MB Forum
Qua bao nhiêu năm rồi, bạn còn nhớ pass không?
MB Forum
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.
Rất lâu không gặp! Xin phép gửi bạn MỘT GHI CHÚ NHỎ.

Share
Go down
xueyuki
Bakugan fan
Bakugan fan
ĐCC :
[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 40
BKGC BKGC : 3221
Điểm đóng góp : 3
Xem lý lịch thành viên

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Empty [Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love

on Mon May 21, 2012 11:08 am
First topic message reminder :

Tittle: Is It Hate Or Love?

Author: crazymonkey1123

Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về mình hay tác giả mà họ thuộc về PEACH-PIT.

Category: Humor, Romance.

Rating: T

Pairings: Nagihiko & Rima (Rimahiko)

Status: Complete (18 chap)

Link gốc: http://www.fanfiction.net/s/7169938/1/Is_It_Hate_Or_Love

Translator: xueyuki

Tình trạng hiện nay: On-going (update chap 3)

Summary:

(Trích và dịch nguyên văn)

Rima Mashiro, một cô gái nhỏ nhắn dễ thương với mái tóc vàng óng, đã thề sẽ không có ai có thể phá vỡ lớp băng giá trong tim mình. Nhưng điều gì xảy ra nếu cậu “quái vật” tóc tím, kẻ cô khinh thường, Nagihiko, làm dao động cô? Rimahiko và câu chuyện đầu tiên của tôi.

Đã xin per và được sự đồng ý của tác giả.

Spoiler:
[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Credit

Lời dịch giả: Đây là fic dịch Rimahiko đầu tiên của xueyuki. Mới dịch fic lần đầu nên có gì sai sót, mong mọi người chỉ bảo. Cách 3 ngày là có chap mới. Mọi người nhớ ủng hộ “Is It Hate Or Love?”.

Thân ái,

xueyuki.

Chapter 1: Seriously? – Thành thật mà nói


——o–0–o——

Rima thở dài. Kỳ nghỉ hè vừa mới bắt đầu và hiện giờ cô không có gì để làm. Chắc chắn, những tiết học trong trường khá nặng nhọc và nhàm chán nhưng bây giờ, không có gì để làm vào mùa hè còn làm cô chán nản hơn gấp mấy lần. Cô mở tivi, tìm một vài chương trình hài kịch nhưng lại chẳng có chương trình nào đáng xem cả. Rima xoắn lọn tóc vàng của mình trong khi shugo chara bé nhỏ của cô, Kusukusu, đang nhảy nhót xung quanh, miệng cười toe toét.

Điện thoại reo. Cô dừng xoắn lọn tóc của mình, đứng dậy, và nhận điện thoại.

“Xin chào!” cô trả lời.

“Hey, Rima-chan! Là tớ, Amu đây!” cô bạn thân nhất có mái tóc hồng đáp lại.

“Hey, Amu. Có chuyện gì thế?”

“Um, giọng cậu sao vậy? Dù sao thì, cậu thích ra ngoài chơi chứ? Tớ đang rất chán, và Ami đã dẫn cho mấy bé shugo chara của tớ đi đâu cả ngày rồi.”

“Chắn rồi. Bất cứ điều gì cậu nói, tớ đều đáp ứng mà.”

“Cảm ơn nhé! Tớ sẽ mời Tadase-kun, Yaya, Kukai, và Nagihiko-”

“Tớ cấm cậu mời gã quái vật tóc tím đó đấy!” Rima hét lên, mặt cô đỏ ửng như quả cà chua chín. Điều cuối cùng mà cô muốn thấy là gã-2-nhân-cách đó biến mất khỏi tầm nhìn của cô. Cô không muốn thấy nụ cười ngây ngô đến kinh dị, đôi mắt màu vàng nâu của hắn khi hắn đang nói chuyện với Amu. Amu của CÔ.

Amu nhầm tưởng mình đang nghe cái gì đấy. “Awwwww …. có phải cậu có cảm tình với cậu ấy không? Nói đến đó, tớ thấy cậu hay nhìn Nagihiko lắm. Thôi nào, để tớ giúp cậu.”

“CÁI GÌ-KHÔNG! Mình không có cảm tình với hắn! Và đó không phải là NHÌN, đó là LIẾC ấy! Bên cạnh đó, TỚ KHÔNG CẦN SỰ GIÚP ĐỠ CỦA CÔ GÁI KHÔNG THỂ CHỌN LỰA GIỮA 2 NGƯỜI: 1 CON NEKO QUÁI GỞ VÀ 1 TÊN VUA ĐỒNG TÍNH, NGU NGỐC! CẬU KHÔNG THẤY BẢN THÂN MÌNH NÊN ĐÍNH CHÍNH LẠI TRƯỚC SAO?”

“Riiiiimmma thích Naggiihiko ~ Hehe!” Kusukusu hét lên và cười khúc khích.

“Thôi đi!” Rima nói với Kusukusu.

“Ok ok, tớ hứa sẽ KHÔNG mời Nagihiko. Qua nhà tớ vào 20 phút sau nhé!. Tạm biệt!” Amu trả lời.

“Tạm biệt”.

Rima nghĩ về đoạn đối thoại trên. Nghiêm túc mà nói, …. cô thích Nagihiko? Điều đó gần như làm cô nôn, thét lên và khóc trong cùng một lúc. Cô đã tuyên bố rằng, không ai có thể nung chảy trái tim băng giá cua cô. Cô sẽ ngất tại chỗ, hay tệ hơn là chết nếu cô phát hiện cô thích Nagihiko.

Cô gái tóc vàng nhỏ nhắn đã gạt suy nhĩ đó sang 1 bên. Sau đó, cô đã đi lên lầu, mặc quần áo, và đi đến nhà Amu. Tadase (aka Tadagay), Yaya, Kukai, Ikuto, và Utau đã có mặt tại đó. Cô nói chuyện với họ trong khi Amu nói rằng mọi người sẽ đi đến khu mua sắm. Ikuto đã thắng trong cuộc tranh luận về “Người Lái xe Hôm nay” vì Utau đã mém làm họ phải tự tử bằng cách nhảy khỏi xe khi cô chạy với một-trăm-hai-mươi-dặm mỗi giờ trong đường cao tốc. Đó quả là 1 bí ẩn khi Utau KHỒNG HỀ nhận được 1 tấm vé phạt nào.

Đột nhiên, chuông cửa reo. Amu mở cửa ra và 1 chàng trai đi vào trong. Người này có mái tóc màu tím và đôi mắt vàng nâu, không ai khác, chính là Fujisaki Nagihiko, người đang nở nụ cười trên gương mặt điển trai của mình.

——o–0–o——

End of Chapter 1: Seriuosly? – Thành thật mà nói

Next:

Chapter 2: Hanging Out In The Mall – Đi dạo ở khu mua sắm (21/5/2012)


Được sửa bởi xueyuki ngày Thu May 24, 2012 11:58 am; sửa lần 2.

relic_of_kounat
Desginer
Desginer
ĐCC :
[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1544
BKGC BKGC : 14664
Điểm đóng góp : 32
Stt : 24/9/2016-Relic đã ở đây.
Xem lý lịch thành viên

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Empty Re: [Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love

on Sun Mar 31, 2013 5:27 pm
by xueyuki1404 in Ongoing PJ, [Fanfic] Is It Hate Or Love? Thẻ:fanfic, is it hate or love, rimahiko, shugo chara

Chapter 16: Rima’s Answer – Câu trả lời của Rima

——o–0–o——

Rima’s POV

Chạy nước rút qua các cửa ra vào và xông thẳng vào thang máy, tôi đã không lãng phí một hơi thở cho tới khi tôi đến được khách sạn. Sốt ruột lắm, tôi lướt ngón tay của tôi trên các nút bấm của thang máy, và với nỗi thất vọng, tôi dựa trán vào tường.

Ngốc, ngốc, ngốc! Sao tôi có thể nghĩ rằng anh là một kẻ nói dối? Vâng, anh đã nói dối chúng tôi, nhưng không phải là vì anh muốn. Oh, bây giờ chắc anh phải ghét tôi lắm.

Nước mắt chảy xuống má tôi. Chờ đã, tại sao tôi lại khóc? Chẳng phải tôi nói trái tim của tôi được làm bằng băng đá?

“Cậu không thể nói dối với chính mình nữa, Rima. Cạn biết tại sao cậu khóc mà,” một giọng nói nhỏ thỏ thẻ trong tâm trí của tôi.

Tôi đã cố không nghĩ đến, nhưng tôi biết sẽ vô ích thôi. Tất nhiên, tôi biết lý do tại sao tôi khóc. Trong suốt thời gian, tôi đã phủ nhận nó, hy vọng rằng tôi đã sai.

“Anh ấy nghĩ bạn dễ thương.”

“Ta đoán nhóc không tin. Nhưng, ta chắc chắn rằng ta đúng về điều này.”

“Ah, vì, tớ không biết, được chứ? Nhưng, tớ chỉ muốn, … bạn đến cùng.”

“Ghét hay yêu?”

Tôi từ từ đứng thẳng lên. Tất nhiên. Tôi biết câu trả lời đó.

Thang máy vang kên tiếng TING, nói rằng tôi đã đến nơi. Tôi bước ra khỏi nó và từ từ làm đi xuống đại sảnh. Lần đầu tiên kể từ khi ly dị của cha mẹ tôi, nước đá không có trong mắt tôi. Không, đó là lửa, một ngọn lửa quyết tâm không nói dối nữa, không hành động sau tấm mặt nạ của sự lừa dối.

Đứng trước cửa, tôi áp tai để nghe bất cứ âm thanh có bên trong phòng. Tuy nhiên, sự im lặng trả lời cho tôi.. Trong một vài khoảnh khắc, tôi chỉ có thể hít vào và thở ra khi tôi chuẩn bị tinh thần cho bản thân mình để làm những điều mà tôi định làm. Sau đó, tôi đứng thẳng lên, ngọn lửa trong mắt tôi sáng lấp lánh như các ngôi sao.

Dần dần, tôi xoay nắm cửa, và tôi biết rằng trong một vài nhịp đập nơi con tim, cuộc sống của tôi sẽ không bao giờ giống nhau nữa….

Nagihiko’s POV

Tôi đang nằm trên giường của tôi, chùm ánh sáng mặt trời xâm nhập vào các khoảng trống trên cửa sổ. Căn phòng tối tăm và lạnh lẽo. Sự im lặng vang vọng khắp nơi trừ tiếng nói trong tâm trí của tôi. Tuy nhiên, cơ thể của tôi, mặc dù nó là hoàn toàn bình thường, lại bị tê liệt. Đôi mắt của tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà trong nhiều giờ.

