[Bakugan fan fiction] Let it be...Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Wed Jan 23, 2013 1:47 am#26

avatar
Wind.G
Desginer

Pet
:: Hồng thánh dượcHoa Liên-Bảo Quân?
::
Huy chương Desgin
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 429
BKGC BKGC : 53818
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Meteor city ~~
Stt : Floating like a jelly fish ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Com :)

Thoạt đầu văn phong có vẻ bí ẩn, khi vào fic thì đâm ra khá là hài hước, có vài đoạn làm mình cảm thấy như đang đọc Harry Potter ấy :) Một chap dài dễ sợ, sắp bị nhấn chìm trong lượng thông tin rồi =]] Ace lại có liên quan đến Dara rồi dù chẳng hiểu sao 2 bé lại bị truy đuổi ;____; Có khi nào đi lang thang lại gâp 2 anh em nhà Clay ko nhỉ =]] Ôi Baron vs thiên sứ, yêu quá đi mất >____<

Lâu lắm mới thấy 1 chap mà dài dã man đọc mãn con mắt ghê :))

Chờ chap nga XD


Chữ ký của Wind.G


Wed Jan 23, 2013 10:59 am#27

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10595
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên


Tính chất giống chap trước, có những đoạn tình cảm, suy ngẫm, lắng sâu, nhưng bên cạnh đó cái chất hài vẫn bá đạo ứ chịu được =))
Thật là dài, trong quá trình đọc mình có khá nhiều nhận xét, nhưng đến lúc com chả biết nên nói từ đâu=.=
Thiên sứ mà Baron nhắc tới, hẳn là Mira?
Trích dẫn :
Còn đứa em gái cậu yêu quý nhất bị giết chết, bằng một mũi lao, thẳng vào tim
=> cái chết thật thảm thương *smile* (tại mình không thích Maron lắm, ai bảo nó dám hôn lén Shun >.<)
Nhân vật Nobara mình mới biết tới , khoảng 1 tháng trước *nhớ lại*, mình cũng xem hình minh hoạ trên gal của bạn rồi^^
Thích cách suy nghĩ của Runo, thích cách bạn tả kiểu đầu của Mas, thích cách bạn tả Mylene, thích cách bạn liên tưởng Volt với năng lực cậu ta, thích cách bạn nói về các cặp đôi,...Nói chung là thích cả chap^^
Nhất định mình sẽ ủng hộ hết mình fic này của bạn :hi:


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Fri Jan 25, 2013 4:02 pm#28

avatar
Mugetsu Haneko Phantom
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Art gallery x5 Cái chai x7Quả cầu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1478
BKGC BKGC : 30206
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

@Vento-san: ara, cảm ơn senpai đã comt ^^ mối quan hệ giữa Ace và Dara ah? rất là phức tạp ah ~ senpai chờ coi rồi sẽ biết ah ~ ^^ còn văn phong ah? em lậm HP ah ^^
@Dương-san: Thiên sứ đó không phải là Mira ah ~ Mira chưa xuất hiện ah ~
bạn cũng anti Maron như mình ah?~ bắt tay nào~
Runo suy nghĩ gì cơ? Trong chap có đoạn nào Runo suy nghĩ gì đâu? Chap này chủ yếu xoay quanh Hydron và Baron ah~ hài ah? ~ ohohoho ~ dạo này thần kinh Mid không được bình thường cho lắm nên viết hài để xả stress ^^
Cảm ơn bạn đã ủng hộ ah~
@Cáo: chàng ~~~~~~~~~~~~ comt cho thiếp ah ~~~~~~~~~

_____________________
tình hình là fic mình đang bị bơ...


Chữ ký của Mugetsu Haneko Phantom


Mon Jan 28, 2013 5:02 pm#29

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10595
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

*bắt tay*
À~ Cái vụ suy nghĩ của Runo ấy hả? laf đoạn cô ấy thấy Nobara có nét giống cô ấy và Dan ấy mà...Cái đoạn này có thể là mình "suy bụng ta ra bùng nguời" rồi =))
Cơ mà đoán sai rồi à! Thiên sứ ấy là ai đây :vetay:
Đã spam *cúi* Mong chap mới của bạn


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Thu Feb 07, 2013 1:01 pm#30

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31525
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

com cho nàng đây tình yêu ~~ chậm trễ quá =v="

fic của nàng có những lúc như lắng hẳn xuống mang một không khí khá nặng nề phần nào lạc lõng giữa buồn đau, nhưng bên cạnh đó vẫn có những lúc câu truyện sáng hẳn lên trong những tình tiết hài hước và nhẹ nhàng khi đi sâu vào tâm lí nhân vật ~~

thiên sứ ấy nah, đọc khúc cuối nghĩ là Abe ~ cơ mà ai biết được, có thể là bất cứ ai đấy chứ ~~

đợi chap ah ~~ *bay bay*


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sat Feb 09, 2013 1:11 am#31

avatar
Wind.G
Desginer

Pet
:: Hồng thánh dượcHoa Liên-Bảo Quân?
::
Huy chương Desgin
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 429
BKGC BKGC : 53818
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Meteor city ~~
Stt : Floating like a jelly fish ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Mình cũng cho là thiên thần là Abe :)

Cơ mà...Nobara mình ko biết >""< Chỉ biết là OC của Chư đệ >""<

Nhận xét chi tiết hơn thì vài chỗ còn gượng lắm ah :)


Chữ ký của Wind.G


Sat Feb 09, 2013 11:21 am#32
avatar
Phong Nhan
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 141
BKGC BKGC : 2806
Điểm đóng góp : 3
Đến từ : Cơn giông đêm qua
Stt : Sau cơn mưa trời lại sáng. Nắng lên chỉ để rọi sáng sự đổ nát sau một đêm giống bão

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

À, bạn đọc nguyên fic này từ 10h30 và giờ là 11h25. Gần 1 tiếng để hoàn thành fic Midori đấy ~~
Fic đôi chỗ còn khá gượng và có vài lỗi type.
Fic dài @_@, bạn đang chuẩn bị lên độ và giờ có lẽ là 3 độ rồi @_@
Lời văn đôi khi hơi rối ( Bạn chắc là Au fic đã chẳng đọc lại chap trước khi post nhể ~~ )
Đọc vài đoạn, hơi shock vì Hydron thích Runo.
Có cảm giác hint Ace x Baron =))
Alice bị OCC rồi... Falling Angel ... Nó làm bạn hụt hẫng đấy ~~
Đã đọc OS của Midori nên có thể hình dung ra Dan x Shun =))
Comt lảm nhảm nhí, Au đừng chém bạn.
Chờ chap mới *bò ra*


Chữ ký của Phong Nhan

Thu Apr 04, 2013 11:06 pm#33

avatar
Mugetsu Haneko Phantom
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Art gallery x5 Cái chai x7Quả cầu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1478
BKGC BKGC : 30206
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Cảm ơn mọi người đã com ah~~~ 0w0
Đúng là đôi chỗ còn gượng, và còn sai chính tả nhiều, vì dạo này bạn Mid bị bí văn và mắc bệnh không cẩn thận TT^TT
Sẽ cố gắng khắc phục trong chap sau TT^TT
Mong mọi người tiếp tục ủng hộ *cúi*
______________________________________________
Note of the songs #3: Bond

~*o0o*~

Đã là con người, ai cũng có mối liên hệ với nhau…

Chẳng là ít hay nhiều, cho dù biết hay không biết, khẳng định hay phủ nhận, mối liên hệ vẫn còn đó, không thể bác bỏ…

Con người ai cũng có những mối liên hệ với người khác. Ít. Nhiều. Cũng là liên hệ.

Mối liên hệ vốn rất rộng lớn và thâm sâu. Nó giống như một chiếc mạng nhện khổng lồ, chằng chịt mà con nhện ngày ngày phun tơ giăng lưới trong âm thầm mà chính nó cũng không hề hay biết. Có sợi mong manh dễ đứt. Có sợi lại rắn rỏi lạ kỳ. Có sợi thẳng băng.
Nhưng cũng có sợi lại rổi rắm đến mức không thể nào phá vỡ. Nhưng đều là tơ. Dù như thế nào đi nữa, cũng vẫn là tơ. Hiện hữu. Xoay vần. Xoắn vào nhau.

Tơ nhện cứ dệt mà nhện không biết…

Liên hệ cứ lập mà người không hay…


Có rất nhiều cách để lập nên một mối liên hệ. Dù vô tình hay hữu ý cũng như nhau. Chỉ cần đi trên đường, những người bạn nhìn thấy, hay va phải, hay chỉ đơn giản là đi lướt qua, thì cũng đã có liên hệ với bạn. Bạn không hiểu. Bạn không tin. Nhưng bạn không thể chối bỏ điều đó.

Đã bao giờ bạn thấy một ai đó rất quen nhưng bạn không tài nào nhớ nổi? Đã khi nào bạn gặp một ai đó rất nhiều lần dù cho bạn không quen? Đã lần nào bạn nhầm người này với một ai đó mà-trông-rất-quen-dù-bạn-không-thể-biết-rõ-đó-là-ai? Bạn tự hỏi sao lại có những sự Trùng Hợp Ngẫu Nhiên như thế? Bạn tự hỏi liệu có phải chỉ là Tình Cờ? Định Mệnh sắp đặt? Số Phận đưa đẩy? Có bao giờ?

[Không có gì là Ngẫu Nhiên, tất cả đều là Tất Nhiên.]

Cho dù bạn thắc mắc, cho dù bạn phủ nhận, bác bỏ, trốn tránh, thì liên hệ vẫn còn đó, vẫn tồn tại, dù thời gian có làm phai mờ.

Không ai là không có liên hệ. Bất kì ai.

Và…

Mối liên hệ có rất nhiều dạng.
.
.
.

~{Dạng thứ nhất}~
.
.
.

~*o0o*~

… Cô gái tóc đen tựa cằm vào bàn tay trắng nõn, thanh tú, chống trên lớp khung cửa màu nâu đậm của gỗ sơn. Gió đêm phả vào mặt cô lạnh buốt, mang theo hương thơm của hoa nguyệt quế. Tà áo lụa tím bay phất phơ, hòa cùng vũ điệu với chiếc mành trắng, ôm ấp thân hình thon thả đang dựa vào lớp tường phía dưới cánh cửa sổ đang mở toang, gọi mời mái tóc óng ả cùng tham gia điệu múa. Lá nguyệt quế trong vườn đung đưa theo gió, vang lên thanh âm sột soạt nhưng lại vô cùng êm tai, tựa như đang cùng hòa tấu với tiếng đàn của danh ca Orpherus vậy. Ánh trăng trên cao chảy xuống như dòng thác kim tuyến màu xám bạc, tràn qua khung cửa, loang trên từng góc sân vườn, đùa nghịch trên làn da cô gái, làn da trắng trẻo nhưng nhợt nhạt, thiếu sức sống. Đôi mắt cô khép lại, những sợi lông mi dài được đánh marscara càng làm tôn thêm vẻ huyền ảo của thiếu nữ. Bên dưới lớp da mỏng kia, là đôi đồng tử trăng rằm đượm buồn mà sắc sảo.

Thiếu nữ ngắm trăng. Thiếu nữ cũng đẹp như trăng.

Và…

Thiếu nữ như tan vào trăng…

“Dara”

…Có ai đó đang gọi cô. Hai hàng mi cong và dày tách ra, để đôi đồng tử xám bạc in lên hình ảnh của một thiếu niên cũng mắt xám, nhưng của màu tro tàn. Ace đã vào phòng cô tự bao giờ, trên tay cậu là một tách cocoa nóng và một tấm áo lông dày. Đặt ly cocoa lên chiếc trường kỉ nơi Dara đang tựa mình, cậu khoác tấm áo lông lên vai chị gái. Đoạn, cậu ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay khép bớt cửa sổ lại.

“Chị sẽ bị cảm lạnh đấy”

Đưa tay siết lấy tấm áo, Dara khẽ cúi đầu, mái tóc đen của cô đổ xuống hai bên vai, thầm trách mình đã quá vô tâm. Ừ, hôm nay trăng tròn.

“Đừng lo cho em”

Giọng Ace đều đều vang lên. Cậu hiểu chị mình đang nghĩ gì. Cậu đưa tay vuốt tóc cô. Chị cậu rất đẹp, và rất hiền. Thật tội nghiệp cho một cô gái như vậy phải mang trong mình một lời nguyền không-thể-hóa-giải.

Dara nhìn Ace. Cậu giật mình. Có cái gì đó dường như là sự tức giận hòa cùng với niềm ân hận và hối tiếc đong đầy trong mắt cô gái. Môi cậu bỗng dưng khô đi. Cậu nuốt nước bọt, yết hầu khẽ giật, dịch vị chảy trong họng cậu nghe ngứa rát. Biết mà, nói dối chị không phải dễ đâu.

“Có nhiệm vụ mới phải không?”

Dara lên tiếng. Thanh âm của cô trầm đến đáng sợ, và mỏng tang như mặt nước thu, nhưng sát ý thì cô đọng và sắc bén như một lưỡi dao nhọn. Cô không bao giờ kìm được tức giận mỗi khi nhắc đến (bọn chúng). Chính vì (bọn chúng) mà bây giờ cô và em trai phải sống như những kẻ đào tẩu, đánh mất cả thanh danh của mình chỉ vì tham vọng của (chúng). Khẽ tặc lưỡi, cô tự trách mình sao lại quan hệ với lũ thối tha như (bọn chúng) chứ?

“Vâng… Vì chúng ta đã lạc đường và không đến được Black Castle, nên ông chủ bắt chúng ta phải chịu phạt.”

Ace cắn răng. Cậu vốn không muốn nói tí nào.

“Phạt như thế nào?”

“Er…Uhm… Chúng ta phải ở lại đây, trong chiều không gian này, và phải làm sao sống sót được trong thế giới đầy rẫy [Monster Hunter] này”

“Hừm. Hình phạt thú vị thật.”

Vị trí ngồi của Ace đã nhích ra xa hơn so với ban đầu, và bây giờ thì cậu đã đứng thẳng lên luôn rồi. Dara rất hiếm khi nào nói chuyện với âm điệu mỉa mai và không có chủ ngữ như thế, cô luôn là một người rất lịch sự, điều đó đã là bản chất của cô. Một khi Dara nói chuyện với âm điệu như thế, nghĩa là cô đang rất tức giận, gần như là thịnh nộ cùng căm phẫn.

Dara thở ra. Cô nhìn Ace đang đứng cách xa mình cả thước. Cũng phải, thằng bé luôn sợ mỗi khi cô trở nên thế này, từ 12 tuổi nó đã thế…

Từ 12 tuổi nó đã thế…

Còn trước đó thì sao nhỉ?


“Chị xin lỗi”

Dara đứng lên. Tay vẫn siết chặt lấy tấm áo lông, cô đóng cửa sổ lại, ánh trăng vì thế cũng bị cắt đứt đột ngột, và cả căn phòng chìm trong u tối. Ace vội thắp nến lên, nhưng chị cậu đã ngăn lại.

