[Bakugan fanfic] Alice in WonderlandXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
Tue Jan 01, 2013 7:08 pm#51

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10481
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Cái này có thể nói là 1 bài ca đẹp cho Dan^^ Chí ít cũng đã biết được sinh nhật là như thế nào~~~

Mình thấy Dan thật dễ thương, và Runo cũng thế^^ Trong chap này các nhân vật phụ vẫn kì cục như ngày nào, nhưng tổng thể câu truyện thì mang không khí của cuộc sống thường nhật, thật hạnh phúc. Lần này quả thực đây chỉ là 1 ngôi làng bình thường^^ Nhưng Dan rồi vẫn là Mad Hatter, và Runo vẫn là White Rabit, Wonderland dễ gì có khái niệm bình yên.

Có ext về Dan với runo, hay khi nào bạn cũng thử làm 1 cái về Shun với Alice nhỉ^^


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Tue Jan 01, 2013 9:21 pm#52

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 11064
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

@Tsu-nii: em cũng thấy có chút đồng cảm khi đọc fic của nii, có lẽ vì cùng cách suy nghĩ (chắc thế) về thế giới hay không nhở =))) Và luôn thích đọc com của nii cho fic của em >w< ~

@Tsubasa huynh: Có lẽ là thế ah ~ Mad Hatter và Dan là hai người mà cũng là một người, không phải là hai linh hồn hay hai nhân cách, mà cái này khó giải thích thật ah =))))

@Cat-chan: Cái câu em hỏi, chị không biết trả lời sao nữa, vì chính chị cũng chẳng hiểu lí do luôn =))) Nhưng mà, nghĩ lại thì chắc là vì higanbana tượng trưng có cái chết, nên sinh ngay ngày chết chóc thì cũng chẳng tốt lành gì =))) cơ bản là đoạn ấy tự dưng nghĩ ra, nên không có cơ sở =))

@Dương: Cảm ơn đã com ~ Tớ không rõ "ngôi làng bình thường" cậu đề cập đến là cái gì, nhưng mà địa điểm trong cái extra không phải làng =)) Còn về phần Shun với Alice, extra về cặp này phải để lâu lắm, vì đến sau này mới rõ về mặt tình cảm của họ được ^^~

Well ~ tự dưng phởn đời ngồi rep com ~ sẽ cố gắng ra chap sớm ^^~ Và Cat-chan, đừng-có-hỏi-chị-về-ngày-ra-chap-nữa, được không? ^^~


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Sun Mar 10, 2013 9:08 am#53

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 11064
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Hiện nay đang càng lúc càng bấn Pandora một cách chết tiệt, và cũng quằn quại vì nó khủng khiếp TT^TT

Có cảm giác mình viết Dan-kun càng ngày càng yan ra, và nó lậm sang những fic khác của mình luôn rồi =)))))

------------------

Chap 26:

SOMETHING YOU CAN’T SAY

Alice kính cẩn cúi người khi nhìn thấy vị trưởng làng từ buồng trong đi ra, đồng thời mỉm cười với Dan và Runo. Đôi mắt nâu nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, dò xét từng cử động và chuyển biến trong ánh mắt của ông ta. Cô có thể dễ dàng đoán được ông ta là con người thế nào, hoàn toàn không dựa trên suy luận, hoàn toàn theo bản năng.

Vị trưởng làng cũng quan sát cô. Hai người im lặng một lúc lâu, cho đến khi dáng người to lớn của ông dừng lại trước Alice.

- Xin chào, cô hẳn là Gehabich-san, đúng không?

- Vâng, thưa ngài, tôi rất hân hạnh được ngài biết đến – Alice cúi đầu, mỉm cười khe khẽ. Từ đáy mắt nâu trong vắt của cô dường như ánh lên chút sắc đỏ mơ hồ. Runo nhận ra điều đó, và cô chắc chắn rằng Alice gần như nhìn thấu được ông ta. Không ngạc nhiên, giống như lần cô chơi trò tâm lý với Mad Hatter vậy.

Vị trưởng làng gật đầu nhẹ, vẫn giữ vững sự im lặng và thái độ cương nghị, có chút lảng tránh không nhìn thẳng và mắt Alice. Giác quan của ông cho thấy cô gái này có gì đó rất kì lạ, nhưng giống như với Dan và Runo, ông không thể nói lên được điều gì.

- Ace đã dẫn cô đến đây phải không, Gehabich-san? Cậu ta đâu rồi. – Một trong những hầu cận của trưởng làng là người lên tiếng hỏi.

Alice đưa mắt nhìn xung quanh, suy nghĩ một chút rồi nhún vai.

- Xin lỗi, nhưng vừa nãy khi đến đây, Ace-san đã để tôi lại và đi đâu mất rồi – Cô cười nhẹ nhàng, nét bí ẩn vừa nãy vụt biến đâu mất, chỉ còn lại sự trong sáng và dịu dàng, vô tình làm trái tim người kia đập lỡ nhịp.

