[4rum OS]: Trong màn tuyết trắngXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Sun Feb 16, 2014 6:31 pm#1

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10541
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: [4rum OS]: Trong màn tuyết trắng
Xem lý lịch thành viên


Tên fic : Trong màn tuyết trắng

Tác giả: chẻ aka Dương aka Umiko

Thể loại: không xác định được :3

Giới thiệu: Là những gì hiện lên trong tiềm thức của "nó", trước-khi-nó-chết hoặc là nó-cảm-thấy-nó-sắp-chết gì gì đấy =))

Note: Gọi là OS nhưng không có cốt truyện, cũng ngắn nữa, đại khái gọi là drabble đúng hơn

Gần giống như là giới thiệu trước cho 1 longfic 4rum mà bạn chuẩn bị viết :3

@Iris: đây là quà sinh nhật cho bạn, dù tính chất của nó hơi... =))

=================================================



Thu vào tầm mắt toàn là màu trắng.

Trắng xóa, đến rợn ngợp.

Nó thậm chí không còn đủ sức để mà đưa ánh nhìn đi nơi khác, để mà biết được nơi này có còn gì ngoài màu sắc cô độc kia không?

Cơn lạnh buốt tiếp tục tiến sâu hơn vào từng lớp tế bào. Cóng tới nỗi giờ hơi sức để run lên nó cũng không có. Đôi mắt khó nhọc khép xuống. Rát kinh khủng. Hình như giác mạc đã đóng băng, cọ xát của mí làm mạch máu trong mắt muốn vỡ ra.

Những thứ nó nhìn thấy bắt đầu nhòe đi.

Nhòe đi, vẫn chỉ là một màu trắng...

Rồi nó thấy nghẹt lại. Không gian như chao đi. Trong bức màn trắng xóa ấy, xuất hiện bóng mờ.

Một...hai...ba...bốn... Bốn cái bóng xuất hiện, một màu xám mông lung, điểm lên trên bức tranh lạnh toát toàn màu trắng.

Nó có một người cha. Tất nhiên, sinh ra trên đời ai chẳng có cha. Nhưng cha đi từ lúc nó 4 tuổi, tức là em trai nó vừa mới ra đời. Kí ức về cha, nó, chẳng nhớ chút nào.

Một trong bốn bóng xám biến mất.

A! Vậy ra những bóng xám đó là kí ức về người thân của nó! Vậy ra  nó có tới bốn người cùng chung huyết thống

Cơ mà nó vừa nghĩ tới việc em nó ra đời. Và nó nhớ lại nó có một đứa em trai, kém nó bốn tuổi.

Thằng bé cao, và gầy nữa. Với cái dáng vẻ thư sinh ấy, thằng bé vẫn luôn cố tỏ ra cứng cáp trước mặt nó.

“Onee, mọi việc trong nhà nee đừng lo, đã có em ở đây với nee rồi”

“Onee, chỉ cần em vẫn biết suy nghĩ, thì nhất định em sẽ không để ai bắt nạt nee”

“Onee, hãy luôn tin tưởng vào em, vào thằng đàn ông duy nhất trong nhà này!”

Những lời nói lớn trước tuổi. Những cử chỉ hùng hồn. Đôi khi nó thấy tội lỗi với thằng bé. Nếu như nó có thể sống tốt hơn chút nữa, có lẽ em nó đã không phải suy nghĩ già dặn như vậy rồi.

Nhưng rốt cuộc thằng bé cũng vẫn là trẻ con. Ở trường nếu gây gổ đánh nhau, về đến nhà, khi nó vừa băng bó vừa trách cứ, thằng bé sẽ rơm rớm nước mắt mà nhận tội. Hay là vào cuối tuần, thằng bé sẽ mè nheo nó làm bánh cho mà ăn. Thứ thằng bé thích nhất là bánh nếp.

À, bánh nếp. Bánh nếp là thứ nó giỏi nhất. Hình như mùi vị bánh ở đâu đây.

Nó giật mình. Các giác quan của nó đã đông cứng cả rồi. Khứu giác cũng thế. Nó thấy lạ. Tại sao không thở mà nó vẫn sống được? Mà không thở, tại sao nó lại ngửi thấy mùi bánh nếp? Hương vị rất rõ ràng. Là hương vị trong kí ức?

Một cái bếp nhỏ hiện ra. Bánh nếp vừa nấu xong, đem bày ra đĩa. Mẹ nó đứng ở bên cạnh.

Mẹ nó, là người đã dạy nó nấu bánh nếp.

