[4rum fic] Những cơn mưa trái mùaXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Mon Jan 14, 2013 9:03 pm#1

Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3324
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Tile : Những cơn mưa trái mùa

Author : Carol Rido

Category : romance, spiritual,Humor...

Rating : G

Note : Chuyện chủ yếu viết theo cảm hứng, tùy lúc chứ không có chu kì nhất định. Các nhân vật cũng rất ít, chỉ xoay quanh một vài nhân vật vì tác giả không có đủ trình để nhớ hết thảy các nhân vật.

...............o0o..............


Chap 1 :



Rào… rào…



Cơn mưa đêm nặng hạt làm ai cũng phải chán nản. Mùa mưa đã qua hơn tháng nay thế mà cơn mưa trái mùa này lại mạnh mẽ và dữ dội như con dã thú sẵn sàng quật ngã bất kì ai cản bước chân của nó... Phải chăng nó là cơn thịnh nộ của mẹ thiên nhiên…

Trên một ngọn núi cách xa thành phố về phía Nam, một chiếc xe màu đen sang trọng đang lướt đi về phía trước, nó xé toạt cơn bão để đưa chủ nhân của nó đến nơi họ muốn đến. Trong chiếc xe có hai bóng người – một người đàn ông và một người phụ nữ.

- Chắc chúng ta phải ghé vào đâu đó trú mưa. – người phụ nữ có vẻ lo lắng – em sợ chúng ta không thể về đến nhà với thời tiết như thế này.

- Không sao đâu – người đàn ông cất tiếng an ủi – đợi xuống thị trấn chúng ta sẽ nghỉ lại. Em nên chợp mắt một tí đi, cả ngày nay đi cùng anh, có vẻ em đã mệt rồi đấy!

- Vâng…



Cuộc đối thoại khá ngắn, chỉ vỏn vẹn vài câu như cũng đủ cho thấy tình cảm của hai người này là thế nào. Sau đó, chiếc xe vẫn phóng nhanh về phía trước, mặc cho mưa gió ngăn cản. Chẳng bao lâu chiếc xe đã đưa hai con người kia đến một thị trấn nọ. Họ tìm nhà để xin trọ qua đêm… Khi họ đi ngang qua một góc khuất thì…

- Dừng lại… - người phụ nữ đã tĩnh tự bao giờ - em nghe có tiếng trẻ con khóc.

- Có ư.. ?!!!



Chiếc xe dừng lại. Người phụ nữ cần chiếc dù bước xuống xe, bước vội về phía phát ra tiếng khóc. Trong một chiếc giỏ màu đen nhỏ có những hình thù kì quái được phủ một chiếc khăn che. Người phụ nữa kéo chiếc khăn ra. Đúng như bà nghe thấy, là một đứa trẻ được bọc trong một chiếc khăn. Chiếc khăn quấn lấy nó cũng có những hình thù kì lạ hệt chiếc giỏ kia. Bà vội ôm đứa trẻ rồi quay lại xe, không quên đem theo những thứ mà bà nghĩ là chúng liên quan đến đứa trẻ…



3 năm sau…



Đó là một đêm cuối đông lạnh buốt, trong không gian mịt mờ của thành phố hoa lệ… lại là cơn mưa nghịch mùa hệt ba năm trước. Nó như một niềm báo kì lạ. Dòng người thưa thớt hối hả ngược xuôi tìm chỗ trú, không gian lạnh lẽo bao trùm toàn thành phố nhưng trái ngược với khung cảnh đó, tại một ngôi nhà, cạnh lò sưởi ấm áp, một sinh linh bé nhỏ với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt tròn xoe vừa cất tiếng khóc chào đời trong vòng tay đầy hạnh phúc của gia đình.

- Con tôi ư ? - người đàn ông reo lên giọng không giấu được vẻ vui sướng khi y tá bước ra báo tin vui cho ông . - Là con gái của tôi ư ?

- Vâng ! Xin chúc mừng ngài chủ tịch ! - cô y tá nở nụ cười rạng rỡ - một nàng công chúa xinh xắn.

- Cảm ơn cô rất nhiều. Thật ngại khi thời tiết thế này còn phiền cô đến tận nhà để đỡ cho vợ tôi. - ông ấy qua sang người đàn ông đứng cạnh bên mình - quản gia !



Ngay lập tức người đó trao cho ông một phong bì. Ông cầm lấy và quay sang cô y tá, trao cẩn thận rồi bảo ông quản gia đưa cô về. Khi mọi người đã đi hết, ông vội bước vào trong phòng. Một người phụ nữ với mái tóc màu hồng, khung mặt phúc hậu nhưng hơi xanh xao đang cười với ông.

- C.. con mình đâu ?



Ông bước đến cạnh giường, khẽ đặt một nụ hôn lên vầng trán xanh xao kia. Người phụ nữ nhìn sang cạnh, một hình hài nhỏ bé được quấn trong chiếc chăn nhỏ. Con bé đang khóc nhưng hơi yếu. Cũng phải, đây là một ca sinh non. Giữ được cả mẹ và con đã là một kì tích rồi ! Ngay lúc đó, một cái bóng nhỏ không biết từ đâu xuất hiện, đặt tay lên tay con bé. Kì lạ thay ! Con bé ngừng khóc và ngủ thiếp đi.

-Jun !



Nghe gọi tên, nó ngước lên thì bắt gặp ánh mắt khó chịu của người đàn ông kia. Nó cúi mặt hình như vừa nhận ra lỗi của mình. Nhưng người phụ nữ lại xoa đầu nó.

-Em con đấy ! có dễ thương không, con trai của mẹ ?



Nó gật đầu rồi nhìn con bé. Một nụ cười xuất hiện trên môi – nụ cười hân hoan đầy tình yêu thương. Trong lúc đó, người đàn ông nói gì đó với vợ mình, rồi bước ra khỏi phòng.

-Jun này, con muốn đặt tên cho em con là gì ?



Lắc đầu. Nó nhìn mẹ bằng ánh mắt tò mò. Có lẽ nó còn quá nhỏ để hiểu ra vấn đề.Người phụ nữ cười hiền và xoa đầu nó.

-Em con sẽ tên là Alisa, con thấy sao ?



Nó gật rồi nhìn em nó. Làn da cô bé trắng nõn, hai má hơi ửng hồng. Chẳng hiểu sao mặt nó cũng đỏ theo trông thật buồn cười. Suốt buổi tối nó nằm cạnh mẹ và em không rời. Ánh mắt nó tràn đầy sự ấm ấp nhưng có chút gì đó khó tả… Nó thiếp đi trong vòng tay của mẹ.

“ Jun à ? Phải chăng con đã biết điều gì rồi phải không ?”



16 năm sau



- A… anh hai ! Chờ em với !

Một con gái tay xách chiếc cặp, miệng ngậm miếng bánh mì trét bơ chạy theo một cậu thanh niên. Nghe gọi, cậu quay lại. Bỗng đồng tử dãn ra đầy kinh ngạc.

- Ôi trời !– cậu phá cười - Tiểu thư mà đi học với cái dáng vẻ này thì “ế” là cái chắc.



Ngay lập tức cậu nhận được một cái nhìn rực lửa từ cô em của mình. Ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy… hic… Nhưng chẳng mất mấy giây ánh mắt đó lại thay đổi ba trăm sáu mươi độ.

- Alisa của anh thì sợ gì ế cơ chứ. Có cả sấp thư tỏ tình đây này! – nó rút từ trong cặp ra một đống thư.

- Ghê thế cơ à ? – cậu cười rồi quay đi – thế thì tội nghiệp thân anh quá !

- Sao vậy, anh Jun ? – Alisa chạy theo sau - bộ có chuyện gì xảy ra với anh à ?



Bất ngờ, Jun cười đầy ẩn ý. Cậu đưa tay lên miệng như muốn nói điều đó là bí mật. Hành động đó càng làm Alisa khó chịu, nó muốn biết điều đó cơ. Nhà của Jun và Alisa không xa trường là mấy nên họ thường đi bộ dù nhà có sẵn xe đưa đón, chẳng bao lâu họ tới nơi. Vừa bước vào cổng thì hàng chục tiếng xì xầm lại vang lên. Jun bật cười :

- Đấy, nó đấy – cậu cười cười rồi liếc Alisa – em cứ viện lí do rằng anh là bạn trai em để từ chối những lời tỏ tình. Bây giờ, mỗi lần anh vào trường đều nhận được hàng trăm ánh mắt ghen ghét của tụi con trai đây này, cô nương !

- Ơ… không lẽ anh không biết biện minh rằng anh là anh trai của em sao – cô bé phồng má – có ai bắt anh tự nhận điều đó đâu chứ !

- Ờ - Jun khoang tay lại – nếu anh phủ nhận là bạn trai em thì chắc chắn sẽ có người giận anh mấy tuần liền cho mà xem, đúng không ?

- … - im lặng ba giây – đồ đáng ghét ! lúc nào cũng chỉ biết ăn hiếp em thôi.



Ngay lập tức Alisa chạy nhanh vào lớp, bỏ lại con người khốn khổ đang gọi tên cô phía sau. Jun thở dài khi Alisa đã mất dạng nhưng nụ cười vẫn còn im trên khuôn mặt cậu.

- Đồ ngốc ! Làm sao anh lại để em buồn được chứ…



.....................
p.s : cái người tên Jun đấy đấy * chỉ lên trên * là tớ :"> từ từ sẽ có vài nhân vật khác xuất hiện :">
Hi vọng mọi người ủng hộ.
Cần thêm 5 bạn vào vai ác ( theo phe của Ar-boss và Mizu-chan ) =]]~ nói rõ tính cách, ngoại hình và đặc điểm nha !!!


