[Bakugan fan fiction] Let it be...Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Sun Jan 29, 2012 12:02 pm#1

avatar
Mugetsu Haneko Phantom
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Art gallery x5 Cái chai x7Quả cầu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1478
BKGC BKGC : 30187
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

Bài gửiTiêu đề: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

[Bakugan fan fiction] Let it be…
Title: Let it be…
Author: Midori Mitsuki みどり みつき
Fandom: Bakugan Battle Brawlers 爆丸バトルブローラーズ
Disclaimer: Có hai bé thuộc về Mid ~ còn lại thì…
Gernes: Mystery, Angst, Action, Murdered, Slight Horror, Slight Shounen-ai, NCC, OOC, Fantasy … (tạm thời là thế, có gì thay đổi mình sẽ add thêm)
Rating: T
Pairing: main pairings: Hydron x Abe, Ace x Mira, Keith x Dara, Ren x Fabia, Masquerade x Alice, Shadow/Mylene
One-sided: Baron-Abe, Alice-Shun, Lync-Alice, Klaus-Alice, Runo-Dan, Hydron-Runo
Shounen-ai: Abel/Hydron, Keith/Gus, Dan/ Shun, Volt/ Lync, introducing: Ace/Baron
Categories: Longfic
Status: On-going
Source:here.
Warning: nếu bạn không thích shounen-ai hay việc cặp đôi thần tượng của mình bị chia cắt, hay việc idol của bạn bị OOC quá mức, thì cái nút tròn tròn bự bự có in chữ Back xinh xinh kia là lựa chọn tốt nhất~
A/N: một chút cảm xúc buồn buồn khi nghe bài ca bất hủ của The Beatles cộng một chút tưng tửng khi ta mới chế ra được hai bé char iu dấu để cặp kè với bé Hydron thêm một chút bân bấn vì đây là fic ta ngâm dấm lâu rồi, hôm nay post thử cho mọi người coi~
Summary:
…Này…
…Đã từng nghe chưa…?
…Bài hát đó đấy…
…Nghe rồi hả…?...Biết chứ…
…Nhưng…nghe mà có hiểu không đấy…?
…Không hả…?...Biết trước rồi mà…Không ngạc nhiên đâu…
(khúc khích)
…Sao hả…Muốn tôi giải thích àh~?
(khúc khích)
…Không đâu…hãy tự mình tìm hiểu đi…
(chạy)
…Theo tôi nào…
…Để đắm chìm vào thế giới của những câu chuyện và những nốt nhạc…
…Và tự tìm câu trả lời cho mình đi….
(Khúc khích)
~Neh~
~Đi nào~
Vẳng trong đêm, khúc nhạc vang lên…
Từng nốt một…
Là một câu chuyện kể…
Bi thương…

“大矢は〜それを聞く〜と一緒に歌う〜”(1)

~*+*+*~o0o~*+*+*~

Note of the Song ~ Zero : Fairy Tales

Neh~
Trước khi câu chuyện bắt đầu~ hãy để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện khác nhé~
Một câu chuyện cổ tích~ được chứ~?
---
Nhưng…
Cẩn thận đấy…
Đó không phải là một câu chuyện thường đâu…
---
(khúc khích)
Nghe nhé~
Neh~
--~*+*~--
Bạn đã từng nghe thật nhiều câu chuyện cổ tích rồi nhỉ?
Thế, bạn có biết nguồn gốc của nó không?
Để tôi nói cho bạn nghe nhé~
.
.
.
Xưa thật xưa, đã lâu lắm rồi, ở một nơi thật xa, về phía ngôi sao bên phải mờ nhất bầu trời đêm, chính là nơi những câu chuyện cổ tích được sinh ra…
Bên trong ngôi sao nhạt nhòa ấy, chính là một tòa lâu đài bằng kính, trong suốt, long lanh và đẹp tuyệt vời…
Nơi đó là nơi có một cặp song sinh đang cư ngụ…
Người anh trai với con mắt giả đỏ rực, nhìn thấu cả thế giới…
…Trên tay luôn có mặt chiếc bút lông ngỗng, dệt thêu nên vô vàn câu chuyện nên thơ…
Cô em gái với cánh tay giả bằng bạc lấp lánh, với giọng hát líu lo…
…Và cây đàn hạc trong tay, cô đệm những khúc nhạc chìm đắm mê say, điểm tô cho những câu chuyện thêm rực rỡ…
.
.
.
Và cứ thế, những câu chuyện cổ tích ngày một nhiều thêm…
.
.
.
Và cứ thế, những thanh âm trầm bổng ngày một nhiều thêm…
.
.
.
Và cứ thế…
Cứ thế…
Cứ thế…
.
.
.
Dòng thời gian lặng lẽ trôi qua bên trong lâu đài kính...
Ngọt ngào và bình yên…
Ngày ngày cặp sinh đôi ấy tay trong tay, cùng nhau dạo bước trong khu vườn đầy kim cương đá quý…
Cô em nô đùa bên những nhành hoa xinh tươi mà không chút sự sống…
Tà váy dài phất phơ trong gió một màu xanh ngọc bích.
Cất giọng hát mê đắm, cô là nữ hoàng chốn thần tiên…
Còn người anh trai, đứng tựa lưng vào khóm hoa thạch lựu đỏ thẫm…
Con ngươi đỏ thẫm ngập tràn hình bóng cô gái có giọng ca oanh vàng…
Một tình yêu tội lỗi, hắn biết…
Một nụ cười ác quỷ vẽ lên trên khóe môi, hắn mình em gái mình say đắm…
… “Ta muốn…độc chiếm em…”
.
.
.
“Mặt trời không bao giờ tỏa sáng được nơi đây, vì nó sẽ làm tan chảy em mất
Mặt trăng không bao giờ soi rọi đến nơi đây, vì nó không xứng đáng được gần em…
Hoa không được phép nở ở đây, vì chúng không có quyền được em nâng niu như thế…
Chim không được phép hót ở đây, vì chúng không có quyền được hòa tấu với em bản nhạc mê hồn…
Ta sẽ giết hết, giết chết hết tất cả…
Những kẻ dám mon men đến gần em…
Ta sẽ mãi mãi thêu dệt nên những câu chuyện cổ tích này, để vĩnh viễn hãm kìm đôi chân thanh tú kia…
Ta muốn trong đôi mắt to tròn màu lục bảo kia, chỉ phản chiếu một mình hình bóng ta mà thôi…
Ta muốn nụ cười tươi tắn kia, muốn giọng nói mượt mà kia, chỉ hướng về ta mà thôi, vĩnh cửu…
Tất cả những gì em sở hữu, chỉ là của ta mà thôi…
…LÀ CỦA TA!!!!”
.
.
.
Bất kì thứ gì cũng có mặt trái của nó
Bên trong tòa lâu đài kính kia, khu vườn kim cương đẹp đẽ kia…
Là một ngục tối ấp đầy tội lỗi..
Đó mới là bản chất thật của kẻ có con mắt của ác ma…
Có ai chắc được rằng đằng sau những buổi tiệc trà lộng lẫy ở khu nhà vòm bằng pha lê trong suốt
Gã anh trai không ngấm ngầm bỏ thuốc độc vào tách trà sữa thơm lành của cô em gái…?
Ồ khoan, chưa đâu, chưa đến lúc đâu
Hắn lại thả cho cánh bồ câu kia bay đi, và vẫn tiếp tục tạo ra những câu chuyện cổ tích giống nhau
Dần dần tạo nên cho hắn một lớp mặt nạ dày
Lớp mặt nạ của một thiên thần
.
.
.
Và cứ thế, những câu chuyện ra đời trong sự dối trá…
.
.
.
Và cô gài kia vẫn ngây thơ như thế…
Vẫn cất cao giọng hát…chìm dắm trong ảo mộng sáng trong…
Được tạo nên bởi những câu chuyện cổ tích mơ hồ…
Và những nhành dây leo níu giữ đôi cánh
Ngăn không cho cánh chim bay xa
.
.
.
Ngày ngày, cặp song sinh đó tay trong tay, dắt nhau về phía con đường cẩm thạch
Cùng nhau buộc vào những câu chyện cổ tích đôi cánh xinh xinh
Cùng nhau thả xuống dưới dương gian những giấc mơ đẹp…
Những lời hay ý đẹp vỗ cánh bay…
Cô gái màu bạc khẽ mỉm cười, nhìn những cánh chim tung bay trong gió
Khuất dàn vào hư vô
.
.
.
Sau lưng nàng thiếu nữ yêu kiều, tên ác quỷ cũng khẽ nhoẻn miệng cười
Nụ cười xấu xa độc ác
…Ở mặt sau những lá thư có cánh mang những câu chuyện cổ tích mĩ lệ…
Cũng hiện hữu nụ cười y như thế
…Chúng gieo rắc ác mộng vào không gian…
.
.
.
Bánh xe thời gian quay nhanh
Định mệnh sắp có sự thay đổi
.
.
.
Một ngày nọ, cô gái bạc vẫn tiếp ngâm nga tiếng hát của mình
Tình cờ nghe được, một chàng hoàng tử phong lưu
Với mái đầu lục lam nhàn nhạt và đôi mắt tím long lanh
Cả hai thoáng nhìn nhau, và lãnh trọn mũi tên của thần Cupid
Rồi đem lòng yêu nhau
.
.
.
Nàng thiếu nữ đem lòng yêu chàng hoàng tử phong lưu
Cô không còn buồn hát, chỉ mãi ngắm nhìn chàng trai nơi chốn phong trần
Và cả hai gặp nhau
Cuộc đời cô gái bừng sáng
Ánh sáng màu hồng của tình yêu
.
.
.
Tên văn sĩ hay tin sét đánh
Người em gái của hắn đang yêu một kẻ khác
Không phải là hắn!!!!
Lòng căm thù sục sôi dâng trào, phá tan tòa lâu đài đẹp đẽ
Để rồi hiện ra trước mắt chỉ là một địa ngục trần ai
.
.
.
Tên ác quỷ gào lên
Mũi gươm nặng nề vung xuống
Xuyên qua hai hình hài nhỏ bé kia
Nàng thiếu nữ và chàng trai phong trần
Tay trong tay, nằm dài trong vũng máu
.
.
.
Ác quỷ cũng tự kết liễu đời mình
.
.
.
Kể từ đó, những câu chuyện không bao giờ có hồi kết
.
.
.
Sau đó, những người bắt được những câu chuyện kia, đã tự viết cái kết theo ý mình
.
.
.
Nếu không, hãy giả sử
.
.
.
Nếu công chúa ngủ trong rừng, không được chàng hoàng tử đến đánh thức…thì sao?
…Chắc chắn cô ta sẽ mãi ngũ trong tòa lâu đài cổ kính với mớ dây leo đầy gai đấy…cho đến khi nào cơ thể mục rữa…
.
.
.
Nếu Bạch Tuyết, không được chàng hoàng tử đến giải thoát … thì sao?
…Thì miếng táo độc sẽ ăn mòn xác thân cô ta… Vĩnh viễn…
.
.
.
Nếu nàng tiên cá chịu đâm hoàng tử để đổi lại chiếc đuôi cá cho mình…thì sao?
…Thì mãi mãi cô ta sẽ sống trong ân hận giày vò…
.
.
.
Nếu cô bé Lọ Lem không đi vừa chiếc giày …. thì sao?
…Thì những mảnh vỡ thủy tinh ấy sẽ cứa chặt vào đôi chân, và tâm hồn cô ta…vĩnh viễn…
.
.
.
Đó mới là những cái kết thật sự của những câu chuyện cổ tích
Nhưng vì tác giả của chúng đã chết, nên những câu chuyện ấy mãi mãi vẫn là những giấy mộng đẹp của trẻ thơ
.
.
.
Nhưng không lâu nữa đâu
.
.
.
Giờ đây, cặp song sing tội lỗi đó đã tỉnh giấc
Sau một giấc ngủ dài hàng vạn năm
Chúng quay về trong sự hận thù lẫn nhau
Và gặp nhau trong nụ cười dối trá…
Nhưng không sao, chúng đã mất hết kí ức rồi
Vẫn tay trong tay, vẫn cười nói với nhau như hàng vạn năm trước
Nhưng tận sâu trong tâm hồn chúng, sự hận thù vẫn còn khắc ghi
.
.
.
Và không lâu nữa đâu
.
.
.
Khi kí ức quay lại, cặp sinh đôi đó sẽ phá hủy thế giới
Nhấm chìm tất cả trong ác mộng
Của những câu chuyện cổ tích kia!
.
.
.
---
Neh~
Thấy sao hả?~
Hay đúng không?~
Sao, sợ àh?~
(khúc khích)
Không sao đâu~hãy tiếp tục theo dõi câu chuyện đi~và bạn sẽ cảm thấy mọi chuyện sẽ không sao đâu ~
Tất cả chỉ là một giấc mơ, một cơn ác mộng thôi~
…A, đúng rồi, tôi quên nói ~
Khi ngã xuống, người con gái kia đã cất lên tiếng hát nguyền rủa anh trai mình~

私の死はこの人を探していました
以下の魂を探していました
精神は腐敗を腐敗にここにある
この時間は、空気と、次回は誰でしょう?

"私と同じように大矢は帽子を見る" (2)

~*+*+*~o0o~*+*+*~

Chú thích:
(1) Oya~ Nghe đi ~ Hát theo nào
(2)Thần Chết đang đi tìm ngươi đấy
Đang đi tìm linh hồn của ngươi đấy
Linh hồn mục rữa thối nát ấy
Lần này không trúng rồi, lần sau sẽ là ai đây?

Oya~ hát theo tôi nào

Trong đây có hai nhân vật Mid chế:
Abigal Francessa Carmilla (gọi tắt Abe Carmilla)
Có cánh tay phải là tay giả, bằng bạc (Silver Arm)
Hệ Ventus
Hát rất hay, tính hơi trầm, ưa thuyết giáo

Abelish Frederick Carmilla ( gọi tắt Abel Carmilla)
Có con mắt phải là mắt giả, bằng vàng ( Golden Eye)
Hệ Pyrus
Thông minh, nhưng xảo quyệt, đại biến thái =))
Có thông tin gì thêm sẽ tiết lộ ở trong fic

Hai bé này tạo ra để phục vụ cho nhu cầu tìm người êu của Hydron-kun
1 coup thường 1 coup SA/YA, tự đoán nhé =))

Bé Dara là của chị Wind.G, mong chị cho em mượn ~
Mong mọi người ủng hộ Mid nhá~
Sẽ ra note#1 nhanh nhất có thể


Chữ ký của Mugetsu Haneko Phantom


Sun Jan 29, 2012 1:24 pm#2

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5442
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Temzzzz!!! Yahooo, lần này mình không cần phải giựt nữa (chạy rã mồ hôi)


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Sun Jan 29, 2012 1:33 pm#3

avatar
Mugetsu Haneko Phantom
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Art gallery x5 Cái chai x7Quả cầu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1478
BKGC BKGC : 30187
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

@Ann: tềnh êu vô com fic của senpai mà ứ com gì là seo~?
Chỉ lo giựt tem chạy đăng đăng đê đê ="=
TRẢ CÁI THÙNG THƯ ĐÊY!!!!!!!!!


Chữ ký của Mugetsu Haneko Phantom


Sun Jan 29, 2012 1:38 pm#4

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5442
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

@senpai: *nong nanh*, từ từ Ann com cho. Cái zụ thùng thư, từ ở pển, mà pay qua ây lun. senpai...thù dai thía =)) .

Fic hay. Tả cảnh, cả tâm trạng nhân vật nữa. Người anh là Keith, còn cô em là Mira phải hok? (đán mò thui). Thấy thằng anh bt seo seo í =))


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Sun Jan 29, 2012 3:43 pm#5

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31506
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

bắt đầu môtip mystery nàh~~
ta thík nhứt kiểu chế cổ tích thành kinh dị~~
mà sao Mid toàn trình bày kiểu thơ thía hử~
Yandere > add vô cái thể loại của ngươi đi~ =))


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sun Jan 29, 2012 3:46 pm#6

avatar
Hino Asa
VIP Mem

Pet
:: Oz & AliceHồng thánh dượcClannad Cat
::
Chia sẻ xảm xúcBình MáuCầu tuyết
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 3479
BKGC BKGC : 5741
Điểm đóng góp : 45

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Em lấy phong bì (Hix cái phong bì đầu tiên)
Fic hay ghê, hình như Mid-senpai hay viết fic dạng thơ (Hay gì gì đó) phai ko?
@Ann: Ko phai anh em Mira đâu chị. Là Abe với Abel đó (Mid chú thích ùi kìa)


Chữ ký của Hino Asa








Sun Jan 29, 2012 8:42 pm#7

avatar
Nakashi Xukasha
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dượcHồng thánh dược
::
Huy chương Vận may
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 346
BKGC BKGC : 2553
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : Green Word
Stt : Kun~ chang bit ghi gj` nua :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Đọc kái nì là ai zậy?

Cặp song sinh là ai thế nhở??

Mà lúc đọc cái Pairing, mình ọc máu hùi nào ko hay lun.

Mau có chap nhoa


Chữ ký của Nakashi Xukasha

[center]Hãy để gió mang đi quá khứ
Hãy đẻ bóng tối nhấn chìm những nỗi đau
Hãy để thời gian xóa đi kỉ niệm buồn
Và hãy để con tim được bình yên

Và cho dù có làm những điều đó
Qúa khứ, hiện tại và tương lai
Vẫn là do ta tự quyết định
Dù rằng đó là điều đáng cay


[center]

Sun Jan 29, 2012 10:38 pm#8

avatar
Wind.G
Desginer

Pet
:: Hồng thánh dượcHoa Liên-Bảo Quân?
::
Huy chương Desgin
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 429
BKGC BKGC : 53799
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Meteor city ~~
Stt : Floating like a jelly fish ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Ak. Cái fic này gom góp nhiều thể loại thế nhỉ? Chưa kịp mừng thì đã phải té cả ghê rầu =))

Hic. Mid có nhờ tớ viết fic Pr cho bé nv của Mid mà ta chưa có dịp, thành thật xl Mid T^T

Nói 1 chút về thể loại, kiểu mặt trái của cổ tích làm sụp đổ thế giới của tuổi thơ khá là thú vị :D Nhưng đôi khi cái từ "khúc khích" làm ta ko thích lắm...đừng dùng nhiều quá chắc sẽ ổn hơn....