Một bóng xám trước mặt khẽ rung lên. Mẹ? Nó nhớ mẹ nó là một người rất hiền, và cũng rất yêu chị em nó.

Nhà có một cửa hàng tạp hóa, tuy không thiếu thốn nhưng lúc nào mẹ cũng tranh thủ từng chút một để kiếm tiền, chỉ mong chị em nó có được những thứ tốt nhất.

Tay mẹ có vết chai, nhưng vẫn rất mềm. Mẹ thường nắm tay nó, vào mỗi tối, và thủ thỉ về lẽ sống ở đời

“Iris à”_mẹ thường bắt đầu như thế.

Iris...

Tên nó là Iris, tên của nữ thần rạng đông luôn vui vẻ tươi cười, cũng là tên của nữ chiến binh kiên cường trong một câu chuyện cổ.  Mẹ đã mong chờ  ở nó thật nhiều khi đặt tên con gái mình là Iris.
                                             
Nhưng mẹ cũng bỏ chị em nó mà đi, khi nó 15 tuổi. Rất đột ngột, nhưng vẫn kịp để bà giao chị em nó cho một đứa em gái cùng cha khác mẹ của bà.

Dì nó? Nó cũng không biết vì sao nó không biết nó có dì. Chỉ nhớ mang mang một chút rằng khi qua đời mẹ để lại 1 phong thư nói nó phải nghe lời dì. Và rồi đến hàng mấy tháng trời sau “người dì” đó mới xuất hiện trước mặt nó, buông một câu: “Là con của chị ấy? Từ sau cháu phải nghe lời ta.”

Người này chỉ sàn sàn tuổi nó, tức là kém mẹ rất nhều tuổi, tính cách hai người cũng khác hẳn nhau. Nói chung nó không tin đấy là em của mẹ nó. Nhưng không hiểu sao nó vẫn chấp nhận người này.

Dì là người giải được bài toán “Mỗi cái kẹo giá 5 nghìn, làm sao với 50 nghìn mua được 20 cái” một cách dễ dàng.

Dì là người nói với nó: “Không cần biết mấy ông Cô si, Bu nhi a, Ta lét, Đi rích lê,...là ông nào. Chỉ cần biết dấu chấm trong máy tính của nó là dấu ngăn cách hàng trăm với hàng nghìn, hay là ngăn cách hàng đơn vị với hàng thập phân là đủ rồi. Bởi vì chung quy, không có mấy ông đó cũng không chết được, nhưng nhầm dấu chấm kia thì có ngày mất cả gia tài”.

Dì là người quan niệm: “Tính toán sổ sách tiền bạc là thú vui tao nhã. Chỉ có tính toán lòng người mới đáng sợ”.

Dì không ở cùng nó. Mỗi tháng nó gặp người này một lần, không ngày giờ cố định nào cả. Nghe kể dì ở ẩn, ở nơi nào đó xa rất xa.

Rồi một ngày nó biết nơi đó là nơi nào, lí do vì sao dì ở đấy. Rồi một ngày nó biết đến một thứ mang cho nó nhiều hứng thứ hơn là xách cặp đến trường, hơn là sổ sách thu chi. Rồi một ngày nó đến bên em trai, cầm tay đứa nhỏ ấy rời xa ngôi nhà gắn với nó 17 năm cuộc đời. Bởi vì...

Bởi vì...

Bởi vì...

Đầu nó đau nhức kinh khủng. Tưởng như não nó đã đóng băng, và lớp băng kia đang đâm chọc vào từng tế bào thần kinh. Một cái gì đó nó không thể nhớ. Là rất nhiều điều gì đó nó không thể nhớ.

Đầu thật đau.

Không gian chao đi một lần nữa. Bóng xám đã biến mất hoàn toàn, phủ vào trong mắt nó lại toàn là màu trắng. Nó thấy một cô gái, tóc dài ngang lưng, một màu trắng phất phơ bay trong gió tuyết.

Đầu thật đâu.

Nó không thể nhìn thấy khuôn mặt cô gái đó, tất cả như chìm đi trong một màu trắng. Ở một chỗ nào đó thật xa, nó thấy một cái bóng đen đỏ khác. Là người? Là nam hay nữ? Là ai?

Đầu thật đau.

Hai người đó cũng mờ dần. Phía xa thật là xa, xa đến nhỏ xíu, không phân biệt được hình thù, thậm chí không nhận ra màu sắc, nhưng nó vẫn cảm nhận được ở đó có một người. Người đó... hình như rất quan trọng...nhưng là ai?

Đầu đau muốn chết!

