(4rum fic) 1 chuyến xuyên khôngXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
Sat Apr 20, 2013 10:02 am#26

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31326
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

ờhm trước hét phải nói là rất ấn tượng với hành văn của Miy ~~ câu nào câu nấy đều sặc mùi troll =))))

ờhm phải nói là cái sự thật phũ phàng từ fic cổ trang lần trước nó lặp lại ah ~ vì không thuộc tên nhân vật nên cứ phải lội lại page trước xem =))))

vâng, tôi thích cách Miy miêu tả tôi =)))) thật đúng là ý tôi quá mà =)))) cơ mà đứa nào bảo giọng ta như Chai-en chớ =)))) ta hát phải ngang ngửa Neko-san đó nhoa =)))))))))


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sat Apr 20, 2013 10:06 am#27

avatar
Hino Asa
VIP Mem

Pet
:: Oz & AliceHồng thánh dượcClannad Cat
::
Chia sẻ xảm xúcBình MáuCầu tuyết
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 3479
BKGC BKGC : 5561
Điểm đóng góp : 45

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

@miku + vu: cám ơn hai bạn
@kumi: em chính là người troll nii đó =)))))) ý tưởng là của Miy và cách hành văn là của em =))
Em sẽ dìm hàng nii nặng hơn nữa. Như thế chưa thấm gì đâu


Chữ ký của Hino Asa








Sat Apr 20, 2013 10:36 am#28

avatar
rainbow_wings fly high
VIP Mem

Pet
::
::
Ngôi sao may mắn
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 2097
BKGC BKGC : 2784
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : O w O
Stt : ah ~ mình chỉ muốn thay stt thôi ~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

như đã hứa với Hino-nie hôm qua ~ vào com cho nie ~

*đá đá* nie với Miy song kiếm hợp bích ah ~ troll lợi hại ghê gớm ~

Trích dẫn :
…. ♫ 1 con vịt xèo ra 2 cây súng…♫
bài hát thần thánh thuở non thơ của em ~ *ôm mặt* giờ nó thành cái j thế này ~

Trích dẫn :
-Tất cả tránh ra!

-Vâng, Hồ Điệp-sama!
sao đoạn này em thấy nó troll thế nhỉ =))

Tiểu Điệp ~ *ôm mặt* đọc cứ tưởng đang gọi em gái nào ~ hoá ra là Kumi-nii ~ =))

thật tội nghiệp 344 người đó ~ dám chắc trong đó ko có mình

em hóng chap troll em ~ =))


Chữ ký của rainbow_wings fly high


Sat Apr 20, 2013 10:48 am#29
avatar
Miyami
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 118
BKGC BKGC : 1991
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : chỗ mô đến đc thì đến =))
Stt : Kamen Rider a~ Super Sentai a~ niềm vui của bạn a~

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

@Hino: *đá* bà chỉ sửa lại có đoạn chai-en thâu nhá, hành văn vs tả vẫn là tui mần nguyên bản đóa =)))))
(nguyên bản là: O_o,thôi xong, bạn Điệp vì quá tức tối nên đã phải xài tới giọng hát (khủng bố tinh thần người khác) của mình. Ngay lập tức đã có tác dụng, tất cả ánh mắt đều tập trung lên cậu ta, trông nét mặt người nào người nấy đều như sắp bị tử nạn, chỉ còn nước ngồi chờ chết. Còn chưa hài lòng, Tiểu Điệp lại mở to miệng chuẩn bịtiếp ca khúc tử thần thì bị Nguyệt Linh chặn họng...)

Đính chính là bạn Hino bạn á chèn vô fic bạn vài chi tiết để dìm hàng các mem nặng hơn, còn bạn dìm là dìm nghệ thuật, dìm từ từ và dìm dài dài, cứ an tâm mà hưởng thụ =))))))) (hành văn vẫn là của bạn, và thỉnh thoảng là của Hino, 2 đứa song kiếm hợp bích đi troll mem =))))))


Chữ ký của Miyami

Fri Apr 26, 2013 8:39 pm#30
avatar
Miyami
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 118
BKGC BKGC : 1991
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : chỗ mô đến đc thì đến =))
Stt : Kamen Rider a~ Super Sentai a~ niềm vui của bạn a~

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Chap mới đây bà con.

----------------------------------------------------------Chap 4
Sau 3 giây đơ người, trời đangnắng mà cứ như vừa có 1 trận tuyết lớn thổi thẳng vào mặt mấy đứa, Miy hét lên, phá vỡ sự yên tĩnh đến đáng sợ trên sân trường:

- AAAAAA!!! Tần Chính!!! Ngươi…ngươi sao lại ở đây?

Ngay lập tức, ánh mắt lại chuyển từ “vật lạ” sang dính hết lên người Miy. Jiang hỏi:

- Miy, cậu quen bọn họ?

- Có thể nói là vậy!

Còn Hồ Điệp nhà ta rất hùng hổ,còn tính đập nữa kia, thế nhưng bây giờ lại đứng nhìn như thể vừa bị thần chết lôi hồn đi ấy. Lại còn vô tình phát ngôn 1 câu làm cả bọn suýt nhào vào mà đánh:

- Ngươi thật đẹp! Thật muốn đè ngươi ra mà rape nha~~~

Òa, thật là hiếm nha, đại biến thái của chúng ta bị gắp mất hồn vứt cái “phịch”. Chắc kẻ đã câu hồn của con Cáo này phải thật cao tay nha~ Đành rằng Hồ Điệp trời sinh đã là kẻ háo sắc, nhưng ko phải ai cũng lọt vào mắt xanh… nhầm, mắt đỏ của hắn. Vậy đó là ai? Cái nà ythì phải nhờ Nguyệt Linh rồi. Là 1 cô gái lạnh lùng, có phần vô cảm nhưng lại rất dịu dàng, hiền lành, Nguyệt Linh sở hữu trí IQ trời phú và tài chiến đấu rất cao. Chẳng cần phải phân tích gì nhiều, chỉ cần liếc sơ 1 cái, cô nàng đã chỉ vào Duy Nhất:

- Ngươi! Cẩn thận với hắn (Hồ Điệp) đấy!

Lần này lại đến lượt Jiang há hốc miệng:

- Gì? Tên này á? *nhìn soi mói*Đúng là đẹp thật, nhưng mà nhìn mặt giống hài tử ghê! Vậy mà cũng câu được hồn Tiểu Điệp, ngạc nhiên thật á!

- 1; 2; 3; 4; 5; 6…

Thấy Miy cứ lẩm bẩm đếm trong miệng, Hino ko khỏi tò mò:

- Bà làm gì vậy Miy?

Miy ko nói ko rằng, quay ngoắt lại, mặt hầm hầm sát quỉ đi đến nắm lấy cổ áo Tần Chính, vật qua vật lại mấy hồi.Thấy thằng công hộc máu toe tua, bầm dập khắp người mới hài lòng buông ra, mắt vẫn long lên sòng sọc dọa người, hỏi mà giọng cứ như sắp giết hắn tới nơi:

- Ta đã bảo ngươi yên phận ở nhà, cớ sao ngươi lại cùng các thê tử của ngươi đến đây náo loạn trường ta? Còn nữa, ngươi đã đi những đâu rồi? Lục chủ tử rốt cuộc đang ở đâu? NÓI!!!

Tần Chính liếc mắt qua 6 vị phu nhân cầu cứu, lại bị phản tác dụng, người nào cũng quay mặt đi giả bộ ko thấy. Sáu bảo bối nhà hắn a, muốn phu quân hắn chết trong tay 1 con nhóc còn chưa trưởng thành sao? Thật là tức muốn ói máu mà! Được lắm, để xem lần này ai trị ai, phen này hắn mà ko chỉnh mấy phu nhân nhà, hắn sẽ xuống tóc đi tu đến hết kiếp! Dám bỏ bê phu quân mà chuồn hả???Tốt, lão gia sẽ hảo hảo trừng trị, để xem các ngươi còn dám như thế nữa ko? Miy thấy đôi mâu (mắt) diều hâu dài hẹp cứ đảo xung quanh, ko chịu trả lời, liền lớn tiếng đe dọa:

- Đừng có nghĩ cách trừng trị thất vị chủ tử, hãy lo cho cái mạng ngươi đi! Rốt cuộc ngươi có hay ko nói? Muốn sống? Hay là chết?!?!

- Ngươi… Ngươi đọc được suy nghĩ của ta?

Tần Chính sau khi hoàn hồn mới chú ý, đôi mắt hổ phách của Miy đã chuyển sang màu tím nhạt, dường như ko có tròng mắt. Hắn nào biết, khả năng đặc biệt của Miy có ko dưới 5, 1 trong số chúng là đọc suy nghĩ đối phương, nhờ vậy mà cách giết người của nó cũng rất tàn bạo, bách chiến bách thắng. Chỉ là cái bề ngoài tầm thường thôi, nó mà máu lên thì rất ít người ngăn được. Đầu óc của Tần Chính cũng ko phải là hỏng hóc, biết mình đang nằm giữa thế “ngàn cân treo sợi tóc”, hoàn toàn bất lợi nên cũng chẳng dại mà dây dưa:

- Nào phải ta muốn đến đây náo loạn đâu? Bất quá, 7 bảo bối của ta cứ nằng nặc đòi bám theo ngươi cùng 2 nàng kia, nên ta mới bất đắc dĩ phải làm theo. Trong lúc tới đây, ta đã đi qua 1 biệt uyển toàn dược thảo và hoa lạ. Tiểu Lâm cứ đòi vào xem cho bằng được, khả ta ko thể để hắn lại lệ rơi như vũ bão, đành phải theo hắn vào dược uyển 1 lát a~~~

Miy sửng sốt, đơ ra 1 chút…Chết rồi chết rồi… Tên này đã vào vườn dược sao… Á Á Á, đại họa, đại họa a!!!Phen này trường lại lâm vào cảnh thảm sát của 2 tháng trước rồi. Asa- nee lại ko ở đây, làm sao bây giờ!!! Nhìn cái bộ mặt nghệt ra, tái mét đến ko còn giọt máucủa Miy, Ann cũng hốt hoảng theo:

- Xảy ra chuyện gì? Miy? Miy?Đừng dọa bọn này chứ! Ê! MIY!!!

May nhờ tiếng hét của Ann giúp con bé lôi hồn trở lại xác. Nó lắp bắp vài tiếng, nói 1 câu ko hoàn chỉnh:

- Vườn…Mau…mau…mau…mau ĐẾN VƯỜN DƯỢC AAAAAA!!!

-WTF??? Cái zề? Vườn dược làm sao?

- Linh Thủy, Jiang mau đến vườn dược…

Còn phải nói, 2 người kia đã sớm mất dạng từ thuở nào. Chẳng ai dám đoán trước được sẽ xảy ra chuyện gì. Chỉ thấy 2’ sau, đã truyền đến 1 âm thanh chấn động toàn trường, nóc và cửa ko gió mà bay, cây kiểng quý của thầy cô cũng theo phong trào mà tan nát:

- AAAAAAAAAAAA!!! (1 tràng dài n chữ A =))) Thảo dược, thảo dược thân yêu của tôi!!! Kẻ nào, là kẻ nào!!! Ta giết!!! TA GIẾTTTTTTTTTT!!!!!

- Trời ơi, Tần Chính, ngươi gây họa lớn rồi! Còn ko mau đi. Lần này có lẽ ngươi sẽ thành thịt vụn như chúc (cháo) đấy!

Miy còn chưa kịp chưởng bay TầnChính và đưa lục vị chủ tử trốn đi lánh nạn, đã nghe thấy từ phía sau tiếng thở phì phì, quay đầu lại thì thấy đại ma đầu gặp thần giết thần, gặp quỷ cũng chém,trong mắt vương đầy những tơ máu đỏ ngầu, sát khí cuồn cuộn, tưởng chừng như có thể đè chết bẹp dí tên nào dám to gan lại gần. Hồ Điệp vẫn đang mân mê ngắm “người đẹp” nãy giờ, chợt nhận thức được sự nguy hiểm đã tới gần, vội vàng ém mất ngũ chủ tử chuồn đi, trốn ra phía sau tường rào…

- Uy, ngươi làm cái gì?

- Làm uke ta nha!

- Di…”uke” là cái quái gì?

- Thì là “thụ”, là vợ đó!

Duy Nhất sững sờ chốc lát, đúng là hắn ngốc thật, nhưng cũng ko đến nỗi ko hiểu Tiểu Điệp nói gì. Máu nóng nổi lên, hắn giơ chiết phiến ra, “phật”, “vút”, tiếng kim châm xé gió lao đi thẳng tiến đến đại seme đang nghệch mẹt ngắm hắn:

- Ta ko rảnh để đùa vớingươi! Ngươi cút! Nói cho ngươi biết, ta đã có lão gia, ngươi đừng hòng dụ dỗ!

Ngũ chủ tử phun ra 1 câu nhẹnhàng, qua tai Hồ Điệp liền như sét đánh cái “đoàng!” vào người hắn(Điệp). Tiểu Điệp bừng tỉnh mộng đẹp, đôi huyết nhãn lóe lên tia nguy hiểm:

- Trước nay ta chưa từng biết đến 2 chữ “thất bại” là gì đâu. Lão gia à? Ta-sẽ-giết-hắn!

- Ngươi dám!!! Ta tru di cửu tộc nhà ngươi!

Duy Nhất lớn tiếng đe dọa, nhưng chúng ko thể đến tai Tiểu Điệp vì cậu ta đã phót sang tường phía bên kia tham chiến, hại hắn phải chật vật lắm mới trèo vào được trường (bạn Nhất vì cứu thằng công Tần Chính chết tiệt trg trận đánh sinh tử nên bị mất hết nội công + bạn ý ko bik võ). Đã vậy, 1 giọng nói trầm trầm lạnh lạnh như bão tuyết thổi vang lên làm hắn lạnh hết cả da đầu:

- TẦN-CHÍNH!!! Thì ra là ngươi! Dám dẫm chết mấy hàng thảo dược của ta!!! TA GIẾT!!! TA-GIẾTTTTTTTT!!!

Jiang vừa dứt lời, 1 trận cuồng phong nổi lên, cuốn lấy tất cả xoay vòng vòng trên không. Này đâu phải là người a, nói là đại ma đầu thì ít ra còn tin được. Tam chủ tử Bạch Vân Phi nheo mắt, cố gắng nhìn kỹ Jiang. Quái lạ…lãnh diện (khuôn mặt) này sao quen quá! Đúng rồi! Là hắn…là hắn… Vân Phi sắc mặt tái mét, quay qua Tần Chính sắc mặt cũng ko khá hơn là bao:

- Uy, lão gia… Tên kia…tên kia…Hắn không phải là kẻ đã làm ngươi bị phế hết võ công sao?

A Kiệt cũng nhảy vào:

- Đâu? Hắn đâu? Ta sẽ giết hắn báo thù cho ngươi, đại ca!

Trong cả đám, chỉ có Kỳ Nhi là sắc mặt lạnh lùng ko đổi. Bản lĩnh phi thường và lòng tự trọng của 1 đại chủ tử ko cho phép hắn mềm lòng hay tỏ ra sợ hãi. Hắn chỉ nhẹ nhàng nói:

- Là Khải Tinh Di? Đúng là lãnhdiện giống hắn, nhưng tên này thanh tú hơn nhiều. Vả lại, Khải Tinh Di sẽ konổi cơn mà tư sát phân loạn (chém giết lung tung) chỉ vì mấy cây dược thảo như thế này. Lão Tam, thú vui của ngươi là săn bắn, hẳn là phải tinh tường hơn những người còn lại chứ!

