[Bakugan Fanfic] Lục tinhXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Mon Dec 17, 2012 9:40 pm#1

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10833
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Mục đích chính khi post lại cái này là câu BKGC, nên tớ sẽ post từ từ các chap cho vui ^^~

Hiện tại cái này vẫn đang drop, từ đây cho đến lúc post hết các chap có sẵn, tớ sẽ cố gắng viết tiếp theo ^^~

Và đừng thắc mắc về giọng văn trong này, đây là cái fic bakugan đầu tay của tớ ~

Thật sự là tớ đã quên hết cốt truyện rồi, nên phải đợi tìm lại cuốn sổ tớ ghi cốt truyện đã =))))))
-------------

Title: Lục tinh
Author: Ankh (a.k.a Dark_Dream)
Rating: T
Genres: Comedy, Angst, Supernatural, AU, OOC, a little Violence, sometimes Romance
Disclaimer: dù tớ rất muốn, nhưng họ vẫn không phải của tớ TT^TT
Warning: đừng đề một chút sự yên ả các chap đầu đánh lừa, chính xác là cái fic này cũng theo trường phái máu me thôi =)))
Pairing: ShunAlice, DanRuno, AceMira, RenFabia
Summary: [viết sau] =)))

--o0o--

Chap 1:

Từ lâu lắm rồi, trước cả khi con người được sinh ra, các vị thần đã chiến đấu với nhau để dành quyền cai quản thế giới. Sáu vị thần chiến mạnh nhất của sáu hệ Lửa, Nước, Gió, Đất, Ánh sáng và Bóng tối – hay còn được gọi là lục tinh, suốt ngày đắm chìm vào những thế chiến loạn lạc. Trận chiến khốc liệt kéo dài suốt mấy trăm năm, nhấn chìm cả thế giới xuống biển máu đỏ thẫm và nhớt nhát. Cuối cùng, người dành được chiến thắng và sức mạnh tối cao của cả địa cầu là Thần Bóng tối..

Với sức mạnh và trí thông minh của mình, Thần Bóng tối đã làm cho tất cả các vị thần khác tin tưởng vào mình. Thần đã xây dựng nên một thế giới an bình với sự giúp đỡ của năm vị thần còn lại. Các thần tạo ra con người, ban cho họ sự sống, trí thông minh, sức khỏe và cả phép thuật. Các Thần ban cho họ nhà cửa, đất đai để sinh sống. Thế giới dần được hình thành và phát triển hưng thịnh dưới sự cai quản anh minh và sáng suốt của Thần Bóng tối.

Cuộc sống cứ trôi qua trong yên bình như thế cho đến một ngày, một thế lực hùng mạnh từ đâu xuất hiện và muốn đánh cắp sức mạnh tối cao mà Thần Bóng tối đang nắm giữ. Quân đội của chúng rất hùng mạnh và tinh nhuệ. Hàng ngàn đội quân được phái đi đều bị đánh tan tác. Sau vài ngày, đội quân đối địch đó đã tràn vào trong thành lũy của các Thần.

Trước tình hình thảm khốc đó, Thần Bóng tối liền ban hành lệnh di tản tất cả các người dân đi khỏi thành và cùng các thần chiến mạnh nhất khác ra ứng chiến. Và lịch sử đẫm máu của thế giới lại tái diễn một lần nữa. Các chiến binh lần lượt ra đi, đến cả Thần Ánh sáng và Thần Lửa, hai người bạn thân thiết nhất của Thần Bóng tối cũng đã tan biến dưới mũi kiếm vô tình của bọn chúng. Dần dần, những người còn trụ lại được chỉ còn Thần Bóng tối và nữ Thần Gió, người mà Thần Bóng tối đem lòng yêu mến.

“Cố lên” – Thần Bóng tối vừa đỡ mũi kiếm của một tên địch vừa nói

Thần Gió đang bay bên cạnh, sắc mặt xanh xao, có vẻ Thần đã kiệt sức lắm rồi.

“Em có sao không?”-Thần Bóng tối hỏi bằng giọng lo lắng

“Em không sao. Anh… NGUY HIỂM!!!” – Thần Gió đột ngột hét lên và đẩy Thần Bóng tối ra xa. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, thân thể Thần Gió văng ra từ đám khói mù mịt, máu trào ra ướt đẫm cả chết áo màu xanh lục.

“Không!!!” – Thần Bóng tối lập tức lao đến đỡ lấy thân thể của Thần Gió mà gào lên đau đớn.

Thần Gió nằm gọn trong vòng tay Ngài, với nụ cười hiền hậu vẫn nở trên môi. Từ người của vị nữ thần ấy, một quả cầu sáng bay ra. Qủa cầu ấy mang năm màu của năm hệ phép thuật, chỉ trừ mỗi bóng tối.

“Qủa cầu này là tổng hợp sức mạnh của em và các thần chiến đã hy sinh. Nay em cũng sắp đi theo họ rồi, em xin giao lại cho anh quả cầu này, hãy sống nhé, người em yêu”

Rồi xác Thần Gió tan biến mất. Thần Bóng tối hét lên đau đớn. Thần quay sang nhìn bọn địch với ánh mắt căm thù. Thần đứng dậy, lầm bầm niệm thần chú.

Ta sẽ không để sức mạnh này lọt vào tay các ngươi đâu

Hỡi sức mạnh của ta
Hãy ban cho quả cầu này hình dạng của những con người
Và hãy để họ sinh ra vào tương lai, khi trái đất đã được yên bình


Cuối cùng, hãy tách cơ thể ta ra thành hai người, và chia đều sức mạnh cho cả hai
Một luồng sáng lóe lên, chói lòa. Qủa cầu và cả Thần Bóng tối đều biến mất. Bọn quân địch ngạc nhiên. Cuối cùng, không tìm thấy thần bóng tối, chúng liền rút đi và nung nấu ý định chiếm đoạt sức mạnh của các Thần sau hàng trăm năm nữa…

--------------

Giờ đọc lại fic này và mấy cái com ở nhà cũ, thấy hồi đó mọi người ngây thơ và dễ thương chết được =))))))

Xin lỗi vì cái sự ngắn của nó =)))))


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Tue Dec 18, 2012 12:25 pm#2
Phong Nhan
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 141
BKGC BKGC : 1811
Điểm đóng góp : 3
Đến từ : Cơn giông đêm qua
Stt : Sau cơn mưa trời lại sáng. Nắng lên chỉ để rọi sáng sự đổ nát sau một đêm giống bão

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Temz
Bạn nói là fic đầu tay? Thật không thể tin với giọng văn thế này
Nhưng từ "Thần" bị lập, có lẽ bạn nên thay chữ Ngài hoặc Người vào đó hoặc đại từ bla bla
Mà do là fic đầu tay nên chắc nó đã là quá khứ ~~~
Bây giờ có lẽ bạn viết hay lắm ~~~~
Hóng chap :th14:


Chữ ký của Phong Nhan

Sat Dec 22, 2012 9:25 pm#3

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10833
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Well ~ có vẻ như không được ủng hộ lắm nhỉ? ~

@Yan: Thật sự là fic đầu tay đấy =)))

---------------

Chap 2:

Đất nước Amaterus, một đất nước yên bình và thịnh vượng. Người dân ở đây sống rất chan hòa. Họ cùng nhau làm việc, cùng nhau sinh hoạt. Họ được thần linh ban cho phép thuật, nhưng họ không bao giờ dùng nó để gây chiến tranh. Đó là một điều hạnh phúc đối với con người.

