[Bakugan fanfic] Mưa bạcXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Apr 09, 2014 3:45 pm#1
avatar
meomeo31
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 685
BKGC BKGC : 1397
Điểm đóng góp : 3
Đến từ : A10 Family
Stt : Xấu nhưng biết phấn đấu =))

Bài gửiTiêu đề: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên

Title: Mưa bạc
   
    Author: meomeo31 aka Linh Miu

   Genre: longfic, romance,...

   Rating: 13+

   Pairing: Spectra x Keith x Mira, Ace x Mira, Hydron x Mira

   Summary: Mưa mang nhiều cảm xúc...

   Note: Tác giả nghĩ ra nó trong lúc ngồi tự kỉ ngắm mưa =))



   
~*~*~*~

   
    1. Kí ức

      Chiều buông. Nền trời được tô lên màu đỏ ối huy hoàng, chứa đựng bao cảm xúc khó tả...

      Những vệt nắng cuối cùng trải dài trên những nẻo đường vắng lặng, soi đường cho đôi chân gầy guộc bước đi trong mệt nhoài. Mái tóc cam phủ lấy nửa khuôn mặt, giấu đi đôi mắt xanh biển mông lung và tràn ngập bi thương.

     Tâm hồn ấy bao trùm một màu đen cô độc. Nơi ánh sáng không thể rọi đến.

     Gió thổi. Chỉ có tiếng lá rơi xào xạc...

     Em bật cười. Một nụ cười nhếch vô cảm.

     Khi hoàng hôn buông xuồng, cũng chính là lúc bao kí ức của em về anh lại ùa về...

     Một quá khứ đau thương cùng bao xúc cảm đã dần mục nát...



   
~*~*~*~


      Đêm về. Bầu trời không sao, ánh trăng già đã khuất. Vạn vật được phủ lên một sắc đen lạnh lẽo.

     Giữa không gian vắng lặng, giữa con đường lạnh tanh.

     Em tìm anh.

    .

     Tí tách. tí tách... Mưa rơi.
     Em gọi anh, và anh không trả lời.

     Mưa vẫn rơi.
     Em vẫn gọi anh, và chỉ là im lặng.

     Mưa rơi mỗi lúc một nhiều.
     Và em chẳng gọi được nữa.

     Nước mắt. Tuôn rơi...

     Em đang khóc.
     Nước mắt hòa với mưa...

     Lạnh...
    .
    .
    .
     
     Bỗng một bàn tay đặt lên vai em
     Thật ấm áp.

     - Đừng khóc nữa, Mira.

     Giọng nói đó. Là anh?

     Vòng tay ấy dịu dàng ôm em vào lòng.
     Sao ấm áp đến thế?
   
     - Anh hai về rồi, em đừng sợ nữa.

      Không nhầm được nữa rồi. Đúng là anh rồi.

      Nước mắt. Vẫn rơi...
      Hạnh phúc.
   


       Mưa đã tạnh, và anh vẫn ngồi bên em.
   
        Đôi mắt xanh biển nhìn đăm đắm vào khoảng không trước mắt.

       Em nhìn anh, và anh vẫn im lặng.

     - Anh hai sẽ luôn ở bên cạnh em mà, phải không?

       Anh cười, và xoa đầu em.

     - Không, Mira phải tự bước đi bằng chính đôi chân của mình

      - Vậy anh hai sẽ bỏ em đi phải không? - Em vội hỏi, đôi mắt đã ngấn nước.

      Anh khẽ lắc đầu, và anh chẳng cười nữa.

     - Anh sẽ luôn dõi theo em. Dù ở bất cứ nơi đâu.

     - Anh hai nói thật chứ? - Em hỏi tiếp, khẽ lau đi giọt nước mắt vừa trào ra.

      Anh nhìn em dịu dàng.

     - Phải. Anh sẽ luôn bảo vệ em. Mãi mãi.
   
   
      Mãi mãi ư...
    .
    .
    .
    .
   
     Nhưng rồi một ngày kia...

     Em đã chợt hiểu ra chẳng có gì là mãi mãi...

     Anh đã không còn là anh từ khi hắn xuất hiện...

     Hắn tàn nhẫn, vô cảm và mang một cái tên đến từ địa ngục... Spectra Phantom.

     Hắn độc chiếm cơ thể và biến anh thành một con quỷ khát máu. Một kẻ hủy diệt...

     Chiếc mặt nạ đỏ quái dị với con mắt điện tử màu xanh nhạt toát lên thứ gọi là quyền lực tối cao mà hắn cho là những con người nhỏ bé, tầm thường mãi mãi chẳng thể nào đặt chân lên.

     Từng nhát kiếm của hắn đâm xuyên qua con tim của những con người vô tội không chút thương tiếc. Để rồi chỉ còn lại những cái xác nhuốm máu, nhấn chìm cả thế giới này.

     Khuôn mặt hắn luôn ngự trị một nụ cười đắc thắng khoái trá và ghê tởm. Hệt như con quỷ điên dại tìm thấy con mồi của nó.

     Hắn căm ghét và khinh thường những tình cảm tầm thường của con người. Vì hắn chẳng hề có cảm giác nào. Vô cảm.

     Em hận hắn.
     Nhưng em chẳng thể rũ bỏ được hắn...
     Đơn giản vì anh cũng chính là hắn.

     Không thể xa vì vốn chẳng gần...

    .

    .

     Những vũng máu loang ra từ những cái xác nhuộm đỏ con đường em đi. Thứ âm thanh duy nhất em nghe thấy giờ đây chỉ còn là những tiếng gào thét của những con người đang bị hắn giết hại. Thật ghê rợn và thảm khốc.

     Em bật cười. Không cảm xúc.

     Bất giác, hắn quay về phía em. Khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười quen thuộc. Vô cảm.

      - Ngươi là đứa em gái bé bỏng của linh hồn kia?

      Đôi mi khẽ khép lại. Em lại cười, và đáp lại câu hỏi đó.

      - Tại sao ngươi giết họ?

      - Là bản năng.

      - Tại sao ngươi không giết ta?

      - Vì ngươi không đáng.

      - Ta đặc biệt đến thế sao?

         Hắn bật cười. Điệu cười khoái trá, đầy ghê tởm.
     
      - ...

      - Phải ~ Vì ta muốn ngươi chết thảm hại hơn lũ người này, và đau đớn hơn cả linh hồn kia.

     
        Dứt lời, hắn biến mất theo cơn gió bụi vừa nổi lên.


        Mọi thứ bây giờ mới chỉ bắt đầu...



______________________________________
Mọi người chém mạnh tay lên nhá =))


Chữ ký của meomeo31

~ If you love me ~
~ Please let me know ~
~ Linh Miu ~


Được sửa bởi meomeo31 ngày Thu Apr 10, 2014 10:46 am; sửa lần 2.

Wed Apr 09, 2014 5:50 pm#2
avatar
Sky
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 517
BKGC BKGC : 1490
Điểm đóng góp : 6

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên

Xí con tem,  com cho bợn thân êu
Chap hơi bị ngắn, tả cảnh tốt tạo cảm giác nhẹ nhàng, không khí lãng mạn nhưng câu văn hơi bị cụt ngủn, cậu sử dụng quá nhiều dấu chấm khiến cảm xúc thường xuyên bị ngắt đoạn, không đưa được tới cao trào.Đồng thời làm mất sự mượt mà nhất là đoạn in nghiêng có cảm giác như ăn xôi mà có quá nhiều đậu phộng ấy.Cậu nên chú ý vấn đề này, xôi có thêm đậu phộng để tăng hương vị nhưng nhiều quá lại làm mất sự dẻo mềm của xôi mà toàn cứng của đậu thôi đấy.
Chỉ mổ xẻ nhiêu đó thôi phần còn lại để mọi người.
Mong rằng mình không chém quá mạnh tay


Chữ ký của Sky

Thu Apr 10, 2014 10:26 pm#3

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31411
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

phong bì ~

chiều tà là khi bầu trời nhuốm màu ngả vàng, nhẹ nhàng mà dễ khơi gợi những kí ức sâu thẳm đau đớn nơi mỗi con tim, khiến đôi mắt khó mà nén nổi dòng lệ. cái cô đơn nhấn chìm lấy cô gái, tiếng lá như khiến cô thêm thu mình, và thực sự có lẽ ẩn sâu bên trong nụ cười 'vô cảm' kia là những tiếng nấc, hoặc đã bị cô kìm nén, hoặc cô đã đau đến mức không thể khóc to mà đành để nước mắt chảy ngược vào tim. 
Mira luôn luôn lo sợ anh trai mình sẽ đi mất, từ khi còn nhỏ, ngày cô tìm anh dưới mưa, ngày cô và bầu trời cùng rơi lệ, cảm giác khi gọi mà không được đáp mới thật lạc lõng và thấp thỏm, không biết do người đó không nghe thấy hay đã chẳng còn nghe được nữa rồi. giữa cái lạnh của ngày mưa, sự ấm áp của anh như đem đến cho cô những hơi thở mới, mua đi cái cắt da cắt thịt, bao bọc lấy cô trong bình yên và dịu dàng, để rồi những giọt lệ nơi khóe mắt đã chuyển sắc thành hạnh phúc. cô bé gặng hỏi, có lẽ không chỉ vì muốn khẳng định, mà còn vì lo sợ, lo sợ một ngày nào đó anh sẽ biến mất, kể cả khi anh nói sẽ mãi mãi dõi theo và bảo vệ cô, con tim bé nhỏ lúc bấy giờ vẫn đọng nguyên cảm giác ngờ ngợ, mà chắc chắn không phải vì nghi ngờ, mà vì dường như cô đã vô tình cảm nhận được những điều chẳng lành sắp đến.
và quả đúng như vậy, mặc dầu vẫn là mái tóc đó, khuôn mặt đó, dáng vẻ đó, nhưng đó đã không còn là người anh trai yêu quý của cô nữa rồi, mà là một kẻ tàn nhẫn. có lẽ chỉ tàn nhẫn thôi thì đã không có chuyện gì, đây, việc hắn sử dụng hình hài mà cô yêu quý đã khứa vào tim cô những đường quá sâu, hận kẻ đã xuống tay với bao người vô tội, nhưng không sao dứt nổi mảnh tình với anh trai. việc cô có thể làm chỉ là bất lực nhìn mọi người đổ máu và ngã xuống, dù không bị hắn động đến, con tim cô như đã chết khi hắn đáp cụt lủn rằng sẽ khiến linh hồn cô phải đau đớn đến không thể siêu thoát, rồi lại lập tức biến mất trong làn gió bụi. điều duy nhất hắn để lại, chỉ là cái dấu hỏi khổng lồ vô hình, những dấu chấm kéo dài như không hề có hồi kết, và khởi đầu của một câu chuyện mới, chấm dứt những tháng ngày đầm ấm khi xưa

