[Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tửXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Sun Jun 02, 2013 9:04 am#1

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10805
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Title: Trò chơi sinh tử
Author: Ankh
Rating: M (or MA)
Disclaimer: Nhân vật thuộc Bakugan. Ý tưởng và bối cảnh lấy từ Battle Royale
Genres: Horror, Guro, Psychological, Tragedy, Action.
Warning: OOC, yaoi (có lẽ), guro, character death
Pairing: Đọc rồi biết
Summary:

“Giết hay bị giết? Đó là chân lí đúng nhất và duy nhất dành cho trò chơi sinh tử này. Một tập thể lớp học vô tình được chọn cho trò chơi nhờ “bốc thăm may mắn”, và họ buộc phải tham gia nếu không muốn chết. Họ sẽ làm gì, khi chương trình bắt buộc họ phải tàn sát lẫn nhau đến khi chỉ còn một người sống sót – người chiến thắng. Chiến đấu hoặc chết. Liệu bạn có thể giết chết chính người bạn thân của mình?”

A/N: Fanfic dựa trên cốt truyện của Battle Royale khá nhiều (dạo này đang bấn) vậy nên các chi tiết giải thích về Trò chơi/Chương trình và một vài chi tiết lặt vặt khác sẽ trùng lặp với BR. Vì rating gốc của novel/manga BR là 18+, nên bạo lực và quan hệ thể xác là điều tất yếu. Mình sẽ lượt những đoạn quá nhạy cảm đi và chỉ post những đoạn đó trên wordpress của mình. Tuy nhiên vẫn phải cảnh báo, vì không phải mọi cảnh máu me đều bị lượt bỏ.

Tuyến nhân vật phụ rất nhiều. Nhân vật phụ đều lấy từ Bakugan, vì trên wiki không đề họ nên mình sẽ lấy họ của seiyuu làm họ nhân vật.Nhân vật chết rất nhiều, vì vậy nếu bạn yêu quý một ai đó thì nên chuẩn bị trước tinh thần là người đó sẽ chết đi, vì trong BR cuối cùng chỉ có mỗi hai người sống thôi =)) Vai trò nhân vật sẽ hơi khác so với BR.

--o0o--

Chương 01:


Màn đêm trên bầu trời Nhật Bản mỗi lúc một đen kịt, đặc quánh lại như thứ mực mài nhớp nháp cổ xưa, chỉ thoáng qua vài ngôi sao le lói sáng như chuẩn bị vụt tắt. Bên dưới lòng thành phố đã rực rỡ những ngọn đèn neon đủ màu sắc của các khu thương mại, tiệm tạp hoá ven đường, các hiệu sách, tiệm thuốc tây, cửa hàng đồ gia dụng, quán ăn khuya, trạm xăng. Những con người mệt mỏi vác chiếc cặp da đen bóng nặng nề rảo bước trên vỉa hè, khuôn mặt khắc khổ từng vết thời gian khiến họ trở nên già nua và trải đời. Những nữ sinh hư hỏng với phong cách thời trang bụi bặm rôm rả tụ thành từng nhóm, tay lướt nhanh trên bàn phím điện thoại vào môi thì nhả ra từng đợt khói thuốc, trong khi bọn con trai thì chui rúc trong những com hẻm vắng người để chuẩn bị cho một trận ẩu đả.

Chiếc xe buýt chở học sinh lớp 9B trường trung học Arakawa chạy băng băng trên con đường được thắp sáng bởi ánh đèn đủ màu hắt ra từ các cửa tiệm. Đó là chuyến đã ngoại của lớp học, và toàn bộ 43 học sinh đều tham gia lần này. Chuyến xe đã khởi hành từ buổi sáng, và phải còn khoảng gần bảy tiếng nữa để đến địa điểm dã ngoại, đồng nghĩa với việc họ phải trải qua đêm nay trên chiếc xe không mấy sang trọng này.

Alice Gehabich đã nhanh chóng tìm được cho mình một chỗ ngồi thích hợp nhờ sự giúp đỡ của cô bạn thân Runo Misaki. Cô đặt túi xách lên ngăn chứa hành lí của xe buýt, mỉm cười cảm ơn người bạn của mình và yên vị ngồi trên ghế, nhìn ra cửa sổ. Đường phố ban đêm luôn đẹp hơn ngày thường, tuy không hoàn toàn tĩnh lặng nhưng có phần yên ắng hơn không khí ồn ào và nhộn nhịp buổi sáng. Runo thả mình xuống chỗ ngồi bên cạnh cô, lục lọi túi hành lí của mình và lấy ra một lon Coke. Alice luôn nghĩ rằng Runo là một người bạn tốt, kể cả khi xung quanh cô bạn này có khá nhiều lời đồn về các vụ đánh nhau gây gỗ trong trường cũ. Runo đã chuyển tới Arakawa hai năm trước, và ngay ngày đầu nhập học đã đánh tơi tả hai tên con trai vốn nổi tiếng côn đồ trong trường.

Nhưng Runo không phải người xấu, Alice chắc chắn thế. Không phải vì cô gái tóc xanh buộc hai chùm ấy đã giúp đỡ cô rất nhiều, mà vì cô nhận thấy được trong ánh mắt Runo luôn lẩn khuất một sự dịu dàng.

Chiếc xe hơi rung lắc nhẹ khi đi khỏi con đường được ủi phẳng lì của thành phố và bắt đầu chuyển sang tuyến đường làng gồ ghề sỏi đá. Nhưng không một ai trên xe có vẻ quan tâm đến điều đó, họ vẫn trò chuyện rôm rả với niềm háo hức sau nhiều ngày chờ đợi chuyến đi. Alice hơi hướng mắt quan sát xung quanh từ chỗ ngồi của mình. Một vị trí khá tốt để nhìn bao quát tất cả. Những người bạn của cô đều mỉm cười rạng rỡ (trừ một số người vốn không mấy khi cười) và không ngừng nói về các kế hoạch cho chuyến cắm trại. Dan Kuso – một trong những người bạn có thể nói là khá thân thiết với cô (có thể chỉ là Alice nghĩ vậy) – đang ngồi trên dãy ghế cuối cùng, lưng tựa vào cửa sổ, chiếc máy nghe nhạc MP3 cũ kĩ có lẽ đang được vặn đến mức max và cuốn tạp chí Play Boy úa màu được mở trước mặt cậu ta. Nhưng Alice cảm thấy Dan dường như không quan tâm đến nó. Ở góc đối diện Dan, người anh trai song sinh kì quặc của cô đang nhắm mắt ngủ ngon lành. Chiếc mặt nạ thuỷ tinh kì cục mà cậu thường đeo được đặt cẩn thận trong túi, bao bọc bằng một lớp nilon mềm để tránh trầy xước. Alice biết điều đó vì cô đã vài lần nhìn thấy Masquerade bảo quản mặt nạ của mình như vậy.

Mira Clay và Ace Grit – một cặp đôi (?) nổi tiếng của lớp – thì tụ lại thành một nhóm nhỏ cùng với người bạn tóc hồng Baron Leltoy. Những học sinh trong trường rất hay lập thành những nhóm, nhưng trong trường hợp của lớp 9B thì lại không có một nhóm nào, nên có thể gọi nhóm của Mira là một tụ trò chuyện tạm thời. Baron là một cậu bạn rất dễ tính và luôn vui vẻ, đôi khi hay ngại ngùng, nhưng đối với những người thân thiết thì cậu ta nói rất nhiều. Alice không rõ họ nói về điều gì, vì từ khoảng cách này cô cũng chỉ có thể nhìn thấy gương mặt họ, còn âm thanh đã bị những tiếng ồn khác át mất.

Alice lại hướng mắt sang một vị trí khác, một khu vực có vẻ nguy hiểm và bớt ồn ào hơn. Nếu nói về băng nhóm của lớp 9B thì chỉ có duy nhất một nhóm ngoại lệ, hay nói cách khác, nhóm “tội phạm” bao gồm những người được xem là thành phần nổi loạn và chuyên gây gổ, cầm đầu bởi Ren Krawler. Thủ lĩnh có vẻ không quan tâm gì đến bọn đàn em của mình, cậu ta chỉ chăm chăm nhìn vào màn hình của chiếc ipad như không cử động gì cả, có lẽ là đang xem một bộ phim. Ren rất khó gần, và hầu hết mọi người đều không muốn gần gũi cậu ta. Alice đã từng nghe đám con gái nhận xét xung quanh Ren có một bầu không khí rất nguy hiểm. Tuy nhiên, không phải bất cứ ai (ngoại trừ người cùng băng nhóm – những kẻ rất tôn sùng Ren) cũng sợ hãi cậu, Fabia Sheen là một ngoại lệ nổi bật nhất. Cho dù là con gái, nhưng chính Fabia cũng nhận được rất nhiều sự ái mộ của các nữ sinh nhờ vào bản tính mạnh mẽ và thích giúp đỡ người khác của cô. Khuôn mặt lạnh lùng ít khi cười và sự chắc chắn trong từng lời nói đến cử chỉ của Fabia khiến cô trong giống một đứa con trai hơn.

Có một chàng trai khá cao với mái tóc vàng và đôi mắt màu xanh tiếng lại gần Mira Clay, trông anh ta khá giống cô bạn này. Keith Clay – anh trai duy nhất của Mira – đưa ra trước mặt em gái mình một lon Dr.Pepper. Thật ngạc nhiên khi thời buổi này vẫn có người uống loại đồ uống đó, vì thường người ta sẽ chọn Coke nhiều hơn. Keith luôn cư xử như một người thuộc thế hệ cũ, từ tốn và luôn trầm tĩnh, nhưng kiến thức của anh là cả một đại dương rộng lớn. Keith sinh ra trước Mira chỉ vài tháng, đó là tại sao anh lại học cùng lớp với em gái mình. Có khi, nếu không phải vì ngoại hình và dòng máu của hai người, sự đối lập tính cách sẽ khiến người ngoài nghĩ họ không phải anh em.

- Cậu….. – Runo nhấp một ngụm Coke rồi từ từ liếc nhìn Alice. Cô gái tóc cam giật mình, giương đôi mắt to tròn ngạc nhiên nhìn lại bạn mình.

- Không định đưa món quà đó cho Shun à? – Runo tiếp tục, dường như không mấy để tâm đến thái độ sau đó của Alice: ngượng ngùng, lúng túng và đỏ mặt.

Từ ghế trước, một mái đầu vàng cùng khuôn mặt trẻ con vui vẻ ló lên. Alice có thể thấy chiếc laptop đang mở của cậu nhóc khi cậu ta nhẹ nâng nó lên và đặt sang bên cạnh để khỏi rớt. Marucho Maukura là một thiên tài vượt trội, vô cùng thông thạo các kĩ thuật máy tính và rất khỏi tính toán. Cậu bé nhỏ tuổi hơn các thành viên còn lại trong lớp, nhưng nhờ trí thông minh của mình, Marucho được nhà nước đặc cách lên học lớp 9. Cậu bé mỉm cười rạng rỡ, hai tay khoanh lại đặt trên thành ghế. Vóc người nhỏ nhắn khiến Marucho phải quỳ hẳn lên ghế mới có thể nhìn thấy được Alice và Runo.

- Runo-san nói đúng đấy, chị nên tặng quà cho Shun-san đi, em nghĩ anh ấy sẽ không từ chối đâu.

Hai gò má của Alice lại càng đỏ ửng thêm, trông cứ như một quả táo chín mọng. Cô xua xua tay trước mặt, cố làm bản thân bớt suy nghĩ về người con trai vừa được nhắc tên, Shun Kazami. Alice đã đem lòng yêu quý cậu bạn này từ những ngày đầu học cùng lớp. Shun có một sức hút kì lạ, và cậu cũng có cả một fanclub nữa. Fanclub dành cho một nhân vật nào đó trong trường học ngày nay không phải là hiếm, nhưng để một người có được fanclub thì người đó phải vô cùng nổi trội mới được. Và gần như, không ai trong trường trừ những học sinh mới là không biết đến Shun.

- Cậu cứ chần chừ mãi thế thì sẽ có ngày cậu ta bị người khác cướp mất đấy.

Alice không trả lời. Với khuôn mặt vẫn còn đỏ, cô ngại ngùng liếc mắt sang vị trí đằng sau ghế tài xế, nơi duy nhất chỉ có một người ngồi. Shun Kazami đang im lặng nhìn ra cửa sổ, từ lúc chuyến xe khởi hành đến giờ ngoài việc nhận đồ ăn hoặc có người xin mượn đồ đạt ra thì hầu như cậu chưa hề bắt chuyện với ai. Alice cứ nhìn chằm chằm Shun một lúc lâu, cho đến khi cậu đột ngột trở mình, quay đầu lại và cùng lúc nhìn thẳng vào Alice. Alice suýt chút đã bật ra một tiếng kêu, vội vàng quay mặt đi. Runo bên cạnh khẽ nhếch miệng cười, và Marucho thì bật ra những tiếng khúc khích rất đáng yêu.

- Vậy ra cậu ta cũng nhìn lại cậu cơ đấy. Tiến lên nào, hay cần tớ giúp đỡ?

- K-Không cần đâu… - Alice lắc đầu nguầy nguậy. Cô mở túi, lấy gói bách bích quy mình đã cố công làm cả đêm qua, mân mê trên tay và mỉm cười khe khẽ. Alice sợ rằng khi cô đưa nó cho Shun, cậu sẽ không đồng ý, và điều đó có thể tạo nên một sự ngăn cách trong quan hệ bạn bè của hai người.