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Mon Jan 14, 2013 9:18 pm#2

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1914
BKGC BKGC : 10887
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Kawaii thế ~~~ Có mùi incest ah =))) hơi hơi thôi ~

Carol-san trap trong fic này kìa =))) Cái bạn được nhặt ở đầu fic là Jun đúng không ah ~

Cho e vào fic với nha ~ Chả hiểu từ khi nào bossu sắm vai ác trong fic mất rồi =)))))))

Tên: Dream-chàn ~
Ngoại hình: tóc vàng mắt tím, khá là loli
Tính cách: yangire + badass + sadist trá hình innocent, lúc nào cũng cười, không dễ nổi giận


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Tue Jan 15, 2013 12:32 pm#3

annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5170
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Phong bì *Nhìn nhìn tem của Kem*
Ann cũng đăng ký với~~ Đăng ký cho 2 người luôn nhá? Được không? Vì Yan muốn vào fic của Carol-chan nhưng máy tính của chẻ ấy đang trong thời gian sửa chữa =))

Tên: Annie Izu
Giới tính: Nữ
Ngoại hình: Mắt tím, tóc tímd đen được buộc 2 chùm. Hay mặc Shiro Lolita

Tên: Yan Kaze (A.k.a Vịt hầm a.k.a Ran Cá Mè)
Giới tính: Nữ
Ngoại hình: Mắt và tóc đều màu xanh biển, tóc ngắn, hơi dài qua cổ tí~ (Không phải kiểu tomboy đâu =)) )


Muốn cho bọn này vào vai nào cũng được a~ Miễn đừng là quần chúng hay người đi đường =))


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Tue Jan 15, 2013 5:54 pm#4

Ayumi Fuuko
Bakugan Legendary

Pet
::
::
Art Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 352
BKGC BKGC : 3458
Điểm đóng góp : 2
Stt : I've Changed... Because I Love You ♥♥♥ My Sweetheart ♥♥♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Chap 1 của Carol-chan dễ thương ghê ~

Cho tớ xin một vé trong này với a ~

Tên: Ayumi Fuuko

Giới tính: Nữ

Ngoại hình: *Chỉ chỉ Sign* Như dưới đó a *cúi*

Tính cách: 50% inncocent, 49% yangire, 1% tsun (cực kì ghét những tên quái đản)



Chữ ký của Ayumi Fuuko


B-set by Kumiho

Tue Jan 15, 2013 6:00 pm#5

Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1664
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Tên: Akari Mikkazuki
Giới tính: Nữ
Ngoại hình: tóc đen, xoã ngang hông, mắt tím.
Ảnh minh hoạ:
Tính cách: hiền lành, dịu dàng, luôn luôn vui vẻ, hòa đồng và quan tâm đến mọi người. Nhưng tuy vậy lại ko sợ bất cứ thứ gì~


Chữ ký của Yuki Watanabe






Được sửa bởi lucky miku ngày Mon Feb 25, 2013 9:34 pm; sửa lần 3.

Tue Jan 15, 2013 9:05 pm#6

Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3324
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Khóa sổ nah : domo : đủ 5 bạn rồi * cười * nhanh hơn mình nghĩ hì hì !!!
@ Kem : thì thực chất của nó là như vậy chứ hơi hơi gì đâu nàh =]]~ lâu lâu tớ muốn boss vào vai ác 1 lần chứ để boss "giả nai" mãi tớ thấy chán chán =]]~
@Ann : hên xui thôi nàh =]]~ nhiều lúc phỡn sẽ cho mọi người diễn toàn tập, nhiều lúc "mây mưa bão tố" gì đó thì cho mọi người diễn vai quần chúng =]]~ cơ mà đừng cho tớ đi chầu diêm vương sớm là được rồi =]]~
@Ayumi + Miku : tks bạn đã ủng hộ mình !!! có lẽ chap 4 mọi người mới xuất hiện !!!

__________________

Chap 2 :



- Này ! – một bàn tay vỗ vào vai Alisa làm cô giật mình - Cậu ghê thật đó nha !



Quay lại. Alisa hơi nhíu mày, ra là nhỏ bạn thân thiết của cô đây mà. Hơi ngớ người vì không hiểu từ “ghê thật” trong câu nói đó có nghĩa gì. Cô bạn kia có vẻ tinh ý, bật cười rõ to làm Alisa hơi bực mình. Sau một tràn cười đau cả bụng, cô nàng tinh nghịch ấy quẹt giọt nước mắt đọng trên mí mắt:

- Ngày nào cũng đi kè kè bên người ta, thiên hạ đồn àm kia kìa !

- Ai cơ ? – Alisa nghệt mặt ra.

- Thôi dẹp bộ mặt giả nai đi cô nương ! – cô nàng mang danh là “bạn thân” tiếp tục đảm nhiệm vai trò thẩm phán – Cái người mà cậu tuyên bố là bạn trai cậu đấy ! Sáng nào cũng thấy hai người…



Chưa nói hết câu, cô nàng bỗng dừng lại… mà nói đúng hơn là không dám nói tiếp vì cô cảm nhận được có một luồng ám khí phát ra từ cặp mắt ai đó đang hướng về phía cô như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

- Ấy ấy ! đừng giận – cô nàng vuốt vuốt lưng Alisa tỏ vẻ ân hận – Xin lỗi mà !

- Cậu thừa biết anh ấy là anh trai mình còn gì – Alisa phồng má – Vậy mà còn chọc mình nữa. Cậu với ảnh chẳng khác gì nhau cả. Cứ thích chọc mình thôi, Haruko.



Nhìn vẻ mặt dỗi hờn của Alisa làm Haruko chỉ biết nhịn cười, cô là người duy nhất ngoài thầy hiệu trưởng biết Jun và Alisa là anh em. Còn lí do vì sao gia đình họ muốn giấu mối quan hệ anh em này thì chẳng ai ngoài thầy hiệu trưởng biết. Bỗng… cánh cửa mở ra, một anh chàng khá điển trai không biết từ đâu chạy vào lớp của Alisa, trông có vẻ là học sinh lớp trên. Anh tiến gần về phía Alisa, khuôn mặt có chút hơi ửng đỏ.

- A…A…Alisa – anh ta lấp bấp.

- Lại nữa rồi đấy !



Haruko nói nhỏ vào tai Alisa rồi nháy mắt tinh nghịch với cô làm cô tức điên nhưng vẫn phải kiềm chế, cô nhìn anh chàng đang đứng trước mặt mình, gượng cười hỏi:

- Có chuyện gì không anh ? – giọng cô nhẹ nhàng và ngọt ngào tới mức bất kì kẻ quân tử nào cũng phải mềm lòng.

- A… anh… anh… thích em ! Em… em có thể… làm bạn gái anh không ?



Anh ta dường như lấy hết can đảm và dũng khí để nói ra những điều ấy, những người chứng kiến ai náy đều thầm ngưỡng mộ anh nhưng chỉ trừ có 2 người… à không… 3 chứ.

- Xin lỗi anh… - Alisa vờ tiếc rẻ - em… có bạn trai rồi anh à ! Vì thế… em không thể chấp nhận lời tò tình của anh được.

- C… cái… cái gì ? – anh chàng kia lấp ba lấp bấp – Em có bạn… bạn trai rồi ư ?



Khẽ gật đầu. Anh chàng kia như hóa đá… không nói thành lời. Mọi người xung quanh đều thấy tội nghiệp cho anh. Chợt… một nụ cười đểu giả hiện lên trên khuôn mặt điển trai kia. Ánh mắt anh đột nhiên thay đổi như thể không còn là anh chàng e dè lúc nãy nữa.

- Nhóc con ! – anh ta nghiếng răng – Nhóc tưởng anh đây là ai ? Được anh tỏ tình và vĩnh phúc của nhóc ! Cái thằng tình nhân của nhóc đâu ? – hắn bật cười – kêu hắn ra đây, bạn gái gặp nạn mà trốn mất biệt thế à ? haha… đúng là đồ con rùa rụt đầu ( đau khổ khi phải viết câu nói này hic… )

- Nói ai là con rùa rụt đầu ?



Một bàn tay đặt lên vai làm hắn giật bắn người quay lại. Chưa kịp nhìn thấy mặt chủ nhân của bàn tay đó và cả câu nói trên thì hắn đã bị ăn một đấm vào mặt, hồn phách bay tứ tung. Sau vài giây định thần, anh lao tới định cho kẻ đó một bài học nhưng đột nhiên hắn khự lại…

- Đ… đừng mà…



Hắn thét lên rồi chạy vụt đi. Chả ai hiểu gì hết nhưng họ cũng chẳng quan tâm vì mọi sự chú ý đều hướng về người đang đứng cạnh Alisa và Haruko. Người đó chẳng còn xa lạ gì với tất cả học sinh của lớp này. Là Jun… Những tiếng xì xầm bắt đầu vang lên. Alisa vội kéo Jun ra ngoài, cô nhìn Jun chằm chằm làm anh ớn lạnh.

- Sao anh qua đây mà không nói trước với em ?

- Anh lo cho em thôi mà – Jun cười, xoa đầu Alisa – qua để thăm cô em gái dễ thương của anh đồng thời… là để xin lỗi chuyện lúc nãy.



Alisa không nói gì chỉ thở dài một cái làm Jun chớp chớp mắt nhìn cô khó hiểu, khuôn mặt trầm tư của cô thu hút sự tò mò của anh. Anh bước lại gần để nhìn kỹ hơn…

- Á !!!! Hai người làm gì thế ?



Giọng Haruko vang lên làm Alisa và Jun giật mình nhìn lại… Trời, hai khuôn mặt chỉ còn cách nhau chừng 5cm… Jun vội quay về phía khác, tay đặt lên đầu Alisa nhưng vẫn không quay lại nhìn cô :

- Gần vào học rồi, anh về đây ! Học ngoan.



Nói rồi anh chạy thật nhanh bỏ lại Alisa đang trơ mắt nhìn những hành động kì lạ của Jun. Cô bé còn quá ngây thơ để hiểu ra sự việc. ( ta tự hỏi mình có viết đúng không nhỉ =]]~)



……………….