lời văn của em ổn, nhưng cảm xúc vẫn chưa đến nơi, đọc anh chỉ thấy mọi thứ thoáng qua chứ chưa thấy rõ được cái đau đớn bất công mà Mira phải chịu đựng, như đã nói ở trên, cảm xúc đó đau đớn lắm chứ, nên việc em cần làm là đào sâu hơn nữa về lĩnh vực nội tâm, nhất là khi em chọn thể loại fic thiên về nội tâm thì lại càng phải cố gắng :)))) những đoạn em chấm câu dài rồi sang câu ngắn, anh nghĩ câu ngắn lên xuống dòng và căn lề phải, nhiều chi tiết cũng nên chú ý liền dòng xuống dòng cho hợp lí, vì trình bày fic cũng góp phần không nhỏ trong việc thể hiện mạch cảm xúc của nhân vật đó :))


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Mon May 26, 2014 4:30 pm#4
avatar
meomeo31
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 685
BKGC BKGC : 1397
Điểm đóng góp : 3
Đến từ : A10 Family
Stt : Xấu nhưng biết phấn đấu =))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên

2. Lặng

      Đêm về, vạn vật bao trùm một màu đen đơn độc...

      Bầu trời không sao, vắng ánh trăng bạc dịu dàng sưởi ấm, xua tan những cơn gió lạnh buốt...

      Báo hiệu một cơn mưa lại đến...

      ~*

      Giữa không gian tĩnh lặng, bỗng hiện lên thứ ánh sáng yếu ớt, dịu dàng kì lạ. Nó lặng lẽ đi qua khắp mọi nẻo đường.

      Lạc lõng...
      Cô độc...

     Đó là linh hồn. Một linh hồn vất vưởng chẳng thể siêu thoát khỏi thế giới này.

     Từng cơn gió rít lên, gào thét như muốn cuốn bay nó vào không trung vô định. Nhưng nó vẫn bước tiếp, thứ âm thanh duy nhất nó nghe được bây giờ chỉ còn là tiếng khóc ngân dài nơi con tim.

     Nhói.
 
     Và mưa lại rơi...
     Kí ức ngày định mệnh lại dần hiện hữu …

     .

     Hãy trả lại cơ thể cho ta...
     Hãy trả lại đây...


     Những tiếng gào thét, van xin trong đau đớn, tuyệt vọng vẫn in sâu trong tiềm thức, tái hiện lại giây phút định mệnh khi nó bị nhấn chìm trong bóng tối rồi nhẹ nhàng tuột mất khỏi cơ thể...

     Và rồi để một linh hồn khác độc chiếm cơ thể đó...
     Linh hồn của ác quỷ.
     Linh hồn của sự tàn nhẫn.

     .

     Quá khứ ấy như một con dao đâm xuyên qua tâm can, vò xé, đay nghiến, nguyền rủa nó vô dụng. Nó hận chính bản thân mình.

     Nhưng nó chưa từng nghĩ đến sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới này.
     Chết ư ? Nó lại cười rồi lặng lẽ bước tiếp...
     Nó chưa bao giờ tự đặt dấu chấm cho số phận bi thương của mình...

     Vì nó đã từng có những tháng ngày hạnh phúc...
     Thật ngắn ngủi nhưng cũng đủ để nó hối tiếc…
     
     "Anh hai, em sẽ luôn ở bên cạnh anh mà!"

     Âm thanh đó vang lên như tiếng chuông, dịu dàng và ấm áp. Mỗi lần giọng nói thân thương ấy vang lên, lại là một lần nó đau đớn và tự dằn vặt mình.

     Cái hình hài nhỏ bé mà nó vẫn ôm ấp, yêu thương ấy là động lực để nó làm nên tất cả. Con bé là mục đích duy nhất để nó vẫn tồn tại.

     Để nó phải sống...

     Cái ngày mà linh hồn nó lìa khỏi cơ thể, cũng là lúc con bé cùng với linh hồn kia biến mất.
     Em gái nó ở đâu?
     Nó muốn nhìn lại hình ảnh thân thương ấy dù chỉ một lần...
   
     Chỉ một lần thôi...

   
.

     Mưa vẫn rơi, mỗi lúc một lớn...
     Phủ trắng xóa con đường nó đi.
     
     .
     
     Mưa bạc
     Nhạt


     
~*~*~*~

     Cô gái tóc cam ngồi gục dưới mái hiên. Đôi mắt xanh biển vô hồn, mệt mỏi, bờ môi lạnh mím chặt như đang chống lại từng cơn gió lạnh buốt thấu xương. Lặng…

     
Mưa ơi...
     Sao mưa không tạnh ?
     Để cái lạnh ngự trị nơi đây ?

 
     "Ta muốn ngươi chết thảm hại hơn lũ người này, và đau đớn hơn cả linh hồn kia."

     Lời phán quyết của tử thần.

     Em sẽ phải nếm trải nó từng chút một rồi ra đi trong đau đớn và tuyệt vọng.
     Một cái chết kinh hoàng và thảm khốc.

     Em hận hắn.

     Nhưng mỗi lần nhìn thấy hắn, con tim em lại nhói lên...
     Vì cơ thể anh là của hắn.

     Linh hồn anh…
     Hoen ố...


   
Mưa đêm nay, em nhớ lại ngày ấy...
     Anh vẫn nơi đây...
     Ôm lấy em, xua tan cái lạnh...

     Nhưng hạnh phúc chỉ là thoáng qua…
     Vô tình để thực tại xóa nhòa.
     Hòa vào cơn gió bụi
     Bay xa…


     
Đôi mắt khẽ khép lại
     Hàng mi dài ướt đẫm...
     Em tự hỏi...
     Là mưa hay nước mắt ?
     Đâm sâu vào vết cắt
     Khứa vào nơi con tim
     Lạnh ngắt…
     .
   
     Em như đã chết đi dưới cơn mưa ấy…
     Nước mắt. Vẫn rơi…
     Lặng lẽ.

     
.

     Mưa bạc
     Nhạt

   
     
~*~*~*~

      - Mira ? - Một giọng nói vang lên.
      Im lặng.

      - Mira ! Đúng là cậu rồi ! Tỉnh lại đi !
      Vẫn là giọng nói đó. Và không hề có sự đáp lại.

      Cậu bước tới lại gần cơ thể ấy. Hai hàng mi vẫn nhắm nghiền, cánh mũi khẽ phập phồng để cậu nhìn thấy được sự sống. Mái tóc cam khẽ đung đưa theo làn gió vừa thổi qua. Thật dịu dàng, đáng yêu nhưng mạnh mẽ đến kì lạ.

      Bàn tay cậu khẽ chạm lên mái tóc cô, đôi mắt xám tro khẽ trùng xuống rồi chuyển một tông tối hơn. Con tim cậu chợt thắt lại.

      Sao lại đau đến thế ?

      Thứ ánh sáng phát ra từ tay cậu nhẹ nhàng truyền vào cơ thể ấy…

      Ánh sáng của sự thức tỉnh.
      Xua tan bóng tối nơi tâm hồn cô độc...

      .

      Hàng mi dài khẽ run lên rồi mở ra trong mệt mỏi, đôi mắt xanh biển vẫn còn đọng nguyên vẻ vô hồn, ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm. Buồn đến đáng thương.

      Cậu cười. Nụ cười dịu dàng, có chút gì đó gọi là hạnh phúc.
      Đơn giản vì cậu biết cô vẫn còn sống.

      - Mira... - Cậu khẽ gọi.
       Đôi môi cô khẽ hắt ra hơi thở khi nghe tên mình. Đôi mắt mông lung khiến cô không thể nhìn rõ được khuôn mặt ấy.

      Giọng nói này... Quen. Quen lắm.
      Nhưng không phải là anh.

      - Trả lời tôi đi, Mira. - Giọng nói đó lại một lần nữa cất lên
       Đôi mắt xanh biển đã mở to, cô có thể nhìn thấy rất rõ khuôn mặt, mái tóc, hình dáng. Tất cả... Đúng là cậu ấy rồi.
       Cô gọi tên cậu trong nước mắt. Hạnh phúc.
       Và rồi cậu cũng ôm lấy cô. Thật lâu.