Dưới áng nắng vàng ươm của buổi chiều tà, Alice, cô cháu gái duy nhất của ông Michael-pháp sư mạnh nhất của đất nước, đang thơ thẩn bước trên đường. Mái tóc màu cam của cô xõa dài, bay phất phới trong gió. Nắng chan hòa rọi xuống tóc và áo cô, làm cho Alice trở nên vô cùng xinh đẹp. Gió nhẹ nhàng thổi, hất tung mái tóc, để lộ ra một con rồng đen với hình dáng quả cầu nhỏ đang ngồi trên vai cô. Hydranoid, thần thú hộ mạng của Alice.

- Còn thiếu gì không, Alice? – Hydra hỏi

- Không, đủ cả rồi – Alice trả lời.

Hydra gật đầu.

- Tối nay cô định nấu món gì vậy?

- Cơm với trứng chiên, ông tôi thích món này lắm. Ah, Shun cũng thích món này nữa.

Cậu ấy nói, tối nay sẽ tới nhà mình… - Mặt Alice bỗng chốc đỏ ửng

- Sao cô lại đỏ mặt thế, Alice? Hay là… - Hydra nói, giọng có chút gì đó hơi…gian manh

- Không, không có gì đâu – Alice chối quanh – Chỉ tại mình thấy vui ấy mà.

Hydra bật cười nhẹ, nhưng không thành tiếng. Vì thế, Alice chẳng biết được anh có cười hay không. Cô cứ nghĩ anh chẳng bao giờ biết cười. Alice và Hydra lại tiếp tục dạo bước dọc theo con đường dài vắng lặng. Alice khẽ cất tiếng hát vu vơ. Giọng hát của cô vang lên, thánh thót như tiếng đàn dương cầm êm dịu.

- Chào Alice, làm gì mà vừa đi vừa hát vậy? – Một giọng nói vang lên từ phía sau làm Alice giật mình. Cô quay lại. Một cô gái xinh đẹp với mái tóc màu xanh biếc được cột thành hai đuôi đang nở nụ cười với cô. Alice ngạc nhiên:

- Runo. Sao cậu lại ra đây? Đáng lẽ cậu phải ở trong cung chứ. Cậu là công chúa mà

- Tớ trốn ra đấy. Buổi chiều trời mát mẻ thế này, cứ ở trong hoàng cung ngột ngạt đó thì chán chết, ra ngoài này đi dạo mới vui – Runo nói bằng giọng vui vẻ - Hoàng cung chắc chắn sẽ náo loạn nữa đây.

Alice cười trừ. Cô không thể nào nói gì được cô bạn đáng yêu này. Cô biết rất rõ tính cách của Runo. Một cô gái dễ thương nhưng hơi tinh nghịch, sẵn sàng trốn ra khỏi hoàng cung để đi chơi những lúc cô cảm thấy buồn chán. Runo rất tốt bụng, cô chẳng bao giờ phàn nàn bất kì chuyện gì và luôn giúp đỡ người khác, cho dù người đó có thuộc tầng lớp thấp kém hơn mình. Nhiều lúc, Alice cảm thấy rất khâm phục Runo.

- Thế tối nay cậu có về cung không? – Alice hỏi

- Không, tớ muốn sang nhà cậu tối nay, nhé – Runo đề nghị

- Nhưng tối nay, Shun đã hẹn tới nhà tớ rồi…

- Ah àh, thì ra hai cậu hẹn hò tại nhà à, gan quá nhỉ? – Runo cười gian

- Làm, làm gì có… - Alice đỏ mặt – Chỉ là… Mà thôi, tối nay cậu cứ tới đi

- Nhưng tớ sợ làm phiền cuộc hẹn của hai cậu lắm – Runo vẫn giữ nguyên cái giọng gian manh đó

- Đã bảo là không phải mà! – Alice nói lớn. Mặt cô hiện giờ còn đỏ hơn cả quả cà chua.

Thế rồi, hai người bạn nắm tay nhau đi về. Chẳng ai trong số họ hay, có một bóng người đang theo dõi họ từ phía xa…


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Sat Dec 29, 2012 6:00 pm#4

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10833
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Chap 3:

Phủ công chúa…
- Trời ơi, tiểu công chúa lại trốn nữa rồi!!! – Tiếng một tên cận vệ la thất thanh vang vọng khắp phủ.
- Chuyện gì vậy? – Fabia, đại công chúa đương triều, hỏi bằng giọng bực tức. Chẳng qua là cô vừa mới đặt lưng xuống giường chuẩn bị đi ngủ thì bị tiếng la hét của tên cận vệ dựng dậy, phá hỏng giấc ngủ ngàn vàng của cô.
- Bẩm công chúa – Tên cận vệ thở dồn dập – Tiểu công chúa lại trốn ra ngoài nữa rồi.
- Cái gì?!! – Fabia giật mình – Nó lại trốn nữa ư? Thật là, phụ thân mà biết được thì phải làm sao chứ?!!
Rồi công chúa nhanh chóng bước ra khỏi giường, thay quần áo và cùng hai cận vệ thân tín của mình là Mira Clay và Keith Clay đi tìm tiểu công chúa. Fabia leo lên ngựa. Con bạch mã lồng lên một tiếng và lập tức phóng đi như bay, nhằm hướng nhà pháp sư Michael mà chạy tới.

Phủ tể tướng…
Ngoài sân vườn của phủ, con trai độc nhất của tể tướng, Dan Kuso đang chơi cùng bạn và em họ của mình.
- Nghe nói tiểu công chúa lại trốn ra ngoài nữa rồi đấy – Cậu bé tóc vàng nói với Dan
- Biết ngay mà, cô ta thể nào cũng chuồn mất – Dan lên giọng ra vẻ hiểu biết – Cái cô công chúa ấy lúc nào cũng quậy phá
- Thôi mà, anh Dan – Cậu bé tóc vàng cười trừ - Chị Runo đâu có phá lắm đâu.
- Không phá á? – Dan trợn tròn mắt – Cô ta cứ hay chọc phá người khác, bỏ trốn ra ngoài khiến hoàng cung náo loạn, vậy không phải phá chứ là gì? Con gái thuộc hệ Ánh sáng thường rất hiền lành, sao cô ta lại là ngoại lệ như thế chứ. Thật khổ cho ai là hôn phu của cô ta.
Marucho bật cười. Nụ cười của cậu bé trông thật ngây thơ và đáng yêu
- Hôn phu của chị Runo là anh mà, Dan.
- Vậy mới nói – Dan thở dài não nề. Rồi cậu quay sang người bạn có mái tóc đen và đôi mắt sắc sảo màu hổ phách, hỏi – Cậu nghĩ rằng Runo sẽ đi đâu, Shun?
- Nhà Alice – Shun đáp ngay mà không cần suy nghĩ – Cô ấy chẳng quen ai bên ngoài cung trừ Alice.
Dan gật gù và chống cằm suy nghĩ. Bỗng nhiên, cậu nhày nhổm lên, đập hai tay vào nhau, miệng cười vui vẻ.
- Hay là mình tới nhà Alice chơi đi, để xem cô công chúa đó thế nào, sẵn tiện thăm Alice và ông Michael luôn.
- Anh Dan à, anh nói là không thích chị Runo cơ mà, sao còn quan tâm chị ấy thế nào? – Marucho ngây thơ hỏi.
- Ai… ai thèm quan tâm chứ - Dan quay phắt sang chỗ khác
Marucho lại bật cười khúc khích, khiến hai gò má của Dan bây giờ còn đỏ hơn cả cà chua. Shun nhún vai trước cảnh tượng buồn cười của hai người bạn, không nói, cũng không cười. Cậu luôn như vậy, lúc nào lạnh lùng trước mọi việc, cứ như sự lạnh lùng ấy đã trở thành vỏ bọc của cậu rồi. Cậu đã như thế, từ lúc cha mẹ cậu mất đi. Shun không bao giờ cười trước mặt người khác, kể cả Dan, người bạn thân thiết nhất của cậu. Nhưng, cô ấy là ngoại lệ… Bỗng nhiên, có một cái gì đó đánh động vào tâm trí Shun. Cậu đứng phắt dậy và chạy vụt đi trước sự ngỡ ngàng của hai người còn lại.


