[BakuganFic] Phong trầnXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tue Sep 02, 2014 1:30 pm#26

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3448
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [BakuganFic] Phong trần
Xem lý lịch thành viên

Trước khi đọc thì cho tớ xin lỗi những ai là fan của Dara :|

Mong các bạn thứ lỗi vì đã khiến thiên tình sử của KeithDara thành ra như thế này ; A ;


.....................................

Chap 10 :


“Khi thế giới này trở nên tăm tối
Và mưa thật nhẹ nhàng lặng lẽ rơi
Mọi vật vẫn cứ như thế


Ngay cả ngày hôm nay, anh chắc chắn rằng
Anh vẫn không thể thoát ra khỏi nó
Anh vẫn không thể nào ngừng những dòng suy nghĩ về em


Vào những ngày mưa, bóng hình em lại tìm đến
Dằn vặt cõi lòng anh suốt đêm thâu
Và khi cơn mưa bắt đầu tạnh, cũng là lúc em rời xa
Chầm chậm, từng chút một, em cũng sẽ dừng lại...”



Lời bài hát hắn đã nghe đến thuộc lòng. Từng câu từng chữ khắc sâu vào tim hắn như những vết thương mãi không bao giờ phai nhạt. Vào cái ngày mưa hôm đó, mọi thứ của hắn, gia đình hắn, cuộc đời hắn, tất cả đều bị đảo lộn. Suốt những đêm thâu dài đằng đẳng, bên tai hắn vẫn cứ vang vọng tiếng hét đau đớn của cha mẹ nuôi, tiếng khóc thảm thiết của đứa em gái bé bỏng, tiếng súng lãnh khốc vô tình vang lên. Những đợt chớp chập chờn ẩn hiện giữa bầu trời đen mịt gợi lên gương mặt bọn sát nhân hung tàn. Hắn đã từng cố với đôi tay đang run lên bần bật để níu giữ mọi thứ, đã từng quỳ trước bọn người kia, đã từng hướng ánh mắt bi thương để van xin, cầu khẩn chúng. Tiếng cười đinh tai nhức óc như tiếng chu mừng thắng trận của loài lang sói vừa kết thúc cuộc săn mồi đầy những chiến lợi phẩm cứ vang mãi trong tâm trí hắn. Chết đi! chết hết đi!


Tại sao ?


Tại sao lại là gia đình hắn?


Tại sao lại giết hết những người bên cạnh hắn?


Tại sao lại tha cho hắn ?


Tại sao?...


Nỗi đau đớn cào xé tâm can lẫn cùng sự kinh hoàng trước mắt hoàn toàn đánh gục tinh thần của hắn. Tay hắn mất dần cảm giác, đôi mắt cũng trở nên trong suốt và như thể có một tấm màn đen huyền ảo bất thình lình bao trùm lấy nó. Hắn ngất đi trong niềm uất hận thấu trời. Và đến khi tĩnh lại, xung quanh hắn toàn thay người chồng chất lên nhau. Máu đỏ nhộm kín cả một căn phòng. Hắn lấy hai tay bịt lại cửa miệng. Mùi tanh của máu, thối rữa của thay người nồng nặc bốc lên.


Chuyện gì thế này? Kia chẳng phải là ông quản gia đứng tuổi ngày ngày vẫn luôn xoa đầu hắn sao? Kia nữa, cô hầu gái vừa mới xin vào làm từ tháng trước với nụ cười toả nắng lúc nào cũng cáu lên “cậu chủ, không được chạy nhanh thế.” rồi thì “cậu chủ là anh lớn mà chẳng bao giờ chịu làm gương cho cô chủ nhỏ gì hết”... Bên cạnh cô là bác làm vườn với chiếc kéo to tướng vẫn hay vò mái đầu rối ra vẻ thẹn thùng khi được mọi người khen ngợi “tác phẩm” mới. Bọn họ sao thế ? sao lại nằm bất động thế kia... Tại sao ?


Ảo giác ngày đó lần lượt hiện lên trước mắt như những đoạn phim cũ mà chính hắn lại là nhân vật chính...


“Này này, dậy đi chứ. Trời đã sáng rồi... Các ngươi muốn lười biếng đến bao giờ, ta... ta sẽ đuổi hết các ngươi nếu còn tiếp tục nằm vật ra đấy. Này này...”


“...”


“Các ngươi khinh thường ta đấy à ? bọn người làm đáng thương kia. Này...”



Hắn đảo mắt tìm kiếm với hi vọng sẽ nhìn thấy ai đó còn xót lại chút hơi thở. Bỗng đồng tử của hắn giãn ra, hốc mắt khô dần hiện rõ đường gân máu. Trước mặt hắn, một thân ảnh quen thuộc nằm co ro trên nền đất lạnh tanh. Mái tóc đen hai tầng quen thuộc, bộ váy tím mơ màng như thường lệ bám đầy những vết đen ố hình đế giày. Hắn điên cuồng gào lên như một con thú hoang bị sập bẫy rồi vội vàng lao đến đó thật nhanh, nhanh đến nỗi chân trái mắc vào chân phải và té đập mặt xuống nền nhà. Trán bắt đầu rỉ máu nhưng hắn chẳng buồn chú ý, hắn cứ chạy về phía trước, chạy bằng toàn bộ sức lực của mình rồi quỳ xuống và ôm lấy người đó vào lòng...


“Tại sao cậu lại ở đây ? chẳng phải cậu đang nghỉ bệnh sao ? sao lại đến đây làm gì ? Aaaa... mắt... mắt của cậu...”



Đôi mắt như hòn cuội màu xám bạc, màu mà hắn thích nhất, đã khuyết mất một bên khiến nơi đó hõm sâu. Máu từ đó cứ tuôn ra không ngừng hệt dòng nước đầu nguồn róc rách chảy ra từ hang núi sâu không đáy trông rất kinh tởm. Nhưng trái với những gì hắn nhìn thấy, vẻ mặt đó, đôi môi đó vẫn gắng cười khi nhìn thấy hắn. Không bị luỵ. Không yếu mềm. Hắn xót xa nhìn người đó. Nhói. Ngực hắn nhói lên từng nhịp, đầu óc cứ như quay cuồng với hàng vạn câu hỏi không lời đáp...


“Keith... bọn người đó.... bọn người đó là ai? Tại sao... họ lại... lại... khụ...”


Một dòng máu nóng trào ra từ khoé miệng ngăn lời nói đứt quãng của cô. Hắn hoảng loạn đưa tay ra ngăn thứ chất lỏng đặc sệt đó lìa khỏi xác thịt cô. Máu trào ra từ giữa các khe ngón tay rơi xuống ướt đẫm tà áo tím.


“Làm ơn, làm ơn đừng nói gì nữa... Tớ xin cậu. Tớ van cậu, Dara!!!”  


“Hm...lại quên cách xưng hô rồi... tôi... lớn hơn cậu đấy...”


“Tớ biết. Vậy nên làm ơn! Đừng nói gì nữa!”


“Không đâu... tôi muốn nói tiếp... nhìn cậu lúc này cứ như... sắp khóc đến nơi rồi đấy... Tôi chỉ muốn thấy cậu tiếp tục cười...khụ...”



Máu lại tiếp tục tuôn ra không ngừng làm giọng cô một lúc một lạc dần đi. Đôi mắt xám bạc nhẹ nhàng nhìn hắn như muốn lưu lại hình ảnh cuối cùng. Tim hắn gần như vỡ vụn, đôi tay siết chặt như thể nếu buông ra thì cô sẽ rời khỏi hắn.


“Không! Dừng lại đi! Nếu cứ tiếp tục nữa thì cậu sẽ chết mất. Cậu vẫn chưa thực hiện lời hứa với tớ... Cậu phải sống, phải tiếp tục sống cho tớ. A phải rồi, bệnh viện... tớ sẽ đưa cậu đến bệnh viện ngay.”


“Không cần đâu... Tôi chỉ muốn bên cậu chút thôi... Thật xin lỗi, tôi đã không thể... không thể giữ được lời hứa... xin lỗi...”