       
...Cảm xúc hòa với niềm đau
       ...Lau đi nước mắt

      .

      Cậu đứng bên cô, cả hai đều im lặng. Đôi mắt xanh biển nhìn đăm đắm vào cảnh vật xung quanh. Tất cả được bao trùm một màu trắng xóa, ánh sáng dịu dàng xuyên qua những đám mây tạo cho ta cảm giác thanh thản lạ thường.

      - Đây là đâu ? - Cô chợt hỏi.

      - Là thiên đàng - nơi những linh hồn lương thiện yên nghỉ. - Cậu đáp, sau một hồi im lặng.

      Đôi mắt cô mở to, đôi tay khẽ run lên. Cô không muốn tin vào linh cảm của mình. Chẳng lẽ cô đã…

      -  Tại sao cậu lại ở đây ? - Cô lại hỏi.

      - Vì tôi chết rồi.  
   
        Cậu ấy đã chết rồi…
        Ace đã chết rồi…
        Chết rồi…

        Nước mắt. Lại rơi…

      - Cậu biết đấy, tôi đã bị sát hại dưới tay anh ta, à không, là hắn – Cậu nói tiếp, đôi mắt xám tro thật buồn.

       Con tim cô chợt thắt lại. Thật đau.
     
     - Tại sao tôi lại ở đây ?

       Cậu cười, khẽ lắc đầu.
     - Chỉ là một giấc mơ dài. Và tôi sẽ đưa cậu trở về…

     - Về đâu ?

     - Thực tại. Nơi cậu phải đấu tranh để tồn tại.

       Cô cười trong nước mắt. Nụ cười rỗng tuếch, vô cảm.
     - Nói cho tôi biết đi, Ace. Tôi sống vì cái gì ?

       Cậu quay sang cô, và cậu chẳng cười nữa. Nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

       Nước mắt cô thấm đẫm vai cậu, nỗi đau thâm tím bấy lâu như trào ra trong từng tiếng nấc. Cậu ôm cô chặt hơn như muốn che chở, bù đắp làm vơi đi phần nào.

       - Cậu mạnh mẽ lắm mà phải không, Mira ? – Cậu thì thầm.

        Đôi tay cô siết chặt cậu hơn, không một lời đáp lại.

       - Cậu có thể hứa với tôi một điều không ? – Cậu thầm hỏi

        Cô khẽ ngước lên nhìn cậu, ánh mắt kia thật dịu dàng như đang chờ đợi điều gì đó.

        Cậu khẽ cười, lau đi dòng nước mắt vừa trào ra trên đôi mắt xanh biển kia.

       - Dù thế nào, cậu vẫn phải sống và sống cho cả tôi nữa.

        Cô phải sống…
        Phải sống.


       Dứt lời, linh hồn cậu bỗng nhạt dần, tan thành ánh bạc rồi nhẹ nhàng bay theo cơn gió vào không trung vô định. Đẹp và thật đau…  

       Cô thẫn thờ, và chẳng còn khóc nữa.
       Cô mỉm cười. Chỉ còn một cảm giác…
 
       Đắng môi.

       “…cậu vẫn phải sống và sống cho cả tôi nữa…”


       
Người chợt đến, chợt đi, rồi chợt mất
       …Ta chợt cười, chợt khóc, chợt cô đơn

_____________________________________________
Lâu lâu tác giả bị điên nên ngồi vào viết chap nên hơi sến tí =))
Mong mọi người ủng hộ :*
*Le bay đi cmt fic*


Chữ ký của meomeo31

~ If you love me ~
~ Please let me know ~
~ Linh Miu ~

Thu May 29, 2014 8:10 pm#5

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3501
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên

*giật tem*

Tớ comt cả 2 chap luôn nhé ~

Chap 1 : không gian mà cậu tạo ra là không gian chất chứa sự ảm đạm của một chiều tà, đối với những người đa cảm thì nó như sợi dây kết nối với những kí ức buồn. Trong kí ức có sự hiện hữu của mưa, mưa rơi cũng là lúc con người ta cảm thấy lẻ loi, Mira có lẽ cũng vậy. Keith xuất hiện như một điểm tựa với cô. Có lẽ vì thế mà khi Spectra chiếm lấy thể xác Keith, cũng là lúc hắn đạp đổ điểm tựa duy nhất của cô. Dù vẫn là hình ảnh quen thuộc đó nhưng lại là một con người hoàn toàn xa lạ. Đau đớn, nhói lòng của Mira gần như là tâm điểm của toàn chap 1 nhưng tớ chưa thấy cậu thể hiện rõ nó ở đây. Chắc vì là chap mở đầu nên nó cũng không cần thiết cho lắm ~ Giọng văn của cậu khá mượt. Không biết là vô tình hay cố ý nhưng tớ thấy đôi chỗ cậu dùng từ và dấu chưa đúng.

Chap 2 : Linh hồn của một kẻ không cam tâm khi bị cướp đi sự sống, hận thù, tức giận nhưng vẫn không thể làm gì được, mà chỉ có thể lang thang trông tuyệt vọng. Ký ức luôn hiện hữu làm anh ta luôn bị dày xé bởi hình ảnh của đứa em gái bé bỏng. Khi Ace xuất hiện và sưởi ấm con tim gần như giá lạnh của Mira thì một lần nữa Spectra lại phá vỡ nó. Hận thù chất chứa, đau khổ lại một lần nữa hình thành và tỉ lệ nghịch với hình ảnh đang mờ dần của Ace. Ở chap này giọng văn của cậu ổn hơn chap trước, miêu tả cũng tinh tế hơn nhưng đối thoại lại nhiều và nội tâm Mira còn chưa được xoáy sâu.

Ý kiến riêng nhé, tớ nghĩ ngoài miêu tả cảnh vật cậu cũng có thể miêu tả nỗi đau thông qua ánh mắt vì ánh mắt là cửa sổ tâm hồn. Đau đớn, hận thù, yêu thương đều được thể hiện qua đó. À thì chỉ là ý kiến riêng của tớ thôi ah !!!

Hóng chap !!!


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Fri May 30, 2014 8:25 pm#6
avatar
Sky
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 517
BKGC BKGC : 1490
Điểm đóng góp : 6

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên

*lăn*
Xin lỗi cậu vì sự chậm trễ chap up cả ngày mà không thấy com thật đau xót a~
Vào vấn đề chính, vấn nạn dấu câu đã giảm so với chap 1. Chap 2 mượt và tinh tế hơn tuy nhiên vẫn còn một số chỗ sử dụng từ chưa đúng cũng như chưa hay làm mất độ muợt mà của câu, tạo liên tưởng sai lầm cho độc giả, nhất là một số từ lẽ ra là điểm nhấn nhưng vì chưa hay và hơi cứng không gợi được cảm xúc. Nhân vật chính là Mira lại không được khắc hoạ về nội tâm kĩ càng khiến cảm thấy một sự thiếu hụt không hề nhỏ.
Nhieu6 đó thôi, hóng chap mới


Chữ ký của Sky

Mon Jun 09, 2014 11:23 pm#7

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31411
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

đợt trước cảm nhận kĩ về nội dung, giờ anh lười theo 1 kiểu khác nên cmt kĩ về hình thức và trình bày nah 

Trích dẫn :
Đêm về, vạn vật bao trùm một màu đen đơn độc...

Bầu trời không sao, vắng ánh trăng bạc dịu dàng sưởi ấm, xua tan những cơn gió lạnh buốt...

Báo hiệu một cơn mưa lại đến...
theo anh thì nên bỏ dấu "...", ở đây nó khiến câu văn thêm gượng chứ hơi bị ít tạo cảm giác kéo dài, việc chấm đứt quãng có khi lại hiệu quả hơn 
Trích dẫn :
Bầu trời không sao, vắng ánh trăng bạc dịu dàng sưởi ấm, xua tan những cơn gió lạnh buốt...
hình ảnh ánh trăng thì không thích hợp cho việc miêu tả sự ấm áp cho lắm, nó thiên về sự bình yên và nếu nội tâm nhân vật sầu thảm thì nó sẽ gợi sự lạnh lẽo nhiều hơn là xua tan giá lạnh 
Trích dẫn :
Bầu trời không sao, vắng ánh trăng bạc dịu dàng sưởi ấm, xua tan những cơn gió lạnh buốt...

