Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lênXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : 1, 2, 3  Next
Thu Oct 10, 2013 8:01 pm#1
bakugan fanfic
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 130
BKGC BKGC : 1634
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : TP.HCM, Việt Nam
Stt : 1988

Bài gửiTiêu đề: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên

Rating: Tất cả mọi người
Thể loại: Đủ thứ
Summary: Gồm 3 phần:
Phần 1: Cuộc sống của Shun và anh trai
Phần 2: Zen trở thành Quỷ Vương
Phần 3: Shun cai trị Vương quốc Magota
Giới thiệu nhân vật:
_ Shun Kazami: Hot boy nổi tiếng nhất ở Trường THPT TAG (The School for the Talented and Gifted), bang Texas-Mỹ. Vì thành tích học tâp đỉnh ở Nhật và điểm TB thi SAT cao nên Shun nhanh chóng được nhận vào. Vào đây chưa tới 1 ngày Shun đã trở thành hotboy vì học cực giỏi, cực thông minh và cực đẹp trai, lại tốt bụng (tuy vẫn lạnh lùng như xưa). Nhờ tính siêng năng, chăm học và cái đầu thông minh sẵn có, Shun luôn đứng đầu trong top 5 Học sinh giỏi nhất trường. Từ khi Shun chuyển tới, chưa có ai soán được vị trí này. Lúc đầu cậu có không ít antifan nhưng nhờ nhiều lần cậu "ra tay nghĩa hiệp" giúp đỡ bạn bè nên số antifan đã giảm đi gần hết, chỉ còn vài tên. Người chị bí ẩn đã lo cho Shun toàn bộ chi phí học tập cũng như nhà ở. Shun sống cùng Dan trong 1 căn biệt thự gần trường. Hằng ngày cậu được tài xế riêng chở đến trường nhưng cậu thường... "nhảy bộ" vì "tập TD kết hợp nhẫn thuật".

_ Dan Makuso: Hotboy nổi tiếng xếp sau Shun. Lúc đầu không theo kịp trình độ ở đây nhưng giờ thành tích đã giỏi nhờ Shun kèm học. Đứng thứ 3 trong top 5 của trường. Có một số fan nữ.

_ Sakami Ironoya: Người chị bí ẩn chăm lo chu đáo cho Dan và Shun. Gọi là bí ẩn vì ngoài 2 cậu bạn của chúng ta thì không-một-ai biết chút thông tin gì của người chị này, ngoài những thông tin đơn giản trên passport.

_ Zen Kazami: Chủ tịch tập đoàn xe hơi hàng đầu thế giới Shunika. Tuy là chủ tịch nhưng còn rất trẻ, chỉ mới 22 tuổi. Cực kì giàu. Đã có vợ và đứa con trai tên Rio, 2 tuổi. Zen là người anh trai thất lạc năm xưa của Shun.

_Rin Makuso: Chủ tịch tập đoàn trang sức hàng đầu thế giới Rumika. Là vợ của Zen và là người chị gái thất lạc năm xưa của Dan. Rin và chồng đều giỏi phép thuật vì... đọc fic rồi biết.

*Nói trước: Mình là tác giả của fic "Tôi có xứng là bạn thân của cậu?" nên mình có quyền xài lại 1 số chi tiết đã có bên kia. Đây là 1 fic HOÀN TOÀN MỚI- ĐỘC LẬP, không liên quan gì tới fic kia cả. Fic kia dở+ế nên mình quyết định bỏ và viết 1 fic khác hay và hấp dẫn hơn. Mình cam đoan là fic này hay hơn fic kia, hãy cùng đón xem nhé. Mỗi 3 tuần mik sẽ ra 1 chap mới. Sẽ cố gắng để không trễ hẹn, nếu có trễ thì là do mình mắc học và làm bài tập thì xin thông cảm! Mình vẫn là một tay mơ trong nghề viết truyện nên làm ơn đừng ném đá nhiều nha...


Chữ ký của bakugan fanfic


Được sửa bởi bakugan fanfic ngày Fri Oct 11, 2013 8:42 pm; sửa lần 2.

Thu Oct 10, 2013 8:17 pm#2

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 9520
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Fic mới ah *le lấy tem*

nhân vật Zen cũng có ở bên kia rồi ha~ Vậy là em tính tạo 1 OC cho mình :) ?

Đoán mò chắc là em hoàn thành hoặc gần hoàn thành fic nên mới chắc chắn ra chap đều đặn thế kia nhỉ? Nee sẽ hóng chap, nhưng không chắc sẽ com đêù đâu~~~


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Fri Oct 11, 2013 9:55 pm#3
Princess_Yuki
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1357
BKGC BKGC : 1443
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Nơi nào đó trên trái đất này thôi...
Stt : ...

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Nyah~ Fic fic~ =w=
Umh~ Umh~ Fic có nhiều OC ah~
Shun-Nii~ Anh đúng là nhất mà~ >v< *ôm Shun*
Dan-Nii~ *ôm tiếp Dan*
Nah~ Mong chap~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ :uongtra:
P/s: Cho hint SA nha bạn~ >v<
+1 khuyến khích nah~ >v<
Và cướp phong bì~


Chữ ký của Princess_Yuki

★ ~ B-set by Kumi ~ ★



~*+*+*oOo*+*+*~

Chân tình vời vợi như đồng cỏ
Chẳng ngại chi mưa gió dạn dày
Trời quang mây tạnh có ngày
Nắng soi muôn dặm sum vầy hai ta


Chân tình như mai hoa nở rộ
Băng giá kia cũng khó dập vùi
Dù bao lạnh lẽo chìm trôi,
Hoa thời vẫn nở xuân thời vẫn sang.

Tuyết xoáy lại mênh mang gió bấc
Cành hàn mai cô độc giữa trời
Tỏa hương chỉ bởi một người
Yêu không tiếc hận tình người trong tim.


Một là đừng gặp gỡ, để khỏi phải mến yêu
Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều…

Fri Oct 11, 2013 10:22 pm#4

Arietta
VIP Mem

Pet
::
::
Thần tài Disco
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5728
BKGC BKGC : 3254
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : Amidst the snow
Stt : There is no such thing as society

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Đọc lâu rồi nhưng thấy có giới thiệu nhân vật không nên giờ mới com :)

Anh Shun có một sự perfect nhẹ. Xem anh sẽ làm được gì với tài năng perfect tác giả ban nhé ^^ Mong đợi tình yêu của em xuất hiện, cố lên nha anh

Nghe summary có vẻ sẽ rất huyền bí + thần thoại + giả tưởng ^^

Hint thì ai với ai cũng được. Mà điệu này chắc ShunxDan rồi. Nếu Zen và Rin là vợ chồng thì điều đó có nghĩa hai người đó là cousins... by marriage. Và anh Shun đã có cháu gọi bằng chú.

Hào hứng với nhân vật Sakami và Rin.


Chữ ký của Arietta



Crescent Moon island, darkening birds on the water’s edge

Behind a church decorated with ivy,

We again made a childish promise

Let’s tell a story about running away.

Fri Oct 11, 2013 10:25 pm#5

Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1913
BKGC BKGC : 10803
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Fic kia tớ thấy giọng văn của cậu tiến bộ theo từng chap ah, vậy nên cũng nghĩ fic này sẽ tốt hơn fic kia nhiều ^^~

Vì chưa có chap nên không bàn về nội dung ha, cái tớ muốn nói ở đây là mảng nhân vật kìa. Chắc bạn là fan Shun nên mới giới thiệu kĩ về ảnh như vậy ha, nhưng mà, bạn không thấy bạn xây dựng hình tượng của Shun hơi hoàn hảo quá sao? O v O Đẹp trai, lạnh lùng, tốt bụng, thông minh, giỏi võ, nhiều tiền của O v O Cách bạn xây dựng khiến Shun có trở nên hơi... giống mẫu Gary Stu điển hình ấy ^^" (kiểu nhân vật hoàn hảo ấy) O v O Nếu bạn muốn xây dựng một hình mẫu nhân vật không có điểm yếu, bắt buộc bạn phải có bút lực tốt và biết xây dựng cốt truyện hấp dẫn, còn không thì bạn nên giảm bớt độ hoàn hảo của Shun lại một chút nhá ^^~

Uhm... chờ chap của bạn ha O v O ~


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Fri Oct 11, 2013 10:37 pm#6
bakugan fanfic
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 130
BKGC BKGC : 1634
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : TP.HCM, Việt Nam
Stt : 1988

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

@Elfin-Ingram: Thanks chị. Không nhất thiết chap nào cũng còm âu, cứ 5 chap còm 1 lần cũng đc ạ!

@Ankh: Điểm yếu/ khuyết điểm thì ai chẳng có bạn nhỉ? Trong fic này, điểm yếu, khuyết điểm của Shun là ngoan cố, cứng đầu và bị dị ứng món sữa chua. ^-^


Chữ ký của bakugan fanfic

Sat Oct 12, 2013 12:03 pm#7
bakugan fanfic
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 130
BKGC BKGC : 1634
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : TP.HCM, Việt Nam
Stt : 1988

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

@Princess_Yuki: Mình cũng là fan ruột của Shun nàk! ~.~ Mà trong fic của mình, hint là ZenxShun đó. Những fic của mình thường đề cập đến tình cảm anh em nhiều hơn là tình cảm trai gái. Nhưng trong fic này thì đặc biệt: Shun lẫn Dan đều cặp với người khác. Vì vậy fan của cặp ShunxAlice sẽ hơi thất vọng đoá nha!

@Arya_Iris: Đúng là Shun đã có đứa cháu rùi, lên chức chú luôn, hé hé! Nhân vật Sakami rất đặc biệt đó, lúc ẩn lúc hiện, đón xem nhá! ~.~


Chữ ký của bakugan fanfic

Sat Oct 12, 2013 12:37 pm#8

Arietta
VIP Mem

Pet
::
::
Thần tài Disco
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5728
BKGC BKGC : 3254
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : Amidst the snow
Stt : There is no such thing as society

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

@tác giả: Như vậy điểm yếu lớn nhất của Shun là tính bướng bỉnh. Đó âu cũng là đặc điểm thường thấy của một chàng trai. Nhưng sẽ KHÔNG được gọi là điểm yếu nếu toàn fic đều 100% kiểu "Em hãy ở lại, anh không muốn có chuyện gì xảy ra với em" --> 1 lúc sau: "Em tới giải cứu anh đây, nếu không có em thì anh đã không còn sống" --> tính bướng bỉnh của em đã cứu cuộc đời anh; hoặc hài hước hơn nữa, "Em mặc bộ này đi, hợp với tóc em"- "Không, em không thích màu đỏ" >"<

Nói chung là hóng Shun với Sakami.


Chữ ký của Arietta



Crescent Moon island, darkening birds on the water’s edge

Behind a church decorated with ivy,

We again made a childish promise

Let’s tell a story about running away.

Sat Oct 12, 2013 8:55 pm#9
shunalice_2000
Bakugan Player

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 216
BKGC BKGC : 1391
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Đâu đó trên mặt đất dưới mặt trời
Stt : Sao mình nghe toàn mùi ảo tưởng...!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Na~

Shun-chan đúng là hơi thừa hoàn hảo nhưng thế mới đúng là Shun-chan của fan chứ ...!!!
:haha: 
Tiếc là fic này không có chị Alice...!!!
:haiz: 


Trích dẫn :
Zen là người anh trai thất lạc năm xưa của Shun.

Rin Makuso:Là vợ của Zen và là người chị gái thất lạc năm xưa của Dan. Rin và chồng đều giỏi phép thuật vì...





hai người này cùng thất lạc người thân cuối cùng lại về chung một nhà...!!!
:what: 
................................................................
Thau com thế thau ...!!!
Hong chap nga...!!!
:covu3: 



Chữ ký của shunalice_2000

:-D :-D Tomoyo Yukinara:-D:-D



B-Set
Tomoyo Yukinara

Sat Oct 12, 2013 9:08 pm#10
bakugan fanfic
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 130
BKGC BKGC : 1634
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : TP.HCM, Việt Nam
Stt : 1988

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

@Arya_Iris: Chà chà nếu bạn mong hint Shun và Sakami thì có lẽ phải... thất vọng rồi, vì Sakami chỉ là chị kết nghĩa của Shun thôi và lớn hơn Shun 7 tuổi đấy!