Chần chừ một lúc, cuối cùng Alice đưa nó sang cho Runo. Đôi mắt màu lục bảo mở to trước hành động kì lạ ấy, Runo có chút ngạc nhiên. Nhưng rồi, cô lại mỉm cười nhẹ nhàng và nhận lấy gói bánh. Runo đưa tay xoa xoa đầu Alice, làm rối mái tóc cam mượt mà của cô bạn và nhoẻn miệng cười rất tươi.

- Đồ ngốc này, lần sau nhất định phải tặng gì cho cậu ta đấy. Đúng là nếu tỏ tình trong chuyến dã ngoại thì cậu sẽ không tận hưởng được hết cuộc vui đâu.

Alice gật nhẹ đầu và mỉm cười. Runo luôn đem đến cho người ta một cảm giác ấm áp khi cười, vậy nên dù là tâm điểm của các tin đồn quái ác, cô vẫn có rất nhiều bạn bè. Nhiều lúc Alice cũng có chút ganh tị khi cô không có được cái khả năng thể hiện chính mình một cách dễ dàng như Runo. Sự nhút nhát rụt rè luôn làm cô mất đi nhiều cơ hội trong cuộc sống, tiêu biểu là chuyện tình cảm này.

Buông một tiếng thở dài, Alice lại ngước lên nhìn Runo, nhưng điều đập vào mắt cô không phải là khuôn mặt tươi cười nữa. Runo đã ngủ say từ lúc nào. Túi bánh quy vừa được mở ra rơi xuống đất sau một cú rung nhẹ của chiếc xe, và mẩu bánh bị cắn dang dở trượt khỏi tay Runo. Cứ như là Alice đã bỏ thuốc ngủ vào đó vậy.

Bầu không khí trên xe tự dưng im lặng rợn người. Tất cả mọi người đều đã ngủ rất say, Marucho thậm chí còn ngủ ngay trên thành ghế, với gương mặt vẫn còn quay về phía cô. Dan gục đầu lên cuốn tạp chí, chiếc MP3 vẫn không gỡ ra khỏi tai. Baron nằm sóng soài ngay giữa lối đi, điều làm Alice ngạc nhiên nhất. Alice quay sang Shun và kinh ngạc khi chính cậu bạn điềm đạm và vô cùng lạnh lùng này cũng ngã lăn trên ghế. Âm thanh duy nhất còn lại trên xe chỉ là tiếng thở đều đều. Làm thế nào mà mọi người đều ngủ thế? Đây là chuyến dã ngoại mà tất cả đều đã trong chờ rất lâu cơ mà, tuy là đã đi một chặng đường dài rất mệt mỏi, nhưng mọi người đâu thể gục cùng một lúc thế được.

Alice cảm thấy đầu óc chính mình cũng quay cuồng. Và thứ cô mơ hồ nhìn thấy trước khi gục xuống, là hình ảnh người tài xế đang đeo một chiếc mặt nạ có một ống dây dẫn xuống. Trông như một chiếc mặt nạ dưỡng khí. Vậy ra người ta không thể hít thở bình thường trên xe buýt sao?

Alice chỉ có thể nghĩ đến đó, trước khi chính cô cũng chìm vào giấc ngủ.

---------

Không hiểu tại sao mình lại dùng giọng điệu tiểu thuyết mà viết fanfic nữa =)))

Cần một ai đó làm beta-reader và des giúp cái cover


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Sun Jun 02, 2013 1:13 pm#2

Minami Ara
VIP Mem

Pet
::
::
Art Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1347
BKGC BKGC : 3437
Điểm đóng góp : 18
Đến từ : Quái Gia
Stt : Từ bỏ là khôn ngoan ?

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Tem !!! >v<~~~
Bạn com đây !!! -^^-
Một fic mới về ShunxAlice !!!! >v< ~~~ *ôm fic* Mới là chap mới nên vẫn chưa vào thẳng vấn đề a ~ Ít lời thoại quá y ~ :3 Runo trong fic coi bộ gian xảo, Shun là hot boy - hầu như các fic mình đọc đều thấy Shun có nhiều fan ! -^^- Nhanh ra chap mới nhé ! Tớ com tới đây thôi ! -^^-
Hóng chap !


Chữ ký của Minami Ara

♥  ~ Des by Kumiho~ ♥

Sun Jun 02, 2013 4:22 pm#3

Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 30452
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

phong bì ~
Trích dẫn :
Không hiểu tại sao mình lại dùng giọng điệu tiểu thuyết mà viết fanfic nữa =)))
đúng là giọng văn muội ở fic này có khác so với những fic khác, nhưng huynh cũng ít đọc tiểu thuyết nên không nhận ra sự khác biệt đó 1 cách rõ ràng, cho tới khi đọc câu này ~ cơ mà thật tình là huynh không phân biệt được 2 giọng văn tiểu thuyết và fic *cười*
câu truyện này có vè diễn biến khá chậm, hoặc do huynh cảm thấy thế, các chi tiết và hình ảnh nối tiếp nhau nhưng không quá vội vã, người đọc có thể hình dung một khung cảnh mỗi người một việc nhưng lại có vẻ khá tĩnh lặng và đượm 1 không khí gì đó mang hơi hướm mờ ám ~
huynh nghĩ là huynh có thể lo cái cover giúp muội *cười* trình huynh thì cũng dở tệ thâu cơ mà huynh cũng khá là có hứng thú với việc cover cho fic =w=
Spoiler:
 


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Mon Jun 03, 2013 12:04 am#4

Furin
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 7983
BKGC BKGC : 4035
Điểm đóng góp : 26
Đến từ : 1...2...3...
Stt : Chỉ là muốn... nói chuyện thôi mà...

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Trích dẫn :
đồ đạt
--> Đồ đạc [lỗi type] =))

Giọng văn của cậu trong fic này vừa quen nhưng cũng khá lạ ~
Diễn biến của câu truyện này khá chậm, nhưng cũng không quá dài dòng ~
một chút bí ẩn, một chút tăm tối và cả... sự cảm nhận mơ hồ về cái chết sắp diễn ra ~
Chap ngắn quá nên hơi bị mất hứng một chút >"< ~
hóng chap tiếp nhé ~^^


Chữ ký của Furin

Happy new year

Mon Jun 03, 2013 11:30 am#5

annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1236
BKGC BKGC : 5088
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Cậu bảo khả năng sẽ có yaoi, vậy là sẽ có SA ah =)))
Tớ quen với hình tượng Alice nguy hiểm bên AIW rồi nên cũng hơi có chút bài xích trg fic này =))
Diễn biến chậm ah~~, ngửi thấy mùi nguy hiểm trong fic ( thật sự là từ tựa Fic =]] )
Runo có vẻ giống chị của Alice nhỉ =)) Cho Ann hỏi bé tài xế là em nào ah =)))~~~
Chap sau sẽ thế nào nhỉ?
*khều khều* Mau ra chap đi~~~~~


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

Mon Jun 03, 2013 9:18 pm#6

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10805
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Chương 02:

Tiếng kim loại va chạm vào nền đất vang lên bên tai đánh thức Alice khỏi giấc ngủ. Một cơn choáng váng ập tới khi Alice cố gắng gượng dậy. Nó khiến đầu óc cô quay cuồng. Alice đưa hai tay ôm lấy đầu và day day hai bên trán, cố gắng làm mình tỉnh táo lại. Ngay lúc đó, Alice chợt nhận ra mình đang ngồi trong một lớp học có vẻ cũ kĩ với những chiếc bàn học được sắp xếp thành bốn hàng, tuy không có vẻ gì là ngay ngắn. Tất cả 42 học sinh còn lại của lớp 9B cũng cùng tình trạng với cô, nằm gục trên mặt bàn hoặc nghiêng ngã trên chỗ ngồi của mình. Một người trong số học ngã khỏi ghế. Cơn đau đột ngột có vẻ đánh thức người đó dậy, và hiển nhiên, cậu ta gặp cùng một tình trạng với Alice.

Alice trong khoảnh khắc đã nghĩ rằng mình đã trở về trường học, ngồi trong lớp, và không rõ lí do nào cho đến khi cô nhìn thấy những người mặc quân phục với những khẩu súng trường dài đi ngang qua cửa sổ lớp. Từ đây, cô thậm chí có thể nhìn thấy cả khoảng sân trường vắng lặng và trông có vẻ u ám kì lạ. Cấu trúc của ngôi trường cho Alice biết cô đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, mà trong kí ức cô chưa từng bắt gặp qua lần nào dù là trên báo hay mạng máy tính. Cô không có chút khái niệm nào về những gì đã xảy ra sau khi cả lớp bất tỉnh trên chuyến xe buýt.

- Đây là chỗ quái nào thế này…? – Alice nghe được tiếng Runo khẽ thốt lên bên cạnh mình. Cô bạn tóc xanh nhăn mặt và ấn nhẹ vào thái dương, chật vật ngồi dậy. Runo nhìn sang Alice, ánh mắt lộ rõ sự khó chịu về tình trạng hiện tại của mình, không, phải nói là của cả lớp.

Những người khác cũng dần hồi tỉnh nhờ vào tiếng ồn ào từ một vài người đã tỉnh dậy trước, và đang không ngừng thắc mắc với nhau. Rõ ràng vừa nãy họ còn đang cười đùa vui vẻ trên chuyến hành trình đến điểm dã ngoại, và rồi tự dưng tất cả mọi người đều cảm thấy buồn ngủ. Alice liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường và vô cùng ngạc nhiên khi cây kim phút ngắn ngủn đang từ từ nhích sang phút thứ bốn mươi của một giờ sáng. Cô vẫn còn nhớ lúc mình bất tỉnh, đồng hồ đang chỉ mười giờ năm phút.

Vậy là không phải mọi người ngủ vì quá mệt mỏi, hiển nhiên, mà là họ bị đánh thuốc mê. Đột nhiên, có cái gì đó thu hút ánh nhìn của Alice khi cô lướt qua phần cổ của một người bạn cùng lớp. Một chiếc vòng. Đến lúc này Alice mới nhận ra cảm giác khó chịu ở cổ như bị cái gì đó thít chặt. Cô đưa tay chạm vào cổ mình, và cảm nhận được sự lành lạnh nơi đầu ngón tay khi chúng đụng phải một miếng kim loại. Chiếc vòng cổ làm bằng sắt, như thể họ là những con chó vậy! Tất cả những người còn lại trong lớp đều mang một cái vòng giống hệt, và không ít người cảm thấy bực tức vì điều đó.

- Cậu ổn chứ, Alice? – Runo nhướn mày nhìn Alice. Cô đã nhanh chóng nhận ra sự biến sắc trên gương mặt bạn mình, và cả thứ kim loại chết tiệt trên cổ mình nữa, và cả tình trạng kì quặc của họ. Mọi thứ đều rất mờ ám. Linh tính báo cho Runo biết điều chẳng lành, nhưng cô chưa thể nói rõ đó là cái gì.

- Tớ ổn…

Ngay khi Alice vừa dứt câu, cánh cửa đang khép chặt của lớp học bật mở mạnh. Một tốp người vận quân phục với khuôn mặt nghiêm nghị, cây súng trường đáng sợ cầm chắc trên tay nhanh chóng bước vào, đứng dàn hàng đều tăm tắp và quay mặt về phía cả lớp. Theo sau họ, một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi lăm đến năm mươi tuổi bước vào. Ông ta có vóc người nhỏ thó, nước da tái xanh, thoạt nhìn giống như một con yêu tinh xấu xí, và một khuôn mặt cười nhăn nhở.

Nụ cười của ông ta khiến Alice liên tưởng đến một chú hề, hơn nữa là chú hề trong những bộ phim kinh dị khi chuẩn bị làm điều gì đó tồi tệ cho nạn nhân.

- Chào các em, tất cả các em đều có một giấc ngủ ngon ha. Vậy nên ngủ như thế đủ rồi, tất cả nhanh chóng dậy hết đi nào.

Alice cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Tất cả đều đã tỉnh dậy, và không một ai đáp lại lời nói của ông ta. Người đàn ông vẫn tiếp tục màn độc thoại của mình mà không mảy may để tâm đến thái độ khó chịu của một vài người.

- Rất vui được giới thiệu, tên thầy là Hal-G, từ bây giờ thầy sẽ là hướng dẫn viên mới của các em đó. Chúng ta hãy hợp tác vui vẻ hén.

Sự bàng hoàng và khó chịu hiện lên rất rõ trên gương mặt mọi người. Một người đàn ông kì lạ tự dưng xuất hiện và bảo là hướng dẫn viên mới, cùng với một cái tên hệt như bí danh thì bạn phải là phải bình tĩnh lắm mới không cảm thấy ngạc nhiên. Sự thắc mắc cứ liên tục chất chồng trong tâm khảm Alice, nhưng những cây súng trường mà họ ôm trong tay khiến cô không đủ can đảm để đứng lên đặt câu hỏi.

Mọi người chỉ biết trao ánh mắt nghi ngờ cho nhau, đến khi Mylene Farrow, một trong những người thuộc ban cán sự lớp đứng lên với một cái nhíu mày.

- Em không hiểu chuyện gì đang diễn ra ở đây. Chúng em đang ở trên một chiếc xe buýt, và đột nhiên tất cả đều bất tỉnh, sau cùng chúng em lại tỉnh dậy ở đây. Em nghĩ thầy là người rõ điều này, vậy nên thầy có thể giải thích cho chúng em được không?

