[Bakuganfic]Đằng sau bóng tốiXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Mon Oct 21, 2013 2:18 pm#26

avatar
Friendship_Heaven
Member

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 14
BKGC BKGC : 1515
Điểm đóng góp : 7
Đến từ : Thế giới huyền bí

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfic]Đằng sau bóng tối
Xem lý lịch thành viên

Cảm ơn Furin góp ý nhé, thật sự là chap hơi dài và mình hơi lười nên không tả kỹ chi tiết đó.
À mà Skyress đã về Vestroia rồi, còn Hawkor thì mình không ấn tượng lắm nên không nhớ. Yui à, bình tĩnh nào, trước sau gì cũng tới DanShun thôi (Iu Yui lắm :leocot: )

Chap 6: TAI NẠN

Sau hơn hai giờ, chiếc máy bay đã hạ cánh an toàn. Nước Nga xinh đẹp hiện ra trước mắt. Ánh nắng chiều rực rỡ nơi đây đã thế chỗ cho cơn mưa u ám của buổi sáng Nhật Bản. Từng đợt gió mơn man thổi qua cánh đồng cỏ mênh mông, làm tung bay mái tóc bồng bềnh của Alice. Alice yêu ngọn gió nơi đây, bởi với cô, nó mang cái cảm xúc thân quen khó tả, bởi cô lớn lên ở nơi đây và cô yêu quý nơi đây. Những người bạn của chúng ta cũng có một tâm trạng vui vẻ như thế. Giấc ngủ ban nãy dường như đã xua đi tất cả mọi lo lắng, muộn phiền để giờ đây còn lại trong họ chỉ là những tâm hồn thơ ngây như trẻ nhỏ. Họ thi nhau chạy băng qua cánh đồng, cùng nhau hái những bông hoa dại lung linh dưới nắng. Họ mỉm cười còn rạng rỡ hơn cả ánh nắng kia. Họ thật đẹp, như những thiên thần hạnh phúc bên nhau. Hỡi hạnh phúc kia, đừng bao giờ rời xa họ nhé!

_Ông ơi! Cháu về rồi đây! – Alice vừa bước vào nhà đã vội chạy lại ôm lấy ông như lâu ngày không gặp. Tiến sĩ Michael nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm của cô cháu gái nhỏ.

_Cháu về rồi! Sao? Đi thăm các bạn có vui không? – Ông ân cần hỏi. Giữa ông và Alice đã hình thành một thứ tình cảm sâu đậm – tình thân. Đối với cô, ông là người thân yêu nhất trên đời và ông cũng không thể sống thiếu cô được. Chỉ mấy ngày xa ông, cô đã cảm thấy thời gian thật dài biết bao. Dù ở bên bạn bè, dù có được những niềm vui, những tiếng cười, cảm giác thân thiết nhưng Alice luôn thấy thiếu vắng một điều gì đó. Bây giờ về đây, ở bên ông, tự nhiên lòng cô cảm thấy ấm áp và bình yên đến lạ.

_Dĩ nhiên là vui ạ! À, chúng ta có khách đấy! Ông xem này! – Alice tươi cười ngước nhìn ông. Và mọi người lần lượt bước vào nhà. Ai cũng vui vẻ, cũng mang một niềm hân hoan như một chuyến đi chơi.

_Chào ông ạ! – Tất cả cùng đồng thanh. Ông cũng cười, vui vẻ đáp:

_Chào các cháu! Ôi, đông đủ cả đây! Chúng ta uống trà nhé!

Những tách trà nóng thơm ngát hương vị của tự nhiên được ông tiến sĩ bày trên bàn. Các cô gái, dĩ nhiên, đều lăng xăng giúp ông chuẩn bị. Mọi người ngồi quanh, không khí thật ấm áp. Alice ngồi cạnh tiến sĩ, ôm lấy cánh tay ông. Ông cười, đưa tay xoa đầu cô. Ông cảm thấy cô lúc nào cũng bé nhỏ và yếu đuối, lúc nào ông cũng muốn che chở, bảo vệ đứa cháu của mình.

_Lâu rồi không gặp, các cháu lớn quá nhỉ? Marucho, Dan và Shun đều đã trưởng thành hơn. Julie và Runo… uhm… xinh ra nhiều đấy. Mira cũng vậy, Ace nhỉ. Còn đây… Keith và Gus phải không, không ngờ cuối cùng tất cả cũng trở thành đồng đội.

_Dạ… – Mọi người hơi bối rối, Alice vội nói:

_Ông ơi! Thật ra… các bạn tới đây là có chuyện cần nhờ ông đấy!

_Ồ vậy sao! Sao không nói sớm? Để xem ông giúp gì được cho các người hùng đây? – Ông nói.

_Dạ… Tụi cháu muốn mượn ông… “cổng thông tin” được không ạ? – Dan dè dặt nói. Cậu thoáng cảm thấy sợ câu trả lời. Cậu không sợ ông từ chối, bởi cậu biết ông luôn sẵn sàng giúp đỡ họ. Cậu chỉ sợ nó không thể hoạt động tốt. Bây giờ “cổng thông tin” là hy vọng duy nhất để đến Vestroia, nếu không thể sử dụng được thì họ xem như mất hết hy vọng, ý chí của họ cũng sẽ giảm xuống rất nhiều. Thế nhưng cậu vẫn chờ đợi câu trả lời ấy.

_“Cổng thông tin”? Để ông xem… Uhm… Ông vừa mới thử, nó đã hoạt động khá tốt khi dịch chuyển thành công những đồ vật của ông, nhưng… ông không chắc liệu nó có hoạt động tốt với các cháu… Hay các cháu cứ ở lại đây một thời gian nữa, đợi ông kiểm tra cẩn thận, chắc chắn là nó ổn đã rồi hãy đi, nhân tiện chơi với Alice nhà ông luôn, chứ một mình con bé buồn lắm!

_Như vậy không được! Nếu chúng ta còn chần chừ… - Ace đứng bật dậy, vẻ bất bình, nhưng Mira vội giữ cậu ngồi xuống. Ace luôn nghe lời Mira theo một cách nào đó, tuy không còn vui vẻ nhưng cậu lại ngồi yên.

_Bình tĩnh đi Ace! Tụi cháu đang cần gấp, liệu chúng ta có cách nào khác để di chuyển không tiến sĩ? – Mira nhỏ nhẹ hỏi.

_Ôi! Ông e là… không có. Xin lỗi mấy đứa nhé! “Cổng thông tin” là phương tiện di chuyển duy nhất mà ông có để tới nơi… nào đó… - Tiến sĩ Michael nói, ông có vẻ áy náy dù mọi người hầu như không tỏ thái độ gì. Thấy vậy, Marucho vội nói:

_Không sao đâu ông! Hay chúng ta cứ dùng “cổng thông tin” đi, biết đâu lại thành công. Các anh chị nghĩ sao?

_Không được! Như vậy nguy hiểm lắm! – Runo lập tức phản đối. Có vẻ như cảm giác lần trước bị mắc kẹt vẫn còn ám ảnh cô. Cái cảm giác như mình không còn thân thể nữa thật khủng khiếp! Nếu lần ấy không may mắn trở về kịp thì có lẽ cô đã đi lạc trong không gian mãi mãi rồi. Vì vậy, cô nhất quyết phản đối việc liều lĩnh như thế.