Người đó đỏ mặt quay đi. Alice chớp mắt ngạc nhiên, cười như thể mình không hiểu gì trong khi Dan thì che miệng cười khúc khích.

Cái này gọi là bất cứ ai ở Wonderland cũng đều ghét Alice đấy hả?

Runo ngồi xuống bên cạnh Dan, dường như không chú ý đến Alice và vị trưởng làng nữa. Cô vừa sực nhớ ra thái độ kì lạ của Dan khi nghe đến vụ việc của bọn quái vật và cái tên Ace. Runo sẽ không thừa nhận rằng mình quan tâm đến cậu ta, nhưng cô phải nói rằng nếu có thể biết được con người đó đang nghĩ gì thì rất tuyệt.

- Anh có chuyện gì với người tên Ace đó sao?

- Không hẳn, tôi còn chẳng biết anh ta là ai – Dan không nhìn sang Runo mà tựa cằm vào lòng bàn tay. Đôi mắt đỏ đăm đăm nhìn vào khoảng không nào đó, cho thấy cậu đang suy nghĩ điều gì – Tôi chỉ có cảm giác hơi kì lạ.

- Chưa từng nghe bao giờ sao, A-C-E. Một cái tên rất hiếm, chắc chắn phải nổi bật chứ, nhất là với những người đã-từng nắm rất nhiều thông tin về Wonderland như anh.

- Tôi không rõ – Dan nghiêng nghiêng đầu – Có thể anh ta dùng một cái tên nào khác, và dấu tên thật của mình. Đâu có dễ moi thông tin về tên tuổi của nhiều người chứ, giống như nếu không hỏi, cũng chẳng ai biết White Rabbit chính là Runo.

Alice bỗng nhiên bước lại gần, có vẻ đã xong màn chào hỏi xã giao với những người kia. Vị trưởng làng đã quyết định sẽ dành một căn nhà trống ở gần chỗ ông để họ nghỉ chân. Không ai trong ba người quan tâm đến lời nói của ông, nhưng vẫn gật đầu có lệ.

- Cô thật là phiền phức quá, tự dưng lại biến đi đâu mất – Runo nhăn mặt khó chịu và nói với giọng trách móc. Alice chỉ cười trừ vẻ hối lỗi.

Dan mân mê vạt áo choàng của mình, ánh nhìn vẫn chưa một lúc nào dịch chuyển sang phía khác. Một mùi hương hoa hồng thoang thoảng đánh động khướu giác nhạy bén của Dan, và rất đột ngột, cậu vươn tay chạm vào tà váy của Alice, lấy ra một cánh hồng màu xám bạc bám trên đấy. Sắc đỏ dường như tối lại và khoé môi hơi nhếch lên rất khẽ, gần như không nhìn thấy được.

- Người đưa cô về có vẻ ngoài như thế nào, Geha-chan? ~

Alice chớp chớp đôi mát to tròn. Cho dù cô là người thông minh, nhưng cô không biết chút nào về các mối quan hệ phức tạp ở nơi này nên Alice thật sự không biết được Dan muốn nói đến điều gì.

- Ah ~ Xin lỗi nhưng tôi đã hứa sẽ không kể về anh ta với mọi người. Ace-san bảo anh ta không thích tiết lộ thân phận với người lạ.

Đến lúc này, Dan mới ngước lên nhìn Alice.

- Ah ~ Vậy sao? ~ - Cười.


Ace vẫn giữ im lặng suốt quãng đường đưa Ailce từ nhà anh đến nơi ở của trưởng làng, hoàn toàn không có chút quan tâm đến cô gái đang nhởn nhơ nhìn trời ngắm đất kia, càng không chú ý đến việc cô có đang theo mình hay không. Hoặc là Ace cố tình tỏ ra lạnh lùng, hoặc là cô chẳng gây chút hứng thú nào cho anh ta thật. Alice cơ bản cũng không tha thiết lắm những điều như vậy, nên cô cũng chỉ tập trung cho thú vui của mình: quan sát xung quanh.

Cả một quãng đường gần nơi ở của Ace, hoa hồng hay bất kì loài hoa nào khác đều chủ đạo một sắc xám bạc. Thảo nào trong nhà anh ta lại nhiều hoa màu này như vậy.

Alice không thích màu xám, trông nó tối và tạo cho cô cảm giác khó chịu. Giống như màu mắt anh ta. Tóc Humpty Dumpty cũng màu xám bạc, nhưng với đôi mắt thì lại mang ý nghĩa khác. Giác quan của cô cho cô thấy một mối nguy hiểm mơ hồ toát ra từ người đó, vừa mông lung lại vừa rất thực. Alice không nhận thấy rõ được, dường như Ace đang cố gắng che dấu bản chất thật của mình đằng sau cái vẻ ngoài lạnh lùng ấy. Alice không nói được cô có cảm tình với anh ta hay không, nhưng cô hiểu mình không nên tiếp cận quá gần người này.