Alice luôn cảm thấy nể phục trước sự tự tin của Mylene, ắt hẳn những người khác cũng vậy. Cô ấy có một đôi mắt màu biển lạnh lùng luôn nhìn thẳng và không bao giờ sợ hãi trước bất kì ai. Ở Mylene toát ra một loại khí chất vương giả hút hồn người khác, nhưng đồng thời cũng tạo nên một bức màn nguy hiểm.

Sau câu hỏi đó, tiếng xì xầm vang lên mỗi lúc một ồn ào hơn, đại để là cả lớp đang bàn tán về những gì đã diễn ra trong trí nhớ họ, ngoại trừ ba tiếng về trước. Có một vài tiếng kêu sợ hãi, và tiếng chửi thề.

Hal-G đập hai tay vào nhau lốp bốp như để thu hút sự chú ý của mọi người. Vẫn với nụ cười toét rộng, ông ta nói:

- Được rồi, vậy để tôi giải thích ha. Rằng hôm nay Chính phủ Nhật Bản tập trung các em lại đây…

Một khoảng ngừng dài. Sự im lặng bao trùm lên khắp lớp học. Cảm giác căng thẳng khiến dây thần kinh của Alice căng như dây đàn. Cô nuốt khăn, não bộ liên tục ra những tín hiệu cho thấy nguy hiểm đang tới trước mặt.

- Là để giết nhau đó.

Tất cả đều bàng hoàng. Không một ai có thể nói được lời nào. Alice phải cố lắm mới giữ được chút bình tĩnh cuối cùng trước câu nói đó để đánh giá xem đó có phải là một trò đùa hay không. Runo bên cạnh dường như cũng đang cố gắng giống Alice. Tuy Runo không hề tỏ vẻ sợ hãi, nhưng Alice có thể nhận thấy được sự sửng sốt trong ánh mắt của bạn mình.

Shun Kazami ngồi ở bên phải cô, tính lên khoảng hai dãy bàn. Cậu ta ngồi im lặng quan sát, hai tay khoanh trước ngực. Alice không thể nhìn thấy biểu cảm trên mặt Shun, nhưng theo dáng ngồi thì có vẻ như cậu ta không hẳn là sợ hãi trước điều này. Cũng có một số người khác không mấy để tâm đến chuyện kinh khủng đó, bao gồm Masquerade – người đang lơ đãng nhìn ra ngoài sân trường, dường như đang quan sát những người lính còn lại đứng đợi ngoài sân, Dan Kuso – không hiểu là đang có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt đỏ thẫm của cậu ta nửa như nhìn người đàn ông đứng trên bục giảng, nửa như không, và Ren Krawler – thủ lĩnh băng đảng “tội phạm” vẫn điềm đạm như mọi khi, mặc cho những người ngồi xung quanh cậu ta thì đang rất sợ hãi. Alice đã nghĩ sẽ liệt Fabia vào danh sách này, nhưng xét theo tính cách của cô, thì Fabia sẽ là một trong những người rất chú trọng đến điều này để có thể bảo vệ những người khác.

Hal-G có vẻ như cũng im lặng trong một lúc để quan sát biểu hiện của từng người, sau đó ông ta tiếp tục mỉm cười:

- Không phải trò đùa đâu. Đó là một vinh hạnh lớn đấy, lớp các em đã được chọn cho Chương trình năm nay.

Alice thấy như hơi thở mình bị nghẹn lại. Vậy ra đó là thứ mà cô đã cảm thấy. Một trò chơi nguy hiểm, một chương trình khốn nạn nhất mà được cả Chính phủ phê duyệt. Battle Royale.

Có tiếng ai đó hét lên. Và tiếng thì thầm. Và hơi thở dồn dập. Tiếng chửi thề. Tiếng đấm mạnh vào mặt bàn.

Thậm chí cái Chương trình này còn được đăng trong sách giáo khoa, vậy nên không có gì ngạc nhiên khi toàn bộ lớp đều biết đến nó. Battle Royale là một chương trình truyền hình vô cùng ăn khách, ghi lại quá trình những học sinh trong một lớp học – được chọn tham gia qua trò bốc thăm may mắn – bị đưa ra một khu vực không người ở, hay một đảo hoang, và bắt đầu chém giết lẫn nhau cho đến khi chỉ còn một người sống sót. Người ta đề cập đến nó như một kiểu thực hiện nghĩa vụ quân sự của người Nhật, dành cho lứa tuổi mười lăm, nhằm phục vụ mục đích nghiên cứu cho quân đội Nhật Bản.

Alice nhớ mình đã từng tưởng đó chỉ là một trò đùa quái ác khi nghe một người lớn đề cập đến lúc cô còn nhỏ, nhưng sau đó hoàn toàn tin Trò chơi này là có thật khi chương trình tivi buổi tối đưa tin về người chiến thắng của sáu năm trước (lúc Alice được chín tuổi), một nữ sinh trong bộ đồng phục thuỷ thủ rách rưới, khuôn mặt như bị cháy xém với phần da bên má phải rách toạt. Và dường như khoé miệng khốn khổ ấy đang nhếch lên thành một nụ cười. Alice không nhớ rõ nữa, bởi ngay sau đó ông của cô đã tắt phụt tivi đi rồi.

Và bây giờ thì nó xảy ra trước mặt cô, và cô trở thành một trong những người tham gia nó.

- Không thể nào, làm sao chúng em lại được chọn cho Chương trình này chứ? – Volt Luster, cậu ta có chất giọng khoẻ và thân hình to lớn, có vẻ hơi già so với một học sinh trung học, bật dậy khỏi ghế ngồi và hướng mắt thẳng vào Hal-G.

Người đàn ông trước mặt vẫn không đánh mất nụ cười.

- Nhờ bốc thăm thôi. Các em phải tự hào vì mình sắp được cống hiến cuộc sống cho nước nhà. Tuy rằng rất tiếc khi có người sẽ chết, nhưng các em vẫn phải lấy làm vinh dự vì đã dùng xương máu mình làm giàu mạnh thêm tổ quốc chứ. Các em đã được dạy điều đó ở trường nhỉ? Và những người nhà có địa vị xin đừng thắc mắc tại sao các em lại ở đây, vì tất cả mọi người hiện tại đều bình đẳng mà. Các em không cần lo lắng đâu, cứ chiến đấu hết mình đi há các chiến binh nhỏ. Công lao của các em sẽ được ghi lại, và cha mẹ các em cũng đã đồng ý việc này cả rồi.

Không. Không đời nào ông của Alice lại chấp nhận giao cô cho Chương trình này. Và không một vị phụ huynh nào lại có thể đồng ý điều đó, vì đây không phải một chương trình giải trí nhầm lăng xê tiếng tăm đứa con của họ, mà là một chương trình nhầm tước đoạt mạng sống của chúng. Trừ khi họ vô cùng căm ghét con mình, Alice chắc chắn họ sẽ không bao giờ, không đời nào đồng ý.

- Nhân tiện nói luôn, cô chủ nhiệm của các em đã cật lực phản đối việc này đó. Và mụ đàn bà hèn hạ đó đã phải rút lại lời nói ấy ngay khi ta bắn xuyên qua bả vai phải của mụ.

Một người khác từ bên ngoài bước vào, lôi theo một chiếc túi ngủ màu đen được cột chặt. Bên trong dường như có đựng một cái gì đó. Ngay khi người lính kia mở chiếc túi ra, có một tiếng phịch vang lên khi một vật màu đỏ rơi xuống đất từ trong túi.

Những học sinh ngồi dãy bàn đầu hét lên hoảng loạn. Đó là cái đầu của một người phụ nữ, hay nói cách khác, là giáo viên chủ nhiệm của lớp 9B, cô Purdy. Sự va đập với nền nhà càng khiến hộp sọ của cái đầu vỡ nát bét ra. Óc và máu thi nhau trôi tuột ra ngoài. Hai tròng mắt dường như bị lồi ra khỏi hốc mắt và hai gò má thì lỗ chỗ vết đạn. Hình như đạn cũng chính là nguyên nhân khiến cổ của cô Purdy bị đứt lìa thế này.

Alice ôm lấy miệng mình, cố ngăn thứ dịch nôn đang chực trờ trào ra khỏi cổ họng. Alice chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì như thế trong đời, nên cảnh tượng trước mắt là quá kinh khủng đối với một cô gái như cô.

- Mụ đàn bà tội nghiệp. Mụ ta đã quá ngu ngốc và tự thể hiện sự xấu xí cùng nhơ bẩn của mình khi chống đối lại Chính phủ. Các em nên nhìn kĩ mụ ta đi ha, vì có khi các em cũng sẽ trở nên như thế đó.

Lời nói tàn nhẫn cùng nụ cười nở rộng trên mặt làm Hal-G trở nên một gã biến thái cùng cực. Alice cảm thấy rất căm hận. Purdy là một cô giáo tốt, nghiêm khắc nhưng rất tận tuỵ vì học sinh. Alice vẫn còn nhớ những lúc cô bị bệnh hoặc gặp vấn đề nào đó trong trường, cô Purdy đều hết sức ân cần giúp đỡ, quan tâm đến cô như thể con ruột mình vậy. Đó là lí do tại sao Alice rất yêu quý cô Purdy.

Ở dãy bàn đằng sau cô có tiếng ai khóc nấc lên. Alice định quay lại nhìn, nhưng ánh lườm đáng sợ của người lính vừa bước vào làm cơ thể cô đông cứng lại. Tiếng khóc đằng sau cô cũng ngừng bặt. Alice nghĩ đó là Mui Yahagi, một cô bạn rất hiền lành và dễ khóc, một trong những học sinh rất thân thiết với cô Purdy.

- Được rồi, tất cả im lặng đi nào. – Hal-G lại vỗ tay và đưa chân đá văng cái túi chứa xác của cô Purdy ra khỏi bàn. Người lính kia tàn bạo túm lấy cái túi và lôi xềnh xệch nó ra khỏi lớp. Toàn một bọn mất hết tính người. Biểu cảm của chúng chưa một lần thay đổi thậm chí cả khi cái đầu bị bể nát một nửa của cô Purdy lăn lông lốc dưới chân chúng. Hoàn toàn khiến người ta buồn nôn.

Nhưng không một ai dám cãi lại ông ta. Cả lớp lại trở nên im lặng, và chậm rãi chỉnh lại chỗ ngồi của mình. Vài học sinh vừa nãy còn định chạy lên xem cái xác cũng rụt rè quay lại ghế, cố kiềm lại tiếng rên sợ hãi sắp thoát ra.

- Bây giờ để thầy giải thích một chút nhé, để các em khỏi bị giết khi chưa làm được gì ấy mà. Đây là—Này, tôi đã bảo trong giờ học không được thì thầm!! – Có vẻ như ông ta đang chỉ tay vào một ai đó ở dãy bàn bên trái Alice, phía sau Runo. Có một cái gì đó trắng trắng bay sượt qua mặt Runo. Cô gái tóc xanh ban đầu còn nghĩ đó chỉ là một viên phấn, cho đến khi một cảm giác đau rát nhói lên trên mặt và dòng dịch đỏ âm ấp chảy ra. Không.thể.nào.

Runo quay phắt lại đằng sau. Alice đưa hai tay bịt thật chặt miệng mình. Nene Kaneda, cô bé trông chỉ trạc tuổi học sinh tiểu học thôi. Khuôn mặt dễ thương vốn rất hay cười bây giờ tràn ngập sửng sốt. Ngay trên vầng trán cao, giữa mái tóc cam nhạt xoăn tít kiểu cách là một con dao mỏng. Người ngồi đằng sau cô bé, Akira Kaneda – anh trai cô, không thể cử động một chút nào, đôi mắt mở to bàng hoàng nhìn vào con dao đang ngập lút cán trên đầu em mình. Đầu Nene loạng choạng đảo vài vòng, rồi ngã bật ra sau. Máu chảy ra thấm ướt cả mặt bàn.

Alice thấy đôi tay run run của Akira khẽ chạm vào tóc Nene, cố tránh xa con dao ra. Cô bé đã chết, ắt hẳn đã chết. Đồng tử trợn ngược co cứng lại, và lượng máu chảy ra cùng con dao cắm trên đỉnh đầu như thế rõ ràng là những dấu hiệu thông báo cái chết của Nene Kaneda mà không ai có thể phớt lờ.

- K-Khốn nạn!!!!!! – Một ai đó đã bật dậy, tay đập mạnh vào mặt bàn và chạy lên bục giảng. Hành động như thế vào lúc này là ngu ngốc, hết sức ngu ngốc.

Nhưng cơn giận dữ đã lấn át mất lí trí của Shuji Kaneda – người anh trai cả trong gia đình Kaneda của lớp 9B. Trái ngược với thân hình nhỏ thó của hai đứa em mình, Shuji là một chàng trai cao lớn, mái tóc đen ngắn dựng ngược, chân mày đậm và trông khá giống những kẻ chuyên đánh nhau. Ngoại hình của cậu ta thường dễ gây hiểu lầm, thực chất Shuji rất tốt bụng và yêu thương hai đứa em của mình, vậy nên việc cậu ta lồng lộn chạy lên toang túm cổ Hal-G để rồi bị kiềm kẹp giữa ba lên lính và ba cây súng trường đang chĩa vào đầu cũng không có gì lạ. Có trách là trách cậu ta quá ngu ngốc.