_Nhưng chúng ta làm gì còn cách nào khác. Mọi người đã nghe tiến sĩ Michael nói rồi đấy! Chúng ta phải thử thôi. – Predator nói, cậu luôn ủng hộ cậu chủ Marucho của mình bất kể việc gì đi nữa.

_Chuyến đi lần này quá nguy hiểm! Chúng ta cần thời gian để suy nghĩ kỹ lại chuyện này! – Drago lên tiếng trấn an mọi người, nhưng Helios cọc cằn nói:

_Nếu ngươi rãnh rỗi quá thì ở lại chờ ông tiến sĩ kiểm tra kỹ cái máy đó đi, Drago. Chúng ta làm gì còn thời gian nữa. Nếu còn chần chừ thì Vestroia sẽ chỉ còn là một đống tro tàn. Liệu Vestroia trong lòng ngươi có quan trọng hay không? Ta cũng là một bakugan, cũng đến từ Vestroia nên lần này ta mới trở về đó. Đừng tưởng ta hợp tác với các ngươi. Hãy quyết định nhanh đi! Nếu các ngươi không đi thì ta sẽ tự tìm cách về đó.

Mọi người lập tức ngừng tranh cãi. Quả nhiên đối với họ, Vestroia là quan trọng nhất. Ở đó có hàng ngàn bakugan gặp nguy hiểm đang chờ đợi họ. Nhưng chuyến đi lần này là một trò cá cược. Đi hay không đi? Được hay mất? Mọi người đều đã im lặng. Tất cả chỉ còn chờ quyết định cuối cùng…

_Đi! Chúng ta sẽ đi… ngay bây giờ! – Dan kiên quyết. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn vào cậu. Một thoáng lo lắng, nhưng rồi tất cả đều nhanh chóng trở thành ủng hộ. Tất cả thống nhất một lòng, kiên quyết ra đi.

_Trời cũng sắp tối rồi, đi bây giờ không an toàn cho lắm, hay ngày mai trời sáng rồi các cháu hãy đi, tối nay hãy ở lại đây, chỉ thêm một buổi tối chắc không sao đâu nhỉ! – Ông Michael đề nghị. Ông vốn muốn tìm cách ngăn cản họ. Ở lại hôm nay, ông sẽ có thêm thời gian kiểm tra cỗ máy, và biết đâu ông có thể khiến họ thay đổi suy nghĩ mà rời khỏi cuộc chiến nguy hiểm trước mắt. Nhưng có vẻ những cố gắng của ông chỉ là vô ích:

_Không được đâu ạ! Tụi cháu đã trễ lắm rồi, nếu để lâu thêm e rằng không ổn. Ông dẫn tụi cháu đi ngay đi ạ! – Dan từ chối. Và mọi người cũng đồng ý như vậy. Tiến sĩ Michael dù lo lắng vẫn không thể ngăn cả nhóm được. Cuối cùng, ông đành miễn cưỡng dẫn mọi người đến “cổng thông tin”.

Tất cả đã sẵn sàng. Máy móc đã khởi động. Điểm đến đã được xác định. Tiến sĩ nghiêm túc nhìn các brawler:

_Các cháu nhất định đi chứ? Một khi đã vào đó thì kết quả sẽ không lường trước được đâu. Các cháu hãy suy nghĩ kỹ đi!

_Tụi cháu chắc chắn rồi ạ! Ông cứ cho máy chạy, tụi cháu nhất định phải đi. – Dan thay mặt cả nhóm khẳng định lần cuối.

_Thôi được! Mà các cháu xin phép ba mẹ cả rồi chứ, đừng để mọi người phải lo lắng. – Ông lại nói, dáng vẻ buồn buồn. Nỗ lực cuối cùng để ngăn họ đã đi qua. Nhưng lần này cả bọn chột dạ:

_Ơ… tụi cháu… quên rồi ạ! Ông giúp tụi cháu báo cho ba mẹ nhé! – Cố nhe răng cười với ông, mọi người bước vào “cổng thông tin”.

_Ông ơi! Cháu cũng đi nữa! – Alice từ đâu đó bên ngoài vội vã chạy vào. Mọi người, nhất là ông, đều bất ngờ. Nhìn thái độ của Alice nãy giờ, ai cũng nghĩ cô sẽ muốn ở lại với ông. Cô lại không đến đây với mọi người nên cũng chẳng ai nghĩ là sẽ chờ cô cả. Nhưng phút cuối cùng, Alice đã đến, đã nói là sẽ cùng đi với tất cả. Ông tiến sĩ vội đưa tay giữ cô lại:

_Không được! Alice, cháu không được đi!

_Tại sao chứ? Sao chỉ có cháu không được đi? – Alice giận dỗi.

_Chuyến đi này nguy hiểm lắm, chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì. Ông không muốn cháu đi, Alice à!

_Nhưng cháu và họ là đồng đội. Lẽ nào ông muốn cháu trốn ở nhà, nhìn bạn bè mình đi gặp nguy hiểm?

Ông sững lại. Alice thật sự đã lớn, đã có thể giương cánh bay khỏi tầm tay của ông. Cô không còn là đứa cháu gái nhỏ bé cần ông bảo vệ. Giờ đây cô đã có thể bảo vệ chính mình. Liệu ông có nên… để cô bước chân vào đó?

_Đi đi! Cháu nói đúng, cháu đi đi! – Ông buông tay, giọng nói trầm đi. Alice thoáng lặng người, rồi vụt khỏi tay ông, lao vào với bạn bè trước khi cánh cửa đóng lại.

Tiến sĩ miễn cưỡng bấm nút khởi động, đưa những đứa trẻ mà ông yêu thương đến một nơi mà cả ông cũng không biết. Giọt nước mắt của ông, à không, không chỉ một mình ông, mà còn là giọt nước mắt của ai kia, rơi xuống, hòa tan thật nhanh vào không khí… “Xin lỗi ông! Ông ở lại mạnh khỏe! Cháu yêu ông nhiều lắm…”

~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~

Không gian dịch chuyển với tốc độ của ánh sáng. Mọi thứ vụt lại phía sau nhanh đến lóa mắt. Các brawler vượt không gian đến Vestroia, cảm giác tưởng chừng đã rất lâu mà thật ra chỉ mới vừa bắt đầu. Mọi thứ hiện vẫn ổn.

_Mọi người ổn cả chứ? – Dan quay đầu lại hỏi. Cậu di chuyển đầu tiên.

_Ổn cả. Không cần lo. Có vẻ cỗ máy đã hoạt động tốt. – Ace trả lời, cậu liếc nhìn sang Mira, nhưng cô lại đang cười với Keith khiến cậu khẽ chau mày.

_Thấy chưa? Em đã nói là không sao mà. Chúng ta chỉ cần quan tâm đến các bakugan thôi. – Marucho cười nói. Tuy vậy Runo vẫn chưa hoàn toàn yên tâm:

_Mọi người tập trung đi, coi chừng phía trước… A… a… a…!

Nhưng chưa dứt câu, rắc rối đã ập đến. Không gian như một cơn lốc, nó xoáy tròn, nó hút mọi thứ với một tốc độ nhanh hơn cả ban nãy. Tất cả tưởng chừng bị đảo lộn, sáng tối tranh nhau. Âm thanh vỡ ra, chẳng ai nghe được gì nữa, chỉ có sự ồn ào của muôn ngàn tiếng nói vọng lại từ đâu. Mọi thứ đã trở thành một mớ hỗn độn. Hoảng loạn. Mọi người cố gắng tìm đến nhau, nắm chặt tay nhau, dường như ai cũng sợ bạn bè mình lạc mất. Có lẽ ở gần nhau, tình bạn thân thiết của họ sẽ tiếp cho họ đủ sức mạnh để cùng nhau rời khỏi nơi đây.