9 giờ trưa



Ba tiết học trôi qua quá nặng nề với Jun, anh chẳng hiểu tâm trạng của mình nữa. Mỗi lần ở gần Alisa anh lại có cảm giác rất ấm… Anh gượng cười. Số phận thật trớ trêu, nếu anh không biết gì thì đã không có cảm giác thế này …



-----Flashback-----



- Oa ~ em không chịu đâu ! Bắt đền anh đấy !

- Ngoan, đừng khóc nữa ! Anh xin lỗi. Để anh mua quả bóng khác cho em. Nín đi ! Quản gia sẽ phát hiện đó.



Từ trên một cái cây cao, hai đứa trẻ ngồi vắt vẻo trên đó. Chẳng ai biết vì sao chúng lên đó được nhưng có vẻ như cô bé kia đang khóc rất to có lẽ vì quả bóng bay đã tuột khỏi tay nó do một phút bất cẩn va phải anh nó.

- Thiếu gia ! Tiểu thư ! – một giọng nói thốt lên vẻ hốt hoảng – Cả hai làm gì trên đó vậy ? Mau xuống đi !

- Không xuống đâu. – thằng bé nói vọng xuống, giọng đầy thích thú – bác lên đây chơi với tụi cháu đi, ở trên này vui lắm cơ !

- Cậu…



Bỗng sắc mặt ông quản gia tái đi, một người đàn ông khác bước lại. Ông ta ngước lên nhìn thằng bé đang run rẩy trên cành cây. Ánh mắt ông ta lạnh lùng đến đáng sợ.

- Xuống mau ! – ông ta quát to.



Chẳng mấy chốc cả hai được đưa xuống an toàn. Cô bé kia vẫn còn khóc nhưng là khóc vì sợ, nó ôm chặt lấy cổ mẹ rồi thiếp đi lúc nào không hay. Còn thằng bé – nó bị phạt quì gối ngoài sân và không được ăn cơm tối. Hình phạt có lẽ quá khắc khe với một cậu bé chỉ mới sáu tuổi…



8 giờ tối



Thằng bé vẫn quì ở đó, nó vừa đói vừa đau chân như nó đã làm lỗi thì phải chịu phạt, nó không dám cãi lời ba. Nó sợ ba nó…

- Jun đã quì mấy tiếng rồi. Xin lão gia tha cho cậu ấy…

- Ta thấy phạt thế vẫn còn nhẹ. Alisa là con gái ta, là giọt máu duy nhất của ta. Thế mà nó dám dẫn con gái ta lên tận trên cái cây cao kia. Ta thật không thể tha thứ cho nó được…

- Nhưng mà…



Cạnh. Một âm thanh vang lên làm gián đoạn cuộc nói chuyện đó. Thì ra những gì họ vừa nói đã bị thằng bé nghe thấy. Khi nó định bỏ chạy thì va phải chậu hoa gây ra tiếng động. Lúc đó nó chỉ biết cấm đầu chạy, chạy mãi, chạy đến khi nó kiệt sực rồi ngã xuống… Nó nằm rất lâu, rất lâu cho đến khi một bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay nó…

- A ! Anh hai tỉnh rồi mẹ ơi !



Thằng bé dần mở mắt, nó lấy lại nhận thức rồi nhìn bàn tay mềm mại đang nắm lấy tay nó. Là Alisa. Cô bé nở một nụ cười thật tươi nhìn nó.... Lòng nó chợt ấm lại…

- Ơ… sao lại ngủ nữa rồi. Anh…



Giọng cô bé nhỏ dần, nhỏ dần và nó lại ngất đi….



-------Endflashback------



Jun thở dài nhìn bầu trời xanh kia, giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt…. Anh nằm trên sân thượng nhìn bầu trời xanh bao la kia, những đàn chim bay lượn tự do… Anh khao khát được như nó. À phải nói là rất muốn… Anh cúp giờ văn vì đối với anh, đó là tiết học chán ngắt chẳng thú vị gì cả…

- Đại ca !



Một đám thanh niên từ đâu xuất hiện trước mặt anh. Trông họ rất thư sinh nhưng ánh mắt lại sắc nhọn vô cùng, trên tay lại là những khúc gỗ dính đầu máu…

- Tìm ta à ? – anh nhíu mày nhìn họ



Một người trong họ bước lại gần anh, nói gì đó với anh. Một nụ cười đểu giả xuất hiện trên đôi môi kia. Anh ngồi dậy, vươn vai vẻ chán nản. Giơ tay ra hiện cho đám thanh niên đó đi cùng mình… Bầu trời đang nắng tốt bỗng một đám mây đen từ đâu xuất hiện… Bóng đêm dần nuốt chửng mọi thứ và những giọt mưa bắt đầu rơi xuống…





..................



p.s : ta lười nên viết hơi ngắn =]]~


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Wed Jan 16, 2013 4:45 pm#7

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10304
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Cái này mình đã đọc trên zing, văn phong của Cá không thấy thay đổi gì cả, có lẽ vì thế mình luôn thích ^^
Hoá ra là topic này có đăng kí à? Mình không biết nên tuột vé rồiTT^TT
Thực sự thì không biết Jum là ai=.= Đó là bạn nào thế * cười toe toét*
Cho mình hóng chap nhé, khi nào bạn ra chap mới mình sẽ com tử tế sau^^


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sat Feb 02, 2013 7:23 pm#8

Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3324
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Chap 3:



Sau trường là cái nhà kho cũ đã bị bỏ hoang từ lâu, vì nó xuống cấp quá trầm trọng và nốc trần lại còn bị thủng một lỗ khá to nữa. Phìa ngoài có dựng một tấm bảng ghi dòng chữ to “ CẤM VÀO”. Nhưng không hiểu sao nơi này vẫn có vài bóng người thường lui tới.

- Anh hai! Liệu thằng nhóc đó có tới không ? – một giọng nói khá quen vang lên. Là tên ban nãy…

- Haha mày cứ yên tâm đi – một gã to con khác ngồi trên một chiếc bàn cũ bật cười giọng hả hê – ta biết thằng Jun không bao giờ bỏ rơi bạn bè ! Chắc chắn nó sẽ tới. Rồi ta sẽ cho nó một trận ra trò vì đã làm mày mất mặt. Yên tâm đi !!!

- Cảm ơn anh hai !



Rồi cả hai tên đó cười vang trông rất đắc thắng. Nhưng lạ thay, chỉ có hai tên thôi sao ? Đã vậy còn chắc thắng nữa ư ? Lạ nhỉ ? À không… sau những bức màn che cũ nát là những kẻ tai to thịt bắp. Trông bộ dạng có vẻ như là học sinh cuối cấp, trên tay chúng là những thang sắt, gậy bóng chày,..v..v... Bọn chúng như đàn sói đang chờ con mồi…

- Nơi quái quỷ gì đây ?!! - Từ cửa, một nhóm thanh niên bước vào. Kẻ dẫn đầu lên tiếng. Không khó để nhận ra đó là Jun – Ồ, hai ngươi đã đợi lâu chưa ?

- Đủ lâu để máu ta sôi sùng sục. – Tên to cao đang đứng phắt dậy, nhìn Jun – Chỉ có vài người thế này thôi sao – hắn bật cười – ít quá đấy !

- Im đi !



Một trong số các thanh niên đi cùng Jun lao về phía hai kẻ ngông cuồng trước mặt, định cho chúng một bài học nhưng chưa kịp làm gì thì đã lãnh trọn một đòn lên gối của hắn. Tên đó cười vang nhìn “kẻ không biết tự lượng sức mình” nằm dưới đất đang ôm bụng kêu không thành tiếng.

- Yếu quá, nhóc à ! Haha về nhà với mẹ đi cưng !

- Phô trương thật !



Jun có vẻ không giữ được bình tĩnh, anh bước từng bước vội vàng tiến về phía tên cao ngạo kia. Xem tình hình thì không thể tránh khỏi một trận ẩu đả. Bỗng tứ phía, những tên lúc nãy đang ẩn nấp lao ra đứng vay quanh thủ lịnh của chúng như muốn bảo vệ hắn ta. Từ ngoài, một nhóm khác ùa vào bao vây phe của Jun…

- Haha, chịu trói đi. – một tên khác lên tiếng.

- Aha, ta biết ngươi đấy. Ngươi chẳng phải là kẻ vừa tỏ tình với Alisa sao ? – Jun nhìn hắn rồi vỗ vỗ trán vẻ nhớ lại, anh bật cười như khiêu khích hắn. – thất tình rồi bây giờ định báo thù đấy à ?

- Ngươi…



Đến bây giờ anh vẫn còn tâm trí để đùa ư… Tên đó cứng họng, tức lắm nhưng không thể làm gì được vì Jun đã nói trúng tim đen của hắn. Hắn nhìn tên thủ lĩnh để cầu cứu. Như hiểu ý, tên đó giơ tay ra lệnh. Tiếng bước chân, tiếng ma sát của kim loại đồng loạt vang lên….



Hai phe bắt đầu đánh nhau – một trận chiến không cân sức tí nào. Một chọi ba. Phe tên đó quá đông, Jun hạ được tên này thì tên khác lại lao tới… Sức con người có hạn, chẳng bao lâu cả nhóm của anh đều đuối sức trong khi bọn chúng vẫn còn quá đông. Tình thế có vẻ bất lợi cho Jun. Bỗng… tên thủ lệnh ra lệnh dừng lại, hắn bước về phía Jun, bật cười rồi nói:

- Mới có tí đã mệt rồi à ? – hắn lắc đầu, vỗ vỗ lên vai của Jun – ta nghe nói ngươi tài lắm ! Nhất là chuyện đánh đấm thế này ( ôi trời =]]~ ). Hóa ra chỉ có thế này thôi sao.

