[Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanhXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Sun 6 Oct 2013 - 21:11#1

Arietta
VIP Mem

Pet
::
::
Thần tài Disco
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5728
BKGC BKGC : 3285
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : Amidst the snow
Stt : There is no such thing as society

Bài gửiTiêu đề: [Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh
Xem lý lịch thành viên

Title: Tuyết giữa ngày xanh
Rating: K

Disclaimer: I do not own Bakugan Battle Brawlers

Category: Spiritual, Romance

Status: Ongoing. Dự là viết xong nửa fic rồi mới post, nhưng nếu vậy thì chẳng biết tới bao giờ. Đã bận rồi còn hay gặp Writer's Block.

Pairings: Nam-nữ.

Summary: It's her. It's their relationship. It's their lives and desires. It's their time to live and love. But at the same time... It's not. Snow in spring, no matter how beautiful, will melt. But it still falls because it knows it can only be beautiful, when it melts.

Author Note: Toàn bộ fic này dành tặng cho nhà cũ, các tác giả của nhà cũ, và đặc biệt là bạn Umi Misaki Ryuuzaki, như một lời cảm ơn vì đã cho mình những ký ức rất đẹp.


---------------------------

Chapter 1: Nắng mới mùa xuân By Arya_Iris

           Mùa xuân.

           Tiếng gió như hơi thở của bầu trời, xuyên qua làn mây nhẹ nhõm, sưởi ấm từng chút ban mai vừa hiện lên trên những cánh hoa đào nở sớm, màu hoa nhẹ nhàng hoà sắc với thứ ánh sáng trong veo của ngày giao mùa. Những ngày trời lạnh, hơi thở biến thành làn khói mỏng trong không khí, cùng với tiếng nhạc dịu dàng trong làn gió mới, phút chốc tan biến vào tầng không.
   
           Anh bước một mình tới trường trong một ngày như thế. Một ngày không có tuyết. Anh muốn nhìn thấy tuyết rơi, hôm nay trời đẹp đến nhói lòng. Khi tuyết rơi, những hạt tuyết vô cùng mong manh ấy sẽ mang đi tất cả cùng với màu trắng tinh khôi của nó, như đã từng mang mẹ anh đi vào một ngày đông lạnh giá. Lúc đó, tuyết đã mang theo tiếng gào thét, những giọt nước mắt, ánh mắt thương xót của người xung quanh, mang theo ký ức ảo mờ về lễ tang đơn giản nơi ngoại ô thành phố. Mang theo cả những yêu thương cuối cùng của anh.

            Ngôi trường mới xây vài năm, bao quanh bởi một bức tường dày, nằm gần một nhà thờ ở một thành phố nơi mọi thứ đều nhỏ nhắn. Số học sinh ít ỏi không làm bớt sự ồn ào, tiếng cười nói rộn ràng suốt dọc hành lang. Đã gần đến lễ bế giảng, nói văn hoa là vậy. Kết quả cũng đã có, Toán và Lý điểm vẫn đủ cao để giữ một ghế trong lớp chuyên, Văn vẫn được nhận xét là súc tích, Anh đủ 5.0 IELTS và Hoá thì vẫn chưa gây ra vụ nổ nào trong phòng thí nghiệm. Vậy là đủ cho một học sinh năm hai vừa trải qua nhiều sóng gió. Học tập không phải lý do anh được sinh ra. Và có vẻ, đang sắp sửa ra khỏi danh sách 5 điều quan trọng trong đời anh, sau khi điều quan trọng nhất không còn nữa.
Alice dịu dàng bước nhanh tới bên anh, ánh nắng lấp lánh trên những giọt nước còn vương trên mái tóc, nụ cười cô toả sáng như ngôi sao nhỏ giữa trời đêm, trong giọng nói có vẻ hào hứng và mừng rỡ như một đứa trẻ, không phù hợp với phong thái thường ngày của cô.
   
           -Anh Shun, chào buổi sáng!

           -Anh có khoẻ không?

           -Em đã thấy bảng điểm của anh rồi, anh thật là giỏi đó!

           Những lời chào hỏi ngọt ngào hết sức mà bất cứ chàng trai nào cũng mong được nhận từ một cô gái đáng yêu như vậy. Trong suốt cuộc trò chuyện, anh dễ dàng bắt gặp những ánh mắt từ các nam sinh cùng khối nhìn về phía hai người. Đôi khi anh ước cô ấy ở trong thế giới của họ chứ không phải của anh.

           Mải suy nghĩ, anh không nhận ra cô gái nhỏ đã ngừng nói và đang chăm chú nhìn anh, ánh mắt nửa lo lắng nửa chờ đợi, hàng mi hai lớp mascara chớp nhẹ. Mùi nước hoa Lancome phảng phất trong bầu không khí, trong sự yên lặng giữa hai người. Như thể những phân tử mùi hương đã dựng nên bức tường riêng của chúng, một bức tường mỏng manh.

           -Cũng bình thường.- Anh đáp, câu cửa miệng quen thuộc bật ra nhanh chóng như phản xạ.