Cơn lốc càng lúc càng mạnh, đã rơi vào nó tưởng chừng không thoát ra được. Những người bạn bị cuốn vào đó, bị quay tròn thật nhanh. Họ không còn có thể nhìn thấy gì nữa, chỉ có bóng tối và những vệt sáng rất mờ nhạt. Bàn tay nắm chặt đã mỏi rồi, đã bị con xoáy kia tách ra, rời xa nhau. Mọi thứ tưởng chừng rất lâu, mọi người đã mệt nhoài, đã không còn sức vùng vẫy nữa. Bất chợt, nó ném họ thật mạnh ra một nơi nào đó, không biết, chỉ biết nơi đây không còn ở trong lốc xoáy, không còn những âm thanh ồn ào, và cũng không còn ánh sáng mập mờ. Họ không còn biết gì nữa, họ đã quá mệt vì chống chọi với nó. Tất cả đã gục xuống nền đất lạnh. Ấy chỉ mới là sự khởi đầu cho một cuộc chiến lâu dài!

~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~

Một căn phòng. Một căn phòng chỉ tràn ngập bóng tối, lạnh lẽo, và im lặng đến đáng sợ. Giữa phòng là một quả cầu thủy tinh đen khổng lồ. Nó phát ra một chút ánh sáng huyền bí, nó là nguồn sáng duy nhất nơi đây, nguồn sáng của bóng tối. Nó phản chiếu một hình ảnh gì đó, mờ ảo và bí ẩn, chỉ có những kẻ trong căn phòng ấy mới có thể hiểu được nó đang nói gì.

Một chiếc ghế bành lớn đặt ở đầu căn phòng. Và có một kẻ ngồi trên đó. Hắn khoác một chiếc áo choàng đen, bộ quần áo hắn mặc trông thật đặc biệt, nó cũng màu đen. Ánh sáng mờ nhạt chiếu trên gương mặt hắn. Hắn là một kẻ, uhm, phải nói là không tệ chút nào, hay chính xác hơn, hắn có một khuôn mặt vô cùng thanh tú. Đôi mắt như điện chớp liên tục đảo quanh căn phòng và đôi khi dừng lại, nhìn xoáy vào quả cầu thủy tinh. Hắn nhếch mép cười, trông thật xảo quyệt. Hắn chính là Sam, là đứa con trai mà bóng tối luôn tự hào. Darkus, à không, theo hắn nói thì phải là “chúa tể Raiden”, đã trao cho hắn toàn quyền ở đây, và trở lại nơi chúng ẩn náu trước kia, để tìm một thứ gì đó. Giờ đây, hắn nắm trong tay mọi quyền hành của bóng tối. Thông minh đến xảo quyệt với khuôn mặt điển trai và quyền lực tối thượng, nhưng thật đáng tiếc cho hắn vì hai mỹ nhân trong căn phòng này lại là hai sát thủ của bóng đêm: lạnh lùng, tàn nhẫn và không biết động lòng…

Một cô gái đứng ở góc tường bên phải hắn, ẩn khuất trong bóng tối. Tuy vậy vẫn có thể nhận ra cô ta rất đẹp với mái tóc đen hai tầng và đôi mắt xám bạc. Cô chỉ mặc chiếc áo màu xám, tuyệt không có chiếc áo choàng như những người khác. Cô mang sự quyến rũ bí ẩn và vẻ đẹp kì ảo của ánh trăng. Thế nhưng khuôn mặt kia lại lạnh lùng, không có lấy một chút cảm xúc. Một luồng sát khí bao quanh cô khiến bất cứ ai muốn lại gần cũng phải rùng mình mà cảnh giác, bởi một kẻ như cô có thể kết liễu mạng sống của họ bất cứ lúc nào. Cô tên là Dara, là nữ ác thần tàn nhẫn của bóng tối, và là người chị sinh đôi của Sam. Tuy là chị nhưng cô không được ưu ái như hắn, luôn phải dưới quyền hắn và cô chưa bao giờ bằng lòng về việc ấy. Cô luôn âm thầm chống đối hắn nhưng hắn lại chỉ như đùa cợt với cô.

Lại có một cô gái nhỏ hơn ngồi vắt vẻo trên cửa sổ, đối diện với hắn. Toàn thân cô bao phủ bởi chiếc áo choàng đen, ngay cả mái tóc cũng bị chiếc mũ trùm che đi, làm ẩn khuất một phần khuôn mặt. Chỉ có thể thấy đôi mắt màu xanh biếc thật đẹp. Nó nổi bật hẳn lên bóng tối quanh cô. Cũng như Dara, cô mang cái vẻ lạnh lùng và bí ẩn, nhưng hình như càng lạnh lùng, cô càng thu hút với vẻ đẹp ma mị, và nó đã cuốn hút ánh nhìn của Sam ngay từ lần đầu tiên gặp cô. Họ gọi cô là Amy. Cô được biết là thuộc hạ của Raiden, nhưng không ai biết xuất thân của cô thế nào, và cũng chẳng ai dám hỏi điều đó, bởi chỉ cần cô chau mày khó chịu, thì ngay khi cô quay đi, kẻ đó sẽ đổ máu dưới bàn tay của Sam.

Bây giờ, mặt trăng đang lên, ánh sáng mờ ảo chiếu nhẹ qua khung cửa. Một thứ gì đó vừa xuất hiện thật nhanh trên quả cầu thủy tinh. Sam lên tiếng, giọng hắn trầm lặng mà pha chút giễu cợt:

_Một đám thiêu thân vừa đâm đầu xuống đây, đúng lúc chúng ta đang rảnh rỗi, có ai có trò gì vui không?

_Một lũ yếu đuối! Hãy để ta đi thanh toán bọn chúng. Lũ côn trùng dơ bẩn thật không nên để lâu. – Dara lạnh lùng nói, nhưng Amy lại thốt lên:

_Ôi Dara! Đừng có mà độc ác như vậy! Cô thật không biết đùa giỡn gì cả. Cứ để chúng nghỉ ngơi đêm nay. Ngày mai, ta sẽ cho cô thấy bọn chúng là những con mồi mà ta vờn bắt…

_Thế nào Sam? Không phải lại theo ý Amy yêu dấu của ngươi nữa chứ? – Dara khó chịu nói, vì Sam lúc nào cũng nghe lời Amy mà bỏ qua cô. Sam đứng dậy, tiến lại gần Dara, nói vào tai cô:

_Đừng có nóng vội! Bây giờ vẫn chưa phải lúc, nên cứ hãy để chúng ở đấy nhé, bà chị của ta! – Rồi hắn vòng ra sau lưng cô, rảo bước vào hành lang tối. Hắn lúc nào cũng vậy, mỗi khi Amy và Dara bất đồng, hắn lại tìm cách chuồn lẹ, bởi hắn còn ở đó thì trước sau gì cũng gặp rắc rối. Hắn vừa đi khuất, Dara đã bước ra khỏi bóng tối. Ánh trăng mờ ảo chiếu vào cô. Cô lại gần Amy, tựa lưng vào bức tường cạnh cửa sổ. Cô hỏi, giọng như đùa:

_Đứa em trai của ta còn khờ khạo quá nhỉ? Việc gì nó cũng nghe lời cô, sao cô không chịu theo nó? Mà biết đâu được ngày mai, cô lại gọi ta một tiếng chị thì sao!