- Ơ…Ta…ta chỉ là nhầm lẫn…

- Lão gia! Cẩn thận!!! Có ám khí!!!

Này thì đứng ko chú ý này. Suýt chết! Mới rồi Jiang tung ra 1 đống ám khí tẩm kịch độc, chỉ cần sướt 1 chútthôi là đã đủ chết 1 đô vật hạng nặng rồi. Cũng may Duy Nhất cũng là kẻ dụng độc, người qua mắt được hắn ko nhiều, nên Ngũ chủ tử đã giúp lão gia hắn thoát chết trong gang tấc. Linh Thủy vừa bay từ vườn dược ra, 1 tay ôm ngang Lục chủ tử đã bị dọa cho sợ đến khóc nấc lên, đôi môi nhỏ ko ngừng la hét:

- Jiang! Jiang! Cậu mau dừng tay! Trường học sắp thành bãi xử lý rác rồi! Nguyệt Linh, cậu thông minh lắm mà. Nghĩ cách gì ngăn Jiang lại đi chứ!

Nguyệt Linh cũng đang bối rối, cô chưa bao giờ thấy Jiang ghê gớm hơn lúc này. Nghĩ tới Hồ Điệp có khả năng thôi miên và sai khiến, cô bạn vừa né ám khí vừa tiếp cận Tiểu Điệp:

- Nè! Cậu mau thôi miên hắn đi Hồ Điệp!

Lách 1 đống đạn đồng + kim độc phóng tới như vũ bão, Hồ Điệp bĩu môi:

- Ko thể được! Tôi ko thể thôi miên cậu ta lúc này, sát khí quá nặng sẽ làm hỏng mắt tôi mất. Vả lại,Jiang di chuyển nhanh vậy, làm sao tôi bắt kịp? Tốt nhất là cô nên đi nhờ Asa đi, đàn chị lớp năm thứ 5 của dãy đặc biệt đấy! Hino cũng biết kìa.

Hino-chan? À, đúng rồi! Kếnày dù không chắc sẽ thành công 100%, nhưng có lẽ cũng làm cho Jiang bình tĩnh lại phần nào…

- Hino-chan! Cậu biết chị Asa đúng ko? Mau, mau biến hình thành chị ấy đi… và khuyên Jiang dừng lại!

Hino cùng Miy và Ann đứng đánh bay ám khí + súng đạn, chắn ko cho ác quỉ tiếp cận Tần lão gia và lục vị chủ tử từ nãy giờ đã thấm mệt, thấy Nguyệt Linh đưa ra ý tưởng ko tồi, liền vội vàng triển khai năng lực đặc biệt của mình:

- Biến thân!!!

Trong chớp mắt, trận cuồng phong dần dừng lại, sân trường lại rơi vào ko khí u ám, trầm lặng quỉ dị. Nơi Hino vừa đứng đã hiện ra 1 cô gái xinh đẹp, sương mù nổi lên làm cho hình ảnh càng mập mờ, mỏng manh, tưởng chừng như chỉ cần 1 cơn gió nhỏ cũng sẽ làm cho chúng tan biến mất. Jiang lắp bắp vài tiếng:

- Chị…Chị Asa…

- Jiang! Mau dừng lại đi! Ta ko muốn em như thế này đâu!

Jiang dần bình tĩnh lại,đường tơ máu trg mắt cậu cũng rút dần, trả lại 1 khuôn mặt lạnh lùng, xinh đẹp vốn có. Sương mù cũng dần tan, thân ảnh biến mất, chỉ thấy Hino đứng thở hồng hộc:

- Tốt…tốt rồi! May thật!

- Các cậu… hừ! Các cậu lừa tớ.

- Zề! Mún bọn nài tường thuật trực tiếp lại cậu đã phá trường như thế nào hả?

Trong khi bên này đứng xỉa xói Jiang, thì ở phía kia, có 4 người – trừ Kỳ Nhi và A Kiệt, đang đứng há hốc miệng. Đây là cái thời đại gì thế này a? Cung tên, gươm, kiếm còn chấp nhận, đàng này… có cả cái thứ vừa giương đã phát ra tiếng nổ như sấm! Loạn, loạn hết rồi, gì mà nữ nhân còn ghê gớm hơn cả nam nhi, tài phép biến hóa xuất quỷ nhập thần, trẻ con chưa trưởng thành đã khủng bố hơn cả 200 vạn cấm vệ quân a! Đó là còn chưa nói đến việc dụng độc ko thua kém Dược vương nha~ Rốt cuộc thì… họ đã lạc đến nơi nào vậy AAA!!!
-------------------------end chap 4-----------------------


Chữ ký của Miyami

Fri Apr 26, 2013 9:18 pm#31

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1756
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Hay hay!!
Em kết chap này ah~
Chỉ đúng nhỉ?^^
Cơ mà có hơi dìm Kumiho-senpai quá ko nhỉ?
Ah,
Em giựt tem chứ nhỉ?*giựt**chạy*


Chữ ký của Yuki Watanabe





Sat Apr 27, 2013 10:55 am#32

avatar
arisu_darkon
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 551
BKGC BKGC : 2270
Điểm đóng góp : 16
Đến từ : Vùng đất đầy Dứa và Sẻ.
Stt : Giai đẹp giai đẹp giai đẹp é vờ ri que \=w=/

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Chap hài ghê luôn, thích nhất cái đoạn giải thích chữ uke cho Duy Nhất. Nói thẳng như đúng rồi (mà đúng thật mà) thế này công nhận chỉ có Kumi sama à nha.

Cuộc sống của bộ 3 này là hơi bị rồi rắm rồi à nha, giống cuộc sống của Creo san trong fic mình khi Kumi sama xuất hiện *hồi tưởng*

Xin lỗi vì có đăng kí mà chap này mới com được cho bạn nha. Bận thi cử quá mà, mà cái bào giáo toán lại cứ kì kèo mình thi olympic toán nữa cơ cho nên hơi khổ. Vô hè mình sẽ cố com cho fic thường xuyên.

Ngày lành~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Chữ ký của arisu_darkon

Thời gian biểu của bạn:

Từ 6am đến 6pm, bạn là bao bạn nữ bình thường như ai.

Từ 6pm đến 6am hôm sau, bạn là con điên chính hiệu, nhiều lúc nhà tự nhiên phát ra tiếng hét vang vọng mà chả hỉu nguyên do là đâu (là bạn).

Vì thế những ai có nhu cầu làm ơn hẹn gặp bạn vào khoảng thời gian bạn bình thường, còn lúc bạn điên thì bố mẹ cũng không chặn được đâu. Cho nên đừng có mà dại dột động vô bạn từ 6pm trở đi nhá.

Sat Apr 27, 2013 3:28 pm#33

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31326
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

*lăn vào*~

tềnh hềnh là tôi đã trở thành 1 thằng baka công tử chính hãng =w="

*đạp Miy* *đạp Hino* trả lại hình tượng sadist seme của ta đây =))

*cạp cạp* khi nào Creo xuất hiện ?~ ta edit tên Creo rồi ~

bao giờ Creo xuất hiện ?~~ *đạp bầm dập Miy và Hino*

*huýt sáo bay đi*~


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sat Apr 27, 2013 3:59 pm#34
avatar
Miyami
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 118
BKGC BKGC : 1991
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : chỗ mô đến đc thì đến =))
Stt : Kamen Rider a~ Super Sentai a~ niềm vui của bạn a~

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

@miku" an tâm, rứa ko quá mô bạn *cuời gian xảo*
@arisu: ko sao a~ thi tốt nha bạn
@Cáo: *ngoạm đầu* tính giết bạn hở, để coi cáo có thành cây cy ko *cuời* *cầm aka xả vô cáo*
baka baka baka baka ... (1 tràng dài n baka)


Chữ ký của Miyami

Thu May 09, 2013 1:15 pm#35
avatar
Miyami
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 118
BKGC BKGC : 1991
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : chỗ mô đến đc thì đến =))
Stt : Kamen Rider a~ Super Sentai a~ niềm vui của bạn a~

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Chap mới đây a *tung bông* thi liên tục h ms có thời gian onl *bơ phờ*
Bạn ranka là mem đk trên face nhóe :=))
Báo trc là phần cuối của chap ni nghe mùi hơi...sến =)))

------------------------------------------------------------------Chap 5

Sau khi đã đứng trách Jiang 1 thôi 1 hồi dài (chỉ) 3 tiếng, Ann đưa mắt quét quanh 1 vòng. Đập ngay vào mắt là cái sân trường ko còn gì để tả, tan nát tơi bời như chưa từng được xây. Nóc, cửa vỡ vụn từng mảnh vì áp lực Jiang tạo ra quá lớn,tất nhiên, cây kiểng quý hiếm hàng chục triệu cũng ko thể thoát khỏi số phận bi thảm của nó: cây bật gốc, cây đập vào tường mà nát dập. Ở 1 góc khác, các học sinh trong trường co rúm sợ hãi, giống như gặp phải quỉ “ông la sát”, chồng quỉ bà la sát ấy =))). Nói tóm lại, cả ngôi trường lộng lẫy giờ chỉ còn nổi 1 cây đại thụ may mắn thoát nạn mà sống sót. Thế nhưng, số phận cây này cũng không khá hơn mấy cây khác, cuối cùng cũng bị đốn hạ bởi 1 tiếng hú xa xa vọng về:

-HÚ HÚ HÚ!!! HINO - CHAN!!! TỚ ĐẾN ĐÂY!!!

Tiếng vọng vừa dứt, đã thấy kia 1 thân ảnh bận hồng y sa từ trên ko xuống. Thân ảnh ấy cứ nhè hướng Hino mà hạ, ko biết sống chết như con thiêu thân nhìn thấy lửa mà phóng đi, 2 tay dang rộng. Cảm thấy có gì ko ổn, Hino lách người qua 1 bên né tránh. Nguyệt Linh vừa thấy thân hình bắt trượt Hino đang “trên đà trượt dốc” tiến đến mình, liền ngửa người ra phía sau. Vừa hay lúc đó… Tần Chính lại xán đến gần Nguyệt Linh, nên thân ảnh hồng y mất đà nhào vào lòng, hôn cái “chụt” lên môi Tần Chính. Và sau 3 giây xảy ra tai nạn…

-Á Á Á!!! Trời đất ơi!!! Mình vừa hôn 1 tên lại lịch bất minh!!! *hát cải lương* Hino ơi, sao nàng nỡ để ta cô đơn mà đi mất, để ta phải ớ ơ ơ ơ~~~~ sầuuuuu~~~~

“Phụt”,dường như ở đâu đó đã vang lên tiếng nén cười và ngã ngửa. Ai~~~ Sến, sến, đại đại sến, chắc lại là 1 fan của Hino đây. Linh Thủy vừa dỗ Lâm Tề ngưng khóc, vừa ngoác miệng cười:

-HÁ HÁ!!! Ai mà có tài năng hát cải lương khủng khiếp đến như vậy! Hắc hắc! Nếu đi thi “Vịt ngan gót - ta – lần” chắc sẽ đoạt giải đặc biệt luôn ấy! A! Huynh, muội xin lỗi mà, muội sai rồi. Huynh mau nín khóc đi a~

Bên cạnh Linh Thủy, 1 bóng người nhỏ nhắn run rẩy, đôi mắt trong veo như suối, khuôn mặt xinh đẹp tựa thủy tố ngọc điêu ( làm bằng thủy khắc bằng ngọc) lã chã toàn nước mắt, đôi môi màu đào ko ngừng mấp máy mấy chữ: [Lão gia! Cứu ta! Cứu ta!], khiến cho người khác nhìn vào ko khỏi cảm thấy thương xót. Tần Chính cũng ko là ngoại lệ, nhìn thấy lục phu nhân của mình sắc mặt tái mét nhợt nhạt, nước mắt lại ko ngừng tuôn rơi, hướng phía hắn kêu cứu, lại bị 1 nữ nhân ôm ấp hống (dỗ) như hống 1 tiểu oa nhi, trong lòng nổi lên 1 cỗ đau đớn xen lẫn ghen tị. Phớt lờ cái hôn của người vừa rồi, Tần Chính định chạy lại bế Lâm Tề đưa về phía mình, lại bị nữ nhân mới rồi “thân mật ngoài ý muốn” giơ tay đánh 1 chưởng thật mạnh vào thiên linh cái (đỉnh đầu) mà đè sấp hắn xuống sân. Chưởng lực của nữ nhân này, nói là mạnh ngang hắn lúc xưa thì chưa đủ, phải hơn, đúng, hơn gấp chục lần hắn. Sức mạnh ko tầm thường làm Tần Chính tứ chi toàn thân mềm nhũn, vị ngọt tanh của huyết dâng lên yết hầu, sau đó theo miệng hắn mà phun ra từng đợt…

-Đại ca! Đồ nữ nhân chết tiệt! Con hồ ly XXOXO…! Lão tử giết chết ngươi! Dám hại lão gia ra nông nỗi này…

-A Kiệt, ngươi mau ngậm miệng lại!

Thất vị chủ tử - những người muốn bơ Tần Chính, giờ thấy phu quân bị đánh cho chết đi sống lại, tim như muốn nhảy hết ra ngoài. Có người vợ nào lại ko lo cho chồng chứ, lát nãy chỉ là họ muốn Tần Chính chịu khổ “chút – ít” thôi (bản tính SM của mấy ẻm thụ lại trỗi dậy =))). Quần Ngạo với dáng vẻ nho nhã, khuôn mặt ko dấu nổi vẻ lo lắng, bước ra phía trước mặt nữ nhân chắp 2 tay ôm quyền:

-Lần đầu diện kiến cô nương! Thỉnh nàng giơ cao đánh khẽ, hạ thủ lưu tình phóng đại ca 1 con ngựa đi! (= tha 1 mạng)

Cô nàng thấy nhị chủ tử, liền thả đầu Tần Chính ra, phót đến ôm chầm lấy Hino:

-Hino – tan! Nhớ mình ko? Mà họ là ai?

-Nhớ cái gì? Tớ có người khác để nhớ rồi!

-Ôi, Hino sao cậu phũ thế!

-Ran-ka! Buông tớ ra, tớ sắp ngạt thở rồi!

Giờ thì biết ai rồi chứ! Cái con bé này là Ranka, Kêu là con bé thôi, chứ cũng 17 tuổi rồi, chỉ là tính cách cổ quái thất thường thôi. Mang hình dáng của 1 thiếu nữ 18, Ran sở hữu 1 nhan sắc xinh đẹp tuyệt trần, khuôn mặt trắng nõn điểm xuyết đôi huyết nhãn, mái tóc đỏ buộc 2 bên gọn gàng. Xinh đẹp là thế, nhưng Ran lại là kẻ mang dòng máu vampire cấp cao với khả năng xuyên thấu thời gian đến tương lại. Là vampire, vậy mà cô bạn lại luôn luôn bám theo Hino mọi lúc mọi nơi, nêu ai hỏi sở thích là gì, chốt 1 câu rất nhanh gọn lẹ: “đi chơi với Hino”. Ngoài ra, Ran còn có 1 sở thích rất ngang trái với tài năng: cải lương. Những thiệt hại do giọng ca vàng có 102 này gây ra, muốn kể hết hậu quả như sập trường, nổ xóm, đánh bay nguyên cả 1 vùng đồi,… thì đến tết Tây năm tận thế chắc còn chưa xong. Quay lại với cảnh chính, bạn Hino sau khi chật vật thoát khỏi “cực hình ôm siết” của Ranka, ngay lập tức lại bị cả nhóm vây lại bức cung, trừ Hồ Điệp đang tìm đủ mọi cách tiếp cận Ngũ chủ tử:

-Hino! Những người này là ai?

