(4rum fic): Cuộc sống hoàng giaXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6
Sun Oct 14, 2012 9:29 pm#126
avatar
Mirusie Miyuki
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 38
BKGC BKGC : 2120
Điểm đóng góp : 2
Đến từ : Nơi không có ánh sáng
Stt : Hi vọng kết bạn được với mọi người

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên

Ôi lâu ngày chưa lên mb, nhớ quá ^^
Dạo này phải học căng thật (hok bù cho bà Miy phải học lại, bả khỏe thật), đếm nay nghỉ mới mượn đc cái máy bả onl chút(hok cho bả bik mình đăng chap hok bả giết mình). Chap này là chap dìm hàng bà Miy và cái người tên Hishun ^^
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 7
----------------------------------------Một ngày đẹp trời, tại vườn thượng uyển-------------------------------------
Tại nơi đây, có bóng 1 chàng trai ngồi trên chiếc ghế đá đặt ở gần bàn. Xung quanh là vườn hoa đang khoe sắc, vài con bướm lượn bay, dòng sông lung linh ánh nắng tạo nên 1 khung cảnh không thể chê vào đâu được. Từ cổng vào thượng uyển, 1 cô gái với mái tóc hồng để xõa dài chạm đất, đôi mắt nâu hơi hồng, khoác bộ váy màu hồng bước vào. Bốn mắt chạm nhau, chàng trai cất lời chào:
- Xin chào, Ngọc Y tiểu thư! Cô cũng đến nơi này để ngắm cảnh à?
Ngọc Y đáp lại, khuôn mặt vẫn không chút biểu cảm:
- Chào, Hi Phong công tử. Công tử trông rảnh rỗi quá nhỉ? Vậy chúng ta cùng nói chuyện với nhau 1 lúc nhé!
Hi Phong gật đầu đồng ý. Anh kéo tay Ngọc Y lại ngồi vào bàn, hỏi han:
- Cô dạo này thế nào rồi?
- Đa tạ đã quan tâm, ta vẫn khỏe. Trông anh như thế này thì chắc ta không cần phải hỏi thăm đâu nhỉ?
Anh chàng cười:
- Cô vẫn vậy, cẫn lạnh lùng và ăn nói không có đầu đuôi như 10 năm trước nhỉ?
“Vụt”, cái nắp chén trà bay sượt qua mặt Hi Phong, chập vào cột, tạo nên 1 vết lún trên cột và những mảnh nhỏ sứ vương vãi dưới sàn. May mà chàng ta né được cái ném đó, chứ không thì… chỉ có nước vào nhà thương. Ngọc Y vừa uống trà vừa bình thản đáp:
- Đa tạ anh đã “khen”. Vừa rồi ta lỡ tay, mong đừng chấp nhặt chuyện nhỏ. Nhân đây, ta muốn gửi lời hỏi thăm đến Song Linh và nhờ công tử với tư cách là 1 người bạn: hãy bảo vệ Song Linh. Gần đây ta nghe được 1 số tin từ đám người hầu là Song Linh suýt bị hãm hại. Ta đã cho người ngầm tìm hiểu, và lấy được vài thông tin: kẻ đang có ý định hãm hại cô ấy đang làm quan trong cung, ở chức vị nào thì ta không rõ. Hắn ta có 1 người con gái được nhặt nuôi từ lúc đất nước còn loạn lạc. Đó là tất cả những gì ta biết, hãy sử dụng những thông tin này và tìm hiểu thêm để bắt kẻ đó lại trước khi quá muộn.
- Ta hứa, vì đó cũng là sứ mệnh của ta.
Ngọc Y mỉm cười hài lòng, 1 cái cười rất hiếm hoi trong cuộc đời của cô. Đỗ tiểu thư đứng dậy, chào tạm biệt Hi Phong:
- Đến giờ ta phải đi học đàn rồi. Tạm biệt công tử, nếu lần sau gặp nhau chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.
- Để ta tiễn cô 1 đoạn.
Ra gần đến cửa, Ngọc Y đang mải nói chuyện bỗng vấp phải thanh gỗ to do ai ác ý để chắn ở đó. Cô ngã xuống đất, Hi Phong chạy lại định đỡ lấy. Không may cho anh chàng là chưa kịp đỡ thì đã bị ai đó bắn 1 viên đá nhỏ vào lưng (Hoa tiểu thư nhà ta chứ ai), tuy nhỏ nhưng lực bắn rất mạnh khiến Hi Phong cũng bị mất đà ngã theo. Kết quả của cú đồng ngã đó là 1 cảnh tượng rất lãng mạn (và cũng rất sến): Ngọc Y thì nằm phía dưới, Hi Phong đè lên trên. “BỐP”, cô nàng giáng cho anh chàng 1 cú trời giáng, lấy đà đạp Hi Phong bay xa 10m. Đỗ tiểu thư quay mặt đi để Nhạc công tử không nhìn thấy khuôn mặt vổ cùng đỏ của mình:
- Ngươi làm gì thế hả? ĐỒ BIẾN THÁI!!!
Hi Phong mếu mặt vì đau, anh chàng khổ sở giải thích:
- Tại.. tại vì ta bị ngã thôi mà! Ta chỉ định đỡ cô thôi!
Ngọc Y nguýt anh 1 cái dài cả hàng tá km, cô hỏi vẻ nghi ngờ:
- Có thật không thế? Anh mà lừa ta thì anh sẽ được miễn phí thêm vài cái tát nữa đấy! Muốn thử không? *Bẻ tay rôm rốp*
Chàng ta xanh mặt:
- Không, không, ta không lừa cô, thế này là đủ rồi!
Ngọc Y định đứng lên để quay về phòng học đàn, nhưng khi vừa chống tay đứng dậy thì cô lại bị ngã. Hi Phong vội vàng chạy lại, anh xem vết thương rồi tặc lưỡi:
- Chậc! Cô bị bong gân rồi. Hay cô để tôi đưa cô về phòng và xin cô nghỉ bữa học hôm nay.
Ngọc Y chối ngay lập tức, cô không muốn để bất kỳ đứa con trai nào chạm vào người, cô chẳng ưa gì bọn đực rựa này cả:
- Không, để ta tự đi được rồi. Anh về đi! Á!
Hi Phong bế Ngọc Y lên, không để tâm tới việc cô phản ứng thế nào:
- Tên kia, thả ta xuống, thả ta xuống, ta tự đi được!
- Chân cô thế này mà bảo ta an toàn để cô đi được à? Ta không thả, cô nằm yên đi nếu không muốn bị ta bẻ luôn chân (ôi ghê thế :X)
Ngọc Y đành phải thôi không quậy nữa để anh chàng đưa về phòng, đầu thầm nghĩ: “Đồ chết bầm, có ngày ta sẽ cho người gãy cả tứ chi nằm liệt giường mấy tháng luôn. Đừng tưởng bở ta sẽ cho qua dễ dàng thế!”. Chuyện gì sẽ xảy ra với họ? Cái đó thì chỉ có chúa trời mới biết được mà thôi!
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
p/s: hiện giờ bà Miy đi học, mình mượn máy bả để đánh ( bả cho mượn, ba mẹ cũng đi vắng). Chap sau mình định sẽ đăng chap ya dìm hàng Shiiki với Arsha, nhưng mà chưa làm xong nên đăng chap này trước. Mong bả về sẽ hok giết mình :X *chuồn lẹ*
p/s 2: *quay lại* à, chap sau mình sẽ nhờ bà Miy đăng chap ya giữa Shiiki với Arsha, định sẽ hok làm chap ya này đâu, nhưng vì thấy lần trước bả dìm hàng nhẹ wá nên giờ mình quyết dìm hàng bằng được thì thôi (dạo này đầu óc mình đen tối quá, mô phật), nhớ chờ đến chap sau nha (nc-17 đó ^^) *chạy*