Báo hiệu một cơn mưa lại đến...

có 1 sự thật là anh không thấy sự liên kết giữa 2 câu, dù anh cũng không rành về thời tiết cho lắm nhưng việc trước khi mưa lại có ánh trăng ấm áp thì ... nếu cảm nhận của anh đúng (nhấn mạnh là nếu) thì nó không được hợp lí, well, điều duy nhất anh biết là trước khi mưa tối trời có mào đỏ 
Trích dẫn :
Lạc lõng...
Cô độc...
nên in nghiêng 2 dòng này 
Trích dẫn :
Đó là linh hồn. Một linh hồn vất vưởng chẳng thể siêu thoát khỏi thế giới này.
nên xuống dòng, không in nghiêng và căn phải nếu muốn tránh trùng lặp và lạm dụng in nghiêng 
Trích dẫn :
 Nhói.
nên in nghiêng 
Trích dẫn :
Và mưa lại rơi...
Kí ức ngày định mệnh lại dần hiện hữu …
nên căn lề phải 
Trích dẫn :
Và rồi để một linh hồn khác độc chiếm cơ thể đó...
nên bỏ chữ "và" 
Trích dẫn :
Để nó phải sống...
nên in nghiêng 
Trích dẫn :
Mưa bạc
Nhạt
không nên in nghiêng từ "mưa bạc", xuất hiện 2 từ in nghiêng cùng lúc sẽ không nhấn mạnh được sắc độ của cảm xúc, nên để từ "nhạt" được vang lên như 1 nốt nhấn, 1 âm điệu chất chứa cảm xúc tiếc nuối đầy căm hận của linh hồn không thể siêu thoát đó, cảm giác của sự nhạt nhòa, như cơn mưa mang màu bạc, cơn mưa của cái lạnh, cái buồn và cái nhạt nhòa tựa như có thể biến mất mãi mãi 
Trích dẫn :
Cô gái tóc cam ngồi gục dưới mái hiên. Đôi mắt xanh biển vô hồn, mệt mỏi, bờ môi lạnh mím chặt như đang chống lại từng cơn gió lạnh buốt thấu xương. Lặng…
giữa 2 câu nên xuống dòng, cách ra những dòng miêu tả về hành động bên ngoài của cô với những gì cô đang cảm nhận 
Trích dẫn :
Mưa ơi...
Trích dẫn :

Sao mưa không tạnh ?
Để cái lạnh ngự trị nơi đây ?

có 1 sự thật là anh thấy những câu này để dấu "..." phù hợp hơn những câu từng xuất hiện ở trên thì lại chỉ có mỗi câu đầu có "..." ... 
Trích dẫn :
Em hận hắn
nên in nghiêng 
Trích dẫn :
Linh hồn anh… 
Hoen ố...
nên in nghiêng "hoen ố", nhấn mạnh việc linh hồn ấy đã mất đi sự thuần khiết, đã bị vấy bẩn bởi máu, bởi giết chóc, bởi sự tàn độc và bởi những đớn đau của những nạn nhân phải chịu đựng, nhưng nhất là, bởi cô em gái 
Trích dẫn :
Nhưng hạnh phúc chỉ là thoáng qua…
Vô tình để thực tại xóa nhòa.
Hòa vào cơn gió bụi
Bay xa…
 
không nên in nghiêng đoạn này, nên tránh in nghiêng liên tục, nó sẽ khiến câu văn gượng hơn và không nhấn mạnh được cảm xúc mà vốn in nghiêng là để làm điều đó 
Trích dẫn :
Đôi mắt khẽ khép lại
Hàng mi dài ướt đẫm...
Em tự hỏi...
Là mưa hay nước mắt ?
Đâm sâu vào vết cắt 
Khứa vào nơi con tim
Lạnh ngắt…
có 1 sự thật là đoạn này nửa giống thơ nửa không 
Trích dẫn :
Hai hàng mi vẫn nhắm nghiền, cánh mũi khẽ phập phồng để cậu nhìn thấy được sự sống.
"thấy được sự sống" cứ đơ đơ sao ấy, căn bản câu khá thô và tối nghĩa, nên chọn từ hoa mĩ hơn 1 tẹo thôi là ổn, hoặc bỏ nguyên vế sau đi cũng được 
Trích dẫn :
Mái tóc cam khẽ đung đưa theo làn gió vừa thổi qua.
nên thay "làn gió vừa thổi qua" thành "làn gió thoảng", có thể kiểu câu văn này khá phổ biến nhưng xúc tích, gọn ghẽ hơn, chứ câu gốc của em hơi rườm rà, thành ra bị lủng củng 
Trích dẫn :
Cậu ấy đã chết rồi…
Ace đã chết rồi…
Chết rồi…
nên in nghiêng dòng cuối, việc lặp đi lặp lại 1 câu vừa là sự ngỡ ngàng, vừa là đau đớn đến độ không dám tin vào thực tại, lặp đi lặp lại và mong rằng sẽ có ai đó thông báo rằng mình đã sai, in nghiêng để nhấn mạnh nỗi đau đang ăn mòn trái tim cô gái, cú sốc với anh trai vẫn khiến đời cô quá đỗi bi kịch, giờ lại đến 1 người con trai khác cũng quan trọng với mình nói rằng cậu đã không còn ở thực tại nữa 
Trích dẫn :
Cậu ôm cô chặt hơn như muốn che chở, bù đắp làm vơi đi phần nào.
dù cho những đoạn trên có nhắc qua rồi, song câu văn vẫn chưa rõ nghĩa, vấn đề ở đây là vơi đi cái gì 
trong cả chap em miêu tả đôi mắt Mira bằng đúng 1 cụm từ là "màu xanh biển", với nhiều cảm xúc như vậy em nên thêm vào những từ ngữ phù hợp với sắc độ của đôi mắt, bởi nếu chỉ đơn thuần là "màu xanh biển" thì nó sẽ rất thô, chỉ 1 màu thôi nhưng cũng có nhiều trạng thái mà, hơn nữa còn lặp từ nữa 
vấn đề cảm xúc thì vẫn như chap trước nha, đọc fic này anh có thể hình dung ra nhiều cảnh tượng rất đẹp, tuy nhiên anh nghĩ điều đó cũng phần lớn vì thói quen vừa đọc vừa hình dung của anh, anh cũng hay vẽ vời, mà vẽ vời thì phải hình dung hình ảnh nhiều mà, nên có lẽ khoản hình dung có thể hơn so với những mem không vẽ (well, điều này có thể đúng có thể sai, dù sao cũng chưa có gì khẳng định được); nhưng để cho thấy là em khắc họa hình ảnh chưa sâu, nó chưa hiện rõ để có thể tạo ấn tượng mạnh, điều này đòi hỏi miêu tả nhiều và kĩ hơn đó em  
p/s: em còn nợ anh cmt đợt trước cảm nhận kĩ về nội dung, giờ anh lười theo 1 kiểu khác nên cmt kĩ về hình thức và trình bày nah 


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Tue Aug 05, 2014 7:50 pm#8
avatar
meomeo31
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 685
BKGC BKGC : 1397
Điểm đóng góp : 3
Đến từ : A10 Family
Stt : Xấu nhưng biết phấn đấu =))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên

Tks mng đã cmt chap ạ :"3
Miu nợ mng nhiều lắm nhưng hãy thông cảm với cái máy tính điên rồ của miu Ó^Ò ~~
Và đây là chap mới ~~

_________________________________________

     
        3. Trái tim ấm - Não lạnh

        Mây đen kéo đến ..
        Gió thổi từng cơn lạnh buốt ..
        Nơi cơn mưa đáp xuống .
        Để lại . . .

        ' Chạy. Chạy đi mọi người ! '

        ' Cẩn thận. Đừng để hắn bắt được ! '

        Tiếng bước chân vội vã của những con người nhỏ bé như muốn chạy trốn khỏi thứ ánh sáng mờ nhạt đang đuổi theo họ với tốc độ ánh sáng.

        Họ chạy, vẫn chạy và chỉ biết chạy để bảo vệ sự sống của chính mình.

        Nhưng lực bất tòng tâm, họ đã ngã xuống và chỉ còn cách hắn vài thước, cũng là lúc ánh sáng đó dừng hẳn.  Hắn dần hiện nguyên hình là con quái thú màu vàng kim với đôi mắt sắc như dao và hai chiếc nanh nhọn hoắt.

      Cậu bé tóc xanh nhạt nhìn hắn bằng ánh mắt kinh hoàng. Nó muốn chạy khỏi cái nơi đáng nguyền rủa này. Nhưng tại sao ? Tại sao nó không thể đứng dậy được nữa ? Chân tay nó cứ run lên vì sợ hãi. Khi con quái thú lại nhìn nó bằng ánh mắt thích thú với một cười nhếch đầy hàm ẩn.

      Hắn muốn gì ở nó ?

      Phải chăng số mệnh của nó đã đến hồi kết thúc ?

      Hắn khẽ nháy mắt, ánh sáng đó lóe lên cùng với những tiếng hét thảm khốc của những con người dưới chân hắn. Tất cả đã nằm xuống chỉ trong tích tắc ..

      Nó khẽ mở mắt, vẫn là màn đêm cô độc và con quái thú đang hiện diện trước mặt.

      Chẳng phải nó đã chết rồi sao ? Sao nó còn đau đến thế ?

     Nó nhìn xung quanh mình, và cảnh tượng ngay sau đó thật kinh hoàng. Nó không cảm thấy chút sự sống nào từ những cái xác đang nằm kia.  

      Là gia đình nó ..
      Mẹ nó. Em nó. Tất cả ..

      Chết rồi ..
      Hết rồi ..
      Chấm dứt rồi ..

      Nó bò lại chỗ họ như để tìm kiếm điều gì đó khả thi hơn, nhưng nó đành phải nhận lấy sự thật đang phơi bày mà chính nó không bao giờ muốn nó xảy ra.

      Nó đã đánh mất hạnh phúc của mình chỉ vì một chút yếu đuổi. Nó vô tình biến mình thành kẻ ngốc, thành món đồ chơi rẻ tiền làm thú vui cho con quái thú đáng nguyền rủa kia.

      Dường như nó vẫn không thế tin những gì vừa chứng kiến. Nó bấu vào ngực trái, nơi con tim nó vẫn đập từng nhịp. Nó khẽ lắc đầu, đôi mắt tím than mở to, chuyển về một tông tối hơn, đầu óc nó trống rỗng như không còn tin vào cảm giác của chính mình.  

      Nó vẫn còn sống ..

      Tại sao hắn không giết nó ? Tại sao còn xót lại một mình nó trên cõi đời này ?

      Đầu nó như muốn nổ tung. Nó muốn kết liễu chính mình ..

