[Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượngXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Mon Oct 22, 2012 1:08 pm#26
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2485
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

Ể,chap mới!
*bay vào*
Ờ thì đúng là không hay bằng mấy chap trước nhưng do mình vốn thích cách hành văn của bạn nên nhìn từ góc độ nào cũng hay cả.
Ủa,đó đúng là chị Runo mà. Sao dương lại bảo anh Dan bịa chuyện?


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Mon Oct 22, 2012 6:01 pm#27

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10425
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

@sakurra: bạn đừng chỉ com 2 chữ như thế, tính là spam đấy
@Ranka: đúng là Runo, nhưng Runo trong tưởng tượng của Dn thì vẫn là bịa thôi
@mình* tự kỉ*chap ế quá


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Mon Oct 22, 2012 6:21 pm#28
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3255
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

Chị viết Runo dịu dàng giùm em nha chị ,em không thích Runo như bà chằn đâu .Chuyện tính cách của Runo như bà chằn toàn là tử fic này lây từ fic khác ra .Mà chị nhớ viết Runo dịu dàng nha chị ,nếu không là em giận chị đó .Mọi người com fic ủng hộ chị Dương nào ^^


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Mon Oct 22, 2012 6:34 pm#29

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10425
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

Em giận chị thì chị không viwwts nữa là xong chứ gì~
Mà thôi, cứ yên tâm đi, chị cũng muốn "phá cách" Runo 1 chút


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Mon Oct 22, 2012 6:58 pm#30
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3255
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

Không không chị viết thế nào cũng được năn nỉ chị đó ,ý tưởng của tác giả là ý trời mà
Phá cách Runo cũng được nhưng ít thôi nha chị
Nha nha năn nỉ đó ,chị Dương yêu dấu nà


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Mon Nov 12, 2012 5:33 pm#31

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10425
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

Hưm, chap ế *ngồi tự kỉ*



================================

Chap 2:

Bỗng chiếc xe máy vọt lên, hình ảnh của thiên thần ấy nhanh chóng bị khuất khỏi tầm nhìn của Dan, thế là cậu vội vàng nhoài người lên giục Gus_trợ lí của Kieth_ tăng tốc độ. Nhưng khốn thay, anh chàng tóc xanh kia nào có hiểu ý, đi nhanh lại nhanh quá, vượt qua cả chiếc xe máy màu vàng. Dan lại rối rít kêu xe đi chậm lại, và rồi cuối cùng bị chiếc xe của thiên thần bỏ rơi 1 đoạn dài =.= Cứ thế, cái trò vượt lên vượt xuống diễn ra liên tục. Dù không nói gì nhưng Gus tỏ ra bực mình thấy rõ. Joe cũng nhận ra cái gì là lạ, anh bỏ tai nghe ra, ngắm Dan 1 hồi rồi nhìn ra ngoài theo hướng mắt của Dan. Joe đã nhận ra thiên thần đó, và cậu nhận ra gương mặt ấy, có vẻ như cậu đã nhìn thấy ở đâu rồi...

Bỗng chiếc xe đỗ xịch lại, Dan xô người về phía trước, đôi mắt cậu bất lực nhìn chiếc xe máy màu vàng vượt qua trước mặt mình:

-Này! Tại sao anh lại dừng lại!

Dan quát lên nóng nảy với Gus, tuy nhiên, chàng thanh niên tóc xanh ấy đơn giản là bình tĩnh chỉ cho cậu thấy cái đèn đỏ sáng trưng. Một ý nghĩ vụt nhanh qua đầu Dan như luồng điện xẹt :”không được để mất dấu cô ấy”. Và thế là cậu nhảy ra ngoài, chạy 1 mạch theo chiếc xe máy màu vàng, mặc cho tiếng gọi í ới của Gus và Joe phía sau.
............................................

Vẫn biết chân Dan dài hơn 1m, chạy vốn thuộc hàng khủng, nhưng để khiến cậu có thể đuổi theo 1 chiếc xe máy thì quả là 1 kì tích. Và kì tích ấy đã xuất hiện như sau:

Toéttttttttttttttttttt!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Vừa bước chân xuống xe độ 3 giây, Dan đã nghe thấy tiếng còi từ phía sau, kèm theo 1 tiếng hét không thể nào “dịu dàng” hơn : “CẬU KIA! ĐỨNG LẠI!!!!!!!!!!!!”

Dan giật mình. Một gã cảnh sát người Mĩ, cao to lượng lưỡng, cầm cây gậy ngắn chỉ vào cậu:

-Ai cho cậu vượt đèn đỏ, xuất trình giấy tờ ra đây! Mà_tên này săm soi nhìn Dan_cậu là người ngoại quốc hả, đưa luôn cả hộ chiếu ra!

Hộ chiếu? Đi “chỉnh trang nhan sắc”, Dan cầm theo hộ chiếu làm cái quái gì cơ chứ, khi mà đã có Gus đưa đi đón về tận nơi như thế này. Nhưng mà...

Cậu bỗng nhớ lại lời của Kieth cách đây vài hôm :”Các cậu có thể đi tới bất cứ đâu ở Washington này, có quên tiền hay bất cứ cái gì cũng không sao, nhưng nhất định không được quên hộ chiếu. Rắc rối lớn đấy *cười*”

Dan rùng mình, aida, rắc rối lớn là sao nhỉ? Không cần biết, điều quan trọng nhất là không bị cảnh sát bắt là được. Và thế Dan xoay người chạy thẳng 1 mạch, tên cảnh sát sững sờ kêu “Này này” mấy tiếng, sau đó lấy vội lấy xe máy đuổi theo. Nếu không chạy nhanh thì không đuổi kịp cái xe phía trước, đồng thời cái xe phía sau cũng bắt kịp, thành thử ra Dan chỉ còn nước vắt chăn lên cổ mà chạy té khói. Thật may cho cậu là không hiểu gã cảnh sát kia trình độ gà mờ thế nào mà vừa leo lên xe không được bao lâu đã té cái oạch, làm cậu có cơ hội để bỏ trốn.

Đang chạy thì Dan va phải 1 người đàn ông có đôi mắt đỏ rực, mái tóc trắng dựng đứng gồm nhiều lọn nhỏ, đi ngược chiều. Do vận tốc khá nhanh nên cú va chạm không hề nhẹ, cả Dan và người đó đều bị bật ngược ra sau. Cậu rối rít xin lỗi, đáp lại, người đàn ông kia vội vàng xua tay nói không sao rồi leo lên cái xe tải đỗ gần đấy. Dan hơi thắc mắc về thái độ quá ư lịch sự so với vẻ bề ngoài bặm trợn của gã đó. Tuy nhiên, cậu cũng chẳng bị phân tâm lâu mà nhanh chóng trở về với nhiệm vụ của mình. Cậu nhảy qua cái xe đạp bị vứt chỏng trơ giữa đường mà tiếp tục chạy.

