[4rum fic] The LoveXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
Thu Aug 01, 2013 10:15 am#51

avatar
Furin
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 7983
BKGC BKGC : 4850
Điểm đóng góp : 26
Đến từ : 1...2...3...
Stt : Chỉ là muốn... nói chuyện thôi mà...

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

Này thì comt ~
.
.
.
.
.
.
Lò bị dìm một cách thảm thương =)) 
cái đoạn Lò cứu Sophie tự dưng tớ liên tưởng đến Sess và Rin dù biết nó ếu liên quan gì =)) 
Trích dẫn :
Mái tóc dài đen tùy tiện phủ lên chiếc giường gỗ đệm chăn lông ấm áp, Annie cuộn mình, lăn qua lộn lại hòng tìm tư thế ngủ thoải mái.
giờ mới biết ~
Ann tóc đen à? o.O
vậy thôi
hóng chap


Chữ ký của Furin

Happy new year

Thu Aug 01, 2013 6:15 pm#52

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1697
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

Gio72 mới com chap cho nee,
em thật xin lỗi a~:lay: 
Chap hay lắm ah~
Có điều Kumiho-senpai và Creo-nii chết ngay từ đầu thì buồn thật~
Ars và Sù cũng chết rồi a~
Chả lẽ giờ tới nee và Kem sao ah?OvO
Ko biết sau nee và Kem-chàn thì tới ai đây nhỉ?
À mà, em quên giựt phong bì ah~~~~*giựt**gặm*
Em sẽ đợi chap sau của nee ah~~~~*bay*


Chữ ký của Yuki Watanabe





Fri Aug 02, 2013 3:51 pm#53

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10337
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

Sophie phải chăng là Ad :))))))))))

Mình thấy Ann hay dùng tên cũ, nếu là Ad thì là Yuri, hơi thắc mắc ah nga~~~

Mình là mình đoán như thế lày (trong chap không nhắc tới): Lò yêu Sophie, nhưng bị Pinky ghen và bắt Sophie đầu thai sang kiếp khác để chia cắt 2 người =)) (ôi mình điên cmnr =)))

Mình thì chỉ biết com vầy thôi, Ann thông cảm nhé *cười toe toét*


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Fri Aug 02, 2013 4:30 pm#54

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3357
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

Ôi ngoại tình =)) đọc thấy vui vui khi nghĩ tới việc Lão mà ghen thì thế nào =))

Lỗi thì mấy bạn ở trên comt hết rồi =)) không nhắc lại ( câu độc quyền ) :v chỉ ấn tượng cái phong văn đam mĩ và chỗ "ánh mắt làm người khó chịu" thôi =))

Hóng chap mới :v


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Sun Aug 04, 2013 6:29 pm#55

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31267
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

nhắc nhở : fic mình phải post trong topic của mình, post trong fic của người khác sẽ bị tính spam =w=
phiền bạn post lại vào đúng topic, lưu ý không post liền nhiều bài, còn bài post sai mình sẽ nhờ mod xóa =w=
thân =w=


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sun Aug 04, 2013 9:57 pm#56

avatar
Furin
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 7983
BKGC BKGC : 4850
Điểm đóng góp : 26
Đến từ : 1...2...3...
Stt : Chỉ là muốn... nói chuyện thôi mà...

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

Đã del hết những bài spam
lần sau cần chú ý hơn nga yukikox9 ~
Chú ý post bài từ hai dòng trở lên ~


Chữ ký của Furin

Happy new year

Sun Dec 08, 2013 8:53 pm#57

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5203
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

CHAP 5: LOẠN PHONG
PART 3: SINH HAY TỬ


Một ngày mới lại đến.

Ở nơi xa xôi kia, chốn mặt trời hừng đông rực rỡ, tia nắng xóa tan giá lạnh màn đêm, nghe âm vang tiếng hót ríu rít muôn loài chim chóc, gọi bình minh, gọi vạn vật thức tỉnh sau giấc ngủ dài.
Chân trời đó xuất hiện bóng dáng hai người con gái sải bước cùng nhau, tay nắm lấy tay, cùng băng qua hơi sương sớm buốt giá để tiếp tục vượt rạng đông, không ngừng nghỉ.
Họ là những kẻ chạy trốn, cố gắng thoát khỏi một nanh vuốt.

Phải chi, nanh vuốt của Vương Mẫu dễ dàng thoát ra chỉ bằng cách chạy như vậy thôi thì mọi chuyện đã chẳng khó khăn gì. Hai người này hiểu điều đó, tất nhiên rồi, nhưng họ không muốn bỏ cuộc, họ không muốn đứng yên chờ chết khi đã chẳng hề cố gắng.


Tuyệt vọng ? Không, trong hai trái tim ấy thậm chí còn đang le lói một tia hạnh phúc. Số phận có thật éo le đã luôn dồn ép mọi sự nỗ lực, và đẩy những cặp đôi vướng trong tình yêu vào bế tắc. Đâu phải họ không biết mình đang trong tình thế nào, sắp phải đối mặt với chuyện gì, chỉ là họ không sợ hãi hay lùi bước. Nhưng trước khi mọi chuyện tồi tệ xảy ra, họ có thể ước khoảnh khắc này kéo dài hơn để có thể tận hưởng trọn vẹn từng giây phút đáng trân trọng được ở bên nhau.
Rồi cái gì đến cũng sẽ đến, một lưỡi dao trong suốt, bay vụt đến cắt ngang hai bàn tay đang nắm chặt nhau, hai mục tiêu đó đều chịu một đường chém nhỏ, đó là vì họ nhanh chóng phát giác được và né khỏi, nếu không thì đã đứt cả cánh tay. Họ nép vào một góc sau thân cây tự cho là an toàn và bình tĩnh tìm ra nơi xuất phát của lưỡi dao đó, mặc dù không khó khăn gì đoán ra người tung đòn, với tuyệt kĩ điều khiển ngọn gió dịu mát trở thành vũ khí giết người.


Loren đã đuổi đến đây rồi. Không hổ danh, quả là nhanh như gió. Thời khắc này đến sớm hơn dự liệu của họ.


- Nào, đến lúc này rồi các ngươi còn ân ái nổi, thật đáng khen.

Liền kề giọng nói là hàng chục mũi dao gió vô ảnh liên tục xẻo vào thân cây họ đang nấp. Cả hai người quyết định tách nhau ra, chia hai hướng mà nhảy khỏi thân cây ấy. Đâu dễ dàng thế, 2 cơn mưa dao gió đuổi theo cả hai không buông tha. Nhưng có vẻ Vương Mẫu đã tập trung hơn về phía Dream, hắn xuất hiện phía trước Dream, tăng cường sát thương vào kĩ năng của mình, số lượng dao gió tung ra cũng đáng kể hơn bao phần, Dream lâm vào thế nguy hiểm.

- Chết tiệt ! Không ổn ! – Annie gào lên trong cơn bức bối vì một nước đi sai lầm. Nàng liền bay về hướng Dream, đồng thời tung hàng chục sợi dây mảnh đỏ rực về phía Loren, tất cả những đường dây ấy đều chỉ lia nhẹ qua người hắn rồi bị đánh ngược trở về phía chủ. Khốn kiếp thật, Annie giật mình nhanh trí cho triệu hồi thêm một tấn dày các sợi dây mảnh tạo thành tấm khiên to chắn trước những đòn bị phản. Nàng bị đẩy lùi ra sau, tấm khiên dây vẫn chắc chắn nhưng để chống đỡ xong đòn phản thì cũng đã đuối mất phần nào sức lực. Hắn ta mạnh quá, nhưng mình không thể không làm gì được ! Một lần nữa, nàng liều cho nhiều sợi dây quấn với nhau thành hai sợi thật to, dày, đầy uy lực, lần này thì nàng đã thành công ! Đã trói chặt được Vương Mẫu, hắn ta có vẻ bất ngờ, Annie chớp thời cơ lập tức cho thêm những sợi dây thắt hình chữ điền xiết như xiềng xích đến phía Loren. Hắn ta không thể vùng vẫy, cực kì kinh ngạc. Và______________________________________


ĐÙNGGGGG


Tiếng nổ lớn vang dội khắp khu rừng, khói bụi mịt mù bao phủ, hàng ngàn cây to đã đổ đốn, khung cảnh là một bãi chiến trường tan hoang .…

Dream bất ngờ trước sức mạnh của Annie, sao nàng ấy có thể làm được điều này ? Chúng ta đã thành công rồi ! Dream hét to, miệng cười thán phục :

- Ann ! Ann ! Ann đã làm được ! Thật tuyệt vời, sao nàng có thể làm được vậy ?? Thật không ngờ nàng mạnh đến thế !

Nghe tiếng gọi của Dream, Annie giọng run rẩy, trả lời, có vẻ nàng đang rất phấn khích và cũng hoàn toàn bỡ ngỡ trước khả năng của mình.

-… A… Dream…Thật… Thật…
Trong cơn bụi mù mịt chưa tan, Dream và Annie không thể nhìn thấy nhau.

- Cậu bảo sao Annie ? Cậu đang ở đâu ?

- T-tớ… xin lỗi…

- Hả ?! – Dream nghĩ rằng mình đã nghe lầm.

- Hừ, lũ ngốc._Tiếng Loren lạnh lùng vang vọng, có ý khinh thường cũng có ý chế giễu.

Lúc này thì bụi đã tan. Những gì Dream thấy không như nàng nghĩ.

Trước mắt nàng là một Annie thương tích trầm trọng, nàng cúi gằm đầu, màu máu đỏ phủ hết nửa khuôn mặt, tuy đã bất tỉnh nhân sự nhưng biểu hiện của nàng rõ ràng là đang đau đớn khôn xiết. Để ý kĩ hơn thì Dream thấy xương cổ Annie nhô lên một khớp bất thường hơi trẹo, gẫy cổ rồi… Chưa kể đến cánh tay bị biến dạng, cơ thể xây xát và cẳng chân trái sưng phồng lên đáng thương, dòng máu thì cứ tuôn liên tu bất tận từ trán, đến cằm, rồi chảy dài xuống nền đất nơi hai bàn chân nàng lơ lửng, nếu là con người thì hẳn Annie đã chết. Nhưng cho dù nàng có đang là thiên thần, nàng có tiên khí hộ thể đi nữa thì cũng khó cầm cự được lâu, với tình trạng đang vắt dần máu hiện nay của Annie và chất xám của Dream, Dream phải quyết định và hành động thật nhanh.

Bức tranh tàn khốc vẽ Annie bị chính những sợi chỉ hồng đã đứt của mình quấn lấy chân tay rồi treo lủng lẳng giữa không trung, mà vật mốc cho những sợi dây ấy là ngọn gió giễu cợt của Loren thật không tốt đẹp gì. Mồ hôi chảy trên trán Dream-là kẻ duy nhất còn toàn vẹn đang đối mặt trực tiếp với Vương Mẫu, giờ nàng phải làm sao đây ? …Làm sao ? Với hình dạng bị hạn chế tối đa sức mạnh và pháp lực này, tất cả những gì nàng có thể làm là tránh đòn, hoàn toàn không có cơ hội phản công, mà như thế thì chẳng giải quyết được gì. Vương Mẫu nhằm vào nàng mà tung tuyệt kĩ, một trong những chiêu thức quấy rối và dùng để trói chân hiệu quả nhất, Cơn lốc rồng cuốn xoay mọi thứ mà nó đi qua, luồn theo đường chữ uốn lượn hung hăng đuổi theo sát Dream, Dream gần như trở thành một con mồi chắc chắn không thể để vụt. Dream có ý nghĩ trở lại hình dạng nguyên gốc của bản thân, để giải phóng sức mạnh mà áp đảo Vương Mẫu, không, không được manh động, không đến mi li giây cuối cùng cũng không được phép hành động lỗ mãng để lại hậu quả khôn lường về sau. Nếu bây giờ nàng hóa thành Dark Cat, sau này nàng sẽ không thể sống yên bình ở thế gian này nữa, không còn được ở bên Annie, ở ngôi nhà đơn sơ kia… Và, không được gặp lại người đó nữa… Tuyệt đối không ! Nàng đã có quyết định, Dream sẽ cố gắng né được càng lâu càng tốt, kéo dài thời gian, khiến hắn mệt mỏi vì tổn hao nhiều công lực, đến lúc đó, dù cho với sức mạnh hiện có đi nữa nàng cũng có cơ hội để thắng. Hai người đó cứ thế, vờn nhau dược một lúc lâu, Loren không vội tung ra đòn quyết định, không vội dùng hết sức lực tấn công, hắn ta cũng có ý giễu cợt, liên tục dồn Dream vào đường cùng, nhưng lại không ra tay kết thúc mặc dù hắn có thể. Sau khi ngọn cây cuối cùng tại khu rừng tan thành tro bụi, một luồng sáng chém ngang bầu không khí, xé toạc cơn lốc rồng của Vương Mẫu, khiến các lốc gió tản ra thành những luồng nhỏ riêng lẻ mà lẩn đi mất. Dream hồng hộc thở không ngừng, tình hình gì bây giờ ? Kẻ xuất hiện là địch hay thù ?



Là địch, là thù, là thiên binh, là vạn tướng, là sứ giả địa ngục, là gì đi nữa thì nàng cũng không bao giờ ngờ được… và không bao giờ mong muốn lại là người này. Mái tóc xanh, mắt thẫm màu đại dương sắt đá, tay lăm lăm thanh kiếm dài hắt ánh sáng mặt trời, đôi mắt kiên quyết, ngoan cố, đầy bướng bỉnh hướng về Loren đang mở to mắt vẻ ngạc nhiên. Hơn ai hết, Dream hiểu rõ, với tia nhìn kia thì dù cho nàng có bảo gì đi nữa thì người ấy vẫn sẽ không nghe, không từ bỏ. Đơn giản bởi vì, đó là Mizu, là người mà Dream hiểu hơn ai hết. Nếu nàng ấy đã đến đây, dù bằng cách gì đi nữa, Mizu đã cố tình dò theo tung tích của Dream và Annie, cố tình đến đây. Mục đích thì chỉ có một, trả thù cho anh trai của mình, Mizu đã chờ đợi cơ hội từ rất lâu, và bây giờ lúc thích hợp nhất để làm việc đó, kèm theo nữa là vì Mizu hẳn không muốn Dream phá hoại cuộc sống yên lành khó khăn lắm mới có được của mình, không muốn Dream hiện nguyên hình, không muốn Dream phải bị giày vò bởi kẻ đứng đầu thiên thế - zues. Mizu đã lao ra, đứng chắn trước Dream, còn Vương Mẫu thì bồng bềnh trước Annie đã tả tơi.

Mặt đối mặt, vũ khí và kĩ năng đã sẵn sàng, đôi bên tiếp chiến nhau ngay không chờ một lời hé môi nào. Chỉ mỗi Dream gào lên với sức bình sinh “Mizuuuuuuuu !!!!”