Đột nhiên, một luồng ánh sáng lọt vào, nhưng tôi đã không nhận thấy nó cho đến khi tôi nghe thấy một tiếng đóng cửa. Dì Michelle chắc trở lại để đưa bữa tối cho tôi, và tôi đã định nói rằng tôi đã không đói cho đến khi tôi nhìn thấy mái tóc vàng. Xoay người sang phải, tôi giật lên, và đôi mắt của tôi cảm thấy như nó vừa được rút ra khỏi ổ cắm khi tôi nhìn cô ấy, sốc nặng.

“Rima”, tôi thì thầm, như thể tôi đang cố gắng thuyết phục bản thân mình rằng đó là cô. Là một ảo ảnh? Ý tôi là, cô không thể ở đây sau khi tôi đã nói dối cô ấy.

Đôi mắt lớn màu mật ong nâu của cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi. Giống như tôi nghĩ, tôi ĐANG ảo giác. Tôi đã kéo chăn lên khuôn mặt của tôi khi cô ấy đến gần tôi và nhẹ nhàng chạm vào vai của tôi. Tôi nhổm dậy ngay lập tức và nắm tay cô. Ngạc nhiên thay, cô đã không giật tay lại. Thay vào đó, cô đứng đó, đôi mắt thôi miên như tôinhìn chằm chằm vào cô ấy. Tôi có thể thấy vệt dài trên má, nhưng cô gái tóc vàng đã không khóc cả. Cổ họng tôi đau nhói khi tôi nói:

“Tớ xin lỗi. Tớ không xứng đáng để làm bạn của bạn. Thực tế, tôi không xứng đáng có các bạn bên cạnh. Tôi đã nói dối bạn và tất cả các Guardians.” Giọng nói của tôi là lạc đi, và đôi mắt của tôi bắt đầu ngấn nước. Sau một vài khoảnh khắc, tôi van nài, “Lăng mạ tớ, đánh tớ, bất cứ điều gì…. Nhưng, xin cậu, Rima, đừng … ghét tớ.” Tôi nắm tay cô thật chặt, và tôi biết nó chắc phải đau lắm.

Diễn biến tiếp theo xảy ra nhanh như sấm. Trước khi tôi nhận ra Rima rút tay cô lại , và tát tôi. Một dấu màu đỏ lớn nhanh chóng xuất hiện, nhưng tôi không cảm thấy đau. Sau đó, điều không thể tưởng tượng đã xảy ra. Với ngọn lửa trong mắt cô ấy, cô choàng tay của mình qua tôi, đầu cô gục nhẹ lên vai tôi. Tôi bị đóng băng, không biết phải làm gì. Sau đó, với một giọng nói trầm lặng, cuối cùng cô cũng nói:

“Đầu tím ngốc! Sao anh có thể nghĩ rằn tôi sẽ ghét anh? Tôi sẽ không, và không bao giờ làm thế. Tôi hiểu anh đã phải nói dối với tôi vì hoàn cảnh, do đó, đừng bao giờ nghĩ về điều đó nữa!”

Rima nghiêng người lại nhìn tôi, gương mặt cô cách mặt tôi chỉ vài inch. Cô ấy nhìn thẳng tôi, và với một giọng nhẹ nhàng, như thể an ủi một đứa trẻ bị tổn thương, cô ấy nói với tôi:

“Tôi không quan tâm những gì anh là gì, hoặc anh là ai. Anh là một vũ công tuyệt vời, và, bên cạnh đó”, cô dừng lại trong giây lát để giữ khuôn mặt tôi khi một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên mặt cô.

“Tôi rất thích anh.”

End of Chapter 16: Rima’s Answer – Câu trả lời của Rima

Next:

Chapter 17: Lovebirds Soaring Under The Sun – Đôi chim câu sải cánh dưới ánh mặt trời (26/06/2012)

Last:

Chapter 15: Hayao’s Past – Quá khứ của Hayao


Được sửa bởi relic_of_kounat ngày Sun Mar 31, 2013 5:31 pm; sửa lần 1.
Chữ Ký

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 _signature_banner_design__diana_lunar_moon_by_etershine-d8edc2n
relic_of_kounat
Desginer
Desginer
ĐCC :
[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1544
BKGC BKGC : 14664
Điểm đóng góp : 32
Stt : 24/9/2016-Relic đã ở đây.
Xem lý lịch thành viên

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Empty Re: [Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love

on Sun Mar 31, 2013 5:30 pm
by xueyuki1404 in Ongoing PJ, [Fanfic] Is It Hate Or Love? Thẻ:fanfic, is it hate or love, rimahiko, shugo chara

Sắp kết thúc hồi I rồi, đúng không mọi người? Chap này, đặc biệt dài 5 trang word. Dù nó không là gì so với chap 6 (ừ hử, 11 trang word đó mọi người =.=”) nhưng với tớ, thì chap 17 này….. ngọt hơn cả kẹo đường ấy! Ta cùng thưởng thức nhé!

______________________

Chapter 17: Lovebirds Soaring Under The Sun – Đôi chim câu sải cánh dưới ánh mặt trời

——o–0–o——

Rima’s POV

Đêm qua, tôi có một giấc mơ. Trong giấc mơ, tôi thú nhận với Nagihiko về tình cảm của tôi, và tôi có thể nhìn thấy một tàn lửa trong mắt tôi. Đó là một giấc mơ đẹp, và điều cuối cùng tôi nhớ là tôi và anh ngủ với nhau, bàn tay của anh vuốt nhẹ mà tôi, ru tôi đến một giấc ngủ sâu. Chếnh choáng, tôi quay sang trái, và tôi ngay lập tức giật mình tỉnh như sáo khi tôi thấy rằng tôi đã không ngủ một mình. Đó là khi tôi nhận ra cánh tay ôm chặt tôi.

Khoan… nó không thể thế được. Nó không phải là một giấc mơ? Tôi nhìn anh chàng với mái tóc màu tím, sốc.

Nagihiko bắt đầu cựa quậy và mở mắt. Anh dụi mắt và nhìn tôi. Sau đó, anh đưa ra một nụ cười yêu thương, làm tim tôi như ngừng đập. Kéo tôi về phía mình, Nagihiko vòng cánh tay bản thân quanh tôi một lần nữa và cười.

“Em nhìn anh được bao lâu rồi, Rima?” anh ta hỏi, thích thú.

Bằng cách nào đó, tôi không thể nói được, quá gần anh và tất cả. “Tôi. Uhh ..”. Tôi lắp bắp. Cánh tay anh rung nhẹ theo tiếng cười.

“Oh Rima,.” Nagihiko nói trong một giọng nói đầy âu yếm và khao khát. Tôi cảm thấy má tôi bắt đầu nóng lên. Tôi vùng dậy, ngồi trên giường, và nhìn anh với đôi mắt dữ dội.

“Đêm qua … nó không phải là một giấc mơ?” Tôi thì thầm.

Anh lắc đầu. “Không, không,” anh trả lời với một nụ cười.

Tôi cảm thấy thế giới quay mòng khi ông nói xong. Không phải chứ! Tôi thú nhận với anh ? Wow, tôi đã thực sự trở thành một con người hoàn toàn mới!

“Ngủ trở lại đi. Chú Hayao nói rằng chúng ta sẽ có một ngày dài”, anh nói với tôi, ngắt mất suy nghĩ của tôi.

Tôi thở dài. “Rồi, ok.” Tôi bắt đầu quay trở lại giường của riêng tôi cho tới khi một bàn tay kéo tôi lại.

“Nuh-uh, Rima. Em đang ngủ với anh,” anh nói khi anh ấy ôm chặt tôi.

Tôi nhìn anh trừng trừng. “Anh bị bệnh biến thái.”

“Này, bây giờ anh là bạn trai của em đấy nhá!”

“Không thể!”

“CÓ THỂ!”

“Tôi chỉ mới thú nhận!”

“YEAH, NHƯNG ANH NÓI LÀ ANH CŨNG THÍCH EM!”

“THÌ SAO!”

“THÌ SAO Á? ĐIỀU ĐÓ NGHĨA LÀ CHÚNG TA LÀ MỘT ĐÔI!”

“OH KHÔNG! TÔI CHƯA SẴN SÀNG!”

“TỐT, ANH CŨNG THẾ NHƯNG-” Nagihiko định kết thúc câu nói thì một tiếng gõ cửa mạnh ngắt lời anh. Lúc đầu thì im lặng, như thể ai đó có muốn sự chú ý của chúng tôi, và sau đó họ nghiêm khắc tiếp tục:

“Ngài có thể giữ yên lặng được không? Có những vị khách khác ở đây, và cuộc chiến của ngài đang làm phiền họ.”

“Xin lỗi,” Nagihiko thì thầm, và người đàn ông đi mất. Phải mất một vài phút, anh mới nhận ra rằng tôi không có ở đó nữa. Anh nhìn chằm chằm khi anh biết tôi đang ở trên giường của tôi, cười khúc khích.

“Rima! Quay lại đây nào!” anh ra lệnh.

Tôi lè lưỡi, và anh lại nhìn chằm chằm. Sau đó, Nagihiko đảo mắt và thở ra một tiếng thở dài rất lớn. ”Em sẽ phải trả giá vì điều này”, anh nhấn mạnh, nhưng tôi trả lời với nụ cười khúc khích.

Chúng tôi là một cặp đôi thú vị.

Nagihiko’s POV

Ah, tôi nhận ra rằng Rima sẽ không hành động như một cô bạn gái “bình thường”. Tôi cũng nghĩ rằng đêm qua có thể đã là một giấc mơ, nhưng cái cách cô ấy đỏ mặt mỗi khi cô ấy nhìn tôi, tôi xác nhận rằng không phải rồi.

Chúng tôi đi bộ ra khỏi khách sạn, chào đón ánh nắng mặt trời California chói chang. Tuy nhiên, nó không chói chàng bằng nụ cười giả dối từ hai người chú tôi và dì tôi.

“Vậậậậy, chúng ta có một đơn khiếu nại từ khách sạn về….. hoạt động của hai cháu sáng nay, “Michelle bắt đầu, nụ cười của dì ngày càng lớn hơn. Tôi cảm thấy má tôi đang chuyển sang màu đỏ.

“Xin đấy, ta biết hai cháu thcih1 nhau, nhưng khi còn niên thiếu thì không nên” Chú Hayao nói điều gì đó nhưng Rima giành ngay

“KHÔNG! CHÁU THỀ LÀ CHÁU KHÔNG LÀM GÌ VỚI HẮN! CHÁU VẪN LÀ MỘT TRINH NỮ!”