-Hino! Cậu chưa nói cho bọn tớ biết họ…

-Hino…sao cậu lại nỡ bỏ Ranka này để đi ngoại tình với những người này chứ! *cắn khăn*

*Rắc!!! Ầm!!!”, bravo, nổ rồi, cuối cùng thì ngọn núi lửa trong người Hino cũng phun trào. Chịu ko nổi, bạn với chả bè, bức cung cô bạn như phạm nhân, phen này… sau ngôi trường sẽ đến phiên thành phố giơ tay tạm biệt cuộc đời tươi đệp với “kamejoko” phiên bản 2. Nào chúng ta cùngđếm: 3…2…1,5…1,4…1,3…1,2…1,1…1…0…Động đất đếnnnn~~

-ĐỦ RỒI NHA! MẤY NGƯỜI KHI DỄ TÔI HẢ??? ĐI MÀ HỎI MIY ẤY! CON MỊA NÓA RẮC RỐI VỪA THÔI!!!

Rồi,xong, “la sát bà bà” cuối cùng cũng xuất hiện, hại cho mấy người kia 1 phen kinh hoàng, vội quay mặt đi chuồn thẳng đến chỗ Miy lánh nạn, tiện thể chuyển đối tượng bức cung:

-Miy ơi! Giới thiệu mấy người này cho tụi tớ đi!

Lại nói đến Miy, cô nàng đứng nhìn nãy giờ cũng chán, thấy Hino khùng lên liền quay sang hét:

-Đợi chút tớ nói cho! HINO! Hạ hỏa đê bà!

Sau khi Hino đã bình tĩnh lại, con bé mới kể tất cả mọi chuyện ra, còn giới thiệu từng người một. Đến lúc đó, cả nhóm mới vỡ lẽ, trách gì đám này ăn mặc kỳ lạ thế, còn sử dụng những từ ngữ cổ quái mà nói chuyện nữa. Ai~~~ thế mới biết đời nó oái ăm làm sao! Nguyệt Linh lag người mạnh dạn nhất, tiến đến gần nhị chủ tử bắt chuyện làm quen:

-Lần đầu vị kiến (gặp mặt). Xin hỏi quý danh của công tử đây là gì? Ta mạn phép muốn được làm quen với ngươi a~

-Lần đầu vị kiến! Ta họ Triển, tên Quần Ngạo. xin hỏi quý danh của cô nương đây là…?

-Ta họ Hàn, tên Nguyệt Linh, đầy đủ là Hàn Vũ Ngọc Diệp Nguyệt Linh. Ta thấy công tử đây khá là lớn tuổi, ta mạo muội muốn gọi ngươi là “ca ca”, xem như huynh muội kết nghĩa, công tử thấy thế nào?

Quần Ngạo tươi cười, để lộ ra 2 lúm má đồng tiền, sáng nhưng ko chói, khiến bao kẻ phải mê mẩn ngắm nhìn:

-Hảo, sư muội.

Miy cười khoái chí, xem ra để những người này làm quen 1 chút với nhau cũng ko tệ đi. Cũng tốt, nó sẽ đỡ phải nghĩ nhiều trg những ngày tới. Phất cái thủy tụ (tay áo) rộng thùng thình, con bé vui vẻ nói:

-Các cậu mau làm quen với nhau đi nào! Thấy vị chủ tử nào hợp cạ thì cứ zậy mà làm wen nhóa! Tớ là tớ kết thất chủ tử và ngũ chủ tử lắm à nha, nhưng mà tớ cũng kết các chủ tử khác nữa. Trừ - Tần – Chính – ra!

Một câu phũ phàng, nhẹ tựa cơn gió lại nặng tựa ngàn cân cắm cái “phập” vào tim ai đó. Chẳng lẽ lại như vậy? Tần Chính hắn đường đường là 1 kẻ đầu đội trời chân đạp đất, bao nhiêu nữ nhân mơ tưởng đến hắn còn ko đc (nói trắng ra vì bác là gay =)))), cư nhiên lại trở thành 1 kẻ ko ra gì trong mắt của 1 con bé 14 tuổi.Thật ko còn thể thống gì nữa a… Thất vị chủ tử dường như cũng rất hứng thú với người hiện đại, sau khi làm quen liền tìm được người bạn mới cho mình. Chỉ có chút rắc rối là A Kiệt thì quá con trẻ còn Kỳ Nhi lại quá lạnh lùng. Thế thì tốt, ko có vấn đề gì nữa, mọi chuyện đã được giải quyết…nếu ko có tiếng hét kinh hoàng của ngũ chủ tử:

-Uy, ngươi…ngươi…HỖN ĐẢN!!! Bản hầu gia tru di cửu tộc nhà ngươi!!!

Cả nhóm quay lại, há hốc nhìn… Con hồ ly lại bộc phát bản tính háo sắc, mắt lóe lên tia nguy hiểm, cợt nhả ôm lấy eo Duy Nhất, 1 tay sờ mó khắp người ngũ chủ tử, khóe miệng cong lên làm tăng nét gian xảo trên khuôn mặt:

-Ngươi đến nhà ta ở đi.

Dãy dụa nhằm thoát ra khỏi bàn tay đang quấy rối trên người mình, Duy Nhất phật chiết phiến ra, bất ngờ phóng đi mấy kim châm tẩm kịch độc:

-Ngươi bị trì độn hay nghe ko thủng hả tên trời đánh thánh vật kia? Ban nãy ta đã nói, ta chỉ có lão gia, ngươi đừng hòng dụ dỗ.

Vừa lách ám khí vừa đưa tay ôm lấy Duy Nhất chế trụ, Hồ Điệp cười, giọng nói càng sặc mùi gian xảo, đến nỗi mấy người còn lại phải chắp tay bái phục độ mặt dày của bạn Điệp:

-Ngươi nói cái gì ta ko hiểu a. Làm thụ ta nha! Nha! Thôi ta sẽ gọi ngươi bằng phu nhân. Làm phu nhân ta đi Duy Nhất~~~ (au: ơ thế còn Creo thì sao *cười gian*)

-Hừ! Ta tru di…Ách…

“Phịch”,nói chưa hết câu, sắc mặt Duy Nhất đã chuyển sang màu trắng bệch, hắn ngã xuống đất, đồng tử co lại, 2 tay ôm bụng vật vã, mồ hôi túa ra như tắm. Tần Chính hốt hoảng chạy lại, đỡ ngũ phu nhân nằm vào lòng hắn, vẻ mặt lo lắng:

-Duy Nhất! Ngươi làm sao? Mau trả lời lão gia!

-Ta…ta…đau…

Lâm Tề cũng vừa chạy lại, nắm lấy cổ tay Duy Nhất bắt mạch, nước mắt lại chảy xuống như mưa: [Lão gia…. Hắn… Hắn đã bị trúng độc!]
----------------------------------------------------------End chap 5


Chữ ký của Miyami

Thu May 09, 2013 5:23 pm#36

avatar
Mizu Lucifer
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcGo go, Miku!
::
Bình MáuSenbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6269
BKGC BKGC : 9025
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Thế giới của nước
Stt : Trong cái thể giới giả tạo thế này, tôi biết tin ai bây giờ ~~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

này thì tem ~ lần đầu tiên com fic này =))

ế hế hế hế ~ xem chúng ta vừa dc thấy cảnh gì kìa =)) Tần Chính x Ranka =)) *lấy máy ảnh chụp lại*~ =)) mình vừa nhận ra hình như bạn Hino cũng có harem ah~ =))

ớ hớ hớ hớ ~ cuối cùng cũng có dc anh Lâm Tề trong vòng tay của mình rồi =)) *tranh thủ sờ sờ mó mó*~ =))

khục khục khục ~ thực muốn nhìn thấy cảnh tượng Creo-nii nổi máu yand mà "tru đi cửu tộc" anh Duy Nhất vì cái tội quyến rũ Kumi-nii quá đi mất =)) hóng cảnh đó ah~ =))

p/s: nghi ngờ việc anh Duy Nhất bị trúng độc có liên quan tới onii-chan =))

mong chap mới của Miy nha ~


Chữ ký của Mizu Lucifer


Thu May 09, 2013 5:41 pm#37

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1756
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Ơ~
Duy Nhất bị trúng độc sao?
Cơ mà tớ kết nghĩa huynh muội với nhị chủ tử ah?
Tớ rất thích chap này~
Giờ coi lại là đúng tên tớ dài thật~*smile*
Mất tem thì tớ giựt phong bì nhé~*giựt**chạy*


Chữ ký của Yuki Watanabe





Sat May 11, 2013 4:41 pm#38

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10396
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Không đỡ được rồi, các cụ trong này sao mà bá đạo thế TT^TT Bạn càng ngày các tiếc đứt ruột vì không nhanh chân đăng kí nv đây TT^TT

xem ra bạn Tần Chính bị mem nhà ta quần cho tơi tả rồi =)) Mà mấy thụ của bạn cũng khó sống với mem Mb rồi =)) Haiz, ai bảo dính phải vụ xuyên không, đã thế không xuất hiện ở nơi nào tử tế, lại rơi vào cái đất VN này. Cơ mà, đã vậy rồi còn đâm đầu theo con Miy tới trường làm chi =))

cầu cho bạn Tần Chính và các thụ của bạn bình an. Chẻ tiếp tục theo dõi mem Mb hành các bạn như thế nào đây :loe:


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Fri May 24, 2013 8:47 pm#39
avatar
Miyami
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 118
BKGC BKGC : 1991
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : chỗ mô đến đc thì đến =))
Stt : Kamen Rider a~ Super Sentai a~ niềm vui của bạn a~

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Chào cả nhà, sau 1 thời gian lặn mất (chủ yếu là đi mò danmei =))), bạn đã quay trở lại (và ngu dại hơn xưa =))

--------------------------------------------------------------Chap 6

Nắm lấy cổ tay Duy Nhất bắt mạch, nước mắt Lâm Tề lại rơi đến độ lê hoa đái vũ: [Lão gia! Hắn…Hắn đã trúng độc!]. Tứ chủ tử kinh ngạc:

- Trúng độc? Lão lục, có phải ngươi có nhầm lẫn gì không? Lão ngũ là cao thủ dụng độc, chẳng lẽ hắn trúng độc mà cũng không hề hay biết?

Kỳ Nhi đưa mắt liếc xéo Sĩ Thần cảnh cáo, đoạn quay lại hướng Lâm Tề thăm tề dò tình hình:

- Lão tứ, ngươi ăn nói cho cẩn thận. Lão lục là Dược vương, sao hắn có thể sai sót? Lão lục, lão ngũ như thế nào rồi? Ngươi khẳng định hắn chính là trúng độc chứ?

[Khẳng định là như vậy. Tạm thời vẫn chưa có gì đáng lo ngại. Nhưng ta e nếu không có giải dược trong vòng 1 canh giờ, hắn sẽ chết! Giải dược có thể chế, nhưng 1 chút thảo dược trong tay ta cũng không có…]

“Đùng!”…Sét nổ…Trời đang nắng, nổ là nổ thế (éo) nào? Ai bảo sét nổ đấy? (au: tui biểu =))). Thế cái tiếng động trời vừa nãy chui ở đâu ra? Á à, thì ra là từ Tần Chính. Nguyên lai là do hắn vừa nghe đến 2 chữ “sẽ chết”, liền như bị thiên lôi ưu ái tặng cho 1 nhát búa (thế mà ko khét, bái phục =)))). Để Duy Nhất nằm dựa vào Tiểu Lâm, Tần Chính khuôn mặt đằng đằng sát khí, sự nhu nhược thường ngày biến mất, thay vào đó là diện ác hách nhân (mặt ác dọa người), tựa như muốn cầm cái thiết xử (chày sắt) mà giã nhuyễn kẻ nào dám động đến ngũ phu nhân của hắn. Tiến đến gần kẻ cũng đang lo cho Duy Nhất đến độ luống cuống tay chân aka kẻ đã suýt sát hại 344 mạng người ko cần động thủ, Tần Chính nắm lấy cổ áo Hồ Điệp xách lên:

- Ngươi đã làm gì Duy Nhất? Giải dược đâu, mau đưa ra đây! Bằng không đừng trách ta vô tình! (sao bác giống sơn tặc đi trấn lột của rứa bác =)))

Trợn tròn đôi mắt huyết sắc, Tiểu Điệp hơi rùng mình… Gì thế này? Sao hắn thay đổi thái độ nhanh thế? Ban nãy còn như 1 con tôm chân mềm chỉ biết trốn tránh, giờ lại lệ khí tăng vọt, như 1 quả bom đã châm ngòi, chỉ cần 1 chút sơ sẩy liền nổ tung. 6 vị phu nhân còn lại cũng bị khí thế của hắn trấn áp làm cho giật mình, theo bản năng mà phiêu xuất (lùi nhẹ) ra sau mấy bước. Sau 1 phút đông đá, Hồ Điệp dần lấy lại vẻ lạnh lùng đến chết người của mình, khóe miệng cong lên, trong mắt hiện ra 1 tia tà ác:

- Đầu độc? Ngươi dựa vào cái gì mà dám bảo ta hạ độc hắn? Đừng nói là giết, ta kể cả làm cho hắn xuất 1 chút huyết cũng chưa làm. Ăn thì có thể ăn bậy, nhưng nói thì không thể nói lung tung, cẩn thận cái miệng ngươi, có ngày sẽ hại chết phu nhân của ngươi đấy!

Tần Chính rốt cuộc nhịn ko nổi gào lên:

- Rốt cuộc là kẻ nào làm?

- Ta biết đấy!

- Hừ, ngươi mau nói hắn nộp giải dược ra ngay!

Hồ Điệp bật cười, đuôi tóc hơi bay bay, đó là dấu hiệu của sát khí bị kiềm nén lâu dần thoát ra ngoài, mắt đanh lại, khóe miệng vẫn cong, lộ ra 1 nụ cười quỉ dị chết người, nhìn như thế nào cũng có cảm giác có 1 con quỷ vô cùng nguy hiểm tiềm tàng bên trong hắn, tay giương con dao sắc bén ra ngoài chỉ chực chờ đâm chọc vạn nhát kẻ đứng trước mặt:

- Haha… Vì cái quái gì ta phải nói cho ngươi? Ta đây còn chưa muốn giết ngươi, nhân lúc này hãy lo cho bản thân trước đi. Còn không, ngươi muốn khai chiến, ta tiếp.

Đảo mắt nhìn Duy Nhất chật vật ôm bụng rên rỉ,Tần Chính thật không muốn tốn thời gian nữa. Mặc dù vẫn muốn thử so tài võ công với tên tiểu tử này để dạy cho hắn 1 bài học về tội hỗn láo (au: ko đc mô bác ạ, bác chết trc đấy =))))), nhưng bây giờ, điều quan trọng nhất đối với hắn vẫn là tính mạng đang gặp nguy hiểm của ngũ phu nhân. Vậy nên hắn liền thu lại biểu tình khủng bốcủa mình, khuôn mặt dịu đi nhưng vẫn tỏa ra 1 khí chất kinh người:

- Hiện tại ta không muốn thử sức với ngươi, ngũ phu nhân của ta đang gặp nguy hiểm, ta cảm thấy ngươi cũng không phải là người xấu, vậy nên thỉnh ngươi có thể lấy giải dược ra, phóng cho phu nhân của ta 1 con ngựa a.

- Hừ. Được. May cho ngươi ta còn có thiện cảm với Duy Nhất, bằng không hắn cứ cầm chắc cửa tử mà cưỡi hạc về trời! Jiang, cậu còn đứng đó, còn không mau lấy thuốc giải ra, tính để tôi động thủ hả?