_Mọi thứ không đơn giản thế đâu, Dara ạ! Ta không ưa hắn. Hắn nghĩ hắn làm vậy là đủ sao? Không! Ta muốn hắn, không chỉ là nghe lời để lấy lòng ta, mà là phục tùng ta.

_Ồ! Thế ra cô cũng có tham vọng đấy nhỉ! Nhưng mà Amy nhỏ bé à, cô nên cẩn thận, bởi cô vẫn còn ngây thơ lắm! – Dara cười, rồi cô cũng quay lưng bước ra ngoài.

Giờ đây, trong căn phòng chỉ còn một mình Amy. Cô mỉm cười, tự nói với mình:

_Nhỏ bé? Ngây thơ? Vậy ra các người vẫn chưa biết hết về ta rồi! Ta sẽ khiến cho tất cả phải phục tùng ta mãi mãi…

Cô bật cười khanh khách, cười thật dài. Rồi tất cả đột nhiên im bặt. Chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ quả cầu thủy tinh và ánh trăng ngoài kìa chiếu rọi. Thế lực bóng tối đã trỗi dậy. Nhưng những người hùng của chúng ta vẫn còn trong cơn mê, vẫn nằm yên trên nền đất lạnh. Liệu họ có đủ sức chiến đấu để cứu lấy các bakugan?

~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~


Chữ ký của Friendship_Heaven

"Ta muốn đem tình bạn vào giữa... hận thù
Ta muốn đặt thiên đường bên trong... địa ngục
Ta muốn dùng ánh trăng soi sáng... đêm mưa
Ta muốn lấy cầu vồng bắc ngang... bóng tối

Cho dẫu tất cả chỉ là sự hão huyền
Ta vẫn cứ mơ, cứ mơ và cứ mơ
Vì biết đâu ngày mai tất cả sẽ thành... sự thật"

Wed Oct 23, 2013 9:54 pm#27

avatar
Arietta
VIP Mem

Pet
::
::
Thần tài Disco
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5728
BKGC BKGC : 3546
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : Amidst the snow
Stt : There is no such thing as society

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfic]Đằng sau bóng tối
Xem lý lịch thành viên

Tem :)

Dạo này kiếm chác được khá nhiều tem :hho: 

Yêu fic bạn nhất ở chỗ siêu dễ nhìn ^^. Mạch lạc + rõ ràng + lời thoại tự nhiên + miêu tả hay, đặc biệt là hành động của nhân vật. Mối quan hệ giữa Dara, Sam và Amy hẳn sẽ còn rất thú vị. +1 vì đoạn viết về thế giới của Sam, Amy và Dara hay hơn đoạn giữa Raiden, Shizune và công chúa của chap trước.

Thế giới của bóng tối nơi mọi người đều có những toan tính riêng
Thế giới của các Brawlers cho đến giờ chỉ có thương yêu và ánh sáng

Khi hai thế giới đó chạm nhau...

Mà tại sao lại không có Skyress nhỉ :khochiu:

Chờ chap mới :covu3: 


Chữ ký của Arietta



Crescent Moon island, darkening birds on the water’s edge

Behind a church decorated with ivy,

We again made a childish promise

Let’s tell a story about running away.

Sat Oct 26, 2013 11:15 pm#28

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10512
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfic]Đằng sau bóng tối
Xem lý lịch thành viên

Càng về sau thì miêu tả càng hay :) Ý mình không phải là fic viết tiến bộ mà là theo trình tự của chap ấy. Có sự phân hóa trong chap của bạn, mấy chap trước cũng thế, đoạn đầu bình bình, nhưng đoạn sau khác hẳn :) Tự hỏi có phải cứ mấy nhân vật phản diện xuất hiện thì tự nhiên bút lực của au lại thăng tiến hay không =))

Không hiểu sao thấy Dara không hợp với vai mà au chọn. Chắc là suy nghĩ cổ hủ của mình: 1 con người bình thường thì không nên xuất hiện với kẻ trường sinh. Cơ mà Dara có phải người có sinh mệnh bình thường không nhỉ :v

Chap sau muốn Amy xuất hiện nhiều để hiểu rõ OC của bạn hơn ah :)


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Mon Nov 18, 2013 12:14 am#29

avatar
Friendship_Heaven
Member

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 14
BKGC BKGC : 1515
Điểm đóng góp : 7
Đến từ : Thế giới huyền bí

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfic]Đằng sau bóng tối
Xem lý lịch thành viên

Chẳng biết vì sao mình lại có hứng thú với thế giới bóng tối nữa, cứ như là sợ viết về các brawler rồi đụng chạm thần tượng thì các mem chém mình mất :die: 
Ô này này, có ai nói là fic không có Skyress chứ, chỉ là Skyress đã về trước nên không xuất hiện trong phần đầu thôi, trước sau gì cũng sẽ gặp nhau mà


Chap 7: TÌNH CẢM


Chắc đêm đã khuya lắm rồi. Bầu trời đen nghịt chỉ có mỗi ánh trăng chiếu rọi. Mặt trăng đã gần tròn tỏa ánh vàng mờ ảo xuống nền đất lạnh, bao trùm trên những con người vẫn nằm yên ở đó. Từng cơn gió rét buốt lướt thật nhanh, để vẳng nghe đâu đây tiếng xào xạc của cây rừng hòa cùng bản đồng ca bất tận của lũ côn trùng và đôi khi là tiếng rúc lên bất chợt của một loài chim nào đó giữa màn đêm tĩnh mịch.

Dan chợt tỉnh giấc. Cậu thấy toàn thân lạnh buốt và tê dại. Cậu muốn co mình lại để xua đi cái lạnh, nhưng vừa khẽ cử động đã thấy nhói đau. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Nơi đây là đâu và sao cậu lại ở đây? Dan chẳng thể nhớ gì cả. Đầu óc cậu cứ lì ra không chịu hoạt động. Đôi mắt nặng nề của cậu chẳng thể mở nổi. Cậu cảm thấy mệt, rất mệt. Mặc kệ mọi thứ, bây giờ cậu chỉ muốn ngủ tiếp thôi…

_Dan! Dan à! Tỉnh lại đi! Dan!...