“Đừng, hãy đế chị ở trong bóng tối một mình…”

Cô nhấn mạnh hai chữ “một mình”, và Ace hiểu đó chính là một lời mời ra khỏi phòng cô dành cho cậu. Lấy ly cocoa đã nguội đi một nửa được đặt trên trường kỉ từ nãy giờ, cậu đặt nó lên tay cô, rồi nhanh chóng bước ra ngoài, không quên câu nhắc nhở:

“Phải uống hết đấy nhé. Chúc chị ngủ ngon, em yêu chị.”

Và cánh cửa khép lại.

Dara cúi đầu. Tim cô quặn đau. Cô ngồi lên giường và lún sâu vào trong lớp đệm dày, lớp drap giường màu tím kêu sột soạt.

Trên mặt nước nâu nâu của tách cocoa, một giọt nước mặn khẽ rơi xuống, loang ra thành vân sóng. Xoáy đều. Xoáy đều. Lan rộng ra. Tan biến.

Cocoa hôm nay có vị mặn…Cũng như mọi hôm…

“Chị xin lỗi em, Ace. Hãy tha thứ cho chị. Nhưng cho đến lúc chị làm xong việc chị muốn làm, chị phải lừa dối em thôi. Xin hãy tha thứ…”

.
.
.
~{Dạng thứ nhất}~

Con người có thể liên hệ với nhau bằng huyết thống ~

.
.
.

Hoặc không ~
.
.
.

~*o0o*~

…Runo không ngủ được. Cô hoàn toàn không thể ngủ được.

Ngay đến cả khép mí mắt lại cũng không thể. Đôi đồng tử xanh ngọc cứ mở trừng trừng mà hướng lên trần nhà. Cô không thể ngủ. Cô không muốn ngủ. Không…

Cô sợ ngủ…

Sợ rằng khi thiếp đi, những hình ảnh đó lại xảy đến…

…Có một thiên thần sa ngã với đôi cánh đen và mái tóc xoăn dài, đứng bên cạnh cô gái của băng tuyết. Một nụ cười, không, đúng hơn là một cái nhếch mép nhẹ, vẽ lên trên gương mặt thanh tú cùng làn da trắng ngần của thiên thần. Trắng nõn. Trắng bệt. Trắng như ma. Trắng như không còn một giọt máu nào chảy dưới lớp da kia.

Thiên thần ôm lấy cơ thể của cô gái tuyết, người mà trên lớp áo xanh xanh kia đã loang lỗ những vệt đỏ thẫm và đã đóng thành băng. Trên tay cô ta – người thiên thần cánh đen ấy – là một thanh băng sắc nhọn, với thứ chất lỏng đã hóa rắn đồng màu với thứ đã nhuộm bẩn chiếc áo gần như trong suốt kia.

Hoa tuyết tan thành nước. Lông vũ rơi đầy trời…

Và bóng tối, trong suốt như thủy tinh, gào thét…

Và mọi thứ xoắn vặn vào nhau. Hỗn độn. Tạp nham. Tan biến…

… Lần này lại là một cô gái. Cô gái trong vắt như nước. Cô gái với đôi mắt kì lạ. Cô gái đã hiến dâng thân mình cho bóng đêm sâu thẳm và dơ bẩn như bùn lầy.

Bên cạnh là một bé trai. Với tâm hồn trong sáng đã bị cắt thành từng mảnh, ghim sâu vào tim. Vô định. Mất phương hướng. Lạc lõng. Đánh mất cả linh hồn.

Và họ đều sa vào bóng tối, dù chính bản thân họ đã chìm trong bóng tối từ trước đó.

Một mê lộ được vẽ ra. Có hối hận cũng là quá muộn. Quá muộn để quay đầu lại.

Chỉ có thể bước tiếp, dù có vấp phải cạm bẫy, dù có lạc mất nhau.

Vẫn phải đi tiếp.

Dù phải bỏ lại xác thân của mình.

Và mọi thứ xoắn vặn vào nhau. Hỗn độn. Tạp nham. Tan biến…

... Runo hét lên. Và tỉnh dậy.

Vẫn là những hình ảnh ấy, hỗn độn, tạp nham, tan biến...

Cùng xoắn vặn, vần xoay...

Những người bạn cùng phòng nhìn Runo chằm chằm. Trên mặt họ lộ rõ vẻ lo lắng lẫn khó chịu do bị đánh thức giữa đêm. Cô bạn nằm ở tầng trên của chiếc giường tầng của cô và Runo cúi đầu xuống, mái tóc ngắn của cô ấy lúc lắc, xõa xuống hai vai, giọng nói trầm trầm nhưng không giấu nổi hoang mang cất lên:

“Cậu không sao chứ, Misaki?”

“Ah...Không sao...Xin lỗi...” , Runo vừa ôm chặt lấy tấm chăn dày, ép nó sát vào người mình mong tìm kiếm hơi ấm, vừa ấp úng trả lời, giọng cô gần như lạc hẳn đi vì hét quá lớn.

“Vậy thì tốt...”, cô gái tóc ngắn nằm ngay ngắn lại, trùm chăn lên người mình, “...Cậu hãy nghĩ về những gì cậu thích hoặc những điều tốt, như thế sẽ không gặp ác mộng nữa. Hoặc cứ trùm kín chăn như mình đây.”, nói rồi cô gái nhoẻn miệng cười, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Hai cô bạn còn lại cũng đã ngủ say sau khi biết Runo đã có vẻ ổn...

“Có vẻ” thôi, chứ cô vẫn còn rất hoảng sợ. Runo ngồi hẳn lên, lưng cô dựa sát vào bức tường dán giấy hoa văn rất đẹp, tấm chăn dày quấn quanh cơ thể cô gái bé nhỏ. Mái tóc màu trời xõa tung, rối bù, lòa xòa xuống hai vai. Hai bờ vai Runo run lên bần bật, nước mắt chực trào ra khỏi khóe mắt thâm quầng.

Những hình ảnh đó thật rõ ràng và sắc nét, cứ như cô đang ở ngay đó để chứng kiến vậy. Quá đáng sợ. Quá kinh hoàng. Không thể chịu đựng được. Chỉ muốn bỏ chạy. Muốn thét lên. Muốn...

Muốn ngăn cản. Không cho chúng xảy ra...

Runo rùng mình. Vì một lý do nào đó, cô nghĩ là cô biết rất rõ những con người xuất hiện trong giấc mơ. Và cũng vì lý do đó, cô đã nghĩ…

…Rằng cô là “Yumemi”…

Runo ngước nhìn. Trước mặt cô là khung cửa sổ được sơn trắng. Hôm nay cửa sổ được mở toang vì điều hòa trong phòng không đủ để làm mát cho bốn cô gái, nhờ thế mà cô mới nhận ra trăng hôm nay đẹp đến thế nào. (Runo có thể ngắm trăng, vì cửa sổ đang mở, và gió đêm đã thổi tốc mành cửa sang hai bên, lộ ra một khung trời đẹp như tiên cảnh)

Trăng tròn và sáng. Màu xám bạc nhuộm trắng tóc cô gái. Lấp lánh.

Vầng mây đêm hững hờ trôi. Xoắn. Vặn.

Runo giật mình. Không phải vì những vầng mây vần xoay kia, mà do ở nóc của dãy nhà đối diện dãy kí túc xá của cô, có bóng hai người đang ngồi. Hình như là đang tâm sự. “Hẹn hò giữa đêm à?” Runo cười thầm.

Và cô không biết mắt mình có phải là mắt của loài mèo mun hay không, hoặc giả là cô có thêm một khả năng đặc biệt nữa là thiên lý nhãn, mà cô có thể nhận ra hai người đang ngồi trên nóc nhà đó là ai. Một mái đầu xoăn nhẹ màu lục nhàn nhạt và một suối tóc dài màu đen bạc cho Runo biết đó là Hydron và cô bạn mới vào – Abe Carmilla.

Rồi bỗng nhiên Runo nghe một điệu nhạc của một bản hát ru nào đó. Cô gái tóc xanh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ…

.
.
.

…Hydron cảm thấy vô cùng bức bối. Hôm nay cậu cũng lại mắc chứng ngủ khó. Và Lync chết tiệt lại ôm cậu như gấu bông cỡ lớn và cậu thắc mắc là cậu ta leo xuống giường cậu từ khi nào trong khi cậu ta ở tầng trên của chiếc giường tầng của hai đứa. Và cậu lại đạp cậu ta xuống. Và cậu cũng lại trốn ngủ. Và cậu cũng LẠI gặp thằng nhóc đeo-băng-đô, thằng mà đã cười nắc nẻ trong khi nhìn vào cậu trước khi lủi lên phòng mình vì cậu đang mang dép-bông-màu-hồng. Thật là bực bội mà.

Mà cũng phải, sao cậu cứ phải mang đôi dép bông đó làm gì trong khi cậu đã có một đôi dép màu nâu dành cho riêng mình? Một đôi dép nhựa rất đẹp, được –cha– đặt làm riêng cho cậu…

-Cha-

-Cha- cậu là ai nhỉ? Cậu hoàn toàn không biết. Nói không nhớ là không đúng. Vì cậu hoàn toàn không biết cha mình là ai. Từ nhỏ đến lớn, điều mà cậu nhớ là cậu, à không, -cha- cậu rất giàu, vô cùng giàu, đã để cậu sống một mình với quản gia, một người đàn ông toàn màu xanh lục: mắt xanh lục, mái tóc dài màu xanh lục, lễ phục xanh lục, vật dụng cá nhân cũng tuyền một màu xanh lục. Ông rất đẹp, và lại trẻ nữa, trải qua mười năm vẫn trông như khi cậu còn nhỏ. Ông có một người vợ cũng rất đẹp, một quý bà kiêu sa với màu đỏ đặc trưng–

Khoan, một người phụ nữ với màu đỏ á?

Chẳng phải đó là–

Khoan khoan khoan!!! Tại sao trí nhớ của cậu lại lộn xộn như vậy!? Từ từ nào… Người quản gia màu xanh lục có phu nhân là một quý bà màu đỏ- không không không!!! Quý bà đó có hai đứa con sinh đôi- Không!!! Hai đứa con ấy bằng tuổi cậu- KHÔNG!!! Bà nói đã phải bỏ chúng trong nhà thờ vì bà không thể để chúng gặp nguy hiểm-----KHÔNG KHÔNG KHÔNG !!!!!!

Hydron ôm đầu. Cậu đang bị quá tải bởi một lượng lớn hình ảnh và ký ức đột nhiên ập tới. Đau đầu quá. Cậu quỵ xuống. Những ký ức từ một góc nào đó trong não bộ của cậu như được ai xả van, tuôn ào ào, như đè nặng lên các thùy não, lên hộp sọ của cậu, nặng như bị đá đè. Những lời nói, những hình ảnh, những sự kiện, những con người… “Không không không không!!! Ra khỏi đầu tôi hết đi !!! Đau đầu quá !!! Đừng ám ảnh tôi nữa !!! AAAAAAAAAAAHHHHHHHH!!!!!!”. Cậu hét lên, tưởng chừng như tiếng hét của cậu có thể làm rung chuyển cả ký túc xá.

“Này…”

Cậu mở mắt ra. Hình như…
“Hy…Hydron-kun?”

Hình như có ai đang gọi cậu. Giọng con gái. Phải là Runo?

“Hydron-kun…Bạn không sao chứ?”

Không, không phải cô ấy. Runo sẽ không bao giờ gọi cậu dịu dàng và ngọt ngào đến thế. Runo sẽ không bao giờ lo lắng cho cậu trừ khi cậu là Dan...

Muốn khóc ghê cơ...

Không phải Runo, vậy là ai nhỉ?...

”Bạn đứng dậy được chứ? Hay là mình đỡ bạn nhé?...”

Giọng nói thật ngọt ngào, thật thánh thót, tựa như chim hót, chuông ngân. Thật êm tai. Cậu như đắm chìm vào chất giọng mượt mà ấy. Người con gái ấy lo lắng cho cậu, hỏi cậu có đứng dậy được không, để cô ấy đỡ cậu nhé---eh?

Okay, rõ ràng có một sự bất hợp lý ở đây phải không?

Cậu, công tử Hydron khỏe mạnh, anh tuấn, quyến rũ mê người cùng khí chất ngất trời và bản năng tự sướng vô cùng bá đạo này mà lại cần một thiếu nữ tay yếu chân mềm, liễu yếu đào tơ làm điểm tựa để đứng dậy ư? Có nhầm không vậy? Chẳng lẽ giá trị của cậu đã bị hạ thấp đến nhường ấy? Chẳng lẽ cậu đã trở nên BẤT LỰC đến mức phải nhờ con gái ĐỠ DẬY? Ôi Lync, tất cả là do Lync, là do Lync đã biến cậu thành như thế. Tất cả là do Lync. Tất cả là tại Lync. Lync là nguyên nhân. Là lý do. Là thủ phạm. Là do Lync. Do LYNC cả…

Vừa suy nghĩ về giá trị của bản thân vừa đổ mọi tội lỗi về sự bất-lực của mình cho thằng bạn chí cốt, cậu không hay biết rằng đôi tay công tử mịn màng của cậu đã góp phần làm cho mái tóc vốn chẳng mượt mà gì mấy lại càng có triển vọng đoạt cúp hoa hậu tổ quạ hơn. Và hình như từ ngày quen Lync thì thói quen tao nhã của cậu là ngoáy lọn tóc đã bị biến dị tổ hợp thành nhà thiết kế style tóc-tổ-quạ luôn rồi thì phải? Đấy thấy chưa? Mọi sự là do LYNC cả!

“Bạn có sao không? Mình đỡ bạn dậy nhé?”

Giọng cô gái lại vang lên, cô bé lặp lại lời yêu cầu lúc nãy của mình, có phần căng thẳng hơn lúc nãy. Và bản năng cùng lòng tự trọng của đấng nam nhi chi chí nổi lên, Hydron đã đứng thẳng lên, hiên ngang sừng sững, oai phong lẫm liệt, nếu không kể đến mái đầu đầy phong cách và đôi dép đậm chất thời trang của cậu.

“Mình không sao. Ờ mà bạn ở đâu vậy?”

Nói mới nhớ, nói chuyện nãy giờ mà cậu không biết cô gái kia đang ở đâu cả. Đảo mắt quanh sân của ký túc xá một vòng, rồi lại thêm hai ba vòng nữa, cậu vẫn không biết người vừa hỏi han mình ở đâu cả. Chung quanh cậu chỉ toàn cây và cây, cùng những dãy kí túc xá im lìm đến đáng sợ chìm trong màu đen của đêm tối. Gió bất chợt thổi mạnh. Hydron rùng mình.

“Ở trên này”, cô gái tiếp tục đáp.