Tiểu Điệp tia mắt sang phía Jiang đe dọa. Hay thật a, chưa phân biệt trắng đen gì đã nhè người hắn mà đổ oan. Hồ Điệp trước nay là kẻ tính cách có phần bá đạo, lúc nóng lúc lanh, lúc hâm hâm biến thái, cũng không phải là kẻ có thể nhẫn nhịn tốt, nên 1 khi đã nổi giận, thì đừng nói chuyện có người nào số tốt mà lết được cái xác nguyên vẹn trở về. Nay Tần Chính lại chọc giận hắn, nếu không phải là lão gia của Duy Nhất và còn có 6 vị phu nhân nhảy ra bảo hộ, thì Tiểu Điệp đã sớm đem Tần Chính ra mà thiên đao vạn quả,lột da làm trống, đem thịt vứt cho quạ tha đi rồi. Tần lão gia cũng không phải tay vừa, thấy Hồ Điệp sát khí ngập trời không hề sợ hãi. Chỉ là trách nhầm người nên có chút áy náy, nhưng cũng không vì thế mà biểu lộ ra mặt. Thả cổ áo Tiểu Điệp ra, Tần Chính chậm rãi tiến lại gần Jiang lấy giải dược, sau đó quay lại phía Tiểu Điệp ôm quyền:

- Ra là ta đã vu oan cho ngươi, công tử. Cáo lỗi!

- Cũng không có gì a~ Cho Duy Nhất uống giải dược trước đã.

Đưa viên linh đan cho Tiểu Lâm để hóa giải độc dược, Tần Chính ngước mặt lên đối diện với con hồ ly cũng đang lo lắng quan sát tình hình của Duy Nhất, đôi mâu diều hâu phong mang (sắc sảo) khẽ nheo lại, miệng hắn nhếch lên mang theo tiếu ý doanh nhiên (ý cười tràn ra), lộ ra 1 chút gian xảo trời phú vốn chỉ dành cho loài hồ ly:

- Ta còn 1 việc nữa muốn thỉnh ngươi!

- Nói!

- Tần mỗ ta xưa nay là nam tử hán, ngươi hẳn cũng biết, bản tính chiếm hữu của nam nhi rất cao, vậy nên thỉnh ngươi…

Hồ Điệp rất nhanh chóng cướp lời:

- Vậy nên ngươi muốn ta rời xa hắn ra?

- Công tử hảo thông minh!

Khẽ nhếch khóe miệng, Hồ Điệp đảo mắt nhìn 6 vị phu nhân còn lại, cười cười. Không ổn, hắn lại sắp bày ra trò gì đây…

- Từ bỏ? Hồ Điệp ta trước nay muốn cái gì là phải– có – cái – đó, nói ta từ bỏ chẳng khác gì bảo ta là kẻ ngốc, huống chi ta lại rất thích Duy Nhất nha. Ngươi yên tâm, ta sẽ đường đường chính chính đấu với ngươi, khỏi phải lo ta giở thủ đoạn.

Tần Chính trong lòng đã nổi lên 1 cỗ giận khó chịu, thầm nghĩ: “Da mặt hắn quả nhiên không phải loại tầm thường. Hừ, nếu Duy Nhất mà bỏ ta theo ngươi, ta liền cho ngươi lên làm lão gia ngay tức khắc!”,ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, mắt nhả ra vài chục tia nguy hiểm:

- Hảo, nếu ngươi có thể làm cho Duy Nhất nảy sinh tình cảm, này ta sẽ không ngăn cản ngươi. Dù gì ngươi cũng sẽ phải nếm mùi thất bại thôi. Ta mong là rất nhanh chóng sẽ đến ngày 2 ta tranh đấu!

- Tốt, thành giao. Giờ thì biến!

Sao nãy giờ chỉ có 2 con hồ ly đọ miệng thế, mấy bợn chẻ còn lại đâu? Này, nhìn cho kỹ đi nhá, mấy cái tượng đá đó là mấy mem cả đấy! WTF??? Mấy cái tượng đá bất vi sở động (không hề cử động) đó mà là người á? Đi làm ninja từ bao giờ mà hóa trang tài thế. Đùa nhau à, ninja cái khỉ zề, bọn họ thành ra như vầy là do 2 thằng “sắc lang công” nói chuyện mà không biết giữ ý tứ làm cho kinh hách đến độ thành “hóa thạch nhân” (người hóa đá) đấy! Chỉ cần thấy Hồ Điệp chạy theo Duy Nhất thôi đã đủ cho mấy đứa còn lại ngớp không kịp ngấp (ruồi: hớ hớ hớ, có mấy cái ổ đã quá =)))), giờ lại còn mở miệng giao tranh với 1 kẻ lớn hơn đến gần chục tuổi, chẳng khác gì giáng 1 đòn chí mạng lên đầu bọn họ…

- 1 con ruồi…2 con ruồi…3 con ruồi…. – Đây là biểu hiện của Jiang…

- 1 con chim…2 con chim…3 con chim… - Biểu hiện thứ 2 của Hino…

- 1 con vi trùng…2 con vi trùng…3 con vi trùng…- Biểu hiện thứ 3 của Ranka

- 4 con vi khuẩn…5 con vi khuẩn…6 con vi khuẩn…- Linh Thủy cùng Diệp Linh ngồi tự kỉ đếm mấy con vi khuẩn bò trong sân =))

Đấy, ngoài mấy cái mặt nghệt ra như hến thì những người còn lại cũng chẳng khả quan hơn. Sân trường 1 mảnh lặng ngắt như tờ, đến nỗi có thể nghe thấy tiếng đập cánh của mấy bạn muỗi phởn đời đang làm dáng bay qua lượn lại trước mặt các mem. “Bép--------”, ở đâu đó trong sân trường đã vang lên tiếng đập, và sau đó là 1 bạn muỗi xấu số đã anh dũng hi sinh. Để tưởng nhớ đồng chí muỗi đã ngã xuống (vì ngu) trong lúc hút máu, phút mặc niệm bắt đầu. E hèm, dẹp muỗi qua 1 bên đê. Quay lại cảnh chính, Lâm Tề thấy sân trường im lặng đến đáng sợ, nên rụt rè đưa bàn tay nhỏ nhắn màu ngọc lên nắm lấy y tụ (ống tay áo) của Linh Thủy khẽ giật nhẹ. Ai zè… con bé đang đần mẹt ra, bị quấy rầy thì quay phắt lại to tiếng:

- Đi ra chỗ khác chơi! Tôi không…rảnh…Ớ…Muội…

Xong rồi, ai biểu không xem là ai đã quát tháo như vậy a~ Hại lục chủ tử vốn đã nhát người lạ, giờ lại càng sợ hãi, như 1 con tiểu bạch thố rơi vào móng ưng, nước mắt lại chực rơi xuống như mưa: [Ô…ô…Ta…ta chỉ muốn hỏi 1 chút…hức…thôi mà…Ô ô]

- Ớ…Muội xin lỗi, muội xin lỗi. Tề ca mau nín đi a. Muội không biết là huynh…Muội xin lỗi, huynh mau nín đi mà!

“BÙM!!!”, 1 tiếng nổ rung động sân trường làm tất cả di mắt đến “hiện trường”, khói bay mù mịt che khuất tầm mắt mấy mem. Một điều kỳ lạ là cứ thằng nào hít phải khói là: “HẮT XÌÌÌÌ!!!”, nước mắt nước mũi cứ theo nhịp tung bay phấp phới, lấp loáng như con giun lượn trên bầu trời…

- Con mợ nóa, thằng nào ác ôn dám cả gan đem bình xịt khói cay mà tung chưởng ra như thế này hả??? Khụ…

Ờ…giờ lại đến lượt Miy đứng ra la hét, 1 tay lau nước mắt 1 tay lau mũi tèm lem ra cả mặt. Ann vội dâng nước lên xua khói. Ngay khi vừa lấy lại được tầm, sân trường lại rơi vào trạng thái “pause”. Đừng hỏi tại sao, cái lí do á, quá ư là bá đạo. Muốn biết, mời coi chap sau vì au còn đang bận đi lôi mấy em thụ về lại fic a =)))))

---------------------------------------------End chap 6-----------------------------------

Tềnh hềnh là chap sau, boss sẽ xuất hiện 1 cách rất cy là hoành tráng *cười ghê rợn* =))))))))


Chữ ký của Miyami

Fri May 24, 2013 9:57 pm#40

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1756
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Chap hay ah~
Tem nhé~*ôm*
Rất là hài+ phởn ah~
Mắt tớ với Mizu-san tinh dữ ah~
Thấy vi khuẩn luôn cơ đấy~
Cơ mà tớ là Nguyệt Linh chứ hem phải Diệp Linh~
Thế thôi,
Hóng chap ah~><


Chữ ký của Yuki Watanabe





Fri May 24, 2013 11:14 pm#41

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31326
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

vâng cuối cùng hình tượng của ta đã trở lại =))

ta biến thái nhưng không háo sắc =)) háo gì thì háo nhưng thấy người không hợp gu hết háo luôn =)) cho ta cái ngoại hình Duy Nhất, để xem có đúng kiểu cách của lòng ta không =))

Creo đâu ?~~~~ *đá Miy bầm dập* *bay sang fic khác* =))


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sat Jun 01, 2013 12:06 pm#42
avatar
Miyami
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 118
BKGC BKGC : 1991
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : chỗ mô đến đc thì đến =))
Stt : Kamen Rider a~ Super Sentai a~ niềm vui của bạn a~

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Chào mừng ngày 1/6 cả nhà =)) *cười man rợ*
Quà 1/6 cho boss đey *cười man rợ* lôi máy chạy trc =)))

----------------------------------------------------------------Chap 7

Sau khi đã lấy lại được tầm mắt, cả sân trường lại rơi vào trạng thái “pause”. Đừng hỏi tại sao, lý do á, quá ư là bá đạo. 1 giây…2 giây…3 giây…trôi qua…

-Thái giám? – Sỹ Thần vuốt ngực.

-Công công? – Vân Phi há hốc.

-Bất nam bất nữ? – A Kiệt ngăn cơn buồn nôn trào lên yết hầu.

Hờ, đoán được phần nào chưa? Này là bất nam bất nữ, tại sao lại vậy? Nhìn cho rõ đê, cái tên trước mặt này rõ ràng là nam tử, lại lố lăng phẫn thành nữ tử, tóc giả dài rối bù xù, mặt thì trát 1 lớp yên chi (phấn son) cực dày độ 2m. Y phục “có phần” lòe loẹt. Có thật là chỉ “có phần”? Này trên xanh, dưới đỏ, thắt lưng vàng, áo ngoài tím, dường như muốn chọc thủng mắt hết 344 mem ở đây mới vừa lòng thì phải. “RẦM!”, ở đâu đó đã vang lên tiếng học sinh té xỉu (amen). Ngay cả Linh Thủy ngày thường vui vẻ là thế, vậy mà giờ cũng suýt không trụ nổi ngã cái “phịch”, mắt mở to kinh hoàng, đôi môi nhỏ mấp máy không thành câu:

-Thiên…Thiên Vũ ca…Ca…ca…ca…đang làm…cái quái gì….vậy???

Ô la la, phần tử 3B thứ 2 đã xuất hiện trong tình trạng y sam bán lỏa (quần áo bị lộ hết nửa), tay ôm 1 chú tiểu miêu lông tím dài nhỏ đang rúc đầu vào lồng ngực “tivi LCD màn hình siêu phẳng” được nhồi thêm 2 quả bưởi or cam or đu đủ ngủ ngon lành. Cảm thấy sân trường càng lúc càng trở nên ồn ào, tiểu miêu há miệng ngáp dài để lộ 2 cái răng nanh nhọn hoắt, mắt mở ra nhìn dáo dác xung quanh, rồi dừng ánh mắt lại trên người Ann. “Phốc”, mới thoáng nghe tiếng nhảy đã thấy nó ở trên đầu cô nàng cuộn tròn dụi dụi, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng “nya…nya…” yêu chết được. Ann chỉ bình thản với tay lên bế tiểu miêu xuống, hôn lên trán nó và cười:

-Tiểu Nhi, đừng nghịch nữa, mau hiện nguyên hình đi a~

“Viu…Xoẹt”, 1 trận phiêu phong (gió thổi) cuốn theo lá khô bay tán loạn trong gió, từ thân tiểu miêu phát ra thứ ánh sáng chói lòa. Chỉ vài giây sau, đã xuất hiện 1 thân ảnh nhỏ nhắn (ờ thì cũng ko nhỏ cho lắm =))), làn da trắng nổi bật với mái tóc tím dài che phủ đôi mắt vàng tinh nghịch, hiền hòa. Cô bé sau khi đã lấy lại hình người liền nhảy đến đè lên Ann, vọc vọc vài lọn tóc màu lam, cười toe toét:

-Ann-chan, Ann-chan, nhớ cậu quá đi!

-Mới có 1 ngày ko gặp thôi mà. À đúng rồi. Thiên Vũ, rốt cuộc ngươi đang làm cái quái gì thế?

Ây dà, thật khâm phục Ann nha, cả trường chỉ có 1 mình cô nàng là vẫn thản nhiên nói chuyện với Tuyết Nhi được đó. Nhìn mấy chẻ còn lại mà coi a, đứa không chết cũng ngất, không ôm mắt la hét :“OH GOD! Mắt tôi!” thì cũng đơ ra như tượng(bảo tàng quốc tế: alo alo…Khẩn cấp…có đá tự nhiên giống y tạc mấy con quái vật sắp chết, mau đem về trưng bày và cho ngay vào sách đỏ =)))). Bạn Linh Thủy là người thứ 2 lấy lại được tinh thần sau cơn bão chấn động tâm lý, mắt dính chặt vào 2 quả gì-đấy soi mói:

-Ca, muội biết huynh rất thích hóa trang *nói nhỏ* thích nam phẫn nữ *nói to*nhưng không cần phải phô trương như vậy chứ. Có phải hay không ca muốn “nối nghiệp” Tiểu Điệp sát hại bọn em? Nếu có thì cũng nên chọn cách nhân từ hơn chứ, đâu nhất thiết phải độc ác tàn nhẫn vô nhân đạo như vậy?

Cái kẻ được gọi là “ca” kia, sắc mặt càng ngày càng tệ, vài đường hắc tuyến đã muốn phá da nhảy phót ra ngoài, hai bên thái dương cuộn lên những gân xanh, sát khí bị kìm nén lâu bộc phát, sắc bén như lưỡi dao tựa như muốn băm vằm nạn nhân vô tội thành nghìn mảnh nhỏ tí xíu như con vi trùng. Giật bộ tóc giả vứt mạnh xuống đất, Thiên Vũ cười, mí mắt khẽ giật giật:

-À, đính chính lại: ta không hứng thú với việc phẫn thành nữ giới. Nếu ta muốnthì chỉ cần 1 tiếng “biến hình”, cần (éo) gì phải lố lăng như thế này. Muốn nói thì nhìn trước đã nói sau. Ta bực lắm đấy!

“Bộp”, 1 bàn tay đặt lên vai Thiên Vũ, sát khí cũng không kém phần long trọng:

-Này, ngươi muốn phẫn kệ mịa ngươi, mắc mớ zề mà lại đem cả khói cay ra phun thẳng vô mặt bọn ta hả? Ngươi xem ngươi hại bọn ta ra thành cái dạng gì rồi?