Khoan đã! Lắng nghe nào! Hình như có tiếng ai đó đang gọi cậu. Giọng nói ấy ấm áp và quen thuộc quá! Cố hé đôi mắt nặng trịch, Dan đảo quanh tìm kiếm. Một người con trai có mái tóc đen và và khuôn mặt thật đẹp, đang nhìn cậu với dáng vẻ vô cùng lo lắng. Người đó… là Shun ư? Sao Shun lại ở đây với cậu chứ? Bộ não thông minh cuối cùng cũng được kích hoạt. Từng hình ảnh hiện về trong kí ức Dan. Rõ rồi: cậu và các bạn đã gặp tai nạn khi vượt không gian đến Vestroia, cậu ngất đi vì kiệt sức trong lúc vật lộn với cơn lốc khổng lồ và chẳng còn biết gì sau đó nữa. Sao cậu và Shun lại được an toàn? Còn những người khác thế nào? Hàng loạt câu hỏi không đáp án ùa về khơi lên trong lòng Dan nỗi lo âu. Nhưng cậu nào có phải là một kẻ không biết suy nghĩ, lập tức Dan lấy lại được bình tĩnh, tự nhủ mình nằm đây có thắc mắc cũng chẳng biết gì thêm. Cậu lại liếc nhìn Shun, cố nén tiếng cười chỉ chực bật ra trước vẻ mặt của người bạn thân. Mấy khi được tên Shun lạnh lùng ấy lo lắng chứ, vậy nên cậu phải cố mà “tận hưởng” thôi. Một ý nghĩ chợt lóe lên, và khóe miệng Dan bất giác nhếch thành một nụ cười quỷ quyệt…

_Dan à! Cậu có tỉnh dậy ngay không hả?...

Shun vẫn ngồi cạnh Dan, vẫn cất tiếng gọi, vẫn lay cậu dậy. Không biết anh đã như thế bao lâu rồi. Ánh trăng dịu dàng chiếu sáng khuôn mặt anh, để lộ rõ sự mệt mỏi, lo âu và thất vọng mà chàng Shun lạnh lùng thường ngày không bao giờ có. Chính anh cũng không biết tại sao anh lại lo cho cậu đến thế, có lẽ là do tình bạn thân của hai người, anh nghĩ vậy. Phải biết anh đã vui mừng đến đâu khi thấy cậu khẽ cử động, nhưng rồi lại thất vọng khi chẳng có gì khác hơn, cậu vẫn nằm đó, yên lặng trong cơn mê. Sương đêm sa xuống trên đôi vai anh, làm ướt đẫm tấm áo mỏng. Từng cơn gió lạnh buốt cắt qua da thịt anh nhưng anh chẳng để tâm. Anh chỉ lo cho cậu. Anh không biết phải làm gì để giúp cậu nữa. Nơi đây không có bệnh viện, không có nhà cửa, chỉ có anh với cậu giữa cây cối bạt ngàn này, lỡ xảy ra chuyện gì thì anh phải làm sao?

_Không được nghĩ lung tung nữa, cậu ấy sẽ không sao. – Shun tự đánh mình,rồi lại gọi Dan – Này tên ngốc, vẫn chưa chịu tỉnh nữa à? Yên tâm đi, cậu không sao đâu, hơi thở của cậu còn mạnh lắm, cậu sắp tỉnh lại rồi…

Shun vẫn chờ đợi, vẫn ép mình đặt thêm hy vọng dù anh đã quá mệt mỏi. Anh ước gì một phép lạ xảy ra ngay bây giờ lôi cổ tên Dan ấy dậy để anh không phải lo nữa, trong khi Dan nằm đó đắc ý he hé mắt nhìn anh. Dù gì Shun cũng đã lo cho cậu rồi thì phải để anh làm cho tới chứ… Shun ơi, cậu quên rồi, tớ và Runo thường thi nhau chơi trò “nín thở” đấy!

_Dan à! Sao mà cứng đầu thế, tớ không gọi nữa đâu đấy!...

Hơi thở của Dan đột ngột yếu đi nhanh chóng và dĩ nhiên là Shun cảm nhận rõ điều đó. Không khí lạnh càng làm khuôn mặt cậu tái lại, dưới ánh sáng chập chờn, trông cậu thật kinh khủng. Shun thật sự hoảng hốt, điều anh lo đã tới rồi sao?

_Dan à! Tớ không đùa đâu, tỉnh mau nào! Cậu hãy tỉnh dậy mau lên đi, đừng dọa tớ!...

Shun lay mạnh Dan, cậu phải cố gắng lắm mới không bật ra tiếng kêu đau. Shun gọi thật lớn vào tai cậu, cố làm cho cậu tỉnh dậy. Nhưng kể ra Dan cũng không vừa, nhất định tiếp tục trò đùa ấy, cho dù Shun có cố gắng làm thế nào đi nữa.

_Dan à! Cậu mà không tỉnh thì tớ đánh cậu đấy! Này! Dan! Dan… Dan…

Shun dường như đã bất lực, đã từ bỏ hy vọng cuối cùng. Tiếng gọi người bạn thân nhỏ dần, nhỏ dần rồi chìm vào im lặng. Anh thẫn thờ ngồi đó, cạnh cậu. Anh nói với cậu, giọng trầm hẳn xuống, nghe rõ sắc điệu buồn:

_Dan à! Cậu sẽ tỉnh lại mà, phải không? Cậu đang đùa thôi mà, tỉnh lại đi, tớ sẽ không giận đâu. Tớ… không giúp được gì… xin lỗi…

Dan thật sự cảm động. Lúc này cậu mới nhận ra mình đùa hơi quá. Nhưng cậu chưa biết phải “tỉnh dậy” thế nào thì một giọt nước đã rơi xuống tay cậu, giọt nước từ đôi mắt Shun. Shun? Chẳng lẽ cậu… khóc ư? Dan không kịp suy nghĩ đã ngồi bật dậy. Bỏ mặc toàn thân đau đớn, cậu ôm lấy Shun làm anh mở to mắt ngạc nhiên, rồi như hiểu ra mọi chuyện, ánh mắt ấy chuyển sang tức giận, anh đẩy cậu ra, cố gắng đứng dậy. Dan hiển nhiên hiểu thái độ đó, cậu cười hì hì với một kế hoạch làm hòa có sẵn trong đầu:

_Nè Shun, đi đâu thế?

_Mặc kệ tớ, cậu cứ nằm đó mà chết đi, đừng quan tâm nữa. – Shun vẫn không đứng dậy được, dường như chân anh đã bị thương không nhẹ.

_Sao vậy, giận à? – Dan đỡ Shun đứng lên, nhưng anh đẩy cậu ra, tựa mình vào một thân cây lớn. – Thôi mà! Tớ xin lỗi! – Rồi cậu lại cười cười với dáng vẻ vô tội – Mà cậu lo cho tớ đến thế à? Lại còn nói nếu tớ tỉnh dậy thì sẽ không giận nữa chứ. Vậy mà sao giờ lại giận?

_Tớ… Ai thèm giận cậu…

_Thật không? – Dan hỏi tới, làm bộ ngây ngô.

_Thôi đi, giống trẻ con quá! – Shun bật cười. Thật sự anh cảm thấy rất hạnh phúc khi Dan vẫn an toàn, cho dù là anh bị lừa đi chăng nữa.

_Thì tớ đang muốn làm trẻ con mà! – Dan biết kế hoạch làm hòa đã thành công.

_Vớ vẩn quá! Tớ còn phải tìm mọi người nữa.

_Là “chúng ta” đi tìm mọi người chứ. À mà cậu có thấy Drago đâu không?

_Drago đang ở trong túi tớ này, cậu thiệt tình, không lo quan tâm bakugan mà toàn làm trò phá người khác.

Dan bước tới đỡ Shun, với tình trạng hiện tại thì anh không thể tự đi được nữa. Hai người hướng vào phía rừng cây mà tiếng nói cười còn vọng lại:

_Sao cậu còn sống mà lại lo tớ chết chứ? – Dan vẫn pha trò.

_Vì tớ là ninja chứ không phải con sên yếu ớt như cậu, được chưa?

_Cậu dám nói tớ thế sao? – Tiếng cười vang lên và vọng mãi.