      - Này cậu bé .

      Con quái thú chợt lên tiếng.

      Im lặng.

      - Bây giờ thì ngươi biết phải làm gì rồi chứ ?

      Nó vẫn không đáp.

      Có lẽ hắn đã nhìn thấy nét mặt của cậu lúc này, hắn khẽ nhếch môi. Cười.

      - Hãy đi tìm con người thực sự thuộc về ngươi.

      Rồi hắn biến mất cùng với điệu cười rợn óc vang vọng giữa màn đêm.

      .

      Mưa vẫn rơi ..
      Và chỉ còn lại mình nó với bóng đêm dày đặc, không lối thoát. Mái tóc xanh nhạt ướt đẫm, rũ xuống che lấy khuôn mặt.

      Nó chẳng khóc. Chẳng cười. Chẳng còn sợ hãi. Chẳng còn gì cả ..

      Cái lạnh lẽo bao trùm lấy nó là từ cơn mưa hay từ đôi mắt nguội lạnh kia ?

      Nó cười trong căm phẫn.

     

Hạnh phúc vỡ tan ..
      Nơi thiên đàng biến thành địa ngục .


      ~*~*~*~

      Thời gian cứ thấm thoát trôi đi, nó cũng đã tròn 17 tuổi. Những hận thù tưởng chừng đã xóa bỏ, những kí ức tưởng chừng đã lãng quên, những đau buồn tưởng chừng đã mờ nhạt. Nhưng tất cả lại vẫn bấu chặt lấy tâm can nó trong cái bóng đêm vô tận lại càng hiện lên rõ ràng đến khó chịu. Hạnh phúc bây giờ đối với nó nghe có vẻ xa vời lắm. Hệt như những ngôi sao trên bầu trời đêm, những thứ nó không thể nhìn thấy, cũng chẳng thể chạm vào.

      Từ khi chuyện đó xảy ra, nó lúc nào cũng chỉ có một mình. Nó đã quen với việc này đến nỗi chẳng còn biết đâu mới là cô độc. Trải qua nhiều chuyện như vậy, có lẽ nó đã quên mất mệt mỏi là gì rồi .

     Nó đưa tay lên tường mò mẫm công tắc đèn. Bóng đèn huỳnh quang lâu ngày chớp tắt đầy bất an rồi tỏa ra thứ ánh sáng chẳng mấy quen thuộc. Nó nhìn lên phía đèn, khẽ nheo mắt rồi mỉm cười trong vô thức như đang tự chế giễu bản thân.

    Phải chăng nó lại nhớ đến ngày hôm ấy ? Cái quá khứ đầy ám ảnh mà nó nghĩ tự mình tạo nên ?

     Mặc dù đau đớn, dằn vặt nhưng nó vẫn chôn kín tận đáy lòng. Nó đã và đang sống với lí trí suốt mấy năm ròng rã. Ý định chia sẻ với ai đó những tâm sự chưa một lần tồn tại trong suy nghĩ của nó. Không ai hiểu nó, không ai muốn hiểu nó, và cũng không ai cần hiểu nó. Những người nó muốn kể, trong phút chốc đã chẳng còn bên cạnh nó nữa.

     Mười năm trời, nó trôi dạt như một cái xác vô hồn, trong cái địa ngục đầy những kí ức lởn vởn như bóng ma mà nó luôn muốn trốn chạy.

     Không sao. Cho đến bây giờ, vẫn không sao ...

     Mười năm trời, nó vẫn thở .
     Mười năm trời, nó vẫn ổn .

       
     
Thời gian trôi qua một cách mơ hồ .
     Chỏng chơ và lạc lõng hệt như có một cơn gió lạnh cứ dày xéo bên trong ..
     Buốt thấu từ lưng đến lồng ngực .

     À, hình như những lúc suy nghĩ vẩn vơ như thế này, nó đã quên mất con bé mà nó đã cứu trong trận mưa đêm qua. Nó chợt bật dậy, rồi lại ngồi bần thần phía cuối giường. Nhớ lại, đêm qua lúc nó phát hiện ra thì khuôn mặt con bé chẳng còn tí máu nào, đôi môi tím thâm vì lạnh. Nó nhắm mắt, khẽ hắt ra tiếng thở dài rồi miễn cưỡng đứng dậy, lết thân mình sang phòng bên cạnh.

     ' Két ! '

    Nó khẽ mở cánh cửa gỗ đã cũ, bật bóng đèn trong phòng lên rồi tiền lại gần phía chiếc giường màu trắng tinh, nơi con bé tóc cam vẫn còn hôn mê. Nó nhìn nét mặt con bé lúc nhắm trong thật đáng yêu. Hai hàng mi dài đen bóng, đôi môi hồng khép chặt, không chút động đậy, cánh mũi khẽ phập phồng từng hơi thở cho thấy con bé vẫn còn sống.

    Nó khẽ mỉm cười vì điều gì đó không rõ nhưng cũng vụt tắt trong phút chốc. Tim nó chợt thắt lại, con bé làm nó nhớ đến đứa em gái tội nghiệp kia. Em gái nó đã mất khi chưa cảm nhận được hết thứ gọi là hạnh phúc.

    Nhắc đến đây, nó vội lau đi dòng nước mắt vừa trào ra bên khóe mắt phải. Vì nó vốn đã rất mạnh mẽ ..

    ' Không sao. Mình vẫn không sao.. '

    Dù càng tự nhủ rằng mình không sao, sẽ càng cảm thấy mọi thứ không hề ổn, nhưng ngoài câu đó ra, nó chẳng còn biết cách nào khác để tự vỗ về lấy nó ..

    Những ngón tay khẽ động đậy, đôi môi mấp mé, đôi hàng mi khẽ run lên rồi hé mở trong mệt nhoài, để lộ đôi mắt màu ngọc bích tuyệt đẹp. Màu mắt ấy làm nó phải giật mình, nó bấu chặt lấy ngực trái nơi con tim như đập thành tiếng.

    Nó bị sao thế này ? Có phải bị điên rồi hay không ? Nó ghét và sợ cái cảm giác lạ lùng này. Nó không biết và cũng không muốn biết.

    Con bé đảo mắt nhìn xung quanh, nét mặt vẫn không khỏi thẫn thờ. Con bé tỉnh lại, nó phải mất vài giây để lấy lại bình tĩnh.

    - Đây là đâu ? - Con bé chợt hỏi .

    - Cô tỉnh rồi à ? - Nó lên tiếng .

    Nghe thấy có tiếng người phát ra bên tai, con bé giật mình hỏi :

    - Cậu là ai ?

   ( to be cont )

__________________________________________

Đoạn cuối không biết kết thế nào nên để vậy thôi ạ , chap sau sẽ có diễn biến hay hơn ạ .
Chap này tặng Huyền - nee :3 ~
Mong mng cmt ủng hộ Miu nhe :3
Bây giờ miu đi cmt fic đây :)) nợ chất thành đống mất rồi :3 *bay* ~~


Chữ ký của meomeo31

~ If you love me ~
~ Please let me know ~
~ Linh Miu ~

Thu Aug 07, 2014 12:37 pm#9

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5347
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên

Xin lỗi vì giờ tớ mới mò vào comt. Trong 3 chap thì không hiểu sao tớ lại thích chap 2 nhất, đặc biệt là những dòng thơ~

Câu văn hơi cụt, tớ có thể cảm nhận được sự đau thương và lạnh lẽo của mưa và những con người sũng nước mưa. Nếu cậu bỏ thêm tí thời gian, cố gắng xoáy sâu vào tâm lí nhân vật thì fic hẳn là sẽ hay hơn- tớ góp ý thôi.

Tớ rất thích cốt truyện của cậu. Những linh hồn dù chết vẫn không từ bỏ, những con người buộc phải sống tiếp dù có lắm đớn đau... Nói lảm nhảm thôi, tớ cũng không chắc nắm được cốt truyện =))

và hóng chap mới


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Sat Aug 16, 2014 5:17 pm#10

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31411
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

lâu mới thấy em ra chap :))))
cơ mà về quăng mỗi fic rồi lại đi thế à =))))
đặt cục gạch =}} nii sẽ edit sớm =))))


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Mon Aug 18, 2014 4:30 am#11

avatar
thanhhuyen
Bakugan Legendary

Pet
::
::
Art Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1787
BKGC BKGC : 1495
Điểm đóng góp : 4
Đến từ : Nhà thương điên
Stt : Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên

Au~~~ *ôm Meo* *dụi dụi*

Xin lỗi em vì com trễ thế này. Tình hình là đoạn cuối em làm nee cụt hứng :'(

2 chap trước Cáo com kĩ rồi nên nee com chap 3 thôi nha =]]]

Càng ngày nee càng thích lối hành văn của em, tiến bộ ghê cơ. Tả cảnh cũng chính xác hơn trước nhiều.

Nó, một kẻ cô độc từ tấm bé. Gia đình nó đã mất, những người duy nhất nó có thể sẻ chia, những người nó yêu thương, biến mất ngay trước mặt nó. Tại sao chỉ còn mình nó? Nó không biết. Nó chỉ biết là nó đau. Nó mất tất cả, nó chẳng còn gì. Nó thấu hiểu một cách sâu sắc nỗi cô độc, nhưng cũng chính vì thế mà nó chẳng còn biết cô độc nữa. Mười năm nó tự nhủ rằng nó ổn, dù nó biết nó chẳng ổn chút nào. Nó hành xử như thể nó đã quên ngày đó, dù mọi thứ trong óc nó chẳng mảy may phai nhòa. Nó như một con cua cứng đầu, với lớp vỏ ngoài cứng rắn, nhưng thực chất cơ thể bên trong rất mềm yếu và dễ bị tổn thương...