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy và bị sốc. Cô quay lại và nhìn trừng trừng. “Gì chứ?” cô nói một cách giận dữ.

Lắc đầu, tôi nói với cô ấy, “Anh không thể tin rằng em có thể nói thế!”

“Này, họ vừa ngụ ý là chúng ta-”

“Anh biết họ muốn nói gì,” tôi cắt ngang, không muốn cô ấy nói thêm một từ nào nữa.

Cô đảo mắt. “Được rồi, tốt thôi.”

“Chúng ta phải đi rồi”, chú của tôi đã phá vỡ trong, “xe điện sẽ có trong 2 giờ.”

“Xe điện?” Tôi hỏi, bối rối.

“Chúng ta đang đi du lịch ở San Diego. Nó sẽ rất vui đấy!” dì tôi chêm vào.

Tất cả bốn chúng tôi đã vào chiếc Lamborghini của chú. Đó là một buổi sáng đẹp, với những người nhìn rất phấn khởi trên các con phố, các nhà cung cấp cạnh tranh nhau để có khách hàng, và các cặp đôi hôn nhau một cách tự do. Khi tôi nhìn thấy một cặp đang ôm nhau trên băng ghế, tôi ngay lập tức quay sang Rima và cô đỏ mặt. Tôi nhếch mép cười với cô ấy.

Mười lăm phút sau, chúng tôi đã tới địa điểm cần tới. Nó trông giống như một thị trấn Tây Ban Nha điển hình, với màu sắc tươi sáng, các cửa hàng bán chắp vá, và có không khí lễ hội này. Từ xa, tôi có thể thấy một bộ xương sơn màu sắc tươi sáng, và một người đàn ông đánh đàn với 1 ukulele.

“Đó… Đó là gì?” Tôi nghe cô gái tóc vàng hoe nói, với đôi mắt mở rộng.

Tôi không thể không cười. “Là một thị trấn Tây Ban Nha luôn luôn có nhà gạch, màu sắc tươi sáng, và không khí lễ hội trong các thị trấn.”

“Đây là Old Town San Diego. Là điểm đến đầu tiên của chúng ta,” chú tôi nói.

Ngay sau khi chúng tôi ra khỏi xe, Rima không lãng phí thời gian để nhìn xung quanh. Tôi đi theo cô khi cô đi từ cửa hàng đến cửa hàng. Tuy nhiên, không có cửa hàng nào làm cô thật sự để tâm đến.

“Nhìn xem, Nagihiko!” cô kêu lên. Cô chỉ vào một tòa nhà ấn tượng, biển hiệu nói rằng: Whaley House.

Mắt tôi mở rộng. “Ồ không, chúng ta sẽ không vào đó!”

Cô mắt tinh nghịch. “Sao thế, Nagihiko? Anh sợ vì nó là một ngôi nhà ma ám à?”

“Không, chỉ là.”

“Anh sợ mà!”

Tôi đã định vặn lại một cái gì đó khi Michelle gọi, “Xe đẩy ở đây nè!”

Tôi thoát một tiếng thở nhẹ nhõm khi chúng tôi bước vào trong xe. Nó giống xe buýt, nhưng nó có những băng ghế bằng gỗ, và không có cửa sổ. Tôi thích cảm giác gió táp lên mặt của tôi. Người lái tour giới thiệu chúng tôi điểm tham quan đây và đó.

“Bên phải của quý vị là US Grant Hotel,” ông cho chúng tôi biết. “Nó có một đèn chùm pha lê, thảm nhung, và một số dãy phòng đắt tiền.”

Tôi cảm thấy một cái gì đó di chuyển trên vai tôi, và Rima đang đặt tay lên đó. “Nagihiko,” cô ấy nói, “đến đó đi!”

“Khoan, nó mắc tiền mà?” Tôi hỏi lại.

“Thì sao? Anh đang keo kiệt đấy!” cô trả lời.

“Không, anh không có!”

Cô gái tóc vàng uốn cong lông mày và tặng tôi một nụ cười. “Vậy thế này đi? Chúng ta thuê phòng ở đó. Em sẽ ngủ trên giường, CÒN ANH THÌ NGỦ DƯỚI SÀN!”

“Cái gì, không! Anh không đồng ý!” Tôi vặn lại.

“Nhưng khi ta lớn lên,” Tôi tiếp tục, “Anh sẽ đưa em đến đó. Chúng ta có thể tự phục vụ cho bản thân.”

Cô ấy há hốc miệng kinh ngạc. “Nhớ thêm một chiếc bể sục! Oh, và sân thượng nữa nhé!”

“Ừm, anh hi vọng nó sẽ không làm rách hóa đơn!” Tôi nói với cô, kết thúc cuộc trò chuyện về khách sạn.

Chúng tôi đi đến nhiều điểm dừng. Một là Balboa Park, đường đến San Diego Zoo. Một số khác là Gaslamp Quarter, nơi các con đường có đầy những nhà hàng của nhiều quốc gia trên thế giới. Rima và tôi nắm tay khi chúng tôi đi bộ, và tôi hy vọng cô ấy không nghe thấy trái tim tôi đập như điên!

Điểm dừng chân cuối cùng của chúng tôi là không phải ở San Diego. Sau khi ăn tại một nhà hàng Mexico (Rima tự hào nói rằng đó là mónc ăn ưa thích mới của cô), chúng tôi đã đi xuống Temecula. Chú Hayao và dì Michelle muốn ăn mừng đám cưới của họ với nhau trong nhà máy rượu, và Rima, là một fan hâm mộ của bất cứ điều gì sang trọng, cực thích khu vườn xinh đẹp tươi tốt.

“Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ đắt tiền!” cô thét lên.

“Ngay cả anh?” Tôi hỏi tinh nghịch, và tôi nhận được một cú đấm từ cô ấy.

“Hey, Nagihiko, chúng ta đi uống đi”, cô đùa nói với tôi.

“Không đâu, chúng ta chưa đủ tuổi!” Tôi trả lời.

Cô đảo mắt.”Chỉ đùa thôi. Nhưng tem có một câu hỏi: khi em lớn lên, và tôi em say rượu, anh sẽ làm gì?”

Tôi suy nghĩ trong một phút. “Ah, anh sẽ cõng em về.”

“Anh không thể!” cô chế giễu.

“Hm, anh thậm chí có thể cõng cả mẹ mình nữa cơ đấy.”

“Oh yeah?”

Thay vì trả lời, tôi nắm lấy chân cô và kéo cô lên cánh tay của tôi.Cô nhìn chằm chằm vào tôi, bị sốc.

“Phải, anh có thể cõng em,” Tôi nghiêm túc nói với cô. “Và anh sẽ không bao giờ để em đi.”

Việc xem xét biểu hiện trên khuôn mặt của cô rất dễ thương. Miệng của cô mở rộng, và đôi má đỏ như cà chua anh đào. Tôi nhếch mép cười với cô ấy.

“Anh sẽ không bao giờ để em đi, Rima. Ngay cả nếu điều đó có nghĩa là trói tay em. Và em biết tại sao không? Anh yêu em,” Tôi nói nhẹ nhàng, đôi mắt của tôi chứa đầy cảm xúc của tôi dành cho cô ấy.

Vào thời điểm đó, tôi thực sự có ý như thế.

End of Chapter 17: Lovebirds Soaring Under The Sun – Đôi chim câu sải cánh dưới ánh mặt trời

Next:

Chapter 18: Intertwining Hearts – Kết nối con tim (28/06/2012)

Last:

Chapter 16: Rima’s Answer – Câu trả lời của Rima
Chữ Ký

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 _signature_banner_design__diana_lunar_moon_by_etershine-d8edc2n
relic_of_kounat
Desginer
Desginer
ĐCC :
[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1544
BKGC BKGC : 14664
Điểm đóng góp : 32
Stt : 24/9/2016-Relic đã ở đây.
Xem lý lịch thành viên

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Empty Re: [Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love

on Sun Mar 31, 2013 5:32 pm
by xueyuki1404 in Ongoing PJ, [Fanfic] Is It Hate Or Love? Thẻ:fanfic, is it hate or love, rimahiko, shugo chara

Oh la la! Vậy là chặng I của fic này tới đây là kết thúc rồi! Cảm ơn mọi người đã ủng hộ cho tớ suốt thời gian qua nhé! Trước khi post luôn chao cuối, tớ khuyên mọi người 1 câu: Với những ai thích kết thúc có hậu cho fic thì đây, chap 18 sẽ là trạm dừng thích hợp nhất. Vì hồi II, tức từ là chap 19 trở đi là tác giả vẫn đang viết. Thế nên tớ không dám chắc là lịch ra chap mới sẽ đều đặn như bình thường: 2 ngày 1 chap. Tớ chỉ nói thế thôi, đừng hiểu lầm nhé! Anyway, enjoy this chap!

Chapter 18: Intertwining Hearts – Kết nối con tim

——o–0–o——

Normal POV

Một nơi nào đó trong trung tâm thành phố San Diego, một anh chàng đang bận rộn dọn dẹp phòng của mình. Hành lý để một góc trong căn phòng ngủ rộng rãi. Anh chàng kiệt sức và rõ ràng muốn nghỉ tay, lau những hạt mồ hôi trán, mái tóc xoăn màu đen của anh hơi rối. Đôi mắt màu xanh lá cây của anh quan sát căn phòng ngủ bây giờ trống rỗng, và anh đã thoát ra một tiếng thở dài rất lớn.

Có một tiếng gõ tại cửa. Anh ta mở ra, và anh đã được chào đón bởi một khay thức ăn từ mẹ của mình. Có một cái nhìn lo lắng trong mắt bà ấy khi quan sát phòng ngủ.

“Mẹ mang bữa ăn sáng cho con”, bà nói với anh ta, nâng cao khay lên.

Anh mỉm cười. “Cảm ơn, mẹ.”

Trongg một thời gian, họ ngồi yên lặng vào giường của mình trong khi anh ta ăn bánh quy và thịt xông khói. Sau khi kết thúc bữa ăn sáng của mình, anh nói:

“Con biết bạn đang lo lắng cho con, nhưng tôi ổn thôi, mẹ ạ.” Giọng anh nhẹ như một bài hát ru nhẹ nhàng.

Mẹ thở một tiếng thở dài lớn. “Ta biết rằng ta không nên lo lắng về con. Nhưng, mẹ không thể không nghĩ rằng con trai mẹ sẽ đi đến phía bên kia của thế giới mà KHÔNG có mẹ. Hứa với mẹ là con sẽ ổn trong 6 tháng, ok? ” Bà ôm chặt anh, đôi mắt dịu dàng.