*nhìn đồng couple* Ặc...thật vĩ đại...

P.s: Cố nhé ^^


Chữ ký của Wind.G


Mon Jan 30, 2012 7:45 pm#9

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 11159
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Em bấn cái fic này, hay quá đi ~~ Rất thích kiểu biến chuyện cổ tích thành kinh dị như thế ~

Nya~ Viết tiếp nhanh nhá chị, thích bạn Abe rồi đấy, thật là kawaii quá đi ~ Huỷ diệt mọi thứ vì người mà mình yêu nhất, giết cả cô ấy để giữ cô ấy cho riêng mình ~ Tự dưng thấy cái motip kiểu này bắt đầu nổi lên trên mấy cái stt của mem 4rum mềnh =))

Cái đống couple thật là hoành tránh =))

Cái coup Abel/Hydron, bạn nào là uke? Em muốn bạn Abe =))

Chờ chap mới, sẽ ủng hộ fic này ^^~


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Mon Jan 30, 2012 8:07 pm#10

avatar
Sanyonara
Cmod

Pet
:: Ciel-GirlSebastianLenRinTsuna - CáMukuro - Dứa
::
Super staffHuy chương ModChia sẻ cảm xúcBình Máu
Senbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 2836
BKGC BKGC : 37515
Điểm đóng góp : 40
Đến từ : Hội những thằng ngấm ngầm biến thái
Stt : Tui đã 100 tuổi rồi >v<~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Tớ đợi lâu lắm cái này đấy =))
Biết hai anh em nhà này từ hè *Chạy vào ôm* Abe Abel ới ~ còn nhớ tớ không ~?
Thích cách xây dựng truyện của Mid *ôm mặt* hoành tráng quá ~
Đặc biệt ấn tượng mấy chuyện cổ tích ~~~

*cầm dao* chap *cười*


Chữ ký của Sanyonara

[Gửi ngàn nụ hôn tới YuYu xinh đẹp ( ´∀`)]

Sat Feb 18, 2012 2:27 pm#11
avatar
Shirogane Tokiyama
Member

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5
BKGC BKGC : 2129
Điểm đóng góp : 1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Abe và Abel hm? Cậu đã nhắc đến hai bé này từ hồi hè rồi nhỉ ^^
Tớ cos cảm giác như cậu đang thay đổi toàn bộ cốt truyện cậu đã xây dựng lúc đầu...Nhưng không sao, như vậy hay hơn. Ráng ra chap nhé, tớ chờ.
Phải hoàng tử là Hydron không? Còn người anh đó là Abel và cô em gái là Abe?
Thêm
incest
vô Gernes đi


Chữ ký của Shirogane Tokiyama

Sat Feb 18, 2012 2:32 pm#12
avatar
Takashi Kazenosama
Member

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 11
BKGC BKGC : 2123
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : Blood and War World
Stt : Yêu màu đỏ~Yêu máu~Yêu màu mắt của em~Hỡi vầng trăng xanh mát, em sẽ yêu ta chứ???

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Đọc fic của tình yêu ^^
Rất hay, chỉ có thể nói là như thế
Dù ta không thích thơ tự do cho lắm, nhưng ta không bao giờ chê fic của tình yêu^^
Yêu nàng lắm, ra chap mới nha, ta chờ ^^


Chữ ký của Takashi Kazenosama

Màu ta yêu là màu đỏ, vì đó là màu của máu~
Màu ta yêu là màu đỏ, vì đó là màu của lửa~
Màu ta yêu là màu đỏ, vì đó là màu của chiến tranh~
Và ta yêu màu đỏ cũng bởi vì~ đó là màu của đôi mắt em~
.
.
.
Midori Mitsuki, nguyện yêu em suốt kiếp~

Sat Feb 18, 2012 3:17 pm#13

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5442
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

nhắc mới nhớ, sao giờ Senpai chưa ra chap mới thể hở? :laplanh:


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Sat Feb 18, 2012 6:53 pm#14

avatar
Kuri Machiko
Mod

Pet
:: Hành
Natsu
Tsurara
Gray
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 515
BKGC BKGC : 9199
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Chuồng Gà
Stt : TỒ IS LUV, TỒ IS LIFEEEEE

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

@Shirogane: Sr, bạn có thể dùng chữ có màu dễ đọc được không? :mhoi: (mặc dù mình biết rằng bạn dùng chữ trắng là do cái tên đúng hok :loe: ? nhưng bạn có thể dùng chữ xám nhìn dễ đọc hơn mà :tt2: )


Chữ ký của Kuri Machiko




Sat Feb 25, 2012 1:02 pm#15

avatar
Mugetsu Haneko Phantom
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Art gallery x5 Cái chai x7Quả cầu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1478
BKGC BKGC : 30187
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

@Taka, Shiro & Ann: thông cảm đê, Mid đang bị stress do học hành thi cử nhìu quá, nên sẽ tạm thời drop fic này một thời gian, everybody thông cảm... Thi xong, Mid sẽ bù 1 lúc 2 chap lun, hứa mà ( nhưng đừng tin vì ta là chuyên gia hứa lèo...)


Chữ ký của Mugetsu Haneko Phantom


Mon Jul 30, 2012 7:33 am#16

avatar
Mugetsu Haneko Phantom
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Art gallery x5 Cái chai x7Quả cầu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1478
BKGC BKGC : 30187
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Sau khi ngâm dấm cái fic này hơn nửa năm trời và có nguy cơ drop luôn không post chap nào hết, bây giờ chẻ đã đuổi được bạn lười đi rầu mà tiếp tục làm fic~ mong mọi người ủng hộ~
~*~*~*~*~*~*~*~*~

Note of the songs #1: Lady Red.

… Đó là ngày lạnh nhứt ở London, tuyết rơi trắng xóa phủ trên những mái nhà một lớp dày như áo lông thú độn bông của mấy quý bà sồn sồn đang hấp tấp lê cái bộ váy vĩ đại của mình lên cỗ xe ngựa sang trọng được mấy gã phu đánh xe thúc ngựa cho nhanh để mà thoát khỏi thời tiết khắc nghiệt. Tuyết rơi nhiều đến nỗi ngay cả người tinh mắt nhứt cũng coi như là mù, và những ai phải đeo trên mình đôi đít chai nặng chình chịch thì vô vọng luôn. Người ta phải lần theo tiếng của nhau, mà điều đó thì cũng vô phương khả thi như cái việc mà người ta dùng thị lực, bởi vì tuyết thì nó đâu có im lặng, nó vừa rơi vừa thét ấy chứ, thế cho nên mới thiệt là khổ cho những ai đang còn vướng bận ngoài đường xá, và phước đức cho mấy kẻ đang ngồi ăn gà tây bên cái lưỡi đỏ và ấm và quý giá vô vàn của ngọn lửa trong những cái lò sưởi của họ.
Cho đến khi tháp Big Ben ngân chuông báo hiệu 9h tối, thì người ta đã yên vị xong xuôi đâu đấy trong nhà của mình rồi, và cho dù hoa tuyết có đẹp đến thế nào đi chăng nữa, thì cũng chỉ có kẻ ngu hết thuốc chữa mới mò ra ngoài trong cơn dông bão này, thà ngồi ở nhà là sướng hơn tiên. Ấy vậy mà, nổi bật giữa màn mưa tuyết trắng xóa của London, phất phơ một tà áo khoác lụa của một người phụ nữ tóc đỏ. Bà đi một mình giữa trời tuyết, dáng dấp đỏ thẫm của bà lướt nhẹ thanh tao trên đường xá đã đóng đầy tuyết của phố Wimbledon, trên tay bà bồng hai đứa trẻ. Bà có một nước da trắng như tuyết, nhưng hơi nhợt nhạt vì cái lạnh, khoác trên người một chiếc váy mặc ở nhà giản dị, trùm một chiếc áo khoác lụa ở ngoài, đội một chiếc mũ lông, và tất cả, kể cả làn môi nứt nẻ vì lạnh, cả mái tóc dài bết lại vì tuyết, cả đôi mắt mờ đục vì mệt mỏi, đều tuyền một màu đỏ rực.
Bà thường được gọi là Lady Red.
Lady Red đi miết, đi miết, đi khắp phố phường London, mặc cho gió đang gào rú, tuyết đang rơi như tát vào mặt, bà vẫn tiếp tục đi. Ôm chặt lấy hai đứa trẻ đang ngủ say, bà che chở cho chúng khỏi bị tuyết lạnh. Nước mắt bắt đầu trào ra trên khóe mắt bà khi bà nghĩ đến viễn cảnh: lúc hai đứa bé này mở mắt ra, liệu chúng có khóc òa lên khi không tìm thấy mẹ không? Nhưng dù vậy, bà vẫn phải gạt bỏ nỗi đau của riêng mình, và với lòng quyết tâm kì diệu của một người mẹ mong con mình sẽ được hạnh phúc, bà bắt đầu bước nhanh hơn, xé tan màn tuyết mà đi, đi miết…
Và một lúc sau, một bác phu xe đang đánh xe về nhà chủ - bác này về trễ do bão tuyết – tình cờ trong thấy một cái bóng màu đỏ thẫm vụt qua trước mặt mình, những hạt nước mặn chát đông cứng lại như pha lê…
Hai đứa trẻ vẫn mải ngủ say, tay đứa bé trai vòng qua ôm chặt lấy em gái của mình. Chúng giống nhau như tạc, chắc là anh em sinh đôi. Gương mặt thánh thiện và những đôi môi chúm chím kia chắc sẽ chẳng bao giờ ngờ rằng, khi tia nắng ban mai lóe lên, chúng sẽ lìa xa mẹ mình vĩnh viễn, và sẽ sống cuộc đời còn đau đớn hơn địa ngục…

~*o0o*~
Daniel Kuso, hay Danma Kuso, mà bạn bè thường gọi là Dan, đang ngáp một cái rõ to đến trẹo cả quai hàm, đến chảy cả nước mắt và đến run cả người lên. Vươn vai và bẻ khớp tay vài cái kêu rắc rắc cho đã, nó lại quay về với đống luận văn cao hơn núi đang chờ nó phía trước, mà chính xác hơn là ngay trước mặt, trên một cái bàn ở thư viện, với hàng tá sách vây quanh. Thiệt tình nó học hổng vô, HỔNG vô được một CHỮ CÁI nào cả, thế mà nó phải làm đến 5 bài luận, NĂM BÀI LUẬN cho riêng môn Anh, đã vậy nó còn phải đọc hết kịch phẩm Hamlet để còn thuyết trình cho bài thi tốt nghiệp môn Văn, và tất cả đều phải xong vào ngày MAI.
Lao vào đống sách với cái đầu rỗng như chỉ có hộp sọ chứ ứ có chút não nào, tim nó nặng chình chịch khi nghĩ đến viễn cảnh nó trượt vỏ chuối trong khi lũ bạn thì đứa nào đứa nấy hớn ha hớn hở vì thi đậu, và xui xẻo thay là cái điều đó chả lên dây cót tinh thần cho nó tẹo nào, mà ngược lại còn xả van cho cái tinh thần nó tuôn ra ào ào và trôi đi đâu mất tiêu. Nó chán nản khi nghĩ rằng đằng nào cũng không xong, thôi thì buông luôn cho rồi. Cái ý nghĩ tiêu cực như một liều an thần cực mạnh, và nó gục luôn trên mặt bàn, mắt nhắm nghiền lại, và bắt đầu ngáy khò khò.
Nó đang đi trên một con đường lạ hoắc lạ hươ, bên cạnh nó là một quí bà bận đồ màu đỏ từ đầu đến chân, và hình như bà không thấy nó…
Bà đang ôm chặt trong tay hai viên pha lê, và nó thắc mắc là vì sao bà lại khóc, mặc dù nước mắt làm tăng thêm vẻ kiêu sa của bà. Nó ngó hai viên pha lê. Một viên màu đỏ giống như bà, một viên màu xanh lá nhạt như tán cây mùa xuân, và thiệt kì quặc là nó nghĩ hai viên pha lê đang…ngủ, vì nó có cảm giác như chúng đang sống.
Bà đột ngột tăng tốc làm nó giật mình, nó bắt đầu co giò chạy theo bà để xem bà đi đâu. Lúc bấy giờ nó mới nhận ra là nó đang đi trong bão tuyết, vì tuyết quất vào mặt nó đau buốt. Khá chật vật khi đuổi theo người đàn bà ấy trong điều kiện thời tiết oái ăm này, nó vẫn đuổi kịp bà ấy. Bà dừng lại trước một nhà thờ lớn, đặt hai viên pha lê xuống thềm, gục mặt vào chúng thổn thức rồi lại lao đi trước khi nó kịp phản ứng.
Có vài cái bóng đen đeo mặt nạ vội lỉnh vào góc phố khi quí bà ấy lướt qua, và nó biết bà và nó đã bị theo dõi…
Nó đến gần hai viên pha lê…

“Dan”
Nó ngắm thật kĩ chúng…
“Dan”
Và nó giật mình, chúng đang…
“DANMA KUSO!!!”
“Oái!”
Rầm! Ầm! Ầm!
Một núi sách rớt đè lên nó khi nó trượt khỏi cái ghế và té đập mặt xuống đất khi bị kêu dậy đột ngột. Hất mớ sách ra, nó xoa xoa cục u trên đầu, trước khi đứng dậy và chuẩn bị quát tháo mấy câu chửi thề chọn lọc nhất ( và khi nói là chọn lọc nhất thì cũng có nghĩa là bậy bạ nhất) của nó. Nhưng nó chỉ thực hiện có một nửa, vì nó chưa kịp mở miệng thì nó đã bị chặn họng ngang xương bởi cô bạn gái chí cốt của nó, và thằng bạn trai cũng chí cốt của nó luôn:
“ Thiệt tình, làm cái gì trong đây vậy hả Dan?”
“ Anh không học mà lại NGỦ à ?”
“ Có biết mai thi không ĐỒ NGỐC ?”
“ Anh muốn trượt vỏ chuối lắm àh?”
“ Chưa làm được dòng nào trong bất kì bài luận nào hết…” (thằng này vừa nói vừa nghía chồng tập trống trơn của nó)
“ Và anh đã đọc CHỮ NÀO trong quyển sách này chưa đấy?” (con nhỏ vừa cao giọng vừa lượm quyển sách dày cui lên)
“ LO MÀ…”
“…HỌC BÀI ĐI!!!”
“BIẾT RỒI!!!!!!!!!!!!!!!!!!” – Và nó đã nổi khùng. Không cần hai quí ngài quí nương này nhắc thì đời nó cũng đủ khổ rồi. Suy cho cùng thì tụi nó cũng chỉ muốn tốt cho nó, nhưng nó rất ghét cái việc bị con như con nít, và như là hai đứa kia là ba má nó hổng bằng.
Con bé có vẻ hơi giật mình khi nó gào lên, và nhỏ có vẻ thành tâm khi đưa ra đề nghị giúp nó nắm được ý chính của kịch phẩm Hamlet, trong khi thằng bạn nó thì miễn cưỡng lắm (và có vẻ vừa đấu tranh nội tâm xong) mới đưa cho nó copy dàn ý của mấy bài luận. Cầm cái mớ luận văn của thằng bạn nó trong tay, nó cảm động trào nước mắt, cái bong bóng căng thẳng của nó xì đâu mất tiêu. Thiệt là lúc hoạn nạn mới thấy bạn bè là quý, dù trước đó mấy giây mới bị chính mấy đứa bạn đó xỉ vả như thể mình là con tụi nó vậy…
Tụi nó học đến 12 giờ rưỡi đêm là xong xuôi, và cả ba đứa mệt đến mức chỉ muốn gục xuống mà ngủ, nhưng bà thủ thư lù lù xuất hiện với cái đèn pin và tá hỏa khi thấy còn ba đứa học trò chưa rời thư viện, rồi tống cổ tụi nó ra ngoài sau khi sạc một trận về tính tuân thủ kỉ luật và nội quy gì đó mà chả có đứa nào nghe lọt một lời. Trên đường về ký túc xá, nó kể cho hai đứa bạn nghe về giấc mơ chớp nhoáng và đã bị xen ngang hông của nó ban nãy. Tụi kia hơi có lỗi khi đã cắt ngang giấc mơ quan trọng của nó, nhưng lập tức khoác liền lên mặt cái vẻ đăm chiêu thường trực mỗi khi nó kể về giấc mơ của mình, vì suy cho cùng, nó luôn chiêm bao thấy một sự việc gì đó đã xảy ra trong quá khứ hoặc một điềm báo tương lai nào đó.
“ Cậu nghĩ sao, Shun?” – Dan hỏi thằng bạn của nó, và đôi mắt hổ phách của Shun nheo lại còn ghê hơn ngày thường. Dan biết là Shun đang suy nghĩ ghê lắm, nên nó quay sang hỏi người còn lại:
“ Còn em, Runo?”
Runo lúc lắc hai đuôi tóc của mình, thở dài nói:
“ Em nghĩ mình nên hỏi Hydron thì hơn.”
~*o0o*~
Đã mười bốn năm sau cái ngày tuyết ấy, và hai đứa bé bây giờ đã lớn rồi. Chúng đã trở thành những thanh niên thiếu nữ xinh đẹp và tài giỏi. Nhưng càng lớn thì chúng càng ít giống nhau hơn, cả về ngoại hình lẫn tính cách, mặc dù vậy chúng vẫn bên nhau như hình với bóng.
Chúng không theo đạo, đúng vậy, dù chúng sống trong nhà thờ. Chúng luôn có vẻ bất mãn ngự trị song song trên gương mặt lạnh lùng không cảm xúc. Mọi người ai cũng nghĩ chúng bị câm, vì suốt mười mấy năm nay, chưa ai nghe chúng nói gì cả. Tất cả những gì họ biết về chúng là chúng đã bị vứt bỏ trên bậc thềm của nhà thờ này vào đúng ngày thôi nôi của chúng…
Họ không biết rằng chúng vẫn thỏ thẻ với nhau hằng đêm, với người anh trai luôn ôm cô em gái vào lòng, vuốt nhè nhẹ lên mái tóc xám bạc óng ánh mỗi khi cô bé thổn thức vì nhớ mẹ. Họ không biết rằng chúng vẫn quỳ lạy dưới chân chúa Jesus hằng đêm, với cô em gái nắm chặt tay người anh trai khi cậu bé run rẩy cầu khẩn đức Chúa cho anh em cậu được tìm lại gia đình…
Và họ không biết rằng, hai anh em ấy đã lún sâu vào tội lỗi, không còn đường thoát nữa.
Hằng đêm, khi cánh cửa nhà thờ khép lại, thì nó lại được mở ra một cách lén lút, và được đóng lại bởi hai đứa trẻ với bốn bàn tay đầy máu…
Họ không biết rằng, chúng đã bán linh hồn cho quỷ dữ…
Vì chúng muốn về với mẹ mình…