Tiếng “xin lỗi” cuối cùng vanh lên nhẹ tênh như làn khói mỏng lan toả và tan biến ngay trong không khí. Bàn tay trắng bệch tuột khỏi tầm tay hắn và rơi xuống. Cạnh... Đôi đồng tử màu xanh biển bần thần nhìn cô gái đang nằm bất di bất động trong vòng tay của mình. Gượng cười. Hắn bắt đầu gọi tên cô, gọi một cách dịu dàng đầy trìu mến rồi âm thanh cứ lớn dần lên. Bất giác hắn bật khóc rồi lại bật cười rồi lại bật khóc rồi lại bật cười...


“Cậu nói đi, tớ nên khóc hay nên cười đây? Cậu bảo tớ hãy cười lên nhưng cậu lại rời xa tớ thì hỏi sao tớ có thể cười được. Nào~  trả lời tớ đi chứ. Trả lời đi! Chẳng lẽ cậu cũng giống bọn người kia. Muốn bỏ tớ một mình mà đi sao ? Trả lời đi chứ... Daraaaaaaaaaaaaa!!!”


.
.

Và những ngày sau đó, hắn sống trong căn phòng tạm giam của trại tâm thần. Bác sĩ bảo thần kinh của hắn sẽ không được ổn định trong khoảng thời gian tới. Bởi khi phải trải qua một cú sốc nặng nề như thế thì sẽ không ai có thể chịu đựng được. Họ nghĩ hắn sẽ lên cơn điên ư ? sẽ như bọn người nửa tĩnh nửa mơ không ý thức được những điều mình làm ư ? sẽ hoá thành một đứa trẻ đáng thương ngày ngày rũ tay xin người khác bố thí lòng thương hại ư ? Nực cười. Bọn họ mới chính là những kẻ điên đấy. Hắn vẫn tĩnh đấy thôi, vẫn bình thường đấy thôi, vẫn có thể ăn, vẫn có thể nói, vẫn có thể cười,... chỉ là cơ thể hắn, bây giờ, đã không còn thứ được gọi là nước mắt...


Trong đầu hắn lại tiếp tục vang lên những lời nói của hai tên gác trại.


“Tội thằng bé. Gia đình chết thảm như thế mà bên cảnh sát chẳng tìm ra được tên sát nhân. Càng lúc bọn tội phạm càng hoành hành ngang ngược.”


“Haiz...  biết sao được. Bọn chúng toàn dùng những đồng tiền dơ bẩn để mua chuộc những kẻ có cấp có quyền để gây sức ép cho phía cảnh sát thì hỏi sao ai dám điều tra nữa.”


“Suỵt ~ nói nhỏ thôi. Người khác mà nghe thấy là không xong đâu.”...


Hắn khẽ nhếch mép. Xã hội bây giờ là như thế đấy sao~ quyền thế, địa vị, tiền tài thật sự là vạn năng như thế ư~ Đã thế thì hắn cũng chỉ có thể dùng chính cách của bọn chúng để trừng trị chúng.


Công lí ư ?


Lẽ phải ư ?



Đã từng có lúc hắn tin vào điều đó.


Cảm giác đó.


Nỗi sợ đó.



Hắn bắt cuộc đời này phải trả lại cho hắn. Từng chút, từng chút một.


Cả vốn lẫn lời.



------o0o-------


Khi ở Makuso, ta là Keith, là Spectra Phentom.
Khi ở nơi khác, ta là quỷ sống, là Masquerade.


Chiếc mặt nạ thuỷ tinh là bức bình phong che chở ta khỏi thế giới đầy sự giả dối.
Chiếc mặt nạ với con mắt điện tử xanh lơ là nỗi bi thương ta muốn trả lại cho nơi này.


Mười năm trước ta rời khỏi đây với tất cả niềm oán hận.
Mười năm sau ta trở lại đây với khát vọng giết chết kẻ thù.


...................................

*tìm túi hứng gạch*


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Tue Sep 02, 2014 7:33 pm#27

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2438
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [BakuganFic] Phong trần
Xem lý lịch thành viên

Chọi bông cho hứng nè. *quăng*

Trầu âu, tớ có một chút gì đó nuối tiếc cho cuộc tình dang dở (tuy rằng cũng chẳng có biết là có tình chưa) Đọc xong thì thấy thương cho Keith/Mas thật, thế là vĩnh biệt một couple T^T

Không thể phủ nhận rằng tớ có chút nuối tiếc, cơ mà câu chuyện nó đã thành ra như vậy thì biết làm sao giờ. Và bỗng nhiên thấy tội cho Mizuo, tính cách chuyển qua chuyển lại thế thì khi nào mới là Mas thật sự đây? (vì tình hình là vẫn còn hy vọng ai sẽ về lại nhà nấy) Và biết đến bao giờ thì bọn họ (ở đây là Mas/Keith, vì cả hai là một như mà là hai cái tên, nên nói thế đi cho tiện) mới buông xuống lòng thù hận, mà để cho trái tim mình được thanh thản và yêu thương kẻ khác? (mà cụ thể là Mizuo) tác giả liệu chừng đấy nhé *hăm dọa* =)) (lại nổi máu giang hồ rồi =)) mà đừng hiểu nhầm nhé, đùa thôi đấy)

Cơ mà lại vẫn còn lỗi chính tả (không sao, ít lắm, vả lại tớ cũng đang nhười~~~~) và có vẻ như tớ đã đọc quá nhiều chuyện xoắn não cùng cực đến tận tâm can, nên cảm giác rằng mức độ đau khổ của Mas/Keith vẫn còn chưa được lột tả đến cùng, nhưng không sao, đến thế này thì tớ cũng đã hiểu cái khổ ải và bi thương của bọn họ rồi.

Chờ tiếp fic của cậu nhé, *nhìn lại đống fic của mình*, *nhìn lại thời gian*: "Sau đại học rồi sẽ tính, sau đại học rồi sẽ tính..."


Chữ ký của evildevil

Sun Sep 14, 2014 12:05 pm#28

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3448
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [BakuganFic] Phong trần
Xem lý lịch thành viên

@Evil : *hứng bông* chap 10 tớ không rút hết tâm trạng Keith ( Mas) ra viết là vì lúc đầu tớ định để làm ngoại truyện đến lúc post thì cảm thấy nội dung của nó liên quan khá mật thiết đến toàn bộ câu chuyện nên tớ cho làm chap 10 luôn. Còn về việc buông xuống hận thù để yêu người khác thì... chắc phải nói lời xin lỗi vì tớ muốn lôi Mizuo vào âm mưu của Mas ( Keith) và trả thù thay anh ta =)) dù gì cũng cảm ơn cậu vì đã ủng hộ tớ ^^~~~


Chap 11 :


Khuya lạnh.


Gió đêm thổi từng cơn buốt giá vào khung cửa sổ nhỏ trong gian bếp của nhà thờ làm hất tung những lọn tóc xanh nhạt. Thoáng trong hơi sương là hương bạc hà nhè nhẹ lan toả hoà cùng không khí se lạnh của màn đêm. Trăng đã lên cao soi rõ bóng ai lặng lẽ bước đi giữa con đường vắng lặng. Phải chăng là ai đó thân thuộc giữa dòng đời đầy phức tạp này. Chiếc áo bạc màu che chở tấm thân còi cọc khỏi cơn lạnh của đêm thu ảm đạm.


Khẽ mỉm cười, Runo đưa bàn tay thanh mảnh chạm vào tấm kính cửa, đã bị mở hờ một bên, rồi lẳng lặng tựa đầu lên gối. Đôi mắt màu lục đượm buồn bất giác nhìn tách trà nóng còn nghi ngút khói đặt trên chiếc bàn gỗ cạnh đó.


“Vẻ mặt bí xị như thế là sao hả? trong khi chị phải chạy đôn chạy đáo chuẩn bị hành lí giúp em thì em lại trưng cái bộ mặt đó ra với chị... Runo à.... em có nghe chị không đấy?... hừ~ không thèm nói chuyện với em nữa. Chẳng ngoan tí nào cả. Mà này, đây là tách trà chứa đựng tình-yêu-thương-vô-bờ-bến của chị dành cho em đấy. Dù muốn dù không thì cũng phải uống hết đó, nghe chưa ?...”



