[Bakugan fanfic] Previous worldXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Sat Feb 18, 2012 9:29 pm#26

Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12580
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Previous world
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

Chap 25 : Lời xin lỗi


Lúc này,Shun và Ren đã tới gần đáy vực.Gọi là đáy vực vì chẳng thế xuống sâu hơn nữa,chứ dưới lòng đất mênh mông này thì chẳng có chỗ nào có thể gọi là kết thúc.Và đó cũng chính là vấn đề đang làm Shun đau đầu từ nãy đến giờ.Nếu như Fabia không may bị vùi trong đống đất đá này,thì công sức của anh và Ren coi như uổng phí.Có điều,trong trường hợp may mắn hơn là cô đang ở dưới lớp đất phía dưới đống đổ nát,thì cũng chẳng dễ dàng gì để tìm ra.Vẻ căng thẳng của anh không qua được đôi mắt màu vàng đồng soi mói.Ren lên tiếng,đột ngột đến mức Shun thoáng giật mình:
-Đừng có trưng cái vẻ mặt đưa đám ấy được không?Chính anh đã nói Fabia sẽ không sao kia mà.
-Phải.-Anh cười gượng-nụ cười khiến nét mặt dù trầm tĩnh vẫn không giấu được vẻ lo lắng.Nhưng,anh lập tức chuyển sang ngạc nhiên khi thấy Ren nhắm mắt lại,quanh người dường như tỏa ra một luồng khí lạnh buốt đến tận xương tủy anh.
Phép thuật dùng cách này chắc là chỉ có…
-Thần giao cách cảm à?-Anh hỏi.Người thanh niên tóc bạch kim gật đầu:
-Đúng một nửa.-Anh nói,mắt vẫn không mở ra.-Tôi đang dùng thần giao cách cảm kết hợp với phép cảm âm.Nếu may mắn nghe được tiếng của Fabia,có thể sẽ xác định được vị trí của cô ấy.Tất nhiên,trong trường hợp cô ấy còn sống.
Không thể nói là anh thích câu giả thiết cuối cùng,nhưng dù sao,cũng không có lí do để nổi giận với anh ta.Hơn nữa,trực giác của một người đã quen đứng trước luỡi hái tử thần mách bảo rằng,tốt nhất là không nên đụng chạm vào người thanh niên này.Đôi mắt vàng đồng ấy có cái gì đó…ngoài sức tưởng tượng của bất kì ai.Đôi mắt không thuộc về thế giới con người.
Nhưng,ít nhất,nhìn vẻ nghiêm túc của anh ta lúc này,Shun cũng có thể tạm tin rằng anh thật sự đang muốn cứu Fabia,và vì thế,có lẽ cũng là đồng minh.Chỉ cần anh ta thật sự giúp bạn bè và những người thân yêu của anh,thì dù cậu ta có là ma quỷ,con người hay thần thánh,đối với anh cũng không quan trọng.
-Có dấu hiệu rồi.-Giọng nói của Ren đột nhiên vang lên bên tai anh.-Tuy là hơi yếu,nhưng rõ ràng tôi vừa nghe được tiếng cô ấy.
Đôi mắt nâu đỏ lộ rõ vẻ vui mừng xen lẫn một chút an tâm.Nhưng rồi vẻ nghiêm túc lập tức trở lại:
-Anh thử hỏi chuyện nó xem.
Thật ra,không cần Shun nhắc nhở,vừa bắt được liên lạc,Ren đã lên tiếng ngay tức khắc.
-Fabia,cô nghe tôi nói không?
-Ren à?-Tiếng đáp lại có phần yếu ớt,nhưng đủ để anh cảm thấy nhẹ bớt một nửa gánh nặng trong lòng.Cảm giác anh chưa bao giờ dành cho bất kì ai,kể cả Alice,kể cả chị.Nó giống như sự nhẹ nhõm khi nhận ra rằng luồng ánh sáng duy nhất mình nhìn thấy vẫn chưa lịm tắt.
-Cô đang ở đâu?Tình hình thế nào rồi?-Anh nói,giọng dù điềm tĩnh vẫn lộ rõ vẻ quan tâm.Dường như,cũng cảm nhận được điều đó,đôi mắt xanh lục bắt đầu bớt vẻ đau đớn.
-Hình như tôi đang ở dưới một đường hầm cũ dưới lòng đất,chắc là vụ nổ lúc nãy đã đào xuống tới đây.-Cô nói.-Aranaut chỉ xây xát nhẹ thôi,có điều ở dưới này không khí ẩm thấp quá,anh ấy không phóng to được.Tôi cũng không sao,nhưng bị gãy vài cái xương,chắc là không đi lại được rồi.

Sau một thoáng im lặng,anh lên tiếng:
-Nghe đây.-Anh nói-Cô hãy cố tìm chuyện gì đó để nói,cốt giữ cho liên tục là được.Tôi sẽ dựa vào đó dò ra vị trí của cô.
-Bất cứ chuyện gì?-Cô lặp lại một cách chậm chạp.-Kể cả một lời xin lỗi.
Trong thoáng chốc,Ren cứ nghĩ là năng lượng của mọi người phát ra khi chiến đấu đã làm nhiễu thần giao cách cảm khiến anh nghe lầm.
-Cái gì?
-Tôi không biết anh là ai,anh từ đâu đến.Tôi cũng chẳng biết bằng cách nào anh làm được những điều kì lạ đó.-Cô nói,giọng thì thầm như tâm sự.Lần đầu tiên trong đời anh nghe những lời chân thành như vậy.-Nhưng những gì anh đã làm cho chúng tôi còn nhiều hơn cả tình bạn.Đáng lẽ…tôi phải nhận ra từ đầu rằng anh chỉ muốn được yêu thương,muốn được chấp nhận như một con người bình thường.
Cô vẫn nói,liên tục,giọng vẫn trầm và đều đặn.Dường như cô đã dùng toàn bộ can đảm để nói những lời ấy-những lời đến từ đáy lòng cô.Cô ước rằng,mình đã nói những lời này sớm hơn,từ cái ngày mà anh hồi sinh Mira.Sau tất cả những gì anh làm cho cô và bạn bè,sau những lần tim cô như thắt lại khi thấy ở đôi mắt vàng đồng ấy nỗi cô độc như đã chìm trong bóng tối hàng trăm năm.Cô nên sớm nhận ra rằng,mình đã quá bất công khi phủ nhận tất cả những gì anh làm,phủ nhận quyền được đối xử như một con người bình thường chỉ vì anh không giống cô,hay cụ thể hơn,vì anh là bóng tối-thứ hoàn toàn đối lập với cô.
Nét mặt anh lúc này là sự trộn lẫn của mọi cảm xúc trên đời,hạnh phúc,biết ơn,yêu thương,và hơn hết,là sự thanh thản.Bởi vì tất cả những tâm tư của anh trong suốt mười mấy năm,giờ đây,qua cô,anh đã được đối diện trực tiếp với chúng sau bao nhiêu lần trốn chạy.Và,bằng một niềm tin không căn cứ nhưng vô cùng mãnh liệt,anh tin rằng,thứ ánh sáng mà anh mong chờ,thứ ánh sáng có thể rọi đến những góc khuất nhất trong lòng anh,cuối cùng cũng đã xuất hiện.
Anh biết rằng mình quá vội vã,quá bị ám ảnh bởi giấc mơ về thứ ánh sáng diệu kì ấy,nhưng anh không quan tâm.Điều quan trọng là,lần đầu tiên,trong lòng anh không hề có một cảm xúc tăm tối nào.Đôi mắt vàng đồng thanh thản bỗng mở to trong nỗi ngạc nhiên xen lẫn ấm áp,khi anh nghe tiếng cô thì thầm thật chậm,nhưng cũng thật rõ:
-Có thể nói ra lúc này thì cũng chẳng ý nghĩa gì,nhưng tôi vẫn muốn nói.-Không biết có phải ảo giác hay không,nhưng dường như,anh nghe có một tiếng nấc ngắt ngang câu nói của cô.Nếu nhìn thấy cô lúc này,anh đoán hẳn cô đang úp mặt vào lòng bàn tay.-Xin lỗi anh.Tôi đã đáp lại sự giúp đỡ của anh bằng thái độ đáng ghét ấy.Lẽ ra ngay từ đầu,tôi đã phải xin lỗi anh.
Một thoáng im lặng.Đôi mắt vẫn nhắm nghiền,nhưng một nụ cười khẽ phớt qua môi anh-một nụ cười không hề tồn tại chút thù hằn hay đau đớn.Nụ cười bình yên mà ngay cả trong mơ,anh cũng tưởng mình sẽ chẳng bao giờ có được.
-Con người cô đúng là kì lạ đấy,khi không lại đi xin lỗi một kẻ quái đản và lập dị như tôi.-Nhưng đột nhiên,anh hạ giọng.-Không biết có phải là do cô bị không khí ẩm thấp làm mê sảng hay không,nhưng dù sao cũng cảm ơn.
Dường như,sự kiên nhẫn của Shun đã bắt đầu đến đỉnh điểm.Anh hắng giọng:
-Này,tôi không biết hai người nói cái gì,nhưng mà đừng quên công việc chính đấy.
-Không cần anh nhắc đâu,ninja.-Anh nói,giọng hoàn toàn nghiêm túc.
Để trả lời những câu hỏi mười mấy năm qua trong lòng,trả lời cả những cảm xúc không tên vừa hình thành,nhất định anh không thể để cô biến mất.
-Tôi đã dò được vị trí của cô ấy rồi.-Ren nói.-Ở dưới đống đổ nát này chừng mười thước.
Lại một thoáng im lặng.Nhưng,sau một lúc lâu trầm ngâm,Ren đột nhiên lên tiếng:
-Anh có đem thuốc nổ không?
Câu hỏi chẳng ăn nhập vào đâu của Ren khiến Shun thoáng ngạc nhiên.Nhưng bằng một cái đầu đã hàng nghìn lần phân tích chiến lược,anh đã nắm được ý định của Ren.
-Lượng thuốc nổ của tôi không đủ đào sâu tới đó đâu.-Anh nói,giọng nghiêm nghị.-Hơn nữa,nếu tính sai một chút thì Fabia cũng sẽ…
-Máu liều của anh để đâu vậy,ninja?-Ren nói,vẻ bình thản trong giọng nói của anh hoàn toàn trái ngược với Shun.-Ma pháp của tôi không mạnh đến mức tự tạo được một vụ nổ,nhưng nếu sử dụng một ít thuốc nổ rồi tăng sức công phá của nó thì dễ hơn rất nhiều.Tất nhiên,như vậy thì tôi sẽ không thể hoàn toàn kiểm soát được cú nổ.
-Anh định thí mạng Fabia hay sao vậy?-Shun hỏi,không buồn giấu vẻ tức giận.-Anh có thể đảm bảo mình sẽ tính chính xác dư chấn của vụ nổ à?
Trước vẻ kích động của Shun,Ren vẫn giữ vẻ bình thản cố hữu.Anh không hề trách anh chàng ninja này,vì trong thâm tâm,anh cũng lo lắng cho cô hệt như anh ta.Chỉ có điều,anh chẳng là ai để mà tỏ rõ điều đó cả.
-Không-Ren nói,đôi mắt vàng đồng xoáy sâu vào khuôn mặt tuấn tú của Shun.-Anh có thể à?
Ánh mắt cùng giọng nói lạnh buốt của Ren khiến Shun buộc phải dịu lại.Nhận thấy không còn cách nào hay hơn,anh đành lặng lẽ lấy gói thuốc nổ từ túi áo đưa cho Ren.
-Tốt rồi,anh lên trước đi.Càng ít người thì càng ít tai nạn mà.-Nhác thấy Shun vừa định phản đối,anh đã nói tiếp.-Tôi nghĩ Alice cũng cần anh giúp đấy.
Rồi,chưa đợi Shun đồng ý,từ bàn tay anh đột nhiên xuất hiện một vòng cuồng phong nhỏ màu đen.Vòng cuồng phong lớn dần,và khi anh phóng ra,nó lập tức đẩy Skyress với Shun trên lưng lên cao.Khi đã thấy khuất bóng của những chiếc lông vũ xanh lá,anh khẽ thở phào nhẹ nhõm.
-Cô nghe hết rồi,phải không?-Anh lại lên tiếng.-Có thể chết đấy,cô có muốn thử không?
-Không vấn đề gì!-Cô nói,giọng nhẹ tênh.-Dù sao tôi cũng đã chán cái chỗ ẩm thấp này lắm rồi.
Mỉm cười.
Thứ ánh sáng luôn mạnh mẽ và kiên cường,chính vì vậy mà vẫn có thể lóe lên trong bóng tối.
Tôi thực sự muốn xem đó có phải là cô không.
Biết rằng đánh cược thế này,tôi có thể mãi mãi không gặp được cô nữa,nhưng…
Cứ thử bắt chước cô bạn tóc cam thân mến của tôi,tin vào thượng đế một lần xem sao.
Đặt gói thuốc nổ xuống đất,sau khi đã đứng ở ra một khoảng cách an toàn,anh bắt đầu niệm chú.Luồng khí tím than cuộn tròn tỏa quanh người anh lẫn gói thuốc.Luồng khí đậm dầm,đậm dần,chẳng mấy chốc đã chuyển thành màu đen.
Bùm.Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên,khiến những người đang chiến đấu ở trên đột nhiên chao đảo.Dù đã đứng xa,anh vẫn cảm nhận được áp lực khủng khiếp của vụ nổ.Mùi thuốc nổ nồng nặc cùng với khói cay xộc vào mắt,vào mũi anh cay xè dù anh đã nhắm mắt.Khi không khí đã dịu bớt,anh mới bắt đầu mở mắt.Trước mặt anh là một hố sâu vừa được tạo ra bởi vụ nổ.Không chút chần chừ,anh leo xuống,và chẳng mấy chốc đã nhìn thấy Fabia đang ngồi đó,với Aranaut thu nhỏ trong lòng bàn tay.Có một vài vết xước trên người cô,nhưng về cơ bản thì cô hoàn toàn ổn.
Anh không hề hay mình đã mỉm cười,nụ cười dịu dàng nhất anh từng cười.
-Không sao chứ,công chúa?-Vừa nói,anh vừa đưa tay cho cô.Lòng cảm thấy mãn nguyên khi nhận ra vẻ vui mừng trên khuôn mặt cô,vẻ vui mừng không chỉ vì được cứu sống.Nắm lấy bàn tay anh,cô cố gượng dậy.Nhưng,vừa mới cử động đôi chân,cô đã khẽ nhăn mặt vì đau đớn.
-Chết tiệt thật,đúng là tôi không đi được rồi.-Cô đập tay xuống đất.Nhưng,hoàn toàn bất ngờ,khuôn mặt cô bất giác chuyển sang ửng hồng khi cả người cô lập tức bị nhấc bổng lên.Nằm trong vòng tay của anh,theo thói quen,cô vùng vẫy:
-Nè,thả tôi xuống!
-Rồi cô sẽ đi bằng cách nào,niềm tin à?Nếu còn vùng vẫy nữa thì tôi sẽ để cô lại đấy.-Anh nói,giọng không hề lộ chút bối rối hay căng thẳng.Và rồi,đột ngột,anh khẽ thì thầm vào tai cô,dịu dàng.-Đừng lo.Chúng ta sẽ sớm ra khỏi đây thôi,công chúa.Mọi chuyện cứ để tôi lo cho.
-Đừng có nói cái kiểu đó với tôi.-Cô quay đi,cốt để anh không thấy khuôn mặt bây giờ đã chuyển cùng màu với…cà chua chín.Nhưng,nằm trong vòng tay anh một lúc,bất giác,cô khẽ nép đầu vào ngực anh,để cảm nhận được hết cảm giác ấm áp và an tâm kì lạ.Cảm giác chưa bao giờ cô cảm nhận được từ bất cứ ai.Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn như mèo con này,thật khó tưởng tượng nổi cô là một ninja ngang ngạnh và cứng rắn đến mức nào.
Đột nhiên,trong lòng anh dâng lên một cảm xúc kì lạ.Một tiếng nói khác hẳn với giọng nói âm u lạnh lùng trước đây,nói rằng anh muốn bảo vệ người con gái này,mãi mãi.
Trong khi đó,ở trên cao,tình hình đang trở nên cam go hơn bao giờ hết.Alice vẫn giữ vai trò yểm trợ,tạo màn chắn bảo vệ bất cứ ai tiến đến gần Naga.Không cần phải nói cũng biết chuyện đó khó khăn đến thế nào.Sau một đòn tấn công kết hợp của Percival và Drago trúng vào mắt Naga,hắn gào lên,lảo đảo.Cán cân bắt đầu nghiêng chút đỉnh về phía nhóm cô.
-Tình hình có vẻ tốt rồi.-Cô mỉm cười.Nhưng,ngay sau đó,cô lảo đảo,khuỵu xuống.Không chút ngần ngại,Lync lao đến,đỡ cô dậy(Shun mà nhìn thấy thì…),lay mạnh đôi vai nhỏ bé của cô:
-Nè,cô sao vậy?-Giọng anh ta lộ vẻ quan tâm lạ kì,sự quan tâm dường như còn nhiều hơn từ một người bạn.Cô cười gượng,không đủ sức để đẩy anh ta ra.
-Không sao đâu.Chắc là do dùng năng lực hơi nhiều nên nhức đầu thôi.
Cô không dám nói với họ rằng,năng lực của cô kì thực không phải ma pháp thuần túy,mà còn là sức mạnh ý chí.Sử dụng từ nãy đến giờ với cường độ cực cao,thật sự cô đã mất sức rất nhiều.Cô biết,nếu trận chiến mà còn kéo dài,thần kinh cô đứt ra cũng không phải là chuyện hoang đường.Nhưng,nhìn vẻ căng thẳng trên khuôn mặt của người thanh niên tóc hồng,cũng như của tất cả mọi người,cô biết mình không thể khiến họ lo lắng thêm nữa.
-Tôi đỡ rồi.Cảm ơn anh.-Dồn hết sức lực,cô cố tách người khỏi vòng tay của Lync.Và,đột ngột,một bàn tay đưa ra trước mặt cô,cùng với giọng nói vốn cao ngạo nhưng ấm áp và đáng tin cậy.Cô ngước lên,và lập tức chạm phải đôi mắt xám nghiêm nghị nhưng không giấu vẻ quan tâm:
-Đừng có cố sức quá,bạn tôi ạ!
“Bạn tôi” ư?
Không hiểu sao,chỉ bằng hai từ ấy,đột nhiên,cô cảm thấy mình được ủng hộ và an ủi biết bao.Hai từ như xóa nhòa khoảng cách giữa công chúa và cận thần,hay là giữa những người đồng nghiệp.Tất cả chỉ gói gọn trong một chữ “bạn” thôi.
Nắm lấy bàn tay anh,cô đứng lên,lòng cảm thấy vững vàng hơn một chút.
Cô đang có bạn bè bên cạnh mà,không phải sao?Và họ đang chiến đấu hết mình.
Không có gì phải sợ hãi cả.Không có lí do gì để chùn bước.
Cô cũng là một chiến binh như họ cơ mà.
-Tình bạn cảm động quá nhỉ?-Như đọc được ý nghĩ của cô,Naga liền lên tiếng,giọng không giấu vẻ giễu cợt và khinh bỉ.-Chính vì ba cái thứ tình cảm ủy mị đó mà ngươi chẳng bao giờ mạnh mẽ như hắn được.Thậm chí còn bắt hắn phải đánh đổi mọi thứ để bảo vệ ngươi,kể cả mạng sống.
-Ông…vừa nói cái gì?-Cô bàng hoàng.
-Không nhớ gì sao?Cái lúc mà hắn đã bảo vệ ngươi đấy.-Naga nói,giọng độc ác.-Thật là ngu ngốc,lãnh phí tài năng và mạng sống của mình chỉ vì cái con bé ngu ngốc này-cái con bé đã tiêm nhiễm cho ngươi cái thứ ủy mị gọi là “tình cảm” ấy.
Đột nhiên,cô cảm thấy nhức đầu kinh khủng.Quỳ bệt xuống,hai tay cô ôm đầu,hét lên:
-Không!!!