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Tue Jan 01, 2013 7:09 pm#5

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 9550
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Thực ra cái fic này mình đã đọc bên nhà cũ, nó chưa kết thúc nên cứ tiếc hùi hụi, giờ bạn mở lại thì tốt quá^^

Fic đầu tay của bạn thế này còn hay hơn cái thứ n của mình chán=.= Thôi đành tự an ủi mình không có khiếu học văn vậy~~~

Một trong những lí do mình thích fic này là vì cặp SxA trong này dễ thương kinh khủng^^ Dan với Runo cũng vậy, nhưng vẫn thích ShunxAlice hơn. Có vẻ như fic này sẽ có rất nhiều mói quan hệ đây, bạn nhanh chóng viết nốt nhé^^


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Tue Jan 01, 2013 7:37 pm#6

Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3320
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

* tròn xoe mắt * nhớ cái fic này thật =]]~ nó làm tớ nhớ nhà cũ quá * tự kỉ * Fic này tớ đã đọc và đã từng rất rất rất mê nó (mặc dù TG bỏ phế một thời gian dài TT_TT)

Ôi anh Hydra sao kì thế =]]~ sao lại chọc Alice nhà ta cơ chứ =]]~

Alice vẫn nữ tính và dễ thương như ngày nào =]]~ sao cứ để yên để "người ta" ăn hiếp thế không biết =]]~ đúng là hiền quá cũng không tốt =]]~ phải mạnh mẽ lên như "ai kia" =]]~

p.s : Tớ nhớ chap cuối cùng Kem viết là đến đoạn Mas chuẩn bị nói ra thân thế của mình * lăn lóc* tức mỗi chỗ đó * kéo kéo * bạn hiền nhớ viết tiếp chap mới nhé =]]~ rất mong đó ! Trong thời gian bạn viết mình sẽ đọc lại tất cả =]]~


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Tue Jan 01, 2013 8:58 pm#7

Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1660
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Chap hay quá~
Tuy hơi ngắn nhưng cốt truyện thực sự rất hay~
Runo lúc nào cũng tới nhà Alice chơi hết à?
Runo là công chúa~
Còn Alice là cháu của pháp sư mạnh nhất~
Hai người đó thật sự rất rất tuyệt vời~*quay vòng vòng*
Chờ chap mới nhé~


Chữ ký của Yuki Watanabe





Tue Jan 01, 2013 9:10 pm#8

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10833
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Cảm ơn mn đã comt >w< ~

@Carol: cái lúc Mas-chan tiết lộ thân phận thật còn lâu lắm ah >.< ~

Ah, cốt truyện, mình quên hết cốt truyện rồi ~~~~~ [ lăn lộn]

----------------

Chap 4:

Alice và Runo cùng rảo bước trên đường, vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ. Nắng chiều chan hòa khắp nơi, tạo nên một khung cảnh thật yên bình. Nhưng, khi Alice ngừng cuộc trò chuyện và quay sang nhìn xung quanh, cô giật mình nhận ra, con đường này cô chưa bao giờ gặp.
Runo cũng nhận ra điều đó, vì cô đã tới nhà Alice nhiều lần rồi. Runo lo lắng nhìn quanh quất khắp nơi mong tìm được đường về nhà, hay ít nhất là một ai đó để hỏi đường.
- Sao lại lạc được nhỉ? – Runo nói – Mình đã đi con đường đó cả chục lần.
- Mình… mình không biết – Alice bối rối. Cô cũng lo lắng chẳng kém gì Runo.
Runo Cố gắng để giữ bình tĩnh. Cô nắm tay Alice và đi về hướng ngược lại, nơi con đường mà lúc nãy cô đã đi qua. Nhưng điều đó khiến cô càng lúc càng mất phương hướng.
Trời đã gần tối, vậy mà hai Alice và Runo vẫn chưa tìm được đường về. Runo càng lúc càng lo lắng, người cô nóng như lửa đốt, nhưng cô đã giữ không biểu lộ nó ra ngoài. Runo quay sang Alice và giật mình khi thấy cả người Alice đang run lên, tay bất giác bấu chặt vào áo Runo. Alice rất sợ bóng tối, cô ấy không bao giờ dám ra ngoài khi trời đã chập chờn khuya như thế này. Runo hít một hơi thật sâu, rồi dùng phép thuật của mình tạo thành một cái vòng sáng bao quanh Alice
- Tốt hơn rồi, phải không? – Runo mỉm cười – Cậu thuộc hệ Bóng tối là lại đi sợ tối, thật buồn cười.
- Cám ơn – Alice nhỏ nhẹ. Cô đã cảm thấy bình tâm hơn nhiều.
Runo thở phào nhẹ nhõm, ít ra cô cũng có thể giúp Alice bằng cách này.
- Này, hai cô bé dễ thương, đi đâu vậy – Một tiếng nói thô thiễn vang lên từ trong một con hẻm.
Runo quay người lại, hét lên
- Là ai!?
Rồi cô phát ánh sáng vào con hẻm. Ánh sáng trắng của Runo rọi lên người hai người đàn ông có dáng người cao to và khuôn mặt bặm trợn.
- Cô bé này thuộc hệ Ánh sáng à, trông dễ thương thật. Đi chơi với bọn anh nhé.
- Không đời nào – Runo bực tức – Các người mau biến đi, không thì đừng trách.
Runo nhìn bọn chúng đầy tức giận. Một quả cầu áng sáng hiện lên trên tay cô. Hai người đàn ông kia bật cười. Runo ném quả cầu bay vèo với hướng bọn chúng. Nhưng với một cái nhún chân nhẹ nhàng, chúng đã bay vụt lên cao, né luồng sức mạnh của cô dễ như không. Chúng có phép thuật của Gió.
- Cô bé can đảm lắm – Chúng nhếch mép cười và đưa tay định chạm vào người Runo. Bỗng nhiên, Alice từ đằng xa xông tới, đẩy bật tên xấu xí đó ra.
- Con bé này, mày gan lắm – Hắn rít lên giận giữ, rồi lao tới Alice như một con thú bị xổng chuồng. Alice sợ hãi. Cô nhắm chặt mắt lại, người run lên.
Một tiếng “Bốp” khô khốc vang lên. Tên lưu manh bị đánh bật ra xa bởi một sức mạnh kinh hoàng. Alice từ từ hé mắt. Shun đang đứng trước mặt cô. Mái tóc đen huyền ảo của cậu bay bòng bềnh trong gió, đôi mắt hổ phách lạnh lùng trở nên sắc như dao.
- Shun… sao cậu lại ở đây? – Alice hỏi
- Tớ có linh cảm rằng cậu sắp gặp chuyện chẳng lành – Shun đáp, giọng đều đều không chút biểu cảm
- Cảm… cảm ơn – Alice gượng cười
- Thôi nào – Shun nhẹ nhàng lấy áo choàng của mình khoác lên người Alice – Đừng sợ nữa. Có tớ ở đây rồi.
Sự dịu dàng của Shun khiến Alice đỏ mặt. Cô cúi mặt xuống đường, không dám nhìn Shun.
- Hai người tình cảm đủ rồi đấy – Hydra từ trong túi áo Alice nhảy ra
- Hydra! – Alice nói lớn, cô có vẻ đang rất bối rối.
- Hydranoid, cậu làm gì nãy giờ mà không xuất hiện – Runo đằng đằng sát khí nhìn thần thú của Alice
- Tôi ngủ quên – Hydra đáp gỏn lọn – Thế Tigress của cô đâu, sao không kêu anh ta ra chiến đấu.
- Tôi… - Runo ấp úng
- Được rồi mà, Runo, Hydra – Alice ngăn cản hai người – Tối rồi, chúng ta về thôi
Runo hậm hực gật đầu. Hydra lại chui vào túi áo Alice và tiếp tục ngủ. Alice khúc khích cười, mọi nỗi sợ của cô đã tan biến hết. Shun nhìn Alice một hồi lâu, rồi bỗng nhiên cậu ôm lấy Alice, một ngọn gió lớn nổi lên, người Shun, Alice và Runo được nâng lên cao.
- Tớ đưa cậu về - Shun nói
- Cám ơn – Alice tươi cười
Shun cũng cười với Alice. Cậu không bao giờ cười trước mặt ai, chỉ trừ một người. Và người đó, chính là cô.


