[Entry] Tôi chưa điênXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Sun Sep 23, 2012 1:43 pm#1

avatar
Sanyonara
Cmod

Pet
:: Ciel-GirlSebastianLenRinTsuna - CáMukuro - Dứa
::
Super staffHuy chương ModChia sẻ cảm xúcBình Máu
Senbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 2836
BKGC BKGC : 37421
Điểm đóng góp : 40
Đến từ : Hội những thằng ngấm ngầm biến thái
Stt : Tui đã 100 tuổi rồi >v<~

Bài gửiTiêu đề: [Entry] Tôi chưa điên
Xem lý lịch thành viên

Làm ơn, tôi lạy đấy, đừng com nhảm. Bất chợt nghĩ mình phải viết. Nếu không tôi điên thật mất

Mười lăm năm sống cho tới lúc này, chưa bao giờ thấy hoảng loạn như thế. Chưa bao giờ. Chưa bao giờ. Chưa bao giờ. Thật sự khủng hoảng tinh thần. Chưa bao giờ. Chưa bao giờ.

Ngày mai mình còn sống không?




Đã tự hỏi rất nhiều lần rốt cuộc tại sao lại sinh ra mình. Đã tự hỏi rất nhiều lần cuối cùng nếu như "Thấy thất vọng vì đã sinh ra mày" thì sinh ra làm gì? Vì sao phải sống? Mười lăm năm tồn tại, chín năm cố gắng, vĩnh viễn giả vờ vui vẻ, chưa bao giờ cố tỏ ra "mất dạy".

Mười lăm năm sống bình yên. Mười lăm năm sống không dấu tích. Mười lăm năm không được quan tâm. Bố mẹ làm việc mệt quá rồi, đừng quan tâm tới tôi làm gì nữa. Tôi có thể tự sống rất tốt. Tôi có thể tự học. Tôi có thể tự moi nồi gạo nấu cơm khi tới bữa, còn không ăn tạm gói mì, tôi có thể ngủ khi trời tối, tôi có thể tự dậy đi học, tôi có thể đi xe ôm, tôi có thể tự lấy thuốc khi ốm, tôi là con bác sĩ mà, tôi có thể sống, tôi có thể tự thở, tôi có thể tồn tại.

Đừng quan tâm tới tôi.

Tôi không sao.

Hãy dành thời gian rảnh để nghỉ ngơi, tôi vẫn ổn. Hãy dành thời gian rảnh làm những gì hai người muốn, tôi không sao. Nhìn này, tôi vẫn ổn.

Tôi không hề trách.

Nhưng tại sao hai người lại thấy rằng tôi xa lánh hai người? Ngay từ khi tôi học lớp bốn, tôi đã thấy có gì đó kì lạ. Ngay từ cái hôm tôi tình cờ nghe hai người nói tôi là "mất dạy", tôi đã biết có gì kì lạ. Nhưng tôi vẫn sống. Tôi vẫn ổn. Tôi không sao.

Rồi hai người bảo tôi ghét hai người. Bảo tôi là đứa trời đánh. Bảo kiếp trước hai người không tu nên sinh ra đứa con không thương yêu bố mẹ.

Đã ba năm trôi qua từ ngày tôi nghe câu đó.

Tôi vẫn cười

Tôi vẫn ổn

Và từ đó tôi điên.

Tôi đã từng không trách hai người. Kể cả khi hai người để một mình tôi lại nhà với bà để đi công tác tận 3 năm khi tôi vừa sinh ra. Kể cả khi tôi quen dần với việc tự ngồi ăn một mình. Kể cả khi tôi quen với việc không gọi "bố ơi, mẹ ơi" khi có chuyện gì, dù rõ ràng bản thân sốt hầm hập. Kể cả khi tôi quen với cái cuộc sống bình yên, cái cuộc sống bình thường lặp lại mỗi ngày, cái cuộc sống không cần ai để tâm. Tôi không đi chơi lung tung, không đua đòi, không phá hoại, không cười, không khóc, không chửi bới, không văng tục, không la hét, không làm gì cả.

Vẽ và đọc truyện, vì trong nhà không ai nói với mình. Thân dần với hình nhân giấy, vì nói thật, tôi ít có bạn. Biết cách tự khâu tay mình khi lỡ té rách một mảng da. Biết làm mặt tỉnh bơ để giấu cái chân cà nhắc do té xe khi đứng trước mặt bố mẹ.

Này, khi đó, tôi là một con bé lớp sáu, không khen tôi được một tiếng sao?

Tôi vùi đầu vào học, cố gắng học cho tốt, cố gắng làm hai người tự hào về tôi, để khi hai người có thời gian hiếm hoi nói chuyện với đồng nghiệp, hai người không phải xấu hổ.

Và hai người bảo "tiên học lễ, hậu học văn".