Bỗng Dan nhận ra chiếc xe màu vàng được dựng trước cửa 1 nhà thờ, thế là cậu dừng lại, thở hổn hển. Một bóng người mặc váy trắng cũng vừa tất tả chạy vào bên trong, trông rất giống thiên thần cậu vừa gặp, thế là chẳng cần suy nghĩ, Dan xông vào đó luôn

Ở đây, người ta đang tổ chức đám cưới. Cô dâu và chú rể đứng giữa lễ đường. Vị cha sứ mặc áo màu trắng và khoác áo viền đỏ đứng bên cạnh, đang tuyên thệ cho họ. Ở góc trái, phía trên lễ đường, 1 dàn đồng ca gồm ngững cô thiếu nữ mặc váy trắng, có đôi cánh thiên thần phía sau đang cất lên những giai điệu du dương để chúc phúc cho họ. Dan dễ dàng nhận ra thiên thần cậu vừa gặp, nhờ vào mái tóc xanh 2 chùm đặc biệt ấy.
............................................

Ở 1 cánh bên cửa phụ, gần với dàn đồng ca, 1 vị cha xứ khác ló đầu ra, ngoắc tay ý gọi cô gái có mái tóc xanh vừa tới ra gặp mình. Cô gái đó hơi ngạc nhiên, nhưng trước vẻ nghiêm túc của cha, cô miễn cưỡng bước ra khỏi đội ngũ. Vị cha xứ dẫn cô ra ngoài và tuyên bố:

-Con không cần phải tham gia hợp ca nữa, ở đây đã đủ người rồi!

-Sao vậy thưa cha_cô gái đó sững sờ_chẳng phải con đã được hát chính rồi sao? Sao giờ con lại không được tham gia nữa?

-Ta không chấp nhận những kẻ vi phạm luật lệ như con. Con có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Ta đã dặn đi dặn lại bao nhiêu lần rồi mà con vẫn cứ trễ như vậy. Đã thế lần này ta cắt luôn phần diễn của con cho con nhớ!

Lập tức cô gái đó nắm lấy tay áo vị cha xứ, năn nỉ cho mình 1 cơ hội, nhưng vô ích, vị cha xứ vẫn lạnh lùng giữ quyết định của mình. Và thế là, cô gái đó chỉ còn cách bất lực đứng tựa người bên cửa phụ, nhìn bạn bè mình cất tiếng hát. Rồi từ bên ngoài, cổ họng cô vẫn bật lên những giai điệu du dương đã tập luyện từ rất lâu, như thể đó là 1 niềm đam mê không thể nào ngăn cản nổi của cô vậy.

Một cô bạn khác của cô gái đó, hiện đang đứng trong dàn hợp ca, đưa mắt ra ngoài và nhìn thấy cô gái tóc xanh đang đứng tựa vào cửa, khóe môi bỗng nhếch lên 1 nụ cười. Còn cô gái tóc xanh bỗng nhận ra âm điệu sai lạc trong cách hát của bạn mình, liền hất tay lên cao ra hiệu:

-Hát thấp quá, lên nữa đi

Thế nhưng cô bạn kia bỏ ngoài tai những câu nói đó, thản nhiên giữ nguyên tông của mình. Cô gái đứng ngoài cửa kia bắt đầu khó chịu, sau 1 hồi thỏ thẻ không thành, và thế là cô hét lên:

-DỪNG LẠI NGAY! HÁT NHẦM HẾT CẢ RỒI!!!!!!!!!!

Cả hội trường giật mình, mọi thứ im phăng phắc. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía cô thiên thần tóc xanh kia. Cô ấy nhận ra điều đó, lập tức mặt đỏ lên như quả cà chua chín. Và Dan, thì ôm bụng cười ngặt nghẽo về cách ứng xử thú vị này.

Bất chợt, trong không khí im lặng lại có tiếng tuýt còi to tướng. Dan nhìn ra ngoài, tên cảnh sát giao thông vừa bắt cậu đã đuổi kịp tới đây, đang xông vào nhà thờ. Dan luống cuống nhìn quanh, rủa thầm :”Chết tiệt! Sao thằng này biết mình ở đây cơ chứ!”. Cậu vội vàng lẻn ra sau 1 cánh cửa phụ, sau đó chạy vào căn phòng nào cũng chẳng biết nữa. Trong góc phòng có 1 cái tủ. Thôi kệ, dẫu biết rằng bất lịch sự, nhưng mà để trốn tên cảnh sát trời đánh ấy cậu chỉ còn nước chui vào tủ thôi...
.................................................

Mặc dù chẳng phải chạy hùng hục như vừa nãy, nhưng vì lo lắng nên tim Dan vẫn đập thình thịch. Căng tai ra để nghe, cậu vẫn chưa thấy có động tĩnh gì. Vài phút sau, đến khi chắc mẩm gã cảnh sát đó không đuổi tới tận đây, Dan mới thở phào nhẹ nhõm. Đang định chuẩn bị bước ra thì cậu nghe thấy có tiếng tranh cãi, đành phải đứng yên chỗ cũ.

-Ta không thể nào chấp nhận được! Con không những tới muộn mà còn phá hỏng buổi lễ! Thật sự con muốn trêu chọc nhà thờ đây mà! Giờ con hãy cởi bộ váy thánh này ra và rời khỏi đây ngay lập tức!

-Con xin mà cha! Con thật sự không cố ý! Tại bạn ấy cứ hát sai làm con không chịu được!

Không lẽ... Dan hé cửa tủ nhìn ra, cô gái tóc xanh vẫn mặc bộ váy trắng, nhưng đôi cánh đã được tháo ra, lẽo đẽo bám lấy vị cha xứ vừa lúc nãy. Vị cha xứ đó ngồi phịch xuống ghế, giọng cương quyết:

-Ta nói rồi! Con ra khỏi đây ngay!

Cô gái tóc xanh quỳ sụp xuống bên cạnh, mắt rơm róm:

-Cha ơi, tha lỗi cho con đi. Ca hát là đam mê của con, chẳng đâu hợp vói con hơn nhà thờ này. Con xin thú thực vói cha lí do vì sao con đi tới đây trễ như thế.

-Tại sao?

-Thưa cha, bố của con là 1 người đàn ông rượu chè và bỏ bê gia đình. Con đã rất giận ông ấy, trách ông ấy yêu rượu hơn vợ con. Và giờ con đã hiểu vì sao ông ấy lại như thế?

Vị cha xứ ngạc nhiên:

-Con có người bố như thế sao? Sao ta lại không biết nhỉ? Mà con nói tiếp đi, con hiểu ông ấy như thế nào

-Vâng, tối qua, con đã thứ uống rượu. Ban đầu con chỉ tính uống 1 chút để hiểu cảm giác của ông ấy, nhưng sau đó

Vị cha kia suýt nữa thì té ngửa ra sau khi biết được điều này

-Cái gì...con...con uống rượu sao...

Gật đầu:

-Con cũng không cố ý uống liền 1 chai 2l như thế, nhưng quả thực uống vào rồi là không thể không uống tiếp. Thế rồi con đã ngủ quên đến tận 9h sáng hôm nay.

Người trước mặt cô gái đứng phắt dậy, giận dữ:

-Lí do của con hay lắm đấy! Ta càng không có lí do gì mà không đuổi con ra khỏi đây ngay lập tức! Nhanh lên!

Nói đoạn, ông ta bỏ ra ngoài. Cô gái tóc xanh vùng dậy, hoảng hốt chạy theo, nhưng rồi bước được vài bước, cô bỗng lùi lại, vơ 2 gói Oreo để trên bàn gần đó, sau đó lại chạy đi, luôn miệng gọi với vị cha xứ.

