[Bakugan fanfic] Alice in WonderlandXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
Tue Jul 10, 2012 10:37 am#26
avatar
Tansho_sfs
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 47
BKGC BKGC : 1893
Điểm đóng góp : 3
Đến từ : Where all my BFF have been...
Stt : Sagittarius: Ta là gió, ta chỉ thích tự do!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

A, đọc fic này từ bên nhà cũ giờ qua đây mới thấy @@~
K ngờ fic này dài ghê luôn đấy :chongm:
Bây giờ ss mới biết Happy Smile là em đó Dream :hi: tại giờ qua nhà mới chẳng biết ai hết T.T


Chữ ký của Tansho_sfs

"Love is zero but zero is where everything starts.
Nothing would never be born if we didn't depart from there!"

_Tansho Matsushina_

Tue Jul 10, 2012 11:11 am#27

avatar
arisu_darkon
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 551
BKGC BKGC : 2300
Điểm đóng góp : 16
Đến từ : Vùng đất đầy Dứa và Sẻ.
Stt : Giai đẹp giai đẹp giai đẹp é vờ ri que \=w=/

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Ai da... Fic horror của chị (anh) Dream sao đọc hay quá đi. Khâm phục quá đi.
Trong nè hình như ngoài anh Shun ra mọi người bị OOC nặng nề à. Nhất là chị Alice đó.
Mong chap.
Mong mọi người qua fic Anthearia của em com cho em vài cái ạ


Chữ ký của arisu_darkon

Thời gian biểu của bạn:

Từ 6am đến 6pm, bạn là bao bạn nữ bình thường như ai.

Từ 6pm đến 6am hôm sau, bạn là con điên chính hiệu, nhiều lúc nhà tự nhiên phát ra tiếng hét vang vọng mà chả hỉu nguyên do là đâu (là bạn).

Vì thế những ai có nhu cầu làm ơn hẹn gặp bạn vào khoảng thời gian bạn bình thường, còn lúc bạn điên thì bố mẹ cũng không chặn được đâu. Cho nên đừng có mà dại dột động vô bạn từ 6pm trở đi nhá.

Fri Aug 03, 2012 9:59 pm#28

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 11009
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Đã trở lại sau vài tháng ngâm giấm. Thật tình rất cảm ơn những ai còn chờ đợi cái fic này TT^TT

Và đây là chap. Rõ ràng mình đã lụt nghề TT^TT

---------------

Repost: Chap 16 => 20

Spoiler:
 


Chap 23:

ĐỊNH NGHĨA

(Đừng thắc mắc về cái tên)

- Alice-chan, chào mừng trở về ~ - Cô nghe được tiếng cười của Dan vang lên gần đấy và tưởng tượng ra hình ảnh cậu ta đang cầm mũ vẫy vẫy với khuôn mặt cười toe toét. Không dễ đoán những gì cậu ta nghĩ, nhưng tưởng tượng ra những việc cậu ta thường làm thì quá đơn giản.

Alice quay đầu lại. Qủa nhiên.

Dan – như cô đã nói – đưa tay chào cô, cười rạng rỡ. Và Runo bên cạnh thì đang khoanh tay nhướn mày, nhưng không có ý hỏi Alice đã biến đi đâu. Rõ ràng là họ biết hết.

- Cậu thấy Humpty Dumpty thế nào? – Dan nhìn Alice không chớp, nhẹ nhàng hỏi.

- Rất thú vị - Alice mỉm cười – Tôi nhìn thấy một câu chuyện rất hay từ cậu ta, mặc dù không rõ ràng lắm.

- Cách nói của cô đôi khi làm người khác hiểu thành cô có thể đọc quá khứ của người khác đấy – Dan nhếch mép, nhưng ngữ điệu lại có vẻ khá nghiêm túc.

Alice hấp háy mắt, hất nhẹ lọn tóc dài phủ xuống trước vai ra phía sau.

- Nếu tôi có được khả năng đó thì tốt quá rồi, nhỉ?

Đó không hẳn là một câu hỏi, nên Dan không trả lời. Cậu nhận thấy rõ ánh mắt cô ta chuyển lạ khi nói về khái niệm quá khứ. Hoặc là Alice đã trải qua điều gì tồi tệ trong quá khứ, hoặc là cô ta đã đánh mất quá khứ của mình, hay hơn nữa, là cả hai.

Quá khứ đôi khi không nhớ được sẽ tốt hơn. Dan nghĩ vậy. Nếu được như thế thì ít nhất cậu có thể thoát khỏi cái quá khứ đáng nguyền rủa của mình.

Bỏ lại quá khứ ở phía sau ư? Nói qua nghe dễ lắm. Có đuộc bao nhiêu người trên đời có thể rũ bỏ quá khứ của mình được, khi mà nó đã gần như trở thành một cơn ám ảnh.

- Dan à, cho tôi hỏi cái này – Alice nhìn Dan, cắt ngang mớ suy nghĩ của cậu.

- Gì vậy?

- Cái Khu Rừng Cấm gì ấy ở đâu, cậu biết không?

- Không ~ biết ~ - Dan đáp tỉnh rụi, cười toe như thể vùa nói điều gì đáng tự hào lắm.

- Eh? – Cả Alice và Runo đều tròn mắt, hướng ánh nhìn ngạc nhiên về phía cậu con trai mắt đỏ.

- Tôi có đến đó bao giờ đâu mà biết. Trước đây, tôi đã từng sợ nơi đó, nên không dám đi tìm, cho tới khi tôi không còn sợ hãi nữa thì đã bị bắt mất rồi.

Dan đưa tay gãi đầu, cười cười hối lỗi. Runo nhướn mày nhìn cậu ta, biểu cảm gương mặt rõ ràng đang muốn phán cho Dan một câu “đồ giả tạo”.

- Vậy chúng ta đến đó bằng cách nào? – Runo vẫn cố giữ cái chất giọng lạnh lùng của mình. Không phải là cần thiết để tỏ ra thân thiện với bất kì ai, nên Runo cũng chẳng bao giờ làm thế. Không phải cứ cười là sẽ khiến người khác nghĩ tốt về mình, điển hình như Alice và Dan, hay vài người khác ở trong Lâu đài. Wonderland đúng là một nơi khó chịu, kể cả khi cô là thần dân của nó.

- Cứ đi thẳng thôi, Mira và Dor-chan bảo cứ đi về phía Tây mà ~ - Dan lúc lắc đâu, màu đỏ trong đôi mắt chợt như đặc quánh lại, xa xăm và bí ẩn lạ kì. Ngón tay thon dài khẽ chạm lên bờ môi và cậu ta mỉm cười – Tôi chắc là chúng ta sẽ tìm thấy rất nhiều điều thú vị ~

- Ow ~ Thật sao? ~ - Alice kêu lên thích thú – Tôi muốn gặp nhiều người lắm. Cái gì mà… Alice Hunter và Regrets ấy. Họ là ai vậy?

- Nhắc mới nhớ… - Dan xoa cằm, gật gù – Dor-chan hình như có nhắc tới. Tôi cũng chẳng biết đó là cái gì.

- Oh ~ Xem ra cũng có nhiều thứ anh không biết lắm nhỉ - Runo cười khẩy, chẳng mấy khi nhìn cái được biểu cảm ngốc nghếch trên mặt Dan.

Dan chỉ cười, xoay xoay cái mũ trên tay, lại rút từ trong ra một tách trà.

- Cô biết đấy, thỏ trắng đáng yêu, tôi không được ra khỏi Cối Xay Gió từ lâu lắm rồi nên thậm chí có khi tôi còn quên mất những chuyện rất bình thường nữa là.

Cậu ta nói bằng ngữ điệu vô cùng bình thản, bình thản đến mức tưởng chừng như vô cảm. Mad Hatter không giỏi kiềm chế, nhưng rất giỏi che giấu cảm xúc của mình. Đôi khi, Runo nghĩ, lí do để cậu ta bị xem là “ác quỷ” trong quá khứ, có khi nào cũng một phần do điều này. Dan không thuộc dạng người hay giải thích, kể cả khi tất cả có hiểu lầm hay nghi ngờ cậu ta.

Runo cảm thấy có vẻ như Dan và cô khá giống nhau.

- Tôi đã từng nghe về hai cái tên đó – Runo buông một tiếng thở dài – “Regrets” bắt nguồn từ những Alice giả vô tình lạc vào Wonderland và không may chết ở nơi nào đó. Sức mạnh của Rừng Cấm sẽ lôi kéo ý niệm của những Alice vẫn còn nuối tiếc cuộc sống hoặc vướng phải thù hận, biến chúng thành những cái bóng chuyên đi giết những Alice lạc vào Rừng. Và “Alice Hunter” là người tiêu diệt chúng.

- Nghe có vẻ như tôi sẽ gặp nguy hiểm – Alice cười cười – Với định nghĩ như thế thì Regrets trong chẳng tốt đẹp chút nào. Nhưng tôi muốn gặp Alice Hunter.

- Cô nên cẩn thận đấy – Runo nói, có ý đe doạ - Alice Hunter không tấn công các Alice giả Vẫn còn sống, nhưng nếu cô là người thật, kẻ đó sẽ giết cô đấy. Ngắn gọn thì… - Runo hướng mắt lên trời, nhìn chăm chăm vào một khoản không vô tận nào đó, cứ như đang trôi dặt vào miền kí ức xa xăm – Hầu như tất cả những người ở Wonderland đều ghét Alice.

Như thường lệ, Alice không có vẻ ngạc nhiên. Cứ như là cô đã nghe điều này hàng ngàn lần rồi vậy. Hoặc đã trải qua hàng ngàn lần.

Thử nghĩ, nếu một con bé suốt ngày mở tiệc trà với đám búp bê và luôn mỉm cười kì quặc mỗi khi nhìn thấy ai đó mà không bị người khác ghét bỏ thì thế gian này người tâm thần cũng được xem là bình thường.

Tính cách của Alice đúng là một vấn đề lớn.

Sẽ không hề thuận lợi cho họ nếu phải lấy thông tin hoặc nhờ cậy sự giúp đỡ từ ai đó ở Wonderland. Cả Alice, Dan và Runo đều là những người dễ làm người khác bực mình. Nghĩ lại thì, tuy xui xẻo thật, nhưng cũng có chút may mắn là Cheshire không đi cùng họ. Nó không quen tiếp xúc với con người, và thậm chí có thể sẵn sàng giết họ mà không cần suy nghĩ. Và hơn hết, nếu một đoàn người bao gồm toàn những kẻ bị người khác căm ghét đi vào một ngôi lần nào đó, viễn cảnh dễ tưởng tượng ra nhất là tất cả các cửa đều đồng loạt đóng lại và sẽ không có ai ra đường cho đến khi họ đi khỏi.

Bị ghét bỏ buồn thật đấy.

- Neh, tôi đau đấy ~ Làm sao mà mọi người đều ghét tôi cơ chứ? ~ - Alice ngân dài giọng, nghe có vẻ buồn bã thất vọng

- Người như cô mà cũng biết buồn à? – Runo liếc nhìn Alice, kèm theo cái nhếch mép mỉa mai.

- Đừng tàn nhẫn thế chứ, tôi cũng là con người mà.

- Một kẻ với đôi cánh và sức mạnh của ác quỷ mà tự nhận mình là người thì lạ thật đấy

- Có lẽ thế thật – Alice bật cười – Anh nghĩ sao, Dan?

- Nghĩ gì cơ? - Dan tròn mắt

- Tôi có phải là con người?

- Oiya ~ Sao lại hỏi tôi vấn đề ấy cơ? Tôi còn chẳng biết nói sao về mình nữa là nói về cô, Alice-chan ah ~

- Oops – Alice đưa tay lên miệng – Tôi xin lỗi, tôi không cố ý đâu.

Và rồi bật cười với thanh âm rạn nứt.

Dan đội chiếc mũ lên đầu, tay vân vê kéo kéo mấy sợi lông vũ đỏ quạch phủ xuống mặt. Khoé môi nở rộng thành một nụ cười như trát sáp.

- Nếu các người biết quý thời gian thì làm ơn đi nhanh giùm – Runo nhìn vào cái đồng hồ quả quýt của mình, nhăn mặt.

Alice nghiêng mình, mắt hướng xuống cái đồng hồ màu vàng ánh kim trên tay Runo.

- Nó có vẻ hơi chậm quá nhỉ, bị hư à?

- Hư hỏng gì – Runo thở hắt ra bực bội, gập cái đồng hồ lại rồi nhét vào túi – Đôii1 với thời gian ở đây thì nó rất chính xác rồi đấy.