Ngay lúc Alice còn mải suy nghĩ vẩn vơ, Ace đột nhiên khựng lại, ngoáy đầu nhìn cô. Alice chớp mắt ngạc nhiên.

- Vừa nãy cô có bảo mình đến đây với hai người bạn, có thể cho tôi biết họ là ai không?

- Anh đang tìm ai sao?

- Không hẳn.

- Tên họ là Dan và Runo, chúng tôi cũng chỉ mới trở thành bạn mấy ngày gần đây thôi ~

Alice mỉm cười. Ace hơi cúi đầu, cố dấu đi nụ cười khẽ khàng của mình.

Một trận chiến tâm lý sao?

- Tôi có một yêu cầu. Mong cô đừng kể về tôi cho các bạn của cô, được chứ?

Đôi mắt xám bạc nhìn trực diện vào Alice, thậm chí nhìn sâu vào bên trong đôi mắt nâu vô hồn và quỷ dị đó. Cái khả năng đoán biết được suy nghĩ và cảm giác của một người chỉ cần như vào mắt họ, Alice cảm thấy vẻ nó không có tác dụng với Ace. Một kẻ kì lạ.

- Rất sẵn lòng ~

Alice xoè hai váy áo, nhún người rất kịch. Ace vẫn giữ vẽ lạnh lùng, hoàn toàn không chớp mắt.

“Cô ta có thể chính là Alice, phải cẩn trọng!”

Một bóng đen lao vụt đi trên một nhánh cây to. Cho dù buóc chân của kẻ đó hàon toàn yên lặng và hắn ta không hề toát ra một chút khí nào, nhưng Ace vẫn phát hiện ra và nhanh nhẹn phóng mũi giáo của mình về phía nó. Cây giáo lao vun vút, cắm phập vào thân cây tạo thành một vết lõm sâu hoắm. Cái cây rung rinh mạnh khiến lá cây khô rơi lả tả, còn cái bóng đen đã mất hút trong rừng.

Alice không ngạc nhiên khi Ace có thể nhận thấy có kẻ theo dõi. Alice tự hỏi cái bóng đó là gì, nó tạo cho cô một cảm giác rất mơ hồ, khiến giác quan của cô như lạc trong màn sương mù. Kẻ đó, có chút gì không giống con người.



- Rất xin lỗi ~ Hứa thì không thể nuốt lời được ~

- Không sao ~ - Dan xua tay, cười toe toét – Gác chuyện đó sang bên đi ~

Runo rõ ràng là thấy sắc mặt Dan kể từ lúc nghe trưởng làng nói về bọn quái vật đã có chút không bình thường. Kể cả khi cậu ta luôn được gắn cái mác “tâm thần bất ổn”, nhưng sự nguy hiểm mờ ảo này thì là lần đầu tiên. Hoặc là Runo chưa quen biết Dan đủ lâu để hiểu hết về con người ấy.

Nhưng mà, Runo không có thừ nhận viêc cô khá là để tâm đến Mad Hatter đâu. Tên làm mũ điên khùng đó, chẳng việc quái gì cô phải lo cho hắn cả!

- Chúng tôi đã sắp xếp xong chỗ nghỉ, mời cái vị đi theo tôi – Người hầu cận cúi đầu lịch sự, chờ đợi một cái gật đầu từ họ rồi đi ra cửa.

Cả bốn người đi xuyên qua con đường làng nhộn nhịp và vui vẻ như baoo ngôi làng khác. Hiển nhiên, người dân ở đây buôn bán và sinh hoạt như bình thường thậm chí cả những câu chuyện họ nói với nhau cũng vô cùng bình thường.

So với Smile Village, Alice thích nơi này hơn, trong khi Runo chán ngán tất cả mọi ngôi làng trừ làng của mình, và Dan thì chẳng quan tâm.

Họ dừng lại trước một ngôi nhà gỗ nhỏ nom khá sạch sẽ và thoáng đãng có một tầng lầu. Bao trùm lên căn nhà là một mùa nâu nhạt pha chút xám. Alice tự hỏi họ lấy đâu ra loại gỗ như thế này, chúng toát ra một mùi hương trầm rất nhẹ, mang theo mùi cỏ thơm ngai ngái. Cô chạm tay lên bề mặt lớp gỗ và cảm nhận được một chút sần trên nó, cho thấy người ta đã không quá mài phẳng chúng. Alice thích thế này, nó khiến cô cảm thấy như mình đang sống trong một ngôi nhà được thiên nhiên tạo nên, chứ không phải do bàn tay con người.

- Các vị hài lòng với nơi này chứ? – Người hầu cận cung kính cúi mình, lịch sự hỏi.

- Rất tuyệt – Alice hơi nhún chân, mỉm cười rạng rỡ. Lại một lần nữa, hai má người đối diện cô bất chợt đỏ ửng lên và anh ta cúi gằm mặt

- V-Vậy mời mọi người vào trong, tôi xin phép trước. – Nói rồi, người đó chạy đi mất.