Cô bé tóc cam đứng sững sờ nhìn người anh trai gục ngã trước mặt.Mọi thứ đến đột ngột đến mức cô thậm chí không thể khóc,không thể hét lên.Cô chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn anh ngã xuống,nhìn nét mặt đau đớn của anh mà không làm được gì.Cố gắng hết sức,anh ôm chặt lấy cô,thì thầm:
-Không sao đâu,Alice!Không sao đâu!
Những lời ấy chỉ khiến nước mắt cô tuôn dài,rơi xuống mái tóc vàng của anh.Cô chỉ kịp nghe tiếng anh dịu dàng:
-Đừng khóc.Alice của anh rất ngoan mà,phải không?-Nụ cười trên khuôn mặt đau đớn không hiểu sao có thể thanh thản đến vậy.-Anh sẽ mãi mãi ở bên để bảo vệ Alice,nên…em sẽ không bao giờ phải khóc nữa đâu.

Phải rồi.Chính anh hai…chính anh hai đã bảo vệ em.
Không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra,chỉ biết là,anh đã hi sinh cả tính mạng để bảo vệ em.Và anh đã giữ lời hứa,đến bây giờ vẫn bảo vệ em dưới cái tên Masquerade.
Đáng lẽ em phải nhận ra từ đầu rằng,dù tính cách có thay đổi đến đâu,thì cái cách anh nhìn em vẫn vậy,vẫn mang một tình yêu thương u uất và buồn bã.
Đến tận bây giờ,khi mà đích thân làm những điều mà trước giờ toàn để anh làm thay em,em mới nhận ra anh đã phải cố gắng đến thế nào,phải kiên cường đến thế nào.Làm tất cả mà không có ai ở bên,một mình anh đã bảo vệ em suốt bấy nhiêu năm.
Cảm giác khi đứng sau lưng anh,cái cảm giác ấm áp và thân thương…sao đến giờ em mới nhận ra nó vẫn y hệt ngày nào?

Tôi là một con quỷ,chính vì vậy nên tôi mới làm tốt hơn cô mọi thứ.

Tại sao lúc đó anh không nói rằng,anh trở thành ác quỷ như vậy chính là vì em?Vì anh không bao giờ muốn để em bị tổn thương?

Tôi biết cô nghĩ về tôi như thế nào.

Không.Không phải là anh ấy không muốn nói.
Chính là do mình đã không hề tin tưởng,không hề muốn lắng nghe anh ấy.Chỉ vì mình chưa hề hiểu anh ấy.

-Thế nào,bắt đầu nhớ rồi sao?-Naga mỉm cười đắc ý khi nhìn thấy những giọt lệ nơi khóe mắt cô ánh lên dưới ánh đèn mờ.-Lúc nào ngươi cũng làm vướng chân kẻ khác,lúc nào cũng vậy.Và dù có cố gắng bao nhiêu,ngươi cũng sẽ không bao giờ thay đổi được điều đó.
Không hiểu là do những kí ức vừa trở về hay do câu nói của hắn,đột nhiên,cô ôm đầu,khuỵu xuống.Một tiếng hét từ trong tâm can cô vọng lên,tiếng hét mà chỉ có cô nghe thấy.Cùng lúc đó,màn chắn đột nhiên biến mất,ngay lúc Lync,Klaus,Mylene và Komba vừa lao tới.Ngay trong tầm bắn của hắn.
Một nụ cười hiểm độc hiện trên môi hắn-nụ cười của kẻ nhìn con mồi đang hấp hối.
Một luồng ánh sáng trắng lóe lên.Trong giây phút ấy,trong đôi mắt họ,sự kinh hoàng dường như dần thay chỗ cho những suy nghĩ cuối cùng chợt lóe lên.

Xin lỗi,Alice.Tôi không bao giờ có thể nói với cô được nữa…
Rằng tôi thật sự yêu cô.

Thật bất công khi tôi phải ra đi thế này…Ra đi mà rốt cuộc vẫn chẳng là gì trong đôi mắt nâu ấy.

Hoàng tử Shun…Tôi thất bại rồi.
Mong ngài bình an,sư phụ đầu tiên của tôi.

Tên khùng…ở bên đó một mình chắc là ngươi cô đơn lắm hả?
Giờ ta đã đến với ngươi rồi đây.

Những tâm tư,kỉ niệm,mọi thứ hiện lên trong cái giây phút chuẩn bị nộp mình cho lưỡi hái tử thần.Rồi sau đó,tất cả chìm vào cát bụi.
-Không!!!-Tiếng hét trong lòng cô giờ đã vọng ra ngoài,đau đớn đến xé lòng.
-Đúng là vậy đấy.-Naga nói.-Bọn chúng chết rồi,bởi vì ngươi không đủ khả năng bảo vệ chúng.Nhưng đừng lo,ngươi cũng sẽ sớm gặp chúng để tạ tội thôi.
Vừa dứt lời,một quả cầu trắng lập tức bay tới chỗ cô.
Sau màu trắng lóa mắt ấy,mọi thứ quanh cô chỉ còn là bóng đêm.


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Sat Feb 18, 2012 9:32 pm#27

Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12580
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Previous world
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

Chap 26 : Anh em và bạn bè


Cô cảm thấy toàn thân nhẹ bỗng,đang dần rơi xuống một vực sâu thăm thẳm không có đáy.
Đây là đâu?Sao mình chỉ thấy toàn bóng tối ?
Nhưng mình cảm thấy dễ chịu quá…Chỉ muốn nhắm mắt lại ngủ thôi.
Bóng tối luôn luôn dịu dàng với mình.

Alice…

Ai đang gọi mình vậy?
Quay lại.Ở một góc xa,thật xa dưới đáy của bóng tối không điểm dừng,người thanh niên với mái tóc vàng và chiếc mặt nạ quái dị đang nhìn cô,mỉm cười.Hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng trước đây,nụ cười ấy thật hiền từ và ấm áp.Anh đứng đó,nhìn cô,hai tay dang rộng.
Đột nhiên cô thấy thật nhẹ nhõm.Một nụ cười thiên thần phớt trên môi.Dường như cô đang rơi nhanh hơn.
Anh hai…Có phải anh đang đợi em không?
Chỗ đó sâu quá,nhưng mà em không sợ đâu.Nhất định anh sẽ đỡ em mà,phải không?

Alice,tỉnh lại đi.Alice!