Nàng nghe thấy, tiếng gọi thống thiết đó, cảm xúc từng từ một được truyền tải rõ ràng vào trái tim nàng, nhưng Mizu cố làm ra vẻ bỏ ngoài tai, vung kiếm chém vào bức tường gió kiên cố, nàng dồn sức mạnh vào hai bàn tay, kích hoạt kĩ năng xuyên giáp, đè lưỡi kiếm hòng xé toạc chiếc khiên ma thuật mạnh mẽ kia. Nhưng rõ ràng nàng hiểu một điều, tấn công vật lí sẽ không thể khiến hắn xây xát được một tẹo nào, phải dùng đến pháp lực. Dùng pháp lực thì nàng sẽ mau chóng kiệt sức hơn so với chỉ đánh đòn cơ bản. “Chẳng sao cả, mình sẽ kết liễu hắn thật nhanh, trận đấu này kéo dài chẳng mang lại lợi ích gì cả, phải chớp nhoáng trước khi Dream kịp ngăn cản.” Mizu hành động ngay cùng với suy nghĩ, nàng nàng bật tung ra, nhào lộn về phía sau, giữ khoảng cách an toàn để sử dụng phép thuật. Những tia sáng có lực phá hoại diện rộng như cây rìu triệu tấn to khổng lồ chém xuống nền đất, khiến nền đá vỡ tang hoang, lở sâu đến chục mét, đất cát mịt mù khuấy lên bao trùm trận địa ác chiến. Loren cũng nhanh tay lập kết giới bảo vệ bản thân, và hẳn nhiên hắn chỉ tự che chở cho chính mình, chẳng đoái hoài gì đến Annie bị treo trên cao phía sau, nếu bị đòn tấn công này ảnh hưởng, Annie sẽ không thể nào còn toàn thây chứ đừng nói đến chỉ đánh mất nguyên thần. Mizu bị cơn giận dữ và thù hằn trong lòng che lấn tầm nhìn, nàng đã sơ ý không hề để tâm đến Annie, cho đến khi nhận ra thì đã quá muộn. “Xin lỗi Annie, nhưng tôi phải giết hắn càng nhanh càng tốt, vô cùng xin lỗi, xin lỗi.” Mizu khẽ thì thào, mắt nhắm nghiền chua xót tránh phải nhìn thấy cảnh tượng đau thương, tận trong đáy lòng, nàng nếm đủ mùi tội lỗi, nhưng đã đi đến nước này rồi, không còn dừng lại được nữa.

- Thành quả của mấy trăm năm tu luyện, cũng rất khá, không hổ danh là tiểu thư tộc Lucifer. Nhưng…_Tiếng mỉa mai như sóng âm vang dội sau lớp màng bụi, Mizu cảnh giác để tâm xem hắn ở hướng nào_Ngươi không thể nào đánh lại ta, Kẻ không biết lượng sức mình.

Loren triệu hồi một đôi cánh bão khổng lồ sau lưng, quạt phần phật, thổi bay bụi bặm, trả tia nhìn cho trận địa, nhưng càng quạt, thì sức gió càng mạnh, chẳng mấy chốc đã tựa như chiếc quạt ba tiêu trong truyền thuyết. Một giây sơ suất, Mizu bị thổi tung về hướng ngược lại, nàng kéo trượt chân cọ sát đế giày vào mặt đất tìm lực ma sát để có thể đứng vững. Khi đã trụ lại được, Mizu đang ở kế một thân cây cổ thụ to lớn đã đổ, nhờ sức nặng mà nó mới nằm yên vị nãy giờ được. Và nấp sau khúc cây đó, là Dream đang ôm chặt Annie, nàng đưa một tay ra nắm lấy tay Mizu, ánh mắt khẩn cầu :”Dừng lại đi… Thật may là ta đã cứu kịp Ann, nhưng may mắn chỉ xảy ra một lần trong một nghìn năm, nếu nàng còn tiếp tục như vậy, không chỉ Ann mà bản thân nàng cũng sẽ nguy hiểm.” Mizu nheo mắt lại, nở một nụ cười hiền từ hơn bao giờ hết :”Nàng ngốc quá… Cám ơn nàng đã cứu Annie, đã không để ta trở thành một kẻ giết người… Nhưng, nàng hiểu ta mà. Gửi lời xin lỗi của ta đến Annie, hãy chăm sóc cho nàng ta thật tốt.” Mizu gạt tay Dream, đứng thẳng dậy, chống cự lại sức gió và dùng kiếm vẽ ra tia phóng, mạnh mẽ lướt về phía kẻ địch. Với đôi tai thính nghe được vạn dặm, Dream lắng tai thấy lời nói sau cùng của người kia “Bảo trọng.” Gương mặt Dream xuống sắc thấy rõ đương lúc tiếng kim loại gẫy vỡ vang lên. Thanh gươm dài đã gẫy ra ngàn mảnh, lấp lánh hóa vào không khí, mang theo sự lo sợ tột độ của Dark Cat là thân hình mảnh dẻ tóc xanh ngã quỵ xuống đống đổ nát….

Thật đáng sợ… Thật khủng khiếp… Không… Không… Không… -Loren rút từ không khí ra một mũi lao xé gió, hắn ta chuẩn bị đâm trực diện thứ đó vào kẻ bại trận đang mất sức chống cự bên dưới, nom hắn lúc này đúng bản chất một vị ác thần, khác hẳn lúc vờn vàn khi nãy, hắn sẽ không ngại ra tay đâu, một kẻ máu lạnh như Vương Mẫu- Không…Không… Không… Dừng lại… Không được làm hại nàng ấy… Không đến mili giây cuối cùng… Không đến thời khắc quyết định… …. …. …Không … … … … …Không … … … … … Không… … … …-Mizu đang thổ huyết, cố gắng chống cơ thể nặng nề dậy, nhưng cánh tay nàng rõ ràng không có chút sức lực. Mũi lao hạ nhanh xuống mục tiêu chỉ còn cách một gang tay so với vị trí trái tim bên lồng ngực trái Mizu.

…Không... Thời khắc… Không… Cuối cùng… Không…


-DỪNG TAY LẠIII__________________________________!!!!!!!!!!!


Lóa một luồng chất độc hắc ám đen hơn màn đêm bao phủ bầu trời. Vừa nãy trời còn sáng trưng thì bây giờ như đang lúc nửa khuya.

Xung quanh Mizu và Annie xuất hiện một chiếc giáp kháng độc.


Dark Cat đã hiện nguyên hình.
Là yêu quái với độc chất đến thiên thần cũng phải e sợ, là yêu quái mạnh nhất thiên hạ này… Từ móng vuốt sắc nhọn của nàng, một luồng khói đục ngầu phả ra, những chiếc lá xanh quanh đó trăm dặm đều đồng loạt úa héo, chất độc của Dark Cat triệt máu đối thủ theo chỉ số gốc, nếu không có phép bảo toàn kháng độc thì không thể tránh nổi độc tố của nàng. Dream trông như không còn là chính mình. Liệu đó có thực là Dream không ? Bộ lông đen mướp bóng loáng, hắc miêu với hình dạng khổng lồ nhào như mãnh thú vồ lấy Vương Mẫu, lớp kết giới của hắn bị phá vỡ dễ dàng như 1 lớp sương nhẹ tênh. Rõ ràng gió không phải là đối thủ của nàng. Đôi mắt màu vàng giận dữ đầy hoang dại, nàng bộc tất cả đau đớn căm hờn vào móng vuốt của mình, cào xé tên ác thần không thương tiếc. Hắn ta hết sức bỡ ngỡ, chưa kịp định thần chuyện gì đã xảy ra thì đã thấy bản thân đang bị gì chặt, đang chịu những đòn sát thương chí mạng, đang phun ra dòng máu đen đục ngầu, đang đau đớn đến loạn trí, hắn dùng chút sức bình sinh cuối cùng ra lệnh cho ngọn gió mạnh nhất đưa hắn về trời. Loren biến mất dạng ngay tíc tắc, cứ như hắn chưa từng xuất hiện ở đây vậy. Dream không đánh hơi thấy con mồi quanh đây nghìn dặm, hắn đã về thiên đình, đã để hắn chạy thoát mất rồi.



***



Mizu cảm thấy bản thân đang dần lấy lại sức lực, tâm trí tỉnh táo trở lại.

Lúc nàng mở to mắt thì bản thân và Annie đã ở dưới một gốc cây xanh, quang cảnh trời chiều hiện rõ lồng lộng, mặt trời vẫn ở đó, rực cháy màu đỏ đến đau mắt, mây vàng trôi bồng bềnh, tiếng lá xạc xào thảnh thơi như trận chiến khốc liệt sáng nay chưa từng xảy ra, phải rồi, thời gian vẫn trôi, trái đất vẫn xoay chứ… Ơ hay, bản thân đang nghĩ linh tinh gì thế này ? Mizu chồm dậy, thấy Annie vẫn đang nằm bất tỉnh, vết thương đã băng bó, Dream đang ngồi gần đấy, nhẹ nhàng vặt từng lá thảo mộc có trong chiếc rổ nhỏ đặt dưới chân.

- A, nàng đã hồi phục rồi. Thấy sao, có ổn không ?

- Dream, nàng… rốt cuộc xảy ra chuyện gì, ta nhớ mình đã chiến đấu với Vương Mẫu Loren, và rồi… Nàng nắm lấy tay ta… rồi… chuyện xảy ra sau đó ta không còn nhớ nữa…

- Thật may là vết thương của nàng không nghiêm trọng, ta đã truyền linh lực của mình cho nàng, đây là một thảo nguyên cách rất xa chiến trường, sau trận chiến ta đã đưa cả hai đến đây hấp thụ khí trời và tinh hoa tự nhiên để mau hồi phục.
Ánh mắt Mizu đượm buồn nhìn Annie, sắc chiều tà càng làm tăng vẻ lầm lì của cô.

- Ann không sao, đã qua cơn nguy kịch, nàng ấy không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Tuy nhiên, cần một khoảng thời gian dài để hồi phục. Ta đã truyền một nguồn linh lực đáng kể cho nàng ta, hi vọng có thể rút ngắn thời gian mau chóng khỏe lại… Có phải lúc đó, nàng đã định sẽ một mất một còn với hắn không, cái gì mà “bảo trọng” chứ, đồ ngốc.

- Ta xin lỗi… Đã không suy nghĩ, xém chút làm hại đến người xung quanh. …Ta …đã không trả được thù, lại còn khiến mọi người bị liên lụy… Nếu là nàng đã cứu ta, hẳn nàng đã sử dụng hình dạng thật.

- Không sai, đừng lo nữa, ta đã cho hắn một trận rồi, móng của ta chứa đầy chất độc giết chết được cả thánh thần, hắn có thoát nhưng nhẹ nhất thì cũng tàn tạ, mất sức mạnh, nằm liệt một thời gian, nặng có thể hồn bay phách tán. Quan trọng là, nàng vẫn còn sống.

Mizu thầm trách bản thân. Nhưng nhìn nét ôn hòa của Dream, người nàng yêu quý thì gánh nặng trong lòng lại vơi đi, dẫu sao… Không ai thiệt mạng, mà có thể trì hoãn thời gian Loren đến tìm họ lần nữa, hoặc may ra có thể thay đổi cả suy nghĩ của hắn mà tất cả không còn bị hắn truy cùng diệt tận, không cần chạy trốn suốt ngày, âu cũng là niềm an ủi.

Còn một khoảng thời gian khá dài nữa thì Vương Mẫu mới dưỡng thương xong, từ giờ đến lúc đó, chúng ta sẽ có thêm chút thời gian bình an để nghỉ ngơi và tranh thủ bồi dưỡng thêm sức mạnh. Mizu thở dài. Cứ như đã trải qua một thế kỉ dài, câu chuyện ngày hôm đó đã kết thúc như vậy.




***



Không rõ ngôi nhà gỗ ở đỉnh núi này Dream tìm đâu ra, hay chính nàng đã xây nó, tuy nhỏ bé nhưng ấm áp, là một nơi lí tưởng để nghỉ dưỡng, chắc chắn không ai làm phiền. Mizu sớm phục hồi và giúp Dream chăm sóc cho Annie, Annie vẫn bất tỉnh suốt từ đó đến giờ. Một tháng đã trôi qua nhanh chóng. Có nhàm chán thật đấy, nhưng mà bình yên, họ cũng không cầu mong gì hơn, điều duy nhất họ muốn lúc này là Annie mau chóng lấy lại ý thức.

Một ngày trời trở lạnh, lại ở trên đỉnh núi, Dream lo lắng cho tình hình sức khỏe của Annie, e rằng sẽ không tốt cho quá trình hồi phục, nàng bảo với Mizu có nên chuyển nhà xuống ở một bình nguyên ấm áp hơn không, tất nhiên là Mizu đồng ý. Sáng sớm hôm đó họ đã cùng nhau đi vào rừng, tìm thêm củi khô, lương thực đến trưa rồi cùng quay về căn nhà gỗ. Nhưng ngay sau khi bước vào nhà một lát, nàng thiếu nữ tóc vàng đã chạy vội đến bên Mizu đang chờ ở ngoài, vẻ mặt căng thẳng.

- Có chuyện gì vậy ?

- Ta vừa vào trong, nhưng trong nhà chẳng có ai, chiếc giường với chăn gối đã được gấp lại gọn gàng, Ann đã tỉnh lại rồi… Nhưng tệ là không rõ nàng ấy đã bỏ đi đâu mà để lại một bức thư…

Cả hai hốt hoảng mở thư ra đọc, nét chữ trong thư mỏng tanh, không thẳng hàng, chứng tỏ người viết nó tay vẫn còn run, Annie hẳn vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, thế thì nàng ấy có thể bỏ đi đâu được chứ ?! Lúc lá thư được mở, một tờ giấy nhẹ bẫng rơi xuống bàn.

“Dream, Mizu.

Chắc hai người đang tự hỏi lí do vì sao ta phải rời khỏi ?… Chỉ đơn giản là đã đến lúc ta cần phải đi… Thế thôi. Dù sao đi nữa, ta cũng nên mau chóng rời khỏi hai người càng sớm càng tốt, ta là nguyên nhân chính lôi Dream vào cuộc truy sát của Vương Mẫu, khiến cuộc ẩu đả đó xảy ra… Gây bao thiệt hại… Ta thực sự xin lỗi. Đừng bận tâm về ta nữa, hai người hãy tìm đến một chân trời nào đó mà Vương Mẫu sẽ không phát hiện ra mà sống bên nhau. Mizu này, hãy chăm sóc Dream thật kĩ nhé, tuy ta bất tỉnh nhưng không phải là ta không biết những gì xảy ra quanh mình đâu… Từ đầu đến cuối trận chiến hôm đó, ta cảm nhận được rõ… Dream đã dành cả ánh mắt ấy, ánh mắt mà ta chưa một lần nhìn thấy để hướng về nàng, tuyệt đối không được phụ nàng ấy đấy.
Đừng lo lắng cho ta, sáng nay khi tỉnh dậy, ta thấy bản thân mình đã hồi phục được phần nào rồi, minh chứng là ta đã có thể cử động thoải mái. Khoảng thời gian vừa qua, đa tạ hai người đã chăm sóc cho ta, nhờ vậy mà ta mới sống sót qua cơn nguy kịch… Thực sự là ta chẳng biết làm thế nào để cảm kích hai người.