@Shunalice_2000: Fic này cả nhóm Brawlers đều có mặt bạn nhé, chỉ là hơi ít xuất hiện thôi nhưng bảo đảm vẫn có đất đứng! Sắp có chap ùi đừng nóng nhá!


Chữ ký của bakugan fanfic

Sun Oct 13, 2013 6:50 pm#11
bakugan fanfic
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 130
BKGC BKGC : 1634
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : TP.HCM, Việt Nam
Stt : 1988

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Phần 1:

Chap 1: BẤT NGỜ

Trời hôm nay thật đẹp. Bầu trời xanh ngắt. Mây trắng dàn đều khắp nơi, tạo nên những hình thù kì lạ, trừu tượng. Ánh nắng chan hòa rót từng giọt trên khóm Bluebonnet* bên đường, trông thật lấp lánh. Bình minh lên, xóa tan màn sương đêm mờ ảo. Thành phố Dallas buổi sớm tấp nập hình bóng tàu xe, còi vang inh ỏi dù mặt trời vừa ló dạng không lâu. Nơi đây rất hiện đại, sầm uất nhưng đâu đó vẫn tồn tại tiếng chim hót ríu rít vui tai. Những biển hiệu cửa hàng đồng loạt sáng đèn. Các trung tâm thương mại mở nhạc của các ca sĩ trẻ như Justin Bieber, Selena Gomez, Taylor Swift,... thật rộn rã tạo sự chú ý. Tất cả cùng tạo nên một nhịp sống hiện đại cho ngày mới tươi tắn…

Tách biệt với sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài, trong khuôn viên biệt thự Goscha, vài cô bướm nhẹ nhàng lượn quanh khu vườn thơm ngát hương hoa. Chúng có vẻ đã quen với hương citrus** từ chàng nam sinh lớp Mười Một có mái tóc đen ngắn thường dậy sớm chăm sóc cây lá này rồi. Sau khi "tắm mát" cho các bé cây-hoa, cậu dạo mấy vòng sân và vươn vai hít thở, tận hưởng bầu không khí trong lành, thoáng đãng. Rồi chàng trai nhìn đồng hồ, nhận ra đã đến giờ đi học nên bước vào nhà, không quên giã từ những cô bướm xinh đẹp.

_Dậy rồi à?!- Chàng trai cất tiếng hỏi cậu bạn thân đang cố chải gọn mái tóc nâu bù xù.

_ Còn nói nữa?! Tại sao cậu không gọi tôi dậy chứ?!- Người bạn tóc nâu vừa thay đồ, vừa cằn nhằn.

Chàng trai chỉ cười khì mà không trả lời. Cậu xuống bếp, pha cho mình một tách cà phê nóng. Cậu thêm tí đường vào rồi ngồi nhâm nhi từng ngụm, ung dung như thể hôm nay là chủ nhật.

_Tôi đi đây!- Người bạn ấy xách cặp ra khỏi phòng, đóng cửa. Shun tới đứng cạnh cửa sổ, nhìn xuống chiếc xe BMW vừa lăn bánh, chở cậu bạn thân đến trường.

Sau khi đã chuẩn bị sẵn sàng, chàng trai cầm cặp lên sân thượng.

_Để xem, tôi và cậu, ai sẽ tới trước đây?


Chỉ chưa đầy ba giây sau câu nói , người ta đã không còn thấy chàng trai tóc đen ngắn đứng bên cửa sổ nữa. Cuộc chạy đua bắt đầu, gồm hai thí sinh như thường lệ: Shun Kazami và Dan Makuso. Một bên dùng xe hơi làm phương tiện đua, một bên đua dùng nhẫn thuật của ninja. Đoán xem ai là nhà vô địch?

Shun đang di chuyển với tốc độ ánh sáng. Chuyện này xảy ra hằng ngày. "Nhà vô địch" chỉ có một. Ai luôn giữ rất nhiều huy chương vàng môn điền kinh cấp thành phố của trường, ắt hẳn là kẻ thắng cuộc.

Kéttt!!!

_Cậu chủ, tới nơi rồi. Chúc cậu may mắn!- Người tài xế mở cửa cho cậu chủ nhỏ.

Dan đứng ngay trước cổng ngôi trường danh giá nhất nhì nước Mỹ. Ngôi trường mà hotboy của chúng ta đang theo học rất rộng lớn, chia làm nhiều khu: khu màu nâu nhạt, khu màu kem, khu màu trắng… Nhìn bao quát, trông ngôi trường như những khối gạch xếp hình khổng lồ. Chàng tóc nâu định hất mũi tự hào vì nghĩ mình thắng cuộc thì...

Bốp!

_Ui da!!!- Đầu Dan đau điếng vì "được" chọn làm mục tiêu "hạ cánh" của một trái táo chín mọng- Đứa nào hả?!

_ Tôi đã mua nó trên đường tới đây. Ăn đi, ngọt lắm!- Cậu bạn tội nghiệp trở nên ủ rũ khi thấy thủ phạm là đối thủ chạy đua với cậu đang ngồi vắt vẻo ăn táo trên nóc trường.

Cậu tức tối, giậm chân bình bịch.

_Hừ hừ... Lại thua nữa! Ai cho phép cậu thắng tôi chứ?! Tôi không chịu thua đâu! Hãy đợi đấy! Shun Kazamiiiii!!!!!

_Vậy sao? Đây là lần thứ n tôi nghe câu này!- Cậu nhếch mép cười lạnh lùng. Gió thoảng qua. Tà áo xanh lục phất phơ giữa trời. Mái tóc đen ngắn khẽ động. Những tia nắng mai ấm áp bao quanh gương mặt điển trai tổng hợp với nhiều yếu tố khác, tạo nên một hình mẫu hotboy chuẩn làm xiêu đổ biết bao con tim thiếu nữ đương thời.

Đang cãi lộn, Dan chợt ngừng lại bởi một âm thanh không thể ngọt ngào hơn:

_Anh Dan iu vấu ới ơiiiiiiiiiiiiiiii!!!!!!!!!!!- Tiếng gọi ngọt ngào đến nao lòng khiến cho chàng hotboy giật bắn người, run người quay đầu lại. Chao ôi! Nhóm fan girl của cậu đang ùn ùn kéo tới, không mau chạy là cái thân "ốm o" này sẽ không còn mất!

_Tôi zdọt đây! Cậu cũng cẩn thận đó! Hẹn gặp lại trong lớp! Chào!

Véo

Dứt lời, Dan vắt chân lên cổ, chạy nhanh như gió. Tụi con gái lập tức đuổi theo. Hotboy còn lại chứng kiến mọi thứ từ đầu chí cuối, được phen cười đau bụng. Nhưng Ông Trời rất công bằng...

_Hoàng tử Shun đẹp trai, tài giỏi của chúng ta đang ngồi trên nóc trường kìa chị em ơi!

Nghe giọng là biết bà chị trưởng nhóm Fans club "The most handsome prince in the world- Shun Kazami" rồi. Cậu cũng phải "chuồn" theo Dan thôi! Nhưng cậu chưa kịp xuống thì đám fan girl đã bao vây khoảng đất ở dưới, dù cậu có nhảy đi đâu cũng không thoát được.

“Xui xẻo rồi! Chỉ tại cãi nhau với tên dở hơi Makuso mà mình mắc kẹt! Làm sao để thoát bây giờ?!"- Chàng trai tóc đen thầm nghĩ. Shun đang hối hận rằng tại sao lúc đầu cậu không vào thẳng lớp? Như vậy sẽ không bị rơi vào hoàn cảnh khó xử này!

Dường như thánh thần đã nghe được nguyện vọng từ sâu thẳm đáy lòng cậu nên ra tay cứu giúp. Từng hồi chuông vang lên, "cứu sống" một linh hồn đang dần té xuống hố sâu tuyệt vọng.

Reng!

Reng!

Reng!

“Con tạ ơn Người lắm lắm thưa Thượng Đế!”

_E hèm! Giờ học bắt đầu rồi, có gì giờ ra chơi hẵn nói nhé!- Chàng trai cố gắng thuyết phục "bạn hâm mộ" bằng những lí lẽ thực tế nhất.

_Ơ ừm... Chào anh Shun yêu dấu nha! Học tốt nha anh! Tụi em YÊU ANH LẮM!!!- Cả nhóm cùng đồng thanh rồi giải tán trong tiếc nuối. Chàng hotboy thở phào nhẹ nhõm.

_Oái! Trễ giờ mất!

Chàng trai nhảy xuống, cố gắng chạy hết tốc lực vào lớp. Và khi xẹt ngang vị giáo viên chủ nhiệm đáng kính đang cầm chồng sổ liên lạc thì không còn cuốn nào nằm yên vị trên tay thầy nữa. May mắn là cậu kịp thời nhận ra sai lầm của mình nên quay lại xin lỗi và giúp thầy thu xếp chúng.

_Sao hôm nay em gấp gáp thế? Em phải làm gương cho các bạn khác chứ? Chạy nhanh quá té thì sao? Bla bla bla...- Ông tuôn một tràng giảng đạo. Dừng vài giây lấy hơi, ông tiếp- Em hiểu chưa Shun?

Em xin lỗi! Em hiểu ạ!

Shun cúi mặt tỏ vẻ hối lỗi.

_Tốt!- Ông thầy cười hiền- Bây giờ em mang chồng sổ liên lạc này phát cho các bạn rồi vào phòng Giáo viên gặp thầy Hiệu trưởng và cô Hiệu phó nhé. Thầy ấy có việc muốn dặn dò em.

_Việc gì ạ?- Chàng trai nhận chồng sổ từ tay ông, điềm đạm hỏi.


_Ừm... Lát nữa Chủ tịch tập đoàn xe hơi Shunika sẽ đến giao lưu với trường ta. Thầy Hiệu trưởng muốn em đại diện cho học sinh toàn trường cùng thầy cô đón tiếp vị Chủ tịch đó và dẫn anh ta đi tham quan trường. Vị Chủ tịch đó còn trẻ lắm! Nhờ có tài nên mới hai mươi hai tuổi mà đã trở thành Chủ tịch một tập đoàn lớn như thế... Thôi, em đi nhanh đi. Thầy còn phải dự buổi họp bàn về việc tổ chức lễ hội Halloween sắp tới nữa!


_A... dạ!- Shun ngoan ngoãn nghe lời. Vừa đi, chàng nam sinh vừa nghĩ- "Không biết vị Chủ tích đó trông ra sao nhỉ?!”-Cậu khá tò mò-“Thầy Chủ nhiệm đã nói thế thì chắc không tệ !"-Cậu cười mỉm-“Lát sẽ biết! Thắc mắc làm chi! Lớp học kia rồi!”- Shun bước vào lớp. Cả lớp ngồi rất trật tự, im lặng. Một phần do lớp ngoan, một phần do nể anh chàng lớp trưởng tài hoa đang đi phát sổ liên lạc.

_Hú yeahh!!- Dan hét lên trong vui sướng- Mình phục tôi quá!- Cậu quẹt mũi đắc chí khi nhìn con điểm trung bình đáng mơ ước: 9.2 điểm. Lớp đang im lặng nên tiếng hét vừa rồi biến Dan thành tâm điểm của sự chú ý.

_Ơ ơ xin lỗi nha!- Dan ngượng ngùng gãi đầu.