           -Dan sẽ phải ôn để thi môn Văn một lần nữa vào cuối tháng này, nếu không sẽ không được lên lớp. Anh biết không, vì chuyện đó mà ba mẹ bạn ấy cũng dời lại việc mua cho bạn ấy chiếc xe đạp điện mới. Bạn ấy đã rất mong đợi điều đó, vậy mà…

           Anh gật nhẹ đầu, tỏ ý đồng tình. Dan thực sự đã hết sức trông chờ chiếc xe ấy, part-time mùa hè được bao nhiêu tiền đều dành hết vào đó. Nhưng cậu ta nên nghĩ đến việc đó trước khi đi ăn pudding và chơi bowling thay vì học hành tử tế. À, nhưng như vậy nghĩa là cả kỳ nghỉ này anh sẽ không phải thấy mặt cậu ta. Một kỳ nghỉ giữa mùa xuân, quá đẹp để dành thời gian bên cạnh cậu ta. Và khi cơn gió mùa xuân năm nay thổi tới, anh lại muốn ở một mình hơn bao giờ hết.

           -À, phải rồi…- Giọng nói của Alice kéo anh lại mặt đất- Em không giỏi Toán lắm… Thầy giáo nói nếu em muốn thi vào trường Y thì phải có thành tích Toán cao hơn. Anh có thể… kèm em chứ?

           Alice đề cập chuyện này quá nhanh, gấp gáp, khác hẳn với cách cư xử thường ngày của cô. Nếu thực sự là cô ấy, một cô gái thật thà chỉ biết mỗi việc học, một người luôn cố gắng hết sức để không phải nhờ đến sự giúp đỡ của mọi người, sẽ không như vậy, không trực tiếp, thẳng thừng như vậy. Linh cảm cho anh biết điều đó, rất dễ dàng như thể bản năng. Tận sâu trong tim, hai người đều biết cô đang cố hết sức để được ở bên anh, để có anh ở bên mình. Vì lý do nào, anh không biết, và cũng không cần biết.

           -Em nên tìm gia sư.- Anh đáp gọn, rồi im lặng.

           -Nhưng… em nghĩ… Anh có thể giúp em, vì chúng ta học cùng trường, sẽ dễ hiểu hơn…- Dù đã đoán trước phản ứng của anh, cô vẫn không tìm ra được lý do thích hợp để thuyết phục.

           -Gia sư cũng có thể giúp em.- Anh nhấn mạnh một lần nữa, và rồi không một âm thanh nào cất lên sau đó. Alice nhìn anh trân trối, rồi cúi đầu, không khóc, nhưng cảm giác như ai đó đang thắt chặt trái tim. Đến khi ngẩng lên, ánh mắt anh kia vẫn lạnh lẽo như mùa đông băng giá. Cô muốn nói thêm gì đó, nhưng thôi, vì nhận ra sâu thẳm nơi đôi mắt hổ phách kia không tồn tại hình bóng của mình.

           “Có lẽ vậy…”, cô đáp, giọng nói chỉ còn như một làn gió thoảng. Anh khẽ gật đầu, quay lưng bước đi. Khoảng cách giữa hai người mà cô những tưởng đã kéo lại gần, hoá ra vẫn xa xôi như từ Nga đến Nhật. Phải cố gắng lắm cô mới giữ mình không rơi nước mắt, vì ngoài cửa sổ kia, gió và nắng sớm vẫn đang nhảy múa, tràn ngập niềm vui và hạnh phúc, như thể mùa xuân và cô không cùng ở dưới một bầu trời.

***

           Tiếng chuông trầm lặng kéo anh khỏi dòng suy nghĩ miên man. Đúng giờ như một cái máy, giáo viên của anh bước vào, một người thầy không còn trẻ nhưng cũng chưa quá già, giọng nói đều đều, chậm rãi tô thêm vẻ trầm tĩnh cho mái tóc bắt đầu điểm bạc. Xung quanh anh, bạn bè cả lớp mỗi người mỗi việc, không mấy tập trung cho đến khi thầy gõ thước xuống bàn, ra hiệu im lặng. Những thông tin đơn giản về lễ hội cuối năm học, việc chuẩn bị cho năm cuối cấp và hướng nghiệp. Một tai anh lắng nghe, tai còn lại hướng về tiếng một cánh chim chấp chới ngoài xa.

           -À, còn một chuyện nữa.- Đôi mắt thầy chợt trở nên sâu kỳ lạ, chìm trong màu nâu thẫm như màu gỗ đánh vecni bóng loáng- Lớp ta sẽ có một học sinh mới.

           Cả lớp đang im lặng bỗng ồn ào hẳn lên, mọi người nhìn nhau râm ran bàn luận, ném ánh mắt ngạc nhiên về phía thầy. Chẳng bao giờ có học sinh mới vào lúc cuối năm, đã xong hết mọi khoản như vậy. Những câu hỏi quen thuộc, là nam hay nữ, không biết sẽ thế nào, có dễ thương không, sức học đến đâu mà được chuyển thẳng vào lớp chuyên như vậy. Anh im lặng, có một chút tò mò, nhưng không đủ để kéo anh dứt khỏi luồng suy nghĩ về mùa xuân. Và lúc ấy, bên cửa sổ căn phòng, anh đã nhìn thấy người học sinh mới mà thầy nói đến, đứng lặng lẽ dựa vào tường chờ đợi, ánh mắt linh hoạt nhưng có gì đó căng thẳng, một chút hy vọng xen lẫn. Chính là lúc ấy, khoảnh khắc anh sẽ nhớ mãi, khi cô gái nhỏ trong chiếc sơ mi trắng, chiếc váy xanh mỏng manh mở to đôi mắt, ngước nhẹ khuôn cằm như đón lấy làn gió xuyên qua cánh cửa sổ thuỷ tinh luôn khép kín, giữa ánh sáng mùa xuân.