- Ngươi xem thường ta thật đấy – anh cười – giờ thì…



Chắc vì quá chủ quan, hắn phòng vệ. Jun nhân ngay lúc hắn không để ý, nắm lấy tay hắn rồi vật hắn nằm dài xuống đất. Vặn tay hắn ra sau, chân anh đạp thật mạnh lên cánh tay còn lại làm hắn rên rỉ. Chắc là rất đau…

- Mau lùi lại nếu không ta sẽ đạp nát tay thủ lĩnh của các người.



Bọn chúng nhìn nhau vẻ lưỡng lự. Thấy vậy, Jun dùng sức vặn mạnh hơn làm hắn kêu lên một tiếng. Lập tức, của bọn kia lùi lại. Một nụ cười đểu giả xuất hiện trên môi anh.

- Biết điều đấy ! – anh quay sang những người đi cùng mình – Mau đi đi ! Ở đây ta lo là đủ rồi.

- Nhưng…

- Không nhưng nhị gì hết. Đây là lệnh.

- Vâng…



Khi mọi người đã đi hết, Jun kéo tên thủ lịnh đứng dậy, đạp hắn về phía đồng bọn của hắn. Bọn chúng bu lại y như đàn kiến tha mồi, mặt đầy lo lắng.

- Ngươi thật tốt khi có những anh em trung thành như thế. – Jun mỉm cười nhìn vẻ mặt nhăn nhó của tên thủ lĩnh

- Im đi ! Giờ thì chỉ còn mình ngươi, xem ta xử ngươi thế nào.



Có vẻ hắn vẫn còn tức giận lắm, hai mắt đỏ rực hệt con sói đói vừa vụt mất con mồi. Hắn đứng dậy, mặc bao lời can ngăn của bọn đàn em…

- Các người đang làm gì ở đây ?



Một cô gái không biết từ đâu xuất hiện ngoài cửa, khuôn mặt trông rất dễ thương nhưng rất nghiêm nghị. Cô nhìn quanh một hồi rồi dừng lại ở tên thủ lĩnh – mặt hắn tái méc nhìn cô gái phía trước - cô bước tới và…

- Ngươi làm cái quái gì ở đây thế hả ? – cô thét ầm lên – chẳng phải lần trước ngươi đã hứa với ta là sẽ không gây sự, không đánh nhau nữa rồi cơ mà. – Cô siết chặt tay - Muốn ta cho ngươi đi trình diện hội đồng kỷ luật hay onii của ta ?

- Tôi… Tôi… - tên đó lấp ba lấp bấp – xin lỗi…

- Giải tán ngay tức khắc cho ta !!!!!!!!!!!!!



Chưa đầy mười giây, cả bọn kia đã chạy biến mất dạng, chỉ còn một mình Jun với đôi mắt chữ A miệng chữ O nhìn cô gái đó. Cô ta là ai ? Sao có thể ra lệnh cho bọn kia ? Hàng chục câu hỏi xuất hiện trong đầu Jun…

- Làm gì nhìn ta dữ vậy ? – cô quơ quơ tay trước mặt Jun – mặt ta dính gì à ?

- À… không – Jun định thần lại, cười cười. – không có gì.

- Vậy thì… s-a-o-c-ò-n-ở-đ-â-y ? – cô nhấn mạnh từng chữ.

- Ơ…



Jun ngơ ngác nhìn cô gái “ bá đạo” trước mặt mình, trông cô ta rất có “địa vị”. Bỗng anh giật mình khi một cái gì đó lọt vào mắt anh. Là một băng đeo có ghi dòng chữ “ủy ban an ninh, kỷ luật” đeo trên tay cô. Thì ra là…



- Đã biết ta là người của ủy ban của trường thì mau ra khỏi đây. - cô quay lưng – Lần này là vì có liên quan đến phe phái của onii ta nên ta xem như là không thấy gì. Vì vậy ngươi phải giữ kín chuyện này. Không thì đừng trách ta…



Jun lặng nhìn bóng cô ta đi khuất. Anh gãi đầu ngơ ngác. Cô ta tin ý thật, anh chỉ mới liếc qua cái băng đeo thì cô đã biết ngay. Cười. Rất thú vị…

- Chán thật – anh thở dài – quên hỏi tên người ta mất rồi. Thôi để lần sau vậy ! – cười – trái đất tròn mà.



Jun đưa tay vào túi rồi bước ra khỏi nơi đó….





---------o0o---------





- Anh Jun, anh làm sao vậy ?



Alisa lo lắng nhìn chăm chăm vào Jun. Suốt buổi ăn, anh luôn thất thần, không cầm vững cái chén. Hình như anh đang suy nghĩ điều gì đó phức tạp lắm. Cô chưa bao giờ thấy anh mình như thế…

- ANH JUN ?!!! – Alisa không thể kiềm được nữa, cô hét vào tai Jun.

- À… Alisa… - Jun giật mình, nhận ra Alisa đang nhìn mình, hai má cô đỏ ửng vì ngượng. Anh cười trừ và xoa đầu em gái mình - Anh… hơi mệt, anh vào nghỉ trước nhé !

- Này…



Jun quay đi, nhanh chóng bước vào phòng. Nằm bịch xuống giường, mắt Jun dán lên trần nhà không rời. Anh nhắm mắt lại vẻ mệt mỏi..

“Lần này là vì có liên quan đến phe phái của onii ta nên ta xem như là không thấy gì…”



Câu nói của cô gái ‘ bá đạo” đó cứ ám ảnh anh. “Phe phái”, “onii”,… cuối cùng cô ta là ai chứ ? onii của cô là ai ? Liệu cô là bạn hay thù ? Liệu Alisa có nguy hiểm không ?... Những câu hỏi cứ liên tiếp xuất hiện trong đầu… Anh đang sợ. Sợ ai đó sẽ làm hại đến Alisa – người duy nhất ngoài mẹ yêu thương anh. Bỗng Jun ngồi dạy anh cười ngượng…

- Thôi bỏ đi. Chắc có lẽ mình hơi đa nghi.

_________________________

Chap hơi ngắn ! sr mọi người !!!


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Sun Feb 24, 2013 9:44 am#9

Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3324
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Chap 4 – part 1 :


Hôm nay là thứ sáu, trường của Alisa có cuộc viễn tập của giáo viên và học sinh cuối cấp cho ngày kỉ niệm thành lập trường, nên ngoài những ai tham gia cuộc viễn tập thì tất cả được nghỉ hai tiết cuối. Alisa và Haru cũng được nghỉ, chỉ có Jun không may được chọn nên phải ở lại.


Hai cô bé chọn một quán cocktail cách ngôi trường không xa. Nhiều người chọn đây là nơi huyên thuyên sau giờ học, giờ làm việc. Đây là một quán nổi tiếng với những món ăn chơi của tuổi học trò, bên cạnh đó cũng có rất nhiều các vụ ẩu đả của học sinh lẫn bọn đầu đường xó chợ nhưng vẫn đông khách một cách lạ thường.

Hôm nay quán khá đông những cô cậu học trò…


- Ôi ! Nóng quá đi mất ! – Alisa gào lên đau khổ dù chiếc quạt trần đã được mở hết tốc lực, cộng thêm ly nước cam ép lạnh ngắt bên cạnh.

- Thôi nào ! – Haru vỗ vai an ủi Alisa – Trưa nắng nóng là chuyện bình thường, có gì đâu mà cậu phải gào thét như thế chứ. Ngồi yên như tớ đây nè.


Alisa liếc sang Haru rồi chép miệng. Đúng là Haru đang ngồi yên một cách bình thản nhưng tay cô thì cầm chiếc điện thoại đang mở sẵn hộp thư thoại. Alisa thở dài. Lại anh chàng nào may phước nữa đây… ( sr Haruko nha.. )

- Cậu nhìn gì thế ? –Haru quơ quơ tay trước mặt Alisa.

- À không – Alisa giật mình – chỉ là… à tại hôm nay cậu mặc đẹp quá !


Haru tròn xoe mắt nhìn cô bạn thân của mình rồi che miệng cười. Ôi đời lại có một cô bé “ngây thơ” như thế. Càng nghĩ cô càng không thể nhịn được cười. Haru quẹt giọt nước mặt đọng lại trên khóe mi, vừa khúc khích vừa nói :

- Trời ạ, bạn tôi ơi ! chúng ta vừa đi học về và hiện vẫn còn đang mặc đồng phục – Haru che miệng lại - mà đồng phục nào cũng giống nhau thôi chứ có cái nào đẹp hơn cái nào đâu.


Nói rồi, Haru lại bật cười “tập hai” khi trông thấy bộ mặt đỏ ửng vì ngượng của Alisa. Dù rất hậm hực nhưng Alisa chẳng thể làm gì vì Haru đã nói trúng tim đen của cô. Càng khổ sở hơn là những người trong quán nước đều hướng ánh nhìn kì hoặc của họ về phía cô.

- Thôi mà, Haru – cô giận dỗi cố ngăn cô bạn thân của mình lại.

- Rồi rồi, tớ… tớ… không cười nữa hì – nhìn thấy Alisa có vẻ đã giận, Haru vội vàng nhịn cười dù rất khó khăn.

Thật ra, Haru không có ý cười Alisa vì cô biết Alisa còn trẻ con lắm, chỉ thích chọc phá và ghẹo người khác nhưng… tội thay một điều – Alisa che giấu lỗi lầm rất tệ.

……….


Cả hai tám chuyện với nhau rất lâu, cùng nhìn ngắm cảnh vật qua khung cửa sổ - quán có một sân vườn trồng đầy cây anh đào. Bây giờ cũng gần đến mùa hoa nở. Thấp thoáng đâu đó vài mảnh màu hồng nhen nhóm hiện lên dưới cái nắng như thiu đốt của mặt trời trông khung cảnh không hài hòa nhưng không hiểu sao cả hai cô bé lại thích sự chói lòa của khung cảnh này. Một sự đồng cảm của tình bạn…


Bỗng mọi sự chú ý bỗng chuyển hẳn về phía cửa quán. Chả là có một… à không hai người bước vào – một nam một nữ.