Shun tiếp tục công việc. Dan vẫn cười nhưng không dám ồn ào- “Nhỡ hắn ghi tên mình vào sổ kỉ luật thì cực mất hình tượng hotboy, phải "giả nai" vậy! Ôi ôi! Ngồi yêu một chỗ thật khó chịu quá! Ngứa ngáy chết được!”- Vì hình tượng, Dan không làm thể khác. Sau khi phát bài xong, Shun đi về hướng phòng Giáo viên.

Cốc! Cốc! Cốc!

_Mời vào!- Thầy Hiệu Trưởng nói, mắt vẫn nhìn xấp giấy tờ nhăng nhít chữ trên tay.

Cạch

_Em chào thầy ạ!- Shun lễ phép.

_Chào em!- Thầy ngẩng mặt, đẩy cặp kính vừa bị xệ lên- Chắc thầy chủ nhiệm John đã thông báo cho em biết về nội dung buổi họp này!?

_Dạ phải! Em tò mò muốn biết em sắp gặp một người như thế nào!

_Thầy chuẩn bị sẵn rồi đây. Em đọc đi! Rất đáng ngạc nhiên đấy!- Thầy Hiệu Trưởng huơ huơ xấp tài liệu.

Shun cầm đọc và giật mình khi nhìn hình vị Chủ tịch đó: giống cậu y chang, về gương mặt, màu mắt lẫn kiểu tóc!

_ Chuyện này là sao?!- Không kiềm được sự ngạc nhiên, Shun thảng thốt. Rồi ánh mắt cậu chuyển xuống phần "Lí lịch: Họ tên: ZEN KAZAMI. Ngày sinh: 13/1/1991..."

ẦM!!!

Như sét đánh ngang tai, Shun giờ không còn tin vào mắt chính mình nữa! Chẳng phải những điều cậu vừa đọc... là của người anh trai đã thất lạc mười một năm qua mà cậu hằng mong nhớ sao?!

_Chuyện gì đang xảy ra vậy?!- Cậu tự hỏi.

_ Em giống vị Chủ tịch này như hai giọt nước! Không biết em có quan hệ gì với cậu ta không?- Thầy Hiệu Trưởng nói.

Shun chống tay trái lên bàn, tay phải ôm ngực. Có vẻ bệnh đau tim ngày xưa lại tái phát. Cậu nghiến răng, nhíu mày, tay nắm chặt. Xem ra tim Shun đang rất đau!

_Em có sao không, Shun? Em bị gì vậy? Cần đi bệnh viện không?- Thầy Hiệu Trưởng vô cùng lo lắng. Các thầy cô khác cũng chạy đến quan tâm, hỏi han.

_ Em... không sao! Em chỉ cần nghỉ ngơi... một chút thôi!- Shun thều thào, sắc mặt vẫn chưa khá hơn tí nào.

_ Em chắc chứ?! Cô Jessica đưa em ấy vào phòng y tế giùm tôi. Chút nữa em không cần ra đón vị Chủ tịch kia đâu!

_ Nhưng em... aaa...!!!- Shun khẽ rên. Tay phải cậu bấu chặt phần tim. Dẫu đau nhưng Shun vẫn rất muốn gặp tận mắt Chủ tịch tập đoàn Shunika lừng danh. Vì biết đâu đó chính là người anh thất lạc bấy lâu của cậu!?

_ Em đừng cứng đầu nữa! Cô đưa em ấy đi mau đi! Thầy sốt ruột. Shun đang đau nên không đủ sức chống cự, đành để cô Jessica dìu xuống phòng y tế. Năm phút sau khi Shun rời khỏi phòng Giáo viên, các thầy cô nhận được thông báo: vị Chủ tịch ấy đã đến và đang đứng đợi trước cổng trường.

Cuộc gặp gỡ sẽ ra sao? Liệu hai anh em nhà Kazami có gặp lại nhau? Và bằng cách nào khi Shun đang nằm trên giường bệnh phòng y tế? Hãy cùng đón xem diễn biến trên tập 2: HỘI NGỘ!

* Hoa Bluebonnet là hoa biểu hiện của bang Texas.
**Citrus: Hương cam, quýt (nước hoa Chanel Allure Homme Sport Cologne mà Shun dùng).


Chữ ký của bakugan fanfic

Sun Oct 13, 2013 7:06 pm#12

Arietta
VIP Mem

Pet
::
::
Thần tài Disco
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5728
BKGC BKGC : 3254
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : Amidst the snow
Stt : There is no such thing as society

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Tem!

Có một sự thú vị mạnh :)

Bạn viết rất mạch lạc + lưu loát + thể hiện được tính cách nhân vật (tất cả trừ Shun, có lẽ vì quá hoàn hảo nên cảm thấy không rõ). Các đoạn miêu tả cũng rất hay (trường như miếng ghép hình là đủ thấy ^^). Dù thoại nhiều nhưng mạch truyện vẫn ổn, không quá nhanh, và lời thoại cũng rất tự nhiên.

Dan học rất giỏi ^^, một hình tượng hiếm thấy (qua fic Iris bạn sẽ thấy 1 Dan mê chơi nên phải thi 2 lần mới được lên lớp), hồn nhiên + bảnh + đầy phong cách, chuẩn hot boy. Hội váy ngắn hâm mộ hai hot men này cũng khá là chất :):làm mình liên tưởng đến hội thần tượng hoàng tử Yuki trong Fruit Basket.

Nhắc tới Fruit Basket, mình đang nghĩ anh Shun hơi bị giống anh Yuki. Rất troll với Dan, siêu gương mẫu với thầy cô, thần tượng của các bạn bè. Be careful of this (vẫn vụ hoàn hảo đó thôi).

Một điều nữa: anh Shun là ninja mà dùng nước hoa???


Chữ ký của Arietta



Crescent Moon island, darkening birds on the water’s edge

Behind a church decorated with ivy,

We again made a childish promise

Let’s tell a story about running away.

Mon Oct 14, 2013 10:54 pm#13
Princess_Yuki
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1357
BKGC BKGC : 1443
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Nơi nào đó trên trái đất này thôi...
Stt : ...

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á á a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a ~~~~~~~~~
Nooooooooooooooooooooooooooooooo~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Cái gì thế này~?????
Sao tính tình Shun-Nii thay đổi như chong chóng thế kia~~~~~~~~~~~~?????????
Lại còn... Đau tim????? Muốn tôi đột quỵ chết theo à???????????
Mà thôi, com, chap ổn, nội dung và lỗi diễn đạt hầu như là khắc phục đáng kể so với fic trước, đáng hoan nghênh, vẫn còn 2 lỗi type đó nha *cười*
Umh~ Mà Dan-Nii, điểm TB của anh kém em 0.1 ah~ *cười cười cười*
Xin lỗi là toàn com nhàm~
+1 khích lệ~
P/s: Phong bì~


Chữ ký của Princess_Yuki

★ ~ B-set by Kumi ~ ★



~*+*+*oOo*+*+*~

Chân tình vời vợi như đồng cỏ
Chẳng ngại chi mưa gió dạn dày
Trời quang mây tạnh có ngày
Nắng soi muôn dặm sum vầy hai ta


Chân tình như mai hoa nở rộ
Băng giá kia cũng khó dập vùi
Dù bao lạnh lẽo chìm trôi,
Hoa thời vẫn nở xuân thời vẫn sang.

Tuyết xoáy lại mênh mang gió bấc
Cành hàn mai cô độc giữa trời
Tỏa hương chỉ bởi một người
Yêu không tiếc hận tình người trong tim.


Một là đừng gặp gỡ, để khỏi phải mến yêu
Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều…

Tue Oct 15, 2013 1:39 pm#14

Furin
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 7983
BKGC BKGC : 4033
Điểm đóng góp : 26
Đến từ : 1...2...3...
Stt : Chỉ là muốn... nói chuyện thôi mà...

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Điều đầu tiên khi đọc hết fic này là... hơi bị đơ luôn ah ~
Shun có vẻ như bị dìm hàng :3
Cái đoạn Shun bị đau tim thật sự rất là... =)) 
vẫn còn một số lỗi sai nhỏ về chính tả nhưng có lẽ cũng không cần nêu ra ở đây đâu ah ~
Diễn biến cũng còn khá nhanh, lỗi này thường hay mắc phải khi fic có nhiều lời thoại ah ~^^


Chữ ký của Furin

Happy new year

Sat Oct 19, 2013 10:28 pm#15
shunalice_2000
Bakugan Player

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 216
BKGC BKGC : 1391
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Đâu đó trên mặt đất dưới mặt trời
Stt : Sao mình nghe toàn mùi ảo tưởng...!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Hoho...!!
.............................................
Shun-chan qua lời bạn thì quá hoàn hảo...chỉ mỗi tột bị ...bị bệnh tim...*đau khổ*...!!!
Cơ mà có vẻ Shun-chan với Anh Dan hơi con trẻ con tí nhỉ...!!!
Úi mà Shun-chan có luôn cả một cái fanclub ak...!!!
Nghĩ đến cảnh Shun-Chan ngồi trên bị fan vẫy quanh...ui...Đáng yêu quá...!!!*tự sướng*
...................................................
Bạn viết nội dung rất ổn, lưu loát...!!!
Chưa thấy chị Alice...!!!*mò mò*
Hong chap~


Chữ ký của shunalice_2000

:-D :-D Tomoyo Yukinara:-D:-D



B-Set
Tomoyo Yukinara


Được sửa bởi shunalice_2000 ngày Sat Nov 02, 2013 10:59 am; sửa lần 1.

Tue Oct 22, 2013 6:48 pm#16
bakugan fanfic
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 130
BKGC BKGC : 1634
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : TP.HCM, Việt Nam
Stt : 1988

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Phần 1:

Chap 2:

Thầy Hiệu Trưởng, cô Hiệu phó cùng một số giáo viên khác chỉnh chu quần áo, tút tát dung nhan ra đón Chủ tịch tập đoàn Shunika. Quả thật vị Chủ tịch này rất trẻ trung, phong độ. Anh mặc áo sơ mi tay dài màu trắng, thắt cà-vạt đen, quần tây, giày đen. Vị Chủ tịch dựa người vào chiếc xe Mercedes trắng sang trọng. Anh ngước mặt lên nhìn bầu trời trong xanh, rộng lớn. Trông anh không được vui, ánh mắt man mác buồn. Nỗi buồn sâu xa, ít ai biết và khó diễn tả thành lời. Tia nắng vàng ươm lả lướt qua gương mặt điển trai, u sầu. Anh buông một tiếng thở dài.

"Hiện giờ em đang ở đâu? Anh rất nhớ em! Em hãy mau xuất hiện đi...!"

Sợi dây chuyền inox cũ đã xỉn màu được lấy ra từ túi áo sơ mi rồi nhanh chóng ngự trị trên cổ. Có thể nhiều người sẽ thắc mắc: tại sao một vị Chủ tịch sang trọng, giàu nứt đố đổ vách như anh lại đeo sợi dây chuyền cũ kĩ, chỉ đáng là đồ bỏ đi này. Vì đây là vật kỉ niệm, là món đồ vô giá đối với anh. Là thứ còn lại duy nhất gắn kết giữa anh và em trai. Anh không muốn nó thay đổi chút gì so với ngày xưa, dù là đổi sợi dây mới...

Đang lạc lõng trong những dòng suy nghĩ miên man thì tiếng bước chân của các thầy cô kéo anh về thực tại. Vị Chủ tịch trẻ lịch sự cúi đầu chào, cười thân thiện giới thiệu bản thân.

Thầy Hiệu Trưởng đón tiếp anh rất nhiệt tình, nồng hậu. Ông giới thiệu các thầy cô với anh. Anh chào hỏi, bắt tay từng người. Khi mọi người đã quen biết, nhớ mặt nhau, thầy Hiệu Trưởng mời anh đi tham quan trường. Vị Chủ tịch khẽ gật đầu rồi bảo tài xế cứ về, không cần đợi anh. Chiếc Mercedes nhẹ nhàng lăn bánh, hòa mình vào dòng đường tấp nập.