~*o0o*~
Trong cái danh sách “Những người ghét và không muốn làm thân nhất của Daniel Kuso (hay Danma Kuso hay Dan Kuso gì đó thì tùy, muốn gọi gì thì gọi)” thì cái tên “Hydron” nằm chóc ngay đầu list, với nhiều lý do nghe mà muốn vỡ bụng vì cười. Nhưng cái lý do mà Dan ấm ức nhất là : Dan mơ thấy gì, cậu ta mơ thấy cái đó, và nếu không á, thì cậu ta cũng đoán đúng chóc cái giấc mơ ấy nói về cái gì, bằng một cách dễ dàng đến khó mà tin nổi, nhưng lại chuẩn xác hoàn toàn (đã được chứng thực). Cho nên khi Runo bật ra cái ý nghĩ là “đi hỏi Hydron đi” là lập tức Dan gạt phắt ngay. Gạt phắt. Vì nó chẳng muốn tạo cho Hydron một cái cớ để mà chọc ghẹo nó là đồ ngu hay đồ đần hay đồ thiếu não hay cái đồ gì đó đại loại vậy.
Và cũng xin nói thêm đôi lời về ngôi trường mà bọn Dan đang theo học. Đó là một ngôi trường nội trú nổi tiếng với trình độ giáo dục cao và cơ sở vật chất tốt, được sáng lập bởi chính Nữ hoàng và do một vị Công tước khá tâm phúc của Người làm hiệu trưởng. Vì một lẽ hiển nhiên, trường này chỉ dành cho giới Quý tộc và con cái của họ. Nhưng những đứa con thuộc giới Trung lưu ( giới Hạ lưu làm gì có đủ tiền mà đóng học phí) vẫn có niềm hi vọng rằng, nếu chúng là thiên tài trong một lãnh vực nào đó, chúng có thể sẽ được nhận vào đây. Nhưng cả Dan, Runo hay Shun đều không phải là con nhà giàu, hay là thiên tài gì cả, đành rằng Runo và Shun có giỏi đấy, nhưng cũng chưa đến mức gọi là thiên tài. Do vậy, chúng thuộc trường hợp thứ ba – thuộc “Mặt trái” của ngôi trường này.
Trước khi sáng lập trường, Nữ hoàng đã có dịp tiếp xúc với một khách đoàn đến từ Nhật Bản xa xôi, gồm 12 người, và mỗi người đều mang trong mình một khả năng kì lạ nào đó, mà bản thân họ gọi là ma pháp. Cái ấn tượng đó lớn đến nỗi ngay khi ngôi trường chỉ mới nằm trên bản vẽ, đã xuất hiện một khu nhà lớn và khang trang dành cho “Những đứa trẻ được ban phép thuật” theo cách Nữ hoàng vẫn gọi, và 12 người Nhật ấy sẽ chịu trách nhiệm giảng dạy cho chúng.
Khu nhà đặc biệt ấy nằm đấu lưng lại với trường chính, là nơi nhận được ánh sáng cuối cùng trong ngày, điều đó làm nên vẻ kì bí của nó. Vì một lí do nào đó mà mỗi năm giáo viên đều luôn thay đổi, và cứ 5 năm một lần, số lượng giáo viên lại giảm đi 1 người, cho đến năm bọn Dan vào học thì đội ngũ giáo viên trong khu nhà này chỉ còn 6 người. Ai cũng cho khu nhà ấy bị ma ám và không muốn đến gần. Họ sợ sẽ bị nguyền bị ếm gì đó. Nhưng mà cho dù có được ban phép thuật, học sinh ở đây vẫn là con người, dù họ có khác lạ. Cho nên chúng rất bất mãn khi bị đối xử như quái vật, vì vậy chúng tự cô lập mình. Nhóm Dan là trường hợp điển hình nhất. Và năng lực của Dan, như hầu hết các bạn đã đoán được, là Đoán mộng – mơ thấy một điều gì đó trong quá khứ hoặc một điềm báo tương lai. Tuy nhiên, trùng hợp ngẫu nhiên đến gai mắt (trích Dan), thằng nhóc Hydron thuộc một gia đình danh giá giàu nứt đố đổ vách kia lại có cùng năng lực với Dan. Dù vậy, có lẽ thằng ấy cũng được ban cho cái khả năng Giải mộng nữa – một điều mà Dan chả có (Dan tức tối nghĩ thầm : “Người đâu mà may thế!”)
Shun vẫn đang suy nghĩ, không màng gì đến cuộc cãi lộn tay đôi giữa Dan và Runo (một bên đòi gặp Hydron, một bên GẠT PHẮT) cả, mãi một lúc sau, khi ba đứa về đến cửa ký túc xá, cậu mới lên tiếng:
“ Dan, cậu nói là người đàn bà với mái tóc, cặp mắt, và trang phục đều màu đỏ ư?”
Dan và Runo giật mình, ngưng ngay cuộc cãi vã, quay phắt về phía Shun. Dan gật đầu lia lịa thiếu điều muốn rụng luôn cái cần cổ:
“Cậu biết bà ta à?”
“Không hẳn là tớ biết, mà là tớ có nghe nói đến bà ấy”
“Vậy bà ấy là ai thế Shun?” – Runo chen vào.
“Theo tớ nghĩ thì bà ấy là…”
“…Lady Red.”
Shun chưa nói xong, thì một giọng nói đã vang lên tiếp lời cậu. Cả đám giật bắn mình, quay về phía người mới đến, người đang ngoáy ngoáy mấy cái lọn tóc của mình và mỉm một nụ cười nửa miệng : Hydron.
~*o0o*~
Đêm nay cũng như mọi đêm khác, hai anh em đã lẻn ra ngoài trót lọt. Trùm lên người hai chiếc áo khoác đen tuyền, chúng dọc bước theo con đường quen thuộc dẫn đến tòa biệt thự của vị Chủ nhân của chúng…
Kia rồi, một pháo đài đá trên đất liền, với tông màu xám xịt ủ dột bao trùm toàn bộ căn nhà, và một cánh cổng lớn màu đen bự tổ chảng. Chúng khẽ đẩy cửa, gây nên một tiếng két nho nhỏ, bước vào, khép lại sau lưng, và bước vào tiền sảnh của ngôi nhà.
Không biết có phải do linh tính, hay do bản tính đã được tôi luyện kĩ càng, chúng cảm thấy được mùi nguy hiểm trong không khí, và trở nên cẩn trọng hơn bao giờ hết.
Và chúng bước vào căn nhà…
Và chúng bước đến gần Chủ nhân…
Và chúng đã sập bẫy…
Trong đêm, vang lên một giọng cười độc ác và tiếng gào rú kinh hoàng của một người mẹ…
Và ba dòng máu nóng ấm bắn lên, nhuộm đỏ không gian…

~*o0o*~
“Chào buổi tối.”
“Chào buổi tối, Hydron.”
“Chào-buổi-tối.”
“Chào buổi tối, Shun, Runo – chan…và Dan.”
Shun gật đầu, coi như đã nhận lời chào của Hydron, và Runo thì mỉm cười với cậu, riêng Dan thì gầm ghè thấy ớn, và nổi quạu khi Hydron ứ thèm để ý đến nó mà đến gần bắt chuyện với hai đứa kia.
Tự nhiên không khí trùm lên một vẻ im lặng ớn gan, khi mà lúc một giờ sáng, ngay trước cửa kí túc xá có bốn đứa học trò mười lăm tuổi, trong đó một đứa vênh mặt lên tự đắc, một đứa lạnh lùng không quan tâm, một đứa có vẻ hơi bối rối và lúng túng, cùng với một đứa mặt nặng như đeo bị đang lườm nguýt cái đứa vênh mặt kia. Gió đêm thổi hiu hiu lành lạnh, như thể đang muốn làm đứa nào đó rùng mình mà phá vỡ cái không khí này đi, và rất có triển vọng là cái kế hoạch dở ẹc đó của gió chả có tí phần trăm nào thành công.
May thay là gió đã nghĩ ra cách thổi từ đâu đến hai thằng con trai, một thằng vạm vỡ và một thằng lùn xủn ốm nhom, để quyết tâm đập cho nát cái bầu không khí mà đến gió cũng rùng mình này.
“Xin chào.” – Đứa vạm vỡ như lực sĩ kia lên tiếng trước, trông nó lớn hơn đám còn lại đến vài tuổi là ít, và vẻ mặt nghiêm nghị đã được đóng mác cho nó càng làm nó giống giáo viên tợn.
“ Chào buổi tối ~ chào cờ tập thể hả?” – Thằng nấm lùn lên tiếng, nó nhe răng cười hì hì với bốn đứa còn lại, nhưng có vẻ chủ yếu là với Hydron.
“Lync, Volt, đi đâu đây?” – Hydron vui mừng đến bên cạnh hai thằng bạn chí cốt của nó, bỏ lại ba đứa kia đang rơi vào tình thế hơi-bị-khó-xử. Lync khoác tay lên cổ Hydron và ghì đầu thằng bạn nó xuống, cười lớn :
“ Kiếm mày chứ đi đâu? Tự nhiên học xong rồi lủi mất à!”
“ Thằng Lync nó lo là tối ngủ mà không có cái gối ôm là mày, nó sẽ làm một bãi mất, và thế là đi toong cái drap giường mới toanh.” – Volt đế thêm vào, khóe môi cong lên thành một nụ cười. Lync và Hydon bật cười ha hả, rồi Lync phản pháo lại:
“ Ơ hay, thế hôm bữa thằng nào đi giặt mền thế nhỉ, và tao ngửi thấy mùi NH3!!!”
Đến nước này thì nhóm Dan ứ có nín cười được nữa, bò lăn ra cười nắc nẻ, phụ họa chung với tụi Hydron. Chùi nước mắt và cố nín cười, Hydron nhắc nhở:
“ Tụi bay ứ tý, ấy lộn, ý tứ giùm cho, có phụ nữ ở đây đấy nhé!” (và khi nói như thế, Hydron nháy mắt với Runo một cái làm cô nàng bỗng dưng muốn ói)
Runo là đứa nín cười đầu tiên, cô nàng chống nạnh đứng nhìn cho mấy đứa kia cười xong, rồi mới lên tiếng:
“ Giờ có vào ký túc xá không? Hay muốn làm ma cười ở đây?”
Hiển nhiên là chẳng đứa nào muốn làm ma cười hết, nên tụi nó bèn đi vô ký túc xá.
Sau đó, khi đứa nào đứng nấy đã an vị trên mấy chiếc ghế bành êm ái ở tiền sảnh, Dan bắt đầu câu chuyện bằng một câu hỏi:
“ Có đúng là Lady Red không, Shun?”
Rõ ràng là nó còn tức cái vụ Hydron hớt lời thằng bạn nó, và những mong Shun lắc đầu cho thằng Hydron kia nó quê độ chơi. Nhưng trái với sự mong đợi của nó, Shun từ tốn gật đầu.
“ Làm sao cậu chắc đó là Lady Red, hả Shun? Và Hydron nữa? Mặc dù đúng là có một người tên là Lady Red, nhưng một người phụ nữ tóc đỏ mắt đỏ không phải là hiếm, và bất kì người phụ nữ nào như thế mà mặc trang phục màu đỏ thì cũng có thể gọi là Lady Red.”
Runo đặt câu hỏi, đúng chóc cái câu hỏi đang dồn cục trong bụng Dan, khiến nó cảm kích hết sức. Nó hí hửng nói:
“Ờ, xin cậu hiểu cho, Shun, tớ không muốn làm cậu phật ý, nhưng xin cậu hãy giải thích rõ ràng, và tôi cũng mong cậu giải thích cho tôi luôn, Hydron.”
“Hydron sẽ giải thích hết, tất cả những gì tớ biết chỉ là cái tên thôi.” – Shun lạnh lùng lắc đầu. Tự nhiên Dan thấy cụt hứng hết sức, miệng nó méo xệch, và nó nói nghe ngắc ngứ lắm. Nhưng vì muốn nghe xem tại sao Hydron dám khẳng định 10/10 như thế, nên nó đành dỗ cho cục hứng nó quay trở lại.
Hydron bắt đầu:
“Đơn giản thôi, vì tớ cũng mơ thấy giấc mơ đó (Dan tức muốn trào máu) và tớ cũng đã từng tra cứu về Lady Red rồi. Bà là một người phụ nữ rất nổi tiếng, và đặc biệt gây ấn tượng mạnh cho những ai từng gặp bà. Ngoài vẻ đẹp trời phú, bà rất có tài và rất đỗi đôn hậu. Và…”
Bất chợt Shun đưa một bàn tay lên, ra dấu cho Hydron dừng lại. Bị chen ngang xương, Hydron tức anh ách. Lync hỏi, vọng từ cái ghế xa nhất nếu tính từ chỗ ngồi của Shun :
“Mày vô duyên vừa thôi, sao không để nó nói hết?”
“Tôi xin nhắc cho mấy người nhớ, rằng bây giờ là hai giờ sáng, và chúng ta sẽ phải có mặt ở trường chính lúc 4 giờ 30 ngày mai để thi hai môn đầu tiên. Nếu mấy người muốn gục khi làm bài thì tốt thôi, nhưng nếu muốn thi đậu thì bây giờ về giường mà lên dây cót tinh thần đi. Hydron, cậu có quyển sách nào nói về Lady Red không? Và có mấy bản?”
Đứa nào đứa nấy tá hỏa khi nhận ra tụi nó chỉ còn hai tiếng rưỡi để ngủ, nhưng cũng ráng nán lại để nghe Hydron nói hết, với cái mặt quạu đeo:
“ Có. Và 10 bản”
“ Thế lôi ra liền đi.” Dan hớn hở nói. (khoan đã, hớn hở á?)
“Rồi. Đợi tí.”
Cái từ “đợi tí” của Hydron đúng là xạo ke, vì đến gần ba giờ sáng nó mới vác một chồng sách cũ bụi bặm xuống sau khi lục lọi một hồi trên phòng ngủ của nó ở khu Nam sinh, thảy cái rầm xuống cái bàn gỗ, và 5 đứa đang ngái ngủ kia mỗi đứa chộp ngay một cuốn, phủi cho hết bụi, liếc sơ qua vài cái, rồi cả đám vội vàng vừa ngáp vừa chúc nhau ngủ ngon vừa nhanh chóng đi về cầu thang ở khu Nam sinh (riêng Runo đi về hướng đối diện – cầu thang khu Nữ sinh.). Nằm thẳng cẳng lên giường ứ thèm thay quần áo, Dan bắt đầu ngáy khò khò.
~*o0o*~
Một góc phố nhỏ ở London bất chợt nổi loạn. Đèn đóm sáng trưng ở một góc phố Wimbledon. Người ta hò hét nhau gì đó, đuổi theo cái gì đó, hoặc là ai đó, và hơn một nửa trong đám đông ấy xuất thân từ căn biệt thự bằng đá, chúng hòa lẫn vào đám đông, rồi điều khiển người dân chạy về hướng khu rừng nằm ở phía Tây.
Hôm ấy là một đêm trăng tròn.
Hai đứa trẻ nắm tay nhau thật chặt. Máu nhễu từng giọt mỗi bước chúng đi. Nhưng chúng vẫn chạy thật nhanh, thật nhanh, dần xa khỏi tầm tay của quân truy kích. Nhưng chúng yếu, yếu lắm. Mặc dù vậy, nhưng chúng vẫn cố dồn sức vô đôi chân đã cháy bỏng vì đau đớn và mệt mỏi. Đó là cái giá xứng đáng cho cái đầu óc ngu si của chúng, cho cái sự tin người quá đáng của chúng. Chúng đã bị sập bẫy, chúng đã bị lừa, đã bị PHẢN BỘI.
Nhưng chúng đã kịp nhìn thấy mẹ mình…