Lúc hai người đọc tới đây thì ta đã rời khỏi ngọn núi này từ lâu rồi, đừng đuổi theo tìm ta làm gì.
Kí, Annie.”


Ngọn gió đông lạnh buốt giá thổi hiu hiu qua cánh rừng gần đó, một người con gái với trái tim tan nát quyết định rời khỏi chốn bi thương đã ngất xỉu dưới tán cây to, kiệt sức.


----------------------------------------------

(Vì thầy yêu cầu bỏ [00000] nên thay bằng [------])

Chap này không phải Ann viết =)))) Là Ann nhờ Relic viết =))))
Có vẻ hình tượng lạnh lùng của Lò hơi bị lung lay, occ thành hình tượng một bạn chẻ độc ác chẳng hạn =)))))) Và trong chap, hình như chính Ann cũng bị dìm =))))))
Có những thứ tớ không sửa, ít nhất cũng muốn giữ nguyên 80% bản gốc của Relic =))))))
Và một lần nữa, cảm ơn Relic rất nhiều~~~


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Fri Dec 20, 2013 10:14 pm#58

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3357
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

*giật tem* lâu rồi tôi không chơi trò này :v

Thích cách cô diễn tả trận chiến, rất rõ, không mơ hồ, các chi tiết mạch lạc, trình bày cũng tốt hơn trước :v nội dung thì tôi miễn bàn vì nó rất hay !

cơ mà thấy tội Vương mẫu =)) làm theo luật mà lại trở thành vai phản diện =))

Hóng chap mới !!!


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Sat Dec 21, 2013 11:09 pm#59

avatar
Hino Asa
VIP Mem

Pet
:: Oz & AliceHồng thánh dượcClannad Cat
::
Chia sẻ xảm xúcBình MáuCầu tuyết
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 3479
BKGC BKGC : 5502
Điểm đóng góp : 45

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

Trích dẫn :
màu máu đỏ phủ hết nửa khuôn mặt
-> em nghĩ chỉ cần "máu đỏ"

Trích dẫn :
gẫy cổ rồi
-> gãy

Trích dẫn :
cẳng chân trái sưng phồng lên đáng thương, dòng máu thì cứ tuôn liên tu bất tận
-> đáng thương. Dòng máu

Hết ý rồi thì nên ngắt câu a~



Trích dẫn :
chất xám của Dream, Dream phải quyết định

-> lặp từ Dream ~

Trích dẫn :
Dream trông như không còn là chính mình. Liệu đó có thực là Dream không ?

2 câu này rút ngắn rồi nhập làm 1 thì hợp hơn

Trích dẫn :
mili giây
????


Trích dẫn :
zues
-> Zeus

Nhìn chung thì fic ổn, nhưng phần tả những khúc bị thương còn chút gì đó hơi kì kì
Em thích cách kể chuyện. Tuy rõ ràng, mạch lạc nhưng lại rất mượt
Lò bị OCC =))))))





Chữ ký của Hino Asa








Sat Mar 08, 2014 11:29 am#60

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5203
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

*lăn lộn* Ọ A Ọ
Tại sao chỉ có 2 người comt? Ọ A Ọ
Hay là tôi lại quẳng luật hồi đó ra làm lại?
Mà thâu cũng gần hết Fic rồi :v :v




CHAP 6
PART 1


Đêm.
Gió lạnh thổi từng đợt cắt da cắt thịt, hóa sương thành giọt ướm trên phiến lá, khiến cỏ cây cũng vì rét mà run.

“Lần đầu tiên gặp người, người biết con nghĩ gì không? Nghĩ người là vương mẫu đấy”

Giọng nói khàn trầm vang lên khe khẽ. Dưới tán cây cổ thụ già cứng cỏi, có hai người con gái ở đấy. Một thiếu nữ sở hữu mái tóc tím xõa dài mềm mãi đến thắt lưng đang ngồi dựa vào gốc cây, đôi mắt vàng nhạt ánh lên tia hư vô nhìn người con gái đang gối đầu trên đùi mình. Cô không ai khác là Bạch Hổ Mikayla và người đang nằm trong lòng cô là Annie.

“Kì thật lúc đó người rất đẹp… Dung mạo của cười cứ lôi cuốn con phải nhìn theo, nhìn theo, ngây ngẩn”

Annie cứ thao thao bất tuyệt, cặp ngọc tím biếc mơ màng nhớ lại kí ức của hơn 1000 năm trước. Còn Mikayla vẫn im lặng không nói nhưng cô nghe, cô nghe hết thảy. Những tháng ngày nhàm chán vô vị trước đó, bây giờ nghĩ lại, chợt có cảm giác hoài niệm sự yên bình. Khi xưa, hằng ngày đều có một tiểu tiên nhỏ bé đến vấn an mình, thời gian trôi, nữ hài tử nhỏ nhắn ngày nào dần lớn lên và trở thành một thiếu nữ nhưng tính cách vẫn hoạt bát như vậy. Cho đến khi Kumiho làm loạn cả thiên giới, đứa trẻ nọ đã chẳng còn đến vấn an Mikayla nữa, những tưởng bản thân không quan tâm nhưng kì thực trong lòng luôn thấy trống trải, cảm giác mất mát đó theo cô suốt 1000 năm, rồi cũng quen dần và hình bóng hoạt bát ấy cũng phai nhạt đi. Mikayla bỗng cảm thấy hận hành động ngạo mạn ngày đó của Kumiho, nếu không phải hắn khuynh đảo tất cả, hẳn là giờ này thiên giới vẫn là những ngày yên bình đến nhàm chán.

“Kumiho…Tại sao?”

Lâu thật lâu, Mikayla cuối cùng cũng phun ra vài từ. Annie còn đang luyên thuyên đủ điều về kỉ niệm, vì câu hỏi không đầu không đuôi của Mikayla mà ngừng bặt.

Một khoảng lặng im.

Gió hung hăng thổi mạnh, như muốn khuấy đảo đất trời, cuốn phăng hoa lá trên cành, quật ngã những thân cây khẳng khiu yếu đuối.

“Người còn nhớ đứa trẻ mà thầy từng dẫn về Quỷ giới không? Đứa trẻ có mùi của loài người nhưng lại có khí chất của thiên sứ…”

Annie mở miệng nói, có lẽ vì mệt vì buốt mà giọng của nàng trở nên khàn trầm khó nghe. Cặp ngọc tím biếc nhìn vào một khoảng hư vô nào đó, lại bắt đầu hồi tưởng những việc đã qua.

“Vì đứa trẻ đó?”

Mikayla lại hỏi, cô nhìn theo hướng ánh mắt Annie đang dừng chân. Một khoảng đen không định hướng.

“Đứa trẻ đó vốn dĩ được tạo ra từ linh hồn của Ruri và cốt tiên của Akira. Hẳn là người còn nhớ bọn họ”

Mikayla hơi run lên, đôi mắt tím thuần lóe tinh quang. Thì ra là vậy… Mọi thứ đều bắt đầu từ một chữ tình. Năm xưa, câu chuyện về một vị thiên sứ uy dũng lại đem lòng đi yêu một cô gái trần gian làm chấn động thiên hạ, đó rõ ràng là phạm vào luật trời. Và người phán xét ngày đó là Huyền Vũ Kumiho.

Có lẽ Mikayla đã hiểu phần nào... Kumiho có dã tâm đoạt vương vị hẳn là chỉ muốn sửa lại thiên luật, tái tạo lại một thế giới thoáng hơn, có tình hơn… Chung quy thì cũng đều do sự lãnh đạm khô khốc của zeus.

Hai người lại chìm vào im lặng.
Một đêm cứ thế trôi qua…


. .


Tiếng chim hót líu ríu khắp nơi trong các vòm cây làm Annie tỉnh giấc. Nàng mệt mỏi cựa mình, cặp ngọc tím biếc hơi nheo lại vì chưa kịp thích ứng với ánh sáng.

“Ưm…Mikayla-sama?”

Annie nhìn một lượt xung quanh, bãi bỏ xanh rợp trải dài làm nền, những cây cổ thụ già sừng sững, hoa lá tán loạn chứng minh cho sự tồn tại của cơn bão đêm qua, nhưng điều Annie quan tâm là nơi đây không một bóng người. Nàng giật mình, luống cuống ngồi dậy, dụi dụi mắt rồi nhìn ngó xung quanh một lần nữa. Người kia đã hoàn toàn biến mất rồi, như chưa từng tồn tại. Annie thở dài. Đêm qua, khi nàng lờ mờ tỉnh dậy, đã thấy mình đang nằm trong lòng của người kia. Sáng nay, cũng là khi nàng lờ mờ tỉnh dậy, người kia đã mất tăm.

Bỗng, dưới ánh nắng hanh vàng của mặt trời, một thứ gì đó lóe sáng rực rỡ trong bụi cỏ. Annie tò mò cầm lên, đôi mắt màu tím mở to hết cỡ vì kinh ngạc.

“Đây là…Kim bài miễn tử????”

Người có kim bài miễn tử, dù có phạm lỗi trọng nhất, cũng được thoát tội chết. Trên thế gian chỉ có duy nhất 4 kim bài dành cho 4 Tứ Linh ngày xưa: Kumiho Huyền Vũ đã đưa thứ này cho nàng và nàng lại đem nó giao cho Dream; Loren vương mẫu; Midori Thanh Long và Mikayla Bạch Hổ.
Hẳn là Mikayla đã nhường nó lại…


-------------------------------------------

Về phần này thì có lẽ hơi khó hiểu, chẳng qua chỉ là đôi trẻ đang bàn lại một chút về lí do vì sao ngày xưa Kumiho muốn lật ngôi.
Còn Kim bài miễn tử thì chỉ có 4 cái dành cho 4 người nhưng 1000 năm trước Kumiho giao lại cho Ann.
Thật sự thì ban đầu là Kumiho giao lại cho Dream, sau đó Dream mới đưa cho Ann nhưng Relic lại hiểu nhầm ý mà viết thành Ann đưa cho Dream =)) Nếu không có kim bài thì Ann sẽ chết mà tác giả lại ứ muốn Ann chết nên lại chế ra thêm một cuộc gặp gỡ giữa Ann và Miki =))
Còn đứa trẻ được tạo ra từ linh hồn loài người và cốt tiên thiên sứ là ai thì tự người đó biết =))
Nếu có gì khó hiểu thì Ann sẽ giải thích cho a =))))

Dự là chap cuối sẽ xuất hiện nhóc Arsha và nhóc Leo =))


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Sun Mar 09, 2014 9:37 am#61

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1914
BKGC BKGC : 10920
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

Tớ không theo dõi trọn fic nên không hiểu rõ lắm chuyện gì đang diễn ra, chỉ thấy qua giọng văn có chút man mác buồn :3 ~

Cảm giác như cứ mỗi lần đứng trước những sự việc thảm khốc, phản xạ tự nhiên của người ta là hoài niệm lại quá khứ.

Thật lòng cũng chẳng biết cmt gì, chỉ thấy nhân vật trong fic sao người nào cũng khổ ải quá =))) Hi vọng rồi sẽ có chút gì gọi là HE :3 hoặc kiểu nắm tay nhau đi chết hết cũng là một loại HE =)))

Chờ chap ^^~


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Tue Mar 18, 2014 6:25 pm#62

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31267
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

năng lực của Lò hãi vờ lờ (\ ´∀`)quả không hổ danh Vương Mẫu (/ ´∀`)/ [=))))] mà wait a minus, Lò là gió? ( ´∀`)chắc vì cái rank Zephyros? =))))

tềnh hềnh là thấy Kem hông hợp với mều (/ ´∀`)/ và Dark Cat nghe hông oách bằng Hắc Miêu (/ ´∀`)/ =)))) Kem hơi bị OOC 1 chút, cơ mà tưởng phải yan-mode_on sớm hơn chứ =))

cái bro-com đang lấn át Miz (/ ´∀`)/ có 1 sự yand nhẹ ở đây (/ ´∀`)/ cơ mà chưa thấy rõ năng lực nước của Miz cho lắm( ´∀`)/ và klq nhưng fic này trò dùng tạo hình nào của Miz? =))

tự hỏi đống tơ của Ann ở đâu ra ( /´∀`)tơ mỏng hơn cước, mà kết thành được màn chắn được thì phải đến tỉ sợi chứ hông phải đùa ( /´∀`)cảm giác như thật ra Ann đã hồi phục từ lâu, nhưng lại cố tình làm như còn hôn mê để xem chuyện 2 người kia thế nào ( /´∀`)

thằng Cáo đại náo thiên cung ( ´∀`)quài ?? (/ ´∀`\)Cáo hông tham quyền lực (\ ´∀`\)Cáo chỉ tham tình thâu (/ ´∀`/)=))))

fic viết theo lối cổ trang thì tốt nhất không nên đưa hành văn kiểu khoa học vào, vd mili giây, lực ma sát, vv ( ´∀`)khi ấy khoa học với con người vẫn là 1 cái gì đó mơ hồ lắm, và mấy khái niệm đó lúc bấy giờ vẫn chưa tồn tại ( ´∀`)=> nên thay bằng "chưa đến một phần của tích tắc" và "cố tìm chỗ bám trụ trên mặt đất trống trơn" hay cái gì đó tương tự thì hơn ( ´∀`)/ cơ mà lâu lắm rồi không đọc văn của Shine, từ ấy đến giờ vẫn ổn vô cùng, chỉ cần chọn từ ngữ hợp bối cảnh hơn là ok ( ´∀`)/


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Mon Jul 21, 2014 8:08 am#63

avatar
Hikari Fubuki
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 659
BKGC BKGC : 20308
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : Hành tinh như cái đinh
Stt : Ah ~~~~~ TROLL everywhere =w=~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

tui đi comt đây  :tungtang: 

có lỗi type  :nosepick:  nhưng tui lười ghi ra quá nên thôi cô thử lội lại để xem hén  :nosepick: 

fic khá buồn  :haiz:  cái chính là ở chỗ dân tình kéo nhau chết lên chết xuống  :haiz: 

hóng  :hi:  nhanh ra chap mới nha cô  :hi: 

p/s: và con Kà đã trôi vào dĩ vãng  :dead: .....................