Anh theo chân các thầy cô đi tham quan ngôi trường danh giá. Lướt ngang các phòng thực hành Hóa, Lí,... anh tỏ ra vô cùng thích thú, nhiều lúc cứ muốn nán lại nhìn, không chịu đi =.=! Leo thang bộ gần chục tầng lầu nên anh có vẻ mệt. Hiểu ý, thầy Hiệu Trưởng mời anh ở lại dùng cơm trưa. Zen đồng ý, dù lúc đầu có hơi chần chừ vì sợ làm phiền.

Phòng họp thường ngày giờ đã biến thành một phòng ăn lộng lẫy, đèn, nến lung linh, không khác gì nhà hàng. Đây chính là chủ ý của Thầy Hiệu trưởng, phần muốn gây thiện cảm, phần mục đích để đánh bóng danh tiếng của trường vì biết thế nào giới báo chí cũng phỏng vấn Chủ tịch tập đoàn Shunika về buổi giao lưu này.

Dùng cơm cùng các thầy cô, tuy Zen luôn gượng cười, cố gắng tỏ ra vui vẻ nhưng thầy Hiệu Trưởng vẫn hiểu rằng, chàng trai ngồi đối diện ông đang gặp chuyện không vui. Ông đã sống cả nửa đời người, đâu dễ mà giấu được ông. Hơn nữa, ánh mắt đượm buồn của chàng cũng nói lên điều đó.

Ông định hỏi thăm xem anh thế nào nhưng lại thôi vì sợ anh sẽ càng buồn thêm nên lúc đầu cứ ấp úng, vừa gọi tên anh xong thì bảo "không có gì!" khiến anh hơi nghi ngờ.

“Mình hỏi, chưa chắc cậu ta chịu nói, thà im lặng tốt hơn!”- Thầy Hiệu trưởng ăn món râu câu tráng miệng, nghĩ.

Vị chủ tịch trẻ nhấp ngụm trà rồi đặt nó lên bàn. Buổi tiệc kết thúc trong tiếng nói cười râm ran, huyên náo. Anh bắt tay các thầy cô lần cuối trước lúc chia tay, không quên gửi lời cảm ơn chân thành đến họ.

Cô Hiệu phó quan sát kĩ khuôn mặt vị Chủ tịch khi cô bắt tay anh. Thấy anh giống cậu hotboy học sinh lớp 11A5 quá nên buột miệng:

_Chủ tịch tập đoàn Shunika, không biết... cậu có em trai không?

Sau câu hỏi đó, bầu không khí bao trùm ngôi trường bỗng nhiên bị sự ngột ngạt ngự trị. Nụ cười gượng tắt trên môi Zen, anh bộc lộ tâm trạng buồn bã của mình. Vị chủ tịch trẻ trút một tiếng thở dài đầy ngao ngán. Mọi thứ dường như lặng đi. Không gian xung quanh trở nên ảm đảm kì lạ, mặc dù ngoài kia, mặt trời vẫn tỏa nắng ấm, chim chóc vẫn ríu tít, xe cộ vẫn tấp nập qua lại. Các thầy cô im lặng liếc mắt nhìn nhau, không biết nên nói gì tiếp theo, trong hoàn cảnh này...

_ Xin... xin lỗi! Tôi không nên hỏi như thế... Tôi đã làm cậu không vui phải không?- Cô Hiệu phó vô cùng bứt rứt, cảm thấy hối lỗi vì đã gợi cho cậu kỉ niệm buồn.

_ Không đâu thưa cô...- Zen cất tiếng- Quả thật, tôi có một đứa em trai. Tôi bị thất lạc gia đình từ nhỏ nên...- từng con chữ nặng trĩu ưu tư dần thả ra- đã tròn mười một năm rồi, tôi không được gặp mặt nó, không được chứng kiến cảnh nó đã lớn lên và chững chạc như thế nào...- Ánh mắt màu hổ phách cứng cỏi bấy lâu giờ cũng chùn xuống, ngấn nước. Zen sắp khóc rồi... Thời gian qua, anh luôn cố gắng kìm nén nỗi đau xa cách gia đình, anh không kể với ai khác ngoài người vợ. Hôm nay, cô Hiệu phó vô tình chạm vào nỗi đau ấy, anh không muốn giả vờ mạnh mẽ nữa, vì trái tim anh đang rất tổn thương…

_ Tôi có thể... biết tên của em trai cậu không?- Cô Hiệu phó rụt rè hỏi.

Zen trầm ngâm. Anh nhìn cô Hiệu phó, cười buồn.

_... Tôi đặt tên cho nó là... Shun, Shun Kazami.

Tất cả thầy cô đều há hốc mồm, đồng thanh.

Zen khẽ nhấc mày trước phản ứng kì lạ đó. Tuy nhiên, anh cũng không quan tâm cho lắm, chỉ là thấy hơi lạ thôi.

Kéttt…!!!

Chiếc xe BMW trắng đỗ trước cổng trường. Tài xế ân cần mở cửa, khom người mời vị Chủ tịch lên xe. Zen cúi đầu chào, quay lưng toan bước đi thì một âm thanh thân thuộc mà đã rất lâu rồi anh mới được nghe vang lên, ngăn cản bước chân vội vàng:

_ Anh Hai!!!

Zen đứng chết lặng. Anh tự hỏi có phải do bản thân ngày đêm mong nhớ mà bây giờ nghe lầm không. Thỉnh thoảng, trong vô thức, anh cũng nghe thấy tiếng gọi này vang vọng bên tai. Khi Zen còn đang chần chừ, không biết xử sự thế nào thì từ phía sau, một vòng tay ôm lấy anh. Anh hít một hơi thật sâu, thu hết can đảm quay người lại. Trước mặt Zen là một cậu nam sinh có khuôn mặt, màu mắt, kiểu tóc giống y như anh. Nếu không nhìn kĩ sẽ rất dễ lầm lẫn giữa hai người. Tuy nhiên, vẫn có cách để phân biệt, đó là... Shun thấp hơn Zen gần một cái đầu!

_ Anh Hai, em là Shun Kazami, là em trai của anh! Đây là bằng chứng... - Mắt Shun rớm nước, đoạn, cậu lấy sợi dây chuyền inox cũ đang đeo trên cổ giơ lên- Mẹ đã tặng chúng ta mỗi người một sợi trong lần sinh nhật thứ năm của em…

Không cần đợi Shun nói hết câu, Zen đã ôm chặt cậu vào lòng. Những giọt nước mắt hạnh phúc, vui sướng chảy dài trên hai gò má. Lần đầu tiên trong đời, Shun hiểu thế nào là hạnh phúc thật sự. Họ đứng ôm nhau hồi lâu rồi mới buông ra. Mỗi người tự quẹt đi nước mắt. Shun cười. Zen cũng cười. Hạnh phúc đang bao quanh lấy hai anh em có đôi mắt màu hổ phách đó. Bây giờ Shun đã thật sự tin và thấu hiều lời mẹ nói khi nhỏ, một cách sâu sắc nhất.

"Ông Trời không cho ai tất cả... và cũng không lấy đi của ai tất cả..."


Chữ ký của bakugan fanfic

Wed Oct 23, 2013 6:57 pm#17

Arietta
VIP Mem

Pet
::
::
Thần tài Disco
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5728
BKGC BKGC : 3254
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : Amidst the snow
Stt : There is no such thing as society

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Tem :)

Tình hình là các fic chúng ta đều đang trong tình trạng ế người comment. Cho Iris một phút tuki.

Chap của bạn mạch lạc, rõ ràng, dễ đọc, cả chap như một đường thẳng, khiến người đọc dễ tiếp nhận vấn đề. Nói đơn giản một chút, đây là cách viết mô phạm, khuôn mẫu dễ lấy điểm cao trong lớp học.

Tuy nhiên vấn đề nằm ở nội dung. Mọi chuyện diễn ra một lèo thế này: làm quen --> đi vào --> ngồi nhìn nhau --> hỏi thăm nhau chuyện riêng tư. Những người mới gặp nhau họ không như vậy, đặc biệt khi quan hệ của họ về công việc, mới quen biết nhau và khoảng cách tuổi tác khá lớn.

Sau đó, Shun xuất hiện, lao đến một cách rất... hiển nhiên, trong khi chap trước rào đón khá kỹ về việc làm sao Shun chui ra gặp anh trai :) Việc này làm người đọc dễ thấy chuyện đi theo chủ ý của tác giả, có bàn tay tác động của người viết quá nhiều và không tự nhiên nhé.

Chém có hơi rát :) Nhưng đây là suy nghĩ của Iris nhé.

Chờ chap mới :uongtra: 


Chữ ký của Arietta



Crescent Moon island, darkening birds on the water’s edge

Behind a church decorated with ivy,

We again made a childish promise

Let’s tell a story about running away.

Thu Oct 31, 2013 6:30 pm#18
bakugan fanfic
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 130
BKGC BKGC : 1634
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : TP.HCM, Việt Nam
Stt : 1988

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Phần 1:

Chap 2: (Cont.)

Chim chóc ríu rít khắp nơi. Âm thanh vui tươi vang đầy bầu trời trong xanh. Hôm nay mật trời vẫn tỏa nắng ấm, cây cối vẫn xanh tươi, xe vẫn chạy, người vẫn đi. Một ngày như mọi ngày. Nhưng đối với vài người, hôm nay, thật sự là một ngày hạnh phúc. Hôm nay có những khoảnh khắc đặc biệt mà đã lâu lắm rồi, họ mới có được.

Bây giờ là khoảng 9h sáng-một trong những thời khắc học sinh mong mỏi nhất cũng tới- giờ ra chơi! Ở ngôi trường danh giá nhất nhì nước Mĩ kia cũng vậy, tiếng chuông báo hiệu phút giải lao reo lên từng hồi. Bầu không khí yên tĩnh bị phá vỡ hoàn toàn. Học sinh ba khối chạy ào ra sân, mỗi bạn tự chọn lấy một chỗ ưng ý, thoải mái nhất cho mình. Ai cũng có việc "bận" riêng, dù là chơi hay học.

Sân trường rộng, đủ sức chứa hơn trăm người, thường ngày tấp nập, đông đảo người ra-kẻ vào bỗng bữa nay vắng lặng lạ thường. Và ngược lại, cổng trường lúc bình thường khá là ít người, chỉ có mấy chú bảo vệ thì bữa nay lại đông nghịt.

Nơi những bạn học sinh có máu tò mò đứng chen nhau xem có hai người con trai với mái tóc đen ngắn đang ôm nhau rất thắm thiết. Ai mà không hiểu sự tình chắc sẽ nghĩ đó là hai thằng... gay mất! Phải khá lâu các thầy cô giám thị mới có thể giản tán được phân nửa đám đông ấy. Nhiều bạn cứng đầu, đã bị đẩy vào trong rồi còn cố xem bằng cách... leo lên cây.

Tới gần hết giờ chơi, hai chàng trai đó mới chịu "buông tha" cho nhau. Hai khuôn mặt đều ướt những giọt nước mắt trong như pha lê. Lúc này, fans club của một chàng nam chính hơi sợ: nhỡ cậu hot boy kia- đối tượng thầm yêu của biết bao cô gái, "thánh học" chói sáng của biết bao chàng trai lại là... đồng tính thì sao!? (Ôi, tội Shun quớ! Oan uổng cho một kiếp người, nhỉ ^^).

Hiện tại, mấy ai biết được "cái tên giả mạo anh Shun xinh đẹp" (nguyên văn một bạn nữ ẩn tên) đó chính là người anh trai yêu quý bị thất lạc bao năm của cậu. Tìm lại được anh trai, Shun rất vui. Cậu cứ cười suốt. Zen xin thầy Hiệu trưởng cho Shun nghỉ ba tiết còn lại để dẫn cậu về nhà mở tiệc mừng hội ngộ. Thầy vui vẻ đồng ý vì tin chắc Shun sẽ học bù bài kịp. Các thầy cô thấy học sinh của mình hạnh phúc như vậy thì mừng lây, trao đổi vui vẻ với nhau về chuyện đó.