Đến khi chắc chắn không còn ai ngoài mình ở trong căn phòng này ra, Dan mới bước ra, môi nở 1 nụ cười thú vị. Thế là nhất định rồi, cậu đã có cách làm quen với cô gái đó...

=================================


Hi vọng chap này bớt khùng hơn chap 1 chút ít (chút ít thôi cũng được TT^TT)

Mọi người com cho mình nhé


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 


Được sửa bởi Elfin-Ingram ngày Wed May 01, 2013 10:53 am; sửa lần 2.

Mon Nov 12, 2012 6:15 pm#32
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3255
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

Hahahahahah ,chap này cười đau bụng luôn chị ơi .Em thích nhất là khúc đầu nhanh thì vượt ,chậm lại thì bị chiếc xe máy rượt .Em đoán chap sau Dan làm quen với Runo đúng không chị .Mà em không thể tin là Runo lại uống rượu tới 2l cơ đấy .Cha sứ cũng hơi quá đáng .Thôi vào vấn đề chính đã : chap diễn biến hơi nhanh nhưng hay lắm đấy chị


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Mon Nov 12, 2012 11:09 pm#33

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2435
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

Chậc, Elfin_Ingram đúng là có khiếu viết truyện hài. Dan cho làm vận động viên điền kinh là không còn gì để nói, vô địch thế giới chứ chẳng đùa. Runo cũng chẳng kém đâu

Trích dẫn :
Nói đoạn, ông ta bỏ ra ngoài. Cô gái tóc xanh vùng dậy, hoảng hốt chạy theo, nhưng rồi bước được vài bước, cô bỗng lùi lại, vơ 2 gói Oreo để trên bàn gần đó, sau đó lại chạy đi, luôn miệng gọi với vị cha xứ.

Sắp bị đuổi đến nơi mà còn lo ăn bánh được thì đúng là...
Tên cảnh sát...dai hơn cả đỉa đói =)) thật hết biết.

Chap này hài đấy, không khùng đâu, đừng lo. =))


Chữ ký của evildevil

Tue Nov 13, 2012 8:51 am#34
avatar
Presea_Clef
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 20
BKGC BKGC : 1837
Điểm đóng góp : 7
Đến từ : Crepuscule
Stt : Trên thế giới này không có gì là ngẫu nhiên, tất cả đều là tất nhiên.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

Chị viết truyện hài thật đấy, em cười sằng sặc như điên luôn!
Ngộ nhất cái đoạn Dan bị công an đuổi, cái ông này cứ như có chết cũng phải bắt cho bằng được ý, giữa lễ đường mà ổng cũng xông vào được =))
Runo giỏi thật, uống liền một lúc 2l rượu, bảo sao không ngủ quên :haiz: lại còn ham ăn nữa chứ, chết đến nơi còn không quên lấy bánh =))
Fic này em thấy không điên hay khùng gì đâu, chị cứ viết tiếp đê, không ai đọc thì em vào ủng hộ cho :covu:


Chữ ký của Presea_Clef

Con người ta chỉ sống được một lần thôi
       Vậy nên hãy sống hết mình để sau này không bao giờ phải hối tiếc dù chỉ là 1 giây


Tue Nov 13, 2012 10:59 am#35

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10425
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

*chấm nước mắt* cảm ơn mọi người đã ủng hộ,hạn phúc quá :tatoi:

@Cat: diễn biến nhanh ư? Nãy giờ quay đi quẩn ại có 2 cảnh thôi mà

@Evil: *cười* bạn để ý thật đấy, cái mà bạn trích dẫn chính là con át chủ bài để Dan làm quen Runo đó =))

@Presea: cám ơn em nhiều nhé, công nhận lâu lắm không viết truyện hài, thấy tay non đi đáng kể *cười*,nhwng được mấy lời nhận xét trên, chị thấy tự tin hơn rồi


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Thu Nov 15, 2012 10:43 pm#36

avatar
Sariyo_miame
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 909
BKGC BKGC : 3102
Điểm đóng góp : 9
Đến từ : Thế giới không có lòng tin
Stt : Bình thường tôi ngoan lắm mà so anh nỡ bảo tôi hư :'(

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

Hay nhưng hơi hài Nya~
Ông cảnh sát gà mờ đó mà cũng được làm cảnh sát (ức chế ) Nya~Nya~ra chap mới nhanh lên nha (giả Bộ làm mèo năn nỉ)
Nya~ Nya~ Nya~ Nya~ Nya~ (mong chap nhiều lém)


Chữ ký của Sariyo_miame




Quà Val từ Kumi-nii~~~:
 

Design~~~:
 

Fri Nov 16, 2012 1:27 pm#37
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2485
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

Yời ah!
Runo có tâm hồn ăn uống cao ngất ngưỡng,hèn gì càng ngày càng mập =))
Sao phịa gì mà như thật vậy?
Đợi chap mới.


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Wed May 01, 2013 10:49 am#38

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10425
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

@Sariyo+Ran: cảm ơn 2 người nhé^^
@Cat: chap mới nah em ơi *dúi*


Chap 3

-Bang!

Người con gái tóc xanh tức tối đá lon nước rỗng ven đường. Thế là xong! Niềm đam mê ca hát của cô coi như đoạn tuyệt tại đây. Thật là, cái số đen đủi gì không biết! Đã phải nói dối chuyện bố mình rượu chè, thế mà vị cha xứ vẫn không 1 chút nương từ, đuổi thẳng cổ cô ra khỏi nhà thờ. Cuộc đời đúng là đầy rẫy chuyện bất công mà!

Cô ngửa mặt lên mà than trách số phận của mình với lão cao xanh kia, nhưng rồi cũng phải cam chịu mà thả mình ngồi phịch xuống cái ghế đá van đường, đoạn, cô rút trong túi ra 1 gói Oreo mà vừa nãy chôm được trong phòng cha xứ, thản nhiên bóc ra ăn.

Cách đó không xa, đôi mắt ruby nhìn cô không rời. Bây giờ thiên thần ấy không còn mặc váy thánh nữa, thay và đó là 1 bộ váy màu vàng. Thành thực mà nói, trong bộ váy này, trông cô không có 1 chút dịu dàng nào như hình ảnh thiên thần vừa nãy, thế nhưng, thay vào đó là 1 nét trẻ trung tinh nghịch. Hoặc giả, Dan vốn đã cảm tình với khuôn mặt kia, nên dù cô có mặc gì đi chăng nữa vẫn thấy rất đẹp.

Mãi suy nghĩ, không biết Dan đã tiến lại gần phía cô từ lúc nào. Khi chỉ còn cách cô 2 mét, cậu mới giật mình nhận ra điều đó. Chết thật, nếu dừng lại thì quá lộ liễu, còn nếu thản nhiên đi qua thì chẳng phải uổng công mình theo dõi nãy giờ sao? Dan hơi khựng lại, lung túng không biết phải xử lí ra sao, thì bỗng người con gái tóc xanh kia cất tiếng:

-Này anh, có chuyện gì hay sao mà đứng trước mặt tôi như thế này?

Đuôi mày Dan khẽ giật 1 cái, nhưng chắc không đủ để đôi mắt lục bảo nhận ra. Cậu giả vờ:

-Thực ra thì tôi đang đi dạo, chỉ là mỏi chân nên muốn tìm chỗ nghỉ, nhưng mà quanh đây chỉ có cái ghế đá này, nên...