Alice chớp chớp mắt vẻ ngây thơ dõi theo bóng người đó, nghiêng đầu như thể không hiểu gì. Cái biểu cảm giả tạo đáng ghét đó của cô ta thật khiến Runo muốn nổi điên, làm gì có chuyện Alice không biết lí do tại sao người kia lại bỏ chạy như thế chứ!

Dan đẩy cửa và bước vào trong nhà, và thứ đầu tiên đập vào mắt cậu là chiếc bàn gỗ cùng lọ hoa hồng đỏ thẫm trên bàn. Dĩ nhiên là phải thế khi trong lúc mọi thứ đều mang màu nâu êm dịu thì sắc đỏ rực rỡ này lại nổi bật lên. Một kiểu trang trí kì lạ. Dan lững thững bước lại gần, thích thú vuốt nhẹ mấy cánh hồng.

- Hoa đẹp nhỉ? ~ - Alice đứng giữa căn phòng, ngoái đầu nhìn sang với một nụ cười – Tôi đang nghĩ liệu có phải bất kì nhà nào ở đây đều bày hoa hồng đỏ như thế.

- Có lẽ ~ - Dan nhún vai – Họ đáng lẽ nên hái hoa trong rừng thay vì tự trồng, chúng sẽ đẹp hơn và sống lâu hơn ~

- Hmn, làm sao anh biết? – Alice hỏi

- Chúng không biết nói – Runo đáp lời thay khi đang phủi bụi trên ghế và ngồi xuống.

Alice mở to miệng kêu một tiếng “oh” không thành lời.

- Tôi lên tầng trên nghỉ nhé ~ Chúc ngủ ngon ~ - Alice vẫy tay chào

- Cô thường đi ngủ sớm thế à?

- Không hẳn, nhưng tôi không muốn cô lại dùng dao đánh thức tôi như lần trước nữa đâu ~

Runo nhếch mép cười khẩy, cô thừa biết cô chẳng thể nào giết Alice được, và cô biết cô gái tóc cam kia cũng rõ điều đó hơn ai hết. Không chỉ vì Alice mạnh, mà còn vì cô có nhiệm vụ phải dẫn cô ta đến gặp người đó cơ mà.


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Sun Mar 10, 2013 10:25 am#54

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10481
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Tem nhá^^

Hm, trước tiên bắt lỗi chính tả trước nah *xắn tay áo*

Trích dẫn :
ho buóc chân của kẻ đó hàon toàn yên lặng

Trích dẫn :
Cả bốn người đi xuyên qua con đường làng nhộn nhịp và vui vẻ như baoo ngôi làng khác

Mình gạch chân thế thôi~~~

Ở đây lúc nào cũng tồn tại những điều khó hiểu. Mình muốn có được bông hoa hồng xám trên váy Alice =)) Chắc nó đẹp lắm í (nhưng mà giới hạn trong khả năng tưởng tượng của mình thì nó giống 1 bông hoa vẽ trên giấy, sau đó tô bút chì=.=)

Tự hỏi bao giờ cuộc hành trình của Alice sẽ kết thúc, bao giờ cô ấy sẽ gặp được Red Queen~~~ Ara, ý mình không phải là mong hết fic, chỉ là chờ lâu thấy tò mò thôi ah

Trích dẫn :
Một bóng đen lao vụt đi trên một nhánh cây to

Không hiểu vì sao bạn nghĩ đây là anh Mas, ôi Thánh Dứa ơi=.=

p/s: vụ cái làng, chỉ là mình nghĩ địa điểm tổ chức tại đó thôi~~~


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sun Mar 10, 2013 2:19 pm#55

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31411
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

phong bì ~~

uh huh ~~ chính thức là câu truyện này chưa thể kết thúc một sớm một chiều được ~~ vẫn còn quá nhiều bí ẩn chưa được giải đáp, vẫn còn quá nhiều con người chưa được lộ rõ thân phận, và, vẫn còn quá nhiều công~việc~dang~dở cần phải giải quyết ~~ *smile*

sự bí ẩn thì không hề giảm, cơ mà muội-chàn, huynh muốn nó điên lên một chút ~~ *smile* như cái hồi các bạn say bí tỉ rồi bắt đầu phá banh cái bàn tiệc ra ấy ~~ *smile*

rồi nga ~~ đợi chap nga ~~


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Thu Oct 03, 2013 11:13 pm#56

avatar
Ankh
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcSebastianMukuro - Dứa
::
Chia sẻ cảm xúcCơ bản FictionBình Máu
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 11064
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Cái fic này đúng là còn lâu lắm mới hết được =))))

---------------------

Chap 27:

GO THROUGH THE OLD FOREST

Đêm.