Khoan đã.Đó là giọng của Shun.
Nhưng sao cậu ấy có vẻ lo lắng vậy?Có chuyện gì sao?Cậu ấy vẫn ổn chứ?
Quay xuống nhìn.Anh ấy vẫn đang nhìn cô,chờ đợi.
Xin lỗi anh hai,nhưng mà em chưa thể đến chỗ anh được.
Em phải xem có chuyện gì khiến cậu ấy lo lắng đến vậy.
Đột nhiên,ánh sáng lóe lên trước mắt cô.
Mở mắt.Khung cảnh hiện tại thay thế cho bóng tối bao trùm.Khung cảnh bên trong căn cứ.
Bên một vách đá cheo leo,Shun đang bám vào một sợi dây thừng đã móc lên bờ đá,tay còn lại đang siết chặt tay cô.Mồ hôi trên trán anh rịn từng hàng,chảy xuống môi cô mặn chát.
-Alice!-Đôi lông mày anh dãn ra khi thấy đôi mắt nâu đang nhìn mình lo lắng.-Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi.
Sau vài giây váng vất,mọi thứ vừa xảy ra lập tức chạy ngang đầu cô.
Cô nhìn quanh.Bờ đá Shun đang bám chính là chỗ cô đã đứng lúc nãy,giờ đã bị sạt lở,chắc là do đòn tấn công của Naga.Mọi người đều đang ở trên lưng quái thú,nhìn cô lo lắng.Mọi người,trừ bốn bóng người đã biến mất trong luồng ánh sáng chói chang.
Họ đã chết…còn cô thì vẫn sống.
Đột nhiên,cô thấy toàn thân đau nhói.Nhìn lại người mình,cô mới nhận ra hàng chục vết trầy xước,tím bầm.
-Vẫn chưa chịu chết sao?Ngươi cứng đầu hơn ta tưởng đấy.-Vẫn là giọng nói độc ác của Naga.-Có điều,càng cứng đầu thì chỉ càng làm ta muốn giết ngươi hơn thôi.
Đột nhiên,xung quanh chỗ hai người,những ngọn lửa trắng xóa bốc lên.Những ngọn lửa ngày càng lớn,như muốn thiêu đốt cả hai.Ngọn lửa tạo thành nhiều lớp,trở thành một màn chắn khiến cho những quái thú khác cũng chẳng thể vào yểm trợ được.
Chỉ có mình Skyress đứng ra chắn ngọn lửa ấy.Những chiếc lông vũ xanh như bị thiêu cháy.Nhìn vẻ mặt,cả hai đều biết là cô rất đau đớn.
-Mau thu cô ấy lại,Shun!-Alice hét lên.-Nếu không cô ấy chết mất.
Mình không muốn nhìn thấy ai phải chết…chết vì lỗi của mình nữa.
Một giây suy nghĩ,rồi,anh khẽ gật đầu.Lập tức,Skyress biến thành một luồng khí xanh,chui vào túi áo Shun.Giờ thì ngọn lửa đã đủ lớn để biến cả hai người thành tro bụi.Nhưng,trong lúc cái nóng như thiêu đốt đang chạy khắp người,đột nhiên,màu trắng lóa của những ngọn lửa ấy bị đẩy ra xa dần,xa dần,nhường chỗ cho màu đen huyền dịu mát của một quả cầu lớn trong suốt.Bên trong quả cầu,ngoài họ ra,còn có cô gái với mái tóc đen hai tầng.
-Là chị?-Nhận ra đôi mắt xám mê hoặc ấy,Alice buột miệng thốt lên.Đáp lại sự ngạc nhiên ấy,Dara chỉ mỉm cười:
-Tất nhiên.Làm sao tôi có thể để mặc Ren chiến đấu một mình được.-Rồi,nhìn vẻ mặt của Alice,cô mỉm cười.-Và cũng chẳng thể để bạn bè nó bị tên chết tiệt này thiêu sống.
Đột nhiên,ánh mắt của Alice chạm phải sợi dây trên tay Dara.Sợi dây với hai mảnh lá bạc quen thuộc.Nhận thấy vẻ mặt của cô,Dara mỉm cười:
-Tôi đã nhặt nó trong lần viếng thăm đầu tiên đấy.-Giọng cô đột nhiên trầm đi.-Với tôi,kỉ niệm lúc nào cũng là kỉ niệm,và kỉ vật thì luôn có một giá trị nào đó.Hơn nữa,tôi nghĩ là người đó cũng sẽ rất buồn nếu không được gặp lại cô đấy.
Im lặng.
Ngay cả sứ giả địa ngục,một người chỉ quanh năm sống trong bóng tối…mà còn suy nghĩ sâu sắc và tình cảm hơn cô.
Đúng là…mình thật sự đã quá nhẫn tâm với anh ấy.
Sự xuất hiện của Dara rõ ràng đã khiến mọi người yên tâm hơn rất nhiều,và đồng thời khiến Naga không khỏi lo lắng.Hắn càng chột dạ khi đôi mắt xám ma mị ấy xoáy sâu vào mình.Nhưng rồi,ngay lập tức,hắn lấy lại bình tĩnh.
-Ra là ngươi,sứ giả địa ngục.-Hắn nhếch môi.-Ta đã từng thấy thằng bé ấy triệu hồi ngươi.Lẽ ra ta phải nhớ ngay từ đầu mới phải.
Cô im lặng.Thay cho câu trả lời,xung quanh hắn,một màn đêm tăm tối bao trùm.Hắn không khỏi lo lắng khi thấy áp lực càng lúc càng lớn,khiến hai thái dương hắn như muốn vỡ tung.Lo lắng vì hắn biết chắc rằng,một khi sứ giả địa ngục đã tung chiêu sát thủ,chẳng ai có thể sống sót.
Nhưng đó là nếu cô ta có thể ra hết một chiêu.
-Là ngươi ép ta đấy,sứ giả.-Hắn nhìn cô căm thù.Rồi,đột ngột,từ miệng hắn,một luồng khí trắng bốc ra,lao đến chỗ của Ren.Luồng khí xuyên thẳng qua người,khiến anh gục xuống,khóe miệng rỉ máu.Và,ngay lúc đó,hoàn toàn ngoài sự mong đợi của mọi người,mái tóc đen hai tầng lập tức biến mất.Sợi dây trên tay rơi xuống,móc vào một vách đá gần đó.
-Ren à,sao vậy?-Fabia đỡ lấy anh,giọng không giấu vẻ lo lắng.Anh nhìn cô,một mắt nhắm lại vì đau đớn:
-Xin lỗi,ma lực của tôi đã dùng quá nhiều cho cú nổ lúc nãy,lại trúng thêm mấy đòn tấn công nãy giờ nên không đủ để triệu hồi chị ấy nữa.-Anh nhìn hai bóng người đang bám trên vách vực,trầm ngâm.-Alice,xem ra cô đành phải dựa vào chính mình thôi.
Trong khi đó,bờ đá bắt đầu nứt ra,nên chiếc móc cũng càng lúc càng lỏng dần.
-Shun à…-Giọng cô không giấu nổi sự ray rứt khi bàn tay anh vẫn không hề lỏng ra.Anh nghiến răng.Nếu chỉ có một mình anh,hẳn là đã leo lên được rồi.Bây giờ,toàn thân bị thương thế này,chẳng những không giúp được,cô còn làm vướng chân anh.
Nhìn vẻ mặt của anh,ngực cô đột nhiên đau nhói.
Chính cô đã lôi anh,lôi tất cả mọi người vào chuyện này…Và cũng chính cô đã đẩy họ vào đường cùng…
Chỉ vì cô quá kiêu ngạo,quá tin tưởng vào thứ sức mạnh bóng tối của bản thân mình.Chỉ vì cô đã không thể lường trước mọi chuyện có thể tồi tệ đến mức nào.
Có thể đánh được với Shun,có thể ngăn chặn Masquerade…chỉ nhiêu đó mà cô đã vội nghĩ rằng mình là một chiến binh mạnh mẽ.Đã nghĩ rằng giấc mơ của mình có thể trở thành hiện thực chỉ trong một trận chiến.
Đáng lẽ cô phải hiểu rằng,để trở thành một chiến binh mạnh mẽ nhường ấy,Masquerade đã phải chiến đấu hết lần này đến lần khác,phải mất mát,phải trả giá,và phải hi sinh.Phải luyện cho tâm hồn trở thành một phần của chiến trận.Phải có tất cả những thứ mà sự ích kỉ của bản thân cô đã gán cho hai từ “ác quỷ”.
Cô đã phạm sai lầm.
Nhưng bạn bè cô lại là người phải trả giá cho điều đó.
Tại sao?Nếu có ai đó bị trừng phạt,thì đáng lẽ phải là cô mới đúng.
-Đừng suy nghĩ lung tung,Alice!-Đột nhiên,Shun lên tiếng.Cô ngạc nhiên nhìn vẻ mặt mệt mỏi,đôi tay mỏi nhừ nhưng vẫn không chịu buông cô ra.Nhìn thẳng vào đôi mắt nâu ngơ ngác của cô,anh mỉm cười:
-Tôi biết cô đang tự trách về tất cả những chuyện này.-Anh nói.-Nhưng những người đã chết,và cả chuyện này nữa,không phải là lỗi của cô.
Shun…
-Đó chính là chiến tranh mà tôi đã từng nói với cô.Chỉ có vậy mà thôi!
Nụ cười của anh...nụ cười vốn kiêu ngạo và xa cách…sao bây giờ lại ấm áp đến vậy?
-Cố gắng lên nào!-Anh khẽ nhắm mắt.-Chắc chắn chúng ta sẽ ra khỏi đây.
Cô ngước nhìn đôi mắt nâu đỏ của anh.Đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ kiên cường của một chiến binh thực thụ,kể cả khi mọi cánh cửa gần như đã đóng lại với anh.
Nhưng chỉ lát nữa thôi,khi vách đá không chịu nổi nữa,đôi mắt ấy sẽ vĩnh viễn không nhìn thấy ánh mặt trời.
Không thể được!
Dù thế nào cũng không thể để bất cứ ai phải trả giá thay cho cô nữa.
Dù có phải trở thành ác quỷ,cũng không thể để bất cứ ai ngã xuống trong trận chiến này.
Mình sẽ làm mọi thứ.Sẽ trả bất cứ cái giá nào.Kể cả phải để bóng tối bao trùm tất cả.
-Thật vậy sao?-Một giọng nói đột nhiên vang lên trong tâm trí cô,cũng lạnh và âm u,nhưng chắc chắn không phải là giọng Masquerade.Vì giọng nói ấy…không hề giống của con người.
Nhưng không hiểu sao,cô lại cảm thấy rất quen thuộc.Cô biết rằng nó đã xuất hiện trong tiềm thức của mình hàng trăm lần,mỗi khi Masquerade chiếm lĩnh tâm hồn cô.
-Là Hydranoid?-Cô mấp máy môi.Màn sương tan dần,đủ để cô nhìn thấy bóng dáng to lớn của quái thú hình rồng màu tím ấy.
-Thế nào?-Anh ta cất giọng ồm ồm.-Không phải cô không muốn sử dụng sức mạnh của bóng tối sao,muốn chiến đấu bằng chính sức mình sao?
Im lặng.Không phải giọng nói ấy làm cô sợ hãi,mà chính là sự chán ghét và coi thường toát ra từ đôi mắt đỏ ngầu như máu.
-Nhưng dù sao,cô cũng là thân thể của Masquerade,là người anh ta muốn bảo vệ.-Đôi mắt của quái thú ấy đột nhiên sắc lạnh và u ám.-Tôi sẽ làm điều này,vì anh ta,chứ không phải cô.
Đột nhiên,cô thấy toàn thân như nhẹ bỗng.Một luồng khí màu tím đột nhiên xuất hiện quanh người cô,lớn dần,lớn dần.Khuôn mặt ngạc nhiên pha lẫn lo lắng của chàng ninja tóc đen hiện lên trong đôi mắt phát ra thứ ánh sáng tím lạ lùng,vô hồn như nhìn vào một chiếc gương.Màu mắt nâu kết hợp với thứ ánh sáng tím tạo ra một gam màu kì quái,khiến Shun không khỏi giật mình.Đột nhiên,luồng khí cuộn tròn lại,và dần dần định hình.Chỉ trong phút chốc,quái thú mà anh nhìn thấy ở trận chiến với Zenoheld đã ở đó,kiêu hãnh và lạnh lùng.Anh ta dùng đuôi cuốn cả hai người lại,đặt lên một vách đá.Đôi mắt Alice vẫn phát thứ ánh sáng tím quái dị ấy.
Một quả cầu tím từ miệng quái thú-giờ là Hydranoid,khiến Naga chao đảo.Cộng với sự kiệt sức do chiến đấu từ nãy đến giờ,lập tức,hắn thu nhỏ lại,trở về hình dạng con người với mái tóc bạch kim.
-Lâu lắm mới gặp,có vẻ như ngươi đã mạnh hơn hẳn.-Một nụ cười nửa miệng hiện trên khuôn mặt chảy máu của hắn.
Đôi mắt nâu ánh lên vẻ vui mừng.Nhưng,khi vừa chạm phải ánh mắt đỏ ấy,tim cô đột nhiên thắt lại.Một cảm giác bất an hiện càng lúc càng rõ trong lòng cô.
-Hydranoid,đủ rồi.-Cô nói khi thấy anh ta đang định tấn công tiếp.-Tấn công nữa có thể gây sạt lở đấy.
Nhưng,bất chấp lời can ngăn của cô,anh ta vẫn tiếp tục tấn công.Như một con thú hoang,anh ta tấn công điên cuồng,bất chấp tất cả,tấn công bằng tất cả lòng hận thù và sự hiếu chiến đầy bản năng.Luồng sáng từ anh ta giờ càng trở nên mạnh hơn,thiêu cháy bất cứ thứ gì nó chạm phải.Do những đòn tấn công của anh ta có sức công phá quá mạnh,hang động bắt đầu rung chuyển.
-Ra khỏi đây mau!-Ren hét lên.-Năng lực của anh ta bắt đầu không kiểm soát được rồi.
Không cần Ren nói,nhận thấy hàng ngàn mẩu đá khổng lồ bắt đầu rơi xuống,tất cả nhanh chóng chạy đến lối ra.
-Dừng lại,Hydranoid!-Vừa ôm đầu,Alice hét lên đau đớn.-Làm ơn dừng lại đi!
-Thân xác của Naga có khả năng tự tái tạo,nên chỉ có cách này mới tiêu diệt được hắn.-Anh ta nói,vẫn không ngừng phun ra những quả cầu tím khổng lồ.
-Không được!-Cô nhìn Shun.-Nếu vậy thì cậu ấy…và cả mọi người sẽ…
Cô nói như van lơn.Nhưng,đôi mắt đỏ ấy không hề xao động.Ngoài dự kiến của cô,anh ta gầm lên.
-Sẽ thế nào?-Anh ta gầm lên,uất giận.-Có bao giờ cô nghĩ cho Masquerade như vậy không?Cô không có tư cách để bảo tôi phải làm gì,vì trước giờ cô chỉ luôn đứng ở một góc mà nhìn chúng tôi chiến đấu.Mỗi cuộc chiến đều là tôi với anh ta,không có cô.Cô hiểu không?
Những cây cầu bốc cháy phừng phừng.Cảnh vật qua đôi mắt nhòa lệ của cô chìm trong khói lửa.Muội than bám trên cả khuôn mặt của Shun,đang nhìn xung quanh bằng ánh mắt lo lắng.
Nhưng cô không thể trách Hydranoid.Vì lí do để anh ta hận cô là hoàn toàn chính đáng.
Cô đã để anh bảo vệ mình,và không hề biết quý trọng điều đó.Cô hết lòng quan tâm cho những người không cùng dòng máu,và lại đem lòng oán ghét anh-người cùng chung thể xác,dòng máu với cô.
Và đây chính là cách anh ta trút hết những oán hận cô đã gieo trong lòng anh bấy lâu.
Tâm trạng hoàn toàn hoảng loạn,cô càng không thể điều khiển được Hydranoid.
Những giọt lệ tuôn trào qua đôi mắt nâu xinh đẹp,rơi xuống.Lửa cháy xèo xèo khiến chúng lập tức bốc hơi.
Tất cả…là lỗi của mình.
-Tôi đã nói là không phải mà!-Giọng nói ấm áp của chàng ninja tóc đen đột nhiên thì thầm bên tai cô.Đôi mắt vẫn còn đẫm lệ của cô mở to ngạc nhiên khi nhận thấy vòng tay anh siết chặt eo mình.Hơi thở nóng hổi của anh phả vào gò má vẫn còn đẫm lệ của cô.Ôm chặt lấy cô,anh thì thầm:
-Tự trách mình sẽ chẳng giải quyết được gì đâu.-Anh khẽ xoa mái tóc cô.-Tôi biết cô hơn như vậy mà.
Một cảm giác dễ chịu và tin cậy đột nhiên dâng lên,xóa nhòa những luồng suy nghĩ u ám trong cô.
Ngay cả lúc này,cậu ấy vẫn tin tưởng mình.