Thôi nào, đừng lại đi. Còn tiếp tục thế nữa thì cậu sẽ chết đấy, Shuji Kaneda. Alice thật sự rất muốn thốt lên như vậy với tất cả sự chân thành. Nhưng đã quá muộn, bởi vì đầu cây súng của một trong ba tên lính đã thọt sâu vào vòm miệng đang văng tục không ngớt của Shuji. Cơn phẫn nộ làm cậu ta chẳng còn biết gì đến sợ hãi nữa. Ngón tay chai sần của tên lính đang từ từ kéo cò. Hal-G đột nhiên ngừng anh ta lại, đồng thời rút từ trong túi áo khoác ra một cái remote nhỏ.

Ra hiệu cho hai người lính đang giữ tay Shuji quay người cậu ta lại đối diện với lớp, ông hươ hươ cái remote trước mặt:

- Nào nào, thật tiếc khi lại giết người vào lúc trò chơi chưa bắt đầu thế này, nhưng tôi không còn cách nào khác ngoài việc ngăn chặn những hành vi chống đối của các em. Trước tiên, em là Shuji Kaneda nhỉ, và cô bé kia là Nene Kaneda, em gái em đúng không? Tức giận trước cái chết của em gái, em đúng là người tốt ha. Nhưng chống đối lại Chính phủ là việc làm không đúng chút nào, ở trường cô giáo em không dạy em thế sao? Tiện đây tôi cũng nói luôn, cái vòng sắt trên cổ các em đấy, nó là một thiết bị điện tử tốt nhất của chúng ta, hoàn toàn chống thấm nước, chống sốc, và siêu bền luôn. Nó sẽ ghi lại nhịp tim của các em và truyền tín hiệu về máy tính của trường, vậy nên chúng tôi sẽ biết được các em đang ở đâu. Các em không thể tháo nó ra được đâu vì nó chắc chắn lắm. Và nếu các em cố gắng tháo ra, nó sẽ…

Alice hình như biết được những gì ông ta sắp nói.

- BAM. Phát nổ luôn, và các em sẽ chết, sẽ chết đấy. Giống thế này này.

Như để phụ hoạ cho lời nói của mình, Hal-G nhấn vào nút màu đỏ trên remote, và vòng cổ của Shuji bỗng nhiên vang lên những tiếng “bíp bíp”. Hai tên lính đẩy Shuji ra trước lớp và lùi về phía sau. Đến lúc này, cậu con trai to lớn kia mới nhận thấy nguy hiểm đang kề cổ mình, theo đúng nghĩa đen. Cậu ta loạng choạng bước đi về phía các bạn mình, gào lên cầu cứu. Có một vài người chạy đến đỡ lấy cậu ta, nhưng lại lập tức lùi ra xa khi Hal-G tiếp tục.

- Khi chiếc vòng phát nổ, phạm vi bán kính gần đó nửa mét cũng sẽ bị ảnh hưởng đấy.

Khoảng mười giây sau khi ông ta dứt lời, tiếng “bíp” không còn đứt quãng nữa mà kêu một hơi dài, rồi ngừng hẳn. Một tiếng nổ vang lên, và dòng máu từ cổ Shuji theo đó phun ra xối xả. Thân hình to lớn đổ ập xuống giữa hai dãy bàn của lớp học. Những học sinh ngồi gần đó thậm chí không dám nhúc nhích hay hét lên.

Tất cả chỉ là một khoảng im lặng. Và người đàn ông đứng trên bục giảng vẫn mỉm cười độc ác.

Còn 41 học sinh.


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Mon Jun 03, 2013 9:52 pm#7

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 9522
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Tem~ Soi lỗi chính tả nah^^

Trích dẫn :
nuốt khăn, não bộ liên tục ra những tín hiệu cho thấy nguy hiểm đang tới trước mặt.
Nuốt khan ah~~

Câu chuyện bắt đầu kịch tính rồi, không hiểu rồi Kem sẽ để cho ai sống ai chết đây, nee thì ưa thể loại tất cả cùng chết ^^ Không hiểu khả năng cảm thụ văn chương của nee ra sao mà thấy lão Hal-G nhí nhảnh con cá cảnh quá thể ^^ Mong là lão sẽ xuất hiện trong các chap sau với tần số ít thôi =.=

Hóng chap nga :)


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Tue Jun 04, 2013 12:12 pm#8
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3052
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Bắt đầu kịch tính rồi nhỉ .Em thấy Alice có vẻ là nhân vật chính của fic này .Mà không biết chị Kem sẽ để ai là người chiến thắng đây ?? Runo cứ như là chị của Alice ấy .Thầy Hal-G thì nhí nhảnh quá .Chap hay và hấp dẫn ,mong nhanh ra chap mới nha chị Kem
p/s : Chị nhớ viết tiếp Alice in wonderland nha ^^


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sat Jun 15, 2013 12:23 pm#9
Arisu Kamiko
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 82
BKGC BKGC : 2430
Điểm đóng góp : 4
Đến từ : Vương quốc Manga và Anime
Stt : Mọi người gọi tôi là Asu-chan,Asu-chan là tôi,la lá là

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Ừm,Fic của Dream-san!!Ban đầu,xớn xa xớn xác nhìn không rõ cái tên Fic thành ra chị đọc nhầm thành "Trò chơi vương quyền":vetay:chắc bởi dạo đây coi phim đó nhiều lần quá thành ra bị lậm luôn(aizz,Asu dễ bị lậm lắm="=)

Thôi,tám nhảm thế đủ rồi,quay sang com cho em cái nào.Theo như chị thấy thì em có vẻ rất thích viết theo thể loại bloody,horror nhỉ :) 

Chap 2 là coi như bắt đầu cho một câu chuyện ma quái sắp xảy ra rồi nhỉ ' ',hóng chap 3 nha.

P/S:Đọc Fic của em khiến chị liên tưởng đến một mẩu chuyện nhỏ trong Bakuman~~(aizz,Asu lại tám nhảm rồi :thatvong:)


Chữ ký của Arisu Kamiko


Sat Jun 15, 2013 8:55 pm#10
Princess_Yuki
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1357
BKGC BKGC : 1445
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Nơi nào đó trên trái đất này thôi...
Stt : ...

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Không ai lấy phong bì nữa à? Mình giật tiếp đây! Ôi pé phong bì iu quí!
Nội dung của bạn rất hay, mình muốn Shun sống sót cuối cùng, à đúng rùi *quay qua Shun*: Anh làm Nii-sama của em điiiiiiiii~~~ Shun: Thôi đi, phiền phức quá! Yuki: Hu hu hu hu hu *nước mắt tuôn ra xối xả* Anh Shun ích kỉ quá!!! Có ai làm em của Shun-sama không cúp cơm giùm em điiiii~ Shun *xiêu lòng*: Thôi được rồi, ồn chết! Yuki *lau nước mắt*: Yay, em làm bữa ăn nhẹ cho anh nha! Coi như quà! *bắc loa* Có ai nhận anh Shun làm Nii-sama không cho mình làm quen!!! Shun: bó tay.com...

Đúng òi *bay vào* Bạn cố gắng viết nha! Mình luôn ủng hộ fic Alice x Shun. Bạn nhanh ra chap mới để mình com tiếp. Ừm, mình thấy bạn dùng giọng điệu tiểu thuyết cũng được mừ, với lại bạn dùng hay là đằng khác! Hi hi, nếu được thì bạn cho một chút Runo x Dan nhé! Mình thấy hơi sợ fic này, nhưng không sao, cùng lắm mất ngủ thôi! Mà sao Chính phủ Nhật lại đồng ý cái trò chơi đáng sợ thế này cơ chứ, chắc chắn phải có ai đó giật dây đằng sau...
Thôi, com nhảm thế đủ rồi, mong chap, bạn nhớ viết tiếp Alice in Wonderland nha! *bay ra*

Lần sau đừng post hai bài liên tục thế nhé ~
có gì bạn edit lại bài trước rồi viết thêm vào
anou... đã gộp bài cho bạn
lần sau mong bạn chú ý hơn.


Chữ ký của Princess_Yuki

★ ~ B-set by Kumi ~ ★



~*+*+*oOo*+*+*~

Chân tình vời vợi như đồng cỏ
Chẳng ngại chi mưa gió dạn dày
Trời quang mây tạnh có ngày
Nắng soi muôn dặm sum vầy hai ta


Chân tình như mai hoa nở rộ
Băng giá kia cũng khó dập vùi
Dù bao lạnh lẽo chìm trôi,
Hoa thời vẫn nở xuân thời vẫn sang.

Tuyết xoáy lại mênh mang gió bấc
Cành hàn mai cô độc giữa trời
Tỏa hương chỉ bởi một người
Yêu không tiếc hận tình người trong tim.


Một là đừng gặp gỡ, để khỏi phải mến yêu
Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều…

Mon Jun 24, 2013 10:27 pm#11

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10805
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Chương 03:


Alice cố gắng không để tâm đến thân hình to lớn của Shuji nằm sóng soài giữa lớp học cùng cái xác nhỏ bé của người em gái Nene phía sau cô. Mùi máu tanh xộc vào hai cánh mũi khiến Alice muốn nôn oẹ. Cái đầu của Shuji do ảnh hưởng của quả bom nên gần như đứt lìa, tưởng như nếu có ai đó dựng Shuji lên, đầu cậu ta sẽ lúc lắc giống như một món đồ chơi vậy. Cái ý nghĩ đó làm Alice khiếp đảm. Nhìn kĩ lại, so với tình trạng của người anh trai, Nene vẫn còn tốt đẹp hơn khi trán cô không chảy quá nhiều máu, phần lớn máu chảy là ở phần hộp sọ sau đầu do va đập vào cạnh bàn. Dường như cạnh bàn này làm bằng sắt, nếu không nó sẽ không thể để lại một vết thương lớn như vậy.

Hal-G dễ dàng phớt lờ cái xác của Shuji như kiểu ông ta đã nhìn thấy cảnh tượng như vậy rất nhiều lần rồi. Alice tự hỏi ông ta đã làm công việc này bao nhiêu năm, sáu năm, hay lâu hơn thế nữa?

- Tôi giải thích chút nữa nhé. Luật chơi chắc tất cả các em đều biết rõ nhỉ. Đơn giản là các em phải giết nhau, đến khi còn một người sót lại cuối cùng. Người còn sống sót đó hiển nhiên sẽ được trở về nhà và còn được tặng một bằng khen của Chính phủ nữa. Qúa tuyệt phải không? Các em không cần phải e dè gì hết đâu, vì không có ai phải chấp ai trong Chương trình này cả. Thật ra các em nữ rất mạnh đấy, theo thống kê thì đa phần người thắng cuộc trước đây đều là nữ mà. Thầy mong các em sẽ chấp nhận chuyện này như một điều bất ngờ nho nhỏ xảy ra trong cuộc sống nhé. – Hal-G minh hoạ cho câu nói của mình bằng một cái nháy mắt khe khẽ và đưa hai ngón tay lên trước mặt, tạo thành hình một vòng tròn nhỏ.

Alice hiểu rõ rất nhiều người trong lớp muốn nhổ toẹt vào mặt ông ta. Nhưng không ai muốn kết cục như Shuji và Nene cả.

- Mỗi người các em sẽ được cung cấp một cái túi chứa thức ăn, nước uống, bản đồ, la bàn và vũ khí trước khi ra khỏi đây. – Vừa nói, Hal-G vừa phất tay ra hiệu. Tức thì một tốp lính ba người mở cửa đi vào, mang theo những cái túi xách màu xanh đen. Nhìn qua thì có vẻ như trọng lượng của chúng hoàn toàn không giống nhau, vì có một vài cái nhìn như thể chứa một vật gì đó rất nặng vậy, và một số thì cứ như sắp bị một vật nhọn nào đó bên trong đâm thủng. Alice mường tượng đến một con dao, hay là súng. Suy nghĩ đó làm cô rùng mình.

- Vũ khí của các em không hề giống nhau, và đều được chọn bởi may mắn thôi, không có sắp đặt gì cả. Nếu các em gặp may thì sẽ nhận được vũ khí có ích. Nhưng nếu vũ khí các em không tốt thì cũng đừng nản lòng nhé. Hãy sử dụng vũ khí của mình một cách khôn ngoan và cố gắng sống sót đấy, các chiến binh nhỏ.

Hal-G phất tay ra hiệu. Một trong những người lính đang đứng ngoài cửa hạ súng, đem vào một tấm bản đồ cỡ lớn và dán nó lên bảng. Tấm bản đồ cho thấy được sơ đồ của hòn đảo với một dấu “X” màu đỏ ở gần giữa, có vẻ là ám chỉ vị trí trường học – tức “trung tâm”. Những đường kẻ ngang dọc trên tấm bản đồ chia hòn đảo ra thành nhiều phần nhỏ. Alice còn đang tự hỏi nó là gì thì Hal-G đã cầm lấy cây viết lông đặt sẵn trên bàn, hí hoáy ghi những kí tự A-1, A-2,… lên từng ô nhỏ. Cảm giác nguy hiểm lại đánh ập vào hệ thần kinh đang căng như dây đàn của cô. Nụ cười rộng ngoác của Hal-G cùng cái dáng nhỏ thó của ông ta trông hợp với nhau một cách hoàn hảo, tựa như một loài yêu tinh xấu xí với nước da xanh lét bước ra từ những câu chuyện cổ tích ma quỷ.