Mọi thứ ngập chìm trong một màu đen tĩnh lặng đến rợn người. Ánh trăng nhợt nhạt hắt xuống mặt đất, xuyên qua những khe hở trên tán lá và để lại nơi mặt đường những bức tranh kì quái.

Những cái bóng cây cao lêu nghêu đổ dài trên khoảng đường vắng lặng.

Vẳng lên giữa không trung là tiếng cười khúc khích cùng tiếng hát du dương của những khóm hoa hồng trong rừng sâu thẳm.

Mad Hatter ngồi vắt vẻo mái nhà, đôi mắt đỏ vô hồn nhìn chằm chằm vào sâu trong rừng. Cậu nghiêng nghiêng đầu, hai chân đung đưa theo một bản nhạc không lời, mái tóc nâu rung rinh trong gió.

Đêm. Là thời khắc ngự trị của những oan hồn.

Dan không biết đã bao lâu rồi cậu không ngủ. Đôi khi, cậu nhắm mắt và “mơ”. Trong “mơ”, cậu nhìn thấy một căn nhà gỗ nhỏ cũ kĩ nằm sâu trong rừng, một đứa trẻ tóc nâu đang chơi đùa một mình nơi khoảng sân trống trước cửa. Cậu toang bước đến gần, nhưng đột ngột, tất cả chìm trong một màu đỏ và mọi thứ còn lại chỉ là một núi đầu người.

Và cậu mở mắt, giấc ngủ chưa bao giờ hoàn chỉnh.






Con quái vật từ từ tiến lại phía sau cô gái trẻ. Đôi mắt nó sáng rực lên tia sáng quỷ dị và lạnh lẽo rợn người. Nó gầm lên, nhe hàm răng nhọn hoắt đầy dãi nhớt. Cả thân người nó đổ sụp lên cơ thể nhỏ bé của cô gái. Một tiếng thét vang lên.

Và tất cả chìm vào im lặng.







Dan lững thững bước đi giữa con đường vắng ngắt không một bóng người. Cả Alice và Runo đều đã ngủ.

Tà áo choàng rộng thùng thình khẽ bay. Từng bước chân nhẹ nhàng chạm xuống đất như lướt trên không khí. Dan nở một nụ cười trẻ con, thích thú ngâm nga một bài hát với giai điệu kì lạ.

Đêm. Là thời khắc ngự trị của những oan hồn.

Cậu lúc lắc đầu, xoay xoay người nhịp nhàng, hoà cùng với bản độc tấu của mình. Cậu không nhớ mình đã nghe bài hát này ở đâu, nhưng nó đem đến một cảm giác rất quen thuộc.

Normal Village chìm trong tĩnh lặng.

Nếu Alice ở đây lúc này, cô sẽ nói gì? [Có lẽ nên thêm chữ “un” vào trước chữ “Normal” đi ha.]

Sẽ là thế chăng?

Dan đi vào rừng, vẫn với dáng vẻ ung dung và nụ cười ngây thơ đó. Đừng lo, Mad Hatter sẽ quay về vào trước buổi sáng.





Con quái vật ẩn dưới lòng đất, bên trên nó là những bông hoa hồng xinh đẹp đầy màu sắc. Người con gái tuổi hai mươi cổ quàng khăn lân la lại gần, một tay cầm giỏ bánh còn ấm, một tay khe khẽ vuốt mái tóc mềm.

Người con gái khom người toang hái đoá hoa. Con quái vật há miệng, đớp gọn cơ thể nhỏ bé vào bụng. Máu loang ra một mảng đỏ thẫm mặt đất, khiến những bông hoa lại càng đẹp đẽ hơn.







[[“Regrets” bắt nguồn từ những Alice giả vô tình lạc vào Wonderland và không may chết ở nơi nào đó. Sức mạnh của Rừng Cấm sẽ lôi kéo ý niệm của những Alice vẫn còn nuối tiếc cuộc sống hoặc vướng phải thù hận, biến chúng thành những cái bóng chuyên đi giết những Alice lạc vào Rừng.]]

Runo đã nói thế về những Regrets.

Nói một cách đơn giản, chúng là những bóng ma, nhưng oan hồn không thể tan biến do ý niệm mãnh liệt còn sót lại và sức mạnh của Wonderland đã níu giữ chúng.

Dan không biết. Khoảng thời gian dài bị giam cầm trong Cối Xay Gió đã làm cậu mất đi cả khái niệm về thời gian lẫn kí ức về những vấn đề vốn dĩ cần biết xung quanh mình. Cái duy nhất cậu còn nhớ là quá khứ của cậu – thứ mà Dan nghĩ cậu sẽ không bao giờ quên, và vài hồi ức vụn vặt về những con người không rõ tên tuổi.

Làn gió lạnh ngắt bao quanh lấy Dan như muốn xiết chặt cậu vào vòng vây của chúng. Nhưng vẻ thản nhiên cố hữu vẫn in hằn trên gương mặt xinh đẹp.