Trên này? Hydron ngước cổ lên. Trên này là ở đâu? Và cậu lập tức sững người lại khi tìm thấy đáp án của mình…

… Trên nóc của dãy nhà thứ hai của khu kí túc xá nữ, một mái tóc đen bạc óng ánh bay nhẹ trong gió, cùng khiêu vũ với nó là tà váy ngủ kiểu hai dây làm bằng vải lanh màu xanh lục đậm, phần trên của áo ôm sát lấy cơ thể thiếu nữ đang độ trăng rằm, hai sợi dây giúp áo cố định được thắt làm hai chiếc nơ nhỏ, dù vậy vẫn dài đến mức chúng quấn quanh hai cánh tay trắng nõn của cô. Mái tóc hai tầng như lấp lánh, tầng tóc trên bay bay, phả vào mặt cô gái, vài lọn xoăn nhẹ như nếp hằn của việc thắt hai bím lớn lâu ngày. Gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo lắng, nhất là đôi chân mày châu vào nhau, hằn một vệt mờ ở giữa. Đôi mắt to tròn nheo lại, màu mắt xanh như tầng lá, vẻ đăm chiêu đến lạ. Cánh tay phải của cô quấn băng trắng, và trên đôi tay không lành lặn ấy, một chiếc đàn hạc với thiết kế lạ mắt làm bằng bạc đang ngự trị. Là cô bạn mới vào. Abe.

Hydron ngẩn người ra trước khung cảnh ấy. Dường như cậu đang mường tượng sau lưng Abe có một đôi cánh…Cậu lắc đầu quầy quậy, dư ảnh tan đi. Đoạn cậu bám vào tường mà nhảy lên nóc nhà, đây là kĩ thuật mà Shun đã dạy cho cậu. Hydron thở dài. Cái anh chàng ninja ấy, có bao nhiêu là tuyệt kĩ hay ho mà sao cứ giấu với chả giếm mãi thế. Thoáng chốc cậu đã đến cạnh cô. Bằng phong thái lịch sự cùng hào hoa phong nhã nhất có thể, cậu cúi chào Abe, khiến cô bật cười, rồi nói:

“Liệu tiểu thư có thể cho kẻ hèn này ngồi cạnh?”

“Ôi trời… Vâng, công tử cứ ngồi, hihi…” , rõ là trong giọng nói của Abe có tiếng cười được kìm nén. Hydron cũng vui vẻ ngồi cạnh cô. Đặt mình xuống lớp ngói nhấp nhô, cậu ngước lên nhìn lên bầu trời. Không một ngôi sao. Duy chỉ có những đám mây cuồn cuộn, xoáy vần quanh cái tâm là vầng trăng tròn bàng bạc. Quay mặt lại, cậu mở lời:

“Abe không ngủ được sao?”

“Ừm. Cả Hydron cũng vậy?”, cô cũng đối mặt với cậu.

“Có tâm sự gì à?”

Câu hỏi của Hydron làm cho Abe phải đắn đo một lúc. Vẻ trầm tư của cô tăng lên, và có vẻ như cô đang đắm chìm vào thế giới nội tâm của mình.

“Mình có cảm giác như gặp bạn đây không phải là lần đầu…”
“Hửm?” Hydron mở mắt hết cỡ. Thật trùng hợp là cậu cũng định nói với cô điều đó. Abe lại tiếp tục gảy đàn, từng nốt nhạc vang lên, gợi cho Hydron nhớ đến bài hát nào đó rất quen, dù cậu không thể nhớ ra là bài nào… Abe nhắm mắt lại. Tay vẫn gảy đàn, nhưng cô không hát, chỉ có giọng nói trầm đều đều vang lên:

“…Trong ký ức của mình có một điều gì đó rất mơ hồ…Nó dường như là một hồi ức, là những kỉ niệm nào đó rất sâu sắc giữa mình và anh trai, nhưng lại không rõ ràng. Thỉnh thoảng, có những mảng hình ảnh đột ngột ùa về…Vụn vỡ, rời rạc…Nó giống như một khung cảnh nào đó mà mình không biết nhưng lại có cảm giác là biết nó rất rõ. Vừa quen thuộc vừa lạ lẫm…Hoa hồng, rồi những tiệc trà, cùng bánh ngọt, và những cánh chim, cả những lá thư nữa… Chúng luôn làm cho mình nhớ về một điều gì đó đã được vùi sâu trong tâm khảm. Và, điều mình muốn nói ở đây là…”

Abe dừng đột ngột. Tay cô cũng buông lơi những sợi dây đàn. Âm thanh vụt tắt. Cô nhìn Hydron, cái nhìn như xoáy sâu vào não bộ cậu. Lần đầu tiên Hydron cảm thấy là mắt con gái lại có thể tăm tối và đáng sợ đến vậy, nhưng đồng thời có một niềm thương cảm dâng trào…

“…Là bạn, Hydron-kun…Bạn luôn làm mình cảm thấy rất, ừm, nhiều khi hơi khó chịu một chút… Xin lỗi vì dùng từ như vậy… Mỗi khi nhìn vào bạn, đầu mình đau đến khó chịu, anh hai mình cũng vậy, và khi ấy những mảnh ký ức lại hiện về nhiều hơn, lớn hơn, ào ạt, nhưng lại mờ nhạt đến đáng sợ. Điều đó giống như chơi trò xếp hình vậy, Hydron-kun ạ. Nhưng có điều nó khó hơn. Dai dẳng hơn. Vì…” giọng Abe nhỏ dần “những mảnh ghép này không rõ ràng, chúng vụn nát như thủy tinh vỡ, và không đầy đủ, thi thoảng lại dồn dập hiện về. Mình như bị lạc lối. Hydron-kun à, mình thật sự cảm thấy sợ hãi…”

Hydron hiểu hết. Cậu hiểu hết những gì Abe nói, vì bản thân cậu cũng cảm thấy một điều tương tự. Không chỉ Abe, mà cả anh trai cô, mỗi khi nhìn họ, Hydron lại cảm thấy như có một cơn bão vừa quét qua đầu mình, mang theo vô vàn những mảnh trí nhớ đã bị chôn vùi từ lâu. Như một trò chơi ghép hình vậy, có điều, thứ mà cậu và cô và Abel đang lắp, lại là một mê cung…

Vô thức, Hydron quàng một tay qua vai Abe, siết chặt. Cô gái ngạc nhiên, đôi mắt đang nhắm chợt mở lớn. Lúc này Hydron mới nhận thức được việc mình làm, cậu giật bắn người, vội buông cô ra, nhiệt độ dồn hết lên mặt, cậu thanh minh:

“X-xin lỗi— Chỉ-chỉ là tớ muốn… Đừng hiểu lầm gì nhé!!!— Tớ chỉ muốn an ủi cậu mà thôi— ơ, ơ…”

Đôi mắt của Abe hiện lên một nụ cười, trên đôi môi cô cũng vẽ lên nụ cười như thế. Cô gái lại tiếp tục đàn, và lần này cô bắt đầu hát:

“When I find myself inside of darkness…
Mother Mary comes to me…
Speaking words of wisdom…
Let it be…”

“Let it be của The Beatles?” Hydron ngạc nhiên. Bài này mà cũng có thể đàn bằng đàn hạc hay sao?

“ Ừm, bạn cũng biết hay sao?” Abe ngưng hát, cô nhoẻn miệng cười “Đây là bài hát mình thích nhất đó. Nó nói về mối liên kết không thể tách rời của những người bạn. Giống như sự ràng buộc. Một sự ràng buộc được Chúa Trời chứng giám. Mãi mãi. Vĩnh viễn không thể tách rời. Và nếu không thể, thì thôi, hãy cứ để nó như thế, dù cho có phải chia xa…”. Abe lại rơi vào vẻ trầm cảm. Cô bé cúi nhẹ đầu xuống, gió thổi tóc cô lòa xòa trước mặt. Hydron chợt thấy tội nghiệp cho cô gái. Dù gì thì qua “Mộng” cậu cũng đã biết rõ về cô cùng người anh trai của mình rồi, và họ thật đáng thương. Họ cần được Chúa cứu rỗi, nhưng hình như Chúa đã bỏ rơi họ…Những đứa con bị Chúa bỏ quên, những con chiên đen, những thiên thần sa ngã…

Và lần này, hoàn toàn có chủ đích, cậu ôm cô vào lòng, vuốt nhẹ lên mái tóc như được dát bạc, làm Abe một lần nữa mở lớn hai mắt. Cậu thì thầm:

“ Vậy nếu chúng ta có một mối liên kết, tớ sẽ không để nó bị lãng quên đâu…”

.
.
.

~{Dạng thứ hai}~

.
.
.

…Abe đẩy nhẹ cánh tay Hydron ra, và ngẩng dậy, làm cậu có hơi hụt hẫng một chút. Nhưng cô mỉm cười, và nụ cười ấy đã giúp pha dịu phần nào không khí nặng nề tồn tại giữa họ từ khi nãy đến giờ. Cậu cũng mỉm cười lại với cô, và họ đã ngồi lại tư thế như cũ, với Hydron ngồi cạnh Abe cùng cây đàn hạc trên tay cô, hai tay cậu chống ra sau lưng, đầu ngẩng ra sau để làn gió đêm đùa nghịch mái tóc xoăn xoăn mềm mại của cậu. Abe lại tiếp tục gảy đàn. Và hát. Giai điệu Let it be…

Và họ tiếp tục nói chuyện. Hydron kể cho Abe nghe về cuộc sống trung học thường trực của cậu trong khi cô lại bộc bạch mọi điều về anh trai mình. Abel Carmilla thật sự là một con người dịu dàng và ân cần, chu đáo, dù bên ngoài cậu không tỏ vẻ như thế. Sống bên cạnh Chúa với thân phận của quỷ Satan, từ bao giờ cậu đã tôi luyện cho mình một lớp mặt nạ dày, khó vỡ, thậm chí khó lấy ra. Cậu khinh thường tất cả mọi người. Cậu căm hận tất cả những người xung quanh. Căm phẫn. Căm ghét. Và người duy nhất có thể sưởi ấm trái tim cậu, chỉ có cô em gái Abe…

Hydron chợt thấy váng đầu khi nghe nhắc đến cái tên Abel, và lồng ngực cậu đau buốt cứ như đã bị đâm xuyên qua một nhát, và máu cứ thế tuôn ra cho đến khi ngã gục xuống và chết đi, rồi chợt hình ảnh một mảng bạc đen nháng qua, mềm và suông sợi. Hai màu sắc đỏ và xanh lục hòa quyện vào nhau, nhá lên hình ảnh một tòa lâu đài bằng đá, ánh lên màu tím của thạch anh, và…

Cậu có cảm giác như đang bị theo dõi…

Đang say sưa kể về Lync, về Volt và chuẩn bị kể về người con gái cậu yêu là Runo, Hydron đột nhiên ngưng bặt, cậu nháo nhác nhìn quanh như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó, cảm giác nặng nề một lần nữa bao trùm không gian. Lồng ngực vẫn đau buốt, nhưng lần này lại có thêm cảm giác của một cái gì đó đè nặng lên, và một nỗi hoang mang cùng sợ hãi mơ hồ dấy lên trong lòng cậu. Và cứ mãi kiếm tìm như thế, cậu không nhận ra, ánh mắt người con gái tóc bạc ngồi cạnh cậu, từ u buồn bỗng nháng đỏ đầy sát ý, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc, và ánh nhìn ấy không hể hướng vào cậu…

Mà hướng về phía thứ mà Hydron đang tìm kiếm…

…Một mái tóc vàng dài lướt qua, với chiếc mặt nạ vũ hội màu đen gắn trên mặt, che đi con mắt đỏ thẫm… Kẻ ấy dừng lại, nhìn chằm chằm vào Abe, rồi đổi hướng nhìn sang Hydron…

Khóe miệng hắn cong lên thành một nụ cười…

Rồi biến mất…

Và mùi máu cùng tử khí thấm đẫm không gian…

.
.
.

…Hydron trở mình, rồi mở banh hai mắt. Ngồi bật dậy, hai bên thái dương cậu ướt đẫm mồ hôi. Mồ hôi tiếp tục túa ra, và làm ướt đẫm hai vai áo…

Cậu đã về giường từ bao giờ?

.
.
.

~{Dạng thứ hai}~

Là những mối liên kết bằng Ký ức và Ngôn ngữ…

.
.
.

~*o0o*~

…Alice gạt tay mình ra khỏi tay Shun, trên cổ tay trắng ngần hằn những vệt đỏ hình ngón tay. Hai chân mày cô châu lại, hiện rõ sự khó chịu, nhưng nhanh chóng giãn ra ngay. Cô đang bực mình, cô thật sự rất bực mình vì sự dai dẳng của cậu.

“Mình phải nói bao nhiêu lần nữa hả…”, Alice bắt đầu, giọng nói của cô cao vút, thể hiện rõ sự hằn học, “…rằng chúng ta kết thúc rồi, Shun, và cậu chẳng có quyền gì can dự vào chuyện của mình cả!! Giờ thì làm ơn để mình yên !!”

Nói rồi cô quay đi, mái tóc xoăn từng lọn to của cô gần như quất vào mặt cậu. Nhưng một lần nữa, Shun nắm chặt lấy tay Alice, giữ cô lại, siết mạnh đến nỗi cô gái tóc cam bật lên một tiếng kêu đau, nhưng cậu càng siết mạnh hơn, và cổ tay cô gái đỏ ửng.

“Tôi chỉ muốn nói chuyện với cậu thôi, Gehabich”

Shun gọi Alice bằng họ làm cô ngạc nhiên, hướng sự chú ý vào cậu. Cậu tiếp tục:

“Cậu đang phạm một sai lầm rất nghiêm trọng, Gehabich. Đó là loạn luân.”

Alice chết điếng. Giọng Shun nhẹ bẫng và có phần bình thản, nhưng cậu biết rằng cậu đã đâm một nhát rất sâu, rất sâu vào tim Alice, để rồi lưỡi đao mắc kẹt ở đó, làm trái tim cô gái rỉ máu. Gương mặt thanh tú của cô tái xanh, mồ hôi túa ra ở hai bên thái dương, làm bát tóc ướt đẫm, ôm lấy đường nét trên gương mặt, nhễu từng giọt xuống mặt đất nghe khô khốc. Alice, trong vô thức, bước lùi lại phía sau, loạng choạng, và cứ thế lùi dần, lùi dần, cho đến khi lưng cô chạm vào cây cột chạm trổ tinh vi như hoa văn của thế kỉ XIX ở dãy hành lang dài và vắng, mặc dù Shun không tiến lên, cậu vẫn cứ đứng yên ở đó, nhìn cô rơi vào hoảng loạn.

“C-cậu đan-đang nói-i g-gì thế??” Alice lắp bắp, lưỡi cô như muốn xoắn cả lại, ngôn từ phát ra không rõ ràng, ngọng nghịu “Cậu n…nói…nói bậy…bậy bạ gì vậy hả…hả?”

“Cậu yêu anh trai mình.” Shun bắt đầu tiến lên.

Alice lắc đầu quầy quậy.

“Cậu yêu Masquerade.” Cậu bước đến gần cô.

Cô nắm chặt lấy vạt áo chùng của mình, tự hỏi sao nó lại trơn đến thế.