-Mạnh mẽ lên nào,Alice!-Giọng nói cùng hình bóng của người thanh niên tóc vàng đột nhiên hiện lên trước mắt cô.Dáng vẻ hiền từ và chở che.-Em là người duy nhất có thể giải quyết chuyện này.

Anh hai!!!
Hình bóng ấy đột ngột biến mất.Nhưng,ngay lúc đó,cô thấy mình như tỉnh ra.
Anh nói đúng.Những chuyện do em gây ra,chỉ có thể do em tự giải quyết lấy.
Shun à…tôi sẽ không gây rắc rối cho cậu một lần nào nữa.
Bằng một sức mạnh lạ kì so với tình trạng của cô lúc này,cô đột nhiên đẩy Shun ra,mỉm cười:
-Xin lỗi!-Giọng nói cô đột nhiên trở nên thanh thản,vẫn hệt như một thiên thần.-Và cám ơn vì tất cả.Gặp được cậu thật sự là may mắn lớn nhất của tôi.
Cái đẩy của cô khiến anh lập tức chao đảo,rơi thẳng xuống vực.
Cô chỉ kịp nhìn thấy ánh mắt bàng hoàng và đau đớn của anh.Ngay lúc đó,Linehalt lao ngang,đỡ anh bay đi.Đứng bên cạnh,Ren vịn chặt vai khi thấy anh định lao đi:
-Chuyện này chỉ có thể để cô ấy giải quyết thôi.-Đôi mắt vàng đồng nhìn anh.-Nếu thật sự tin tưởng thì hãy tôn trọng quyết định của cô ấy.
Đôi mắt nâu đỏ chợt trùng xuống,hướng về phía mái tóc cam đơn độc giữa biển lửa.
Tôi thật sự…chỉ muốn cho nụ cười ấy mãi trong sáng.Muốn làm bất cứ điều gì để giúp cô ấy.
Nhưng có lẽ lần này tôi thật sự không thể giúp rồi.
Trong khi đó,đôi mắt nâu trong trẻo chợt ánh lên quyết tâm.Dùng toàn bộ phần sức mạnh còn sót lại,cô bay lên,ngang tầm với đầu Hydranoid-ngay lúc một quả cầu khác vừa được phun ra từ miệng anh ta.Quả cầu trúng thẳng vào người cô trong ánh mắt kinh hoàng của anh ta.Nét mặt lộ rõ vẻ đau đớn,nhưng thật kì diệu,cô vẫn không gục ngã.
-Cô làm gì thế hả?-Anh hét lên.Chỉ vừa mới lúc nãy,anh còn rất hận cô gái này.Chỉ muốn khiến cô phải đau đớn,hệt như Masquerade đã từng.Anh thấy đắc chí khi nhìn thấy cô khóc,vì anh biết rằng như vậy,trái tim cô đang rớm máu,hệt như những gì cô từng làm với Masquerade.Nhưng bây giờ,vẻ mặt trong sáng tựa thiên thần ấy tại sao lại khiến anh đau nhói?
Chẳng lẽ vì trong thâm tâm,anh biết rõ mình không hề muốn làm tổn thương cô.Cũng giống như Masquerade.
-Anh là một phần của linh hồn tôi mà,Hydranoid.Tôi biết anh đang nghĩ gì.
Đột ngột,cô ôm chặt đầu anh,dịu dàng:
-Anh đang đau,đúng không Hydranoid?Chính vì vậy nên anh mới muốn khiến những kẻ xung quanh tổn thương giống mình.-Giọng nói cô vẫn thì thầm bên tai anh,bất chấp cái nóng khủng khiếp tỏa ra từ miệng anh đang phả vào người.-Nếu anh thật sự chỉ muốn trả thù tôi,anh sẽ không xuất hiện kể cả khi tôi và Shun rơi xuống.Có đúng không?
Những giọt nước mắt nóng hổi đột nhiên xuất hiện trên khóe mắt đỏ rực.
Dù không muốn,nhưng mọi thù hận trong lòng đột nhiên tan biến.
Có lẽ khoảng thời gian chiến đấu bên Masquerade đã khiến tình cảm của anh ta nhiễm vào anh quá nhiều.
Hơn nữa,giọng nói và nụ cười ấy thật sự khiến hận thù dường như không còn chỗ đứng trong lòng.
Cô vẫn ôm chặt lấy đầu anh.
-Làm tổn thương người khác chẳng thể khiến anh nhẹ nhõm hơn đâu.-Giọng nói trong trẻo vẫn thì thầm bên tai anh.-Tôi đã khiến anh và anh hai tổn thương,nên xin hãy cho tôi cơ hội chuộc lỗi,được không?
Im lặng.Naga đã kịp trốn thoát,có lẽ là nhờ vào một lối đi bí mật nào đó.
Nhưng dù sao,chuyện đó bây giờ cũng không quan trọng nữa.
Một nụ cười thanh thản khẽ phớt qua miệng Hydranoid-nụ cười mà đôi mắt nâu ấy luôn có thể gieo vào người khác.
Luồng sáng quanh người anh mờ dần,rồi cuối cùng lịm tắt hẳn.Cô cũng không còn cảm nhận được áp lực phát ra từ người anh.
-Hydranoid…- Cô mấp máy môi,đôi mắt rạng lên niềm vui kì lạ.Anh ta nói,giọng nói đã bớt phần lạnh lùng:
-Ra khỏi đây thôi.-Anh ta húc nhẹ đầu,đẩy cô ra.-Cô còn nợ lời xin lỗi với một người đấy.
Nụ cười thanh thản hiện trên môi cô.
-Phải.-Cô nói.-Nhưng chúng ta còn có chuyện phải làm.
Một thoáng ngạc nhiên ánh lên trong mắt anh,nhưng rồi lập tức tắt ngay khi anh nhìn thấy sợi dây chuyền vướng trên vách đá.
-Cô chắc là muốn làm vậy chứ?-Anh nhìn những ngọn lửa đang cháy cùng với hàng ngàn ngọn nhũ đá không lồ rơi xuống-hậu quả của cơn giận không kiểm soát được khi nãy.-Tôi e…
-Không sao đâu.-Cô mím chặt môi.-Tôi không thể để anh ấy lại đây được.
Đó chính là điều mà anh muốn nghe.Và anh chắc là Masquerade cũng vậy.
Không một chút chần chừ,lập tức,anh chở cô lao đến vách đá ấy.Khi đến gần,do vách đá nhô ra quá ít,nên cô buộc phải xuống khỏi lưng Hydranoid.Đứng ở một vách đá phía dưới,cô rướn người,cố với đến sợi dây đang móc lơ lửng.Những ngọn lửa dần bén vào mặt,vào tóc cô nóng bừng.Những giọt mồ hôi nóng hổi rơi trên vách đá,trên khuôn mặt đau đớn nhưng vẫn không muốn bỏ cuộc.Hình ảnh của người thanh niên tóc vàng hiện ra thật rõ ràng trong tâm trí cô.
Mọi chuyện xảy ra đều do lỗi của em.
Chỉ cần lấy được lại được sợi dây,em sẽ gặp lại anh.
Và nhất định,em sẽ xin lỗi anh về tất cả mọi chuyện.
Một cái rướn người cố sức,và lập tức,sợi dây nằm trong tay cô.Một nụ cười mãn nguyện hiện trên môi cô.Ngay sau đó,cô ngã xuống khoảng không rộng lớn.
Ở bên ngoài,mọi người đang đứng chờ đợi trong lo lắng.
-Liệu họ có thoát được không?-Dan lên tiếng.Thật ra,trong lòng tất cả mọi người đều đang vang câu hỏi ấy.Nhưng không ai đủ can đảm lên tiếng,hay thậm chí là nghĩ đến câu trả lời.
Đột nhiên,một âm thanh ì ầm phát ra từ dưới lòng đất.Âm thanh lớn dần,và cuối cùng,một cú nổ lớn khiến mọi thứ như muốn chao đảo.Khi màn khói tạo ra bởi vụ nổ tan đi,không từ gì diễn tả nổi sự vui mừng của mọi người khi nhìn thấy bóng của một con rồng lớn màu tím.Anh vừa mở tay ra,lập tức Shun lao đến đỡ lấy cô gái tóc cam đang ngất đi.
-Cô ấy bị ngất do ngộp khói,cộng với mấy vết thương lúc nãy nữa.-Ren nói.Vừa lúc đó,ánh mắt mọi người chạm phải sợi dây trên tay cô.
-Cô ấy ở lại…để lấy cái này?-Shun sững sờ.-Nhưng tại sao?
-Vì sợi dây ấy đã nối chặt anh em họ với nhau.-Hydra đột nhiên lên tiếng.Ánh mắt anh nhìn cô hài lòng.
Có lẽ cậu chủ đã không lầm khi chọn bảo vệ cô.Cô chủ!
Tôi hi vọng hai người có thể thay đổi số phận mà họ đẩy cho.


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Sat Feb 18, 2012 9:40 pm#28
Alice xx
Bakugan Legendary

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 314
BKGC BKGC : 2425
Điểm đóng góp : 2
Đến từ : Trai dat

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Previous world
Xem lý lịch thành viên

sao cậu úp nhiều fic dự dậy


Chữ ký của Alice xx



Sat Feb 18, 2012 9:43 pm#29

Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12580
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Previous world
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