Cậu nhớ, mình đã từng hỏi Cheshire, rằng thế giới bên ngoài như thế nào?

Cheshire khẽ chớp đôi mắt hổ phách sắc lẻm của mình, đáp bâng quơ. [Có thể thay đổi. Có thể không. Còn tuỳ.]

Dan chỉ cười, không đáp.





“Cách tốt nhất để tiêu diệt Regrets là đánh vào đầu chúng.” Runo đều giọng, ánh mắt chỉ một mực chăm chú vào chiếc đồng hồ quả quýt trên tay. “Vì chúng không có hình dạng, nên chúng sẽ nhập vào một ai đó hoặc một vật gì đó, vậy nên ta chỉ cần cắt phăng đầu nó đi. Điểm yếu lớn nhất của Regrets là phần đầu.”

“Thử tưởng tượng xem… nếu những linh hồn lang thang ấy tập trung lại một chỗ thì sao nhỉ?” Alice nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt nâu ánh lên tia nhìn thích thú.

“Regrets không hành động theo bầy.” Runo nhíu mày “Chúng căm ghét tất cả.”

“Lỡ như có một ai đó điều khiển chúng, và bắt chúng phải hợp tác với nhau.”

“Không thể nào. Không một ai có khả năng điều khiển những oan hồn.”

Runo nhét cái đồng hồ lại vào túi áo, chậm rãi đáp lời, từng câu chữ đều đều và dứt khoát như thể cô rất chắc chắn về điều đó vậy. Dan im lặng nhìn Runo, đôi đồng tử màu ruby đỏ thẫm khép hờ.

“Không đâu.” Sau cùng, cậu nhẹ nhàng cất lời “Wonderland có nhiều bí ẩn hơn chúng ta tưởng đấy.”






Đêm.

Chỉ còn tiếng lá khua vào nhau kêu xào xạc.

Chỉ còn tiếng gió rít qua từng ngách đá tạo thành một bài ca thống thiết như tiếng kêu thán của oan hồn.

Chỉ còn tiếng ngân nga nhè nhẹ của những đoá violet và hoa hồng dại mọc bên đường.

Mad Hatter chầm chậm lướt đi giữa bạt ngàn cây cối đang khoác lên mình lớp áo xanh thẫm ngã sang đen huyền bí, từng bước nhẹ tênh như đang nhảy múa, tà áo choàng rộng lất phất bay như đôi cánh đen của thiên thần sa ngã.

Đi xuyên qua khu rừng già cỗi, người thợ làm mũ khẽ ngân nga giai điệu điên rồ của mình và vung vẫy cây kéo đẫm máu trong tay.

Hình ảnh đó, đã từ rất lâu rồi, không ai bắt gặp lại nữa.

Mad Hatter, đã “biến mất” từ rất nhiều năm trước đây. Cái còn lại, chỉ là hư ảnh của người thợ điên khùng ấy và thằng nhóc đáng thương tên Dan.

Đó, là điều mà những người xung quanh cậu nghĩ.





Con quái thú mang hình dáng một cái bóng đen nhớp nháp như thứ mực mài và bốc mùi tởm lợm. Nó trườn qua các thân cây, từng chút tiến tới gần chàng thanh niên đang kéo lê bó củi lớn. Cái lưỡi dài của nó thè ra như một con rắn, thân người luồn lách uyển chuyển không gây ra một tiếng động nào.

Những khóm hoa hồng khúc khích cười, vặn xoắn thân mình trong sự tò mò cùng thích thú.

Chàng thanh niên không hề hay biết, cho đến khi con quái thú đã tiến đến rất gần. Và nó chồm lên, cắn phập vào cổ họng chàng trai. Hai cái răng to kềnh nhọn hoắc cắm sâu vào da thịt, khiến phần cổ gần như đứt lìa. Chàng thanh niên thậm chí không kịp kêu lên một tiếng.

Con quái thú tha cái xác vào sâu trong rừng. Tất cả lại quay về im lặng.






Dan đột nhiên khựng lại, trước mặt cậu là một cây đại thụ to lớn, dường như đã ngàn năm tuổi. Gốc cây sần sùi to bằng mấy thân người gộp lại nhô lên khỏi mặt đất, xoắn vào nhau tạo nên những hình thù ma quái. Vỏ cây màu xanh rêu pha vàng, đôi chỗ điểm những mảng màu nâu sẫm lại.

Regrets là những con quái vật đáng sợ nhất Wonderland. Và nếu ai có khả năng điều khiển được chúng, chẳng phải kẻ đó sẽ nắm trong tay sức mạnh chi phối cả nơi này sao?

Alice bảo, tôi sẽ bắt một con và đem đến cho Alice Hunter, và sau đó sẽ trò chuyện vui vẻ với người đó. Trong khi Runo cằn nhằn, đừng làm chuyện ngu ngốc, không có chuyện Alice Hunter sẽ nói chuyện với kẻ như cô đâu.

