[Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tửXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Mon Oct 28, 2013 10:31 pm#26
avatar
Princess_Yuki
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1357
BKGC BKGC : 1699
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Nơi nào đó trên trái đất này thôi...
Stt : ...

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Kem-chan, sao viết hay quá vậy? Cậu thật là đỉnh ah~ Câu chuyện đang bước vào những giai đoạn chính ah~ Cách miêu tả của Kem thật chậm rãi, thong thả, cứ như kể chuyện thường nhật vậy ah~ Nhưng thế mới gây hồi hộp chứ nhỉ? Cái câu miêu tả Shun-Nii là "chàng trai của gió dịu dàng và cô đơn" đã làm mình quắn 10 phút >v<

Shun-Nii đi giết người, thế mới cool chứ >v< Rất thích nhìn cảnh Shun-Nii vấy máu >v< Mém nào giỏi art chém cho bạn được không >v<

Khôg chịu đâu~ Sao toàn cắt vào đoạn hay nhất vậy >.< Lẽ nào Shun-Nii có ý định giết Alice-san thật >v< Có lẽ cảnh sau sẽ là một người nào đó ra đỡ cho Alice-san mũi tên đó chăng? >v<

Từ chap 2 là chưa thấy sự xuất hiện của nhóm Dan với Runo, mong Kem-chan sẽ cho họ có nhiều đất diễn hơn nhé >v<

Và cuối cùng, hóng chap~~~~~~~~~~~~~~~~ :uongtra:


Chữ ký của Princess_Yuki

★ ~ B-set by Kumi ~ ★



~*+*+*oOo*+*+*~

Chân tình vời vợi như đồng cỏ
Chẳng ngại chi mưa gió dạn dày
Trời quang mây tạnh có ngày
Nắng soi muôn dặm sum vầy hai ta


Chân tình như mai hoa nở rộ
Băng giá kia cũng khó dập vùi
Dù bao lạnh lẽo chìm trôi,
Hoa thời vẫn nở xuân thời vẫn sang.

Tuyết xoáy lại mênh mang gió bấc
Cành hàn mai cô độc giữa trời
Tỏa hương chỉ bởi một người
Yêu không tiếc hận tình người trong tim.


Một là đừng gặp gỡ, để khỏi phải mến yêu
Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều…

Tue Oct 29, 2013 2:09 pm#27

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2436
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Com đây com đây *chạy vào*
Sau những ngày tháng chờ đợi dài dằng dặc.

Có chiều sâu, tâm trạng nhân vật miêu tả rất kĩ lưỡng và tuyệt vời (học hỏi, học hỏi). Đọc rất hút, cảm thấy hơi chậm một chút và chi tiết. Hành văn chuẩn, nhưng cũng còn chỉnh chút chút thôi, một vài lần lặp từ trong cùng một đoạn tuy không nhiều nhưng nếu kĩ lại thì thấy cũng kì (hoặc do evil quá kĩ và rỗi hơi)

Trích dẫn :
Chợt, Shun liếc nhìn xuống cây nỏ đang cầm trong tay, giờ đang vướng vào sợi dây thừng quấn hờ trên cổ tay cậu. Shun nhẹ gỡ sợi dây ra khỏi cái nỏ, chỉnh lại mũi tên kim loại vào đúng vị trí và quan sát phần tay cầm một cách chăm chú. Đoạn, cậu quay về phía Alice, và bất thần nhấc cái nỏ lên, chĩa thẳng về phía cô. Khuôn mặt cậu vẫn không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì.
Mấy từ cây nỏ, rồi cái nỏ, rồi lại nỏ nữa ^^! thì evil nghĩ tác giả có thể sửa lại là vũ khí cũng được, chỉ là ý kiến chủ quan của evil thôi nhé.

Trích dẫn :
Hoặc là giết, hoặc là bị giết. Đấu tranh là phương thức để sinh tồn. Mạnh được yếu thua, kẻ mạnh sẽ tồn tại và kẻ yếu sẽ bị loại bỏ, đó là quy luật tự nhiên của thế giới này mà từ khi vũ trụ được tạo nên thì nó đã tồn tại rồi. Con người, không, là vạn vật, đều buộc phải chấp nhận nó, tự thức chấp nhận nó mà không cần bất kì lí do nào
Triết lý này được, nhưng đọc vẫn cảm thấy hơi sượng, có thể là do nó dài, trong một câu có khá nhiều chữ, nên ngắt bớt ra hoặc cắt bỏ bớt, chắc vậy.

Tạm thời là lỗi evil chỉ tìm được theo ý mình là như vậy thôi, không thấy lỗi chính tả (thích nhất cái này XD). Duy chỉ có mỗi một cái buồn là tác giả ra chap chậm quá ư ư. (nói thế chứ không có nghĩa là ép tác giả ngày nào cũng có đâu nhé, evil cũng đang ngồi rị với mọ đây T^T).

Đọc chap này dù nó tuy có chậm nhưng rất có tâm trạng (có thể gọi là rất feel, xin lỗi, dốt quá chẳng biết nói thế nào cả), những khúc miêu tả nhân vật lẫn tâm lý dài và nhiều, rất đã mắt. Và xin lỗi tác giả thật chứ, nhưng mà evil ghét nhất cái kết lửng lơ giống như vầy, lạy hồn, dù biết đó là dụng ý, nhưng nhiều khi cũng ức. Bản tính con người vốn là tò mò mà ^^.

Thế thôi, cảm ơn vì đã xem.

P/s: Sau một thời gian ngồi cắm mặt vào viết fic điên cuồng không có thời gian đi com cho người khác thì vào đọc mớ fic com một lần xong choáng luôn.


Chữ ký của evildevil

Thu Oct 31, 2013 10:50 am#28
avatar
shunalice_2000
Bakugan Player

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 216
BKGC BKGC : 1547
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Đâu đó trên mặt đất dưới mặt trời
Stt : Sao mình nghe toàn mùi ảo tưởng...!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên


ỰC...!!

Có một sự rùn mình nhẹ...!!!

Chap này Vẫn không bớt đi sự rùn rợn chết người...!!

Chị Alice quá là ngây thơ...mà đôi khi ngây thơ cũng là một điểm yếu...!!!

Tomo cũng nghĩ như chị Dương...chắc có ai ở đằng sau chị Alice đóa...!1!

ừm... chap sau sẽ rõ...!!!

Hong chap~
:covu3: 


Chữ ký của shunalice_2000

:-D :-D Tomoyo Yukinara:-D:-D



B-Set
Tomoyo Yukinara

Tue Nov 26, 2013 8:46 pm#29

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 11009
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người ^^~

Cảnh Shun vấy máu thì... có lẽ phải để lâu lâu chút nữa mới thấy được =)))))))))

Mình là mình rất thích OOC bạn Dan =)))))

-------------------


Chương 05:


Trong tích tắc, Alice đã nghĩ mình sẽ chết khi mũi tên sắt bắn ra từ chiếc nỏ lao về phía cô nhanh như chớp, cho đến khi cô cảm nhận được mũi tên bay sượt qua tay mình, để lại một vết xước dài toé máu và tiếp tục bay thẳng về phía lùm cây phía sau. Alice ngã phịch xuống đất, đôi đồng tử màu nâu nhạt ngập trong sự hoảng loạn không thể diễn tả bằng lời. Cô có thể nghe rõ từng nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực, từng hơi thở khó nhọc thoát ra từ hai cánh mũi và cảm nhận rõ cái lạnh đang từ từ tràn lên khắp cơ thể. Nếu lúc đó cô không nghe theo bản năng mà nghiêng người sang phải né tránh, thì biết đâu mũi tên đó đã cắm thẳng vào tim cô chứ không phải chỉ gây ra một vết thương nhỏ như thế này.

Shun Kazami vẫn nhìn cô bằng đôi mắt hổ phách lạnh lẽo của cậu ta, và biểu cảm trên gương mặt vẫn không một giây thay đổi. Alice hiện tại không còn một chút tâm trí nào để suy nghĩ đến việc Shun đang có ý định gì trong đầu hay cậu ta có thật sự muốn giết cô hay không, Alice chỉ biết, nếu không bỏ chạy, sớm hay muộn gì cô cũng sẽ chết.

Nhưng cơ thể Alice, đáng thương, lại không nghe theo sự điều khiển của não bộ. Tất cả dây thần kinh vận động trong người cô cứ như bị cái gì đó làm cho tê liệt vậy. Nó không giống như khi xem một bộ phim kinh dị, nó không phải cái cảm giác xen lẫn giữa sợ hãi và thích thú, nó là một nỗi sợ thuần khiết, không pha tạp với bất kì xúc cảm nào khác của con người. Nó là thứ mà người ta sẽ có cơ hội nghiệm qua khi mà bản thân đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, khi người ta nhận ra mình đang rơi vào giữa hố sâu tuyệt vọng.

Trong khi tử thần đang đứng trước mặt, vô cảm, lạnh lùng, lưỡi hái vung cao, và sẵn sàng hát lên khúc ca báo tử. Chẳng ai muốn có một cơ hội như vậy cả.

Alice nắm chặt hai tay, cố bắt cơ thể đang run rẩy không kiểm soát của mình quay trở lại với sự bình tĩnh. Ánh mắt cô không một khắc nào rời khỏi Shun, tựa như cô sợ chỉ cần lơ là cảnh giác một chút thôi, thì chàng trai trước mặt sẽ giết cô ngay lập tức.

- Cô bảo mình không tham gia trò chơi này, đúng chứ? – Shun lãnh đạm hỏi. Chất giọng đều đều nhẹ bẫng xuyên thẳng vào tai Alice, tác động mạnh vào hệ thần kinh khiến các giác quan của cô như cứng lại.

Alice nuốt khan. Cô hít vào một hơi thật sâu, hai lòng bàn tay nắm chặt đến đỏ ửng. Alice cắn nhẹ vào môi dưới để giữ cho mình không bật ra một tiếng kêu sợ hãi. Ông cô đã dạy, sự bình tĩnh luôn là yếu tố cần thiết trong mọi trường hợp. Đánh mất bình tĩnh, đồng nghĩa với đánh mất con đường cuối cùng để thoát khỏi cái chết.

“Được rồi, yên nào, Alice. Mày không muốn chết, đúng chứ? Mày phải sống. Shun sẽ không giết mày đâu, vậy nên đừng sợ hãi, Alice. Mày yêu cậu ấy, vậy thì mày nên tin vào cậu ấy chứ.”

Alice tự dưng cảm thấy mình thật ngớ ngẩn. Cô không thể tìm ra một cái lí do nào logic hơn để giải thích cho hành động của Shun lúc này, hoặc là lí do thì đầy ra đấy, nhưng cô không có chút tâm trạng nào để suy nghĩ tới nữa. Cô nghi ngờ Shun thật quá dễ dàng, trong khi trước đó cô đã trông mong biết bao vào sự đáng tin cậy và thứ pheromone quyến rũ đầy sức hút toát ra từ chàng trai họ Kazami kia. Ra lòng tin của con người có thể đổ vỡ một cách đơn giản như thế, tựa như nó chưa bao giờ tồn tại.

Shun lại lắp một mũi tên khác vào chiếc nỏ. Động tác của cậu ta thuần thục như thể Shun đã làm việc này rất nhiều lần trước đây rồi vậy. Alice mở to mắt, bất giác nhích người lùi ra sau, hô hấp như cứng lại. Cô có cảm tưởng như mọi cử động hiện tại của cô đều bị phong bế lại bằng một thứ bùa chú kì quặc nào đó mà người ta hay biểu diễn trong mấy chương trình ảo thuật quái đản trên ti vi.

Dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ mấy ngọn đèn cũ kĩ lắp dọc khoảng sân trường vắng lặng, đôi đồng tử màu hổ phách của Shun co hẹp lại như một con mèo, sáng quắc lên trong đêm, quỷ dị và nguy hiểm như loài yêu quái trong truyền thuyết.

- Lặp lại một lần nữa xem, cô có tham gia Trò chơi này không?

Shun nhấn mạnh từng chữ, chậm rãi và bình thản. Những suy nghĩ hỗn độn ập đến trong đầu Alice, trộn lẫn với sự sợ hãi vẫn đang bao trùm lấy cô tạo thành một mớ cảm xúc hỗn tạp và rối rắm. Shun đang chờ đợi cái gì chứ, cậu ta muốn Alice trả lời thế nào?

- Tớ…. k-không…. Tớ không tham gia trò này! – Alice không hiểu tại sao cô lại hét lên, nhưng cô đã dồn hết sức lực của mình vào câu nói đó, để nó bật ra khỏi khuôn miệng đang tái nhợt và phát thành thứ âm thanh trong vắt nhưng đầy chắc chắn. Alice đột nhiên cảm thấy cô rất muốn hét toáng lên câu này trước mặt ông thầy giáo Hal-G xấu xí và độc ác, để ông ta biết rõ cô sẽ không đời nào tiếp tay cho ông ta thực hiện cái Chương trình khốn nạn này và sẽ không bao giờ sa chân vào cái bẫy mà ông ta đã đặt sẵn.

Alice không biết Shun có đang cười hay không, chỉ nghe cậu ta “uh huh” một tiếng rất khẽ, và ngân dài ra như một nốt nhạc.

- La hét tốt đấy. – Shun nhún vai, buông một lời nhận xét vô nghĩa, và rồi một lần nữa đưa vũ khí lên cao. Sự cảnh giác vừa được nới lỏng một lần nữa quay trở lại với Alice, thắt chặt các giác quan của cô khiến đôi mắt nâu nhạt cố mở to hết cỡ như muốn thu toàn bộ cử động của Shun, dù là nhỏ nhất, vào trong mắt mình.

- Giờ thì cúi xuống nào.

Chẳng đợi Alice kịp hiểu chuyện gì, Shun đã kéo cò ngay. Mũi tên cứ thế bật ra khỏi cây nỏ, nhè hướng Alice mà phóng thẳng tới. Alice hốt hoảng hụp đầu xuống, mũi tên bay qua đầu cô, xuyên qua lớp lá dày của bụi cây xanh sẫm phía sau lưng và cắm phập vào cái gì đó. Alice nghe thấy một tiếng hét chói tai vang lên đầy đau đớn, và tiếng sột soạt ồn ả phát ra từ đằng sau báo cho cô biết có ai đó đang di chuyển.