Buông một tiếng thở dài, đôi môi cô hơi cong lên khi nhớ lại vẻ mặt tức giận sắp xì khói đến nơi của Fabia khi nãy. Buồn cười không chịu được nhưng càng nghĩ lại càng cảm nhận được nỗi xót xa ẩn sâu trong tim. Chị ấy thật rạng rỡ, dường như chẳng bao giờ lo lắng điều gì cả. Lúc nào cũng chỉ biết cười rồi la toáng lên mỗi khi gặp chuyện. Thật dễ khiến người khác phải đem lòng ghen tỵ. Giá mà cô cũng được như thế thì hay biết mấy... Trầm ngâm hồi lâu, cô lấy từ túi ra bức ảnh một người đàn ông đứng tuổi. Mái tóc trắng hơi ngả xanh, bộ râu quai nón cùng khuôn mặt nghiêm nghị có chút độc tài khiến ông ta chẳng khác nào một đại tướng trong thế chiến thứ hai.


“Người trong bức ảnh này chính là ông của con đấy, Runo!”


Tại sao mọi thứ lại đến quá vội vã khiến cô chẳng kịp chuẩn gì như thế ? “Ông” tiếng gọi này sao mà xót xa tủi phận quá, cứ như thể muốn vỡ oà sau mười năm trời ròng rã. Cô muốn gặp mặt người đó ngay bây giờ, muốn chạy đến nắm lấy tay người đó và hỏi tại sao cho đến tận bây giờ mới đến đây tìm cô. Cô muốn điên lên trong sự trớ trêu của tạo hoá khi thứ được gọi là “gia đình” mà cô luôn khao khát sắp nằm trong tầm tay nhưng lại quá xa vời.


“Xin ơn trên hãy nghe lời khẩn cầu của con! Xin người hãy cho con sớm gặp người đó. Xin người...”



Bên ngoài, bóng một người in dài trên nền đất lạnh, lặng lẽ quan sát người con gái trong căn phòng phía sau cánh cửa. Mái tóc xanh đậm được vén hờ trên vai khẽ rơi xuống. Bóng người đó chầm chậm rời đi với nụ cười nhàn nhạt trên môi. Trên dãy hành lang dài và hẹp, thứ không khí hiu quạnh của màn đêm bao trùm lấy cơ thể đang nóng dần lên vì sợ hãi. Gia đình ư ? cuối cùng thì cũng có người đến đón Runo như những gì cô luôn mong muốn. Nhưng cảm giác này... lạ quá. Không phải là vui mừng đến phát run cả người, không phải là ngạc nhiên đến co giật tâm trí, không phải là ngọn lửa hạnh phúc bùng cháy rực rỡ trong tim,... mà là một cảm giác hụt hẫng và đầy ghen tỵ... Trong làn sương mờ nhạt của kí ức, từ “ông” hiện lên với tất cả nỗi căm hờn, uất hận....


“Nếu một ngày nào đó, ông làm gì có lỗi với cháu thì cháu vẫn tha thứ cho ông chứ?”


“Tất nhiên rồi ạ. Nhưng cháu chắc rằng, ông sẽ chẳng bao giờ làm như thế đâu.”


“...”




Đôi bàn tay ướt đẫm mồ hôi mạnh mẽ siết chặt lại như trút tất cả nỗi căm hờn vào đó. Từng giọt máu cứ thay nhau rơi xuống như muốn chạm vào nỗi đau ngày đó. Cánh môi mỏng mỉm cười chua xót, khẽ ngân nga khúc hát ngày xưa...


“Sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng...
Bình minh rồi sẽ xoá tan mây mờ
Ánh sáng sẽ lại chen lấn màn đêm
Nụ cười sẽ là liều thuốc tốt nhất xoa dịu tất cả...”




-------


Sáng hôm sau, trên con đường ngập tràn nắng thu ấm áp khác hẳn với đêm qua , một cô gái xuất hiện ở cuối con đường màu mật. Mái tóc cam bồng bềnh ôm lấy khuôn mặt kiều diễm. Điểm tô là chiếc nón vành trắng tinh được buộc dãy ruy băng đỏ càng khiến cô trông như một tinh linh của nắng. Ánh mắt chocolate nhìn quanh quẩn khắp nơi rồi dừng lại trước một hiệu bánh nhỏ xinh với màu trắng chủ đạo và những hoạ tiết khá đơn giản nhưng lại khiến nó trở nên nổi bật trong mắt mọi người.


Hơi chần chừ một lát, cô gái hít thật sâu rồi chầm chậm đẩy cánh cửa kính vào trong. Cửa hiệu có diện tích khá khiêm tốn và đơn giản nhưng lại tạo sự thân thiện ngay khi vừa bước vào. Chủ tiệm là một thanh niên cao ráo, khá điển trai với bộ quần áo trắng tinh cùng chiếc tạp giề vàng nhạt. Khi vừa trông thấy cô, anh liền nở một nụ cười bắt nắng.


- Tôi có thể giúp gì được cho quý cô đây ?


Alice ngượng ngùng lắc đầu quầy quậy, lấy hết can đảm cúi người xuống và nói to :


- Xin anh nhận tôi vào làm!


Người thanh niên kia nhìn cô bàng hoàng như vừa trông thấy một hiện tượng quái lạ nào đó rồi bỗng phì cười. Xong anh ta vuốt mái đầu hồng đậm hơi dựng lên của mình rồi tao nhã mời cô ngồi vào ghế.


- Chào mừng em đến đây. Xin tự giới thiệu, anh tên là Baron, chủ hiệu bánh này. Còn em ?


- Alice Gehabich ạ...


- À,  Alice... Thật ra anh thấy khá là bất ngờ khi vừa treo bảng tìm người giúp việc thì lại có người đến ngay. Nhưng trông em rất dễ thương và có sức hút. Anh nghĩ là... những cửa hiệu thời tranh hay mĩ phẩm sẽ hợp với em hơn ấy chứ...


- Không ạ. – cô rụt rè đáp lại – em thích làm bánh...


Anh chàng Baron nhìn cô vẻ dò xét như thể không dám tin. Một quý cô thuần khiết, một vóc dáng nhỏ nhắn, một đôi tay trắng mõn và mềm mại hệt như bột bánh mì. Càng nhìn càng trông chẳng giống một người chuyên việc bếp núc. Ngẫm nghĩ, anh ta chợt vỗ tay một cái rõ to rồi nháy mắt đầy thần bí với cô.


- Hay là em thử làm cho anh một chiếc bánh thật ngọt ngào nhé! Xem như là một bài tập trong đợt phỏng vấn này.


- Được ạ ?


- Hey~ đừng lo. Anh sẽ công bằng mà đánh giá chiếc bánh ấy.


Nói rồi anh nắm lấy tay Alice và đi thẳng một mạch vào bếp mà chẳng đợi cô nói một lời nào. Sau đó anh ta đưa cho cô một chiếc tạp giề màu hồng phấn với những đường viền trắng rất dễ thương. Tỉ mỉ chỉ chỗ để nguyên liệu, lò nướng và tất cả những thứ cần thiết để làm bánh.


- Ok ~ bắt đầu nào !


...............................................


Tại toà biệt thự sang trọng ẩn mình trong cánh rừng già u ám, nơi mà chẳng một ai dám nán lại lâu vì tin đồn “thần chết sẽ đặt lời nguyền cho tất cả những ai dám bén mảng đến nơi yên nghỉ của hắn”. Phải rồi, một nơi âm u, cổ quái và đầy những tiếng quạ kêu như ai oán.


Giữa phòng ăn, trên chiếc bàn hình chữ nhật nhỏ được trải tấm ga trắng tinh là những món khai vị thơm lừng cùng hai người ngồi đối diện nhau. Một nam một nữ. Ánh nắng mặt trời mờ nhạt rọi từng tia sáng mảnh mai xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, rải lên bộ váy tím đầy uỷ mị của cô gái. Đôi đồng tử hình oli lãnh đạm trông chẳng có vẻ gì là chú ý đến bữa ăn mà chỉ đăm đắm nhìn người thanh niên trước mặt.