“Và cậu ghét Kiseki, vì cậu ta là bạn gái của anh cậu.” Cậu dừng lại, chỉ còn cách Alice một khoảng khá ngắn, và nhìn thẳng vào mắt cô.

Alice ôm đầu, cô gào lên phủ nhận, thanh âm của cô lạc hẳn đi, nước mắt bắt đầu ứa ra hai bên khóe mắt nâu đất “ Không! Không! Không! Không! Tôi không có làm những chuyện như vậy!!! Cậu đừng có bịa đặt, KAZAMI!!!”

Chân mày Shun nhăn lại một tí khi nghe cô gằn tiếng kêu họ cậu, nhưng nó nhanh chóng giãn ra ngay. Cậu tiến đến gần hơn, gỡ tay cô ra khỏi mái tóc cam bồng giờ đã rối bù, ghé sát môi vào tai cô, thì thầm, âm giọng của cậu trầm đến đáng sợ:

“Tôi không có bịa đặt, thưa cô Gehabich.”

Rùng mình, Alice đẩy Shun ra. Cô lại gào lên, lẫn trong những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra:

“CẬU MUỐN GÌ Ở TÔI HẢ???? CẬU UY HIẾP TÔI LÀ CÓ Ý ĐỒ GÌ??? TẠI SAO CẬU LẠI BIẾT CHỨ?”

Rồi cô ôm lấy hai vai mình, run rẩy. Nước mắt tuôn ra nhiều như mưa, cô nấc từng tiếng một và cứ vậy khóc òa lên, cứ như bao nhiêu kìm nén trong lòng nay được dịp theo nước mắt mà trôi đi hết vậy. Shun nhìn cô, khẽ thở dài. Cậu cởi áo chùng ra và khoác lên vai cô, rồi quay đi, chỉ để lại một câu nói:

“Tôi không muốn gì ở cậu cả. Và tôi cũng không uy hiếp cậu. Tôi biết vì tôi luôn nhìn về phía cậu, đó chỉ là do một thói quen từ ngày xưa. Và tôi cũng sẽ không ngăn cản cậu nếu đó là tình cảm chân thành. Còn không, tôi buộc phải đứng về phía Kiseki.”

Nghe đến tên Nobara, Alice lập tức trừng mắt. Cô căm hận người con gái này. Tại sao lại xuất hiện chứ? Tại sao lại cướp mất anh trai của cô chứ? Tại sao lại TỒN TẠI chứ? TẠI SAO CHỨ?

Siết chặt lấy tấm áo chùng của người ninja, Alice ném về phía cậu một cái cười khấy mà Shun không bao giờ nghĩ là nó sẽ xuất hiện trên đôi môi hồng kia:

“Được thôi, cậu cứ ủng hộ cô ả đi. Và cậu cũng chẳng tốt đẹp gì đâu. Cậu là nam mà lại đi yêu nam, hơn nữa lại là anh họ của mình, thật đáng kinh tởm.”

Quả là có hiệu quả, Alice nghĩ thầm, khi cô thấy toàn thân Shun khựng lại trong khoảnh khắc. Và cô lập tức hối hận khi thấy bóng Shun vụt biến trong giây lát và ngay sau đó, gương mặt tối sầm của Shun xuất hiện ngay trước mặt cô, với một bàn tay siết lấy chiếc cổ trắng ngần.

“Cậu vừa nói gì?”

“Cậu thích Dan, đúng chứ?” , dù đang lâm vào tình trạng khó thở nhưng Alice vẫn có thể đâm thêm cho Shun một nhát chí mạng. Gương mặt cậu trai càng tối hơn nữa, và Alice cảm thấy thật may mắn khi Shun đã không bóp cổ cô đến chết. Cậu quay đi lần nữa, và lần này trước khi bước đi, cậu lên tiếng, vẫn thanh âm trầm đến đáng sợ nhưng đã có phần nào dịu lại:

“Cậu nói đúng. Chúng ta đều như nhau…” và cậu có hơi quay đầu lại để nhìn cô, “…Đều là những kẻ tội lỗi và kinh tởm.”

Và cậu phi thân, nhảy lên nóc hành lang đối diện rồi biến mất. Lúc này cảm giác sợ hãi lúc đối mặt với Shun đã được kìm nén mới bộc phát, và Alice ôm chặt lấy hai vai mình, vất chiếc áo chùng của Shun xuống đất, và run lẩy bẩy. Cô cảm thấy mình thật can đảm khi đã không òa lên khóc vì hoảng sợ trước mặt Shun, vì với cô cảm giác đó còn nhục nhã hơn khi bị cậu ninja giết chết chỉ với một cái siết cổ nhẹ, và rõ ràng là cậu ta có thể làm như vậy, nếu như cậu không giỏi kiềm chế bản thân đến thế. Rồi Alice quỵ xuống. Cô bắt đầu khóc. Cô nghĩ đến lời Shun nói, và cô nghĩ đến Masquerade.

Anh trai cô thật sự là một người tuyệt vời, rất tuyệt vời. Và vì quá tuyệt vời, nên đã lỡ đánh cắp trái tim của em gái, không hẹn ngày trả lại. Nhưng Alice vẫn cứ chờ, chờ một ngày nào đó cho đến khi cặp mắt được giấu sau tấm kính thủy tinh dày kia chỉ phản chiếu một mình hình ảnh cô mà thôi. Chờ. Đợi. Dù cho biết là tội lỗi. Dù cho biết là không thể thứ tha. Dù cho biết dòng máu đang chảy trong cơ thể cả hai là một và dù cho biết chúng có hòa lẫn với nhau thì cũng chẳng có kết quả gì. Nhưng vẫn chờ. Nhưng vẫn đợi. Để dâng hiến. Để được yêu thương. Khát khao đến mức thành tội lỗi. Đến mức bẻ gãy cả cánh của mình. Đến mức trở thành Thiên thần Sa ngã…

Falling Angel…

Nhưng trái tim ấy rốt cuộc cũng bị bóp nát thành từng mảnh, rơi vụn lả tả như những cánh hồng Sterling thẫm máu. Bị dày xéo. Bị lãng quên. Lông vũ trắng không đủ thuần khiết như pha lê tuyết, không đủ cứng cỏi để có thể ôm lấy thủy tinh mà không bị vụn nát. Và Alice ghét tuyết. Cô vốn ghét tuyết, ghét cái màu trắng xanh đến mị người và cái lạnh đến cắt da cắt thịt, thấm buốt vào phổi, băng hoại cả tâm can. Ghét tuyết. Cũng như ghét cô gái tuyết. Nobara Kiseki.

“Alice, cậu không sao chứ?”

Lại nữa rồi…

Biến đi cho tôi nhờ, sao cậu cứ xuất hiện trước mặt tôi mãi vậy? Chẳng lẽ cậu muốn cướp hết những gì còn lại của tôi? Một mình anh trai tôi vẫn chưa đủ sao?


Nobara chìa tay trước mặt Alice. Nước da trắng nõn, hơi xanh xanh như màu tuyết trắng bao phủ trên năm ngón tay dài và chai sạn hiện lên trong mắt cô gái tóc cam. Mái tóc dài màu băng giá và đôi lông mi cong đồng màu với đôi đồng tử ngọc lựu in bóng lên nền nâu như màu chocolate của đôi mắt u tối. Thiên thần cánh trắng đã bẻ gãy cánh của mình sẽ không bao giờ trong sáng và mạnh mẽ được như thiên thần tuyết được nữa. Lông vũ trắng nhuốm đen, rồi sẽ bị đóng băng trong sự gào thét của bão tuyết mà thôi.

Alice gạt bàn tay trắng muốt đó đi. Nobara có hơi ngỡ ngàng, nhưng cô chỉ biết lắc đầu buồn bã. Người con gái bóng đêm nào hay anh trai mình cũng đã nặng tình với cô nhiều lắm, nhưng vì Masquerade cũng hiểu rõ rằng đó là loạn luân, là đi ngược với đạo lí, là tội lỗi không thể dung tha. Anh sợ một ngày nào đó không thể kìm chế được dục vọng với người em gái anh luôn thương yêu, thì sẽ giết chết tâm hồn cô gái mãi mãi, chính vì vậy anh mới tìm đến Nobara, một người xuất hiện gần như là đúng lúc, một người vô cùng phù hợp để có thể kéo anh đứng thẳng dậy mỗi khi anh gần như trượt dài để rồi mắc kẹt trong vũng lầy tội lỗi. Là một vật thay thế. Thay thế hình bóng Alice trong tim anh.

Nobara biết. Nobara hiểu. Nobara đau. Nhưng Nobara vẫn chấp nhận, chấp nhận làm một hình nhân để thế chỗ Alice, dù biết có ngày mình sẽ bị xé nát rồi vứt qua một bên.

Vì tuyết thuần khiết, cho nên nó sẽ luôn chung tình với người đầu tiên nó yêu thương...

Dù cho người đó sẽ hủy diệt nó...

Lông vũ trắng và tuyết pha lê, đều bị những mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa nát...

.
.
.

~{Dạng thứ ba}~
.
.
.

...Masquerade chợt thấy đau. Gai nhọn của hoa hồng vừa cứa vào tay anh khi anh nâng niu nó...Nó từ chối anh...

Và máu ứa ra từ vết xước sâu, nhuộm đỏ cánh hồng bạch...

Masquerade chợt giật mình...

Hồng nhung kiều diễm và Sterling trắng bạch, đâu sẽ là đóa hoa dành cho anh?

Hay sẽ là một đóa hồng xanh khác?

.
.
.

~{Dạng thứ ba}~

Và cũng là dạng phổ biến nhất...Đau đớn nhất...Tàn nhẫn nhất...

.
.
.
Đó là liên kết bằng tình yêu...

~*o0o*~

Mối liên kết giữa người và người, thậm chí là giữa người và vật vốn có rất nhiều dạng, rất nhiều kiểu, rất nhiều loại. Và chắc chắn là không một ai là không kết nối với ai-đó, thậm chí là cái-gì-đó. Cái này liên kết với cái kia, cái kia liên hệ với cái nọ và cái nọ lại kết nối với cái này.

Nó như một vòng lẩn quẩn, một mớ bòng bong, một chuỗi mắt xích không có điểm dừng, và nhiều mắt xích lại kết với nhau trong từng chuỗi xích riêng biệt, tạo thành một lưới xích cứng cáp, vững chãi. Như những bánh răng cứ ăn khớp vào nhau, xoay vần, xoay vần, xoay vần, xỉ xa.

Và, khi một mối liên kết trở nên quá mạnh...

Nó sẽ thành [Ràng Buộc]...
__________________________
{To be Continued...}


Chữ ký của Mugetsu Haneko Phantom



Được sửa bởi Mugetsu Haneko Phantom ngày Sat Apr 06, 2013 2:01 pm; sửa lần 2.

Fri Apr 05, 2013 12:12 pm#34
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3425
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Chị Mid viết hay quá đi ,chap này dài nên đọc hơi mỏi mắt một chút ^^ .Thấy Alice có vẻ lạ ,ưa ngay anh trai của mình .Em thấy dạng thứ ba có thể là dạng tình yêu giữa ba người giống như tình yêu giữa Dan ,Shun .Runo ,em nói đúng không hả chị ?? Mà Dan là anh họ của Shun à ?? Thôi mong chap tiếp theo của chị nha ,chị viết hay lắm đó


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Sat Apr 06, 2013 8:13 pm#35

avatar
Furin
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 7983
BKGC BKGC : 5108
Điểm đóng góp : 26
Đến từ : 1...2...3...
Stt : Chỉ là muốn... nói chuyện thôi mà...

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Này thì... comt cho tình yêu :)))

Điều đầu tiên tớ muốn nói cũng giống như mọi người thấy ~
Cái fic nó rất chi là... ấn tượng ~
Đọc đến đau mắt luôn ah ~^^

Tớ không biết tớ đọc fic này trong bao lâu, chỉ biết là đọc xong hết nó và cả... tin nhắn của tình yêu thì... đt cạn sạch pin @@ ~

Tớ yêu cách viết của tình yêu ~
Yêu giọng văn nah ~
Yêu nội dung mờ ảo của fic ~
Yêu cả những tình huống và cả... sự bí ẩn trong fic này ~^^

Nói thật thì... tớ thích cách viết của chap 1 ~
Tình yêu viết bằng thơ nên nó nhẹ nhàng và dễ đọc (tại câu nó ngắn) ~
Cái chap 1 thật sự rất ấn tượng, nó cũng là nguyên nhân khiến tớ đủ can đảm căng mắt vào màn hình điện thoại suốt một thời gian như vậy ~

Càng đọc về sau thì càng... bị bất ngờ ~
Thật sự có những điều tớ không thể ngờ đến luôn ah ~^^
Và cũng càng đoc thì càng... tò mò ~
bởi... có nhiều điều bí ẩn quá ~~~~~

Hydron X Runo, tớ khá là... tớ chỉ bất ngờ khi biết cách Hydron đối xử với Runo vẫn bình thản đến mức tưởng như là... không-có-gì ~
Ara ~ có lẽ chỉ có khi màn đêm xuống, con người mới trở về với chính con người thật của mình nhỉ ~^^

Dù đã được tình yêu báo trước là Alice sẽ bị nhưng... tớ lại... không thấy giận ~
Alice được đặt vào tình huống khá là rắc rối ~ Tớ thấy thương Alice trong fic ah ~

...
Tớ muốn nói nhiều lắm nhưng... lại chẳng biết phải diễn tả như thế nào nữa ; __ ;
Từng nhân vật tớ đều có những điểm khiến tớ cảm thấy yêu họ cho dù họ có... phạm tội đi chăng nữa ~~

Tình yêu nhắc đến Thiên Chúa Giáo nhiều nhỉ ~ nếu không được biết trước tớ sẽ nghĩ tình yêu có Đạo luôn ah ~^^
Cơ mà... đọc cái chap 3, nó làm tớ nhớ đến một câu trong Kinh Thánh "Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp loài người không được phân ly." ~^^


___________
btw: comt nhảm ; __ ;
hóng chap mới của tình yêu ~ đừng drop fic nhé ~ ><


Chữ ký của Furin

Happy new year

Mon Apr 08, 2013 4:32 pm#36

avatar
Sanyonara
Cmod

Pet
:: Ciel-GirlSebastianLenRinTsuna - CáMukuro - Dứa
::
Super staffHuy chương ModChia sẻ cảm xúcBình Máu
Senbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 2836
BKGC BKGC : 37534
Điểm đóng góp : 40
Đến từ : Hội những thằng ngấm ngầm biến thái
Stt : Tui đã 100 tuổi rồi >v<~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Dù liên kết như thế nào, thì cũng gặp nhau tại một điểm rồi chia cắt vĩnh viễn :3~

Vì không bao giờ có một con đường hai người cùng đi~ Đời nó thế đấy *thở dài*

Đã được cậu spoi trước rồi nhưng giờ đọc tới đâu buồn tới đó Ọ ^ Ọ Các char yêu quý (của tôi) ơi TT_______TT

Tôi thích mối quan hệ "dây mơ rễ má" của các nhân vật. Hydron thích Runo, chỉ là tình cảm thoáng qua, đúng không đúng không? :)) Và hình như incest nhiều nhỉ :3~

Aida...