~*o0o*~
Bài thi của Dan hóa ra tốt hơn nó tưởng. Không biết nhờ Runo và Shun đã cố gắng thức đêm thức hôm để giúp nó ôn bài hay do vì quá căng thẳng mà mấy nếp nhăn vốn hiếm hoi trên não nó đột nhiên co quắp lại, giúp não nó nặn ra một đống chất xám chứa đầy những thông tin hữu ích mà nó tưởng nó đã quên từ đời nảo đời nào. Ngay cả Miss Mylene, giáo viên môn Anh văn, vốn nổi tiếng nghiêm khắc và khó tính là thế, cũng ban tặng cho nó nụ cười hiếm hoi như những tia nắng nhỏ tốt lành ló rạng lúc mùa đông để rồi tắt ngúm, nhưng nhiêu đó cũng đã khiến nó lâng lâng, và cho dù Miss Mylene có khen nó hay không cũng mặc kệ, việc cô cười với nó đã khiến nó khẳng định đến 90% là nó sẽ đậu. Sẽ đậu!
Dường như ông trời ổng hổng khoái Dan, vì ngay lúc cậu chàng đang hí ha hí hửng vừa nhảy chân sáo vừa huýt sáo véo von đi tìm hai đứa bạn chí cốt của mình để khoe cái tin là nó làm bài tốt và cũng để cảm ơn tụi nó luôn, thì tự nhiên trời đổ mưa cái ào, làm cái hứng khởi trong lòng nó tuột cái vèo xuống như bong bóng xì hơi. Mặt mày bí xị như cái bánh tiêu nhúng nước, Dan lê cái cặp nặng chình chịch những sách là sách về Ký túc xá, nhủ thầm là sẽ đợi Runo với Shun trong tiền sảnh. Tụi nó học chung lớp nhưng không thi chung phòng, vì tên của Dan đầu bảng và tên của tụi kia nằm cuối bảng, nên nó đành chấp nhận ôm bụng đói mà ráng đợi thêm năm tiếng đồng hồ nữa, vì các phòng thi lần lượt, chứ không cùng lúc như bất kì ngôi trường nào khác, kể cả Trường chính.
Dan thảy cái cặp của nó đánh phịch lên ghế bành, và thả mình xuống kế bên cái cặp, xoa xoa hai con mắt mệt mỏi do phải làm liền tù tì sáu môn thi (riêng môn Anh chỉ cần nộp bài báo cáo, và đó là một điểm kì quái khác của trường này), nó ngáp một cái dài cả cây số. Chán ngán vì không có việc gì làm, nó lục cuốn sách cũ mèm mà Hydron đã thảy ( và chính xác là thảy) cho nó hôm qua ra đọc. Đọc sách không phải phong cách của nó, nhưng nó cũng ráng đọc cho có cái mà giết thì giờ.
Đó là một quyển sách khá nhỏ, giống một cuốn sổ tay với cái bìa bằng da thuộc dày màu đen đã có phần bạc màu và rách nát. Những chữ viết có vẻ là đã từng được mạ vàng – Dan đoán thế, vì nó thấy có ánh kim trên bề mặt các con chữ - đã bắt đầu bong tróc ra và phai dần màu sắc nguyên thủy của nó, đang dần ngả sang màu nâu. Nhìn cuốn sách, Dan đoán nó phải có từ đời nảo đời nào thiệt xưa là xưa ấy, giả không thì cũng qua tay nhiều người nên mới đến nỗi te tua xơ mướp thế này, bởi vì Hydron, cũng giống như Shun và Runo, rất coi trọng việc đọc sách, cũng có nghĩa là còn lâu cậu ta mới để cho quyển sách tả tơi đến như vầy. Ngáp dài thêm một cái nữa, Dan bắt đầu lật quyển sách ra…
~*o0o*~
Trăng hôm ấy thật tròn và sáng, ánh sáng của nó thật rực rỡ, sáng đến nỗi có thể soi sáng cả London lẫn khu rừng phía tây rõ ràng như ban ngày. Nếu như là một ngày nào đó khác, hai anh em ấy đã cùng nhau ngồi tựa vào bên bệ cửa sổ, hai bàn tay nhỏ bé đan vào nhau, những gương mặt lạnh băng và khắc khổ bừng lên chút sức sống và hạnh phúc khi chúng cùng nhau thưởng ngoạn vầng trăng tròn. Nhưng bây giờ chúng đang đào tẩu, và hôm nay, vầng trăng ấy, thứ đã bầu bạn với chúng suốt mười lăm năm qua, thứ đã mang cho chúng một niềm hạnh phúc và hy vọng nhỏ nhoi, đột nhiên trở thành kẻ thù của chúng…
Chúng chạy miết, chạy miết, chạy thật sâu vào cánh rừng. Màn đêm đang bao phủ trên những tán lá cao và rộng dần ôm ấp lấy chúng, giúp chúng trốn thoát khỏi vầng trăng bội bạc kia, và những kẻ đang đuổi theo chúng. Chúng cứ tiếp tục chạy như thế, cho dù chúng sắp ngã quỵ. Máu rơi nhiều hơn. Máu trào ra từ những vết thương chi chít khắp thân thể chúng, tuôn ra từ cái hốc mắt trống hoác, đỏ lòm những máu là máu của người anh trai, và từ cái chỗ nằm dưới bả vai, nơi trước đây từng tồn tại cánh tay phải của cô em gái. Máu rơi nhiều đến nỗi những bước chân mỏi mệt của chúng thấm đẫm những máu, để lai những dấu chân màu đỏ khắp con đường mòn trong khu rừng. Nhưng không sao, chúng sẽ thoát được thôi, sẽ đi đến một nơi nào đó, và bắt đầu lại cuộc sống cùng với nhau, hoặc có thể chúng sẽ chết vì mất máu, nhưng nếu thế chúng sẽ chết cùng nhau, không có gì hối tiếc cả, vì chúng đã đạt được ước nguyện là được nhìn thấy mẹ mình… Nhưng trước hết chúng phải thoát ra khỏi khu rừng sâu hun hút này đã, một việc mà đối với chúng bây giờ thật là bất khả thi và quá sức, vì chúng bắt đầu hoa mắt, và lạc dần ra khỏi lộ trình, dù chúng có biết rõ khu rừng đến đâu đi nữa. Chúng cứ thế đi lạc càng lúc càng sâu vào rừng, và bắt đầu không biết mình đang đi đâu nữa, bởi chúng đang mất dần ý thức. Chính vì thế, chúng đang ngày một tiến dần đến vực thẳm…
Chúng mệt mỏi, đau đớn, vô phương hướng, và ngã quỵ…
Chúng đã đến sát mép vực thẳm, người em gái sảy chân, rơi xuống. Người anh trai vội nắm lấy tay cô bé, nhưng rồi chính cậu cũng rơi xuống…
Hai anh em ôm lấy nhau, rơi vào cõi sâu vĩnh hằng…
Bất chợt, có một sợi dây quấn lấy chúng, kéo chúng lên…
Tiếng hò hét đang ở bên tai… Chúng đã bị bắt… Đám người truy kích đã lần theo dấu máu mà tìm ra chúng…
Hai đôi mắt mỏi mệt nhắm nghiền, với chỉ ba tròng mắt hiện hữu tron bốn hốc mắt ấy…
Trăng đêm nay sáng quá… Thẫm một màu đỏ rực của máu tươi…

~*o0o*~
…Những trang giấy bằng da dê khô kêu sột soạt khi Dan lật lật chúng. Đây là một quyển sách nói về những con người đặc biệt của thế kỷ trước, thảo nào nó cũ kỹ đến vậy. Lật đến trang có nhắc đến Lady Red, Dan mở thẳng quyển sách ra, bẻ khớp cổ kêu răng rắc, rồi bắt đầu đọc…
“Lady Red(không rõ năm sinh – còn sống)nổi tiếng là một Nữ hoàng trong màu đỏ kiêu sa của giới đường sắt, trong một cái thời đại mà có động cơ hơi nước là có tất cả này, thì công ty của bà là đứng đầu cả châu Âu với một gia sản những động cơ hơi nước khổng lồ, những con tàu hỏa vĩ đại…”
Nó bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, một việc mà nó không giỏi kiềm chế cho lắm. Để cho lẹ, nó lật sách có phần hơi mạnh tay, và dừng lại khi đọc thấy một đoạn mà có lẽ là đáng để đọc…
“Nhưng bên cạnh những tài sản kếch xù và những thành tựu và cống hiến cho nhân loại kể trên, rất ít những người, hoặc có lẽ là không ai, ngoại trừ chính bản thân tôi đây, biết rằng bà là một sát thủ, một sát thủ chuyên nghiệp của một tổ chức tên là “Abyss” (hoặc “Ombra” – có nghĩa là bóng tối). Người phụ nữ với bộ váy đỏ xinh đẹp đã sống suốt hai thế kỷ nay, góp phần làm đỏ đôi tay mình bằng một thứ ngoài sơn móng tay ra, đó là máu của không biết bao nhiêu nạn nhân bà đã giết. Bà không giết người bằng súng, đao hay bất kì loại vũ khí nào khác, mà bằng một thứ gọi là…”
Chỗ mà đáng lẽ là những con chữ quý báu giúp Dan biết thứ vũ khí mà Lady Red đã sử dụng là gì, thì lại bị bôi đen bởi tro than và máu khô. Bực mình, Dan lật tiếp những trang sau, và nhận thấy cũng có vài chỗ bị bôi đen như thế. Dan tức, nó thảy quyển sách xuống đất, rõ ràng là chẳng có thông tin nào hữu ích, ít nhất là nó nghĩ vậy, vì chúng chẳng ăn nhập gì với giấc mơ mà nó đã thấy. Trời mưa càng lúc càng lớn, cơn buồn ngủ ập đến làm nó sụp ngay hai cái mí mắt lại. Không thèm nghĩ ngợi chi nữa, nó bắt đầu thả mình vào giấc mộng…
Nó đi trên một hành lang dài và hẹp, nhuộm một màu xám xịt của đá, được thắp sáng bởi những ngọn đuốc cắm trên những cái đế làm bằng xương người, một vài cái đế còn vương lại chút thịt đã thối rữa, và chúng tỏa ra một cái mùi chẳng dễ chịu chút nào…
Nó đi hết hành lang ấy, đến một nơi được bao bọc bởi bức tường bao theo hình vòng cung, và trên bức tường ấy, tồn tại ba cánh cửa cũng màu xám nốt. Nơi này tạo cho Dan một cảm giác âm u ghê sợ và đầy rẫy nguy hiểm, khiến nó dù có tò mò về những thứ đằng sau ba cánh cửa đến đâu nữa, cũng muốn quay bước lại và thoát ra khỏi chỗ này…
Bất chợt, một tiếng hét vang lên, xé nát không gian tĩnh mịch, và rồi cánh cửa ở giữa, cánh cửa ngay trước mặt nó, bật mở. Ngần ngại một chút, nó tiến đến gần. Nó nhìn thấy một tấm ghế sô pha chắn ngay trước cánh cửa, khiến nó chẳng thể tiến đến gần hơn nữa, cũng chẳng thể nhìn thấy gì, chỉ nghe thấy những tiếng gào thét xé lòng của cùng một người khi nãy mà có lẽ là một cô gái. Nó ước nó được nhìn thấy những gì đằng sau chiếc ghế đó…Thật ngạc nhiên và bằng một cách thần bí nào đó, nó đã đứng ngay chính giữa căn phòng. Nó chưa từng thấy căn phòng nào lớn đến thế, âm u và thê lương đến thế. Nhận thấy vị trí đang đứng hoàn toàn không có lợi cho nó, Dan vội nhanh chóng lùi về góc phòng, núp vào bên cạnh cái lò sưởi, thứ gần nhất đối với nó lúc này. Bây giờ nó đã có thể nhìn thấy rõ ràng toàn bộ căn phòng…
Trong phòng vỏn vẹn sáu người. Trên chiếc ghế bành án ngữ ngay lối vào, lúc này đã đóng lại, là một người đàn ông bệ vệ lạ hoắc mà Dan không thấy rõ mặt do góc ngồi của ông ta khuất vào bóng tối. Đứng bên cạnh ông ta là một kẻ nào đó, Dan không rõ nam hay nữ, vì hắn trùm kín mít bằng một cái áo chùng màu đen. Dưới đất, ngay phía trước chiếc ghế bành, một kẻ cũng trùm kín mít như thế đang ra sức dùng cây roi dày cui của hắn, quất liên tiếp vào hai hình hài bé nhỏ đang nằm thoi thóp dưới sàn. Mỗi đòn hắn vút xuống, là ánh chớp, có lẽ vậy, màu đỏ lại nhá lên, và đứa con gái thiếu một cánh tay lại hét lên, Dan rùng mình, đoán là đau đớn lắm. Cô bé kia ôm chặt lấy đứa con trai, có lẽ là anh trai hay em trai gì đó, đang bất tỉnh, mà chịu đòn thay cho cậu ta. Gã đàn ông bệ vệ ngồi trên ghế bành cười khoái chí. Lại một đòn quất xuống, và cô bé lại ré lên. Nhưng ngay sau đó, cô vừa thở hổn hển vừa gào lên:
“ĐỒ KHỐN!!! CÓ GIỎI THÌ GIẾT CHÚNG TA LUÔN ĐI!”
“Ấy”, gã đàn ông kia chắt lưỡi, “ sao ta lại có thể giết cháu được, hả cô bé? Hai anh em cháu là hai cánh tay đắc lực của chúng ta mà?”
“CÁC NGƯƠI ĐÃ LỪA CHÚNG TA! ĐÃ PHẢN BỘI CHÚNG TA! TỪ ĐẦU ĐẾN GIỜ CÁC NGƯƠI ĐÃ COI CHÚNG TA NHƯ HAI CON RỐI!!!”,cô bé lại gào lên. Nhưng tuyệt nhiên không có tí nước mắt nào rơi khỏi khóe mi của cô. Dan bắt đầu có ấn tượng là cô gái này rất kiên cường. Gã đàn ông kia cười khùng khục:
“Ai mới là kẻ phản bội ý nhỉ? Đứa nào đã đánh cắp ‘thứ ấy’ ý nhỉ? Đánh cắp thứ quan trọng nhất của tổ chức chúng ta, đứa nào ấy nhỉ, cháu nói thử xem?”
“Các ngươi cũng đã đánh cắp thứ quan trọng nhất của cuộc đời chúng ta!”, giọng cô bé nhỏ dần, nghe khản đặc vì đã gào thét quá nhiều, “Đã dụ dỗ chúng ta, khi ấy còn chưa biết gì, tin vào cái tổ chức ma quỷ ấy của các ngươi, và gia nhập nó. Đã biến chúng ta thành ác quỷ. Đã xây dựng lên một viễn cảnh và tương lai mà chúng ta hằng mong ước, để…để rồi…”, giọng cô bé bắt đầu nghẹn lại, “…đạp đổ nó!!!”
“HAHAHAHAHA!!!”, gã kia cười phá lên, “chính lũ chúng bay chọn đi chúng ta, nhớ không, con khốn? Bây giờ gặp được má tụi bay đó, hài lòng chưa?”. Nói rồi y ra lệnh cho tên đứng bên cạnh làm cái gì đó, và hắn đi ra phía sau cái ghế bành, tiến về một góc phòng, biến mất vào bóng tối. Tên còn lại lại quất thêm mấy đòn vào cô bé, và cô lại hét lên. Dan chỉ muốn lao ra che chở cho hai anh em ấy, nhưng nó biết trong mơ nó chả làm được gì, nên đành đứng yên một chỗ mà lòng nóng như lửa đốt. Vừa lúc đó, tên ban nãy lại xuất hiện, bưng trên tay hai cái hộp gỗ, một cái nhỏ xíu, một cái dài thòong. Hắn đặt xuống đất, mở cái hộp nhỏ ra, nắm chặt cái thứ bên trong trong tay, rồi tiến đến gần hai anh em kia.
Ngay tức thì, cô bé bị tên cầm roi dùng roi quấn lấy cổ, siết chặt, và hất về phía sau. Cô vùng vẫy hòng thoát ra thì sợi roi xẹt điện một cái thiệt mạnh, cô không kịp hét lên đã ngất xỉu. Tên kia nâng đầu đứa con trai lên, và Dan tá hỏa khi thấy hốc mắt bên phải của cậu ta trống rỗng. Hắn đưa cái gì đó lên mặt cậu ta, và…
Bất chợt tay hắn khựng lại như bị giật dây, và cả hắn, tên cầm roi lẫn gã đàn ông nhìn phắt về phía cái bàn giấy, Dan cũng nhìn theo. Kia rồi, người thứ sáu, đang nằm sóng soài dưới đất, toàn thân đầy máu như hai anh em kia, đang cố gắng gượng đưa tay lên co bóp không khí một cách kì lạ, và Dan nhận thấy rằng có lẽ là người phụ nữ này có năng lực điều khiển từ xa, vì khi bà ấy ra hiệu lệnh gì, tên bị khống chế làm ngay như vậy, và bà đang cố bắt hắn lùi lại. Dan nhìn kĩ bà một chút, và giật bắn mình khi thấy bà chính là người phụ nữ màu đỏ hôm qua nó đã mơ thấy, chỉ có khác là vẻ đẹp kiêu sa kia đã bị hủy hoại bởi máu và nỗi khắc khổ.
“Crystal, giỏi lắm.”, gã đàn ông nghiến răng, “Cố gắng cứu lũ trẻ thân yêu của mình à?”
“Hãy thả chúng ra…”, bà Crystal thều thào nói, “…Mạng tôi tùy ngài định đoạt, nhưng xin thả chúng ra…”
“Ấy đâu được, mi nên biết rằng với ta chúng rất giá trị, nhưng còn mi thì chẳng khác gì món đồ chơi hỏng, sớm muộn gì ta cũng giết mi thôi”, gã kia cười gằn, giọng y ác độc hết mức. Chỉ bằng một cái phất tay, y đã phá được tà thuật mà bà Crystal ếm lên thuộc hạ của hắn. Bà Crystal hét lớn, tay bà chảy máu do có một vết cắt mới xuất hiện trên tay bà, cùng lúc khi gã kia phẩy tay y:
“ĐỒ KHỐN! THẢ CON TA RA!”
Bà vùng lên, chiếc váy đỏ của bà rách nát. Bà lao đến bên tên đang quỳ dưới đất, rút con dao găm ra và đâm hắn. Máu phụt ra từ chỗ bà đâm, và hắn chết ngay tức thì. Ngay lập tức, chủ hắn thò tay thộp cổ bà, bóp chặt. Dan có cảm tưởng bàn tay y đang nóng lên, vì cổ bà Crystal bắt đầu cháy.
“Quá lắm rồi đấy, Crystal!”
Y giận dữ điên cuồng, bóp mạnh cổ bà hơn. Bà Crystal bây giờ ngay cả thều thào cũng không làm được. Dan chẳng còn biết gì hết, nó lao về phía bà, dù nó biết nó chẳng làm được cái gì hết, nhưng nó vẫn mong sẽ cứu được bà. Bất chợt một bàn tay nắm lấy tay nó, kéo lại. Và khi quay lại nhìn, nó mới biết đó là tay Hydron. Nó gào lên:
“Bỏ ra, Hydron!”
“Cậu phải về, Dan!” Hydron nắm lấy tay nó chặt hơn, và kéo nó về phía cái lỗ thông đạo sau lưng cậu ta, nơi ngăn cách giữa thực và mơ, bắt đầu bước vào trong đó. Dan vùng vẫy hòng thoát khỏi bàn tay nắm cứng ngắt của Hydron, nó gào lên:
“BỎ RA! TÔI PHẢI CỨU HỌ! BỎ RA!!!”
“Cậu đang mơ, hiểu không Danma Kuso? ĐANG MƠ!!! GIỜ THÌ TỈNH DẬY ĐI! THẰNG NGỐC!”, Hydron cũng gào lên, cậu nhất định kéo Dan về cho bằng được. Dan ngoảnh lại, mọi thứ đang dần mờ đi, mờ đi, và cuộn lại thành hình xoắn ốc, kể cả bà Crystal đang cận kề cái chết với cái cổ bốc cháy, cả cô bé mất một tay đang bất tỉnh, cả cậu trai đang nằm bất động trên sàn với một hốc mắt rỗng toác, cả tên cầm roi, cả gã đàn ông bệ vệ đang cười điên loạn, và cả khung cảm xám xịt như đá, tất cả đang dần biến mất. Dan đành buông xuôi trong bất lực, nó để mặc Hydron kéo nó về, mà đôi mắt thẫn thờ của nó vẫn còn nhìn đăm đăm vào cái cuộn xoắn trước mặt. Ngay khoảnh khắc trước khi giấc mơ biến mất, nó đã nhìn thấy một cái gì đó lấp lánh, có lẽ bằng vàng, có hình dạng như một con mắt bên cạnh cậu con trai, và tai nó vọng lại giọng cười đanh ác của gã đàn ông kia, một giọng cười mà cả đời nó cũng không thể nào quên và tha thứ:


“LADY RED! THỜI CỦA MI HẾT RỒI! HAHAHAHAHA…”
.
.
.
“Dan! Dan! DAN!”
Nó giật mình tỉnh giấc. Nhìn quanh quất, nó thấy Shun và Runo đang đứng quanh mình, trông hai đứa nó vô cùng lo lắng, riêng Runo thì đã bật khóc. Dan thở nhẹ ra một cái, đầu óc nó như muốn nổ tung bởi giấc mơ vừa rồi.
“Dan, anh không sao chứ?” , vừa ráng nín khóc, Runo vừa hỏi, cô bé lau nước mắt bằng một cái quẹt tay thiệt nhanh. Dan nhìn về phía cô, ráng nặn một nụ cười trấn an, rồi hỏi:
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Runo tiếp tục thổn thức cho hết cơn, nên Shun lắc đầu và nói hộ, trông cậu cũng đang rất căng thẳng:
“ Tụi tớ không biết. Khi vừa đi thi về là tụi tớ đi tìm cậu ngay, định hỏi về kết quả thi đấy mà. Rồi tụi tớ thấy cậu ở đây, đang ngủ, co giật dữ dội, miệng cứ lớ mớ cái gì đó ‘bà Crystal’, ‘bà Crystal’, rồi cậu còn khóc nữa. Tụi tớ đánh thức cậu hoài không được. May sao lúc đó Hydron chạy xuống, nói là cậu đang gặp ác mộng, rồi vội vàng vào trong mơ để đưa cậu về…”
“Hydron? Cậu ta sao?”
“Đúng vậy! Thằng đần!”, giọng Hydron vang lên từ phía chân nó. Nó nhìn về phía đó, thấy Hydron vẫn đang nắm chặt lấy cánh tay của nó, đang quỵ xuống, thân người dựa vào cái ghế bành, thở hổn hển. Runo vội chạy lại rót cho cậu ta ly nước. Lúc đó Hydron mới bỏ tay Dan ra để uống nước, Dan thấy tay nó hằn một vết bầm hình năm ngón tay. Đợi cho Hydron uống nước xong xuôi, Dan mới bắt đầu hỏi:
“Cậu cũng đã mơ thấy sao?”
“Dĩ nhiên, nếu không sao tôi biết cậu đang gặp nguy hiểm?”, Hydron vừa thở hổn hển, vừa đưa tay quẹt mồ hôi trả lời, giọng cậu ta gắt gỏng hết chỗ nói.
“Tôi đâu có gặp nguy hiểm?” , Dan phản bác.
“Vừa rồi mém nữa cậu bị kẹt trong đó đấy, đồ ngốc! Giấc mơ ấy đã bít kín tư tưởng của cậu, tôi phải cố dữ lắm mới mở được con đường dẫn đến tâm tưởng của cậu ra mà không làm cậu bị ảnh hưởng!”, Hydron bực mình gằn giọng, trông cậu ta đã bớt mệt mỏi hơn hồi nãy. Runo nhìn cả hai, lo lắng hỏi:
“Cả hai đã mơ thấy gì vậy?”
Hydron không trả lời. Cậu rót nước vào cái ly rỗng và uống tiếp. Runo quay sang nhìn Dan, cả Shun cũng vậy. Dan nhìn vào cái quyển sách bìa đen đang nằm chỏng chơ dưới sàn, thẫn thờ nói:


“Lady Red chết rồi. Hai đứa con của bà ấy đang gặp nguy hiểm…”
~*~*~ To be continued... ~*~*~

Info:
+ Nhân vật Lady Red lấy hình mẫu từ nhân vật Madame Red trong Kuroshitsuji. Trong fic, bà đóng vai trò khá quan trọng và sẽ còn xuất hiện trong vài chap nữa.

Mong mọi người ủng hộ. Mình sẽ ra chap 2 sớm nhất có thể.


Chữ ký của Mugetsu Haneko Phantom


Mon Jul 30, 2012 9:15 am#17
avatar
ranka misaki
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 598
BKGC BKGC : 2636
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : A Dream...
Stt : Start all over again enter upon a new life

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Giật tem.
Chap hay quá Mid ơi!
Mặc dù mình kg hiểu tí tẹo nhưng chap rất hấp dẫn,nhớ ra chap sớm nhất nhá!
Mà Mid có định Hydron x Runo kg đó?


Chữ ký của ranka misaki

:02: Ranka đã về nhà rồi đây :08:

Mon Jul 30, 2012 3:50 pm#18

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31506
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

phong bì ... hix ...
phục nàng quá ~~ 1 chap mà dài khủng ~~ đọc xong mà ta mệt chết ~~
bí ẩn nhiều quá àh nah ~~ ta thích lắm ~~
cơ mà lần sau nàng ngắt ra nhé ~~ cứ đọc chap dài dài quá kiểu này ... *im lặng*
mong chap mới của nàng nhé ~~


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Mon Jul 30, 2012 4:57 pm#19

avatar
South
VIP Mem

Pet
:: Sellion Kaito Natsu  Kyoya Leone
::
Hệ Haos Art Gallery Lá cỏ xanh Short wikia translator Chia sẻ cảm xúc
Cái chai Member thân thiện Bình Máu Art gallery Cánh bướm huyền ảo
Ngòi bút sắt bạcPet masterCầu tuyếtNgòi bút Sắt vàngNgòi bút sắt vàng
Magic Ring
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 3729
BKGC BKGC : 2598
Điểm đóng góp : 36
Đến từ : ...Thiên Đường...
Stt : Missing you? Ooh!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Hòm thư

chap dài ghê á :laplanh:

lời văn có vẽ bí ẩn (giống Kumi)

mà đọc chap dài quá lại lưởi :x mai mốt tách ra nah~


Chữ ký của South

Mon Jul 30, 2012 5:30 pm#20

avatar
arisu_darkon
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 551
BKGC BKGC : 2450
Điểm đóng góp : 16
Đến từ : Vùng đất đầy Dứa và Sẻ.
Stt : Giai đẹp giai đẹp giai đẹp é vờ ri que \=w=/

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Chờ mãi mới thấy Midori sama ra chap fic này à...
Chap vừa hay vừa dài nhưng mà hơi bị dài quá đọc muốn nổ mắt luôn à :chongm: :chongm: :chongm:
Em hóng chap nha.

Ps: Nhân tiện, cho em hỏi. Chị có quan hệ chi với Max sama mà ảnh gọi chị là nàng nghe "hay ho" thế ạ?


Chữ ký của arisu_darkon

Thời gian biểu của bạn:

Từ 6am đến 6pm, bạn là bao bạn nữ bình thường như ai.

Từ 6pm đến 6am hôm sau, bạn là con điên chính hiệu, nhiều lúc nhà tự nhiên phát ra tiếng hét vang vọng mà chả hỉu nguyên do là đâu (là bạn).

Vì thế những ai có nhu cầu làm ơn hẹn gặp bạn vào khoảng thời gian bạn bình thường, còn lúc bạn điên thì bố mẹ cũng không chặn được đâu. Cho nên đừng có mà dại dột động vô bạn từ 6pm trở đi nhá.

Mon Jul 30, 2012 9:18 pm#21

avatar
annie_izu
VIP Mem

Pet
:: Dino CalloneSinging Miku
::
Magic RingCơ bản FictionChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1237
BKGC BKGC : 5442
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Chap dài kinh khủng *hộc máu* Nhưng vì nó quá hay nên Ann vẫn cố coi dù máu nó cứ hộc ra =))
Tình tiết vô cùng bí ẩn nah~ Tò mò các chap kế quá đi. Senpai ra chap nhanh nhanh nha :red:
@Arisu: Senpai là uke của Sensei đó :red:


Chữ ký của annie_izu

Cùng về nhà nào~


My love:
 

The author of this message was banned from the forum - See the message

Tue Jul 31, 2012 12:01 am#22
avatar
Tanimura_Miho
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 53
BKGC BKGC : 1992
Điểm đóng góp : 2
Đến từ : Màn đêm của Tokyo
Stt : AKB48'Fan.Not SONE!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Mit-sama viết fic hay wá...đọc là thấy mê luôn,mặc dù có hơi "vất vả" 1 chút để...căng mắt ra đọc,công nhận fic của sama dài khiếp...
P/s:Mà Abe và Abel là ai vậy ạ?


Chữ ký của Tanimura_Miho


Tue Aug 07, 2012 8:29 am#23

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10576
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Một fic hay thì người ta phải đọc kĩ mới cảm nhận hết được. mà fic của bạn đã khiến mình mất rất nhiều thời gianđể đoc. Một vì quá dài, hai vì như mình nói: đ-ọ-c k-ĩ.
Chỉ 1 chap mà bạn khién mình có quá nhiều cảm xúc, buồn cười, hồi hộp, lo lắng,...
Hơi bất ngờ vì Dan có khả năng đoán mộng đấy, nó có vẻ không hợp với chàng ta lắm.
Nói tóm lại fic bạn quá hay
*lủi đi tự kỉ vì trình độ còm cõi của mình*


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Mon Jan 21, 2013 9:50 pm#24

avatar
Mugetsu Haneko Phantom
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Art gallery x5 Cái chai x7Quả cầu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1478
BKGC BKGC : 30187
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Sau một thời gian ngâm dấm và Mid cảm giác như cái fic này nó chua luôn rồi thì hôm nay chap mới mới được xuất lò ~ Cảm ơn mọi người đã đọc fic của Mid và xin hãy đồng hành cùng Mid và Let it be tới chap cuối cùng *cúi đầu*

~*o0o*~
Note of the song #2: Legend and the Black Castle.
…Chắc hẳn các bạn còn nhớ câu chuyện về tên văn sĩ và cô em gái danh ca của hắn, người mà hắn đem lòng yêu da diết dù biết là tội lỗi, người đã chết dưới mũi kiếm của anh mình vì đã trót yêu kẻ khác? Nếu còn nhớ, thì xin bạn hãy đồng hành cùng tôi làm một chuyến du lịch quay về quá khứ, về khoảng thời gian trước khi tấn thảm kịch bắt đầu…

Trong suốt cuộc đời mình, gã văn sĩ không bao giờ ra khỏi tòa lâu đài thủy tinh của hắn cả. Hắn luôn tìm thấy nguồn cảm hứng của hắn ở mọi nơi trên lâu đài của hắn và ở nơi người em gái của hắn: đôi giày thủy tinh của cô, quả táo đỏ cô ăn, khu rừng nơi cô dạo chơi và nhiều lần ngủ trong đó, mái tóc dài của cô,… Hắn luôn tự tin rằng không ai có thể có những câu chuyện hay hơn của hắn, nên hắn rất tức giận, khi một ngày hắn nghe em gái nói rằng: dưới thế gian xa xôi kia, có một truyền thuyết rất hay, thật sự hay hơn những câu chuyện của hắn.
Hắn nổi cơn điên suốt một tuần sau đó, không làm gì cả, chỉ tự giam mình trong căn phòng tắm thật lớn của riêng hắn, dường như hắn muốn tự dìm mình cho chết luôn. Nhưng khi bình tâm lại, hắn tự quyết định rằng hắn nên nghe tận tai, thấy tận mắt cái truyền thuyết đó, vì thế hắn bắt đầu chuẩn bị cho cuộc hành trình của mình xuống dương gian. Hắn giữ bí mật với em gái chuyện này, và rồi lên đường ra đi khi em hắn còn ngủ say, nhưng bằng cách nào đó, cô đã biết, và đã đi theo hắn. Do cô rất thân thuộc mọi thứ ở dưới này, nên chẳng mấy khó khăn để bắt kịp anh trai cô và chặn đầu hắn khi hắn bị lạc đường. Gã văn sĩ rất tức tối, nhưng cũng đành để cô dẫn đi. Và mọi chuyện bắt đầu…

Chẳng ai biết chuyện gì đã xảy ra sau đó và đã xảy ra như thế nào, chỉ biết rằng khi trở về, cô em gái mất đi một cánh tay, gã văn sĩ cũng mất đi một con mắt. Họ trở về trong tình trạng sống dở chết dở, và nằm trong phòng mình suốt một quãng thời gian rất dài sau đó. Và trong khoảng thời gian đó, gã văn sĩ đã cho ra đời một câu chuyện mới, một câu chuyện khác với bất kì câu chuyện nào mà hắn đã từng viết, một câu chuyện có thật, một câu chuyện mà đến nay vẫn còn là huyền thoại:

“Đã rất lâu rồi, ở một miền đất không có trên bản đồ, một miền đất lạnh giá nằm tận cùng phía Tây của Địa cầu, đã từng tồn tại một tòa lâu đài cổ. Đó là một lâu đài làm bằng thạch anh tím, vốn từng là tài sản của một vị thương nhân người Pháp. Đó có thể được xem là người giàu nhất thế gian. Ông ta dành cả cuộc đời để tích lũy tiền của và xây nên tòa lâu đài ấy. Ông không có vợ, nhưng lại có một đứa con trai.

Tòa lâu đài nằm tách biệt với thế gian ấy đã nhiều lần làm chốn dừng chân cho những thương gia lỡ bước, và cũng là mồ chôn của họ. Không một ai sống sót an toàn sau khi đặt chân vào vùng cấm địa ấy. Tất cả cũng chỉ vì đứa con trai của ông ta.

Ông nhặt được đứa bé khi lần đầu đặt chân đến đây. Nó có một đôi mắt bằng thạch anh tím, và nơi nó được đặt nằm trên đó cũng là một mỏ thạch anh tím. Lúc đó ông chưa biết điểm đặc biệt
của đứa trẻ - khi ấy còn là trẻ sơ sinh – ông đã mang nó về và nuôi dưỡng, và bắt đầu nhận ra mối nguy hiểm của nó. Ông mang hết những thứ quan trọng với mình và thằng bé chạy trốn một ngày trước khi quân đội của đức vua đến bắt ông đi. Ông bị khép tội tử hình, vì tội dám nuôi dưỡng một con quái vật và để nó giết hại dân chúng. Khi chạy trốn, ông nhớ đến miền đất xưa, nên đã quay về đó và dự tính định cư ở đó suốt quãng đời còn lại. Ông đã xây một căn nhà nhỏ bằng số nguyên liệu ông mua dọc đường, nhưng khi ông thức dậy vào sáng hôm sau, một tòa lâu đài bằng thạch anh tím đã được dựng lên từ bao giờ. Và đứa bé kia đã chớp đôi mắt lạnh băng của nó, và cười.

Không biết bằng cách nào mà người ta biết ông sống ở đó, cùng với đứa con trai có đôi mắt bằng đá quý. Rất nhiều người đến do lạc đường, nhưng cũng có những kẻ đến đó do lòng tham hoặc sự hiếu kì. Và họ đều chết một cách kì bí. Có một người may mắn thoát được, y đã kể lại rằng: ‘Đứa con trai của ông thương nhân ấy là một con quỷ, nó hút sinh khí và ăn sống những người lữ hành, và khi ai nhìn vào đôi mắt của nó, chắc chắn sẽ bị đục vỡ nhãn cầu mà chết. Duy chỉ có người đã nuôi dưỡng nó là không sao hết’. Sau đó, y cũng chết vì quá sợ hãi.

Người thương nhân xưa qua đời ở tuổi 80. Con quỷ đã rống lên một tiếng khóc thương và bỏ đi. Nhưng nó quay lại để bảo vệ mộ phần của cha mình và tòa lâu đài ấy. Sau cùng nó chết vì cô độc, thân xác nó mục rữa, thải ra một luồng khí độc hại, bao trùm lấy toàn bộ lâu đài, và nhấn chìm nó trong màu đen của bóng tối.

Người ta đồn rằng linh hồn của con quỷ vẫn còn lởn vởn trong lâu đài, tiêu diệt những ai bén mảng đến đấy. Tương truyền rằng nó sẽ trở lại, và sẽ hủy diệt thế giới nếu như nó có trong tay ba viên ngọc quý tượng trưng cho ba nguồn năng lực bị phong ấn của nó…
Tòa lâu đài xưa vẫn còn trụ vững dù đã điêu tàn. Nhuộm màu đen của bóng tối, lâu đài ấy tên là Black Castle.”