Chữ ký của Mirusie Miyuki

http://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vN

Sun Oct 14, 2012 10:33 pm#127

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31524
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

tem
hờ, thành thật không biết phải com gì nữa

cơ mà mấy hôm trước Miy có bảo muốn đưa thêm Creo vào fic để ghép với mình, thì mình xin trả lời thế này:
MỹHồ là cái chị gái xinh xinh quyến rũ 3 vòng cực chuẩn ở trong dou của Mid cơ ~~


Chữ ký của Kantono Fuminsho



Được sửa bởi [M]ax-sama ngày Tue Nov 13, 2012 10:44 pm; sửa lần 1.

Tue Oct 16, 2012 10:35 pm#128

avatar
D.Portgas Ace
Smod

Pet
:: Hồng thánh dượcGerard
::
Huy chương Hắc longGumi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 60
BKGC BKGC : 75347
Điểm đóng góp : 2
Stt : mưa rơi hoài khiến tim tôi lại đau :)

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên

lâu r` k có time lên MB , cho ta tham gia với ^^!


Chữ ký của D.Portgas Ace


Wed Oct 17, 2012 12:47 pm#129

avatar
aliceloveshun
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dượcHồng thánh dược
::
Bình Máu
ĐCC :
10 / 10010 / 100

Bài gửi Bài gửi : 720
BKGC BKGC : 2808
Điểm đóng góp : 12
Đến từ : Wonder Land
Stt : Chổng *** lên trời, hận đời vô đối

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên

@Loren: ố ồ, Lò rèn-san, lâu ngày hok thấy mặt nhể :D. Mún tham gia vào thì đk theo mẫu nhá (chẻ sẽ nhờ bà Miyu dìm hàng Lò-san thật nặng :]])
p.s: ờm, tối ni chẻ đi học nên sẽ cho bà Miyu mượn máy đăng chap mới của bả làm (ya) nên tối ni sẽ có chap ya giữa boss vs Tsu =))


Chữ ký của aliceloveshun


Wed Oct 17, 2012 5:33 pm#130

avatar
Hino Asa
VIP Mem

Pet
:: Oz & AliceHồng thánh dượcClannad Cat
::
Chia sẻ xảm xúcBình MáuCầu tuyết
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 3479
BKGC BKGC : 5759
Điểm đóng góp : 45

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên

Sau một tuần hì hục ngồi phá tiếp cái chương trình chặn thứ hai, tui mò lên đây để com
Cái chap này ngắn quá ="= tôi cũng ứ biết com gì
Nhưng tôi ghen a *đập đầu vô tường*
thôi chờ chap mới vậy


Chữ ký của Hino Asa








Wed Oct 17, 2012 9:15 pm#131
avatar
Mirusie Miyuki
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 38
BKGC BKGC : 2120
Điểm đóng góp : 2
Đến từ : Nơi không có ánh sáng
Stt : Hi vọng kết bạn được với mọi người