Chữ ký của Hikari Fubuki

 [Jugemu Jugemu máy ném shit quần Shinpachi hôm kia đời Shinpachi Balmunk Fezarion Isac Schnider một phần ba cảm xúc chân thành hai phần ba lo bò trắng răng dù bị phản bội vẫn biết tên mặc dù không biết con cá mực có vị hơi khác vì nó bắt ở dưới ao đem ngâm dầu từ một con thú bộ móng guốc xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt tiêu chảy cấp] là con khỉ yêu thích của tuôi =w=~~~





Fri Sep 12, 2014 6:47 pm#64

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5203
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

@Kem: Cảm ơn cậu đã comt *ôm*~ Và yên tâm là fic này không có SE hay BE đâu~ Nó là OE mà =))))

@Sensei: Nếu thầy comt chap 5 thì chap đó là Relic viết =)) Trò thật sự mù cảnh action và vì có cảnh trò khó viết nên mới nhờ bạn ấy, một lí do khác nữa là muốn đọc cái văn phong của Relic =))) Và có giải thích là thầy muốn lật đổ Zeus chỉ vì muốn sửa lại luật mà =)) Về phần tơ của Ann thì trò cũng không biết nữa =)) Cái này chắc cũng nên hỏi lại Relic =)))~~ Và tks thầy đã comt *ôm*~~~

@Kà: À...hình như tôi có quên béng con Kà thật =))))))))))))))))) Và cảm ơn cô đã comt *ôm ôm*~




CHAP 6:
Part 2:

-Sora Koiryu…Cậu từng bảo sẽ thực hiện cho tôi một nguyện vọng để trả ơn_Mái tóc đen tím dài buộc hai chùm, đôi mắt màu tử đằng ánh lên biết bao xao động, Annie cố hết sức để nói lưu loát câu từ của mình. Cậu bé trước mặt cô, ngũ quan thanh tú, làn da mịn mềm, gương mặt có đường nét giống trẻ con càng tăng thêm phần khả ái, mái tóc ngắn vàng lòa xòa chấm vai phản màu với áo yukata đỏ thẫm cậu mặc trên người. Đôi mắt sắc huyết như có gì đó lóe lên trong chốc lát rồi lại trở về vẻ bình lặng vốn có, Sora nhếch mép, nụ cười này chứa đầy sự khinh miệt.

-Nói đi.

Sora vẫn như vậy, bình lặng đến làm người ta lạnh lòng. Annie chợt có chút hối hận, nếu bây giờ đưa điều kiện, cô và người này sẽ không còn gì dính líu đến nhau cả.
Nhớ năm xưa trong một lần vô tình, cô từng cứu cậu thoát khỏi bùn lấy vô tận của Thiên Giới, cứu cậu một lần suýt chết, cậu bảo sẽ đáp trả cho cô bất cứ thứ gì cô muốn. Khi ấy Annie đã nói chỉ cần cả hai là bạn thì tốt rồi. Sora hơi khựng lại nhưng ngay sau đó nhếch môi cười xem thường, nhưng cô thấy được trong cặp ngọc đỏ thẫm mập mờ niềm vui. Cậu bảo “khi nào cô muốn tôi giúp, tôi sẽ giúp nhưng sau đó chúng ta không có bất kì liên quan gì với nhau”.

-Mọi chuyện hôm nay đều do Nữ Thần Định Mệnh gây ra. Tôi muốn biết cách dẹp sạch việc này.

Đúng, Nữ Thần Định Mệnh – Hino Asa – người đã tàn nhẫn viết nên những câu chuyện khốc liệt cùng tang thương chỉ vì sở thích của mình.
Nói ra những điều đã dự tính trước khi gặp cậu, Annie vẫn không hiểu sao trong giọng nói mình lại có chút run rẩy, hẳn là do tận trong tâm can cũng đang run rẩy…

-Đơn giản thôi. Quyển sách mà cô ả giữ, xé toạc nó ra, cô ả sẽ không còn điều khiển được thế giới này nữa.

Đôi mắt đỏ thẫm như máu càng lúc càng lạnh, dù gương mặt không biểu cảm gì nhưng xung quanh cậu lại toát ra hàn khí bất giác khiến người ta phải rùng mình. Hai chân Annie bỗng trở nên bủn rủn, cô chợt muốn khuỵu xuống, ngồi bệt trên mặt đất, vô lực nhìn cậu mà nói thật to hai chữ xin lỗi, nói thật to, thật to, để có thể giữ lại một người bạn.

-Xong rồi, tôi đi.

Sora vẫn như vậy, cậu nhếch mép cười một cách khinh khỉnh như miệt thị tất cả mọi thứ, cằm hếch cao đầy kiêu căng cùng ngạo mạn, đôi mắt sắc huyết tựa như xem thường tất cả. Hình ảnh cậu mờ dần, mờ dần, gần như hòa vào không khí.

-A…chờ đã Sora!

Annie hốt hoảng giơ tay định chụp lấy bất cứ thứ gì của cậu nhưng cái cô nắm được chỉ là một khoảng hư không.

- Cô là ai? Sao lại biết tên tôi? Chúng ta có quen nhau sao…?

Tà áo yukata đỏ thẫm đã không còn, chỉ sót lại lời nói hờ hững vọng trong gió. Annie thẫn thờ, bấy giờ, cô mới từ từ trượt chân ngồi bệt xuống đất. Cô muốn khóc mà khóc không được, đôi mắt tím biết ráo hoảnh, gương mặt thanh tú nay lại có chút méo mó. Gió, thổi lồng lộng, tuy không rét, lại khiến lòng người lạnh run.
Có những thứ, khi đã mất đi rồi, có lẽ sẽ chẳng bao giờ lấy lại được…






--0--







-Chuyện sau đó thế nào nữa thế nào nữa?

Trong một hoa viên, cây cối xanh tươi lung lay do gió thổi, nắng chiếu xuyên qua kẽ lá, rọi xuống nền mây trắng tuyết, lấp lánh lấp lánh. Dưới tán cây cổ thụ to lớn, dăm ba đứa trẻ quay quần lại một bé gái đang ngồi dừa vào thân cây. Những đứa trẻ này chỉ vừa chừng 3, 4 tuổi, điều kì lạ là đưa nào đứa nấy đều có đuôi, có đứa còn có cả tai nữa.

-Sau đấy, Annie đã đến gặp Hino và xé toạc quyển Truy Mệnh. Annie dù có được Kim bài miễn tử nhưng phạm tội tày trời, đã bị trừng phạt, hóa thành sương mù._Bé gái được đám bạn quay quanh chậm rãi kể, giọng bé trong trẻo, nhấn nhịp rõ ràng càng khiến câu chuyện thêm cuốn hút, ai nấy đều say sưa.

-Kể tiếp đi, kể tiếp đi!~~~

Thấy cô bé im lặng khá lâu, cả bọn lại nháo nhào đòi nghe tiếp. Cô bé chống tay lên cằm, đảo mắt một vòng ra chiều suy nghĩ dữ dội lắm, rồi bé con bật cười, nhe ra hai hàm răng trắng tinh.

-Sau đó Hino cũng bị cuốn vào vòng xoáy định mệnh. Cô vì yêu Hishun mà giết Miyami, bị tống vào ngục tối suốt 500 năm. Đến đó là hết chuyện của 500 năm về trước rồi~~~

Cả bọn òa ra vỡ lẽ. Có người vỗ tay tán thưởng, có người xì xầm bàn tán, bắt chước dáng vẻ của các đại thiên sứ mà ra vẻ trịnh trọng, phê phán những con người trong câu chuyện.
Đây, chính là những đứa trẻ được sống trên Thiên Giới.

-500 năm, hình phạt đó quá dài. Nếu là tớ chắc đã khóc toáng lên_Một đứa trẻ rùng mình_Tại sao cứ thích phạm tội vậy? Họ bị điên sao?_Cậu bé chun mũi vẻ khó chịu.

-Nói đúng! Đặc biệt là tên pháp sư loài người đó!! Tớ nghe nói các đại thiên sứ từng bảo Huyền Vũ Arsha Lucifer đời trước từng chính trực biết bao, nếu không có tên đó thì ngài đã chẳng bị hồn phi phách tán!

-Ừ ừ! Tớ cũng đồng ý! Là loài người mà đi yêu người thiên giới, thật quá ngạo mạn rồi!

Lại có người phụ họa, thế là bọn trẻ lại nháo nhào cùng nhau bàn tán, tiếng náo động làm cả những cành lá bên trên cũng khẽ run, chim chóc vì chịu không được ồn mà bay đi mất. Bỗng,

Phốc. Phốc

Cốp.

Từ trên những tán cây xanh mướt, không biết chui từ đâu ra các viên đá cuội tròn nhẵn, phóng thẳng tới lũ trẻ. Đầu tiên là tên nhóc mở lời phê phán chuyện Huyền Vũ, kế đến là những oắt con phụ họa theo, lần lượt sau đó cả bọn đều bị bắn trúng. Trên trán đứa nào đứa nấy đều u một cục. Lúc đầu là ngơ ngác hứng đòn, sau đó lại hoảng loạn mà khóc toáng lên.

-Ai?!!

Bé gái vừa nãy kể chuyện cũng không tránh khỏi kết cuộc bị ném đá. Bé đau đến ứa nước mắt, tức giận mà hét lên, giọng nói đầy uy lực. Trên tán cây xanh mướt, lại thấp thoáng hiện ra một bóng người. Cái bóng cũng nhỏ nhỏ, lùn lùn như tụi nó, thoắt cái đã nhảy xuống đất, dõng dạc đứng trước mặt đám trẻ con. Tên này cỡ bằng tuổi lũ nhóc, mái tóc trắng xõa dài lòa xòa ngang lưng, gương mặt thoạt nhìn khả ái, hai má phúng phính mịn màng, đôi môi đỏ mọng nho nhỏ chúm chím như cánh hoa be bé, đường nét ngóc ngạnh kể ra cũng hài hòa thanh tú. Nó đứng thẳng, khoanh tay, hếch cằm kiêu ngạo, đôi mắt đỏ thẫm vẫn còn đượm nét ương ngạnh của trẻ con, nhìn đám nhóc trước mặt đầy kiêu ngạo như khiêu khích.

-Các người ồn chết được, hại ta ngủ không xong. Vì ngủ không được nên làm trò gì đó giết thời gian~ Có ý kiến?~_Tên đó nhếch môi, nụ cười ngạo nghễ nhìn là chỉ muốn đập.

-Ngươi…!_Có đứa tức quá nhào đến nhắm thẳng tên oắt con kia mà đấm. Nhưng khi nắm đấm chỉ còn cách gương mặt tinh tế đó một lóng tay, hắn nhẹ nhàng lách người qua một bên, làm kẻ động thủ vì lực đấm hụt mà ngã chúi đầu ra đất. Hắn hừ lạnh, phủi phủi áo nhưng vừa rồi chỉ là gió thoảng qua. Hành động kiêu ngạo như vậy làm cả lũ nổi máu điên, thế là một đám nhào đến đánh hội đồng tên oắt con kia.

-Khoan!_Giọng nói của đứa bé kể chuyện lúc nãy cũng chẳng giúp đám nhóc bình tĩnh hơn được bao nhiêu, chúng vẫn nhào đến đánh tên hỗn xược đó.



Có lẽ vì Thiên Giới ở trên mây nên bầu trời luôn xanh ngắt. Gió thổi, cây cối ngả nghiêng, cành lá va vào nhau rì rào rì rào.
Cả đám nhóc đều nằm la liệt khắp sân. Đứa ôm nơi bị thương rên đau, đứa khóc rống lên, còn có kẻ chạy về mách mẹ. Cô bé duy nhất khôn ngoan không tham gia “trận chiến” đứng giữa đám nhóc phơi thây trên đất, đôi mắt tím biếc ánh lên tia uất ức, môi bé con mím chặt lại, rõ ràng là rất giận nhưng luôn tự kiềm chế.

-Ta là Ara Minami, em gái của Hải thần Umiko. Ngươi rốt cuộc là kẻ nào?

Để tránh lãnh chung hậu quả với những người kia, Ara lên tiếng nêu tên chị mình cũng đồng nghĩa nhắc đến thân phận cô. Hải thần Umiko, canh giữ đại dương bao la, có thể nói là ngự trị toàn biển cả, quyền lực chỉ đứng sau Tứ Linh, đến Zeus khi ở dưới nước cũng chưa chắc là địch thủ của cô. Tên nhóc hỗn xược vừa xử xong cả lũ trẻ, giờ nhìn cô gái, hắn vẫn giữ vẻ nhếch miệng khó ưa đó, đôi mắt đỏ thẫm lại như lóe lên tia thích thú lại như lóe lên nét khinh thường. Nhận thấy điều đấy, Ara bỗng bàng hoàng. Đầu óc non nớt của một đứa trẻ chưa đủ để Ara có thể hiểu được vì sao khi mọi người bàn tán về chuyện của gần 500 năm trước lại chọc tức tên này, khiến hắn ném đá từng đứa. Cô không tin hắn làm như thế vì bị mất ngủ, với cá tính như vậy, hẳn là đã bỏ đi nơi khác từ sớm, nhưng với trí tuệ của một cô bé, Ara không thể nghĩ đến lí do khác.

-Arsha. Con trai của Midori Kokoro.

Hắn vừa nói, mặt Ara trắng bệch, cả người cứng đờ. Chẳng trách dáng vẻ kiêu ngạo như vậy, thì ra có mẫu thân là Thanh Long Midori! Cô bé muốn nói gì đó, lại chẳng biết nên nói gì, yết hầu cô bỗng khô khan, khó mà phát ra âm thanh hoàn chỉnh. A mà khoan, Thanh Long có con trai? Sao cô chưa từng nghe vậy?

-Là con trai của Thanh Long thì tốt lành gì! Chẳng qua chỉ là dựa hơi mẹ!

Bỗng, trong đám nhóc nằm la liệt không thể gượng dậy nổi kia, có đứa buông lời khinh miệt. Arsha quay qua nhìn tên nhóc đó, miệng cười càng tươi, trông cũng càng đáng sợ. Đứa trẻ mặt có vết thâm, môi sưng tấy, khóe miệng còn rỉ máu, thấy cảnh đó bỗng rùng mình, nhưng không chịu thua, vẫn cố nói to giọng.

-Có gan thì đi mà trêu chọc Zeus!