           Phía trong, lớp vẫn không dứt tiếng bàn tán lao xao. Hiểu được sự bất ngờ của bọn học trò là có lý do, thầy im lặng kiên nhẫn chờ đợi. Chờ cho đến lúc thầy thấy được bọn chúng sẽ không im đi mà chỉ có ồn hơn thôi, thầy mới lấy thước ra gõ thêm một lần nữa:

           -Tất cả im lặng! Việc này là rất hiếm thấy nhưng không phải không thể xảy ra. Có những phụ huynh không muốn con mình chuyển trường vào đầu năm cuối cấp vì sẽ có biến động ảnh hưởng đến việc học. Các em nên giúp đỡ bạn, làm sao để bạn quen với trường trong thời gian này để sang năm có thể dễ dàng theo được tiến độ của chúng ta.- Nói đoạn, thầy quay ra cửa- Vào đi em.

           Và anh nhìn thấy cô gái nhỏ như giật mình, vội vã rời chỗ đứng, quay người bước vào. Cô học sinh mới không có vẻ ấn tượng lắm với cả lớp, nếu không tính thời gian chuyển trường khác thường. Tóc ngang vai màu xanh sẫm, hơi nghiêng về màu đen, ôm lấy gương mặt trắng xanh. Một chút hồi hộp dễ nhận thấy nơi mũi giày cứ vẽ vòng tròn dưới đất, nhưng một tay buông tự nhiên theo người, một tay cầm cặp lại vẽ nên sự bình tĩnh.

           Và đôi mắt, đôi mắt nhìn thẳng với những ánh dịu dàng, nhưng trong một khoảnh khắc của mùa xuân, khi nhìn sâu vào tận trong đáy mắt xanh nhạt hơn cả da trời ấy, anh mới nhận ra, những gần như không có gì trong ấy cả. Trong khi gương mặt vẫn đầy biểu cảm, và một nụ cười nhẹ rất tự nhiên ngự trên làn môi hồng như cánh hoa đào buổi sớm.

          -Hirose Setsumi. Các em hãy vỗ tay chào đón bạn.- Không đợi những tiếng vỗ tay lịch sự dừng hẳn, thầy đã quay sang cô học trò mới- Em có thể tự giới thiệu về mình.

          Sau một chữ “vâng” rất nhẹ như làn khói mỏng, cô gái nhỏ quay lại phía cả lớp, bắt đầu cất lời. Không hẹn mà đồng loạt, mọi ánh mắt trong lớp đổ về cô bạn mới. Giọng nói khá nhỏ nhẹ, âm lượng phải thật tập trung mới nghe được, nhưng một lần nữa bên trong vẻ bẽn lẽn ấy lại là sự bình tĩnh thản nhiên không giấu đi đâu được. Hơi thở anh như ngừng lại khi anh nhận ra, ánh mắt ngỡ như đang nhìn tất cả mọi người ấy, thực ra không hướng đi đâu cả. Không đâu cả ngoại trừ anh.

          -Mình tên là Hirose Setsumi. Trước đây mình học ở Sapporo, Ishikari, Hokkaido. Mong rằng từ nay về sau sẽ được mọi người giúp đỡ.- Cô gái nhỏ kết thúc câu nói với một nụ cười.

          -Em có thể nói gì về nơi em đã từng sống trước đây?- Chắc chỉ có thầy mới hỏi vậy. Thấy cô có vẻ không tìm được câu trả lời, thầy gợi ý thêm - Như ẩm thực, phong cảnh,… hay thời tiết chẳng hạn.