- Có phải chăng con mắt điện tử tưởng chừng vô hồn đó lại chứa đựng một nỗi đau vô cùng lớn...


Giọng cô cất lên làm chậm nhịp ăn của người thanh niên đối diện. Hắn ta đặt chiếc thìa bạc xuống, thận trọng đan hai tay vào nhau rồi tựa cằm lên đó. Con mắt điện tử xanh lơ hướng về phía cô và thầm quan sát. Khẽ nhếch mép, hắn thì thầm với giọng trầm chỉ đủ để hai người nghe thấy.


- Cô nghĩ vậy sao ?


- Ồi không, chỉ là cảm giác thôi. Không cần bận tâm~


- Vậy ư ? Thế tại sao lại cô không ăn ? Hay là không hợp khẩu vị ?


- Chỉ cần là những thứ của ngươi. Ta đều không muốn động tới.


- Hm... Hay là cô sợ có độc ? đừng đa nghi như thế chứ, tôi không cho vào đó bất cứ thứ gì gây hại đến cô đâu.


Nói rồi, hắn lấy chiếc thìa bạc múc một ít thức ăn của cô rồi ăn ngon lành như thể muốn chứng minh nó hoàn toàn vô hại. Xong môi hắn chợt nở nụ cười đắc trí đầy thích thú khi trông thấy vẻ mặt sững sờ của cô. Bất giác, trong lòng cô khơi lên một cảm thấy kì lạ. Cứ như thể người trước mặt mình bỗng trở thành một người hoàn toàn khác, không còn là Masquerade mà cô từng biết.


- Cô sao thế ? – hắn nghiêng đầu – nhìn tôi như thế là sao ?


- Ta... Hừ~... chẳng có gì cả. Ta chỉ đang quan sát xem ngươi có ôm cổ họng rồi lăn đùng ra chết tức tưởi hay không thôi~


- Cô thật sự muốn tôi chết như thế ư ?


- Phải~ chỉ cần ngươi chết thì thế giới này sẽ bớt đi một tên bại hoại chỉ biết gieo rắc nỗi đau cho người khác. Bớt đi những người vô tội bị ngươi giết hại chỉ vì lợi ích của bản thân. Bớt đi cảnh những gia đình nghèo khổ phải chống chọi với con số nợ nần lên đến hàng tỉ. Và nhất là bớt đi những những đứa trẻ chưa hiểu chuyện đời đã phải chịu cảnh mất người thân...


Đối với một trung sĩ như cô, hằng ngày phải đối diện với cảnh những người già đến nhận thi thể con mình với khuôn mặt nhoè nước mắt. Cảnh những đứa trẻ vừa ôm lấy thi thể cha mẹ chúng vừa gào lên thảm thiết. Cảnh những gia đình túng thiếu ngày ngày bị bọn cho vay đánh đập và phải sống trong những khu ổ chuột chỉ vỏn vẹn là hai vách bức trường cùng tấm chăn mỏng che phía trên. Có lẽ cũng chính vì thế mà cô mới quyết định trở thành một cảnh sát tài ba, sẵn sàng hi sinh bản thân mình để bảo vệ những niềm vui nhỏ bé của mọi người. Nhưng cô đâu biết rằng, câu nói đó của cô như một mũi tên tẩm độc một phát ghim chặt tâm can của hắn. Nhói. Ba chữ cuối cùng cứ liên tục vang lên trong đầu khiến hơi thở của hắn dần đứt quãng, mồ hôi lạnh bắt đầu tuôn ra...


“Mất người thân...”


“Mất người thân...”


“Mất người thân...”

“...”






Bất giác, tay hắn thô bạo bóp lấy cổ cô và kéo nó về phía mình. Khẽ nghiêng đầu, hắn bật cười như điên dại. Giọng cười như tiếng khóc thê lương từ phía xa vọng về bủa vây lấy thân thể cô. Nỗi sợ bắt đầu làm cô run rẩy, ngực trái đập liên hồi như đang thôi thúc cô hãy mau đẩy hắn ra. Chuyện gì thế này ? cơ thể cô gần như chẳng còn chút sức lực nào cả. Đau đớn. Tê dại. Cô cố dùng hết sức lực nhỏ nhoi còn sót lại mà đánh hắn, đẩy hắn nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Cảm giác bất lực và sợ hãi hệt như ngày hôm đó...


- Mất đi người thân... cô đã từng mất đi người quan trọng nhất chưa ? Mất đi gia đình... cô có từng bị như thế chưa ? Để tôi nói cho cô biết nhé. Thế gian này đã không còn tồn tại hai chữ “công bằng” từ rất lâu rồi. Vậy nên đừng bao giờ nhìn mọi việc theo một chiều hướng duy nhất. Cô chẳng phải là chúa trời để có đủ quyền năng quyết định mọi việc, cũng chẳng phải là chiếc cân để đo lường công lí. Mà dù có là chúa trời đi chăng nữa thì cô cũng chẳng thể làm được gì để thay đổi thực tại vì nó đã trở thành bản chất mất rồi. Tàn độc, ích kỉ chính là cách sinh tồn duy nhất. Nhân nhượng, hiền lành thì chỉ có thể trở thành con mồi cho kẻ khác. Cô giống hệt một đứa trẻ chỉ biết tin vào một câu chuyện cổ tích tươi đẹp rằng thần thánh sẽ hiện lên và ban điều ước cho những người hiền lành. Có nằm mơ giữa ban ngày.


- Kh... không.... phải...


Hơi thở cô yếu dần, yếu dần và tưởng chừng chỉ cần bàn tay đó siết chặt thêm một chút nữa thì mạng sống của cô sẽ được thần chết mang đi. Hắn lại buông tay. Thở hắt một tiếng, hắn thấp giọng thì thầm:


- Cô có biết vì sao tôi lại đưa cô về đây không ? – hắn mỉm cười chua chát – vì tôi thấy được sự giả dối trong cô. Một con người chỉ biết cười để lấy lòng người khác. Một con người chỉ biết nghe theo mọi sự sắp đặt để không bị cô lập. Cô luôn sống trong nỗi sợ. Sợ rằng một ngày nào đó, mọi người sẽ biết bí mật của cô. Thấp hèn. Vấy bẩn. Nhục nhã. Đáng thương.


Thứ âm thanh khô khốc và lãnh đạm phát ra từ hắn, từng câu từng chữ đánh bật cô khỏi vòng xoay luân hồi. Khuôn mặt xinh đẹp đó dần tái nhợt, đôi môi run lên bần bật, đôi đồng tử hình oli đục ngầu chỉ nhìn thấy một khoảng không đen ngòm dẫn tới cánh cửa địa ngục...Lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy hoang mang như thế. Cứ như thể chính mình là một tội nhân đang chờ quan toà tuyên bản án tử hình.


- Không cần hoảng sợ như thế. Tôi nghĩ cô nên cảm ơn tôi vì đã nhân từ cứu vớt cô ra khỏi rõ sự dối trá đó. Hãy suy nghĩ kĩ đi! Nếu cô nghĩ rằng suốt cuộc đời này chỉ cần đeo chiếc mặt nạ giả dối đó là tốt thì cứ việc, còn nếu cô cần một bàn đạp đủ vững chắc để bước ra khỏi cái địa ngục tăm tối đầy đau thương này thì tôi nguyện trở thành chiếc bàn đạp đó để cô giẫm lên.


- Tại sao... tại sao ngươi lại muốn làm điều đó ?


- Vì... một người...

-----------------------------o0o-----------------------------


Ta yêu người đó, yêu đến điên dại. Và cũng vì yêu nên mới sống trong hận thù dai dẳng, mới lạc lối trong nỗi căm hờn số phận. Đau. Cơn đau cứ đến rồi lại đi như đang nhắc nhở ta tuyệt đối không được quên nó. Và nếu ta rũ bỏ nó, thì “ta”của ngày hôm đó sẽ không còn tồn tại nữa. Đau khổ. Bi thương. Tuyệt vọng. Có lẽ suốt cuộc đời này, ta sẽ không từ bỏ nó, sẽ không bao giờ rũ bỏ mọi hận thù về cái ngày đen tối đã đẩy ta vào tận cùng nỗi hận. Ghê tởm. Tối tăm. Lạnh lẽo. Ta là đứa con duy nhất không đáng nhận được lòng thương hại từ thượng đế.