---------------------------------------------------------






Note: Nói một tí về chap 5 .___. Sự thật thì theo đúng cốt truyện của Ann, Kumiho ngàn năm trước giao Kim bài miễn tử cho Dream, sau đó, Dream vì biết không thể bảo vệ cả hai cùng một lúc nên đã giao Kim bài miễn tử lại cho Ann. Theo một cách nào đó thì cốt truyện của The Love có những sự trùng lặp, những nhân vật trong fic đều không chỉ yêu một người. Hishun yêu cả Hino và Miyami nhưng cuối cùng lại chọn Miyami (Hino đến phút cuối cũng chọn Miyami); Tsuki yêu cả Arsha và Yuki nhưng cuối cùng chọn Arsha, Loren yêu cả Sophie lẫn Lão nhưng đã chọn Lão;... Và việc Kem có vẻ yêu cả Annie lẫn Mizu nhưng sau đó lại chọn Mizu là một sự trùng lặp bình thường như bao couple khác.
Sự thật thì cảnh Dream để Annie đi và giao Kim bài miễn tử cho Annie, Ann không viết được nên phải nhờ Relic. Và Ann đúng là không hiểu vì lí do gì mà ông nói gà bà nói vịt =)))))))))) Đến khi ra chap 5 thì là như thế. Ann không thể viết được cảnh đó nên không thể edit lại, cũng không thể làm phiền Relic hơn nữa nên thôi phóng lao luôn =))))))))))) Và giờ Ann lảm nhảm về cái phần này để lật lại cái cốt truyện của The Love cho nó không bị nhầm lẫn =))))


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Tue Sep 23, 2014 5:08 pm#65

avatar
Hino Asa
VIP Mem

Pet
:: Oz & AliceHồng thánh dượcClannad Cat
::
Chia sẻ xảm xúcBình MáuCầu tuyết
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 3479
BKGC BKGC : 5502
Điểm đóng góp : 45

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

* gặm tem*

Em hơi khó hiểu đoạn bé Arsha ~ không lẽ Arsha tái sinh làm con của Mid????

Thiết nghĩ chị nên làm thêm vài cái ngoại truyện về các coup như Hino x Hishun x Miyami cho nó rõ ràng hơn a =)))

Về phần văn thì miễn bàn....

Cơ mà Sora thật là tàn nhẫn mà =)))))

Không biết mấy bé có gan đi trêu chọc Pinky Idol không nữa =))))))


Chữ ký của Hino Asa








Wed Sep 24, 2014 10:08 pm#66

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31267
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

thì chap đó thầy biết Shine viết mà :))))))))))))))) tiện thì cũng cmt =))))

tình hình là lâu không đọc đã quên mất chuyện gì đã xảy ra với Hino ..... :))))))))))))))))))))))) 

queo queo, là Midori Mitsuki chứ :)))))))))))))))))) theo như thầy nhớ không lầm thì Kokoro hình-như-là-em-song-sinh-hay-gì-đó-giống-Midori-nhưng-không-phải-Midori :)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

Cá đã trở lại =)))) hóng những người khác trở lại (nếu có) :))))))))))))))))))


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Mon Apr 27, 2015 10:36 pm#67

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5203
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

Note: Hai chap cuối viết trong tình trạng nóng lòng muốn hoàn fic nên sợ là lỗi hơi bị nhiều .____. Cũng là chung chương rồi, cũng muốn viết một cách tốt nhất có thể rồi mới post lên, cơ mà do con aut nóng lòng nên hỏng chuyện .______.

CHAP 6
PART 3

-Arsha-kun, tại sao ngày đó cậu lại đánh bọn tớ vậy?

Ngồi trên xích đu, Ara bé con không ngừng đưa đẩy chân, mái tóc tím vì sức gió mà khẽ lay, gượng mặt non trẻ phải nói là dễ thương hết sức. Bé con bật ra câu hỏi trong lòng, đó đã là câu chuyện của ba năm trước, khi đấy ấn tượng đầu tiên của bé với Arsha cực kì cực kì tồi tệ, nhưng sau một lần bé con được cậu nhóc này cứu thoát khỏi bùn lầy vô tận của Thiên Giới, định kiến của Ara vè Arsha hoàn toàn khác đi.

Sau đó, bé con bắt đầu thấy con người này thật rất kì quái, rõ ràng là trẻ con mà lại có những hành động và suy nghĩ đôi lúc cụ non quá mức. Ara vốn là người tò mò, cô bé sẽ tìm mọi cách để khám phá ra bất cứ thứ gì khiến cô bé thấy hiếu kì và Arsha là một trong số đấy. May mà cậu nhóc này cũng không bài xích cá tính kì quặc đó của cô bạn này.

-Tớ không nghĩ cậu vì bị phá giấc mà quậy đâu.

Theo hiểu biết của cô, Arsha kiêu ngạo như vậy, lại tự cho mình là người lớn như vậy, chắc chắn sẽ không chấp nhất với bọn trẻ (mà thật chất cậu cũng chẳng hơn bọn chúng bao nhiêu tuổi), hành động đó đối với Arsha hẳn là rất mất hình tượng.

Qua một thời gian, cô thật đã hiểu ít nhiều về cậu bạn của mình. Tỉ như khi Arsha hơi mím môi là đang kiềm nén cảm xúc gì đó, mà cảm xúc đó thường là mong muốn hoặc ủy khuất; khi Arsha nhíu mày chính là đang suy nghĩ rất nghiêm túc mặc dù bộ dáng đó của cậu nhóc trông khá đáng sợ; dù vậy, đáng sợ nhất chính là lúc cậu cười, Arsha lúc đấy chính là đang rất giận; còn khi vui, hình như khóe môi cậu nhóc sẽ hơi câu lên một tí…

Ara mím môi đảo mắt suy nghĩ một hồi vẫn không nghe câu trả lời, cô bé chớp chớp đôi mắt tím biếc nhìn về phía cậu bạn đang ngồi trên đất mà chăm chú gọt gọt vuốt vuốt cái thứ lá gì đó không biết. Đang định lên tiếng hỏi lại lần nữa, bé con chợt nghe cậu nhóc trả lời, chất giọng non tơ không kém phần trầm ổn.

-Tôi không biết.

Arsha trả lời rất thật thà, cậu đúng là không biết. Chẳng qua chỉ là lũ oắt con bàn chuyện thiên hạ, bắt chước người lớn thôi, cùng lắm là tìm chỗ khác mà đi ngủ, cậu cũng chẳng thèm rước thêm phiền phức vô người chi với đám đó. Nhưng khi tên quạ hôi ấy nói dám khiển trách người phàm kia, lòng cậu nhóc nổi lên một cơn giận dữ vô cớ. Không những thế, những đứa xung quanh còn phụ họa theo, lúc đấy nhìn đứa nào đứa nấy cũng chướng mắt hết.

-A?

Chớp chớp mắt ngơ ngác, Ara ngẩn người một hồi thì chun mũi vẻ không tin. Nhưng cô cũng không tìm ra lí do Arsha nói dối mình, trong mắt Arsha, thật chất Ara cũng chẳng là gì cả, cùng lắm cũng chỉ là một con nhóc bám đuôi thôi, không nhất thiết phải lừa nó làm gì nhỉ.

Lại đẩy chân đung đưa xích đu, hai tay Ara nắm hai bên sợi dây, gương mặt khả ái lộ ra vẻ đăm chiêu. Mỗi ngày của nhóc và Arsha đều trôi qua như vậy, người hỏi người trả lời, hầu hết mọi câu hỏi của Ara đều được Arsha đáp trả, ít khi nào cậu nhóc bảo “tôi không biết” như vậy.

-Nhớ lúc cậu cứu tớ không?_Nhanh chóng vứt phăng thắc mắc vừa rồi trong đầu, Ara lại tìm đề tài khác nói chuyện, giọng nói như chim non líu ríu nghe rất vui tai_Khi đó cứ tưởng tớ chết chắc rồi. Không ngờ lại có một con mèo phóng xuống vớt tớ lên. Và càng không ngờ nữa, con mèo đó hóa ra lại là kẻ từng chọi đá tớ. Tớ cứ tưởng con của Thanh Long thì nguyên hình phải là rồng chứ?

Vũng lầy vô tận của Thiên Giới, bất kì ai rơi vào đều không thể nào thoát ra được. Khi sẩy chân rớt vô là đã cầm chắc cái chết, chẳng ngờ lại có một con mèo rất to nhào xuống ôm trọn lấy cô, nửa thân sau của nó bị dây gai quấn chặt lấy, cũng chính là nhờ đám dây gai đó mà một người một mèo mới có thể miễn cưỡng lên bờ được. Lúc thoát được, Ara ôm con mèo khóc nức nở, cả bụng mèo loang lổ máu rất đáng sợ, còn tưởng nó vì cứu mình mà phải chết chứ. Nhưng khi đó lại có một giọng nói vang lên “Nín đi. Ồn chết được”

-Tôi chỉ là con nuôi.

Midori bảo là vô tình nhặt một con mèo con lưu lạc, do buồn chán nên nuôi luôn. Không ngờ sau mấy trăm năm, con mèo đó hít đủ khí tiên liền hóa thành người, thấy đáng yêu nên nhận là con. Mọi chuyện đơn giản đến quái dị như thế, giọng điệu của mẫu thân hệt như đang lừa gạt con nít vậy.

Ara nghe rồi gật gù vẻ đã hiểu. Dù sao thì chỉ cần là con của Thanh Long, con ruột hay con nuôi, thân phận đều cao quý như nhau thôi. Hơn nữa rõ ràng dù không phải là giống rồng chính thống (mà sự thật là hoàn toàn không phải giống rồng), Arsha vẫn có pháp lực rất rất cao, có thể nói là vượt bậc so với đám bạn cùng trang lứa. Như vậy cũng đủ để lấy làm kiêu hãnh rồi!

Nói chuyện hồi lâu, Arsha chợt dừng công việc nãy giờ đang chăm chú lại. Trên tay nhóc giờ xuất hiện hai con cào cào làm bằng lá, trông rất tinh xảo, thoạt nhìn còn tưởng thật. Ara nghiêng đầu nhìn qua, liền hứng thú nhảy khỏi xích đu mà chạy đến thèm thuồng ngắm hai con cào cào đó. Hành động này quả thật rất buồn cười, Arsha nhếch mép đánh giá Ara, sau nhóc đưa cho cô bé một con cào cào.

Cô bé chớp chớp mắt nghĩ một hồi, rồi lắc lắc đầu

-Không…

Rõ ràng chữ “muốn” to tướng in rõ lên mặt nhóc con, vậy mà vẫn dối lòng từ chối cậu, Arsha hơi nhau mày. Ara thật sự rất thích hai con cào cào này, trông chúng rất đẹp, rất rất đẹp mà tâm lí trẻ con thì luôn luôn thích thứ mới lạ độc đáo, nhưng mà…

-Cậu cứ giữ đi. Hai con cào cào này nhìn thân thiết như vậy, nếu tách chúng ra không chừng chúng sẽ buồn đó…

Chỉ một câu nói đơn thuần của đứa trẻ này lại làm lòng Arsha dâng lên một đợt sóng ngầm kì lạ. Có thứ gì đó quấn chặt lấy con tim, làm cổ họng nhóc chợt nghẹn đắng nhưng vẫn không hiểu đó là thứ gì, hàng mày đậm như vẽ chau lại.

Hình như đã từng có người nói như thế với cậu, nhưng trong trí nhớ rất hoàn hảo của một người cũng hoàn hảo không kém thì hoàn toàn không có bất kì kí ức nào như thế.
Arsha cố gắng suy nghĩ cố gắng hồi tưởng, đến khi hình ảnh một người con trai vận áo pháp sư của người trần mơ hồ hiện lên trong tâm trí, ngay khi đó mọi suy nghĩ chợt đứt phựt, trong đầu trở nên một mảnh trống rỗng.

-Ngươi cũng biết làm những thứ này?_Cậu bất ngờ nhìn hai con cào cào tinh xảo như thật từ tay anh.

Này là một chút kĩ năng Arsha học được từ lũ trẻ trong xóm, rảnh rỗi nên đem ra làm thử, không ngờ chỉ mới lần đầu mà đã có thành quả như vậy.

-Nếu người thích, tôi tặng người một con?

Ngươi giữ một, ta giữ một, đây chẳng khác nào đính ước giữa đôi trai gái bình thường.

-Không_Chẳng biết cậu có nhìn ra âm mưu của anh hay không, lại nhẹ lắc đầu_Hai con này nhìn thân thiết như vậy, không nên tách chúng ra.

Cuối cùng là cả hai con cào cào đó, Arsha đều tặng hết cho cậu.

Kết quả, chúng đều bị thiêu thành tro trong trận lửa ngày đó rồi…


~0~


Bước chân ngắn ngủn vội vã chạy, thân ảnh nhỏ nhắn thoăn thoắt lướt trên đường, đến khi dừng trước một biệt viện to lớn, Ara mới dừng lại mà thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Lúc bấy giờ nhóc thấy hai chân mình bủn rủn, lòng bàn chân nóng đến muốn phỏng, chẳng ngờ bé con đã chạy một quãng xa như vậy rồi.

Định thần lại trong giây lát, Ara ngay lập tức đập rầm rầm vào cánh cổng lớn của biệt viện. Bình thường có cho vàng bé con cũng không dám bước nửa chân đến gần đây, nhưng bây giờ chẳng những đã đứng sát cổng mà còn đập cửa thế này.

Biệt viện khá to nhưng không đồ sộ mà trông rất thanh nhã, từ cổng thành đến nhà chính và các viện phụ đều lấy sắc lục làm màu chủ đạo, ưu mĩ nhưng chẳng kém phần trang nghiêm, lại toát ra sự lạnh lẽo trống trải, khiến người ta bất giác rùng mình. Đây chính là nơi ở của một trong Tứ Linh – Thanh Long Midori.

-Thanh Long đại nhân! Thanh Long đại nhân! Xin ngài, xin ngài mau nhanh lên!!!_Ara vừa đập cửa vừa hét ầm lên, chất giọng non tơ cơ hồ muốn khàn, còn mang theo chút tiếng khóc_Arsha sắp chết rồi!!!!!!

Nơi ở của Thanh Long kì thật chỉ sống duy nhất một người, sau này mới thêm Arsha, hoàn toàn không có hạ nhân hay lính gác, trống trải đến lạnh lòng.

“Cạch”

Cánh cổng nặng trịch mở ra, trước mặt Ara xuất hiện một người cao quý chí tôn của Tứ Linh. Gương mặt thanh tú, tinh tế như tạc từ thạch, cặp ngọc đỏ nghiêm trang không đủ để át đi chút ma mị mơ hồ còn sót lại của năm cũ. Người con gái đó nhìn Ara, đôi mắt như ra lệnh cô bé nói rõ mọi chuyện

Mệt nhoài khuỵu chân ngã bệch xuống đất, Ara nấc lên từng hồi, vì sốt sắng mà nước mắt giàn dụa cả lên.

-Arsha…Arsha…

Chính là vì lời thách thức của ba năm trước, lời thách vào phòng của Zeus để chứng minh sức mạnh thật của Arsha chứ không phải nhóc dựa hơi mẹ. Bất quá đó chỉ là một lúc bốc đồng giận dữ của lũ trẻ mà thôi, suốt ba năm Arsha không nhắc gì đến chuyện đó, cứ tưởng cậu nhóc không chấp nhất, hóa ra là do trong ba năm đó Zeus không ở trong cung điện của ngài!