Chính Dan cũng không biết vì sao cậu lại muốn được Shun quan tâm. Chỉ biết khi cậu xảy ra chuyện gì mà có Shun bên cạnh, cậu đều cảm thấy rất an toàn và hạnh phúc. Có lẽ Shun cũng cảm thấy như vậy. Họ chỉ nghĩ đơn giản đó là do tình bạn của họ. Liệu có phải chỉ như thế? Bây giờ, họ đã đi xa rồi, để lại sau lưng một khoảng trống lạnh lẽo và cô quạnh.


~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~



Căn phòng ấy vẫn ngập trong bóng tối. Quả cầu thủy tinh đen vẫn hiện lên những hình ảnh mờ ảo và quái dị. Vẫn có một kẻ mặc áo choàng đen ngồi trong chiếc ghế bành kia, nhưng đó không phải là Sam, mà là Amy. Cô ngồi đó, mắt nhìn đăm đăm vào quả cầu, môi khẽ nhếch lên, dường như có cái gì vui lắm. Bỗng có tiếng nói vang lên từ khoảng tối phía sau làm cô giật mình:

_Chúng làm vậy là ý gì? Ta không hiểu những điều vớ vẩn ấy thì có gì hay mà cô có vẻ vui thế? - Dara bước đến cạnh cô, cũng nhìn vào những hình ảnh đang lướt thật nhanh trong quả cầu.

_Còn cô làm vậy là ý gì? Theo dõi ta ư? – Amy bực tức.

_Không đâu, ta chỉ muốn biết kế hoạch ngày mai của cô. – Dara nói nhỏ nhẹ.

_Để phá hoại? – Amy vẫn gay gắt.

_Để hợp tác.

_Ôi Dara! Ta e là ngày mai mặt trời sẽ không mọc nổi mất! – Amy cao giọng chế giễu, và phải thật ngạc nhiên khi Dara vẫn bình tĩnh:

_Đó chính là điều ta muốn, Amy à. Cô cũng biết cho tới khi nào chưa tìm lại được sức mạnh thực sự của bóng tối thì ta và Sam không thể tiếp xúc với ánh sáng được. Đáng tiếc thật, ngày mai mặt trời vẫn lên… - Cô trầm giọng. Một Dara kiêu ngạo như cô sao có thể chịu đựng một con bé thuộc hạ đến như thế, ắt hẳn phải có lý do. Amy bật cười:

_Được rồi! Cô muốn gì ở ta? Nói đi, ta thật không chịu nổi khi thấy cô thế này.

_Cô chẳng đã nói không ưa gì Sam sao? – Dara lấy lại giọng nói bình thường của mình, lạnh lùng và quyền uy – Ta cũng có suy nghĩ như thế. Hợp tác với ta đi! Chúng ta sẽ nhanh chóng làm hắn biến mất. Khi ta đã có quyền lực tối thượng rồi thì cô cũng chẳng cần lo gì nữa.

_Tình chị em của các người tốt thật!

_Ta ghét cái thứ gọi là tình cảm của con người. – Dara bắt đầu tỏ vẻ khó chịu.

_Nó sẽ có ích cho chúng ta đấy! Cô cũng nên tìm hiểu về nó đi. Xem kìa! – Amy chỉ vào quả cầu thủy tinh, và những hình ảnh thôi lướt nhanh đi mà chậm hẳn lại. Dara tựa vào ghế, lướt ánh mắt vô cảm theo hướng tay cô. Không gian lại chìm vào im lặng…


~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~


Tiếng nước róc rách đâu đây. Một con suối, có một con suối chảy ngang qua cánh rừng khô hạn. Nó trong vắt và thanh khiết đến kì lạ. Trong cánh rừng này, mọi thứ đều đã úa tàn, mục nát thì bởi đâu con suối này vẫn giữ được vẻ đẹp thanh cao? Có mấy ai biết, con trai của nữ thần nước dịu hiền đã đánh rơi giọt nước thần xuống đây và khiến nó giữ được vẻ đẹp mãi mãi. Cậu cùng những người bạn luôn tụ họp bên dòng suối mỗi khi trăng sáng, để thấy ánh trăng chờn vờn đùa trên mặt nước trong veo. Câu chuyện ấy đã qua lâu lắm rồi, đã hơn mười năm…

Một người trong nhóm brawler nằm cạnh bên dòng suối. Cậu có mái tóc xanh bồng bềnh và chiếc áo choàng cam. Phải, cậu chính là Gus. Có vẻ như Gus đã tỉnh rồi, nhưng cậu không đứng dậy. Cậu thích nằm đó, ngắm nhìn bầu trời. Cậu thích những ngôi sao trên nền đen xa thẳm. Kể cũng đã lâu rồi, cậu không nhìn lên bầu trời, từ lúc cậu bắt đầu đi theo Spectra, cậu đã trở thành một kẻ khác, không còn mơ mộng nữa. Lúc còn bé, cậu luôn tự hỏi ngôi sao nào là cậu, và ngôi sao nào là gia đình cậu. Giữa muôn vàn ngôi sao, cậu chẳng thể tìm được chính mình. Mà thôi, dù gì thì đêm nay cũng không hề có ngôi sao nào cả, cậu có muốn tìm cũng chẳng thể thấy đâu.

Không xác định được thời gian, nhưng Gus nghĩ mình đã nằm đây lâu lắm rồi. Cậu ngồi dậy, đưa mắt nhìn quanh. Tất cả đều im lặng, ngoại trừ lũ côn trùng chui rúc trong lòng đất đã đánh thức cậu là cứ kêu lên ri rỉ. Cậu lại bên dòng suối, đưa tay vục nước rửa mặt. Cậu muốn mình phải tỉnh táo. Điều cậu cần làm bây giờ là đi tìm các brawler, mà người đầu tiên cậu muốn tìm nhất định là Keith.
Gus đứng dậy, cậu hơi loạng choạng. Có cái gì đó ở đây không bình thường. Nhưng cậu chẳng đã học từ Keith sự lạnh lùng hay sao. Cậu không quan tâm. Cậu chỉ cần làm điều mình muốn. Bây giờ, cậu phải rời khỏi nơi này.

Vừa đi về giữa cánh rừng, cậu vừa đảo mắt tìm kiếm. Cậu không muốn cất tiếng gọi, cậu không biết ở đây có loài nào nguy hiểm hay không, huống hồ cổ họng cậu đã khô rát vì cái lạnh. Đi chưa bao xa, giữa những tảng đá lớn quây quanh nhau, cậu thấy một mái tóc màu vàng nhạt. Chắc hẳn là Keith rồi. Cậu chạy tới. Keith nằm đó, anh vẫn trong cơn mê. Cái lạnh đã khiến da thịt anh trở nên tái xanh. Cậu vội cởi tấm áo choàng đắp cho anh. Bây giờ thì đến lượt cậu cảm nhận cái lạnh buốt da. Cậu ngồi xuống cạnh anh, cũng đã lâu rồi Gus không nhìn anh kỹ đến thế. Cậu thấy anh thật quen, thật thân từ lần đầu tiên cậu gặp anh. Cậu đi theo anh cũng là vì vậy, chứ đâu phải vì quyền lực hay sức mạnh, bởi lúc đó cậu vẫn còn ngây thơ, nào có quan tâm đến những thứ ấy. Đi theo anh rồi, anh như có một lực hút, khiến cậu không thể nào rời xa anh được. Cậu chỉ muốn làm thuộc hạ của anh, mãi mãi trung thành…

Đang bị cuốn vào dòng suy nghĩ, Gus giật mình nhận ra Keith đang run lên từng chập. Anh làm sao thế? Anh bệnh rồi ư? Anh đưa tay quơ quào trong không khí, làm Helios văng ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của anh, cậu vội nhặt lấy Helios rồi nắm lấy tay anh, gọi:

_Keith! Keith à! Anh không sao chứ?