Cô gái trông rất dễ thương. Khuôn mặt thanh tú với đôi mắt màu tím huyền ảo cùng những lọn tóc vươn màu vàng óng mượt mà tuyệt đẹp. Đi cùng cô là một cậu thanh niên lịch lãm với đôi mắt màu đỏ mang âm hưởng của kẻ phong trần hệt một “sát thủ” đầy lạnh lùng và mê hoặc. Đâu đó vang lên vài tiếng trầm trồ khen ngợi của bọn con gái lẫn con trai ( oát đờ =]]~). Alisa chẳng mảy may để ý đến điều đó, chỉ cặm cụi vào ly cam ép mát lạnh của mình. Haru thì ngược lại – cô chăm chú nhìn hai người đó, không phải vì bị mê hoặc bởi ánh mắt màu đỏ đậm chất “sát thủ” kia, mà vì… lòng cô chợt xuất hiện một cảm giác bất an lạ lùng.


Người thanh niên kia kéo ghế mời cô gái đi cùng mình ngồi – trông cả hai hệt như một cặp tình nhân ( Tsu tha cho tớ =]] ), Haru nghe thấy tiếng bức bối của vài nữ sinh bàn kế bên. Sau đó, anh kéo chiếc ghế ngồi đối diện cô gái ấy, vì hơi xa nên Haru chẳng nghe họ nói gì nhưng cô nhận thấy hai người đó nói chuyện với nhau trong bầu không khí hết sức lạnh nhạt - anh nói thì cô đáp, cô nói thì anh đáp – hệt một cuộc họp hơn là nói chuyện xã giao…

- Áh !!! – giọng Alisa thét lên bên tai kéo cô về thực tại – mau về thôi, quá trưa rồi. Ôi không ! Anh Jun sẽ mắng mình chết mất. Haru, mau lên mau lên !

- À ờ…


Không để Haru nói gì, Alisa vội kéo tay Haru đi vội. Nhưng chỉ vừa mới đứng dậy, Alisa đã đựng phải người nào đó làm cô mất thăng bằng và tất nhiên, theo lực hút của trái đất, cô ngã về phía sau. Chợt một bàn tay nhanh chóng nắm lấy tay cô kéo lại.

- Ấy ! – người vừa va phải cô và cũng là người kéo cô lại bình thản lên tiếng – cô bé có sao không ?


Alisa vội lắc đầu, hai bím tóc đưng đưa trông cô lúc này rất đáng yêu. Bình thường cô luôn xõa tóc nhưng vì tiết trời quá nóng nên vừa nãy Haru đã giúp cô thắt bím.

- Vậy thì tốt rồi – người đó xoa đầu cô – Sau này nhớ cẩn thận hơn đấy !

- Xin lỗi và cũng rất cảm ơn anh… - Haru chen ngang cuộc nói chuyện của hai người. Không phải vì vội mà vì… người đó chính là người có đôi mắt đỏ mà cô đã chú ý nãy giờ. – Chúng tôi phải đi vội. Phiền anh tránh đường có được không ?

- Rất sẵn lòng – anh ta mỉm cười – nhưng có thể cho tôi biết tên hai cô bé không ?

- Em là Alisa. Còn bạn ấy là Haruko-chan, tên thân mật của bạn ấy là Haru. – Alisa giơ tay tinh nghịch, cô bé rất thích quen bạn mới nên thường không chú ý gì ngoài việc làm quen với người khác.

- Hai cái tên rất đẹp.


Anh chàng ấy lại mỉm cười, nụ cười ấy làm Alisa có cảm giác lạ lạ, cô bất động vài giây, sau khi lấy lại tinh thần cô định hỏi tên anh ta nhưng lại bị Haru kéo đi.

- Cậu mà còn ở đó nữa là anh Jun lôi tụi mình ra đánh đòn hết á !


Như chợt nhớ lại, Alisa chạy theo Haru. Cô thấy tiếc vì không thể nói chuyện với anh chàng kia nhiều hơn được. Vừa mở cửa bước ra thì Alisa nghe tiếng anh ta nói vọng ra:

- Tên tôi là Arsha. Hẹn gặp lại em nhé, cô bé hai bím tóc.


Alisa chỉ kịp quay lại nở một nụ cười với anh ta rồi mất dạng sau cánh cửa quán.

- Hay nhỉ ? – cô gái đi cùng Arsha lên tiếng - Chỉ mới vài câu đã hút được hồn phách của cô bé.

- Hey ~ chẳng phải đó lại là điều mà ta… à không, chúng ta mong muốn sao, Dream ?


Một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên môi họ nhưng ngay lập tức biến mất khi cánh cửa đột nhiên mở ra. Là một cô gái. Mái tóc xanh đung đưa theo nhịp chân cô bước, ánh mắt vô cảm hướng về phía trước một cách nghiêm nghị. Chiếc túi nhỏ đeo bên hông làm cô trông rất dễ thương. Cô bước đến chỗ Arsha, ngước nhìn anh hồi lâu. Không khó để nhận ra… đó chính là cô gái trong Ủy ban an ninh mà Jun đã gặp.
- Có chuyện gì à, Mizu ? – Arsha hỏi cô ta, dường như hai người đã biết nhau từ trước.

- Cái này… cho anh.


Cô lấy trong túi ra một lá thư có đính chiếc tem hình một bông hồng đen nổi trên mặt nước rồi đưa cho Arsha. Anh mỉm cười – nụ cười ẩn chứa một điều gì đó khó hiểu.

- Đi thôi !!! – Arsha xoa đầu Mizu thay lời khen ngợi. – Đi về “nhà” của chúng ta nào !!!


Dream và Mizu đi theo anh mà chẳng nói một lời nào cả. Cả ba rời khỏi quán, lên một chiếc xe đậu gần đó, họ đi về phía ngoại ô thành phố.


---o0o---



Cách thành phố không xa, là một cánh đồng trải dài một màu xanh của mạ non. Nơi mà người ta chỉ nghĩ tới sự an bình và thanh nhàn… nhưng có thật sự là vậy không, hay…


Giữa cánh đồng là một căn biệt thự cổ đã bị bỏ hoang từ lâu - người ta đồn đây là nơi ở của yêu ma vì trong nhà thường xuyên xuất hiện những cái bóng lướt qua lướt lại bên khung cửa sổ - hôm nay, bỗng vang lên từng đợt những thứ âm thanh quái dị như tiếng cười của ai đó…


___________________

Các bạn còn lại sẽ xuất hiện ở part 2
Mong mọi người ủng hộ tớ...


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here


Được sửa bởi Carol Rido ngày Sun Feb 24, 2013 8:15 pm; sửa lần 1.

Sun Feb 24, 2013 11:08 am#10
FLAKY CHAN
Member

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 8
BKGC BKGC : 1482
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : Nhà của ta!
Stt : 6996~ D18~ 10051~ My Love~

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Carol-sama viết hay ghê
Tiếc thật, lúc em vào thì khoá sổ mất rồi :thatvong:


Chữ ký của FLAKY CHAN

Sun Feb 24, 2013 12:17 pm#11

Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1664
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Gomenasai~
Bây giờ mới vào com được...
Tớ xin lỗi cậu nhiều lắm~*lạy*
Chap hay neh~
Nhưng hình như thoại hơi nhiều,nhỉ?
Thôi, cố gắng lên nha cậu~
Hóng chap mới~*chạy*
P/s: giựt tem ah~^^


Chữ ký của Yuki Watanabe





Sun Feb 24, 2013 2:25 pm#12

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10304
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Mình lấy phong bì nhé

Biết nói sao nhỉ? Nhận thấy mấy cái hint ở đây, nổi bật nhất là JunxAlisa và JunxMizu (nếu như cô bé người của ủy ban trường kia là Mizu) =))

*khịt khịt* ôi cái mùi nguy hiểm ~ không biết Cá sẽ phát triển câu chuyện như thế nào, nhưng mình tò mò lắm ah~ căn bản nhà mình vốn toàn trò ma quái mà, chẳng biết rồi "cái đám" phản diện kia sẽ bày ra trò gì với nhân vật chính nữa =))

Bé Alisa dễ thương quá đi ah^^

Cơ mà mình tưởng Ash nii mắt đỏ chứ :hoi:

sau bao nhiêu lâu không có chap, bạn trở lại với khả năng vẫn tốt như ngày nào^^

Cơ mà Cá sắp thi lên cấp đúng không? Cố gắng lên nhé :-D


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sun Feb 24, 2013 8:29 pm#13

Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3324
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

@Flaky : thanks cậu đã ủng hộ mình ^^ mình không biết là cậu cũng muốn tham gia vào fic nhưng vì tài sức có hạn nên tớ chỉ thêm vài nhân vật thôi. Mong cậu thông cảm, hẹn cậu fic sau nhé !!! Hi vọng cậu tiếp tục ủng hộ fic của mình !!!

@ Miku : không sao đâu, tớ cũng thanks vì những góp ý của cậu, thật ra tớ đã lượt bớt thoại rồi mà nó vẫn nhiều như thế Ọ_Ọ chán thật đấy !!! Nhưng mong cậu tiếp tục ủng hộ tớ. Cứ việc chém thoải mái nhưng đừng chém quá, tớ... chém lại đấy =]]~

@Dương : ấyi, tớ nhầm. Mắt của Arsha là màu đỏ * gãi đầu * đã edit lại. Chắc bị liệu màu mắt của Mas-chan trong fic của Dương rồi =]] mà Dương cứ nói quá, phong văn của tớ đang xuống dốc rất nhiều... * thờ dài * hi vọng không làm mọi người thấy chán... mà nói thật tớ cũng chẳng biết phải phát triển fic theo chiều hướng nào nữa =]] mấy cái hint đó cũng đủ làm tớ nhức đầu rồi =]] à thanks vì lời chúc của Dương nhé !!