Anh cười toe toét và ôm chầm lấy bà trìu mến. “Con sẽ ổn mà mẹ. Hứa đó.”

Điều đó dường như làm lo lắng của bà vơi đi, và mẹ của anh đã mỉm cười.”Đến và lấy túi xách của con đi. Sẽ là một đoạn đường dài để đến sân bay đó.”

Khi mặt trời mọc ở chân trời California, máy bay của anh cất cánh với một kí ức xa vời. Đây là lần đầu tiên anh rời khỏi tiêu bang hoàng kim, nhưng, trước sự ngạc nhiên của bản thân, anh không cảm thấy sợ hãi khi anh vẫy tay chào. Trong thực tế, anh cảm thấy rất vui mừng về việc đi vào lãnh thổ không quen thuộc. Suy nghĩ của anh sau đó dần dần chuyển sang một cô gái tóc vàng nào đó, và anh tự hỏi nếu anh ta sẽ gặp cô ấy ở nơi nào đó. “Tôi hy vọng vậy”, anh nghĩ.

Trở lại trong Coronado Island, tại một phòng khách sạn, cô gái tóc vàng đang ngủ nhưng không phải một mình. Vòng tay ôm lấy cô và kéo cô xích lại gần một anh chàng có mái tóc màu tím. Cô mỉm cười nhẹ và di chuyển gần hơn vào ngực của anh.

Ở phía bên kia của thế giới, một cô gái tóc vàng khác đang phóng tầm nhìn ra khỏi căn hộ nơi cô đang ở. Tháp Eiffel lấp lánh như nó đã được bao phủ bởi các các ngôi sao, và cô ấy thích nhìn chăm chú vào nó sau khi học một bài khiêu vũ mệt nhọc.

Họ đã biết, chuỗi số phận và số phận đã bắt đầu khâu cuộc sống của họ với nhau, đan xen vào trái phiếu không thể nào quên và không thể tách rời.

End of Chapter 18: Intertwining Hearts – Kết nối con tim

Next:

Chapter 19: Backing In The Rising Sun – Trở về (30/06/2012)

Last:

Chapter 17: Lovebirds Soaring Under The Sun – Đôi chim câu sải cánh dưới ánh mặt trời
Chữ Ký

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 _signature_banner_design__diana_lunar_moon_by_etershine-d8edc2n
relic_of_kounat
Desginer
Desginer
ĐCC :
[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1544
BKGC BKGC : 14664
Điểm đóng góp : 32
Stt : 24/9/2016-Relic đã ở đây.
Xem lý lịch thành viên

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Empty Re: [Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love

on Sun Mar 31, 2013 5:37 pm
by xueyuki1404 in Ongoing PJ, [Fanfic] Is It Hate Or Love? Thẻ:fanfic, is it hate or love, rimahiko, shugo chara

Kya!!! Vậy là bắt đầu hồi II rồi đây!!! Trong hồi II, cặp Rimahiko của chúng ta lại có thêm vài chút rắc rối mới. Diễn biến câu chuyện có thể sẽ đưa bạn vào những trạng thái như: ghét, yêu, thích và có thể có cả căm thù nữa đó!! Không dài dòng, mời mọi người thưởng thức chap 19!

Chapter 19: Backing In The Rising Sun – Trở về

——o–0–o——

Nagihiko’s POV

“Cảm ơn quý khách đã chọn hãng máy bay của chúng tôi. Bây giờ tận hưởng chuyến đi của quý khách.” một giọng nam vang lên.

Là tôi hay do âm thanh này…. nghe quen quen?

“Có gì à, tím đầu?” Rima hỏi, người đang ngồi bên cạnh tôi.

“Không có gì”, tôi trả lời, cảm thấy kì lạ, không hiểu sao tôi thấy lành lạnh nơi xương sống.

Máy bayủa c chúng tôi đã cất cánh, hướng thẳng về nhà. Chúng tôi nói “Bye” trong nước mắt với chú Hayao và dì Michelle, người đã hét: “KHÔÔÔNG” và không cho Rima đi trong 10 phút. Tôi đã cười vào khuôn mặt bão tố của Rima.

“Người đó không bình thường tí nào, tôi biết điều đó,” cô lẩm bẩm.

“Dì ấy cũng tốt mà,” tôi nói thêm. Rima nghiêng một lông mày nhìn tôi và nhún vai.

“Vậy, Nagihiko …”

“Chuyện gì thế?” Tôi hỏi.

Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt dữ dội, làm cho tôi cảm thấy sợ hãi.

“Chúng ta sẽ, anh biết đấy, làm điều đó?”

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy. “Ummm … uh … chuyện này quá đột ngột ..”

“Em biết, nhưng chúng ta đôi khi, ý em là, chúng ta sẽ phải làm gì đó để cuối cùng … HEY KHOAN ĐÃ! SAO ANH NHÌN EM VỚI ÁNH MẮT ĐÓ HẢ!”

“Anh xin lỗi.” Tôi bảo vệ bản thân.

“Xin lỗi? … Ôi trời ơi! Phải anh luôn dịch mọi thứ theo cái nghĩa đó không? EM ĐÃ 15 TUỔI RỒI ĐẤY!”

“Tùy em thôi”

Cô đưa ra một cái nhìn bực tức. “Ý em là nếu chúng ta nói với những người khác rằng chúng ta… đang… một… quan hệ…..”

Tôi ngốc thật. “Ohhhhhhhhh”. Rima đảo mắt và nói, “Sheesh!”

“Um,” tôi bắt đầu, “Anh không biết. Ta có nên không?”

“Em không biết, nhưng…. em nghĩ rằng chúng ta không nên”, cô trả lời, quay mặt đi.

“Yeah, anh không nghĩ rằng anh muốn cho Amu một cơn đau tim tí nào”, tôi nói thêm.

“Hoặc thua Ikuto nữa.”

“Cái gì?” Tôi hỏi.

Cô thở dài. “Không có gì. Nó chỉ là..”

Trước khi cô ấy có thể kết thúc câu ní, chúng tôi nghe một tiếng va chạm lớn bên phải. Sau đó, đột nhiên, chiếc máy bay hạ xuống, làm cho chúng tôi nhảy ra khỏi chỗ ngồi của chúng tôi. Cảm ơn trời đất là tôi đã đeo dây an toàn.

Sự hoảng loạn đột nhiên vang vọng khắp máy bay. Tiếng thét kiểu như “Ôi chúa ơi!” và “Chúng ta sẽ chết!” vây quanh tôi và Rima, người có đôi mắt mở rộng vì sợ hãi.

“Xin chào, quý hành khách, đội trưởng chúng tôi có vài điều muốn nói”, âm thanh của loa vang vọng. “Thật không may, tôi quá ngu ngốc vì tôi đã lái máy bay vào một cơn bão Haha, Tôi ngu ngốc thật! Nhưng đừng lo, nó chỉ giống như bạn đang ngồi rollercoaster mà KHÔNG CÀI dây an toàn thôi! !!” Một cái gì đó nhấp vào trong tâm trí của tôi.

“NAGIHIKO, CHÚNG TA SẼ CHẾT MẤT!” Rima hét lên.

“Rồi, anh nhớ ra rồi! Ông ta là người phi công lần trước!” Tôi nhận ra.

“Tại sao ông ta không bị sa thải!”

Tôi lắc đầu trong khi máy bay đột nhiên bẻ lái bay lên. “Anh không biết!”

Trong 1 giờ, tiếng la hét và mùi nôn của một ai đó lấp đầy không khí. Rima xích lại gần hơn với tôi, và, trong trường hợp bình thường, tôi đã có thể nghĩ rằng tôi đã ở trên trời.

Cuối cùng, khi tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi có thể nhìn thấy đất nước nhỏ bé-Nhật Bản.

Rima’ POV

“Oh trời ơi! Là mặt đất! Mẹ Trái Đất thân yêu” Tôi kêu lên khi chân tôi chạm vào mặt đất, nghe thấy thấy “Oh, đứa trẻ đó kì lạ thật” và họ nhìn vào hướng của tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào họ. “Này, nếu nhóc nghĩ chị bị điên, nhìn anh chàng KIA kìa!” Tôi chỉ vào một người đàn ông trưởn thành ngay bên cạnh tôi, ông hôn mặt đất và nói “Tôi yêu Trái đất!” ông cúi đầu xuống. Họ thôi nhìn tôi.

Vì thế, tôi vẫn không biết tại sao tôi còn sống, nhưng thế giới đã thương xót và cho tôi một cơ hội để sống. Tôi vẫn nghĩ rằng tên phi công đó nên bị sa thải!

Nagihiko và tôi đã đi qua một loạt các máy kiểm tra an ninh tại sân bay (nếu CHÚNG TÔI là những kẻ khủng bố). Sau vài giờ, chúng tôi đã hoàn tất mọi thủ tục, và ngạc nhiên thay, một chiếc limo đã chờ đợi chúng tôi ở phía trước. Tôi lẩm bẩm “Anh giàu thật” về phía anh chàng có mái tóc màu tím, người chỉ mỉm cười khúc khích. Ý tôi là, tôi thích bất cứ điều gì đó lạ mắt, nhưng anh đã làm điều này trên mục đích: gây rắc rối cho tôi!

Chúng tôi đều im lặng trên đường về nhà. Nó báo cho tôi biết rằng kì nghỉ đã kết thúc. Bằng cách nào đó, tôi cảm thấy buồn về điều đó. Ý tôi là, tới mai mẹ tôi mới về, vì vậy đêm nay tôi phải ở một mình.

“Có chuyện gì vậy, Rima?” người bên cạnh tôi hỏi.

Tôi không thể nói với Nagihiko. “Không có gì”, tôi nói, cố gắng để chất giọng lãnh đạm nhất có thể.

Anh nhìn tôi một lúc, như thể anh không tin tôi, nhưng sau đó lại nhún vai. “Hm, ok. Bem biết đấy, trường học sẽ bắt đầu mở lại, sớm thôi.”

“Em biết,” tôi trả lời.

Anh cười. “Anh cược là đám fan boy của em sẽ lột da anh, nếu họ biết anh là bạn trai em.”

Tôi chế giễu. “Giống em thôi, em sẽ chết vì mấy tia nhìn chết người từ đám fan của anh.”

Tôi có thể thấy anh đang mỉm cười. “Và đó là lý do tại sao chúng ta nên giữ bí mật.”

Cuối cùng, thật thất vọng, cuối cùng chúng tôi đả ở phía trước ngôi nhà của tôi. Trước khi tôi rời đi, Nagihiko kéo tôi về anh, nghiêng người, và hôn vào má tôi. Gò má tôi chuyển sang màu đỏ, và nhiệt độ trong tôi bắt đầu tăng lên. Anh cười và để tôi đi.