Không gian xung quanh dường như tĩnh lặng hơn, không khí như se lạnh lại. Một hơi hít vào, cổ họng tựa như bị hàng ngàn mũi kim đâm nát, rát buốt đến tê người.

Gió kết thành những dải khói trắng đục, lượn lờ quanh gốc cây, phát ra những tiếng rên xiết bi ai. Âm vực cao vút đem đến cho người ta một nỗi sợ mơ hồ. Nhưng Dan vẫn không biểu lộ chút cảm xúc nào khác ngoài nụ cười rất tươi kia.

Đột ngột, cái cây rùng mình và bắt đầu dịch chuyển. Chầm chậm. Chầm chậm. Những chiếc rễ to dài sần sùi nhấc mình lên khỏi mặt đất, quơ quào trong không khí như xúc tu của con bạch tuộc khổng lồ. Dan có thể nghe thấy tiếng gầm gừ, và cái hốc sâu hoắm ngay giữa thân cây há ra tạo thành một vòm miệng rộng ngoác chảy nhựa nhớp nhúa.

- Cái này… gọi là gì nhỉ? – Dan xoa cằm, khẽ nghiêng nghiêng đầu – Regrets chăng? Vậy là mình đoán không sai. Những vụ mất tích ở làng này đúng là do bọn chúng gây ra thật ~

Con quái thú – cái cây – gầm lên một tiếng chói tai và vươn những cái rễ của nó về phía Dan. Sự chuyển động đột ngột của nó tạo nên những vết nứt dài trên nền đất, rộng và sâu đến nỗi chỉ cần sảy chân và rơi xuống, thì thật khó để còn sống mà quay trở lên.

Dan nhún người, nhảy tránh sang một bên. Đôi mắt đỏ mông lung nhìn vào một khoảng không nào đó, dường như không hoàn toàn để tâm đến con quái vật.

- Regrets thường không xuất hiện ở một nơi quá lâu như vậy, thế thì tại sao chúng lại liên tục tấn công ngôi làng này?

Những vụ mất tích bí ẩn.

Những vệt máu khô được phát hiện trong rừng.

Những mảnh vụn quần áo vướng trên cành cây.

Và lời đồn về những bóng ma ẩn hiện phía sau lớp lá dày xanh thẳm. Một lời nguyền của khu rừng.

Nhưng không, nó thật chất chẳng phải lời nguyền gì cả. Điều buồn cười là chẳng ai nghĩ đến khả năng là do bọn Regrets gây ra, người ta cứ nói về những vụ mất tích như thể điều gì đó kì bí lắm vậy. Nếu họ muốn biết một lời nguyền thật sự là thế nào, có lẽ họ nên đến gặp Dormouse, hoặc… Alice chăng?

Dan nhảy phóc lên một cảnh cây to gần đó. Những cái tua dài ngoằng của con quái vật mò mẫm trong không trung, dường như đang cố cảm nhận sự hiện diện của Dan bằng sự chuyển động của không khí.

Vậy là Regrets, à không, con này thôi, không có mắt.

Dù sao thì sức mạnh của chúng vẫn rất đáng sợ. Nếu cả một bầy Regrets tập trung lại cùng nhau, thì Normal Vilage sẽ tận diệt.

Nghĩ đến đó, Dan bất giác cười lớn. Không quá khó khăn để huỷ diệt một ngôi làng, thậm chí Runo đã từng chính tay tiêu diệt “ngôi làng của cô ta”. Dan thì không có làng, không nơi nào muốn chứa chấp “mầm mống tai ương”. Vậy nên, cậu cũng chẳng quan tâm lắm nếu Normal Village có bị huỷ diệt thật.

Người ta nói, cho dù là những người vô cùng nghiêm túc, đơn cử là Cheshire, thì cũng có giây phút ngớ ngẩn, trong trường hợp của Dan thì nó xảy ra thường xuyên hơn. Cậu ta cười quá nhiều với cái suy nghĩ thú vị của mình về viễn cảnh cả một bọn Regrets cùng nhau tàn phá ngôi làng, và hậu quả là té khỏi cành cây. Nếu là lúc khác, thì Dan hẳn đã bật dậy ngay khi vừa chạm đất và phủi áo như chẳng có gì xảy ra, nhưng ngay lúc này, những cái rễ của con quái thú đã chớp thời cơ vươn dài, quấn lấy tay chân cậu.

Dan chớp chớp mắt.

Con quái thú gầm lên. Cái miệng rộng ngoác mở lớn. Những cái tua xiết chặt lấy cậu. Dan thậm chí còn không thèm cố gắng chống cự.

- À…… chết vì Regrets thì như thế nào ấy nhỉ? – Cậu nghiêng đầu, tự hỏi.