Alice giật mình. Vậy ra từ đầu đã có ai đó theo dõi cô và Shun từ phía sau bụi cây này, quan sát từng hành động của họ, và chực chờ tấn công cả hai? Từ lúc nào, khi mà Shun xuất hiện, hay lúc Alice phát hiện cái xác của Taylor, hay trước đó nữa? Cô chỉ là chợt nhận ra hiện tại đây, ngay lúc này, nguy hiểm không chỉ đến từ Chính phủ, từ Ryo Inoue hay Shun, mà là từ bất cứ ai xung quanh cô. Bản năng con người là một thứ rất tàn nhẫn, khi bị dồn vào đường cùng, cái bản năng đó có thể khiến họ trở nên tàn nhẫn đến mức không khác gì một con thú hoang mất hết lí trí vì cơn đói và nỗi sợ. Cái bản năng đó đang điều khiển bạn bè cô, có thể không phải là tất cả. Alice không muốn nghi ngờ ai cả, dù sao đi nữa họ cũng là bạn bè cùng lớp của cô. Cô không muốn giết ai, hẳn nhiên cũng không muốn bị bất cứ ai giết chết, chỉ là, quá khó để tin tưởng một người nào đó vào lúc này.

- Cô thật mất cảnh giác. – Khi âm thanh sột soạt nhỏ dần và tiếng bước chân dồn dập của người kia đã tắt hẳn, Shun mới cất cái nỏ vào lại trong túi đồ quân dụng.

Alice không biết phải phản ứng thế nào hay nói gì vào lúc này là đúng đắn. Tất cả mọi việc cô có thể làm là ngồi bệt đó, sững sờ những Shun - vẫn lãnh cảm và bình tĩnh như mọi khi – thu dọn mớ vũ khí lại gọn gàng và nhét chúng vào túi.

- K-Kazami-san…

- Nếu cô không muốn chết, Alice Gehabich. – Shun chỉnh lại sợi dây đeo của cái túi, kiểm tra lại đồ đạc bên trong chiếc ba lô cá nhân của mình và đeo chúng lên vai. – Thì tốt nhất cô nên cảnh giác một chút với xung quanh. Hoặc…

Shun đột nhiên khựng lại, nghiêng đầu như nghĩ ngợi gì đó.

- … đi theo tôi cũng được.

Vẫn là cách nói không chút âm sắc đó, và ánh mắt Shun vẫn không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào. Vừa dứt lời, Shun đã xoay người bỏ đi một nước, hầu như không quan tâm đến việc Alice có đang đi theo mình hay không. Cô gái tóc nâu tần ngần như theo một hồi lâu, đến khi Shun sắp đi khuất khỏi tầm nhìn, cô mới hốt hoảng bật dậy, xách túi đồ của mình và tức tốc chạy theo Shun.

Sau đó bình tĩnh mà nghĩ lại, thì đáng lẽ lúc đó cô không nên quá vội vàng quyết định như vậy. Chẳng phải chỉ vừa vài phút trước Shun đã có ý định giết cô hay sao? Mũi tên đầu tiên mà cậu ta bắn ra đó tuy là nhắm vào người đang núp phía sau cô, nhưng nếu lúc ấy Alice không tránh kịp thì người chết hoàn toàn có thể là cô. Bằng cách nào đó, cậu ta đã tiên liệu trước chuyện sẽ xảy ra và hướng mũi tên lệch sang trái một chút, tránh xa vùng tim của Alice. Nhưng, thử đặt trường hợp Alice nghiêng người sang trái, ngay đường bay của mũi tên, thì ắt hẳn cô đã không còn sống ở đây để mà đuổi theo chàng trai tóc đen đang lãnh đạm bước đi trước mặt. Mọi chuyện điều có khả năng xảy ra.

Alice yêu Shun, nhưng tính mạng bản thân là thứ rất quan trọng, đúng chứ? Bạn không thể yêu nếu không sống. Cho dù trong mấy quyển Kinh Thánh mà Alice hay bắt gặp trong thư viện của trường Arakawa đều cho rằng con người không chết mà chỉ bắt đầu một cuộc sống mới bên Chúa sau khi chết, và có lẽ, hoàn toàn có thể tiếp tục yêu. Nhưng rõ ràng cô không hề muốn chết.

Alice biết bản thân đang chìm ngập trong một đống hổ lốn những mâu thuẫn giữa lí trí và tình cảm, nhưng giống như khi người ta lỡ thắt nút một sợi dây thừng quá nhiều lần, cô không tìm ra được cách giải quyết thoả đáng nào cả. Vậy nên, cuối cùng Alice vẫn đi theo Shun, cô thật sự cần một ai đó bên cạnh ngay lúc này.. Ít nhất cho đến khi cô gặp được Runo đã.

--o0o--

Dan Kuso im lặng đứng bên cạnh cơ thể bất động của Ryo, trầm ngâm quan sát những chuyển biến rất khẽ trên gương mặt cậu bạn kính cận yêu máy tính của mình. Cậu ta vẫn chưa chết, nhưng đang bị sốc rất mạnh và gần như mất trí, có lẽ là di chứng của việc chịu quá nhiều stress cùng lúc và ý nghĩ mình vừa đối mặt với tử thần. Nếu Shun mạnh tay hơn chút nữa, thì Ryo có lẽ đã chết thật, nhưng vì chàng trai tóc đen lạnh lùng kia đã nới lỏng sợi dây một chút và thả Ryo ra trước khi cậu đi quá giới hạn chịu đựng của mình, Ryo hiện tại vẫn còn sống.

- Shun-chan thật là tốt bụng quá. – Dan buông một câu nhận xét kèm theo cái nhún vai hờ hững. Đôi mắt đỏ quạch như màu máu của cậu ta chưa một giây nào rời khỏi gương mặt Ryo kể từ lúc cậu ta xuất hiện ở đây. Ryo mơ hồ thấy được nụ cười nở rộng trên môi Dan qua đôi mắt nhoè nhoẹt mờ đục của mình, cậu vẫn không thể nhìn rõ được bất cứ thứ gì vì cặp kính của cậu đã bị văng mất.

Lần đầu tiên trong đời Ryo biết được thế nào là sợ hãi thực sự. Đó là khi mà người ta phải đối mặt với ranh giới của sự sống và cái chết, cảm thấy mình vừa có một chuyến du lịch xuống thăm Diêm vương và bị đá trở lại. Ryo vẫn còn cảm nhận được cái chết đang vờn quanh cổ cậu, làm vết dây thừng hằn đỏ tê rân rân. Trong một khắc, cậu nghĩ Alice Gehabich có lẽ cũng vừa trải qua tình trạng giống cậu, vì Shun Kazami thực sự là một kẻ đáng sợ. Ryo còn nhớ rõ làn da lạnh ngắt như nước đá của cậu ta vô tình chạm vào da mặt mình khi Shun xiết sợi thòng lọng qua cổ cậu, và đôi mắt mèo hoang sáng quắc của cậu ta mang một vẻ kì bí rợn người. Có thể Alice đã chết, Ryo thực sự không quan tâm lắm.

Cậu không nghĩ Dan Kuso sẽ cứu mình. Ryo chưa muốn chết, nhưng cậu không còn chút sức lực nào để mở miệng cầu xin Dan. Cơ thể cậu co giật khe khẽ khi Ryo cố sức cử động, nhưng cậu hoàn toàn không thể điều khiển bản thân.

- Ryo-kun nè, khi giết Taylor-chan, cậu cảm thấy thế nào ấy nhỉ?

Dan ngồi xổm xuống cạnh cậu, chống cằm và nghiêng nghiêng đầu. Lời nói của cậu ta Ryo nghe tiếng được tiếng mất, nhưng cậu vẫn đoán được ý cậu ta qua những từ ngữ chắp vá “giết”, “Taylor” và “cảm thấy”. Ryo hiểu rõ Dan không chờ đợi câu trả lời từ cậu, vì bất cứ ai nhìn vào tình trạng của cậu hiện giờ đều có thể dễ dàng đoán được Ryo không còn khả năng làm gì cả. Nếu cậu còn sức, ắt hẳn Ryo đã chửi thẳng vào mặt Dan hoặc cầm nỏ bắn chết cậu ta (trong trường hợp Shun bỏ cây nỏ của cậu lại). Nhưng lúc này chỉ có Dan mới là người có thể nói, và cậu ta thì chưa bao giờ ngán những màn độc thoại.

- Taylor-chan có một người theo đuổi ở lớp 9A đó, nếu mà cậu ta biết được cô ấy đã chết, thì cậu ta sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Mà này, Ryo-kun, nếu cậu chết ở đây, thì gia đình cậu sẽ nghĩ gì? Đau buồn ha? Hẳn rồi, gia đình thì luôn yêu thương nhau mà. – Dan bật cười, huơ huơ tay trước mặt Ryo – Cậu biết không, Shun-chan ấy, thật ra cậu ta rất tốt, rất rất tốt. Cậu ta chưa giết cậu là một bằng chứng đó. Nhưng mà, cái sự tốt bụng đó sớm muộn gì cũng hại chính cậu ta. Shun-chan rất ngốc, ngốc so với vẻ ngoài của cậu ta rất nhiều.

Ryo không hiểu tại sao Dan lại nói những chuyện đó với mình. Chẳng có lí do gì để cậu ta phải đến đây và ngồi độc thoại trước mặt cậu, trong khi Ryo thì đang trong tình trạng vô cùng nguy ngập. Là cậu ta muốn đùa giỡn với cậu sao? Nhục mạ và chế giễu cái vẻ ngoài thảm hại của cậu lúc này. Cậu đã chịu đựng quá đủ sự lăng nhục trong cái cuộc đời khốn nạn này rồi, và cậu không cần thêm bất kì điều gì tương tự như vậy nữa. Ryo không phải một tên cuồng sát, cậu muốn sống, muốn thoát khỏi đây, nhưng cậu không nghĩ mình đủ khả năng, nhất là khi cậu có thể phải đối mặt với những thành phần cá biệt như Ren Krawler và bè lũ của cậu ta. Nhưng, khi cậu đối mặt với Taylor Harada, máu nóng trong người cậu bốc lên đến tận não và Ryo không còn giữ được lí trí nữa. Ryo nghĩ, Alice Gehabich đúng là một kẻ đáng tương, cả tin tới mức ngu ngốc, nhưng cậu thì không như vậy. Ryo không tin ai cả.

Cậu căm ghét tất cả những kẻ xung quanh cậu. Một lũ đạo đức giả, ngoài mặt thì ra vẻ quan tâm lo lắng cho cậu, nhưng lại ở sau dè bỉu, bêu xấu cậu. Shun Kazami cũng vậy, kẻ đã ra mặt giải thoát cho cậu khỏi lũ côn đồ điên khùng và bọn con gái mách lẻo nhiều chuyện đó, kẻ mà cậu đã từng rất biết ơn đó, thật ra cũng chỉ đang đeo một cái mặt nạ đẹp đẽ. Cậu ta chỉ vừa muốn giết Ryo cách đây vài phút. Và giờ thì cậu quyết định không đặt lòng tin vào bất cứ ai. Cậu muốn tất cả những kẻ xung quanh mình nhanh chóng biến mất cả đi.

- Nàyyy, Ryo-kun a ~ Cậu biết đấy, muốn tất cả biến mất không phải là ý nghĩ tốt đâu ~

Câu nói của Dan kéo Ryo trở lại với thực tại. Sức mạnh của Ryo đang dần hồi phục và cơ thể cậu đã cử động được đôi chút, điều đó khiến cái giật mình của cậu được thể hiện rõ ràng hơn qua sự căng cứng một cách thiếu tự nhiên của các bó cơ. Ryo nghe tiếng Dan khúc khích cười bên tai. Đây không phải là một bộ phim khoa học viễn tưởng nơi con người có thể đọc được suy nghĩ của kẻ khác, đúng chứ?

- Đừng ngạc nhiên, chỉ là một chút phân tích đơn giản thôi mà. Rơi vào trường hợp như cậu thì suy nghĩ như vậy là chuyện bình thường thôi.

Tầm nhìn của Ryo đã trở nên rõ ràng hơn một chút, và cậu có thể thấy Dan đang từ từ đứng dậy và tiến về bên trái dãy hành lang. Cậu không nghe được động tĩnh gì trong tầm mười giây, và sau đó Dan quay lại. Có tiếng một vật nặng bằng kim loại bị kéo lên trên nền đất.

Dan chợt ngừng lại, im lặng và nhìn chằm chằm vào Ryo như lúc đầu. Tay phải cậu đặt hờ trên cán của cây rìu sắc nặng đến vài kí. Phần lưỡi rỉ sét cho thấy cây rìu đã lâu không được sử dụng hay tu sửa, nhưng hiển nhiên vẫn đủ khả năng để chặt đứt bất cứ bộ phận nào trên cơ thể người, nhất là cơ thể vừa trưởng thành của một đứa học sinh trung học. Nụ cười bỗng chốc vụt biến khỏi gương mặt Dan, để lại đó cái vô hồn lạnh lẽo như một con búp bê bằng sáp. Sắc đỏ quỷ dị loé lên dưới ánh trăng bạc, vô hình đặt lên thân thể tiều tuỵ của Ryo một sức ép nặng nề.

Ryo bất giác rùng mình, cảm tưởng có cái gì đó vô cùng nguy hiểm đang kề sát bên cậu.

Không thể nào!

Dan hít một hơi thật sâu, để luồng khí lạnh của buổi đêm tràn vào buồng phổi khiến cổ họng trở nên khô rát. Cậu nâng cây rìu lên bằng một tay, nhẹ nhàng như cầm một món đồ chơi bằng nhựa. Dan miết nhẹ lên bề mặt loang lỗ những vết hoen gỉ ố màu nâu đỏ. Cái lạnh vô tình của miếng kim loại thấm vào từng đầu ngón tay.