Nó bắt gặp con bé ngất xỉu ngoài đường, lạnh và cô độc. Nó cứu con bé. Tại sao? Trong mười năm nó thở, chỉ để tồn tại chứ không để sống, nó chẳng khác gì một mảnh bóng vất vưởng trong cô độc, đau đớn và những khoảng lặng không cảm xúc, nhưng nó vẫn để tâm đến con bé nằm trơ trọi trên mặt đường ngày mưa. Phải chăng chỉ là lòng trắc ẩn nhất thời, hay vì con bé nhắc nó nhớ về nỗi đau vĩnh viễn đóng hằn lên tim nó?

Con bé tỉnh dậy với đôi mắt khiến nó giật mình. Có phải vì đôi mắt ấy nhắc nhở nó về sự tồn tại của "hắn"?

Về nội dung thì đây là tất cả những gì nee cảm nhận được a~~~ cơ mà cảm giác mình hơi quá đà...

Queo, về hình thức, nhiều câu văn em viết khá cụt một số câu có cảm giác ngắt câu hơi lung tung. Cụ thể câu nào thì hôm nào onl máy nee sẽ dẫn, chứ giờ nee onl đt

Và có lỗi chính tả, sót lại chứ không phải xót lại nha em

Hết dồi, trình nee chỉ được đến đây thôi

Hóng tiếp

*tung tăng đi ra*

P/s: lần sau tốt hơn em chia past nha, khúc kết hụt lắm luôn
Ờm, và cứ xem cái com này là thành quả tự kỉ về đêm của nee đi


Chữ ký của thanhhuyen

Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn...
Nên đau khổ và cả nỗi buồn cũng đều không trọn vẹn...



Với đau khổ, hạnh phúc là động lực...
Với hạnh phúc, khổ đau là ý nghĩa...

Sat Aug 23, 2014 3:22 pm#12

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3501
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên

*le vào cmt* Tớ đã đọc nó từ lúc cậu vừa post chap nhưng giờ mới vào cmt được vì không có máy. Tội lỗi ~ Lỗi chính tả và trình bày thì xin nhường lại cho Cáo vì Cáo khá chi tiết trong vấn đề này.

Chap này cách hành văn, trình bày có chút thay đổi. Miêu tả nhiều hơn, khai thác nội tâm khá tỉ mỉ,... "nó" là nạn nhân của một con quái vật khát máu, luôn bị ám ảnh bởi muôn vạn nỗi đau của cái ngày xưa đó nhưng vẫn cố sống bằng lí trí, khoá lại nỗi đau vào ngăn tủ của kí ức mà nắm giữ lấy chìa khoá duy nhất. Aye~ tớ thấy đoạn đầu của cậu, khá ổn, nhiều câu miêu tả cảm xúc hơn rồi và tớ thích điều đó. Nhưng mà, khi đọc đoạn cuối thì cảm xúc của tớ bỗng bị hụt đi khi mà cậu chuyển thành văn xuôi. Không biết diễn tả cảm xúc như thế nào nữa... / v \

Chap 2 Mira được gọi là "cô" còn chap 3 lại là " con bé"~ hơi bị bất ổn._. từ "nó" cậu dùng để chỉ hai người khác nhau nên hơi khó để đặt vào cùng một không gian ah~ (tớ thấy vậy thôi / v \ ).

Dù gì cũng mong chap 4 của cậu !!! *le chạy ra* ^^~


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Sun Aug 24, 2014 11:10 am#13
avatar
meomeo31
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 685
BKGC BKGC : 1397
Điểm đóng góp : 3
Đến từ : A10 Family
Stt : Xấu nhưng biết phấn đấu =))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên

@Pyr: *làm nũng* Tks nee đã cmt ạ :3 em sẽ cố gắng hơn trong chap này *dụi mắt* ~
@Ann: xin lỗi vì đoạn kết là cơn lười chỗi dậy ạ :'(
@Caro: em gọi theo tùy ngữ cảnh ạ :< thông cảm cho em :<

____________________________________________________

   4. Đoá tường vi

   Mười hai giờ trưa.

   ' Két ..! '

   Cánh cổng sắt nặng nề rít lên tiếng sắt hoen gỉ, một khe từ từ mở ra, ánh mặt trời lạnh lẽo chiếu lên bóng hình người thiếu nữ đang chầm chậm bước ra. Cô ngẩng đầu, đôi mắt xám bạc, làn da dường như đã rất lâu rồi không được tiếp xúc với ánh sáng, trắng xanh gần như trong suốt.

   - 072xx, được ra ngoài rồi hãy sống cho thật tốt, và đừng bao giờ trở lại đây nữa !

   Cánh cổng sắt lại nặng nề khép lại sau lưng.

   Bầu trời mang màu chì nặng trĩu, âm u, từng trận gió thổi qua kéo theo khí trời lạnh buốt, những tán cây xung quanh chỉ còn một màu đen trơ trụi. Sau đó, là sự tĩnh lặng trống rỗng đến mênh mang. Ngoài cô ra, nơi này vắng ngắt không một bóng người.

   Còn nhớ sáu năm về trước, khi còn là học trò, cô đã bị áp giải đến đây - Nhà tù không gian lớn nhất hành tinh. Cảnh tượng lúc ấy thật kinh hoàng, cô bị đầy đọa và tra tấn dã man vì bị nghi ngờ phản bội Quốc Vương. Đôi chân cô mang những dây xích khổng lồ nặng trĩu. Đó là sự báo hiệu cho những năm tháng sống trong tù đày đầy đau đớn.

   Nhưng bây giờ, cuối cùng cô cũng đã được tự do ..

   Mái tóc đen vẫn xõa dài như thường lệ, vầng trán đầy đặn, làn da trắng bệch khô rát. Và duy nhất có một vết xước dài khá sâu trên khóe mắt trái.

   Là vết chém của kẻ ám sát ..
   Hắn đã biến mất không dấu vết như thể hắn chưa từng tồn tại .

   Đôi môi mím lại như một dòng kẻ lạnh lùng.

   Cô thì thầm với chính mình ..

   [ Dara Krawler ,

   Cuối cùng mày cũng được tự do . ]


   
Nhưng liệu đây có còn là thế giới mà cô muốn trở lại ?
   Thế giới không còn bình yên như nó đã từng tồn tại ?

   
   
.


   
.


   Thế giới thứ ba ..
   Thế giới của sự hận thù và dối trá .


   
   
.


   Cô khẽ nhếch môi. Chẳng rõ.

   Đôi mắt kia ánh lên thật mạnh mẽ và bí ẩn. Đôi chân nhẹ nhàng bước tiếp cùng với cái bóng lẻ loi xa dần rồi mất hút, trong cái nắng mờ nhạt của buổi trưa ảm đạm.


   Thoát ra khỏi vựa sâu u tối,
   Xuất hiện mạnh mẽ như hoa tường vi bừng nở sau đêm phong ba bão tố.


   
Quyết liệt ..
   Nhưng lại nồng đượm dịu dàng .

   
.

   
.

   
Đoá tường vi
   Tường vi đỏ


   
~*~*~*~

   Bầu trời bao trùm một màu xám đục nặng nề. Những đám mây đen kịt kéo đến. Chẳng còn nhường chỗ cho những vệt sáng cuối cùng yếu ớt đến đáng thương.

   
Cơn gió đông thổi qua
   Cho lòng thêm băng giá ..

   Có một cuộc chiến khốc liệt vừa diễn ra giữa con quái thú khát máu và thiếu nữ vừa tròn 17 tuổi ..

   Không phân định thắng bại ..

   Và những thứ mà nó để lại là những tòa nhà cao ốc đổ nát, những chiếc xe hơi hạng nặng gắn với hình thù tàn tạ do sự tàn phá của cả hai, vạn vật khô héo, trần trụi. Không thể cảm nhận được sự sống. Những cái xác của những tên thuộc hạ nằm lăn lóc, bốc lên mùi máu tanh ngập trời như nhấn chìm mọi thứ.

   Tất cả hiện lên trước mắt chỉ còn lại hai màu trắng đen.
   Không một tiếng động, im lìm như một cảnh phim câm ..

   Vestal - Thành phố của sự chết chóc.


   Những sợi tóc cam khẽ động đậy, đôi mắt xanh biển vô hồn đến mệt mỏi nhìn vào cảnh tượng trước mắt qua lớp kính vỡ của ô cửa sổ trong căn nhà kho trống vắng và vô vị. Thanh kiếm trong tay con bé toát lên thứ ánh sáng vô tình vẫn cắm thẵng xuống sàn nhà lạnh lẽo.

   Trên cơ thể ấy đầy những vệt máu khô sâu hoắm của từng nhát chém. Bàn tay khẽ chạm lên vết cào kinh dị còn rướm máu trên khuôn mặt do con quái thú tạo ra.

   [ Lần sau, nhất định ngươi sẽ phải xuống địa ngục . ]

   Không. Không phải là anh.
   Hắn .. Là hắn. Chính hắn.

   Nó không muốn phủ nhận, cũng chẳng bao giờ thừa nhận hắn là anh nó.
   Nhưng tại sao ? Tại sao cứ mỗi lời nói hắn thốt ra, lại như một con dao cắm thẳng vào tim nó ..

   Anh nó đã chết đi kể từ ngày hôm ấy ..