Một con quái vật tí hon không biết động lòng, sẵn sàng gặm nhấm những xác chết trước mặt nó như một món ăn ngon miệng, sẵn sàng nghiền nát những kẻ khác dưới chân bằng thứ kế hoạch xảo quyệt trong cái đầu ranh mãnh đó, chỉ để thoả mãn thú vui. Một kẻ bệnh hoạn và đáng tởm.

Hal-G đặt cây bút xuống bàn, liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ mạ bạc bị bong tróc một chút trên tường. Hình như nụ cười ông ta có rộng hơn một chút và đôi mắt khẽ ánh lên tia nhìn quái dị, nhưng Alice không để ý lắm, vì từ đầu Hal-G đã không hề cư xử bình thường.

- Như các em đang thấy, hòn đảo này tách biệt hoàn toàn với những đảo lớn khác cũng như thủ đô của chúng ta, nhưng vẫn nằm trong địa phận của nước Nhật. Chữ “X” này chính là vị trí trường học, nơi các em đang ngồi đây. Tôi sẽ ở đây quan sát các em trong suốt quá trình Chương trình diễn ra, và chiếc vòng cổ của các em sẽ cho tôi biết các em còn sống hay đã chết. Và đây… - Hal-G chỉ tay vào những kí hiệu nom giống một con tàu nhỏ nằm rải rác xung quanh hòn đảo – Đây là tàu của quân đội được Chính phủ điều động hỗ trợ cho Chương trình, bất cứ ai có ý định bỏ trốn khỏi đây đều sẽ bị bắn chết. Vậy nên tôi rất hi vọng các em sẽ hợp tác vui vẻ với Chương trình để chúng ta có được một kết cục tốt đẹp ha.

Alice nhác thấy một vài nam sinh bên cạnh len lén làm vẻ mặt buồn nôn, và một số khác thì giấu tay mình xuống dưới bàn để ông thầy giáo kia không nhìn thấy ngón giữa đang đưa lên của họ. Tuy tình cảnh có chút không thích hợp, nhưng Alice vẫn thấy buồn cười.

- Một khi các em rời khỏi phòng này, trò chơi sẽ bắt đầu. Các em có thể đi đến bất cứ vị trí nào các em muốn. Hòn đảo này hiện giờ không có ai đâu, chúng tôi đã phát lệnh di tản tất cả người dân rồi, tuy nhiên nhà cửa và đồ đạc thì vẫn còn khá đầy đủ đấy, nên các em có thể nghỉ ngơi ở đấy. Nhưng, tôi khuyên các em tốt nhất không nên ở quá lâu một chỗ, vì thứ này này. – Hal-G chỉ vào cổ ông ta, hay nói cách khác là chiếc vòng kim loại đeo trên cổ cả lớp – Sẽ có thông báo vào khoảng sáu giờ và mười hai giờ cả sáng và tối, tức là bốn lần một ngày. Chúng tôi sẽ thông báo cho các em thứ tự những vùng nguy hiểm và thời gian của nó. Các em nên rời khỏi đó trong vòng năm phút, hoặc là cái vòng sẽ giết các em. Ô ô, đừng sửng sốt như thế, chúng tôi làm việc này là để trách tình trạng các em tụ tập lại thành từng nhóm và Chương trình của chúng ta sẽ chẳng có chút tiến triển nào thôi. Và một điều nữa, nếu trong vòng 24 giờ mà không có ai chết, trò chơi sẽ kết thúc, không cần biết còn bao nhiêu người.

Nếu nghĩ một cách tích cực, điều mà ông ta sắp nói có thể tốt đẹp. Nhưng rõ ràng không ai có thể nghĩ được như vậy, thậm chí trước cả khi Hal-G thốt ra câu nói cuối cùng.

- Tất cả những cái vòng sẽ nổ, và các em sẽ chết. Không một ai chiến thắng cả.

Không một tiếng xì xào hay bất kì âm thanh nào khác.

- Vùng nguy hiểm sẽ được chọn ngẫu nhiên thôi, các em sẽ chiến đấu và bảo vệ mình, như trên chiến trường vậy. Ở đây không có một sự sắp xếp nào cả, vậy nên các em cứ chiến đấu hết mình đi ha. Các em có thể sử dụng những ngôi nhà ở đây tuỳ thích, nhưng tuyệt đối không được gọi điện thoại về nhà.

Alice nuốt khan, thầm nghĩ đến viễn cảnh đáng sợ đang chờ đợi họ ở phía trước. Một trò chơi kinh hoàng. Một sự thật khủng khiếp đến độ khiến người khác muốn nôn mửa.

- Đừng lo lắng thế - Hal-G mỉm cười – Nó không có gì là quá khó khăn đâu. Chương trình của chúng ta từ trước đến giờ vẫn diễn ra rất tốt đẹp mà, các em sẽ nhanh chóng làm quen với nó thôi. Có thể các em còn trẻ, nhưng tư tưởng hình thành trong các em thì không phụ thuộc vào độ tuổi. Vậy nên, tôi chắc rằng ở đây sẽ có một số người không ngần ngại trò này đâu nhỉ?

Dường như ánh mắt ông ta đang nhìn về ai đó, nhưng không ai có thể đoán được. Một vài người trong lớp đang đảo mắt nhìn xung quanh trong sự lo sợ, hình như muốn tìm xem ai là người có đủ khả năng làm trò đó. Tham gia trò chơi này một cách nghiêm túc, và giết chết mọi người.

Alice không thể tin được có ai đó trong số những người bạn của cô sẽ tham gia trò này. Việc cầm súng lên giết người chỉ có thể xảy ra trong quân đội, nơi chiến trường hoặc những cuộc ẩu đả khốc liệt của thế giới ngầm, những nơi tận cùng địa ngục ấy. Một đứa học sinh dù quậy phá đến cỡ nào như Ren Krawler hay kì quặc như Masquerade và Dan Kuso cũng không có chuyện sẽ giết người khác, đúng không? Việc này rõ là không thể với một đứa trẻ còn chưa đủ mười tám như họ.

Nhưng rõ ràng bất cứ ai hiện tại cũng đang rất nghi ngờ, thậm chí là nghi ngờ người bạn thân thiết của mình. Alice muốn giữ bình tĩnh. Cô phải tin tưởng vào Runo, phải tin tưởng vào những con người đã cùng cô trải qua nhiều năm học tập. Cô phải khống chế đợt sóng nghi ngờ dữ dội đang cuộn trào trong lòng mình như một con thú dữ, áp chế nó và đẩy nó xuống tận sâu tâm can. Alice phải tin.

Sự thật quá hiển nhiên là cô chẳng hề biết được bao nhiêu về họ cả, thậm chí về người anh trai song sinh của cô hay người bạn thân thiết Runo Misaki, và cả cậu bé ngây thơ hay trò chuyện với cô - Marucho Marukura - nữa. Còn Ren, còn Fabia Sheen, cô biết bao nhiêu về họ? Cô không hề biết gì cả, và đặt niềm tin vào những thứ mình không biết thì thật quá ngu ngốc. Alice biết cô thậm chí có thể tự giết chết chính mình vì niềm tin này trước khi có ai đó hoá điên và bắn chết cô. Nhưng rốt cuộc, Alice vẫn chọn cách trở nên ngu ngốc, ít nhất là vào lúc này. Ít nhất cô phải tìm cách nào đó để họ thoát ra khỏi đây mà không ai phải bỏ mạng.

Alice khẽ liếc mắt nhìn Shun Kazami. Cậu ta, như mọi khi, hoàn toàn bình tĩnh đến không ngờ, kể cả khi trong lòng cậu ta có hỗn độn thì Shun vẫn có thể điều chỉnh cảm xúc trên mặt mình một cách tài tình. Shun không phải là một diễn viên, cậu ta chỉ đơn thuần là học cách thích nghi với cuộc sống. Alice thầm nghĩ có khi Shun sẽ tìm được cách nào đó. Cậu ấy rất thông minh, và rất mạnh nữa. Shun không hề tham gia bất kì một băng đảng hay những trò quậy phá nào, cậu ta cũng không đọc sách, tham gia thể thao hay câu lạc bộ ngoại khoá. Hầu hết thời gian ở trường, ngoài việc học và các hoạt động bắt buộc ra, hầu hết thời gian Shun chỉ ngồi trên sân thượng trường học và nhìn lên trời. Đôi lúc Alice tự hỏi cậu ta đang làm gì, và đang nghĩ gì. Cô chưa bao giờ tiếp cận Shun đủ gần để hiểu rõ cậu ta, nhưng Alice vẫn có cảm giác tin tưởng. Theo một cách nào đó, Shun Kazami có một loại pheromone thu hút người ta về phía mình.

Shun Kazami là một sinh vật nguy hiểm, nhưng đáng tin, ít nhất là khi bạn không trở thành kẻ thù của cậu ta.

Họ không thể giết nhau được. Nếu Alice thuyết phục những người khác và họ sẽ tụ lại thành một nhóm, sau đó cùng nhau nghĩ cách đánh lừa Hal-G và quân đội để thoát khỏi đây, sẽ không có chuyện gì xảy ra hết và tất cả sẽ cùng về nhà. Không ai phải chết cả. Không một ai.

Có ai đó từng nói, ngây thơ và thánh thiện là một điểm mạnh, nhưng cũng là điểm yếu chết người của Alice Gehabich.

- Nào các em, trước khi trò chơi bắt đầu, tôi muốn các em làm điều này. Trong ngăn bàn các em đấy, có một mảnh giấy và bút chì, hãy lấy nó ra nào. – Mọi người đều lục đục làm theo, và Hal-G tiếp tục – Bây giờ hãy viết lên giấy ba lần câu “Chúng tôi sẽ giết lẫn nhau”. Không có ý gì đâu, chỉ là một lời nhắc nhở nho nhỏ thôi mà.

Alice run rẩy đặt bút lên giấy. Tiếng bút chì sột soạt vang lên bên tai cô, bình tĩnh có, run rẩy có, căng thẳng có. Có tiếng thút thít rất khẽ, dường như đang cố kìm nén để không làm Hal-G phát hiện. Alice tất nhiên cảm thấy rất sợ, vô cùng sợ. Cô có thể sẽ chết. Bất kì ai cũng có thể sẽ chết.

Alice cảm thấy nước mắt mình rơi ra ướt nhoà một góc giấy, nhưng cô nhanh chóng lau nó đi. Bây giờ không phải là lúc để uỷ mị.

- Tiện đây ghi luôn câu “Nếu tôi không giết họ. Tôi sẽ bị giết.” nhé. Nhanh chóng lên nào, Chương trình sắp bắt đầu rồi đấy.

Alice ấn mạnh ngòi bút xuống bàn, để lại một lỗ nhỏ trên mặt giấy. Runo khẽ nghiến răng và bật ra tiếng chửi thề rất nhỏ. Dường như cô chỉ hận không thể giết chết ông ta ngay lúc này.

- Được rồi, bây giờ các em sẽ bắt đầu cuộc chơi. Cứ mỗi hai phút một lần, tôi sẽ đọc tên một học sinh và người đó sẽ đi ra ngoài. Sau khi rời khỏi phòng này, các em hãy rẽ phải để rời khỏi hành lang. Các em phải đi ngay, bất kì ai còn quanh quẩn ở đó sẽ bị bắn ngay tức khắc. Tôi khuyên các em nên khẩn trương lên nhé, vì các em ra sau rất có thể sẽ bị người đầu tiên giết chết đấy.

Hal-G đút tay vào túi và rút ra một cái phong bì và một cây kéo nhỏ. Khoé miệng ông ta vẫn nhếch lên kể từ lúc họ nhìn thấy ông. Hal-G cầm kéo cắt bao thư một cách trịnh trọng như thể đang mở một hồ sơ quan trọng. Ô, nó có thể quan trọng, nhưng chỉ với ông ta thôi.

Hal-G lẩm nhẩm đọc nội dung trong bao thư. Hình như ông ta có nhận xét điều gì đó với nụ cười rộng ngoác nhưng Alice không nghe được.

- Người đầu tiên đây. Nam sinh #No.2: Akira Kaneda. Em là người còn lại trong gia đình Kaneda đúng không? Thật trùng hợp khi cả ba cùng học một lớp đấy. Tôi rất tiếc cho hai người anh em của em, nhưng dũng cảm lên nào, chiến binh nhỏ, em là người đầu tiên đấy.

Akira Kaneda có dáng người nhỏ bé, mái tóc nâu và khuôn mặt nhiều tàn nhang. Đó là một nam sinh quậy phá, thường đi theo anh trai mình để chọc ghẹo bạn bè, đặc biệt là Dan Kuso (dù sự thật là Dan không hề quan tâm), nhưng Akira thật sự rất yêu quý anh trai và em gái mình. Họ là một gia đình hạnh phúc, rất hạnh phúc, cho đến khi mọi người bị bắt vào đây và hai người kia bị giết một cách không thương xót.

Akira chậm chạp bước lên, gần như muốn ngã quỵ trên đôi chân nhỏ bé đang run lập cập của mình. Một tiếng thúc giục của người lính đang giữ túi hành lí khiến Akira giật nảy mình và loạng choạng suýt té, nhưng lại khẩn trương hơn. Cậu cầm lấy chiếc túi với đôi mắt mở to kinh hoàng. Akira có khẽ ngoảnh đầu nhìn lại hai cái xác của anh em mình, rồi chạy vụt ra khỏi hành lang. Alice chỉ có thể thoáng thấy cái bóng cậu ta lướt ngang qua cửa sổ lớp rồi mất hút. Cô tự hỏi, cô sẽ bước ra khỏi lớp như thế nào nhỉ. Cũng sợ hãi thế chăng? Hay là phản ứng nào khác?