…………………………………………………………

Còn một sự thật mà hắn đã giấu, con quỷ ấy chính là nguyên nhân hắn xuống tay với em mình…
Và bây giờ, khi hai anh em ấy quay lại thế gian, con quỷ ấy cũng tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài…

~*o0o*~

Có một nhóm người đang di chuyển. Họ đi trong im lặng, tà áo chùng của họ kêu loạt xoạt mỗi khi họ bước đi. Họ có ngựa đấy, nhưng họ dùng chúng để thồ hàng, họ thích đi trên đôi chân của mình hơn, vả lại, giữa đêm khuya mà có tiếng vó ngựa vang lên thì không phải đáng nghi lắm sao?

Phái đoàn ấy có ba người, và người đi giữa có vẻ là nữ khi mà dáng dấp có phần thanh mảnh hơn bạn đồng hành. Họ bước thật nhanh, và cô gái lên tiếng:

“Em xem còn bao lâu nữa, Ace?”

Người tên Ace kéo áo chùng xuống, để lộ khuôn mặt điển trai với mái tóc màu lục lam dài phủ gáy và đôi mắt màu xám của tro than. Cậu dừng ngựa của mình lại, kéo chiếc ba lô bằng da bự tổ chảng chủa mình xuống, lục trong đó và lấy ra một cái đồng hồ có nắp. Mở nắp ra, cậu xem giờ và lấy bản đồ, tính toán thời gian và nói:

“Hai ngày nữa, chị ạ.”

“Ừm, tốt. Ngựa của chúng ta chỉ chịu được 3 ngày nữa thôi, chúng ta đã bắt chúng đi suốt ba năm không nghỉ rồi còn gì.” – cô gái gật gù, đưa bàn tay thanh mảnh lên vuốt ve chú ngựa đang cất bước một cách mệt mỏi. Cô cho nó dừng lại nghỉ ngơi một chút, hai người kia cũng làm vậy, và cô lấy trong cái giỏ của mình ra một bình nước lớn, rót ra hai cái ly nhỏ, rồi mời hai người bạn đồng hành. Riêng cô thì lấy một bầu nước nhỏ ra, và bắt đầu uống một cách hờ hững, nhưng ánh mắt của cô thì rất tập trung vào bầu nước, quyết không để lãng phí bất kì giọt nào. Cô uống vội một ngụm, cất nó vào giỏ, và lấy khăn tay ra lau miệng một cách vô cùng thanh nhã. Dưới ánh sáng lập lòe của vầng trăng, trên chiếc khăn tay ánh lên màu đỏ của máu. Và Ace, không hề uống nước, chỉ cầm ly trong tay, nhìn cô gái không chớp mắt. Cô lảng tránh ánh nhìn của cậu.

Người còn lại trao cái ly rỗng cho cô gái, cô ra hiệu hỏi cậu có muốn uống thêm không, cậu lắc đầu, mỉm cười cảm ơn. Cậu trai này có mái tóc màu tím hồng, đôi mắt màu xanh lợ lợ như nước đầm lầy. Cậu đứng lên, ra chỗ bọn ngựa và săn sóc cho chúng. Ace quay sang nhìn cậu, cậu vờ như không biết. Cậu trai tóc tím lục trong túi ra một que gỗ được vuốt nhẵn nhụi và một quyển sổ tay, lật lật và trang và lầm rầm đọc nội dung trong đó. Một tia sét đánh ngay xuống chỗ cậu đứng, và một trận gió nổi lên, nhưng chỉ vài giây sau mọi thứ lại bình thường. Ace nhíu mày nhìn cậu, cậu quay lại cười với cậu ta, mồ hôi bắt đầu chảy trên mặt cậu. Cậu bước đến chỗ Ace, ngồi bệt xuống bên cạnh cậu ta, thở ra một cái thật mạnh. Ace nắm lấy tay cậu, và vẫn nhìn cậu ngờ vực, Ace nói:

“ Lại Kết giới à?”

“Ừ”, cậu cười, giật tay ra khỏi tay Ace, “ và nó không tốn sức đến mức cậu phải truyền tinh lực cho tớ đâu, Ace.”

“Đừng có bướng, Baron.”, Ace gằn giọng, cầm lấy tay Baron siết mạnh, Baron cảm thấy hơi đau, cậu nhăn mặt lại:

“Ừ, thôi được, nhưng cậu nên lo cho chị cậu thì hơn.”

“Chị ấy ngủ rồi.” Ace lặng lẽ nói, hất đầu về phía cô gái: cô đang tựa lưng vào chú ngựa của mình và ngủ ngon lành, gương mặt của cô mới thật thánh thiện làm sao…

“Ờ…”, Baron ậm ừ. Cậu tránh ánh nhìn đang xoáy vào tim cậu của Ace bằng cách nhìn chăm chú vào cô gái, cậu có vẻ hơi lúng túng.

“Nhìn tớ đây Baron.”, Ace gằn giọng, đưa tay bóp lấy mặt Baron và xoay về phía mình. Ngay lập tức Baron hiểu Ace muốn nói gì, cậu đổi giọng, nói dứt khoát:

“Lần thứ một trăm, mình sẽ không đổi ý!”

“Nghe đây, đồ ngốc! Ai mướn cậu đi theo tụi này?” Ace đổ quạu, cậu bắt đầu gầm ghè với Baron. “Cậu không biết mình sẽ gặp bao nhiêu rắc rối nếu cứ đi theo bọn tớ đâu. Cậu là một pháp sư, hơn nữa chỉ là pháp sư thực tập, Baron à, quyền năng của cậu không đủ để bảo vệ ngay cả bản thân cậu, không, đừng cãi, không, tớ không có ý xúc phạm cậu, không, không, nghe này, đừng có cãi, NGHE NÀY Baron!!! Tốt nhất là cậu nên quay về, nếu có ai biết một pháp sư thực tập như cậu đi chung với hai con quỷ như tụi tớ thì cậu sẽ gặp rắc rối đấy. Và tớ thật sự không muốn vậy. Về đi, Baron.”
Baron bị Ace bịt miệng do toan cự cãi nãy giờ, tức khí vùng lên xổ một tràn:

“VỀ CÁI GÌ MÀ VỀ? CẬU NÓI TỚ VỀ LÀ VỀ ĐÂU? Từ đầu tớ đã quyết đinh đi theo cậu và
chị Dara mà, đó là quyết định và là nguyện vọng của tớ. Cậu không có quyền bảo tớ từ bỏ.”

“Nhưng cậu sẽ chết.”

“Nếu mà quay về tớ cũng sẽ chết. Tớ là kẻ đào tẩu mà, ai cũng biết!”

“Không, nếu về cậu sẽ không chết, vì cậu là pháp sư, họ không dám giết cậu đâu. Đối với cái lũ người đần độn đó thì dòng máu pháp sư của cậu là vô cùng quí giá, chúng đâu có dám liều. Nhưng nơi mà tớ và chị sắp tới là vô vàn nguy hiểm, cái thứ sống trong đó không có phân biệt được pháp sư đâu, nó sẽ GIẾT HẾT!”

“Thì tớ sẽ chết, vậy thôi!”

“ĐỪNG CÓ NÓI VỀ CÁI CHẾT MỘT CÁCH THẢN NHIÊN NHƯ THẾ, ĐỒ NGỐC!!! CẬU THÌ HIỂU GÌ HẢ?”

Baron giật mình. Ace có vẻ đang bị kích động. Baron biết là mình đã lỡ lời, vội vàng ôm lấy bờ vai đang run rẩy của Ace, an ủi bằng một giọng hối lỗi hết sức:

“Tớ xin lỗi, thật tình là tớ không cố ý làm cậu phật ý.”

“Đ-đồ ngốc…” Ace ngước lên nhìn Baron, đôi mắt cậu dại hẳn đi, “ với cậu có lẽ chết không là vấn đề gì, nhưng với tớ lại khác. Đôi bàn tay này đã không thể cứu được bất kì ai quan trọng với tớ, ngay cả Dara cũng bị vạ lây vì tớ, và giờ nếu cậu chết đi, tớ coi như đã mất tất cả…”

“Ace…” Baron lúng túng. Cậu nhìn sâu vào mắt Ace, thở ra một hơi dài, và lấy lại nụ cười của mình: “Tớ sẽ không sao đâu.”

Ace cũng nặn ra được nụ cười, nhưng đôi mắt cậu sắc lại, và cậu lấy lại chất giọng lạnh băng vốn có của mình:

“Nếu cậu không chấp nhận, thì đừng oán hận tôi!”

“Ace…? ACE…? HỰ!”

Baron phun ra một búng máu tươi, vòng tay quanh Ace của cậu rời ra, cậu ôm lấy bụng lăn lộn dữ dội. Cậu gào lên:

“Cậu làm gì vậy Ace? CẬU LÀM GÌ VẬY?”

“Xin lỗi. Tôi đã bảo rằng đừng có oán hận tôi nếu cậu không đồng ý mà. Tôi đã ếm cậu, cậu sẽ không thể cử động trong một ngày.”

“CẬU NGUYỀN TÔI?”

Baron lại gào lên. Cậu lại hộc ra một búng máu tươi, và ngất xỉu. Ace vác Baron lên vai, không biết là nước mắt hay mồ hôi đang lăn xuống má cậu. Lượm cây đũa phép của Baron lên, cậu lầm rầm vài tiếng. Một tiếng “Đùng!” vang lên, và một cánh cửa bằng gỗ mun xuất hiện. Ace đặt Baron xuống đất, cậu đi gom hết đồ đạc của Baron lại, mở cánh cửa ấy ra. Đằng sau cánh cửa là một vùng không gian bị bóp méo đến kì dị, màu sắc lẫn lộn và xoắn vào nhau. Nhìn Baron thêm một lần nữa, Ace đến gần cậu, vác cậu lên vai, và thảy vào cái mớ không gian hỗn độn ấy. Cậu nhìn Baron đang dần biến dạng và xoắn vào mớ màu sắc ấy và biến mất. Cậu đứng đừ người ra một lúc, thẫn thờ đóng cánh cửa ấy lại, lại lẩm bẩm vài tiếng. Một tiếng “Đùng!” lại vang lên, và cánh cửa biến mất.

“Đó là quyết định của em sao?”

Dara không ngủ. Cô đã nghe hết cuộc trò chuyện của Ace và Baron. Ngước đôi mắt xám bạc như vầng trăng rằm của mình lên, cô lắng nghe tiếng vọng của màn đêm đang gào thét, mái tóc đen bay nhẹ trong gió…

“Và sẽ không bao giờ thay đổi…”

Nhẹ trong gió vọng tiếng Ace đáp lại. Bàn tay thô ráp vì sương gió của cậu nắm chặt cây đũa phép của Baron đến rướm máu…

~*~o0o~*~

Hydron chán nản gỡ cánh tay đang ôm chặt mình như ôm chặt một con gấu bông to ngoại cỡ của Lync ra, đạp cậu ta xuống đất và trùm lại chăn cho đàng hoàng tử tế. Khổ một nỗi là dù cậu có hết nằm im đến nằm lăn qua lăn lại, ngay cả khi cậu lôi đại một quyển sách của mình ở dưới gầm giường lên rồi đọc trong cái ánh sáng rực rỡ đến chả thấy cái gì của mặt trăng đi chăng nữa, cậu cũng ứ mà có ngủ lại được. Bực mình, cậu tung chăn, xỏ đôi dép bông màu hồng ( vốn là của Runo đem tặng cậu trong sinh nhật vừa rồi và cậu điếng người khi mở nó ra trong khi Dan và Lync cười muốn tắt thở mà chết vật ra đất và cho đến giờ cậu vẫn chả hiểu tại sao cậu vẫn còn chưa liệng nó vào sọt rác) của mình vào, rồi sau đó quyết định đi chân đất đại cho rồi vì dép bông cứ kêu loạt xoạt phát ớn, chụp cái áo choàng tắm, rồi liệng nó vô sọt rác khi phát hiện ra nó là áo choàng tắm ( thế đấy, cái gì cũng liệng được mà dép BÔNG màu HỒNG lại không liệng được là sao???), vớ cái áo khoác khác trùm vô người, len lén mở cửa phòng ngủ chung ra (cậu và Lync ngủ chung với hai thằng con trai lạ hoắc khác) rồi lỉnh ra ngoài, sau đó khép lại một cách vô cùng chuyên nghiệp và kín đáo. Và thế là trốn ngủ êm xuôi.

Gió đêm thổi nhè nhẹ nghe man mát. Hydron (chân đất) đi dạo quanh sân trường ( đầy đá sỏi) với một khuôn mặt của người đang thưởng ngoạn vẻ bí ẩn của màn đêm ( còn miệng thì cứ nghiến răng trèo trẹo để khỏi bật ra tiếng kêu đau mỗi khi bàn chân ngọc ngà của cậu dẫm phải đinh hay sỏi đá). Cậu là một người rất ghét bóng đêm, nó luôn làm cho cậu cô độc, là thứ cậu phải nếm trải trước và sau mỗi giấc mơ, là thứ đã nhấn chìm cậu suốt hàng năm trời, cho đến khi cậu đặt chân đến nơi đây, và gặp được một ánh sao băng lẻ loi của cuộc đời mình.

Cậu cũng chả biết vì sao mình thích Runo. Nhỏ ấy chỉ hơi hơi dễ thương thôi chứ đâu có đẹp gì, mà cậu lại khoái con gái đẹp hơn, và phải đẹp sắc ấy. Cậu không thích mấy cô mọt sách, dù cho cậu là một con mọt sách, và Runo lại là một con mọt sách chính hãng, lần đầu gặp cậu đã điếng cả người khi thấy trước mặt mình là một cô gái quê mùa hết chỗ nói: quần áo kín cổng cao tường, tóc tết đuôi sam, tay ôm sách và mắt đóng nguyên một cặp đít chai mỏng dánh (vì Runo cận nhẹ thôi). Dần dần sau này mới chịu thay đổi ngoại hình và từ một mọt sách trí thức thứ thiệt thành một cô nàng ngổ ngáo tinh nghịch và dữ hơn cả bà chằn. Được cái Runo thông minh, cậu chỉ kết nhỏ ở điểm đó. Còn ngoài ra cậu chả thấy có lí do gì để thích Runo cả. Ấy vậy mà tim cậu cứ đập “binh, binh” mỗi khi mà cậu nháng thấy một mái tóc màu trời mềm như mây lướt qua mà chẳng vì cái nguyên do nào cả.

Chuyện cậu thích Runo thì chỉ có trời mới biết, vì cậu đóng kịch hơi bị giỏi. Cậu không đỏ mặt, không lung túng, không tán tỉnh, không ga-lăng, không gì cả, chỉ nói chuyện bình thường, chơi đùa bình thường, làm gì cũng bình thường nốt. Ngay cả Lync- đứa bạn nhí nhố nhất và cũng là than nhất của cậu cũng nghĩ rằng cậu nhường nhịn Runo, cậu nhận hết quà Runo tặng (dù với mấy đứa con trai khác chúng chả khác gì rác), không (dám) chê bai và không (dám) liệng vô sọt rác là vì cô nàng…dữ quá thôi.

Nhưng mà khốn một nỗi, Runo thích Dan. Cái chuyện đó thì ngay cả người mù cũng thấy được. Bực thêm cái nữa là do Dan lại là kẻ mà cậu ghét nhất ( cũng như cậu là kẻ mà Dan ghét nhất), nên hai thằng cứ cà khịa nhau hoài, đến nỗi Runo can hoài phát chán, bỏ mặc tụi nó thỏa chí…đấu võ mồm với nhau. Mà nhắc đến Dan cậu lại tức anh ách, chỉ vì một thằng đầu đất ( cái từ chuyên dụng mà Hydron dùng để chửi xéo Dan) như nó mà hôm qua mém nữa cậu bỏ mạng trong mơ luôn rồi. Và hễ nhắc đến Dan thì cậu lại nhớ đến giấc mơ hôm qua, thế lại cục tức nó trôi đằng nào mất tiêu.

Nhớ lại giấc mơ hôm qua, cậu cứ cảm thấy có cái gì đó rất quen thuộc trong khung cảnh ấy và trong những con người ấy. Dường như cậu biết chỗ ấy – tòa biệt thự bằng đá xám xịt nằm gọn vòng tay êm ái của bong đêm, những hành lang dài liên tu bất tận, những căn phòng bị khóa bằng xích có yểm bùa, thỉnh thoảng vang lên những tiếng gào rú đau đớn như của những tội nhân bị nhục hình tra khảo, những chiếc lò sưởi lạnh tanh và một vệt dài những máu loang lỗ khắp các bức tường. Cậu đã vào Mộng trước Dan, và cậu đã đi gần một nửa căn biệt thự ấy. Càng đi cậu càng thấy nó quen thuộc. Quen thuộc đến nhức nhối, quen thuộc đến đau lòng. Cứ như cậu đã từng sinh ra và lớn lên ở đó…

Nhưng điều làm cậu cảm thấy bức bối nhất đó chính là hai đứa trẻ một đứa mất mắt một đứa mất tay kia, khi nhìn chúng cậu thấy nửa lạ nửa quen, dường như đã gặp ở đâu rồi, nhưng lại có cảm giác là chưa bao giờ gặp dù chỉ là lướt qua. Thật kì lạ. Và có vẻ như cái vật tròn tròn vàng vàng ấy là một con mắt giả, chắc chắn. Chỉ có thể là thế thôi, vì tên bị đâm kia định ấn nó vào hốc mắt thằng con trai mà…

Thật tình là cậu cũng suýt nữa là mất bình tĩnh mà lao ra khi thấy đứa con gái bị điện giựt ngất xỉu. Thật tàn ác, nhẫn tâm. Nhục hình, tra tấn một cô gái còn bé nhỏ như thế mà coi được sao, chỉ có ác quỷ mới mất nhân tính đến thế. Cơ mà… cô bé ấy… thật dễ thương… Nếu trên người không chi chít những vết thương và đỏ sậm những máu thì chắc hẳn cũng phải là một đại mỹ nhân. Và đó cũng là một trong những nguyên nhân cậu muốn lao ra bảo vệ cô bé ấy. Ầy, con trai mê gái đẹp thì có gì là sai nào, đừng phán xét Hydron nhé ~
Nhưng giữa chừng thì cậu nhìn thấy Dan, và lập tức tỉnh lại. Phải rồi, tên đần ấy, nếu không đưa hắn về, thì Runo sẽ hận mình lắm cho mà coi, vì thấy chết mà không cứu (nhưng trường hợp của Dan và quý bà Crystal là khác nhau à nha, một bên có thể (hoặc không cần) cứu, một bên thì đành bất lực), mà cậu thì chẳng muốn người mình thích hận mình chút nào, nên đành phải ra tay nghĩa hiệp làm “anh hùng” cứu… “tình nhân” của “mỹ nhân”.