          Và trong khoảnh khắc ấy, anh đã thấy, lần đầu tiên đôi mắt ấy sáng lên như một đứa trẻ, niềm vui thích say mê ùa vào, khi giọng nói nhẹ nhàng đầy vui sướng cất lên một từ, chỉ một từ mà thôi.
“Tuyết”


~~~To be continued~~~

-------------------

Cá là mọi người khi đọc tới đoạn giới thiệu ngoại hình Setsumi thì đều nghĩ đó là Fabia


Chữ ký của Arietta



Crescent Moon island, darkening birds on the water’s edge

Behind a church decorated with ivy,

We again made a childish promise

Let’s tell a story about running away.


Được sửa bởi Arya_Iris ngày Sat 22 Mar 2014 - 7:42; sửa lần 3.

Tue 8 Oct 2013 - 16:02#2

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 9551
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh
Xem lý lịch thành viên

Tem nhé :)

Văn phong của bạn tốt lắm neh, lời văn nhẹ nhàng, mọi chuyện như thể đang diễn ra trên một tấm thảm rất êm vậy, không một chút gợn :)

Alice trong này có vẻ điệu đà ha, và Shun không quan tâm tới cô ấy lắm, dù những lời nói với nhau vẫn rất lịch sự. Mọi người đều quan tâm tới kì đại học sắp tới, mình dễ dàng cảm nhận được không khí này, có lẽ vì chung tâm trạng :v

Setsumi, sao cứ nghi ngờ đây sẽ là người phá đám Shun với Alice vại trời >.<

Hóng chap tiếp nhé :)


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Tue 8 Oct 2013 - 22:41#3
Princess_Yuki
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1357
BKGC BKGC : 1474
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Nơi nào đó trên trái đất này thôi...
Stt : ...

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh
Xem lý lịch thành viên

Phong bì neh~
Nee-chan, nee toàn chiếm tem =] Đùa thôi, vào vấn đề chính =]

Giọng văn của bạn nhẹ nhàng, nhất là phần miêu tả ah~ >v< Thích mê đi được >v< Đáng khen là mình không thấy lỗi type >v< Hâm mộ bạn >v<

Hm, Alice-san bị OOC ở mức độ nhẹ ah~ Shun-Nii, Nii vẫn cold như vậy ah~ >w<

Mùa xuân... nghe bạn tả thì mình thấy không còn ác cảm với mùa xuân nữa ah~ >v< Mặc dù đó là mùa mình sinh ra >v<

Tự dưng lại mong mùa xuân ah~ >v<

Ara~ Thấy cái tiêu đề, nó rất hay và gây tò mò. Tuyết... ám chi ai vầy? Xanh thì khôg cần phải nói nữa zồi >v<

Hóng chap~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ >v<

P/s: Bạn viết hay lắm, mai mình +1 cho >v< Mình đang onl đt >v<


Chữ ký của Princess_Yuki

★ ~ B-set by Kumi ~ ★



~*+*+*oOo*+*+*~

Chân tình vời vợi như đồng cỏ
Chẳng ngại chi mưa gió dạn dày
Trời quang mây tạnh có ngày
Nắng soi muôn dặm sum vầy hai ta


Chân tình như mai hoa nở rộ
Băng giá kia cũng khó dập vùi
Dù bao lạnh lẽo chìm trôi,
Hoa thời vẫn nở xuân thời vẫn sang.

Tuyết xoáy lại mênh mang gió bấc
Cành hàn mai cô độc giữa trời
Tỏa hương chỉ bởi một người
Yêu không tiếc hận tình người trong tim.


Một là đừng gặp gỡ, để khỏi phải mến yêu
Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều…

Wed 9 Oct 2013 - 21:57#4
shunalice_2000
Bakugan Player

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 216
BKGC BKGC : 1422
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Đâu đó trên mặt đất dưới mặt trời
Stt : Sao mình nghe toàn mùi ảo tưởng...!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh
Xem lý lịch thành viên

Thùng thư~

Wa bạn ra fic nhanh quá...!!!

Mình chú trọng nội dung hơn hình thức nên mình chỉ chủ yếu com nội dung thau nhé...!!!
................................................................................
Theo lời bạn thì Shun-Chan Học tập quá xuát sắc...!!!
Còn chị Alice thì Hiền và Mến anh Shun nhỉ...!!!
*Hixhix...Sao Shun-Chan lạnh lùng quá vậy...!!!*
*Tội nghiệp chĩ Alice quá*

:haiz: 



Trích dẫn :
Khi tuyết rơi, những hạt tuyết vô cùng mong manh ấy sẽ mang đi tất cả cùng với màu trắng tinh khôi của nó, như đã từng mang mẹ anh đi vào một ngày đông lạnh giá. Lúc đó, tuyết đã mang theo tiếng gào thét, những giọt nước mắt, ánh mắt thương xót của người xung quanh, mang theo ký ức ảo mờ về lễ tang đơn giản nơi ngoại ô thành phố. Mang theo cả những yêu thương cuối cùng của anh.

=> Nếu thế đáng lẽ anh Shun không thích tuyến rơi mới đúng vì tuyết rơi sẽ làm anh ấy nhớ đến những kí ức đau buồn...!!!


...................................................................................

Trích dẫn :
Chính là lúc ấy, khoảnh khắc anh sẽ nhớ mãi, khi cô gái nhỏ trong chiếc sơ mi trắng, chiếc váy xanh mỏng manh mở to đôi mắt, ngước nhẹ khuôn cằm như đón lấy làn gió xuyên qua cánh cửa sổ thuỷ tinh luôn khép kín, giữa ánh sáng mùa xuân.
:vetay: 
=> Này là sao đây nhỉ tại sao Shun-Chan phải nhớ chứ...!!!