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Wed Feb 27, 2013 1:24 pm#14

Mizu Lucifer
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcGo go, Miku!
::
Bình MáuSenbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6269
BKGC BKGC : 8933
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Thế giới của nước
Stt : Trong cái thể giới giả tạo thế này, tôi biết tin ai bây giờ ~~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

ngóng chap của ngươi hoài mới dc xem ~ thiệt là mỏi cổ ah~

ta lười dò lỗi type quá ~ nhường lại cho Alisa vậy ~ ngươi nên mừng đi =))

ừ thì văn phong vẫn rất là tốt ~ chắc chắn là giỏi hơn ta ~ tích cực phát huy ~

nhanh ra chap mới ~ ta ngóng ah~

p/s: ta muốn có thêm đất diễn *giãy*~


Chữ ký của Mizu Lucifer


Wed Feb 27, 2013 4:54 pm#15

Ayumi Fuuko
Bakugan Legendary

Pet
::
::
Art Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 352
BKGC BKGC : 3458
Điểm đóng góp : 2
Stt : I've Changed... Because I Love You ♥♥♥ My Sweetheart ♥♥♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Nya ~

Carol viết hay quá cơ ~

Tuy miêu tả không được nhiều nhưng vậy là hay rồi nah ~

Hóng chap mới cậu nhiều lắm nhé


Chữ ký của Ayumi Fuuko


B-set by Kumiho

Thu Feb 28, 2013 6:48 pm#16

Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1664
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

@Carol: haha~
Đừng lo~
Tớ chém lẫn troll đều rất dở ah~^^"


Chữ ký của Yuki Watanabe





Wed Jan 01, 2014 10:47 pm#17

Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3324
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Chap 4 – part 2 :

Gió bắt đầu thổi làm bay mái tóc xõa dài của Alisa, cô đang ngồi trên chiếc xích đu trong vườn hoa với vài thứ suy nghĩ mông lung. Đôi mắt cô ủy mị nhìn ngắm những đám mây cao trên bầu trời xanh thẳm. Khuôn mặt trắng hồng phụng phịu vẻ mơ hồ khó tả, đôi tay cô nhẹ nhàng mân mê tách hồng trà còn ấm. Trong cô lúc này thật dễ thương, không tinh nghịch, không quậy phá như bình thường mà thay vào đó là sự ngây thơ, thùy mị hệt một thiếu nữ. Trong đầu cô cứ tự hỏi tại sao mây có màu trắng lại ôn hòa, hiền dịu như thế. Còn mây màu xám lại mạnh mẽ, bí ẩn thế kia. Đó là bản năng chăng ? hay còn điều gì khác ảnh hưởng tới nó ? Cô đang suy nghĩ thì giọng một ai đó vang lên.
- Đang nghĩ gì vậy ?

Jun từ đâu bước tới, trông thấy vẻ mặt đó của cô nên tò mò hỏi nhưng đáp lại anh là sự im lặng, thờ ơ của cô em gái. Anh hỏi lại lần nữa và tất nhiên kết quả cũng vậy. Khẽ thở dài ngao ngán, anh lắc đầu, thì thầm tự nhủ:
- Chắc lại mơ mộng về chàng bạch mã hoàng tử nào rồi đây.
- Nói gì chứ ?

Đến lúc này Alisa mới giật mình nhận ra Jun đang đứng trước mặt cô tự bao giờ. Đường chân mày của anh khẽ cong lên, đôi môi kéo dài vẽ nên một nụ cười đầy ẩn ý. Biểu cảm này làm Alisa thấy khó chịu. Nó chứng tỏ rằng cô sắp bị chọc. Cô bực tức đánh vào vai anh rõ đau và nói với giọng lơ lớ, trong trẻo :
- Gì chứ ? Khuôn mặt này là sao ?
- Oa~ mặt em đỏ hết rồi kìa.

Jun bật cười khoan khoái nhìn cô. Hình như lâu rồi cô mới chịu nhún nhường khi bị anh chọc. Nhưng anh lại thích khuôn mặt bây giờ của cô, trông cứ như ly thủy tinh được nung nóng rất mong manh dễ vỡ. Nó làm anh muốn ôm lấy cô mãi không thôi.
- Anh Jun, anh làm gì mà trầm ngâm vậy ?

Alisa nhíu mày. Giờ thì đến lượt cô không hiểu nổi ông anh của mình đang làm cái gì mà nhìn cô chằm chằm. Đừng nói là anh kết cô rồi nha. À thì không thể vì đó giờ anh luôn là người anh “vĩ đại” của cô mà. Cô lắc đầu rồi chẳng nói chẳng rằng, đạp thẳng vào chân anh một cách không thương tiếc.
- Đau… - Jun kêu lên đau đớn – sao đạp anh ?
- Hí hí đó là phí ngắm người đẹp !!!

Alisa khúc khích cười rồi chạy vào nhà tránh “bão” ập đến. Nhưng không như cô nghĩ, Jun có vẻ không tức giận, anh ngồi thừ xuống xích đu. Anh đang nghĩ gì ? có lẽ chính anh cũng không rõ…


----o0o----

- Dream-chan ! – giọng Arsha vang lên trong căn biệt thự bỏ hoang giữa màn đêm lạnh lẽo – kiểm tra thông tin về họ rồi chứ ?
- Có vẻ rồi.
- Tốt. Tôi rất thích cách làm việc của cậu.

Arsha cười. Anh ta ngước nhìn thân hài một cô gái tóc vàng đang in hằng trong đôi mắt của anh. Một nét vẽ của đôi môi làm cô thêm phần ủy mị, trên cánh tay cô là những vết thương còn rỉ máu và chưa lành miệng. Đôi mắt tím vô hồn nhìn kẻ phía trước mình. Với cô thì đây là sự trả ơn chứ không hẳn là phục tùng. Nhưng cô kính trọng con người đó – kẻ đã giúp cô thoát khỏi cảnh ngục tù…

-----Flashback----

- Ông không thể làm như thế
- Tránh ra ôn con

Một người đàn ông to cao đang giành một thứ gì đó được quấn trong chiếc khăn mỏng với một cô gái, cô quá nhỏ bé để có thể thắng ông ta. Điều duy nhất cô có thể làm là gào lên trong hàng nước mắt, da thịt cô bắt đầu nứt ra, máu rỉ xuống nhuộm đỏ ống tay áo nhưng cô vẫn không buông. Thứ đó quan trọng với cô vậy ư ? Bỗng tiếng khóc trẻ con vang lên thổn thức. Hóa ra họ giành nhau một đứa trẻ ? Nghe tiếng khóc cô không thể kiềm lòng, hoang mang và hoảng sợ, cô run lên. Một phút bất cẩn, ông ta kéo được đứa trẻ ra khỏi tay cô.
- Ôn con, nếu không muốn chết đói thì phải giết chết đứa em không mong đợi của mày.

Nói xong, chẳng mảy may, ông ta ném đứa trẻ xuống dòng sông không chút thương tiếc. Cô gái khụy xuống, ngay lúc này đây, cô chỉ có thể ngước mắt nhìn dòng nước siết đang ôm lấy đứa trẻ và từ từ nuốt chửng nó. Hàng nước mắt bỗng ngừng chảy, đôi mắt cô mở to, khóe môi nhếch lên bần bật. Cô ngước nhìn ông ta như thể sẽ cho ông ta xuống mười tám tầng điện ngục… và cô đã làm như thế. Cô chụp được khúc gỗ gãy khá nhọn bên đường từ từ tiến về phía ông tay từ phía sau. Cộng với nỗi căm thù vừa chớm nở, cô đã đâm ông ta, không phải bằng một nhát mà là rất nhiều, nhiều đến nỗi không thể đếm được. Nó cũng giống nỗi hận của cô bấy lâu. Hắn đã hành hạ cô đau đớn biết nhường nào, lại còn giết chết mẹ cô, giờ thì sao ? ngay cả đứa em tội nghiệp của con cũng chẳng tha… Cô hận hắn, nỗi căm hận ăn mòn tâm trí cô. Cô cứ đâm, đâm mãi cho tới khi một người con trai xuất hiện. Hắn cười với cô và đề nghị cô theo hắn. Không hiểu vì sao hắn lại muốn vậy nhưng cô cũng nhận lời vì giờ cô chẳng biết sẽ về đâu. Bằng những thủ thuật nhỏ, hắn đã có kẻ thế thân cho cô nơi ngục tù… và cô rất biết ôn hắn. Kẻ tái sinh sự sống cho cô….

-----Endflashback----


Cổng trường hôm nay đột nhiên đông đúc đến lạ thường, tan học thôi mà, có gì đáng xem chứ không hiểu bảo vệ làm việc như thế nào mà lại để học sinh tụ tập trước cổng trường như thế. Nếu để ý thì ta có thể thấy ở đó toàn học sinh nữ và vài giáo viên nữ cũng ở trong đó. Alisa và Jun thở dài nặng nề khi phải chen qua họ. Jun vì hôm qua thức khuya chơi game, cộng thêm giờ văn, giáo viên khó làm anh không thể tranh thủ ngủ nên anh chẳng quan tâm gì ngoài việc đi ngay về nhà, ăn thật no và nhảy lên giường đánh một giấc ngàn vàng. Còn Alisa, do thức trắng đêm coi phim Hàn Quốc nên hai mắt cô hơi đỏ phải deo kính râm che đi khuyết điểm và mục tiêu bây giờ của cô cũng giống như Jun.