Ai nha, nói cũng đúng, trừ bỏ Tần lão gia và thất vị chủ tử đã bế khí cản khói thì mấy mem trường bị dính đạn cả rồi. Giờ mà hỏi quái vật đâu á, thì cứ kêu đài truyền hình về mà quay mẹt mấy chẻ, đảm bảo ngày hôm sau trên trang nhất báo sẽ có ngay tin giật gân điển hình: “đã tìm thấy quái vật hồ Lốc-nét” hay “344 hóa thạch người quái vật được tìm thấy ở trường học MB”. Thế mà kẻ gây rối cư nhiên lại chỉ đảo mắt qua loa, phủi phủi bụi trên y phục, rồi phát ngôn 1 câu rất chi là ngất và đậm chất phớt đời:

-À, tại vì ta thấy cứ xuất hiện bình thường thì vô vị lắm, nên chơi vài quả đạn khói cay tầm nhẹ cho nó hoành tráng ấy mà. Thấy thế nào, ta mới chế ra đấy.(au:nii thử chưa, thử là biết ấy mà =))))

Câu nói của Thiên Vũ đổi lại được vô số ánh mắt không mấy thiện ý của những người còn lại. Nói như thế mà được à, khói cay loại này mà tầm nhẹ thì những tầm trung hoặc nặng thì có mà đi cả lũ, đúng là có vấn đề thật rồi, haizz. Ngay sau đó vài giây, 1 tiếng nói vô cùng nhỏ từ “vài trăm cái miệng” chỉ sơ sơ mới làm bể 3 cái cửa kính truyền đến lại muốn đâm thủng màng nhĩ nạn nhân:

-Có khói cũng khói bình thường thôi chứ. Bệnh gì bệnh lắm thế, đem khói cay ra giết người à.

Tuyết Nhi nghịch ngợm nhảy ra chắn ngang tầm mắt Thiên Vũ, miệng cười toe toét, lộ ra 2 chiếc răng nanh trắng ngồ ngộ:

-Thôi nào mọi người, Thiên Vũ chỉ là bị ép thôi *nói nhỏ lại* mặc dù ý định giết người của cậu ta là thật.

-CÁI GÌ??? BỊ ÉP???

Mấy chục cái miệng cùng lúc tự động mà khai mở. Thật chói tai a. Hờ, nhưng mà chắclà phản ứng bình thường ko cần thiết á. Vì sao? Thử đoán coi đi. Tại vì Lưu Thiên Vũ là 1 trong tam đại biến thái trường MB, tính cách đi đôi với ngoại hình: đẹp nhưng tà, và còn có số n phần tính nết không bình thường, 3B, 3D không thua kém Hồ Điệp, kẻ có thể ép được Thiên Vũ làm đến nước này chỉ có thể là 1 người vô cùng lợi hại hoặc nắm được điểm yếu chí mạng của y (ai nha, cái thứ 2 là ko có khả năng nha =))). Chả trách zề… Tiểu Điệp giơ cái gậy thủ sẵn đập vô đầu Thiên Vũ cái “bốp”, há mồm cười toe toét:

-Yo, chào. Cá sặc, mi định chuyển giới đấy à? Không thì sao đấy. Kể lại cho ta nghe coi.

-Đồ hồ ly tinh đực. Đừng có gọi ta là “Cá sặc”, ta *beep* (1 loạt từ biến thái không thể hiển thị =))) ngươi bây giờ. Ê, mấy cái đứa kia, nhìn zề, có muốn bị thủng mắt không hả?

Linh Thủy đưa mắt đi chỗ khác, bĩu môi:

-Tại huynh trước chứ bộ. Nhưng tại sao huynh lại ăn mặc như vậy a? Ai mà lợi hại thế? Vả lại, Tuyết Nhi sao cũng đi cùng với ca a? Bọn em còn cả đống câu muốn hỏi huynh đó!

-Hừ, còn không phải do tên Triệu Hỏa trời đánh của con hồ ly tinh đực kia dám cả gan phong ấn phép thuật rồi bắt ép ta? Tuyết Nhi thấy ta như này nên hóa thành miêu đòi đi theo.

-Hư…Triệu Hỏa êu của ta thì liên quan gì đến mi, coi chừng hàm oan là dieshort đóa. Ngươi a, như vậy hợp với cái bộ dạng đại biến thái của ngươi lắm. Lần sau còn xuất hiện, ta cũng muốn xem tiếp ngươi phẫn nữ nhi.

-Đồ @$#@^%*^ (từ đã qua kiểm dịch) 2 vợ chồng nhà ngươi, muốn chết sớm phải không? Được, ta cho mi “xuân này con không về” =))

Nguyên lai là như vậy a. thì ra Thiên Vũ đại biến thái trứ danh của chúng ta bị Triệu Hỏa – kẻ thứ 2 trong tam đại biến thái trường MB aka uke yêu (quái) của Hồ Điệp bắt ép. Trách gì “tam đại ca” ăn mặc lòe loẹt như vậy, tâm trạng càng lúc càng không tốt, đại khai sát giới, lệ khí tăng vọt làm thằng nào cũng tìm cách chuồn. Ngao ngán nhìn 2 kẻ “liên hoàn chửi cước” đến mưa xuân, nhầm, mưa hè tung bay,Miy ngáp ngắn ngáp dài ôm vai bá cổ Hino khiến cô nàng kêu oai oái. Tuyết Nhi đứng im, lặng lẽ đánh giá mấy người lạ mặt, rồi hỏi:

-Mấy người này là ai?

Ann đứng giải thích 1 lát, cười cười:

-Tớ giải thích cậu có hiểu không?

-À… *gật gù* Tớ không hiểu =))

-Trời ơi, đây là lần thứ *beep* (1 con số có hàng trăm nghìn chữ số 0 phía sau) rồi. Mệt cậu thật, thôi, cứ biết đây là gia đình Tần phủ là được rồi. Ê… cậu…

-A, tớ muốn làm quen với tứ chủ tử. Lần đầu vị kiến, Tần tứ chủ tử. ta họ Hoa tên Tuyết Nhi. Ta muốn nhận ngươi làm ca ca, vậy có được không a? Ta rất ngưỡng mộ nhan sắc của ngươi nha.

Tuyết Nhi phót đến chỗ Sĩ Thần, nói liến thoắng 1 hơi 1 trạc khiến Ann ôm đầu. Được tứ chủ tử đồng ý, cô bé liền hóa lại thành tiểu miêu nhảy phóc lên vai Sĩ Thần ngồi chễm chệ, thỉnh thoảng lại với chân lên vọc vọc mái tóc đen dài của hắn, phát ra vài tiếng “nya nya” nho nhỏ, lại nhảy vào lòng Sĩ Thần cuộn tròn ngủ. Xem ra con tiểu miêu tinh quái này rất thích ngủ a, vậy cũng tốt, đỡ nháo. Ann nhíu mày trầm tư nhìn Tiểu Nhi ngủ trong lòng 1 tên lạ hoắc không chút phòng bị, khẽ lắc đầu. Chỉ đến khi Hino cất tiếng nói đan xen tiếng cười của Ranka, mọi thứ mới trở lại bình thường:

-Được rồi, các người hôm nay nháo trường đủ chưa? Mau dọn dẹp để còn về lớp học.Còn Tần lão gia, thất vị chủ tử tính sao?

Miy bâu xâu nhảy vào cắt ngang:

- Kinh tế nhà tớ rất hẹp, khó có thể nuôi cả 7 người, nên tớ chỉ có thể giữ lại tối đa 3 người. Tần Chính thì chắc chắn rồi, hắn mà đến nhà các cậu chắc loạn mất. Còn lại… Nam Cung môn chủ, Ngụy Kỳ Nhi, 2 vị sẽ không chê nếu ở lại nhà ta chứ?

-Ta không phiền. Vậy còn đại ca…

-Không quan tâm.

Linh Thủy phấn khởi giơ tay hò hét:

-A! Tớ! Tớ! Nhà tớ có Jiang nữa nên sẽ không phiền. Tớ sẽ đưa Tề ca về ở nhà tớ! Tề ca, huynh đồng ý nha, nha.

Nhìn ánh mắt tha thiết của Linh Thủy, Lâm Tề không nỡ từ chối, lấm lét nhìn qua phía Kỳ Nhi và Tần Chính, thấy bọn họ diện vô biểu tình (mặt không cảm xúc) cũng hơi sợ hãi. Linh Thủy rất hiểu tâm lý, thấy Tiểu Lâm phân vân, liền nhanh nhảu an ủi:

-Không sao đâu! Huynh cứ an tâm, muội sẽ lo tất cả cho huynh. Để Tần lão gia ở lại chỗ của Miy đi, thỉnh thoảng muội sẽ đưa huynh đến thăm hắn, được chứ?

Lâm Tề gật nhẹ đầu, Tiểu Thủy ngay lập tức kinh hỉ, vồ lấy lục tử ôm chặt, hôn lên đôi má nhỏ không ngừng. Chợt 1 bóng đen đi đến trước mặt họ, hàn phong ở đâu ra nổi lên mấy đợt:

-Cô nương, nam nữ thụ thụ bất tương thân, nàng dường như hơi quá rồi đấy!

-Hứ, đây là hành động thân mật thôi, có gì mà quá! Tần Chính, ngươi ở cái thời đại này, muốn sinh tồn thì phải thích nghi, đừng có giữ khư khư cái cổ tục ở thời đại ngươi sống mà lôi ra đây. Ngươi a, có hiểu như thế nào là “sinh tồn”? Chấp nhận đi, đây đã là thế kỷ 21, cho dù ngươi không muốn cũng phải nhìn nhận hiện thực đó. Tề ca, huynh ở tạm nhà muội, tiện thể cùng muội nghiên cứu 1 số dước mới nha.

Tần Chính á khẩu đứng đực ra như trời trồng. Trời ạ, cái thời nào đây, cả 1 con nhóc ranh cũng khó đối phó như thế này, bảo hắn như nào mà coi chừng phu nhân hắn? Không được không được, giờ tạm thời theo ý chúng, dần dà hãy tính sau…

-Tớ sẽ đưa nhị chủ tử về! – Nguyệt Linh diện vô biểu tình hướng Miy nói, lại nhìn Quần Ngạo cười ôn hòa. Xem ra tính cách họ rất hợp nhau!

-Vậy tam chủ tử sẽ do Ann đảm nhiệm nha!

-Tuyết Nhi tớ muốn tứ chủ tử đến ở chung cơ!

Miy cứ nhắm mắt gật gù cho qua, tai nó cứ ù ù như vịt kêu, chả nghe được gì cả…

-Vậy… Hồ Điệp ta sẽ đưa Duy Nhất về *cười gian xảo*

-KHÔNG ĐƯƠC!!! TUYỆT ĐỐI KHÔNG!!! NEVER!!!

-Cái gì? Sao lại không?

Miy đưa tay quẹt bớt mồ hôi rớt trên trán, đôi mắt mù mịt hướng Hồ Điệp nheo lại:

-Ngươi còn lạ gì nữa? Tính mang Duy Nhất về rồi bức hắn chứ gì? Đừng hòng!

Câu nói của con bé làm mặt Tần Chính xám ngoét. Hắn lập tức chạy lại, tứ chi như con bạch tuộc quấn dính lấy tiểu Hầu gia, sống chết cũng không chịu buông. Và bạn Điệp…

-Được rồi, ta không đưa hắn về nữa. Ranka, cô đưa hắn về đi. Tần Chính, Duy Nhất sắp bị ngươi bức ngạt rồi kìa, còn ko chịu buông ra?

Tần Chính bấy giờ mới chịu để ngũ chủ tử được thở, nhưng vẫn canh chừng hắn chặt chẽ, sợ chỉ cần bất cẩn 1 chút là sẽ mất đi phu nhân nhà. Đến khi Miy nhảy vào nắm lấy cổ áo thằng sắc lang lôi đi xềnh xệch, miệng cười toe toét hô “Giải tán!” thì…

-AAAAA!!! Duy Nhất bị mất tích rồi!!!

Vâng, tiếng hét của bạn Ranka đã lần nữa xỏ xiên qua đầu óc, chọc thủng mấy cái lỗ tai của mấy kẻ còn lại. Sân trường lại rơi vào trầm mặc. Ầy, hình như hôm nay là ngày của sự im ắng thì phải, phá vỡ kỷ lục cũ của ngày hôm qua rồi. 1 giây…2 giây…2 giây rưỡi…

-HỒ ĐIỆP! SAO NGƯƠI DÁM LÉN ĐƯA HẮN ĐI? ĐỨNG LẠI ĐÓ CHO TA!!!

Xa xa trên sân trường vang vọng tiếng hét của 1 nữ sinh 14 tuổi và bóng dáng của 1 đứa con trai 18 tuổi, đuổi theo 1 kẻ đang cười gian xảo cắp 1 thân ảnh bận lam y bay mất, bỏ lại phía sau là mấy đứa đang thở dài ngao ngán mà bỏ về phòng…
--------------------------------------End chap 7-------------------------------------

p.s: có lẽ chap ni nỏ đc như mấy chap trc, cho bạn nhận xét vs nha để sau bạn còn sửa
@Cáo: *đạp* từ từ để cho bạn còn nghĩ mà dìm hàng chớ =))))


Chữ ký của Miyami

Sat Jun 01, 2013 11:26 pm#43

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31326
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

tem ~
*khục khục* con trai tuôi làm sao thế kia :)))) tưởng tượng ra thôi cũng muốn nổ não rồi :)))) cơ mà con trai nghe lời mẹ hiền thế :))))
cơ mà sao ta có vẻ cuồng bạn Nhất thế kia :)))) ta đã xem hình các chẻ và thực sự người ta thấy thích là Kiệt và Tề :))))))))
*đạp* đề nghị Miy đi dụ dỗ ai đó vẽ cho cái cover fic :))))


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sun Jun 02, 2013 6:24 am#44

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1756
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Phong bì~
Sr vì chap ra tối qua mà em lại lười ko com~
Chỉ đọc thôi ạ~=v=
Chap hay ah~
Vẫn hài + phởn như ngày nào~
Tớ kết Quần Ngạo thế sao?
Xuất hiện đúng có một dòng~=))


Chữ ký của Yuki Watanabe





Mon Jun 03, 2013 4:36 pm#45

avatar
arisu_darkon
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 551
BKGC BKGC : 2270
Điểm đóng góp : 16
Đến từ : Vùng đất đầy Dứa và Sẻ.
Stt : Giai đẹp giai đẹp giai đẹp é vờ ri que \=w=/

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Trích dẫn :
-Yo, chào. Cá sặc, mi định chuyển giới đấy à? Không thì sao đấy. Kể lại cho ta nghe coi.

-Đồ hồ ly tinh đực. Đừng có gọi ta là “Cá sặc”, ta *beep* (1 loạt từ biến thái không thể hiển thị =))) ngươi bây giờ. Ê, mấy cái đứa kia, nhìn zề, có muốn bị thủng mắt không hả?

Một đoạn hội thoại rất chi là tự nhiên giữa những con người vô cùng là tự nhiên ah~~~ nhưng mà nội dung thì lại tự nhiên đến biến thái

Trích dẫn :
-Vậy… Hồ Điệp ta sẽ đưa Duy Nhất về *cười gian xảo*

-KHÔNG ĐƯƠC!!! TUYỆT ĐỐI KHÔNG!!! NEVER!!!

Sự thật đã được chứng minh, dù trog đời thật hay trong fic, Kumi sama vẫn rất chi là biến thái nha~~~ (hoàn toàn không có ý xỉa xói) Nhân đây, Tần Chính học tiếng anh từ bao giờ thế? Cơ mà có thể người nói là Miya chan, hổng rõ lắm.

Vẫn chưa có bạn :thatvong: :thatvong: :thatvong: Khi nào thì TiểuYên của mình xuất hiện vầy?