...........................


sp : viết xong chap này cảm giác fic của mình chỉ toàn màu đen của lòng thù hận ._.


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here


Được sửa bởi Carol Rido ngày Thu Sep 18, 2014 4:42 pm; sửa lần 1.

Tue Sep 16, 2014 2:12 pm#29

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2438
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [BakuganFic] Phong trần
Xem lý lịch thành viên

Chap mới!!!!!!

Crắck

Tớ có thể nghe tiếng tim mình tan vỡ!!!! T^T tại sao!!!! Không thành!!!!! NOOOOOOO!!!!!!! *lủi vào góc tự kỉ* Thế là toi thêm một cặp rầu. :vetay: Ầy, buồn xo. Com đây

Truyện đang ở...lừng chừng dốc :thatvong: , cơ mà bớt được hơi hướm Trung quốc rồi đấy nhỉ. Nó cứ từ từ chả đâu vào đâu thế này làm đau tim quá. Mas/Keith đang dùng ba tấc lưỡi dẻo như kẹo kéo kéo Mizuo nhà mình và Mizuo xem ra có quá khứ không mấy đẹp lắm, Shun chưa động tĩnh, Alice đi xin việc chưa biết được không (mà nghi chắc ok quá), Runo gặp lại ông nhưng lại toàn cảm thấy thù hằn. ...

Rồi, toàn dữ kiện không ăn nhập, không liên quan và vẫn cứ lừng khừng thế này đây...(nhưng cái tin kia thì chắc là đúng rồi nhỉ *ôm tim*)

Còn vấn đề trình bày thì đã được cải thiện rất tốt, hô hô hô.

Chờ chap mới. Cố lên nhé, tớ năm nay bận lu bù, nên không chắc có com đều đặn cho cậu không, nhưng luôn ủng hộ cậu. và viết lẹ lẹ đi cho ra kết quả coi, nhiều thắc mắc quá mà không dám hỏi đây này Vì nom cái này có vẻ dài, cậu mà drop là tớ bắn, OK! :gian:

Có gì cũng đừng tin cái đoạn ở trên nha, một phút thật lòng điên loạn đấy


Chữ ký của evildevil

Fri Sep 19, 2014 11:28 pm#30

avatar
Wind.G
Desginer

Pet
:: Hồng thánh dượcHoa Liên-Bảo Quân?
::
Huy chương Desgin
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 429
BKGC BKGC : 53651
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Meteor city ~~
Stt : Floating like a jelly fish ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [BakuganFic] Phong trần
Xem lý lịch thành viên

Cmt :) Thật ra thì đọc đều ấy mà h mới có động lực và rảnh để cmt :)) Sr Cà rốt nhiều ;____;


Trích dẫn :
Khẽ mỉm cười, Runo đưa bàn tay thanh mảnh chạm vào tấm kính cửa, đã bị mở hờ một bên, rồi lẳng lặng tựa đầu lên gối.

Mình nghĩ k nên đặt dấu "," giữa các vế, nó làm ý bị rời ấy.


Trích dẫn :
Buông một tiếng thở dài, đôi môi cô hơi cong lên khi nhớ lại vẻ mặt tức giận sắp xì khói đến nơi của Fabia khi nãy.

Lặp từ nè, bỏ bớt "khi nãy" cuối câu cũng được vì dù sao đoạn trên và dưới cùng nội dung, k tách rời nên k cần nhắc lại.


Trích dẫn :
Tại sao mọi thứ lại đến quá vội vã khiến cô chẳng kịp chuẩn gì như thế ?


Trích dẫn :
“Ông” tiếng gọi này sao mà xót xa tủi phận quá, cứ như thể muốn vỡ oà sau mười năm trời ròng rã.

Mình nghĩ chữ "ông" nhấn mạnh nên làm cách nào đó tách rời 1 khoảng so với đoạn sau, làm vậy người đọc sẽ cảm nhận được nhiều hơn.


Trích dẫn :
Đôi bàn tay ướt đẫm mồ hôi mạnh mẽ siết chặt lại như trút tất cả nỗi căm hờn vào đó. Từng giọt máu cứ thay nhau rơi xuống như muốn chạm vào nỗi đau ngày đó.






Trích dẫn :
Sáng hôm sau, trên con đường ngập tràn nắng thu ấm áp khác hẳn với đêm qua , một cô gái xuất hiện ở cuối con đường màu mật.

Trích dẫn :
Ánh mắt chocolate nhìn quanh quẩn khắp nơi rồi dừng lại trước một hiệu bánh nhỏ xinh với màu trắng chủ đạo và những hoạ tiết khá đơn giản nhưng lại khiến nó trở nên nổi bật trong mắt mọi người.

Ánh mắt thường dùng để miêu tả cảm xúc hơn, mình nghĩ lúc này nên dùng đôi mắt.


Trích dẫn :
Chủ tiệm là một thanh niên cao ráo, khá điển trai với bộ quần áo trắng tinh cùng chiếc tạp giề vàng nhạt.

Tạp dề nhé

Trích dẫn :
Một quý cô thuần khiết, một vóc dáng nhỏ nhắn, một đôi tay trắng mõn và mềm mại hệt như bột bánh mì.

Bột mì được rồi nhỉ? Bột bánh mì nghe hơi thô ha.


Trích dẫn :
Ánhnắng mặt trời mờ nhạt rọi từng tia sáng mảnh mai xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, rải lên bộ váy tím đầy uỷ mị của cô gái. Đôi đồng tử hình oli lãnh đạm trông chẳng có vẻ gì là chú ý đến bữa ăn mà chỉ đăm đắm nhìn người thanh niên trước mặt.

Ô-liu nhé, không thì olive cũng được ^^ Mà sao cho Mizuo mặc váy tím nhỉ? Bị ám ảnh nặng...


Trích dẫn :
Xong môi hắn chợt nở nụ cười đắc trí đầy thích thú khi trông thấy vẻ mặt sững sờ của cô. Bất giác, trong lòng cô khơi lên một cảm thấy kì lạ.

Đắc chí và cảm giác nhé

Trích dẫn :
Cứ như thể người trước mặt mình bỗng trở thành một người hoàn toàn khác, không còn là Masquerade mà cô từng biết.

Đọc mà tội Mizuo quá, cứ bị Keith/Mas xoay vòng vòng =____=

Trích dẫn :
Cảnh những gia đình túng thiếu ngày ngày bị bọn cho vay đánh đập và phải sống trong những khu ổ chuột chỉ vỏn vẹn là hai vách bức trường cùng tấm chăn mỏng che phía trên.


Trích dẫn :
Thế gian này đã không còn tồn tại hai chữ “công bằng” từ rất lâu rồi. Vậy nên đừng bao giờ nhìn mọi việc theo một chiều hướng duy nhất. Cô chẳng phải là chúa trời để có đủ quyền năng quyết định mọi việc, cũng chẳng phải là chiếc cân để đo lường công lí. Mà dù có là chúa trời đi chăng nữa thì cô cũng chẳng thể làm được gì để thay đổi thực tại vì nó đã trở thành bản chất mất rồi.

Đau lòng nhưng đây đúng là sự thật ;____;


- Kh... không.... phải...


Trích dẫn :
Hơi thở cô yếu dần, yếu dần và tưởng chừng chỉ cần bàn tay đó siết chặt thêm một chút nữa thì mạng sống của cô sẽ được thần chết mang đi. Hắn lại buông tay.

Hai câu này mình nghĩ không nên tách riêng, thêm từ "thì" vào giữa để nối là được.

Trích dẫn :
Thấp hèn. Vấy bẩn. Nhục nhã. Đáng thương.

*bay vô đá Keith* sao lại nói con gái người ta như thế >""<


Trích dẫn :
Thứ âm thanh khô khốc và lãnh đạm phát ra từ hắn, từng câu từng chữ đánh bật cô khỏi vòng xoay luân hồi.