Hydron thở dài. Sao cậu lại trót phải lòng một người mà trong tim người đó đã có một người khác chứ? Tình đơn phương đúng là khổ mà…

...

Trời đột nhiên trở lạnh. Gió thổi như tát vào mặt Hydron. Cậu rùng mình. Đôi chân cậu tê cứng.
Thở dài. Rốt cuộc cũng phải lấy nó ra.
Hydron móc trong túi áo khoác của mình ra một đôi dép...

~*o0o*~

Baron nằm dài trên chiếc giường của mình. Từ lúc cậu bị Ace đuổi đi đến giờ đã gần một năm, và không biết bây giờ cậu ta còn sống không? Gì chứ? Gì mà “năng lực của cậu còn không đủ để bảo vệ cậu”, tôi đã có lòng tốt đi theo phò giá cậu mà cậu nói với tôi bằng cái giọng chết bằm đó hả, tôi hi sinh vì cậu mà cậu nỡ lòng nào đá tôi qua một vùng không gian khác sao? Nhà-vô-địch (Ace) cái gì chứ? Tưởng tên mình là vô địch thì ngon lắm hả?

Baron nằm rủa xả Ace một hồi cũng chán, và cứ mỗi lần nhớ đến Ace là cậu lại rủa cậu ta còn hơn rủa một con chó (bằng những từ ngữ “chọn lọc” nhất), thế là cậu quyết định trốn ngủ.
Ờm, nhưng muốn trốn ngủ cũng không dễ đâu nhé. Trước tiên là phải canh xem phòng ngủ chung còn ai thức không, rồi phải gia giảm âm thanh của bản thân đến mức tối thiểu, phải chịu cảnh mù dở khi không được phép bật đèn lên, chà, trốn ngủ thì thằng nào ngu lắm mới tính đến chuyện bật đèn, rồi còn phải nhớ thật kĩ cấu trúc căn phòng để xem cửa ở đâu, nếu không muốn thay vì ra ngoài thì lại vào…toilet. Thực hiện hết các bước trên thì coi như trót lọt, trừ trường hợp của Baron , bởi cái tên nằm gần cửa nhất lại là một thằng có khả năng phóng điện, và lúc nó ngủ thì đừng mơ lại gần nó trong bán kính 10m nếu không muốn bị điện giựt. Khốn một nỗi cái giường của nó cách cửa chỉ có 5m thôi, kiểu nào cũng bị điện giựt ( chà, trường giàu mà, nên phòng ngủ chung của nam sinh hay nữ sinh gì cũng có kích thước 18x30 hết ^^). Mà tên nó cũng là Volt nữa, đùa nhau à?

Chà, nhưng khốn là khốn đối với thường dân, nhưng với Baron-pháp-sư-tập-sự này thì chuyện này dễ như trở bàn tay. Và sau đó cậu đã trốn ngủ thành công. Bằng các nào thì các bạn thử bắt chước Conan mà suy luận xem.

Nói “thành công” thì có đúng không nhỉ?

Vì ngay khi bước ra khỏi cửa kí túc xá thì cậu bị bắt gặp, hay là cậu bắt gặp nhỉ, một thằng con trai đang từ ngoài sân bước vô. Thằng con trai ấy đang suy nghĩ một điều gì đó, có vẻ đăm chiêu lắm. Cái đầu rối bù của nó cứ cúi gằm xuống, nó đi chầm chậm, tay đặt lên cằm, xoa xoa. Tà áo khoác của nó phất phơ trong gió. Nhìn nó, Baron cảm thấy nó có gì kì quái.
Nó đi thẳng, vượt qua Baron. Nó không có vẻ gì là chú ý đến đường đi cả, và hình như nó đi theo trí nhớ của mình, vì bước chân nó cứ quờ quạng, và nhất là nó hoàn toàn không cảm nhận được sự hiện diện của Baron, khi nó đi lướt qua cậu.

Đó là điều kì quái đầu tiên ở nó. Và tất nhiên nó không phải là ma.

Baron cảm thấy hình như mình đã nín thở một hồi lâu, cho đến khi tiếng dép dứt hẳn. Có lẽ thằng con trai ấy quay lại phòng ngủ chung của nó rồi. Đến lúc đó cậu mới dám thở mạnh ra. Hú
hồn, tưởng bị phát hiện rồi chứ!

Và lúc này, điều đầu tiên cậu nghĩ đến là điểm kì quái thứ hai trên người thằng nhóc đó.

Quái, hình như nó đi dép BÔNG màu HỒNG thì phải?...



Baron chợt rùng mình… Hình như cậu cần được rửa mắt…

~*~o0o~*~

Quái quái quái QUÁI QUÁI QUÁI!!!!!! CÁI QUÁI GIỀ ĐÂY?

Thằng thằng thằng thằng thằng đó…..

Nó nó nó là….

Baron, toàn thân cứng đờ, chân tay run lẩy bẩy (ể, hình như có một sự bất hợp lí ở đây thì phải? Thôi kệ, lờ nó đi), quai hàm trễ xuống, mặt mày tái xanh tái mét, một cánh tay của cậu đưa lên, run rẩy chỉ về phía trước.

Trước mặt nó là… thằng đi dép bông tối hôm qua!!!!

Hydron mở to mắt, thậm chí là trợn trừng, nhìn Baron. Gì đây, mới sáng sớm, còn chưa ăn sáng nữa, lại có một thằng lạ hoắc lạ huơ nào đó đứng chắn đường mình, lại còn nhìn mình như quái vật vậy, khùng à?

Dường như có một bầu không khí không biết nên dùng từ khó xử hay khó hiểu đang bao trùm ở đây…

“Ê này, tránh đường coi.”

Lync bực bội gằn giọng. Nãy giờ nó đứng sau lưng Hydron, quan sát hai thằng khùng này cứ đứng đơ như tượng, lại thêm cái bao tử của nó biểu tình nữa, đâm ra bức xúc lắm. Còn Volt, trái lại, vẫn bình thản như thường.

Baron vẫn giữ nguyên tư thế cũ, đồ như lời nói của Lync chẳng khác gì không khí. Cho đến khi…

“HYDRONNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNN~~~~~~!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Một tiếng reo của con gái vang lên, giọng cao đến chói tai, lại còn kéo dài giọng ra nữa, và âm lượng thì cũng không hề nhỏ chút nào. Tiếp đó, Baron cảm giác như có cái gì bay vụt qua người mình, sau đó là bị cái gì đó dộng vô mặt, à, ĐẠP vô mặt mới đúng, cuối cùng là cậu ngã đập đầu xuống đất, chết lâm sang, còn “cái gì đó”, hay “ai đó”, đã đáp thẳng xuống người Hydron, khiến cậu ta cũng mất thăng bằng mà hiến dâng thân xác về cho đất mẹ~

“Hydron~ Nhớ cậu quá đi ah~ Lync và Volt cũng vẫn khỏe chứ ~ Anh Dan yêu của tớ đâu rồi ~ Còn anh Shun đập chai với Runo cư-tê đâu nữa? Sao, không có tớ các cậu nhớ lắm hả, chắc nhớ đến mất ăn mất ngủ luôn chứ gì? ~ Biết ngay mà, tớ là tớ quan trọng lắm cơ, các cậu mà thiếu tớ là chắc buồn lắm ha ~ Ôi, yêu các cậu quá cơ ~ Nhớ các cậu ghê cơ ~ Nhớ đến nỗi nhan sắc tuyệt mĩ của mình đã bị hao mòn luôn rồi nèeeeeeeeeeeeeeeeeee~~!!!!”

Đứa con gái ấy bắn liên tục một đợt pháo hoa to nổ trời, có mà nghe bùm bùm luôn ấy, và nghe sặc mùi tự sướng. Nó ôm chặt lấy cổ Hydron, dụi dụi mớ tóc bạch kim xoăn nhẹ của mình vào mặt cậu, và bộ ngực của nó, e hèm, phải nói là hơi bị khủng bố, e hèm, cứ chà qua chà lại trên người Hydron, khiến cậu chàng, e hèm, đứt vài cái mạch máu, và, e hèm, máu từ não, từ toàn thân, dồn thẳng xuống hai cánh mũi, và trào ra ngoài… ( chà, sao tác giả thấy đau họng thế nhẩy?). Lync và Volt chỉ biết đứng đóng băng, khi mà trước mặt tụi nó là hai cái xác chết với một con, con gì nhỉ, mèo à (?), đang làm nũng trên một trong hai cái xác chết đó.

“Julie, thôi đi. Cậu ta sắp chết vì thiếu oxygen và thiếu máu rồi đấy.”

Giọng của một đứa con gái khác vang lên, mỏng tang như mặt nước, pha lẫn trong đó là tiếng cười được kìm nén. Đứa con gái này có mái tóc xanh nhạt như Runo, nhưng nếu như màu xanh của Runo là màu trời, thì màu xanh của đứa con gái này giống màu của băng giá hơn, và nhìn lạnh, chứ không ấm như của Runo. Nó chớp chớp đôi mắt đỏ như hoa hồng nhung của mình, ẩn giấu trong đó có một nét tinh nghịch nhẹ nhàng, nhìn cô gái, mà nó gọi là Julie, đang lồm cồm bò dậy từ cái xác mang tên Hydron, thích thú ra mặt.

“Nobara này ~ Cậu thật biết cách làm người ta mất hứng đấy ~”

“Chà,” , Nobara cười mỉm chi, “Nếu Billy nhìn thấy cảnh tượng này, tôi dám cá với cậu là cậu ta sẽ đem Hydron ra làm nhân bánh bao đấy ~”

Julie chu môi ra phụng phịu, kiểu như “Làm gì có chuyện đó!”. Nobara bật cười, sau đó lại giúp Lync dựng cái xác chết chảy máu mũi lên, nhìn Julie:

“ Hiện giờ nhóm Dan đang ở phòng sinh hoạt chung, đang tiếp chuyện anh em Alice, và Billy thì cứ lo lắng cho cậu đến nỗi cứ hết đứng lên lại ngồi xuống, uống hết li trà này đến li trà khác, thậm chí còn cho muối vào trà nữa chứ, và thế là tôi phải đi tìm cậu cho cậu ta yên lòng. Nếu cậu không muốn cậu ta ngộ độc vì uống trà với bột ngọt, và tôi dám cá là cậu ta đã uống rồi, thì làm ơn đừng có chạy lung tung nữa, NHÉ?”

Nobara nhấn mạnh chữ cuối, một luồng không khí lạnh toát bao trùm cả cái hành lang, làm đóng băng toàn bộ cả những người đang ở trong hay ở gần khu vực đó. Julie dựng hết cả tóc gáy, ngoan ngoãn cùng Nobara, Lync và Volt vác xác Hydron về phòng sinh hoạt chung, gặp nhóm Dan…

Ấy, thế các bạn không nhớ đã bỏ quên cái-gì à?

~*~o0o~*~

“JULIEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE!!!!!!!!!!!!!!”

Một vật-thể-lạ-biết-bay-không-xác-định-được-hay-còn-gọi-là-Unidentified-Flying-Object-aka-UFO lao thẳng vào người Julie - với một cái nón bóng chày bay ra sau và quất thẳng vào mặt Dan và knock out cậu ta trong nháy mắt – nước mắt kèm nước mũi cứ thế mà bắn lung tung.
“M-Mất vệ sinh quá, B-Billy!” Julie cố gạt cậu ta ra, cô ghét nhất là những người mất vệ sinh.
Nhóm Dan thấy cảnh tượng này thì cười phá lên, cả Hydron cũng đã hồi sinh mà cười phụ họa.
Một cô gái tóc dài, bồng bềnh với màu cam mật rụt rè bước từ ghế bành ra, lấy trong túi ra một chiếc khăn tay màu tím hồng, đưa nó cho Billy.

“A…Cậu lau mặt đi này…”

Julie mỉm cười nhận chiếc khăn từ tay cô gái, và ra sức chà ( vâng, chính xác là chà) mặt Billy như chà chảo, khiến da mặt cậu đỏ rần rần và sưng tấy lên, nhưng, vâng, tất nhiên, là đã sạch đi mớ hỗn độn những nước mắt và nước mũi.

Cô gái tóc cam đưa tay định nhận lại chiếc mù soa, nhưng Julie đã cất nó vào áo khoác, cười nói:

“Mình sẽ giặt và trả lại cho Alice sau~” , cô nháy mắt.

“A… Nhưng mà…A…Ơ…” Alice lắp bắp, trong cô có vẻ bối rối hết sức. Một chàng trai khác, với mái đầu như quá thanh long màu vàng óng, đeo một cái mặt nạ kì quái làm bằng thủy tinh, xoa đầu Alice, cười:

“Đừng lo, cứ để Julie giặt đi. Phải nhận lời cảm ơn của người ta chứ.”

Alice nhìn lên, rồi lại nhìn xuống, “ Dạ…Anh hai…”, hình như cô có hơi đỏ mặt…

Shun nhìn cô đầy ẩn ý…

“Rồi!” , Dan vỗ tay cái chát, “ Rốt cuộc mọi người đến đây làm gì?”

Anh chàng đeo mặt nạ cười, nụ cười của anh nhẹ tâng:

“ Đến đây học.”

…Một khoảng lặng chợt ùa đến…

Và…

“HẢ?”, bùng nổ!

~*~o0o~*~

Lúc đó, cái-thứ-bị-người-ta-bỏ-quên đang dần tỉnh dậy. Cậu xoa xoa mái tóc nhọn hoắt màu tím hồng của mình, chỉnh lại cái băng đeo đầu, và ngồi thừ ra đó.

Đột nhiên cậu cảm thấy trống rỗng. Như hồi đó, mỗi lần cậu ngã, đều có một người ra đỡ cậu dậy…

Bàn tay của người đó tuy thô ráp, nhưng mà cứng cáp lắm, ấm áp lắm, và mỗi lần nắm tay cậu là đều nắm thật chặt. Và cậu cảm thây nóng. Nhưng vui.

Chợt thấy buồn, Và muốn khóc. Những lúc thế này, người ấy đều ôm cậu vào lòng, dù cho người ấy bé nhỏ hơn cậu, nhưng lại luôn che chở cậu… Người ấy sẽ hôn lên mắt cậu, và lau đi những giọt nước mắt chực tuôn trào…

Ace…

Cậu muốn gặp Ace…


Cậu gục đầu vào hai đầu gối, hai tay ôm lấy chân. Cậu dựa vào cây cột được chạm trổ tinh xảo ở hành lang. Vai cậu run run. Cậu khóc.

Sẽ không có ai đưa tay ra với cậu nữa rồi…



“Bạn không sao chứ?”



Baron ngẩng mặt lên. Một giọng nói thánh thót vang lên. Nhẹ nhàng, êm dịu. Đầy quan tâm.
Và một bàn tay mảnh mai đưa ra trước mặt cậu.

“Đứng dậy được không?”



Cậu thề là trên đời này có thiên sứ…

~*~o0o~*~

Dan, Runo và Shun là ba người bạn chơi với nhau từ nhỏ, thân thiết không ai bằng, nhiều khi người này chưa nói mà người kia đã hiểu được ý bạn mình. Cho đến năm 12 tuổi thì họ gặp Julie, Alice và anh trai của cô. Họ cùng học chung một trường trung cấp, cùng học năm nhất, riêng anh trai của Alice học năm hai. Họ nhanh chóng hợp nhau, và trở nên thân thiết với nhau.

Tình bạn đẹp tuyệt vời nhanh chóng đơm hoa kết trái trong lòng mỗi người, đẹp như đóa hoa nở sớm mai. Thuần khiết. Trong sáng. Bền chặt.

Nhưng, hoa đã nở thì sẽ tàn. Và tình bạn sẽ có lúc bị chia phôi…

Họ không hiểu được điều đó…

Cho đến khi…

Vào một ngày chủ nhật trong mùa hè năm họ 14 tuổi, có một lá thư gửi đến nhà Dan. Nội dung lá thư ra sao thì Dan không nhớ, chỉ nhớ là nó thông báo rằng cậu được đặc cách vào học ở một ngôi trường danh tiếng nhất nước Anh, nơi mà chỉ có thiên tài và quý tộc mới được vào học, hoặc là “trường hợp đặc biệt”. Như đã nói, Dan thuộc trường hợp đặc biệt, cậu là một trong “những đứa trẻ được ban phép thuật” và hiển nhiên là cậu được chọn. Cho đến lúc ấy thì cậu thậm chí còn không tin là có phép thuật trên đời.

Trùng hợp làm sao là Runo và Shun cũng được nhận vào học. Runo cũng ngạc nhiên như Dan, tuy bản thân cô cũng tin vào phép thuật, nhưng cô không nghĩ là cô là người có phép thuật. Chuyện ấy cứ như một trò đùa. Riêng Shun thì có vẻ điềm tĩnh hơn. Và cậu gần như là biết rõ lá thư ấy sẽ đến với mình vào một ngày nào đó. Cậu biết điều gì đó, nhưng không nói. Dan và Runo tuy rất muốn hỏi, nhưng biết là Shun sẽ chẳng bao giờ cho mình câu trả lời thỏa đáng nên thôi.