Alice không cảm thấy thắc mắc lắm, nên cô không hỏi. Gần như là, cô đã như chuyện ấy từ rất lâu rồi, về một vùng đất kì lạ với kim đồng hồ quay chậm hơn nhiều so với thế giới loài người, và sinh vật ở đấy luôn rất kì lạ. Alice thậm chí không ngạc nhiên hay hoảng sợ khi cô biết mình đã đến đây. Đó không phải do tính cách, Alice biết thế, nhưng cô không hiểu nguyên nhân là gì. Cô chỉ đơn thuần có cảm giác giống như về nhà vậy.

- Bây giờ chúng ta đi đâu đây? – Alice hỏi

- Về phía Tây – Runo trả lời – Cách đây vài kilomet có một ngôi làng nhỏ, tôi đã từng qua đó một lần. Chúng ta có thể nghỉ ngơi ở đấy.

- Chẳng phải cô bảo mọi người đều ghét tôi ư? Sẽ ổn nếu ta vào đó chứ? – Alice chớp chớp đôi mắt tròn, lắc lư đầu vẻ ngây thơ

- Cơ bản là thế. Nhưng nhờ White Queen, thông tin về cô đã được bảo mật, nên chỉ cần cô thay đổi cách cư xử một chút thì ổn thôi. Cô cần thêm một cái tên giả. Vậy thôi.

- Cách cư xử? – Cả Alice và Dan đều ngạc nhiên

- Đúng vậy đấy – Runo lên giọng – Tất cả những gì các người cần làm là thay đổi cái tính cách quái đản của các người khi bức vào bất kì ngôi làng nào. Nhớ chưa hả?

- Tôi không nghĩ đó là chuyện dễ dàng, nhưng đành vậy – Alice nhún vai, cười khổ sở.

.

Và hành trình của họ lại tiếp tục.

---------------

Thật là đau lòng, mất ý tưởng trầm trọng TT^TT Cơ bản là quên mất những thứ đã nghĩ ra từ trước, điển hình là câu chuyện của Ren-kun và Fabia-chan TT^TT

Và Shun-chan dễ thương của mình, chẳng biết cho bạn xuất hiện lại thế nào nữa TT^TT

btw, tự dưng tớ muốn biến bạn Hatter dễ thương trong này thành M


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.


Được sửa bởi Ankh ngày Sat Nov 17, 2012 12:08 pm; sửa lần 2.

Fri Aug 03, 2012 10:00 pm#29

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31356
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

oya oya ~~
tem trước nha ~~
ara ~~ không tụt dốc đâu àh nah ~~
chỉ có điều, bé mystery-horror như đã vơi đi nửa thì phải ~~
ara ~~ sao lại quên ý tưởng chứ ~~ nhớ lại, nhớ lại nào ~~
nhân vật thế nào tuỳ em ah ~~ Mad Hatter thành M cũng là 1 ý tưởng độc đáo ~~
hóng cháp ah ~~ cố lên, cố lên nhé ~~


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sat Aug 04, 2012 12:13 am#30

avatar
Mizu Lucifer
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcGo go, Miku!
::
Bình MáuSenbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6269
BKGC BKGC : 9055
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Thế giới của nước
Stt : Trong cái thể giới giả tạo thế này, tôi biết tin ai bây giờ ~~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

phong bì nhá ~

com fic cho Dream nah~

tay nghề của Dream ko tụt tí nào ah~ lời văn vẫn bí ẩn và nhẹ nhàng như trước ~

ara~ cố nhớ lại đi neh~ ý tưởng của Dream chắc phải hấp dẫn lắm nah~

Mad Hatter thành M xem ra cũng rất thú vị ah~ *gật gù* những lời văn trước cũng cho thấy bạn ấy có tố chất M, bây h phát triển nó ra cũng ko phải là vấn đề ~

mong chap của Dream nhá, cố lên ~


Chữ ký của Mizu Lucifer


Sat Aug 04, 2012 1:33 pm#31

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2436
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Nhảy nhảy nhảy.
A ha ha, tác giả đã ra chap mới từ lâu rồi nhưng chưa kịp lên com
So với mấy chục chap trước thì nó có vẻ hơi nhạt vụ horror với mystery thật a. Cố gắng lấy lại phong độ nha tác giả.

Mong chap mới cho nó máu me tí nhé.


Chữ ký của evildevil

Sat Aug 04, 2012 9:38 pm#32

avatar
arisu_darkon
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 551
BKGC BKGC : 2300
Điểm đóng góp : 16
Đến từ : Vùng đất đầy Dứa và Sẻ.
Stt : Giai đẹp giai đẹp giai đẹp é vờ ri que \=w=/

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Chị không tụt nghề đâu mà.
Alice trong này bí ẩn và đáng sợ ghê luôn. Không biết chị cho red queen là ai đây hả ta?
Mong chap mới nha. Chị nhớ cho Shun chan đáng yêu xuất hiện nhìu hơn nha.
Shun: Sao ai trong này cũng gọi ta là Shun chan vậy.
Arisu: Bởi vì anh dễ thương và đáng yêu như con gái ấy nên gọi bậy cho hợp.
Shun bị chấn thương tinh thần ngồi vô góc nhà tự kỉ.


Chữ ký của arisu_darkon

Thời gian biểu của bạn:

Từ 6am đến 6pm, bạn là bao bạn nữ bình thường như ai.

Từ 6pm đến 6am hôm sau, bạn là con điên chính hiệu, nhiều lúc nhà tự nhiên phát ra tiếng hét vang vọng mà chả hỉu nguyên do là đâu (là bạn).

Vì thế những ai có nhu cầu làm ơn hẹn gặp bạn vào khoảng thời gian bạn bình thường, còn lúc bạn điên thì bố mẹ cũng không chặn được đâu. Cho nên đừng có mà dại dột động vô bạn từ 6pm trở đi nhá.

Tue Aug 07, 2012 8:19 am#33

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10426
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Mừng quá, TG ra chap rồi này
Bạn viết vẫn hay lắm, nhưng mà Max nói đúng, chất mystery-horror đúng là vơi đi rồi.
*Ngó lại lần nữa*
Không biết Hatter thành M thì thế nào nhỉ :))
Chờ chap mới nhé


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sun Oct 28, 2012 5:57 pm#34
avatar
Aikiko_WingsSniper
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 121
BKGC BKGC : 1775
Điểm đóng góp : 2

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

fic này em đọc lâu rồi giờ mới com được nè tuy em sợ horror nhưng fic này hay lắm đó
lâu lắm không thấy ra chap đừng drop fic nha Dream nee


Chữ ký của Aikiko_WingsSniper


Fri Nov 16, 2012 8:49 pm#35

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 11009
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Mình đã bảo là mình lục nghề rõ ràng rồi [Khóc]

Đã viết lại cốt truyện =)))))))

--------------

Chap 24:

ALICE SHOULDN’T GO TO THE VILLAGE


Có một luật bất thành văn ở Wonderland, tất cả mọi Alice dù giả hay thật đều không nên bước vào bất kì một ngôi làng nào. Cơ bản là vì ở đây, Alice được liệt vào dạng người “bị ghét bỏ” và “đáng kinh tởm”. Vế sau có thể bỏ đi, nhưng vế đầu tiên thì chắc chắn luôn song hành cùng với Alice.

Người dân ở Wonderland không biết mặt các Alice, nên vẫn có thể dùng tên giả để đi vào làng. Nhưng nếu thân phận bị bại lộ, chắc chắn hơn một trăm phần trăm ngày hôm sau, nàng Alice đó đến cả Regrets còn không đủ sự hối tiếc để biến thành. Tất cả mọi thứ ở nàng đều bị xoá bỏ như chưa hề tồn tại. Không rõ trong quá khứ Alice đã làm gì để Wonderland ghét bỏ mình như thế?

Nói đến lúc này, cô gái xinh đẹp với mái tóc cam xoăn nhẹ và đôi mắt nâu tròn vô cảm xúc đang cùng hai người bạn đồng hành tiến vào một ngôi làng nhỏ sau khi vượt qua khỏi bức tường dài ngoằn của Humpty Dumpty.

Người làm mũ kì quặc trong bộ quần áo rộng quá cỡ đi bên cạnh từ lúc rồi khỏi cầu tự dưng không có một thái độ gì, cũng chẳng hề nói câu nào. Nụ cười bất biến trên môi cậu ta tuy nhiên không hề tắt, và ánh mắt đỏ như máu thì lơ đãng nhìn khắp nơi. Tách trà nóng hổi đặt trên đỉnh mũ lắc lư theo từng bước chân, nước trà vàng nhạt sóng sánh, gợn lên từng đường vân xoáy vòng, nhưng không hề rơi ra ngoài dù chỉ một giọt.

Runo là người đi sau cùng trong cả ba. Cô gần như không hề quan tâm đến hai kẻ trước mặt, chỉ liên tục nhìn vào chiếc đồng hồ mạ vàng đã tróc mất một mảng của mình. Đôi tai dài đung đưa qua lại, cặp mắt màu lục bảo băng lãnh cô đọng lại một điểm trên mặt đồng hồ đã nứt vỡ.

- Ah ~ Tới rồi ~ - Alice mỉm cười, khẽ kêu lên vui mừng khi ngôi làng từ từ hiện ra trước mắt.

Khác với Smile Village, ngôi làng này là một trng những ngôi làng không tên trong Wonderland. Tất cả những người sống ở đây đều rất bình thường, tuân theo luật lệ ở Wonderland một cách rất hiển nhiên. Mọi thứ ở đây đều bình thường đến bất thường.

- Oiya ~ Cuối cùng cũng đến rồi à? ~ - Câu nói đầu tiên của Dan suốt quãng đường từ nãy đến giờ.

- Huh? Sao tôi không nhớ ở đây có làng thế nhỉ? – Runo nhíu mày khó hiểu

- Tôi tưởng làng bản ở đây muốn mọc lên lúc nào thì mọc chứ nhở? ~ - Dan chớp chớp mắt – Mà thôi ~ Cứ vào đi ~ Tôi nghĩ thì ở đây ít ra còn an toàn hơn Smile Village và làng của cô đấy, thỏ trắng đáng yêu ~

Con dao của Runo bất ngờ xuất hiện và trong chớp mắt đã đặt ngay trên cổ Dan, không ngần ngại cứa và đó một vết dài. Biểu cảm trên gương mặt chàng trai tóc nâu vẫn chẳng mảy may thay đổi.

Nhẹ đẩy con dao ra khỏi cổ mình, Dan thậm chí còn chẳng buồn lau vệt máu đang nhuộm đỏ cổ áo mình. Runo thu con dao lại, lừ mắt nhìn cậu.

- Lần sau anh còn dám nói bất kì điều gì về ngôi-làng-đó nữa thì đầu anh sẽ bay khỏi cổ đấy

Sợ hãi đối với Dan bây giờ giống như một khái niệm chỉ có trong tưởng tượng. Cậu ta chỉ gật gù lấy lệ, hoàn toàn không có biểu hiện gì khác. Runo có vẻ không mấy hài lòng, nhưng cô vẫn hiểu, đối đầu với Mad Hatter không bao giờ là điều tốt.

- Đến khi nào hai người mới hết cãi nhau như thế đây? – Alice thương cảm thở dài.

Thương nhau lám cắn nhau đau, cũng dễ hiểu tại sao trong mắt Alice hai người họ lại hợp đôi đến vậy. Dù sao thì, cô sẽ không nói ra suy nghĩ này đâu, Runo nổi điên lên tấn công cô thì Alice biết làm thế nào. Chẳng may cô lỡ tay làm bị thương nàng thỏ trắng ấy thì lại đến lượt Dan tức giận, rồi đến mối quan hệ nhập nhằng dài dòng sau đó. Ôi, tại sao những con người ở Wonderland lại gây ra nhiều thứ đau đầu đến thế kia chứ?

- Chúng ta nên vào làng. Có lẽ mọi người ở đó sẽ cho chúng ta một ít thông tin về Rừng Cấm, hay chí ít là ta sẽ có chỗ ngủ qua đêm và thức ăn. – Alice đề nghị

- Nhưng nếu họ phát hiện cô là Alice thì chúng ta sẽ bị giết đấy ~ Ah không ~ Với cô thì tôi nghĩ ở đó sẽ có thảm sát mới đúng nhỉ? ~ - Dan ngân nga câu nói của mình với một chất giọng kì lạ.

- Tôi cũng rất sợ mình sẽ vô tình gây ra chuyện ~ - Nghe âm điệu thì giống như Alice đang lo lắng thật đấy, nhưng ánh mắt và nụ cười của cô thì không tương đồng chút nào.