...............................................................................
Thau chắc từ từ đọc sẽ hiểu...!!!
Hong Chap mới...!!!

@Hirose Setsumi: Đừng có chia rẽ chị Alice với Shun-Chan của mình nha...!1!

:lay:


Chữ ký của shunalice_2000

:-D :-D Tomoyo Yukinara:-D:-D



B-Set
Tomoyo Yukinara

Thu 10 Oct 2013 - 19:14#5

Arietta
VIP Mem

Pet
::
::
Thần tài Disco
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5728
BKGC BKGC : 3285
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : Amidst the snow
Stt : There is no such thing as society

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh
Xem lý lịch thành viên

It's her. It's their relationship. It's their lives and desires. It's their time to live and love. But at the same time... It's not.

       Snow in spring, no matter how beautiful, will melt. But it still falls because it knows it can only be beautiful, when it melts.


Đã bổ sung summary. :):Cảm ơn mọi người đã nhiệt tình đọc và com fic. Nhìn mọi người tưởng tượng vui quá. Mọi người cứ thoải mái tưởng tượng nhé, vì... theo như trên này thì chưa có ai tưởng tượng ra được vấn đề hết ^^

@Tomoyo-chan: Có những kỷ niệm tuy mang nhiều nỗi buồn nhưng cũng chứa đựng rất nhiều yêu thương. Còn đoạn Shun nhớ hình ảnh Setsumi... đó là một cách imply đơn giản của việc cô bé này sẽ để lại một dấu ấn gì đó trong đời anh ấy. (không muốn phải nói thẳng ra thế này)

@Yui: Bất kể bạn đang nghĩ gì khi nghĩ về "xanh" trong cái tựa đề thì đó cũng không phải cái mình nghĩ tới đâu :v Xanh là màu sắc của ngày, đơn giản vậy thôi.

@Yui và El: không hẳn Alice OOC... Mọi người đừng nghĩ vì Alice điệu đà mà cô ấy OOC. Trong fic của Iris sẽ không có ai OOC cả. Có chăng chỉ là sự thay đổi và phát triển từ cốt truyện chính, và... một chút tô đậm mà thôi (sẽ thấy trong các chap sau ở 1 nhân vật khác). :):Hơn nữa Iris cũng thích hình tượng Alice dịu dàng dễ thương lắm lắm.

Warning trước là hiện tại fic đã có ý tưởng đầy đủ phần kết, nhưng chưa xong phần giữa :vetay: Vì thế nên mọi người... cố gắng đợi, và có thể mấy chap sau sẽ không hay bằng chap đầu.

Mà sao người mình dedicate fic này cho lại không thấy đâu hết vậy...


Chữ ký của Arietta



Crescent Moon island, darkening birds on the water’s edge

Behind a church decorated with ivy,

We again made a childish promise

Let’s tell a story about running away.

Thu 10 Oct 2013 - 19:49#6

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 9551
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh
Xem lý lịch thành viên

Đã xem lại cái sum :) Nghe nó có vẻ triết lí. Khi tan chảy cũng gần nghĩa với chết, biết chết nhưng vẫn làm, bởi lẽ muốn được mọi người biết đến sự tồn tại của mình, muốn được công nhận là đẹp, dù chỉ trong thời gian ngắn ngủi. Đại khái theo mình hiểu thì tất cả chỉ là "chưa thử sao biết" :v

cuộc sống này là thế, dù chúng ta phải trả bằng những cái giá rất đắt cho viẹc làm của mình, nhưng chúng ta vẫn làm. Cái giá đó không phải vô ích, ít nhất chúng ta cũng nhận lại được 1 thứ gì đó mà chúng ta mong muốn ha :)

Cơ mà về Alice, mình cũng thấy hình tượng dịu dàng hiền lành không vấn đề, chỉ là với quan niệm của mình là học sinh mà trang điểm này nọ khi đến trường thì không phải học sinh ngoan :v


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Fri 11 Oct 2013 - 11:08#7
shunalice_2000
Bakugan Player

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 216
BKGC BKGC : 1422
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Đâu đó trên mặt đất dưới mặt trời
Stt : Sao mình nghe toàn mùi ảo tưởng...!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh
Xem lý lịch thành viên

@Iris:

UKM...!!!

Minh sẽ đợi chap mà ...!!

Bạn cứ từ từ bởi vì vô năm học mình cũng bận lắm nên nếu bạn ra chap nhanh mình không theo đõi được...!!

Mình thích đọc từng chap một hơn là đọc một dây luôn...như vậy mới hấp dẫn chứ...!!!(^-^)


Chữ ký của shunalice_2000

:-D :-D Tomoyo Yukinara:-D:-D



B-Set
Tomoyo Yukinara

Sun 20 Oct 2013 - 22:39#8

Arietta
VIP Mem

Pet
::
::
Thần tài Disco
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5728
BKGC BKGC : 3285
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : Amidst the snow
Stt : There is no such thing as society

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh
Xem lý lịch thành viên

Oáp ~~ Cảm xúc chap mới tuôn trào trong lúc làm bài tập về nhà.
Cảm ơn mọi người đã comment.

Chapter 2: Đường thẳng
by Arya_Iris