Tiệc chia tay diễn ra một cách lặng lẽ, chỉ với vài món ăn nhẹ do Runo và Alice làm, được tổ chức tại vườn hồng nhà Julie. Không khí lúc ấy vô cùng ngột ngạt, và bữa tiệc kết thúc trong im lặng. Julie và anh em nhà Alice không nói chuyện với nhóm Dan một tiếng nào cho đến khi tụi Dan lên đường sang Anh quốc đi học. Trên tàu lửa, Dan nhận được tin nhắn của Julie, nói rằng sẽ giới thiệu cho Dan vài người bạn bên Anh. Cha mẹ Julie có ít nhất 5 căn biệt thự ở 5 quốc gia khác nhau nên mối quan hệ của Julie cực kì rộng. Runo đã giựt lấy cái điện thoại của Dan, đọc đi đọc lại tin nhắn của Julie, rồi khóc nức nở khiến cả Dan và Shun đều bối rối an ủi. Lúc ấy, cô gái bé nhỏ lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là cô độc…

Và có thể hiểu theo một nghĩa nào đó, Hydron gặp được Runo là nhờ Julie…



“ Anh đùa hả? Masquerade?”

Dan nhìn Masquerade với cái miệng mở rộng hết cỡ. Cậu không nghe nhầm đấy chứ? 3, à không, 5 người này sẽ tới đây học sao? Học tại đây? Với nhóm cậu?

Sao tự dưng lòng thấy xốn xang…

Lại được làm bạn với nhau rồi sao?...

“Ừ, chúng tớ cũng nhận được thư mời.”

Nobara, nãy giờ vẫn đứng im tại cửa, thay Masquerade trả lời. Mọi sự chú ý lập tức dồn vào cô. Cũng phải, nhóm Dan và Hydron gặp Nobara và Billy thế này là lần đầu tiên. Mối quan hệ giữa Billy và Julie ra sao thì qua đối thoại nãy giờ họ cũng đã rõ, nhưng còn cô gái này…?

“Ừm, xin lỗi, cậu là ai?” Runo lúng túng hỏi, cô bước vài bước lên phía trước để nhìn cho rõ.

Nobara chỉ cười. Đôi lông mi màu xanh nhạt chớp chớp. Cô đi vào giữa phòng, đưa tay ra cho Runo, bắt đầu tự giới thiệu:

“Nobara Kiseki, quê ở Hokkaido, lên Tokyo ngay sau khi các cậu được nhận học. Tớ 15 tuổi, hân hạnh được làm quen.”

Runo bắt tay Nobara, nhận ra cô gái này có nụ cười rất đẹp, và cô ấy cứ như là sự kết hợp giữa cô và Dan, với mái tóc xanh nhạt và đôi mắt đỏ tươi. Nghĩ đến đây bất giác cô đỏ mặt, và phản ứng này không lọt khỏi mắt Hydron. Cậu đột nhiên khó chịu. Ngay cả khi Nobara bắt tay cậu một cách vô cùng thân thiện, cậu vẫn cảm thấy khó chịu. Cảm giác ấy gọi là gì nhỉ? “Ghen” chăng?

Nobara bắt tay từng người một, sau đó đứng bên cạnh Masquerade. Shun để ý thấy vẻ mặt của
Alice có gì đó là lạ…

Họ ngồi xuống ghế bành một lần nữa, và bắt đầu uống trà. Mùi hoa lài trong làn khói bốc lên từ tách trà tỏa hương thơm dịu. Trà ngon, thì phải có bánh ngọt. Họ ăn những chiếc bánh macaroni nhỏ xinh đủ màu sắc và hương vị cùng vài chiếc bánh custard cream hương sữa trứng. Không khí trở nên ấm áp và vui vẻ như một gia đình. Họ tán gẫu, bàn chuyện với nhau rôm rả. Hỏi thăm sức khỏe nhau, rồi tình hình hiện tại, và sau đó là ôn lại kỉ niệm. Đã bao lâu rồi không được như thế này?

Nhưng giữa không khí đó, có hai người vẫn im lặng.

Shun không nói một câu nào, im lặng nhìn Alice lúc này đang cúi gằm mặt xuống. Có gì không ổn với Alice. Từ đó đến giờ cô là một cô gái rất nhút nhát và hay giữ kẽ, thậm chí với anh hai mình. Nhưng bây giờ cô ngồi sát vào người Masquerade, sát rạt, gần như là dựa hẳn vào anh hai mình. Và… không biết có đúng không… Shun cảm nhận được sát khí đang tỏa ra từ người Alice. Âm u. Dữ dằn. Đáng sợ.

“Masquerade”

Cuối cùng Shun cũng lên tiếng. Masquerade quay lại nhìn cậu phía sau lớp mặt nạ thủy tinh, “Gì vậy?”, anh hỏi.

“Anh và Nobara có quan hệ gì?”

Bất giác, Masquerade và Nobara trở nên lúng túng, họ nhìn nhau, rồi im lặng. Cả căn phòng bị bao trùm bởi bầu không khí ngột ngạt, khó xử. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Masquerade.
Ừ nhỉ? Cô gái lạ này có quan hệ gì với họ? Nãy giờ ai cũng thắc mắc mà chưa dám hỏi vì ngại.
Im lặng hồi lâu, Masquerade bất chợt siết chặt vai Nobara. Cô khẽ nhăn mặt vì đau, nhưng vẫn im lặng.

“ Cô ấy là bạn gái tôi!”



Alice trừng mắt. Hướng về phía…

Shun biết mình đã đoán đúng.

~*~o0o~*~

Nobara, Alice, Julie và Billy học khác lớp nhóm Dan và Hydron.

Runo có vẻ buồn. Cô muốn học chung với Alice và Julie, nhưng đành phải chịu thôi. Thời khóa biểu những tiết học chung của cô và họ cũng ít. Chán thật đấy. Runo thở dài.

Hôm ấy là một ngày nắng đẹp. Những tia nắng nhẹ hiền dịu nhảy múa trên những cành cây, hắt vào lớp học, phản chiếu qua khung cửa số. So với ngày mưa hôm trước, hôm nay quả thật đã khác đi rất nhiều. Bình yên hơn rất nhiều. Đẹp hơn rất nhiều.

Nhưng mọi thứ thường yên lặng trước cơn giông. Thảm kịch thường bắt đầu vào một ngày đẹp nắng…

Dự cảm xấu và dự cảm lành, đan xen nhau, trộn lẫn vào nhau. Hỗn độn. Loang lổ. Trong ngày nắng đẹp.

Hydron bầng thầng nhìn ra ngoài cửa sổ. Tay cậu chống lên cằm. Chưa đến giờ vào lớp, cậu biết. Chứ nếu không thì có thánh chứng giám cậu cũng không dám lơ đễnh thế này đâu. Ngày hôm nay thời tiết đẹp thật, cậu thầm nhủ. Nhưng cậu vốn không thích một không khí bình yên thế này. Thà trời u mây tối, sấm gào sét giăng đầy trời cậu lại thấy thoải mái hơn. Vì đơn giản là mọi chuyện đã xấu sẵn rồi, cơn mưa có đến cậu cũng không thấy khó chịu. Thời tiết đẹp làm cậu sợ, sợ rằng nếu có chuyện không hay xảy đến thì làm sao cậu có đủ tinh thần đẻ đối mặt?

Vì vậy, với Hydron, hôm nay là một ngày xấu. Cực kì xấu.

Dan lại khác. Cậu vốn thích những ngày đẹp trời như thế này. Nó mang lại cho cậu cảm giác nhẹ nhõm, vì mọi thứ vẫn còn y như cũ. Cậu vẫn ngồi đây, trong lớp học này, vẫn đang học tập như bao đứa trẻ khác. Và bên cạnh cậu vẫn còn những người bạn ấy, những người bạn luôn ở bên cậu. Như từ xưa đến giờ.

Cậu ghét sự thay đổi. Vì nó có thể hủy hoại cả một đời người. Và làm tan nát những mối quan hệ giữa mọi người với nhau. Với cậu, cuộc sống chỉ cần đơn giản thế là được rồi.

Shun thì chẳng mấy quan tâm đến thời tiết. Với cậu thời tiết đẹp hay xấu không quan trọng. Quan trọng là cách mình đối mặt với thách thức một khi nó xảy đến. Cậu không mưu cầu sự thay đổi, cũng không trốn tránh nó. Cậu hiểu, có thay đổi thì cuộc sống mới tiến lên. Tuy cũng có những thay đổi không đáng mong đợi. Nhất là về những mối quan hệ thân thiết.

Cậu nhìn Dan, rồi lại nhìn Runo. Sau cùng cậu nhìn Hydron. Ba người này có một mối quan hệ còn hơn cả tình bạn. Nó giống như là một sợi xích buộc chặt họ lại với nhau, giam giữ họ bằng một chiếc cũi sắt cùng những chiếc còng tay. Nó siết chặt, đến ngạt thở. Cậu hi vọng sẽ có sự thay đổi, vì có lẽ chính cậu cũng sắp bị cuốn vào sợi xích ấy…

Cậu nghĩ đến Alice. Một cô gái có cái tên giống thiên thần. Cậu đã từng thích cô.

Từ tình bạn đến tình yêu mong manh lắm. Và từ tình yêu đến sụp đổ cũng mong manh lắm.

Vì vậy, mới gọi là “đã từng”…

Cậu nói lòi thích cô. Cô đồng ý làm bạn gái cậu. Và cô đòi chia tay trước. Cậu cũng không níu kéo.

Vì níu kéo sẽ không mang lại hạnh phúc, hay vì tình cảm khổng đủ lớn để níu kéo?
Cậu thở dài. Dù vậy, thói quen nhìn về phía Alice vẫn không thay đổi. Có chăng là tình cảm đã đổi thay. Chính vì nhìn về phía cô suốt, nên có lẽ cậu là người duy nhất nhận ra: cô đã khác.
Vẫn rụt rè, vẫn nhút nhát. Nhưng đã đánh mất vẻ thánh thiện.

Falling Angel…


Baron đang lâng lâng trong hạnh phúc. Đã lâu rồi cậu không tin có thiên sứ trên đời. Thế nhưng, hôm qua thiên sứ đã xuất hiện trước mắt cậu. Một thiên sứ gợi cho cậu nhớ một cái gì đó giống Ace…

Cậu bị tách khỏi gia đình năm 8 tuổi. Một vị pháp sư lão làng nào đó trú đêm tại nhà hàng xóm cậu đã nói rằng cậu tiềm tàng quyền năng của pháp sư. Cậu không tin. Cha mẹ cậu không tin. Ngay cả những đứa em nhỏ của cậu cũng không tin. Cha mẹ cậu xua đuổi ông ta đi. Nhà Baron vốn rất nghèo nhưng lại hiếu khách, tuy nhiên tình mẫu tử và tình phụ tử vẫn thiêng liêng hơn cả…

Vài ngày sau, quân đội xuống tận nhà Baron hòng bắt cậu đi. Cha mẹ cậu giằng co với chúng, bị đánh cho ngất xỉu. Còn đứa em gái cậu yêu quý nhất thì bị đâm chết, bằng một mũi lao, thẳng vào tim, do cố gắng níu cậu lại…

Maron…

Lòng căm hận dâng trào, dường như cậu mất ý thức trong giây lát… Khi tỉnh lại đã thấy xung quanh toàn máu là máu, trong đó có lẫn với những thứ chèm nhẹp giống như lục phủ ngũ tạng. Toàn thân cậu đầy máu, hai bàn tay cậu cũng đầy máu. Cậu đã giết người. Giết sạch lũ khốn kiếp ấy. Và cậu sợ hãi, rồi chạy trốn. Nhưng cuối cùng cũng bị bắt lại.
Cậu bị bắt phải học làm Pháp sư phục vụ cho Hoàng thất, nếu không gia đình cậu sẽ bị hành quyết. Cậu đành chấp nhận. Dù không muốn nhưng dù cho cậu có vùng vẫy đến đâu cũng vô ích thôi. Giữa bể khổ cùng với đau thương và buồn tủi đó là sự cô độc đáng sợ. Không ai làm bạn với cậu. Không ai làm bạn với kẻ giết người.

Trừ một người…

“Cậu không sao chứ? Khóc hả? Đứng dậy được không? Hay là nắm lấy tay tôi nè?”

Giữa bể khổ, vẫn có một bàn tay đưa ra cho cậu… Và cậu òa khóc trong vòng tay người ấy…
Người đầu tiên chịu làm bạn với cậu. Cậu thề sẽ bảo vệ cậu ta đến hết đời…

Vậy mà cậu ta lại nhẫn tâm đuổi cậu đi … Ace…

Nhưng cậu không ghét cậu ta được… Và thiên sứ cậu gặp hôm qua, về một phương diện nào đó, rất giống Ace… Thiên sứ gợi cho cậu nhớ đến cậu ấy… Và cậu cảm kích thiên sứ nhiều lắm… Nếu được gặp lại, thì hay quá…



Một ngày nắng đẹp, bốn cậu con trai chìm vào suy tưởng riêng của mình…

~*o0o*~

Cánh cửa lớp học bật mở. Cả lớp giật mình đứng lên chào cô giáo, kể cả bốn đứa con trai đang đắm chìm trong suy nghĩ kia. Người Giáo viên Anh văn khó tính bước vào, tà áo chùng màu xanh dương đậm của cô quét đất nhè nhẹ mỗi bước cô đi. Cô là một phụ nữ đẹp, với mái tóc xanh cắt ngắn ốp vào hai bên má, đôi mắt xanh lơ và đôi môi mọng đỏ màu son. Cô ôm trên người một mớ giấy da cùng sách Anh ngữ với vài cuốn từ điển, rồi đặt nó trên bàn Giáo viên. Cô là Giáo viên Anh văn kiêm Chủ nhiệm lớp Dan, cả lớp chỉ biết cô tên là Mylene, ngoài ra không biết gì hơn. Miss Mylene an tọa tại ghế Giáo viên, vén mớ tóc mềm qua sau vành tai, giở một cuộn giấy da – là giáo án – xem qua một lượt rồi nói:

“Hôm nay chúng ta có bạn mới. Và cũng là “những đứa trẻ được ban phép thuật” giống các em.”

Lập tức dưới lớp rộ lên tiếng bàn tán. Học sinh mới là ai nhỉ? Là nam hay nữ? Cũng được ban phép thuật sao? Từ đâu đến vậy? Xì xầm quanh chỗ tụi học sinh đang ngồi là những câu hỏi tương tự như thế. Tiếng xì xào lớn dần, cho đến khi Miss Mylene ra hiệu, cả lớp đều im phăng phắc. Chúng nó sợ cô lắm. Ngay cả nếu như có quỷ Satan xuất hiện thật thì chắc cũng chẳng làm chúng nó sợ bằng cô đâu. Cô chẳng dữ dằn gì, nhưng cô uy nghiêm đến mức cả quỷ cũng phải sợ.

“Hai em vào đi.”
Hai? Là sinh đôi sao? Hay là bạn thân nhỉ? Hay là tình cờ học chung? Hydron nghĩ thầm.

Và họ bước vào. Là một cặp anh em sinh đôi. Người anh trai có mái tóc vàng óng như mật ong, suông dài và buộc lại bằng một sợi dây ra sau gáy. Đôi mắt của cậu ta đỏ sậm như máu khô, à nhầm, chỉ có một con mắt thôi, mắt phải cậu ta bị băng bó bằng một miếng gạc trắng hình chữ nhật. Kế bên là cô em gái. Cô bé có mái tóc hai tầng, tầng trên dài đến vai, được thắt hai cái bím lớn ở hai bên, tầng dưới dài chấm gót, cũng suông thẳng, óng mượt như của anh trai, có điều màu tóc của cô là màu bạc, bạc đen. Và đôi mắt cô có nét lạnh lùng và khắc khổ trên nền mắt xanh như màu lá. Cô giới thiệu, giọng nói thánh thót như tiếng chuông ngân:

“ Mình tên là Abigal Francessa Carmilla, các bạn có thể gọi là Abe. Còn đây là anh trai mình là Abelish Frederick Carmilla. Chúng mình là sinh đôi, 15 tuổi. Hi vọng sẽ được các bạn giúp đỡ và xin bỏ qua cho nếu chúng mình có gây ra phiền phức gì cho các bạn.”

Nói rồi cô cúi đầu chào thật lịch sự. Cánh tay phải của cô lộ ra, bị băng bó bằng một lớp băng trắng xóa. Người anh trai lúc này mới lên tiếng, giọng cậu ta khàn khàn, trầm đục, như vọng về từ cõi âm:

“Gọi tôi là Abel cũng được, hân hạnh được làm quen.”

Hydron và Dan giật bắn người lên như bị điện giựt. Hai đứa lập tức quay qua nhìn nhau, đứa nào đứa nấy ném cho nhau cái nhìn kiểu như “ không thể tưởng tượng được”. Vì cặp anh em sinh đôi vừa bước vào lớp chính là…

… Hai đứa con song sinh của Lady Red, người phụ nữ mà họ đã thấy trong mơ…

“Tại sao lại ở đây? Tại sao họ vẫn còn sống? Tại sao họ thoát chết được? Tại sao họ lại đến đây?”, bao nhiêu câu hỏi “Tại sao” cứ bật ra trong đầu Hydron, mà cậu không thể tìm ra câu trả lời thỏa đáng. Nhìn sang Dan, có lẽ cậu ta cũng vậy…

Riêng Baron, ngồi cuối lớp, chợt thấy tim mình đập liên hồi, loạn xạ không cách nào kìm chế được…

Thiên sứ với giọng nói thánh thót, đang ở ngay trước mặt cậu…

~*o0o*~

{~*~ To be continued… ~*~}

*Note: Nhân vật Nobara Kiseki là OC của anh Tsu, vì Mid quá thích nhân vật đáng yêu này nên đã cho xuất hiện trong fic. Bé này cặp với anh Mas ~ và luôn kêu anh Mas là Kamen – chan ^^ (cái này là Mid chế)

Xin tặng note#2 cho Tsuki và Vento-san như một lời xin lỗi vì đã tự tiện dùng OC của Tsuki và Vento-san ~


Chữ ký của Mugetsu Haneko Phantom



Được sửa bởi Midori Mitsuki ngày Thu Jan 24, 2013 4:29 pm; sửa lần 2.

Mon Jan 21, 2013 10:30 pm#25

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31506
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

dài quá =v=

ta lấy tem trước rồi sẽ com cho nàng sau nah ~~

*kéo kéo* rảnh com KHR longfic cho ta nhé tình yêu ~~ *ôm*


Chữ ký của Kantono Fuminsho


#26
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan fan fiction] Let it be...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-