Ryo thở dồn dập, gồng mình bắt cơ thể phải chuyển động. Cậu thấy một nguồn sức mạnh kì lạ từ đâu phát ra tràn ngập trong lồng ngực. Hai tay Ryo chống mạnh xuống nền đất, đỡ cả người ngồi dậy trong khó nhọc, rồi cậu đứng lên trên hai chân, loạng choạng suýt ngã về sau, nhưng đã nhanh chóng lấy được thăng bằng. Đó có phải điều mà người ta hay gọi là “sức mạnh thật sự của con người khi bị dồn đến đường cùng”? Ryo thở mạnh, hai con ngươi ngầu đỏ nhìn chằm chặp vào Dan đầy hận thù và giận dữ. Đôi mắt cận nặng chỉ có thể phản chiếu lại hình ảnh mờ nhoè không rõ ràng, khiến Ryo bỗng chốc có chút lo sợ. Nhưng Dan vẫn chưa động thủ, cậu ta chỉ đứng đó, nhìn, và cười.

- Ryo-kun, cậu biết đấy, Shun-chan là một người rất tuyệt vời. Không giống như tôi, cậu ấy rất mạnh mẽ, rất tốt bụng, rất tài năng. Cậu ấy giống như ánh sáng vậy, hoặc… uhm, giống như gió. Cậu ấy tự do đến mức không ai có thể nắm bắt được. Vậy nên, Ryo-kun à, tôi không muốn bất cứ ai cản đường Shun-chan đâu.

Ý cậu ta là gì? Ryo trợn mắt, nhìn cái bóng nhoè nhoẹt trước mắt mình bắt đầu cử động, chậm rãi và nhẹ nhàng, tựa như một bóng ma. Dan tiến đến gần người bạn của mình với một nụ cười nở rộng trên môi, và bàn tay phải khẽ nắm chặt lấy cái cán gỗ xỉn màu.

- Như tôi đã nói đấy, Shun-chan rất ngốc, dù cậu ấy thông minh hơn cả tôi và cậu, cậu ấy vẫn là một tên ngốc. Một tên ngốc thì rất dễ tự hại chính mình, đúng không? Cậu cũng là người rất tốt, Ryo-kun ah, nhưng mà muốn người khác biến mất thật sự không phải chuyện hay đâu. ~

Dan bất thình lình lao nhanh về phía trước, đột ngột đến nỗi Ryo không kịp phản ứng, và giật mình lùi ra sau. Cử động bất ngờ không báo trước khiến hai chân cậu bỗng dưng run rẩy và vấp vào nhau làm Ryo ngã xuống. Cậu cảm thấy Dan đạp mạnh lên phần bụng mình, và mái đầu màu nâu sẫm của cậu ta khẽ nghiêng sang bên như một đứa trẻ đang quan sát món đồ chơi của nó với sự thích thú xen lẫn tò mò. Dan khúc khích cười.

Cây rìu trên tay đưa lên cao, phản chiếu lại ánh trăng sáng bạc lạnh lẽo rợn người. Nụ cười rộng ngoác in trên khuôn mặt trắng nhợt như búp bê, làm sắc đỏ trong mắt Dan đượm lên một vẻ ma quái lạ kì.

- Ngủ ngon. ~

Ryo chỉ kịp hét lên một tiếng, trước khi cây rìu cắm phập xuống cổ cậu một cách dứt khoát và tàn nhẫn.

Dòng máu nóng ẩm phun ra xối xả từ vết cắt. Lưỡi rìu cắm xuống nền đất mục nát lâu đời để lại một vết nứt khá sâu, và gọn ghẽ tách phần đầu của Ryo Inoue ra khỏi cổ. Dan im lặng ngắm nhìn tác phẩm của mình, gật gù và mỉm cười như một nghệ nhân thực thụ vừa hoàn thành xong một tuyệt tác để đời. Khuôn mặt của cậu bạn vẫn giữ nguyên vẻ kinh hoàng với những đường nét cứng đờ mang đầy dấu vết của nỗi sợ. Dan thả cây rìu ra, và đưa tay chùi đi vệt máu vấy trên mặt mình. Máu vương cả trên bộ đồng phục và chiếc áo khoác của cậu, nhưng Dan không mấy quan tâm. Cậu có mang theo quần áo dự phòng cho chuyến đi chơi, vậy nên sẽ ổn thôi, Dan chỉ nghĩ cậu cần làm mùi máu trên người mình bay mất trước khi đi tìm Shun.

- Baron-kun này, cậu có mang theo nước hoa hay gì đó không, cái gì khử được mùi ấy?

Dan nhìn chằm chằm vào đôi tay nhuộm đỏ máu của mình, mặt không chút biểu cảm, cất giọng gọi lớn mà thậm chí không thèm nhìn lên. Từ góc khuất của dãy hành lang tối đen – nơi ánh sáng từ ngọn đèn dưới sân không thể rọi tới được – Baron Leltoy với mái tóc hồng nổi bật và khuôn mặt hiền lành từ tốn bước ra. Trong tất cả 43 học sinh của lớp 9B, cậu là người duy nhất có thể chơi được với Dan mặc kệ sự kì quái của cậu ta.

- Tớ không nghĩ là mình có những thứ đó đâu, Dan. – Baron nhẹ giọng đáp lại. – Cậu không có cách nào gọn gàng hơn sao? – Cậu con trai tóc hồng nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng, nhưng bên trong giọng nói trầm khàn ấy lại ẩn chứa sự lo lắng quan tâm dành cho người trước mặt.

Dan nắm chặt lấy cán rìu, dùng sức rút nó ra khỏi nền gạch.

- Bây giờ làm gì đây? – Baron hỏi.

Dan nghiêng nghiêng đầu, suy nghĩ, và rồi quay lại với một nụ cười rạng rỡ.

- Tắm rửa một chút. Và tìm Shun-chan, hiển nhiên rồi. ~



Người chết:
+ Nữ sinh #No.40: Taylor Harada
+ Nam sinh #No.33: Ryo Inoue
Còn lại 39 học sinh.


------------------

Định viết pro5 cho nhân vật, nhưng thôi đợi xuất hiện nhiều nhiều chút rồi viết luôn ~


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.


Được sửa bởi Ankh ngày Fri Feb 07, 2014 8:44 pm; sửa lần 1.

Wed Nov 27, 2013 10:26 am#30
avatar
shunalice_2000
Bakugan Player

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 216
BKGC BKGC : 1547
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Đâu đó trên mặt đất dưới mặt trời
Stt : Sao mình nghe toàn mùi ảo tưởng...!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Tem tem nga*lon ton*..!!!

Chap này đỡ rùng rợn hơn chap trước...*lẩm bẩm*hay mình chai ràu cũng nên...!!!

Chị Alice đi theo Shun-chan thì cũng bớt nguy hiểm hơn phần nào nhỉ...!!!


Trích dẫn :
Cây rìu trên tay đưa lên cao, phản chiếu lại ánh trăng sáng bạc lạnh lẽo rợn người. Nụ cười rộng ngoác in trên khuôn mặt trắng nhợt như búp bê, làm sắc đỏ trong mắt Dan đượm lên một vẻ ma quái lạ kì.

- Ngủ ngon. ~

Ryo chỉ kịp hét lên một tiếng, trước khi cây rìu cắm phập xuống cổ cậu một cách dứt khoát và tàn nhẫn.

Dòng máu nóng ẩm phun ra xối xả từ vết cắt. Lưỡi rìu cắm xuống nền đất mục nát lâu đời để lại một vết nứt khá sâu, và gọn ghẽ tách phần đầu của Ryo Inoue ra khỏi cổ. Dan im lặng ngắm nhìn tác phẩm của mình, gật gù và mỉm cười như một nghệ nhân thực thụ vừa hoàn thành xong một tuyệt tác để đời. Khuôn mặt của cậu bạn vẫn giữ nguyên vẻ kinh hoàng với những đường nét cứng đờ mang đầy dấu vết của nỗi sợ. Dan thả cây rìu ra, và đưa tay chùi đi vệt máu vấy trên mặt mình [....]

- Baron-kun này, cậu có mang theo nước hoa hay gì đó không, cái gì khử được mùi ấy?





=>Dan-chan thật là tàn nhẫn, đối xử như thế với bạn cùng lớp sao...ọc. mất hình tượng quá...!?  
đã thế còn tỉnh bơ như không có chuyện gì vậy...!!!*rùn mình*
..........................................................................
*suy nghĩ * đúng là nên bình tĩnh trong mọi trường hợp, điểm này ta fải học hỏi Shun-chan...!!!
Hóng chap nha Kem...!!!


Chữ ký của shunalice_2000

:-D :-D Tomoyo Yukinara:-D:-D



B-Set
Tomoyo Yukinara

Wed Nov 27, 2013 6:44 pm#31

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10426
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Có cảm giác Shun-chan đang dự tính 1 điều gì đó, tự nghĩ tự làm, nhưng Dan đã đoán được điều này~ bạn bè lâu năm mà :3

Sự sống, chết xen kẽ, đổi cảnh chỗ cho nhau nhanh chóng, cho nên dù giọng điệu kể chậm rãi vẫn thấy sự căng thẳng dồn dập đâu đó. Kem miêu tả tâm lí ngày càng hay^^

*le tưởng tưởng mùi nước hoa trộn mùi máu* suy nghĩ của Dan hồn nhiên thật =)) Trong anime, mình thâys Dan với Baron là 2 kẻ nhí nhố ngốc như gốc như nhau, trong fic này thì Baron trưởng thành hơn Dan rồi =)) hoặc là, cái cách mà Dan thể hiện ra ngoài trẻ con hơn Baron :3


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Wed Nov 27, 2013 6:50 pm#32
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3256
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Hura !! Chị Kem ra chap rồi ^^ .Trong chap này em thấy chắc có một chút hint ShunAlice rồi .Mà tên núp trong lùm cây là ai thế nhỉ ?? Dan thật tàn nhẫn và có tình bạn khá thân với Shun ,em đoán Dan trong vai của Mimura hay Sugimura nhưng vũ khí lại giống với Mitsuko .Bạn bè có vẻ đã bắt đầu ra tay với nhau rồi nhỉ ?? Em nghĩ Runo chắc trong vai Megumi vì là bạn thân của Alice mà .Thôi em chờ chap của chị nha ^^ Meo meo meo


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sat Nov 30, 2013 2:00 pm#33

avatar
sumikashinami
Bakugan fan

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 50
BKGC BKGC : 1484
Điểm đóng góp : 4
Đến từ : THẾ GIỚI DỐI TRÁ
Stt : Thế giới này chỉ có những con người dối trá. Họ không biết đau khổ là gì, Họ không biết những việc làm của họ mang lại niềm đau khổ cho nhân loại. Thế giới này đã khồng còn thứ gọi là Lòng thương người...

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Không ai lấy phong bì à tặng mình nhé *lalala* *vui đến nỗi tự kỉ*

Em gọi chị là Kem được không ạ ? Chị cứ gọi em là Sumika là được rồi

Em là thành viên mới nên nhận xét tệ lắm mọng bỏ qua cho

Chap này thật sự rất hay nhưng hơi kinh dị ( mặc dù em rất sợ coi thể loại kinh dị nhưng chị viết rất hay)

Em đọc mà thấy sắp có chap S/A hay sao ấy đặc biệt là khúc mà Dan liên tục nói : Shun-chan~~~

Tiếp tục hóng chap~~~~~~~:uongtra: 


Chữ ký của sumikashinami



Nhìn lại mà thấy thảm hại ...
Tớ pị pấn màu xanh rồi ><
Etou.. Tớ là Sou - 1 bệnh nhân vừa trốn viện. Ngoại hình : Tóc xanh lá cột 1 chùm. Mắt vàng kim. Tính tình : Đôi khi khùng khùng nhưng vui vẻ và hòa đồng. Mong có thể hòa đồng với mọi người
                                                                                                                      Hết ạ

Thu Dec 12, 2013 11:14 pm#34

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2436
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Cách miêu tả tâm lý vẫn rất kĩ càng, có chất của một truyện thuộc thể loại Psychological, nhưng xét về ý kiến của riêng evil thì vẫn chưa cảm thấy đủ nặng cho lắm, có đậm chất mà lại không thấy thấm thía là bao (bình thường khi đọc thể loại này là lúc bị stress rất nặng và bị điên hay gì đó, nên có lẽ là tớ đã chai với cái thể loại này rồi).

Lặp từ “Alice” hơi nhiều, đặc biệt là từ “cô”.

Nhịp điệu dồn dập tuy đã có dấu ngắt câu, thành ra mắt cứ nhảy lia lịa *suy ra* đọc xong chap này là ngồi xoa mắt cả tiếng.

Ngay khi gặp Dan, não bộ gần như ngay tức khắc nhảy ra hai từ: Gasai Yuno và liền sau đó hiện lên gương mặt thiên thần lấm lem máu của cô gái tóc hồng đáng yêu của Amano Yuki *lạnh gáy*.
Mà phải thế thật chứ, đã Shun-chan rồi còn thêm cây rìu, kiểu khùng khùng điên điên và vẻ mặt tươi cười, đáng yêu ngây thơ (dù Dan cũng không ngây thơ và đáng yêu gì lắm =.=) mà lại giết người như ngóe ấy chẳng thể lẫn vào đâu được cả. Một lần là nhớ mãi, không quên được, có chết cũng không. Vì những ý tưởng trên nên cứ ngồi vừa xem mà vừa lẩm bẩm như con khùng: Chỉ có thể là Yuno chứ không còn ai vào đây nữa. Coi bộ Baron cũng thần kinh thép thật, chơi được với người như vậy thì chắc cũng chẳng phải tay vừa đâu.