Giờ nghe tin Zeus vừa về, Arsha không nói không rằng liền chạy đi gây họa. Ara ngăn cản thế nào cũng không được, đến khi bất lực nhìn cậu bạn mình lẻn vào cung điện của Zeus, hết cách nên cô bé đành chạy vội đến cầu cứu Thanh Long.

.

Lúc Midori kịp đến Cung điện tối cao của Zeus thì đã không còn kịp nữa rồi…


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Mon Apr 27, 2015 10:40 pm#68

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5203
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

CHAP 7: CHUNG CHƯƠNG

Tiếng lá cây loạt xoạt, tiếng bước chân vồn vã cùng tiếng thở dồn không ngừng vang lên, trong rừng cây, một bóng dáng nhỏ nhắn thoăn thoắt lướt qua những cành lá.
Thân người nhỏ gầy đơn bạc, đứa trẻ không ngừng chạy, tay phải ôm lấy vết thương sâu hoắm nơi vai trái, máu từ đấy không ngừng rỉ ra khỏi từng kẽ tay. Đó không ai khác là con trai độc nhất của Thanh Long Midori – Arsha Mitsuki

“Loạt xoạt”

Tai nghe tiếng bước chân từ đằng xa đang sắp đuổi gần, Arsha vội chạy đến một ngã ngoặt rồi dừng lại. Đầu tiên, nhóc gỡ một chiếc hài ra quăng vào ngã rẽ, sau đó bắt đầu quan sát xung quanh một lúc, mắt thấy một cây cổ thụ cách đó một khoảng liền nhanh chóng chạy đến, chân dùng lực đạp xuống đất lấy đà phóng thẳng tới cây, khi bay gần tới lại bất chợt mất đà mà rớt xuống, cũng may nhóc nhanh trí, mau lẹ xoay người đạp vào một cây con dưới chân, cả người lộn nhào một vòng lần nữa phóng tới cây cổ thụ. Cây khá cao, Arsha bay thẳng đến giữa thân cây, tay trái chụp lấy cành cây, dồn lực vào tay để đẩy cả người bay lên cao nữa. Vai trái bị thương, lần dùng lực này làm Arsha đau đến tái mặt, thân thể như tên bắn phóng thẳng lên cành cây cao nhất. Đến gần mục tiêu lại lần nữa mất đà, nhóc nhíu mày vẻ mất kiên nhẫn, nhanh chóng vươn hai tay chụp lấy cành cây, cả người treo tòn ten chẳng khác gì khỉ con. Sự thật thì Arsha muốn leo lên cành ngồi, nhưng vì hiện tại vai trái nhóc đau đến tê dại, tay trái cố bám vững vào cành đã là may lắm rồi. Nhưng chưa gì tay trái nhóc đã run bần bật, Arsha cắn môi bám chặt lấy cành, hất thân dưới lên để hai chân quắp vào cành cây, nếu không thể dùng đủ lực để bản thân nhào lộn mà đặt mông trên cành cây này, ít nhất cũng phải bám chắc lấy nó!

Nãy giờ chật vật một hồi thật làm Arsha mệt quá hóa giận. Lần đầu tiên nhóc phải chạy trốn thế này, đến cả lũ lính tép riu nhóc cũng đánh không lại, dùng lực nhảy lên cao thì cứ bị mất đà! Nếu mẫu thân không phong ấn sức mạnh của nhóc thì đâu đến nỗi này! Vừa nghĩ vừa oán giận, nhóc vừa với tay ngắt một nhúm lá trên cành, vò nát lá rồi đem đắp lên vết thương, mọi hoạt động đều làm một cách khó khăn hết sức, đôi lần vô tình động đến vết thương đau điếng, nhưng ít ra như vậy sẽ giúp nhóc cầm máu.

Giận mẹ mình như vậy, bất quá Arsha không biết, Midori đã dùng Kim Bài Miễn Tử để cứu nhóc khỏi tội khi quân. Dám vào cả cung điện của Zeus, đâu phải chuyện đùa! Hơn nữa, ngoại hình nhóc Arsha trông quá giống “người đó”, giống đến nỗi nhìn qua cứ tưởng là cha con. Không. Cha con còn chưa giống đến như thế! Nếu không có Kim Bài của Midori, để phòng ngừa hậu họa, không chừng Zeus đã giết nhóc thẳng tay rồi! Người con trai xinh đẹp mĩ miều mà oai nghiêm đó, cử chỉ thanh lãnh mà tàn nhẫn đó, ngay cả chính mình còn ngược đãi huống gì người ngoài?

Sau khi định tội, Arsha bị đuổi xuống trần, mãi mãi không được trở về Thiên Giới nữa. Những chuyện bây giờ nhóc làm, sau này nghĩ lại một thuở ngông cuồng đó, Arsha không khỏi hối hận mình quá ngạo mạn, nếu không có mẫu thân giúp đỡ, hẳn giờ đã hồn bay phách tán. Bất quá chỉ là chuyện sau này, còn hiện tại nhóc vẫn đang oán giận mẹ mình. Bị đuổi khỏi Thiên Giới là định tội trước mặt mọi người, nhưng khi vừa rớt xuống đây liền có hai Thiên binh rượt theo muốn giết nhóc. Nếu là bình thường, khẳng định Arsha sẽ đập hai tên đó đến cha mẹ nhìn không ra, nhưng trước đó nhóc lại bị Midori phong ấn gần hết sức mạnh, chỉ chừa lại tí xíu tiên lực nhỏ như con kiến. Midori bảo, đến lúc cần thiết, phong ấn sẽ tự động giải khai. Ngay cả lúc suýt chết mà phong ấn chưa giải thì chả lẽ đợi đến chết rồi mới được giải sao??

Những tiếng động loạt xoạt bên dưới liền cắt đứt dòng suy nghĩ rối ren của Arsha. Hai thiên binh đã đuổi đến, chúng thấy con đường giờ chia làm hai ngã rẽ, nhất thời không biết nên đi hướng nào. Hai tên này có thể dễ dàng đuổi được đến đây là vì trong khu rừng này chỉ có con đường đây là trải cỏ bằng phẳng, còn lại hầu hết đều là những cây lạ mọc san sát nhau, ngay cả người thường cũng khó trốn hay luồng lách huống chi là người bị thương. Nhưng giờ nơi đây lại rẽ hai hướng, thật không biết tên oắt đó đã chạy đi đâu.

“Hình như ta nghe thấy mùi máu”

Dỏng tai chuyên chú lắng nghe hai người ở dưới nói chuyện, Arsha bị câu nói của một trong hai kẻ kia mà giật thót. Khu rừng này hình như vừa trải qua một trận mưa to, bùn đất còn ẩm ướt, nước trên thượng nguồn không ngừng chảy, dù là những dòng chảy nhỏ nhưng dày, nhờ vậy mà vết máu vương vãi trên đường trong lúc nhóc chạy cũng bị trôi mất. Nhưng giờ không biết là do mũi tên lính kia quá thính hay máu mình ướm trên quần áo quá nhiều dẫn đến có mùi nồng mà bị phát hiện.

Đang hoang mang không biết nên làm thế nào nếu lộ tẩy, Arsha lại chợt thấy trên ngọn cây, một con báo con chẳng biết ở đó từ khi nào đang đưa cặp mắt xanh dờn nhìn chằm chặp vào nhóc. Đầu chưa kịp nhận thức được gì, con báo đó đã nhào xuống Arsha, thân hình bé nhỏ lướt qua cành cây, móc vuốt ẩn dưới bàn chân vô tình cứa ngang qua vai trái con trai Thanh Long. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Arsha chưa có động tĩnh gì liền cảm thấy cơn đau mãnh liệt, bất giác thả tay trái ra báo hại tay phải vì chịu không nổi lực mà cũng vuột mất. Nhóc giật mình vội dùng hai chân quắp chặp lấy cành cây, nửa thân trước chúi thẳng xuống đất, giờ thì cả người lại tiếp tục treo tòn ten như ban đầu. Lúc này Arsha lại thấy hai chân mình đau nhói, chắc là bị thương khi té trong lúc chạy. Cảm giác vết thương vì sức nặng mà bắt đầu rách ra, Arsha cười khổ, chẳng lẽ đời nhóc kết thúc tại đây sao?

.

Một trong hai thiên binh ngửi thấy mùi máu nhàn nhạt trong không khí liền lần theo đó, tiến gần đến cây cổ thụ. Cây cổ thụ khá cao, cành lá không nhiều nhưng xung quanh cây lại có nhiều cây khác thấp hơn, những cành của mấy cây nhỏ thì chi chít lá, xanh mướt đến tận ngọn, khó mà phóng mắt nhìn được lên trên. Chợt thấy bên trên những tán lá có động tĩnh, vị thiên binh đó liền giơ thương mà thủ thế tấn công. Nhưng khi nhìn thấy một con báo từ trong những tán lá đáp xuống đất, người thiên binh nọ mới nới lỏng cảnh giác, lại thấy dưới đệm chân của chú báo nhỏ dinh dính máu, báo con nhìn chằm chằm vào người thiên bình rồi quay người bỏ đi, máu trên chân theo dòng chảy từ thượng nguồn mà dần bị rửa trôi mất. Lúc bấy giờ, người lính trời đó mới vỡ lẽ, hẳn do trên cành cao nọ con báo này đã làm gì đó để bị thương nên mình mới ngửi thấy nhàn nhạt. Mũi cậu khá thính nhưng chưa đến mức như Khứu thần, nếu một mùi hương bị trộn lẫn với thứ khác ví như máu nếu dính cả mồ hôi hoặc bùn đất thì hoàn toàn không thể nhận ra được. Nghĩ vậy, người đó tự giễu mình đa nghi liền quay người trở về vị trí cũ. Lúc đó mùi máu nhàn nhạt vẫn vương vấn bên mũi, nhưng cậu nghĩ hẳn là máu của con báo đó bết lên cành cây nên không để tâm nhiều. Cùng khi đấy, người thiên binh còn lại bên kia liền kêu lên

“Tên nhóc đó rẽ hướng này! Tôi thấy giày nó bị rớt lại”

.

Đôi giày đó rõ ràng là Arsha quăng ngay giữa đường mà sao tới giờ hai tên mù đó mới thấy nhỉ? Nghĩ mà phiền não, Arsha cảm nhận được cơn đau âm ỉ không ngừng truyền từ chân đến dây thần kinh mình, chẳng biết nhóc còn trụ được bao lâu.

Đợi khoảng hơn một giờ, khi đã chắc mẩm hai tên kia đã chạy một đoạn xa rồi, nhóc mới thở vào nhẹ nhõm, thôi khóa hai chân vào cành cây nữa, để cả người rơi thẳng xuống đất. Nơi này cành lá xum xuê, trong lúc rơi không biết đã đập trúng bao nhiêu cành cây khác, cũng may nơi Arsha bám khi nãy không quá cao, nhóc định khi xuống gần mặt đất sẽ lộn nhào một vòng và đáp đất an toàn. Nhưng lúc tới thời điểm quyết định lại thấy bản thân không còn lực nữa, mất máu quá nhiều dẫn đến kiệt sức, Arsha cứ thế mà rớt bạch xuống đất, thân người lăn vài vòng theo quán tính. Cả cơ thể đau ê ẩm, vết thương nơi chân và vai nhói từng hồi, Arsha loạng choạng định đứng dậy nhưng cố gắng hoài mà vẫn không động đậy được thân mình, nãy giờ gắng sức quá giờ cả cơ thể lại đình công, tầm mắt bắt đầu mơ hồ đi, nhóc cắn răng cố gắng sức lần nữa, nếu bị ngất chỗ này thì chẳng khác nào làm bữa thịnh soạn cho thú dữ! Nhưng dù có giãy giụa, tầm nhìn của Arsha càng lúc càng mờ, nhóc quyết không chịu ngất chỗ này, ít nhất nếu chết cũng phải biết vì sao mình chết!
Cho đến khi trước mặt xuất hiện một gương mặt mờ ảo, hình ảnh tiếp thu vào mắt Arsha lúc này đều nhòe nhoẹt cả đi, chỉ có thể mơ hồ biết đó là gương mặt, có miệng, có mũi, có mắt… Mắt…

Arsha chợt thấy có cảm giác gì đó dần len lỏi khắp cõi lòng, âm ỉ đau. Dù không nhìn rõ, nhưng nhóc biết đó là một đôi mắt đẹp, rất đẹp, có màu vàng ánh bạc lấp lánh như mặt trăng. Có lẽ là ảo giác, nhóc nghĩ.

Trong cơn mơ màng, Arsha lẩm bẩm “Cuối cùng cũng…” rồi ngất lịm đi.




“Gặp được em…”


~0~

Cung điện cao quý của thần Zeus vĩ đại tọa lạc ngay vòm mây cao nhất Thiên Giới, uy nghiêm sừng sững. Trong điện chia làm nhiều điện nhỏ khác nhau, rộng lớn nhất phải nói đến Kim Loan điện - nơi vua cùng quần thần bàn nghị sự, là nơi đặt ngai vàng tôn quý của Zeus.

“Khi chúng thần đuổi tới thì phát hiện trước mặt là động Xích Xà nên đành phải quay về. Tên nhóc đó chắc chắn không sống nổi”

Rắn xích tinh, loài rắn yêu dị nhất trong tất cả loài rắn, nọc độc còn lợi hại hơn cả rắn hổ mang. Nếu bị cắn, là người sẽ chết trong vòng chưa đến hai phút, là thần là tiên sẽ bị phế đi một gần hết tiên cốt. Nếu nói Dark Cat là loài độc nhất, vậy rắn xích tinh chính là loài độc nhì, bất quá Dark Cat chỉ có một, còn loài rắn này là cả bầy.

Zeus ngồi trên ngai vàng, chân trái gác nhang chân phải, tay xoăn xoăn lọn tóc mai, đôi mắt đỏ hồng yêu dị quan sát hai kẻ đang quỳ dưới kia.

“Các ngươi có bị thương gì không?”

Nghe vua của mình hỏi, một trong hai người lính liền cung kính đáp lời

“Thưa không. Đó chẳng qua chỉ là một đứa trẻ, tiên cốt còn chưa đến đâu, hầu như chỉ biết dùng lực xuống hai chân. Ngược lại, thần đã đâm nó một thương”

Nghe vậy, Zeus nhếch môi. Nếu là kẻ kia, hẳn hai tên này đã chết từ lâu rồi. Vừa nãy ở trong Loan điện cùng Loren, được hắn xoa bóp hai vai một hồi, Zeus cũng đem những chuyện suốt tháng qua thuật lại một lần cho hắn nghe, trong đó bao gồm cả chuyện một đứa trẻ có gương mặt rất giống kẻ từng giữ chức Huyền Vũ. Khi đó Loren đã nói ngài không nên nghĩ nhiều.