Ngày lành~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Chữ ký của arisu_darkon

Thời gian biểu của bạn:

Từ 6am đến 6pm, bạn là bao bạn nữ bình thường như ai.

Từ 6pm đến 6am hôm sau, bạn là con điên chính hiệu, nhiều lúc nhà tự nhiên phát ra tiếng hét vang vọng mà chả hỉu nguyên do là đâu (là bạn).

Vì thế những ai có nhu cầu làm ơn hẹn gặp bạn vào khoảng thời gian bạn bình thường, còn lúc bạn điên thì bố mẹ cũng không chặn được đâu. Cho nên đừng có mà dại dột động vô bạn từ 6pm trở đi nhá.

Sat Jun 22, 2013 6:28 pm#46
avatar
Miyami
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 118
BKGC BKGC : 1991
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : chỗ mô đến đc thì đến =))
Stt : Kamen Rider a~ Super Sentai a~ niềm vui của bạn a~

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

 Ai da~ lâu rồi ms lên đăng chap ms, tềnh hềnh là bạn đã làm đến chap 10 + n, cơ mà lười quá nên =))))
@Cáo: cứ bình tỏm rồi mọi thứ sẽ theo trật tự thôi =)))))) *cạp* ếu ai ở chỗ bạn có khiếu vẽ manga, mà nếu có cũng toàn là bị dị ứng vs SA =)))) hay thôi nếu hảo tâm thì cáo cover lại cho bạn nhể *cười man rợ* =))))                                
@Miku: ề hế, bạn ko nghĩ đc gì nên show của Miku sẽ là những chap sau nữa =))) Thực chất chap nì là có phần horor xen lẫn nữa, ns chung là cả humor cả horor, ờ, thì cứ đọc là bik thâu nì :D
@arisu: ờm, arisu cứ bềnh tễnh a =))) sang chap 9 arisu sẽ xuất hiện thâu, đang còn 1 tràng dài những chap dìm hàng arisu khác đang chờ ở phía trc cơ mà *cười man rợ* =)))) (à người ns câu tiếng a nớ là bạn đey =))
---------------------------------------------------Chap 8
 
Hôm nay là ngày đầu tiên bọn hắn ở cái nơi mà người ta gọi là thế kỉ 21. Ở đây có nhiều thứ thật rắc rối, cũng có nhiều cái phong tục thật kỳ lạ, khác xa với thế giới bọn hắn. Cũng chính vì không quen sống nên mới sáng ra, đã có bao nhiêu là tiếng động lạ phát ra từ nhà kẻ - mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy. Trước tiên là… “BÙM!!!” và sau đó…
 
- TẦN – CHÍNH!!!
 
Vâng, và đây là buổi sáng rất chi là mất tự nhiên của nhà bạn Miy. Hàng xóm xung quanh hiếu kỳ kéo đến xem, đập vào mắt là ngôi nhà bị oanh tạc mất nửa, khói bay lên mù mịt, đâu đó vẫn còn vang lên tiếng lửa cháy tách tách. Trong cái đống tan nát kia, có bóng của 1 đứa nhỏ chừng 14 tuổi, đôi mắt to tròn hung dữ nhìn kẻ lớn tuổi đứng cạnh bên. Hino chen chúc lách chạy vào, chỉ thấy Tần Chính đứng đực ra đó, sắc mặt tái mét, tóc tai rối ren bù xù, A Kiệt tay cầm thanh kiếm chưa kịp tra vào vỏ đứng chắn trc mặt phu quân hắn, còn Miy… à…ko…ko phải Miy…mà là [quái vật!]. Con bé tay cầm cái cán cốc đã bị đứt lìa với thân, bất vi sở động trừng mắt nhìn Tần lão gia, 2 tròng con mắt như muốn theo luôn mà lọt ra ngoài. Một cái đỏa mắt nhìn Hino cũng không có, Miy mở miệng nói, giọng trầm trầm đến đáng sợ:
 
- Hino, mau đuổi hết mấy người ngoài kia đi. Xóa trí nhớ rồi đưa họ về nhà.
 
Hino chỉ thiếu nước muốn khóc thét:
 
- Cái gì??? Bà muốn hại chết tôi à? Tôi làm sao mà đưa từng này người về nhà được?
 
- Thế cái năng lực đặc biệt của bà sinh ra chỉ để trang trí hả? Có cần tui phá luôn cho đỡ nặng người không?
 
Hino đứng đực ra nhìn… Con bé này đa nhân cách à? Sống với nó 2 năm rồi, giờ Hino mới tận mắt thấy nhân cách mới đáng sợ xuất hiện a… Giờ mà dám đắc tội với nó thì cả lũ chỉ có cầm chắc cửa [Tử!], mà tử sẽ là tử kiểu… đầu 1 đàng xác 1 nẻo, làm ma chết cũng ko toàn thây, nên cho dù ko muốn, Hino cũng phải triển khai năng lực, di từng người một về tận nhà, người đông nên tất nhiên là tốn rất nhiều sức. Người cuối cùng rời đi, cũng là lúc Hino trụ không nổi mà ngã xuống, nằm thở hồng hộc. Miy đưa tay truyền ít lực cho cô nàng, giăng vài lớp kết giới, trừng mắt nhìn Tần Chính đang trốn sau lưng A Kiệt, khóe miệng giật giật:
 
- Tần – Chính!!! Ngươi đã biết tội chưa? Mễ - trùng (sâu gạo)?
 
- Ta… ta ko biết…
 
- Ngươi xuyên không đến đây, đã không làm được gì thì thôi, ngươi cư nhiên còn dám phá nhà ta? Nói cho ngươi biết, cái thứ ngươi vừa phá đó là gas, là gas đấy. Ngươi có biết sức nổ của nó như thế nào không? Ngang với 3 quả Chấn thiên lôi của Đào Hoa ổ chủ đấy ngươi có rõ không hả? Vậy mà ngươi lại dám đem mồi lửa vứt vào, nếu ta không kịp giảm sức nổ xuống thì riêng 2 bình gas này sẽ phá hủy luôn mấy nhà bên cạnh đấy. Giờ ngươi tính sao, hôm qua phu nhân ngươi, giờ lại là ngươi phá nhà, tiền ăn uống đều là ta lo, không thể để ngươi ăn không được. Xì ngân lượng ra đây!
 
- Ta… Ta ko có ngân lượng… Nhưng… ngươi còn nhỏ sao có thể ngang nhiên sở hữu thứ khủng bố như vậy?
 
Miy cười khẩy, mắt lóe lên tia gian xảo. Con bé với tay lôi A Kiệt đang muốn động thủ ra đứng phía sau nó, giọng vẫn đều đều nói:
 
- Tại sao có thể sở hữu à? Nói cho ngươi biết, ở thời đại này, cái này chỉ là tầm phào thôi, đó là ngươi còn chưa biết đến nguyên tử là gì đâu đấy. Còn, tổng số ngân lượng ngươi phải đền: 12 lượng vàng. Ngươi phải trả hết nợ cho ta rồi muốn làm gì thì làm. Hino, bà vào phòng trong kia lấy giùm tui vài bộ quần áo đồng phục cho giáo viên nam cái. Nhớ mở kết giới ra, kẻo lại ầm ĩ lên là cả lũ chết với đại chủ tử đấy!
 
Hino gật gật đầu rồi chạy đi. Vài phút sau, cô nàng trở lại, tay ôm 1 đống quần áo bùng nhùng. Miy cầm lấy rồi vứt cho Tần Chính, nắm lấy cổ áo hắn tống phào phòng trong:
 
- Ngươi mau thay đồ, lát nữa theo ta tới trường, ta sẽ dạy cho ngươi 1 số thứ để có thể tồn tại ở thế kỉ 21 này, nhất là trường ta. Nam Cung môn chủ, thỉnh ngươi bớt xàm ngôn đi một chút. Ngươi cũng mau thay đồ đi, ta còn phải đến trường  a.
 
Con bé quay mặt đi sửa soạn. Xem ra sắp có chuyện thú vị lắm đấy!
----------------------------------Trường học MB
                                                         Dãy lớp học đặc biệt-------------------------
 
Sáng sớm, trời trong mây trắng lượn lờ, chim bay khắp chốn mà người cứ đi. Khỏi phải tả nhiều (căn bản vì au tả quá kém =))), trường vẫn cứ như mọi khi, ồn ã, nhộn nhịp. Đây là sân trường, vậy còn trong lớp thì sao? Vâng, lớp học thì lại càng ồn hơn ở ngoài ấy ạ. Toàn là phần tử cá biệt, có thánh mới cấm được bọn nó làm trò. Và kịch bản cũ của mọi ngày lại được tái diễn:
 
- Ê, Tiểu Thủy, đỡ đạn nè!
 
- Ơ…hả…Cái…
 
“Bốp!”, 1 em ghế rất chi là tự nhiên tung bay mà không cần cánh đáp xuống vào mặt Linh Thủy, để lại 1 vết hằn và vết lún sâu, rất chi là sâu trên cái diện mạo xinh đẹp của con bé, khuyến mãi kèm theo là 1 đống dụng cụ học tập lơ lửng giữa không trung:
 
- Jiang – chan? *cười hiền* muốn đi gặp lão Diêm Vương chơi không? Tớ có vé miễn phí này. Cậu thảo như thế, thấy ông bà vẫy gọi nên đi liềnđi, tớ giúp cho! ĐỠ - NÀY!!!
 
“Bá!”, lại 1 tiếng động khác vang lên, nhưng nạn nhân lần này  không phải là Jiang. Cái tài thiện xạ của Linh Thủy á, đừng hỏi, con bé được mệnh danh là huyền thoại “bách phát bách trật” của trường MB đấy, bao nhiêu người die vì nó rồi, mà die kiểu rất cy là nhảm: bắn thằng này trượt thì lại trúng thằng kia, đứa này ko mù thì đứa kia cũng chột, vậy nên đừng có dại mà xớ rớ gần nó lúc Linh Thủy bắn cung, điển hình như đây, nó lia hộp bút vào Jiang, nhưng địa điểm hạ cánh lại là “sân bay” Nguyệt Linh, và vật bay ko xác định lại bị bật ra, “pặc” vào mẹt Ranka, khiến chiếc ghế Tiểu Linh đang ngồi lung lay rồi lật ngửa, còn mẹt cô nàng vampire thì ko còn nguyên vẹn:
 
- Đồ phá hoại. Truyện đang đến hồi 2 anh sắp XXX nhau mà cậu nỡ phá cái laptop của tớ thành mẩu vụn như vậy? Đền đi!
 
- Ôi, nhan sắc của tớ nay còn đâu…
 
Nguyệt Linh tiện tay cầm luôn “đống sắt” vài chục triệu của mình vứt đi. Vừa hay lúc đó cửa lại mở:
 
- Chào buổi sáng, mọi…người… Ặc!!!
 
- Ế… A, xin lỗi, tớ ném nhầm… Hehehe…
 
Vâng, nạn nhân không ai khác chính là bạn Hino tội nghiệp của chúng ta. Chỉ vì 1 phút nông nổi mà (bị ép phải) đỡ đạn cho con bé  đứng sau – Miy. Kêu Ranka lại đỡ Hino bước vào lớp, nó vứt cặp xuống bàn cái “phịch”, đảo mắt xung quanh 1 vòng, cười bí ẩn:
 
- Để tớ nói cho các cậu 1 điều thú vị nhá! *chạy ra cửa sổ* Ê, Tần Chính, mau đưa thất phu nhân của ngươi vào đây.
 
Một bóng đen bất ngờ vụt lên nhảy vào lớp, trong tay ẵm 1 chàng trai chừng 26 tuổi. Cả lớp im bặt nhìn 2 kẻ mặc áo 2 tà dài dành cho giáo viện nam của trường, đồng loạt trầm trồ:
 
- Woa, đẹp trai quá đi. Ai thế? Giáo viên mới à?
 
- Giới thiệu cho các cậu, đây là Tần Chính, giáo viên mới dạy môn Hán ngữ của trường, còn đây là Nam Cung môn… à không, Nam Cung Kiệt, giáo viên dạy môn kiếm thuật cổ truyền Trung Quốc. Cả 2 đều mới vào trường nên hi vọng các cậu sẽ giúp đỡ bọn hắn.
 
Ann và Jiang kéo Miy lại thì thào:
 
- Ê, sao tên Tần Chính kia mặt mày khó coi vậy?
 
- À, tại vì chuyện vừa nãy ấy mà. Lại đây, tớ kể cho.
 
 ------------------------------------flash back-----------------------------------------
 
- Ồ, thật đẹp, ta không ngờ có thể thấy cảnh thiên hạ thái bình như thế này đấy.
 
- Im lặng mà đi, ngươi thật ồn ào!
 
Đây là thế kỉ 21, ngày 10 tháng 5 năm 2013, 6h30’ sáng trên đường abc, có 2 nữ sinh trung học mang theo 2 kẻ tóc dài kỳ quái đi đến trường. Đặc điểm nhận dạng: 1 nữ sinh tóc bạc giống con trai, luôn cười cười nói nói, 1 cô bé tóc hồng dài, vừa đi vừa cốc đầu kẻ “ có vẻ bị tâm thần giai đoạn cuối”, theo sau cùng là 1 anh chàng cao to đẹp trai. Vâng, đoán được rồi chứ ạ? Nhóm người đó chính là nhóm của hino đang trên đường tới lớp. Tần Chính và A Kiệt vì là người của quá khứ, nên rất ngạc nhiên và hứng thú với những thứ hiện đại. Tần Chính phản ứng rất bá đạo, hắn gây ra bao nhiêu là phiền phức cho Miy. Đến lúc qua đường…
 
- TẦN CHÍNH! Cẩn thận xe tông!!!
 
- Đại ca! Nguy hiểm!!!
 
“Két!”, 1 chiếc ô tô con lao đến phía thằng sắc lang đang mải mê ngắm cảnh mà không chú ý đến đường đi. Hino vội vàng điều khiển chiếc xe phanh gấp. Tần Chính mặt chỉ cách đầu chiếc xe 1cm, sắc mặt tái mét nhìn tài xế ló đầu ra quát:
 
- Ê, tên kia, đi đứng kiểu gì thế, muốn thăng thiên sớm hả?
 
Miy chạy lại hòa giải với bác tài, kiên nhẫn đợi ông ta mắng 1 trạc xong phóng xe đi, mới tiến lại xách tai Tần Chính, lại vì sắc mặt của hắn mà rụt tay về:
 
- Uy, ngươi… ngươi không sao chứ?
 
- Đó…đó là cái gì a? Một con trâu sắt biết đi?
 
- Hắc hắc, ở đây người ta gọi đó là “ô tô”, chứ không phải là trâu sắt. thứ này rất phổ biến và tiện lợi. Ngươi sau này đi đứng phải cẩn thận đấy, bằng không nó “hôn” cho 1 cái là ngươi vào hòm, mà ngươi mà vào hòm là coi như thất vị chủ tử cũng thủ tiết theo luôn đấy!
 
Miy vừa nói vừa đưa tay xẹt ngang cổ, biểu tình rất chi là sống động làm mặt Tần Chính và A Kiệt càng ngày càng đen lại. Chậc, đúng là chưa có ai bá đạo hơn con bé này, nói chuyện chết chóc mà cứ cười hắc hắc như coi kịch hài ấy, lỡ như… mà quên chưa nhắc, miệng Miy còn trên cả thiêng, chưa biết Tần Chính có còn bị đâm nữa ko kìa. Hino chỉ đứng toát mồ hôi hột nhìn, lại ngó xuống đồng hồ, vội vã:
 
- Miy, còn 10’ nữa vào học, ta mau đi thôi.
 