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên

warning: có yaoi (nc-17)
Chap 8
---------------------------------Tại thư viện hoàng cung---------------------------------------
- Hừ, đồ đáng ghét, tên Thiên Vũ đáng ghét!!! – Mở màn cho buổi hoàng hôn là tiếng hét của An Nguyên, hòa lẫn trong cái âm thanh ấy là tiếng sách vở bị ném đi tứ tung, kệ sách đổ ầm ầm. Và cũng trong mớ âm thanh hỗn độn ấy vang lên 1 tiếng nói trong trẻo:
- Cậu có chuyện gì bực mình sao An Nguyên? Cậu có thể tâm sự cho tôi cùng nghe không?
- Tiểu Phong đấy à? Cô không phiền nếu tôi tâm sự cùng cô chứ?
Lúc lắc mái tóc hồng dài, Tiểu Phong mỉm cười, đôi mắt màu xanh lá díp lại. Vốn là con nhà quyền quý nên Tiểu Phong trông rất hiền hậu, ra dáng 1 thiếu nữ thực thụ với tính cách hòa đồng, hay cười, rất tâm lí và đủ tài cầm, kỳ, thi, họa. Cô luôn là người để những ai đang buồn bực chia sẻ. Cô nói:
- Không sao, tôi không phiền đâu!
Được thể, An Nguyên bắt đầu nói tràn lan đại hải mà những câu đó đều độc 1 nghĩa: nói xấu Thiên Vũ:
- Hừ, Thiên Vũ thật đáng ghét! Anh ta nghĩ anh ta là cái quái gì chứ! Dám bỏ đi với mấy ả đàn bà, để tôi lại cho tôi 1 chông công việc làm không xuể. Đồ hám gái, đồ háo sắc, anh ta đi hưởng thụ trong khi tôi phải làm tất cả. Đồ quái vật, đồ nhác nhớn, đồ chết tiệt, đồ không ra gì, bla...bla...
Tiểu Phong đang mỉm cười bỗng giật mình nhìn chằm chằm vào phía sau An Nguyên, cô khuyên:
- An Nguyên à! Tôi nghĩ cậu không nên nói gì nữa thì hơn.
An Nguyên vốn đang bực mình, cậu vẫn nói tiếp:
- Hừ, hắn là đồ chết tiệt. Cô yên tâm đi, tôi ẽ không nói gì cho hắn ta nghe đâu! Đồ vô nhân tính, bla...bla...
- AN NGUYÊN!!!
Đến đây thì mọi bực tức bỗng biến mất như có phép lạ, thay vào đó là sự lo sợ kéo ùa vào thay thế. An Nguyên từ từ quay người lại, có ai biết được cậu ta đã thấy gì không? Là 1 Thiên Vũ đang đứng ở đó từ bao giờ, xung quanh toàn không khí chết chóc bao trùm, miệng anh thì cười nhưng chẳng thấy tí nào là vui vẻ. Anh cất giọng làm cậu giật mình:
- An Nguyên! Cậu đã nói những gì? Ta muốn nghe nốt toàn bộ câu rủa của cậu dành cho ta!
An Nguyên ngay lậ tức chối bay chối biến:
- Không, tôi có nói gì đâu!!!
- Được lắm, tại ta dạy dỗ cậu không đến nơi đến chốn nên giờ cậu rủa ta chứ gì? Để ta cho cậu 1 bài học thích đáng nhé! Đi!
- Đi... đi đâu, tôi không đi, tôi muốn đọc sách!
Thiên Vũ xốc An Nguyên lên vai, mặc kệ cậu cứ đấm thùm thụp vào lưng anh. Thiên Vũ quay lại phía Tiểu Phong đang chứng kiến câu chuyện từ lúc nãy đến giờ, cười:
- Đa tạ cô nương đã lắng nghe tâm sự của An Nguyên. Giờ cô có thể làm gì tùy thích. Cáo từ!
Thế rồi Thiên Vũ quay đi thẳng về phòng của mình.
-------------------------------------Tại phòng của Thiên vũ-----------------------------------
Bạn đã được cảnh báo có yaoi (bôi đên để xem nội dung)
- Anh định làm gì? Thả tôi ra, thả tôi ra! Tôi còn phải đi làm 1 số công việc khác! – An Nguyên đấm thật mạnh vào lưng Thiên Vũ.
“Phịch”, anh ném An Nguyên xuống giường, cởi chiếc áo ngoài ra và tiến đến giường đè chặt An Nguyên xuống:
- Làm gì à? Cái đó ta phải hỏi cậu mới đúng chứ. Cậu nên nhớ cậu đã nói những gì nên giờ ta sẽ dạy dỗ lại cậu. Cậu than làm việc nhiều quá nên mệt chứ gì? Để ta cho cậu biết thế nào là hưởng thụ nhé~
An Nguyên hốt hoảng, cậu vùng vẫy, đá, đạp lung tung:
- Anh đang nói nhảm cái gì thế? Lại bị bỏ thuốc nữa à? Mau thả tôi ra, tôi còn công... ưhm...ưhm...ưhm!!!
An Nguyên bị Thiên Vũ chặn miệng bằng 1 nụ hôn. Lưỡi anh len lỏi quấn lấy lưỡi cậu. “Phập”, tiếng động vang lên làm Thiên Vũ phải xem lại môi mình. Máu, An Nguyên đã cắn anh. Thiên Vũ nhìn cậu:
- Cậu dữ quá An Nguyên à. Nằm yên đi, còn nếu không cậu sẽ phải nằm liệt một chỗ đấy! Cậu muốn bao lâu? 2 ngày? Hay 1 tuần?
Phớt lờ lời đe dọa của Thiên Vũ, An Nguyên xô anh ra, nhảy xuống giường và bỏ đi, không quên quay lại:
- Đùa vậy đủ rồi, tôi đi đây!
- Ta đã cảnh cáo rồi đấy, cậu không nghe à? Đã vậy trong vòng 2 ngày đừng hòng được đi lại! *cười đểu*
Thiên Vũ tiến lại gần An Nguyên, ném cậu xuống giường ghì chặt. An Nguyên vùng vẫy, đòi anh thả cậu ra. Thấy cậu quẫy mạnh quá, Thiên vũ nắm 2 tay An Nguyên lại, dùng dây thắt lưng cột chặt tay cậu vào thành giường:
- Thế này thì cậu hết quẫy rồi nhé!
“Xoẹt, xoẹt”, Thiên Vũ trong nháy mắt đã xé toạc áo của An Nguyên. Cậu tái mặt:
- Dừng lại, mau dừng lại! Tôi sẽ không nói xấu anh nữa đâu, tôi hứa đấy! Dừng lại, thả tôi ra!
- Giờ cậu có hứa cũng đã muộn rồi, ta phải cho cậu 1 bài học mới được.!
Nói đoạn, Thiên Vũ mở đầu cuộc hoan lạc bằng một nụ hôn sâu đúng nghĩa. Lưỡi anh len lỏi, quấn lấy lưỡi cậu, vờn nhau như 1 trò đuổi bắt. An Nguyên mặt đỏ gay vì bị rút dần dưỡng khí. Đến khi cảm thấy An Nguyên như không còn chút dưỡng khí nào, Thiên vũ mới buông ra. Rồi anh trượt dần xuống cổ cậu, đặt lên đó những vết đỏ. Tay anh vuốt ve tấm lưng của An Nguyên, sau đó luồn ra phía trước, bóp mạnh 2 đầu nhũ. Cậu nói trong hơi thở dồn dập:
- Tên…Tên chết tiệt…Tôi thề…sẽ có ngày…tôi…cho anh… thành hoạn quan…Á!
Thiên Vũ trượt xuống nút mạnh 2 đầu nhũ đã cương cứng, tay sờ soạng đến cái nơi cần đến. “urrggg…”, tiếng rên ngoài chủ ý của An Nguyên thốt lên, nước mắt chực trào ra, cậu thở gấp khi Thiên Vũ xé nốt cái quần, dung sức dạng 2 chân cậu ra và đưa 1 ngón tay vào cái lỗ nhỏ của cậu:
- Á Á!!! D…Dừng! Mau dừng lại! Đau.. tôi đau quá!!! Á!
Anh từ từ đưa tiếp ngón thứ 2 vào trong, tay kia mân mê “hạ thể” của An Nguyên, cười gian:
- Cậu bảo ta dừng lại à? Xin lỗi nhé, nếu là lúc khác thì ta có thể nghe theo cậu, nhưng bây giờ thì không-thể-được!
- Ư…AHHH!!! Dừng…hộc…dừng lại ngay! Hộc…hộc… Đâu…Á! Đâu quá…hộc…hộc…
Nước mắt cậu trào ra, cậu khóc nấc lên vì cơn đau dữ dội nơi vùng kín, tay bấu, cào vào thành giường. Đây là lần đầu tiên của cậu nên nó khiến cậu dâu đến muốn ngất đi. Đã vậy, Thiên Vũ lại đưa thêm ngón tay thứ 3 vào, chuẩn bị cho 1 điều hoan lạc hơn, tội lỗi hơn. Khi Thiên Vũ chuẩn bị vào trong, An Nguyên nói trong mệt mỏi, giọng van xin:
- Ahhh…Á!!! Không…Đừng! Mau…dừng lại!!! Tôi mệt quá! Đau nữa… Làm ơn… Đừng….hộc… Mau dừng… Ư… ah….AHHHH!!!
Phớt lờ lời van xin của An Nguyên, Thiên Vũ bắt đầu tiến vào trong mà không chuẩn bị 1 thứ gì, cười nửa miệng:
- Trông cậu bây giờ quyến rũ quá! Ai mà ngờ cậu lại đẹp và ngây thơ như thế này. Ta làm sao nỡ bỏ mặc cậu được! Nên đừng van xin làm gì, vô ích thôi.
An Nguyên khóc thét lên. . Thiên Vũ càng lúc càng đẩy sâu vào trong cậu. Anh thở nhanh vì mệt:
- Chết tiệt… cậu chật quá!
Sauk hi đã vào được bên trong, anh bắt đầu đẩy từng nhịp. Đến lần thứ 3, cả 2 cùng … ra cái thứ gọi là “kết quả”. Thiên Vũ cởi trói cho cậu. An Nguyên bây giờ hoàn toàn kiệt sức. Cậu nhắm nghiền mắt lại và chìm vào trong giấc ngủ. Thiên Vũ cũng đã thấm mệt sau cuộc “mây mưa trăng gió”, anh chỉnh lại tư thế nằm cho An Nguyên, mỉm cười ngắm khuôn mặt cậu 1 lúc rồi ôm cậu vào và ngủ 1 giấc ngon lành.