Cảm giác ấm áp trên vai chẳng hiểu sao còn đọng lại trên người, Zeus hiện giờ tâm tình khá tốt, ngài đứng dậy, phất áo rời đi.

“Vất vả cho hai ngươi rồi. Lui đi”


~0~


Mái tóc trắng bạch không quá dài xõa bừa trên giường, gương mặt nét anh tuấn có phần tiều tụy, bờ môi tái nhợt đã ánh chút sắc hồng. Đấy là nhóc Arsha trong hình dáng người lớn.

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, một người đeo gùi trên lưng bước vào nhà, lờ đi sự hiện điện của người đang nằm trên giường, người kia đi đến cạnh một cái bàn ở gần đó, thả gùi đặt lên bàn. Trong gùi có rất nhiều loài hoa cỏ kì lạ khác nhau. Người kia thò tay vào gom hết đống hoa cỏ đó, đem chúng đến cái kệ mây trên tường, phân loại từng loài mà đặt trên kệ. Xong rồi, người đó quay lại bàn, đem gùi để dưới chân bàn, trong gùi còn sót lại hai loại thảo dược kì lạ khác, người đó vơ hết mớ cỏ cây nọ rồi đem ra sau bếp mà bào chế thành thuốc.

.

Sắc trời tối dần.
Trong nhà, những hạt lân tinh dát đầy tường bắt đầu phát ra những tia sáng mỏng manh rồi càng lúc ánh sáng càng mạnh hơn. Đến khi tia nắng cuối cùng còn sót lại bên song cửa số tắt ngấm, những hạt lân tinh như sáng bừng lên, làm rực rỡ cả ngôi nhà.

“A…”

Arsha mơ màng mở mắt, lờ đờ nhìn bốn phía, mũi lại ngửi thấy một mùi thơm béo ngậy. Nhóc…À, anh cựa quậy thân thể, vô tình động đến vết thương nơi vai đau điếng, làm anh cứng cả người, nhưng cũng không quá khó khăn để Arsha có thể ngồi dậy được. Đôi mắt đỏ thẫm quan sát xung quanh, anh hình như đang ở trong một ngôi nhà, lại nhìn nhìn vết thương được băng bó tỉ mỉ trên vai, ngay cả chân hình như cũng được đắp thuốc qua rồi, Arsha nghĩ hẳn là đã được một người tốt bụng nào đó cứu về.

Ít ra không phải rơi vào tay hai tên lính trời kia hoặc bị thú dữ ăn, xem như anh quá may mắn rồi. Nghĩ vậy, Arsha thở phào một hơi, lúc này mới phát hiện có gì không đúng. Anh nhíu mày nhìn cơ thể mình, lại nhìn hai bàn tay, hình như bản thân đã cao to hơn thì phải?

“Tuổi của thần,yêu,quỷ gấp 10 lần tuổi người. Khi đã xuống trần một thời gian, thường sẽ hiện hình theo đúng số tuổi dưới trần”

Một giọng nói vang lên, tốt bụng gỡ giúp khúc mắc trong lòng Arsha. Anh vẫn nhíu mày nhìn hai tay mình, cảm giác không quá quen với hình hài như vậy. Chợt nhớ năm nay Arsha 7 tuổi, anh lại lần nữa nhìn khắp cơ thể, xác định bản thân không hóa thành một lão già 70 tuổi thì thở phào một hơi.

Bỗng, có gì đó làm Arsha giật thót. Anh ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm vào chủ nhân của giọng nói ban nãy. Đó là một thiếu niên trẻ, gương mặt anh tuấn lãng tử, mái tóc đen mềm nhẹ lòa xòa trên vai, đường nét khuôn mặt tinh tế thanh lãnh, đẹp nhất là đôi mắt màu vàng ánh bạc tinh anh điềm tĩnh.

“Ăn chút gì đó rồi uống chén thuốc này. Anh tưởng mình hay lắm sao mà tự tiện lấy lá cây cầm máu, suýt nữa là nhiễm trùng rồi”

Phớt lờ cặp mắt nóng rát dán chặt vào người mình, người đó thản nhiên đặt hai bát sứ lên bàn con cạnh giường, một là bát cháo trắng mịn, một là bát thuốc đen ngòm, nhìn qua thật rất tương phản.

“Cậu…” Arsha mấp máy môi, anh cảm thấy miệng lưỡi mình khô khốc, giọng nói cũng trở nên có chút run rẩy, có thứ gì đó nghẹn đắng ở cổ họng khiến anh không thốt nổi nên lời.

Người đó đặt xong hai bát xuống bàn con rồi, định quay người đi, nhưng chẳng hiểu sao liền quay lại, tay cầm muỗng khuấy khuấy bát cháo, miệng thổi khẽ cho cháo trắng nguội bớt. Khói từ bát bốc lên nghi ngút, hương thơm ngọt dịu lan tỏa khắp phòng.

“là ai?”

Hai chữ vừa thốt ra, Arsha chợt thấy tim mình như bị kim đâm, đau nhói, cảm giác hối hận khôn cùng làm anh phải chau mày. Đồng thời người kia cũng khựng lại, nhưng ngay sau đó lại xem như không có gì, đôi mắt nãy giờ chẳng thèm ngó ngàng giờ thản nhiên nhìn bệnh nhân trên giường.

“Leo Baskerville”

Nếu để ý kĩ, hẳn sẽ nghe thấy sự run rẩy khe khẽ trong giọng nói thanh tao của người nọ. Lại nhìn vẻ mặt mờ mịt như không tin của Arsha, miệng cậu khẽ nhếch, bổ sung thêm

“Có thể gọi tôi là Tsuki”

Nghe được tên này, tâm liền động. Sóng mắt Arsha lưu chuyển, như có ngàn cảm xúc cuộn trào mãnh liệt, lại như chẳng có gì ngoài đám sương mơ hồ mờ mịt. Người kia thầm cười khổ trong lòng, để lại hai bát đã nguội bớt rồi quay lưng bỏ ra sau bếp, lần này thì không quay lại nữa.

Nếu anh không nhớ cũng không sao, chỉ cần tôi nhớ là được rồi…


“Tsuki”

Chất giọng trầm ổn vang lên, tiếng gọi như vọng về từ mấy trăm năm trước.

“Tsuki”

Arsha lại gọi lần nữa. Người con trai đó dừng chân, cậu thật không thể đi được nữa, từng cơ thịt trong người trở nên cứng nhắc kì lạ, Tsuki chợt thấy lòng như có thứ gì vừa vỡ òa, rất nhiều cảm xúc lẫn lộn như sóng ngầm không ngừng trào dâng, không ngừng gào thét bên trong cậu. Hạnh phúc có, bi thương có, mất mát có, tìm lại được cũng có…


~0~


Địa ngục, nơi giam giữ những linh hồn tội lỗi, nơi có những hình phạt tàn khốc nhất, cũng là nơi từng bị áp chế bởi quỷ vương. Nhớ khi xưa Kumiho bị nhốt trong đây, thay vì lũ quản ngục trừng phạt ngài, chính ngài lại quậy tung cả địa ngục để rồi thành quỷ vương nơi này. Sau đó Zeus biết chuyện, liền đem Kumiho biệt giam vào nơi sâu thẳm nhất của địa ngục, tại đó không có khốc hình cũng không có người, xung quanh chỉ toàn một mảnh tối đen như mực. Cứ như thế, cô độc suốt ngàn năm.

Cho nên, dù mỗi ngày đều chịu nhiều trận hành hạ, Hino vẫn thấy nơi này tốt hơn nơi Kumiho từng ở nhiều.
Sống tại đây suốt năm trăm năm, thời gian đối với cô được tính bằng số lần chịu cực hình, lăng trì rồi sẽ bước qua chảo dầu sau lại bị treo lên một thập giá mà xẻo thịt cuối cùng sẽ bị sét đánh 72 lần rồi bị quăng vào ngục tối, xem như hết một ngày.
Vậy mà bây giờ, một ngày còn chưa qua, nhưng lại có kẻ dám phá đám khoảng thời gian nghỉ ngơi ít ỏi của Hino.

“Cô tới làm gì?”

Người kia thong thả đứng trước song sắt, khoanh tay nhìn vị Nữ thần Định mệnh tôn quý ngày nào. Đã qua 500 năm, gương mặt kia vẫn xinh đẹp như vậy, chỉ có đôi mắt mỏi mệt nhuốm đầy nét phong trần.

“Tôi tới rước cô”

“Rước tôi? Chẳng lẽ Zeus lại đổi ý, muốn giết tôi sao?”

Lời vừa nói ra, Hino liền thấy không đúng, âm thầm đánh giá người trước mặt. Đã lâu không gặp, người này vẫn là một thân đơn bạc như thế, mái tóc đen xõa dài đến lưng, đôi mắt trắng toát ánh sự kiêu ngạo mà cô liêu, đường nét gương mặt không thanh tú như những người con gái thường có mà cứng cỏi kiên cường, thật giống cây thông ngạo nghễ sừng sững giữa đất trời.

Người kia nghe vậy cười khẩy một tiếng, cũng không nói gì.Sau đó, một tiểu quỷ canh ngục đến mở cửa giam, đem Hino đẩy ra ngoài rồi khóa lồng sắt trống không lại, xong xuôi hết thảy liền vội khuất dạng vào bóng đêm như chạy trốn thứ gì kinh sợ lắm.

Ngọn đuốc trong ngục giam bập bùng lửa cháy, lờ mờ soi rọi chút ánh sáng mỏng manh tại nơi u tối này.

“Bị nhốt dưới này suốt mấy trăm năm nên cô lú lẫn rồi? Một kẻ lai tạp như tôi sao có vinh dự được đến dẫn đường tử cho cô?”

Người kia quay lưng bỏ đi, để lại câu nói chứa đầy chế giễu. Kẻ có linh hồn con người lại có cốt của tiên và được nuôi dưỡng bởi quỷ, không lai tạp thì là gì?

Nhìn theo bóng dáng thẳng tắp như thông đó, chẳng hiểu sao Hino chợt nhớ đến đứa trẻ ngày xưa từng e dè nấp sau lưng người con gái tóc tím mà nhìn mình, trái tim chai sạn qua năm tháng chợt nhộn nhạo một cảm xúc kì hoặc, này gọi là gì nhỉ? Chính cô cũng quên rồi. Chợt thấy dây xích quanh hai tay cùng hai chân tan biến vào hư không, Hino mới lờ mờ hiểu ra điều gì đó.

“Chờ tôi, Carol”

Hino gọi với nhưng người kia hình như không nghe, đôi chân trần bước trên thạch đá, cảm giác lạnh lẽo thấm vào xương cốt khiến bản thân cô như có lại xúc giác, thân người nhỏ nhắn vội vã loạng choạng đuổi theo người tên Carol.

Đến khi chỉ còn cách cánh cổng địa ngục vài bước, đến khi được thấy ánh sáng chói lòa sau mấy trăm năm bị giam cầm nơi u tối, Hino mới ngơ ngác hiểu ra.

Carol đứng trước cửa địa ngục, quay người lại nhìn Hino, bàn tay cứng cỏi giơ ra như chờ cô chạy tới nắm lấy, miệng nhoẻn cười

“Mừng cô trở về. Hino Asa”

Tựa như một đứa trẻ mới biết đi, đôi chân trần chập chững bước, tay ngà trắng muốt giơ ra, nắm lấy bàn tay êm ái ấm áp kia…

Hóa ra đã năm trăm năm…
Guồng quay đó đã hoạt động rồi sao?
Se nên những câu chuyện không hồi kết


~0~

Giữa núi non trùng trùng điệp điệp, khó ai ngờ lại có một nơi phong cảnh đẹp đến nên thơ, nên thơ đến nao lòng.

Thảm cỏ xanh mượt trải dài sát chân núi, một rừng đào nguyên hồng lựu rực rỡ động tâm người, từng cánh đào ánh sắc đỏ hây hây tựa má người thiếu nữ thẹn thùng, đôi lúc lại theo gió lìa cành bay đi, uyển chuyển nhảy nhót vũ điệu cuối cùng của cuộc đời mình rồi mới dần đáp xuống đất, lặng thinh.

Một hồ sen nước trong suốt như gương, từng đóa từng đóa sen hồng hé nở dịu dàng e ấp, lại ngượng ngùng mà níu lấy lục bình xanh trôi nổi, hương sen thoang thoảng đằm thắm ngát thơm. Ven hồ là một mái nhà trúc thanh nhã, trên bậc tam cấp hiện diện hai thiếu nữ xinh đẹp động lòng người, một ngồi một đứng.

Người đang đứng có một mái tóc nâu trà lòa xòa vai, ôm sát khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, cặp ngọc màu đất mẹ dịu hiền ánh lên vô vàn niềm yêu thương khôn tả, có thể khiến bất kì ai nhìn vào đều tình nguyện bị hút mất linh hồn vô đôi mắt ngập tràn tình cảm đấy, bàn tay trắng nõn nà như ngọc thạch chăm chú chải đầu cho người đang ngồi.

Nếu nói người thiếu nữ đang đứng là vẻ đẹp hiền từ như thiên sứ thì người đang ngồi chính là vẻ kiêu sa diễm lệ của bậc nữ đế cao quý chí tôn. Mái tóc hồng lượn sóng, gương mặt kiều mĩ ưu nhã không tì vết, đôi mắt cam rực lại toát lên vẻ kiêu ngạo tột cùng, khiến người khác có loại xúc cảm muốn quỳ xuống trước mặt cô ta. Người con gái đó lại đang hết sức tập trung vào quả cầu thủy tinh trên tay mình, như cố gắng nhìn thấu điều gì đó qua nó.

Cảnh đẹp như tranh. Người đẹp hơn cảnh.

Chợt, quả cầu “crack” một tiếng nứt ra. Cả hai cố gái đều giật mình như dứt khỏi cơn mộng mị.

“Có chuyện gì sao?”

Người thiếu nữ đang đứng cất giọng hỏi, tiếng nói trầm dịu như dòng suối ấm làm êm lòng người. Đôi mắt nâu ánh lên nét lo lắng.

Người đang ngồi trầm mặt một lúc, khóe miệng chợt câu lên tạo thành nụ cười như khinh nhờn mọi thứ, đôi mắt cam sâu không thấy đáy, gương mặt tinh mỹ vậy mà khẽ nhăn nhó. Cô cất giọng, tiếng nói như tiếng dây đàn, mỏng tang mà căng cứng.

“Hắn sắp trở lại rồi”



~0~



Ráng chiều.

Phương tây đỏ rực màu máu thẫm, cánh rừng trúc lao xao trông ảm đạm vài phần dưới nắng hồng đượm đau thương. Bìa rừng, đám trẻ con còn đang hăng say nô đùa đuổi bắt, mồ hôi nhễ nhại trên người lũ trẻ nhưng không làm mờ đi nụ cười tươi tắn nở trên môi.