Niềm vui nhỏ nhoi là khi người ta không biết rằng mình biết người ta đang giấu mình điều gì đó, và càng vui hơn khi mình biết người ta không biết rằng mình biết người ta đang giấu mình :))


Chữ ký của Sanyonara

[Gửi ngàn nụ hôn tới YuYu xinh đẹp ( ´∀`)]

Mon Apr 08, 2013 11:27 pm#37

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31525
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

cuối cùng ta đã đọc xong ~~~~ *gào lên vì vui sướng* ~~

về cốt truyện thì, ờhm, có thể do ta thấy thế, nó khá rối và có vẻ chưa rõ ràng lắm ~ nhưng các chi tiết bị ràng buộc bởi nhau, dù là những tình tiết nhỏ nhất vẫn thấy được tầm quan trọng ~ và thường thì sẽ có một vài tình tiết rất nhỏ thôi nhưng ẩn trong đó một hàm ý sâu xa và một chi tiết đặc biệt ~~

ta thích những đoạn nàng viết về những mối quan hệ ~ có 1 cái gì đó mơ hồ mà rất thực tế ~ và ta cũng thích các mối quan hệ của các nhân vật như đống tơ nhện ~ thú vị lắm ah ~


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Thu Apr 18, 2013 5:23 pm#38

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10595
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Chậc, biết nói thế nào nhỉ, tớ đọc chap này đúng 3 lần, và mỗi lần thì không duới 1 tiếng. Xin thề đó là sự thật

Lời văn hay, nội dung hay, tớ đọc chap này lâu không chỉ vì nó dài mà còn vì ngẫm nghĩ. Hm, thật sự là như vậy, cái mối quan hệ chứa đựng những sự ràng buộc. Có những mối quan hệ khiến người ta thích thú, thoải mái, nhưng cũng có những mối quan hệ thật ác nghiệt, đau đớn.

Những mối quan hệ trong chap này của Mid, thực sự mình thấy...chẳng có cái nào bình thường cả. Nhưng chính vì thế mà nó rất lôi cuốn

Fic lâu mới có chap, mà mỗi lần có chap thì cái nào cũng rất dài hơi. Có thể coi đây là 1 sự đền bù nhỉ^^ Xin lỗi vì com muộn~~~


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Tue May 21, 2013 12:05 am#39

avatar
Wind.G
Desginer

Pet
:: Hồng thánh dượcHoa Liên-Bảo Quân?
::
Huy chương Desgin
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 429
BKGC BKGC : 53818
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Meteor city ~~
Stt : Floating like a jelly fish ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Com. Đọc lâu r mà h Mid nhắc mới lết vào xem lại lần nữa và com >""< Sr vì sự lười biếng này ;(

Đầu tiên, tớ thích từng dạng qhệ mà Mid nhắc và tả trong này, hay lắm ^^ Đoán là Ace và Dara ko phải chị em ruột, ôi đọc mà thấy yêu bé Ace quá thế >____< Cơ mà hnhư 2 bé cũng chẳng phải cngười =-= Mid tả thấy Dar đẹp lung linh quá, ko chỉ Dar mà các char nữ đều như vậy :) Tò mò tò mò >"<

Tớ thích HydronxRuno =]] Từ khi fic này chưa ship kìa, dthương :) Hydron trong này trình tự sướng cao ngất và cũng đỡ bịnh hơn trong anime =]] Có điều mối lhệ của nv nhiều và phức tạp quá, lượng thông tin cũng nhiều nên đọc đôi khi quên mất phải mò chap cũ đọc lại @____@

Tớ là tớ ghét Mas trong này nhá =-= Sao lại làm thế vz Nobara chứ, bé Nob cũng ngốc ghê cơ, thương quá ;____;

P.s: cố nhé ^^


Chữ ký của Wind.G


Mon Feb 10, 2014 2:48 pm#40

avatar
Mugetsu Haneko Phantom
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Art gallery x5 Cái chai x7Quả cầu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1478
BKGC BKGC : 30206
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Dành 1 com để trả lời com của các bạn, những người đã chịu khó chờ 1 khoảng thời gian thật dài để đọc mỗi chap của mình

Cat:
 
=> hãy gọi là anh 0w0 Dan có quan hệ dây mơ rễ má rất xa với Shun, trong fic này thì mẹ Dan là chị họ xa của mẹ Shun, thế nên về cơ bản, họ vẫn là anh em họ 0w0 dạng thứ ba không chỉ là dạng tình cảm tay ba, mà còn là bất kì dạng tình yêu nào cũng được.
Tuyết:
 
=> thứ nhất, tớ theo đạo Phật, nhưng vì là bối cảnh châu Âu trong tưởng tượng nên đành chém đại =)) nhiều khi tớ viết mà tớ còn thấy rối theo nó =) nhưng vì có quá nhiều nhân vật nên tớ muốn lột tả hết tâm sự của họ (trước khi họ chết) nên mới nhiều bất ngờ như vậy. Yep, tớ khá là thích Hydron x Runo, và tớ mừng là cậu không ghét Alice, tớ tuy không thích cô ấy, nhưng thật sự tớ cũng không muốn Alice-theo-phong-cách-của-tớ bị ghét 0w0 và hãy đừng ghét Alice cho đến những chap sau nhé, vì Alice sẽ càng sa lầy nhiều hơn 0w0 ầy, đâu có ai hoàn hảo, nhỉ ^^ và cứ yên tâm là tớ sẽ không drop XD

anh Sù:
 
=> Hydron thích Runo, ừ thì cứ cho nó là rung động đầu đời đi, và còn vụ incest thì, hm, nhiều khi quá gắn bó sẽ thành tội lỗi đấy =) có rất nhiều con đường, quan trọng là chúng ta chọn con đường nào, và đúng, không có con đường hai người cùng đi, cũng như không có con đường cho tất cả mọi người đều hạnh phúc (trích Sumeragi Subaru, X1999 vol.18 =)) ). À và anh cứ yên tâm là các char bây giờ còn hạnh phúc chán, về sau mới gọi là bi kịch cơ =) btw, tôi thích câu châm ngôn của anh(câu cuối í) =))

Cáo chàng:
 

=> welcome to my world =))) đã đọc fic của thiếp là phải chịu rối, và đừng bỏ qua một chi tiết nào nhé, vì nó có thể là chìa khóa để giải đáp các rắc rối đấy =) đoạn về mối quan hệ là đoạn triết lý thiếp tự chém và cũng là đoạn thiếp thích nhất, và nội dung của fic cũng sẽ như đống tơ nhện đó =)

Dương:
 

=> trong fic của tớ, bất bình thường chính là bình thường, và thường thì làm chúng nó đau dễ hơn là làm chúng nó hạnh phúc =) và tớ rất biết ơn khi biết cậu đã đọc chap này nhiều đến thế, vì như thế là chap đã thực sự thành công nhỉ XD tớ cũng biết là vì tớ ít khi up nên cố up chap thật dài thật hay để đền bù í mà XD ủng hộ tớ nữa nhé XD

Vent-san:
 

=> em rất vui khi senpai com fic XD muộn cũng không sao vì chính em mới là kẻ lười nhất *ôm mặt*
~ iya~ Hydron x Runo thật sự là rất dễ thương, dù thật ra là họ chả có cái hint nào cả *ôm mặt*, và, hm, thật tội lỗi khi lâu lâu mới up chap, nhưng vì vậy mà em phải nhồi nhét vào mới theo được mạch truyện, gomen 0w0" anou, đừng trách Mas nhé, vì Mas cũng như Nob thôi, vì trên đời này đâu thiếu những kẻ ngốc đáng thương ^w^

__________________________________________________
Dành một tình yêu cho những người đã xem fic, và dành một lời cảm ơn chân thành cho những người đã com
Chap 4 sẽ được post ngay khi chap 5 hoàn thành, sẽ không lâu nữa đâu
Và cho đến kết thúc, mong mọi người tiếp tục ủng hộ nhé <3


Chữ ký của Mugetsu Haneko Phantom


Mon Feb 10, 2014 7:11 pm#41

avatar
Mugetsu Haneko Phantom
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Art gallery x5 Cái chai x7Quả cầu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1478
BKGC BKGC : 30206
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

Thiết nghĩ cũng nên post chap 4 luôn, chứ không sẽ bị ăn dép =))
_______________________________________________________





Note of the songs #4: Normal daylife





Trước cơn bão thường là một ngày đẹp trời…

~*o0o*~



…Masquerade bất chợt mở lớn hai mắt khi thấy chiếc mặt nạ thủy tinh cố hữu trên mặt mình đã bị ai lấy đi mất.Đập vào nền mắt đen tuyền là hình ảnh một cô gái tóc xanh đang mỉm cười, cái cặp tóc hình bông tuyết vẫn gắn chặt trên bím tóc bên trái của cô như một vật bất ly thân. Cúi đầu xuống khiến đuôi tóc xanh biếc lướt qua mặt người con trai tóc vàng nghe mát lạnh, Nobara cất tiếng cười khúc khích:

“Kamen-chan đi ngủ lại quên tháo mặt nạ rồi ~”

Bất giác, Masquerade cũng nhoẻn cười. Anh cúi đầu xuống một chút, đưa tay gãi mớ tóc lòa xòa sau gáy, và cất tiếng, giọng nói của anh nhẹ đi rất nhiều so với thường ngày:

“Thì chẳng phải em với cả Alice và Julie đều gọi anh là ‘tên mặt nạ thủy tinh đầu chôm chôm khó chịu sao’?”

“Gì chứ?”, Nobara hạ mình xuống một chút, hai cánh tay lạnh như tuyết vòng qua cổ Masquerade và ôm lấy, cằm cô đặt lên vai anh, một tư thế mà với Nobara thì cũng chẳng thoải mái tí nào, nhưng cô thích như thế , “ Anh nhớ lầm rồi, phải là đầu-như-quả-thanh-long-màu-vàng-óng đúng chứ? Và người gọi anh như thế không phải là Alice, mà là Billy.” Cô buông hai tay ra, đi vòng qua ghế bành và ngồi xuống, đối diện anh qua chiếc ghế bành trước mặt. “Có cho vàng Alice cũng chẳng dám gọi anh như thế.”

Hai chân mày Masquerade nhíu lại một chút, và Nobara không bỏ lỡ khoảnh khắc ấy, cô chống hai tay xuống chiếc bàn gỗ trước mặt, đặt lên cằm làm điểm tựa. Nét mặt cô trở nên nghiêm túc:

“Alice yêu anh mà.”

“…” Masquerade im lặng, nét mặt anh thoáng buồn.

“Và anh cũng yêu Alice nữa.”

“…”

Không khí đột ngột trở nên nặng nề đến đáng sợ. Cô gái tóc xanh khẽ thở dài, lại thay đổi tư thế. Cô gái tuyết dựa hẳn cơ thể mình vào lưng ghế, hai tay đan lại, đặt lên đầu gối đang bắt chữ ngũ của mình. Tự nhiên cô thấy đau…

“Với anh, em là gì?”

Masquerade ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen thẫm như đêm tối và đôi mắt đỏ thắm như hoa hồng nhung chạm nhau, khiến anh chợt nhận ra có một tâm hồn bị tổn thương

“Là một con búp bê? Một hình nhân? Một vật thay thế, phải vậy không?”

Masquerade chợt thấy miệng mình nghẹn đắng…

“Anh xin lỗi…”, hai tay anh đan vào nhau, siết lại. Anh cúi đầu xuống, không dám ngẩng lên nhìn cô. Thật yếu đuối. Thật hèn nhát. Thật quá thất vọng. Phải rồi. Vì như thế nên mới trốn chạy, mới muốn từ bỏ, muốn đầu hàng, để rồi khiến người khác, một người vô tội, một người chẳng liên quan gì, phải đau lòng.

Cô nhìn anh, rồi lặng lẽ nhắm mắt lại, và ngẩng đầu ra sau. Alice và anh đã làm tổn thương nhau quá rồi, cô không thể làm họ đau khổ thêm nữa. Vốn dĩ mối quan hệ giữa anh và cô chỉ là “hợp đồng”. Cô giúp xóa nhòa hình bóng Alice trong anh, đổi lại là anh sẽ thực hiện bất cứ điều gì cô muốn. Nhưng, điều kiện là cô không được yêu anh…

Điều kiện là cô không được yêu anh…

“Valentine vui vẻ, Kamen-chan~”

Masquerade giật mình, và rồi anh ngước mặt lên. Chiếc ghế đối diện anh đã biến mất bóng dáng người ngồi đó, chỉ còn lại trên bàn một chiếc hộp vuông màu xanh nhạt, với một cái nơ màu đỏ thắt ở giữa, và giữa cái nơ ấy là một biểu tượng mặt nạ trông rất buồn cười.

Toàn thân anh cứng đờ trong phút chốc...

Rồi anh với lấy chiếc mặt nạ của mình được đặt trên chỗ khi nãy cô ngồi, đeo nó vào, và với tay lấy hộp quà, bóc nó ra, và cắn nhẹ vào góc miếng chocolate có vắt một dòng chữ bằng kem bạc hà xanh biếc...



“Baka Kamen-chan ~ ”



Tự dưng chocolate có vị mặn...



~o0o~



Baron núp sau bụi rậm, trái tim cậu đang dộng ‘binh binh’ trong lòng ngực. Cậu cảm thấy toàn thân như nóng lên, và mặt cậu như đang bị ai nướng chín, và trên đôi tay đầy mồ hôi của cậu, hộp chocolate bọc giấy vàng ánh như muốn chảy ra thành nước. Nuốt khan một cái, cậu tự hỏi là mình nên xông ra luôn bây giờ hay là chạy về phòng ký túc, vứt hộp chocolate xuống gầm giường, rồi trùm chăn lên và khóc hu hu như con gái. Tiết đã gần tàn đông nên trở nên lạnh bất thường, vậy mà Baron đổi mồ hôi như tắm. Đôi chân cậu tê rần vì phải quỳ quá lâu, có thể đã cứng ngắc như đá luôn rồi… Cậu đang rất hồi hộp, tự hỏi tặng chocolate cho Abe Carmilla là đúng hay sai?
Có thể cái chuyện tiếng sét ái tình hay là yêu từ cái nhìn đầu tiên là nhảm nhí, nhưng khổ thay là Baron đã tự mắc bản thân vào cái móc gắn mác “nhảm nhí” đó rồi. Cậu không phủ nhận cậu là một thằng biến thái đã đem cái lòng không đáng đem luộc chấm mắm tôm này mà đi yêu thằng bạn chí cốt của mình là Ace, nhưng việc nhìn Abe có một khía cạnh nào đó giống Ace rồi đi thích cô ấy lại là một vấn đề khác của sự biến thái nữa. Cậu không bao giờ thôi có thể đem Abe và Ace ra so sánh, và khi nhận ra Abe đối với cậu cũng chẳng khác gì Ace, cậu càng chắc chắn rằng mình đã bị biến chất. Có ai đời lại đi so sánh một cậu con trai với một thiếu nữ không, và chết tiệt là tên cả hai lại na ná nhau nữa chứ!!!