Anh em nhà Kazami cúi đầu chào mọi người rồi lên xe, phóng đi. Khi chiếc Mercedes khuất bóng sau làn xe tấp nập cũng là tiếng chuông báo hiệu tiết 4 bắt đầu reo lên. Đám học sinh tò mò đành ngậm ngùi đi về lớp, trong đầu xuất hiện hàng tá câu hỏi, đại loại như:"Ai vậy nhỉ?!","Shun ôm ai thế nhỉ?","Sao cậu ta được nghỉ 3 tiết cuối, còn mình lại phải học",.v..v..

*Trong chiếc xe Mercedes đang chạy xé gió qua dòng người.
_ Thời gian qua em sống thế nào?- Anh cười dịu dàng. Phái nữ mà thấy nụ cười này chắc đổ ngất ngư hết.

Shun thành thật kể hết tất cả, không chừa chuyện gì. Nhắc tới chuyện mẹ và ông nội mất, cậu thấy anh trai chỉ thoáng buồn chứ không tỏ vẻ ngạc nhiên như cậu tưởng tượng.

"Anh Hai biết hết sao? Bằng cách nào nhỉ...?"

Shun vừa suy nghĩ, vừa nhìn chằm chằm vào mắt Zen. Zen buồn giây lát rồi lại thôi, tiếp tục nở nụ cười trên môi. Chợt nhận ra thằng em yêu quý đang nhìn mình không chớp mắt, anh vỗ vai cậu, hỏi:

_ Bộ anh đẹp trai quá hay sao mà nhìn anh ghê vậy?! (Úi chà! Tự tin dữ ha anh Zen!)

Shun giật mình, lắc đầu nguầy nguậy. Cậu im lặng, Zen cũng chẳng hỏi thêm làm gì. Anh không muốn làm cậu khó xử. Nhưng thật ra, hiện tại, người kiềm chế sự tò mò nhiều nhất lại là Shun. Bỗng đôi mắt Zen lóe sáng. Anh quay qua hỏi Shun:

_Hồi nãy ở trường, em đứng đâu mà nghe được chuyện anh nói?

_ À... Em đứng gần đó.

_ Sao em không ra đứng cạnh các thầy cô?- Zen vặn vẹo.

_ Dạ...- Shun ngập ngừng- Em... - "Chả lẽ khai thật là do mình bị đau tim nên phải xuống phòng y tế rồi lẻn trốn ra ngoài nghe ngóng sự tình ư? Mình không muốn anh Hai lo lắng..."

_ Em giấu anh chuyện gì phải không?- Anh nghiêm mặt. Anh rất thương Shun. Shun là người mà anh thương nhất cuộc đời này nên anh muốn nắm rõ mọi thứ về cậu.

Shun cứng họng.
_ Em... em không thể...- Cậu không biết trả lời làm sao nữa. Cậu chưa nghĩ được lí do nào hay ho, hợp lí cả. Zen thì vẫn nhìn cậu, dáng vẻ nghiêm túc. Shun cúi đầu xuống. Cậu không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của anh trai mình lúc này. Cậu sợ khi cậu nhìn vào, cậu sẽ khai hết mọi chuyện…

Những giây phút căng thẳng lượn lờ trôi qua, thật chậm. Từng giây từng khắc cậu đều cảm thấy dài như cả thế kỷ. Bỗng điện thoại Zen reo lên bài "River flows in you" quen thuộc, giải vây cho cậu.

"Dù là ai gọi thì cũng cảm ơn rất nhiều!"

Zen, sau một hồi nói chuyện gì đó với người kia, tiếp túc "tra tấn" đứa em trai tội nghiệp bằng những câu hỏi chưa-chắc-đã-có-câu-trả-lời. Nhưng Ông Trời lại cứu Shun một lần nữa.

Kéttt

Người tài xế kéo thắng khiến hai anh chàng hơi ngã dúi về phía trước theo quá tính (úi mình nhiễm môn Lí rùi). Chiếc Mercedes dừng hẳn. Người tài xế xuống xe, mở cửa mời Zen và Shun.

_ Oh!- Chàng nam sinh lớp 11A5 bất giác thốt lên. Vì chưa bao giờ chàng thấy tòa nhà nào lỗng lẫy như vầy.

Zen khẽ cười trước biểu hiện đó. Anh kéo tay cậu bước vào trong tham quan vì sớm muộn gì cậu cũng phải chuyển về đây ở (theo "lệnh" của ông anh giai iu vấu).

Tòa nhà cao 16 tầng, có màu chủ đạo là màu xanh dương. Thoáng nhìn, ít ai nghĩ rằng đây là nhà ở, "trông nó giống trụ sở công ty hơn" (nguyên văn lời nhận xét từ một người bạn thân khi tới thăm Zen). Khuôn viên ngôi nhà rộng đến nỗi lúc đầu Shun cứ ngỡ mình lạc vào một công viên kiêm sân tập thể dục thể thao: vừa trồng cây hoa, vừa có hồ bơi, sân bóng rổ, sân cầu lông,...

Khắp nơi thoang thoảng hương anh đào dịu nhẹ, dễ chịu. Shun nhắm mắt, thả hồn vào gió...

………………………………………………………………………………………………………………

_Mẹ ơi! Hoa anh đào đẹp quá!

Một đứa trẻ đang đứng trong vòng tay âu yếm của mẹ nó. Đứng ngắm anh đào bay...

_ Đúng vậy, hoa anh đào rất đẹp, con trai bé bỏng của mẹ ạ! Nhưng nó cũng rất chóng tàn. Đẹp mà chóng tàn thì không hay chút nào đâu con. Con hãy thích loài hoa nào có sức sống mãnh liệt, con nhé!

_Vâng ạ! Thế con người có chóng tàn không mẹ?- Đứa bé hỏi người mẹ với khuôn mặt ngây thơ.

_ Tùy người con ạ!- Mẹ nó dịu dàng.

_ Mẹ có chóng tàn không?

_ Mẹ sẽ sống lâu với con nhé, con trai yêu...- Người mẹ cười. Có lẽ đây là nụ cười đẹp nhất trên đời.

_ Vâng! Hi hi…- Đứa trẻ hồn nhiên. Rồi hai mẹ con cùng rượt bắt, đùa giỡn vui vẻ trong khung cảnh ngập tràn nắng mai, ngập tràn hạnh phúc.
………………………………………………………………………………………………………………...

“Những chuỗi ngày ấy, giờ sao xa xôi quá…....”

“Mẹ ơi, mẹ đã hứa sẽ sống với con mãi... Nhưng sao giờ đây, con muốn nhìn mẹ một lần thôi, cũng không thể! Mẹ ơi!!!”

Những cánh hoa phớt hồng ủ rũ lìa cành, bay tới một phương trời xa xôi. Có lẽ nơi đó là nơi chúng trở về sau những tháng ngày phiêu diêu chốn đây. Hoa anh đào thật đẹp... và cũng thật chóng tàn... Mỗi khi nhìn anh đào rơi, ngăn kéo kí ức về người mẹ hiền từ của cậu lại bật ra, mang theo bao nỗi buồn, bao nhớ nhung, thậm chí là những giọt nước tràn mi...

Shun ngửa cổ, nhìn trời. Và bất giác thở dài.

_ Mẹ đang ở nơi nào, trong hằng ha sa số đám mây kia? Có bao giờ mẹ nhìn xuống con? Có bao giờ mẹ nhớ về đứa con trai này…?

Zen cười buồn. Anh quàng tay qua cổ Shun, vỗ vai cậu vài cái động viên.

_ Đừng buồn nữa! Anh tin chắc rằng mẹ luôn dõi theo từng hành động, cử chỉ của chúng ta. Cho nên...- Zen ngắt quãng-...mẹ sẽ không muốn thấy em buồn như vậy đâu!

Shun im lặng hồi lâu rồi khẽ gật đầu. Cậu nhắm mắt, dìm nỗi buồn xuống và trang bị một nụ cười trên môi. Cậu thách đấu, chạy đua với Zen xem ai là người vào nhà trước. Vừa dứt câu thách thức là Shun co giò chạy biến. (Có ăn gian ko nhở?!) Lòng Zen trở nên nhẹ nhõm vì biết cậu em trai đã hiểu, đã thấm phần nào lời mình nói.

_ Em ăn gian quá nha, Shun!- Zen nói nửa đùa nửa thật. (Anh nói trễ quá vì lúc này Shun đã chạy đến đích là cửa nhà từ lâu ùi, và vì không có chìa khóa nên đành phải đứng ở đó =.=)

End chap 2
Phong bì: chiếc xe Mercedes
Tem: Hoa anh đào.

"Tập 3: Bữa tiệc gia đình" sẽ diễn ra như thế nào? Zen và Rin đã sống ra sao trong thời gian 11 năm ròng thất lạc? Hãy cùng đón xem nhé!


Chữ ký của bakugan fanfic

Fri Nov 01, 2013 8:51 pm#19
Princess_Yuki
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1357
BKGC BKGC : 1443
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Nơi nào đó trên trái đất này thôi...
Stt : ...

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Phong bì, ứ lấy tem đâu~
Ai lấy tem đi~
*rắc đống hoa đầy phòng ngủ*

Com nhoa~ Chap này hơi mang hướng buồn buồn nhỉ? Đấy là ý kiến chủ quan của mình thôi. Nhưng miễn Shun-Nii vui là được rồi ^_^ Có hint ZenShun *mắt sáng rỡ*

Xin lỗi tác giả là tay đang có chút vấn đề, không com dài được

Hóng chap~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ :uongtra:

P/s: Bạn cũng thích cho hint quan hệ trong gia đình hả? Vậy thì giống mình rồi *bắt tay* Mình cũng có một OC là Yuki Kazami, và toàn cho hint của bé với Shun một cách rất vô tình =))
Btw +1 ah~


Chữ ký của Princess_Yuki

★ ~ B-set by Kumi ~ ★



~*+*+*oOo*+*+*~

Chân tình vời vợi như đồng cỏ
Chẳng ngại chi mưa gió dạn dày
Trời quang mây tạnh có ngày
Nắng soi muôn dặm sum vầy hai ta


Chân tình như mai hoa nở rộ
Băng giá kia cũng khó dập vùi
Dù bao lạnh lẽo chìm trôi,
Hoa thời vẫn nở xuân thời vẫn sang.

Tuyết xoáy lại mênh mang gió bấc
Cành hàn mai cô độc giữa trời
Tỏa hương chỉ bởi một người
Yêu không tiếc hận tình người trong tim.


Một là đừng gặp gỡ, để khỏi phải mến yêu
Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều…

Fri Nov 01, 2013 9:51 pm#20

Arietta
VIP Mem

Pet
::
::
Thần tài Disco
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5728
BKGC BKGC : 3254
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : Amidst the snow
Stt : There is no such thing as society

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Đã không dám com đầu vì thấy fic nào mình vào giành tem cũng ế comment, giờ com thứ 2 không ngờ vẫn dính tem >"<

Ưu điểm vẫn như cũ, không thay đổi mấy so với lần trước: rõ ràng, đơn giản, không bị nhây, tiến độ vẫn bình thường, bạn ra chap mới cũng khá nhanh ~~

Chủ ý của tác giả là cho chap nhiều cảm xúc, sâu sắc, có hướng buồn, tuy nhiên mình không cảm nhận được nỗi buồn cũng như sự xúc động trong toàn bộ quá trình anh em ở bên nhau. Có lẽ vì bạn xen vào những note hài hước, khoảnh khắc hai người gặp nhau lại có cảnh học trò bu lại xem- không bất ngờ và cảm động vì sự đoàn tụ mà ngạc nhiên vì nghĩ anh Shun có thể là g-a-y. Nói chung mình cảm thấy việc này chỉ phù hợp khi fic bạn là fic humour (mà không có vẻ gì là vậy).