Ngửi thấy mùi SA thoang thoảng trong bầu không khí tanh nồng vị máu và cả mùi tình yêu (chắc là của Ali-chan)
Thế thôi, evil nhường đất lại cho tác giả tung hoành. *rút vào một xó*




Chữ ký của evildevil

Thu Dec 26, 2013 5:28 pm#35

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 11009
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Mình cho Baron đi với Dan không phải vì cả hai đều điên như nhau ah =)))) Chính xác là chỉ có Dan là kẻ thần kinh ở đây, và như đã nói, Baron là người duy nhất có thể chịu được cậu ta, còn lí do là gì thì từ từ mình sẽ nói (mà thật ra chơi được với đứa như Dan thì Baron cũng chẳng bình thường rồi) =))))) Dan giết người vì tư tưởng của chính cậu ta chứ không hẳn là vì Shun, vậy nên có thể nói cậu ta không yêu Shun đâu, mà chỉ là một dạng ám ảnh thôi =))))))

@Cat-chan: Em đừng so sánh vai trò nhân vật trong fic này với trong BR nữa, vì chỉ có một vài nhân vật là hoàn toàn dựa trên truyện gốc thôi, chứ phần còn lại đều được tha đổi cả :v

Alice là trộn lẫn giữa Sunahara và Noriko
Shun đóng vai của Sunahara, nhưng tính cách và cách hành động đều khác
Dan thật ra là đóng vai của Mitsuko cơ =))))
Ren là Kiriyama
Runo là vai tự thêm, không trùng với bản gốc, một số nhân vật khác cũng vậy

Và chap mới :3 Chap này gần như 90% dựa vào tiểu thuyết gốc ;;A;;

--------------------

Chương 06:

Sid Arkale chạy băng qua khu rừng già nằm sau trường học để tiến đến mũi phía Nam của hòn đảo. Đôi mắt sắc sảo mang màu xanh sẫm của lá cây vốn đã quen nhìn trong bóng tối giúp cậu dễ dàng định vị được hướng đi đúng đắn và không mấy khó khăn tránh những chướng ngại vật trước mắt. Ánh trăng bàng bạc nhẹ nhàng buông toả những dải sáng dát vàng xuống cánh rừng giúp cho cảnh vật phản lại trong đáy mắt Sid phần nào rõ nét hơn. Cậu vịn chặt dây đeo của túi đồ quân dụng và chiếc ba lô dã ngoại màu đen với những con chữ graffiti vẽ tay mang tên cậu. Sid nắm chặt khẩu súng Walther PPK bán tự động trong tay phải. Cậu cảm thấy mình khá là may mắn khi vớ được một món vũ khí tiện lợi như vậy. Vì nó không cần phải nạp đạn trước mỗi lần bắn, nên sau khi cài vào cây súng cả một băng đạn gồm mười viên, cậu có thể an tâm mà tiến vào rừng.

Ren Krawler, vị thủ lĩnh tài ba của cậu, người đã dẫn dắt băng nhóm “tội phạm” gồm bốn người của lớp 9B thực hiện những phi vụ bành trướng thế lực trong thành phố, đã để lại cho Sid một mẩu giấy với dòng chữ đơn giản “Tôi sẽ đợi ở mũi phía Nam”.

Sid hiển nhiên không phải kiểu người cả tin. Khác với bọn ngu ngốc suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào sách vở hay những cuộc tán chuyện phiếm ngớ ngẩn không đầu đuôi, cách sống mà Sid đã chọn khiến cậu gặp khó khăn hơn rất nhiều, nhưng cậu lại rất hài lòng với nó. Như cách mà người lớn hay gọi cậu, Sid là một “đứa trẻ bất trị”. Cậu thích những cuộc đánh nhau, thích cuộc sống trên đường phố, thích sa đà vào những cuộc vui thác loạn diễn ra hằng đêm trong ngóc ngách của những con phố sáng đèn.

Tất cả những gì cậu có là sức mạnh, và Sid luôn tìm cách tận dụng nó một cách triệt để. Từ trước khi vào trung học, cậu đã trở nên nổi tiếng trong khu phố với cái danh “kẻ bắt nạt” và là nỗi khiếp sợ với toàn bộ lũ học sinh tiểu học yếu đuối và nhát gan. Sid vẫn còn nhớ cái khoái cảm tuyệt vời giật đùng đùng trong lồng ngực khi mà cậu giáng nắm đấm đầy sức mạnh của mình xuống bộ mặt cún con nhếch nhác của một thằng nhóc đeo kính nhà giàu cùng lớp, và khiến thằng nhóc phải dúi cho cậu một ít tiền để cậu thả nó ra. Tựa như cái cách những kẻ nghiệm ma tuý không cách nào dứt bỏ được thứ hàng trắng chết chóc ấy, Sid thích cảm giác này đến điên cuồng.

Trường học đối với cậu cơ bản giống như một quầy thực phẩm dự trữ với đầy ắp những món ăn được bày sẵn chờ cậu ngó tới. Và mặc dù Sid chẳng hứng thú một chút nào với việc học, trường học cũng không bao giờ trở thành nơi nhàm chán.

Sid vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên cậu gặp Ren Krawler, tựa như kí ức chỉ mới ngày hôm qua.

Bản tính cuồng chiến và hung bạo theo chân cậu từ tiểu học lên trung học. Ngay ngày đầu tiên bước vào trường cấp hai Arakawa, cậu đã tóm lấy cổ áo một thằng mọt sách gầy gò yếu ớt với nước da trắng tái, trông nó giống một tên NEET hơn là một gã thư sinh lắm tiền. Sid dộng mạnh cơ thể ốm yếu của nó vào bức tường phủ rêu gần nhà kho trường học, nằm bên cạnh một cây đại thụ khổng lồ. Thằng nhóc cũng năm nhất giống cậu, nhưng sức mạnh thì chẳng khác gì một đứa nhóc tiểu học.

- Đưa tiền đây, đồ mọt sách, nếu mày không muốn bị bắt gặp đứng trong phòng vệ sinh nữ chỉ với mỗi cái quần lót. – Sid gằn mạnh từng tiềng đầy cay nghiệt, trợn trừng mắt và nghiến răng, đồng thời dứ dứ nắm đấm trước mặt thằng nhóc.

Nó co rúm người, nhìn cậu đầy sợ sệt. Sid có thể thấy những ngón tay gầy xương xẩu của nó run rẩy nắm chặt lấy quyển sách giáo khoa dày cộm.

Có cái gì đó thúc đẩy cơn cuồng nộ trong Sid trào lên dữ dội, cậu chửi thề lớn một tiếng, gần như gào lên, và đấm vào bụng thằng nhóc thật mạnh. Nó gập người, quỳ sụp xuống đất, mắt nhoè nước. Thằng nhóc kêu ư ử, điều đó chỉ khiến Sid đánh nó mạnh hơn. Ngay khi Sid chuẩn bị giáng đòn cuối cùng vào má phải thằng nhóc, thì một cách tay to lớn và rắn chắc đưa ra chụp lấy cổ tay cậu và bẻ quặc nó ra sau. Sid kêu lên đau đớn vì bị tấn công đột ngột. Kẻ vừa xuất hiện bật cười lớn, minh hoạ theo sau là điệu cười điên khùng của hai tên khác.

- Nhóc, bắt nạt mấy đứa yếu đuối là không tốt đâu.

Sid vùng mạnh ra khỏi đòn khoá tay, xoay người thủ thế. Đứng trước mặt cậu là ba tên đàn anh năm cuối với vóc người cao lớn vạm vỡ, nước da ngăm và mái tóc nhuộm màu mang phong cách đường phố. Nếu sự khác biệt sức mạnh giữa một đứa nhóc lớp 1 và một tên lớp 5 chỉ mỏng như một tấm ván gỗ, thì giữa mấy thằng năm ba và một đứa trẻ vừa từ tiểu học lên trung học như cậu lại giống như một bức tường dày.

Nhưng Sid Arkale không hề e sợ, sợ hãi không nằm trong từ điển của cậu. Sid trợn mắt, hất mặt về phía chúng đầy thách thức. Một trong ba tên đàn anh trịch thượng bước ra trước mặt cậu. So với hai kẻ đứng sau thì hắn trông có vẻ gầy hơn và dong dỏng cao, nhưng hắn có cặp mắt xếch hung bạo, bờ môi mỏng xanh xao và kiểu tóc chỉa lởm chởm như gai trên đầu. Hắn đút hai tay vào túi quần, dí sát mặt mình vào mặt Sid và gầm gừ như một con thú.

- Thằng nhóc hỗn láo, để tao dạy cho mày một bài học, và đừng bao giờ lên mặt với đàn anh lần nữa nhé.

Sid cố gắng đấm vào mặt hắn ngay trước khi hắn kịp đánh cậu, nhưng đòn đánh của Sid bị chặn lại dễ dàng. Tên tóc lỉa chỉa đá vào bụng cậu làm Sid co người, và sau đó bồi thêm một cú chỏ vào gáy. Sid gục xuống nền đất và nôn mửa. Hình ảnh trước mắt cậu nhoè đi do đòn đánh tác động vào mớ dây thần kinh nằm sau gáy. Cậu cảm thấy đầu óc mình choáng váng và cơn buồn nôn cứ thế trào lên cổ họng, nhưng Sid vẫn chưa cho phép mình ngất đi, ít nhất là không làm thế trước mặt chúng. Hai tên còn lại, một đeo kính đen và một nhuộm tóc vàng, thong thả bước lại gần Sid, và tặng cho cậu một cú đá vào giữa mặt khiến răng cậu văng ra và mũi thì chảy máu. Sid nghiến răng, cố đấm một phát đau điếng vào chân tên đang đứng gần cậu nhất, nhưng bị chặn lại một một kẻ khác khi mà hắn đạp mạnh lên tay cậu.

- Bọn khốn…. – Sid lầm bầm chửi, và bọn kia không hề nghe thấy cậu vì quá mải mê với trò chơi của chúng.

Thằng nhóc cùng khối với cậu đã chạy mất từ lúc nào, và cậu hẳn nhiên không trông chờ gì nó sẽ đi báo giáo viên đến để ngăn mấy tên khốn khiếp này. Dù sao cũng là Sid đã lôi nó đến đây, đánh nó và trấn lột tiền của nó, và cậu cũng chẳng nghĩ sẽ có giáo viên hay lao công hay gì đó đi ngang qua đây lúc này. Cậu đã chọn một nơi hơi kín đáo.

Nếu bọn chúng chỉ có một mình, Sid nhất định có thể hạ chúng.

Nhưng hiện tại thì cậu mới là kẻ chỉ có một mình, và bọn chúng thì có ba người.

Tên tóc vàng nắm lấy tóc Sid, giật đầu cậu lên và lại dộng mạnh nó xuống đất. Cậu cảm thấy tay phải của mình bị ai đó kéo ra. Tên đeo kính cẩn thận gỡ ngón trỏ đang co lại của cậu và đặt nó xuống mũi giày của mình. Sid trợn mắt.

Tên tóc chỉa nhe răng cười hềnh hệch, rồi phất tay ra hiệu, và Sid cảm thấy một cơn đau dữ dội lan ra từ nơi ngón trỏ vừa bị bẻ gãy. Cậu cắn chặt môi, cố không để mình tỏ ra thảm hại trước mặt chúng nhưng vô dụng. Và khi mấy tên đàn anh tiếp tục trò chơi với ngón giữa của cậu thì Sid hoàn toàn bỏ quách cái lòng tự trọng của mình xuống ống cống và rên rỉ cầu xin chúng, nhưng mấy tên năm ba chỉ cười và phớt lờ cậu.

Tên tóc vàng gỡ ngón giữa đang được nắm chặt của ra một cách bạo lực, và tên đeo kính đen đè mạnh mũi giày còn lại lên cổ tay Sid để ngăn cậu chống cự. Cậu cảm thấy rõ lực ép từ giày hắn đang dồn lên đầu ngón tay mình một cách từ từ, và cơn đau bắt đầu lớn dần.

Nhưng giữa lúc đó, có tiếng người vọng xuống từ trên ngọn cây cổ thụ.

- Mọi người có thể im lặng chút được không?

Giọng nói rất trầm, đều và ổn định, không hề có chút bực mình, sợ sệt hay gì khác. Sid không thể nhìn lên, nhưng cậu biết được đó là một cậu trai năm nhất thông qua lời đe doạ của tên đàn anh. Cậu nghe thấy một trong ba tên hừ mũi và quát tháo.

Sid cố gắng nghiêng đầu sang bên phải, nơi cậu đoán là có thể thấy được người vừa nhảy xuống một cách nhẹ nhàng kia. Cậu ta có vẻ nhỏ con hơn Sid những gì tưởng tượng về một người dám nhắc nhở ba tên côn đồ như thế. Sid biết cậu ta, Ren Krawler, một trong những đứa bạn cùng lớp cậu. Ren có nước da ngăm, mái tóc màu trắng bạc và đôi mắt vàng đồng lạnh lẽo. Cậu ta ít nói, luôn im lặng và không mấy nổi bật trong lớp, nên Sid cũng không quan tâm đến Ren cho lắm. Vậy nên lần này cậu khá là ngạc nhiên.

- Mày, năm nhất hả? Mày làm gì ở đây, hả? Ngủ trên cây hả, mày là mèo chắc? Trông mày giống một con chó con hơn đấy.

Tên tóc chỉa gằn giọng, liếc nhìn Ren với ánh mắt xếch đáng sợ và đe doạ cậu bằng cách dứ nắm đấm vào mặt cậu. Sid vẫn còn choáng, nên cậu chỉ có thể thấy lờ mờ rằng Ren không hề tỏ ra hoảng sợ hay có ý định bỏ chạy, cậu ta chỉ đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, bình thản và lạnh lùng.

Sid vẫn còn nhớ như in những chuyện xảy ra sau đó, khi mà tên tóc chỉa nắm lấy cố áo Ren bằng bàn tay dơ bẩn của hắn, và vung tay còn lại toan đấm Ren.

Ba tên năm ba cao lớn lực lưỡng, khuôn mặt bặm trợn với những vết thẹo và hình xăm rải đầy trên lưng và hai cánh tay, nằm la liệt dưới mặt đất như ba tử thi bốc mùi trong phim kinh dị, bị hạ gục hoàn toàn bởi chỉ một đứa học sinh năm nhất. Lần đầu tiên, Sid biết thế nào gọi là sức mạnh thực sự. Một sức mạnh toàn diện nhất, dũng mãnh nhất, sức mạnh tuyệt đối. Cậu cảm thấy mình phải phục tùng Ren, giống như một con thú trong đàn luôn phục tùng con mạnh nhất.