Chap 27 : Sự thật về quá khứ

Khi mở mắt ra,cô thấy mình đang nằm trong căn phòng ở hoàng cung Ventus.Ở một góc phòng,Shun đang ngồi chống tay trên chiếc bàn uống trà nhỏ,thiếp đi.Không hiểu sao,nhìn khuôn mặt tuấn tú ấy của anh luôn gieo vào lòng cô cảm giác bình yên.
-Cô tỉnh rồi sao?-Một giọng nói quen thuộc khác vọng lên nơi ngách cửa.Vừa quay lại,cô đã lập tức chạm phải đôi mắt vàng đồng đang khẽ liếc nhìn Shun.-Anh ta đã ngồi bên cạnh cô từ lúc trở về hoàng cung đến giờ đấy,cũng đã ba ngày rồi.
Dù không biết sự quan tâm của Shun có phải chỉ xuất phát từ sự ân hận hay không,nhưng cô vẫn không khỏi cảm thấy một chút hạnh phúc khi nghe như vậy.Nhưng,ngay sau đó,những hình ảnh ở trận chiến hôm ấy lập tức hiện về,xua tan nụ cười vừa mới hiện trên môi cô.
Cô vẫn chưa thể tin rằng mình vẫn sống sót sau trận chiến ấy.Những người đã chết…Hydranod…biển lửa…
Anh Masquerade!
Hình ảnh người thanh niên tóc vàng lóe lên trong đầu khiến cô vội đưa tay lên cổ,rồi lục khắp người.Không có sợi dây chuyền.Đôi mắt cô mở to vì cảm giác lo lắng,sợ hãi xen lẫn hụt hẫng.Nhận thấy khuôn mặt đang tái đi của cô,Ren lên tiếng:
-Không cần tìm nữa đâu.-Anh lấy từ trong túi áo ra sợi dây chuyền,đưa trước mặt cô.-Tôi đã giữ giúp cô đấy.
Vẻ nhẹ nhõm trên khuôn mặt cô lập tức thay cho sự lo lắng khi nhận lại sợi dây chuyền.
Trái với vẻ vui mừng của cô,nét mặt anh trở nên nghiêm túc:
-Xin lỗi đã làm cô lo lắng!-Đây không phải là lần đầu tiên anh tỏ vẻ nghiêm túc như vậy trước mặt cô,nhưng lần này,cô lại cảm thấy có cái gì đó kì lạ.-Tôi nghĩ rằng trong thời gian cô dưỡng thương không để anh ta làm phiền thì tốt hơn.
Đôi mắt nâu thoáng trùng xuống.Có vẻ như,trong mắt mọi người,anh ấy vẫn chẳng thể được coi như một người bạn.Mà thật ra ban đầu,chính cô cũng như vậy.
-Tôi không có ý gì đâu.-Ren đột nhiên đặt tay lên vai cô.-Thật ra,anh ta cũng đang cần yên tĩnh.
Phải rồi…anh ấy hẳn vẫn còn rất giận mình.
Cô ngồi xuống,vẻ mặt trầm ngâm.Nhưng,khi Ren vừa định ra khỏi phòng,đột nhiên,cô đứng lên:
-Không phải cậu muốn nói chuyện với tôi sao?-Đôi mắt nâu của cô đột nhiên sắc lại.-Hay là chưa tới lúc?
Ánh sáng từ ngọn đèn hắt lên khiến khuôn mặt của cả hai lúc này âm u và ma quái kì lạ.Sau một lúc lâu im lặng,Ren đành quay lại:
-Đúng là tốt nhất đừng nên qua mặt công chúa của Darkus!-Anh nhún vai,mỉm cười.Nụ cười thân thiện thoắt trở nên nghiêm nghị và bí ẩn.-Thật ra,chúng tôi luôn nghĩ rằng cô quên đi tất cả những chuyện trong quá khứ thì tốt hơn.
Dù không nói ra,cô cũng có thể đoán được “chúng tôi” trong câu nói của anh gồm có những ai.Mảng kí ức xuất hiện ở trận đấu hôm đó,giờ đột nhiên hiện lại thật rõ ràng trong tâm trí cô.Cô nói,mái tóc xõa che khuất khuôn mặt trầm buồn:
-Mọi người muốn tôi quên anh hai sao?Quên rằng anh ấy đã chết vì tôi sao?
Một thoáng sững sờ lóe lên trong đôi mắt vàng đồng,nhưng ngay sau đó,anh đã mỉm cười-nụ cười bình thản nhưng không giấu được vẻ buồn bã:
-Có vẻ như đến mức này thì giấu cũng vô ích rồi.-Anh kéo một chiếc ghế đối diện với cô,ngồi xuống.-Mà cũng đúng thôi.Sự thật thì vẫn là sự thật,có trốn chạy mấy thì cũng vậy thôi.
-Vậy tức là anh sẽ kể tất cả,đúng không?-Đôi mắt nâu nhìn anh chăm chăm.Chưa cần những gì Ren nói,bản thân cô cũng linh cảm rằng những điều đó sẽ chẳng tốt đẹp gì.Nhưng đó cũng là quá khứ của cô.
Người ta nói rằng quá khứ chỉ là những gì đã trôi qua,nhưng chính những điều đó đã tạo nên con người,trái tim cô.
Sau một thoáng suy nghĩ,Ren đứng lên,miệng lầm rầm niệm chú.Một vòng tròn với những hình vẽ kì lạ đột nhiên xuất hiện dưới chân cả hai,phát ra thứ ánh sáng màu tím kì lạ.Vòng sáng như hút hết sức lực,khiến toàn thân cô đột nhiên mệt mỏi đến rã rời.Cộng thêm những vết thương chưa lành,cô khuỵu xuống ngay giữa tâm vòng tròn.
-Đừng lo,bạn tôi ạ!-Giọng nói ấm áp của Ren khiến cô thật sự yên tâm,kể cả khi hành động của anh bây giờ thật sự chẳng thể nói là thân thiện.-Cha cô đã thôi miên để niêm phong một số phần kí ức nhất định.Tôi đang giải trừ dấu niêm phong ấy.
Anh còn nói gì đó nữa,nhưng cô không thể nghe nổi.Giọng nói anh mỗi lúc một nhỏ dần,nhỏ dần,cảnh vật xung quanh cô cũng dần mờ đi.Một luồng sáng lóe lên trong mắt cô,rồi sau đó,cảnh vật bắt đầu hiện rõ lại.Nhưng không phải là cảnh trong căn phòng.
Trước mắt cô là khung cảnh trong một điện thờ lớn.Một người phụ nữ đang trò chuyện với một người đàn ông.Không,chính xác là họ đang cãi nhau dữ dội.
Cảnh vật đột nhiên gần hơn.Và cô nhận ra khuôn mặt quen thuộc của người đàn ông.Là cha cô,quốc vương Darkus.Còn người phụ nữ…lại có mái tóc bạch kim và đôi mắt vàng đồng giống Ren.Và,bà còn giống Ren cả cái vẻ u buồn trầm mặc.Chỉ cần như vậy,cùng với linh cảm mạnh mẽ đã bao nhiêu lần giúp cô,cô tin chắc đó chính là mẹ Ren.
-Dòng họ chúng tôi bao đời nay đã phục vụ ông!-Bà gần như hét lên,mặc kệ trước mắt có là vị quốc vương tối cao.-Và đây là cách ông trả công chúng tôi ư?
-Ngươi nên tự hào vì chúng đã vinh hạnh được chọn làm vật hiến tế,Lia!-Vừa nói,ông vừa liếc nhìn chiếc cột đá ở cách đó một quãng khá xa,nhưng vẫn có thể nhìn thấy mặt hai đứa trẻ đang bị trói vào đó.Cô kinh hoàng khi nhận ra hai mái tóc màu xanh mạ và bạch kim quen thuộc.Đôi mắt họ nhìn cha cô bằng vẻ uất hận sâu thẳm,ánh mắt mà cô tin rằng cả đời này mình cũng không quên được.
-Ông điên rồi,quốc vương!-Đôi mắt vàng đồng của người phụ nữ tên Lia ánh lên vẻ căm phẫn pha lẫn thất vọng và chán chường.-Ông biết rằng sức mạnh đó là quá lớn đối với con người.Ông cũng biết rằng nó có thể chết,phải không?
Vừa nói,bà vừa nhìn cậu thiếu niên với mái tóc vàng dựng đứng đang quỳ trước một cánh cổng khổng lồ khắc biểu tượng của Darkus.Đôi mắt anh nhắm nghiền,vẻ mặt cam chịu.Ánh mắt vừa chạm phải khuôn mặt ấy,cảm giác thân quen lại dâng trào trong lòng cô.
Anh hai!!!
-Chỉ có thượng đế mới dám dùng từ hoàn toàn!-Ông nói,giọng lạnh lùng.Đột nhiên,cô thấy tim mình thắt lại.Chính là câu nói cô từng dùng.Nhưng tại sao phát ra từ miệng ông,nó lại vô cảm và tàn nhẫn đến vậy.-Nhưng hãy nghĩ đi,nếu như thành công,sức mạnh của Hydranoid có thể bảo vệ hàng triệu người dân Darkus khỏi bất cứ thế lực nào.
- “Nếu”!-Bà cười mỉa.-Cái chết còn rõ ràng hơn thế nhiều.
Im lặng.Rồi,một cái phất tay của ông,người phụ nữ đột nhiên khuỵu xuống,ôm đầu đau đớn.Từ cổ bà,một dấu xăm biểu tượng Darkus phát sáng chói mắt.
Đột nhiên,bà bật cười.Tràng cười khô khốc đến mức khiến cô nhói lòng.Cô thấy bà nhìn Ren một lần cuối,ánh mắt trìu mến như gửi gắm bao tâm sự,và cả lời xin lỗi.
Bà đoạt thanh kiếm của tên cận vệ đứng gần đó,ánh mắt lóe lên cái vẻ của con thú hoang bị dồn đến đường cùng.Trong lúc những tên lính vội vàng thủ thế,đôi mắt của quốc vuơng vẫn lạnh đến vô hồn.
Xoẹt!Lưỡi kiếm cắm thẳng vào ngực trái bà.Dòng máu đỏ tươi vương cả vào mặt quốc vương.Đôi mắt quốc vương ánh lên vẻ kinh ngạc,nhưng ông vẫn không hề cử động.Những người lính lao đến định đỡ,nhưng đã bị bà gạt đi.Bà gục xuống,mỉm cười:
-Quốc vương,tôi có một yêu cầu cuối cùng.-Bà nói,khuôn mặt như không hề đau đớn.-Hãy móc đôi mắt của tôi và đặt ở nơi có thể nhìn thấy hoàng cung rõ nhất.Tôi muốn tận mắt nhìn thấy ngày ông sẽ phải đau đớn gấp bội lần tôi ngày hôm nay.
-Không!-Cô bé với mái tóc cam đột nhiên lao đến bên bà,đôi mắt nâu đã ầng ậc nước.Nãy giờ,đứng ở một góc điện,cô đã chứng kiến tất cả.Nhưng vẻ mặt lạnh lùng của quốc vuơng đã khiến cô không dám hó hé,cho đến khi lưỡi kiếm đâm vào ngực người phụ nữ.-Dì sẽ không chết đâu!Ren chỉ vừa mới gặp dì mà.Dì không thể bỏ mặc cậu ấy được.
Người phụ nữ đột nhiên mỉm cười hiền từ,khẽ vuốt mái tóc cam bồng bềnh lẫn khuôn mặt đau đớn của cô bé:
-Có nhiều chuyện con không hiểu đâu!-Bà nói,giọng thanh thản đến lạ kì.Khẽ đưa mắt nhìn quốc vuơng,bà lại mỉm cười.-Hi vọng con có thể giữ chân cha con,không để ông ấy sa vào địa ngục.Ren của dì…thật sự may mắn khi được làm bạn con.
Sau câu nói cuối cùng ấy,bà gục xuống,đôi mắt nhắm nghiền.Và mãi mãi không bao giờ mở ra nữa.
Đôi mắt nâu của cô bé 8 tuổi lẫn cô bây giờ,đều đã ngập trong sững sờ và đau đớn.Diễn biến trước mắt quá bất ngờ và tàn nhẫn.
Dựa vào đoạn đối thoại giữa họ,cô đã có thể đoán ra phần nào câu chuyện.Sức mạnh mà cha đang muốn chiếm lấy,chắc chắn chính là Hydranoid.Có lẽ,đây là nghi thức để gọi ra anh ta,và để thực hiện nghi thức ấy,cần có vật hiến tế.Cha muốn Hydra trở thành vật kí sinh trong linh hồn của anh hai.
Nhưng tại sao mọi chuyện lại thành như bây giờ?
Và tại sao…cha phải hi sinh nhiều người đến như vậy?
Nhìn hai khuôn mặt đang tuyệt vọng kia,những kí ức đã mất đột nhiên trở về với cô.Kí ức về những khoảng thời gian vui vẻ của cả ba,bên cạnh anh hai.Kí ức về những nụ cười vô tư và trong sáng,đẹp đến mức khiến lòng không khỏi nhói đau khi nhận ra rằng,tất cả sắp sửa biến mất.
Phải.Đó chính là cảm giác của cô bé Alice 8 tuổi lúc ấy.Sững sờ,đau đớn,cảm giác như bị lừa dối vì không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Những cảm xúc của cô bé ấy bây giờ,đang dần sống lại trong lòng cô.Nhưng xen vào đó còn là linh cảm về một điều gì đó kinh khủng hơn tất cả những gì cô từng trải qua.