- Được rồi. Ê, có đi hay không để ta lôi ngươi đi.
 
Tần Chính vẫn thất thần. Hino bực lên, không nói không rằng túm cổ hắn lôi luôn đến lớp trước sự tò mò của cả trăm con mắt phía sau.
---------------------------------------End flashback---------------------------------------------
 
- Thế đấy, mọi chuyện là như vậy.
 
- Ồ, hóa ra là do cái gì cũng không quen. Hắc hắc, may mà Linh Thủy và tớ đưa Tiểu Lâm về. Hắn ngoan lắm, lại nấu ăn ngon và chế dược giỏi nữa, mỗi tội hơi mít ướt và nhát người lạ thôi.
 
- Haizzz, còn Vân Phi thì… hắn tưởng mấy con chim trong lồng tớ nuôi là của phu quân hắn gửi nên bắn lung tung làm tan tác luôn cái sân nhà tớ, còn tưởng ti vi là cái gì gì nên… huhu, tivi của tôi.
 
- *Bắt tay Ann* Miy đồng cảnh ngộ a. Vậy Tiểu Lâm và Vân Phi đâu rồi?
 
- Đang ở góc kia với Linh Thủy kìa, không biết Tiểu Thủy xoay xở kiểu gì mà cLâm thành giáo viên dược, còn Vân Phi thì là giáo viên CLB cung tên luôn.
 
Jiang và Ann đồng thời đưa tay chỉ về 1 góc trong lớp, ở đó chỉ thấy Linh Thủy cọ cọ má Tiểu Lâm, tay nắm vọc cung tên tam chủ tử, cười cười nói nói rất vui vẻ. “Dong! Dong! Dong!”, 3 tiếng chuông báo hiệu giờ học vang lên, cửa lớp mở cái “xoạch”, thầy giáo bộ môn bước vào lớp, Miy vội đẩy bác Tần, Tiểu Lâm, Vân Phi và A Kiệt ra bằng cửa sau, chờ dịp giới thiệu. Con bé vừa ngồi vào chỗ, cũng là lúc thầy giáo cât giọng khàn khàn:
 
- Hôm nay lớp chúng ta có học sinh mới chuyển đến. Bạch Tử, vào đi em!
 
Cánh cửa lần thứ 2 mở ra, nhưng lần này bước vào lớp là 1 cô bé có mái tóc vàng kim, mắt hồng trắng đan xen tím nhạt, hiện rõ vẻ hờ hứng, vô hồn. Trên mái tóc ẩn hiện bong hoa cùng chuỗi ngọc trắng muốt. Cô bé mỉm cười tiến đến gần bàn giáo viên trên bục giảng, cúi đầu chào. Thầy giáo tươi cười cầm phấn viết to dòng chữ “Bạch Tử” lên bảng:
 
- Các em, đây là Bạch Tử, học sinh mới từ Nhật Bản chuyển đến Việt Nam sinh sống. Cô bé năm nay mới vào trường, các em hãy giúp đỡ Bạch Tử nhé!
 
- Chào mọi người, mình là Bạch Tử, rất vui được làm quen. Mong các bạn sẽ giúp đỡ mình trong thời gian tới.
 
Một tràng xì xào từ phía dưới lớp nổi lên. Nếu phe con trai là: “Ôi xinh thế!” hoặc “Dễ thương quá!” thì bọn con gái, trừ 1 nhóm nhỏ ngồi yên lặng, sẽ là: “Xì, trông quê 1 cục!”. Bạch Tử đảo mắt nhìn quanh 1 vòng, rồi chỉ vào cái bàn trống ở ngay phía sau Miy, miệng vẫn tươi cười:
 
- Thầy ơi, thầy cho phép em được ngồi ở đó nhé!
 
- Được rồi. Miyami, hi vọng em sẽ giúp đỡ bạn.
 
- Vâng, thầy cứ giao cho em.
 
Ánh mắt của Miy hiện lên tia tiếu ý. Bạch Tử… 1 cái tên không tồi, nếu không xét theo ý nghĩa “cái chết trắng” của nó. Con bé này cũng rất khả nghi, nó không thể không đề phòng. Bạch Tử dần tiến về phía Miy, cất 1 giọng nói nhỏ chỉ đủ để cho Miy nghe thấy: [Chào! Cậu có khá nhiều chuyện thú vị đấy nhỉ? Cẩn thận đấy, nếu không… mọi chuyện sẽ ko lường trc được, và sẽ có kẻ chết! Ahaha…]. Miy bất chợt rùng mình, cơ thể cứng đờ 1 lát, nhưng chỉ vài giây sau, khuôn mặt lạnh lùng lại lấp lóe ý cười. Cái gì, sẽ chết à, đúng là thú vị đấy! Nó sẽ chờ, để xem, kẻ tiếp theo sẽ chết như thế nào. Khá lắm, chào mừng đến với vòng xoáy định mệnh của chúng ta, Bạch Tử!
------------------------------------------End chap 8
 
Giải thích tí:

Đào Hoa ổ chủ có tên thật là Nghiêm Thanh Nhẫm, vốn có nhan sắc rất đẹp (là boy, vâng là boy, đừng nhầm =)))))), hồi Ngụy Vô Song chưa bị phế võ công, thì Nghiêm Thanh Nhẫm lần đầu tiên gặp mặt, lúc đó Vô Song do ko cẩn thận lại bị trúng xuân dược của bạn Nhẫm (bạn mô nỏ hiểu thì ns luôn, là thuốc kích d*c =))))))), tưởng nhầm bạn Nhẫm là 1 tiểu quan (tiểu quan là con trai ở trg khách điếm, giống kỹ nữ ấy, nhưng tiểu quan là boy), nên bắt bạn Nhẫm ra mấy mưa 1 trận để giải dược, để lại 1 chút tiền vs quần áo để đền bù cho bạn ấy. Rứa là sau khi Vô Song cuỗm đc 7 chủ tử về thì Nghiêm Thanh Nhẫm tìm đến, đòi bắt đền bằng cách thú bạn Nhẫm làm bát chủ tử, nhưng Tần Chính không đồng ý (mà bạn Nhẫm cũng yêu thằng Tần), nên bạn Nhẫm cho bạn Sĩ Thần uống xuân dược để nhằm “điên long đảo phượng” (đổi vai vế trg making love =)))))) vs mục đích trả thù thằng Tần, may Kỳ Nhi phát hiện ra. Bạn Nhẫm này là sở hữu 1 loại pháo gọi là chấn thiên lôi, có sức công phá vô cùng lớn, đứng trg vòng bán kính 3 dặm (hay hơn 3 dặm gì gì đó) cũng sẽ bị liên quan (vì ý nghĩa của tên pháo là nổ rung trời mà :D) Bạn nì sau sẽ xuất hiện thôi =)))
p.s: tại cái này cop từ MW nên chữ nhỏ, nếu muốn chữ to hơn để đọc thì cop lại bỏ vào MW để coi nhớ


Chữ ký của Miyami

Sat Jun 22, 2013 7:43 pm#47

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1756
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Chap hay~
Dream làm nv phản diện ah~
Miyami đã viết:
- Đồ phá hoại. Truyện đang đến hồi 2 anh sắp XXX nhau mà cậu nỡ phá cái laptop của tớ thành mẩu vụn như vậy? Đền đi!
Tớ đọc truyện Shounen-ai ah~=w=
Công nhận từ khi vào rum là tớ càng hắc hơn ah~
Hắc Hắc~~~^^
Chả biết nxét gì thêm~
Hóng chap~~~
P.s: Tem ah~^^


Chữ ký của Yuki Watanabe





Sun Jun 23, 2013 2:28 pm#48

avatar
arisu_darkon
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 551
BKGC BKGC : 2270
Điểm đóng góp : 16
Đến từ : Vùng đất đầy Dứa và Sẻ.
Stt : Giai đẹp giai đẹp giai đẹp é vờ ri que \=w=/

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Thứ nhất lè, chữ nhỏ quá đi, đọc mà muốn lòi cả con mắt

Trích dẫn :

Hàng xóm xung quanh hiếu kỳ kéo đến xem, đập vào mắt là ngôi nhà bị oanh tạc mất nửa, khói bay lên mù mịt, đâu đó vẫn còn vang lên tiếng lửa cháy tách tách. Trong cái đống tan nát kia, có bóng của 1 đứa nhỏ chừng 14 tuổi, đôi mắt to tròn hung dữ nhìn kẻ lớn tuổi đứng cạnh bên.

Mô tả rất sinh động nha, hàng xóm rất chi là thú vị nha~~~ Hay nói đúng hơn là hay hóng chuyện nhà người ta

Trích dẫn :

- Đồ phá hoại. Truyện đang đến hồi 2 anh sắp XXX nhau mà cậu nỡ phá cái laptop của tớ thành mẩu vụn như vậy? Đền đi!

Biến thái y hệt bạn nha~~~~

Trích dẫn :

- Các em, đây là Bạch Tử, học sinh mới từ Nhật Bản chuyển đến Việt Nam sinh sống. Cô bé năm nay mới vào trường, các em hãy giúp đỡ Bạch Tử nhé!

Nếu là học sinh chuyển trường thì phải tên là Hakushi hoặc Shirokou chứ (Dịch chuẩn theo cả on-yomi và kun-yomi đó, Bạch đọc là haku hoặc shiro, Tử thì là shi hoặc kou, chữ Tử còn tùy vào nghĩa là chỉ trẻ con hay 'thăng thiên')

Nói chung lúc đọc cái này đọc cười bể cả bụng nha~~~~ Nhất là cái vụ trâu sắt, cười đến sặc hết cả cơm (bạn đọc trên điện thoại rồi mới lên đấy com, đọc lúc đang ăn cơm)

Hóng chap nha~~~

Ngày lành~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~



Chữ ký của arisu_darkon

Thời gian biểu của bạn:

Từ 6am đến 6pm, bạn là bao bạn nữ bình thường như ai.

Từ 6pm đến 6am hôm sau, bạn là con điên chính hiệu, nhiều lúc nhà tự nhiên phát ra tiếng hét vang vọng mà chả hỉu nguyên do là đâu (là bạn).

Vì thế những ai có nhu cầu làm ơn hẹn gặp bạn vào khoảng thời gian bạn bình thường, còn lúc bạn điên thì bố mẹ cũng không chặn được đâu. Cho nên đừng có mà dại dột động vô bạn từ 6pm trở đi nhá.

Sun Jun 23, 2013 9:50 pm#49

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1756
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

@arisu_darkon đã viết:
Thứ nhất lè, chữ nhỏ quá đi, đọc mà muốn lòi cả con mắt

Trích dẫn :

Hàng xóm xung quanh hiếu kỳ kéo đến xem, đập vào mắt là ngôi nhà bị oanh tạc mất nửa, khói bay lên mù mịt, đâu đó vẫn còn vang lên tiếng lửa cháy tách tách. Trong cái đống tan nát kia, có bóng của 1 đứa nhỏ chừng 14 tuổi, đôi mắt to tròn hung dữ nhìn kẻ lớn tuổi đứng cạnh bên.

Mô tả rất sinh động nha, hàng xóm rất chi là thú vị nha~~~ Hay nói đúng hơn là hay hóng chuyện nhà người ta

Trích dẫn :

- Đồ phá hoại. Truyện đang đến hồi 2 anh sắp XXX nhau mà cậu nỡ phá cái laptop của tớ thành mẩu vụn như vậy? Đền đi!

Biến thái y hệt bạn nha~~~~

Trích dẫn :

- Các em, đây là Bạch Tử, học sinh mới từ Nhật Bản chuyển đến Việt Nam sinh sống. Cô bé năm nay mới vào trường, các em hãy giúp đỡ Bạch Tử nhé!

Nếu là học sinh chuyển trường thì phải tên là Hakushi hoặc Shirokou chứ (Dịch chuẩn theo cả on-yomi và kun-yomi đó, Bạch đọc là haku hoặc shiro, Tử thì là shi hoặc kou, chữ Tử còn tùy vào nghĩa là chỉ trẻ con hay 'thăng thiên')

Nói chung lúc đọc cái này đọc cười bể cả bụng nha~~~~ Nhất là cái vụ trâu sắt, cười đến sặc hết cả cơm (bạn đọc trên điện thoại rồi mới lên đấy com, đọc lúc đang ăn cơm)

Hóng chap nha~~~

Ngày lành~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~




~> E hèm~
Tềnh hềnh rất chi là tềnh hềnh~
Darkon ah~
Bé NLinh của tớ hem có biến thái nhé~
Mời cậu sửa lại nếu ếu muốn bị ăn đấm ah~~~~


Chữ ký của Yuki Watanabe





Wed Jul 10, 2013 8:36 pm#50
avatar
Miyami
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 118
BKGC BKGC : 1991
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : chỗ mô đến đc thì đến =))
Stt : Kamen Rider a~ Super Sentai a~ niềm vui của bạn a~

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không
Xem lý lịch thành viên

Chào, lâu ngày ko gặp a =))))))
(căn bản là do bạn lười quá nên ko muốn post *cười nham nhở* =)))
--------------------------------------Chap 9

---------------------------------Dãy lớp học đặc biệt
------------------------------------------Giờ giải lao-----------------------------------------

-Ne ne, Bạch Tử, nghe nói cậu vừa từ Nhật Bản chuyển tới phải ko? Cho bọn tớ làm quen với nhé!

Giờ giải lao, đây là lúc lớp học đặc biệt ồn ào. Ở phòng mang tấm biển đề dòng chữ “lớp học siêu nhiên – K5A8”, sự sôi nổi càng rõ ràng, vì hôm nay lớp có thêm 1 thành viên mới rất xinh. Đám con trai từ xa nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ, bàn tán. Ranka cùng Jiang lại càng thân thiết, chạy ra phía sau Bạch Tử, tròn mắt:

-Oa, giờ tớ mới biết đấy! Thì ra Bạch Tử là uke của Ann sao?

-Đúng vậy, Tử nhi đi du học Nhật Bản từ lúc còn nhỏ, nên giờ mới có cơ hội ra mắt mọi người. Thấy thế nào, dễ thương chứ?

-Dễ thương, dễ thương thật nha. Nè, Linh Thủy, đừng quậy nữa, Tiểu Lâm khóc rồi kìa. Bạch Tử, cậu chưa biết mấy người này đúng ko? Để tớ…

Jiang chưa dứt lời, Bạch Tử đã cắt ngang, nụ cười trên đôi môi nhỏ vẫn chưa tắt:

-Cảm ơn cậu, nhưng tớ biết họ rồi.

Ann há hốc miệng, bắt lấy vai cô bé lắc lắc:

-Gì chứ, cậu đọc 3T4T rồi sao? Từ bao giờ mà cậu có hứng thú với đam mỹ thế?

Bạch Tử ngập ngừng 1 lát. Cô bé tính lắc đầu, nhưng sau đó, ko hiểu vì nghĩ gì, lại cười, gật đầu:

-Ừm, tớ đọc rồi.

Miy ngồi tựa lưng lên mặt tấm kính cửa sổ hình bán nguyệt trong suốt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Tử. Từ khi con bé khả nghi kia bước vào lớp, nó vẫn ko ngừng quan sát nhất cử nhất động của Tử nhi. Nó cũng cảm nhận được, ở đâu đó có khí lực của Tần Chính, hẳn là hắn cũng đang nấp gần đây đi. Tên đó lại mặt dày ko chịu nghe lời rồi. Bỏ đi, về cho mấy chủ tử trị hắn sau. Còn về Bạch Tử, con bé đó…

-Này, Miy, sao bà ko chịu nói chuyện với Bạch Tử thế? Cô bé dễ thương lắm mà.