---------------------------------------Sáng hôm sau-------------------------------------------
“Ưhm… Trời sáng rồi sao?” – An Nguyên từ từ mở mắt, cậu quay người sang trái và…
- Á Á Á Á Á!!!
“BỐP”, tiếng động nghe rõ mồn một, và sau đó là Thiên Vũ bay từ trên giường xuống và hôn đất. Anh lồm cồm bò dậy, nhìn An Nguyên đang ôm 1 dống chăn quấn quanh người trong tư thế bảo thủ, cười:
- Cậu dậy rồi hả?
An Nguyên định đứng dậy để lấy đồ ( đồ của Thiên Vũ để sẵn chứ đồ của cậu chàng đã bị xé nát rồi) thì chợt cơn đau nhói ở phía dưới kéo đến làm cậu mất thăng bằng ngã xuống giường. An Nguyên hét:
- TÊN KIA! ANH ĐÃ LÀM GÌ TÔI VẬY HẢ???
Thiên Vũ cười nửa miệng làm cậu nổi cả da gà, sởn cả da vịt:
- Thật sự là cậu không nhớ gì à? Trí nhớ kém thế! Đêm qua, vì cậu đã nói xấu ta nên ta đã đưa cậu về đây(thực sự là vì lý do khác) và *beep* cậu, sau đó ta *beep* rồi *beep*. Giờ cậu không đi lại được ngay đâu. Tạm thời nằm đó 2 ngày nhé *cười đểu*. Ta sẽ mang thuốc và xin nghỉ phép với hoàng thượng cho cậu nghỉ 2 ngày *cười gian*
Thiên Vũ kể lại sự việc đêm qua mà sống động còn hơn xem phim 3D, đến độ mà sau khi nghe xong, An Nguyên lập tức đỏ mặt vì vừa xấu hổ vừa tức tối, ném cái gối về phía Thiên Vũ và hét với âm lượng “chỉ đủ để” rung chuyển hoàng cung (giọng khỏe thật đấy):
- ĐỒ QUÁI VẬT! ANH LÀ ĐỒ BIẾN THÁI! NHỚ ĐẤY! TÔI SẼ CHO ANH BIẾT TAY!!!
- Ha ha! Muốn cho ta biết tay thì trước tiên cậu phải đi được đã. Coi như đây là hình phạt dành cho cậu. nếu cậu còn nói xấu sau lưng ta 1 lần nữa thì không phải chỉ là 2 ngày miễn đi lại đâu, mà là cả đời đấy. Ta mong đến lúc cậu sẽ nói xấu ta 1 lần nữa lắm đấy! Ha ha!!!
Thiên Vũ cười to và quay đi, đóng sập cánh cửa lại mặc cho An Nguyên tức tối ngồi rủa thầm. Giờ thì cậu sẽ phải ở lại phòng của Thiên Vũ 2 ngày. Trong 2 ngày đó, ai mà biết chuyện gì sẽ xảy ra. Hãy thử tưởng tượng đi nhé
---------------------------------------------------------------------------------------------------
*thở phào* xong chap rùi, lần đầu tiên làm fic ya nên hơi tệ, mọi người cho ý kiến nhé ^^ đừng ném gạch cho mình xây nhà là được rùi ^^