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Tue Jan 01, 2013 9:21 pm#9

Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1660
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Wa~
Chap này tình củm quá đi mất~
Ý quên~
Giật tem kẻo muộn~
Shun cười+ ôm Alice~
Không thể tin được!!!!
Shun x Alice quá tuyệt!!!!
Chờ chap mới nha~~~


Chữ ký của Yuki Watanabe





Wed Jan 02, 2013 10:59 am#10

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 9550
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Mất tem rồi thì tớ lấy phong bì vậy^^
"Thần giao cách cảm" giữa Shun với Alice thật là đáng yêu hết chỗ nói *lăn lăn* Mình thích cái kiểu tình cảm nuôi dưỡng 1 cách "trong sáng" thế này lắm ý :domat:
Mà Hydra, mới lúc nào còn dợm lời cho Alice mà giờ đã thành kẻ "phá đám" thế kia =))
p/s: nếu quên hết cốt truyện thì bạn nghĩ ra cái cốt mới cũng được mà^^ Tớ cũng tò mò đoạn thân phận của Mas lắm ý, hồi ấy đọc xong cứ thắc mắc mãi không biết tác giả định làm thế nào, lại ngồi tưởng tượng linh tinh^^


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sun Jan 13, 2013 11:11 pm#11

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10833
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Chap 5:

- Alice, cháu về rồi – Ông Michael chạy đến ôm chầm lấy Alice khi vừa thấy cô – Cháu về trễ quá nên ông lo lắm
- Cháu xin lỗi – Alice cười nhẹ - Cháu bị lạc đường. Shun đã cứu cháu đấy.
Ông Michael lập tức chạy đến bên Shun và cúi đầu cảm ơn cậu. Ông cười với Shun và cô cháu gái yêu quý của mình rồi mời cả hai vào nhà. Đột nhiên, ông nhận ra Runo đang đứng ngước nhìn lên trời, cô ấy có một mái tóc xanh như bầu trời
- Cháu là…
Runo quay lại. Ông Michael ngỡ ngàng và quỳ xuống.
- Thần, Michael Gehabich, kính chào công chúa.
- Đừng đa lễ như thế - Runo lập tức đỡ ông đứng dậy – Cháu đến đây là để thăm Alice thôi, bác cứ cư xử như với người bình thường à được rồi.
Ông Michael cúi người lần nữa rồi đứng dậy. Ông nhìn Runo bằng ánh mắt dịu dàng. Ông rất quý Runo, vì cô ấy không giống như những tiểu thư kiêu kì khác suốt ngày chỉ biết làn điệu trước gương. Ngoài Shun ra, Runo là một chỗ dựa tinh thần khác cho cô cháu gái của ông. Alice, nó đã bị tổn thương quá nhiều về mặt tình cảm rồi.
- Ông ơi, Runo ơi, hai người vào nhà đi chứ - Alice ló đầu ra ngoài cửa, nói
- Ừh – Ông Michael và Runo gật đầu. Họ toang đi vào thì một tiếng hét “Khoan đã” làm họ khựng lại. Từ xa, Dan và Marucho đang ngồi trên lưng Drago – thần thú của Dan – mà bay đến.
- D… Dan…sao hắn lại ở đây? – Runo lầm bầm
Dan phóng người lên cao và tiếp đất nhẹ nhàng ngay trước mặt Runo.
- Biết ngay là cô cũng ở đây mà – Dan nói bằng giọng ngán ngẩm
- Cậu đến đây làm gì, Dan – Shun từ trong nhà đi ra, hỏi.
- Tại cậu tự nhiên bỏ chạy mất tiêu, tớ nghĩ là cậu trễ hẹn với Alice nên mới đến đây xem thử - Dan cười toe
- Tầm phào, trễ hẹn gì chứ - Shun lạnh lùng nói
- Cậu lạnh lùng quá đó Shun – Dan thở dài như một ông cụ non
Alice khẽ mỉm cười. Rồi cô nhẹ nhàng tiến lại gần Dan
- Dan à, tối nay Runo sẽ ở lại nhà tớ, cậu có muốn ở lại với cô ấy không? – Alice hỏi
- Cái gì!? – Dan hét toáng lên và chỉ vào mặt Runo – Cô ta sẽ ở lại nhà cậu á?
- Sao, có gì bất mãn à? – Runo chống nạnh nhìn Dan.
Dan không thèm nhìn Runo. Cậu quay sang Alice thì thào, nhưng lại cố tình để Runo nghe thấy:
- Cậu phải cẩn thận đấy Alice, không khéo cô ta sẽ phá nhà cậu mất
Núi lửa trong người Runo đột ngột bùng nổ dữ dội, cô bắt đầu bẻ tay rôm rốp
- Dan, lần này cậu chết với tôi
Mồ hôi của Dan lập tức túa ra trước sát khí ngùn ngụt của Runo. Cậu bất giác bước lùi lại vài bước. Dan nhìn sang Shun bằng ánh mắt cầu cứu, nhưng thật không may, Shun đã bỏ vào nhà từ lúc nào. Và hậu quả tất yếu là Dan bị Runo đánh một trận tơi tả
- Thôi được rồi hai người – Alice can – Vào nhà chơi đi.
- Hừ - Runo hậm hực đi vào, bỏ mặc Dan đang nằm la liệt dưới đất. Runo bỗng quay lại, hét vào tai Dan – Đứng lên đi, định nằm ở đó tới khuya à?
Dan hoảng hồn ngồi bật dậy, ngoáy ngoáy lỗ tai. Rồi cậu lủi thủi đi vào nhà Alice trước khi bị Runo lôi vào.
Tuy Dan và Runo cứ cãi nhau chí chóe suốt, nhưng buổi tối hôm đó trôi qua trong bầu không khí tràn ngập tiếng cười. Món cơm trứng chiên của Alice được Dan và Runo khen ngợi hết lời. Sau một hồi ăn uống và trò chuyện rộn rã, Dan định về phủ thì nhận ra trời lúc này đã tối mịt
- Trời tối lắm rồi, về giờ này nguy hiểm lắm đó Dan, liệu cậu có về được không? – Alice hỏi bằng giọng lo lắng
- Được chứ! – Dan vỗ ngực – Trời tối thì sao chứ, chẳng gì có thể cản nổi Dan này
- Đồ tự cao – Runo thẳng tay nện một cú vào đầu Dan khiến cậu chao đảo
- Cô làm cái gì thế? – Dan bực bội – Tôi mặc kệ cô. Về thôi, Marucho.
- Nhưng… - Marucho nhìn xuống đất, lưỡng lự. Rồi cậu bé ngước lên nhìn Dan bằng đôi mắt ươn ướt, không rõ là cậu có khóc hay không – Anh Dan, em sợ đi ra ngoài giờ này lắm!
- Cái… cái gì? – Dan lắp bắp
- Em không muốn về đâu, ở lại đây tối nay đi anh – Marucho nói.
- A… ơ… thôi… thôi được, ngủ ở đây một đêm cũng chẳng mất gì – Dan gật đầu. Cậu không thể nào từ chối nỗi một cậu bé như Marucho, và nếu cậu từ chối, chẳng ai biết được chuyện khủng khiếp gì sẽ xảy ra, có thể Marucho sẽ khóc oà lên? Chuyện đó khó xảy ra lắm.
- Cậu làm vậy là có ý gì? – Hydra bay lơ lửng trước mặt Marucho
- Tôi không hiểu – Marucho tròn mắt
- Tại sao cậu lại muốn Dan ở lại đây?
- Predator bảo tôi làm vậy – Marucho đưa hai tay lên trước mặt. Một luồng sáng nhạt khẽ lóe lên, thần thú của cậu xuất hiện – Tôi cũng không hiểu anh ấy có ý gì
- Tôi muốn hai cô cậu ấy ở chung một nhà với nhau thử xem. Rõ ràng là họ thích nhau, vậy mà cứ cãi nhau suốt ngày – Predator gật gù tỏ vẻ hiểu biết.
Marucho và Hydra cũng gật đầu đồng ý. Cả ba người, không ai bảo ai, cùng nhau buông một tiếng thở dài.