- Cô thật sự cần một cái tên giả - Runo tặc lưỡi bực bội

- Là Gehabich ~ - Alice ngân dài giọng, cười thích thú với câu nói của mình.

Dan lại chớp chớp liên tục đôi mắt to và đỏ thẫm của mình đầy vẻ ngạc nhiên.

- Nghĩa là gì thế? Nghe nó giống một cái họ hơn là tên ~

- Không rõ nữa ~ Chỉ thấy nó hay thôi ~

- Tôi cũng muốn dùng tên giả ~ - Dan lại bắt đầu giở cái kiểu cách nũng nịu của con nít mà không rõ cậu ta đã học từ đâu.

- Tôi nghĩ tốt nhất anh nên cải trang luôn đi – Runo cười khẩy

Dan chỉ nhìn Runo, cười mà không đáp. Máu trên cổ cậu ta vẫn không ngừng chảy, nhưng có vẻ chẳng ai trong cả ba người quan tâm đến nó.

Sau này nghĩ lại, Alice mới sực nhớ ra cô không hề cảm thấy kích thích trước dòng máu của cậu ta. Hay vì Mad Hatter thật sự là mầm mống tai ương nhỉ? Và vì Alice cũng là đứa trẻ mang lời nguyền dơ bẩn và xấu xí, nên hai đứa trẻ đều không nên tồn tại chắc chắn sẽ không muốn tiêu diệt nhau.

- Người dân ở đây có biết Mad Hatter và White Rabbit như thế nào không nhỉ? – Alice hỏi

- Có lẽ không, nhưng nghe danh thì chắc chắn có – Runo trả lời

Alice gật gù. Cô hướng ánh nhìn sang Dan, nhẹ giọng cười

- Anh thật sự nên cần cải trang lắm, Dan-kun ah ~

- Oiya ~ Cô đừng nói như thể cô là một người bình thường vậy chứ ~ - Dan lúc lắc đầu, từng bước tiến sát lại gần Alice, thoắt cái đã xuất hiện sau lưng cô, đưa tay nghịch nghịch mấy lọn tóc cam.

Alice chỉ không phản ứng, cũng không nói gì.

Rốt cuộc, Runo tuy muốn nhìn thấy chuyện vui một chút nhưng cũng không bắt ép Dan cải trang hay làm bất cứ điều gì. Cô không tưởng tượng được cậu ta sẽ làm cái trò gì với mấy bộ quần áo và làm cách nào để cô có được một bộ quần áo bình thường cho cậu ta. Wonderland thì Wonderland chứ, tự dưng lôi ra được một thứ trang phục bình thường còn khó hơn cả việc đi tìm Cheshire.

Kết quả trước khi vào làng thế này: Alice sẽ được gọi là Gehabich (hay gọi tắt là Geha-chan) để che giấu thân phận. Và hết.

(A/N: tác giả thề sẽ không bao giờ bỏ ra tận ba trang để viết về cuộc đàm thoại chán ngắt của ba kẻ này nữa)

.
.

Ngôi làng này, chính xác, không khác mấy Smile Village, nhưng hoàn toàn không giả dối như nơi đó. Những con người ở đây vẫn sống và sinh hoạt bình thường, vẫn ăn uống, trò chuyện, hít thở, tồn tại. Và vẫn hoàn toàn không liên hệ gì đến thế giới bên ngoài, giống như giữa nơi đây và bên ngoài có một ranh giới vô hình vậy.

Người bên ngoài muốn vào làng không phải dễ. Đầu tiên, Alice, Dan và Runo phải đứng chờ ở “cổng” để lính canh trình báo với trưởng làng, sau đó mới được vào để gặp trưởng làng. Alice có chút thắc mắc rằng có phải ngôi làng nào ở đây cũng đều có những quy tắc kì quặc như vệy không? Chẳng nhẽ họ không thấy phiền toái khi cứ phải giải quyết những vụ “nhập cảnh” như thế này à?

Tuy cả ba người đều không thích phiền phức, nhưng nếu gây ra chuyện gì thì lại càng phiền phức hơn, nên họ cũng không có động thái gì. Yên lặng chờ đợi vẫn là cách tốt lành nhất lúc này.

- Chúng ta phải chờ bao lâu nhỉ? – Dan đung đưa người trên bật đá bên cạnh hai cây cột cao chót vót được gọi là “cổng làng”. Ánh mắt của người lính nhìn dòng máu vẫn chảy trên cổ cậu ta với vẻ e ngại, nhưng Dan hầu như không để ý đến. Cậu ta đồng thời cũng chẳng ngạc nhiên hay lo lắng khi máu mình lại không ngừng chảy. Cổ áo choàng rộng thùng thình màu đen xám đang dần chuyển sang màu đỏ thẫm ngọt ngào của máu.

- Chẳng biết – Runo nhún vai khi đang nhìn trân trân vào mấy khóm hoa hồng mọc gần đó, lắng nghe cuộc trò chuyện không rõ nội dung của chúng.

Dan đột nhiên im lặng một hồi, ngửa đầu lên trời, đăm chiêu suy nghĩ cái gì đó. Cuồi cùng, cậu ta cười:

- Oiya ~ Thỏ trắng đáng yêu này ~ Cũng không phải là chuyện to tát gì, nhưng Alice-chan lại đi đâu mất rồi ~

Đồng tử Runo dãn ra kinh ngạc, bàn tay đang chạm nhẹ vào bông hoa hồng đột nhiên khựng lại.

Lại nữa rồi.

- Aha ~ - Runo cất giọng cười mà thậm chí còn không nhếch mép – Đúng là không phải chuyện to tát nhỉ? Hi vọng cô ta không gây ra một đống rắc rối trước khi gặp chúng ta ở làng.

Dan khúc khích cười khi nghe câu nói của Runo. Sự bí ẩn trên gương mặt cậu ta biến mất tự lúc nào, thay vào đó là nét trẻ con ngây thơ. Bây giờ, ngoại trừ vệt máu còn đang chảy dài trên cả và màu mắt ruby đỏ thẫm đánh dấu cậu ta là “mầm mống tai ương ra”, thì Dan chẳng khác nào một đứa trẻ bình thương lớn lên trong tình yêu thương và sự hạnh phúc. Runo cũng có chút thay đổi. Cô giấu đi tai và đuôi của mình để khiến bản thân trông như một cô gái bình thường, vì ai cũng biết nghững kẻ duy nhất có tai và đuôi thỏ ở Wonderland bao gồm White Rabbit.

Ngay lúc ấy, có tiếng chân của khá đông người vang lên từ bên trong “cổng”, khu vực của ngôi làng. Vị trưởng làng uy nghi với kiểu trang phục dân dã, ánh mắt quật cường và hai cánh tay loang lỗ những vết xăm cùng vết thương do chinh chiến đi ra cùng mộ tốp hậu vệ.

- Rất vui được gặp ngài, trưởng làng – Runo nặn ra một nụ cười giả tạo đến hoàn hảo, hơi cúi mình khá kiểu cách trước vị trưởng lành cho dù giọng nói của cô vẫn không giấu được sự vô cảm.

Trưởng làng cùng hầu cận của ông im lặng quan sát hai con người trước mặt một hồi. Ánh mắt ông ngừng lại ở cái đồng hồ quả quýt mạ vàng rỉ sét của Runo và đôi mắt đỏ cùng vết thường của Dan. Nhưng ông vẫn không thể cảm nhận được ở cả hai bất kì nguy hiểm nào.

- Xin chào – Ông mỉm cười, chất giọng trầm khàn và mạnh mẽ - Đã lâu không có ai đến thăm ngôi làng này rồi, chẳng hay hai vị tên là gì?

- Tôi là Runo, còn người này là Dan – Runo lịch thiệp đáp – Chúng tôi vẫn còn một người bạn nữa, tên là Gehabich, nhưng chúng tôi vô tình lạc mất cô ấy rồi, không biết ngài có thể giúp chúng tôi tìm cô ấy được không?

- Oh, tôi sẽ giúp – Vị trưởng làng gật đầu đầy thiện ý, nhưng sâu trong ánh mắt ông vẫn có một chút nghi ngờ - Nếu các vị có ý vào làng, phiền hãy đi theo chúng tôi. Tôi cần xác minh một số việc trước khi cho các vị ở lại. Và tôi nghĩ cũng nên băng bó vết thương cho chàng trai kia nữa nhỉ?

- Cảm ơn ngài – Runo cười mỉm, khoé môi hơi kéo rộng thêm một chút, điô mắt xanh ngọc khép hờ lại khiến cô bỗng chốc toát lên vẻ ma mị kì lạ.

Vị trường làng và hầu cận của ông ta hơi rùng mình, nhưng sự sợ hãi ấy lại biến mất nhanh đến nỗi họ cảm thấy như mình đang hoang tưởng.

.
.

Alice thơ thẩn đi dọc theo bìa một khu rừng nhỏ, ánh mắt lơ đãng nhìn khắp nơi như đang tìm kiếm điều gì đó. Chốc chốc, khoé môi đỏ hồng khẽ nhếch lên, để lộ ra nụ cười thích thú trẻ con. Cô im lặng lắng nghe cuộc nói chuyện vô nghĩa của những bông hoa hồng và bài hát không âm sắc của những khóm violet tím sẫm như bầu trời đêm. Mái tóc cam tung bay nhẹ trong làn gió vô định.

“Alice không nên đi vào làng ~”
Hoa hồng cười
“Alice xinh đẹp lạc vào xứ sở thần tiên
Không nên bước vào những ngôi làng
Hoặc giết hoặc bị giết
Alice sẽ huỷ hoại cả Wonderland
“…” và “…” sẽ đấu với nhau vì Alice
Và “…” sẽ là người cuối cùng viết nên câu chuyện”

Violet tím hát vang

Alice khựng lại. Nghiêng đầu. Nụ cười vụt tắt.

Sắc nâu quỉ dị loé lên nơi đáy mắt trong vắt vô hồn. Pha chút đỏ.

Neh ~ Nếu cứ tiếp tục hát như thế, sẽ có ngày tôi huỷ diệt Wonderland thật đấy ~

“…” và “…” và “…”

Không có gì rõ ràng cả. Quyển sách này tốt nhất nên xé vụn rồi cho vào lò đốt quách đi. Mơ mơ hồ hồ như thế, chi bằng cứ tiếp tục huỷ diệt tất cả để chấm dứt câu chuyện ngay lúc này.

Dù sao Wonderland cũng là một bức tranh được vẽ nên bởi một “hoạ sĩ” tài ba và lão luyện nhưng ông ta dường như đã chết trước khi nó được hoàn thành, vậy thì nhanh chóng kết thúc cũng tốt. Alice nghĩ thế đấy. Nhưng có điều là cô vẫn chưa thể.

Phá hỏng món quà đẹp đẽ này khi cô vẫn chưa khám phá hế nó thì quả là một điều đáng tiết.

Alice lại mỉm cười. Cô ngồi xuống trước những đoá hoa hồng to bằng cả bàn tay, vừa chống cằm vừa lúc lắc đầu.

- Huh, thật sự Alice bị ghét nhiều đến thế sao?

- Tất nhiên

Tiếng đáp lại cô, ngạc nhiên, không phải là tiếng của đoá hoa hồng. Alice quay lại và nhìn thấy một chàng trai với mái tóc màu xanh và đôi mắt xám bạc. Anh ta có cái nhìn khá lạnh lùng, âm giọng khá trầm và mạnh mẽ.

Và anh ta có kiểu trang phục bó sát kì lạ, cùng cái áo khoác màu cam và cái nơ to hơn bàn tay trên cổ. Người con trai này gợi cho Alice nhớ đến một điều gì đó. Chẳng phải anh ta cũng có phong cách ăn mặc tương tự với Dan và Fabia sao? Nhưng Alice lại không biết anh ta là ai, càng không cảm nhận được điều gì bất thường từ con người này.

- Cô không phải người trong làng – Chàng trai nhìn thẳng vào Alice, chắc chắn nói – Tôi không nhớ có một ai như cô được phép vào làng. Nói, cô là ai?

- Tôi là… - Alice khẽ ngừng một chút, suy nghĩ nhanh – Tôi là Gehabich. Tôi đi với hai người bạn của tôi đến đây định xin vào làng nghỉ ngơi, nhưng tôi lại lạc mất họ rồi – Cô mỉm cười.