Chữ ký của Mirusie Miyuki

http://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vN

Wed Oct 17, 2012 9:47 pm#132

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31524
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

chap này yaoi đúng chất :cta: cơ mà có điều lời văn hơi nhanh hơi gượng nên chưa diễn tả đủ sự gợi tềnh và mượt mà nơi mỗi cử chỉ chạm tới thân thể đối phương

hờ hờ nên bỏ cái dòng bôi đen đi ~~ các chẻ sẽ tự biết mà đọc mờ ~~ còn chẻ nào hơm biết thì cho chịu ~~ =))

hóng chap ~~ cố viết mượt hơn nha ~~


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Wed Oct 17, 2012 10:04 pm#133

avatar
D.Portgas Ace
Smod

Pet
:: Hồng thánh dượcGerard
::
Huy chương Hắc longGumi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 60
BKGC BKGC : 75347
Điểm đóng góp : 2
Stt : mưa rơi hoài khiến tim tôi lại đau :)

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên

Tên:D.Portgas Ace [mình fan ruột bạn nèi :">]
Nick:LorenAce
Tuổi:18
Giới tính:Nam
Ngoại hình:Cao,thân hình vừa vặn,tóc bạch kim trắng,mắt 2 màu đỏ xanh
Tính cách:lạnh lùng,trầm tính và hay chơi piano
Vũ khí:(không dùng những vũ khí sử dụng phép thuật nha các pạn):hắc kiếm [ kiểu cầm ngược]
hi hi góp vui nha cả nhà p/s:đừng dìm tui dữ qá nhà miyu ^^


Chữ ký của D.Portgas Ace


Tue Nov 13, 2012 10:20 pm#134

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1954
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên

Tên: Hàn Nguyệt Linh.
Nick: lucky miku
Tuổi: 12
Giới tính: Nữ
Ngoại hình: tóc màu bạch kim, thỉnh thoảng phơn phớt hồng. Mắt vàng chanh, một bên mắt có đóa hoa hồng.

Tính cách: Là đệ tử của Kumiho. Dịu dàng, hiền lành, dễ thương. Biết đàn các loại nhạc cụ và hát hay. Rất thích ác công việc như pha trà, làm bánh,chăm sóc cho người khác,...Thích ngắm sao, trăng, hoa...Có một con mèo mun mắt xanh tên Naomi, hay ngồi trên vai.
Vũ khí: kiếm, cung tên đều bằng bạc. Thỉnh thoảng dùng tinh thể, tinh thể tuyết và dây gai hoa tường vi. Thường có những chiuê thức như Hắc Thủy Bảo Kiếm, Nguyệt Bạc Cung Tên, Nguyệt Thủy Thanh Tẩy Phép, Dây gai hoa tường vi, Tinh Thể Pha lê, Tinh Thể Hoa Tường Vi và Tinh Thể Tuyết.


Chữ ký của Yuki Watanabe






Được sửa bởi lucky miku ngày Wed Nov 14, 2012 9:18 pm; sửa lần 1.