Lần đầu tiên gặp Abe, cậu đã bị rung động bởi sự quan tâm ân cần đến mức dịu dàng của cô dành cho cậu. Người ta khi thấy cậu ngồi co ro một góc và khóc trong cái cắn môi để ngăn khỏi nấc nghẹn đến bật máu thì hoặc là đi qua cho lẹ, hoặc là đứng lại chỉ trỏ cười cợt, duy chỉ có Abe là đứng lại để chìa tay ra và hỏi han cậu đầy quan tâm mặc cho anh cô cứ một mực đòi kéo cô đi khỏi cậu. Lúc đó có thể là do cậu bị hoa mắt do lệ hay là vì trí tưởng tượng cậu ở cao xa trên tầng mây nào đó mà cậu đã mường tượng ra sau lưng cô gái có mái tóc ánh bạc một đôi cánh lấp lánh. Và cậu cũng dám thề với đấng Merlin trên cao là thần Cupid đã cầm mũi tên vàng, không phải để bắn, mà là để đâm thẳng vào tim cậu, vừa đâm vừa đục, và mũi tên kẹt cứng ở đó…

Abe đến học viện vào tháng 11 , khi trời đã bắt đầu tàn thu và mùa đông vừa lập, đến giờ cũng đã hơn hai tháng, và không ngày nào là Baron không tìm cách bắt chuyện với Abe, thậm chí cậu còn đăng kí vào học chung lớp ngoại khóa với cô chỉ để được gặp cô mỗi ngày. Baron phát hiện ra là Abe tuy không thông minh lắm nhưng lại rất chăm nhé, chữ cũng đẹp và hát cũng rất hay, mà hình như còn biết đàn nữa thì phải, mà thật kì là Abe là người Pháp mà lại biết xài đàn hạc, và có vẻ như cô chỉ biết chơi loại đàn đó thôi. Giọng Abe cao vút và thánh thót lạ thường, bình thường thì rất ít nói, ai hỏi gì cũng chỉ cười thôi, nhưng khi tức lên thì cô sẽ đứng thuyết giáo người làm mình giận một tràng dài thiệt dài về triết lý, chủ nghĩa duy tâm duy vật gì đó và có khi là về đạo lý hay đức tin của Đức Mẹ Maria… Ngày nào Baron cũng nán lại cửa lớp để chờ Abe về chung, dù ngay sau đó anh trai cô sẽ lôi cô đi mất, nhưng cậu vẫn không bỏ cuộc, vẫn cứ đứng trước cửa lớp sau mỗi lần reo chuông dù chỉ để nghe cho được một tiếng “Au revoir” của cô (Baron thích nghe Abe nói tiếng Pháp vì dù sao đó cũng là ngôn ngữ mẹ đẻ của cô, dù cô sống ở Anh từ nhỏ)…Và cuối cùng, hôm nay, ngày của Saint Valentine, ngày mà các cửa hàng bánh kẹo bịa ra để câu mấy cô nàng đang điên vì yêu xả van túi tiền của mình, Baron cũng quyết định vơ một nắm tiền đi mua nguyên liệu về làm chocolate tặng Abe, dù ngay sau đó nó đã trở thành một mớ hỗn tạp đen sì nào đó và cậu phải dùng phép thuật để tạo ra cái hộp cậu đang cầm trên tay.

Baron cảm thấy như hôm nay là ngày trọng đại nhất cuộc đời cậu vậy, khi mà ông trời dường như ưu ái ban cho cậu cơ hội là Abe đi một mình và không có Abel đi tò tò bên cạnh như vệ sĩ của em gái. Nhưng vận may ấy đã bị lãng phí một cách ngu đần hết chỗ nói khi mà cái sự nhát gan của cậu đã kéo chân cậu, thay vì đến chỗ cô gái đang ngồi một mình ở giữa vườn hồng của ký túc xá, lại đi chui tọt vào bụi hồng dại ở gần đó, hậu quả là bị đâm đau điếng. Và cứ thế mà cậu quỳ ở đó cho đến bây giờ…

Cuối cùng, sau một lúc đấu tranh nội tâm dữ dội và cầu cứu sự phù hộ của Maron trên trời nếu có linh ứng, Baron quyết định mang cái xác đã bị gai hoa hồng giày xéo ra để mà thổ lộ lòng mình qua hộp chocolate nát bét. Nhưng khi cậu vừa đứng lên thì…

Gương mặt đang thoáng u sầu của Abe bỗng tươi hẳn lên khi cô ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi có một người con trai đang hớn hở chạy đến với hai cái hũ nhỏ trên tay. Cậu ta đến bên cô, mái tóc lục nhạt xoăn xoăn lúc lắc khi cậu ta chống tay xuống đầu gối và thở ra hồng hộc. Baron nhận ra đó là ai…

“Chờ mình có lâu không, Abe-chan?”

Gì chứ, hắn dám gọi cô ấy là Abe-chan?

“Đâu có lâu đâu, mình cũng vừa đến thôi.”

Gì cơ, bạn đã chờ hắn cả ngày rồi mà, sao lại nói dối chứ?

“Vậy thôi, cho mình xin lỗi, đi ăn kem nhé.”

Hắn đang cố mời cô ấy đi hẹn hò?

“Kem là gì vậy?”

“Hả? Cậu không biết kem là gì?”

“…Không…”

“Vậy thì đi ăn là biết. À mà mình có mang này.”

“Đây là…Kem hả?”

“Ừ, ăn đi, mát lắm đó.”

“Ừm, cảm ơn…Ui, lạnh quá…”

“Aha, ai biểu cậu ăn nguyên một muỗng đầy. Sao, ngon không?”

“Ngon thật. Vừa ngọt lại có chút lạnh của tuyết. Mà sao ăn giống chocolate thế?”

“Vì nó có vị chocolate mà. Valentine vui vẻ.”

Abe ngẩng người ra trong phút chốc. Hóa ra hôm nay là lễ Tình nhân, vậy mà cô không nhớ, còn thắc mắc vì sao Hydron cứ phải kéo cô đi chơi cho bằng được, thậm chí còn cãi nhau với anh cô, để rồi rốt cuộc Abel cũng phải chịu nhượng bộ để Abe được tự do một ngày. Và khi hiểu ra, gò má cô gái ửng hồng.

Hydron nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Abe và ủ nó trong túi áo chùng của mình, và cả hai biến mất sau cánh cổng ra vào của vườn hồng.



Chỗ ngồi của Baron trống không. Hộp chocolate được bọc giấy vàng bị bóp nát…



~o0o~



… Abel tìm thấy Runo đang ngồi một mình giữa sân, trên tay cô gái tóc hai bên là một chiếc hộp vuông vức được bọc giấy đỏ rất đẹp và trên nắp có thắt một chiếc nơ lớn. Có vẻ đó là quà Valentine cô chuẩn bị cho ai đó…

Hắn tự hỏi mình có nên đến an ủi cô gái hay không, dù gì thì em gái hắn cũng bỏ rơi hắn trong ngày này, nên có lẽ đây là dịp tốt để hắn được hưởng vài miếng chocolate ngọt lịm. Hắn không hảo đồ ngọt, nhưng hắn có một niềm đam mê mãnh liệt với thứ kẹo màu nâu vừa ngọt vừa đắng ấy. Hắn đã từng ăn hết một chiếc bánh kem chocolate cỡ lớn, có thể đem so với bánh cưới, sau đó lại nốc thêm một cốc chocolate nóng vào lễ Giáng sinh, và vào lễ Tình nhân thì em gái hắn luôn được các cửa hàng săn đón vì cô bé chính là người phải thân chinh đi mua vật liệu về làm chocolate cho anh trai, và không cần nói cũng có thể tưởng tượng là các cô gái khác tức đến thế nào khi mà mỗi nơi hắn đi qua đều không chừa lại một mẩu kẹo nào cho các cô tặng người yêu. Và Abe luôn có một câu hỏi về thể trọng của hắn, vì dù có tộng bao nhiêu chocolate vào bụng đi nữa, hắn vẫn sở hữu một cơ thể khỏe mạnh và rắn chắc, và chính Abel cũng không hiểu tại sao.

Hồi ở nhà thờ, hắn chẳng biết Valentine là gì, vì cả hắn và Abe luôn bị khinh ghét vì nhiều lý do. Mà hắn cũng chẳng cần bọn con gái ở đó xum xoe hắn. Nói hắn là một gã sister complex cũng được đi vì hắn quan niệm có em gái là có tất cả. Cũng như bao gã anh trai khác, hắn có xu hướng bảo vệ em gái thái quá. Ừ thì cũng chẳng cần phùng mang trợn mắt lên đâu, chỉ cần hắn giơ cao con dao xếp hắn luôn giấu trong người ra là bao nhiêu thằng con trai chạy biến, kể cả các cô gái cũng chẳng dám đến gần, ngay đến các ma sơ trong nhà thờ cũng kiềng anh em hắn ra mặt, không dám hó hé lớn giọng với em gái hắn một câu. Abe cũng nhiều lần khuyên hắn nên bỏ cái tật đó đi, nhưng cổ nhân có câu “Giang san dễ đổi bản tánh khó dời” (câu này là của người châu Á, hắn biết), thế cho nên dù cô bé có chán nản về ông anh của mình đến mức nào đi chăng nữa, hắn lúc nào cũng nhe nanh giương vuốt lên đuổi kẻ khác đi xa khỏi cô.

Mà hắn làm vậy cũng vì sự an toàn của hai người thôi…Abe biết, nhưng cô cũng không muốn anh trai phải lao tâm khổ tứ vì cô nữa… Có môt bí mật gì đó về sự tồn tại của hai người, và nó chính là nguyên nhân họ luôn phải sống trong lo sợ vì có thể bị giết bất cứ lúc nào…

Mà thôi, gạt chuyện đó sang một bên đã. Sau một hồi đấu tranh nội tâm (dù sự thật là 100% cũng không có), hắn quyết định đến chỗ Runo để hỏi chuyện cô gái (hoặc cũng để kiếm chác chút chocolate, chắc vậy). Hắn có phần ngạc nhiên khi thấy cô gái tóc xanh đang mang gương mặt ủ rũ đến lạ, và tệ hơn là những giọt nước lóng lánh đang thi nhau rơi xuống từ đôi mắt ngọc bích của cô… Hắn nhẹ nhàng đến gần, rồi an tọa bên cạnh cô gái. Runo giật mình, như một phản xạ có điều kiện của một người bị điện giật, cô quay phắt lại, đôi mắt lã chã nước đột nhiên sắc như dao:

“Carmilla Abelish?” , Runo gằn giọng, trên gương mặt cô hiện rõ vẻ cảnh giác cao độ. Cô luôn có ấn tượng xấu về hắn, có lẽ năng lực cô đang mang đã nhận ra tà khí luôn bao bọc chung quanh Abel.

“Đã nói cứ gọi tôi là Abel mà, đâu cần khách sáo thế, bạn Misaki Runo?” trái ngược với phản ứng dữ dội của Runo, Abel bình tĩnh đến không ngờ, hắn nhìn Runo và cười mỉm một cách lịch sự nhất có thể làm cô dựng hết cả tóc gáy. Nhìn cách hắn cười cứ như đang toan tính gì đó đấy, Runo không biết, nhưng đề phòng vẫn hơn. Cô không ưa anh em Carmilla cho lắm, có lẽ vì cái họ của họ làm cô liên tưởng đến con quỷ hút máu Carmilla*.

Năng lực của Runo bắt đầu phát động cùng lúc cánh tay của Abel đưa lên, cô đã đứng hẳn lên khỏi băng ghế. Một màng ánh sáng mờ mờ bao lấy cô.

‘Là Kekkai(Kết giới)?’ , Abel thầm nghĩ, ‘Năng lực thú vị đây, cô ta thuộc dạng |Phòng ngự| à?’, khóe môi hắn nhếch lên, đủ nhẹ và nhanh để Runo không kịp thấy. Màng Kekkai quanh Runo sáng hơn, cứng hơn, nhưng sức mạnh thì chỉ tăng từ từ thôi, cô đang đề phòng. Nhưng trái với suy nghĩ của Runo, Abel của đơn thuần đặt tay lên chỗ vừa nãy Runo đã ngồi, vỗ vỗ vài cái ra hiệu cho cô ngồi xuống. Và hắn lại cười, có phần bớt nguy hiểm hơn ban nãy. Nhưng Runo vẫn đề phòng.

“Ngươi muốn làm gì ta?”, đôi mắt Runo nheo lại.

“Không có gì, chỉ muốn hỏi chuyện bạn chút thôi, trông bạn có vẻ buồn.” Giọng hắn nghe chân thật đến mức ngay lập tức sự nghi ngờ của Runo tan biến đi đâu mất . Màng kết giới của Runo vẫn được duy trì, nhưng đã có phần nơi lỏng hơn trước. Cô thận trọng tiến đến gần hắn, vận sức vừa đủ để tạo một khoảng cách giữa hắn và cô. Nói gì thì nói, cô vẫn không ưa nổi tên một mắt này, cộng thêm cái nhếch mép quái gở của hắn nữa, nên có dù hắn có dịu dàng, ân cần cách mấy, cô cũng không dễ dàng gì tiếp cận hắn mà không có sự phòng ngự. Tà khí xung quanh hắn làm cô sợ. Abel cũng biết rằng Runo đang đề phòng mình, hắn bắt đầu có một sự hứng thú với cô gái này, người đầu tiên bộc lộ sự chống đối đối với hắn. Tuy vậy, hiện giờ hắn vẫn chưa muốn phải động tay động chân, tránh mọi cuộc chiến phiền phức vẫn là hơn hết.

“Hỏi chuyện gì?” Runo hỏi trỏng. Với hắn, cô nghĩ không cần thiết phải lịch sự.

“Trước tiên, bạn hãy ngồi xuống đây đã.”, kẻ tóc vàng vỗ nhẹ vào chỗ ban nãy Runo ngồi, “thật không phải phép khi hầu chuyện một cô gái mà phải để cô ấy đứng cả. Hay là để tôi đứng lên nói chuyện với bạn cho đúng mực?”, nói là làm, Abel từ từ đứng lên, nhưng ngay lập tức bị màng kết giới đã được gia tăng công lực đột ngột của Runo đánh bật lại. Cô gái hét lên, có phần mất bình tĩnh:

“NGỒI YÊN ĐÓ!!!”