- Tôi nghĩ họ đã vào làng rồi – Chàng trai vẫn không một giây rời mắt khỏi cô. Toàn bộ sự tập trung của anh ta đều hướng về Alice, quan sát nhất cử nhất động của cô.

Alice có chút hơi khó chịu, nhưng cô biết tốt hơn mình không nên làm gì.

- Cô có biết bây giờ cô đã vào đến làng rồi không? – Chàng trai hỏi và nhận được cái lắc đầu. Anh ta hơi thở dài – Cô có biết thế này rất nguy hiểm không? Được rồi, tôi sẽ dẫn cô đến gặp trưởng làng. Cứ gọi tôi là Ace.

- Anh có một cái tên rất hay đấy – Alice sử dụng đến nụ cười thiên sứ hoàn toàn trong sáng của mình. Trông cô thật sự chẳng giống với kẻ sẽ huỷ diệt Wonderland chút nào.

- Cảm ơn – Thay vì đỏ mặt ngại ngùng hay trở nên cảnh giác, anh ta chỉ đơn giản nhún vai, nhàn nhạt nói.

Alice thật sự không thích chàng trai này, dù cô không hiểu tại sao. Dù sao thì, có vẻ như anh ta là người trong làng, vậy nên tốt nhất Alice nên nhẫn nhịn một chút cho đến khi gặp được Dan và Runo đã.

Ace vác mũi giáo dài nặng trịch lên vai nhẹ bỡn, kéo theo phía sau là xác của vài con thỏ rừng. Dường như anh ta vừa đi săn hay gì đó. Ace không nói một lời nào, lẳng lặng bỏ đi. Alice hơi khựng lại suy nghĩ một chút, rồi cũng nhanh chóng bước theo Ace về phía ngôi làng.

--------------

Tem là một trong đám thú của bạn Ace (đem về cẩn thận kẻo bạn ấy giết ~)
Phong bì là hoa violet ~

Thiệt là buồn mà TT^TT Mình đúng là bất tài TT^TT


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Fri Nov 16, 2012 9:32 pm#36

avatar
Furin
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 7983
BKGC BKGC : 4939
Điểm đóng góp : 26
Đến từ : 1...2...3...
Stt : Chỉ là muốn... nói chuyện thôi mà...

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

tem!!
Kem viết vẫn hay mà ~
Giọng văn vẫn bí ẩn ~
Vẫn rất thú vị mà ~
chỉ có điều là... nó hơi nặng, hơi khó hiểu ~
Viết tiếp nhé Kem ~


Chữ ký của Furin

Happy new year

Fri Nov 16, 2012 10:20 pm#37

avatar
Mizu Lucifer
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcGo go, Miku!
::
Bình MáuSenbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6269
BKGC BKGC : 9055
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Thế giới của nước
Stt : Trong cái thể giới giả tạo thế này, tôi biết tin ai bây giờ ~~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

phong bì ~ *cắm vào lọ*~

ada~ cậu vẫn viết hay lắm Dream *cười*~ văn phong vẫn tốt như ngày nào ~

nya~ Ace-kun xuất hiện rồi ~ hi vọng sẽ có thêm đất diễn cho Mira-chan và Keith-san nữa ~

lời văn thì vẫn bí ẩn, nhẹ nhàng và đối vs tớ thì vẫn có chút khó hiểu ~

mong chap mới của cậu *cười*~


Chữ ký của Mizu Lucifer



Được sửa bởi Mizu Lucifer ngày Sat Nov 17, 2012 11:40 am; sửa lần 1.

Sat Nov 17, 2012 9:00 am#38

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2436
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

ÓE! Sao có Ace mà lại không có AcexMira. NOOOOOOOOOOOO. Bắt đền tác giả, ứ chịu đâu. *lăn lộn*. Tại sao chứ?

Trích dẫn :
(A/N: tác giả thề sẽ không bao giờ bỏ ra tận ba trang để viết về cuộc đàm thoại chán ngắt của ba kẻ này nữa)
=))
Tác giả viết hay mà, buồn chi mà buồn chớ a. Không có bất tài đâu, khỏi lo đi.
@Mizu Lucifer: evil nhớ Keith với Mira xuất hiện rồi mà, xuất hiện chung với Julie ấy (Julie làm white queen, còn hai người còn lại là gì ấy nhỉ? quên rồi *nhún vai*)


Chữ ký của evildevil

Sat Nov 17, 2012 9:05 am#39

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 11009
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

@Evil-chan: bình tĩnh nào, bình tĩnh nào bạn ~ Rồi từ từ sẽ có cả mà ~

@Mizu + Yuki: cảm ơn đã com ~

Vốn dĩ fic này theo trường phái khó hiểu và bí ẩn mà ~ Nếu người ta đọc mà thấy rõ ràng hết thì coi như tớ thất bại mất =)))


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Sat Nov 17, 2012 10:07 am#40

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10426
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Huh, có nên nói là mình vào đây muộn không nhỉ~ nhưng chap mới ra tối qua mà ~~~^^

Ngồi đọc kĩ lưỡng, đâu thấy bạn có dấu hiệu lui^^

Đúng là ở những nơi bất thường, sự bình thường lại trở nên bất thường, aida, thuyết tương đối đến là khó hiểu^^

Runo hành xử với Dan ác quá ha X-). Cơ mà cái ông trưởng làng đó, có phải nhân vật nào trong Bakugan không bạn, hay chỉ là nhân vật phụ thôi ?

Cho mình hóng chap nhé
..............
@Evil: Kieth và Mira là 2 anh em song sinh "quỷ quái" phục vụ nữ hoàng, còn tên thì...tiếng anh mình không biết viêt >.<


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sat Nov 17, 2012 10:38 am#41

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31356
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

nah ~~ xin lỗi vì vào com muộn cho muội ah ~~

thực sự huynh chẳng biết phải com gì nữa ~~ có điều huynh thấy ám lên cả sự khó hiệu là những nét mơ hồ nữa cơ ~~ *smile*

Ren với Fab có vẻ xuất hiện hơi nhạt, cũng lâu rồi chưa thấy Julie... ' '


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sun Dec 16, 2012 10:45 pm#42

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 11009
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Mình muốn viết extra cho cái này quá =))

Đã viết cốt truyện chính của fic ~ cảm thấy nó phi logic nhiều chỗ quá =))))

-------------

Chap 25:

THIS IS JUST A NORMAL VILLAGE


Điều này không hẳn là một câu chuyện, nó đơn thuần là một tin đồn được truyền từ người này sang người khác, có nhiều sai khác, có nhiều điều bị thêm thắt hoặt lược bớt đi, nhưng chung quy lại đều nói về một ý: có một ngôi làng vô-cùng-bình-thường nằm ở dưới chân núi, gần bức tường của “Thây ma biết đi” – tức Humpty Dumpty.

Không cần thắc mắc khi bước chân vào ngôi làng này, chỉ cần cư xử thật bình thường theo cách mà bạn nghĩ nó là bình thường, đừng ngạc nhiên hay tò mò về hành động của bất kì ai.

Không giống như Smile Village là ngôi làng của những nụ cười giả dối, hay ngôi làng mà White Rabbit từng sinh sống là một nơi vô cùng tốt đẹp và mọi người đều đoàn kết với nhau, nơi này hoàn toàn không có đặc điểm gì nổi bật để được chú ý đến. Và những người dân ở đây đều sinh sống rất đơn giản, hay nói cách khác là rất bình thường.

Trưởng làng là một người đàn ông trung niên mạnh khoẻ, người gác cổng là những chàng trai chất phát và dũng cảm, người trong làng hoà đồng và tốt bụng. Mối quan hệ của họ với nhau tốt đến bất ngờ, và không có gì đáng để nói đến. Không có gì cần bàn cãi.

Ace thuật lại tin đồn ấy cho Alice chỉ với một câu nói rất ngắn gọn: Đây là một nơi bình thường. Và Alice thừa thông minh để hiểu.

Ace dẫn cô về nơi ở của anh ta, một căn nhà gỗ nhỏ nằm gần rừng. Xung quanh nơi này không có nhiều nhà lắm, chắc vì Ace thuộc kiểu người ít giao du. Căn nhà được xây bằng loại gỗ màu nâu sậm, gồm hai ngăn, một để tiếp khách, một là phòng ngủ, phòng khách cũng được xem là phòng ăn. Ngăn cách hai phòng là một hàng những khúc gỗ to tướng được xếp chồng lên nhau rất vững chắc, trang trí bằng những đoá hoa hồng màu xanh lơ cùng xám bạc, và những bông hoa này, khác với trong rừng hay ở lâu đài của White Queen, chúng không biết nói.

Alice ngồi xuống ghế, chạm nhẹ tay vào bề mặt trơn láng của chiếc bàn được làm khá cẩn thận. Nó không phải loại bàn ghế đắt tiền gì, nhưng nói chung là dùng được. Alice thích những thứ đơn giản thế này hơn.

Alice thật sự không có nhiều khái niệm về những thứ gọi là đồ dùng trong nhà, vì nơi cô ở trước khi bị Runo dẫn vào Wonderland là một nơi có sẵn toàn bộ đồ đạc cần thiết. Alice không biết chúng từ đâu ra, nhưng cô không quan tâm lắm.

- Cô uống trà không? – Ace hỏi, vẫn với ngữ âm không chút cảm xúc, đồng tử xám bạc nhìn thẳng vào sắc nâu trong mắt cô không chút ngại ngần.

- Cảm ơn – Alice cười nhẹ.

Chàng trai tóc xanh thản nhiên làm công việc của mình như thể Alice không tồn tại ở đây vậy. Hoặc là anh ta quá lãnh cảm, hoặc là người dân trong làng này đều như vậy. Alice nghĩ đáp án thiên về vế thứ hai hơn.

Làn khói mỏng tanh mang mùi trà hoa nhài ấm áp và thơm dịu lan khắp ngôi nhà. Alice thoải mái hít một thật sâu, tận hưởng cái ấm của tách trà bốc khói nghi ngút Ace vừa đặt xuống trước cô. Bờ vai thon gầy khẽ run khi cô bật ra một tiếng cười khúc khích. Alice cầm lấy tách trà, đưa muỗng vào khuấy nhẹ. Sức nóng của nước trà thấm qua lớp men sứ ngấm vào tay cô, làm màu trắng hồng trên đầu ngón tay dần chuyển sang sắc đỏ, bỏng rát nhưng Alice dường như không cảm thấy gì. Thổi một hơi nhẹ nhàng, cô từ tốn hớp một ngụm trà.

- Trà của anh có vị giống như trà của Keith-san vậy, ngon thật.

Đôi mày thanh xô lại với nhau tạo thành một với lõm sâu trên trán khi Ace nghe được lời khen của Alice. Một kiểu biểu cảm mà Alice không hề nghĩ sẽ có thể thấy được trên mặt anh. Chàng trai ấy có vẻ không hài lòng.

- Đừng so sánh tôi với người đó

Alice chớp mắt. Giữa hai người đó có vấn đề gì sao?

- Tôi biết cô đang thắc mắc, nhưng đừng hỏi – Ace nhấn mạnh từng tiếng. Alice chỉ cười, không phản ứng nhiều hơn.

- Anh dẫn tôi đến nơi ở của trường làng được chứ, tôi rất cần gặp ngài ấy

- Cô cứ ngồi yên ở đó, tôi xong việc sẽ dẫn cô đi. Tuyệt đối không được bước ra khỏi đấy.

Thật là đáng sợ quá cơ ~

Alice nghiêng đầu, tay chống cằm, hướng ánh nhìn thích thú về hướng càng trai kia. Nói về phần lạnh lùng, Cheshire còn lạnh lùng hơn Ace. Alice không muốn so sánh hai người với nhau, vì chàng trai trong lốt mèo kia mang đến cho cô một cảm giác rất đặc biệt, còn với Ace chỉ đơn thuần là tò mò. Nhưng cô hẳn nhiên không cho rằng con người này đơn giản như bao kẻ khác, hay đúng hơn anh ta không thích hợp để sống trong một ngôi làng.

Ace có mùi giống như Dan và Fabia, cả phong cách ăn mặc cũng khá giống. Alice tự hỏi họ có quan hệ gì với nhau không. Các giác quan của Alice rất mạnh mẽ, nên cô khá chắc chắn vào những gì mình nghĩ, nhưng mà, với những kẻ kì quặc như thế, cô cũng không dám tin vào điều gì đâu.

Từ đầu đến cuối, Alice cũng chỉ là muốn chơi đùa nên mới thử mạo hiểm thôi.

Cô vẫn chưa rõ lí do White Rabbit lại đưa cô đến Wonderland, nhưng tạm thời đó không phải là vấn đề cô cần quan tâm, hoặc là không muốn quan tâm.