Cô nhìn quanh.Bây giờ,quốc vương và mọi người đã đứng trên những căn gác cao,hẳn là để đảm bảo an toàn.Không ai nhận ra rằng đã thiếu một người rất quan trọng.
Quốc vương lầm rầm niệm chú.Cánh cửa dần dần mở ra.Vẻ tuyệt vọng càng lúc càng rõ dần trên khuôn mặt của hai đứa trẻ đang từng bước tiến đến lưỡi hái của tử thần.
Và trong khoảnh khắc họ đã hoàn toàn tuyệt vọng,một giọng nói dịu dàng quen thuộc đột nhiên vang bên tai:
-Ace,Ren!-Cô bé với mái tóc cam,không biết từ lúc nào đã đứng cạnh họ,và giờ đang loay hoay tìm cách cắt sợi dây trói với con dao nhỏ trong tay.Sự xuất hiện đột ngột của cô bạn nhỏ khiến cảm xúc trên khuôn mặt hai đứa trẻ thay đổi liên tục,từ ngạc nhiên,vui mừng cho đến lo lắng.Cánh cửa đã mở được hơn một nửa.
-Con làm gì thế hả Alice?-Từ trên cao,quốc vương hét.-Lên đây mau!
-Con sẽ lên,phụ vương!-Cô mím môi,tay vẫn loay hoay cắt từng mối dây lớn.-Sau khi cứu được họ.
Nhìn cô con gái,lòng ông như có lửa đốt.Nhiều lúc,ông đã nhấp nhổm định lao xuống,nhưng triều thần đều kịp can lại.Nghi thức một khi đã thực hiện thì sẽ không dừng lại được.
Một khi đã bước chân vào bóng tối thì sẽ không có đường quay lại.
-Đồ ngốc!-Ace hét.-Lên mau đi.Năng lực của Hydranoid sẽ giết bất cứ ai ở quá gần đấy.
Thay cho câu trả lời,cô vẫn cặm cụi tháo những mối dây đã được gỡ gần hết.
-Công chúa,mau lên đi.-Đôi mắt vàng đồng nhìn cô bằng ánh mắt nhiều cảm xúc.-Không đáng đâu.
-Hi sinh hai người để kêu gọi Hydranoid mới là không đáng.-Cô nói,bình thản.Chỉ có thể đứng nhìn,nhưng Alice vẫn hiểu rất rõ cô bé đang nghĩ gì.
Trong đầu óc non nớt của cô công chúa 8 tuổi ấy,quyền lực là một cái gì rất mơ hồ và xa xôi.Nhưng vẻ mặt đau đớn và những lời trước khi chết của một người mẹ cùng khuôn mặt của những người bạn đầu tiên cô có được thì lại ở ngay đó,hữu hình ngay trong gang tấc.
Một đứa trẻ 8 tuổi thì không thể suy nghĩ quá nhiều.Chỉ có tình bạn cùng với cái chết của người phụ nữ hiền lành kia đã trở thành sự liều lĩnh lạ kì,thôi thúc cô cầm lấy con dao.
Ngay lúc đó,sợi dây trói liền đứt ra.Cô mỉm cười.-Được rồi,đi thôi nào!
Một giây sững sờ,rồi lập tức,cả hai vùng chạy.Cánh cửa sau lưng đã mở gần hết,đủ để âm khí bốc ra nghi ngút thốc vào người cả ba.
Đột nhiên,Ace vấp phải mấu đá chạm khắc trên nền.Cậu vấp ngã,cách cánh cửa đã mở gần hết chỉ có năm thước.Nhưng dường như,cảm giác âm u lạnh đến thấu xương không hề quan trọn đối với cô bé tóc cam.Cô quay lại,kéo tay cậu bé còn đang cứng người vì sợ hãi:
-Đi mau!-Cô hét lên,hệt như một người chị đang che chở cho đứa em trai.Nhưng đã quá muộn.
Từ sau cánh cửa,một luồng sáng màu tím chói lòa thốc ra,như muốn thiêu đốt tất cả những gì đang tồn tại.Nó lao nhanh đến mức cô chẳng thể làm gì ngoài việc đứng nhìn.
Chẳng ai kịp làm gì,trừ một người.
Luồng ánh sáng lao đến,ập thẳng vào người cậu thiếu niên với mái tóc vàng,đang ôm chặt lấy cô và đẩy Ace ra xa.
Đôi mắt nâu mở to,kinh hãi.
Mọi thứ sau đó diễn ra hệt như đoạn kí ức đã hiện về trong trận đấu với Naga.Và bây giờ,nỗi đau ấy,sự hoảng loạn ấy,mọi cảm xúc kinh khủng đột ngột ùa về một lần nữa,đánh khuỵu cả cô lẫn cô bé trong quá khứ.Nước mắt một lần nữa tuôn qua hai đôi mắt nâu từng rất trong trẻo.Bây giờ,tất cả những gì tồn tại trong đó chỉ còn là bóng tối tuyệt vọng.
Cảnh vật trước mắt cô gái của hiện tại đột nhiên vụt qua thật nhanh.Tất cả,từ khuôn mặt đau đớn của quốc vuơng cho đến sự kinh hoàng của những người có mặt khi con rồng khổng lồ xuất hiện,bay ngay trên đầu cô bé với đôi mắt nâu đang phát ra thứ ánh sáng mang màu tím của bóng tối ma quái.Kể cả một khu thần điện hoang tàn bởi sức phá hủy của con rồng cùng với nỗi đau đang trào ra qua tiếng hét xé lòng của cô bé.Kể cả cách những người sống sót nhờ đứng cách một khoảng an toàn,nhìn cô bé như một con ác quỷ.Kể cả thi thể với những vết trầy xước của cậu bé tóc xanh mạ,người duy nhất kẹt trong tầm tấn công của luồng sức mạnh đáng sợ ấy.
Cảnh vật cứ chao đảo,rồi mờ dần,và cuối cùng là chìm trong màn đêm.Một giọng nói ấm áp đột nhiên vang lên bên tai khi cô vừa mở mắt:
-Tỉnh rồi sao?-Là chiếc mặt nạ quái dị và mái tóc vàng quen thuộc ấy.Không hiểu sao,vừa nhìn thấy anh,những giọt nước mắt vừa mới cạn trên đôi mắt cô lại tuôn trào.Cô khuỵu xuống,giọng đứt quãng bởi những tiếng nấc:
-Em xin lỗi,anh hai!Em xin lỗi.-Những giọt nước mắt rơi má cô nóng hổi.Cảm giác đau đớn dư âm từ giây phút nhìn vẻ đau đớn của anh,giọng nói và vòng tay dịu dàng ấy,tất cả biến thành nỗi ân hận giằng xé cô hơn bao giờ hết.Ân hận khi đến bây giờ,cô mới nhận ra anh đã hi sinh cho cô nhiều đến thế nào.Ân hận vì nhớ ra rằng,cô đã đáp lại tình thương của anh tồi tệ như thế nào.
Dáng vẻ tội nghiệp của cô in bóng trong cặp mắt kiếng kì lạ đang che đi đôi mắt đầy cảm xúc,mà cảm xúc nổi trội hơn cả có lẽ là sự thanh thản.
Anh biết như vậy thật sự rất ích kỉ,khi mà trong lòng cô đang đau đớn dằn vặt.Nhưng cảm giác chạm được vào trái tim của đứa em gái tưởng như đã không còn nhớ đến anh,được nhìn thấy những giọt nước mắt của nó rơi xuống vì anh,thật sự quá kì diệu.
Phải chăng đây chính là cảm xúc của người anh trai ngày nào?
Hoàn toàn bất ngờ,đôi tay anh đột nhiên quàng nhẹ bờ vai đang run lên vì nỗi ân hận lẫn đau đớn của cô em gái luôn bé nhỏ trong mắt anh.Những giọt nước mắt còn chưa khô trên mặt cô thấm vào vạt áo anh.Cảm giác ấm áp len dần vào tim,dù không đủ để xóa hết nỗi dằn vặt trong lòng,nhưng ít nhất cũng đã khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm rất nhiều.Cảm giác khi nhận ra rằng vòng tay anh vẫn dịu dàng và chở che,mặc cho cái khoảng cách đã tồn tại suốt tám năm trời giữa hai anh em.
-Cuối cùng em cũng đã có thể xin lỗi anh!-Cô thì thầm.-Cám ơn vì đã tha thứ cho em.
Ngay sau những lời ấy,cảnh vật lại một lần nữa thay đổi.Lần này,cô đã trở lại căn phòng,trong sự lo lắng của Shun và Ren.Nét mặt họ dãn ra khi đôi mắt nâu dần hé mở.
-Tôi đã nhớ ra rồi,Ren!-Cô mỉm cười,nhẹ nhàng.-Tất cả mọi chuyện.
Một thoáng im lặng.Cô dễ dàng nhận ra vẻ áy náy trong đôi mắt vàng đồng ấy.
-Anh có thể kể cho tôi nhiều hơn được không?-Cô lên tiếng.-Những chuyện xảy ra sau đó ấy.
Ánh mắt ấy khiến anh hiểu rằng mình không thể từ chối.
-Hydranoid đã trú ngụ trong cô,mang theo cả linh hồn của Masquerade.Và thật kì diệu là cô vẫn sống sót,với cả ba linh hồn trong cơ thể.-Giọng anh đều đều.Và chính lúc đó,Naga xuất hiện.Hắn khám phá ra rằng,sức mạnh của Hydranoid đã tạo ra sự đột biến tiềm ẩn trong cơ thể cô.Và hắn,với tư cách một pháp sư được cha cô tin cậy,đã nghiên cứu để khiến cho những sự đột biến ấy bộc lộ hoàn toàn.Sự đột biến làm giảm lòng trắc ẩn,sự sợ hãi và mềm yếu,làm tăng sức mạnh cơ bắp lẫn trí tuệ.
Phải rồi…đó chính là những phẩm chất của anh hai.
-Nhưng mà tôi đã không được như vậy,đúng không?-Cô lên tiếng.
-Phải.-Giọng Ren trầm trầm.-Có lẽ đó là do một sai sót trong quá trình chuyển hóa,hoặc đơn giản là vì không có gì hoàn hảo cả.Thật ra,cô cũng đã thừa hưởng được một phần những phẩm chất ấy,nhưng vẫn không thể như Naga mong đợi.Đối với hắn,đó là một thất bại cay đắng.Không cam tâm,hắn đã nghiên cứu để phát triển những phẩm chất mong đợi trong Masquerade.Và lần này,hắn đã thành công.Quốc vưong đã quyết định giao cô và Masquerade cho Naga huấn luyện,dưới danh nghĩa là tu dưỡng ở nhà ông mục sư.Mọi chuyện sau đó thì như cô đã biết.
Im lặng.
Cô đặt tay lên trán,mệt mỏi.
Cuối cùng thì cô cũng đã hiểu tất cả.
Thật lòng,không thể nói là cô không đau đớn.Nhưng không hiểu sao,cảm giác ấy chỉ thoáng qua,mơ hồ.Bao trùm lúc này là cảm giác nhẹ nhõm.Nhẹ nhõm vì không còn phải nhói đau khi một mẩu kí ức nào đó đột ngột vụt qua,không còn phải tự dằn vặt mình với câu hỏi mình là ai.
Và hơn hết,là vì người anh cô yêu quý không hề ra đi.Anh vẫn ở đó,ngay bên trong tâm hồn cô,sẵn sàng chở che và giúp đỡ cô bất cứ lúc nào.
Sự tha thứ của anh là một trong những lí do khiến cô bình tâm dễ dàng đến vậy,điều mà cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ làm được.
Có bao nhiêu chuyện đã xảy ra.Nhưng bây giờ,hiện tại của cô chính là đây.
-Cám ơn vì đã kể cho tôi,Ren!-Cô mỉm cười,nụ cười xóa tan phần nào nỗi áy náy trong đôi mắt vàng đồng.
-Alice,tôi…
-Cậu không cần nói gì đâu.-Nụ cười vẫn dịu dàng trên đôi môi cô.-Những chuyện xảy ra không phải lỗi của cậu và Ace,cũng không phải lỗi của cha.Tất cả chỉ là số phận mà thôi.
Phải.Đó chính là số phận của cô.
Có lẽ khởi đầu của nó không hề tốt đẹp,nhưng cô mới chính là người lựa chọn mình là ai.
Trải qua bao nhiêu chuyện,cuối cùng cô cũng đã hiểu được điều đó.
Cô nhìn hai người thanh niên đang đứng trước mặt.
Người khiến trái tim cô trải qua những cảm xúc bồi hồi không thể gọi tên,và một trong hai người bạn đầu tiên của cô.Và còn bao nhiêu người nữa,những người mà cô yêu quý.
Đối với cô,như vậy là quá đủ để đầy lùi tất cả những gì xảy ra trong quá khứ.
Ngoài cửa sổ,ánh sáng rực rỡ phản chiếu khiến những giọt mưa hôm qua còn đọng trên lá trở nên long lanh lạ kì.
Cô mỉm cười,với người thanh niên tóc vàng đứng bên.
Sau cơn mưa,trời sẽ sáng thôi mà.