Kể từ lần đó, Sid và Ren trở thành một băng nhóm với hai người, sau đó kết nạ thêm Travis Hayden – một kẻ bắt nạt bẩn tính, độc mồm nhưng mưu mẹo, cùng Gill Goman – một tên cao lớn (gần gấp đôi Ren), có vẻ ngu ngốc nhưng luôn bình tĩnh và có nắm đấm rất uy lực. Và cũng cùng lúc đó, Sid nhận ra Ren luôn nổi bật nhất trong cả nhóm, dù bất kì hoàn cảnh nào, trong lĩnh vực nào. Cậu ta luôn điềm đạm và cẩn thận, cũng như chưa bao giờ thay đổi biểu cảm, tỏ ra bực mình hay sợ hãi. Kể cả khi Sid lôi kéo Ren vào những cuộc ẩu đả không ngơi nghỉ, cậu ta vẫn không phản đối (dù chưa bao giờ nói đồng ý một lần nào, nhưng Ren luôn tham gia vào mọi việc). Sức mạnh của Ren Krawler là không gì sánh được, chưa kể đến việc cậu ta khá thông minh và sắc sảo. Ren chưa bao giờ nói về gia đình của mình, và Sid cũng chẳng hề hỏi đến vì thấy điều đó không thật sự cần thiết.

Ren Krawler là một bí ẩn, và Sid chấp nhận bí ẩn đó như một điều hiển nhiên.

Sid không biết phải dùng từ gì để diễn tả mối quan hệ của băng đảng Krawler (họ lấy tên băng đảng như vậy từ khi Sid tôn Ren lên làm thủ lĩnh). Họ cùng nhau trải qua rất nhiều điều, và Sid luôn là người thân cận nhất với Ren.

Vậy nên, kể cả trong tình trạng nguy ngập thế này, cậu vẫn có thể giữ vững lòng tin vào Ren và tức tốc đi tìm vị thủ lĩnh ngay khi vừa bước chân ra khỏi lớp học. Chiếc la bàn cổ lổ rẻ tiền được phát trong Trò chơi giúp Sid định vị được đúng hướng cần đi. Băng qua thêm một dãy rừng tầm nửa cây số nữa thì cậu ra được mũi Nam.

Ren đang ngồi trên một mỏm đá nhô cao gần rìa hòn đảo, dường như đang tận hưởng ngọn gió mát mẻ đượm vị mặn của biển cả thổi rì rào lướt qua mặt. Ánh trăng bạc càng khiến cậu ta thêm phần huyền bí và đáng sợ. Sid tức tốc chạy nhanh tới, nhưng rồi cậu khựng lại trước khi tiến được đến cạnh Ren. Có cái gì đó kì lạ xung quanh cậu ta, và thứ chất lỏng đen đặc nhớp nháp Sid vừa đạp phải dường như mang một mùi tanh nồng khó chịu. Sid nheo mắt, cố nhìn rõ hai khối nhô lên cạnh chỗ Ren ngồi – thứ mà cậu vừa tưởng là đá – và phát hiện đó là xác người.

Trong một khắc, Sid còn tưởng mình đang ngủ mơ, cho đến khi Ren chầm chậm quay sang phía cậu và nhẹ nhàng gọi.

- Sid.

Chất giọng cậu ta vẫn trầm đục và đều đều như thường lệ, tựa như nơi Ren đang ngồi là ghế trong trường học chứ không phải ở một hòn đảo hoang vắng mà Trò chơi giết người đẫm máu đang diễn ra. Sid trở nên thận trọng hơn trước viễn cảnh kinh dị trước mắt, nhưng vì người đang ở đó là Ren, cậu vẫn an tâm phần nào. Có thể là Travis và Gill – hai người bạn trong nhóm Krawler của Sid, giờ đang là hai cái xác nằm bất động giữa vũng máu – đã bị ai đó giết chết trước khi Ren đến, và cậu ta chỉ đơn thuần là ngồi đó canh giữ xác của đồng đội mình chờ tới khi Sid đến, để lập kế hoạch trả thù và sau đó là thoát khỏi đây.

- Đại ca… - Sid đáp lời và gượng cười. Cậu không quen lắm với việc nhìn thấy xác chết mà không phải là qua màn ảnh hay sách báo.

Ren không trả lời lại. Cậu vẫn ngồi nguyên vị trí, chỉ hơi xoay người để có thể nhìn thẳng vào khuôn mặt của Sid. Nước da tối màu khiến cậu ta như chìm vào trong bóng tối, nhưng ánh trăng làm đôi mắt vàng và mái tóc màu bạc như nổi bật lên, khoác lên người Ren một lớp áo choàng mang màu của bóng đêm kì bí và lạnh lùng, điểm lên đó vài hoạ tiết sáng bạc của mặt trăng tròn vạnh trên đỉnh đầu. Trông cậu ta thật nguy hiểm, Sid nghĩ vậy.

- Cái… N-Những… những cái xác này… là sao vậy? – Sid nhíu mày, vừa hỏi vừa thận trọng lựa chọn từng chữ để tránh không hỏi nhầm những điều không nên.

- Xác? – Ren hỏi lại, và rồi nhìn xuống bên dưới mỏm đá, nhìn vào những thứ nằm sóng soài giữa chất lỏng màu đen mà Sid dám chắc nếu có ánh sáng chiếu vào, cậu sẽ nhìn thấy một màu đỏ thẫm như thứ phẩm màu người ta dùng trong những bộ phim kinh dị về kẻ giết người, nhưng chân thật hơn. – Ý cậu là thứ này?

Sid nhìn theo Ren, nhưng không dám gật đầu.

- Travis và Gill… họ đã… tấn công tôi. Cố giết tôi. Vậy nên tôi nghĩ mình nên giết họ… uhm, để tự vệ. – Cái cách Ren ngắt quãng trong câu trả lời giúp Sid biết được cậu ta đang hồi tưởng lại những chuyện vừa xảy ra, trước khi kịp xoá sạch mọi thứ về hai kẻ đã chết ra khỏi bộ não của mình.

Nhưng, Travis và Gill, tấn công Ren – thủ lĩnh của họ? Chuyện ấy gần như là không thể, kể cả khi hai người họ có xấu tính hay ngu ngốc, thì họ vẫn là đồng đội của cậu, chưa kể cả hai đều rất biết ơn và thề trung thành với Ren và băng đảng Krawler. Ít nhất thì Ren cũng đã giúp cả hai thoát khỏi nhiều vụ rắc rối mà họ vướng vào, thậm chí đứng sau hậu thuẫn cho Travis trong công cuộc bắt nạt thằng nhóc tiểu học tên Christopher (dù chỉ là gián tiếp vì cậu ta không còn gì khác để làm) và cứu họ thoát khỏi sự truy bắt của đội trị an khu phố rất nhiều lần.

Sid nuốt nước bọt, cả người bắt đầu run lên nhè nhẹ và cậu cảm thấy mồ hôi mình đang rịn ra đầy trán dù gió biển lạnh ngắt vẫn cứ thổi tung khắp xung quanh. Ồ, phải rồi, có thể là do cả hai không chịu đựng được áp lực từ cuộc săn người này và phát điên, để rồi thay vì tập trung đến mũi phía Nam để bàn kế hoạch, thì họ lại tấn công Ren. Bình tĩnh lại nào Sid Arkale, chuyện đó có thể lắm chứ.

- Đại-đại ca…. Đại ca hãy tin em, em không bao giờ có ý định giết hay phản bội đại ca đâu. E-E-Em chỉ… à ờ… hơi sốc một chút khi Travis Hayden và Gill Goman lại cố giết đại ca thôi… E-Em sẽ… sẽ… giúp đỡ đại ca, chúng ta sẽ tấn công vào trường lại, đúng chứ, dù cho bây giờ nó đã thành khu vực cấm… và … ờ… hay là tẩu thoát? Em sẽ đi kiếm một con thuyền, bọn lính chắc chắn phải có ít nhất một chiếc…

Sid lắp bắp, gần như tự nói với chính mình hơn là với Ren dù giọng cậu vẫn đủ lớn để chàng trai ngồi trên kia có thể nghe rõ.

Ren đột ngột ngồi dậy và nhảy khỏi mỏm đá. Mũi giày cậu ta đáp xuống đất nhẹ nhàng, ngay trên vũng máu nhưng chỉ làm nó toé lên một chút. Ren dường như không quan tâm đến việc đôi giày của mình vừa bị vấy bẩn. Cậu ta di ánh nhìn của mình từ hai cái xác lên khuôn mặt Sid, không mỉm cười cũng không đe doạ, chỉ đơn giản là bình thản, hoặc hơn thế, là vô cảm.

- Đ-Đại ca… - Sid bất giác thụt lùi lại khi Ren bước tới.

- Tôi đã… uhm… cậu biết đấy, giết người. – Ren nhìn xuống tay mình. Người ta nhìn vào sẽ có cảm giác như cậu đang tiếc nuối, hối hận ăn năn hay đại loại vậy, nhưng không, Ren chẳng cảm thấy gì cả. Chính xác từng từ, “chẳng cảm thấy gì cả”. – Tôi nghĩ mình thì thế nào cũng được, có lẽ vậy.

Một linh cảm không lành nổi lên trong lồng ngực Sid, có lẽ từ trước đến nay cậu đã bỏ qua một điều gì đó rất quan trọng. Dường như cậu đã nhầm tưởng điều gì đó, giống như Travis và Gill. Nhưng Sid không còn thời gian để suy nghĩ nữa. Khi Ren tiến đến gần cậu thêm chút nữa, thì Sid giật mình nhận ra ngón trỏ của cậu đã đặt lên cò súng từ lúc nào. Cậu bỗng muốn quẳng cây súng xuống đất, nhưng những ngón tay của cậu càng lúc càng nắm chặt phần tay cầm hơn và ngón trỏ thì đang từ từ siết lại. Trong một lúc, Ren bỗng khựng lại và quan sát Sid, hơi nghiêng đầu như đang suy nghĩ, và rồi lại tiến đến gần người bạn của mình.

Sid chợt nhớ ra điều gì đó mà cậu dường như đã quên từ lâu lắm rồi, rằng Ren Krawler là một bí ẩn, và cậu đã chấp nhận nó mà chưa từng thắc mắc một lần.

Ngay từ đầu Ren đã chưa bao giờ đồng ý với những gì Sid làm. Cậu ta không phản đối và tham gia cùng cậu, nhưng nguyên do thật sự chẳng phải vì cậu ta và Sid là hai người đồng đội thân thiết hay là vị thủ lĩnh uy quyền và cố vấn trung thành của ngài như những gì Sid vẫn lầm tưởng. Cậu ta từ đầu đã chỉ tham gia vì không có việc gì khác để làm, tham gia để giết thời gian, và để… học hỏi chăng? Học hỏi điều gì đó mà Sid nghĩ rằng cậu sẽ không bao giờ biết được. Và, Ren chưa bao giờ cười. Đó là một tiểu tiết, nhưng Sid lại đột nhiên cho rằng nó rất quan trọng, vì cả một tên ngốc mặt lạnh tanh như Gill Goman vẫn có lúc bật cười. Nhưng Ren thì không. Từ lần đầu tiên Sid gặp Ren, cậu chưa bao giờ thấy khoé môi người con trai ấy nhếch cười một lần nào.

- Đại ca, xin hãy cho em theo anh! Đại ca! Chúng ta sẽ cùng chiến thắng Trò chơi, giết hết bọn ngu ngốc yếu ớt kia và thoát khỏi cái Chương trình chó má này! Đ-Đại ca… xin anh, đại ca!

Sid gần như quỳ xuống, nhưng chút lòng tự trọng còn sót lại giữ cho hai chân cậu đứng vững.

Ren nhìn Sid một hồi lâu.

- Phải nhỉ…? Tôi biết rồi.

Cậu ta đáp lại, chậm rãi, từ tốn. Ren nâng khẩu tiểu liên trên tay lên trước mặt, không hẳn là săm soi nó, chỉ là đưa lên thôi. Chiếc áo khoác đặt hờ trên vai rơi xuống đất sau một cái nghiêng người rất nhẹ của Ren, thấm ướt máu đỏ và như chìm hẳn vào trong bóng đêm.

Sid thở phào nhẹ nhõm khi thấy Ren xoay người và hạ khẩu súng xuống. Cuối cùng thì đó vẫn là thủ lĩnh của cậu, giả thuyết về hai người kia đã đúng, họ thật sự nổi điên và đòi giết Ren. Hậu quả như vậy là do họ tự gánh lấy thôi, cậu không cần phải bận tâm gì cả. Cậu sẽ tìm những đồng đội mới sau khi rời khỏi đây, và tiếp tục sa đà vào những cuộc chiến không hồi kết trên đường phố, để hào quang toả ra từ sức mạnh khổng lồ của Ren toả mờ hai mắt và chìm ngập trong niềm khoái cảm của những trận ẩu đả. Chỉ cần thủ lĩnh của cậu ở đây, với sức mạnh và mưu lược của cậu ta, Sid sẽ được an toàn.

Sid mừng rỡ toan nhét khẩu Walther PPK vào lại túi đồ, và…

- A, đùa đấy.

Đoàng.

Sid cảm thấy có gì đó nhói nhói nơi giữa trán khi Ren bất thình lình quay lại và cánh tay cầm súng của cậu ta vung lên. Một dòng nước ấm nóng chảy từ trán dọc xuống mũi cậu, thấm qua khe môi và đượm vào lưỡi một thứ vị tanh tanh. Hình ảnh trước mắt cậu nhoè dần, và bắt đầu nhảy loạn xạ khi vết thương ngay giữa trán Sid càng lúc càng đau đớn dữ dội. Viên đạn kim loại cắm sâu vào giữa đầu, xuyên qua lớp vỏ cứng của hộp sọ và đào sâu vào trong não.

Sid ngã phịch xuống nền đất đầy máu và bụi cát bẩn thỉu. Ren không hề có chút phản ứng gì, không cười, không vui, càng không đau buồn. Cậu ngửa đầu nhìn lên mặt trăng tròn lơ lửng trên bầu trời đêm đen kịt, nhẹ nhàng hít thở không khí nồng mùi muối biển mặn chát, cảm nhận làn gió vờn quanh da thịt và thổi những sợi tóc bạc rung rinh khe khẽ. Sắc vàng đồng trong đáy mắt in hằn cái nhìn lên nền trời cao vợi, dường như thu hết mọi thứ vào tầm mắt. Nhìn mãi, nhưng vẫn không thể hiện chút cảm xúc nào.

- Vĩnh biệt, Sid.