- Uhm, Dan-kun và Runo-chan chắc đang ở chỗ của trưởng làng ~ Không biết họ sẽ gây ấn tượng theo kiểu nào nhỉ? ~

Alice lại nhấp một ngụm trà, chơi đùa với lọ hoa hồng nhung đặc trên bàn. Có vẻ như đây là lọ hoa duy nhất có màu đỏ trong căn nhà này.

Giống như anh ta bị ép buộc trưng cái lọ này hơn.

Alice lại cười, lần này bật ra thành tiếng khúc khích khá lớn. Ace ngừng công việc của mình lại, kì quái nhìn sang cô gái tóc cam đang chuyên tâm vào lọ hoa và mớ suy nghĩ mà anh không biết là gì.

Ace xếp những con thỏ rừng mình săn được lên trên đống củi khô đặt bên cạnh những cái tủ to kềnh càng, sau đó gom mớ lá khô bị gió thổi bay vào nhà lại, một hơi hốt tất cả chúng đem ra ngoài. Alice từ trong nhà không nhìn rõ bên ngoài, nhưng lờ mờ tấhy được Ace đang đốt lửa. Ánh lửa rực rỡ loé lên, đốt trụi những chiếc lá vàng sẫm, tạo thành một bãi tro tàn. Gió lướt qua, thổi tan những vết tro vào không khí, làm cả một mẩu cũng không còn tồn tại. Giống như cách con người chôn vùi tất cả mộng mơ và kí ức vào ảo ảnh vĩnh hằng. Một kiểu so sánh kì lạ, Alice cũng không hiểu chúng có điềm gì giống nhau.

Ace quay vào nhà, màu mắt xám bạc dừng lại trên khuôn mặt Alice.

- Đi thôi.

Anh ta chỉ yêu cầu có vậy. Rồi chẳng hề chở đợi cô, Ace vơ lấy cây giáo của mình, bỏ ra khỏi nhà, vẫn lãnh đạm như khi anh dẫn cô về nhà mình.

Suốt trên đường đi, Ace chưa bao giờ mở miệng nói một câu nào, bỏ mặc Alice thơ thẩn với những thú vui kì lạ của mình. Như Alice đã nói, anh ta không hợp để sống trong làng chút nào.

--o0o--

Dan đã từ chối lời đề nghị chữa trị vết thương giúp cậu của vị trưởng làng, cho đến khi Runo mất kiên nhẫn mà suýt cho cậu thêm một vết thương nữa thì Dan mới đồng ý đề nghị ấy. Và vấn đề rắc rối nảy sinh khi những người hầu cận của trưởng làng chật vật với đống quần áo rắc rối của Dan, trong khi cậu ta, với sự kì quặc và nghịch ngợm của mình, hoàn toàn không có ý giúp đỡ. Trang phục của cậu thật sự là một phiền phức lớn.

Cuối cùng mọi người đành phải bỏ cuộc. Runo chán nản thở dài, còn Dan chỉ cười hì hì

- Đấy, tôi từ chối từ đầu là vì điều này mà ~

- Anh cứ định để thế à?

- Tôi quen thế này rồi, lúc trước còn bị những vết thương khác nặng hơn nhiều ~

Runo nheo mắt, thấy hơi lạ lẫm trước câu nói của Dan. Cô chưa từng tưởng tượng được trong quá khứ cậu ta đã trải qua điều gì.

Runo là một con thỏ biến thành người, cũng từng sống với con người, nên cô đại khái hiểu được họ muốn gì, cảm thấy thế nào, nhưng có vẻ như Dan không phải là con người nữa. Những kẻ đã khiến cậu ta trở nên như thế, liệu có giống bọn người ích kỉ đã giết chết cả gia đình cô không nhỉ?

Giữa lúc Runo còn định tiếp tục cuộc trò chuyện, vị trưởng làng xuất hiện cùng vài người hầu cận của mình.

- Xin thứ lỗi cho chúng tôi vì đã để các vị chờ đợi bên ngoài làng như thế - Ngài cúi người, giọng nói trầm thấp dễ dàng khiến người khác có cảm tình.

Runo lại lập tức dán lên mặt nụ cười hoàn hảo.

- Không có gì đâu. Nhưng chúng tôi đang cần một nơi để nghỉ chân, chẳng hay các vị các thể cho chúng tôi một phòng nghỉ được không?

- Tôi rất tiếc nhưng phải nói xin lỗi đến các vị…

- Làng không còn nơi nào trống sao? – Runo thắc mắc

- Không phải là không còn, chỉ là…

Âm vực hơi chùn xuống khiến chất giọng vốn đã trầm khàn của ông nay lại càng khó nghe hơn nữa. Vị trưởng làng ngừng lại một khoảng, đôi mắt cương trực hướng xuống đất chỉ trng một khắc, rồi lại hướng lên trực diện Runo

- Xung quanh nơi này đang có vài kẻ kì lạ muốn giết người dân trong làng. Tôi không biết bọn chúng nhắm đến điều gì, nhưng thật sự rất nguy hiểm cho các vị khi ở lại đây.

- Vậy sao? – Runo hỏi lại với một nụ cười – Ngày mai chúng tôi sẽ đi ngay mà, nên tối nay phiền ngài cho chúng tôi một chỗ nghỉ chân được không?

- Tôi đã bảo là rất nguy hiểm! – Trưởng làng hét lớn, gõ mạnh cây gậy sắt của mình xuống nền đất – Bọn chúng rất mạnh, và không ai biết khi nào bọn chúng sẽ ra tay. Chúng tôi không thể đảm bảo an toàn cho các vị, nên xin hãy rời khỏi đây ngay đi.

Runo nghiêng đầu, đồng tử màu ngọc bích đang lại, nụ cười trên môi biến mất và thay vào đó là sự lạnh lùng thường trực.

Cô tiến sát đến trước mặt trưởng làng, nhẹ nhàng cất tiếng, nghe thoáng qua tưởng như tiếng chuông gọi hồn ngân khe khẽ

- Nói nghe như thể ngài đang lo lắng cho chúng tôi lắm vậy.

- Đ-Đó là chuyện đương nhiên…

- Nhưng mà, nghe này. Con người sẽ không bình thường chút nào khi lo lắng cho người khác đến vậy đâu. Nếu ngài thật sự muốn chúng tôi tránh được nguy hiểm, ngài đã không đưa chúng tôi vào trong này.

Từng câu từng chữ của Runo như đâm thẳng vào tai trưởng làng. Ông vẫn giữ được dáng vẻ cương nghị của mình, nhưng hàng lông mày bất giác nhíu lại, vài giọt mồ hôi không kiềm chế được rơi từ trán xuống ướt hai vai áo. Runo không cười, cô tiếp tục câu nói của mình:

- Ngài là một trưởng làng, nên ít nhiều ngài cũng có khả năng đánh giá sức mạnh của người khác. Ngài đang mong muốn chúng tôi giúp ngài tiêu diệt những kẻ đó, hay muốn chúng tôi làm thế thân cho những người trong làng. Hay là cả hai? – Runo lại ngừng để quan sát biểu cảm đang biến hoá rõ rệt trên khuôn mặt của người đối diện – Tôi nghĩ rằng, nàgi thật sự chỉ quan tâm đến người trong làng thôi. Mọi người phải đoàn kết và thương yêu nhau, nếu tôi không lầm thì đó chắc là một trong những luật lệ của làng đúng không? Và đối với ngài người từ bên ngoài chỉ giống như một món đồ vô giá trị mà thôi.

Dan tròn mắc nhìn Runo tuôn ra những câu nói đầy tính “triết lí” của cô, thích thú cười. Ít khi Runo nói nhiều như vậy, trừ khi về những thứ gợi cho cô nhớ lại quá khứ. Hay đặc biệt là những thứ liên quan đến con người. Runo là một con thỏ, nên cô ta, dù không thừa nhận, vẫn rất có hứng thú với con người.

- Đó gọi là sự bình thường, nhỉ? Vì con người vốn phải ích kỉ như thế mới không trở nên bất thường ~

Runo cũng không hiểu sao giọng cô lại ngân dài ra như cách Dan và Alice hay nói. Nhưng điều này không tệ chút nào.

Khoé môi run run của vị trưởng làng trở nên tái nhợt, làm những đường nứt nẻ cũng vì thế mà hằn rõ lên. Ngài như muốn nói gì đó, nhưng Runo đã lên tiếng trước.

- Oh, tôi chỉ nói vậy thôi, ngài đừng bận tâm – Lại là nụ cười lịch thiệp ấy – Nhưng, tôi vẫn muốn hỏi lần nữa, ngài có đồng ý cho chúng tôi một phòng không?

- Được rồi… - Trưởng làng hạ giọng – Bên trong làng còn có một nhà có phòng trống, các vị chờ một lát sẽ có người đưa đến. Chúng tôi đã cảnh báo trước về mối nguy hiểm, có thể cô đúng về sự ích kỉ của chúng tôi, nhưng chúng tôi vẫn thật lòng khuyên các vị.

- Ngài có muốn chúng tôi giúp đỡ không? ~ - Lần này người nói là Dan.

Cậu ta đứng dậy, nhẹ nhàng lướt đến trước trưởng làng, kéo nhẹ vàng mũ của mình xuống và nghiêng đầu chờ đợi câu trả lời.

- Sao cơ? Các vị muốn giúp chúng tôi?

- Đúng vậy.

- Các vị có vẻ rất mạnh, nhưng bọn yêu quái đó thậm chí còn đáng sợ hơn những gì các vị có thể tưởng tượng ra.

- Những gì chúng tôi có thể tưởng tượng ra…?

Cả Dan và Runo đều trầm ngâm giây lát, nhớ về những thứ họ đã thấy trong suốt rất nhiều năm, tự hỏi còn việc gì kinh khủng hơn nhìn thấy những xác người chất đống và tự tay tạo nên những bãi tha ma với những mảnh cơ thể bị cắt rời. Bao nhiêu năm rồi nhỉ, kể từ lúc cả hai nhận thức được sự tồn tại của chính mình?

- Ah ~ Nếu thế thì tôi càng muốn tham gia chuyện này ~ - Dan ngân nga, dường như vẫn đang chìm vào tưởng tượng của mình.

- Tự dưng nổi hứng thế, tôi không biết anh thích những chuyện thề này đấy.

- Không phải là thích, vì hai từ “quái vật” làm tôi nhớ đến một người – Nụ cười của Dan bỗng dưng trở nên rất đáng sợ. Runo theo phản xạ lùi lại một bước. Tuy những người xung quanh không ai cảm nhận được, nhưng cô thấy rất rõ sát khí mơ hồ của Dan.

- Các vị thật sự sẽ giúp đỡ chúng tôi chứ? – Vị trưởng làng nghi ngại hỏi. Dan gật đầu cái rụp với nụ cười toe toét.

Nụ cười của ngài tuy có vẻ không chắc chắn, nhưng vẫn nhen nhóm một chút hi vọng. Tuy nhiên, cách cư xử và nói năng của Runo và Dan bắt đầu khiến ngài cảnh giác hơn với cả hai, dù ngài vẫn không cảm nhận được bất cứ sự nguy hiểm nào.

Vừa lúc đó, một người lính từ ngoài chạy vào, thông báo với trưởng làng

- Thưa trưởng làng, có một cô gái đi cùng Ace bảo muốn gặp ngài.

- Một cô gái? Là ai vậy?

- Tôi không biết, dường như cô ấy đến từ ngoài làng.

- Được rồi – Trưởng làng gật gù – Có vẻ như đó là người mà các vị cần tìm đúng không? – Ngài quay sang hỏi Runo

- Chắc vậy – Runo gật đầu – Là Gehabich-san

Cái tên Alice là cấm kị ở hững ngôi làng, nên Runo sẽ không bất cẩn mà nói ra đâu.

- Ngươi bảo họ đợi một lát, ta chuẩn bị xong sẽ ra ngay. Các vị cũng hãy ra bên ngoài gặp mặt họ nhé, để tôi chuẩn bị phòng cho các vị.

- Rất cảm ơn ngài – Runo lịch sự cúi chào để thể hiện sự cảm kích, rồi cùng Dan bước ra ngoài nhà trước của ngôi nhà bằng gỗ khổ lớn này.

Ai quan tâm chuyện gì sẽ xảy ra chứ, họ cơ bản chỉ tận hưởng những gì họ đang có mà thôi.