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Sat Feb 18, 2012 9:48 pm#30

Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12580
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Previous world
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

@Alicexxx : úp để cho mọi người xem ~

mà em vào com thui hay thì +1 phát tks ~

chứ đừng vào đây spam nha kẻo bị ăn thẻ đỏ đấy ~

_______________________________



Chap 28 : Quá khứ và hiện tại

Nhìn khuôn mặt thanh thản của cô bạn thơ ấu,một nụ cười phớt qua trên môi Ren.
Một nửa dòng máu trong anh giống với của cô…dòng máu mang theo những cảm xúc phức tạp của con người.Nhưng sao anh không thể cảm nhận thế giới xung quanh bằng trái tim trong sáng giống cô?
Rời khỏi căn phòng,anh lặng lẽ bước ra ban công nhỏ gần đó.Cảm nhận những cơn gió mơn man phả vào mặt trong lúc tựa người vào lan can,anh thở dài.Ngửa mặt lên,đôi mắt anh khẽ nhíu lại bởi ánh mặt trời chói chang chiếu vào.
Thứ ánh sáng có thể với đến vạn vật,và luôn luôn được chào đón.Không bao giờ đi song hành với bóng tối.
-Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau,hình như trông anh cũng chán chường thế này nhỉ.-Lại là giọng nói ấy.Không cần quay lại,anh cũng biết đôi mắt xanh lá ấy đang nhìn anh chằm chằm,cái nhìn như muốn tìm cách đi xuyên thấu tâm hồn anh.
Nhưng không hiểu sao,anh lại cảm thấy thích thú về điều đó.Không thể ngăn được cảm giác dễ chịu khi nhận ra rằng có một người thật sự quan tâm đến mình,một người không hề bị trói buộc với mình bởi bất cứ mối quan hệ nào.
Không khó để anh nhận thấy mình đã đổi khác rất nhiều kể từ cái hôm nghe lời xin lỗi phát ra từ chính miệng cô ninja bướng bỉnh này.Những cảm xúc phức tạp mà trước đây,anh chỉ luôn cảm thấy chúng thật rối rắm.Đơn giản vì không ai dạy anh cách hiểu chúng.
-Có chuyện gì sao?Không phải là chiến dịch điều tra khác về thân thế của tôi đấy chứ?-Anh cười nhạt.-Ninja các người là chuyên gia về khoản này,phải không?
Ánh mắt thoáng buồn bã của cô khiến anh lập tức hối hận bởi câu nói cay độc của mình.Anh biết mình không cố ý buông ra những lời đó,nhất là sau những thay đổi kì lạ đang diễn ra trong lòng.Chỉ là chúng như đã rình rập sẵn,chỉ chờ dịp thích hợp là lập tức thoát khỏi môi anh.Hay chính xác là vì anh đã luôn bắt chúng phải như vậy,sẵn sàng để trở thành thứ vũ khí bảo vệ anh bất cứ lúc nào.
-Anh ghét cách làm của tôi,đúng không?-Anh biết đây là tính cách của cô,nhưng vẫn thật kì lạ khi cô có thể bình tĩnh đến vậy.-Mà cũng đúng thôi,chắc là cũng chẳng có ai thích cả.
Im lặng.
-Vậy nên,hãy kể cho tôi nghe về anh,được không?-Cô mỉm cười.Nụ cười không dịu dàng và mong manh như cô bạn thân mến của anh,mà lại toát lên vẻ mạnh mẽ,kiên cường nhưng cũng rất trong sáng.
Đây không phải lần đầu tiên cô khiến anh nghĩ đến ánh mặt trời rực rỡ.
Bất giác,anh mỉm cười:
-Nếu tôi nói không thì sao?
Lại im lặng,nhưng ánh mắt cô còn rõ ràng hơn cả một câu trả lời như : “Vậy thì tôi sẽ bám theo cho đến khi anh phải nói mới thôi”.Chỉ có điều,nó nghiêm túc và chân thành hơn là sự tò mò hay thương hại đơn thuần nhiều.
Lần đầu tiên,anh dám tin vào một điều không hề có cơ sở.
Đột nhiên,cô quay người anh lại,nhìn thẳng vào đôi mắt vàng đồng đang thoáng chút bất ngờ.Thẳng thắn và cứng rắn đến mức anh thấy má mình dường như nóng lên một chút.
-Tôi biết là anh ghét bị người khác coi như ác quỷ.-Anh tin rằng cô nói thật.-Nhưng nếu vậy,trước tiên anh phải tự chứng minh rằng mình không phải như thế đã.
Vẻ bất ngờ trong đôi mắt vàng đồng hiện lên rõ rệt hơn.Khi đã bớt cảm thấy hơi nóng nơi gò má,anh đẩy cô ra,cười nụ:
-Nếu kiến thức của tôi không quá tệ,thì ninja thường đâu có nhiễu sự như cô nhỉ.
Nhưng cái tính thích mua dây buộc mình ấy lại không khỏi khiến anh nghĩ đến một góc nào đó của cô bạn tóc cam.
-Với người lạ thì đúng vậy đấy.-Cô nói,đôi mắt xanh lá vẫn bám cứng khuôn mặt anh,như sẵn sàng phát hiện bất cứ dấu hiệu dối trá nào.Nhưng ý nghĩa trong câu nói ấy lại khiến anh không thể cảm thấy khó chịu.Một hồi lâu đấu mắt,và chưa tới một phút đã có kẻ thua cuộc.
-Thôi được.Coi như là lời cảm ơn cho những gì cô đã làm vậy.-Cô không khỏi thắc mắc về câu nói đó,vì xét ra thì từ trước đến giờ chỉ có anh giúp đỡ cô.Nhưng,vẻ mặt nghiêm túc của anh khi nói câu tiếp theo khiến cô không thể nghĩ nhiều hơn.-Từ “thuật sĩ” có gợi cho cô điều gì không?
Một loạt kiến thức mà cô từng được đọc trong tài liệu mật của hoàng gia lập tức vụt qua trong đầu.Thuật sĩ,họ được coi là một trong những bộ tộc pháp sư mạnh nhất,thông minh nhất,nhưng cũng bí ẩn nhất.Sự tồn tại của họ chỉ được biết đến bởi những ai cần dùng đến họ.Ngay cả trong tài liệu ở hoàng cung Ventus lẫn Haos,đó là tất cả thông tin về họ.
-Chắc là có một chút,đúng không?-Anh mỉm cười.-Nhưng biết rõ ràng và chính xác thì chỉ có những người chính thức bảo trợ cho chúng tôi-gần đây nhất chính là quốc vương Darkus.Ông ta là vị vua duy nhất dám làm điều đó,bởi vì họ luôn truyền miệng rằng kiến thức và ma thuật,cũng như dòng máu tàn nhẫn của chúng tôi đủ để lật đổ bất cứ vị vua nào.Đến giờ tôi cũng không hiểu bằng cách nào mà ông ta có thể thuyết phục mẹ tôi-tộc trưởng lúc đó,về dưới trướng mình,thậm chí còn cho tôi đến hoàng cung như vật làm tin.Nhưng đó cũng không phải điều mà tôi muốn cô quan tâm.
Đôi mắt anh thoáng trở nên xa xăm.
-Cô biết không,từ đời vị tộc trưởng đầu tiên,dòng họ chúng tôi đã khám phá ra nhiều khả năng đặc biệt của một số ít người trong tộc,mà nổi bật nhất là khả năng liên lạc với người đến từ thế giới khác.Mấy ngàn năm qua,dòng tộc chúng tôi đã tìm cách phát triển và nâng cao khả năng ấy.Tới đời mẹ tôi,chúng tôi đã nâng khả năng ấy lên một tầm cao mới: thực hiện một hợp đồng có hiệu lực cả đời người với những sinh vật đến từ thế giới khác.Họ sẽ phải làm điều mà chúng tôi yêu cầu,nhưng đổi lại,sau khi chết,linh hồn của chúng tôi sẽ trở thành sức mạnh của họ,không bao giờ được đầu thai.Tất nhiên,chúng tôi không đủ cao quý để có thể làm điều đó với thiên giới.Và mẹ tôi đã tạo được một kì tích : triệu hồi được sứ giả địa ngục.
Câu chuyện về cuộc đời anh kì lạ đến mức cô vẫn lấy làm lạ là mình có thể im lặng lắng nghe.Giọng anh càng lúc càng trở nên nặng nề:
-Đáng lẽ ra họ nên hiểu rằng điều đó đã đi quá xa giới hạn của ma thuật.Nhưng tham vọng của con người vốn là không đáy.Họ đã nghĩ ra một chuyện điên rồ : buộc mẹ tôi cưới sứ giả địa ngục,để sinh ra những đứa con mang dòng máu mạnh mẽ bất tử của quỷ.Tôi chính là kết quả của cuộc hôn nhân ấy.Như một lẽ tất nhiên,tôi có sức mạnh và cả khả năng bất tử của quỷ.Nhưng,dòng máu người pha trộn vào đã khiến chúng không được hoàn chỉnh như cha tôi.
Đột nhiên,anh kéo tay áo lên.Trên cổ tay anh là một hình thù kì lạ không phải do xăm,cứ như bẩm sinh đã có.Đó là hình bốn ngọn lửa màu đen được cách điệu ma quái.Hai trong bốn ngọn lửa ấy đã mờ đi chỉ còn lại những nét chính.
-Mỗi ngọn lửa này là một lần sinh mạng của tôi.-Anh mỉm cười.-Nói nôm na là,tôi có thể chết rồi hồi sinh nhiều nhất là ba lần.Nhưng đồng thời,nó cũng nảy sinh một tác dụng khác : thuật chuyển sinh.Tôi có thể dùng sinh mạng của mình làm vật thay thế để cứu bất kì ai khỏi lưỡi hái của tử thần.Quốc vương Darkus yêu cầu tôi đến làm tin từ lúc 8 tuổi,rồi sau đó phong tôi làm thái thượng sư,có lẽ một phần vì muốn tôi dùng khả năng ấy để cứu người cho ông ta khi cần thiết.
Vậy ra…đó chính là câu trả lời cho nghi thức hồi sinh Mira.
Và cũng là câu trả lời cho tất cả những khả năng cũng như hành động kì lạ trước giờ của anh.
-Cô từng hỏi tôi là ai,giờ thì câu trả lời đã quá rõ ràng rồi đấy.-Anh cười nhạt.-Nhưng chắc là nó không như cô mong muốn nhỉ.Không phải người,không phải quỷ,tôi chỉ là một thứ tạp chủng không ai mong đợi thôi.
Nét mặt anh vẫn bình thản,nhưng giọng nói vẫn không giấu nổi vẻ cay đắng buồn bã.
Không cần anh nói ra,cô cũng hiểu những năm tháng tuổi thơ của một kẻ bị coi là tạp chủng chắc chắn không hề tươi đẹp.Cô không biết đó là những chuyện gì,nhưng cô cũng không muốn hỏi.Những vết thương trong lòng anh,dù đã khép miệng hay chưa,thì chắc chắn cũng sẽ chảy máu nếu có người cố tình thọc que vào.Hơn nữa,đôi mắt vàng đồng ngập trong bóng tối ấy đã quá đủ để cô hình dung về quá khứ của chủ nhân nó.
Không hiểu sao,cô thấy lòng mình đột nhiên nhói lên.Đây không phải lần đầu tiên cô bắt gặp cảm giác ấy mỗi khi soi bóng trong đôi mắt vàng đồng buồn và lạnh,nhưng đây là lần đầu tiên cô hiểu tại sao.Hiểu lí do anh trở thành một phần của thứ bóng tối cô độc ấy.
Không phải anh muốn tự nhốt mình trong đó,mà chính những kẻ xung quanh,bằng sự ích kỉ và tham lam vô đáy,đã đẩy anh vào đó làm con tốt cho tham vọng không điểm dừng của mình.
Mải suy nghĩ,cô không hay mình đã sa đà vào bênh vực cho anh từ lúc nào,hoàn toàn phá vỡ cái thông lệ muôn thuở của ninja mà cô luôn tuân theo : không bao giờ xét đoán mọi thứ bằng tình cảm.
Bất giác,cô khẽ đặt tay lên gò má anh,vuốt nhẹ:
-Tôi không nghĩ vậy đâu.-Giọng nói đanh thép thường ngày bỗng trở nên dịu dàng và nhỏ nhẹ lạ kì.-Người ngoài cuộc như tôi đủ thông suốt để thấy vẫn có những người hạnh phúc với sự tồn tại của anh.Người đang đứng trước mặt anh là một ví dụ đấy.
Cảm giác ấm áp từ bàn tay mềm mại ấy chẳng mấy chốc đã khiến gò má vừa hạ nhiệt của anh trở lại nhiệt độ gần bằng nước đang sôi.Câu nói của cô như một luồng gió ấm,luồn vào trái tim tưởng như đã đóng băng của anh.
Đây cũng là cảm giác của cô đối với anh chàng ninja đó phải không,Alice?
Hoàn toàn không chủ ý,anh nắm lấy bàn tay đang đặt trên gò má mình,như muốn cảm nhận hết sự mềm mại và ấm áp từ nó,cũng như cảm giác bồi hồi mà nó đem lại cho trái tim anh.
Giờ đây,anh có thể tự trả lời câu hỏi lởn vởn trong lòng bấy lâu mà không chút do dự:Cô chính là ánh sáng mà anh đã tìm kiếm bấy lâu nay.
Vậy mà anh cứ luôn ngỡ rằng ánh sáng và bóng tối không bao giờ có thể đi cùng nhau.
-Tay cô ấm thật đấy!-Anh thì thầm.-Nhưng có lẽ một lúc nào đó,tôi sẽ không thể cảm nhận được điều này nữa.Vì vậy,hãy để thế này lâu một chút,được không?
Thay cho câu trả lời,cô chỉ khẽ gật đầu,bàn tay áp sát vào khuôn mặt anh hơn.Trong giây phút ấy,anh có cảm giác bàn tay ấy như có ma thuật-xóa nhòa đi nét hằn học và cô đơn trên khuôn mặt anh.
Có lẽ,cảm giác ấy sẽ kéo dài lâu hơn chút nữa,nếu ngay lúc đó không có một tiếng sột soạt lớn phát ra từ chỗ ngách cửa lớn thông ra hành lang.Cả hai giật mình quay lại,và lập tức nhận ra mái tóc xanh mạ quen thuộc của anh chàng giờ đang nằm úp mặt trên sàn.Ở ngay bên cạnh,Alice nhìn anh với vẻ lo lắng pha chút buồn cười:
-Này,cậu có sao không vậy?
Vừa xoa đầu,Ace vừa ngồi dậy,xuýt xoa:
-Cậu thử cho rơi tự do xuống mặt sàn coi có đau không thì biết.Kì này nhất định tớ phải yêu cầu trừ lương cái tên chết tiệt nào lau nhà ẩu tả thế này mới được.
Có lẽ Ace sẽ hung hăng thêm một lúc nữa,nếu không phải ngay khi anh vừa đứng lên,chưa kịp chỉnh lại quần áo thì bàn chân đã lãnh một cú đạp đau điếng từ Alice(vâng,Alice đang đi guốc,đạp đau lắm đấy ạ).Dù có thân cách mấy thì chắc chắn một đại tướng quân kiêu ngạo như Ace không bao giờ sẵn lòng vui vẻ đưa chân cho bạn mình làm…thảm chà giày hết lần này đến lần khác.Anh nhìn cô khó chịu,chỉ thiếu điều gầm lên như thường lệ:
-Này,cậu tưởng guốc của cậu đạp không gãy xương hở?Chân của tôi mà hai người cứ làm kiểu này thì…-Nhưng,Ace chưa kịp nói hết câu thì Alice đã vội kéo vạt áo anh,ánh mắt hình như có vẻ hơi…lấm lét.Bực mình,anh đành quay lại,và ngay lập tức hiểu lí do khiến Alice phải làm những trò khó coi như thế để ra hiệu cho anh im miệng.Vừa chạm phải ánh mắt đầy sát khí của Ren,anh bỗng dưng không rét mà run,mặc dù nói khiêm tốn thì anh không phải thuộc dạng yếu bóng vía.
-Hai người theo dõi bọn tôi từ nãy giờ phải không?-Ren gằn từng chữ một.Không biết là anh xấu hổ vì bị hai người bắt gặp cảnh “thân mật quá mức” kia hay là giận vì bị theo dõi nhiều hơn,chỉ biết là nhìn vẻ mặt của anh,nói anh sắp sửa giết người chắc chắn ai cũng phải tin.Nhưng,không hề hổ danh đại tướng quân,Ace lập tức lấy lại bình tĩnh,vênh mặt:
-Này,nói năng cho cẩn thận,ai thèm làm cái trò mèo đó chứ.Tại hai người tình tứ ở chỗ thanh thiên bạch nhật,bọn này mỏi chân đứng lại nghỉ,vô tình thấy thôi nhé.
Thái độ của Ace rõ ràng chẳng khác dầu đổ vào lửa là mấy,bằng chứng là sát khí từ Ren càng lúc càng trở nên…u ám.Sợ rằng tình hình này kéo dài hơn nữa thì..chim chóc thú kiểng lẫn hoa cỏ trong vườn thượng uyển sẽ không từ mà biệt,Alice liền hắng giọng-việc mà từ trước đến giờ vốn là độc quyền của Ren:
-Ace nè,không phải cậu rủ tôi đi tìm quà tặng Mira sao?Không đi nhanh là chợ đóng cửa đấy.-Rồi,không để cho anh kịp lên tiếng,cô lập tức kéo anh đi luôn.Có vẻ như sự lo xa của cô không thừa chút nào,vì rõ ràng là Ren đã chuẩn bị lầm rầm một câu thần chú độc địa nào đó.
Khi đã đi khá xa,Ace mới cằn nhằn:
-Nè,tớ rủ cậu mua quà tặng Mira hồi nào hả?
-Từ hồi cậu chọc giận Ren đó.-Alice nói,bình thản.-Để hai người đấu khẩu tiếp thì chẳng biết hậu quả thế nào nữa.
-Ai bảo cậu ta thích mà không chịu thừa nhận đại đi,cứ bày đặt chối làm gì.-Anh nói,nhưng vẻ mặt lại thoáng vẻ vui mừng.- Nhưng mà dù sao cũng mừng cho tên đó,cuối cùng thì cũng đã tìm ra ánh sáng mà hắn luôn mong đợi.

Mấy ngày sau cái nghi thức ma quỷ đó,xác của cậu bé tóc xanh mạ chuẩn bị được đem chôn.
Thời gian trôi qua u ám và nặng nề.Cậu đã đi được hơn nửa con đường đến cánh cửa địa ngục.
-Cậu bé chưa thể chết được đâu.-Giọng nói ma quái nhưng dịu dàng ngân lên trong đêm tối.Không hiểu sao,cậu có thể nhìn thấy được trong màn đêm đen đặc ấy bóng dáng của một cô gái với mái tóc hai tầng màu đen.Đôi mắt xám ấy như có một ma lực thôi thúc cậu nắm lấy bàn tay của cô ta-bàn tay lạnh buốt như nước đá.
-Chị là ai?-Cậu hỏi,câu hỏi âm vang trong màn đêm rộng lớn.
-Cứ đi theo tôi.-Cô ta mỉm cười.-Mọi thứ sẽ ổn thôi.
Một luồng ánh sáng lóe lên ở cuối con đường cô ta dẫn cậu đi.Mở mắt ra,cậu đã nhận ra khuôn mặt quen thuộc của Ren.
Bằng trực giác,cậu biết điều gì đã xảy ra.Một nụ cười trong sáng chợt hiện trên môi cậu bé tóc bạch kim đang quàng lấy vai cậu:
-Trở về là tốt rồi!-Anh thì thầm.-Bạn tôi!