- Tiếp theo. Nữ sinh #No.7: Chan Lee—

Và cứ tiếp tục như thế. Chất giọng của Hal-G vẫn không hề thay đổi. Những người bạn của cô lần lượt rời khỏi phòng. Khi Ren Krawler rời khỏi phòng, cậu lướt qua chỗ Alice như một bóng ma. Cô hoàn toàn không thể thấy được bất kì sự sợ hãi nào trong mắt cậu ta. Và dường như Ren có ném vào tay Sid Arkale – một trong những người thuộc băng nhóm của cậu ta – một mảnh giấy vón cục, hình như là mảnh giấy họ vừa bị bắt viết vào hai dòng chữ quái ác kia. Họ có một kế hoạch! Vậy ra không phải chỉ có mỗi Alice đang tìm cách trốn thoát.

Masquerade ôm khư khư cái ba lô của mình như để bảo vệ gì đó – rõ ràng là mặt nạ của cậu ta – và đi đến trước mặt người lính, im lặng cầm lấy chiếc túi. Masquerade đứng nhìn Alice một hồi lâu, cho đến khi người lính quát lớn và thiếu điều cầm súng dí vào đầu cậu thì Masquerade mới rời khỏi phòng. Alice không rõ lắm, nhưng dường như Masquerade sẽ dễ dàng để thuyết phục hơn những người khác. Suy cho cùng đó cũng là anh song sinh của cô.

- Nữ sinh #No.3: Alice Gehabich.

Cho dù đã chuẩn bị sẵn tâm lí, Alice vẫn giật mình khi nghe tên cô được xướng lên. Một giây định thần lại, Alice nhanh chóng cầm lấy ba lô của mình, nhận túi hành lí và rời khỏi phòng, nhưng vẫn đủ chậm để nhìn thấy ám hiệu của Runo và đáp lại bằng một nụ cười khẽ.

Dãy hành lang hiện ra trước mặt Alice dường như tối tăm hơn cô nghĩ. Có thể vì tâm lí hỗn độn hiện tại của cô chăng? Nhưng mọi chuyện vẫn chưa hết hi vọng, thật sự chưa hết hi vọng.

Trò chơi bắt đầu.
Người chết:
+ Nữ sinh #No.29: Nene Kaneda
+ Nam sinh #No.35: Shuji Kaneda
Còn lại 41 học sinh.


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.


Được sửa bởi Ankh ngày Tue Jun 25, 2013 9:49 am; sửa lần 1.

Mon Jun 24, 2013 10:48 pm#12

Furin
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 7983
BKGC BKGC : 4035
Điểm đóng góp : 26
Đến từ : 1...2...3...
Stt : Chỉ là muốn... nói chuyện thôi mà...

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Tem ~~~~~~
chap này ấn tượng đấy ah ~
Oyah ~ trận chiến sắp bắt đầu rồi ~
Nhịp văn chậm nhưng đủ.
Cơ mà lâu rồi mới thấy Hal-G xuất hiện trong fic ah ~
tò mò về diễn biến tiếp theo ah ~
hóng chap 


Chữ ký của Furin

Happy new year

Tue Jun 25, 2013 9:38 am#13

Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1632
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Phong bì ah~
Dream viết hay quá ah~
Văn miêu tả tốt đó ah~
Còn lâu tớ mới được vậy~=w=
Lỗi chính tả kìa~~~
Ankh đã viết:
sẽ nhận được vũ khí có ít
=>"Có ích" nhé~

Có nhiêu đó thôi~
Hóng chap~~~


Chữ ký của Yuki Watanabe





Tue Jun 25, 2013 10:21 am#14

Mugetsu Haneko Phantom
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Art gallery x5 Cái chai x7Quả cầu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1478
BKGC BKGC : 29133
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Battle Royale neh? đã đọc summary về phim này và bạn không thể tưởng tượng được nét tương đồng giữa bác Hal-G và thầy Kitano trong phiên bản gốc 0w0"
Giọng văn của bé Kem vẫn hay như ngày nào, tuy cũng còn vài lỗi type nhưng thâu kệ nó đi 0w0"
cơ mà
Trích dẫn :
Một con quái vật tí hon không biết động lòng, sẵn sàng gặm nhấm những xác chết trước mặt nó như một món ăn ngon miệng, sẵn sàng nghiền nát những kẻ khác dưới chân bằng thứ kế hoạch xảo quyệt trong cái đầu ranh mãnh đó, chỉ để thoả mãn thú vui. Một kẻ bệnh hoạn và đáng tởm.
Trích dẫn :
Shun Kazami là một sinh vật nguy hiểm, nhưng đáng tin, ít nhất là khi bạn không trở thành kẻ thù của cậu ta.
Trích dẫn :
Có ai đó từng nói, ngây thơ và thánh thiện là một điểm mạnh, nhưng cũng là điểm yếu chết người của Alice Gehabich
mấy dòng này nên để nghiêng sẽ hay hơn 0w0


Chữ ký của Mugetsu Haneko Phantom


Tue Jun 25, 2013 10:47 am#15

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10805
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

@Mu-san: Bản gốc của Battle Royale là tiểu thuyết ~ phim cũng đựng dựa trên tiểu thuyết thôi ~ và chính thầy Kitano cũng được tái hiện dựa trên ông bác Sakamochi trong novel =)) Em không xem phim, chỉ viết theo tiểu thuyết và manga nên có hơi thay đổi một chút =)) và đại khái thì cũng chỉ dựa vào một số nét thôi ~

Cảm ơn đã nhận xét ~ nhưng thường thì những đoạn dài quá in nghiêng sẽ không tạo cảm giác dứt khoát mà ngược lại thấy hơi kì ah ~


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Tue Jun 25, 2013 6:41 pm#16
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3052
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

A chị Ankh ra fic mới rồi .Fic này thì có vẻ Alice là nhân vật chính nhỉ ,Runo thì như là chị của Alice ấy .Mà sao em đọc fic này thì thấy có vẻ như Alice là người chiến thắng quá =.= .Cậy là cuộc chiến sắp bắt đầu rồi nhỉ .Tò mò quá đi .
@Mid : Chị thi xong chưa ạ ??


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sun Jul 14, 2013 9:14 am#17

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 9522
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Sự việc xảy ra một cách chậm rãi, như thể không khí ngột ngạt đang khiến thời gian chậm lại vậy
Kem đúng là biết cách gây căng thẳng :)))

trận chiến quá thâm hiểm, thậm chí người ta còn lường trước sự giúp đỡ giữa những học sinh, tàn bạo nhất là cái vụ không ai chết thì người ta sẽ "giết thay"

Câu chuyện qua con mắt nhìn của Alice, khiến nee liên tưởng tới giọng văn của Harry Potter, 1 chút thôi :)))

Hóng chap nga~


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sun Jul 14, 2013 11:17 am#18
Princess_Yuki
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1357
BKGC BKGC : 1445
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Nơi nào đó trên trái đất này thôi...
Stt : ...

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Nghiền mãi fic này không chán a~~~
Đúng như Dương-Nee-san và mấy người khác nói, có khi Alice là người chiến thắng! Vậy thì Alice giết Nii-sama iu quí của mình à? *tự kỉ*
Chờ chap nha!~~~ Ankh-san cố lên!~
Dương-Nee-san: Từ khi em gia nhập rum chưa thấy chị onl! Chị lập xong fc trên zing chưa ạ?


Chữ ký của Princess_Yuki

★ ~ B-set by Kumi ~ ★



~*+*+*oOo*+*+*~

Chân tình vời vợi như đồng cỏ
Chẳng ngại chi mưa gió dạn dày
Trời quang mây tạnh có ngày
Nắng soi muôn dặm sum vầy hai ta


Chân tình như mai hoa nở rộ
Băng giá kia cũng khó dập vùi
Dù bao lạnh lẽo chìm trôi,
Hoa thời vẫn nở xuân thời vẫn sang.

Tuyết xoáy lại mênh mang gió bấc
Cành hàn mai cô độc giữa trời
Tỏa hương chỉ bởi một người
Yêu không tiếc hận tình người trong tim.


Một là đừng gặp gỡ, để khỏi phải mến yêu
Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều…

Tue Jul 16, 2013 8:52 pm#19

linh27ltp
Bakugan fan

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 44
BKGC BKGC : 1692
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : Đại Dương và Địa Ngục
Stt : Trong lúc âu lo, nụ cười chính là vũ khí lớn nhất của bạn

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

*mò vào* dạo này đọc chùa, giờ mới vào com nên cảm thấy hơi có lỗi *cúi đầu*
Battle Royal tớ đã xem phim bản gốc rồi, hay lắm, nhưng hơi ghê rợn, tớ rất muốn biết những cái chết và nhất là cái kết của bạn, không biết ra sao nhỉ? :hoi: 

nói chung hóng chap mới của tác giả, hồi hộp quá à :loe: 


Chữ ký của linh27ltp

Xin lỗi nhưng tôi không thể
Thà tôi để cậu đau bây giờ còn hơn để cậu đau suốt đời
Tôi không tốt
Not good friend
Hãy quên tôi đi, coi như tôi chưa từng tồn tại
Và....xem đó là giấc mơ...đến lúc để tỉnh dậy rồi Dobe

Tue Jul 30, 2013 8:42 pm#20
bakugan fanfic
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 130
BKGC BKGC : 1636
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : TP.HCM, Việt Nam
Stt : 1988

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Truyện ghê quá bạn ơi!


Chữ ký của bakugan fanfic

Thu Oct 17, 2013 7:52 pm#21
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3052
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Em com đây
Hình như chị dựa vào Battle Royale để làm fic nhỉ .Em cũng coi phim đó rồi và dựa trên fic của chị thì hình như Alice giống Noriko còn Runo như Megumi ,Shun thì giống Nanahara .Không biết Dan chị sẽ viết theo nhân vật nào trong phim nhỉ ?? Có lẽ bắt đầu kịch tính rồi nhỉ ,em chờ chap nha^^


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sat Oct 19, 2013 10:13 pm#22
shunalice_2000
Bakugan Player

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 216
BKGC BKGC : 1393
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Đâu đó trên mặt đất dưới mặt trời
Stt : Sao mình nghe toàn mùi ảo tưởng...!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Oh!~

Cái fic kinh dị...thế nhưng kinh dị đọc mới sướng...!!!*tự kỉ*
:hi: 
Trò chơi sinh tử đến cuối cùng chỉ còn một người sống sót á...!!!
:what: 
Tội nghiệp mọi người quá mới lớp 9 đã phải chịu cú sốc này...!!!
:hoang: 
Nói thiệt là em muốn một là tất cả đều chết hai là....ai chết cũng đựơc trừ các nhân vật trong bakugan...chứ nếu một ai trong bakugan giẫm đạp lên bạn bè để được sống thì...mất hình tượng của fan lem...!!!
:vetay: 
Cơ mà không ngờ chính phủ Nhật lại đem mạng sống của trẻ em ra làm trò đùa
:hamham: 
*ở Nhật không biết là bao nhiêu tuồi mới tính là trẻ em nhỉ...mà chắc cũng giống Việt nam*

Tên Hal-G máu lạnh...Hixhix...Tội nghệp mọi người quá....!!
:hoang: 
Hóng chap~


Chữ ký của shunalice_2000

:-D :-D Tomoyo Yukinara:-D:-D



B-Set
Tomoyo Yukinara

Tue Oct 22, 2013 12:50 pm#23

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10805
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

@Bakugan fanfic: truyện kinh dị mà bạn =)))) phải ghê rồi =))) cơ mà mình chỉ sợ không khắc hoạ được cái sự ghê rợn của truyện thôi =))))

@Mèo-chan: Vai trò và cả tính cách nhân vật trong fic này sẽ khác so với bản gốc của BR mà =)))) Tính ra thì Alice trong vai của Nanahara mới phải (vì là nhân vật chính) =))

@Tomoyo: chỉ sợ là làm hỏng hình tượng trong lòng bạn thật thôi =)))
Về phần tuổi tác thì mình cũng không chắc nữa, vì mình không nắm rõ về các cấp học ở Nhật lắm, chỉ là thấy trong tiểu thuyết BR thì các nhân vật được đề cập đến là học sinh lớp 9 nên mình viết thế luôn thôi, chứ không rõ lớp 9 bên Nhật tương đương với lớp mấy bên VN ^^"
.

Dàn nhân vật chính đều có tính cách ngầu ngầu cả nên đâm ra nhân vật phụ lại phải mang cái mác tồi tệ và thảm hại =)))) Có gọi là bất công quá không nhỉ? =))

--------------------

Chương 04:

Alice có thể cảm nhận rõ từng bó cơ đang căng cứng trên cơ thể mình khi cô nhìn thấy thi thể mềm oặt của Taylor Harada nằm sóng soài giữa khoảng sân lặng ngắt của ngôi trường trung học cũ kĩ. Mái tóc vàng của cô gái dính bết lại bởi máu và bùn đất, đôi mắt màu lục trợn trừng trong sự sợ hãi và khuôn miệng há ra cứng đờ như thể cô ta đã vô cùng ngạc nhiên trước khi chết vậy. Alice đưa tay chặn ngang họng, cố kìm chế để bản thân không nôn hết mớ thứ ăn ít ỏi vừa bỏ vào bụng trước khi lên xe cách đây mấy tiếng.