---------------

Mối quan hệ giữa các nhân vật là thứ lằng nhằng nhất ="=

Ah ~ tem lần này là trà của Ace pha cho Alice
Phong bì là hoa hồng trong nhà Ace-kun ~

Well ~ hiện tại cần người làm beta-reader cho fic này ~ ai giúp bạn được không? ~


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Sun Dec 16, 2012 11:31 pm#43
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3256
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

A ,có chap mới rồi .Chị ankh viết hay quá đi ,chị viết rất có cảm xúc và hay .Mà em để ý hình như chap nào cũng có một phần của Alice nhỉ .Lần sau chị có thể viết một chap riêng về tình cảm của White Rabbit và Mad Hatter nha chị .Em năn nỉ đó .Mà em nghĩ lý do White Rabbit kéo Alice vào xứ sở thần tiên vì Runo muốn mọi người trong xứ sở thần tiên sẽ thay đổi những ý nghĩ về Alice .Mong chap mới của chị nha chị Ankh ^^


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

Mon Dec 17, 2012 5:35 pm#44

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10426
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Phong bì(dù mình không thích hoa hồng)
Đúng là các mỗi quan hệ lằng nhằng thật, ngồi đọc từ từ mới ngấm ^^
Trích dẫn :
Alice không muốn so sánh hai người với nhau, vì chàng trai trong lốt mèo kia mang đến cho cô một cảm giác rất đặc biệt, còn với Ace chỉ đơn thuần là tò mò

*cười*tình hình là đang tưởng tượng ra mấy thứ linh tinh không thích hợp với tính chất của câu chuyện cho lắm~~~
Ngoài ra không có gì nhận xét cả, chỉ biết chờ chap mới thôi





Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Mon Dec 17, 2012 6:39 pm#45

avatar
Mizu Lucifer
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcGo go, Miku!
::
Bình MáuSenbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6269
BKGC BKGC : 9055
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Thế giới của nước
Stt : Trong cái thể giới giả tạo thế này, tôi biết tin ai bây giờ ~~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

thùng thư nah~ com cho Dream neh~

có thể nói là dù fic này nó vẫn bí ẩn và khó hiểu nhưng vẫn rất thích đọc vì cốt truyện khá thú vị, văn phong của Dream rất hay và nhẹ nhàng ah~

*gật gù*~ mối quan hệ giữa các nhân vật thực là lằng nhằng ah~ cả người viết và người đọc đều khổ chỗ này ~

mong chap mới của Dream-chan ~


Chữ ký của Mizu Lucifer


Thu Dec 20, 2012 3:21 pm#46

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31356
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

com fic cho muội muội ~~ trễ thật =v="

cốt truyện có vẻ không vội vã như hồi đầu nữa ~~ nó tiến triển cũng không quá chậm mà từ từ với một câu truyện mang nhiều cái nút phải kiên trì mới gỡ nổi cho bằng hết ~~*smile*

*nhấp trà Ace* có thể sắp tới cái fic này sẽ là động lực để huynh viết lại Vermouth ~~=w=


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Sun Dec 30, 2012 10:29 pm#47

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 11009
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Định post từ ban sáng, nhưng mà cả buổi sáng ngồi mò wiki nên quên mợ nó rồi =)))

Qùa cho Cat-chan ' '~ Xin lỗi em vì chị không tập trung vào phần tình cảm ~

Cái extra này focus vào Dan nhiều hơn là couple DanRuno ~

btw, sản phẩm chưa qua chỉnh sửa, và ai đã quen hình ảnh bí ẩn bẩn bựa của bạn Mad Hatter trong fic này thì đừng đọc extra này =))) Định vẽ tranh bonus cho cái extra, nhưng để sau vậy ~

--------------------

Rating: K+
Pairing: Dan x Runo
Summary: Khoảng một năm (?) trước khi Alice xuất hiện ở Wonderland. Hôm nay là sinh nhật của Mad Hatter, White Rabbit và người dân của nơi này sẽ làm gì cho cậu?

Extra 1

MAD HATTER’S BIRTHDAY

- Dan này, sinh nhật anh là khi nào? – Runo ngả người vào lưng ghế, đôi mắt ngọc bích lơ đãng nhìn không chớp vào những vân nước sóng sánh trong tách trà màu lá úa trên bàn.

Dan gạt con búp bê đang bay lửng lờ trên đầu và nghịch phá tóc của mình sang một bên, chớp chớp mắt nhìn cô gái kia. Có lẽ cậu đang ngạc nhiên, vì lâu lắm rồi chẳng ai nhớ đến sinh nhật của cậu. Mà Dan cũng có nhớ cậu sinh ngày nào đâu.

- Không rõ nữa – Sau cùng, Dan cười nhạt, đáp qua loa cho có lệ.

Ánh mắt Runo rơi khỏi tách trà hướng sang cậu. Cô nhìn thấy được sắc xanh của mình trong đôi mắt màu đỏ thẫm của cậu. Runo buông một tiếng thở dài, tay nghịch phá chiếc thìa bằng bạc gõ lách tách vào thành tách. Những âm vang khô khốc của tiếng kim loại chạm vào nhau vang khắp không gian yên tĩnh bên trong chiếc Cối xay gió cũ kĩ.

Dan nghiêng đầu, bờ môi hơi mở ra, rồi cậu cười. Tiếng cười khúc khích đặc trưng kéo Runo ra khỏi điểm nhìn cô đọng. Cô hơi nhíu mày. Thái độ kì lạ của Dan luôn là thứ khiến cô khó chịu.

- Chọn một ngày thử xem ~ Ngày mà higanbana nở hoa sẽ là sinh nhật tôi ~ Dù gì ở đây nó chỉ nở hoa có một lần trong năm mà ~

- Chọn ngày kiểu như anh, hi vọng không ai quên sinh nhật của anh nhỉ?


--o0o--

Wonderland hôm nay là một ngày nắng đẹp. So với cơn mưa ngày hôm qua thì ánh nắng có vẻ chan hoà hơn và rực rỡ hơn, cây cối xanh tươi hơn và tiếng chim ríu rít trên những rặng cây xanh mởn cũng vui vẻ hơn rất nhiều. Không khí mát lành của ngày mới bao trùm lên mọi vật một cảm giác dễ chịu khó tả.

Runo thơ thẩn dạo bước giữa những rừng cây xanh non với ánh sáng rọi xuống mặt đất, ngắm nhìn những khóm hoa hồng và violet nhàn nhạt tím đang nở rộ bên những gốc cây.

Nàng White Rabbit hít một hơi căng đầy buồn phổi bầu không khí mát lành, thoải mái thưởng thức bản hợp ca cũng hoa cỏ và chim chóc. Tuy ánh mắt vẫn một mảng lạnh lùng và khuôn miệng chỉ nhếch cười khe khẽ, tuyệt nhiên không để lộ bất cứ cảm xúc rõ ràng nào, nhưng cái cách cô bước đi cũng đủ cho thấy cô đang vui.

Tâm trạng của White Rabbit khá dễ ảnh hưởng bởi thời tiết, chẳng quá khó hiểu tại sao vừa mới hôm qua cô còn suýt đá bay một tên quái vật dám chặn đường mình mà hôm nay lại vui vẻ đáng ngờ như thế.

Runo không phải là khác lạ gì, người dân ở Wonderland rất nhiều kẻ cũng bất thường giống như cô. Cheshire là một ví dụ. Mèo rất ghét nước, nên Runo chưa bao giờ thấy nó xuất hiện vào những ngày mưa, hoặc là gặp nó trong Cối xay gió với đôi mắt hổ phách sắc lại đầy bực bội. Nói gì thì nói, Runo phải thừa nhận cái Cối xay đó tiện lại thật, dù cô chẳng muốn sống trong đó chút nào.

Đi được một đoạn nữa, Runo bắt gặp những cácnh hoa đỏ ánh lên bởi sương sớm nép mình bên cạnh gốc cây cổ thụ già cỗi. Không phải hoa hồng.

- Higanbana… nở hoa rồi…

.

Fabia lờ đờ mở mắt khi làn khói trắng đục chạm khẽ vào mặt cô. Mái tóc xanh rủ xuống đôi mắt vô hồn, cô chật vật ngồi dậy giữa “chiếc giường” êm ái của mình. Bộ quần áo rộng thùng thình với kiểu cách cầu kì thoạt nhìn như một tấm chăn phủ lên cơ thể mảnh mai.

Trà đã sẵn sàng, bánh táo vẫn thơm phức như mọi khi. Fabia nhẹ nhàng bước đến bên bàn tiệc, nhấp một ngụm trà và cắn một mẩu bánh. Ngay khi cô vừa đặt chiếc thìa xuống bàn trở lại, phần bị khuyết của cả hai thứ lập tức hoàn lại nguyên vẹn.

Mái đầu xanh mượt nghiêng sang một bên. Từng bước chân như lướt trên thảm cỏ sẫm màu tiến đến bên một khóm hoa màu đỏ. Bàn tay chạm nhẹ vào viền cánh mỏng manh.

- Sinh nhật… à? Làm cách nào để tặng quà đây?

.

Cánh đồng higanbana đỏ ực nở rộ dưới ánh nắng vàng ruôm của bầu trời. Humpty Dumty khoanh hai tay đặt trên thành bức tường dài ngoằn của mình, thả cơ thể treo lơ lửng phía trên vực thẳm. Dường như chỉ cần buông tay, cậu sẽ rơi ngay xuống đáy vực.

Đồng tử vàng nhìn đăm đăm vào sắc đỏ rực quỷ dị trước mặt. Tay áo rộng thùng thình che khuất cả cánh tay với nước da màu nâu sậm vung vẩy trong gió. Humpty Dumpty huơ huơ tay về phía trước như muốn chạm vào rừng higanbana kia, nhưng cuối cùng lại biến thành chỗ đậu của một chú chim sẻ nhỏ.

Con chim sẻ mổ vào ống tay áo, kéo kéo lớp vải dày bằng thân hình bé tí của nó một cách chật vật.

- Muốn tôi đi đâu à? Mad Hatter là bạn, nhưng tôi không thể ra khỏi đây được.

Chim sủ lúc lắc cái đầu tí hon của nó, đập đập cánh rồi cất lên vài tiếng ríu rít. Sau đó nó bay đi. Humpty Dumpty nhìn theo bóng dáng con chim đang chao ợn trên nền trời, gọi lớn:

- Nói với Hatter rằng tôi chúc mừng sinh nhật nhé ~

.

Cung điện hoàng gia hiện tại đang rất vắng người. Cho dù vốn dĩ nơi đây chưa từng đông người, nhưng thật sự hiện tại nó rất rất là vắng.

Julie chán nản nằm dài ra bàn, đưa tay tay thon dài chấm vào trong tách trà và vẽ lên bề mặt lạnh ngắt của lớp đá những hình thù kì quái. Một tiếng thở dài chán nản chảy ra từ bờ môi mềm. White Queen đang rất chán, vì cô không biết phải làm gì trong một ngày đẹp trời thế này. Keith và Mira đã ra ngoài từ sớm cho công việc. Keith một mực không cho Julie đi theo cho dù Mira có nài nỉ (và mỉa mai) anh đến mức nào.

Con người đó quả là một kẻ nghiêm túc quá mức cần thiết.

- Có lẽ mình nên đi đâu đó chơi – Julie bĩu môi, tay hất mạnh tách trà ra khỏi bàn.

Chiếc li sứ rơi xuống đất vỡ tan tành. Những mảnh sứ sắt nhọn rơi vung vãi xung quanh cùng với vũng nước trà ố vàng. Julie đưa chân đẩy nhẹ mấy mảnh vỡ, lại thở dài.

Bỗng dưng, một âm vang lặng lẽ phát ra đánh vào giác quan nhạy bén của Julie. Ngay lập tức, mái đầu màu bạc nhổm dậy, cô quay lại, cười tươi

- Keith, Mira, về rồi, về rồi ~

Từ đằng xa, hai người hầu cận thân thiết nhất của vị nữa hoàng tiến lại với một giỏ hoa ngập tràng sắc đỏ trong tay. Mira bước đến trước mặt Julie, tươi cười đưa cho cô giỏ hoa ấy.

Julie nhìn chằm chằm vào đoá hoa đỏ thẫm bằng đôi mắt xám bạc của mình. Khoé môi bỗng dưng nhếch lên thành một nụ cười. Keith đứng từ đối diện nhìn thấy bỗng dưng nổi da gà. Cười kiểu này, cô ta đang có ý định gì đây.

- Higanbana à? ~ Tôi nghĩ chúng ta phải ra ngoài một chút mới được ~

Lần này đến lượt Keith thở dài, còn Mira chỉ mỉm cười vẻ hưởng ứng.