Vòng xoay luân hồi? Mình không hiểu ý nghĩa so sánh ở đây cho lắm...

Trích dẫn :
Khuôn mặt xinh đẹp đó dần tái nhợt, đôi môi run lên bần bật, đôi đồng tử hình oli đục ngầu chỉ nhìn thấy một khoảng không đen ngòm dẫn tới cánh cửa địa ngục...

Mình tưởng olive là chỉ màu sắc chứ? @@

Trích dẫn :
- Không cần hoảng sợ như thế. Tôi nghĩ cô nên cảm ơn tôi vì đã nhân từ cứu vớt cô ra khỏi sự dối trá đó.

Bỏ từ "rõ" đi chắc sẽ ổn hơn

Trích dẫn :
- Vì... một người...

TT^TT


Trích dẫn :
Ta yêu người đó, yêu đến điên dại. Và cũng vì yêu nên mới sống trong hận thù dai dẳng, mới lạc lối trong nỗi căm hờn số phận. Đau. Cơn đau cứ đến rồi lại đi như đang nhắc nhở ta tuyệt đối không được quên nó. Và nếu ta rũ bỏ nó, thì “ta”của ngày hôm đó sẽ không còn tồn tại nữa. Đau khổ. Bi thương. Tuyệt vọng. Có lẽ suốt cuộc đời này, ta sẽ không từ bỏ nó, sẽ không bao giờ rũ bỏ mọi hận thù về cái ngày đen tối đã đẩy ta vào tận cùng nỗi hận. Ghê tởm. Tối tăm. Lạnh lẽo. Ta là đứa con duy nhất không đáng nhận được lòng thương hại từ thượng đế.

Đoạn này như nói về cả 2 người Keith và Mas chứ chẳng riêng ai :( Anh sợ khi không còn đau, không còn thù thì sẽ quên mất quá khứ mà không nghĩ rằng đắm chìm trong nó thì còn đáng hận hơn :( Người yêu thương anh sẽ đau lòng lắm khi biết anh như thế T^T

Nói 1 chút về Keith/Dara, hic, mình là mẹ đẻ còn hành hạ Dara hết cái này đến cái kia dù vậy sao đọc fic người khác viết vẫn tội 2 đứa thế này :(( Chắc tươi sáng lắm chỉ có fic "những mũi tên vàng" của El thôi T^T

Thật sự thì mình đọc fic này lướt khá là nhiều, chủ yếu chỉ xem Mas/Mizuo vì mình thích đôi này :v Vậy nên có cmt lung tung thì cà rốt cũng thông cảm cho mình nhé :( Mình trích lỗi và góp ý không phải vì thích vạch lá tìm sâu, chỉ đơn giản nghĩ đó là điều nên làm khi muốn cmt thôi...

Giọng văn của bạn mình nghĩ khá là giống El, mình khá thích, nhưng nó mang nỗi u ẩn và buồn man mác hơn của El, cảm nhận riêng thôi :)

Cố lên nhé *ôm*


Chữ ký của Wind.G


Mon Nov 10, 2014 10:47 pm#31

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3448
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [BakuganFic] Phong trần
Xem lý lịch thành viên

@Evil : tình hình là fic sẽ còn dài dòng thêm mấy chục chap nữa ( nếu tới đủ siêng để viết =))~ ). Mong cậu tiếp tục ủng hộ ^^~
@Win.G : được cậu cmt làm tớ khá bất ngờ, rất là xin lỗi vì đã để KeithDara lâm vào bước đường như thế. Thật ra thì Dara vẫn chưa hết đất diễn =)) tớ chưa muốn Dara đi như thế đâu =)) hi vọng cậu tiếp tục ủng hộ fic của tớ.

________________

Chap 12 :


Mặt trời dần ngoi lên từ đáy đại dương sâu thẳm, cái se lạnh buổi ban mai bao trùm lấy mọi thứ, tiếng động cơ xe ù ù vang lên giữa sự tĩnh mịch của một vùng quê nhỏ. Vài tia nắng đầu tiên lấp lánh rọi lên con đường nhựa đen ngòm kéo theo lớp bụi dày đặc phía sau chiếc limousine đen huyền sang trọng. Phía trong xe là một người đàn ông đứng tuổi, mái tóc trắng hơi ngã xanh cùng bộ râu quai nón trên khuôn mặt nghiêm nghị khiến người khác vừa nhìn đã phải sợ sệt không dám động. Bên cạnh là một cậu trai với mái tóc màu hạt dẻ nhưng khác với người đàn ông kia, cậu ta lúc nào cũng tươi cười, thích thú với cảnh vật hai bên đường và miệng luôn trầm trồ: “Quá đã!”. Cả hai dường như không chú ý đến sự hiện diện của đối phương mà chỉ tự mình rơi vào thú vui riêng cùng những toan tính.


Chiếc xe chạy hơn một giờ đồng hồ trên con đường vắng dẫn đến khu phố nhỏ phía đông tỉnh Makuso. Đường càng lúc càng hẹp, sỏi đá xuất hiện ngày càng nhiều và bầu trời đã sáng bùng lên dưới ánh mặt trời gây rắc. Thoảng qua là mùi lúa mạch từ những cánh đồng ven đường khiến cậu con trai thích thú áp sát mặt mình vào kính xe, ngón tay trỏ mân mê những hình ảnh phản chiếu qua tấm thuỷ tinh dày cộm khiến người lái xe phì cười trước cái hành động trẻ con đó.


- Cậu Makuso, tôi nghĩ cậu nên ngồi xuống vì đường khá xấu. Không khéo cậu sẽ bị ngã mất.


Người lái xe ôn tồn bảo nhưng đổi lại chỉ là sự phớt lờ của cậu trai cùng cái “hừ~” lãnh đạm từ người đàn ông phía sau. Khẽ thở dài, người lái xe quay trở lại với công việc thường nhật của mình.


- Bác Zenoheld, bao lâu nữa chúng ta sẽ đến nơi ?


Cậu trai cười hỏi người bên cạnh nhưng ông ta chẳng buồn quay lại nhìn cậu mà trả lời :


- Ta không rõ. Tốt nhất cậu nên hỏi người biết đường.


- Vâng thưa… - chẳng để bị hỏi lại, người lái xe lên tiếng – còn khoảng nửa giờ đi đường để đến nhà ngài thị trưởng.


- Tốt.


Người đàn ông tên Zenoheld đó mỉm cười đầy ẩn ý.


Bình thường trên xe ông, trừ những người tình một đêm và tài xế riêng thì chẳng một ai được phép ngồi vào nhưng hôm nay là phá lệ. Cậu trai khó bảo đang lay hoay bên cạnh chính là cháu trai ngài thị trưởng từ Tokyo về thăm quê cũ. Hiển nhiên, sự có mặt của cậu trên xe là một bước quan trọng trong kế hoạch của ông. Một kế hoạch đã được toan tính từ rất lâu…


Phía xa xa, thành phố nhỏ ven biển mờ ảo dần xuất hiện phía sau đường chân trời. Cảnh vật cũng khoác lên mình một màu xám bạc bởi những đám mây đen từ đỉnh núi phía Tây kéo đến.


Giông bão sắp đến và gió cũng bắt đầu thổi…


---o0o---


- Sắp mưa rồi mà sao Dan vẫn chưa đến nhỉ ? cái lão Zenoheld này lề mề quá! Biết vậy ta đã tự đi đón đứa cháu bé bỏng của ta chứ chẳng thèm nhờ vả hắn làm gì.


Trong căn nhà sàn gỗ cao cấp, một người đàn ông với mái tóc nâu xen lẫn vài sợi bạc hết đi qua lại rồi lại đi lại. Ông nôn nóng được đoàn tụ với đứa cháu hơn 10 năm không gặp. Kể từ lúc vợ ông mất và con trai cùng con dâu đưa đứa cháu độc nhất của ông vào Tokyo học thì hai ông cháu chưa có dịp gặp nhau. May thay đợt hè này, vợ chồng con ông phải ra nước ngoài công tác nên đồng ý cho để Dan về chơi với ông trong hai tháng. Đây quả thực là một niềm vui vô cùng lớn đối với một ông già cô độc.