Lại một tiếng “đoàng” gãy gọn khác vang lên, tàn nhẫn và khô khốc. Ren nhìn vào cái xác vừa nãy còn nói chuyện với mình. Mái tóc vàng của cậu ta dính bết máu và đôi mắt màu xanh lục trợn trừng trong nỗi hoang mang tột độ. Ren cứ đứng đó nhìn chằm chằm vào thi thể của Sid Arkale một hồi lâu, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cậu ta và gỡ lấy khẩu súng. Đoạn, Ren nhặt lấy chiếc áo khoác rơi trên nền đất của mình, cẩn thận trùm nó lên đầu cái xác như một nghi thức tang lễ. Cậu không nghĩ gì cả, cũng chẳng cảm thấy gì cả, chỉ làm thế vì cậu thấy muốn thế. Ren không rõ tại sao. Cậu ngừng lại trong khoảng vài giây, rồi chậm rãi thu dọn mấy cái túi của mình, đặt khẩu Walther và mấy hộp đạn lấy được từ Sid vào đó, kèm theo vài hộp thức ăn dự trữ.

Rất từ tốn, không hề vội vã, Ren cẩn trọng làm xong mọi việc và bỏ đi, để lại sau lưng viễn cảnh huy hoàng hiện lên dưới ánh trăng mờ ảo, nhập nhoạng giữa những chiếc bóng đổ nát hằn xuống nền đất của những mỏm đá hình thù kì dị, giống như một bức tranh với mảng sáng tối không được phân rõ ràng. Không tội lỗi, không thù hằn, không tiếc nuối, không một chút cảm xúc nào được lưu lại phía sau. Ren Krawler vẫn cứ điềm nhiên như thế mà đi khỏi mũi phía Nam của hòn đảo như rời khỏi phòng học sau khi hoàn tất công việc của mình.



Người chết:
+ Nam sinh #No.11: Gill Goman
+ Nam sinh #No.37: Sid Arkale
+ Nam sinh #No.41: Travis Hayden
Còn lại 36 học sinh


-----------------

Không hiểu sao bây giờ mình chẳng thể lấy lại cái cách viết điên điên ngày xưa Ọ A Ọ


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Sun Dec 29, 2013 5:41 pm#36
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3256
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

A chị Kem ra chap rồi .Hura !!! *sau khi đọc xong* cái đầu tiên là chap dài đọc no mắt luôn .Ren lạnh lùng nhỉ ,giết cả đồng bọn của mình nữa .Mà em thấy văn phong chị vẫn hay mà đâu có mất cái gì đâu chị ?? Mong chap mới của chị nha dù biết tháng sau mới ra TT_TT


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Fri Dec 26, 2014 7:00 am#37

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 11009
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Vì mình không muốn quá bám theo cốt truyện của BR, nên bây giờ đang chật vật vì không biết viết cái gì ah :'(

Xin lỗi nếu tâm lý nhân vật diễn biến có chiều hướng phi logic :'(

---------------


Chương 07:


Thay vì đi theo cửa chính của trường học để tiến vào rừng, Runo quyết định chạy dọc theo một dãy hành lang khá khuất và vòng ra sân sau. Dựa trên tấm bản đồ cô nhận được từ Hal-G, đằng sau trường học có một lối dẫn ra vùng núi đá phía Tây hòn đảo, từ đó cô có thể men theo lối đi giữa dòng kênh đổ vào từ biển và khu rừng rậm rạp bao phủ gần ba phần tư hòn đảo để tiến vào khu nhà ở. Lượng thức ăn cô mang theo không đủ để ăn trong hai ngày, thậm chí nếu Runo tiết kiệm bằng cách chỉ ăn mỗi bữa sáng, cô cũng chỉ có thể kéo dài đến năm ngày trước khi lượng bánh trái cô mang theo chỉ nhằm phục vụ cho chuyến dã ngoại cạn kiệt. Việc di tản người dân trên một khu vực nào đó để chuẩn bị cho Battle Royale thường rất bất ngờ và không có kế hoạch cụ thể, nên khả năng rất lớn là ở đó vẫn còn đồ ăn bị bỏ lại. Nếu may mắn, Runo có thể tìm được vài món vẫn còn hạn sử dụng.

Trên đảo chỉ có hai khu dân cư, việc cô phải đụng độ ít nhất một người trong lớp khi đến nơi là điều không thể tránh khỏi, thế nên chọn lựa một hướng đi khôn ngoan và an toàn là điều cần thiết. Hơn nữa, Runo phải đi tìm Alice trước đã. Vì Alice rời đi theo lối chính – Runo có thể quan sát từ phía cửa sổ - nên hai người hiện tại vẫn chưa thể gặp nhau, mặc dù trước khi Alice đi mất, Runo đã ra hiệu cho Alice tìm một vị trí an toàn và tránh đi với những người không đáng tin cậy, nhưng cô vẫn chưa thể an tâm được.

Alice không có khả năng chiến đấu, và lòng tốt của cô gái tóc cam có thể biến cô trở thành mục tiêu của kẻ khác bất cứ lúc nào.

Khi nhận ra bản thân đã rời khỏi địa phận trường học, Runo bắt đầu giảm tốc độ và lẩn vào các bụi cây rậm rạp mọc hai bên đường, cẩn thận quan sát xung quanh và di chuyển thật nhẹ nhàng. Với tốc độ di chuyển thế này, cô sẽ mất khoảng nửa tiếng để đến được mũi phía Tây. Địa hình nơi đó chủ yếu là núi đá và một vài hang động nhỏ, từ đấy có thể đi thẳng ra biển hoặc rẽ vào rừng. Vũ khí của Runo là một con dao cầm tay dài khoảng một gang tay, rất nguy hiểm nếu như cô đụng độ một người dùng súng, đặc biệt ở những nơi địa hình thông thoáng và bằng phẳng. Đấy là tại sao thay vì đi theo Alice ngay khi rời khỏi phòng học, Runo lại chọn cách tìm cô ấy sau. Hơn nữa, sự xuất hiện của Dan và Baron ở hành lang dẫn ra cổng chính đem đến cho Runo cảm giác không an toàn, mặc dù Dan không phải kiểu sẽ giết bất cứ ai cậu ta gặp. Dan Kuso có riêng cho mình một tín ngưỡng, Runo không thể hiểu hết được. Ít ra thì cậu ta sẽ không tấn công Alice, linh cảm của Runo mách bảo cô như thế.

Từ cổng chính có hai lối rẽ, một dẫn đến mũi phía Nam và hướng còn lại đi qua một con đường mòn trong rừng dẫn đến khu dân cư - chắc chắn Alice sẽ đi theo lối này. Mũi Nam không có rừng cây và địa hình khá thoáng đãng, về cơ bản không có chỗ trú an toàn, Alice hẳn sẽ không ngu ngốc mà chọn đi theo đường đó.

Trong thâm tâm Runo vô cùng mong mỏi Alice đã tìm thấy một ai đó đáng tin để đi cùng cô ấy. Mặc dù lớp học của họ không toát ra được cái gọi là tinh thần đoàn kết cho lắm, nhưng chí ít ra vẫn có những học sinh có thể để người khác dựa dẫm vào mình mà sẽ không quay lại bán đứng họ. Marucho, hay Fabia, hay Masquerade (có thể anh ta rất khó hiểu và kì quái, nhưng anh ta vẫn là anh trai Alice). Hay Shun Kazami. Runo không quá trông mong vào lựa chọn cuối cùng, kể cả khi đó là lựa chọn tốt nhất cả về mặt thể chất lẫn tinh thần cho Alice.

Kể từ lúc Runo rời khỏi trường học đến giờ đã được khoảng hai mươi phút, thời gian có lẽ đã vào tầm gần hai giờ ba mươi sáng. Bầu trời đen kịt không một ánh sao khiến không gian trở nên tĩnh mịch rợn người, tiếng lá cây cọ vào nhau kêu xào xạc hoà với tiếng gió rít qua những khe đá đem đến một bầu không khí ma quái. Runo từ chốí đem tình trạng hiện tại của cô so sánh với một bộ phim kinh dị, vì sự thật là cô đang ở trong một bộ phim kinh dị rồi, một bộ phim được dàn dựng công phu tới từng chi tiết, nhưng hoàn toàn không kịch bản. Cốt truyện duy nhất là giết nhau cho đến khi chỉ còn một người sống.

Nguyên do vì sao Chính phủ lại tạo nên Chương trình này, trước đây Runo chưa bao giờ muốn biết. Giới quan chức luôn lấy lí do để phục vụ cho mục tiêu phát triển khả năng chiến đấu của quân đội thông qua nghiên cứu các hành động và trạng thái tinh thần của con người khi bị đặt vào một tình huống bất khả kháng, nói cách khác, là cái chết. Có rất nhiều tranh cãi xoay quanh vấn đề này, nhưng sau khi tốn hơn hàng nghìn văn bản từ giấy viết đến máy tính, mọi người cuối cùng cũng mệt mỏi với vấn đề này khi Chính phủ không chịu huỷ bỏ Chương trình và bắt đầu làm quen với nó. Bọn giàu có có con cái theo học ở các trường nước ngoài đặc biệt thích thú với Battle Royale, và hằng năm đều đổ hàng tỉ đồng vào xây dựng nó.

Một bọn khát máu và trò chơi man rợn của chúng. Runo cảm thấy tởm lợm đến phát nôn bất cứ khi nào cô nhớ lại những bản tin trên tivi và mạng internet về các Chương trình diễn ra những năm trước. Nhưng dù có kinh tởm nó đến thế nào đi nữa, cô vẫn không có lựa chọn nào khác ngoài “hợp tác” và đấu tranh để sinh tồn.

Một hình thức đấu tranh đúng nghĩa, giết hoặc bị giết. Cho dù bạn có trở thành đồng đội với ai đi nữa, sau cùng bạn và người đó vẫn phải chĩa súng về phía nhau. Runo sợ cái cảnh cô và Alice phải trở thành kẻ thù. Runo không cho phép mình tỏ ra yếu đuối, và cô cũng không phải dạng con gái yếu đuối, nhưng cái viễn cảnh tàn khốc đó vẫn khiến cô chực muốn bật khóc.

Tiếng nước chảy róc rách và mùi biển thoảng qua trong không khí báo hiệu cô đã gần đến được mũi Tây hòn đảo. Runo hít một hơi thật sâu, nhẹ chớp mắt ngăn dòng lệ trào ra khỏi khoé mi, dễ dàng như thể cô đã cố ép mình không được khóc rất nhiều lần trước đây rồi. Bước chân trở nên thận trọng hơn nữa khi cô di chuyển sát những thân cây to lớn ở rìa khu rừng. Bóng tối khiến các giác quan của cô căng như dây đàn. Từ đây nếu đi dọc theo dòng kênh, cô sẽ gặp một vùng đất trống trước khi đến được khu nhà ở. Vì từ trường học chỉ có hai hướng thuận lợi để di chuyển, đặc biệt với những học sinh trung học như họ, nên khả năng lớn hiện tại ở bãi đất ấy đang có người.

Runo chỉnh lại chiếc ba lô quân dụng đeo bên hông mình, khoá kéo hơi hé mở để lộ một chút phần cán dao trong tầm nhìn của cô và khuất so với người khác (trừ khi người đó đứng sát bên cô) để Runo có thể nhanh chóng rút vũ khí phản công trong trường hợp cần thiết.

Không khí lạnh từ gió biển thấm vào da thịt đem đến cảm giác lạnh buốt chạy khắp cơ thể. Qua những rặng cây mọc san sát, cô có thể thoáng nhìn thấy cảnh biển ngập trong một vùng tối với chút ánh sáng lờ mờ nửa có nửa không từ nền trời cao. Sự mơ hồ và không thực của khung cảnh ấy khiến Runo cảm thấy có chút quen thuộc, một sự pha trộn giữa cái cô đơn lạnh lẽo, và một chút bình yên.

Nụ cười nhàn nhạt lướt qua trên khoé môi để rồi vụt tắt như chưa hề tồn tại, cô gái tóc xanh nắm chặt dây đeo của hai chiếc ba lô và chầm chậm lần theo lối dòng kênh mà tiến vào trong rừng. Những tán lá phủ một màu đen đung đưa mình trong cơn gió mạnh đến từ biển cả, dang những cánh tay dài gân guốc phủ kín đường đi, nuốt chửng hình bóng nhỏ bé của cô vào màn đêm yên tĩnh và cô độc.

.
.

Không phù hợp lắm khi dùng từ “đất trống” để nói về những khu vực như thế này, vì cơ bản ở đây vẫn có nhà cửa, dù chỉ thưa thớt vài ba căn nhà và được dựng nên tại đây thay vì khu dân cư bởi lí do công việc của chủ nhà, cũng có khi vì ngưởi chủ không thích những chốn đông người.

Runo đứng nép bên một thân cây lớn và lén lút quan sát cảnh tượng đang diễn ra trước khoảng sân vắng lặng giờ đang bị náo động của một ngôi nhà cũ kĩ nằm giữa khu rừng, cách biển khoảng một trăm mét hơn. Tiếng súng và tiếng quát tháo vang dội khiến người ta nhanh chóng liên tưởng đến một cuộc ẩu đả gay gắt.

Annie Edwards là một cô gái xinh đẹp và nóng bỏng nằm trong top những người có nhiều fan hâm mộ nhất trường, song song với Vanessa Depass – bạn thân của cô ta. Ngạo mạn, đó là từ đúng nhất có thể dùng để nói về cô ta. Một cô gái ngạo mạn, theo cả hai chiều hướng tốt lẫn xấu. Annie thuộc kiểu người không bao giờ làm theo lời người khác, và tuyệt đối sẽ không để bản thân đụng tay vào mấy việc dơ bẩn như hút chích, nghiện ngập, đàn đúm với đám trẻ đường phố hư hỏng, nhưng mặt trái của cái thói ngạo mạn đó là cô ta chẳng hề xem ai ra gì. Trong suy nghĩ của Annie, người duy nhất có thể sánh vai với cô ta chỉ có Vanessa, và cô bạn kia cũng kiêu ngạo chẳng kém gì cô. Thật ra thì cả hai người họ cũng có những thần tượng của mình, nhưng đó không phải là vấn đề cần nói đến ở đây.