           Việc một học sinh mới chuyển trường vào cuối năm, lại vào thẳng lớp chuyên… hoá ra lại không phải một tin tức đáng chú ý như mọi người trong lớp anh vẫn nghĩ. Cô bạn mới hoà nhập nhanh đến nỗi, như thể đã tan ra thành một hạt nước nhỏ, không có vẻ gì là đáng chú ý giữa một tập thể xa lạ như cách lẽ ra cô nên được chú ý. Nhưng điều đó không có nghĩa, không có người quan tâm đến sự tồn tại đó.

           Sáng sớm. Gió len lỏi thổi qua những ô cửa sổ khép kín của dãy phòng học lặng lẽ, như thể cố với tay theo từng giọt nắng, vốn đã nhanh chóng tràn vào căn phòng qua lớp cửa kính trong veo. Điều anh luôn thấy mỗi ngày đến lớp sớm trước tất cả mọi người. Nắng nhảy múa trên những chiếc bàn gỗ ép, còn gió đứng lại bên ngoài, cửa kính rung lên khe khẽ như tiếng gọi thiết tha. Mùa xuân như chia làm hai nửa, cách biệt chỉ bằng một lớp kính mỏng mà như thể hai thế giới cách xa.

           Nhưng hôm nay cảnh tượng ấy không ấn tượng bằng việc đã có một chiếc cặp đặt sẵn trong lớp. Một người nào đấy đã đến trước anh. Việc này khá hy hữu, càng hy hữu hơn khi cặp đó đặt ở chỗ ngồi của Etsuyo, cậu bạn hầu như chỉ có mặt trước khi điểm chuông khoảng ba mươi giây. Nhưng anh nhanh chóng dẹp bỏ sự ngạc nhiên khi nhận ra… Đây sẽ là cơ hội hiếm có để anh lấy lại 200 yên cùng với ba quyển sách tham khảo đã cho cậu ta mượn từ một tháng trước. Tên tóc vàng hoe này lúc nào cũng kịp chuồn trước khi anh tới hỏi!

          Không đủ kiên nhẫn đợi cậu ta quay lại, anh dán một mảnh giấy thật to lên bàn cậu ta… với nội dung ai cũng rõ, mỉm cười quay lại chỗ ngồi, soạn lại sách vở trước khi bắt đầu ngày học mới một cách vô cùng chăm chú. Tới nỗi không nhận ra đã có người bước tới, bóc tờ giấy ra và bước lại phía anh:

         -Tôi nghĩ tờ giấy này là của cậu?

         Vừa ngẩng lên, anh đã giật mình dựa sát vào lưng ghế. Không phải vì đột nhiên nhớ ra, Etsuyo đã không còn ngồi ở đó nữa. Cậu ta đã chuyển xuống cách anh chỉ một dãy bàn, kể từ khi Setsumi tới.

         Người đó đứng gần tới nỗi như áp sát vào anh, hương hoa quỳnh sực nức, như thể… như thể anh có thể thấy những gì phía sau khe hở giữa hai nút áo của chiếc sơ-mi trắng.

         -Là chỗ ngồi của cô sao?- Anh hỏi, cố tỏ ra điềm tĩnh, nhưng ánh mắt anh lần đầu tiên không thể hiện đúng cảm xúc anh mong đợi. Hirose Setsumi nhìn xuống anh, im lặng với vị thế của người đặt tầm mắt ở trên (về nghĩa đen), và gật đầu. Không cười, thực sự không hề cười.

         -Cậu không để ý đến những gì xảy ra quanh cậu sao?

         Như thể lo lắng. Bất chợt, anh không còn để ý hơi nóng trên mặt mình nữa. Đặt cuốn sách Toán dày cộp lên mặt bàn, anh gạt bàn tay cô vốn vẫn đang đặt hờ trên mặt bàn gỗ: “Đúng vậy, tôi cần tập trung học”. Dù anh không thích thú gì chuyện học hành, nhưng thành tích của anh khiến mọi người tin là anh chăm chỉ như một chú trâu cày ruộng. Nhưng Setsumi, chỉ khẽ lắc đầu, nắm nhẹ bàn tay trắng xanh, và cười.

         Cười hệt như cách mẹ anh đã từng cười trước đây.

         Tiếng cười đó không làm anh dễ chịu hơn, trong lòng thầm nghĩ “Với một người có ý định như Alice, cô ta quả thực có cách tiếp cận của riêng mình”.

          Nhưng rồi giọng nói nhẹ nhàng lại vang lên, xoá tan tất cả những suy nghĩ ấy.

          “Có vẻ như trời sẽ không ngừng nắng”.

          Lời nói như cánh hoa đào buông rơi trong làn gió mới. Anh quay nhìn người vừa cất tiếng. Qua giọng nói đều đều nhẹ hẫng ấy, anh không thể đoán ra cảm xúc của cô, hay cách cô nhìn nhận việc đó. Nhưng ngay cả khi đã quay lại nhìn bằng mắt, ngoài vẻ dịu dàng không thể không nhận thấy ra, anh vẫn chẳng thấy gì thêm. Hệt như cách anh đã không hiểu gì về cô gái nhỏ ấy dẫu có nhìn kỹ đến mức nào.

          Như thể cảm được ánh nhìn sau lưng, cô khẽ quay người nhìn anh, cái nghiêng đầu rất nhẹ thay cho mọi câu hỏi, đôi mắt xanh như ngả sang màu trắng dưới ánh sáng của ngày mới, như thể đằng sau đôi mắt ấy không phải là hình ảnh người đối diện, mà chính là thế giới đang tồn tại trong tâm hồn cô. Vẫn ánh mắt ngày đầu anh đã thấy ấy, nhưng còn hơn thế nữa. Ánh mắt thật rộng, nhưng chỉ hướng về anh. Hướng về anh, nhưng lại không phải vào điều anh đang muốn hỏi.

          Cô gái nhìn anh, mỉm cười.

          Nụ cười của người trưởng thành trên gương mặt có phần trẻ hơn tuổi. Nhẹ nhàng như tiếng nắng rơi rất khẽ trên thềm xuân.

          Khoảnh khắc ấy như đọng lại, ngay cả sau khi tiếng chuông vào học vang lên.

          Trong những giờ học như kéo dài vô tận, anh không thể ngăn mình không dưới một lần ngước lên nhìn cô gái ấy. Nhìn ánh mắt cô mỗi lúc một trở nên xa xăm.

