : 53531
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Meteor city ~~
Stt : Floating like a jelly fish ~

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Âu mai gót =]] Keith đóng vai của anh Ryuuji àh XD Mình là mình thích anh Ryuu lắm nhá XD Hí hí...

Sr đọc chùa tới bây h, haha, tại mấy coup trước hông khoái ai nên chả bk com gì >"< Xem ra Mizuo thân vs Alice và Dar quá nhỉ XD

Giọng văn mượt và nhẹ nhàng, mình thích lắm ah XD Vài chỗ còn sai chính tả nhưng nhìn chung vậy là ổn r, cố lên nhé :D


Chữ ký của Wind.G


Mon Nov 19, 2012 12:13 pm#197

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10308
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

@ Sariyo: cảm ơn em, tình hình là từ chap này trở đi, chị không biết bao giờ mới có thể ra chap tiếp theo (bị mẹ cấm rồi TT^TT)
@Miku: chào bạn, lâu lắm mới gặp^^ cảm ơn vì vẫn nhớ fic của mình nha
@Wind-G: lần thứ 2 bạn "hạ cố" vào fic này
*gật gật* Kieth đóng vai anh Ryuuji đấy (mặc dù như vậy sẽ không đúng quan hệ với Mira và Runo cho lắm=.=)


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Tue Nov 20, 2012 12:42 pm#198
Presea_Clef
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 20
BKGC BKGC : 1720
Điểm đóng góp : 7
Đến từ : Crepuscule
Stt : Trên thế giới này không có gì là ngẫu nhiên, tất cả đều là tất nhiên.

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Hô, không ai lấy tem àh, vậy cho tui xin nha, đang cần * đem nhúm lò đốt rác *
Mylene mà cũng cười " niềm nở, dễ mến " cơ áh :what: , chuyến này phải đi kiểm tra lại kính thui, chắc lại tăng số òi :chongm:
Dara phải lòng Keith rùi đúng hông :haha: , đi thăm thường xuyên thế cơ mà :cta: Càng lúc càng thấy thú vị, ủng hộ cặp này lắm ý :yay: :xitmau:
Com thế thui, còn lại thì chờ chap mới của tg nhá!


Chữ ký của Presea_Clef

Con người ta chỉ sống được một lần thôi
       Vậy nên hãy sống hết mình để sau này không bao giờ phải hối tiếc dù chỉ là 1 giây


Wed Nov 28, 2012 2:37 pm#199
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2368
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Có chap mới!
Áà,hai tên kia,âm mưu gì hại hai tềnh yêu của ta thế?*cười very hiền*
Cứ có cảm giác mira với Dan là thanh mai trúc mã. Ây da,không khéo...
Hóng chap nha! Com nhiều nhảm mất^^!


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Wed Nov 28, 2012 10:50 pm#200

Sariyo_miame
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 909
BKGC BKGC : 2985
Điểm đóng góp : 9
Đến từ : Thế giới không có lòng tin
Stt : Bình thường tôi ngoan lắm mà so anh nỡ bảo tôi hư :'(

Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai
Xem lý lịch thành viên

Có 1 lỗi chính tả ở câu :
Nhất định hôm nay ta phải làm cho ra Nhẽ mới được
Lẽ chứ không phải nhẽ, không đáng kể
Fic hay chị cứ từ từ ra chap


Chữ ký của Sariyo_miame




Quà Val từ Kumi-nii~~~:
 

Design~~~:
 

#201
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: (Bakugan Fanfic) Hoa Qúai


Chữ ký của Sponsored content

(Bakugan Fanfic) Hoa Qúai

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 8 trong tổng số 10 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-