“Anh sẽ phải trả giá cho điều đó!” Tôi giận dữ nói khi chiếc limo đi mất, mà anh chàng đó vẫn nở một nụ cười.

End of Chapter 19: Backing In The Rising Sun – Trở về

Next:

Chapter 20: What? PARIS! – Cái gì? Paris sao? (02/07/2012)

Last:

Chapter 18: Intertwining Hearts – Kết nối con tim
Chữ Ký

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 _signature_banner_design__diana_lunar_moon_by_etershine-d8edc2n
relic_of_kounat
Desginer
Desginer
ĐCC :
[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1544
BKGC BKGC : 14664
Điểm đóng góp : 32
Stt : 24/9/2016-Relic đã ở đây.
Xem lý lịch thành viên

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Empty Re: [Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love

on Sun Mar 31, 2013 5:40 pm
by xueyuki1404 in Ongoing PJ, [Fanfic] Is It Hate Or Love? Thẻ:fanfic, is it hate or love, rimahiko, shugo chara

Chapter 2o: What? Paris! – Cái gì? Paris sao?

——o–0–o——

Nagihiko’s POV

Tôi không thế nhịn cười khi chiếc xe lái đi. Ai mà ngờ được cô ấy lại dễ thương như thế chứ? Haha, hai điểm cho Fujisaki!

Tuy nhiên, điều đó khá liều lĩnh. Ý tôi là, tôi biết rằng chúng tôi là “bạn trai và bạn gái”, nhưng tôi không muốn bất cứ điều gì diễn ra quá nhanh. Đó là một nụ hôn, mặc dù nó chỉ là trên má-nhưng nó cũng đủ để chắc chắn về điều này.

Tôi đến trước lối vào là cánh cửa đôi bằng gỗ, có nghĩa là tới nhà của tôi rồi. Tôi ngay lập tức bị người quản gia của tôi, Akira, không lãng phí thời gian nào mà nhào tới, ôm lấy tôi thật chặt.

“Cậu chủ Fujisaki! Cậu đã trở về!” bà kêu lên, vòng tay siết lại.

“Cháu biết mà, bác Akira,” tôi cười khúc khích.

Bà ấy nhìn tôi một cách trìu mến. “Vâng, thật tốt khi cậu đã về đây. Cô Yumi muốn nói chuyện với cậu đấy ạ. Ngay lập tức. ” Tiếng nói của cô căng thẳng khi cô nói 3 từ cuối cùng.

Tôi thấy được sự căng thẳng đó. “Mẹ sao?”

Bác Akira cắn môi và không nói gì. Sau đó, bà nói, “Tôi không biết. Tuy nhiên, kể từ khi cô ấy trở về từ Okinawa, gần đây, cô Yumi hành động rất lạ. Cô ấy ra lệnh cho chúng tôi chuẩn bị quần áo của cậu, và phải chắc chắn rằng hộ chiếu của cậu chưa hết hạn. Sau đó, khi cô ấy biết khi cậu đang về nhà, cô yêu cầu ngay khi chúng tôi nhìn thấy cậu, chúng tôi phải cho cậu biết rằng cô ấy muốn nói chuyện với cậu. “

Tôi nhíu mày. Một cái gì đó, không đúng. Tôi không biết nó là gì, nhưng vì một lý do nào đó, tôi cảm thấy hơi rùng mình. “Cháu sẽ đi gặp bà ấy”, tôi nói với bác Akira.

“Cậu biết nơi cô thường ở mà, phải không, cậu Fujisaki?”, bà hỏi.

Tôi gật đầu và rời đi. Tôi biết chính xác nơi mẹ tôi đang ở. Đi qua hành lang lớn của nhà Fujisaki, chỉ có một nơi mà các cuộc thảo luận quan trọng được tổ chức. Tôi rẽ trái, sau đó rẽ phải, và sau đó rẽ trái lần nữa, cho đến khi tôi đã đến cái sân ở cực bắc của ngôi nhà. khu vườn xinh đẹp, gọn gàng và có cây cảnh của, hoa nhài trắng nở rộ, và có cả hoa phong lan. Ở giữa là một tòa nhà nhỏ, cửa lớn bằng gỗ cao chót vót. Đây là phòng trà.

Tôi mở cửa, và đảm bảo rằng tôi đã cởi giày của, bước chân lên chiếu tatami. Căn phòng có màu sắc của trà xanh, và được trang trí bằng các tác phẩm điêu khắc tinh tế và bức họa thư pháp Nhật Bản. Mắt tôi nhìn xung quanh phòng cho đến khi chúng đã xác nhận được vị trí của người gọi tôi tới.

Một người phụ nữ vận bộ yukata mùa hè có màu sáng ngồi ngồi trên một tấm nệm, đang đổ trà vào cốc của mình. Bà có mái tóc hoa oải hương sáng và đôi mắt vàng. Biểu hiện của bà giống như đá táng vậy, không đọc được suy nghĩ nào trên gương mặt của bà. Người đó nhìn lên, và khi nhìn thấy tôi, ra hiệu tay tôi ngồi xuống nệm.

“Mừng con đã về, con trai,” bà nói một cách cứng nhắc. Mặc dù là mẹ tôi, nhưng nhà Fujisaki chúng tôi phải đối xử với nhau một cách nghiêm nghị. Đó là một phần của truyền thống.

Tôi cúi đầu chào. “Vâng, thưa Mẹ.”

“Kì nghỉ thế nào?”

“Rất tuyệt vời, thưa Mẹ.”

“Ta thấy rồi”, nhận xét, hơi gật đầu. “Dùng trà?”

“Dạ thôi, cảm ơn Mẹ.”

Bà đặt cốc trà xuống và nhìn thẳng vào mắt tôi. “Chúng ta có khách.”

Tôi không thể không nhướn mày khiến cái mặt nạ vô cảm, lãnh đạm nứt ra. “Ai thế ạ?” Tôi nói, tò mò.

Đột nhiên, tôi nghe tiếng cửa mở. Tôi quay sang hướng của tiếng ồn, và, ngay lập tức, máu trong mạch của tôi đông đặc lại.

Một chàng trai nhìn có vẻ cùng tuổi với tôi, vội vã bước vào phòng. Tuy nhiên, ngay sau cậu nhận ra rằng phòng được trải thảm tatami, cậu vội vàng cởi giày của mình. Người này có mái tóc xoăn màu đen, dài gần tai. Đôi mắt xanh màu ngọc lục bảo đôi mắt quét khắp phòng cho đến khi nó dừng lại ở chỗ tôi. Cậu dừng lại nhìn xung quanh, và mặc cùng một sự biểu hiện tôi đã có trên khuôn mặt của tôi.

“Là …” Tôi bắt đầu.

“Anh.” Cậu nói, kết thúc suy nghĩ của tôi. Chúng tôi im lặng và tiếp tục nhìn chằm chằm vào nhau.

“Hai người biết nhau trước rồi à?” mẹ tôi hỏi, phá vỡ sự im lặng khó xử.

Tôi nói. “Không, không đúng hết, thưa Mẹ. Con gặp cậu tại đám cưới của chú Hayao.” Khiêu vũ với bạn gái của con! Tôi nói trong tâm trí, và sự ghen tuong trong tôi đang ngày một phình to ra.

“Phải”, cậu ta nói thêm một cách cứng nhắc, cảm nhận được tâm trạn trong giọng nói của tôi.

“Hm, con trai của ta,” mẹ tôi bắt đầu, chỉ tay vào cậu ta “đây là Christian Hollingsworth. Người này là cháu trai của Michelle Fujisaki. Người vừa mới đám cưới.”

Người tên Christian ngồi trên một trong các tấm đệm còn lại và cúi đầu chào tôi. “Hajimemashite,” cậu ta chào.

“Hajimemashite,” tôi trả lời.

“Nagihiko, Christian sẽ đây trong 6 tháng,” mẹ tôi thông báo với tôi.

Tôi gật đầu và sau đó hỏi, “Chắc cậu ta sẽ học tại một trường của Nhật Bản, đúng không ạ?”

Bà gật đầu và tiếp tục, “Phải, trên thực tế, Christian sẽ vào Học viện Seiyo.”

“Ồ không” Tôi nghĩ, nhưng tôi buộc bản thân mình nói, “Điều đó khá là… tuyệt vời.”

“Đúng,” mẹ tôi trả lời. Sau đó, bà quay sang Christian. “Cháu có thể đi được rồi. Ta đoán cháu hẳn rất mệt sau chuyến bay. Hãy đi nghỉ để ta và con trai ta có một cuộc nói chuyện riêng tư.”

Giọng nói của bà đầy đủ lí lẽ và tôi nhìn thấy Christian ngồi thẳng và khó nhọc đứng lên. “Được ạ. Cảm ơn cô”, cậu trả lời. Christian rời khỏi phòng, nhưng cậu ta đưa mắt nhìn tôi, như thể muốn nói “Tôi muốn nói chuyện với anh.

Tôi định đúng lên thì giọng nói của mẹ tôi chắc chắn, “Không, Nagihiko, con ở lại Ta chưa nói xong với con.”

Tôi như bị đóng băng và sau đó, trở về chỗ ngồi của tôi, đôi mắt của tôi tập trung hoàn toàn vào bà ấy.

Bà im lặng lúc đầu, rót cho mình một tách trà. Mẹ tôi xoay chén. Sau đó, bà ấy nhìn tôi, ánh nhìn sắt đá và lạnh lùng. bà đặt chén trà xuống và sau đó:

“Mẹ gửi con đến Paris. Con sẽ ở đó trong 3 ngày.”

____________________________________________________

Máu của tôi lạnh dần, tôi bị sốc khi nghe thông báo của mẹ. Tôi không thể tìm thấy những lời để nói. Tôi sẽ đi? Trong 3 ngày?

“Cái gì!” Tôi hét lên, phá vỡ sự im lặng của cái mặt nạ. Mẹ tôi đã bị sốc, không có, phải nói là kinh hoàng trước phản ứng của tôi. Đó là lần đầu tiên mẹ nhìn tôi với rất nhiều … cảm xúc. Nhận thấy những gì đã làm, tôi bình tĩnh lại một chút trước khi tiếp tục, “Vì lý do gì, thưa Mẹ?”

Gương mặt mẹ quay lại trạng thái lãnh đạm. “Con sẽ học khiêu vũ tại một studio nổi tiếng. Ta hy vọng rằng con sẽ trở lại trong 3 tháng, với trình độ mủa đã được cải thiện.”