Trên tay Runo xuất hiện cái gì đó giống như những mũi tên bằng ánh sáng được tích tụ lại từ lớp màng bảo vệ xung quanh cô, và có vẻ cô sẵn sàng phóng vào kẻ trước mặt nếu hắn tiến thêm một bước. Chà, cho dù đó là cái gì thì Abel vẫn thấy tốt hơn là đừng để nó đâm trúng mình, như đã nói, tránh những trận chiến vô nghĩa vẫn là hơn hết, nhất là khi hắn không muốn gói chocolate trên tay Runo tan tành. Có vẻ nó vẫn chưa được tặng cho ai, hay nói đúng hơn là chủ nó không thể tặng được cho ai cả. Abel mỉm cười theo kiểu của em gái, tức là cố làm ra vẻ hiền lành cho giống Abe, và ngoan ngoãn về chỗ. Runo vẫn lăm lăm những tia sáng ấy, đôi lục bảo dán chặt vào nhất cử nhất động của hắn ta. Trong thoáng chốc, tà khí của hắn bộc phát dữ dội, khiến cô như muốn tắt thở, nhưng giờ thì cảm giác ấy mất rồi, dù sao cẩn thận đề phòng vẫn hơn.

Abel yên vị trên băng ghế, nhìn Runo một cách thú vị và bắt đầu cuộc đối thoại chớp nhoáng của họ:

“Sao bạn không tặng gói chocolate đó cho Kuso?”

“H-Hả?”, Runo bất ngờ trước câu hỏi của hắn, chiến khí của cô phụt tắt, kéo theo những mũi tên ánh sáng cũng biến mất. Cô cảm thấy tim thốn lên một cái thật mạnh ngay sau khi hắn dứt câu hỏi. Tại sao hắn lại biết cô định tặng quà Valentine cho Dan? Hắn đã phát hiện ra tình cảm của cô dành cho Dan rồi sao?

“Tôi có thấy  Kuso đi cùng với Kazami vào phòng sinh hoạt chung ấy, có lẽ họ vẫn còn ở đó, sao bạn không đi tặng đi?”

Hết đường thoát rồi. Runo nghĩ. Cô vốn không muốn nói chuyện này với ai hết, kể cả Julie và Alice, vậy mà hắn lại biết. Cô biết là hắn đang trêu cô, hắn biết rõ tình cảm của cô, cũng như lý do cô phải thổn thức một mình trong ngày Tình nhân này. Nước mắt cô lại tuôn rơi…

“Ta…Tôi…không thể tặng được…”, Runo thay đổi cách xưng hô làm hắn có hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn im lặng để cô nói tiếp, “…Dan…sẽ không cần nó đâu…”

“Tại sao?”

Runo không biết trả lời thế nào. Chẳng lẽ lại nói rằng vì cô thích Dan nhưng lại phát hiện ra người trong tim Dan không phải là cô mà là Shun? Và cả Shun cũng thế. Làm sao cô có thể nói vậy được. Cô không bao giờ nghĩ chuyện này có thể xảy ra, nếu không vô tình nghe được cuộc đối thoại căng thẳng của Alice và Shun, và rồi sau khi Shun đi khỏi, Nobara đến và an ủi Alice, rồi Dan xuất hiện và hỏi Alice lại một lần nữa rằng nội dung cuộc đối thoại ấy có đúng không. Runo không biết Dan nấp ở đâu và nghe từ khi nào, nhưng câu cuối cùng Dan để lại mà trái tim cô tan nát:

‘Tôi không cần biết có là trái với đạo lý hay không, nhưng chúng tôi không bao giờ hối tiếc. Shun, và tôi, chúng tôi sẽ không bao giờ để cái mới đạo lý đó ảnh hưởng đâu.’

Trái tim Runo chết từ đó. Cô cũng không biết vì sao mình lại làm chocolate cho Dan khi biết rằng Dan không hề có ý gì với cô, chỉ là làm trong vô thức, và nó thành hình tự bao giờ, nhưng chẳng bao giờ cô có thể tặng nó cho Dan được nữa. Cô nhận ra mình đã nuôi lớn một tình yêu vô vọng, và rồi để nó chết đi mà không cách gì cứu được. Runo không biết mình yêu Dan vì điều gì, chỉ biết rằng mất đi cậu, thế giới của cô vỡ nát.

Nhưng cô không hề ghét Shun, không một chút nào. Cô không thể ghét Shun, không muốn ghét Shun, và cũng không muốn Shun ghét mình. Cô mong muốn tình yêu của cô sẽ được Dan đáp trả, nhưng không muốn giành giật nó với Shun, mà thật tình cô nghĩ mình không xứng đáng để làm điều đó, nên cô sẽ im lặng rút lui, và sẽ không bao giờ có thể nở nụ cười trước mặt hai người một cách tự nhiên như trước nữa…

Abel ngồi im nhìn Runo khóc. Hắn không biết an ủi cô thế nào, hắn không thể, đúng hơn là không muốn. Hắn tự thấy tình cảm là cái thứ gì đó quá rắc rối mà hắn nghĩ sẽ tốt hơn nếu con người tồn tại mà không có nó. Nhưng thôi kệ vậy, dầu sao chuyện này cũng đâu có liên quan gì đến hắn, nên quan tâm chỉ là thừa thãi.

Abe từng nhắc hắn, khi thấy một người con gái khóc, nên đưa cho cô ấy một chiếc khăn tay. Abel thấy thật ngớ ngẩn. Trao khăn tay có nghĩa là một sự đồng cảm, một sự quan tâm, nhưng mặt khác chẳng khác nào kêu cô gái ấy cứ khóc đi, cứ đau đớn cho đã đi, và đã có một bờ vai đấy, cứ dựa vào đi, như vậy chỉ làm người ấy yếu đuối hơn thôi. Mà hắn vốn dĩ cũng chẳng quan tâm gì chuyện đó, nên tất cả những gì hắn làm chỉ là ngồi yên, mặc cho Runo khóc, và sau cùng là đứng lên, giật lấy hộp chocolate trên Runo, buông lại một câu rồi đi thẳng:

“Nếu cái này không có ích gì, cứ để đó cho tôi.”

Runo bất ngờ ngẩn mặt lên, trên nền mắt nhạt nhòa của cô in đậm bóng dáng gã con trai tóc vàng đang khuất dần về phía hành lang, lòng cô ngổn ngang cảm xúc…




~o0o~



…Ace đang chạy nhanh hết mức có thể, dù đang lưu lạc ở một nơi hoàn toàn xa lạ nhưng cậu vẫn còn khả năng xác định ngày tháng, một trong những năng khiếu bẩm sinh của cậu dựa vào việc quan sát các tính chất cũng như sự thay đổi của các sinh vật xung quanh như góc chiếu của ánh sáng mặt trời hay hướng gió thay đổi hay độ tăng giảm áp suất không khí… nói tóm lại là dựa vào những kinh nghiệm tích cóp được từ những lần chạy trốn của cậu, Dara và…Baron.

Ace nuốt khan một cái khi nhớ đến Baron, nhưng cậu nhanh chóng dẹp cậu ta qua một bên, lúc này chị cậu là quan trọng nhất, và cậu tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội tạo ra cho chị ấy một ngày Valentine tuyệt vời nhất. Dẫu sao chị ấy cũng gần 25 tuổi rồi, không thể để tuổi xuân bị trôi qua một cách vô ích được, vả lại ai nói Valentine không dành cho người trong gia đình chứ?

Tim Ace đập dồn theo từng nhịp cậu chạy, và gói nguyên liệu trên tay cậu lắc lư như sắp đổ. Chưa bao giờ cậu phấn khích như bây giờ. Cậu đã chờ quá lâu để có thể nhìn thấy nụ cười của chị mình rồi, từ lúc cậu ý thức được mình là ai, Dara đã không bao giờ cười với cậu nữa. Ừ thì gương mặt cô có nụ cười , nhưng với Ace, đó không phải là “cười”, vì cô không “hạnh phúc”. Ace cũng không rõ thế nào là “hạnh phúc”, nhưng cậu tin nó khác với những gì cậu đang cảm nhận được từ Dara, và cậu sẽ cố gẳng, dù một chút thôi, đem lại “nụ cười” cho Dara vào một ngày không xa…

Mải lo suy nghĩ và chạy với tốc độ của một viên đạn, Ace không để ý rằng mình đã đâm sầm vào hai người bộ hành một cao một thấp đang đi ngược chiều với cậu cho đến khi cậu thấy ê ẩm ở mông và gói nguyên liệu bị tung tóe sau khi bị rơi xuống đất. Cậu vội vàng nhặt hết chúng bỏ lại chỗ cũ và rối rít xin lỗi hai người kia, có vẻ người thấp hơn cũng bị ngã theo cậu, nhưng cậu không còn tâm trí nào để quan tâm đến chuyện đó, cho nên cậu một mạch chạy thẳng mà không biết rằng mình đã lọt vào tầm ngắm của bọn họ…

Người đang đứng đỡ người bị ngã lên, mái tóc xoăn của hắn xổ xuống, ánh lên màu xanh lơ trong ánh nắng, hắn trùm kín người bằng áo chùng màu nâu, người kia cũng vậy, và có vẻ thấp hơn gã đàn ông tóc xanh. Người tóc xanh hỏi, giọng điệu cung kính:

“Người có sao không ạ, chủ nhân?”

“Ta không sao.”

Người được gọi là chủ nhân trả lời đanh gọn, trong thanh âm hàm ẩn sự uy quyền khiến người khác nể sợ, đôi mắt sắc của hắn ánh lên hình ảnh người thanh niên có mái tóc lục lam đang chạy hớt hải, kẻ mà, cả gan xô ngã hắn ban nãy.

“Kẻ vừa nãy không phải là đồng loại của chúng ta”, ‘chủ nhân’ lên tiếng.

“Thưa vâng, và hắn cũng không phải là cư dân ở đây.”, gã tóc xanh trả lời, vẫn thanh âm đầy kính trọng như thế, “Vậy chúng ta nên làm gì với hắn đây?”

“Bắt đầu thẩm định.” Người ấy tiếp tục nói, âm giọng trở nên vô thực, nghe như một cái máy, đôi mắt xanh biếc của hắn hiện lên những dòng “dữ liệu” màu trắng, và chúng bắt đầu chạy loạn xạ như một chương trình đang làm việc vậy, một công việc phân tích với tốc độ của một siêu máy tính.

“Thẩm định xong.” Ngay lúc này, từ toàn thân người chủ nhân bắt đầu phát ra một làn khí mỏng, cứng rắn như đá, tạo nên một áp lực không hề nhẹ cho những người xung quanh, trừ kẻ đi cùng hắn, kẻ tóc xanh im lặng, chờ chủ nhân hắn ra kết quả phân tích.

[ Chủng loại: Người sói | Huyết thống: Không thuần chủng | Nguyên nhân: Bị nhiễm virus trong dãi Người sói Nguyên chủng từ miệng vết thương | Tình trạng: Mất nửa phần ký ức | Khả năng chiến đấu: Sức mạnh: A / Tốc độ : Z / Kinh nghiệm tác chiến: D/ Mức độ nguy hiểm : B / Khả năng đặc biệt: Sử dụng được Ma pháp của Pháp sư | Tình trạng gia đình : Không có | Ghi chú: là thành viên đang bị truy nã của >>Ombra<<, bí danh là [Abyss #237] | Phán xét:…]

Gió, hay một thứ gì đó giống như những luồng khí mạnh, nổi lên xung quanh người thấp hơn, cuốn quanh cơ thể hắn , làm tung mũ trùm của hắn, lộ ra một gương mặt thiếu nữ với mái tóc màu cam cắt ngắn, từng lọn tóc chỉa sang hai bên đầy quý phái, đôi hoa tai bằng đá quý lấp lánh trong ánh nắng một màu xanh ngọc bích, và trên nền mắt kia, hiện ra trên một mỗi bên mắt một nửa của một từ, mà khi ghép lại, ta sẽ có chữ…



[KILLED]



.
.
.

Và cứ thế, Ace chạy về nhà với tốc độ nhanh nhất có thể, với căn bếp ấm cúng và một người chị dịu hiền đang chờ mà không hề hay biết rằng, kể cả hôm nay, lẫn sau này, cậu không bao giờ và không thể có cơ hội được nhìn thấy “nụ cười” của Dara dù chỉ một lần duy nhất…



~o0o~



…Alice đang khóc. Cô đang khóc nức nở trong vòng tay của Runo, và thậm chí cả cô gái tóc xanh cũng đang lã chã nước mắt trên gương mặt vô hồn. Hôm nay, ngày lễ Tình nhân, ngày dành cho tất cả những trái tim yêu vẫn đang còn đập, vậy mà lại có hai con tim đã bị bóp vỡ. Tan nát.

Runo nghĩ mình đã có thể cảm thấy nhẹ nhõm sau khi Abel lấy đi hộp chocolate của cô, thứ mà cô đã cầu mong không có trên đời, vậy mà cô không thể ngăn mình bật khóc khi nhìn thấy Dan, và Shun, đang cùng nhau ăn chocolate, chính trong cái hộp của cô. Khi mà cô đến hỏi Abel, hắn chỉ nhún vai và nói, ‘Cậu ta giựt nó đi khi tôi sơ ý, và mọi chuyện tiếp theo thì như bạn thấy đấy.’ Runo thì lại thấy như hắn cố ý trêu ghẹo cô, nhưng việc này không còn quan trọng nữa.

Làm sao cô có thể đứng ra trước mặt họ, và yêu cầu họ đừng ăn cái thứ chính tay cô làm trước mặt cô được chứ?

Còn Alice, bản thân cô cảm thấy hết sức ganh tị với Julie khi nhìn thấy cảnh cô ấy chìm trong hạnh phúc với Billy, kể cả từ lúc còn ở Nhật Bản, hay vào ngày hôm nay, ngày 14 / 2 này… Cô biết ganh tị là không tốt, nhưng cô không thể ngăn bản thân thôi gào thét nên ham muốn yêu thương và được yêu thương như họ. Julie, quá hạnh phúc, quá hạnh phúc đến vô tư, nụ cười của cô ấy quá đẹp, quá đẹp so với Alice, quá đẹp đến xa vời, xa đến nỗi Alice không thể chạm tới. Bảo cô phải phản ứng thế nào đây, nếu như cô không tình cờ đi xuống phòng Sinh hoạt chung lúc đó và tình cờ nghe hết mọi chuyện.

Kiseki Nobara, anh trai cô, thật sự chỉ là một vở kịch thôi?

Anh em yêu nhau vì cớ gì mà thành sai trái, ừ thì đúng là về mặt sinh học thì không thể được, huyết thống tương đồng nên hệ gene tương đồng, kết hợp với nhau có khi sẽ làm tính trạng lặn biểu hiện ra và thường điều đó là không tốt, và đứa con thường không bao giờ sống lâu hay khỏe mạnh như người ta, nhưng về mặt đạo đức, việc đó là kinh tởm vì nó đi ngược lại với những đạo lý (mà theo Alice là sáo rỗng) xã hội đã đặt ra, và Alice không hiểu vì sao lại vậy. Sự phát sinh tình cảm vượt mức bình thường giữa hai người anh em cũng thật sự rất bình thường mà, khi mà bạn có một người anh trai mà bạn cho là hoàn hảo, và Alice thật sự đã không hối hận về chuyện đã chọn Masquerade là tình yêu của đời mình, nhưng cô không ngờ rằng, anh cũng vậy, và thái độ của anh làm cho cô đau đớn. Anh mà cũng quan tâm đến mớ đạo lý sáo rỗng đó sao, và cự tuyệt tình cảm của cô bằng cách mượn một người thay thế? Tự nhiên Alice thấy thương hại cho Nobara, quá thuần khiết, như băng như tuyết, đang bị vấy bẩn nhưng vẫn nguyện một lòng bên anh trai cô sao? Đồ ngốc thật mà…

Nobara là đồ ngốc, Masquerade là đồ ngốc…Alice lại càng ngốc hơn họ…

Và đồ ngốc thường hay bị đau bên ngực trái….