--o0o--

“Tới giờ uống trà sáng rồi ~
Tích tắc tích tắc tích tắc ~
Chuông đồng hồ đang ngân vang đấy ~
Lại đây và cùng nhau thưởng thức trà nào ~
Đây sẽ là lần đầu tiên bạn uống thức gì ngon như vậy đấy ~”


- Ah, ồn ào quá rồi đấy ~

Những con búp bê với nụ cười cổ quái ngừng lại giai điệu chói tai của chúng trước câu nói của vị chủ nhân. Chàng trai tóc nâu lười biếng ngồi trên ghế, đối diện là một chiếc bàn dài với đủ loại trà và mũ trên ấy.

Dan rút người sâu vào lớp áo choàng rộng thùng thình, trên tay cầm một chiếc mũ của những ảo thuật gia. Cậu đưa chiếc thìa vào bên trong khuất đều nước trà nóng hổi. Kì quái là trà không hề thấm vào lớp vải mũ và tuyệt nhiên không một giọt nào đổ ra ngoài. Nước trà không có màu vàng hay xanh, nó màu đỏ.

Nó.màu.đỏ.giống.như.những.cánh.hoa.

Không phải hoa hồng.

- Hôm nay đúng là một ngày nhàm chán – Dan ôm chặt cái mũ vào người. Cái nóng bỏng rát không thấm qua được lớp vải dày, mà cho dù có cậu cũng không quan tâm.

Một ngày như mọi khi. Với Dan luôn là một ngày nhàm chán. Cậu vẫn được phép ra khỏi Cối xay gió, nhưng chỉ được quanh quẩn xung quanh cái nơi cũ kĩ ẩm mốc này. Cho dù cậu là Mad Hatter với sự kiên nhẫn (và điên khùng) bậc nhất cái Wonderland này, cậu vẫn thấy chán lắm.

Cho dù White Rabbit và Cheshire Cat cũng hay đến chơi với cậu, nhưng Dan vẫn muốn ra ngoài hơn.

Con búp bê nghịch ngợm ngồi lên vai cậu. Hai hốc mắc sâu hoắm của nó đăm đằm nhìn vào lớp nước trà đỏ ối. Bỗng dưng, nó lộn vòng rồi rơi tỏm vào giữa chiếc mũ. Nước trà văng tung toé, vấy lên áo cậu.

- Ôi ~ - Dan kêu lên, thò tay vào lấy con búp bê ra – Làm gì thế này? ~

Con búp bê rùng mình để rũ sạch nước đọng trên người nó. Áo nó không thấm nước, cũng như tay áo dài cũng Dan.

- Higanbana. Sinh nhật ~

Người làm mũ tròn mắt khi nghe được điều mà con búp bê nói. Cậu bất động chừng vài giây, rồi bất thình lình ấn mạnh nó vào chiếc mũ đang đầy ắp nước trà lại, rồi lật úp cái mũ xuống, đặt trên bàn. Nước trà vẫn không đổ ra, còn hai tròng mắt màu ruby của Dan thì trợn trắng lên.

- Sinh nhật? Của ai thế? Mình không có quà tặng đâu ~~~

Có vẻ như con người này đã quên mất tiêu cái việc đã nói với White Rabbit cách đây vài tháng, về ngày sinh nhật của-mình. Như lời Runo đã hi vọng lúc ấy, không ai quên sinh nhật cậu cả, ngoại trừ chính cậu. Dan không có khái niệm về sinh nhật, cũng không rõ cậu đã sống bao nhiêu lâu và trải qua bao nhiêu lần thêm một tuổi. Dan không có bố mẹ, nên cậu không biết mình sinh ra ở đâu và lúc nào.

Cơ bản thì những điều đó với cậu bây giờ không quan trọng.

Dan rời khỏi ghế, ngáp dài và chậm chạp đi vòng quanh những cái kệ chứa đầy mũ của cậu, ngắm nhìn những sản phẩm xinh đẹp của mình. Trên dãy kệ, những cái đầu với đôi mắt nhắm nghiền đang đội những chiếc mũ do cậu làm ra. Runo luôn phàn nàn về việc Dan cứ thích bày đồ đạc lung tung, nhưng cậu lại rất thích nhìn chúng theo cách này. Những cái mũ của cậu. Dan nghĩ cậu có thể tặng một chiếc mũ cho người có sinh nhật hôm nay, nhưng việc đầu tiên cậu phải xác định xem đó là ai trước đã.

- Xin chào, xin chào ~

Khuôn mặt ló vào cùng giọng nói ngân nga của người khác ngay lập tức khiến nụ cười trên mặt Dan trỏ nên cứng đờ. Hoàn toàn là một nụ cười giả tạo.

Đừng bảo là hôm nay sinh nhật người này…

Julie ùa thẳng và bên trong, không cần một lời mời từ Dan. Dù sao thì cô cũng là người đã giam cậu ở đây mà.

- Julie-sama, người tự tiện quá đấy – Keith nghiêm giọng nhắc nhở

- Em đã bảo anh không được phê phán nữ hoàng – Mira chỉ nghiêm túc mỗi khi Keith nhận xét điều gì đó về Julie.

Trước khi môt cuộc cãi vã khác giữa hai anh em nhà này nổ ra, Dan đã nhanh chóng lên tiếng.

- Mọi người đến đây có chuyện gì không thế? – Chất giọng đều đều cho thấy cậu đang khó chiu với những kẻ xâm nhập bất hợp pháp này (cho dù chẳng có gì bất hợp pháp cả).

Julie chớp chớp đôi mắt ánh bạc, đặt một chiếc hộp giấy và giỏ hoa higanbana xuống bàn, thích thú nhìn vào những tách trà đỏ thay vì nhìn sang Dan. Dan hơi nghiêng đầu, từng bước tiến tới và chạm nhẹ vào chiếc hộp.

- Qùa cho cậu đó ~ - Julie cười toe – Chúc mừng sinh nhật. Chúc mừng sinh nhật!

- Sinh nhật? – Dan không hề giấu sự ngạc nhiên của mình – Của ai cơ?

- Dĩ nhiên là của cậu rồi ~ - Người trả lời là Mira, và Julie gật gật đầu đồng ý.

Well, vậy ra đó là sinh nhật cậu. Cơ mà, sinh nhật cậu? Dan có ngày sinh nhật từ khi nào vậy?

- Nhìn mặt cậu chắc hẳn là đã quên rồi nhỉ? – Keith thở hắt ra bực bội, nhưng sau đó lại vẽ trên môi một nụ cười hoà nhã. Mặc kệ cô em gái đang bĩu môi khẽ khàng bên cạnh, cậu bước đến trước Dan, rút trong túi ra một chiếc hộp nhỏ hơn lòng bàn tay – Quà từ tôi, Mira, Dormouse và cả Humpty Dumpty nữa.

Dan cầm lấy hộp quà, vẫn chưa hết ngạc nhiên. Cậu gần như không nói được gì, và đứng như trời trồng nơi vị trí ấy từ lúc Julie bước vào đến giờ. Như Dan đã nói, cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc mọi người sẽ nhớ đến sinh nhật cậu, đến cả cậu còn quên béng nó đi mà. Dan là một người chân thật, nên cậu thừa nhận là cậu thấy vui. Khi Dan mở chiếc hộp nhỏ của mình, từ bên trong, một con gió lốc nhỏ cuốn theo những cánh hoa bay lên trời. Giống như một cơn bão hoa hồng óng ánh những sắc đỏ tím vàng.

Dan còn chưa kịp thắc mắc món quà này có ý nghĩa thế nào, thì những cánh hoa đang tản ra xung quanh lốc xoáy đã tụ lại một điểm, kết nối vào nhau và hình thành một chiếc mũ. Một chiếc mũ ảo thuật màu đen với những thứ trang trí khá cầu kì, nhưng rất hợp với trang phục của cậu.

Người làm mũ không biết phải nói điều gì.

White Queen mở chiếc hộp lớn còn lại trên bàn.

Nó đựng một cái bánh. Bánh kem với một chiếc mũ làm từ socola, những bông hoa hồng đang ca hát, và tấm biển bằng sữa cô đạc với dòng chữ mang mùi dâu. Sinh nhật vui vẻ, Dan.

Chiếc bánh sinh nhật đầu tiên. Mang tên cậu. Là Dan. Không phải Mad Hatter.

- Cảm… cảm ơn…

Giữa lúc Dan còn đang bối rối không biết làm gì, lại một tràng tiếng gõ cửa vang lên. Cô gái xinh đẹp với đôi tai thỏ và mái tóc xanh mượt mà đang đứng tựa mình và khung cửa. Đôi mắt xanh ngọc như sáng lên trong bóng đêm.

- Có vẻ như anh đang rất vui nhỉ? – Runo cười khẩy. Cô hiếm khi cười, nhưng rất hay dùng kiểu cười này với Dan.

Nếu lại mọi khi, cậu ta sẽ đáp lại cô bằng cái thái độ rất là đáng ghét, hoặc tảng lờ sự mỉa mai của cô chỉ với một nụ cười nhạt và một cái nhún vai. Nhưng ngay lúc này, Dan thậm chí còn không biết đáp lại cô thế nào. Runo vừa thấy hình ảnh này lạ lẫm, vừa thấy buồn cười.

- Tôi không mang theo quà, nên xin lỗi nhé. Dù sao thì, chúc mừng sinh nhật – Runo nói với một nụ cười không thật không giả.

Khuôn miệng xinh đẹp nhoẻn cười, sắc ngọc bích khép hờ phủ lên gương mặt thanh tú vốn lạnh lùng ấy một nét gì đó rất dịu dàng. Nếu là người khác, có lẽ họ đã khóc vì hạnh phúc mất rồi, nhưng Mad Hatter thì không thể khóc. Cậu nắm chặt chiếc mũ trong tay. Runo bước ngang qua cậu, tiếng đến bên Julie và anh em sinh đôi kia.

Không gian giống như tách biệt thành hai phần, giữa Dan và bốn người kia.

Những con búp bê lạ lẫm trước thái độ chủ nhân của chúng, lượn lờ vòng quanh cậu. Những cánh tay nhỏ xíu nứt gãy chạm khẽ lên mái tóc nâu.

- Cảm ơn…..

Âm thanh thoát ra mà như nghẹn lại ở cổ họng, khiến câu nói trở thành tiếng thì thầm. Như Runo, với thính giác nhạy bén của loài thỏ, đã nghe được điều gì đó, tuy không rõ ràng. Cô quay lại, chàng trai kia vẫn không di chuyện khỏi vị trí. Runo chớp chớp đôi mắt to tròn, ngữ âm lại trở về với sự bình thản và lạnh lùng.

- Cậu vừa nói gì vậy?

Dan chỉ hơi nghiêng người, nhưng xoay đầu lại và mỉm cười. Đó là nụ cười đẹp nhất mà Runo từng thấy ở người làm mũ kể từ lần đầu tiên gặp cậu ta. Dan trong kí ức của cô là một cậu bé với cơ thể vấy máu, nụ cười điên loạn với những cái đầu đội mũ vương vãi xung quanh.

Nụ cười ấy, giống như trộn lẫn giữa bình yên và hạnh phúc, nhưng vẫn có một chút đau buồn. Tựa như con người ấy đang tưởng tượng đến một hiện tại không thực, quá khứ đẫm máu và tương lai vụn vỡ.

- Cảm ơn.

Runo cảm thấy tim mình vừa hẫng một nhịp. Khác với Dan, Runo hiểu những khái niệm về tình cảm, vì chí ít ra cô cũng từng có một cuộc sống êm ấm. Như nàng thỏ trắng lại không muốn thừa nhận cảm xúc của mình lúc này, thừa nhận sự thật rằng, cô đang vui.

Không thể nào có chuyện White Rabbit là thấy vui vì một nụ cười của Mad Hatter được.

Không-thể-nào.

- Aw ~ Dan-kun ~ Lại đây lại đây ~ Mở tiệc nào ~ - Julie hồ hởi kéo Dan lại gần.

Runo cắt bánh bằng con dao nhỏ của mình, sau đó phàn nàn về việc tại sao cô phải sử dụng vũ khí cá nhân vào những việc thế này. Mira và bọn búp bê của Dan bày biện mớ chén dĩa ra bàn, trong khi Keith phát hiện ra chiếc nón đựng loại trà màu đỏ của Dan và rót nó ra tách.