Dan không làm điều gì mà không có mục đích. Cậu ta giết người, vì cậu ta căm ghét những ai gọi mình là Mad Hatter. Cậu ta trò chuyện và uống trà cùng với lũ búp bê quái gở trong Cối Xay Gió, vì cậu ta biết được nhiều câu chuyện xa xưa từ chúng. Cậu ta đi vào rừng lúc nửa đêm, vì cậu ta muốn bọn Regrets lộ diện. Và khi cậu ta không làm gì cả, hẳn nhiên cũng có lí do.

Con quái thú rùng mình, và từ từ đưa miếng mồi trước mặt lại gần miệng. Những cái răng nhọn hoắt lởm chởm và thứ dãi nhớt tựa như axit đậm đặc chảy tràn ra ngoài càng khiến vòm miệng nứt nẻ của con Regrets ẩn trong cây cổ thụ lớn tuổi ấy thêm phần kinh tởm.

Đôi đồng tử đỏ thẫm nhìn trân trân vào khoảng không đen ngòm giữa khuôn miệng con quái vật như bất động. Đến khi tất cả mọi thứ trước mắt cậu bị bao phủ bởi một màu đen, thì cũng là lúc tiếng kêu ré thảm thiết vang lên xé toạc không gian như mũi tên của thần bắn vào không khí.

Máu nhuộm đỏ cả một khoảng đất rộng.

Và sự im lặng lại bắt đầu ngự trị. Mọi thứ trở về như lúc đầu.



------------------

Thật sự thì, nếu cái này là yaoi, thì cái chap này chắc chắn phải hide lại =))))))))

Dạo này bị thích Dan uke :"> ~

Đừng khó chịu vì dạo này Dan show hơi bị nhiều nhá, từ từ mình sẽ cho từng bạn có đất diễn hoành tráng mà O v O


Chữ ký của Ankh

Bạn bè?

Không phải. Chúng ta không phải bạn bè.

Mà là gia đình đó.

Gia đình, là không ai phải một mình cô độc.

Fri Oct 04, 2013 8:42 am#57
avatar
Princess_Yuki
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1357
BKGC BKGC : 1754
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Nơi nào đó trên trái đất này thôi...
Stt : ...

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Kem-chan~~~~
Tớ yêu cậu~~~~
Cuối cùng cậu cũng viết tiếp fic này
Com nhoa~
Giọng văn thì không còn gì để chê nữa rồi
Anou~ Dan xuất hiện nhiều cũng hay mờ
Nhưng mà nhớ phải có đất diễn cho các nhân vật khác đấy nhé
Nhớ Chesire Cat đến chết ấy~~~
Kem cho hint DanShun đi nhé~~
Cuối cùng là hóng chap mới và giật tem ~


Chữ ký của Princess_Yuki

★ ~ B-set by Kumi ~ ★



~*+*+*oOo*+*+*~

Chân tình vời vợi như đồng cỏ
Chẳng ngại chi mưa gió dạn dày
Trời quang mây tạnh có ngày
Nắng soi muôn dặm sum vầy hai ta


Chân tình như mai hoa nở rộ
Băng giá kia cũng khó dập vùi
Dù bao lạnh lẽo chìm trôi,
Hoa thời vẫn nở xuân thời vẫn sang.

Tuyết xoáy lại mênh mang gió bấc
Cành hàn mai cô độc giữa trời
Tỏa hương chỉ bởi một người
Yêu không tiếc hận tình người trong tim.


Một là đừng gặp gỡ, để khỏi phải mến yêu
Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều…

Fri Oct 11, 2013 8:45 am#58

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10481
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên

Ai đã cứu Dan? Ai đã cứu Dan? Ai đã cứu Dan?

hay là cậu ta tự cứu chính mình? Nhưng nói chung là đọc đến đoạn cuối là biết Regrets chết chắc rồi :)

có thể mường tượng ra cảnh đêm yên tĩnh và mọi thứ dường như đều vận động chậm chạp, kể cả là thời gian, hm, nhưng chỉ có nguy hiểm là bất thình lình

Mấy chap gần đây tập trung vào Dan nhiều rầu, nhớ mấy char khác quá :3

Sr vì mấy dòng com không đầu không cuối, chỉ là nghĩ gì viết nấy thôi. Cơ mà ghen tị với phong độ ổn định của Kem :D


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sat Oct 12, 2013 10:04 pm#59

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31411
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

thấy là Dan rất là M a :D
huynh là huynh nhớ đến Minh-chan trong fic Vermouth a :D
huynh thấy nhiều cảnh cần đẩy nhanh thì giọng văn này lại làm nó chậm lại, hay cơ mà không hợp lắm a :D
fic càng về sau càng bí ẩn, nhưng huynh lại khá thích cái không khí loạn ở ban đầu a :D
Trích dẫn :
Thật sự thì, nếu cái này là yaoi, thì cái chap này chắc chắn phải hide lại =))))))))
anou ... huynh đang bị ngu nên không hiểu dòng này a =))))


Chữ ký của Kantono Fuminsho


#60
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan fanfic] Alice in Wonderland

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 3 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-