Cái sự thật nữ hoàng của trung học Arakawa đang điên cuồng quát tháo những lời tục tĩu và chĩa súng về phía ngôi nhà gỗ đầy bụi bặm với những mảng rêu xanh đóng đầy trên vách hiện giờ hẳn sẽ giáng một cú sốc nặng nề vào các fan của cô ta ở trường. Runo có thể thấy khuôn mặt quyến rũ của cô ta méo mó một cách kì dị, bờ môi hồng mịn cong cớn lên liên tục phun ra những lời độc địa, đôi mắt sắc sảo giờ ngập trong sự hoang dại, hai gò má đỏ gay và mái tóc xoăn màu tím nhạt càng thêm rối bù. Tự Runo cảm thấy mỉa mai thay cho cô ta. Cái suy nghĩ mình sẽ chết hẳn đã dìm cô ta trong cơn điên loạn và cái bản năng sinh tồn đã cắn nát cái lí trí thường khi của cô ta rồi.

Runo không biết người đang trốn trong ngôi nhà kia là ai, nhưng cô nghĩ tốt nhất nên lánh khỏi chỗ này. Chuyện giữa họ không liên quan đến cô. Runo phải lo cho sự an toàn của bản thân mình trước đã, cô còn phải đi tìm Alice. Runo không phải người tốt, chính cô cũng thừa nhận thế. Cô không phải kiểu thấy người ta gặp nguy hiểm thì sẽ nhảy ngay vào giúp đỡ như Fabia Sheen. Hay Alice.

Alice.

Cô gái đó chắc chắn sẽ giúp người ta mà không ngần ngại dẫu cho bản thân chẳng có một chút kinh nghiệm đánh đấm nào cả. Bao nhiêu lần Runo lên tiếng về chuyện đó, cáu kỉnh bảo Alice đừng có xen vào chuyện người khác nữa, con người sống không phải nên lo cho chính mình trước tiên sao, thì đủ ngần ấy lần Alice vẫn hành động y nguyên như cũ, vẫn thấy người ta gặp nạn là giúp đỡ, kể cả có làm mình tổn thương. Ngốc nghếch.

Nhưng mà, cái sự ngây thơ và tốt bụng đến quá mức ấy, mỗi khi đứng đối diện với nó, Runo không khỏi thấy bản thân mình thật quá thấp hèn. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ chọn cách sống cho người khác, cũng như không bao giờ có ý định thế, dù trước đây, bây giờ, hay sau này đi nữa.

Bàn tay nhỏ nhắn bấu chặt vào thân cây đến đỏ ửng, gần như toé máu. Runo lầm bầm chửi thề, xoay người toan bỏ đi, nhưng một tiếng thét lớn và tiếng cười hả hê vang lên sau đó khiến cô khựng lại.

Annie kéo cò thêm phát nữa, viên đạn bay vào bên trong căn nhà qua khung cửa sổ toang hoác và cắm vào nền đất.

- Yanagi, bị thương rồi chứ gì? Nếu mày không chui ra ngay bây giờ thì tao sẽ vào đấy, con khốn!

Yanagi? Mui Yanagi? Runo bỗng chốc nhớ về cô bạn có mái tóc vàng nhạt xoăn nhẹ xoã dài đến eo với một lọn bím tóc nhỏ thả xuống bên tai trái, đôi mắt xanh da trời hơi thẫm lại, vóc người nhỏ nhắn run rẩy ôm ghì lấy chiếc ba lô quân dụng, nét sợ hãi trùm lấy khuôn mặt ngây ngô đáng yêu và bước ra khỏi phòng học trong tiếng quát tháo của đám binh sĩ. Cô ấy không hề nổi bật trong lớp, nhưng không đến mức không có bạn bè. Cô ấy không quá tệ ở khả năng vận động, nhưng sự hiền lành và yếu đuối của cô khiến Mui không nỡ giết dù là một con kiến.

Làm thế nào mà một cô gái yếu ớt như vậy lại dính vào một cuộc ẩu đả với Annie Edwards cơ chứ? Nhưng cơn tò mò nhanh chóng bị lí trí dằn lại, Runo hít một hơi thật sâu, bình tĩnh đứng lựa lưng vào thân cây cổ thụ, chắc chắn mình không bị nhìn thấy. Những dòng suy nghĩ liên hồi kéo nhau chạy ngang qua tâm trí cô.

Cô phải làm gì, bỏ mặc cô ta, hay giúp đỡ? Nhưng cô có thể giúp đỡ thế nào, khi trong tay cô chỉ là một con dao và Annie thì đang cầm một khẩu súng? Cô thậm chí còn không biết Mui Yanagi đang cầm gì trong tay. Nếu cô chạy ra và bị bắn chết, thì Alice sẽ thế nào? Còn nếu Alice biết được bạn mình bỏ mặc một cô gái yếu ớt không có chút khả năng chống cự bị người ta giết chết mà chẳng mảy may quay lại giúp đỡ, Alice sẽ cảm thấy thế nào? Kinh tởm, thất vọng, xấu hổ?

Alice Gehabich là điều quan trọng nhất của Runo, cô không muốn nhìn thấy bạn mình đau khổ dù chỉ một chút. Cô căm hận cái Chính phủ thối nát và tàn bạo này đã đẩy họ vào một trò chơi sinh tồn đáng tởm, và hơn hết, cô hận cái sự yếu đuối của chính mình. Cô chưa hề đưa tay mình cho ai nắm lấy. Vì sợ hãi. Sẽ thế nào nếu bên dưới ống tay áo của cánh tay đang chới với đưa ra cầu vọng sự cứu giúp ấy có giấu một con dao? Cô sợ cảm giác mình trở thành người bị hại, sợ bị phản bội, sợ bị tổn thương.

Runo chưa từng nói cho ai những điều đó. Nhưng Alice biết tất cả. Alice không nói gì, cũng không có thái độ nào, nhưng Runo biết Alice luôn buồn về điều đó.

Không ai được phép khiến cô gái tóc cam dịu dàng vô cùng ấy tổn thương, dù đó là Shun Kazami hay chính Runo đi chăng nữa.

“Nếu mình có thể lợi dụng lúc Edwards hết đạn—“ Luồng suy nghĩ vừa vặn hiện lên trong đầu cô làm Runo giật mình. “Chết tiệt, mình đang nghĩ cái quái gì vậy chứ?! Mình phải đi tìm Alice…”

Nụ cười vui vẻ nở rộ trên khuôn mặt lấm lem của Alice khi cô ôm một con chó nhỏ ướt sũng và run rẩy trong vòng tay thật dịu dàng hiện ra nửa hư nửa thực.

Runo hít một hơi, bất chợt muốn bật cười.

“Trước tiên phải tiếp cận Yanagi đã.”

--o0o--

Để đến được khu dân cư từ cổng chính trường học bắt buộc phải băng qua một khoảng rừng rộng, ước tính mất khoảng nửa ngày. Nếu họ có thể di chuyển một cách nhanh chóng mà không phải thận trọng quan sát xung quanh thì thời gian cần thiết có lẽ sẽ được rút ngắn lại, nhưng vì lối đi chính là lựa chọn chủ yếu của các học sinh, xác suất đụng độ những kẻ khác sẽ cao hơn nhiều. Nếu họ lơ là dù chỉ một chút, rất có thể họ sẽ phải từ giã cuộc chơi với cái cơ thể lỗ chỗ vết đạn hoặc chằng chịt những vết chém loạn xạ.

Vậy nên, mặc dù có Shun Kazami - một trong những kiện tướng thể thảo của trung học Arakawa, người mà mặc dù không tham gia bất cứ băng đảng nào nhưng vẫn có thể khiến tụi đầu gấu e dè - bên cạnh, Alice vẫn cảm thấy sự lo lắng và sợ hãi mỗi lúc một đong đầy hơn trong lồng ngực cô. Cơ thể vốn không quen vận động mạnh ở những nơi địa hình hiểm trở thế này khiến Alice nhanh chóng thấm mệt và hô hấp trở nên khó khăn hơn, nhưng thay vì than vãn, cô vẫn cố gắng giữ im lặng và ép buộc bản thân mình phải bước đi. Alice không muốn trở thành gánh nặng cho Shun, và cô cũng không muốn chết.

Bầu trời lúc ba giờ sáng trên một hòn đảo nằm đâu đó giữa biển có vẻ sáng sủa hơn trong thành phố, nhưng thứ ánh sáng lờ mờ đó chỉ có thể giúp cô nhìn rõ đường đi hơn một chút. Alice cố căng mắt để nhìn và lắng tai để nghe ngóng xung quanh, bước đi chầm chậm trong khi dùng chân dò dẫm bên dưới để tránh sỏi đá và rễ cây, có khi là những mảnh sắt vụn hay thuỷ tinh nữa.

Shun khẽ ngoái đầu lại nhìn cô gái đằng sau mình. Dưới cái vùng sáng nhàn nhạt không rõ nét đó, Alice bỗng chốc trở nên thật yếu ớt và vô lực, tưởng như chỉ cần chạm nhẹ một cái cũng đủ để làm cô ấy vỡ nát ra vậy. Cậu không rõ suy nghĩ ấy làm mình cảm thấy thế nào. Shun biết Alice không phải một cô gái yếu đuối, dù không thể nói là mạnh mẽ, nhưng Shun nghĩ, cô ấy có một bản năng sinh tồn rất mãnh liệt, chỉ là nó chưa bộc lộ hết. Khi nãy, thậm chí nếu cậu không xuất hiện, Alice có lẽ vẫn tìm ra được cách trốn thoát.

Shun thì không thể tưởng tượng được đến cảnh Alice Gehabich nổ súng giết người, nên cậu cho rằng cô ấy sẽ tìm cách thương lượng trong khi vạch ra đường bỏ chạy, và dựa vào một chút may mắn của bản thân. Những suy diễn ấy khiến cậu cảm thấy có chút tò mò, nhưng cậu không phải loại người sẽ đẩy một cô gái vào nguy hiểm chỉ để thoả mãn chút tò mò rất nhỏ ấy trong lòng mình đâu.

Trong phút chốc, cậu nhớ lại khoảnh khắc trên sân thượng trường học khi Alice khoanh tay đặt trên lan can, mắt nâu lơ đãng hướng về chốn xa xăm nào đó giữa bầu trời ngập một màu trắng ngần, và nụ cười rất khẽ nở trên khoé môi mềm như thể bước ra từ trong cổ tích. Cậu trước đây chưa từng nghĩ về những ấn tượng của mình với cô, cậu chưa từng thắc mắc trong lòng cậu cô gái ấy có vị trí như thế nào, nhưng cậu lại không thể quên được hình ảnh ấy, như thể có ai đó đã khắc sâu nó trong tâm trí cậu như khắc những dòng chữ lên tảng đá một cách tỉ mẩn và đẹp đẽ.

Một tiếng kêu khe khẽ vang lên, Alice vấp chân vào một hòn đá nhỏ trơn nhẵn và trượt ngã, hai tay loạng choạng đưa ra giữa không trung. Một bàn tay lớn hơn, mạnh mẽ hơn, và lạnh lẽo hơn vươn ra nắm lấy tay cô trước khi cả người Alice rơi hẳn xuống đất. Shun kéo mạnh cô khiến Alice ngã dúi vào lòng cậu.

- Cẩn thận đấy.

Alice chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt sắc lạnh màu hổ phách như ánh lên thứ ánh sáng quỷ dị phản chiếu từ nền trời cao và rộng, môi mấp máy tiếng cảm ơn chưa dứt lời, thì đã thấy cả cơ thể bị lôi mạnh sang một bên khi Shun ôm lấy eo cô và nhảy phóc sang vệ đường, nép mình phía sau những bụi rậm cạnh một gốc cây sần sùi. Giữa khoảng không vắng lặng như tờ, Alice nghe tiếng sột soạt vang lên từ nơi nào đó không rõ, báo hiệu có người đi tới, dường như là từ phía ngược lại hướng hai người đang đi. Shun một tay giữ chặt lấy miệng Alice ngăn không cho cô phát ra tiếng động, một tay chống xuống nền đất, hơi nghiêng người ra ngoài quan sát tình hình.

Shun không thể nhìn rõ khuôn mặt của người đang hộc tốc chạy đến, dừng lại cách nơi hai người đang ngồi một khoảng tầm năm mét rồi bất chợt rẽ sang một lối khác đi vào rừng. Dựa trên đồng phục thì đó có vẻ là một cậu con trai vóc người có vẻ khá yếu ớt. Liền ngay sau đó lại có thêm một tiếng chân khác, lần này khẽ khàng và nhẹ nhàng hơn dẫu cho người đang tiến đến đó dường như đang chạy. Shun lờ mờ nhìn thấy cái kiểu tóc dựng ngược quái dị mà trong trí nhớ của cậu tượng trưng đặc biệt cho chỉ hai người.

Dẫu Shun không rõ là ai vì khoảng cách không đủ gần để cậu phán đoán chính xác hơn, nhưng tốt nhất vẫn là giữ yên lặng. Vì cho dù đó là ai trong hai người mà cậu nghĩ đến, thì cũng không phải là một đối thủ dễ xơi.

Khoảng mười giây sau đó, người kia cũng rẽ vào lối cậu trai vừa nãy chạy đi, nhanh chóng mất hút vào rừng. Shun vẫn còn dõi theo một hồi lâu mới buông một tiếng thở rất khẽ.

- Xin lỗi vì đã làm cô sợ.

- K-Không… không sao…

Sự kì lạ trong giọng nói của cô không phải đến từ việc bị hoảng hốt, mà đơn thuần là do Alice nhận ra tình trạng của chính mình hiện tại. Cô ngồi giữa hai chân Shun, tựa người vào lòng cậu, thậm chí có thể nghe được nhịp đập trong lồng ngực cậu trai tóc đen và cảm nhận rõ cái lạnh lẽo hoà cùng thân nhiệt ấm áp nơi cậu ta. Cô thấy hai gò má mình đỏ ửng lên màu quả chín, cảm giác bối rối và ngượng ngùng khiến cô không biết phải làm thế nào, trong khi Shun vẫn cứ chằm chằm nhìn cô với một vẻ gì đó như là khó hiểu. Cậu có đoán được những gì cô đang nghĩ trong đầu không, Alice không biết, chỉ thấy sau đó đôi bàn tay lạnh ngắt mà rắn rỏi vô cùng ấy nhẹ nhàng nâng cô đứng thẳng dậy. Ánh mắt cậu không có chút gì ngượng ngập, cũng không có chút gì dịu dàng hay yêu thương.