Taylor đã chết, bởi một mũi tên nhọn hoắt cắm vào một bên trán cô ta, ngập gần lút cán. Mũi tên bằng kim loại, có vẻ được bắn bằng loại nỏ cầm tay dùng trong săn bắt mà Alice vẫn thường hay thấy trên phim ảnh. Xung quanh cái xác không hề có dấu vết nào khác hay thậm chí là một mũi tên chệch hướng cho thấy người bắn có vẻ rất gọn gàng và dứt khoát, thậm chí là bắn rất chuẩn. Chuyện đó không có gì là lạ so với những tay chuyên nghiệp và những người trong quân đội khi họ thường xuyên phải sử dụng loại vũ khí này, nhưng với một học sinh trung học, điều này thật là vô lí.

Alice không thể tin nổi có ai đó trong số những người bạn cùng lớp của cô lại có thể nhẫn tâm ra tay giết người như vậy. Taylor Harada là một người bạn tốt và thân thiện, hoà đồng với bạn bè dẫu đôi khi cô ta có hơi hài hước thái quá, nhưng xét cho cùng Taylor không thể gây thù oán với ai đến nổi kẻ đó muốn giết chết cô.

Lấy hết can đảm, Alice nuốt khan và lần mò tiến lại gần cái xác của cô bạn, momg muốn kiểm tra xem cô ta có còn thở hay không. Nếu Alice cầm máu cho Taylor bằng vài kĩ thuật sơ cứu mà cô đã được học từ ông mình, có thể cô sẽ giúp Taylor kéo dài mạng sống cho đến lúc họ thoát ra khỏi đây. Alice biết bản thân cô lương thiện đến mức ngu ngốc. Alice biết rõ điều đó, nhưng cô vẫn chọn cách để mặc lương tâm mình thúc đẩy.

Có tiếng gạch vỡ vụn phía trên đầu cô và sau đó là âm thanh của tiếng gạch đá rơi xuống đất. Kiến trúc lâu đời cũ kĩ và không được tu sửa tử tế khiến khu trường học này có thể đổ sập bất cứ lúc nào, và lớp gạch vụn ban nãy hẳn nhiên là do ai đó bất cẩn vấp phải và làm bung mảng tường mục nát. Có người.

Điều tiếp theo Alice nhận thấy được là một cái gì đó bay sượt qua người cô và cứa vào tay áo làm nó rách một mảng dài. Ryo Inoue nhìn xuống Alice bằng một ánh mắt điên dại và nụ cười méo mó đáng tởm với dòng dãi nhớt chảy ra từ khoé miệng. Cặp mắt kính đeo lệch gần như rơi xuống khỏi gương mặt điển trai giờ đang xoắn vặn lại như một kẻ tâm thần trong cơn điên loạn. Cái thứ vừa bay qua người Alice và chỉ cần lệch qua bên trái một chút nữa là cắm phập vào tay cô chẳng là gì khác ngoài một mũi tên, và mũi tên ấy được bắn ra từ cây nỏ bằng sắt Ryo đang cầm trên tay.

- Inoue-san! – Alice gọi lớn bằng giọng khẩn khoản – Tại sao chuyện này lại xảy ra được chứ? Hãy nói cho tớ biết là cậu chỉ vô tình tìm thấy xác của Harada và chuyện này thật chất là do một trong những tên lính của cái Chương trình đáng ghét này gây ra đi! Làm ơn đi!

Nhưng trong ánh nhìn của Ryo không hề tồn tại con người mang tên Alice Gehabich, mà đơn giản là một trong những kẻ đang muốn tóm cổ và nhận đầu cậu ta xuống hồ nước để khiến cậu ta chết ngạt, hoặc cho cậu một nhát vào sau gáy và kết thúc sinh mạng cỏn con của cậu trong nháy mắt. Ryo không bao giờ để chuyện đó xảy ra. Cậu sẽ không chết.

- Quỷ tha ma bắt chúng mày, tránh xa tao ra!!!

Khuôn mặt cậu ta trở nên nhăn nhúm và méo mó đến tởm lợm. Phải, tởm lợm, chính xác. Có điều gì đó ở Ryo lúc này khiến Alice cảm thấy buồn nôn. Cô nhớ đến khuôn mặt của những nạn nhân đáng thương đang quỳ sụp xuống trước mũi dao của tên giết người hàng loạt mắc chứng tâm thần phân liệt, gào thét xin tha mạng, rũ bỏ cái gọi là nhân cách và lòng tự tôn của con người. Vậy ra khi bị dồn đến đường cùng hoặc hoảng sợ quá độ, con người sẽ biến thành một sinh vật như thế.

- Tao sẽ sống tao sẽ sống tao sẽ sống. Tất cả chúng mày sẽ phải chết rục trên cái đảo quái quỷ này và TAO sẽ là người DUY NHẤT có thể thoát khỏi đây! – Ryo gằn mạnh từng tiếng, tay nắm chặt lấy phần cán của chiếc nỏ, không quan tâm mảnh gỗ lòi ra đang cứa vào tay mình để lại một vết xước rướm máu.

Alice bất giác lùi lại và vấp phải cánh tay buông thỏng trên nền đất của Taylor. Cô loạng choạng suýt té, nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Alice không dám quay lại nhìn. Đôi mắt trợn trừng của cái xác đã-từng-là bạn cô đang nhìn cô chằm chặp như thể muốn lôi cô theo xuống địa ngục. Taylor không đáng chết, hẳn nhiên cô gái ấy sẽ rất hoảng sợ và tức giận khi mạng sống của mình bị kết liễu một cách vô lí như vậy. Chắc chắn cô gái ấy đã nghĩ đến việc tìm cách trốn thoát khỏi đây, khỏi cái Chương trình man rợ chết tiệt này, nhưng mọi thứ, theo một cách nào đó, lại đi vào đúng con đường mà bọn cầm quyền đã vạch ra. Không một chút sai lệch, họ hoàn toàn rơi vào giữa cái bẫy xấu xí và tàn nhẫn đó như một con heo rừng ngu ngốc lao đầu vào bẫy của thợ săn.

- Làm ơn, Inoue. – Alice nói – Chuyện này thật chẳng đúng chút nào!

Ryo nhướn mày và bật ra một tiếng hừ khẽ. Cậu ta giương cây nỏ của mình thẳng vào Alice. Mũi tên kim loại được lắp vào đúng vị trí. Sự chuẩn bị hoàn tất.

- Chẳng có gì sai ở đây cả! Chuyện duy nhất sai lầm là tao lại tham gia chuyến đi chết dẫm đó với chúng mày và rồi bị kẹt ở đây. Đáng lẽ tao phải ở nhà và xem họ truyền hình lại cái chết của chúng mày mới phải. Bọn khốn nạn, tao biết tất cả lũ chúng mày đều xem thường tao!

Ryo Inoue mà Alice biết là một chàng trai hiền lành và nhún nhường, giàu có và là tín đồ của tin học. Cậu ta nghiện máy tính đến nổi tụi bạn trong lớp đặt cho cậu ta hằng hà những biệt danh liên quan đến máy tính, và thậm chí những tên bắt nạt ở các lớp bên cạnh cũng lợi dụng sự hiền lành đó cậu ta mà doạ sẽ phá nát máy tính của Ryo nếu cậu không cống nạp tiền cho chúng. Cuộc đời học sinh của Ryo có lẽ sẽ rất kinh khủng nếu như không có sự giúp đỡ từ Shun và Runo, thậm chí, từ Dan Kuso.

Và giờ cậu ta lại bảo tất cả đều xem thường cậu ta.

- Không phải, không có ai trong chúng tớ xem thường cậu cả. Làm ơn hãy tỉnh lại đi, Ryo Inoue. Chúng ta cần phải tập trung lại và tìm cách thoát khỏi đây. Nếu không thì chuyện này sẽ cứ kéo dài mãi mãi và tất cả chúng ta sẽ chết hết.

Nếu có Runo ở đây, có lẽ cô ấy đã chạy lên đó và cho Ryo một đấm thật đau. Nhưng Alice thì không thể, cô không thể tấn công bất kì ai, không cách nào có thể sử dụng khẩu Glock bán tự động nằm bên trong túi đồ quân dụng vừa được phát của mình. Alice không muốn chết, nhưng cô cần thiết phải giữ bình tĩnh.

- Đừng nói dối! – Ryo phá lên cười sằng sặc – Chúng mày lúc nào cũng giả vờ là người lương thiện, trong khi sự thật chúng mày mới là những kẻ nói xấu sau lưng tao, lợi dụng tao hòng trấn lột tiền bạc của tao. Chúng mày chỉ nhìn vào tài sản của gia đình tao thôi. Giống như con khốn kia, Taylor Harada, nó lúc nào cũng cư xử như thể mình thánh thiện lắm. Nhưng mày có nhớ cái lần tao phải sục sạo khắp nơi để tìm máy tính của mình và cuối cùng bị nhốt trong nhà vệ sinh không? Mọi chuyện là do nó, chính nó và lũ bạn giả tạo của nó đã chơi khăm tao. Tao biết mọi chuyện!

- Đó chỉ là hiểu lầm thôi…

Thẳng thắn mà nói, Alice không hề biết gì về Taylor hay Ryo cả. Cô chỉ có thể đánh giá họ qua những gì cô nhìn thấy, nhưng cô chưa bao giờ thật sự tiếp xúc với họ hay cố gắng hiểu thấu nội tâm họ. Alice không cho phép bản thân nghĩ xấu về bất cứ ai, trong khi ông cô luôn tìm cách giảng giải cho cô về sự muôn hình vạn trạng của thế giới này nhiều đến mức nhàm chán. Nhưng nghi ngờ lẫn nhau thì có ích gì, lúc này đây, họ cần thiết phải hợp tác với nhau hơn bao giờ hết. Alice không biết những gì Taylor đã làm, nhưng cô nghĩ rằng Taylor nhất định là một người tốt, một người bạn thân thiện và mạnh mẽ. Ryo cũng vậy, đúng không? Và kẻ đang đứng trước cô, chĩa vũ khí vào cô, chẳng là gì khác ngoài một Ryo Inoue bị tổn thương về tinh thần và đang chờ ai đó đến để xoa dịu cậu ta.

- Đó chỉ là hiểu lầm thôi, Inoue. – Nụ cười của Alice trông vô cùng gượng gạo và khổ sở - Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Làm ơn bình tĩnh lại đi.

Alice rất tệ ở khoản diễn kịch. Runo luôn phàn nàn rằng cô chẳng biết một chút xíu gì về diễn xuất cả, và luôn làm hỏng bất kì vở kịch nào của lớp khi mà cô được phân vai trong ấy. Cô không thể diễn, đặc biệt là khi vai diễn trái ngược lại với những gì cô cảm nhận. Alice không cách nào khóc nổi khi nhân vật của cô gặp phải một tình huống mà Alice cảm thấy hết sức lố bịch chứ không cảm động một chút nào, hoặc không thể cười hay tỏ ra lạnh lùng khi câu chuyện đang đi tới phần cao trào và rung động nhất. Vậy nên, hiển nhiên, Alice không thể giữ vẻ mặt bình tĩnh khi mà cô đang hoảng sợ tới mức tay chân như muốn nhũn ra vậy.

Cái cách mà Ryo nhìn cô trông kinh khủng như chính chủ nhân của nó. Nếu đây là một trò chơi mà trong đó Alice phải tiêu diệt trùm ác ma, thì Ryo rất thích hợp để trở thành một trong những tên lính lác ngu ngốc và cuồng sát.

- Tao đã nói là tao chẳng sai gì hết! – Ryo gầm lên. Ngón tay cậu ta siết mạnh cò súng. Alice mở to mắt, hốt hoảng chờ đợi một mũi tên bay ra, nhưng tất cả cô thấy được chỉ là một tiếng “cạch” rất khẽ vang lên từ chiếc nỏ.

Ryo kinh ngạc nhìn lại chiếc nỏ trên tay mình, có vẻ như có gì đó đã làm động cơ của thứ vũ khí này bị kẹt. Alice bỗng dưng cảm thấy mình thật sự rất may mắn.

- Inoue, đừng như vậy nữa, hãy cùng nhau thoát khỏi đây. Làm ơn…

- Im đi im đi im đi!!! IM NGAY ĐI!!!

Ryo kéo cò liên tục, nhưng mũi tên kim loại vẫn lì lợm không chịu nhúc nhích. Những tiếng chửi rủa cứ thế vuột ra khỏi miệng cậu ta, đánh bay đi cái nhân cách hiền lành yếu ớt thường ngày và khiến cho Ryo càng trở nên xấu xí thảm hại.

Ryo lắc mạnh cây nỏ một cách điên cuồng. Lại một tiếng “cạch” gãy gọn, dường như có thứ gì đó vừa vào đúng vị trí của nó, hoặc rơi ra khỏi nơi mà nó vốn dĩ không nên xuất hiện. Alice mơ hồ thấy nụ cười của Ryo như rộng ra và ánh mắt cậu ta vẫn giữ nguyên vẻ hoang dại của một con thú bị thương. Cậu ta thở hổn hển trong sự hân hoan, tựa như người chết đuối vớ được một cái cọc. Vẻ hoảng hốt đã dịu đi phần nào và thay vào đó là điệu cười khinh khỉnh buồn nôn.