-------------------

Cái phần cốt truyện, dạo này tớ đầu tư cho cái Alice in Wonderland hơi bị nhiều nên khó nói tới cái này quá =)))

Thôi thì tới đâu hay tới đó vậy ~


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Sun Feb 17, 2013 9:05 am#12

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10833
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Chap 6:

Alice nhẹ nhàng ngả lưng xuống chiếc giường êm ái của mình. Cô đang chuẩn bị đi ngủ sau một ngày dài vất vả. Cô không ngủ ngay mà nằm đó mà nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm trời đêm. Cho dù Alice có sợ bóng tối đến đâu, cô cũng không thể phủ nhận được rằng, bầu trời đen kịt ban đêm có sức quyến rũ với cô đến kì lạ.
Ngoài trời, những đám mây đen đặc quệnh trôi trôi hững hờ theo cơn gió êm dịu. Và phía sau những áng mây đó, là mặt trăng mờ ảo và xinh đẹp như mật vị tiên. Đó cũng chính là lí do khiến Alice thích ngắm nhìn trời đêm. Alice nghĩ rằng, Shun giống như mặt trăng ấy. Mặt trăng luôn cô độc, vì nó luôn bay có một mình, mặc dù có rất nhiều ngôi sao nhỏ bay xung quanh nó. Nhưng hình như là mặt trăng không nhận ra điều ấy, vì thế mà nó không bao giờ bay gần một ngôi sao nào cả. Shun cũng vậy. Cậu lúc nào cũng giữ cái vẻ mặt lạnh lùng, xa cách, cho dù bạn bè xung quanh cậu có quan tâm đến cậu thế nào đi nữa. Là do Shun không cần đến sự quan tâm đó, hay là do cậu vẫn chưa thể nhận ra tình thương của bạn bè dành cho mình. Alice nghĩ, Shun thuộc dạng thứ hai.
Alice khẽ thở dài. Cô với tay kéo rèm cửa lại rồi chìm vào giấc ngủ say.
….
Alice ngồi dậy giữa một khu rừng hoang vắng, không có một dấu hiệu nào cho thấy là có bất kì một loài động vật nào sinh sống ở đây cả. Không gian yên ắng ở đây khiến Alice hơi hoảng sợ. Cố lấy lại bình tĩnh, Alice đi dọc theo con đường mòn mong tìm được một ai đó để hỏi thăm. Nhưng đi mãi đi mãi cho đến lúc mệt lữ, cô vẫn chẳng thấy một bóng người nào, dù là bóng của một con vật nhỏ. Alice ngồi phịch xuống một phiến đá, thở hắt ra mệt mỏi. Bỗng nhiên, cây cối xung quanh đồng loạt ngã rạp xuống. Một màn đêm đen kịt lập tức bao trùm lấy không gian. Alice ngồi thụp xuống, cả người cô bắt đầu run lên. Bóng tối làm cô sợ hãi.
- Đây là đâu vậy? – Alice tự hỏi bằng giọng gần như sắp khóc
- Là giấc mơ của cô – Một giọng nói trầm trầm vang lên
- Ai? Là ai vậy?
Không có tiếng trả lời. Nhưng cái màn đêm đen kịt trước mặt Alice dường như vừa chuyển động. Rồi một luồng sáng mở nhạt phát ra tạo thành một cánh cửa. Từ trong đó, một cô gái với mái tóc cam xõa dài và đôi mắt nâu vô hồn. Cô gái đó giống hệt Alice.
- Cô… cô là ai? – Alice hỏi
- Cô chưa cần biết đâu, Alice à – Cô gái ấy cười
- Tại sao tôi lại ở đây?
- Cô đang mơ, và tôi đã kết nối giấc mơ của tôi với cô.
Alice ngạc nhiên
- Sao cô có thể làm thế?
- Vì tôi và cô, có cùng một linh hồn
Alice ngỡ ngàng nhìn trân trân vào cô gái giống như khuôn đúc với mình. Có cùng linh hồn? Cô không hiểu
- Cô nói vậy là sao?
- Chuyện đó cô phải tự mình tìm hiểu – Cô gái mỉm cười bằng một vẻ bí ẩn – Alice à, để tôi cho cô một lời khuyên nhé
Alice gật đầu
- Cô hãy cẩn thận với một trong những người bạn của mình. Nếu ở quá gần người đó, tính mạng cô có thể bị nguy hiểm đấy
Hình ảnh của cô gái đó nhạt dần, nhạt dần
- Một trong những người bạn của tôi? Là ai vậy? Khoan, khoan đã, tôi còn chuyện muốn hỏi – Alice với tay định giữ cô gái ấy lại. Nhưng đã quá muộn, cô gái kì lạ đó đã biến mất hoàn toàn. Màn đêm đột ngột nứt ra, vỡ tan thành từng mảnh. Cả người Alice bay lên cao, tan vào cõi hư ảo.