- Ngài đã nói câu này hơn 10 lần rồi đấy, thị trưởng~


Chàng thanh niên với đôi mắt hổ phách ngồi trên chiếc ghế dài giành cho khách khẽ nhấp một ngụm trà còn nghi ngút khói. Lơ đễnh ngước ra cửa, anh khẽ cười và đứng dậy.


- Đến rồi!


- Thật ư ?


Chẳng đợi chờ ai, ngài thị trưởng hớn hở thật nhanh chạy ra cửa. Nếu ai không biết có lẽ sẽ nghĩ ông ấy vừa trẻ lại vài chục tuổi cũng nên.


- Ôi Dan~ cháu yêu của ông! Lại đây cho ông ngắm cháu chút nào~


Ngài thị trưởng ôm chầm lấy cậu trai với dáng vẻ khá giống mình. Khoé mắt hơi rưng rưng lệ, ông siết chặt vòng tay mình hưởng thụ cảm giác của một người ông thực thụ mặc cho cậu trai trong lòng đang ra sức giẫy giụa vì nghẹt thở… Phải một lúc sau, khi chàng thanh niên sau lưng ông khẽ ho một tiếng, ông mới lấy lại ý thức và buông tay ra. Zenoheld nhìn ông một cách lạnh lùng khiến ông thấy hơi chột dạ, theo phản xạ tự nhiên lại đưa tay lên gãi đầu hệt đứa con nít vừa mắc lỗi.


- Lâu quá không gặp, ông bạn già haha…


- Đúng nhỉ? Hơn hai mươi năm rồi còn gì.


- Trông ông vẫn lạnh lùng và phong độ như xưa, đại tướng Zenoheld~


- Còn ông thì vẫn như thanh niên đôi mươi, chẳng chững chạc lên chút nào.


- Ahaha… ông nói hơi quá. Ít nhiều thì đầu tôi cũng hai thứ tóc rồi còn gì. Chỉ là tôi còn rất yêu đời thôi… haha… À mà mời tất cả vào nhà, chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện.


Cả nhóm người nối bước ông vào bên trong. Vài người giúp việc tất bật mang trà cho khách, một loại trà đặc biệt hầu như chỉ vùng Makuso mới có.


- Mời mọi người dùng trà. – ngài thị trưởng cười rạng rỡ nâng chén trà của mình, đồng thời hướng về phía Zenoheld – xin giới thiệu với ông, đây là Shun Kazami, cảnh sát trưởng tài ba vừa được điều đến đây. Còn người này là Zenoheld, một đại tướng đã về hưu nhưng vẫn còn sức ảnh hưởng lớn trong bộ máy chính trị nước Nhật của chúng ta. Còn cái thằng nhóc kháu khỉnh kia là cháu ta, Dan Makuso. Và trông nó khá giống ta thời trẻ ấy chứ… ahaha…


- Ông à…


- Rất vui được biết ngài, đại tướng Zenoheld.


- Không cần khách sáo, tôi cũng được biết đến cậu qua những bài báo về vài vụ án li kì. Thật tiếc khi Masquerade đã chạy thoát…


Câu nói tưởng chừng là bông đùa của lão Zenoheld nhưng lại ẩn chứa sự mỉa mai khiến người khác ái ngại. Tay đang nâng tách trà của Shun bỗng khựng lại giữa không trung.


Rầm~


Một bàn tay mạnh mẽ đập mạnh xuống bàn trước sự kinh ngạc của tất cả mọi người có mặt trong căn phòng. Chủ nhân của bàn tay ấy không ai khác chính là… Dan.


- Anh là Shun ư ? ôi chao~ tôi khá thích mấy trò trinh thám của anh đấy. Có thể kể cho tôi nghe những cuộc phiêu lưu đầy khó khăn của anh khi truy bắt Masquerade không ? Tôi muốn nghe chuyện này lâu lắm rồi!


- …


- Làm ơn đi ~ tôi muốn nghe !!!


Shun thở dài nhìn cháu trai ngài thị trưởng, đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Mà giống ở đâu không giống, lại đi giống cái tính lanh chanh, cứng đầu mới khổ. Khẽ lắc đầu anh đứng dậy và xin phép ra ngoài bỏ lại sau lưng là tiếng la ó của Dan cùng sự ngỡ ngàng của hai bậc trưởng bối.


Khung viên ngôi nhà là cả một công trình lộng lẫy, có mấy ai nghĩ được rằng ở cái chốn nghèo nàn này mà lại có một ngôi nhà kiểu cổ lai Âu đẹp như thế. Quả là bọn có tiền đều rất biết cách hưởng thụ. Nhún vai một cái, Shun lẳng lặng bước về phía chiếc moto trắng của mình. Nếu không phải mới bị điều đến đây thì anh cũng chẳng hứng thú gì mà đến đây buôn chuyện với những kẻ cậy quyền ỷ thế này. Nhưng quan trọng hơn là Mizuo vẫn còn mất tích, anh không muốn lãng phí thời gian cho những kẻ vô ưu vô lo này thêm nữa.


Bỗng từ xa, một tiếng thét chói tai vang lên như sấm dậy làm anh giật mình quay lại. Từ xa, Dan lù lù xuất hiện trên chiếc ván trượt đắt tiền còn mới tinh.


- Đứng lại cho tôi! Anh định bỏ đi sau khi tỏ thái độ khinh bỉ trước mặt chúng tôi sao ? Thật không thể chấp nhận được.


- Tôi là vậy đấy. Cậu chấp nhận hay không là chuyện của cậu.


- Nhưng tôi muốn anh phải nói chuyện với tôi.


Nhìn cậu nhóc trước mặt đang giở thói trưởng giả, Shun khẽ thở dài một tiếng. Có lẽ với hạn người này thì nên nói thẳng một chút sẽ tốt hơn.


- Cậu thật giống một thiếu gia ngang bướng. Cậu đừng nghĩ rằng mình là cháu ngài thị trưởng thì muốn gì cũng được. Tôi không phải phục vụ của cậu vậy nên cậu không có quyền bắt tôi làm những việc không đúng với phận sự của một cảnh sát.


Nói xong, Shun lãnh đạm chào Dan một tiếng và lên ga. Chiếc moto hình phượng hoàng lăn bánh ra khỏi khung viên ngôi nhà trong sự bàng hoàng của Dan. Lẳng lặng nhìn theo cái bóng xe đang dần mất dạng, lòng cậu chợt như lửa đốt. Từ trước đến nay, không phải được người khác nịnh nọt thì là tân bốc nhưng đây là lần đầu tiên có người dám nói với cậu như thế.


“Được lắm! Shun Kazami, xem ra cậu khá giống với lời đồn, để xem tôi làm thế nào để rửa mối hận này.”


Mưa tí tách rơi mở đầu cho một bản giao hưởng thăng trầm…

...............


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Tue Nov 11, 2014 5:59 pm#32

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2438
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [BakuganFic] Phong trần
Xem lý lịch thành viên

Lâu lắm rồi không đọc lại, cơ mà thấy nó có vẻ hụt hẫng.

Dan...bản thân cháu nó đã vốn láo lếu, thế quách nào vào đây không bớt đi lại còn ra kiểu thiếu gia thế này hử??? Còn cụ Zeno làm đại tướng, gian thâm cáo già à, nếu vậy thì tớ nghĩ cậu nên tả thêm một chút về ánh mắt của nhân vật này, vì có lẽ là mới đầu nhân vật xuất hiện thì cũng không nên nói nhiều, nhưng ý tớ là ấn tượng ấy. Nên tô đậm lên một nét đặc biệt nào đó cho nhân vật, đặc biệt là nhân vật vừa xuất hiện, tớ thấy hơi mờ nhạt, cả ba bốn người ở đây đều mờ nhạt. Chỉ có Dan với kiểu loi choi chảnh chọe này thì là rõ nhất thôi.

Lỗi chính tả vẫn còn, nhưng chỉ có một lỗi thôi. Mà đợt này văn phong có hơi giảm sút (là tớ thấy vậy), thoại nhiều hơn trước, tả ít mà toàn mang ý tiêu cực, dự cảm không lành này, khinh thường này.