Chợt, từ trong đám đông, một người con trai xuất hiện. Đôi mắt xám lạnh lùng lướt nhìn Alisa, đôi môi nở nụ cười nửa miệng và người đó bước về phía cô. Mọi ánh nhìn đổ về phía con người khổ sở, ngơ ngác không biết điều gì đang xảy ra với mình. Cô níu lấy tay Jun như thói quen…

- Lâu rồi không gặp cô bé ? – người con trai kia cất giọng

Và tiếng reo từ đám đông vang lên đầy ghen tỵ, làm Alisa hoảng loạn nhìn người kia. Trông quen lắm, hình như đã gặp ở đâu rồi, cô vỗ vỗ đầu cố nhớ lại thì chợt hình ảnh người con trai tại quán cocktail hôm thứ sáu hiện lên.

- A~ hóa ra là anh, Arsha !!! – Alisa buông Jun ra, bước lại gần người kia, vui vẻ đáp.

Lại vài tiếng tiếc rẻ vang lên nhưng hai nhân vật chính của câu chuyện tình cảm này hoàn toàn không để ý. Anh ta nhìn cô cười, cô nhìn anh ta rồi cũng cười đáp lại. Chỉ có một kẻ đứng ngoài cuộc không hiểu mô tê gì hết. Alisa như chợt nhớ điều gì rồi cất giọng trong trẻo :

- Anh đến trường em có việc gì không ạ ?  
- À, không có gì đâu em – Arsha cười và đưa tay vuốt mái tóc mượt mà của cô – tóc em hôm nay thẳng nhỉ, cô bé hai bím tóc ?
- Anh… - miệng cô hơi mếu, trông hệt mèo con vừa bị lấy đồ chơi.
- Haha… anh đùa đấy. Thật ra em gái anh học ở đây và anh đến đón nó.
- Em gái anh ? – Alisa tròn mắt – là bạn hôm bữa đi với anh à ?
- Không, đó chỉ là… ờ là bạn thôi. Còn em của anh là…

Chưa nói xong thì một cô gái với mái đầu xanh nước biển từ đâu bước đến, thu hút ánh nhìn của Arsha. Anh ta vừa trông thấy cô thì mỉm cười – lại một nụ cười nửa miệng khó hiểu. Không chỉ có Arsha nhìn cô gái đó, mà còn một kẻ khác đang tròn mắt trước sự có mặt của cô gái.

- Đó là em gái anh, Mizu.

Arsha nói với Alisa với giọng khá lớn như muốn Jun nghe thấy. Anh khự lại, đồng tử giãn ra, hết nhìn cô gái đó, tới nhìn người con trai lạ mặt kia. Trong anh bỗng xuất hiện một cảm giác bất an khó tả.

- Lại đây nào, Mizu !

Arsha gọi to. Hóa ra cô gái đó tên là Mizu, giờ anh mới biết. Cái tên rất đẹp, ít nhất là đối với anh. Đúng là cái tên nói lên con người. Màu xanh cũng rất đẹp. Bất giác Jun mỉm cười. May là không ai trông thấy anh cười, không thì thế nào họ nghĩ anh bị điên hay tự kỉ, khi không cười một mình.

- Onii-chan đến đón em à ? – Mizu chạy đến bên Arsha mỉm cười – lần đầu tiên thấy anh tự giác vậy đó. Còn đây là ?
- Em là Alisa, hân hạnh được làm quen – Alisa vội vàng giới thiệu mình với cô gái
- À, chị là Mizu, em gái của onii-chan. Rất vui quen biết em.

“Onii-chan” ? Hóa ra đây là người mà bọn người lúc trước khiếp sợ, nhưng anh không tìm được bất cứ điều gì đáng sợ nơi anh ta. Có chăng cũng chỉ là cảm giác bất an lạ thường. Anh đang chăm chú quan sát họ thì bỗng chạm mặt Mizu. Cô như nhận ra anh và bước tới :

- A~ tên gây rối, ngươi làm gì ở đây ?
- Tên gây rối ?  - Alisa và Arsha đồng thanh
- Hắn vốn vậy mà~

Mizu nhìn anh nhếch môi cười.  Trời ạ, chỉ mới gặp thôi đã gọi anh như vậy. Bao nhiêu thiện cảm nơi anh lúc trước đối với cô biến đâu mất và thay vào đó là sự uất ức. Anh nghiêng đầu, nheo mắt nhìn cô như thể sắp nói “ muốn gì hả ?”. Như hiểu ý, cô mỉm cười. Bàn chân ngọc ngà của cô giơ lên và nhẹ nhàng hạ cánh trên chân anh một cái đau điếng.

- Cô làm cái quái gì vậy ? – Jun nhăn nhó – Muốn chết à ?
- Chính anh mới là kẻ muốn chết – Mizu gằn giọng – muốn vào uống trà với hội đồng kỉ luật à ?

Jun đơ người vì chợt nhớ rằng cô là người của hội đồng. Khẽ thở dài, anh nhìn cô rồi nhìn người con trai mà em gái anh vừa lia thia đủ thứ.

- Tôi đang vội nên tạm tha cho cô đấy ! – Jun bước qua, cố tình va vào vai cô như cố ý khiêu khích – lần sau gặp lại nhé~
- Anh…

Mizu bực bội, có lẽ cô sẽ ăn tươi nuốt sống anh ngay lúc này nếu không có ai ở đây. Về phần Alisa, cô vẫn luyên thuyên với Arsha sau một lúc ngỡ ngàng vì Jun và Mizu có quen biết. Jun bước về phía Alisa, kéo tay cô và nhìn người con trai kia, nói :

- Chúng tôi phải về, phiền anh tránh sang một bên nhường chỗ cho chúng tôi đi. Được vậy thì tôi rất cảm kích.
- Ok. Nếu cậu muốn.

Arsha lại cười và bước sang một bên. Sao mà anh ghét cái nụ cười của anh ta quá, nó làm anh thấy khó chịu và bất an thế nào ấy. Nhưng cũng kệ. Bụng anh bắt đầu đánh trống reo hò rồi, cần về để bổ sung năng lượng và ngủ bù hôm qua. Thế là chẳng nói chẳng rằng anh kéo Alisa đi mặc cho cô ú ớ chưa kịp chào Arsha và Mizu.

“ Làm cái gì mà tỏ ra thân thiết với người khác thế hả ? Thật khó chịu. Còn cả con ta nữa, tưởng là ủy viên hội đồng thì tôi sợ chắc. Đừng có mơ !!!”


Jun bực tức với những dòng suy nghĩ hỗn độn. Gió ngừng hẳn giống như báo hiệu cho một cơn bão sắp ập đến. Những tia nắng cuối cùng cũng mờ dần, ẩn vào phía sau áng mây màu xám u ám kia, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống nơi thành phố đã thanh bình từ rất lâu này.

Liệu có chuyện gì sắp diễn ra không ?...

--------


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Sat Jan 04, 2014 8:35 am#18

Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3324
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Chap 5 :


Giữa màn đêm lạnh lẽo tại nơi lưu giữ thân xác những người đã khuất, có hai bóng đen in hằn trên nền đất lạnh tanh của khu nghĩa địa hoang vu. Đâu đó tiếng quạ kêu oai oái như ai hát khúc oan tình. Gió lạnh lùng thổi từng cơn buốt giá vào hai con người kia. Phất phơ vài lọn tóc tím bay theo chiều gió thoảng, lùa vào vạt áo, ôm lấy khuôn mặt trắng nõn nà của thân chủ. Đôi mắt cùng màu hướng về phía một bia đá với những dòng chữ nhạt nhòa, một màu tím sâu thẳm ánh lên sự đơn côi, chan chứa vẻ suy tư nặng nề. Chốc chốc lại long lên trông yếu đuối đến lạ lùng.

Sự cô đơn đáng sợ vậy ư ?

Bất giác, giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má hơi ửng. Người bên cạnh cô vội vàng nắm lấy tay cô như muốn nói rằng : “Đừng lo! Đã có tớ ở đây với cậu rồi”. Mái tóc xanh nhẹ nhàng đung đưa theo nhịp điệu hoạt động của cơ thể, kèm thêm một nụ cười trong vắt như một thiên thần làm lòng cô ấm lại. Người đó là một trong những người yêu thương cô nhất, nàng luôn hiền hòa, ân cần như một người chị đối với em gái mình. À, cô cũng từng có một đứa em trai rất sức dễ thương, một người chị luôn quý mến cô và một người mẹ ngày đêm lo lắng cho cô đủ điều. Cũng như cô, nàng từng là một cô bé bình thường sống một cuộc sống cũng rất bình thường bên gia đình nhỏ bé của nàng. Có lẽ nàng đã từng hạnh phúc hơn rất nhiều người trên đời. Ấy vậy mà cái thế giới bất công kia lại nhẫn tâm tước đoạt đi tất cả. Làm cô và nàng phải tha phương, nhưng cũng chính điều đó đã dẫn đến cuộc gặp gỡ giữa hai con người bất hạnh. Dù nàng quá yếu đuối để làm điều đó nhưng lại không bao giờ rời xa cô. Và cô rất biết ơn bởi điều đó. Nhưng cũng phần nào là nhờ vào con người đó…


Cô đã thề rằng sẽ không bao giờ tha thứ cho cái thế giới thối nát, đầy những điều bất công này. Đôi mắt tím sâu thẳm nhẹ nhàng khép lại, khóe môi cô khẽ cong lên, vẽ nên một nụ cười khinh bỉ.