3 tháng? “Rima?” Tâm trí của tôi hét lên. Đầu tiên, Christian ở đây, và sau đó, tôi sẽ đi đến Paris, để hắn ta với Rima?

“Con từ chối,” Tôi tuyên bố với tất cả mạnh mẽ tôi có thể có.

Đôi mắt của mẹ tôi mở rộng vì sốc. Nagihiko! “

“Không, con từ chối việc rời khỏi Nhật Bản,” Tôi kịch liệt phản kích.

Trong một khoảnh khắc, mẹ tôi chỉ tiếp tục nhìn chằm chằm vào tôi, bà bị sốc. Sau đó, bà lắc đầu nhanh chóng để bản thân bình tĩnh lại. Sau đó, với một giọng đanh thép làm tôi rùng mình, bà ra lệnh, “Con KHÔNG có quyền lựa chọn trong việc này. Con sẽ đi Paris, và đó là tất cả những gì ta muốn nói!”

Thất vọng thay, tôi biết nó là vô ích. Mẹ sẽ làm tôi phải đồng ý những quyết định đó với một giọng nói đanh thép và cứng rắn, nếu quyết định đó là điều cần thiết. Nước mắt sắp trào ra khi tôi nghĩ về việc để Rima một mình. Làm sao tôi nói điều này với cô ấy? Cô đồng ý làm bạn gái của tôi, và bây giờ tôi đang để cô một mình trong 3 tháng! Chưa kể, còn với Christian!

Tôi hít vào và thở ra cho đến khi tôi có thể bình tĩnh. I sẽ và không bao giờ để cho mẹ tôi nhìn thấy tôi khóc. Bà sẽ chỉ la mắng tôi thôi. “Vâng, thưa Mẹ,” tôi lầm bầm, cố gắng để không lạc mất giọng nói của tôi.

Bà nhìn chằm chằm vào tôi một lúc, và sau đó nói, “Không có lý do nào nữa, Nagihiko Bây giờ, con có thể đi.”

Tôi kiên quyết nhìn vào bà ấy, và sau đó rời khỏi phòng một cách nhanh chóng, một kế hoạch được lập ratrong đầu tôi.

____________________________________________________

“Trả lời điện thoại đi chứ, Kukai,” tôi nói một cách cáu kỉnh.

Tôi đã gọi cho cái người gọi-là người bạn tốt nhất của tôi năm lần và vẫn không trả lời. Tôi đi lại khôn ngừng nghỉ trong cái hành lang lớn đi vào phòng của tôi khi giọng nói trả lời: “Moshi Moshi?”

“Kukai! Là tớ, Nagihiko!”

“Oh, chào Nagihiko, chuyện gì thế dude? Chuyến đi California thế nào?”

“Tốt, tốt lắm,” tôi trả lời.

“Tuyệt! Hey, cậu và Rima có… cậu biết đấy… gần gũi hơn hông?” cậu hỏi một cách tinh nghịch.

“Nếu cậu có ý gì khác, thì không. Nhưng, Rima bây giờ là bạn gái của tớ, và cậu phải-”

“Bạn gái? Rima là BẠN GÁI CẬU SAO?” một giọng nói giận dữ và sốc tra tấn lỗ tai tôi. Tôi nhìn lên, và ở đó tôi thấy là không có gì khác ngoài người tình địch của tôi.

Đôi mắt nhìn kĩ hơn, sau đó chớp chớp, rõ ràng, và tôi bị sốc. Giọng nói của Kukai vang lên “Này, Nagihiko! Bạn vẫn nghe máy chứ?” từ điện thoại của tôi, nhưng, tôi nhặt nó lên và lạnh lùng trả lời:

“Kukai, tụi mình có thể nói chuyện sau không? Tớ phải chăm sóc của một số ‘vấn đề’ ngay bây giờ”

End of Chapter 20: What? PARIS! – Cái gì? Pari sao?

Next:

Chapter 21: Twisted Separation – Chia cách (04/07/2012)

Last:

Chapter 19: Backing In The Rising Sun – Trở về
Chữ Ký

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 _signature_banner_design__diana_lunar_moon_by_etershine-d8edc2n
relic_of_kounat
Desginer
Desginer
ĐCC :
[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1544
BKGC BKGC : 14664
Điểm đóng góp : 32
Stt : 24/9/2016-Relic đã ở đây.
Xem lý lịch thành viên

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Empty Re: [Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love

on Sun Mar 31, 2013 5:41 pm
by xueyuki1404 in Ongoing PJ, [Fanfic] Is It Hate Or Love? Thẻ:fanfic, is it hate or love, rimahiko, shugo chara

Chapter 21: Twisted Separation

——o–0–o——

Normal POV

Sự căng thẳng đến nghẹt thở. Trong một lúc, hai chàng trai chỉ có thể nhìn chằm chằm vào nhau, không ai nói câu nào. Đó là do họ đang chờ đợi một sự bùng nổ từ phía kia.

Nhưng, ai sẽ là người kéo cò?

Hít một hơi thật sâu, Nagihiko lên tiếng, giọng nói yên tĩnh. “Christian, tôi nên nói với anh rằng anh không nên gọi thẳng tên của Rima. Trừ khi anh thân với Rima, còn không thì nó được coi là yobisute, và đó là khá thô lỗ.”

Christian nhíu mày và khoanh tay. “Tôi hoàn toàn biết điều đó. Anh không cần phải nói với tôi, Fujisaki-san”, cậu rít lên, nhấn mạnh từ “san”.

“Christian,” Nagihiko bắt đầu, buộc bản thân bình tĩnh lại, “Tôi không muốn phải đấu với anh.”

Một lần nữa, cả Christian và Nagihiko có một cuộc thi nhìn chằm chằm. Christian nhìn chằm chằm vào Nagihiko, và Nagihiko cũng ném cho Christian một cái nhìn khác. Anh chàng tóc tím định lên tiếng, thì bất ngờ thay, Christian dừng nhìn lại và thoải mái hẳn:

“Tốt thôi”, Christian nói với anh một cách miễn cưỡng. “Tôi không đấu với anh, nhưng hãy để tôi nói thẳng nhé: TÔI YÊU Rima, do đó, đừng mon đợi việc tôi phải đứng ngoài cuộc chỉ vì anh là ‘bạn trai’ của cô ấy.” Sau đó cậu ta ném cho Nagihiko một cái nhìn đe dọa.

Nagihiko, đang rất tứ giận, nhưng vẫn giữ thái độ bình tĩnh của mình và anh tuyên bố, “Được thôi. Nhưng, anh cần phải biết là tôi sẽ KHÔNG đưa cô ấy cho anh. Cô ấy là của tôi, và nếu anh muốn chọc gậy bánh xe, thì tôi sẽ chắc chắn rằng anh sẽ không bao giờ ĐẾN GẦN CÔ ẤY!

Theo phản xạ, như Nagihiko mong đợi, Christian cười sằng sặc. “Thực sự sao? Sao anh có thể làm thế nếu bản thân mình đang ở tuốt đầu bên kia thế giới?”

“Làm thế nào mà anh-”

“Làm sao tôi biết á? Họ nói với tôi khi tôi đến đây”, Christian trả lời câu hỏi của anh.

Giọt nước tràn ly, Nagihiko mất kiểm soát. “ANH TRÁNH XA CÔ ẤY RA” anh hét lên.

“THỬ XEM!”

Núi lửa phun trào. Nagihiko đứng thẳng dậy, tay nắm chặt lại tạo thành nắm đấm. Christian cũng trong tình trạng tương tự.Đột nhiên, khi Nagihiko định tặng một cú đầu tiên vào hàm của đối thủ thì anh thanh của thủy tinh vỡ đã gián đoạn và làm họ chú ý. Cả hai quay sang chỗ phát ra âm thanh thì không thấy gì ngoài Akira, người quản gia với đôi mắt mở rộng vì sốc. Âm thanh mà họ nghe thấy là từ chiếc khay đựng thức ăn mà quản gia Akira đem đến bị vỡ nát dưới sàn gỗ.

“Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?” bà hỏi.

“Cháu…”

“Uh…”

“Cả hai,” Akira rít lên, “về phòng mình NGAY!”

Cả hai đã tản ra và quay sang hướng ngược nhau, nhưng Christian đã tặng cho Nagihiko một cái nhìn đe dọa, cậu ta nói:

Tôi sẽ cướp cô ấy, Fujisaki-san. Tôi thực sự sẽ làm đấy.”

Nagihiko’s POV

Dây thần kinh tên đó đứt mất mấy sợi rồi! Hắn nghĩ hắn là ai chứ! Sẽ không bao giờ có chuyện tôi để cậu ta cướp mất Rima đâu!

Tôi đấm vào bức tường phòng ngủ ngày một mạnh hơn. Trong tất cả các ngày tôi có thể đi đến Paris, là bây giờ à!

“Rima”, tôi lẩm bẩm. Tôi với tay lấy điện thoại của tôi, muốn gọi cho cô ấy để cảnh báo cô về Christine, khi tôi bị đóng băng.

Tôi phải nói gì với cô ấy? Rằng tôi sẽ bỏ cô lại? “Oh Rima, em là biết chúng ta vừa trở thành một đôi chứ? Hm, anh sẽ đi Paris và sẽ ở đó trong 3 tháng.” Suy nghĩ làm điều đó gần như đã khiến bản thân tôi khóc.

Tôi không muốn rời khỏi cô ấy. Tôi thật sự không muốn. Tôi đã phải lòng từ lần đầu tiên tôi gặp cô ấy, và tôi nghĩ rằng tôi là người hạnh phúc nhất khi cô ấy nói cô ấy yêu tôi. Tôi thực sự ghét chuyện này!

Nản lòng, tôi ngồi phịch xuống giường, răng nghiến chặt. Trán tôi nhăn lại, và tôi biết rằng tôi đã đau, trái tim tôi vỡ ra từng mảnh.

“Anh xin lỗi, Rima,” tôi thì thầm nhẹ nhàng.

Thực sự xin lỗi.

Christian’s POV

Tôi đặt bút trên bàn và nhìn chằm chằm vào “kết hoạch hoàn hảo” của tôi. Một nụ cười xuất hiện trên mặt khi tôi nói “Perfect.” (Lời dịch giả: Đừng nói với tớ là không ai hiểu nghĩa từ này nhá!)

Ba tháng. Tôi chỉ có ba tháng, nhưng điều này sẽ có hiệu quả thôi. Không nghi ngờ gì, khi Rima thấy điều này, cô ấy sẽ đau khổ.

Và đoán xem ai sẽ ở đó vì cô ấy?

Tôi.

“Tôi xin lỗi, Nagihiko,” tôi thì thầm.

Rất xin lỗi.