- Cảm ơn… - Alice lí nhí nói, mặt cúi gằm. Cô không thể nói cô cảm thấy hạnh phúc, nhưng cũng không phủ nhận.

Trong tình thế đứng giữa sự sống và cái chết, có phải, tình yêu là cái gì đó quá xa xỉ không?

Họ không cần yêu thương.

Họ cần sống.

Có phải không?


---------------

Xin lỗi vì tên nhân vật, Ann-chan ah =)))) Nhưng trong Bakugan gốc nó đã vậy rồi =))))))


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Tue Dec 30, 2014 3:57 pm#38

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2436
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Uwa~~~~ Kem đăng chương mới. Chờ dài cổ, chờ mòn mỏi, chờ muốn mọc rêu ra rồi này >///////<

Nhận xét về 2 chương gần đây, đó là dài và đọc thật là đã quá đi \(>w<)/

Đúng thật là 2 chương này không có hơi hướm điên khùng như những chương trước, nhưng nó nguy hiểm, đẹp, bình lặng và tuy là không thể diễn tả được nhưng tớ thích điều ấy nên đừng suy sụp mà nha nha~

Thật sự thì rất rất vô cùng là thích chương trước á, chương về Ren. Rất ngầu, chưa cần biết có đẹp trai hay không =)) (và tớ cũng không cần cái mã), nhưng mạnh, và đặc biệt, và đơ == Không biết diễn tả thế nào, nhưng tớ thấy cái đó nó hay hay, lại lạ lạ. Tớ có cảm giác Ren đang thiếu cái gì đó vậy, nên chẳng có gì cả, một bức tượng, hoặc là bóng đêm, bí ẩn bí ẩn~~~~~

Shun và Al, ôi giồi ôi lâu lắm lắm rồi mới tìm được một phân khúc của hai người này (sở dĩ tớ cũng đang chẳng có ý tưởng nào dù muốn viết rất dữ dội *khóc lóc*) Tuy rằng tình cảm trong lúc loạn thế như vầy thì chả khác nào tự sát, cơ mà thế lại hay, cái chính thì vẫn là do đó là Shun và Alice, hoặc nếu như Ren với Fabia thì chắc thôi rồi, ngồi hú nguyên buổi luôn quá ==.

Còn Runo, nhìn xem qua thì đây là một cô gái không hẳn hoàn toàn ác, bình thường như bao con người khác thôi. Vẫn còn thiên lương, vẫn còn vẫn còn. Hẳn là các nhân vật đều đã được Kem thay đổi tính cách để trở nên đặc biệt chẳng hạn như bạn Dan bị điên và cái tín ngưỡng gì đó của bạn =___=, hoặc là Ren, hoặc là Alice, tuy rằng trong nguyên gốc phim thì cô ấy đã là một người tốt, rất tốt bụng, nhưng trong cái buổi loạn lạc giết người như ngóe thế này mà còn vầy thì thật tớ lại có cảm giác như cô ấy là thánh nữ á, cảm giác giống Runo, tội lỗi tội lỗi.

Sự thực là tớ không đọc manga này vì rất tò mò không biết Kem sẽ viết nhân vật của mình như thế nào, nên có lẽ là sau khi xong cái fic này thì tớ sẽ mó đến nó. Biết trước mất hay.
Hay. Tớ chờ tiếp.


Chữ ký của evildevil

Tue Dec 30, 2014 5:59 pm#39

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 11009
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Cái cmt đầu tiên =))))) Thật là tốt quá =)))))

Hình tượng của Ren hoàn toàn bám sát BR =)))) nhưng tớ sẽ cố gắng thêm thắt vào ít nhiều vậy =))) tớ cũng thích cái hình tượng đơ đơ lạnh lùng đó lắm ah =)))) Về phần couple, thật đáng tiếc là có vẻ như RenFabia thì khó mà yêu nhau nhất rồi. Hai kẻ hoàn toàn đối lập nhau, và xét theo tính cách của bạn Ren thì cái love-hate relationship cũng tuyệt đối không thể xảy ra nổi =)))

Quan hệ của Shun và Alice là thứ tớ rất muốn viết :3 Và riêng về Alice, tớ vốn dĩ muốn xây dựng cô ấy như một cô gái hoàn toàn tốt đẹp mà, và trong tương lai sẽ còn bá đạo hơn nữa =))) Xin lỗi vì đã biến Alice-chan thành một kiểu Mary Sue như thế này, nhưng tớ sẽ cố gắng tạo ra bước ngoặt trong câu chuyện của cô ấy =)))

Runo hiển nhiên không ác. So với nhiều nhân vật thì cô ấy phải gọi là khá tốt đẹp đấy chứ =)))

Bỗng dưng có cảm giác để nhân vật chỉ mới học lớp 9 thì có không phù hợp lắm nhở? =))))


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Wed Dec 31, 2014 3:39 pm#40

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2436
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Về cơ bản thì ngay lúc đọc về Ren đã biết cậu chàng này và cô nàng kia thật sự không hợp (mà còn chưa nói là tương nhau bôm bốp là còn đỡ rồi =____=). Dẫu biết là không thể, nhưng tớ vẫn đang tự lừa phỉnh bản thân mà, Kem ác quá, để tớ ảo tưởng tí nữa có sao đâu =))))))))))))

Quả thực ngay từ những dòng đầu tiên thì đã ấn tượng Ren rồi, vừa đọc vào là thích ngay, siêu thích luôn á XD. Nó cứ như là đập thẳng vào mặt mình vậy. Ý nghĩ lúc đó vọt ra khỏi đầu là: "Ren này, OK!!!!!!! Ta thíchhhhh" XD. Shun trở về bộ dạng cục đá xưa kia mà khéo chừng còn lạnh hơn cục đá nữa. Oh God, còn bạn Al, không biết sẽ thành thánh nữ hay thần nhân hậu luôn đây =__=(không tốt không tốt đâu Al-chan à). Cơ mà chưa biết mấy tên kia thế nào như Mas hay Keith chẳng hạn, tò mò tò mò. Vì tình hình là đã quyết định không đọc manga lẫn LN nên rất là vô cùng là đáng mong đợi nha. Cơ mà, học sinh lớp 9 đủ khả năng giết người chưa là một chuyện, mà chúng nó có thể có đủ kiến thức để giết người và ngụy tạo cũng như lừa dối vân vân mà vẫn bình thường (như Ren chẳng hạn) là một chuyện khác nữa đó == Ca này khó à....

p/s: tớ sẽ cố một ngày không xa chém bằng được 2 oneshort về RenFab và ShunAl hoặc riêng hoặc chung hên xui. Tui bị cuồng, nhưng lại chả viết được cái gì cả. WHYYYYYYYYYYYYYYYYYYYY T^T

Sau khi than thân trách phận xong sẽ đến màn đòi fic, định ngâm đến khi nào mới tiếp đây. ^^

Mà nói chứ thấy văn phong cậu lần này đột nhiên thấy khác hơn trước nhiều, nó không còn dài dòng nữa, câu cú cũng ổn hơn, hình như có sót vài lỗi chính tả (nếu tớ nhớ không lầm là vậy), tuy không còn hơi hướm điên điên (nhưng Dan xuất hiện thì chắc là có đó =___=) nhưng nói sao nhỉ, nó có vẻ ổn hơn trước, gãy gọn và...AAAAAAAAAAAAAAAA chả biết nói sao nữa, tóm lại là chuyển biến theo chiều hướng tốt đó, nhưng đừng làm lọt mất cái điên đặc trưng của mình là được rồi.

Mà thực là cho tớ hỏi, trong số những nhân vật chính ở đây ai là người chết thảm nhất vậy =))))))), không thèm hỏi người sống nữa, vì trong đầu đang hình thành tư tưởng chap cuối chính phủ dộng bom tiêu diệt cả lũ sạch sẽ là chính thức end game =)))))) và có thể sẽ end luôn bộ máy nhà nước =)))))))

Ok xong màn trả lời cho trả lời của tác giả =)))) Ra fic lẹ lẹ đi, hiếm có dịp như thế này lắm tớ mới com được cho ấy, nhưng khi có chap mới thì lúc đó có lẽ sẽ nhín tí thời gian. Hay mà, ta chấp tất


Chữ ký của evildevil

Thu Jan 01, 2015 9:29 pm#41
avatar
shunalice_2000
Bakugan Player

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 216
BKGC BKGC : 1547
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Đâu đó trên mặt đất dưới mặt trời
Stt : Sao mình nghe toàn mùi ảo tưởng...!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Chap mới. Year year
:covu:

>♥< Ui. Càng ngày càg hấp dẫn không ủng công mong chờ mấy tháng ròng. Thoả mãn vô cùng...!!!
♥Alice chị là thần tượng của em. Mạnh mẽ lên...!!!
♡Shun-chan dù sau này có ra sao trước mắt em trông cậy vào huynh...!!!
:love:
★Runo, em thấy hình ảnh của em trong chị..!!!
Càng ngày càng âm mộ fic của cậu . Giật phong bì. Hong chap mới hi vọng sẽ thoả mãn như chap này...!!!
▶▶▶▶▶▶▶▶▶▶▶▶○▶▶○▶▶▶▶▶▶▶▶▶▶▶▶▶▶▶▶▶ :uongtra:  :uongtra:
Tình hình là Lớp 9 đọc không ăn thua Tôm là điễn hình...!!!

01.01.2015


Chữ ký của shunalice_2000

:-D :-D Tomoyo Yukinara:-D:-D



B-Set
Tomoyo Yukinara

Sat Jan 03, 2015 10:14 am#42

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5292
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
Xem lý lịch thành viên

Fic của Kem có khả năng thu hút mem về =))))))) Tớ thấy vậy =))))

Đầu tiên là cốt truyện, tớ thật sự rất thích nội dung fic >w<~ Cảm giác giống như nếu đặt các nhân vật cực quen thuộc của chúng ta vào trường hợp đó, họ sẽ xử lí như thế nào? Thật sự rất hào hứng =))

Và có vẻ những nam thanh nữ tú trong bakugan đã được OOC một chút cho hợp với cốt truyện nhỉ :'3 Chẳng hiểu sao trong fic này, tớ có cảm giác như vừa bắt gặp lại Cheshire và Mad Hatter vậy =))))) Này thì mắt mèo hoang, này thì chặt đầu =)))) Mà chắc tại tớ ấn tượng đậm với fic AIW của cậu quá thôi =)))

Alice trong này thật sự thánh thiện và hiền lành. Bình thường khi bị bức vào ngõ cụt, ngay cả con cừu còn quay lại cắn người, nhưng với Alice thì khác nhỉ? Cô vẫn cố tìm một cách khác tự cứu lấy mình mà không làm hại đến ai. Quá khó để làm điều đó, nhưng dưới con mắt nhìn người của Shun thì anh lại thấy như vậy. Và tớ thật sự trông chờ cái khoảnh khắc bản năng sinh tồn của Alice bộc phát toàn bộ >w<~ Chắc sẽ ngầu lắm ha? =)))

Mới đầu thì tớ thấy bạn Shun đủ lạnh, đủ nguy hiểm =)) À mà bản tính của bạn là vậy mà nhỉ =))) Cho tới khi Dan nhận xét về Shun và biết được bạn Shun không hề giết Ryo, tự dưng thấy bạn Shun cưng dễ sợ =))))) Thay vì nói là kuu thì tớ thấy có chút gì đó tsun hơn =)))) Sự thật là Shun trong fic này hiền quá đi, tốt quá đi, dễ thương quá đi~ =)))) Dù mạnh mẽ nạnh nùng nhưng vẫn có chút gì đó mềm lòng, chung quy thì ít ra từ đầu fic tới giờ, bạn nhỏ không hề giết người >w<~

Nói tới Dan thì bạn nhỏ vẫn ma quái như ngày nào =))) Và tớ bị thích Dan trong fic này, rất vô ưu và hồn nhiên. Có vẻ như Dan chỉ giết những ai muốn giết Shun thôi nhỉ?~ và Warn có yaoi =))) Tớ thắc mắc là cảnh giữa ai với ai =)))))))))

Baron trong fic này làm tớ bất ngờ đó =))))) Bình thường vẫn tưởng anh nhí nhảnh hiền lành cơ =)))) Sự thật là Baron mới xuất hiện có tí hà =)) Đợi khi anh có đất diễn nhiều nhiều nữa rồi tớ comt luôn =)))))

Với Ren thì tớ không có ý kiến gì =))) Ngay từ đầu fic, anh đã làm tớ liên tưởng tới Kazuo rồi =))) Chỉ là thắc mắc, cái kiểu này thì liệu khi gặp Fabia, anh sẽ thế nào nhỉ =)))))))

Runo trong này là một cô gái thông minh và khôn khéo :'3 Và chẳng hiểu sao tớ lại thấy có hint giữa Runo với Alice =))))))))) Khi cô nghĩ không ai được phép làm tổn thương đến Alice, kể cả Shun và chính cô ấy =)))) Vì Alice mà Runo chịu dấn thân vào nguy hiểm chỉ để cứu một cô bạn mình không hề thân (Nhắc đến cảnh này lại nhớ tới Annie Edwards Ọ A Ọ )

Rồi cảnh cuối trong chap này Ọ A Ọ Alice sao tự ti thế chị Ọ A Ọ Tình cảm có thể nảy sinh trong mọi hoàn cảnh mà :'3 người ta hay có câu [hoạn nạn gặp chân tình] thây, cho nên thứ tình yêu phát sinh lúc bấy giờ không hẳn là một loại xa xỉ đâu :'3 Chỉ khi nào đang trong tình trạng đó mà vẫn tơ tưởng người yêu thì mới có vấn đề =))))))))))))

Dạo này tớ hay comt theo kiểu "cảm nhận về nhân vật" nên chắc có nhiều lời hơi bị thừa =)))))
Comt nhảm rồi :'3 Hóng chap mới của cậu :'3 ~~


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

#43
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-