Alice choàng tỉnh. Cô thở hắt ra, mồ hôi còn đổ trên trán. Sau một hồi lấy lại bình tĩnh, cô bước xuống giường và đi ra ngoài. Và cô đã nhìn thấy hai người bạn của cô đang ngồi trên mái nhà đối diện phòng ngủ
- Là Dan và Runo, họ đang làm gì giờ này vậy?


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Sat Oct 19, 2013 8:01 pm#13

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10833
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Chap 7:

Runo đang ngồi trên mái nhà, đưa mắt nhìn lên bầu trời đêm mênh mông với mặt trăng lung linh huyền ảo. Gió đêm ở Amaterus lạnh cắt da cắt thịt, nhưng Runo vẫn chẳng cảm thấy gì. Khẽ buông một tiếng thở dài, cô nhắm mắt lại, ngã người ra sau. Một giọt nước ứa ra, long lanh nơi khóe mắt.
- Tigress à… - Runo khẽ thì thầm
- Này, sao giờ này cô còn chưa đi ngủ? – Một giọng nam vang lên. Runo ngồi dậy và xoay nhìn lại nhìn. Là Dan. Lập tức, cô đưa tay lau giọt nước mắt đang lăn trên má mình.
- Tôi không ngủ được – Cô đáp
- Con nít không nên thức khuya đâu – Dan châm chọc
- Kệ tôi – Runo nói, giọng đều đều. Bình thường thì hẳn là cô đã nổi giận và cho Dan một trận tơi tả. Nhưng bây giờ, cô chỉ quay mặt đi, mắt hướng lên trời với một vẻ gì đó buồn buồn. Dan nhìn Runo lạ lẫm
- Cô có chuyện gì buồn, phải không? – Cậu hòi
- Không – Cô đáp gỏn lọn
- Đừng có giấu, tôi biết cô đang buồn
- Anh cứ mặc kệ tôi – Runo chau mày – Dù tôi có nói thì chắc gì anh đã giúp tôi giải quyết được
- Cô cứ nói ra thử xem, nói ra thì sẽ đỡ buồn hơn mà – Dan cười. Cậu lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng vui vẻ, tự tin, những người thuộc hệ Lửa đều như thế. Và nụ cười cùng trái tim rực lửa của Dan luôn tạo cho người khác cảm giác ấm áp đến kì lạ. Runo lại thở dài:
- Anh có biết, vì sao tôi lại ghét an anh không?
Dan lắc đầu. Runo chậm rãi đặt một ngón tay lên ngực Dan, nơi trái tim của cậu
- Vì cái này – Cô cười chua chát – Tôi ghét anh vì anh có một trái tim mạnh mẽ. Tôi ghét anh vì anh lúc nào cũng có thể mỉm cười đầy tự tin. Tôi ghét anh vì tôi không thể được như thế.
Dan nhìn Runo, sững sờ. Lần đầu tiên cậu thấy Runo như thế.
- Nếu anh muốn, tôi sẽ kể cho anh nghe. – Cô hạ giọng.

Một đêm mưa lạnh lẽo. Gió bấc giăng giăng khắp nơi, mang theo cái mùi ngai ngái khó chịu của cơn mưa ban tối xộc vào căn phòng rộng lớn của nàng công chúa xinh đẹp. Runo đang ngồi bên cửa sổ, mắt lơ đãng nhìn ra khung cảnh nhòe nước bên ngoài.
- Chán quá đi – Runo thở dài – Mưa suốt từ chiều đến giờ, làm mình chẳng đi chơi được
- Cô ghét mưa à? – Tigress hỏi
Runo nhẹ nhàng quay lại nhìn thần thú hộ mạng của mình.
- Phải – Cô nói – Khi mưa, tôi cứ phải ở trong cung, chán lắm
Tigress bật cười.
- Tôi thì lại rất thích mưa
- Tại sao? – Runo ngạc nhiên
- Vì cô đã tạo ra tôi vào một buổi chiều mưa như thế này – Tigress mỉm cười, giọng anh vang lên vui vẻ. Runo nhìn Tigress một hồi lâu, rồi cô nhìn ra quay lại phía cửa sổ, nhìn ngắm những giọt mưa đang tuôn rơi ngoài trời.
- Tôi nghĩ, có lẽ tôi đã thích mưa hơn rồi, Tigress à – Cô nói khẽ, nhưng chắc cũng đủ lớn để Tigress có thể nghe được. Không có tiếng trả lời, Runo ngạc nhiên quay lại. Nơi mà Tigress vừa ở đó bây giờ trống rỗng.
- Tigress…
Runo nhìn xung quanh chiếc ghế nạm vàng rực rỡ của mình. Không có Tigress ở đó.
- Tigress, anh đâu rồi?
Và đáp lại cô vẫn chỉ là một không gian im lặng đến đáng sợ. Runo cố trấn an mình
- Tigress, anh đừng trốn nữa, tôi không thích chơi trốn tìm đâu – Cô gọi. Runo cố gắng gượng cười và lục lạo khắp phòng. Nhưng cô vẫn chẳng tìm thấy Tigress hay bất cứ dấu vết nào của anh. Runo thử dùng phép triệu hồi Tigress về, nhưng chẳng có hiệu quả, Tigress vẫn mất tăm. Hoảng loạn, cô chạy như bay ra khỏi phòng để đến gặp mẹ.
- Mẹ!!! – Runo mở toang cánh cửa và xông vào – Mẹ! Tigress đã…
Hoàng hậu quay lại, nhìn Runo bằng một ánh mắt buồn vô hạn
- Mẹ, người đã biết rồi phải không?
Bà gật đầu
- Tigress… đã bị người ta bắt mất rồi, Runo à
Runo đứng sững sờ, hai hàng nước mắt từ từ lăn trên đôi gò má của cô.
- Runo – Hoàng hậu nhẹ nhàng xoa đầu cô – Con hãy quên Tigress đi, hãy tạo cho mình một thần hộ mạng khác đi, mẹ sẽ giúp con
- Con không cần thần thú khác, con chỉ cần Tigress thôi! – Runo gào lên đau đớn
- Nhưng con không thể đoạt anh ta lại được đâu!
Runo không nói gì nữa, cô chỉ gục đầu vào lòng mẹ mà khóc nức nở.
- Con muốn gặp lại Tigress mà…
Rồi, cô ngủ thiếp đi…