Rồi cơ thể nó chợt có cảm giác. Cái lạnh xâm nhập vào cơ thể đến tê tái, đến đau đớn. Người nó run muốn nảy ra khỏi mặt đất. Nó cảm nhận được một vật cứng ở trước ngực. Vật đó lạnh. Cái lạnh khác với cái lạnh của băng tuyết. Nó biết vật này, đó là...

Đầu nhói thêm lần nữa. Đau...chết...mất...

Nó không thể nhớ vật đó là gì. Nó không thể nhớ vì sao nó ở đây. Nó như quên sạch sẽ tất cả mọi thứ. Nhưng...nó nhớ là vật này rất quan trọng, nó không thể để rơi vào tay của ai đó. Nhưng người đó là ai?

Nó không thể không chế cơn đau của bản thân được nữa. Nó bất chấp mạch máu ở giác mạc bị cứa rách, đôi mắt vẫn phải khép chặt lại. Màu trắng biến mất, tất cả đã được phủ lại bởi một bức màn tối đen. Tất cả thật mơ hồ. Nó không muốn nhớ gì nữa, không muốn nghĩ gì nữa. Nó buộc phải buông xuôi... Nó buông xuôi...



===============================================

Nhân vật trong này :3

Nó: Iris

Cha "nó": ???

Em "nó": Ro (Rogue Ryan)

Mẹ "nó": ???

Dì "nó": chính là chẻ đây =))

Cô gái tóc trắng: Yuki

Cái bóng đen đỏ: Kumi

Cái bóng không hình không màu: ???

Mấy cái dấu "???" là vì bạn chưa biết cho ai vào vai này =))đại khái bí nhất là vai mẹ của Iris aka chị của chẻ =))Đợi khi nào lựa đủ vai chắc là sẽ bắt đầu viết cái 4rum longfic kia :3


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Tue Feb 18, 2014 5:12 pm#2

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31471
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum OS]: Trong màn tuyết trắng
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

có thể nói "nó" lớn lên với 1 tuổi thơ và những kí ức mù mờ, những con người đã xuất hiện và đã ra đi khỏi cuộc đời nó chỉ là những cái bóng mờ ảo, điều đó không quá bất hạnh, nhưng thật mông lung. cảm giác như nó đang hoàn toàn chơi vơi giữa vô tận, không biết mình phải nắm bắt hay buông tay những gì. con trai bẩm sinh luôn mạnh mẽ, nhưng thực sự người em trai ấy có đủ mạnh mẽ thực sự để gánh lấy tất cả mọi trọng trách, kể cả phần của người chị mà nó rất mực yêu thương? và người dì, thực chất tận sâu bên trong đó là một người như thế nào, có như người mẹ đã ra đi, hay lại giống như những bà dì ghẻ trong cổ tích?
điều đó còn phải chờ xem
.
.
kể ra cũng hơi lâu rồi mới đọc văn của Umi :)) không hụt nghề chút nào á :))
cơ mà Rog thư sinh a :)))))))) mà hôm bữa thấy cậu hỏi thông tin của Rog, ẻm có up trong gal rồi đó ( ´∀`)/
tớ hiểu cảm giác sung sướng và bất hạnh thế nào khi được vào vai main :))))
cơ mà nếu là tớ thì tớ sẽ không tiết lộ tên char trước a =))
về người mẹ, tốt nhất là tự chế OC ra =)) an toàn nhất =))


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Wed Feb 26, 2014 9:21 am#3

avatar
thanhhuyen
Bakugan Legendary

Pet
::
::
Art Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1787
BKGC BKGC : 1555
Điểm đóng góp : 4
Đến từ : Nhà thương điên
Stt : Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn~

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum OS]: Trong màn tuyết trắng
Xem lý lịch thành viên