Mày là đồ mất dạy. Mười kiếp nữa tụi taoi cũng không thể làm bố mẹ mày. Mày muốn cái gì? Tao cố gắng hết sức rồi, sao mày ác vậy hả? Sao mày không nói gì hết? Mày lúc nào cũng giấy với máy, chẳng nói chuyện với bố mẹ mày.

Trưa về, chạy luôn sang nhà bác ăn cơm để có gì học luôn, không về nhà, bị mắng.

Hai người bảo tôi có học cũng như không, sao không học lễ giáo, nhét sách vô đầu sau này cũng vô dụng.Hai người bảo tôi không biết thương bố mẹ, có bữa cơm cũng không ngồi ăn chung.

Bù lại cho mười lăm năm sống một mình.

"Lẽ ra tao không nên sinh mày ra".

Tôi không thể cười.

"Hôm qua cô P gửi quà còn không biết cảm ơn"

Tôi gọi điện cảm ơn cô rồi

"Mọi người quan tâm mà cứ trơ ra như cục đá"

...

"Người như mày không sống nổi đâu. Đừng đi học nữa, ở nhà luyện lễ nghĩa đi. Học trung bình là được rồi, học dốt cũng được, tao không cần đứa con mất dạy."

...

Tôi có thể làm gì hơn? Tôi đã được quan tâm? Cái vết cắt sâu lần tôi té rách da, tự khâu lại ấy bất chợt nhói. Nhức âm ỷ khó chịu cực kì.

Nhưng thật may mắn, tôi chưa điên.

"Mày chưa bao giờ hỏi thăm bố mẹ mày một câu, mày chưa bao giờ làm được gì cho bố mẹ. Con cái thế có con làm gì?"

Ừ... Quả thật tôi chưa làm được gì. Chỉ sống mờ nhạt. Chỉ tự cười, chỉ để cho hai người không quan tâm đến tôi. Vậy có con làm gì? Vậy tôi sống làm gì? Vậy sinh tôi ra làm gì? Để mười lăm năm làm bài văn tả người thân giật mình ủa mình tả ai vậy? Có ai chuẩn bị đồ ăn sáng cho mình sao? Có ai ân cần ở cạnh khi mình ốm sao? Có ai dạy mình học sao? Có ai...

Gọi mình một tiếng con ơi? Không phải ở trước mặt người khác để khỏi xấu hổ...?




Phải không?

Tôi không có điên? Tôi không có điên? Tôi chưa điên? Tôi chưa điên để bẻ gãy thêm một cây kéo, chưa điên để cào rách cái giấy dán tường (ai quen với tôi ngoài đời đều sẽ biết, tôi không có móng tay). Chưa điên.

Nhưng sắp điên rồi.












Tôi chỉ muốn hai người sống nhẹ nhàng. Áp lực công việc quá cao, mẹ và nội lại luôn âm thầm ghét nhau. Tôi chỉ muốn hai người có thời gian thoải mái, vì nhìn những cha mẹ khác chạy tất bật chăm sóc con mà tôi thấy tội nghiệp. Có lẽ đó là hạnh phúc của những người đó, nhưng tôi?

Đã mười lăm năm, tôi quen rồi... Mười lăm năm, hai người cũng quên mất cách dạy con.

Ngay sau ngày sinh nhật, tôi nhận ra mình không nên sống làm gì? Cơ mà... hai người còn không nhớ năm sinh của tôi...




Tôi còn có thể làm gì đây?

Tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi không điên, tôi chưa bao giờ điên.

Tôi chưa bao giờ điên


Tôi quen rồi, như người ta nói, biết bơi thì khó chìm. Aida... nhưng hình như tôi chuột rút rồi, chẳng cử động nổi, chỉ có thể chìm thôi.

Vâng, tự bản thân tôi thấy tôi không thể thân thiết với hai người. Nhưng tôi yêu bố mẹ của tôi.

Này, tôi còn có thể làm gì đây?




...

Quá nhiều thứ phải chịu trong thời gian gần đây...

...


Hm...?

Ada...

Lâu lắm rồi, mình không khóc thì phải?


Chữ ký của Sanyonara

[Gửi ngàn nụ hôn tới YuYu xinh đẹp ( ´∀`)]


Được sửa bởi Sanyonara ngày Sun Sep 23, 2012 2:48 pm; sửa lần 1.

Sun Sep 23, 2012 2:40 pm#2

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31412
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Entry] Tôi chưa điên
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

ta chưa bao giờ thấy có được một ai đồng cảnh ngộ với mình

chứ còn chưa nói đến là tồi tệ hơn thế này

cứ tưởng chỉ duy nhất một mình ta là kẻ có gia đình như không

chưa hề nghĩ rằng vẫn còn có những người khác


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sun Sep 23, 2012 5:12 pm#3

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10482
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Entry] Tôi chưa điên
Xem lý lịch thành viên

hazz

đồng cảm

sống trong 1 gia đình như vậy không muốn điên cũng phải điên

ah~mình chưa điên à~ chỉ sắp thôi, vì mức độ của mình nhẹ hơn bạn

nhưng mà, dù trên danh nghĩa, thì có 1 gia đình vẫn tốt hơn những người sống trông cô nhi viện đấy, ít ra mình cũng biết mình là ai, mình sinh ra bởi ai, mình có người ruột thịt,...