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Sat Nov 09, 2013 10:42 pm#14

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10833
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Dù biết là không ai cmt nhưng thôi vẫn cứ post ~

----------

Chap 8:

Mặt trăng dần khuất sau những đám mây đen huyền. Gió vẫn mơn man thổi, nhẹ nhàng mang một không gian yên ắng lướt qua hai người. Phải, yên ắng, vì chẳng ai nói được câu nào. Runo không kể nữa, cô lặng lẽ ngước lên trời, dù không còn trăng để ngắm. Ánh mắt cô ráo hoảnh, không một giọt nước. Dan cũng chẳng nói gì, cậu im lặng nhìn cô, một thoáng buồn hiện lên trong mắt.
- Tôi đã kể rồi đấy – Runo quay lại nhìn Dan, nhếch mép cười – Thế anh có cách nào giúp tôi không?
- Tôi… - Ánh mắt Dan khẽ chùn xuống
- Không có cách, phải không? – Runo hỏi
Dan gật đầu.
- Nhưng… - Cậu do dự - Bây giờ cô cảm thấy thế nào?
- Chẳng sao cả - Cô nhún vai hờ hững
- Thật chứ - Dan nhíu mày
Runo ậm ừ vẻ khó chịu.
- Ngốc – Dan lắc đầu. Rồi bỗng nhiên, cậu choàng tay ôm lấy thân thể mảnh mai của Runo vào lòng. Runo ngạc nhiên. Và sau vài giây nhìn nhận vấn đề, hai gò má của cô lập tức đỏ ửng lên như quả gấc
- Anh… Anh làm gì thế!? – Runo đẩy Dan ra
- Yên nào – Dan nhấn mạnh – Cô hãy khóc đi
- Anh nói gì lạ vậy – Runo nói
- Tôi biết, cô đang rất buồn. Cô rất muốn khóc, phải không?
Runo không nói gì, cũng không phản ứng nữa. Bất giác, cô khẽ rút đầu vào người Dan.
Dan mỉm cười. Cậu nhẹ nhàng xoa mái tóc xanh mượt mà của Runo. Trong mắt cậu, Runo bây giờ không còn là cô công chúa tinh nghịch, vui tươi hằng ngày, mà chỉ là một cô gái nhỏ đáng thương đang cần được che chở.
Bờ vai Runo rung lên nhẹ. Từ đôi mắt đang khép chặt của cô, hai hàng nước mắt chảy xuống gò má, làm ướt đẫm chiếc áo của Dan
- Cám… cám ơn anh – Runo thì thào. Không rõ là Dan có nghe thấy hay không. Cậu vẫn tiếp tục xoa tóc cô, mắt nhìn xa xăm lên bầu trời đêm cao vợi.

Đứng trong căn phòng nhỏ mà Alice sắp xếp cho mình, Marucho và Predator đã nhìn và nghe thấy tất cả câu chuyện của Runo và Dan.
- Lãng mạn quá!!! – Predator kêu lên. Anh xoay người một vòng trên không rồi đáp xuống bàn và nhảy cẫng lên.
- Tuyệt quá nhỉ, cậu chủ - Anh nhìn sang Marucho
Cậu không trả lời. Mắt cậu dán chặt vào khoảng không mênh mộng ngoài trời, Hình như, Marucho đang suy nghĩ chuyện gì đó.
- Cậu chủ, cậu sao vậy? – Predator ngạc nhiên
- Tôi đang thắc mắc, ai có thể bắt cóc Tigress cơ chứ?
- Tôi cũng không rõ – Giọng anh trầm xuống. Và anh cũng đưa mắt theo hướng Marucho đang nhìn. Mảng bầu trời trên cao dường như đang u ám thêm một chút.

- Có chuyện gì vậy nhỉ? – Alice khẽ nhíu mày. Cô không thể nghe được Dan và Runo nói gì, nhưng cô biết, Runo đang gặp một chuyện gì đó ghê gớm lắm. Linh cảm của cô mách bảo rằng, việc đó có liên quan đến Tigress. Và một cảm giác không lành về tương lai phía trước đột ngột dấy lên trong lòng cô.

----------

Hồi ấy mình viết nhảm vl =))))))))))


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Wed Nov 13, 2013 3:22 pm#15
Nấm Cười
Bakugan Legendary

ĐCC :
2 / 1002 / 100

Bài gửi Bài gửi : 359
BKGC BKGC : 2130
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : Vương Quốc Nấm
Stt : Ta là nấm độc* Ăn vào cười đến chết*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

căn bản vì lười nên ... lại khoái mấy pic ngắn ngắn nhiều thoại thế này =))
dù dạo này bị thằng Cáo đầu độc mấy cái fic dài nhưng tật cũ khó bỏ :th51: 
Trích dẫn :
- Lãng mạn quá!!! – Predator kêu lên. Anh xoay người một vòng trên không rồi đáp xuống bàn và nhảy cẫng lên.
sao như thiếu lữ đọc shoujo thế này =)))))))))))))


Chữ ký của Nấm Cười



Sign by Yuki

Tue Nov 19, 2013 10:21 am#16

Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 30480
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

huynh thấy trước giờ lời văn của muội vẫn khá mượt =]] 
có điều khi xưa có vẻ vội vàng hơn, hối hả hơn, còn những fic gần đây của muội thì tốc độ diễn biến đã chậm lại rất nhiều =]] 
có thể thấy được sự đối nghịch trong fic cũ và fic mới =]]
 fic cũ thì nhanh, nhiều thoại, cảm xúc nhân vật như mới chỉ được lướt qua chứ chưa chú trọng, tình tiết và lối diễn đạt còn gượng gạo =]]
 fic mới thì chậm hơn, ít thoại hơn, cảm xúc nhân vật được xoáy sâu hơn, bao trùm lên cả câu truyện, các tình tiết bí ẩn hơn, đôi khi xáo trộn thứ tự những chuyện đã xảy ra, cùng với cách thể hiện mơ hồ hơn, không phô hết những gì cốt truyện đề cập đến ra ngay mà từ từ thể hiện nó =]]
cơ mà fic này chưa end đúng không? =]]


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sun Nov 24, 2013 9:04 pm#17

Nakashi Xukasha
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dượcHồng thánh dược
::
Huy chương Vận may
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 346
BKGC BKGC : 2277
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : Green Word
Stt : Kun~ chang bit ghi gj` nua :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Chào Dream-chan!!!
Mấy cái fic của Dream cái nào cũng chất lượng hết trơn á:laplanh: :laplanh: 
Nhìn lại của mình thì ôi thôi, dỡ kinh khủng:thatvong: :thatvong: 
Đang rất tò mò về chuyện của Tigress nè. Nhanh ra chap mới nha


Chữ ký của Nakashi Xukasha

[center]Hãy để gió mang đi quá khứ
Hãy đẻ bóng tối nhấn chìm những nỗi đau
Hãy để thời gian xóa đi kỉ niệm buồn
Và hãy để con tim được bình yên

Và cho dù có làm những điều đó
Qúa khứ, hiện tại và tương lai
Vẫn là do ta tự quyết định
Dù rằng đó là điều đáng cay