- Neh ~ Sinh nhật đầu tiên thì vui quá nhỉ ~ Tôi cũng muốn tổ chức một cái quá – Mira tinh nghịch cười, tay quết kem cho vào miệng.

- Đừng nói như thể em chưa tổ chức lần nào ấy – Keith tặc lưỡi nhưng không nhìn Mira, anh còn đang bận với phần bánh của mình, và với một con búp bê ngồi trong tách trà đang tăm tia bánh của anh.

- Nhưng gần đây có tổ chức đâu, cùng lắm chỉ với ba người, mà còn chẳng có bánh hay quà nữa – Mira bĩu môi, vờ giận dỗi.

- Nè nè, ở đây có ai chưa từng tổ chức sinh nhật không? Có ai không? – Julie lúc lắc đầu, xoay vòng vòng với dĩa bánh mà chiếc nĩa dính đầy kem.

Runo và Keith bắt đầu nghĩ ngợi, nhưng rồi đều lắc đầu. Keith là anh trai sinh đôi của Mira, hẳn nhiên nếu em gái anh đã có sinh nhật thì anh không thể không có được. Còn Runo, như đã nói, từng có một quá khứ khá tốt đẹp, nên đã nhiều lần tổ chức sinh nhật cùng với ba mẹ và bạn bè của mình, có khi là cùng những người dân trong làng. Về phần Julie, cô là nữ hoàng. Trước khi người chị của cô phát điên và giết người thì cuộc sống của cô rất vui vẻ, và không có chuyện cô chưa từng tổ chức sinh nhật, thậm chí còn tổ chức rất là hoành tráng nữa kìa.

Chung qui lại, ở đây chỉ có mỗi Dan là lần đầu biết đến “sinh nhật”.

Cả bốn người tự dưng không ai bảo ai mà nhìn cậu với ánh mắt thương hại.

- Nè ~ Đừng nhìn tôi thế chứ ~ - Dan quay trở lại với kiểu cười độc quyền muôn thuở của cậu ta.

- Được rồi được rồi – Julie xua tay – Đừng nghĩ đến chuyện buồn nữa, hôm nay là ngày vui mà.

- Nữ hoàng nói đúng đấy, mà, Dan-kun này – Tiếng nói của Mira xuất hiện từ phía sau cậu. Dan một lần nữa phải quay lại, nhưng khi cậu vừa thấy được đôi mắt màu xanh lơ của Tweedledum, cô gái kia đã nhanh tay đút một mẩu bánh vào miệng cậu. Vị ngọt lan toả trng miệng và vị béo ngậy của kem làm cậu thấy dễ chịu. Nó có vẻ giống như một tách trà cậu từng pha lúc trước, nhưng không có vị gắt.

- Ngon không? – Mira mỉm cười. Dan gật gật đầu, rồi một tay cướp lấy dĩa bánh, một tay giật mất chiếc thìa của cô.

Runo đứng từ xa nhìn cảnh đó, hừ lạnh một tiếng. Cô thề là cô không có ghen hay gì đâu. Cô đâu có thích Dan. Không có đâu không có đâu không có đâu không –

- Đang ghen hay gì vậy? – Chủ nhân của chất giọng trầm đều lạnh lùng đó không ai khác là Keith. Anh ngồi hẳn trên bàn, lười nhát thưởng thức phần bánh của mình, hỏi mà không nhìn Runo.

- Làm gì có! – Runo quay phắt đi, suýt nữa là hét lên.

- Ờ ờ, cô thì lúc nào cũng không có, nhưng rõ ràng là đang ghen.

- Anh cẩn thận phát ngôn đấy, tôi không muốn để lại đây một cái xác đâu

- Cô không giết đâu – Keith đáp lại câu nói đầy sát khí của Runo, hoàn toàn bình tĩnh, âm thanh không có chút dao động

- Tại sao? – Runo ngạc nhiên.

Cho đến khi kẻ đó biến mất khỏi tôi, cô sẽ không giết được tôi đâu. Keith nghĩ thế, nhưng cuối cùng lại trả lời khác hẳn

- Tôi nghĩ cô không muốn giết người trong tiệc sinh nhật của người yêu mình đâu nhỉ?

- K-không…. KHÔNG PHẢI!!!!!

Lần này thì nàng thỏ trắng đã thật sự hét lên. Toàn bộ những ánh mắt còn lại, ngoại trừ Keith, đổ dồn vào cô. Runo biết mình vừa phạm một sai lầm. Cố gắng lấy lại bình tĩnh, cô khoanh hai tay lại, cao giọng lấp liếm sự việc

- Đ-Đừng quan tâm, không có gì đâu…

- Không có gì? Là sao? – Dan bỗng dưng biến mất khỏi chỗ đứng và thoắt cái xuất hiện trước mặt Runo. Đôi mắt màu huyết dụ dường như to hơn và ngây thơ hơn mọi khi, hoặc là Runo đang nhìn nhầm.

Cô hít một hơi thật sâu, cuối cùng lấy lại bình tĩnh, nhếch mép cười

- Đã bảo không có gì đâu.

Dan chớp chớp mắt, nhưng không hỏi gì thêm.

.

Ngày tàn trên những nhành cây màu tím xanh trong những khu rừng già cỗi. Tiếng chim rúc rích trong tán lá đã biến mất, thay vào đó chỉ còn âm vọng khô khốc của gió luồn qua hốc cây. Buổi chiều vụn vỡ đáp xuống khung cảnh an yên của vùng đất, nắng nhạt màu như muốn phủi bay hết những gì sáng sủa và đẹp đẽ của một sớm đẹp trời.

Wonderland lại trở về đúng với dáng vẻ bí ẩn và yên lặng của nó.

- Về sao? – Dan ngước nhìn ba kẻ đến từ hoàng cung đang tiến ra phía cửa, ánh mắt tuyệt nhiên không nói lên bất cứ cảm xúc gì.

- Ừ, chiều rồi, tạm biệt tạm biệt ~

Một nét cười thoáng qua trên bờ môi tái nhợt của Mad Hatter. Kể cả khi cảm giác vui vẻ vẫn còn âm ỉ bên trong cậu, hình hài của Dan sau ngần ấy năm vẫn không một chút thay đổi. Hạnh phúc không thể làm thay đổi con người, huống hồ một kẻ như cậu, và thậm chí hạnh phúc này có khi là không thật.

Nụ cười toe toét của Julie dường như nhạt đi dưới ánh nắng vàng của sắc chiều. Dan không nhìn theo khi cả ba khuất dần sau những hàng cây rậm rạp, chỉ hơi cúi đầu, mái tóc nâu phủ loà xoà xuống trán che mất một khoảng tầm nhìn.

Runo chất chồng những dĩa bánh lên, rồi cả những chiếc tách và ấm trà. Chúng vẫn đứng vững một cách kì lạ, như bị dán chặt vào nhau.

Nhẹ buông một tiếng thở dài, cô cũng bước ra cửa. Và lần này Dan đi theo.

- Đi sao?

Gật đầu.

- Cảm ơn vì hôm nay

- Không có gì.

Cười.

- Mà này

- Gì vậy?

- Qùa…

Một khoảng im lặng. Dan không hiểu Runo đang định làm gì. Nhưng bỗng nhiên, đôi bàn tay mảnh mai nám lấy cổ áo cậu kéo lại gần. Runo nghiêng đầu, đặt lên trên má cậu một nụ hôn phớt rất nhẹ, nhưng vẫn đủ để cảm nhận được bờ môi mềm mịn như hoa hồng.

Dan, một lần nữa trong ngày, không biết phải phản ứng thế nào. Runo bỏ cậu ra, vẫy tay chào rồi bước đi hẳn.

Dan đưa tay chạm vào gò má, tự dưng thấy một cảm giác kì lạ dấy lên trong lòng. Một chút nhói, một chút ấm áp, một chút đau thương pha lẫn những gì không thực.

- Cảm giác này… là gì?

- Tình yêu.

Dan không cần quay lại cũng biết người vừa nói là ai. Con mèo xinh đẹp lười biếng nằm ườn trên cành cây, đôi mắt hổ phách vô hồn khép hờ, chiếc đuôi dài uyển chuyển đung đưa qua lại.

- Tình yêu?

- Chắc vậy – Nó đáp bâng quơ.

Một ánh đau đớn khẽ hiện lên trong đôi mắt sáng rực ấy, rồi thay thế vị trí của con mèo là thiếu niên tóc đen vô vàn xinh đẹp. Cậu ngồi dậy, đầu nghiêng hẳn sang một bên khiến đuôi tóc dài rủ xuống tám áo choàng nâu cũ kĩ.

Dan không hiểu về tình yêu. Shun là con mèo thông thái, nên cậu hiểu, nhưng cậu không có cảm giác với bất cứ ai, ngoại trừ một người.

- Qùa sinh nhật này – Shun đưa ra trước mặt Dan một đoá higanbana dập nát với màu đỏ thẫm như máu – Chọn ngày sinh là ngày higanbana nở không tốt đâu.

- Vậy sao? ~ Tôi không biết đấy ~ - Chàng trai tóc nâu cầm lấy bông hoa, ngân dài giọng nói của mình. Rốt cuộc thì Mad Hatter vẫn tồn tại trong thế giới này tốt hơn là Dan.

Sự thật là vậy đấy.

Đó là ngày sinh nhật của Dan. Sinh nhật đầu tiên cho cậu bé ngây thơ và hạnh phúc.

Nhưng người thật sự tồn tại vẫn là Mad Hatter. Và cậu ta chưa hề có một lần sinh nhật.

-------------

Đừng ai hỏi tớ đoạn cuối nghĩa là gì, vì chính tớ cũng không hiểu tớ đang viết cái gì nữa =)))

Sản phẩm của việc vừa đọc truyện vừa chat vừa viết fic =))))))

Tem một cho Cat-chan, một cho người nhanh chân ~ Một phần bánh sinh nhật của Dan-kun ~

Phong bì là bông hoa Shun tặng Dan ~


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Sun Dec 30, 2012 10:36 pm#48

avatar
Sanyonara
Cmod

Pet
:: Ciel-GirlSebastianLenRinTsuna - CáMukuro - Dứa
::
Super staffHuy chương ModChia sẻ cảm xúcBình Máu
Senbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 2836
BKGC BKGC : 37365
Điểm đóng góp : 40
Đến từ : Hội những thằng ngấm ngầm biến thái
Stt : Tui đã 100 tuổi rồi >v<~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Tem~~~~

Well... Thật tình nii không biết cảm giác khi đọc xong chap này là gì nữa~

Hạnh phúc chăng? =]]

Đúng vậy, đó là sinh nhật của Dan, của-một-con-người-không-thuộc-Wonder-Land

Và tình cảm đó cũng là của Dan nốt~

Còn Mad-Hatter-của-Wonder-Land~ Thì chưa từng có sinh nhật~

Thật tình thì ai đang tồn tại? Dan, Mad Hatter, chẳng-ai-cả?

Etou, nghĩ lại rồi, cảm giác này không phải là Hạnh phúc. Mà là Đồng cảm =]]

Luôn luôn đồng cảm với những fic của em. Không hiểu vì sao.

Chỉ vậy thôi


Chữ ký của Sanyonara

[Gửi ngàn nụ hôn tới YuYu xinh đẹp ( ´∀`)]

Mon Dec 31, 2012 11:01 am#49

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31356
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

*smile* ~~

ta có thể hiểu như đó là 2 con người hoàn toàn khác nhau mà không thật sự khác nhau ?~~*smile*

trong bất cứ điều gì thì lần đầu tiên vẫn thật ngỡ ngàng mà neh ~~ như một trang giấy mới trắng tinh trong quyển sổ đen kịt của mình vậy ~~

*lấy phong bì* *mang hoa đi trưng* ~~


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Mon Dec 31, 2012 5:47 pm#50
avatar
bemeo045
VIP Mem

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 961
BKGC BKGC : 3256
Điểm đóng góp : 19
Đến từ : Việt Nam
Stt : Ở tận nơi cuối chân trời , nơi ánh sáng vụt tắt .Làm sao biết nơi người quay lại .

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

A cuối cùng cũng có cái Extra mà em năn nỉ chị viết ^^ .Chap rất hay và lãng mạn mà em không hiểu tại sao sinh nhật vào ngày Higanbana nở là không tốt ??? Thấy Keith trong này có vẻ hiểu Runo quá nhỉ ^^ .Mà em thấy chap này nói về Dan hơn là tình cảm của Runo với Dan .Thôi mong chap tiếp theo của truyện chính nha chị ^^


Chữ ký của bemeo045

Lucky Star

#51
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan fanfic] Alice in Wonderland

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-