Sự tình vẫn chưa nối được gì lại với nhau và chắc là còn dài dài, thôi thì tiếp đi nhé. Ủng hộ~~~~

P/s: tui xin con tem hờ hờ, đùa tí



Chữ ký của evildevil

Fri Jan 02, 2015 10:49 am#33

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5294
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [BakuganFic] Phong trần
Xem lý lịch thành viên

*vẫn chộp tem dù mấy năm nay vụ tem cứ bị lên án* :v

Sau lần comt mà đối với một con ôm điện thoại onl như tôi thì rất ư là dài lần trước bị hack mất không thương tiếc, giờ rút kinh nghiệm vào comt cho cô bằng PC đây =))))))))))

Ấn tượng đầu tiên của tôi là cảnh Mas đi trên mái nhà và 'có ánh trăng làm bạn' chẳng hiểu sao làm tôi nhớ tới Lý Bạch nhảy sông ôm trăng mà chết =))))))))) Chỉ là vô tình liên tưởng thôi =)))))

Mas có vẻ biến thái bệnh bựa nhởn nhơ lưu mạnh đồi bài blah blah blah, nhưng anh thật sự là một con người có tâm hồn, có trí não, nhân cách dù tổn thương quá lớn nhưng không hề vặn vẹo, chỉ đơn giản là anh nhìn nhận cái thế giới này mục nát và trả thù lại nó với chính cách nó đang tồn tại.
Vụ Mas/Keith làm tôi cứ lớ ngớ ra =)) Và Gus anh, em nhớ là anh trung thành lắm mà, sao giờ lại nhìn 'chủ nhân' của mình khinh bỉ vậy, đã thế còn lên giọng nữa Ọ A Ọ =)))))))))) Nhắc một tí về nhân vật này thì Gus trong fic cô có vẻ dã tâm nhỉ =))) Chuẩn nội gián luôn =]]]

Với Shun, tôi không nghĩ Shun thật sự lạnh. Anh vẫn nóng nảy, dễ để tâm đến mọi thứ xung quanh, ngọn gió này không quá lạnh, không quá vô tình hay điềm tĩnh, nó mang theo chút gì đó ấm nóng từ nơi sa mạc cát vờn ha? =)) Và cách mà cô diễn tả Shun với Alice, có cảm giác bạn Shun bị hút hồn ngay từ lần đầu gặp mặt ấy =))))

Về phía Mizuo thì tôi không có nhiều điều để nói, tôi không biết rõ về OC này =))) Nhưng cô bé có vẻ dễ thương, chính trực và tin tưởng vào công lí cũng là một loại dễ thương mà ha~ =)))

Alice thì có vẻ thật sự yếu đuối, em nhỏ vẫn mong ngày chị mạnh mẽ và quyết đoán hơn để có thể đứng ngang hàng với Shun-chan =)))))))) Alice dễ khóc, dễ hành động theo cảm tính, dễ tự ti nhưng vô cùng tinh tế. Bằng chứng là thằng nhỏ làm có mỗi hành động lau nước mắt thôi mà chị đã hiểu tất tần tật nguyên nhân của hành động đó =)))))) Có một chỗ tôi không hiểu là tại sao sau vụ Mas thì Alice lại rời bỏ ngôi nhà của mình đi theo đám Shun, Mizuo luôn vậy? O w O?~

Khác với một vài fic tôi từng đọc thì thường là những nhân vật sẽ lần lượt xuất hiện trên cuộc hành trình hoặc cuộc đời nhân vật chính. Nhưng trong fic cô, thì mỗi người là mỗi mảnh ghép riêng biệt, là mỗi đường thẳng cuộc đời riêng biệt mà họ vô tình xoắn vào nhau ở sau này.

Ví như một Runo nhạy cảm và tự ti với mọi thứ xung quanh, luôn muốn được rực rỡ rạng ngời như Fabia. (Và chẳng hiểu sao đọc dòng cô tả ông của Runo, tôi lại liên tưởng tới ông của Sakura trong CCS =]]] )

Hoặc một Fabia mới đầu tưởng chừng là nhí nhoảnh đấy, vô tư đấy, rạng rỡ đấy, dè đâu ẩn sau nụ cười tươi tắn đó là cả một tâm hồn chi chít vết thương.
Carol đã viết:
“Sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng...
Bình minh rồi sẽ xoá tan mây mờ
Ánh sáng sẽ lại chen lấn màn đêm
Nụ cười sẽ là liều thuốc tốt nhất xoa dịu tất cả...”
Bài hát ngân nga như một sự hy vọng, hy vọng tia sáng le lói lấn ất màn đêm, hy vọng mỏng manh tới đầy mai mỉa, nhỉ?~ Tôi có cảm giác khác với vẻ ngoài, Fabia là người khá khô khốc và lạnh lùng =))))))

Mira và Ace thì chưa có nhiều đất diễn lắm =)))))) Khi nào các bạn nhỏ ra sân khấu nhiều hơn rồi tôi comt =))))

Còn Ren, vâng, cách anh xuất hiện rất ư là củ chuối =)))))) Và wtf? Ren là hôn phu của Mira??????? Tôi đi chết đây =)))))))))))))))

Baron, một chàng trai vui tính làm chủ tiệm bánh. Baron trong này có vẻ dịu dàng và lãng mạn quá =))))) Tôi mong chờ sự xuất hiện của Lee Chan, Joe và những người khác (Nếu có =]])

Cuối cùng là Dan, thằng nhóc bị tăng động thì trong fic nó vẫn bị tăng động =))))))) lanh chanh hết chỗ nói, cơ mà cái tên nhiệt tình thái quá, suy nghĩ lạc quan tới thần kinh có vấn đề này lại giở tính thiếu gia nhà giàu rồi? =))))))))))) Và chả hiểu sao tôi thấy vai vế Shun - Dan bị chênh lệch, giống.... chú cháu ấy =)))))))))))) Và well, dự là sẽ có một chuyện tình công tử nhà giàu với cô gái nghèo mồ côi =)))))))

Điều cuối của cuối cùng trong phần đám nhân vật này.............TRẢ DARA LẠI ĐÂYYYYYYYYYYYY Ọ A Ọ Đùa chứ chị vừa hiện lên chưa tới 3 giây đã cắt cái cụp đi luôn Ọ A Ọ *nắm vai Carol lay*

Một điều đặc biệt trong fic cô mà tôi cực thích là đàn piano của Mas với xe của Shun =))))))) Vơn, các bakugan vẫn đang lởn vởn quanh họ =)))))))))))

Comt nhảm rồi =))) Hóng chap mới~~

*le lượn*~~~


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Thu Jul 23, 2015 10:16 am#34
avatar
Memorine
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 25
BKGC BKGC : 733
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : Quá khứ
Stt : Cái bóng lặng lẽ ngắm nhìn và ghi nhớ....

Bài gửiTiêu đề: Re: [BakuganFic] Phong trần
Xem lý lịch thành viên

Fic hay quá đi
Mas trong này yêu chết đi mất, dù từng bị tổn thương tâm thần, nhưng ảnh vừa điên lại vừa lí trí lạ thường, thông minh và láu cá. Ảnh làm em nhớ tới siêu trộm Kid nhưng lạnh lùng và điên rồ hơn.
Shun giống như nguyên gốc, rất kiêu hãnh lạnh lùng. Nhìn hai người này rượt duổi nhau cứ như một cắp Phúc hắc đạo tặc công với Lạnh lùng cảnh sát thụ ấy
Alice dịu dàng và yếu đuối ,nhưng ngây thơ đáng yêu, Mizuo dũng cảm và cương trực một ý nghĩ điên rồ sao không ghép hai người này lại nhỉ? Dan lại trẻ trâu và con nít vô cùng nay lại thêm cái tính tính công tử bột.
Em mong chờ sự trả đũa của anh ấy. * lăn*


Chữ ký của Memorine

#35
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [BakuganFic] Phong trần


Chữ ký của Sponsored content

[BakuganFic] Phong trần

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-