Cậu chưa biết phải làm gì thì đã nghe tiếng anh thì thầm trong cơn mê. Giọng nói của anh không còn lạnh lùng như thường ngày, cũng chẳng phải vẻ giả tạo đôi khi anh thích dùng, nó chân thật và thống thiết, nó là lời van xin:

_Em gái! Em à… đừng đi… anh về rồi… em ngoan… đừng theo hắn… đừng bỏ anh… em à… em…

Cậu siết chặt tay anh. Cậu không hiểu anh nói gì. Chẳng lẽ anh lo cho Mira? Mira thì sao chứ? Hay anh không muốn Mira đi với kẻ nào đó? Cậu không biết, nhưng bất kể anh muốn gì, cậu đều chia sẻ với anh. Giọng anh nhỏ dần, nhỏ dần rồi lặng mất. Keith cựa mình, anh đã tỉnh và hơi bất ngờ khi thấy Gus nắm tay anh. Gus cũng giật mình, buông tay ra và bối rối đứng dậy. Anh đứng lên theo cậu, trả áo choàng cho cậu. Vẫn không nói gì, anh bước đi, anh bước theo tiếng nước chảy cách đó không xa, cứ như anh đã biết nơi này. Cậu im lặng đi theo anh như một cái bóng, lúc nào cũng vậy. Bỗng anh chợt hỏi:

_Cậu đã nghe điều gì?

_Ơ… không có gì… tôi chỉ thấy anh lẩm bẩm điều gì đó… không rõ… - Gus ấp úng, và Keith bất ngờ quay lại, mặt đối mặt với cậu, giọng nghiêm nghị:

_Bất kể cậu đã nghe điều gì, hãy quên nó đi và không bao giờ được nhắc tới, rõ chưa?

Rồi không đợi cậu trả lời, anh rảo bước thật nhanh, để Gus sững sờ đứng đó, rồi giật mình vội chạy theo anh. Anh là vậy. Anh biết Gus đã nghe những gì, anh càng biết Gus đã tìm thấy anh, đã ở cạnh anh, mà ngay cả một câu cảm ơn anh cũng không nói. Nhưng Gus chưa bao giờ suy nghĩ như vậy, cậu luôn theo sau anh dù bất cứ thế nào. Họ đi khuất rồi, ánh trăng cũng đã rời khỏi đó.


~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~


Amy và Dara đều chìm vào trong suy nghĩ, để mặc cho không khí im lặng bao trùm. Tiếng đằng hắng vang lên làm cả hai giật mình, và bóng người con trai hiện lên sau lưng họ. Lập tức, như phản xạ, cả hai đứng bật dậy tránh xa khỏi chiếc ghế. Cũng phải thôi, đó là vị trí của hắn. Hắn chễm chệ ngồi trên chiếc ghế, cao giọng hỏi:

_Bọn chúng có gì thú vị chứ?

_Ngươi có thấy chúng quen lắm chăng? – Dara ngờ vực hỏi.

_Chẳng lẽ cô chưa gặp hắn. Hắn chính là thủ lĩnh của Hex, là thuộc hạ của Zenoheld, “Hỏa Băng” Spectra Phantom. Ta nghĩ các người biết Zenoheld thì cũng biết hắn chứ. – Amy giải thích.

_Thì ra là kẻ đó. Mà chẳng phải hắn đã phản bội Zenoheld sao? Nếu không phải tại hắn thì Zenoheld đã không bị tiêu diệt. Chúng ta vốn lợi dụng ông ta để chiếm lấy Vestroia, kế hoạch lần đó đã thất bại. – Sam nói.

_Hắn quả là không vừa nhỉ! Tính sao đây? Ta không nghĩ Amy bé nhỏ có thể giải quyết hắn đâu. – Dara cười, và Amy chau mày nhìn cô khó chịu, nhưng Sam lại lên tiếng:

_Phải, hãy để hắn cho ta!

_Nhưng… - Amy vừa lên tiếng thì đã bị hắn chặn lời:

_Được rồi! Ta thấy chúng không thú vị. Có chăng hai kẻ kia mới thật sự thú vị? Xem kìa!

Và tất cả lại một lần nữa tập trung vào đó. Quả cầu thủy tinh rọi lên những hình ảnh mờ ảo. Ngoài kia, trăng đã sắp lặn, trời cũng sắp sáng rồi.


~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~


Dưới ánh trăng tàn, người con trai tóc xanh tựa lưng vào thân cây. Cậu ngồi đó, chẳng biết làm gì để giết thời gian. Cậu lại chẳng thể đứng dậy vì trong lòng cậu là một cô gái đang say trong giấc ngủ. Cô gái với mái tóc ngắn màu cam thật cá tính mà cũng rất dịu dàng, còn có ai khác ngoài Mira. Mà Ace cũng gan thật, dám ôm Mira vào lòng, nhưng cậu còn cách nào khác, bởi cô có vẻ lạnh quá, thôi thì cứ giữ ấm cho cô đã.

Nhiều lúc Ace cảm thấy Mira thật đáng ghét. Cô đáng ghét vì cho dù cậu có quan tâm cô thế nào, cô vẫn chỉ coi cậu là một người bạn. Cô lúc nào cũng lo cho anh hai, lo cho Dan, lo cho bọn con gái mà chẳng bao giờ nhớ đến cậu. Nhưng dù Mira đáng ghét thế nào thì cô vẫn có điều gì đó thu hút cậu. Cô rất cứng rắn và kiên định cho dù cậu biết đó chỉ là vẻ bề ngoài. Mira thật ra rất yếu đuối. Cô lại quá ngây thơ và vô tư đến nỗi hay đặt ra những câu hỏi làm cậu phát điên. Và cũng chính vì cô đặc biệt như thế mà cậu chẳng bao giờ quên được. Cậu muốn bảo vệ cô, muốn che chở cho cô, nhưng chỉ có lúc này đây, cô mới chịu nằm yên trong tay cậu.

_Mira! Sao cậu chẳng chịu hiểu tớ chứ? – Ace thì thầm, mắt chẳng rời khỏi khuôn mặt cô. Khuôn mặt cô thật đáng yêu. Bất giác, cậu đưa tay lên chạm vào khuôn mặt ấy. Ace chắc hẳn không ngờ được chỉ thế thôi cũng làm Mira tỉnh giấc. Cô vươn mình, và rồi sững lại khi nhận ra mọi thứ xung quanh. Chẳng cần phải nói cũng biết thái độ của Mira ra sao rồi. Và chắc chắn là Ace sẽ bị cô đánh.

Mira vùng vằng đứng dậy bỏ đi một nước, để Ace còn ngồi yên ở đó. Cậu vội chạy theo cô, giả vờ ngây ngô hỏi:

_Cậu sao vậy Mira?