Đến bây giờ,mỗi khi nhớ lại,anh vẫn có thể nhớ rõ nụ cười trên khuôn mặt ngăm ngăm ấy-nụ cười trong sáng đầu tiên mà anh nhìn thấy ở người bạn này.Sau lần đó,anh đã biết toàn bộ câu chuyện của cậu.
Điều chỉ càng khiến anh muốn làm bạn với cậu hơn.Đơn giản vì trái tim của một kẻ có nửa dòng máu ma quỷ như cậu còn lương thiện hơn những kẻ thuần chất con người.
Và đơn giản hơn,cùng với cô bé tóc cam,cậu là người bạn đầu tiên,và tuyệt vời nhất của anh.
Trong lúc anh đang mải suy nghĩ,cô đột nhiên mỉm cười:
-Vả lại,ngày mai chẳng phải sinh nhật Mira sao?Ai quên thì không sao,nhưng cậu thì nhất định phải có quà cho cô ấy chứ.-Nhìn vẻ ú ớ của Ace,cô nói luôn.-Có gì phải ngạc nhiên chứ.Lịch trong phòng cậu đánh dấu đỏ ngày đó,ghi chú rất cần thận mà.
Câu nói của cô như một loại cọ hảo hạng phết lên mặt Ace một màu chẳng khác màu cà rốt là mấy.Nhưng khi vừa mở miệng định chối cãi,ánh mắt như muốn nói “Tôi biết thừa chuyện của hai người rồi” từ Alice khiến anh dẹp luôn ý định.Thay vào đó,anh lấy ra từ túi áo một đôi găng da thuộc màu nâu,dùng bảo vệ tay trong chiến đấu:
-Đâu cần phải đợi cậu nhắc chứ,tớ đã chuẩn bị sẵn quà cho cô ấy rồi.- Hình ảnh đôi mắt xanh biển khẽ lướt qua trong đầu khiến anh bất giác mỉm cười nhẹ nhàng.-Mua quà cho cô nàng chẳng giống con gái ấy thật còn khó hơn lên trời.
Vẻ trìu mến không giấu được trên khuôn mặt của anh chàng đại tướng quân,khiến cô bất giác mỉm cười.Đặt tay lên vai anh,cô nói khẽ:
-Cố gắng lên nhé!-Dù câu nói của cô không có ý trêu chọc,nhưng cũng khiến mặt anh thoáng ửng đỏ.-Nhất định sau này tớ phải được dự đám cưới của hai người đấy.
Sự chân thành bộc lộ qua từng câu chữ khiến anh không khỏi cảm thấy ấm áp.Khi cô vừa dợm bước,anh đã nói vọng theo:
-Còn cậu thì sao?-Cô quay lại,nhìn đôi mắt xám ấy bằng vẻ ngơ ngác không rõ là thật hay giả vờ.Anh nhìn cô,nghiêm túc.-Không có vấn đề gì chứ?
Không cần hỏi,cô cũng biết anh đang nói đến chuyện gì.Có lẽ Ren và anh đã phải thống nhất với nhau mới quyết định giúp cô lấy lại kí ức.Chính nhờ vậy,cô mới nhớ lại rằng họ đã đến với cô như những người bạn đầu tiên,và đã quan trọng với cô như thế nào.
-Chắc chắn rồi!-Cô mỉm cười.Kí ức về cậu nhóc tóc xanh mạ lúc nào cũng nhìn cô với vẻ kẻ cả đàn trên của một người anh trai chợt thoáng qua trong đầu.-Tớ sẽ không để hai người phải lo lắng như trước đây nữa đâu.
Im lặng.
-Cậu nói sao thì tớ đành tin thế vậy!-Anh nhún vai.Chẳng mấy chốc,mái tóc xanh mạ đã biến mất khỏi tầm mắt cô.
Còn lại một mình,cô khẽ dựa vào tường,thở dài.
-Cô nói dối,đúng không?-Giọng nói nhẹ và trầm ấy vang lên bên tai cô,như một cơn gió thoảng.-Không chỉ với cậu ta,mà còn với tất cả mọi người.
Đôi mắt nâu đỏ nhìn chằm chằm vào vẻ xa xăm trên nét mặt cô:
-Biết sao được!-Khác với thường lệ,cô không cười.-Nhưng dù sao,tớ cũng chỉ nói dối câu đầu thôi.
Một thoáng im lặng trôi qua.
Trong thâm tâm,anh hoàn toàn hiểu lí do cô phải giấu tất cả,phải mỉm cười và chứng tỏ rằng những kí ức đau buồn đến đột ngột ấy không là gì đối với cô,dù thực tế không hề như vậy.
Nỗi đau đến quá bất ngờ,và cô thậm chí còn không có thời gian để kịp chấp nhận nó.
Vậy mà cô vẫn mỉm cười.
-Tớ không mạnh mẽ đến vậy đâu.-Cô nói,ánh mắt như nhìn xuyên thấu mọi suy nghĩ của anh.Và đột nhiên,cô hạ giọng như tâm sự.-Thật sự,tớ là một kẻ rất yếu đuối.Chính vì quá yếu đuối,nên tớ mới phải níu giữ linh hồn của anh hai.Tớ luôn nghĩ rằng mình không thể tồn tại mà thiếu anh ấy.
Giọng cô càng lúc càng nhẹ bỗng,và nếu thính giác của anh không quá tệ,thì rõ ràng có một tiếng nấc đã cắt ngang câu nói của cô:
-Chính vì phải bảo vệ tớ mà anh ấy trở thành kẻ bị gọi là ác quỷ.Và cái ngày nhận ra sự tồn tại của anh ấy,tớ cũng đã quá yếu đuối để có thể chấp nhận rằng mình là nguyên nhân của tất cả những chuyện đó.Tớ đã đổ lỗi,và khiến anh ấy tổn thương.-Cô đưa tay lên mắt,lén quệt đi một giọt lệ chực trào ra.-Tớ không muốn tất cả những điều đó lặp lại một lần nữa.
Anh không biết nói gì hơn là im lặng.Đã quen nhìn nụ cười trong sáng của cô,quen nhìn cách cô chứng tỏ rằng mọi chuyện vẫn ổn,giờ lại nghe cô bộc bạch tâm sự,hiểu rằng cô cũng không phải thiên thần có thể bình thản trước tất cả mọi chuyện,tất cả thật sự lạ lẫm đối với anh.Nhưng trong thâm tâm,anh lại thấy vui vì điều đó.Từ trước đến giờ,chỉ có cô lắng nghe anh,và đây là lần đầu tiên xảy ra điều ngược lại.Để có thể hiểu rằng,vết thương lòng của cô không hề lành mau chóng như mọi người tưởng.Chỉ là cô đang cố băng nó lại thật chặt,để nó không rỉ máu ra bên ngoài mà thôi.
Và điều đó lại càng khiến anh muốn bảo vệ cô nhiều hơn.
Anh muốn nói điều gì đó để an ủi,nhưng rốt cuộc chỉ có sự im lặng kéo dài.Cuối cùng,chính cô lại mở lời trước:
-Mà thôi,đừng nói về chuyện đó nữa.-Một nụ cười rạng rỡ lập tức thay cho vẻ mặt buồn rầu.Dù chỉ là tạm thời,nhưng ít nhất nó cũng khiến anh ấm lòng hơn.-Tớ có cái này muốn cho cậu xem.
Theo chân cô vào phòng,anh chợt tự cười thầm khi nhận ra bây giờ,mình mới là người đang khám phá những bí mật của cô,chứ không phải ngược lại.Lục lọi một lúc,cô lấy ra một bức tranh ghép từ những viên đá tinh xảo.Bức tranh hình cỏ bốn lá.Nhìn những mấu ghép phức tạp và hoàn toàn không theo quy luật nào,anh biết chắc nó không dễ ghép chút nào.
-Khi tớ đến nông trang,mục sư đã tặng bức tranh này trước khi qua đời.Ông ấy nói rằng,nếu tớ có thể hoàn thành nó,tớ có thể có một điều ước cho bản thân.Tất nhiên là nó không thể lớn như điều ước chúng ta đang tìm kiếm,và nó cũng chỉ như bao truyền thuyết thường có quanh những đồ vật đẹp mắt thôi,nhưng cũng đủ để khiến một đứa bé háo hức.-Cô nói,ánh mắt nhìn bức tranh một cách dịu dàng.-Và tớ kiên nhẫn ghép chúng,từng mảnh từng mảnh một,từ ngày này sang ngày khác.Bắt tay vào làm,tớ mới nhận ra nó không hề dễ chút nào.Nhưng mong muốn có được điều ước đã thôi thúc tớ mạnh mẽ.Tớ đã mày mò với nó trong suốt 8 năm ở nông trang-có lẽ đó là trò giải trí duy nhất của tớ lúc đó.
Câu chuyện của cô thật ra không có gì ấn tượng lắm,ngoài lòng kiên nhẫn lạ kì của một cô bé đối với một truyền thuyết mơ hồ.Anh vốn không thích,và cũng chẳng tin vào những câu chuyện thế này,nhưng vẫn cố gắng lắng nghe cô,bởi anh tin rằng cô muốn nói với anh một điều gì khác.
-Ngày phụ vương gọi tớ trở về hoàng cung,cũng chính là ngày tớ hoàn thành được nó.-Cô mỉm cười.
Nghe như một câu chuyện cổ tích hoang đường,nhưng không hiểu sao,anh vẫn hỏi lại:
-Vậy cậu đã ước gì?
-Nói ra thì chắc cậu sẽ cười,vì nó đơn giản lắm.Suốt 8 năm,tớ đã lặp đi lặp lại điều đó.-Cô khẽ nghiêng mái tóc bồng bềnh,nhẹ giọng.-Tôi ước có những người bạn tốt,những người sẽ không bao giờ phản bội tôi.
Đôi mắt anh thoáng mở to.
Điều tưởng chừng như đơn giản ấy,vậy mà lại là một ước nguyện đối với cô sao?
Đột nhiên,anh lại nhớ đến bản thân mình.Anh chưa bao giờ ước nguyện như cô,nhưng trong thâm tâm của vị hoàng tử luôn sống trong cảnh giả dối,anh cũng chỉ mong có những người coi anh như một người bạn,chứ không phải hoàng tử của một vương quốc.
Chỉ có điều,anh lại quá dè dặt và đề phòng,nên đã ngăn cản mọi cơ hội thực hiện được điều đó.Cho đến khi bước chân vào cuộc chiến này.
Phải chăng,điều ước của cô,điều ước được thực hiện bởi một trái tim kiên trì và đầy tin tưởng,đã biến luôn cả điều ước của anh thành hiện thực?
-Xin lỗi,bỗng dưng lại đi kể cho anh nghe chuyện ngốc nghếch này.-Cô lắc đầu,cất đi bức tranh ghép.-Chỉ là điều đó thật sự có ý nghĩa đối với tôi.
Bởi cô đã gửi gắm toàn bộ niềm tin của mình vào điều ước,để nó có thể trở thành hiện thực.Điều tưởng như ngu ngốc ấy,thật sự vô cùng quan trọng đối với cô.
Quan trọng đến mức khi đã đạt được,như ngày hôm nay,cô không thể để bất cứ thứ gì phá vỡ nó.Dù là những cái chết trong quá khứ,dù là thân phận không mong muốn của một vị cứu tinh.Dù là bóng đêm luôn chực chờ ở một góc nào đó trong trái tim cô.
Chỉ cần điều ước ngày nào của cô vẫn còn là hiện thực,cô sẽ chấp nhận tất cả.
Đó vốn là bí mật nho nhỏ của cô.Nhưng không hiểu sao,bây giờ,cô lại muốn nói với anh.Không hiểu sao,cô có cảm giác anh sẵn sàng lắng nghe mình.
-Tôi cũng không biết nói sao nữa.-Đôi mắt nâu đỏ của anh thoáng trở nên xa xăm.-Nhưng có lẽ,cô đã bắt đầu làm tôi tin vào phép màu rồi đấy.
Một nụ cười hiện ra sau phút ngạc nhiên trên khuôn mặt cô.Nụ cười dịu dàng và rạng rỡ như ánh ban mai.
Không biết nụ cười ấy có phải là giả hay không,nhưng đôi khi,một chút dối trá có lẽ cũng không hề gì nếu nó khiến người khác cảm thấy ấm lòng.

_____________________________________
Đã úp chap xong cho cái fic này fic chỉ đến 28 chap là ngưng ~

nếu bạn nào thấy fic này hay nhớ com hoặc là +1 phát tks cho ~

mình là đc chứ đừng vào đây spam và tám nhảm nhé mình ko muốn ~

fic của mình bị lock đâu mong mọi người nhớ những đều mình dặn nha ~


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Sat Feb 18, 2012 10:25 pm#31

izumi_ishiharu1998
Bakugan Legendary

Pet
::
::
Chia sẻ cảm xúcShort wikia translator
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 267
BKGC BKGC : 3611
Điểm đóng góp : 7
Đến từ : Từ đâu cũng được
Stt : Điều tôi ghét nhất ở mình nhưng yêu nhất ở bạn là sự yếu đuối...

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Previous world
Xem lý lịch thành viên

À , cái fic này hồi bên forum cũ chị Al_Mas có viết rồi chị up lại đúng ko ? :-?


Chữ ký của izumi_ishiharu1998


Sat Feb 18, 2012 10:36 pm#32

Anyamoto Aiji
Queen

Pet
:: Hồng thánh dượcSinging Miku Shun
::
Chiếc nhẫn của trò chơi Senbon Sakura Pet master  Ngòi bút sắt vàng
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 982
BKGC BKGC : 12580
Điểm đóng góp : 46
Đến từ : Vương Quốc Mặt Trăng
Stt : ♥ Đơn thân độc mã bây giờ chấm dứt bye bye my love ♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Previous world
Xem lý lịch thành viên http://sailormoon.forumvi.com

@zumi : ừm fic này ở bên nhà cũ của Alice-Mas đó ~

ko có việc gì nên rãnh post ấy mà hay +1 phát tks nhé ~

công lội page gần chết và công post nữa hi ~


Chữ ký của Anyamoto Aiji


Today at 10:01 am#33
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic] Previous world


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan fanfic] Previous world

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-