Cố gắng sống tốt...


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sun Sep 23, 2012 7:25 pm#4

avatar
Hino Asa
VIP Mem

Pet
:: Oz & AliceHồng thánh dượcClannad Cat
::
Chia sẻ xảm xúcBình MáuCầu tuyết
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 3479
BKGC BKGC : 5647
Điểm đóng góp : 45

Bài gửiTiêu đề: Re: [Entry] Tôi chưa điên
Xem lý lịch thành viên

A~ Sinh nhật và cả chuyện bố mẹ không nhớ đã là chuyện quá quen thuộc *cười*
Giống tôi thật đấy, nhưng tôi thì bị cấm túc ở nhà, trừ đi học ra, chỉ ngồi như một tù nhân giữa 4 bức tường
Chỉ muốn gào lên thôi, nhưng lòng gần như muốn vỡ ra vì những nén nhịn
Nhưng quen rồi, mà không muốn quen cũng phải quen~ Dần dần thì cũng chai cứng và nước mắt cũng cạn khô
Mà có lẽ mình điên rồi, điên thật rồi *cười*


Chữ ký của Hino Asa








Sun Sep 23, 2012 10:28 pm#5

avatar
Mizu Lucifer
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcGo go, Miku!
::
Bình MáuSenbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6269
BKGC BKGC : 9111
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Thế giới của nước
Stt : Trong cái thể giới giả tạo thế này, tôi biết tin ai bây giờ ~~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Entry] Tôi chưa điên
Xem lý lịch thành viên

nii chưa điên, vẫn-chưa-điên

chúng ta vẫn có thể sống tốt, vẫn có thể sống ổn, họ quan tâm hay không thì cái thế giới của chúng ta không thay đổi

em thà họ đừng quan tâm còn hơn quan tâm một cách giả tạo, nhìn rất buồn nôn

con cái đối với bố mẹ là gì, khi họ suốt ngày bỏ đứa con ở nhà cho họ hàng và rồi lại bảo đứa con không quan tâm bố mẹ

xem lại mình trước khi nói người khác là một điều rất cần thiết đấy


Chữ ký của Mizu Lucifer


Mon Sep 24, 2012 11:35 am#6
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2542
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Entry] Tôi chưa điên
Xem lý lịch thành viên

Có lẽ chúng ta giống nhau,về nhiều thứ...
Toàn là những con mắt giả tạo. Đừng quan tâm,nếu muốn chúng ta chết. Và đừng la mắng,kg cần phải cố gắng đâu.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Mon Sep 24, 2012 2:10 pm#7

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5348
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [Entry] Tôi chưa điên
Xem lý lịch thành viên

Ây. Không biết thế nào nữa
Ann là người nhiều nước mắt, nên khóc khi đọc Ent của Tsu là chuyện bình thường
Ann chưa gặp tình huống như Tsu bao giờ cả
Bố mẹ có quan tâm Ann, đến nỗi cầm chén quăng vào đầu...
Đừng quan tâm đến điều gì cả, cố sống cho tốt, sống cho đúng một kiếp người thôi...


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Mon Sep 24, 2012 8:30 pm#8

avatar
aliceloveshun
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dượcHồng thánh dược
::
Bình Máu
ĐCC :
10 / 10010 / 100

Bài gửi Bài gửi : 720
BKGC BKGC : 2696
Điểm đóng góp : 12
Đến từ : Wonder Land
Stt : Chổng *** lên trời, hận đời vô đối

Bài gửiTiêu đề: Re: [Entry] Tôi chưa điên
Xem lý lịch thành viên

...Đọc xong chỉ biết đồng cảm
Haizz, người lớn ai cũng vậy thui, chỉ biết mắng mỏ con mình, trút hết bực dọc, tạt những câu nói trách móc lên con mà không cần nghe giải thích, rồi không 1 lời, quên tất cả mọi thứ như có phép lạ, vứt lại đó cho con mình 1 đống nước mắt với những ám ảnh.
Cố gắng sống đi, quên mọi thứ đi mà sống, ba mẹ ntn kệ họ, đừng wan tâm làm cy, tốn nước mắt rùi cũng hok đc cy đâu~


Chữ ký của aliceloveshun


#9
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Entry] Tôi chưa điên


Chữ ký của Sponsored content

[Entry] Tôi chưa điên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Mem's Club & Group :: Member's Entry-