_Cậu còn nói nữa. Cậu… Anh hai mà biết thì cậu chết chắc. – Mira kết thúc với lời đe dọa. Phải, Keith không thích Mira thân mật với người khác, cho dù là Ace hay ai đi nữa. Cậu cũng phải dè chừng anh ta.

_Chỉ cần cậu không nói là được rồi. Với lại tớ cũng vì… - Ace chẳng kịp giải thích.

_Tớ không cần biết. Ace! Nhớ cho rõ đây! Cậu không được nói chuyện này với ai hết, và từ nay cũng cấm cậu tới gần tớ, nếu không thì cẩn thận đấy.

Và thế là Ace đi theo sau lưng Mira, cố gắng tiến lên bất cứ lúc nào cô không để ý, nhưng dường như Mira đã đề phòng cẩn thận, nên cậu chẳng có hy vọng gì hơn. Họ bước đi, đi tìm bạn bè. Những luồng gió đêm cuối cùng lướt qua, để hàng cây xào xạc rung rinh như vẫy tay chào tạm biệt đêm tối.


~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~


Hừng đông đã nhuộm màu ánh sáng mà căn phòng kia vẫn tối tăm như thế. Những bức màn thẫm màu rũ xuống che kín cả căn phòng, chẳng có gì xuyên qua được. Sam ngồi lặng im trên ghế, nhưng xem nét mặt hắn có vẻ hứng thú lắm. Còn Dara thì cứ cười khúc khích, cô bảo Amy:

_Nè! Có khi nào cô cũng như vậy không?

_Cô biết đùa từ bao giờ thế? Ta thấy chẳng có gì đáng cười. Nghiêm túc đi! – Chỉ có Amy là không thấy vui.

_Được rồi, được rồi! – Dara cố gắng nén tiếng cười lại, vì Sam đã đưa mắt nhìn cô. – Kế hoạch ngày hôm nay thế nào?

_Chẳng có kế hoạch nào cả, ta sẽ tự hành động, vì cô có ra ngoài được đâu, vậy nên cứ ngồi yên đó đi.

Amy bước lại gần cửa sổ, vén nhẹ bức màn, để vài tia nắng đủ lọt vào phòng. Cả Sam và Dara đều nhăn mặt khó chịu. Họ ghét nắng. Cũng bởi vì nó mà bây giờ họ bị giam ở đây, nếu không đời nào họ để Amy đi một mình. Cả hai đều là những kẻ hiếu chiến, nếu có thể thì nhất định họ sẽ muốn tự tay mình tiêu diệt kẻ khác. Amy phóng ra ngoài của sổ, để vọng lại lời chào tạm biệt:

_Ta đi đây, gặp lại sau nhé! Đợi ta về sẽ tính kế hoạch của cô.

_Cô ta lúc nào cũng thế! – Dara khó chịu nói với Sam nhưng hắn chỉ cười. Phải, vì cô ta như thế nên hắn mới để mắt tới cô ta.

Cuộc chiến đầu tiên đang đến gần, thế giới bóng tối đã sẵn sàng mà các chiến binh ánh sáng vẫn còn lang thang ở nơi đâu. Mặt trời đã lên, nắng đã rọi vào khu rừng ấy xua tan bóng đêm dài lạnh lẽo.


~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~


Chữ ký của Friendship_Heaven

"Ta muốn đem tình bạn vào giữa... hận thù
Ta muốn đặt thiên đường bên trong... địa ngục
Ta muốn dùng ánh trăng soi sáng... đêm mưa
Ta muốn lấy cầu vồng bắc ngang... bóng tối

Cho dẫu tất cả chỉ là sự hão huyền
Ta vẫn cứ mơ, cứ mơ và cứ mơ
Vì biết đâu ngày mai tất cả sẽ thành... sự thật"


Được sửa bởi Friendship_Heaven ngày Tue Nov 19, 2013 9:45 pm; sửa lần 1.

Tue Nov 19, 2013 2:04 pm#30

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10512
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfic]Đằng sau bóng tối
Xem lý lịch thành viên

Xem ra brawler bị cơn lốc kia chia ra rất khéo, đội nào về đội ấy rõ ràng :v cơ mà 1 số char khác sao không thấy nhắc tới, tác giả định để chap sau sao~

Ý kiến cá nhân của mình thì au có cho nhân vật phe tốt xấu sao cũng được, không lo mất hình tượng đâu XD chỉ cần nhân vật không bị OOC trở nên bi lụy yếu đuối là OK =.=

*lăn ra* (không com fic nên không lấy tem~)


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Wed Nov 20, 2013 3:26 pm#31

avatar
Arietta
VIP Mem

Pet
::
::
Thần tài Disco
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5728
BKGC BKGC : 3546
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : Amidst the snow
Stt : There is no such thing as society

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfic]Đằng sau bóng tối
Xem lý lịch thành viên

Hm, Iris cũng không lấy tem. Để cái tem lại cho người tiếp theo ~~

Trong chap này tập trung chủ yếu vào 3 nhóm nhân vật Brawlers cùng với ý định của Amy và Dara. Theo tựa đề chap, tất cả sẽ tập trung vào tình cảm, nhưng mình thấy những kiểu cảm xúc ngọt ngào này không phải sở trường của bạn. Trong khi chap trước bạn viết hay, chap này chỉ có 1 số đoạn ngắn về miêu tả cảnh, 2 đoạn đầu tiên của phần Spectra và Gus là có phần đặc sắc.

Trước hết về Shun và Dan --> Shun trở nên yếu đuối và có phần "bấn" khi có chuyện xảy ra với Dan, đây là cách phản ứng của Runo hoặc Alice, chứ không phải của chàng trai này, và có lẽ nếu Dan không dừng trò đùa lại, Shun rất có thể sẽ khóc nức nở và ngồi nhớ lại những kỷ niệm giữa hai người >"<

Gus và Spectra, well, đoạn này có thể nói là hay nhất trong chap, vì thể hiện được phần nào tình cảm của Gus dành cho chủ nhân, của anh Keith dành cho Mira, tuy nhiên câu thoại bạn dành cho Keith khi ngủ mơ lại khiến anh thành một người yêu đơn phương chứ không phải một anh trai mạnh mẽ, một chỉ huy quyền uy. Cách anh ra lệnh cho Gus cũng không đủ độ thuyết phục.

Ace và Mira, không có gì để nói, cũng như Shun và Dan: như trẻ con.

Amy và Dara được miêu tả là rất lạnh lùng, nhưng trong chap này- từ cách cười, nói, việc không giữ được bình tĩnh, cách hành xử,... cũng không đạt được hiệu quả của hai kẻ ngấm ngầm đối đầu nhau.

Trong chap này mình cảm thấy tính cách các nhân vật không thể hiện rõ ~~ những tình cảm xuất hiện giữa ba cặp Dan-Shun, Keith-Gus, Ace-Mira na ná nhau dù đây là 3 cặp hoàn toàn khác biệt.

Thật sự là đọc xong chap này mình hết muốn chờ Skyress xuất hiện...

Chờ chap mới, mong đọc được sự thay đổi :uongtra: 


Chữ ký của Arietta



Crescent Moon island, darkening birds on the water’s edge

Behind a church decorated with ivy,

We again made a childish promise

Let’s tell a story about running away.

#32
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakuganfic]Đằng sau bóng tối


Chữ ký của Sponsored content

[Bakuganfic]Đằng sau bóng tối

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-