   Nước mắt. Rơi ..

   Nhắm chặt mắt, những chuyện trong quá khứ cứ từng mảng lướt qua đầu, khiến nó phải đau đớn đến chết. Tất cả lại tìm về, xoáy chặt lấy con người nó như một cơn ác mộng không bao giờ tỉnh dậy.

   Chỉ còn lại duy nhất một màu đen.
   Như không nhận bất cứ điều gì.



   Mắc kẹt trong cái bóng đêm dày đặc.
   Ẩn nấp rụt rè như những bóng ma sợ ánh sáng.


   
Lạnh lùng ..
   Nhưng lại cô độc và mang nhiều cảm xúc.

   
   
.


   
.

   
Đoá tường vi
   Tường vi đen



   ' Rầm ! '

   Cánh cửa sắt của nhà kho mở ra ầm ĩ do một lực khá mạnh từ bên ngoài.

   Đằng sau nó là dáng vẻ của một cậu thiếu niên. Trên cơ thể cậu cũng những vệt máu khô, đôi môi nhợt nhạt, đôi mắt tím than sẫm lại, lạnh lùng như không còn chút sức lực nào. Cậu bước về phía cô gái tóc cam.  

       - Tại sao cô lại ở đây ?

       - Là hắn .

       - Mặt của cô ..

       - Chính hắn .

       - Tại sao hắn ..

       - Vì hắn vô cảm.

   Đôi mi khép chặt, và nước mắt vẫn rơi ..

   Thật đau.

   Đôi mắt kia nhìn nó thật buồn. Buồn đến thê lương.

   Cơn gió lạnh lùa vào căn nhà, màn đêm u uất bao trùm vạn vật càng làm cho không khí trở nên trầm lặng.  

       - Nếu cậu biết sự thật về tôi, cậu sẽ thế nào ? - Nó chợt hỏi.

       - Chẳng sao cả, tôi sẽ vẫn bảo vệ cô.

       - Là thật ?

       - Phải .

       - Cho dù sự thật có thế nào ..?

       Gật.

    Nó cười. Đôi mắt sẫm màu không khỏi nghi ngờ.

    Từ khi anh nó biến mất và cậu bạn kia ra đi, chưa ai, chưa một ai vì nó mà làm bất cứ chuyện gì. Nó sống để dòng đời đưa đẩy, không mục đích, hệt như sự tồn tại của nó là dư thừa, và cảm xúc đã chai lì đi phần nào. Nhưng từ khi có cậu, nó đã hiểu ra cái gì gọi là 'sự sống'. Vậy tại sao ..

       - Tại sao cậu phải làm vậy ?

     Không đáp.

       - Tôi đặc biệt đến thế sao ?

     Nó mỉm cười. Vô hồn và thật đẹp.

       - Cô không đặc biệt, nhưng cô là duy nhất.

     Nước mắt. Lại rơi ..
     Và nó ôm lấy cậu. Không chút suy nghĩ.




       Tự thoát ra khỏi sự cô độc và u ám.
       Hiện lên là một thứ ánh sáng mãnh liệt.


       
Mạnh mẽ ..
       Nhưng lại thật tươi vui và ấm áp
   
       
.


       
.


       
Đoá tường vi
       Tường vi vàng


       

       
Sau những đêm dài u uất ..
       Ánh trăng già xa khuất .
       Đoá tường vi đẹp nhất .
       Cháy lên một sự thật ..




Chữ ký của meomeo31

~ If you love me ~
~ Please let me know ~
~ Linh Miu ~

Tue Apr 12, 2016 8:42 pm#14
avatar
Memorine
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 25
BKGC BKGC : 786
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : Quá khứ
Stt : Cái bóng lặng lẽ ngắm nhìn và ghi nhớ....

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên

Chào bạn.
Đầu tiên là fi ngâm dấm lâu quá rồi, mình mong sẽ được đọc thêm chap mới
So với chap đầu tiên, chap 3 sử dụng từ ngữ tinh tế và chọn lọc hơn dù mật độ và thoại hãy còn nhiều
Nhưng cái cách xây dựng nội tâm Dara rất tuyệt, ngục tù lồng giam âm u để rồi thoát ra về với một thực tai càng bẽ bàng mà tăm tối hơn. Tuy nhiên tường vi vẫn luôn là loại hoa yếu ớt, vẫn không chút phù hợp với Dara. Vậy thôi mong chap mới của bạn


Chữ ký của Memorine

Fri Apr 22, 2016 12:02 am#15

avatar
thanhhuyen
Bakugan Legendary

Pet
::
::
Art Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1787
BKGC BKGC : 1495
Điểm đóng góp : 4
Đến từ : Nhà thương điên
Stt : Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên

Nee biết nee rất tội lỗi... :th54:

Nee không nên đi gần hai năm mới vác mặt về nhà cơm cho em... :tuki: :tuki: :tuki:

Cho nee xin lỗi... :th4: :th4: :th4: :th4: :th4: :th4:

Cũng lâu lắm rồi nee không com fic, với lại nee xài di động nên chỉ nhận xét vài lỗi nhé

Trích dẫn :
="Bầu trời mang màu chì nặng trĩu, âm u
[...]
Chẳng còn nhường chỗ cho những vệt sáng cuối cùng yếu ớt đến đáng
[...]
Trong cái nắng mờ nhạt của buổi trưa ảm đạm."
Cái chỗ này hơi mâu thuẫn xíu, em đã nói lên bầu trời "màu chì", "xám đục", cái sắc trời này là tắt nắng từ lâu rồi em à.

Trích dẫn :
="(...) thoát ra khỏi vựa sâu u tối (...)"]
"Vực sâu"

Trích dẫn :
="(...) những chiếc xe hơi hạng nặng gắn với (...)"]
Nên bỏ "gắn với" đi

Trích dẫn :
="(...) đôi mắt xanh biển vô hồn đến mệt mỏi (...)"]
Vô hồn tức là không có cảm xúc gì rồi, nên bỏ cụm đằng sau đi

Trích dẫn :
(...) những vệt khô sâu hoắm của từng nhát chém (...)
Vừa mới oánh nhau xong sao máu khô được, còn "sâu hoắm" nữa, đổi thành vết thương thì hợp lý hơn.


Còn một số lỗi nhỏ dùng từ nữa.

Nói chung, trừ mấy lỗi dùng từ khiến vài chỗ hơi lộn xộn tối nghĩa thì có lẽ cũng không có gì đáng kể nữa. Em ráng sửa nha.


Chữ ký của thanhhuyen

Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn...
Nên đau khổ và cả nỗi buồn cũng đều không trọn vẹn...



Với đau khổ, hạnh phúc là động lực...
Với hạnh phúc, khổ đau là ý nghĩa...

Sat Apr 30, 2016 3:27 pm#16
avatar
meomeo31
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 685
BKGC BKGC : 1397
Điểm đóng góp : 3
Đến từ : A10 Family
Stt : Xấu nhưng biết phấn đấu =))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên

@Pyr: nee còn nhớ đến fic của em là em vui rồi :(((
@Me: Nhờ cậu mà tớ lại ngồi dậy và gõ chap mới rồi đây :3

Note: KeithxDara fan đừng giết em khi đọc chap này..
__________________________________________________



5. Khói.



Xuân đến.


Sau những cơn gió lạnh đầu mùa..


Vi vu bên tấm rèm mỏng manh, cũ kĩ


Như còn vương vấn mùa đông..



Một buổi chiều, chẳng thấy hoàng hôn.. Người con gái với mái tóc đen xõa dài tuyệt đẹp trong chiếc váy đã bạc màu, đang mân mê với những điếu thuốc mùi bạc hà thơm phức đến nồng nàn.. Bàn tay gầy gò run rẩy châm lửa. Như một thói quen.



Khói thuốc có lẽ là một thứ đáng sợ mòn mỏi với cô đơn.



Nhưng có lẽ, những lúc tự nhấn chìm mình trong yên lặng, trong nỗi đơn độc không lí do.. Làm cô nhớ đến anh.



Khẽ khép đôi hàng mi, giấu đi đôi mắt xám bạc long lanh tuyệt đẹp kia, tưởng chừng đê mê giữa làn khói trắng… Là lúc hình ảnh anh, kí ức giữa cô và anh lại hiện lên trong tâm trí thật rõ ràng đến khó chịu..



Lí trí cố quên đi..


Thì trái tim lại tự tìm về nơi tình yêu bắt đầu..


Hạnh phúc,


Rồi lại đau..


Rồi bỏ lại phía sau..





Ngày cô trở thành nghi phạm phản bội Quốc Vương, trong bộ trang phục màu đen quen thuôc của chốn ngục tù, đôi tay bị xích bởi chiếc còng sắt nặng trĩu, cô lặng lẽ bước đi giữa dòng người cùng những lời xỉ vả, nguyền rủa không thương tiếc..


Ngày họ ném lại phía cô những con mắt khinh bỉ, đâu đó những tiếng cười khả ố ghê tởm.


Ngày cô sống mà không có trái tim.




Đôi mắt xám bạc vô hồn, ảm đạm, nghe bên tai những âm thanh ồn ào, chua chát mà đôi chân vẫn cứ bước đi. Cay đắng.. Như thể cô đang đến dự đám tang của chính mình..




Đâu đó trong suy nghĩ là cảm giác bị lừa trong một trò đùa thật ác




Giữa hàng vạn người..

Có một người đau..