-Muốn ngồi chứ gì? Cứ tự nhiên, việc gì phải ngại

Vừa nói, cô vừa chỉ tay vào 1 bên của băng ghế, đồng thời ngồi dịch sang đầu bên kia để tạo nhiều khoảng trống hơn. Tuy giọng nói không có gì thân thiện với Dan, nhưng hành động của cô đã khiến cậu thấy thoải mái hơn rất nhiều, vừa ngồi xuống ghế vừa khấp khởi mừng thầm.

Dan cứ nhìn người bên cạnh chằm chằm, còn người ấy thì ngó lơ ra chỗ khác, thản nhiên ăn bánh. Có vẻ như cô đã nhận ra cái nhìn ấy nhưng không nói gì, sau cùng không chịu nổi, cô quay hẳn sang cậu, nhăn mày:

-Anh đói hả, muốn ăn không?

Nhìn gói Oreo cô ấy chìa trước mặt, Dan cười méo cả mặt. Thật là xấu hổ hết chỗ nói:

-À không, không có đâu

-Thế sao nhìn tôi chằm chằm thế!

Mặt Dan đỏ lên. Vừa mới nhem nhóm chút hi vọng mình đã tìm được cơ hội tiếp cận người đẹp, dè đâu lại để ấn tượng xấu với đối tượng như vậy rồi

-À thì tôi thấy khá thú vị khi gặp đồng hương ở đây. Để tôi nói cho cô biết, thực ra tôi là thầy bói, tôi đang xem tướng cho cô đấy. Nể tình đồng hương, tôi có thể bói miễn phí cho cô

Khuôn mặt đang cau có của chủ nhân đôi lục bảo kia giãn ra, rồi nhanh chóng cười phá lên:

-Ha ha, gì chứ? Trên đời này còn có người hành nghề bói toán sao? Ông anh đúng là vui tính.

Dan giả bộ tròn mắt:

-Đừng coi thường nhé, công việc này cũng đòi hỏi tài trí lắm đấy. Không phải ai cũng làm được đâu.

Người đối diện với cậu gắng nhịn cười, nhưng vẫn tủm tỉm:

-Vậy anh thử nói về tôi xem có đúng không nào?

Thấy thái độ của đối tượng thay đổi, Dan hài lòng với mưu kế mà mình vừa chợt nảy ra, đoạn, cậu tựa người vào thành ghế, vắt chân chữ ngũ, mắt nhắm hờ, đưa tay trái lên giả vờ bấm đốt. Ra vẻ như vậy một lúc, cậu chép miệng rồi quay sang bên cạnh, phán:

-Cô là người rất thích âm nhạc?

Cô gái bật cười rồi cũng tựa người vào ghế, 2 chân đung đưa kiểu trẻ con, thản nhiên tiếp tục lấy bánh ra ăn rồi trả lời:

-Đúng đấy, nhưng cái này dễ quá, ai mà chẳng đoán ra được, chỉ cần nghe qua giọng cũng biết mà~

Dan hơi nhíu mày:

-Cô tham gia hát cho 1 nhà thờ

Vẫn vẻ mặt bình thản đấy, gật đầu. Có vẻ như không gây được ấn tượng gì, Dan bắt buộc phải dùng vũ khí lợi hại hơn. Ra vẻ trầm tư 1 chút, rồi cậu nói tiếp:

-Cái bánh cô đang ăn là đồ ăn trộm

Phụt

Bao nhiêu thứ trong miệng bị người con gái kia phun ra hết. Cô vội vàng lấy tay quệt miệng rồi quay lại nhìn Dan:

-Anh thực sự biết bói sao?

Dan nhún vai và cười:

-Cô không chỉ lấy 1 gói, mà những 2 gói Oreo liền

Người tóc xanh đứng bật dậy, mắt thảng thốt

-Ôi, chất khí tỏa ra xung quanh cô! Xem nào, hôm qua cô đã uống rượu đúng không, sau đó dậy muộn và hôm nay gặp rắc rối trong nhà thờ

Bịch

Gói bánh trên tay người đối diện với Dan rơi xuống đất, vẻ mặt của cô ấy sửng sốt hết sức. Khuôn mặt ấy cố nặn ra 1 nụ cười méo mó

-Này, anh có biết xâm phạm đời tư của người khác là 1 việc hết sức xấu không?

-Tôi đâu có xâm phạm đời tư của cô, chính cô đồng ý để tôi bói cho mà

Dan thản nhiên bao nhiêu thì cô gái kia càng khó chịu bấy nhiêu. Cô ấy vơ vội cái túi xách đặt trên ghế rồi chào từ biệt. Chẳng chờ Dan nói gì cô đã chạy biến, Dan hơi hụt hẫng, bỗng cậu nhận ra có gì dưới mặt đất. Một mẩu giấy? Tò mò, cậu cúi xuống để xem, khóe môi bỗng nhếch lên nụ cười.

Đó là tấm thẻ học sinh, trên ghi khá đầy đủ thông tin cá nhân của 1 người con gái, có tên là Runo Misaki...

Việc gì phải chạy như vậy? Sớm muộn gì chúng ta cũng gặp lại nhau mà?_cậu nghĩ thầm một cách thú vị

..............................................................................

Dan trở về khách sạn, cả bọn đã ngồi cả trong phòng khách. Vừa thấy cái mặt cậu ló vào, Joe đã đứng phắt dậy, làm 1 tràng:

-Dan, cậu bỏ đi đâu cả buổi chiều vậy! Có biết ai cũng lo cho cậu không. Giờ này Gus vẫn còn ở bên ngoài để còn tìm cậu đấy. May mà ngài Keith chưa biết chuyện này, nếu không không biết cả đám sẽ phải chịu trách nhiệm gì đây!

Dan có vẻ chẳng vào tai được câu nào của Joe, cậu ngồi phịch xuống ghế, mặt ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Billy, là người ngồi gần cậu nhất, tròn mắt ra nói với mọi người:

-Không ổn rồi, hình như Dan có chuyện rồi, cái mặt cứ thượt ra như người bị đao ấy!

Lập tức, Dan nhòm dậy, cốc cho Billy 1 cái đau điếng. Billy nhăn mặt ôm đầu:

-Cậu ấy còn bị chập dây thần kinh điều khiển hành động nữa này!

Dan phẩy tay trước lời phán xét của cậu con trai tóc vàng:

-Cậu có thể ngừng chẩn đoán nghiệp dư như vậy có được không!

Lync và Baron chống cằm:

-Dan, giải thích đi chứ. Cả bọn ở nhà đứng ngồi không yên vì cậu đấy? Giờ cậu đi chơi một mình rồi về nằm thẳng cẳng ở đấy như không có chuyện gì hả!

Billy huých vai:

-Lại kiếm ra bar nào mới rồi hả?

Dan cười khẩy:

-Nghĩ mình chỉ tới mức đó thôi sao. Hôm nay, mình đã gặp 1 người_giọng cậu trở nên mờ ám khiến 3 cậu bạn kia thích thú, tai cứ gọi là căng ra để hóng hớt

-Thôi đi! Dan! Đừng nói là cậu gặp cái cô mặc váy trắng ngày hôm nay nhé!_Joe chống nạnh lớn tiếng

Những người còn lại nhìn Joe ngạc nhiên. Dan chẳng có việc gì mà phủ nhận điều đó, hơn nữa, đấy chính là điều cậu đang định kể với các bạn của mình.