Wed Nov 14, 2012 6:08 pm#135

avatar
Sariyo_miame
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 909
BKGC BKGC : 3271
Điểm đóng góp : 9
Đến từ : Thế giới không có lòng tin
Stt : Bình thường tôi ngoan lắm mà so anh nỡ bảo tôi hư :'(

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên

Nếu còn chỗ thì cho em đăng kí ạ!
Tên : Huỳnh Ngọc Hoa
Nick:sariyo_miame
Tuổi:10
Giới tính:Nữ
Ngoại hình:Tóc tím ,mắt tím luôn
Tính cách:trầm tính ít nói lạnh lùng . Cuồng mèo (không biết thời đó có mèo chưa ) Gặp mèo thì không còn ý Chí
Vũ khí:cung tên và kiếm có những chiêu thức của băng
Nếu có thể cho em vào thì em xin cảm ơn chị


Chữ ký của Sariyo_miame

Fri Nov 16, 2012 12:21 pm#136
avatar
Mirusie Miyuki
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 38
BKGC BKGC : 2120
Điểm đóng góp : 2
Đến từ : Nơi không có ánh sáng
Stt : Hi vọng kết bạn được với mọi người

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên

Mình trở lại rùi đây^^, tạm thời mình sẽ làm và đăng fic trg 1 thời gian ngắn vì Miy nó có 1 chút vấn đề về đầu óc nên có gì thắc mắc về fic thì hỏi mình nha