Đứng trước cánh cổng sắt khổng lồ, cảm giác như chỉ cần nhích một bước nữa thôi là tương lai sẽ khép lại


Rồi cô nhìn người thanh niên đang đứng trước mắt mình.



Cười. Rỗng tuếch.



Anh ghét cay ghét đắng cách cô cười lúc này, ghét cách mà cô chọn để giả vờ mạnh mẽ, ghét việc cô sẵn sàng gạt anh ra khỏi đớn đau rồi âm thầm chịu đựng mọi thứ cho anh. Và anh biết, bên trong cái vỏ bọc ấy là người con gái yếu đuối mà anh luôn khao khát được chở che, vỗ về..



Chua chát.



Cánh cổng khép lại nặng nề. Cô khóc trong thế giới của riêng mình. Anh như chết lặng đi, mái tóc vàng kim rũ xuống , thở hắt ra trong thế giới của hàng vạn con người đang bàn tán, xôn xao.



Kí ức về ngày định mệnh kinh hoàng ấy hiện rõ mồn một như một thước phim quay chậm không có nhạc đệm. Tất cả hệt như giấc mơ cô kể cho mẹ mình ngày xưa, rằng có một thế giới song song với thế giới thực tại mà nơi đó mọi người chỉ nhìn nhau cười mà không nói bất kì một lời nào.




Cười mà không nói bất kì một lời nào..




Bất kì một lời nào..




Ngày anh ra đi. Cô không hay biết. Không một lời giải thích.



Hẫng



Đau



Nhưng rồi cô cũng chẳng muốn biết thêm về anh bất cứ điều gì.





Những chữ cái anh gieo vào cuộc sống của cô bây giờ có lẽ chỉ còn là phù du, cát bụi.



Rằng tình yêu là không ai muốn bỏ đi


Rằng chỉ cần có tình yêu..


Chỉ cần có tình yêu... là đủ


Thế giới có là gì.


Loài người có là gì.


Định kiến, sợ hãi, tổn thương, phong ba, gian khổ có là gì


Khi người ta yêu ?


Khi người ta tin chỉ cần yêu là quá đủ ?






Anh đã từng thì thầm với cô như thế..




Sáu năm trời, như thể anh đã bốc hơi khỏi thế giới này.

Nhưng cớ sao vẫn còn đọng lại nơi tiềm thức và trái tim cô ?




Nói thật dễ, mà quên đi thật khó..




Cô và anh..

Đã từng xem nhau là cả thế giới.




Cô và anh..

Hai thế giới song song.





When you left me without saying..

All I have it’s the heart afraid of breaking.

You were my world, my life..

But I have lost all as if they could had flied.





Cô khẽ chạm vào vết sẹo dài bên mắt phải, một cảm giác không mới. Nhưng cô có thể lấy mạng của mình ra để cược rằng nó không phải do sự tra tấn của những tên cai ngục, càng không phải là kết quả của việc cô đánh nhau với một tên bạn tù. Mà là của một kẻ khác với chiếc áo choàng dài, trên khuôn mặt là chiếc mặt nạ kì dị luôn ngự trị một nụ cười nhếch vô cảm.




Đỏ thẫm



Hắn cười khô khốc, khoái trá, ghê rợn và đầy quyền lực.



Kí ức về hình hài của hắn..



Thật mờ nhạt.




Cô đã từng nghĩ sẽ chọn cách quên đi, bỏ tất cả vào dĩ vãng. Nhưng hình ảnh hắn cứ hiện lên trong tâm trí cô một cách tùy tiện, trong từng giấc mơ, trong những suy nghĩ vẩn vơ lúc cô đơn. Nó khiến cô hơi rùng mình nhưng lại quen thuộc đến kì lạ.




Có lẽ..




Những cơn gió mỗi lúc một lớn, khiến cánh cửa đập mạnh. Bị cắt ngang những dòng suy nghĩ mơ hồ, cô giật mình trở về với thực tại, nhẹ nhàng bỏ điếu thuốc vào gạt tàn. Cô lại tiếp tục công việc của mình với chồng sách ma pháp dày cộm. Một tiếng thở dài không hề giấu đi sự chán nản.



Nếu có ai đó hỏi về những hoài niệm của hạnh phúc, thì ừ cô cũng đã tùng có, thậm chí rất nhiều. Người con trai cô đã từng yêu, hay đánh guitar cho cô nghe mỗi khi buồn, khiến lòng cô thêm ấm áp. Âm thanh từ những phím đàn anh đánh trầm bổng, sâu sắc, dịu dàng như tình yêu khi ấy. Đó là một kí ức đẹp trong số những thứ cô sẽ nói.



Cô không còn nhớ rõ nó đã thực sự kết thúc hay chưa và vào lúc nào. Nhưng cô biết đã hơn sáu năm cô không được nhìn thấy anh kể từ ngày cô bước vào trong cánh cổng  đầy rẫy những kinh hoàng. Ngày định mệnh..



Hình như nó cũng giống tất thảy mọi ngày khác. Cũng có gió nhẹ, có nắng vàng, những đám mây hững hờ trôi trên nền trời trong vắt, mặc kệ tất cả những gì đang xảy ra với cô. Cũng có những mong đợi và nuối tiếc.  



Nhưng cũng kể từ đó, cô đã không còn được nhận bất cứ điều gì, ngay cả khi cô có cố gắng cho đi. cô đã lựa chọn để bị quên lãng, để bị phủ nhòa khỏi anh, khỏi thế giới này.



Có lẽ..



I will say love it’s a razor..

As it left my soul to bleed..

You and me,

Can’t take one more step towards each others

Maybe.





Đẩy chồng sách ma pháp dày cộm sang một phía của chiếc bàn nhỏ, cô khẽ mở cuốn nhật kí cũ kĩ của mình, đặt bút viết những dòng tiếp theo. Như một thói quen.



“Tôi đã viết xong..

Những dòng cuối cho tình yêu tan vỡ của chính mình..

Không một lí do.”




No reason for breaking-up.




“Tôi đã viết xong..

Những dòng cuối cho tình yêu tan vỡ của chính mình..

Bởi rốt cuộc thì..

Cũng chỉ là một câu chuyện đã cũ mà thôi.”




It was an old love story.




“Tôi đã viết xong..

Những dòng cuối cho tình yêu tan vỡ của chính mình..

Vậy là chúng mình đã hết yêu nhau..”




We stoped loving

And I threw all like it’s nothing.





Lạnh lùng đặt một dấu chấm buồn khô khốc giữa không trung.




Nắng..


Trắng xóa.


Thành phố..


Buổi chiều hôm ấy nhòe trong khói mây.




Giữa làn khói,


Nhịp tim là khúc nhạc dài, bình thản hát những âm thanh ly biệt.


Tự hỏi rằng mình có đau không ?  


Trên khuôn mặt không có lấy một giọt nước mắt.


Sau những cơn ác mộng là những chuỗi ngày còn quá đỗi đắng cay ?






I thought that I can’t live without you..

But from now on..

I give up and gone.




____________________________________________________

Tem là điếu thuốc của chị Dara :-*

Phong bì là cuốn nhật kí :x

Thư là nắng :red:


Chữ ký của meomeo31

~ If you love me ~
~ Please let me know ~
~ Linh Miu ~

Sat Apr 30, 2016 8:25 pm#17
avatar
Memorine
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 25
BKGC BKGC : 786
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : Quá khứ
Stt : Cái bóng lặng lẽ ngắm nhìn và ghi nhớ....

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc
Xem lý lịch thành viên


Chào bạn
Chương này a, phải nói sao nhỉ đúng như tên của nó, Khói. Một chuỗi kí ức héo mòn từ địa ngục trôĩ dậy, nhưng không quá cồn cào và khắc sâu. Nó cứ nhẹ nhàng đến rồi đi, như một làn khói, một làn khó thuốc cực kì đắng nghét, về những ngày tháng đau khổ, về một tình yêu đã chết, vong hồn đó trở lại trần gian thế nhưng cũng sớm quay về. Bởi lẽ, chủ nhân của chúng thay vì níu giữ đã buông tay mất rồi, đứng lên mạnh mẽ mà đạp quá khứ qua một bên. Quá khứ đó có lẽ chỉ là một cơn ác mộng, tỉnh mộng rồi thì chẳng cần nhớ làm gì, thế nhưng cay đắng của sự thật và hiện tại trước mắt lại là một cơn ác mộng kéo dài mãi mãi....
Một chương nhẹ nhàng mà đắng cay, như một điuế thước là bên ly cà phê nóng buổi sáng ngày dông bão, mùi thuốc, cà phê, mùi sấm và mưa hòa quyện tạo nên một cái chát khó tả.Cơ mà đọc cái khúc "lý trí cố quên đi mà con tim vẫn tìm về..." ấy mình liên tưởng tới trao duyên trong kiều mà cười sằng sặc, bạn học lớp mấy nhỉ nó ở sgk 10 ấy. Số là vừa làm bài kiểm tra học kì về nó xong, dù biết lý trí trọn vẹn dầy mỹ tình, Kiều có gắng buông tay thế mà trái tim vẫn nắm, tình nào dễ mà trao =.=Nhớ lại cái mình viết ghê ấy chứ.....
Thật xin lỗi vì đã lảm nhảm thế này
Mong chap và tớ vẫn sẽ lấy tem dù rằng chưa thành niên mà dám hút thuốc lá, đốt ngửi vậy
P/s:Mình mới phải cảm ơn nhờ bạn mình mới tiếp tục có fic đọc


Chữ ký của Memorine

#18
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Mưa bạc


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan fanfic] Mưa bạc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-