~o0o~


…Julie thở dài, đắp hai chiếc chăn bông mà cô đã nhờ Billy mang xuống hộ từ phòng ngủ của cậu lên người hai cô bạn thân, gối đầu Runo vào vai cô, và chỉnh lại tư thế Alice đang gối lên đùi Runo cho thoải mái. Billy đã để dành cho họ hai suất ăn, nhưng có lẽ chúng cần phải được hâm lại, và, cô nghĩ, một tách chocolate nóng sẽ tốt cho những người bạn khốn khổ của cô, nhưng vào ngày hôm nay thì nó không phải là một ý hay cho lắm…

Tình yêu là cái gì nhỉ? Julie thầm tự hỏi bản thân như thế, và lại thở dài thêm một cái nữa. Với cô, tình yêu là đầy những màu hồng, tim bay phấp phới, những nụ cười tươi như những đóa hoa buổi sớm hay rạng rỡ như ánh mặt trời, là đôi cánh đưa cô bay cao, là…

Là Thiên đường. Vậy tại sao với những cô gái bên cạnh cô đây, nó lại là địa ngục?

Cô nên hạnh phúc vì mình có được tình yêu hay cô nên đau khổ vì họ không có được thứ hạnh phúc như cô đang có?

Được sống hạnh phúc từ nhỏ, muốn gì được nấy, lại được mọi người yêu quý, lớn lên lại được học trong một ngôi trường danh giá, và được cho là có tiềm năng pháp thuật trong người, rồi lại có được một tình yêu ngọt ngào với một người bạn trai chân thành và cũng ngọt ngào không kém, Julie biết cuộc sống đã quá ưu ái với mình rồi. Cô biết cô đã có quá đủ những gì một cô gái bình thường (có nghĩa là có thể trừ cái khoản phép thuật ra) cần có để hạnh phúc, nhưng cớ sao ông trời lại không công bằng chút nào vậy? Sao lại cho cô quá nhiều để rồi tước đi của những người chung quanh cô cũng nhiều như vậy. Thật quá không công bằng. Nhưng, nhưng, cô tự cười nhạo bản thân mình, cô không dám cho đi những gì mình đang có để đổi lấy hạnh phúc cho các bạn…Đó cũng là một suy nghĩ bình thường của một cô gái bình thường mà thôi, vì vậy cô không cảm thấy có lỗi, chỉ là cô đang tiếc cho bạn bè của mình mà thôi…

Julie ngước lên, trên nền mắt xanh thẫm hằn lên một áng mây đỏ máu của buổi chiều và những tia sáng yếu ớt của ánh tà dương cuối cùng của một ngày sắp tắt. Cô chớp mắt, và để tâm trí trôi theo những suy nghĩ vẩn vơ…

Tình yêu cũng giống như chocolate vậy, với người này là ngọt ngào như một giấc mơ, với người khác lại đắng nghét đến đau lòng…





~*o0o*~





Abe ngạc nhiên khi thấy anh mình đang cười. Khóe môi cong lên, hai mắt nheo lại một cách đầy khoái chí, và cả điệu bộ run run vai, thỉnh thoảng lại kìm lại một tiếng giống như khúc khích nữa chứ, chắc chắn là cười rồi. Có điều, Abe không hiểu tại sao anh mình lại cười nhiều đến thế. Đã vậy lại còn cười với một tâm trạng hết sức thoải mái nữa. Cô chưa từng thấy anh trai mình như thế trước đây…

“Anh có gì vui à?” , Abe lại gần anh trai cô, và quyết định lên tiếng hỏi. Dầu sao cô cũng không thấy anh mình “vui” như thế đã lâu rồi, và cô muốn biết nguyên do.

Abel ngừng cơn phấn khích của mình lại, hắn đẩy quyển sách đang đọc ra xa, gập nó lại và ngả lưng một cách thoải mái trên chiến ghế bành đang ngồi. Vui? Ừ, có lẽ hắn đang vui.

Hắn đã không biết đến thứ cảm xúc này đã hơn 14 năm nay rồi, kể từ cái ngày hắn cùng em hắn đã bị vứt bỏ trước cửa nhà thờ, và sống trong sự ghẻ lạnh của mọi người xung quanh, và từ lúc ấy hắn chỉ biết đến việc bảo vệ đứa em mà với hắn là báu vật này mà thôi, hắn chưa bao giờ cảm nhận được thứ gì gọi là niềm vui cả. Vậy mà, hôm nay, hắn có thể bật cười một cách thoải mái thế này, một cách vô cùng tự nhiên chứ không phải những nụ cười mỉa mai hay những tiếng cười gằn khô khốc như ngày xưa nữa.

Nhưng, nguyên do của nụ cười ấy lại là –––––

“À, chỉ là hôm nay, anh đã được ăn chocolate thật ngon ~”

Con mắt bên trái của hắn nhìn Abe lom lom, và trong tâm trí hắn hiện lên hình ảnh một mái tóc màu lục nhàn nhạt với đôi mắt tím của thạch anh. Hắn hỏi cô:

“Ăn kem ngon không?”

Abe chợt giật mình, có lẽ anh trai đã theo dõi cô… Thật sự thì, cô đã cảm thấy như mọi phiền muộn của mình đã được thổi bay ngay khoảnh khắc vị ngọt mát lành ấy chạm vào lưỡi cô, và một giai điệu cô không biết tên chợt vang lên trong đầu, rộn ràng và mạnh mẽ lạ thường, và nụ cười của người đã trao cô hũ kem ấy thật sự rất đẹp. Và cứ mãi nghĩ về khoảnh khắc ấy, cô không biết rằng trên môi cô đã vẽ nên một nụ cười giống như người ấy:

“Vâng.”

.
.
.



…Ở ngoài vườn hồng, một bóng dáng bé nhỏ đang đứng yên lặng, cặp mắt của cậu ta hướng lên vầng trăng bàng bạc trên cao, trên tay nắm chặt một cành hồng màu trắng đầy gai đến rướm máu…

Máu nhỏ xuống chân cậu ta, và đôi môi khô ráp kia cất lên một giai điệu không lời…

Một luồng gió nổi lên, mang theo một cột nước, tung tóe.

Có hai người đứng trong cột nước đó, một nam, một nữ.

Họ quỳ xuống dưới chân cậu ta, đầy cung kính.

>> Lync-sama, nhiệm vụ mà Ombra  giao cho chúng tôi là gì?<<



___________________________________________________________________





~{To be continued…}~








Info:
*Carmilla: Carmilla là một ma cà rồng, nữ bá tước Mircalla Karnstein, người đã sống hàng trăm năm qua. Thế nhưng, Maria và cha cô không tin vào những lời giải thích dị thường. Cuối cùng, Carmilla bị truy đuổi về lại lâu đài Karnstein nơi hầm mộ của nàng đã bị mở ra, và nàng bị giết vĩnh viễn bằng một cây cọc nhọn xuyên qua tim theo đúng cách cổ xưa. Laura đi cùng cha tới Ý du lịch, nhưng cô vẫn không thể quên được Carmilla.


P/s: xin đừng xem đây là w-post Ọ w Ọ


Chữ ký của Mugetsu Haneko Phantom


Wed Feb 19, 2014 11:55 am#42

avatar
Furin
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 7983
BKGC BKGC : 5108
Điểm đóng góp : 26
Đến từ : 1...2...3...
Stt : Chỉ là muốn... nói chuyện thôi mà...

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

đầu tiên tớ cảm ơn vì cậu đã tặng cho tớ chap fic này ah (dù sinh nhật năm ngoái của cậu tớ lại không hề hay biết) ~~~

Hiu ~~ thực sự là không biết nói gì nữa ~
một câu chuyện... lại thêm một giai điệu nhẹ nhàng phát ra từ loa máy tính nữa...
những tình tiết tưởng như rời rạc nhưng lại liên kết chặt chẽ với nhau...
một câu chuyện mang âm hưởng dịu ngọt nhưng lại đắng ngắt... "hệt như chocolate"
những nụ cười, hạnh phúc xen lẫn với những giọt nước mắt và cả... máu...
aida ~ sự thật là làm gì có hạnh phúc nào trọn vẹn đâu...
niềm hạnh phúc của người này đôi khi vẫn là nỗi đau của người khác...

um... Valentine... một ngày lễ của những sắc đỏ...
sắc đỏ của... hoa hồng, sắc đỏ của những dải ruy-băng trên những gói quà... và cũng có sắc đỏ của máu... dòng máu ứa ra từ vết thương vô hình trong trái tim...

...


Chữ ký của Furin

Happy new year

Fri Mar 21, 2014 6:13 pm#43

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31525
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

muốn xóa đi hình bóng một người con gái mình không thể 'yêu', trong vô vàn những cách thức mà một con người có thể làm, Masquerade lại chọn cách tìm vật thế thân, và anh đã tìm thấy Nobara. đúng là con người ai cũng có phần yếu đuối, kể cả anh, và với anh lại là chuyện tình cảm, chuyện phức tạp nhất, là nhân tố khiến cuộc đời con người hạnh phúc nhất, đồng thời cũng khiến con người tan nát nhất. có lẽ Alice đã quá kiên quyết, nên anh mới phải kiếm một người con gái khác đứng bên mình, có lẽ anh nghĩ rằng chỉ điều đó mới có thể khiến một con người không màng tới những triết lí đạo đức sáo rỗng của xã hội từ bỏ anh. có lẽ anh nghĩ, việc này sẽ tốt đẹp cho cả hai, nhưng nó lại nhấn chìm cả hai trong đau khổ, người muốn thì không được, người muốn thì cự tuyệt, chỉ là đối với Masquerade thì có khá hơn một chút, vì anh đã có 'vật thế thân', anh đã có Nobara, nên phần nào nỗi đau của anh đã được xoa dịu. nhưng chỉ là 'phần nào' mà thôi, bởi người ta khi biết mình là vật thế thân thì cảm giác đầu tiên sẽ là bị xúc phạm, rồi cũng rơi vào khổ đau hệt như ai kia đang đau khổ vậy. thế nhưng Nobara vẫn gắn chặt với anh, có lẽ không chỉ đơn giản là theo hợp đồng, mà những hành động của cô là xuất phát từ tận đáy lòng, có lẽ cô thực sự yêu anh. chỉ là sự ràng buộc của hợp đồng nên ý nghĩa hành động của cô như bị phai nhạt rất nhiều, rằng 'cô làm chỉ vì hợp đồng mà thôi', nhưng riêng việc khiến 'chocolate trở nên mặn' và sự dịu dàng trong khoảng khắc đó đã cho thấy phần nào tình cảm của cô rồi.
---
trước tình cảnh bị bàn dân thiên hạ xa lánh, khinh rẻ, nếu có được một bàn tay dang tới với họ, thì dù đó có là người xấu hay người tốt, bản thân họ sẽ được một ân huệ mà không đời nào quên được. trong trường hợp này Baron đã gặp một người tốt, một cô gái, nên tình cảm của cậu với cô không chỉ là biết ơn mà còn là tình đơn phương khi cậu trúng tiếng sét ái tình đầu tiên. nhưng đúng như vậy, đây không phải là cậu trúng tên tình yêu, mà đã bị tên tình yêu đục cho trái tim mục rữa. cậu đã yêu cô mất rồi, cậu đã thực sự muốn tiến tới với cô, bắt đầu từ việc đi về cùng rồi giờ là tặng chocolate nhân ngày Valentine, dù cho cậu không thể làm nó thật vuông vắn, hay thắt một chiếc nơ thật đẹp, nhưng cậu vẫn muốn tặng, muốn cho Abe biết tình cảm của mình. nhưng rồi kẻ đó đã tới, ngay trước mặt cậu thân mật với cô, mời cô đi hẹn hò, mà không bị anh trai cô quản lí. với thằng anh giai suốt ngày bảo vệ em gái 24/24 mà được buông lỏng như vậy, hẳn cậu nghĩ kẻ đó đã không chỉ chiếm được tình cảm của cô mà cả sự hài lòng của anh trai cô, mặc cho sự thật có thế nào đi chăng nữa. kẻ đơn phương là như vậy, chỉ có thể ôm gói chocolate mà ngắm nhìn người ấy từ xa, không đủ dũng khí tiến lên rồi để người đó tuột mất vào tay kẻ khác, chắc hẳn trái tim cậu cũng như gói chocolate ấy, tan nát rồi.
---
(sẽ edit cmt thêm)


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sat Mar 22, 2014 7:49 pm#44

avatar
thanhhuyen
Bakugan Legendary

Pet
::
::
Art Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1787
BKGC BKGC : 1609
Điểm đóng góp : 4
Đến từ : Nhà thương điên
Stt : Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...
Xem lý lịch thành viên

hm~ như hứa đây...

cái đầu tiên nee mún nói là so với nee thì em viết quá hay... :tuki:

cách viết của em khiến cho câu chuyện hiện lên một cách nhẹ nhàng nhưng sâu lắng.

ngày Valentine, ngày lễ tình nhân, ngày lễ hạnh phúc nhất của những người yêu nhau, nhưng cũng là ngày đau khổ nhất của những kẻ bị tình yêu từ chối

Trích dẫn :
Tình yêu cũng giống như chocolate vậy, với người này là ngọt ngào như một giấc mơ, với người khác lại đắng nghét đến đau lòng…

nee thật sự có ấn tượng mạnh mẽ với câu này. đúng thế, khi ta có được tình yêu, đó chính là chocolate nâu ngọt ngào, nhưng khi ta bị tình yêu chối bỏ, khi ta phải nhìn tình yêu của mình cùng nếm thứ chocolate nâu đầy hạnh phúc ấy bên người khác, thì cái thứ ta có chỉ là thanh chocolate đen đắng nghét...

ngày Valentine, có những người mỉm cười hạnh phúc, nhưng cũng có những kẻ khổ đau rơi lệ...

bởi không có con đương nào mang lại hạnh phúc cho tất cả...


hưm... nee chỉ com được nhiu đó thôi...
nee nói rồi, nee ngu văn lắm...

hóng chap mới nha~

p/s: thực sự là nửa năm một chap a?


Chữ ký của thanhhuyen

Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn...
Nên đau khổ và cả nỗi buồn cũng đều không trọn vẹn...



Với đau khổ, hạnh phúc là động lực...
Với hạnh phúc, khổ đau là ý nghĩa...

#45
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fan fiction] Let it be...


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan fan fiction] Let it be...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-