Lời Hino cắt ngang làm Miy giật mình, định thần lạnh giọng:

-Tui trước giờ vẫn thế thôi, chả chết ai được đâu.

-Bà thật là…

“Suỵt!”, nó đưa tay kề sát miệng làm dấu im lặng, đồng tử cũng theo đó mà tím lên. Hino vội im bặt, Miy đang đọc suy nghĩ của Bạch Tử a… Nhưng cô nàng vẫn thắc mắc… nó chỉ làm thế này với những ai nó nghi ngờ thôi, mà cô bé đó chẳng có chút gì là nguy hiểm cả. Hino nghĩ vậy, đơn giản lắm: Miy đa nghi chút thôi mà. Nhưng sắc mặt con bé càng lúc càng tệ, thu lại đôi mắt kia, Miy gọi Nguyệt Linh đến, đôi mày nhíu lại vài tầng:

-Nguyệt Linh, Hino, lại tớ nhờ chút. Lát nữa, các cậu cho tập hợp nhóm lại nhé, tớ có chuyện muốn nói.

-Có gì ko ổn sao?

-Nguyệt Linh, cứ làm theo lời tớ đi. Tốt nhất bây giờ cậu đừng nói gì hết, im lặng là thượng sách!

-Tốt thôi. Giờ tớ onl facebook cái đã. Hino, lại đây xem nè, hint TsuKaito, MabeJoe, EijiAnkh với D344, D10069 (KHR =)) đây, đẹp vô đối.

Miy chán nản lắc đầu, chợt nghe thấy phía bên kia nổi lên tiếng ồn ào. Một giọng nữ vừa cao vừa đanh đá đỏng đảnh vang lên:

-Này, con bé Bạch gì gì kia!

Chủ nhân của giọng nói vừa rồi, chính là Mạc Liên, con gái của 1 giám đốc có tiếng trong trường. Cô ta là nữ, nhưng lại lẳng lơ, lòng ghen ghét vô bờ bến với những ai có sắc. Những nữ sinh càng đẹp, cô ta càng dày vò đến phát điên mới buông tha. Dù tác oai tác quái như thế, nhưng ko ai dám làm gì Mạc Liên, ko phải vì lo sợ về bản thân sẽ bị tai họa, mà là lo cha cô ta sẽ cho san bằng trường. Ann, Linh Thủy, Jiang, Ranka đều đứng chắn trước mặt Bạch Tử. Họ là 4 trong những thành viên cô ta ko thể chạm tới:

-Cô định làm gì?

Bạch Tử nhìn Mạc Liên bằng ánh mắt: “Cô là ai? Tôi ko quen cô”, khuôn mặt nhu hòa khẽ nhíu lại 1 chút:

-Chị gọi tôi?

Vuốt vuốt lọn tóc xõa trên vai, Mạc Liên vác cái bộ mặt nồng mùi son phấn đi đến trước 4 người chắn ngang kia, cất giọng nói chanh chua:

-Mấy người đi ra đi, ko liên quan thì đừng xía vào. Con bé, đi ra đây tao có chuyện muốn bàn!

Nhóm Ann liếc mắt nhìn nhau… Nhất định là cô ta muốn gây chuyện. Đang tính ngăn cản thì Bạch Tử đã đẩy nhẹ sang 1 bên, đi theo Mạc Liên ra ngoài. Ann gọi giật lại, nét mặt không giấu nổi vẻ lo lắng:

-Tử nhi! Ở lại đi.

Cô bé quay đầu lại tươi cười:

-Ko sao đâu. Sẽ ổn thôi, tớ tự lo được mà.

Bóng dáng Bạch Tử khuất dần sau cánh cửa, để lại phía sau là nhóm bạn đang ko ngừng lo lắng cho cô.
---------------------------------------Phòng ăn------------------------------------------
“Chát!”, tiếng động khô khốc vang lên vọng khắp căn phòng tĩnh mịch. Trên má Bạch Tử in hằn 1 vết đỏ dài vs 5 ngón tay, cô bé chỉ cúi đầu, ôm lấy bờ má bị tát mà nghe Mạc Liên mắng chửi mình:

-Mày ngon nhỉ? Mới chuyển đến đã dám đi quyến rũ cánh con trai lớp tao. Nên dạy dỗ mày như thế nào đây? Hay…tặng mày vài bông hoa cũng ko quá tệ nhỉ?

Mạc Liên cầm lấy 1 con dao rọc giấy từ tay nữ sinh bên cạnh, vuốt dọc lưỡi dao chạy xuống cằm Bạch Tử. Cô bé ko tránh, sắc mặt ko đổi, ngược lại còn tươi cười với Mạc Liên:

-Ko sao. Tôi ban đầu còn nghĩ chị là 1 con quái vật chuyên ăn son phấn cơ đấy. Nếu biết chị chỉ là 1 đứa chỉ biết hiếp đáp học sinh mới thì tôi đã ko mạo phạm chị rồi.

Sắc mặt Mạc Liên thoáng tái mét rồi đỏ lên. Cô ta nổi giận vung tay định rạch mặt Bạch Tử, chợt 1 chiếc bút phóng tới, quẹt qua tay làm rơi con dao. Mạc Liên hung dữ trừng mắt lên nhìn xem là kẻ nào dám to gan ngăn cản cô ta. Nhưng cái nhìn dữ tợn đó biến mất sau khi thấy khuôn mặt đối phương, thay vào đó là sự lúng túng, sợ sệt:

-Hội… Hội trưởng…

Bạch Tử ngờ vực nhìn sang… Phía bên kia là 1 nam sinh chừng 16 tuổi. Khuôn mặt cậu ta, cô bé nhìn ko rõ vì mái tóc dài ra quá bả vai che mất nửa, chỉ thấy con mắt phải màu vàng lạnh lùng. Cầm trên tay cuốn sổ ghi chép đã bị gạch ngoằn ngoèo 1 đường khá dài, hắn nói, giọng nói làm Mạc Liên như gặp phải hầm băng mà run rẩy:

-Mạc tiểu thư, cô quậy đủ chưa? Nếu từ nay còn muốn xuất hiện ở trong trường này mà nhởn nhơ, thì tôi khuyên cô, đừng dại dột đứng trước mặt tôi mà làm cái trò này nữa. Chỉ nội thấy cái mặt như bà bà mấy nghìn tuổi của cô là tôi đã muốn tống cô ra khỏi cái đất này rồi đấy. Còn ko mau biến đi?

Mạc Liên mặt cắt ko còn chút máu ngồi bệt trên mặt sàn, chân run rẩy ko đứng lên nổi. Nữ sinh bên cạnh phải chạy lại dìu cô ta quay trở về lớp. Cậu chàng tay vẫn nắm chặt quyển sổ, lật vài trang giấy xem xét rồi bước lại gần với ý nghĩ đỡ Bạch Tử đứng lên:

-Cô là Bạch Tử, học sinh mới chuyển đến lớp siêu nhiên K5A8 phải ko? Mau trở về đi, lần sau đừng đi theo người lạ nữa, sẽ ko có lần thứ 2 may mắn vậy đâu!

-Hội trưởng…

-Gọi là tôi là Vân Yên.

-Vân Yên, tôi mới đến đây chưa được bao lâu, trường lại quá rộng, tội bị lạc đường rồi. Phiền cậu có thể đưa tôi về lớp ko?

-Tsk… Được rồi, cô đi theo tôi.

Vân Yên với tay ra nắm lấy bàn tay trắng nõn của Bạch Tử, tính đưa về lớp, nhưng vừa chạm đến làn da ấy, cậu ta liền rụt tay lại… quá lạnh, giống như cô bé ko có chút sức sống nào bên trong cái vỏ bọc đẹp đẽ kia vậy, chỉ cần nghĩ thôi cũng đủ làm cho người ta cảm thấy rùng mình ớn lạnh. Vân Yên nhíu mày, đứng lên quay lưng về phía Bạch Tử:

-Cô tự đứng lên đi, mau theo tôi, sắp hết giờ giải lao rồi đấy!

Bạch Tử cười nhu thuận đứng lên đi theo Vân Yên. Cậu ta vừa đi vừa lẩm bẩm cái gì đó, mà ko chú ý đến trên vai sau của mình dần xuất hiện 1 vết xăm hoa mạn đà la nhiều cánh đỏ chót. Cô bé mỉm cười huyền bí vươn tay ra phía trước, chợt Vân Yên lên tiếng làm nó thu tay lại thật nhanh:

-Này, tôi nghĩ cô nên chuyển sang khóa khác đi, người như cô ko hợp với K5A8 đâu, sớm muộn gì cũng sẽ bị bức đến phát điên đấy!

Bạch Tử sửng sốt 1 chút, nhưng chỉ là lướt qua thôi, cô bé lại cười, nụ cười quỷ dị và giọng nói cứ nhỏ dần:

-Ko sao đâu! Tôi có thể tự lo cho mình mà! [Vì tôi chính là…]

--------------------------------
-Cái gì? Cô ta là kẻ giả danh sao? Hơn nữa lại là 1 con hình nhân?

Những tiếng hét kinh ngạc đồng loạt vang lên làm mấy học sinh còn lại tập trung sự chú ý đến chỗ ngồi của nhóm. Miy nhíu mày đưa 2 ngón tay lấp lại cái lỗ tai đáng thương của mình, “suỵt” 1 tiếng thật dài rồi khoát tay ra vẻ như ko có gì. Chờ cho những ánh mắt tò mò tan đi hết, con bé mới búng tay về phía của sổ, bắn cục tẩy đi. “Ách!”, 1 tiếng kêu đau vang lại từ bụi cây, lấp ló cái đầu rối xù:

-Khỏi phải trốn nữa. Tần Chính, lăn ra đây cho ta hỏi!

Tần Chính phót ra từ bụi cây nhảy vào lớp, mặt như ko thể đần hơn tiến lại phía nhóm, cười si ngốc:

-Cô nương muốn hỏi gì ta a?

Đảo mắt 1 vòng quanh lớp thăm dò, Miy mới hé miệng nói nhỏ:

-Nghe nè mọi người. Tớ vừa rồi đã thử đọc ý nghĩ của Bạch Tử, nhưng đầu cô ta hoàn toàn trống rỗng, ko hề có 1 chút ký ức nào tồn tại. Nguyệt Linh, cậu thử đoán xem, nếu 1 con người sống mà ko có ký ức sẽ như thế nào?

-Ơ, tất nhiên là sẽ như chưa từng tồn tại mà biến mất…biến mất…Khoan đã!!!

-Đúng rồi đấy! Tần Chính, ngươi từ thời cổ đại xuyên tới đây. Vậy ta hỏi ngươi, ngươi chắc hẳn phải biết “hình nhân thuật” đúng ko?

Tần Chính ra chiều ngẫm nghĩ 1 chút, đầu hắn chợt lóe lên 1 vài hình ảnh:

-Ta có, ta nhớ rồi! “Hình nhân thuật” là 1 thứ chú thuật từ lâu đã bị cấm. Nếu ta nhớ ko nhầm thì thứ này chỉ để dùng khi 2 nước có đại chiến thôi. Người ta sẽ lấy 1 chút máu của đối phương, nhỏ vào 1 con rối bằng rơm, sau đó đem bỏ lên y phục của mình 3 ngày 3 đêm, sang ngày thứ 4 sẽ thu được 1 “hình nhân” giống y hệt kẻ bị rút huyết. “Hình nhân” này sẽ có nhân cách mô phỏng của họ, có sức chiến đấu cao, ko biết mệt và rất vô tình. Nhược điểm của nó chính là khi chủ nhân đã bị mất quyền kiểm soát, nó sẽ trở nên rất tàn bạo mà phản chủ, sau đó sẽ tàn phá dần những gì nó thấy cho đến khi mọi thứ đã bị hủy diệt, “hình nhân” sẽ tự điên cuồng phanh thây mình mà chết.

Tần Chính vừa dứt lời, bầu không khí lại rơi vào trầm mặc. Nhóm bạn thật sự ko thể tưởng tượng nổi lại có thứ đáng sợ như thế xuất hiện. Mà nếu theo như lời Tần Chính nói, thì sẽ có khả năng sẽ có rất nhiều kẻ phải chết thảm. Linh Thủy bịt mắt Lâm Tề, nhỏ giọng:

-A…thật là đáng sợ.

Miy vỗ tay cười khúc khích làm phá vỡ sự yên tĩnh, đồng thời làm cho bọn Ann khó hiểu nhìn con bé:

-Ồ, thì ra ngươi cũng có lúc hữu dụng đấy nhỉ? Được rồi, đa tạ ngươi chỉ giáo. Nhưng dù sao đó cũng chỉ là suy đoán của tớ thôi, còn lại phải nhờ các cậu giúp đỡ.

Ann nghe chuyện mà sắc mặt tái mét đi vài phần, thấy Miy nhắc tới chuyện cần giúp đỡ liền ko suy nghĩ mà gật đầu lia lịa:

-Cậu cứ nói, bọn tớ giúp được gì sẽ cố hết sức.

-Vậy nhé! Jiang, Linh Thủy, nhờ 2 cậu cùng Lâm Tề chế chút “nhiếp độc”. Ann, cậu hiện giờ thân với “Bạch Tử” nhất đúng ko? Cậu cứ làm ra vẻ ko có chuyện gì, tiếp cận cô ta, tớ và Hino cùng Nguyệt Linh sẽ theo dõi và để Nguyệt Linh phân tích. Ranka, cậu là vampire cấp cao, nhạy với mùi máu, cậu thử phân biệt xem, biết đâu lại biết được gì. Tớ cũng sẽ đi nhờ những người quen bên các khóa khác, đặc biệt là tam đại biến thái trường MB. Chỉ sợ họ bơ thôi chứ còn…

-OK. Đây sẽ cố gắng chế dược nhanh nhất có thể.

Linh Thủy vừa nói vừa nhe răng cười, lôi từ bên túi 2 lọ thủy tinh màu tím nhạt đung đưa. Miy gật đầu, tia mắt về phía Tần Chính:

-Cảm ơn các cậu. Được rồi, mọi người mau về chỗ đi, sắp vào học rồi đấy. Tần Chính, còn ko mau về lớp dạy của ngươi. 12 lượng vàng đấy!

-Nhưng ta sẽ làm cái gì ở đó?

-Ầy, cứ đến đó mà dạy, có cả trg sách đấy. Ta cho ngươi mượn, nhớ hoàn chủ, ngươi còn phải trả nợ cho ta a, Tần tiên sinh!

Tần Chính vội cầm lấy sách rồi phót ra ngoài, đưa Lâm Tề đi. Còn lại Miy ngồi trầm ngâm, trong lúc vô thức nghiêng sang 1 bên gác đầu lên vai Hino, rồi lại bật lên đột ngột làm Hino bị 1 cú đau đến nhe răng trợn mắt. Con bé ko để ý, thầm cười 1 mình. Sắp có kịch hay để xem rồi!

-------------------------------------------End chap 9----------------------------------------

Vâng, hoa mạn đà la chính là bông này =))) còn có tên gọi là hoa bỉ ngạn, loài hoa của chia ly đey' ợ =)))

Spoiler:
 

Dự tính là chap 12 sẽ có thánh, và Creo đại nhưn sẽ xuất hiện =))))))))) (spoil trc rầu nhóe =)))))
@arisu: *mặt gian* chờ bị dìm hàng đê =))))))))))


Chữ ký của Miyami

#51
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic) 1 chuyến xuyên không


Chữ ký của Sponsored content

(4rum fic) 1 chuyến xuyên không

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: 4rum Fic-