Trong làng, đã có tiếng gọi í ới bảo con về ăn cơm của các bậc mẹ hiền, những người cha hoặc đốn củi hoặc canh tác cũng đã về nhà sau một ngày dài làm việc mệt nhọc. Khói bếp liêu xiêu chẳng biết từ nhà nào lượn lờ đến, mang tới mùi hương ngọt lịm của buổi cơm chiều, đám trẻ bị hương thơm ngon lành đó chiêu dụ, vội vã từ biệt nhau rồi nhanh chân chạy về mái ấm.

“Mẹ ơi, tỷ tỷ đâu rồi?”

Bé trai khoảng mười tuổi trong đám trẻ tan cuộc vừa rồi ùa vào nhà, đôi mắt cam to tròn nhìn ngó xung quanh mà chẳng thấy bóng dáng thướt tha quen thuộc, buộc miệng hỏi. Mồ hôi nhóc chảy dài trên thái dương làm tóc đen bết vào mặt, mồ hôi trượt xuống má, nhiễu ton ton, trông chẳng khác gì kẻ suýt chết đuối vừa được vớt từ nước lên.

Người mẹ nghe thế cũng khẽ chau mày nghi hoặc, con gái lớn đi hái thuốc từ sáng đến giờ, hẳn lúc này đã phải trở về rồi chứ!

“Nghe nói phía nam vừa có trận mưa to, chỉ sợ mưa làm sạt lở đất làm Sophie không xuống núi được”

Hiểu được sự lo lắng của mẹ đứa trẻ, người cha thở dài phiền muộn, giải thích vài lời an ủi vợ mình. Chỉ là ông không biết, phía nam đúng là có mưa to nhưng không mưa đúng ngay nơi con gái ông hái thuốc.

.

Cùng lúc đó, trên đồi núi phía Nam, ngọn núi mà trong lời đồn thường bảo có rất nhiều thảo dược quý hiếm, người con gái đang hăng say làm tốt công việc tìm kiếm thảo dược của mình lại phải dừng lại vì phát hiện một điều kì lạ.
Một thân áo lụa trắng thướt tha, nàng đứng thẳng người, tay ngà cầm làn tre khẽ run, đôi mắt đỏ ngọc ngơ ngẩn nhìn.

Giữa muôn ngàn loài hoa đa dạng sắc màu lay động theo vũ điệu của thần gió, những cánh hồng lìa cành tung bay uốn lượn giữa không trung tựa vị ca nữ uyển chuyển xinh đẹp miệt mài nhảy theo điệu nhạc lạ kì nào đó. Khi hoàng hôn bao trùm nhân gian, ánh chiều tà phủ sắc vạn vật, một thân áo bào xanh lục đẫm máu mê man bất định phủ phục trên mặt đất.

Đó là lần tương phùng đầu tiên giữa Sophie và người con trai đó.


~0~


Mưa phùn tầm tã, hạt mưa nặng trịch rơi thẳng xuống dương trần, gió lạnh quật từng cơn dữ tợn, mưa thốc vào mặt đau rát. Một cơn giông.

Trong đêm, một bóng người thoăn thoắt lao giữa màng mưa xối xả, tà áo choàng nhung dày vụt bay giữa không trung. Thân ảnh người đó lao nhanh như tên bắn, tuyệt không có ý dừng lại. Mưa tuôn như trút nước, từng hạt tựa từng mũi tên nhỏ bắn thẳng vào người, không ngừng đâm trúng vết thương ngay ngực phải của kẻ nọ. Rất nhiều lần đôi chân kia loạng choạng suýt ngã, rất nhiều lần cơ thể kia liêu xiêu suýt đổ ập xuống đất, cũng rất nhiều lần cảm giác vết thương đau buốt nhói lên từng hồi làm gương mặt tinh tế phải chau mày lại, nhưng người kia vẫn cứ lao về phía trước. Mái tóc vàng vốn dựng lên giờ ướt đẫm và bệt vào mặt, đôi mắt xanh biên biếc như bầu trời buổi sớm ánh lên nét kiên định lạ kì.

Cuối cùng khi đã vào một hang động, người con trai đó dừng lại. Khom người thở hồng hộc, loạng choạng dựa người vào thành động, người kia lấy tay quẹt đi những giọt nước nhiễu nhại trên gương mặt, chẳng rõ là mưa hay mồ hôi.

“Chết tiệt” Lẩm bẩm rủa một câu, người đó chống tường cố đứng vững lại, chợt như động đến vết thương, cậu nhăn mày rên khẽ, tay trái bịn lấy nơi loang lổ máu ở ngực phải “Thấy ta thảm hại thế này, hắn sẽ cười đến sái quai hàm mất”

Cảm giác bất lực bao trùm vô tình lại tạo ra thứ xúc cảm kì lạ đang dấy lên trong lòng, cũng không rõ là gì, chỉ biết tư vị đó thật rất dễ chịu…
Nghĩ đến việc sắp lần nữa gặp lại kẻ kia, đương nhiên là dễ chịu rồi. Người đó bất giác nhoẻn cười, tay phải chống vào thành động, chậm rãi di chuyển vào sâu bên trong.

Hang động dài hun hút nhưng không tối, những hạt lân tinh chẳng biết ai đã rải lên hai bên tường đang ánh lên thứ ánh sáng dịu nhẹ đằm thắm, soi đường cho người tóc vàng nọ đi. Khi lần đến cuối hang, trước mặt hiện ra một hũ tro cốt cùng hai bài vị, hai cái tên khắc lên đó toát lên sự lạnh lẽo đến nhức mắt. Người tóc vàng nhíu mày, đôi chân vừa trải qua một trận chiến lại phải chạy một quãng đường dài giờ trở nên vô lực, cố gắng lắm mới nhích từng bước đến phía trước. Lòng lại thầm rủa tên khốn Loren suýt nữa là lấy mạng cậu, nếu không phải đánh nhau với hắn thì cậu đâu có thảm trạng như bây giờ.

Khi đã đến gần được hũ tro cốt, cậu ta rút từ bên hông ra một cây chủy thủ, dưới ánh sáng dịu dàng của những hạt lân tinh, mũi chủy thủ ánh lên sắc bạc lạnh lẽo rợn người.

“Phập”

Chủy thủ cắm sâu vào ngực, đâm thủng tim. Máu đỏ phụt ra, sắc đỏ quỷ dị như muốn đâm chọc mắt.

Theo truyền thuyết, trong sạch nhất, tinh thuần nhất là máu tại tim, máu nơi đó không lẩn chút tạp chất, sạch sẽ tinh khiết một màu đỏ tươi mê hoặc.

Dòng máu chảy dài từ đầu chủy thủ xuống tay, nhỏ ton ton từng giọt đẹp đến ma mị vào hũ tro cốt. Chẳng mấy chốc, gương mặt người tóc vàng trắng bệch như tờ giấy, cuối cùng không trụ được liền khuỵu chân xuống mà thở hổn hển. Từng hơi thở như chạm vào cơn đau khiến cậu ta nhíu mày rên một tiếng, cũng không dám hít thở nữa, hai tai bắt đầu ù đi, đom đóm cũng dần nổi đầy mắt, mọi thứ xung quanh từ từ trở nên mơ hồ.

Bỗng, một bàn tay ấm áp đặt lên mái đầu vàng của cậu, xoa nhẹ. Lòng khẽ run, người nọ chớp chớp mắt ngơ ngác, cố gắng ngẩng đầu lên nhìn kẻ dám xoa đầu Sát quỷ Yahiko.

Hình ảnh thu vào tầm mắt mờ nhạt như bức tranh vẽ bị bết nước. Dù vậy, Yahiko vẫn nhận ra kẻ đó. Mái tóc màu đêm u tối dài thượt, lất phất vài lọn sắc đỏ bên mang tai ôm gọn khuôn mặt tinh tế, xinh đẹp đến quyến rũ một cách yêu dị, môi hắn khẽ nhếch nhưng nhìn kiểu gì cũng nhìn không ra hắn đang cười, đôi mắt rực sắc lửa âm trầm trống rỗng như ánh lên thứ gì đó khiến người nhìn vào phải tê tái cả lòng…

“Cuối cùng…cũng…trở lại rồi…” Yahiko thở dài một hơi, dù nơi trái tim đau đớn không tả nổi nhưng cậu vẫn cười một cách mãn nguyện, giọng nói run rẩy đứt quãng.

“Kumiho…”



Một câu chuyện mới, lại bắt đầu...


--------------------------------------

Vậy đã xong rồi Ọ A Ọ Ôi ba năm của Ann Ọ A Ọ
Fic của Ann giống như những cảnh quay dang dở vậy .___________.
Sẽ có một extra tóm lược toàn bộ những chuyện đã xảy ra trong suốt 1000 năm .________.


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Mon Jun 01, 2015 4:40 pm#69

avatar
Hikari Fubuki
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 659
BKGC BKGC : 20308
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : Hành tinh như cái đinh
Stt : Ah ~~~~~ TROLL everywhere =w=~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên

tem :333333

coi chap mới nhất của cô, nó nửa là giống chuyện kiếp sau, một nửa lại giống như câu chuyện về quá khứ

cảm giác như mảnh kính vậy, đã vỡ lại lành, nhưng vết hằn thì còn đó

cũng giống như cảm giác mù sương chơi vơi giữa thế giới ấy

vậy thôi :3 tui cũng không biết comt gì hơn :3 :3


Chữ ký của Hikari Fubuki

 [Jugemu Jugemu máy ném shit quần Shinpachi hôm kia đời Shinpachi Balmunk Fezarion Isac Schnider một phần ba cảm xúc chân thành hai phần ba lo bò trắng răng dù bị phản bội vẫn biết tên mặc dù không biết con cá mực có vị hơi khác vì nó bắt ở dưới ao đem ngâm dầu từ một con thú bộ móng guốc xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt tiêu chảy cấp] là con khỉ yêu thích của tuôi =w=~~~





Mon Jun 01, 2015 6:06 pm#70

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31267
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

tính đọc hết rồi cmt phân tích dài, cơ mà đang bị block khả năng viết nên có lẽ cmt sẽ không được như ý, cơ mà thôi kệ :v

văn phong ổn nhé, miêu tả rất hợp với không khí cổ trang phương Đông, nhưng nhiều khi xen tiếng Anh vào làm mạch tự nhiên bị bựa đi do lạc loài =)))) mấy fic kiểu này nên dùng thuần Việt nhiều nhất có thể, kèm Hán Việt và tuyệt đối không nên dùng các ngôn ngữ phương Tây :)))))) thôi lỡ rồi thì kệ đi =)))

đoạn Ara và Arsha thực sự có chút cảm giác như có thoáng 1 chút như chuyện tình trẻ con vậy =)) à tất nhiên cũng chỉ là thoáng qua thôi, tình cảm từ phía Ara có vẻ tốt hơn nhưng vẫn chỉ dừng lại ở mức thay đổi cách nhìn nhận, quan tâm kiểu bạn bè và có lẽ là 1 chút ngưỡng mộ :)))) còn nhóc Arsha vẫn hoàn kiêu ngạo, có chút tự mãn dù bản tính không xấu nhưng rõ ràng với 1 đứa trẻ vẫn quá là tự cho mình già hơn tuổi =)))) vụ nhặt được con mèo có mùi hư cấu, cơ mà câu truyện là bối cảnh thần tiên nên hết hư cấu cmnr =)))) 

chuyện hai con cào cào đơn giản mà có chút thoáng buồn, như kiểu 1 đôi tình nhân muốn quấn lấy nhau mãi rồi cuối cùng cùng chết 1 mồ với nhau, nhưng như vậy cũng là 1 kiểu HE mà nhỉ ~ aizzz thằng nhỏ mặt dày kiêu ngạo kia lại đi làm thật rồi, đúng là trẻ con, nhưng trẻ con cũng có niềm kiêu hãnh kiểu trẻ con mà nhỉ, có điều đi thẳng đến chỗ Zeus Lão Lão như vầy ...~~ để rồi bị đuổi, bị thương kiểu này, vào lúc đó thực sự nếu không nhờ chút may mắn ít ỏi thì chẳng biết số phận nhóc ra sao rồi quá ~~

Lò cứ như ôshin của Lão ấy nhể =))))) còn Lão như kiểu có phu nhân ở bên mà xoa bóp vai =))))))

rồi cuối cùng thì cứ như là định mệnh ấy nhỉ, sắp chết đến nơi thì được cứu, mà không phải ai xa lạ mà chính là người đó nữa chứ, người mà tưởng như mình đã vĩnh viễn mất đi vậy, cuộc hội ngộ tình cờ mà cứ như trời đặt, trải qua mấy trăm năm lận, kí ức về những ngày xưa không những không biến mất mà cứ thế chạy về, đổ dồn cho 1 cuộc hội ngộ này

hình phạt dành cho Hino thực sự rất đáng sợ, nhưng Hino lại sợ hình phạt đen tối không bóng người kia hơn, có lẽ vì Hino cũng vốn chỉ có 1 trái tim bình thường, vẫn không chịu nổi cô đơn và bóng đêm bao phủ, vẫn cần có sự hiện hữu của âm thanh, của những sinh vật sống, dù chúng toàn chỉ đem đến đau đớn cho mình, nhưng Kumiho thì khác, có lẽ đối với kẻ đó thì ... tăm tối cũng không phải 1 vấn đề quá lớn ...~~ Hino cũng đã phải trải qua cả 1 quãng thời gian như vô tận, nhưng có lẽ đó rồi đã đến ngày được tự do, được trở về rồi nhỉ, vậy còn Miyami và Hishun thì sao, liệu họ có gặp lại nhau không, có lẽ là có, dù câu chuyện của họ đã bị bỏ ngỏ

và có 1 sự thật là không nhận ra 2 người đang ôm quả cầu thủy tinh là ai ...................... tóc nâu thì có khả năng là Sakura, tóc hồng ban đầu nghĩ là Miyami, nhưng kiều diễm thì có vẻ không hợp với Miyami lắm ... :v

Shine, Sophie, Sophie, có lẽ người đó là Loren, họ cứ như cứ đồng loại gặp lại nhau ấy nhỉ, và có lẽ đó cũng là lí do mọi thứ đang dần đi đến hồi kết

và Yahiko à ~~~~ 
thực sự ...
cảnh kết thúc là cảnh thầy thích nhất ~~
thằng đó, mồm miệng lúc nào cũng toàn châm chọc người khác, nhưng thâm tâm nó không bỏ mặc ai cả ~~
thằng đó ... aiz ...~~
mày đúng là không bao giờ để boss mày thất vọng mà ~~ *cười*

chắc 1 ngày không xa rảnh nào đó sẽ đọc lại fic M10


Chữ ký của Kantono Fuminsho


#71
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] The Love


Chữ ký của Sponsored content

[4rum fic] The Love

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 3 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: 4rum Fic-