-Cậu có biết cô ấy là ai không!_Joe tiếp tục với giọng chất vấn

-Runo Misaki. Thì sao?

Vừa nói Dan vừa giơ ra tấm thẻ học sinh mà cậu nhặt được. Lập tức Baron, Billy, Lync chụm đầu vào nhìn người có trong ảnh, xuýt xoa khen cô bé đến tận mây xanh khiến Dan nở từng khúc ruột

-Ơ, sao cô ấy trông quen quen_Lync nói

-Quen quá chứ còn gì nữa!_Joe khẳng định_ đó chính là con gái độc nhất của tập đoàn Misaki, là người tài trợ cho buổi biểu diễn của chúng ta. Nhớ Keith đã nói gì không?_Nói đoạn, cậu con trai chẻ tóc 2 bên này bắt chước điệu bộ đạo mạo của ông quản lí rồi giả giọng ổng_Ở Washington này có rất nhiều cô gái đẹp, nên tôi không bất ngờ khi các cậu kiếm được bạn gái ở đây. Nhưng yêu ai thì yêu, nhất định không được động tới 1 người, chính là con gái ông chủ tập đoàn tài trợ cho các cậu.

Cả bọn ngớ người. Dan làm rơi tấm thẻ học sinh xuống đất, lắp bắp:

-Không....không thể nào....

-Lỗi tại cậu không tập trung nghe quản lí dặn dò nên mới xảy ra cơ sự này. Thôi, biết rồi thì tránh xa em nó ra, đừng có dây dưa nữa kẻo yêu thật thì khổ

Dan nhún vai, nhếch cười:

-Những lời Keith nói mà các cậu cũng để ý được sao. Mặc hắn đi, với lại, đúng là mình yêu Runo rồi.

Cả bọn há hốc nhìn cậu, không thể nói thêm câu nào nữa...


==================================

Lâu lắm rồi mới động đến cái fic này, mong mọi người cho ý kiến *cúi*


*nhìn nhìn* Hoa quái đã bị đẩy xuống cuối trang, sắp next rồi =)) Kiểu này chắc chủ nhật nếu lười sama không hành hạ, bạn phải viết tiếp thôi =))


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Wed May 01, 2013 5:28 pm#39
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3255
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

Đọc chap này thấy Dan có vẻ đã vào tình huống khó xử .Có 2 rắc rối :
Thứ nhật : Runo là con gái ông giám đốc thì nếu Dan mà ưa thì kể như là không được
Thứ hai : Dan mà gặp Runo thì chắc là có rắc rối vì Runo nhận ra Dan rồi
Nói chung là chap này chị viết hay lắm đó .Viết tiếp nha chị


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Thu May 23, 2013 8:15 am#40
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2485
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

*nhảy vào*
Ông thầy phán Dan này giỏi thật =))
Oa,khổ rồi! Yêu đúng con gái rượu giám đốc mới khổ chứ.
Anh Dan,cố lên! *vẫy khăn*


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Tue Jun 04, 2013 4:25 pm#41

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10425
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

@Cat + Ranka: cảm ơn 2 người đã ủng hộ ^^
Những chap sau trong tình trạng viết ẩu+vội vì cái máy hơi chút lại sập nguồn, xin lỗi vì mình không thể đầu tư cho nó hay ho hơn, mọi người thông cảm cho mình nhé *cúi*


===============================


Chap 4

Billy vứt cái dùi trống vào 1 xó rồi thả phịch mình xuống nền gạch khô cứng, thở hắt ra. Lync và Joe tỏ ra từ tốn hơn, tới cái bàn uống nước nhỏ cách mọi người không xa để mà ngồi, còn Baron thì vào phòng để tìm cái khăn lau mồ hôi. Mấy hôm nay, cả bọn đã phải luyện tập chăm chỉ để chuẩn bị cho buổi biểu diễn sắp tới, ấy vậy mà Dan biệt tăm biệt tích suốt, chỉ có buổi tối là còn vác xác về, tập tành chút đỉnh gọi là khớp với nhóm.

Billy vỗ tay lên trán, nhăn mặt:

-Tên Dan này có bíêt mình đang làm gì không vậy! Một tuần nữa là biểu diễn, thế mà chểnh mảng vậy là sao!

Lync nhún vai:

-Chắc là tìm cô gái trong mộng của cậu ấy

Tất nhiên điều này chẳng khó suy đoán, nhưng điều mà cậu con trai tóc hồng vừa nói ra khiến cả đám nhíu mày lại, nếu Dan cứ cố chấp như vậy, nhất định sẽ khiến cả nhóm phải rầy rà.

......................................................................

Đường Washington rất đẹp, dù là 1 đô thị lớn, xe cộ tấp nập nhưng bù lại, nó có những khu lí tưởng cho việc đi dạo, với những hàng gạch đỏ và một loài hoa không rõ tên màu vàng.

Runo đã từng rất thích đi dạo trên những con đường ở Washington. Phải, đã từng, và giờ cô vẫn thích. Nhưng sở thích này lại bị một tên tóc tổ quạ phá đám.

-Tôi xin anh, tôi không phải đối tượng tình nghi gì cả, tôi là công dân tốt, 17 năm nay sống, học tập, lao động và chíên đấu đúng theo Đảng và nhà nước đã đề ra. Ngoài yaoi tôi chỉ có thú vui tao nhã là đi dạo, xin anh hãy để yên, đừng bám theo tôi nữa.

Nhưng nếu để yên, Dan đã không phải là cậu ta nữa:

-Tôi đâu có đi theo cô, tôi đi theo con đường đấy chứ

-Vậy phiền anh hãy theo sự dẫn dắt của con đường đằng kia, hoặc không, anh hãy nói cho tôi bíêt con đường nào đang chỉ lối cho anh, để tôi biết đường mà tránh

Dan nhún vai vẻ rất kịch, không nói không rằng. Runo cảm thấy điên đầu lên, chỉ bíêt ngửa mặt lạy giời trong giây lát rồi bỏ đi, mặc cho tên tóc nâu kia bám lấy như cái bóng. Thực sự người này khiến cô thấy sợ, sau cái vụ bói toán ấy

-Runo Misaki, sinh ngày X tháng X năm X, hiện đang là học sinh trường XXX...

Cô gái tóc xanh giật bắn người, kẻ đằng sau cô đọc không sót 1 thông tin nào

-Này! Xin anh đừng bói rồi oang oang bí mật cá nhân của người khác như thế!

Nhìn vẻ mặt cau có của người con gái, Dan thực sự rất muốn cười, nhưng đành cố nhịn. Cậu không muốn châm lửa vào thùng dầu đang năm trong kho chứa có nhịêt độ 50 độ C

-Thực ra thì tôi không có bói, là cô làm rơi cái này, tôi vô tình nhặt được.