          Hirose Setsumi.
       
          Giờ ăn trưa.

          Vừa ra khỏi lớp, đã thấy Alice chờ sẵn với hộp cơm trưa tự làm trong tay, vui vẻ chào anh, hỏi thăm về việc học và nhanh nhẹn đi theo anh xuống căn-tin. Anh bước đi như một cái máy.

          Những chuyện luôn xảy ra hằng ngày, như một lịch trình cố định.

          Giữa hành lang vốn rộng nay trở nên quá hẹp.

          -Hôm nay em làm một món ăn truyền thống của người Nga…

          Alice cố gắng tìm mọi chủ đề để nói.

          -Chào cậu, Shun! Đi trước đây.- Dan vỗ vai cậu vui vẻ, với phong thái thoải mái thường nhật, nhưng bước đi rất vội. Dẫu cố gắng tỏ ra bình thản…

          Dan đang cố gắng… bước đi thật nhanh.

          -Hai người thấy anh Dan ở đâu không?- Runo chạy tới từ phía sau, tay ôm hai hộp cơm trưa, nhìn anh và Alice, hỏi. Và lại chạy vụt đi mà không kịp nhận câu trả lời.

          Runo đang cố gắng đuổi theo mái tóc nâu đang dần khuất sau dãy hành lang.

          -…

          Và anh, cố gắng im lặng, để không nói với Alice rằng mình chỉ muốn một mình.

          Trên dãy hành lang ấy, anh, cô, và hai người đó, trở thành những chấm màu trôi trên mặt nước, không chạm tới nhau.

          Và, ngược lại với dòng người đang hướng tới căn-tin, mái tóc màu sẫm, đôi mắt màu nhạt hiện lên trước mặt anh. Từ lúc nào, anh cũng không biết, chỉ biết rằng mình và cô ấy dừng lại trước mặt nhau gần như cùng một lúc. Đôi mắt đó hướng thẳng về phía anh, gương mặt không biểu cảm thường lệ, nhưng có thể đoán được, cô không phải nhìn anh. Cô đang nhìn người lúc này đã dừng lại bên cạnh anh.

          Người lúc này đang nhìn cô chăm chăm, nỗi băn khoăn hiện rõ.

          Cả ba người cứ đứng đó.

          Như một hình tam giác.

          Hay đúng hơn, như một đường thẳng có một điểm nằm tách biệt phía ngoài.

          Anh và cô gật đầu chào nhau cùng một lúc. Và rồi bước qua nhau cũng cùng một lúc.

          Cuối cùng thì, vẫn lướt qua nhau như chiếc bóng, như đã từng làm suốt vài ngày nay.

          Cô bước đi, và không quay đầu lại. Anh hướng đôi mắt trên gương mặt về phía trước, nhưng đôi mắt của trái tim đặt lại phía sau. Và Alice, dù cố gắng theo kịp bước anh, không thể dứt mắt ra khỏi người ấy.

          Suốt cả bữa trưa, Alice im lặng cắm cúi ăn, không còn nói gì nữa. Nhưng anh dễ dàng bắt được ánh mắt cô thi thoảng lại nhìn anh, dẫu chỉ trong vài phần giây.

          -Cô ấy là học sinh mới phải không anh? Hirose Setsumi.- Và cuối cùng cũng lên tiếng.

          -Đúng vậy.- Không quá ngạc nhiên vì cô đã biết.

          -Bạn ấy có vẻ…- Sau vài giây cố gắng lựa từ ngữ, cuối cùng cũng nói được nên lời. Nhưng lại chẳng phải điều anh từng nghĩ- xinh. Và… rất đặc biệt.

          Anh nhún vai. Cảm xúc của Alice đi đúng cái hướng anh biết nó sẽ đi. Nhưng anh không còn tâm trí nghĩ về điều đó, anh đang nghĩ đến ánh nhìn của Setsumi khi nãy. Lướt qua anh và dừng lại ở Alice, rất lâu, như thể nghĩ ngợi điều gì, cố gắng nhìn thấu điều gì trong con người đơn giản, dịu dàng ấy. Và rồi lại nhìn về phía anh, khẽ nheo mắt, và rồi bước đi.

          Cùng với một nụ cười khi lướt qua nhau trên dãy hành lang, trong bầu không khí có hương của mùa xuân.

          -Và có lẽ cũng học rất giỏi…

          Câu nói cuối của Alice rơi vào khoảng không. Sự im lặng của anh hơn mọi câu trả lời. Anh im lặng từ lúc đó, cho đến khi đứng lên, trả chén dĩa, và về lớp. Hành động nhanh gọn và dứt khoát. Có thể đối với anh người đó không quan trọng, không đặc biệt, nhưng đối với người đó, hẳn anh phải khác.

         Một người không những học cùng lớp với anh, còn xinh đẹp, và có vẻ, rất tự tin.
Cô không muốn nghĩ đến những điều đó, ngay cả khi Runo bắt cô phải nghĩ.

         “Trời ạ, bạn nghĩ gì vậy… Phải nhanh chóng tìm hiểu cô ta xem”.

         “…”.

         “Bạn nói là cô ta nhìn Shun lâu lắm kia à? Vậy thì rõ quá rồi…”.

         “…”.

         “Không còn cách nào khác, nếu bạn không hành động thì cô ta sẽ có được Shun, hiểu chưa?”, Runo gần như đang lên giọng, “Cũng giống như…”.

         Và bầu không khí giữa hai cô gái như đặc quánh lại, như nghèn nghẹn.

         Anh ngồi một mình trong lớp.

         Dan đâu đó trên tầng thượng gió lộng, nhưng cũng là một mình.

         Runo và Alice ngồi kế nhau trong căn-tin thưa người. Mỗi người theo đuổi một luồng ý nghĩ riêng.

         Và người đó, một nơi nào đó trong không gian, trong dòng thời gian không ngừng chảy, giữa mùa xuân.

         Mùa xuân vẫn chấp chới bên ngoài cửa sổ kia. Vẫn cười, vẫn nói.