- Tao sẽ sống, mày biết đấy, Gehabich. – Vậy là Ryo vẫn còn nhận ra được cô là ai. Ôi Chúa ơi, cậu ta không điên, nhưng có cái gì đó bên trong cậu ta bị xáo trộn lên và không cách nào làm nó trở về trật tự như cũ. – Tao sẽ sống và thoát khỏi nơi quái quỷ này. Một mình tao. Ồ, phải đấy, chỉ một mình tao. Lũ chúng mày sẽ chết hết, vì chúng mày đáng phải như thế. Bọn giả tạo chúng mày… Nghe này, Gehabich, mày nên biết ơn vì sẽ được chết dưới tay tao và lũ giả tạo khốn nạn kia sẽ không phải là người giết mày. Mày nên thấy may mắn vì được giải thoát khỏi cái thế giới ngập ngụa dối trá và bẩn thỉu này đi!!!

Alice không muốn chết. Dù thế nào đi nữa, mạng sống vẫn là quan trọng nhất, đúng không? Ích kỉ và yếu đuối là bản chất tất yếu của con người, không ai có quyền cấm cô không được phép “không muốn chết” cả.

Nhưng, liệu sẽ ổn nếu cô rút vũ khí ra và bắn chết Ryo Inoue ngay tại đây? Một cây nỏ sẽ không là gì so với một khẩu Glock. Kể cả khi Alice là lần đầu tiên bắn súng, cô vẫn có thể bắn chính xác ở khoản cách gần thế này, với băng đạn tận hơn mười viên.

Nhưng Alice sẽ đủ dũng cảm để bóp cò? Một trong những quy tắc ông cô dạy, không được phép giết người, dù là bất cứ lí do gì. Tước đoạt mạng sống là một tội lỗi không cách nào xoá bỏ được. Cô nên bỏ chạy? Alice không thể né một mũi tên bắn từ đằng sau. Cô không phải một chiến binh hay có bất cứ loại gen chiến đấu bẩm sinh nào trong cơ thể như kiểu nhân vật chính trong các bộ phim viễn tưởng. Bỏ chạy ngay lúc này, quay lưng mình lại trước một con thú đói mồi đang muốn giết cô, chẳng là gì ngoài tự sát.

Alice nhắm chặt mắt, chờ đợi. Một giây trôi qua với cô lúc này giống như một thế kỉ khi mà tính mạng cô hiện tại như ngọn đèn treo trước gió. Tay chân cô đứng đờ như thể có gì đó đang trói chặt chúng lại và một bàn tay vô hình đang thộp lấy cổ Alice mà đưa ra trước máy chém. Một viễn cảnh kinh hoàng.

Nhưng một giây, hai giây, ba giây trôi qua. Chưa có gì xảy ra cả. Alice chầm chậm mở mắt khi cô nghe được âm thanh của một vật kim loại rơi xuống nền đất cứng của sân trường. Ryo Inoue đang vùng vẫy trong tuyệt vọng với sợi dây thừng quấn thành hai vòng quanh cổ cậu ta. Chiếc mắt kính đắt tiền rơi xuống đất, để hiện ra hai con ngươi màu nâu đang trợn lên làm lộ phần tròng trắng với những tơ máu đỏ ngầu. Hai tay Ryo quờ quạng trong không khí, rồi đưa lên cố gỡ sợi dây ra khỏi cổ, nhưng mọi cố gắng của Ryo chỉ khiến cậu ta tự tặng cho mình những vết cào rướm máu.

Ryo sắp chết. Ngay trước mắt cô.

Điều này thật sự rất điên rồ. Tại sao người ta lại có thể dễ dàng giết nhau như thế cơ chứ?

Sợi dây bất thình lình được nới lỏng và cơ thể cạn kiệt sức lực của Ryo rớt bịch xuống đất. Dưới ánh sáng mờ mờ của mặt trăng và ngọn đèn điện sắp hỏng treo trên vách tường gần đấy, Alice có thể thấy rõ khuôn mặt của người vừa mới giết Ryo. Đôi mắt nâu mở to sửng sốt khi khuôn mắt thanh tú, mái tóc đen dài buộc gọn gàng và đôi mắt hổ phách lạnh lùng sáng quắc lên như một con mèo hoang của người đó hiện ra trước mắt cô, rõ ràng đến từng chi tiết. Shun Kazami. Alice không bao giờ có thể nhìn nhầm người con trai mà cô yêu với bất kì ai khác.

Shun đứng từ trên cao và nhìn xuống. Ánh mắt cậu di từ cái xác của Taylor đến Alice, rồi quay trở lại cái xác, và cuối cùng nhìn đến thân thể mềm oặt của Ryo dưới chân mình. Sợi dây thừng dài khoảng hai mét quấn quanh tay cậu một cách lỏng lẽo.

- Shu--… ah... Kazami-san? – Alice lắp bắp, cố gắng phủ nhận mọi thứ vừa diễn ra trước mắt mình, nhưng bộ não của cô và những thông tin nó nhận được không cho phép cô làm điều đó.

Chàng trai tóc đen khẽ nghiêng đầu. Rồi, cậu ta nhảy xuống đất, nhẹ nhàng và đơn giản như cái cách mà Shun vẫn hay thể hiện trong giờ thể dục trước sự ngưỡng mộ và ganh tị của bạn bè. Shun cúi người nhặt lấy cái nỏ, cẩn thận kiểm tra các bộ phận của nó như một người lính thực thụ. Alice vẫn im lặng, cô quá sửng sốt để có thể nói được bất cứ điều gì. Nếu không phải cô vừa tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này, Alice sẽ không đời nào tin Shun Kazami, chàng trai trầm lặng nhưng tốt bụng đó, lại giết người.

- Tại… Tại sao… cậu lại….

Những lời nói bật ra khỏi môi một cách khó khăn. Alice cảm thấy có gì đó đang chặn ngang họng cô, ngăn không cho âm thanh thoát ra ngoài. Nụ cười méo xệch vẫn ngoan cố bấu víu trên gương mặt làm Alice thấy mình càng trở nên ngu ngốc và lố bịch.

Nhưng nét mặt Shun vẫn không thay đổi.

Sắc hổ phách lạnh lẽo vô hồn trong đôi mắt mèo hoang ấy xoáy sâu vào Alice, theo cách nào đó lại đẹp đến lạ lùng, khiến trái tim Alice trong phút chốc đập lệch đi một nhịp. Cô nuốt khan, cảm nhận rõ sự lạnh giá từ con người đứng trước mặt mình. Shun Kazami hiện tại không phải là chàng trai của gió dịu dàng và cô đơn trong ngày nắng nhạt mà Alice thường quan sát trên sân thượng trường học, không phải con người điềm đạm, trầm tính nhưng luôn âm thầm giúp đỡ bạn bè như những anh hùng thầm lặng trong tiểu thuyết, càng không phải người mà cô yêu. Shun Kazami này thuộc về bóng đêm hoang dại và tàn khốc, thuộc về nỗi cô độc hoàn toàn nhấn chìm linh hồn cùng thể xác vào không gian tối tăm không lối thoát. Một con mèo hoang. Một kẻ lữ hành trong bóng đêm tịch mịch.

Và một thợ săn đang tìm bắt con mồi.

Alice Gehabich thật sự chẳng biết gì về Shun Kazami cả. Tựa như cái cách con người ta vẫn hay ngồi trước ti vi, theo dõi bản tin truyền hình lúc bảy giờ tối và không ngừng bàn về những vấn đề xã hội mang tầm vĩ mô, trong khi sự thật là ta chẳng hiểu một chút gì về cái vấn đề được đề cập tới.

Buồn cười là chúng ta luôn tự cho mình biết rất nhiều thứ, nhưng lại chẳng biết gì cả.

- Alice Gehabich. – Chất giọng đều đều và sắc như dao ấy như muốn đâm thẳng vào não bộ Alice làm cô chợt gai người. Shun ngừng lại một khoảng, khẽ nghiêng đầu nhìn cô – Cô cũng định tham gia trò này? – Cậu tiếp tục.

Alice giật mình.

- K-Không… Hẳn nhiên là không rồi. – Cô vội vàng lắc đầu – Trò này thật điên rồ!

- Phải, điên rồ…

Lại một khoảng lặng. Mọi sự tập trung của Alice đều hướng về Shun. Trái ngược với Ryo, Shun đem đến một cảm giác nguy hiểm nhẹ nhàng, mơ hồ và âm ỉ, nhưng lại làm người ta lạnh toát sống lưng, tựa như đứng giữa hàng ngàn mũi dao ngọn hoắt lao đang đến mình một cách rất từ từ.

Alice không thể đọc được cảm xúc trong mắt Shun.

Chợt, Shun liếc nhìn xuống cây nỏ đang cầm trong tay, giờ đang vướng vào sợi dây thừng quấn hờ trên cổ tay cậu. Shun nhẹ gỡ sợi dây ra khỏi cái nỏ, chỉnh lại mũi tên kim loại vào đúng vị trí và quan sát phần tay cầm một cách chăm chú. Đoạn, cậu quay về phía Alice, và bất thần nhấc cái nỏ lên, chĩa thẳng về phía cô. Khuôn mặt cậu vẫn không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì.

Mọi chuyện xảy đến quá nhanh, đến mức Alice không thể xử lí hết mớ thông tin hỗn loạn cô vừa tiếp thu được. Ryo Inoue giết Taylor Harada, và sau đó muốn giết cô, và rồi Shun Kazami xuất hiện, giết chết cậu bạn đeo mắt kính và cứu thoát Alice, và bây giờ người vừa kéo mạng sống Alice ra khỏi tay tử thần lại đang chĩa vũ khí vào cô. Mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát của nó. Việc đặt một đám trẻ con trung học vào tình thế phải chém giết lẫn nhau thật không phải hành động một con người nên làm, tuyệt đối không được làm. Làm thế nào đám người lớn tàn bạo và ích kỉ và bẩn thỉu ấy lại có thể bày ra thứ chương trình quái ác như vậy và xem nó như một trò chơi, hay một dự án phát triển quân sự sáo rỗng nào đó? Đây là một kiểu sát nhân!

- Kazami-san, làm ơn… chuyện này đáng lẽ không nên xảy ra…

Hoặc là giết, hoặc là bị giết. Đấu tranh là phương thức để sinh tồn. Mạnh được yếu thua, kẻ mạnh sẽ tồn tại và kẻ yếu sẽ bị loại bỏ, đó là quy luật tự nhiên của thế giới này mà từ khi vũ trụ được tạo nên thì nó đã tồn tại rồi. Con người, không, là vạn vật, đều buộc phải chấp nhận nó, tự thức chấp nhận nó mà không cần bất kì lí do nào.

Ngón tay dài mảnh khẽ kéo cò. Và mũi tên lao đi giữa màn đêm lạnh buốt như muốn xé toạc không gian…


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Tue Oct 22, 2013 5:23 pm#24

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 9522
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

tem nào

Câu chuyện bắt đầu đi vào cảnh chính rầu, mọi người đã ra tay với nhau. Cách kem miêu tả có gì đó chậm rãi, dù diễn biến không có nhiều, đại khái nó giống như một thước phim quay chậm vậy

Trích dẫn :
Sắc hổ phách lạnh lẽo vô hồn trong đôi mắt mèo hoang ấy xoáy sâu vào Alice, theo cách nào đó lại đẹp đến lạ lùng, khiến trái tim Alice trong phút chốc đập lệch đi một nhịp. Cô nuốt khan, cảm nhận rõ sự lạnh giá từ con người đứng trước mặt mình. Shun Kazami hiện tại không phải là chàng trai của gió dịu dàng và cô đơn trong ngày nắng nhạt mà Alice thường quan sát trên sân thượng trường học, không phải con người điềm đạm, trầm tính nhưng luôn âm thầm giúp đỡ bạn bè như những anh hùng thầm lặng trong tiểu thuyết, càng không phải người mà cô yêu. Shun Kazami này thuộc về bóng đêm hoang dại và tàn khốc, thuộc về nỗi cô độc hoàn toàn nhấn chìm linh hồn cùng thể xác vào không gian tối tăm không lối thoát. Một con mèo hoang. Một kẻ lữ hành trong bóng đêm tịch mịch.
Tình hình là đã đọc đi đọc lại đoạn này rất nhiều lần, và tự hỏi tại sao chỉ có 1 nút "thanks" *ôm Kem*

Chap này cảm nhận được rất nhiều thứ nhưng rát khó để diễn tả bằng lời ah :3

Về đoạn cuối, đoán thử 1 chút, Shun chưa thể nào mà trò chơi vừa bắt đầu đã đi giết alice đúng không? Cổ là nhân vật chính mà, cổ chết thì làm gì còn truyện :v Chắc có kẻ nào tấn công Al từ phía sau và Shun 1 lần nữa trong ngày, ra tay cứu giúp cô =)) càng tưởng tượng càng thấy sến =)) Thôi thì hóng chap của Kem vại, ngồi đoán già đoán non thế này có ngày bị người khác ném đá =))


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Tue Oct 22, 2013 6:36 pm#25
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3052
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Câu chuyện đã đi vào phần chính nhỉ ,chap miêu tả rất chi tiết dù nó không có nhiều lắm ,có vẻ chị muốn nó giống như một thước phim nhỉ .Em rất bất ngờ khi Shun đi giết Alice ,chắc có ai đó định giết Alice ở đằng sau nên Shun bắn tên đi nhỉ .Đọc khúc đầu ,chị miêu tả việc bắn tên vào Taylor khiến em liên tưởng đến Shun nhưng hóa ra không phải .Vậy nếu Alice là Nanahara thì Shun là ai trong Batte Royale bản gộc vậy chị ??Thôi em chờ chap nha ,yêu chị nhiều ^^  


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Today at 9:58 am#26
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-