Chap 9
-------------------------------------------------Tại phòng sách-----------------------------------------------------
Chip…chip…chip…
Aho…Ahoooo...
- HOÀNG THƯỢNG!!! NGƯỜI LÀM GÌ THẾ??? MAU NGỒI VÀO CHỖ MÀ HỌC ĐI, ĐỪNG VỪA HỌC VỪA CHƠI NỮA!!!
Đấy, lại là một tiếng hét long trời lở đất nữa mở màn buổi học. Mấy tên thái giám đứng ở phía ngoài cũng không lạ gì tiếng hét này nữa vì ngày nào mấy ông này cũng đứng nghe đến đặc cả lỗ tai rồi. Ờm, hiện tại trong phòng đang hiện diện 3 chàng trai và 1 cô gái. Chàng quan văn của chúng ta hiện đang dạy học cho vua – 1 kẻ thông minh nhưng lười biếng, lúc nào cũng bắt Song Linh ngồi bên cạnh mới chịu học, và 1 chàng quan hộ vệ đứng bên cạnh Thiên Giai, mắt nhìn chằm chặp vào An Nguyên, cười gian làm An Nguyên sởn da gà không thương tiếc. Hiện tại An Nguyên đang giữ cái bộ mặt cau có bực tức (mà au thề là lúc nào anh ta cũng mang cái bộ mặt như vậy), gầm gừ:
- Hừ, người mau ngồi xuống chỗ đi, nếu không đừng trách thần mạnh tay!
Thiên Giai nghe vậy thì ngay lập tức nhìn An Nguyên bằng ánh mắt… cún con, ngây thơ không tả nổi:
- Cho ta thư giãn 1 chút đi mà! Mà ngươi có đi lại được đâu, đến đứng dậy còn chưa nổi nữa là.. *cười đểu*. Mà ta thắc mắc chút, ngươi làm cái gì mà ra nông nỗi này vậy? Từ hôm trước đến giờ ngươi toàn phải nhờ Thiên Vũ bế đi không à.
Song Linh cũng hùa vào với Thiên Giai:
- Đúng đấy, tôi cũng đang thắc mắc như vậy. Anh nói lý do cho chúng tôi biết được không?
Thiên Vũ cười đểu:
- Đấy, ta đã bảo cậu “tĩnh dưỡng” vài ngày đi thì không nghe. Giờ thì hay rồi đấy!
An Nguyên mặt đỏ lựng, cậu ném thẳng quyển sách và cái lườm dài cả cây số cho Thiên Vũ:
-Anh im ngay cho tôi, đồ nhiều chuyện!!! Hoàng thượng, hoàng phi, 2 người không cần biết nhiều đâu.
- À, nói mới nhớ, đêm hôm trước ta vừa nghe có nhiều “tiếng động lạ” phát ra từ phòng của Thiên Vũ, nghe như có ai bị “hành hạ” trong phòng ấy. Ta cứ tò mò không biết “chuyện gì” đã xảy ra vậy nhỉ?
Vị hoàng đế kính mến của chúng ta đã vô tình làm ai-đó đứng hình ngay-tắp-lự vì câu nói ngây thơ (đến ngu người). Không biết thế nào chứ nhìn cái cách cư xử của anh chàng là biết ngay đã có chuyện vô cùng kinh khủng xảy ra rồi. Đúng lúc không biết nói gì thì may thay, Song Linh đến gỡ rối cho cậu:
- Không sao, nếu anh không muốn thì chúng tôi cũng không ép.
Như được cứu sống trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, An Nguyên quay sang phi tử của vua cười rạng rỡ, nói chuyện thân mật mà không để ý rằng 2 kẻ còn lại trong phòng đang… ghen đến nổ đom đóm mắt:
- Đa tạ hoàng phi! Ngày mai người có rảnh không? Đến thượng uyển thưởng trà với tôi nhé! Á!!!
- Hoàng thượng, người làm gì thế, bỏ thần ra! – Song Linh đạp 1 cái thật mạnh vào người Thiên Giai, bắt anh phải bỏ cô ra (hoàng thượng đang ôm cô đó mà). Hai người bên này thì đang giằng co, còn 2 người bên kia thì…
- Đồ khốn, bỏ tôi xuống, tên kia!!! – An Nguyên vùng vẫy, đấm thùm thụp vào lưng Thiên Vũ. Chàng quan hộ vệ hôm nay sẽ phải xin nghỉ phép 1 buổi nữa rồi. Anh xốc An Nguyên trên vai, quay lại và cười với 2 người kia:
- Hoàng phi, ngày mai tôi với cậu ta có việc rồi, mong hoàng phi thứ lỗi. Giờ chúng tôi có chuyện phải đi, cáo từ!
Thiên Vũ nói xong không cần đợi hoàng thương nói lời nào, liền đạp cửa đi thẳng về phòng, bỏ lại 2 kẻ phía sau đang ngồi ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
--------------------------------------Phòng Thiên Vũ--------------------------------------
- Tên kia! Thả tôi xuống ngay!!!
- Được thôi.
“Phịch”, Thiên Vũ thả mạnh cậu xuống giường. An Nguyên choáng vì đau, cậu gắt:
- Này, anh không thể nhẹ nhàng hơn 1 chút được à? Đau quá!
An Nguyên định đứng dậy để đi về thì 1 cơn đau từ phần thân dưới kéo đến làm cậu tái mặt ngã xuống. Bây giờ cậu chỉ ngồi được thôi (muốn biết lý do hãy xem lại tập trước). Thiên Vũ trèo lên giường, nắm tay An Nguyên đè nghiến cậu xuống làm cậu không nhúc nhích nổi:
- Cậu! Lần trước cậu bị như vậy vẫn chưa tỉnh ra à?
- Rốt cuộc thì tôi đã làm gì anh hả? Tôi có nói xấu anh nữa đâu
- Ồ, ta quên chưa dặn cậu là đừng có nói chuyện quá thân mật với người khác và đừng ta nổi điên nếu cậu còn muốn được đi bằng đôi chân của cậu. Ta phải cho cậu hiểu rằng: Cậu-là-của-ta!
An Nguyên (lại) bị choáng trước lời tuyên bố xanh rờn của Thiên Vũ. Cậu cố gắng nhúc nhích để có thể thoát ra khỏi đôi bàn tay rắn chắc của Thiên Vũ đang đè chặt 2 cổ tay đã bầm tím lên của cậu:
- Đừng có ăn nói hàm hồ, anh là cái thá gì mà dám bảo tôi là của anh chứ? Thả tôi ra, tôi phải về.
- Cậu nói nhiều quá! Im lặng và nằm yên đi, nếu không cậu sẽ bị đau đấy!
- Thả ra, THẢ RA NGAY!!! *quẫy, tái mặt* TH… Ưhm!!!
Thiên Vũ chặn họng An Nguyên bằng 1 nụ hôn sâu. Mọi lời An Nguyên muốn nói đều như bị nghẹn lại không thể nào thoát ra được. Không khí càng lúc càng bị rút cạn, 2 tay cậu cào vào tay Thiên Vũ. Người cậu mềm oặt, không còn chút sức lực nào nữa. Biết An Nguyên giờ không chạy nổi nữa, Thiên Vũ thả 2 tay cậu ra và trượt môi xuống cổ, tay định cởi y phục của cậu ném ra ngoài. An Nguyên dù sống dù chết cũng không cho cởi, cậu giữ chặt lấy áo mình. Thiên Vũ cười tà:
- Cậu thật là cố chấp (và cũng thật đáng yêu). Vậy đừng trách ta nặng tay đấy!
An Nguyên dù cố giữ chắc đến như thế nào cũng không trụ nổi với sức của Thiên Vũ (văn thì sao bằng được võ). Anh nắm lấy áo An Nguyên và xé, toàn bộ cớ thể cậu khai bài trước mặt anh. Làn da trắng mịn điểm vô số nốt đỏ do Thiên Vũ để lại. Tay anh đưa xuống phía dưới và nghịch phần thân dưới của An Nguyên. An Nguyên không chịu thua, cậu tát mạnh vào mặt Thiên Vũ rồi vớ lấy cái chăn quấn quanh người và bỏ chạy (chạy không được mà cứ cố làm gì). Thiên Vũ thấy vậy liền lấy 1 lọ thuốc nhỏ ra, anh uống hết chỗ thuốc đó, rồi anh nắm tay An Nguyên, truyền cho cậu uống. An Nguyên nhăn mặt vì thứ thuốc đắng nghét ấy. Cậu xô anh ra, chùi mép:
- Đồ khốn, anh cho tôi uống cái thứ gì thế hả?
- Rồi cậu sẽ sớm biết thôi *cười tà*
- Anh nói cái…
Đột nhiên cậu ngã xuống, cơ thể không còn chút sức lực nào nữa. thiên Vũ đỡ lấy lưng An Nguyên, bế cậu đưa lên giường. An Nguyên muốn thoát ra nhưng nhấc tay chân còn chưa nổi thì nói gì đến việc chạy trốn. Không cần đợi lâu, Thiên Vũ đưa tay xuống dưới, mân mê cậu bé của An Nguyên. Cậu đau, thở dốc vì mệt. Nước mắt trào ra, cậu cơ hồ như muốn ngất đi, nhưng vì tác dụng của thuốc nên cậu không thể nào thoát được. Cảm giác bị xé làm đôi làm cậu khóc nấc lên. Vết thương từ hôm trước chưa lành hẳn giờ lại bị rách. Thiên Vũ làm cậu mệt muốn chết. Hai người hành sự đến tận 2h sáng hôm sau.
--------------------------------------Sáng hôm sau---------------------------------------------
Chip…chip…chip…
Aho…Ahoooo~~~
- AAAAAAAAAA!!! TÊN KHỐN! ĐỒ HÁO SẮC!!! ANH MUỐN TÔI CHẾT MỚI VỪA LÒNG HẢ??? ĐI RA KHỎI ĐÂY NGAY, ĐỪNG NHÌN MẶT TÔI NỮA!!!
Phù, mới sáng bảnh mắt ra mà đã (lại) bay mất mái nhà rồi. Cơ sự cũng do sự việc xảy ra vào chiều-và đêm hôm qua. An Nguyên quấn chăn quanh người, mặt đỏ phừng phừng vì tức đạp Thiên Vũ bay từ trên giường xuống an tọa dưới đất. thiên Vũ bò dậy, gãi đầu cười (ngu):
- Haha, tại cậu cả đó chứ. Ta chỉ muốn…
- MUỐN CÁI ĐẦU ANH ẤY! MUỐN TÔI CHẾT CHỨ GÌ? ĐI RA, RA KHỎI ĐÂY NGAY LẬP TỨC CHO TÔI *ném gối*
- Ấy ấy, được rồi, ta ra, ta ra *đỡ, mếu mặt*
Lại 1 đợt giận nữa được “bóc tem” mà chủ nhân (và cũng là nạn nhân) nó là 1 người siêu nóng tính (vì thường xuyên bị rape). Xem ra Thiên Vũ sẽ phải mệt mỏi vì phải làm lành với An Nguyên nữa đây!
-----------------------------------END Chap 9-----------------------------------------------
Hậu trường nhân vật:
Miyuki: Mọi người chuẩn bị vào đóng nha, mau đọc kịch bản đi nào *đưa kịch bản*
Thiên Giai: Ehhh, ta lại làm nhân vật phụ nữa sao, Miyuki cho ta làm nhân vật chính đi.
Song Linh *cốc đầu* làm vua sướng rồi còn ham hố gì nữa!
Miyuki: An tâm, rồi 2 bạn sẽ có cảnh riêng thôi, vấn đề chỉ là thời gian và độ lazy của mình ^^
Thiên Vũ: *đọc đọc, cười gian*kịch bản hay thật, thôi ta đi chuẩn bị đây!
An Nguyên: *đọc đọc, đỏ mặt, xé nát kịch bản* kịch bản gì thế này? Lần nào tôi cũng bị dìm hàng như thế này cả à? Không đóng nữa, tôi về đây!
Miyuki: Cậu lỳ ghê thiệt đó *quay lại hú* Thiên Vũ ơi, An Nguyên không chịu hợp tác nè, cho cậu tùy xử đó!
Thiên Vũ: *mắt sáng như đèn vicom* thật à, vậy thì ta cảm ơn nhiều *lôi An Nguyên đi*
An Nguyên: *níu lại* KHÔNG!!! CỨUUUUUUU!!!!!!!
Miyuki: chúc 2 người zui zẻ nhaaaaaaaa!!! *vẫy tay*