~~~To be continued~~~


Chữ ký của Arietta



Crescent Moon island, darkening birds on the water’s edge

Behind a church decorated with ivy,

We again made a childish promise

Let’s tell a story about running away.

Sat 26 Oct 2013 - 23:38#9

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 9551
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh
Xem lý lịch thành viên

Oi,Setsumi thật khiến người ta tò mò nga

Ban đầu khi mới xuất hiện, mình nghĩ nhân vật này dễ sẽ là cản trở của Shun và Alice lắm :v nhưng giờ thấy không phải, chẳng hiểu sao có cảm giác rồi Setsumi sẽ có 1 vị trí trong lòng Shun giống như là Phoenix vậy :)

Mình không nắm được cảm xúc của Alice, có thể cô ấy ghen, có thể cô ấy buồn, hoặc cô thấy từ Setsumi có gì đáng sợ. Trong khi cô chỉ có chút lời thoại với Shun, bằng gịong điệu gợi cho người ta sự mơ hồ, có lẽ cũng rất thoáng qua, không đáng để ý, thì ngược lại, bạn bè lâu năm như Runo thì lại rất sốt sắng. Rõ là dám bạn này đã muốn hép Alice với Shun từ lâu :v

văn phong của bạn làm mình gato, tự thấy chuyến này bản thân viết xuống quá =.=


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Tue 19 Nov 2013 - 10:57#10

Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 30481
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

những điểm tớ ấn tượng là những khúc cậu miêu tả quang cảnh và lồng vào đó là tâm trạng nhân vật, rất mượt, từ đó dẫn dắt câu truyện một cách từ từ và nhẹ nhàng theo đúng như tên gọi của nó ~ 

khi nhắc đến tuyết ta lại nghĩ đến một thứ gì đó thật mịn màng, dịu dàng và thuần khiết, nhưng cũng lạnh lẽo và cô đơn ~ còn mùa xuân là mùa ấm áp đầy mơ mộng và lãng mạn, nhưng theo một khía cạnh nào đó thì lại lạc lõng và chơi vơi, như cách những cánh hoa anh đào lìa cành, đẹp nhưng buồn, vì đó là khi cánh hoa chấm dứt cuộc đời của mình để làm đẹp cho thế gian ~ 


Setsumi xuất hiện như là hiện thân của bông tuyết giữa ngày xuân, sẽ dịu dàng và thuần khiết như tuyết, ấm áp và thơ mộng như xuân, nhưng biết đâu phía sau vẻ đẹp đó sẽ là cái gì đó đơn côi và lạc lõng, hay ít nhất thì đó là những điều tớ đã mường tượng ra khi đọc fic ~


tớ không thích cách Setsumi xuất hiện lắm, vì đây là mô tuýp quá đỗi quen thuộc rồi, dù cho nó khá hợp lý với câu truyện, nhưng theo ý kiến riêng của tớ thì sự xuất hiện này cũng đã phần nào gây ấn tượng cho người đọc ở chữ "tuyết" cuối cùng khi Setsumi nói về bản thân mình ~


Alice đâu có OOC nhỉ, tớ thấy khá đúng với anime đấy chứ, và từ đoạn giờ ăn trưa trở xuống tớ cảm giác nó khá vội và thiếu thiếu cái gì đó, và giữa dòng "Hirose Setsumi" và "giờ ăn trưa" nên cách dòng ra hoặc có kí hiệu nào đó để cách 2 đoạn với nhau, tớ thấy nó có thể chia ra như vậy, chứ viết liền thì mạch cảm xúc có vẻ bị bẻ ngoặt, dẫn đến không thống nhất ~


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Fri 3 Jan 2014 - 17:45#11

Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3321
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh
Xem lý lịch thành viên

Oa~ hay thật ah ! thích cách cậu diễn tả cảnh vật : rất mượt mà, chăm chú và trôi theo cảm xúc của nhân vật ~ cơ mà hình tượng Alice hơi khác với bình thường nhỉ ? cứ có cảm giác Setsumi không phải là người thứ 3 mà là Alice O A O còn tính cách của Shun thì quá kiêu hãnh, lạnh lùng giống hình tượng mọi người hâm mộ. Riêng Setsumi thì khá bí ẩn, tớ không thể nắm được cảm xúc của chị ấy trong fic này. Phải nói là rất mơ hồ. Một con người không biểu lộ cảm xúc. Hợp với Shun ah :)) cầu mong hai anh chị thành đôi =]] ( em đùa :v )

Cái khúc 3 người chạm mặt nhau, tớ thích cách cậu ví nó như hình tam giác. Chỉ hai góc thẳng hàng, 1 là Alice với Shun, 2 là Setsumi với Shun ( còn 3 là Alice với Setsumi với nhau =]] ) và không có chỗ cho góc thứ 3 trên cùng một con đường. Tớ nghĩ vậy.

Thích nhất hai câu cuối chap 2. Đọc nó mà tớ không kiềm được cảm xúc phải đọc đi đọc lại 2 câu đó mấy lần a ~ còn nhiều cái muốn comt lắm nhưng Cáo comt hết rồi ; A ;

Hóng chap mới !!!


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Tue 11 Feb 2014 - 19:45#12

thanhhuyen
Bakugan Legendary

Pet
::
::
Art Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1787
BKGC BKGC : 1315
Điểm đóng góp : 4
Đến từ : Nhà thương điên
Stt : Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh
Xem lý lịch thành viên

hôm nay là sinh nhật cậu, com cho cậu đây~
tớ không thích ăn bánh gato...
nhưng tớ tự nhận ra tớ đã ăn hơi bị nhiều...
văn phong nhẹ nhàng, lắng đọng. đấy là điều đầu tiên tớ muốn nói khi đọc cái fic này.
sự thật là tớ còn nhiều điều muốn nói, nhưng thêm một sự thật nữa là K com hơn cả những gì tớ muốn nói rồi...
cơ mà cậu ngâm dấm cái fic này hơi lâu rồi ấy nhá!
ra chap đi, tớ hóng^^


Chữ ký của thanhhuyen

Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn...
Nên đau khổ và cả nỗi buồn cũng đều không trọn vẹn...



Với đau khổ, hạnh phúc là động lực...
Với hạnh phúc, khổ đau là ý nghĩa...

#13
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan fic] Tuyết giữa ngày xanh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-