[center]

Thu Mar 27, 2014 10:22 pm#18

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10833
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh
Xem lý lịch thành viên

Chap 9:

Shun ngồi dậy giữa một ngôi nhà hoang. Nơi đó vắng tanh, không có một bóng người. Mạng nhện giăng đầy khắp nơi. Shun ngạc nhiên. Bỗng một âm thanh kì lạ lướt qua tai cậu. Shun dáo dát nhìn xung quanh và thấy một người con trai với khuôn mặt được trùm kín đang đứng trong một góc tối của căn nhà. Ở người đó, một luồng khí đáng sợ toát ra, nó mang đầy mùi chết chóc và nguy hiểm. Xung quanh cậu là những núi xương trắng xóa, đang há miệng cười. Máu loang ra khắp nơi, đỏ thẫm. Người đó mỉm cười và đưa tay ra trước mặt Shun, chờ đợi cậu nắm lấy. Shun khẽ lắc đầu. Nụ cười của người đó đột ngột giãn ra thêm, hóa từ nụ cười hiền lành sang nụ cười ác độc. Người đó vung tay lên, hàng ngàn cái bóng trắng từ đâu túa ra và xông thẳng vào Shun, toang bắt được cậu. Shun quay người chạy đi. Người đó đứng nhìn cậu, và khẽ ngân nga những câu hát kì lạ.

“Chạy đi, chạy đi nào, cậu bé đáng yêu
Nếu chậm cậu sẽ gặp nguy đấy
Cậu có nghe không, có nghe không?
Tiếng kêu của các bánh xe định mệnh đang xoay tròn
Đồng hồ hoạt động rồi
Qủa lắc làm cả thế giới đung đưa
Tương lai đã được an bài
Cậu không thoát được đâu, cậu bé đáng yêu”

Shun cắm đầu chạy, nhưng giọng nói của người đó vẫn văng vẳng bên tai cậu. Giọng nói nhẹ nhàng, mượt như nhung nhưng có gì đó khiến người khác sợ hãi. Shun không biết đó là ai, nhưng cậu thật sự cảm thấy sợ hãi. Đột ngột, Shun vấp té. Những cái bóng trắng nhợt nhạt phía sau đã đuổi kịp cậu. Chúng lao tới vồ lấy Shun…
AAAAAAAAA!!!!

Shun giật mình choàng tỉnh, hóa ra là một giấc mơ. Cậu thở hắt ra mệt nhọc, mồ hôi ướt đẫm trán. Âm thanh đáng sợ của người đó vẫn còn vọng đi vọng lại trong đầu cậu. Shun lắc mạnh đầu, cố xua tan nó. Ngoài trời vẫn còn tối om.
Shun thở nhẹ rồi chậm rãi bước xuống giường. Cậu nghĩ mình không nên ngủ lại. Và cậu lặng lẽ đi ra ngoài.

Nửa đêm, trời lạnh. Gió ẩm lùa khắp nơi. Shun nhẹ nhàng rảo bước trên con đường mòn. Gió nhẹ nhàng mơn trớn xung quanh cậu, hất nhẹ mái tóc đen tuyền như màu trời đêm.
Cậu sao thế, Shun? – Gió hỏi
- Tôi gặp ác mộng – Shun đáp
Về cái ngày ấy à?
- Không – Cậu nói bằng giọng lạnh băng, hình như là vì gió nhắc tới ngày ấy. Ngày ấy… Shun lại chìm dần vào những suy nghĩ. Cậu rất hay như thế mỗi khi nhắc về cái ngày định mệnh ấy.
Chứ về cái gì? – Gió lên tiếng kéo cậu ra khỏi trạng thái nửa tỉnh nửa mơ
- Tôi…
- Cậu lại nói chuyện với gió à, Shun? – Phoenix hiện lên trên vai cậu và dịu dàng hỏi. Giọng cô trầm ấm nhẹ nhàng, làm Shun bỗng vơi bớt phần nào nỗi sợ cứ âm ỉ trong lòng từ lúc cậu bật dậy sau giấc mộng kinh hoàng. Đối với Shun, Phoenix không chỉ là một thần hộ mạng, một người bạn thân thiết, mà còn là người mẹ hiền từ của cậu.
- Ừhm – Cậu gật đầu
- Thế cậu đã mơ thấy gì? – Phoenix hỏi
- Tôi mơ thấy một người con trai. Mặt người đó trùm kín nên tôi không thể thấy được. Người đó muốn bắt tôi, người đó hát khi tôi bỏ chạy. Bài hát đáng sợ lắm, không chỉ ca từ, mà cả giai điệu của nó… - Người Shun bỗng run lên nhè nhẹ - Người đó nói tương lai đã được an bài, tôi sẽ không thoát được, Tôi không hiểu người đó nói gì. Nhưng tôi biết, tôi thừa nhận rằng tôi đã rất sợ, dù đó chỉ là một giấc mơ.
Phoenix nhìn Shun lạ lẫm, cô chưa bao giờ thấy Shun sợ hãi đến vậy. Kể từ ngày đó, ánh mắt của Shun đã hóa lạnh lùng, nó chỉ dịu đi khi nhìn Alice, và nó chưa bao giờ tối lại vì sợ hãi như bây giờ.
Người đó thật sự nguy hiểm – Phoenix nghĩ thầm.
- Cậu an tâm đi Shun – Cô nhẹ nhàng xoa dịu cậu – Người đó sẽ không làm gì được cậu đâu. Tôi và những người khác sẽ bảo vệ cậu – Cô cười
- Cám ơn cô – Shun gượng cười.
- À, nếu cậu có gì lo lắng, cậu cứ tới gặp cô ấy nói chuyện thử xem?
- Cô ấy? – Shun tròn mắt
- Alice ấy mà – Phoenix nói, giọng bình thản – Tôi thấy cô ta rất quan tâm tới cậu. Và…
- Và sao? – Shun vẫn còn chưa hiểu lắm
- Cậu cũng quan tâm đến cô ấy. Hai người quan tâm đến nhau sẽ dễ nói chuyện với nhau hơn – Phoenix tuôn một tràn làm Shun suýt té ngửa, dù cô nói với giọng vô cùng điềm tĩnh. Và chính sự điềm tĩnh kể cả lúc nói đùa ấy của cô đã khiến rất nhiều người té xỉu hay ngượng chín mặt. Shun nằm trong dạng thứ hai: ngượng đỏ mặt, chỉ có điều mặt cậu không đỏ ửng mà chỉ hồng phớt lên thôi.
- Ai nói là tôi thích Alice chứ - Shun chối bay biến
- Ánh mắt của cậu lúc nhìn cô ta, và cả cái kiểu không cười trước mặt ai chỉ trừ Alice của cậu cũng đủ đề chứng minh rằng cậu thích cô gái tóc cam ấy rồi – Phoenix vẫn giữ nguyên cái giọng bình thản đến lạ lùng của mình.
- Không có.
- Thế mà có đấy – Phoenix từ từ biến mất
- Tôi đã bảo là không có!!!
Hôm đó, Shun Kazami lạnh lùng nhà ta đã hét lên khá to trong rừng.


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

#19
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Lục tinh


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan Fanfic] Lục tinh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-