Chữ ký của Mirusie Miyuki

http://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vNhttp://Taochu.Uhm.vN

Fri Nov 16, 2012 4:54 pm#137

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31524
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

tem ~~
tình hình là tôi không thể có được 1 chút nào cảm giác đang đọc 1 cái fic Trung Cổ ___ __ xin lỗi ____ __
bạn chẻ Tsuki tôi biết bản lĩnh hơn thế này nhiều mà =v=" bé này moé quá =v="
cơ mà chị Mỹ Hồ của tôi đâu ?~~ *smile*


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Fri Nov 16, 2012 5:12 pm#138
avatar
Phong Nhan
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 141
BKGC BKGC : 2805
Điểm đóng góp : 3
Đến từ : Cơn giông đêm qua
Stt : Sau cơn mưa trời lại sáng. Nắng lên chỉ để rọi sáng sự đổ nát sau một đêm giống bão

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên

*đọc đọc đọc* *ngu mặt*
Cái này...Sao Yan không hiểu gì hết vậy !!! @_@
Sr vì đầu óc bã đậu của mình ="= (Và vì cái bệnh lười không chịu đọc từ đầu)
Chỉ nói là, nếu đã là fic Trung Cổ thì nên có những từ Hán Việt vào :red:
Trích dẫn :
Mấy tên thái giám đứng ở phía ngoài cũng không lạ gì tiếng hét này nữa vì ngày nào mấy ông này cũng đứng nghe đến đặc cả lỗ tai rồi
Thay từ "tai" bằng từ "nhĩ" được không? *nghiêng đầu*
Trích dẫn :
-Anh im ngay cho tôi, đồ nhiều chuyện!!! Hoàng thượng, hoàng phi, 2 người không cần biết nhiều đâu.
Thay từ "2 người" thành từ "nhị vị" được không nah ~~
Do lười và do Yan cũng biết ít từ Hán Việt nên chỉ tìm ra hai lỗi =))
Có những dòng chữ trong ngoặc ấy, mình nghĩ nếu bạn bỏ ra thì nó sẽ hay hơn ~~~
À! *ôm phong bì* *bay* Mong chap mới ~~


Chữ ký của Phong Nhan

Fri Nov 16, 2012 6:20 pm#139

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1954
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia
Xem lý lịch thành viên

Xí thùng thư...

Trích dẫn :
Thiên Vũ chặn họng An Nguyên bằng 1 nụ hôn sâu.

Á!!!
Có cảnh hôn kìa...*che mặt*
Chap cũng hay...
Nhưng mà ngắn quá...
Đọc chưa đã à...
Thôi, chờ chap mới...

P/s: Còn char nào cho em vào nha!^^


Chữ ký của Yuki Watanabe





#140
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: (4rum fic): Cuộc sống hoàng gia


Chữ ký của Sponsored content

(4rum fic): Cuộc sống hoàng gia

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 6 trong tổng số 6 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: 4rum Fic-