3 ngày sau

Rima’s POV

Tôi ngáp dài khi ánh sáng mặt trời đập vào mắt của tôi. Nhanh chóng, tôi ra khỏi giường và chạy xuống cầu thang và thấy mẹ tôi đã đi mất, không có chỗ nào khác ngoài nơi việc của bà.

Thông thường, tôi sẽ cảm thấy buồn về điều đó. Tuy nhiên, tôi rất hạnh phúc vào những ngày này, tôi thậm chí không quan tâm những bộ phim truyền hình crappy mà bà ấy xem.

Và tất cả đó là vì một tên đầu tím.

Tôi cười khúc khích khi ý nghĩ đến anh ta. Tôi vẫn trêu chọc anh về điều đó. Oh, và tôi nghĩ đến với một biệt danh mới: gã-2-nhân-cách. Tôi cười khúc khích lần nữa khi tôi tưởng tượng ra khuôn mặt đỏ ửng của bản thân khi tôi nói với anh!

Động não tí, tại sao anh ấy không gọi cho tôi? Biết anh, anh sẽ gọi ngay bây giờ. Tôi đã kiểm tra điện thoại của tôi, và, taht61 vọng tràn trề, không có tin nhắn mới hoặc cuộc gọi từ hắn. Chuyện gì đang xảy ra?

Tôi biết rằng tôi không nên lo lắng về điều này, nhưng, bằng cách nào đó, tôi không thể không cảm thấy có gì đó không đúng. Tuy nhiên, tôi không thể chỉ ra những gì khác. Lắc đầu, tôi chạy ra phía trước để kiểm tra thư. Tôi lấy chìa khóa hộp thư ra khỏi túi của tôi, đưa nó vào ổ khóa, và mở hộp thư. Tôi nhìn thấy một vài bức, như dự đoán, tất cả đều là thư rác. Lia nhanh qua mắt, tôi kiểm tra tất cả và một bức thư đập vào mắt tôi.

Tới: Rima

Từ: Nagihiko

Tôi không thể không cười. “Thực sự à, Nagihiko?” Tôi nói lớn. Tôi mở phong bì và đọc lá thư bên trong.

Rima,

Anh không thể tìm thấy những từ nào để nói với em cả. Anh muốn gọi cho em, nhưng anh không thể. Em thấy đấy, anh đi Paris 3 tháng để nâng cao kỹ năng nhảy của anh. Anh không có ý làm tổn thương em, nhưng anh nghĩ rằng đó là cách tốt nhất nếu chúng ta chia tay. Bây giờ. Anh xin lỗi và anh hy vọng rằng khi anh trở lại, em có thể tìm thấy ai đó sẽ làm cho em hạnh phúc.

Nagihiko

Đến Paris …

Ba tháng…

Chia tay…

BÂY GIỜ…

Tầm nhìn của tôi mờ đi, và điều cuối cùng tôi nghe trước khi tất cả mọi thứ trờ nên trắng xóa là một người nào đó gọi “Rima!”

End of Chapter 21:Twisted Separation

Next:

Chapter 22: Bonjour, Madeleine (06/07/2012)

Last:

Chapter 20: What? PARIS! – Cái gì? Pari sao?
Chữ Ký

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 _signature_banner_design__diana_lunar_moon_by_etershine-d8edc2n
relic_of_kounat
Desginer
Desginer
ĐCC :
[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1544
BKGC BKGC : 14664
Điểm đóng góp : 32
Stt : 24/9/2016-Relic đã ở đây.
Xem lý lịch thành viên

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Empty Re: [Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love

on Sun Mar 31, 2013 5:44 pm
p/s: tớ sẽ giải thích nghĩa của các từ tiếng Pháp:

1/ bonjour: xin chào
2/ Merci, mademoiselle: cảm ơn, còn từ mademoiselle thì tớ bí >.<”

3/ tank top: là một loại áo bạn mặc dùng trong khiêu vũ. tớ ko rành lắm nên các bạn nhờ tới Gúc-gồ sama (Google) nhé!

by xueyuki1404 in Ongoing PJ, [Fanfic] Is It Hate Or Love?

Chapter 22: Bonjour, Medeleine

——o–0–o——

Nagihiko’s POV

Nhìn ra cửa sổ, tôi nhìn lên mặt trời mọc và bầu trời đã biến một cầu vồng đầy màu sắc. Thông thường, vẻ đẹpnày đã mê hoặc tôi, làm tôi say say mê tôi, làm tôi mất phương hướng với sự hài hòa giữa các màu sắc pha trộn với nhau.

Tuy nhiên, hôm nay không phải là một ngày bình thường.

Tôi đang ở một ghế máy bay, hướng về phía bên kia của thế giới.

“Thưa quý hành khách, điểm đến tiếp theo của chúng tôi ta Paris, Pháp. Và là thành phố của tình yêu”, phi công trưởn trưởng thông báo từ loa của máy bay.

Khi nghe từ “tình yêu”, tôi cảm thấy cổ họng đau rát, và trái tim tôi thắt lại. Tôi thậm chí còn không nói tạm biệt với cô. Tôi không thể đối mặt với cô ấy.

Tôi nhìn lên bầu trời, và trong tâm trí của tôi, đã vẽ khuôn mặt của cô trong ánh cầu vồng đầy màu sắc. Nụ cười của cô rực rỡ đến mức mặt trời mọc cũng không thể so bì được. Tôi cảm thấy mắt mình ươn ướn.

“Rima, anh. Xin hãy tha thứ cho anh. Xin em hãy… chờ đợi anh,” tôi thì thầm lên bầu trời.

Sau đó tôi đóng cửa sổ, kiệt sức do chuyến bay sớm và tinh thần tôi đang rối loạn, tôi rơi vào một giấc ngủ sâu.

? POV

“Kết thúc rồi. Anh chia tay với em,” Bạn trai tôi nói với tôi.

Tôi nhìn anh ta rời khỏi căn hộ của tôi, đóng sầm cánh cửa. Việc anh chia tay chẳng ngạc nhiên tí nào: Tôi đã biết rằng hắn lừa dối tôi trong tháng qua. Tuy nhiên, một phần trông tôi cũng rất sốc. Tôi nghĩ rằng tôi yêu anh với tất cả trái tim của tôi. Ý tôi là, anh ấy giàu có, đẹp trai, và, trong vài tuần đầu tiên, anh ấy đầy quan tâm và tốt bụng.

Nhưng tại sao tôi … không ảnh hưởng tí nào về việc anh ấy chia tay với tôi?

Có lẽ đó là do tôi làm anh ta thất vọng. Đúng, tôi đã có rất nhiều chàng trai khác theo đuổi tôi. Tuy nhiên, không phải do tôi siêu đẹp, hoặc bất cứ điều gì, tôi không xấu xí. Theo ý kiến của tôi, tôi nghĩ rằng đó là tính cách của tôi thu hút họ. Có nghĩa, tôi không giống những cô gái khác, những người đã cố gắng hơi quá để có được sự chú ý, trang điểm thật đẹp, hoặc nói chuyện về xu hướng thời trang mới nhất và các tin đồn. Không, tôi là một cô gái thoải mái dễ dàng, là người luôn thích các hoạt động ngoài trời, trò chơi video, và truyện tranh hài hước. Tôi cũng tốt bụng – tôi không có ý châm biếm đâu nhá.

Dù sao, khi bạn trai của tôi và tôi bắt đầu hẹn hò, anh ấy là người chủ động trong mọi việc. Anh đưa tôi đi ăn tối, du lịch, và rất nhiều những thứ khác. Chắc chắn, tôi đã đi, nhưng, tôi không giống như những cô gái khác, những người cố gắng trả lại những gì mà anh ta đáng được. Đôi khi giống như một cái ôm, hôn, hay la lên “Em yêu anh!”. Không, tôi chỉ khen ngợi anh ta và đó là tất cả.

Tôi thở dài và nhìn vào đồng hồ. Oh crap, 10h rồi á? Vâng, tôi tốt hơn nên rời khỏi nhà để dei9 đến buổi diễn tập nhảy của tôi!

Tôi mặ trang phục khiêu vũ của tôi và lao ra cửa chính. Sau đó, tôi chạy xuống cầu thang, vào bãi đậu xe, và mở khóa xe đạp của tôi.

Tôi chạy vụt qua các đường phố của quận Tám. Với tôi, đây là khu tốt nhất trong tất cả các khu của Paris. Ý tôi là, ở đây là l’Arc de Triomphe, là mốc nổi tiếng thứ hai trong thành phố, và nhiều bảo tàng và phòng trưng bày. Nó cũng có nhiều quán cà phê vỉa hè, mà tôi muốn dừng lại để có thưởng thức pain au Chocolat và trà.

Nhưng bạn biết nơi tối nhất của tôi là gì không?

Tôi đã đi qua hết các căn hộ và tăng tốc đạp xe tới khi tôi tới được nơi tôi cần đến. Ở đó, một đài phun nước đẹp tuyệt, lấp lánh như ánh nắng mặt trời chiếu sáng nó, tọa lạc ở giữa. Hoa nở rộ mạnh mẽ xung quanh, và một nhạc sĩ đường phố chơi saxophone ngay bên phải của tôi. Tôi dừng xe đạp và lấy ra một đồng xu trong túi của tôi. Sau đó, tôi ném cho nhạc sĩ đường phố chơi saxophone. Anh dừng lại, nhìn tôi, và tặng tôi một nụ cười rạng rỡ.

“Merci, Mademoiselle!” anh nói. Tôi đã trao lại cho anh một nụ cười.

Lục kĩ túi lần nữa, tôi muốn tìm thêm một vài đồng xù. May mắn thay, có một trong túi sau của tôi. Vui vẻ, tôi giữ nó trong tay trái và chắp cả hai bàn tay của tôi lại với nhau, giống như tôi đang cầu nguyện .. Hít một hơi thật sâu, tôi nhắm mắt lại và tập trung năng lượng của tôi vào đồng xu khi tôi hét lên:

Con ước con có thể trúng tiếng sét ái tình!”

Cuối cùng, tôi đã ném đồng tiền vào đài phun nước, tạo ra âm thanh T-Õ-M trên những gợn sóng trong hồ nước.