“Người là vầng trăng
Soi sáng địa ngục
Người  là cơn gió
Mang đến niềm vui”



Những câu hát như nhảy múa trong đầu cô. Cô khinh tất cả mọi thứ trên đời này và sẽ tự tay mình hủy hoại chúng để trả ơn người đó… người đã đưa cô quay về từ địa ngục…


-----Flashback----


Giữa biển máu mênh mông, một cô gái lẻ loi đứng yên bất động. Quanh cô là những xác người đã nguội lạnh từ lâu. Mùi thối rữa bắt đầu hắt lên gọi mời đàn quạ đến chén bữa no nê. Chúng thi nhau rỉa những xác chết cho đến khi chỉ còn vươn vấn vài mảnh thịt và xương. Hồi hôi thối kèm theo tiếng kêu oai oái đó làm con người ta khó chịu đến nỗi buồn nôn. Nhưng cô gái kia vẫn ở đó, ở cạnh ba xác người đã mất đầu… một bước cũng không rời. Khuôn mặt cô không một giọt máu, đôi bàn tay run rẩy, khóe mắt cay cay, nước mắt cứ tuông như muốn rửa trôi nỗi đau đang dày vò cô lúc này. Giá mà cô không trốn đi chơi ở thảo nguyên Imhajichi bên kia ngọn núi phía Tây hùng vĩ, giá mà cô về sớm hơn, giá mà cô không như thế,… hàng trăm câu “giá mà…” cứ chen chút nhau chiếm lĩnh tâm trí cô.


“Ngốc thật ! nếu có ở đó thì sao ? liệu ngươi có thể chống lại bọn cướp cuồng dã đó không ? và liệu ngươi có còn giữ được mạng như thế này không ?”

Trước mắt cô, bỗng xuất hiện một con người lạ mặt, đôi mắt cùng màu với cô nhưng vô hồn hệt những kẻ bất cần. Chúng ngao ngán nhìn cô đắm đuối. Trông cách ăn mặc kì dị nhưng rất sang trọng đó thì chắc hẳn là một kẻ giàu có. Đôi môi chốc chốc lại nhếch lên nụ cười ma quái tạo cho khuôn mặt một nét đẹp mang chất phong trần đến lạ lùng. Mái tóc màu nắng óng ả thả dài đến gối làm cô càng bị cuốn hút bởi con người đó. Như ma xuôi quỷ khiến, cô hỏi người đó trong vô thức :

“Cô là ai ?”

“Ta sẽ trả lời sau khi ngươi trả lời ta một câu hỏi”

“Câu hỏi ?”

“Ngươi có muốn theo ta không ?”

“Ơ… tôi…”

Cô ngập ngừng lộ rõ vẻ băn khuăn nhìn người trước mặt. Kì lạ thật, một con người mà cô không hề quen biết lại đưa ra cái đề nghị hoang đường đó. Nhưng không hiểu sao lòng cô cứ thôi thúc mình đồng ý. Còn trực giác lại mách bảo cô nên từ chối. Đầu óc cô rối tung lên với những suy nghĩ hỗn độn như tơ vò. Cái cảm giác khó chịu len lỏi vào tim cô, ra sức cào xé khiến cô càng lúng túng không biết trả lời thế nào. Chợt, người kia quay lưng bỏ đi và không quên nói vọng lại.

“Ta không có kiên nhẫn. Nếu ngươi không thích thì ta không ép.”

“Khoan đã… tôi… tôi sẽ theo cô mà…”

Từng chữ từng chữ thốt ra từ miệng đều là do sự hoảng sợ thôi thúc cô trả lời. Cô sợ bị bỏ rơi… Dù mới gặp lần đầu một con người quái dị như thế này, nhưng cô lại có một cảm giác thân thiết. Sự đồng cảm chăng ? Không hẳn. Đó là một điều gì đó mà cô khó giải thích được ở người con gái này. Một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt ấy, bàn tay thanh mãnh của người đó chìa trước mặt cô như muốn gọi mời. Cô ngước nhìn người đó hồi lâu và đưa tay chạm lấy tay người đó.

“Từ giờ ngươi sẽ là của ta”


----Endflashback----


Tại ngôi biệt thư cổ kính kia, vẫn là ánh mắt xám ma quái, vẫn là cái nhìn xuyên thấu tâm can con người, vẫn là cái điệu cười nửa miệng đáng sợ của người đó. Hắn đưa tay xoay xoay quả địa cầu ẩn dạng dưới mấy lớp bụi dày trên chiếc bàn làm việc đã sờn màu. Vài quyển sách được xếp gọn ở một góc bàn với những dòng chữ ngoằn ngoèo, những hình thù quái lạ. Chẳng ai hiểu quyển sách đó nói gì, cũng chẳng ai biết những hình vẽ kia ám chỉ điều gì. Chỉ có hắn ta hiểu, chỉ mình hắn ta biết bí mật của nó. Vì quyển sách đó vốn là của hắn.


Quyển sách hắn đã thất lạc từ 3000 năm trước…


Vài tiếng va chạm giữa hai vật thể lạ vang lên, âm vang nhẹ tựa lông hồng, phản phất tựa làn gió và trong suốt như nước biển. Nhưng chúng làm sao có thể thoát khỏi đôi tai của hắn. Môi khẽ hắn nhếch lên, hắn đưa ánh mắt uể oải của mình trông về phía cánh cửa sổ đã mở tự bao giờ. Trên khung cửa, người con gái với mái tóc xanh xõa dài nhìn hắn cười tít cả mắt như thể đã biết trước mình sẽ bị phát hiện. Cô cúi thấp người, nhảy xuống sàn gỗ rồi chạy về phía hắn với cái vẻ nũng nịu tựa đứa trẻ. Với cô, được bên hắn là một niềm vui khoan khoái và là sự an ủi duy nhất sau khi bố mẹ cô qua đời. Còn hắn, hắn luôn cười khi bên cô, luôn cho cô những câu trả lời khiến con tim cô rộn ràng.


“Onii-chan, nếu một ngày em cũng biến mất như bố mẹ thì onii-chan sẽ làm gì ?”

“Tất nhiên là ta sẽ tìm ra em, dù có phải đi đến tận cùng của Trái Đất hay cả điện diêm la.”

“Thật chứ?”

“Có bao giờ ta dối gạt em đâu. Cả ta, em và cả những người đồng hành cùng chúng ta luôn là một gia đình. Một gia đình chống lại thiên hạ...”



Những lời nói đó luôn khắc sau vào tim cô, dù là khi ở cạnh hắn cô vẫn muốn nhớ về nó để chắc chắn rằng đây là sự thật. Cô yêu tất cả những gì thuộc về hắn, bởi hắn là onii của cô và cũng là người thân suy nhất không ai có thể chối bỏ được.


“Dù có thế nào đi chăng nữa thì em cũng sẽ mãi bảo vệ onii-chan, chắc chắn như thế...”


Khẽ thì thầm với mình, cô mỉm cười nhẹ nhàng rồi bước ra khỏi căn phòng mà không hề hay biết rằng mọi điều cô nghĩ, mọi điều cô muốn, hắn đều biết. Bởi hắn là Arsha – một kẻ không phải là con người – nụ cười nửa miệng lại xuất hiện trên gương mặt ấy, gương mặt sở hữu đôi mắt xám u buồn…

“ Điều ta làm liệu có phải vì em không ? hay là vì chính ta ?”


-----------------


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Mon Jan 06, 2014 6:36 pm#19

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10304
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

*bay bay* đọc liền 2 chap dễ gây so sánh ah :3

Chap 5 hay hơn part 2 :3 (với mình) có vẻ vì chap 5 không rõ ràng lắm, khiến người khác phải tò mò, suy ngẫm nhiều hơn? Hai cô gái tóc tím với tóc xanh ở đầu chap, mình không đoán ra được là ai :3

Còn Ars, đến cả Mizu mà ảnh còn không thật lòng thì không hiểu cái âm mưu ảnh đang ấp ủ là cho ai nhỉ X-) ? "Một gia đình chống lại thiên hạ"_thích nhất câu này, nghe có vẻ mạnh mẽ nhưng ẩn chứa bên trong nhiều uẩn khúc :3

Có một vài lỗi chính tả, mình mình lười nhặt :3


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Fri Jan 10, 2014 5:01 pm#20

Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31234
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

lết vào cmt muộn thế này, tội lỗi tội lỗi quá ( ´∀`)
giọng văn cậu khá mượt, tuy nhiên cách thể hiện chưa ổn lắm ( ´∀`)
đôi khi có những điều cậu không cần phải nói ra rõ ràng, chỉ cần miêu tả để người đọc tự biết thì sẽ hay hơn, và giảm sự gượng gạo ( ´∀`)
những khúc miêu tả nội tâm cần xoáy sâu hơn nữa, nhất là khi đó là những khoảnh khắc đã đánh dấu sự lột xác của họ ( ´∀`)
cậu nên xuống dòng nhiều hơn, nó có thể thể hiện được sự ngắt quãng, lặng thinh, sự lưỡng lự và tự dày vò bản thân, hơn là viết liền tất cả vào như vậy ( ´∀`)
[ fic này genre là shoujo hở cậu? ( ´∀`)]


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sun Jan 19, 2014 7:43 pm#21

Mizu Lucifer
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcGo go, Miku!
::
Bình MáuSenbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6269
BKGC BKGC : 8933
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Thế giới của nước
Stt : Trong cái thể giới giả tạo thế này, tôi biết tin ai bây giờ ~~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa
Xem lý lịch thành viên

2 người ở đầu fic ta ko đoán dc là ai ~ hơi bị bí ẩn à nha ~ nhưng chắc chắn là 2 trong số những "người đồng hành" ~

còn 2 người phía sau thì ta quên thế nào cho dc =]] dĩ nhiên là ta và onii-chan rồi XD~

và đọc fic ta cảm nhận dc onii-chan hình như vô tâm vs mọi thứ ~ lợi dụng tất cả để giành lấy thứ mình mong muốn ~ thờ ơ vs vạn vật và chỉ chăm chăm tiến tới mục tiêu của mình ~

thật là đau lòng ah~ TT^TT onii-chan của ta TT^TT

p/s: ta quá lười để dò lỗi chính tả =]] ngươi nên cảm thấy may mắn đi =]]


Chữ ký của Mizu Lucifer


#22
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum fic] Những cơn mưa trái mùa


Chữ ký của Sponsored content

[4rum fic] Những cơn mưa trái mùa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: 4rum Fic-