Đoạn anh Zen chất vấn em trai --> câu hỏi đơn giản mà anh Shun chẳng biết đường trả lời "Dạ, em ở trong lớp học" >"< Một là anh Shun vui quá nên não bất chợt bị phẳng,... Hai là anh ấy siêu thật thà, thật thà tới mức không tin được >"<

Đoạn cuối hay, mở ra một ý tưởng lạ về hoa anh đào. Mình thấy thú vị với ý tưởng này, mặc dù trong lòng mình, bừng nở trong một khoảnh khắc còn hơn bền lâu mà chẳng có gì nổi bật... vì nếu phải héo tàn, tại sao không héo tàn trong vẻ đẹp tuyệt đối?

Một lần nữa cảm ơn Yui vì đã lấy cái xe Merci chứ không lấy sakura :))

Chờ chap mới :uongtra: 


Chữ ký của Arietta



Crescent Moon island, darkening birds on the water’s edge

Behind a church decorated with ivy,

We again made a childish promise

Let’s tell a story about running away.

Mon Nov 04, 2013 9:49 pm#21
bakugan fanfic
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 130
BKGC BKGC : 1634
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : TP.HCM, Việt Nam
Stt : 1988

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

@Princess_Yuki: ^^ Thanks your comment.

@Arya_Iris: Oh, so you like sakura? Me too! *shake hands*


Chữ ký của bakugan fanfic

Sun Nov 10, 2013 2:20 pm#22
bakugan fanfic
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 130
BKGC BKGC : 1634
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : TP.HCM, Việt Nam
Stt : 1988

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Phần 1:
Chap 3: Bữa tiệc gia đình

- Anh thua rùi!- Shun nhe răng cười.

Zen không nói gì, chỉ lườm "yêu" cậu em trai ranh mãnh. Anh lấy chìa khóa mở cửa, kéo Shun vào.

-Công nhận nhà anh đẹp thật!- Shun chép miệng- Nhưng em thấy ở đây... quen quen sao ấy…! Dường như em đã thấy kiểu kiến trúc này rồi...- Shun rảo bước "tham quan" ngôi nhà tương lai, ra vẻ trầm tư, ngẫm nghĩ.

Zen phì cười, xoa đầu cậu.

- Trí nhớ em tốt đấy! Em có còn nhớ bản thiết kế mẫu nhà tương lai mà hồi nhỏ anh cho em xem không?

Shun tròn mắt, rồi như nhớ ra điều gì, cậu gật gù tán thành. Hai người lại im lặng. Zen tiếp tục đảm nhận vai trò "hướng dẫn viên", dẫn cậu em lòng vòng khắp nơi. Shun được phen ngạc nhiên, thích thú với không gian cực kì sang trọng, tiện nghi này: tầng nào cũng có ít nhất 2 thang máy, đèn chùm cực đẹp với nhiều kiểu dáng, màu sắc khác nhau biến ngôi nhà trở nên rực rỡ, lung linh hơn, giảm bớt bầu không khí vắng vẻ, ảm đạm đang bao trùm.

Càng đi lên những tầng trên, Shun càng khâm phục khả năng thiết kế sáng tạo nhà của anh trai, thú vị miễn chê, cứ như là lạc vào mê cung ảo ảnh vậy, đẹp đến lóa mắt. Shun thích nhất là căn phòng mang tên Fish- thiên đường hải dương- nuôi đủ loại cá cảnh, rất thích hợp để thư giãn cho những lúc học tập, làm việc mệt mỏi, căng thẳng.

Còn những phòng khác cũng khá là hay ho như phòng Tập thể dục-thể thao-thể hình (3 phòng), phòng Game (chắc cho con của Zen chơi quá =.='), phòng Trang sức (ko thể thiếu rùi ^^),... Tóm lại là có khi QUÁ TUYỆT VỜI! Hình như là giàu hơn nhà Marucho nữa ấy chứ...
- Nhà anh giàu thật.

- Từ mai, em hãy dọn đồ tới đây sống nhé.- Câu trả lời hình như chẳng liên quan gì...

Shun không trả lời. Cậu có vẻ lưỡng lự (TG: Chời ơi đồng ý đi anh ơi! Shun: Có im hok?! TG: Um…).

-Em hãy suy nghĩ đi nhưng anh mong câu trả lời theo hướng tích cực- Người anh trai điềm đạm.

Shun chưa kịp phản ứng thì cậu bỗng giật mình, ánh mắt se lại.

"Có người vào nhà!"

Vụt

Thoắt cái, Shun đã không còn đứng trong phòng nữa. Công nhận tai của ninja thính thật, ở tít trên lầu cao mà nghe được tiếng mở cửa tầng trệt. Dưới tầng trệt, cậu thấy một cô gái hai mươi mấy tuổi, tay trái bế một đứa trẻ khá dễ thương, bụ bẫm. Cô có mái tóc vàng óng, thẳng mượt xõa ngang lưng. Đôi mắt đỏ nâu dìu dàng làm tăng vẻ thanh tú của khuôn mặt trái xoan vốn đã xinh đẹp.

Cô mặc áo chiffon vàng nhạt, quần tây texto đen. Tay phải cô cầm chiếc túi Lana Marks. Dây chuyền Chanel, vòng tay Gucci, đồng hồ Rolex, giày Jessica,... toàn là đồ hàng hiệu quý phái và sang trọng cả. Thoáng nhìn cũng đủ biết cô có gia cảnh thuộc hạng không tầm thường.

-Shun à, Rin à, quen cả thôi mà! Để anh giới thiệu nhé!- Zen từ đâu, khoan thai bước tới ôm eo người phụ nữa kia. Shun chưa hiểu chuyện nên mặt mở to cặp mắt ngạc nhiên nhìn họ như sinh vật lạ.


Thế là anh chủ tịch điển trai trẻ kể mọi chuyện cho 2 bên đều hiểu rõ. Shun nghe xong thở dài như trút được nặng. Cậu vui vẻ cúi đầu chào "chị dâu", Rin cũng cười tươi bắt chuyện. Nãy giờ chỉ có đứa trẻ là chẳng hiểu chuyện gì và chẳng biết ai trong số 2 người giống nhau như đúc kia mới là cha mình.


-Papa…- Nó gọi đại. Zen nhận ra sự phớt lờ của mình nãy giờ nên vội bế nó vào lòng, hôn vài cái rồi chỉ tay về phía Shun, thì thầm:


-Đó là chú ruột của con, con phải gọi bằng "chú" đấy, con nhớ chưa?- Dịu dàng nhưng nghiêm túc, từng câu từng chữ như được khắc sâu vào đầu đứa trẻ hai tuổi. Tuy thằng bé chỉ nhìn "chú" nó chằm chằm nhưng Zen biết rằng đứa cháu đích tôn dòng họ Kazami đã nhớ rõ.


Rin bưng dĩa trái cây lên cho cả nhà cùng thưởng thức. Zen bắt đầu câu chuyện về cuộc sống của họ trong thời gian qua:


-Sau khi bị bắt cóc, anh chị bị nhốt chung trong một chiếc xe tải rồi bị úp khăn tẩm thuốc mê, sau đó xỉu luôn. Tới lúc tỉnh lại, tự nhiên anh thấy mình nằm trong căn phòng rất sang trọng. Tuy vẫn còn ê ẩm khắp người nhưng anh hối hả chạy đi tìm Rin. Bất chợt anh đụng phải một cô gái lớn hơn anh chừng 3 tuổi. Chị ấy bảo chính chỉ đã cứu anh và Rin khỏi tay bọn bắt cóc tống tiền rồi đưa anh đến phòng Rin nằm.


Zen nghỉ giây lát để lấy hơi, tiện thể đút trái cây cho đứa con trai bé bỏng tò mò, hóng chuyện. Rin tiếp lời chồng:

-Chị ấy tên là Sakana Ironoya, sinh năm 1985...

-Huh…?- Shun khẽ nhướn mày lộ vẻ bất ngờ. Chưa đầy năm giây sau, cậu đã có thể lấy lại sự điềm tĩnh, lạnh lùng thường ngày.

Dường như Rin cảm nhận được điều đó nên tuy miệng kể thao thao bất tuyệt nhưng đôi mắt đỏ nâu vẫn lặng lẽ quan sát từng trạng thái biểu cảm của cậu em rể sau từng câu, từng chữ cô nói.

-Chị ấy thực sự rất kì lạ, trong mọi chuyện! Chỉ không cho anh chị ra ngoài nửa bước. Anh chị cũng không thể đập phá tường/cửa để trốn vì nó rất kiên cố. Ở ngôi nhà kì lạ ấy, chị Sakana đã dạy anh chị học tới hết chương trình lớp 12 rồi ai muốn học riêng về lĩnh vực nào, chỉ dạy lĩnh vực đó. Cuối cùng, năm anh chị 20 tuổi, chị Sakana cho mỗi người một số tiền rất lớn để đầu tư làm ăn và chúc may mắn.

-Em hiểu rồi...- Shun chen ngang- Sau đó anh chị tổ chức đám cưới. Anh Hai thành lập tập đoàn xe hơi Shunika, còn chị thì đứng đầu tập đoàn trang sức Rumika, phải không ạ?

Cặp vợ chồng trẻ cười khì. Zen nói rằng hai người đã trở về Nhật tìm kiếm gia đình nhưng không gặp (nên đành bất lực sang Mỹ lập nghiệp. Tuy sống cảnh giàu sang nhưng hai người không hạnh phúc lắm vì thiếu ánh mắt nghiêm nghị đầy tình thương của cha, vòng tay mẹ ấm áp và tiếng cậu em cười đùa vui vẻ (mặc dù có nhóc con Ruso).

- Khi ấy, gia đình em và Dan đều đã chuyển nhà sang Kyoto nên anh chị tìm không được là điều đương nhiên. Anh không cần buồn hay tự trách, muộn phiền đâu.- Shun nhấp một ngụm trà mattcha*, điềm đạm giải thích.

-Uh…- Zen mỉm cười.

Sự im lặng lên ngôi, một lần nữa. Họ cũng chẳng quan tâm. Có lẽ những con người ngồi ở đây đã quá quen với điều này... sự cô độc trong tâm hồn...

-Shun à!- Rin bỗng lên tiếng sau thời gian khá lâu nãy giờ để suy nghĩ- Em... còn giữ liên lạc với Dan không?- Cô hồi hộp chờ câu trả lời. Cô mong cô được gặp lại em ruột của mình, như chồng cô vậy.

Shun im lặng hồi lâu. Cậu ngồi yên và nhìn thẳng vào mắt Rin khiến cô vô cùng sốt ruột. Cuối cùng, gần năm phút dài như cả thế kỷ trôi qua, cậu phán một câu:

-Dan học chung lớp với em. Chậc! Có lẽ giờ này chắc hắn cũng về tới nhà rồi- Shun nhìn đồng hồ đeo tay, chặc lưỡi.

Một sự thất vọng không-hề-nhẹ lộ rõ trên gương mặt người phụ nữ đoan trang, tài giỏi. Nhưng niềm hi vọng khác lại được thắp lên trong lòng Rin. Cô lập tức mỉm cười háo hức, nài nỉ Shun dẫn cô đến gặp Dan, ĐÍCH THÂN CÔ sẽ đến đó.

Một giây........

Hai giây.......

Ba giây........
Mặt Shun đần thộn ra trông thật "ngộ". Lúc đầu, cậu hơi chần chừ, sợ chị họ không đồng ý.

"Biết đâu đây là cơ hội cho gia đình 2 bên đoàn tụ... Còn chị Sakami nữa... cô gái ấy... Thôi quyết định thế đi!"

Đắn đo hồi lâu, Shun đồng ý trước 2 nguyên nhân: một là vì không chịu nổi ánh mắt long lanh và tiếng nài nỉ cực dài-dai dẳng của chị dâu, một là vì… bí mật^^). Thế là Shun gọi tài xế tới đón 3 người về căn biệt thự sang trọng- nơi thằng bạn chí cốt đang nằm ngủ lăn quay (y như heo). Và rồi căn biệt thự lộng lẫy xuất hiện trước mặt họ. Lần này đổi vai, Shun làm hướng dẫn viên. Mà cũng chẳng cần giảng giải gì nhiều vì căn biệt thự chỉ có 3 tầng thôi. Lên phòng ngủ (đôi bạn đối lập này ngủ chung 1 phòng), Shun không thèm gõ cửa mà tông thẳng vào luôn @.@. Nghe âm thanh đạp cửa chói tai, Dan nhà ta đành phải ngoái đầu qua ngó xem tên "man rợ" nào nỡ phá giấc ngủ thần thánh của mình. Thất vọng tràn trề khi thấy thủ phạm là Shun vì dù có muốn cậu cũng không thể làm được gì hắn.

-DẬY ĐI CÁI CON HEO ĐỎ DAN KUSO!!!- Shun quát suýt bể nhà. Cậu thật sự không hề thay đổi, kể cả khi có anh trai và chị dâu mình ở đây.

…Ninja không cần biết chung quanh họ là ai hay có cái gì. Họ luôn là chính họ, trong mọi hoàn cảnh…

Dan vẫn tiếp tục thả hồn vào giấc mơ hồng (chả bik cậu mơ gì nữa). Cậu trùm mền lên đầu, tránh "tạp âm" từ cái máy tóc đen đứng cạnh chân giường. Shun thở dài, bó tay trước anh chàng tóc đỏ.

-Dan à, em hãy dậy đi, bây giờ đâu phải giờ ngủ.- Một giọng nói siêu ngọt ngào, dịu dàng kéo cậu ấm ra khỏi chiếc mền bông ấm áp.

"Giọng nói này... sao quen quá! Hình như mình đã nghe ở đâu rồi... Hay là..."

- Chị Hai!- Dan ngồi bật dậy, dáo dác nhìn quanh- Ơ...- Cậu ngẩn ngơ nhìn hai con người lạ hoắc đứng cạnh "tên phá đám giấc ngủ". Người con trai thì giống hắn y chang. Người con gái thì... cậu có cảm giác thân quen sao ấy. Đã gặp ở đâu chăng?

Dan tần ngần nhìn Rin. Cậu cố gắng moi hết trí nhớ, kí ức ra xem có chút thông tin gì về người phụ nữ này không. Tất cả cùng im lặng chờ kết quả từ anh chàng Dan. Xung quanh yên tĩnh một cách khó chịu. Bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở. Dan đã làm mọi người thất vọng bằng những câu hỏi vô tình:

- Cô là ai? Tại sao vào nhà tôi?- Cậu không tài nào nhớ nổi- Cả anh chàng kia nữa, giả dạng bạn tôi à? Đừng tưởng tôi nhận không ra thằng ninja dở hơi Shun Kazami ngốc xít nhé! Rin nghe thế buồn vô cùng. Zen thì muốn bật ngửa, anh giả dạng Shun làm gì cơ chứ. Shun là giận nhất.

“Dám gọi ta là "thằng ninja dở hơi Shun Kazami ngốc xít" ư?! Đúng là ăn gan trời mà!”

Tuy vậy, Shun vẫn nở một nụ cười gian tà, nụ cười "Thần Chết"- ám hiệu cho thấy tên Dan đỏ choét sắp gặp chuyện không hay rồi. Dan cũng cảm nhận được điều đó, sống lưng cậu cứ lạnh lạnh sao ấy. Biết mình lỡ đùa với sư tư nhưng vì thể diện, Dan vẫn không thèm đính chính, xin lỗi một câu. Cậu ưỡn ngực, thách thức vị "Thần Chết Trần gian". Rin-giọng buồn- nói thật nhỏ:

- Chị là Rin đây mà, Dan à...

Dan lẩm bẩm cái tên "Rin". Cậu định cất lên câu "Tôi không quen cô" nhưng lại thôi. Không ai biết chính xác hiện giờ cậu đang nghĩ gì. Dan có cảm giác rất thân thuộc, gần gũi với cô gái này.

"Đây không thể là chị Hai được. Chị Hai đã chết từ 11 năm trước rồi. Chỉ là người giống người thôi. Có lẽ cô ấy là bạn mới của Shun, hay người quen của chị Sakami..."

(Còn tiếp)
* Trà xanh.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tem: túi Lana Marks.
Phòng bì: Trà mattcha.
Thùng thư: Mền bông ấm áp.


Chữ ký của bakugan fanfic

Sat Nov 16, 2013 11:26 am#23
Princess_Yuki
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1357
BKGC BKGC : 1443
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Nơi nào đó trên trái đất này thôi...
Stt : ...

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Ấy ấy, không phải do ế, mà bạn phải hiểu MB này là tập hợp của những chúa lười com fic, nên vắng là chuyện thường tình, không phải vì thế mà tự kỉ, nhé

Và mình cũng nên nói vài điều trước khi com (thay mặt mod fic này luôn, vì mình cũng là mod, tuy chỉ là trial *chỉ chỉ rank*)
Thứ nhất, bạn không được phép post những bài liền nhau như thế, có gì thì nhấn vào nút edit ở cuối bài post, chứ thế là vi phạm nội quy 4rum
Thứ hai, bạn đã post các bài liền nhau, lại còn mỗi bài không đảm bảo nội dung tối thiểu là 2 dòng, tớ sẽ báo cho mod box fic này để xoá các bài post vi phạm và lồng các bài double post vào nhau, mong bạn lần sau đừng vi phạm nữa, nếu không sẽ có các mức xử phạt tăng dần, từ trừ BKGC cho đến bannick vĩnh viễn
Mình đã nói xong, mong bạn sửa chữa kịp thời
Nếu có thời gian thì bạn đọc qua nội quy chung của forum và nội quy box fic này để biết thêm

Com này
Cách hành văn tuy còn lỗ hổng, nhưng mình không bàn đến vấn đề này nữa, vì như Kem nói, nó sẽ tiến bộ, và mình chờ sự tiến bộ đó
Với cả bạn đừng chen vào lời bình của tác giả như thế, nếu là fic humor thì còn chấp nhận được, chứ thế này sẽ làm loãng bài và khiến người đọc vô-cùng-khó-chịu
Và chắc bạn nhầm lẫn gì chứ tóc của Dan màu nâu chocolate chứ đâu phải màu đỏ, đành rằng lúc nào ảnh cũng đỏ choe đỏ choét thật nhưng đừng nhầm lẫn vớ-vẩn nhé
Cuối cùng, Dan-nii-san, SAO ANH DÁM GỌI SHUN-NII-SAN LÀ "THẰNG NINJA DỞ HƠI NGỐC XÍT" HẢ~~~??????? CẢ SHUN-NII-SAN NỮA, CẤM ANH GỌI DAN-NII-SAN LÀ "CON LỢN ĐỎ" NỮA!!!! *lăm le katana*

Và hóng chap :uongtra: 


Chữ ký của Princess_Yuki

Sat Nov 16, 2013 12:27 pm#24
bakugan fanfic
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 130
BKGC BKGC : 1634
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : TP.HCM, Việt Nam
Stt : 1988

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Chap 3 (Cont.):

Dan rời khỏi giường, lịch sự chào hai vợ chồng Kazami. Cậu xuống bếp, mang lên cơ man là trà, bánh. Chàng trai rót trà, vui vẻ mời họ ngồi, cùng thưởng thức vị trà thơm ngon. Rin gượng cười. Cô khá giỏi trong việc này nên cô nghĩ có thể qua mặt họ. Zen âm thầm quan sát từng nét biểu cảm trên gương mặt vợ mình. Anh thừa biết cô đang nghĩ gì, tâm trạng thế nào.

"Rin. Em không thể gạt được anh đâu. Anh là chồng em mà."

Vị chủ tịch trẻ đổi đối tượng "theo dõi": Dan. Anh hỏi thăm về gia đình chàng trai áo đỏ. Tuy nhiên, cậu không trả lời, đề phòng người lạ. Shun bèn cứu nguy, gỡ rối tơ lòng giùm.

- Dan- Shun gọi- Cậu... có nhớ chị Rin không? Chị gái cậu đấy?

Dan cúi đầu, cố gắng giấu đi đôi mắt đượm buồn, khẽ gật. Cậu hỏi ngược lại. Shun cười, trả lời:

- Không!

Dan tròn xoe mắt, ngạc nhiên. Cậu chợt phì cười.

- Ôi! Cậu xạo quá Shun ơi! Làm sao cậu dối tôi được!? Hằng năm, ngày sinh nhật của anh Zen, cậu đều làm bánh Koruyo- loại bánh Zen tự sáng chế, độc quyền nhà Kazami- để cúng anh ấy cả. Vậy mà dám bảo là không nhớ ư?

Zen lập tức níu tay Shun, đòi xác thực lời kể trên. Shun gật đầu. Anh cảm động, nhẹ ôm em trai. Shun cũng không phản đối. Lâu rồi cậu có được hưởng cảm giác êm ấm từ gia đình đâu. Dan vô cùng hốt hoảng. Cậu nghĩ chắc thằng bạn chín chắn, nghiêm nghị thường ngày của cậu giờ đã bị biến đổi gen rồi. G-a-y.

Shun nhanh chóng nhận ra ánh mắt kì thị đang hướng về phía mình. Thêm một sự hiểu lầm "nhẹ"...

- Không như cậu suy diễn đâu Dan.- Shun điềm tĩnh đính chính- Người trong gia đình ôm nhau, có gì là sai chứ- Cậu dựa vào vai Zen, một cách rất tự nhiên.

-Sao?! Người trong gia đình!?- Dan bật dậy, chớp mắt lia lịa. Đôi mắt đỏ nâu mở to.

-Ừ!- Shun ngồi khoanh tay, khẳng định.

Chàng hotboy đứng thứ nhì trường TAG đơ vài giây.

-Ai cơ?- Chưa chịu bỏ cuộc, Dan tiếp tục.

-Anh trai- Shun thở dài ngao ngán. Cậu đã bắt đầu chán việc trả lời những câu hỏi ngắn ngủn của Dan rồi.
Dan trề môi, không tin. Dĩ nhiên rồi, đâu dễ dàng thuyết phục anh chàng cứng đầu này. Shun và Zen đành lấy sợi dây chuyền của 2 người ra để đối chứng. Dan không thể phủ nhận nữa. Cậu ngạc nhiên đến rớt nỗi cằm rớt dài xuống tận sàn.

--Không... không thể nào!- Dan lắp bắp. Vài giọt mồ hôi nhẹ lăn trên gò má. Cậu chưa thể tin những lời vừa nãy là thật. Trong thâm tâm Dan, hai con người mang tên Rin Makuso và Zen Kazami đã không còn tồn tại. Cậu phải tự nhủ như thế, để dập tắt niềm hi vọng rằng... một ngày nào đó, người chị yêu quý của cậu sẽ quay về. Cậu phải tự nhủ như thế, để khi điều cậu mong ước không xảy ra, cậu sẽ không đau, không nhói như Shun.

Dan ngồi phịch xuống ghế, cúi gầm mặt. Hai bàn tay cậu nắm chặt. Đang có một trận chuyển biến tâm lí rất dữ dội trong tâm hồn thằng con trai thường ngày chỉ biết cười. Rồi... bàn tay được thả lỏng... bờ môi thôi ghì chặt... sự kinh ngạc không còn thống trị ánh mắt. Dan ngửa mặt, phá lên cười ha hả. Ba con người ngồi kia nhìn nhau. Ba cái đầu lần lượt xuất hiện những dấu chấm hỏi to đùng.

"Có khi nào do sốc quá nên thần kinh hắn bị chập mạch không nhỉ?!"

"Dan bị gì vậy?! Chẳng lẽ em ấy có vấn đề ở não!?"

“Trời ơi Dan ơi! Em làm sao vậy?!”
-Cậu không sao chứ Dan?-Shun nhíu mày, thắc mắc. Cậu bước tới, rờ trán Dan, giả vờ lập tức rút tay lại ra vẻ thứ cậu vừa sờ rất nóng, suýt xoa- Ui nóng quá!

- Shun... đừng chọc tôi!- Dan nghiến răng, phóng ánh mắt tia lửa điện về phía cậu.

Rin đứng dậy đến bên Dan, đặt tay lên vai cậu, dịu dàng:

-Em có sao không? Nếu em không muốn gặp chị... thì chị sẽ đi...- Giọng cô nhỏ hẳn ở phần cuối. Giọng nói nhẹ tựa làn gió sớm mai… nhẹ nhàng, thanh thoát và... có chút hối tiếc… về màn sương đêm qua.

Ánh mắt cô chùn xuống, nhìn Dan lần cuối rồi toan quay đi thì một bàn tay chợt níu cô lại.

- Chị Hai...

Một giọt lệ khẽ rơi trên khuôn mặt phúc hậu. Một nụ cười hé nhẹ trên đôi môi người con trai...

Màn tụ họp gia đình lại được diễn ra rất suôn sẻ mà không cần đạo diễn. Anh em nhà Kazami nhìn nhau, cười phì. Zen vui giùm cho Rin, còn Shun mừng thay Dan. Có lẽ hôm nay là ngày hạnh phúc nhất của họ.

-Bây giờ chúng ta ăn mừng gia đình đoàn tụ nhé!- Rin đề nghị.

-Oh yeah! Gì chứ ăn là không thể thiếu mặt Dan Makuso này!- Cậu mừng rỡ nhảy cẫng lên.

-Về nhà, chị sẽ nấu ăn đãi mọi người- Cô hùng hồn tuyên bố, vẻ mặt đầy tự tin.

Trái ngược với Rin, mặt Dan nhăn tựa khỉ ăn ớt. Mồ hồi cậu tuôn như mưa (do sợ).

-Ôi em không dám ăn đâu ạ...

Rin cảm thấy khá là mất hứng, thất vọng. Thằng em giai yêu quý không thèm ủng hộ thì có gì hay nữa.

-Ừ, em không thích thì thôi!- Rin làm bộ vùng vằn. Cô ngồi xuống giường, khoanh tay, hất mặt qua phải, giận dỗi.

-Thui mà, chị Hai...- Dan chắp tay, nài nỉ- Chị hãy nấu ăn đi! Em sẽ ăn hết, hổng chừa món nào luôn á! Chị Hai em là nhất mà, hì hì...

Ố ô các bạn có biết tại sao Dan thay đổi 180 độ nhanh vậy không? Đó là do cậu bị ép buộc. Cậu đang chịu sự điều khiển bằng ánh mắt sắc như mã tấu của anh bạn thân yêu quý- Shun Kazami. Chắc Dan nhà ta hận Shun lắm đây. Không chừng còn đang rủa thầm cậu chàng...

-Thật hông?- Mắt Rin lấp lánh. Nhìn gương mặt đáng yêu này thì làm sao nỡ bảo "không" chứ. Hơn nữa, đừng quên rằng đằng sau, một tên sát thủ thứ thiệt đang đứng, quan sát từng hành động, cử chỉ, lắng nghe từng âm thanh, tiếng động của cậu.

-Ú yaa! Yêu em trai nhất!!!- Rin ôm Dan, hôm cậu cái chụt rồi nhảy cẫng, vui vẻ, hồn nhiên. Có lẽ cô muốn được thêm một lần làm trẻ thơ để sống vô tư, tự do dù biết rằng đó là điều không thể. Chỉ là muốn và giả vờ như đã có được...

Thế Shun, Dan, Zen và Rin cùng nhau lên chiếc Mercerdes trắng, phóng tới ngôi nhà tầng sang trọng bậc nhất thành phố. Dan khen nức nở, trầm trồ thán phục tài thiết kế của "kiến trúc sư nghiệp dư" Zen Kazami. Nào là:"Em không ngờ anh rể em giỏi vậy đó nha!","Anh không học ngành kiến trúc mà sao vẽ kiểu nhà đẹp thế!","Em phục anh ghê đi!",..v..v..

Zen vốn khiêm tốn nên khi nghe những câu tâng bốc mình tới tận mây xanh kia thì chỉ cười cười rồi nhanh chóng đánh trống lãng sang chuyện Rin nấu ăn thiết đãi. Dan khá là sợ chủ đề này. Cậu đâu biết rằng sau chừng ấy năm, khả năng nấu nướng của Rin đã tăng level một cách đáng nể.

Căn bếp rất đẹp và rộng rãi, đầy đủ, tiện nghi, tất nhiên không thiếu yếu tố san trọng. Tông màu chủ đạo là màu mật ong ngọt ngào. Dưới bàn tay khéo léo, đảm đang của chủ tịch tập đoàn Rumika, các vật dụng bếp luôn nằm gọn gàng, ngay ngắn.

-Hừm! Em ăn rồi sẽ biết!- Rin bắt chảo, vặn lửa, bắt đầu cái công việc mà theo Dan là "không nên tiếp tục kẻo làm hỏng bao tử của một nhân tài thế giới".

Hơn hai tiếng rưỡi đồng hồ dần theo thời gian trôi qua, thật mau. Kim đồng hồ chỉ đúng 13g15'. Một mùi thơm chuyển thoang thoảng thành nồng nàn bay khắp căn bếp rộng 160m² (lớn quá ta) khiến Dan cứ ngất ngây mãi.

Rin lần lượt bày ra bàn biết bao đồ ăn ngon. Các món nổi tiếng, tượng trưng cho Xứ sở mặt trời mọc như sushi, mì ramen, Orinigi (cơm nắm),... dĩ nhiên không thể thiếu trong bữa tiệc gia đình ấm cúng này. Nhưng chính những món hấp dẫn như Yakitori (gà nướng), Tonkatsu (heo chiên xù), Tempura (tôm rán bột), Takoyaki (bạch tuột viên nướng), Kabayaki (lươn xiên nướng sốt), Nabe (lẩu) và đặc biệt là món Taimeshi- cơm cá tráp andkonbu với một ít hạt tiêu Nhật Bản sansho bởi nó gợi nhắc về sự đoàn viên.

Nhìn bộ dạng miệng chảy đầy nước miếng của Dan lúc ấy cũng đủ hiểu cậu đang thèm tới mức độ nào. Câu "Mời cả nhà cùng thưởng thức" vừa cất lên là Dan nhào vào ăn ngấu nghiến như thể đã bị bỏ đói nhiều ngày liền vậy.

Mỗi món ăn đều mang một nét đặc trưng, hương vị tinh tế riêng. Yakitori thanh nhẹ, Tonkatsu giòn tan, Tempura béo ngậy, Takoyaki ngọt thơm, Kabayaki đậm đà, Nabe nóng sốt và Taimeshi nhẹ nhàng đánh vào tâm hồn những người thích vị mặn. Món nào cũng tuyệt vời nên Dan chẳng khách sáo mà xơi hết sạch làm Rin rất vui. Công lao suốt hàng giờ cặm cụi nấu nước của cô đã không uổng phí.

Cuối cùng là các loại bánh ngọt tráng miệng: Ichigo daifuku (bánh nếp dâu), Namagashi (bánh mochi đặc biệt), Ukishima (gần giống bánh bông lan phương Tây), bánh Higashi (tựa bánh in) và rau câu Yokan. Dan, mặc dù rất no nhưng cũng còn tham lam, nhồi thêm cho bằng được thêm 1 cái Ichigo daifuku, 2 cái Namagashi và 2 miếng rau câu Yokan nữa =.='.

- Có ai giành đâu mà cậu ăn ghê thế!?- Shun cau mày, khó chịu trước thái độ "ủng hộ các món ăn" quá nhiệt tình của Dan.

Dan không trả lời... í lộn, không thể trả lời vì cậu đang bị sặc, mắc nghẹn. Sau khi uống cả chục ngụm trà, ho cả chục cái, cậu xoa ngực, thở dốc, thều thào:

- Hước... hước... Tại... ngon quá chứ bộ! Chị Hai ha...!- Dan đưa gương mặt xanh lè qua nói chuyện với bà chị vẫn còn từ tốn xử lí chiếc Namagashi ngon lành. Rin cười duyên mãn nguyện rồi cô bắt đầu dọn dẹp "bãi chiến trường". Zen-với tư cách là một người chồng, một người đàn ông đúng nghĩa- liền xắn tay áo vào phụ cô vợ đảm đang.

Shun định giúp luôn nhưng vì muốn để cho họ có không gian riêng nên lại thôi. Cậu bưng bát dĩa tới bồn rửa chén rồi ngồi quan sát anh chị mình. Trông họ thật thân mật, có thể ôm hôn nhau bất cứ lúc nào. Bất giác, cậu nhếch môi cười nhẹ. Chẳng biết cậu vui hay buồn. Hạnh phúc ngày xưa... Ông Trời có thật đã trả cho dòng tộc Kazami?

"Kakali... anh rất nhớ em! Kakali xinh đẹp của anh... hiện giờ em đang phiêu diêu chốn nao? Em nỡ bỏ anh nơi đây sao, Kakali!?"

End chap 3.

Tem: Takoyaki
Phong bì: Mì ramen
Thùng thư: Yakitori


Chữ ký của bakugan fanfic

Sun Nov 17, 2013 8:26 am#25

Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 9520
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên
Xem lý lịch thành viên

Dự là sau 5 chap mới com, nhưng có vẻ tác giả buồn vì chap ế nên lần này com vại :)


Câu chuyện của em hướng về tình cảm gia đình, điều này rất OK, lời văn nhẹ nhàng, miêu tả tâm trạng chi tiết, hướng về nội tâm nhân vật nhiều, điều này là cần thiết cho thể loại văn mà em viết. Nhưng dù đã thực hiện những điều như vậy, fic của em vẫn có sự gượng gạo, mà thực tế là nee thấy gượng gạo khi đọc, có lẽ phần vì nee không thích mọi thứ diễn biến như thế này :)


Thứ nhất là sự xuất hiện của Zen. Zen là OC, là anh trai của Shun, nếu khuôn mặt giống hệt nhau, Shun lại còn thấp hơn Zen một cái đầu, vậy là ngoại hình Shun kém Zen một chút rồi, và nee thì không thích hình ảnh của anh ấy kém bất cứ 1 ai. Có thể trong mắt em, trong mắt những nhân vật là fan của Shun trong fic em thì Shun vẫn luôn là đẹp trai nhất (mà nee thì cũng nghĩ thế) nhưng không thể phủ nhận em đã tạo ra nhân vật mới khiến Shun bị so sánh =.=


Thứ 2 là nhiều miêu tả thừa. Tất nhiên tâm trạng nói hộ lòng người, miêu tả thiên nhiên ngoại cảnh cũng là điều tốt (nee cũng thường á dụng điều này) nhưng em sử dụng hơi lố nên có những đoạn fic ân man


Thứ 3 là hành động của nhân vật. Nó...quá là quy củ, nhân vật đối xử với nhau theo bất cứ motip nào trong shoujo ngày xưa. Và Shun bị biến thành 1 kẻ ủy mị, nói thật em đã làm nee mất hình tượng của Shun. Sự ít nói, điềm đạm quan sát xung quanh của Zen còn giống Shun hơn cả Shun ~


Well, chém linh tinh nhỉ, nhưng đây là hong cách của em, chiều hướng của em, nếu bảo em sửa thì đầu cuối của fic không thống nhất (đó là trong trường hợp em có sửa). Nee mong là trong fic mới em sẽ viết phong cách khác, cơ mà em có thể kiếm ai đó làm beta cho mình :)


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Today at 7:13 pm#26
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên


Chữ ký của Sponsored content

Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : 1, 2, 3  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-