chơi vơi. đấy là những gì mình cảm nhận được, từ tên cho đến nội dung câu chuyện, tất cả. nó, vì một lí do nào đó, chỉ có một mình giữa trời tuyết, với những giác quan đã đóng băng và bộ não cũng đã đóng băng, lạnh giá và cô độc. nó, một đứa con gái nằm lẻ loi trên tuyết, với những cảm xúc mơ hồ về những kí ức mơ hồ. nó nhớ nó có cha, nó nhớ nó có em, nó nhớ nó có mẹ, nó nhớ nó có dì. nó nhớ, nó nhớ, nó nhớ. tất cả những gì nó có thể làm chỉ là nằm im đấy mà nhớ về những kí ức xa xăm. nó ở đây, vì một lí do nào đó, nó cũng chẳng rõ. nó chỉ biết nó ở đây một mình, cô độc. rồi những hình ảnh mờ nhạt xuất hiện và nó bắt đầu hồi tưởng, về người cha đã bỏ rơi nó,về đứa em luôn tỏ ra mạnh mẽ, mẹ nó luôn yêu thương nó, và người dì bí ẩn của nó. khi cô độc người ta sẽ nghĩ về những gì mà người ta yêu thương nhất, và nó đang là một kẻ cô độc.
mắt nó đóng băng, nhưng nó vẫn có thể nhìn. mũi nó không thở được, nhưng nó vẫn tiếp tục sống. vì sao, nó không biết, chẳng ai biết.
những cái bóng mù mờ hiện ra, nó cảm nhận được vật gì đó đè trên lồng ngực nó, nó cố nhớ, nhưng bộ não của nó không cho phép. nó không nhớ nổi. vì sao, chẳng ai biết.
cha nó vì sao mà bỏ đi, chuyện gì đã xảy ra với gia đình nó, với chính nó, chẳng ai biết.
cuối cùng, nó đã không còn sức để nhìn nữa. nó nhắm mắt, nó buông xuôi, nhưng có thật sự là thế hay không, thì cũng chẳng ai biết. chỉ biết rằng, nó vẫn cứ chơi vơi giữa bốn bề tuyết trắng, chơi vơi với những hình bóng mù mờ, và chơi vơi với những hồi ức mông lung.




=======

đấy là tất cả những gì tớ cảm nhận được, hãy thông cảm cho cái trình độ văn học tồi tàn của tớ ah~
văn phong vẫn tuyệt như ngày nào (ngày tớ xem chùa) *tự kỉ ngồi gặm bánh GATO*
về các dấu chấm hỏi, tớ nghĩ cậu cứ chế OC ra cho nó an toàn, cũng phù hợp với ý đồ trong sáng hoặc không trong sáng của tác giả hơn =)) 
tớ chờ cái long fic nhé^^


Chữ ký của thanhhuyen

Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn...
Nên đau khổ và cả nỗi buồn cũng đều không trọn vẹn...



Với đau khổ, hạnh phúc là động lực...
Với hạnh phúc, khổ đau là ý nghĩa...

Fri Feb 28, 2014 9:46 pm#4

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1901
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum OS]: Trong màn tuyết trắng
Xem lý lịch thành viên

Vào com fic cho Dương đêy~~~*nhảy vào* ' w '
Fic hay ớ, = w =
Thích nhứt đoạn cúi = w =
Mà tội nghiệp Iris nhở
Ba vs mẹ mất hít rùi~ ' w '
Ko ngờ người dì lại là Dương đấy! O w O
Nói là com, ' w '
Nhưng hình như đang sp, ' w '
Thế thui, ' w '
Hóng fic mới~ = w =


Chữ ký của Yuki Watanabe





Thu Mar 06, 2014 8:51 pm#5

avatar
Arietta
VIP Mem

Pet
::
::
Thần tài Disco
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5728
BKGC BKGC : 3575
Điểm đóng góp : 11
Đến từ : Amidst the snow
Stt : There is no such thing as society

Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum OS]: Trong màn tuyết trắng
Xem lý lịch thành viên

Fic mình là main :tungtang: Và tới bây giờ mình mới com  :th14:  Cứ xem như mình đang com về nhân vật chính là một thực thể khác biệt, không phải nói về chính mình, okay =))

Spoiler:
 

*ôm* Trước hết là cảm ơn rất nhiều vì fic ~ Phải nói là rất xúc động vì món quà =))

Tạo hình của em Ry đổi rồi ah, không giống trong cái post trong gal ẻm lúc trước nữa ~ Và có lẽ ẻm sẽ thích hình tượng manly này =)) Klq nhưng uhm, mình thân với papa hơn mama ~

Và từ bỏ cái vụ tìm mama, papa cho mình đi =)) cứ chế ra OC là an toàn nhất :3 Cơ mà *khều* Chắc bạn cũng đã ướm ai đó vào mấy vai đó rồi, tuy không dùng nhưng cứ nói nghe cái ah =))

Hóng cái long fic *tung bay* =)) Klq nhưng hôm nào tranh thủ 8 nhé ~


Chữ ký của Arietta



Crescent Moon island, darkening birds on the water’s edge

Behind a church decorated with ivy,

We again made a childish promise

Let’s tell a story about running away.

#6
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [4rum OS]: Trong màn tuyết trắng


Chữ ký của Sponsored content

[4rum OS]: Trong màn tuyết trắng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: 4rum Fic-