Một giây, hai giậy rồi ba giây. Đúng gây thứ tư thì Runo reo lên như bắt được vàng, vội giật lấy tấm thẻ trên tay Dan:

-Ôi, thật cám ơn anh. Anh quả là có lòng tốt, thế mà tôi không nhận ra! Quả thực tôi không biết lấy gì báo đáp, trừ tấm lòng. Vâng, anh cứ hiểu cho lòng tôi, và từ giờ anh không có việc gì để mà gặp tôi nữa nhỉ? Thế nhé, coi như chúng ta không còn liên hệ gì tới nhau, nên từ sau đừng bám theo tôi nữa nhé.

Tuôn xong 1 tràng, Runo chạy vụt đi, mặc cho Dan vẫn chưa kịp hiểu mô tê răng rứa gì cả. Sau cùng, cậu chỉ biết tự cười với bản thân:

-Nhóc ngốc, thỏ càng chạy càng khiến sói muốn săn đuổi

.........................................................................

Đành rằng nhóm của Dan luyện tập rất tích cực, nhưng khi không có cậu thì mọi người cũng chỉ tập trung được 1 lúc rồi lại thôi. Nghỉ ngơi chán chê, Lync vỗ tay để các bạn lên tinh thân tiếp tục, Billy vẫn càu nhàu không ngớt, không thèm đếm xỉa đến bộ mặt hòa hoãn của Baron. Bỗng có tiếng gõ cửa, sẵn bực, Billy cục cằn:

-Cửa không khóa, cứ vào đi!

Một cô gái tóc xanh thò đầu vào, đôi lục bảo khẽ chớp nhẹ, nhìn quanh khắp căn phòng rồi mỉm cười:

-Cho em hỏi, đây có phải nhóm nhạc sẽ giao lưu trong ngày hội của tập đoàn Vectal không ạ?

Lync và Billy đờ người ra vì bất ngờ, bỗng đâu trong cái phòng như ổ chuột của mấy thằng con trai lại có 1 cô bé xinh xắn, lễ phép như thế kia tìm đến. Cho đến khi người này hỏi lần thứ 2 thì Lync mới “tỉnh táo” trước, gật đầu cái rụp

Thế là rất tự nhiên, cô gái chạy vào phòng, chớp mắt đã tới chỗ mọi người, tay bắt mặt mừng:

-Rất vui được gặp các anh. Em là Runo, em muốn hỏi nhóm mình có cần thành viên nữ không ạ?

-Là sao_Billy hỏi nghê ngô, vẫn chưa kịp hiểu gì

-À, là thế này_người tóc xanh cười tươi rói_ em nghe nói nhóm nhạc của các anh rất nổi ở Nhật và đã hâm mộ từ lâu. Em muốn được cùng tham gia biểu diễn với các anh trong đêm nhạc sắp tới. Em có thể hát chính. Nếu không tin, các anh có thể thử em...

-Được, được, tất nhiên là được chứ_ Billy có vẻ hơi choáng sau khi cô gái kia tuôn ra 1 tràng, nhưng ngay lập tức cậu như bắt được vàng, mau mắn đồng ý đề nghị của cô

Đúng lúc ấy, cửa mở, Joe bước vào. Vừa rồi cậu này đi mua đồ uống. Vừa nhìn thấy Runo, đám chai lon rơi loảng xoảng. Thế là Runo lon ton chạy tới giúp cậu nhặt lên, tranh thủ chào hỏi. Xong mấy câu xã giao, cô lại quay sang nói tiếp chuyện với Billy.

Giây phút ngỡ ngàng trôi qua, Joe liền khua khoắng tay chân ra hiệu với bạn mình, nhưng xem ra chỉ có Baron là để ý, chứ Lync và Billy vẫn còn mải nói chuyện. Nhưng rốt cuộc, đôi mắt lam của cậu bạn tóc hồng cứ căng ra khó hiểu, hoàn toàn không chút thấu hiểu cho bộ mặt bất lực của Joe lúc bấy giờ

-Nếu có thể chiều mai em hãy đến tập nhé_Lync hồ hởi

-Vâng, vậy giờ không phiền các anh, em xin phép về trước_Runo cười tươi rói, khi quay người lại, cô vẫn thấy Joe đang vung vẩy tay chân như con khỉ_Chào anh, em về

Joe cũng đành gật gật đầu như cái máy:

-Ừ, chào em

Đến lúc bóng tóc xanh khuất hẳn, Billy sửng cồ với Joe:

-Cậu bất lịch sự vừa thôi, đang có khách mà sao cứ làm động tác khó coi vậy hả!

-Cậu điên à! KHÁCH KHỨA CÁI CON TIỀU ẤY!_Joe hét lại còn to gấp 10 lần Billy khiến mọi người sững người lại

.........................................................................

-Là thế đấy

Sau 5 phút ngắn gọn, Joe đã dẹp được cơn giận của đám bạn, trình bày tất cả mình biết về người vừa nãy, còn nhóm của cậu thì miệng há hốc không đóng lại được.

-G...gì...gì cơ...cái...cái..người...vừa nãy..l...là...ng...người...Dan đang...th...theo đuổi á...._Billy lắ bắ không nên hơi

-Chính xác_Joe gật đầu cái rụp, mặt vẫn đằng đằng sát khí_chẳng nhẽ cậu không nhận ra đấy là con gái của chủ tập đoàn Misaki à? Bọn mình đã xem ảnh cô ta cả chục lần

-Nhưng trong ảnh em nó buông tóc, sao mà bọn này nhận ra được_Lync chống chế_Mà nhẽ ra cậu phải nói luôn cho cả bọn biết chứ

Người con trai tóc chẻ 2 bên giơ nắm đấm lên trước mặt, vẻ bi ai, cất giọng sầu khổ:

-Mình đã ra hiệu từ lúc vào phòng đến giờ, thế mà ai hiểu cho

3 người còn lại trong phòng không biết nói gì hơn, đành cười trừ để nguôi ngoai cơn giận của Joe, cuối cùng, cả bọn chốt lại:

-Vấn đề là chúng ta đang gặp rắc rối. Dan theo đuổi con gái chủ tập đoàn Misaki, đây là điều cấm kị, và cô ta thì xin vào nhóm nhạc của chúng ta. Không được phép để họ có cơ hội tiếp cận nhau như thế này. Phải tách họ ra!

Lync vỗ ngực đầy tự tin:

-Được thôi! Cứ để đấy cho mình, coi như lấy công chuộc tội!




Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 


Được sửa bởi Elfin-Ingram ngày Wed Jun 05, 2013 7:14 am; sửa lần 1.

Tue Jun 04, 2013 8:31 pm#42
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3255
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

A có chap mới rồi . Runo xin vào nhóm nhạc à ,không biết Runo thử giọng thì sẽ ra sao nhỉ?? Dan sắp rắc rối rồi mà xem ra cả nhóm nhạc đang cố gắng tách 2 người ra rồi nhỉ ?? Mà Dan nói Runo là thỏ ngốc à ,vui vui .Mau ra chap mới nha chị !!!


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Tue Jun 04, 2013 10:07 pm#43

avatar
Mugetsu Haneko Phantom
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Art gallery x5 Cái chai x7Quả cầu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1478
BKGC BKGC : 30036
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

ah 0w0 chap mới 0w0 nhưng chưa đọc 0w0" gomen 0w0"
mềnh com mấy chap trước chap mới này thâu nhoé 0w0"
hydron x runo *chỉ chỉ* *gào rú trong sung sướng* trùi ui từ khi xác nhận rằng dan thuộc về shun và trước khi tạo ra hai em abel abe thì bạn mid đã có tư tưởng ship hai em này *ôm Dương* *hôn Dương* *cầm Dương lắc lắc* TT///w///TT
Mới đầu tưởng em Ru bị OOC 0w0 ai dè...giang san dễ đổi bản tánh khó dời :)) tự hỏi Dan hát hay đến đâu :))
ây da ~~ sao Ren cứ như bị daughter complex ấy nhở :)))))))) cơ mà cuối cùng rể của anh chắc chắn là em Billy 0w0
fic hồng hường dễ xương (dù bây giờ đối với Mid hồng hường là một cái gì đó ở rất~~~ là xa *nhìn về xa xăm*) tuy vài chỗ diễn đạt hơi gượng nhưng mang đến cảm giác nhẹ nhàng và...đây là chuyện Dan bịa??? :))))
thâu để Mid coi chi tiết chap mới ... và cả chap sau rầu com 2 chap 1 lượt lun nhé 0w0


Chữ ký của Mugetsu Haneko Phantom


Tue Aug 06, 2013 4:49 pm#44

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10425
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

@ Cat: xin lỗi em vì tiến trình fic chậm thế này, và cũng xin lỗi vì khả năng viết của chị ngày càng dở *ôm mặt*
@Mid: cảm ơn bạn đã ghé fic :))) yup, đoạn in nghiêng này là Dan bịa :-D
@Mình: ôi chap ơi là chap *ôm mặt*
______________________


Chap 5

Sau nửa ngày giở đủ các chiêu trò, đám bạn của Dan cũng thu thập được 1 số thông tin cơ bản về Runo, đại khái như: cô nhóc đang tham gia rất nhiều hoạt động từ thiện và làm thêm; do kết quả học tập tốt nên cô không tốn nhiều thời gian cho trường lớp; ngày mai, lúc 8 giờ, Runo có lịch làm tại cửa hàng hoa của chị họ.

Chẳng mấy chốc, họ đã lên xong kế hoạch của mình...

...............................................................

Xẩm tối, Dan trở về. Đám bạn của cậu đang ngồi với đủ tư thế trên ghế sofa, vừa ăn snack vừa xem TV, chẳng thèm để ý đến sự có mặt của thằng bạn “vô trách nhiệm”. Bình thường, họ sẽ chào đón cậu bằng bất cứ thứ gì có thể ném được và vô vàn lời chửi xéo đầy yêu thương. Vẫn biết đám này nắng mưa thất thường nhưng Dan vẫn có chút chột dạ.

-Ủa, Lync đâu_Dan nhận ra vấn đề

-Vừa ra ngòai mua chút đồ

Billy vừa dứt lời thì Lync mở cửa xuất hiện, trên tay lỉnh kỉnh đồ ăn thức uống. Không chỉ Dan mà tất cả những người còn lại đều thắc mắc, đồng thanh:

-Cậu bắt đầu lên kế hoạch ăn đêm để béo ra đấy hả?

Lync hơi bực mình, nhưng vì kế hoạch, đành phải cố nặn ra nụ cười nhăn như khỉ:

-Để cả bọn ăn mừng. Chiều nay lúc các cậu đi vắng, mình đã “thu nhận” được 1 thành viên mới

-CÁI GÌ!_8 con mắt mở to thô lố nhìn cậu bạn tóc hồng

-Gì mà ngạc nhiên ghê vậy_Lync vừa nó vừa thản nhiên đặt đống đồ lên bàn uống nước_các cậu đang định nói tại sao mình lại tự ý nhận thành viên mới, với lại nhóm chúng ta 5 người như vậy là ăn ý nhau quá rồi, không cần thêm thắt gì đúng không?

Bản mặt vẫn thộn ra của 4 người đối diện (trong đó chỉ có một là bất ngờ thật, còn lại giả vờ) tương đương với một câu trả lời “Đúng”, và cậu bạn nhỏ nhắn tiếp tục dòng cảm xúc:

-Tin mình đi, gặp người này rồi các cậu sẽ không phải hối hận đâu. Đó là một em gái xinh xắn có mái tóc xanh như mắt mình, số đo 3 vòng từa tựa mình, và khuôn mặt đáng yêu như mình. Cô bé hát cực hay, hay hơn cả mình, hát chính thì sẽ rất nổi bật, nhưng quan trọng nhất , bé ấy nói rằng bé là fan của chúng ta từ lâu. Nghĩ xem, một người như thế sao mình có thể từ chối. Vả lại người ta nói “có nam có nữ mới nên xuân”, có thêm thành viên nữa là qúa hợp lí rồi

Sau những lời ca tụng nhan sắc và tài năng chỉ có Lync mới có thể nghĩ ra được, cả đám bắt đầu thấy xuôi xuôi, nhưng ngay sau đó, mặt Billy bí xị:

-Xuân cái mốc xì, nhóm chúng ta chưa đủ rắc rối với mấy thứ tình cảm rồi sao

Dan biết cậu đang bị ám chỉ, nhăn mặt:

-Này, rốt cuộc chúng ta đã làm sao đâu!

Baron tiến tớ vỗ vai Dan:

-Mình nghĩ rằng thêm thành viên nữ chẳng có gì hay ho, rồi sẽ lại có một trái tim chết ngắc ngứ vì kẻ đa tình như Dan

Đồng loạt mọi người ôm lấy hai vai chính mình để giữ ấm, tránh bị nhiễm cảm sau câu chém gió cực lạnh của Baron, riêng Dan lúc này mặt đã méo xẹo

-Linh tinh quá, mình đâu phải kẻ bạ đâu cũng yêu! Đừng khích tướng, mình thích Runo thật đấy, nhất định không yêu ai khác đâu.

Như bắt được vàng, 4 cậu bạn kia xán vào Dan như ruồi bu mật, đồng thanh:

-Nói phải giữ lời, cậu không được phép yêu cô bé ấy, không được nhắc đến 3 chữ “anh yêu em” với người ta. Biết chưa!

Dan đổ mồ hôi ròng ròng, lòng lo lắng bất an

-Ừa ừa, biết rồi...

-Biết chưa đủ, thề danh dự đi

-Ờ thì thề_và rồi Dan trịnh trọng_ Kuso Danma thề trước danh dự của...bố mình, sẽ không nói 3 chữ “anh yêu em” với người mà hôm nay Lync nhận làm thành viên mới


(Cùng lúc đó, ở Nhật, hiện đang là tờ mờ sáng, ông Kuso đang ngồi trong phòng sách, vừa nhấm nháp li trà vừa đọc hợp đồng thì bỗng...Rầm...chiếc quạt trần rơi bụp trước mặt ổng, mảnh vỡ văng tứ tung, trà sánh ra ngoài ướt nhẹp bản hợp đồng. Người cha đáng kính của Dan điếng người không biết làm thế nào, lắp bắp không ra hơi

-Động...động đất...

Phía đối diện, bà vợ đang ung dung ngồi đọc manga của ổng chép miệng:

-Không phải động đất đâu, chắc con trai ông đang nhắc tới ông đấy

Dù sao cũng nhờ các thánh phù hộ nên hai ông bà này không dính chưởng của cái quạt cũng như mảnh vỡ của nó. Chỉ có điều họ tốn tiền mua cái quạt mới và hỏng mất bản hợp đồng~~~)

.................................................

Sáng hôm sau, trong mắt 4 người bạn của Dan thì bầu trời hôm nay bỗng nhiên trở nên trong xanh đẹp đẽ một cách diệu kì. Chỉ trong ít phút nữa, mối lo của họ cũng sẽ được xóa bỏ. Dan nhìn đám bạn của mình không mấy tin tưởng khi Lync dẫn mọi người tới chỗ thành viên mới.

Họ tới một cửa hàng hoa nhỏ nhắn nhưng trang trí khá ấn tượng. Bên ngoài cửa hàng bày một cái bàn đá và một cái xích đu, còn lại hoa thì bày hết bên trong.

Lync bước tới trước tấm cửa kính 1 cách trịnh trọng, theo sau là bốn người bạn. Cậu chàng hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa, một cô bé với mái tóc xanh 2 chùm bước ra

-Tèn ten, đây chính là thành viên mới của chúng ta

Lync chỉ cả 2 tay về phía cô, giới thiệu 1 cách hào hứng với mọi người. Trong khi Dan và Runo đơ người ngay lập tức khi họ nhìn thấy nhau thì 4 người kia thêm dầu vào lửa bằng cách tán tụng Runo, hết quay sang cô lại quay sang Dan giả bộ cười nói giới thiệu làm quen.

Giây phút ngỡ ngàng đi qua, Dan cảm tưởng cuộc đời mình thật hạnh phúc, đúng là duyên số trời định. Cậu nở nụ cười tươi rói, giọng lâng lâng:

-Chào em...

Runo không nói không rằng, quay ngắt vào cửa hàng, 3 giây sau đã trở lại với xô nước đầy

ÙMMMMMMMMMMMM

Người Dan ướt nhẹp từ đầu tới cuối, khuôn mặt cậu trở nên bàng hoàng hơn bao giờ hết

-Xin lỗi anh_Runo nói với Lync_ em không tham gia nhóm nữa, mong anh thông cảm

Nói xong cô đóng sập cửa, không thèm ở lại lấy 1 giây để xem phản ứng của mọi người

..........................................................

-Thế là sao? Thế là sao? Thế là sao?...

Dan cứ lẩm bẩm đi lẩm bẩm lại câu nói. Đám bạn nhìn cậu ngao ngán:

-Thật không ngờ em nó ghét cậu đến thế. Thôi, chấm dứt tình cảm với em nó đi là vừa

Lập tức Dan đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng:

-Các cậu gài bẫy mình! Các cậu biết thừa đó là Runo rồi bắt mình phải thề vớ vẩn!

-Đâu có, “trong ảnh ẻm buông tóc, sao bọn này nhận ra”_cả 4 người kia đồng thanh, giọng ngây thơ vô số tội

Dù rằng vừa tức vừa...nhục, nhưng nhanh chóng, mặt Dan trở lại bình thường:

-Dù các cậu làm trò gì thì mình cũng không từ bỏ

Đám bạn nhìn Dan xoay gót vào phòng 1 cách ngán ngẩm. Thôi rồi, không có thuốc gì chữa cho cái đàu si tình kia rồi. Nhưng dù sao họ cũng yên tâm, vì Dan rất qúy bố mình, mang danh dự bố ra mà thề thì chắc cậu ta sẽ không nuốt lời, dù từ bỏ hay không họ cũng không thể thành đôi, và cả nhóm vẫn “an toàn”.

-Nhưng mình cũng không ngờ em nó lại phản ứng mạnh thế. Chưa gì đã hắt nước vào người Dan_Baron trầm ngâm

Lync hất ngược mái tóc hồng, mặt song song với trần nhà, giọng đầy tự hào:

-Mọi chuyện đương nhiên là do mình làm đâu vào đấy~~~
..................................................


(flash back)

Gần về khuya, hầu như mọi ngôi nhà trên đoạn phố ấy đã tắt đèn, chỉ có một cửa hàng hoa nhỏ là vẫn mở cửa. Có hai cô gái tóc xanh đang ngồi kiểm tra hàng mới về trong đó

Cốc cốc

Cô gái có mái tóc xanh dài ra mở cửa. Một nụ cười tươi tắn:

-Trùng hợp ghê! Anh tới mua hoa?

Người tóc hồng gõ cửa vừa nãy lắc đầu:

-Anh cố tình tới tìm em. Chẳng là ngày mai bọn anh muốn dẫn trưởng nhóm tới ra mắt, nên để có ấn tượng tốt, anh muốn dặn em chuẩn bị

Cô gái tóc xanh vui vẻ:

-Không có gì ạ. Mà đúng rồi, nhóm anh có 5 người mà hôm nay em mới gặp 4, vô ý thật, em quên mất trưởng nhóm của các anh :)))))))

-Cậu ấy là người hát chính, nếu tham gia nhóm, em và cậu ấy sẽ song ca, nhưng mà Runo này, có chuyện này em cần phải biết_ càng về cuối, giọng người con trai càng ngập ngừng

Cô gái nghiêng đầu thay cho một dấu chấm hỏi

-Chẳng là nhóm trưởng của bọn anh... cậu ấy khá là... ờm thì tất nhiên hành động thì đứng đắn thôi, nhưng cậu ấy có sở thích quyến rũ con gái bằng nhiều cách, và thường thì thành công. Cậu ấy không chung thủy về tình cảm_Lync gãi đầu_ chuyện này tế nhị nên anh hơi khó giải thích. Nhưng dù có làm gì, em cũng đừng thích cậu ta nhé. Em sẽ trở thành thành viên nữ duy nhất của nhóm nên bọn anh thất “ái ngại” cho em đấy

Runo tròn mắt một lúc, sau đó cười giòn:

-Anh muốn gặp em vì chuyện này? Em không biết nhưng chắc không có gì đâu, và thực sự em cũng không thích kiểu con trai như thế. Em với tất cả các anh đều như nhau, là lòng ngưỡng mộ và tôn trọng thôi.

(end flashback)
..............................................................


Cả 3 người bạn nhìn Lync trầm trồ, ngón tay cái giơ lên:

-Cậu thật là đểu cáng, em nó ấn tượng đã xấu nay lại càng xấu hơn về Dan rồi

Trong khi cả đám cười sung sướng bên ngoài thì Dan ở phía sau cánh cửa_đã nghe lén hết mọi chuyện_ bắt đầu lên 1 kế hoạch cho mình


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Tue Aug 06, 2013 5:08 pm#45
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3255
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng
Xem lý lịch thành viên

A chap mới *ôm chị Dương* .Vào com thôi
Vậy là Runo đã có ấn tượng xấu và ngày càng xấu hơn về Dan rồi .Mà Dan cũng si tình ghê ,nhất quyết không chịu từ bỏ Runo .Mà Chan khi nào xuất hiện vậy chị ?Có Joe thì chắc có Chan nhỉ ?Mà chắc Hydron sắp tán Runo rồi .Không biết Dan tính kế hoạch gì nữa ??
Mong chap mới nha chị Dương


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

#46
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng


Chữ ký của Sponsored content

[Bakuganfanfic]: Hóa ra chuyện chúng mình đẹp hơn anh tưởng tượng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-