Những gì xảy ra tiếp theo là vẫn còn, cho đến ngày nay, sự kiện làm thay đổi cuộc sống của tôi mãi mãi. Khi tôi xoay lại, một cơn gió mạnh thổi bụi trúng vào mặt tôi, tôi nhắm mắt lại. Sau đó, khi tôi mở mắt, tôi thấy một anh chàng ngã trên mặt đất, khuôn mặt và đôi môi nhợt nhạt. Hoảng loạn, tôi đạp xe về phía anh ta và phát hiện ra rằng anh đã ngất xỉu. Tuy nhiên, nhìn gần hơn, tôi ngay lập tức giật, và, như bị sét đánh, tôi cảm thấy tâm trí của tôi bị xoắn và sắp xếp lại, và trái tim tôi đập nhanh. Tôi không thể rời mắt khỏi những vẻ đẹp của anh, hàng lông mi dài, cánh tay cơ bắp của anh…

Và mái tóc màu tím sáng.

Nagihiko’s POV

“Ughh…. Mình ở đâu thế này?”

Tôi từ từ mở mắt của tôi, nhìn vào căn phòng rất… đỗi xa lạ. Nhảy dựng lên, tôi mở to đôi mắt của tôi và bị bị sốc khi tôi thấy rằng mình không phải ở trong căn phòng của khách sạn.

Oh my god, tôi bị bắt cóc sao?

Tôi cố gắng để nhớ lại những sực việc hôm qua, việc đó khá khó khăn vì tôi cảm thấy toàn thân đau nhức. Ok, tôi đã ra khỏi máy bay. Sau đó, tôi đã đến khách sạn. Sau đó, một số phụ nữ người Pháp điên khùng buộc tôi phải ăn những “điều” khủng khiếp mà họ nói là rất lãng mạn. Cảm thấy không khỏe, tôi chạy ra ngoài hít thở không khí trong lành, chỉ có cảm giác trở nên tồi tệ …

Và tất cả mọi thứ chuyển sang màu trắng.

….

OH TRỜI Ạ! TÔI ĐÃ NGẤT XỈU GIỮA ĐƯỜNG, PHẢI KHÔNG!

VÀ GIỜ TÔI LẠI BỊ BẮT CÓC Ở PARIS!

Tôi nhảy lên khi tôi nghe thấy một tiếng ồn từ bên ngoài cánh cửa. Không để cái sợ lấn át trí khôn, tôi nhìn quanh phòng để xem có cái gì tôi có thể dùng làm vũ khí để đánh tên bắt cóc không. Đột nhiên, cánh cửa mở ra, và tôi hét lên trong sự hoảng loạn:

“Đừng đến gần tôi!”

Cô gái nhìn chằm chằm vào tôi.

….

Trong 1 lúc, chúng tôi chỉ nhìn chằm chằm vào nhau. Miệng của tôi là mở rộng tôi khinhìn cô gái. Cô có mái tóc vàng sáng, mắt xanh, và cô mặc một chiếc tank top có logo “Éclair Dance Studio” ở giữa. Cô đã mang một khay súp nóng.

“Umm… cô là ai?” Tôi lúng túng. Sau đó, tôi cảm thấy giống như một cái chảo đánh vào đầu và tôi đổ ập xuống giường. Cô gái há hốc miệng và lao về phía tôi.

“Oh crap, dám nói anh bị vậy là do lúc nãy hét quá lớn đấy!” cô kêu lên khi cô cố gắng đưa cái gì đó cho tôi ăn. Món súp ngon, trong thực tế, tôi đã ăn hết toàn bộ bát trong vài giây. Kiệt sức, tôi cảm thấy mắt mình lim dim. Tôi đã cố gắng để chống lại nó, nhưng tôi biết có làm vậy cũng vô ích, toàn bộ cơ thể của tôi dường như ngừng lại.

Cuối cùng, tầm nhìn của tôi mờ dần, và tôi bắt đầu chìm vào giấc ngủ khi khi cô thì thầm:

“Oh, tôi tên là Madeleine.“

End of Chapter 22: Bonjour, Madeleine
Next:
Chap 23: New Love? Arc: We Meet Again – Ta lại gặp nhau
Last:
Chapter 21: Twisted Separation – Chia cách
Chữ Ký

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 _signature_banner_design__diana_lunar_moon_by_etershine-d8edc2n
relic_of_kounat
Desginer
Desginer
ĐCC :
[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1544
BKGC BKGC : 14664
Điểm đóng góp : 32
Stt : 24/9/2016-Relic đã ở đây.
Xem lý lịch thành viên

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Empty Re: [Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love

on Sun Mar 31, 2013 5:47 pm
by xueyuki1404 in [Fanfic] Is It Hate Or Love? Thẻ:fanfic, is it hate or love, rimahiko, shugo chara

Chậc, chap 23 ra từ ngày 3/7 cơ! Thế mà tới 5 ngày sau, tức hôm nay, 8/5 thì tớ mới dịch! Đúng là tớ tệ quá nhỉ? Mà thôi, giờ ta bàn luận về fic nhé! Có thể sẽ có sự thay đổi vì tác giả có nói là câu chuyện sẽ diễn ra cùng 1 lúc tại 2 nơi: Tokyo và Paris. Thế nên mỗi chap, sẽ có 1 dấu hiệu để mọi người phân biệt được bối cảnh. Cụ tỉ, nếu là chuyện xảy ra ở Nhật (Rima và Christian) thì sẽ có cụm này: New Love? Arc. Tên chương. Còn nếu diễn ra ở Paris, xoay quay Medeleine và Nagihiko thì có phần này đây: Paris Arc. Đó, chỉ đơn giản thế thôi, giờ không dài dòng nữa, mời mọi người thưởng thức.

Chapter 23: New Love? Arc: We Meet Again – Ta lại gặp nhau

Rima’s POV

Tôi để đôi chân kéo lê bản thân. Tôi ngồi trên một tảng đá và chuyển chân nhẹ nhàng trong khi tâm trí vẫn kẹt trong một màn u tối nặng nề.

Sao anh có thể bỏ tôi lại? Sao anh ấy có thể làm thế với tôi kia chứ?

Như tôi đoán, ngực tôi thắt chặt, và tôi biết rằng tôi sẽ lại thổn thức thêm ít phút nữa. Tôi bắt bản thân phải tập trung suy nghĩ, nhưng cố làm thế, tôi lại cảm thấy tồi tệ hơn.

Phải anh đã đùa với tôi? Tôi là một món đồ chơi sao?

Trong mùa hè, tôi giữ khoảng cách với anh. Tôi không thích anh, vì tôi biết những gì sẽ xảy ra sắp tới.

Tôi thật ngốc. Đã biết vậy rồi mà vẫn…..

Tôi để anh đi. Để lòng tốt của anh đi vào trong tôi. Để tôi nhớ mãi nụ cười của anh. Để những kí niệm về anh sẽ mãi mãi là của tôi vang trong tâm trí Mãi mãi.

Một giọt nước nhỏ lăn từ má và nhỏ xuống đất. Ngay sau đó, một dòng nước lại tuôn trào. Và sau đó nó tuôn nhiều hơn và nhiều hơn nữa ..

“Tại sao?” Tôi nức nở. “Tại sao mi lại để bân thân tin rằng anh ta thật sự thích mi? Là mi chứ không phải ai khác?”

Tôi đột ngột đứng phắt dậy và chạy thẳng về nhà, nước mắt vẫn cứ rơi.

Thời gian trôi đi- 2 tuần sau đó

“Rima, tớ đã rất lo lắng cho cậu!” Amu gọi, chạy về phía tôi.

Đây là ngày đầu tiên, hay nói là ngày khai giảng của Học viện Seiyo. Xung quanh tôi, mọi người nói chuyện về kỳ nghỉ hè của họ tuyệt vời như thế nào. Tôi buộc bản thân phải trông hạnh phúc như họ.

Tập trung tất cả sức mạnh và tôi để người bạn thân bắt kịp tôi. “Amu!”

Cô đi bên cạnh tôi. “Rima, tại sao không trả lời tin nhắn của tớ? Tớ thực sự đã tức điên lên đấy! ” cô bĩu môi.

“Đó là vì tớ không thích nói chuyện với bất kì ai” là những gì tôi muốn nói, nhưng thay vào đó tôi trả lời, “Oh, điện thoại di động của tớ hư mất rồi. Xin lỗi nhé.”

“Oh, ok,” cô trả lời.

“Ding dong ding dong!” tiếng chuông vang lên.

“Oh chết tiệt. Chúng ta trễ mất. Đi nào, Rima,” người bạn tốt nhất của tôi nói khi chúng tôi chạy nước rút vào Học viện Seiyo. Rất may, chúng tôi đến lớp kịp lúc, thậm chí còn tiết kiệm được vài phút.

Hương vani thơm thoảng xộc vào mũi tôi khi tôi bước chân vào phòng học năm lớp 8 của tôi. Bảng đen và bàn giáo viên ở phía trước. Phần còn lại là những chiếc bàn của học sinh. Poster của các ngôi sao điện ảnh được dán trên tường.

Amu và tôi đã ngồi trên bàn học khi các cô gái khác hò hét quanh tai chúng tôi. Nhìn xung quanh, chúng tôi thấy những người khác đều tập trung vào một bàn. Các cô gái, là bạn học cùng lớp của tôi, đã có cái nhìn gaga trên gương mặt. Mặt khác, các chàng trai có một chùm mây đen trên đầu, như thể ai đó vừa làm họ giận.

“Ôi trời, cậu dễ thương quá! Cậu tên gì thế?” một trong các cô gái hét lên.

“Wow, cậu từ Mỹ tới. Điều đó thật tuyệt!” một số khác thêm vào.

“CẬU SẼ HẸN HÒ VỚI MÌNH CHỨ?” toàn bộ hét lên.

Một lúc im lặng, nhưng sau đó tôi nghe thấy tiếng cười quen thuộc của cậu ta. “Mình hiểu cảm xúc của mọi người, nhưng không. Mình đã thích một người rồi” Sau đó, cậu ta đứng dậy và quay về hướng tôi, máu của tôi ngừng lại, và miệng của tôi trễ xuống.

“Không, không thể nào,” tôi thở hổn hển khi tôi nhìn thấy anh chàng tóc xoăn đen với mái tóc với đôi mắt xanh ngọc lục bảo. “Christian?”

Cậu nhìn tôi và sốc, và, trong một lúc, cậu không nói gì. Nhưng sau đó, cuối cùng đã lộ ra một nụ cười yêu thương, đôi mắt đầy khao khát và mong muốn, cậu thì thầm:

“Rima”.

End of Chapter 23: New Love? Arc: We Meet Again – Ta lại gặp nhau (10/07/2012)

Next:

Unknown

Last:

Chapter 22: Bonjour, Medeleine


==========================
Đọc rồi comment cái đi bạn.
Chữ Ký

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 _signature_banner_design__diana_lunar_moon_by_etershine-d8edc2n
Sponsored content

[Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love - Page 2 Empty Re: [Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love

Về Đầu Trang
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết