[Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Sat Feb 01, 2014 7:53 am#26

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10330
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụ
Xem lý lịch thành viên

thử tượng tượng xem, đang muốn hồn được thanh thản, yên lành ngắm trời đêm, thì từ đâu 1 đưá con gái mà mình vốn ko ưa, nước mắt long lanh đứng cạnh mè nheo... Haiz, mình thấy mấy câu Shun nói với Kira chứng tỏ sức chịu đựng của anh ấy cũng cao lắm rồi, nhưng đối với Kira, bị mối tình đầu nói những lời như thế thì đúng là quá phũ, quá đau.
Đoạn Dan chia tay mọi người, mình thấy chưa đủ độ buồn đau. Thật đấy, chủ yếu là thoại nên diễn biến trôi nhanh, cảm xúc nhân vật chưa được xoáy sâu.
Cố gắng lên nhé


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sun Feb 02, 2014 1:23 pm#27

avatar
thanhhuyen
Bakugan Legendary

Pet
::
::
Art Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1787
BKGC BKGC : 1344
Điểm đóng góp : 4
Đến từ : Nhà thương điên
Stt : Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụ
Xem lý lịch thành viên

@Meo (cho tớ gọi cậu vậy nhá^^): tớ chỉ nói những gì tớ thấy vào những đêm tớ thức thâu đêm thoy...
@K: ở trường điểm văn của cậu bao nhiêu thế hả???????????
@Cat: Keith em à, Masquerade chưa có xuất hiện mà...
@E: bản thân tớ còn cảm thấy nó nhanh quá.

Tớ sẽ cố gắng, cảm ơn mọi người góp ý.

Đây là thông tin về OC Kira của tớ:
Spoiler:
 

Đây là hình vẽ ban đầu
Spoiler:
 

nhưng thấy em nó dịu dàng quá đỗi, nên đổi thành thế này
Spoiler:
 

cơ mà thế này thì em nó lại... xấu quá, mà giông giống con trai thế nào ấy, nên chắc là phải vẽ lại rồi /(T^T)\


Chữ ký của thanhhuyen

Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn...
Nên đau khổ và cả nỗi buồn cũng đều không trọn vẹn...



Với đau khổ, hạnh phúc là động lực...
Với hạnh phúc, khổ đau là ý nghĩa...

Sun Feb 02, 2014 2:37 pm#28
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3160
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụ
Xem lý lịch thành viên

@huyền : chị ơi,em nghĩ như anh max thì anh max đó là anh kantono đấy ạ chứ không phải anh masquerade tại vì ngày xưa anh kantono để tên là max .còn hình vẽ thì em cũng nghĩ như chị ,em nghĩ muốn vẽ nhân vật có vẻ mặt ác thì chị cần vẽ mắt xếch lên .mong chap của chị nha ,em mong mấy ngày nay rồi ^^


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Fri Feb 07, 2014 11:25 am#29

avatar
thanhhuyen
Bakugan Legendary

Pet
::
::
Art Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1787
BKGC BKGC : 1344
Điểm đóng góp : 4
Đến từ : Nhà thương điên
Stt : Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụ
Xem lý lịch thành viên

Chap 5:

Part 1:

      Giữa trưa, nhưng không có nắng. Cả vòm trời cao rộng chỉ mang một màu xám trắng loang lổ, tầng mây dày đã hoàn toàn áp đảo mặt trời.

      Những tia sáng yếu ớt cố len lỏi qua đám lá cây rậm rạp trong rừng sâu, hắt lên dáng hình của một căn nhà kho cũ kĩ. Lẫn trong thứ ánh sáng nhạt nhoà và mờ ảo ấy, ngay trước cửa nhà kho, là cái bóng của một người thanh niên.
     
      Gió thổi thốc từng cơn, xô những cành cây khiến chúng phải cựa mình. Ngàn chiếc là lại xào xạc như ca lên bài ca muôn thuở, như xôn xao, như tâm tình, như hồi hộp âu lo khi dõi theo mái tóc đen tung bay trong gió...

      - Cuối cùng thì ngày này cũng đến nhỉ? - người thanh niên tóc nâu đang dựa lưng vào bức vách trong căn nhà kho, lên tiếng - Buồn cười thật, tớ lại cứ nghĩ mình sẽ sống lâu hơn cơ. - Cậu mỉm cười, dù thân thể cậu đầy nhũng vết thương, và máu cậu đọng thành vũng trên sàn nhà.

      Im lặng.

      - Trông tớ bây giờ thế nào? Kinh khủng lắm nhỉ? - Dan tiếp tục độc thoại - Runo mà thấy thì cô ấy có mà nhằn tớ thấu xương luôn ấy.

      Vẫn im lặng.

      - Chết vì tình một cái chết thình lình, chết vì tiền một cái chết buồn phiền, chết vì gái một cái chết thoải mái. Haiz! Sao không ai nói chết vì thuốc nổ là một cái chết thể nào nhỉ? - Dan thở dài nhìn quanh căn phòng chất dầy những chiếc thùng chứa thứ bột đen như than.
 
      - Là một cái chết không còn xác để mà chôn. - Shun cuối cùng lên tiếng.

      - Ha! Cậu đúng là luôn thông minh hơn tớ - Dan cười tươi - Tớ nghĩ không ra đấy!

      Lại im lặng.

      - Cậu hận tớ, phải không? - Dan hỏi, thật khẽ.

      - Phải. - Shun trả lời, cũng thật khẽ.

      - ...

      - ...

      - Tớ xin lỗi. - Dan bỗng run rẩy nói.

      Tiếng lá xào xạc lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
   
      Thế rồi, Shun đáp, thật lạnh lùng.

      - Muộn rồi.

      Mây kéo đến nhiều hơn, trời càng lúc càng tối và gió thì càng lúc càng thổi mạnh. Trong làn sáng chập chờn, mờ ảo nơi rừng sâu, người thanh niên tóc đen đứng đó, trước cánh cửa nhà kho. Khoé miệng cậu nhếch lên thành một nụ cười buồn, và đôi môi cậu bỗng cử động thật khẽ...

      Cậu đã nói gì?

      Không ai biết! Không một ai, ngoại trừ cậu, và người bạn thân đang dựa lưng vào bức vách nhà kho...

      Người bạn thân sắp phải chết trong tay cậu...

      Và cậu quay lưng...

      Và cậu bước đi...

      Và cậu bắt đầu châm lửa...

      Ngọn lửa trong tay cậu cứ chập chờn và tắt ngấm. Gió thổi sẽ khiến lửa cháy to thêm, nhưng khi gió quá mạnh, lửa sẽ tắt!

      Còn lại một mình trong căn phòng u tối, dan bỗng bật cười, tràng cười khô khốc, đau đớn, buồn đến thê lương.

      Vậy là tới rồi, cái ngày cậu không bao giờ chờ mong, cuối cùng đã tới...

      Ánh mắt cậu bỗng chạm phải những vật dụng linh tinh trên sàn - những món đồ chơi tự chế, mỗi món có một đôi, giống hệt nhau đến từng chi tiết. Phải rồi, cậu và Shun đã từng rất thân thiết, kể từ ngày hai người gặp nhau...

      Bên ngoài kia, lửa đã bắt đầu cháy...

[Flashback]

      Một buổi sáng mưa như trút nước, một đứa bé tóc đen chừng mười tuổi lết từng bước trên đường. Áo nó rách từng mảng, ống quần nó như bị cháy sém, đôi vai gầy đến mức như chỉ còn da bọc xương, đôi mắt hoàng ngọc trũng sâu, gương mặt hốc hác và trắng bợt vì dầm nước.

      Đứa trẻ gầy gò, nhếch nhác ấy cứ đi như thế, mặc kệ cơn mưa xối xả quật lên cơ thể nó. Gió thốc vào mặt nó, đau hơn cả những cái tát của ông chủ tiệm bánh ban sáng khi nó bị phát hiện đang ăn cắp một chiếc bánh mì.


"Con phải sống, Shun à. Hứa với mẹ, con phải sống"


      Đó là những lời cuối cùng của người mẹ đã liều mình che chở cho nó trong ngọn lửa đã thiêu cháy cả gia đình nó, đó là tâm  nguyện cuối cùng của mẹ nó.

      Thế nên, nó phải sống. PHẢI SỐNG!

      Nhưng tại sao? Tại sao trái tim nó lại cứ nhói đau thế này?!...

      "Tại sao? Tại sao lại là một mình tôi? Ông mất rồi, cha mất rồi, mẹ cũng mất rồi. Tại sao lại là một mình tôi phải sống? Tại sao lại là một mình tôi phải cô độc? Tại sao? Tại sao chứ?!"

      Nước mắt hoà với nước mưa, đôi vai đứa bé run lên từng hồi, vì lạnh, vì đói, và vì đau!
Và rồi, đứa bé ấy đã gục ngã.

      Người ta tụ tập xung quanh đứa trẻ tội nghiệp. Nhiều người nhìn nó, nhiều người gọi nó, thế nhưng, tuyệt nhiên không có một ai dám chạm vào nó.

      Nước mưa chảy vào miệng và mũi nó. Đứa bé ấy ho sặc sụa, nó muốn đứng lên, nhưng toàn thân nó không còn chút sức lực...

      "Có ai không... có ai không...
      Giúp tôi với..."

      Đứa bé ấy đã ngất đi...

      - Cậu ấy sẽ không sao chứ? - có tiếng con nít thầm thì

      - Cậu ấy chỉ ngất đi thôi, không sao đâu. - Tiếng một phụ nữ đáp lại. - Mẹ ra ngoài nấu cơm, con ở lại trông cậu ấy nhé.

      - Vâng.

      Đứa bé tóc đen mở mắt, nó đang nằm trên một chiếc giường, thứ dường như đã trở lên xa lạ với nó. Bên giường, một đứa bé tóc nâu đang nhìn nó chăm chú.

      - Aha! Cậu tỉnh rồi à? - Đứa bé reo lên.

      - Đây là đâu? - Đứa trẻ trên giường ngập ngừng hỏi.

      - Đây là nhà tớ. Cậu bị ngất ở trên đường nên bố tớ đem về đây. Mà cậu tên gì thế?

      - Ưm... Shun... Kazami Shun.

      - Tớ là Danma Kuso, cứ gọi tớ là Dan nhé! Tớ gọi cậu là Shun được không?

      - Ơ... ừ... - Trong đời Shun chưa bao giờ gặp ai tự nhiên đến thế.

      - Thế nhé, Shun. Tớ ra phụ mẹ nấu cơm đây, lát nữa cậu xuống ăn nhé! - Dan nói rồi đi ra ngoài.

      Buổi trưa hôm ấy, mưa vẫn rơi tầm tã. Đứa bé tóc đen cúi gằm mặt bên bàn ăn, lặng lẽ như một cái bóng.

      - Này, tại sao cậu có một mình vậy? - Dan thắc mắc.

      - Dan, đừng vô ý thế. - mẹ Dan nhắc - Cô xin lỗi, thằng dan nhà cô nó vô tư vô tâm thế đấy.

      - Con chỉ hỏi cậu ấy thôi mà mẹ.

      - Cháu đừng để bụng nhé. - Cha Dan lên tiếng - Kìa, ăn đi chứ. - Ông nói và đưa cho Shun một lát bánh.

      Shun đưa lát bánh ấy lên miệng và cắn một miếng, cậu cảm thấy một cái gì đấy rất mơ hồ. Trái tim cậu ấm áp lạ lùng, hệt như hơi ấm từ đôi tay người đàn ông đang ngồi cạnh đã theo miếng bánh truyền thẳng vào trái tim cậu...

      - Này, hay là cậu ở  lại nhà tớ đi. - Dan nói - Bố mẹ cho cậu ấy ở lại nhé!

      - Hiện giờ cháu chưa có nơi ở phải không? - Mẹ Dan nói - Nếu vậy thì cứ ở lại đây nhé.

      -... Vậy... vậy sẽ không phiền chứ? - Shun ngập ngừng trong ngạc nhiên.

      - Sao lại phiền? Càng đông càng vui mà! - Cha Dan nói.

      Shun nhìn gia đình Dan, nụ cười đang sáng bừng trên khuôn mặt họ.

      Sâu thẳm trong tim, cậu biết nơi yếu đuối nhất trong lòng mình đang sụp đổ...

      Vì cậu lại đã có gia đình...


[End Flashback]

      ẦM!

      Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, căn nhà kho cũ kĩ đã trở thành tro bụi...


Chữ ký của thanhhuyen

Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn...
Nên đau khổ và cả nỗi buồn cũng đều không trọn vẹn...



Với đau khổ, hạnh phúc là động lực...
Với hạnh phúc, khổ đau là ý nghĩa...


Được sửa bởi thanhhuyen ngày Sun Feb 09, 2014 8:38 pm; sửa lần 1.

Fri Feb 07, 2014 12:24 pm#30
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3160
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụ
Xem lý lịch thành viên

A chị Huyền ra chap rồi ,em mừng quá .CHap này xoay quanh tình bạn cùa DAn và SHun ,họ đã từng là bạn thân của nhau và ngày xưa chính DAn là người giúp đỡ SHun .Đọc chap này em có cảm nghĩ là DAn chết quá ,nếu Dan chết chắc Runo ghét Shun lắm .Về cách viết thì để tả tình bạn giữa hai người chị cần tả rõ hơn chút nữa và diễn biến hơi nhanha ,mong chap của chị nha


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Fri Feb 07, 2014 3:14 pm#31

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1914
BKGC BKGC : 10913
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụ
Xem lý lịch thành viên

Cậu viết rất hay ah, xây dựng tình huống và cảm xúc của nhân vật đều rất tuyệt, tình tiết có vẻ nhanh nhưng không gượng ép, và lời văn thì rất mượt.

Nhưng vẫn có điểm yếu ah, vì cách dùng từ của cậu đôi lúc làm đứt mạch cảm xúc, và khi đang trong những đoạn trầm thì đừng xen vào những từ hài hước =))) 

Về cách miêu tả nội tâm, cách cậu viết làm bật lên cảm xúc nhân vật một cách rất nhẹ nhàng, buồn khắc khoải và chầm chậm chứ không dồn dập, tạo nên một cảm giác buồn mông lung, vừa đau đớn vừa nhẹ tênh, nhưng lại kéo dài dai dẳng. Nhưng mà, tớ nghĩ cậu nên đào sâu một chút vào cảm xúc của mỗi người, nhiều đoạn diễn ra nhanh quá khiến người đọc chưa kịp thấm được những gì nhân vật cảm thấy thì đã chuyển cảnh mất rồi (điển hình là đoạn chia tay của Dan và Keith).

Tớ thích Dan trong này ah, có vẻ điềm đạm và chính chắn hơn nhiều so với trong BKG, nhưng lại nhuốm một nỗi buồn và sự bất lục cùng cực. Tớ là tớ chẳng mong Dan chết đâu đó nha.

Chờ chap mới :3 ~

btw, tớ biết tớ toàn nói lại những cái người ta đã nói rồi, chỉ là tớ chẳng biết phải cmt gì khác ah =))))))))


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Fri Feb 07, 2014 7:47 pm#32
avatar
meomeo31
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 685
BKGC BKGC : 1246
Điểm đóng góp : 3
Đến từ : A10 Family
Stt : Xấu nhưng biết phấn đấu =))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụ
Xem lý lịch thành viên

Tớ không còn gì để nói... Hay DÃ MAN LUÔN Ý!
Cơ mà những khuyết điểm của cậu thì A đã nói rồi nên tớ không nhắc nữa nah~
Hóng chap !


Chữ ký của meomeo31

~ If you love me ~
~ Please let me know ~
~ Linh Miu ~

Sat Feb 08, 2014 1:38 am#33

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10330
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụ
Xem lý lịch thành viên

Văn phong không hề bị giảm 1 chút nào, đôi lúc mình còn thấy được nâng lên :)
bản thân chap này mình thấy tiến bộ ở chỗ diễn biến không bị nhanh như chap trước
cơ mà hay lắm nhé, chap này không nói rõ các cảm xúc nhân vật như các chap trước, nhưng lại cảm nhận được nội tâm nhân vật có phần sâu sắc hơn :) chẹp chẹp, cái này có lẽ là đôi lúc ko nên làm ăn rõ ràng, mập mờ chút sẽ bắt người đọc liên tưởng nhiều hơn :v
thích đoạn đối thoại trước khi chết cuả Dan và Shun ghê, trước cái chết, con người có xu hướng buông tay, không oán người, chỉ mong người đừng oán mình
@Shun: cho em bổ sung 1 câu nga anh :"chết vì thuốc nổ là cái chết đau khổ " =))
p/s: mình thích chap này nhất, +1 cho bạn nga :)


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Mon Feb 10, 2014 10:39 pm#34

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31260
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụ
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

cuối cùng thì ngày đó cũng đến, dù cho không trong sự mong muốn của bất kì ai cả, kể cả những người trực tiếp liên quan đến những ai ở ngoài, không một ai. 
dường như Dan đã không làm hết sức mình, cậu đã quá đau khổ và để mọi thứ mặc nhiên đến như cậu nghĩ, cậu không quá mạnh đến mức có thể 1 đòn kết liễu ngay nhưng cũng không quá yếu đuối để có thể dễ dàng nhận lấy thất bại, kể cả với Shun. có lẽ, cuộc chiến này đã không còn là một cuộc chiến nữa, có lẽ tất cả những gì cậu đã làm chỉ là đứng đó, mặc cho sự tấn công của Shun, không một hành động chống trả, và cười. cậu cười, nhưng là nụ cười đau đớn, khóe miệng kéo sang 2 bên nhưng 2 hàng mi thì trũng xuống một nỗi buồn, một gánh nặng khôn tả. từng là người cưu mang cho Shun một con đường sống và giờ đây bị trói buộc bởi trách nhiệm tiễn biệt Shun một con đường chết, còn gì mâu thuẫn trái ngang hơn đây? dường như cậu đã mất hết hi vọng hoàn toàn, dường như thân thể cậu còn cử động nhưng con tim cậu đã bị gặm mòn cả rồi, đến mức chỉ còn biết chôn chân xuống đất, im như phỗng, và nhận lấy những đòn đau. mặc dù cậu không phải kẻ có lỗi, nhưng một khi đã dấn thân vào chuyện này thì không thể không cảm thấy day dứt, và có vẻ như cậu đang tự để Shun trừng phạt mình. vì sao thì chính cậu cũng không biết, khi bị cái lạc lõng gặm mòn, khi tiếng cười bục vỡ trên gương mặt sầu não là khi nỗi buồn đang đi tới đỉnh điểm, có lẽ trong mắt Dan lúc bấy giờ chỉ còn là màn đêm tăm tối.
với Shun thì khác, vẫn là khuôn mặt lạnh lùng, vẫn là giọng nói lạnh lùng, vẫn là hành động lạnh lùng, nhưng liệu có thực sự cậu là kẻ nhẫn tâm đến thế? nếu nhìn vào quá khứ, có thể nói chịu mất mát quá nhiều ở cái tuổi còn thơ bé như vậy là một đòn đánh quá nặng giáng xuống đầu một đứa trẻ. đúng là người buồn cảnh có vui đâu bao giờ, hòa cùng nước mắt và sự đớn đau của Shun là làn mưa và bầu trời nặng sấm; liệu khi ấy, Shun sẽ vui vì đến trời đất cũng đồng cảm, hay sẽ buồn vì thiên nhiên đang vùi thêm nặng nề vào con tim? nhưng dù là gì đi chăng nữa, con tim cậu đã bị khứa mất một mảng quá lớn, lại càng lớn hơn bởi khi ấy cậu mới chỉ là một đứa trẻ, bởi khi ấy cậu vẫn chưa có áo giáp, mà áo giáp ở đây chính là sự mạnh mẽ để tự bao bọc cho cái tôi yếu ớt của mình. được gia đình Dan cưu mang, dường như lỗ hổng trong tim cậu đã được vùi đắp, nhưng vẫn chưa hết, vẫn còn sót lại những kẽ hở, những vết nứt, và từ đó giá lạnh đã lùa vào, xây dựng nên một Shun như bây giờ: lạnh lùng. cậu lạnh lùng, để mạnh mẽ, để tự bảo vệ mình, và bảo vệ cả gia đình Dan, ân nhân đã cho cậu 1 con đường sống. nay, phải cầm vũ khí lao vào trận chiến sinh tử, bảo cậu không đau đớn sao có thể đúng? cậu đau, có khi còn đau hơn cả Dan, nhưng chính vì mạnh mẽ mà tự cậu lại trở nên yếu đuối; bởi trong khi Dan đã tự bộc lộ sự đau đớn qua hành động bất lực, thì cậu lại đóng vai một pho tượng biết đi. đôi khi, có thể bộc lộ nỗi đau mới là mạnh mẽ, và tự chôn vùi nó trong lòng lại là yếu đuối; Dan đau khổ, nhưng Dan đã thể hiện, và điều đó đã phần nào giải tỏa, còn Shun cũng đau, nhưng nước mắt lại chảy ngược vào tim, thì chỉ càng thêm chà xát cái giá lạnh và đau đớn vào những nỗi đau vốn đã ăn mòn con tim mà thôi. 
tớ thích mối quan hệ giữa lửa và gió, dù là tình bạn hay tình yêu thì đó cũng là một mối tình đẹp; nếu lửa quá yếu đuối thì có thể dễ dàng bị gió thổi tắt, nhưng chỉ cần nó mạnh mẽ hơn, dù chỉ một chút thôi, thì chính gió lại là tác nhân khiến nó ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, đến mức khó có thể quật ngã được nữa. và tớ đặc biệt ấn tượng phần kết chap, phần hồi tưởng giống như một giấc mơ, miên man và chậm chạp, đau đớn mà du dương, buồn mà có phần đẹp, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một giấc mộng đã qua. và vụ nổ ở cuối như là tiếng chuông đánh thức, thô bạo mà mạnh mẽ, dứt người ta khỏi chìm trong những hình ảnh của quá khứ mà trở lại với thực tại, để tiếp tục đối mặt với những gì phũ phàng sắp xảy ra tiếp theo. 
lỗi của cậu thì mọi người đã nêu cả rồi nên tớ không nói nữa nhé ~ và nếu cậu hỏi, thì điểm trung bình văn cao nhất tớ từng đạt được từ trước đến nay là 9.6 hóng chap a ~~


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Thu Mar 06, 2014 4:27 pm#35

avatar
thanhhuyen
Bakugan Legendary

Pet
::
::
Art Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1787
BKGC BKGC : 1344
Điểm đóng góp : 4
Đến từ : Nhà thương điên
Stt : Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụ
Xem lý lịch thành viên

@Kem: cảm ơn cậu đã com ủng hộ a~ :covu: 
@Meo: em làm chị tưởng Arya có com... *mừng hụt* :vetay: 
@E:
      Shun: xem ra ta còn kém em vài phần :love: 
@K: ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa. chỉ căm tức chưa thể... cắn chết tên K aka Củ Mì luộc~ *chỉ chỉ cái điểm văn* thế quới nào mà nó lại ngút trời vại hả?  :hoang: trong khi kỉ lục đời ta là 7,0  :tatoi:   :tuki: 

tềnh hềnh là, chẻ vừa gõ chap xong, và cái sự phũ của ông nhà đèn là ở chỗ sau BA GIÂY ổng ngưng phát thì ổng phát trở lại, còn công sức của chẻ đã say goodbye không thương tiếc với chẻ  :chongm: 

chẻ sẽ cố up chap sớm nhất có thể a vì hiện chẻ đã mất hết cảm hứng rầu~

p/s: cảm ơn tất cả những người đã ủng hộ và giúp đỡ mình trong thời gian qua


Chữ ký của thanhhuyen

Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn...
Nên đau khổ và cả nỗi buồn cũng đều không trọn vẹn...



Với đau khổ, hạnh phúc là động lực...
Với hạnh phúc, khổ đau là ý nghĩa...

Fri Mar 21, 2014 10:27 pm#36
avatar
Aijoo_Ai
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 64
BKGC BKGC : 1104
Điểm đóng góp : 1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụ
Xem lý lịch thành viên

com cho cô nhỉ^^
cảm nhận đầu tiên là, cái cô đăng ở đây tốt hơn hẳn cái mớ về Chí Phèo hay Rừng Xà Nu  =)) 
tự hỏi sao văn của cô có thể tồi tàn thế?  =)) 


Chap 0:

-miêu tả ổn, nhưng đoạn đầu lặp từ

-quá ngắn, đọc chẳng có cảm xúc gì cả


Chap 1:

-lời văn mượt, cảm xúc đã đến, nhưng vẫn tương đối sơ sài và hơi nhanh

-thích hình tượng của Runo và Dan ở đây

-có vẻ cô có ấn cảm sâu sắc với cái sự tang thương...

Chap2:

-đọc đoạn đầu đang đầy cảm xúc, tự nhiên thình lình bốn chữ "tự kỉ lâu năm" làm mất cả hứng
-
Trích dẫn :
Cậu đã làm thế khi thanh kiếm của Dan dừng lại ngay trước mặt cậu…
Cậu đã làm thế vì Dan đã không thể làm tổn thương cậu…

hai câu này hay, khá là ấn tượng

-
Trích dẫn :
[Flashback]
- Lại thêm một trận đại bại nữa! Cứ như chúng biết rõ đường đi nước bước của chúng ta vậy! – cậu thanh niên tóc xanh mạ đấm tay lên bàn.
- Bình tĩnh đi Ace! – cô gái tóc cam đứng cạnh vỗ vai cậu.
- Bình tĩnh là bình tĩnh thế quái nào! Chúng ta đã mất bao nhiêu người rồi!
- Tớ biết, nhưng cậu có tiếp tục thế này thì cũng chẳng giải quyết được cái gì cả!
- Nhưng…
- Đủ chưa?
Chỉ một câu nói lạnh lùng, nhưng đủ làm Ace ngậm miệng. Mọi người nhìn cả về phía chủ nhân của giọng nói ấy, Dan đang ngồi đó với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Gương mặt cậu bình thản, nhưng đôi mắt như tóe lửa kia báo hiệu cậu đang kìn nén một cơn giận kinh người!
- Tôi không biết tại sao chuyện lại thành ra thế này, và đương nhiên tôi cũng đang rất tức giận. – Dan nói, chậm rãi từng tiếng một – Nhưng tôi nhắc nhở cậu, Ace, đây không phải cái chợ, mà có là cái chợ cũng không phải để cho cậu muốn làm loạn thì làm loạn.
Dan – thủ lĩnh của Battle Brawler – bình thường là một cậu bé dễ thương, nhưng khi nổi giận thì vô cùng đáng sợ!
- Keith, anh nghĩ sao về chuyện này? – Dan quay về phía người thanh niên có mái tóc vàng nhạt dài ngang vai.
- Tôi nghĩ có nội gián. – Keith trả lời sau một hồi im lặng.


[End Flashback]

Sau lần đó, trong Battle Brawlers đã mất đi một người…

Một người tên Kazami Shun.

sao lại có cảm giác "nội gián" là ám chỉ Shun nhỉ?

-chap này đỡ nhanh hơn hai chap trước


Chap 3:

-thích đoạn miêu tả đầu

-cảm xúc trong chap này không được tốt cho lắm, và đoạn cuối thì quá nhàm


Chap 4:

-đoạn đầu hay

-cái đoạn Kira thất tình làm cháu suy ngẫm đến chuyện...

-đoạn sau khô quá, nỗi đau không thấm.


Chap 5:

-thích chap này nhất, không quá nhanh, cảm xúc cũng dạt dào hơn hẳn mấy chap trước

-quan hệ giữa lửa và gió khá là thú vị, cháu cũng thích mỗi quan hệ này. nhưng cháu không ngờ là cô đưa nó vào đây ngay sau vụ đó  =)) 


cháu muốn nói nhiều lắm, mà sợ cô đau lòng dù nhiêu đó đủ làm cô đau lòng sơ sơ  =)) 

ừm, với lại, cô biết đấy, cháu không được thích truyện chữ bằng chuyện tranh

dù sao thì cháu vẫn ủng hộ cô

đừng giết cháu nhé


p/s: dù khi cô đọc những dòng này thì cháu đã cao bay xa chạy


Chữ ký của Aijoo_Ai

#37
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụ


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan Fanfic:]Nhiệm vụ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-