MB Forum
Qua bao nhiêu năm rồi, bạn còn nhớ pass không?

Join the forum, it's quick and easy

MB Forum
Qua bao nhiêu năm rồi, bạn còn nhớ pass không?
MB Forum
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.
Rất lâu không gặp! Xin phép gửi bạn MỘT GHI CHÚ NHỎ.
Đăng Nhập
Poll
Bạn thấy phần nào của Bakugan là hay nhất ?
Season 1
60% / 15
Season 2
24% / 6
Season 3
8% / 2
Season 4
8% / 2
Latest topics
[Luc's Spam Spam] Ver 58 - Too pink to live, no pink no deathFri Jul 19, 2024 8:06 amrelic_of_kounat[Game] Đoán người tiếp theoThu Jun 06, 2024 3:06 pmMugetsu Haneko Phantom(Bakugan fanfic ) Lửa Của Đất Fri Sep 09, 2022 10:06 pmAnwirThiết bị vệ sinh Inax có tốt không?Thu Dec 09, 2021 3:08 pmBoncauviglaceraRemy’s AtticMon Nov 25, 2019 8:16 pmRemy Bui[Updates] Project DE - Kỉ nguyên SỐ - Main pageSat Nov 16, 2019 4:14 pmSophieThiện nữ mobile hé lộ Open bản Beta – 17/07Mon Jul 10, 2017 4:12 pmhmhung93[Bakugan Fanfic] Đơn phươngTue Feb 07, 2017 3:03 pmCarol Rido[4rum + Bakugan Fic] Mứt DâuMon Jan 23, 2017 8:04 amKatarina Yang[4rumFic] Dream in Dream of WorldFri Dec 16, 2016 9:17 pmannie_izu
New topics
Thiết bị vệ sinh Inax có tốt không?Thu Dec 09, 2021 3:08 pmBoncauviglacera
Remy’s AtticMon Nov 25, 2019 8:16 pmRemy Bui
[4rum + Bakugan Fic] Mứt DâuSun Jan 22, 2017 12:05 pmannie_izu
[4rumFic] Dream in Dream of WorldSun Jun 12, 2016 7:36 pmannie_izu
[4rumFic] HomelessMon May 16, 2016 10:02 pmannie_izu
[Entry] Đi Chơi Với Kem ~~~Sat May 07, 2016 9:47 amannie_izu
(Bakugan fanfic) EndlessTue Apr 12, 2016 8:24 pmMemorine
Social bookmarking
Social bookmarking reddit      

Bookmark and share the address of MB Forum on your social bookmarking website
The most tagged keywords
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

View the whole list


Go down
Kantono Fuminsho
Kantono Fuminsho
Mod
Mod
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 33938
Điểm đóng góp : 94
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*
http://tsubasakumiho.wordpress.com/

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Sun Sep 16, 2012 11:05 pm
First topic message reminder :

Title: la Bella e la Bestia

Author: Tsubasa Kumiho

Genre: gothic, mad, mystery, horror, angst, romance shounen-ai, (một chút) humor và troll (ngầm), hard-yaoi (maybe)

Rating: M (không phải đoạn nào cũng có, nhưng đã có thì có-lẽ là sẽ rất kinh khủng, có-lẽ-thôi)

Disclaimer: 14 thuộc về Amamo Akira, 1 không thuộc về tôi, 3 thuộc về Allodolaxx, 23 thuộc về tôi, nhưng ở trong câu truyện điên rồ này thì họ thuộc về nhau

Warning: fic bạo lực – hãy hiểu cụm từ này theo-nhiều-nghĩa, xem chi tiết hơn ở cái genre; và như trên, không phải đoạn nào cũng có nhưng ... bla bla bla lên rating đọc lại

Main Pairings: Cavallone x Alaude, Dino(12-22-32) x Kyoya (6-16-26), Cavallone x Dino (12-22-32), Alaude x Kyoya (6-16-26), Cavallone x Kyoya (6-16-26), Alaude x Dino (12-22-32), Dino(32) x Dino(22), Kyoya(26) x Kyoya (16), Kyoya (6-16-26) x Dino (12-22-32) - vâng tôi điên *cười bệnh*

Other Pairs: Daemon x Giotto, Ugetsu x G, Cielo x Piovere, Uragano x Caligine, Shiroibara x RI, Sieluan x Mamoru, Ginlien x Ginlein, Jufeng x Jufeng, Basilian x Cozart, Knuckle x Lampo

Extra Pairs: Cane x K, Jiu x Emonda, Spanniel x Bianca, Ipinna x Unilottie, Arthur x Elizabeth

:Oneside: Alaude <= Basillian, Alaude <= Ipinna, Cavallone <= Daemon, Kyoya (6-16-26) <= Ipinna, Shiroibara => Daemon, Cielo <= Giotto, G => Giotto, Daemon <= Emonda, Daemon <= Jiu, Pioreve <= Ugetsu, Sieluan => Caligine, Uragano => Mamoru, Sieluan <= Gingein, Uragano <= Ginlien, Jufeng <= Ipinna, Cozart <= Giotto, G <= Bianca, Cane => Emonda, K <= Jiu, Shiroibara <= Unilottie

Note: cứ 8 chap sẽ có 1 ngoại truyện 2 chap về 1 pair trong main và other, riêng Opera Seria có cốt truyện dựa trên doujinshi cùng tên, mà dựa trên cốt truyện không đúng lắm mà chỉ dựa theo tranh thôi, vì cái dou đó toàn chữ Nhật nên từ khi down nó về ngoài việc xem tranh ra bản thân tôi vẫn không hiểu nó nói về cái gì sất; còn về những cái tên lạ, đó đều là OC của tôi, yên tâm họ đều sẽ được đề cập đến sau này, tuy lạ mà quen, chắc chắn nếu có ai đọc sẽ không có cảm giác đang đọc 1 longfic không phải của KHR, đến lúc đó sẽ hiểu, tôi sẽ không giải thích gì thêm

Summary: Ngày xửa ngày xưa, sâu thẳm trong khu rừng hỗn hợp đủ những loài câu quái dị méo mó là một lâu đài nguy nga tráng lệ. Không một từ ngữ nào có thể diễn tả hết vẻ đẹp của nó, và cả vị hoảng tử chủ nhân nơi đây cũng sở hữu một vẻ đẹp không ai cưỡng nổi. Thế nhưng, người con trai tóc đen với cặp mắt xám bạc này lại vô cùng lạnh lùng và nhẫn tâm tàn bạo, ngay cả những vị khách quý tộc cũng không bao giờ được hắn tiếp đãi chu đáo chứ chưa nói gì đến những kẻ nghèo khó gõ cửa xin bố thí mỗi ngày. Và rồi vào một đêm giông bão, một lão ăn mày rách rưới trùm áo choàng đen kín mít từ đầu tới chân đến gõ cửa xin tiền, và cũng như mọi khi, hắn mở cửa chửi bới lão già và đuổi lão đi khỏi toà lâu đài đang sáng rực ánh nến của mình. Thế nhưng, hôm nay mọi chuyện bắt đầu có sự thay đổi khi trước thái độ của vị hoàng tử kia, lão già chỉ mỉm cười. Xong lão lấy trong tay áo ra một khẩu súng lục nhắm thẳng vào vị hoàng tử mà bắn một phát đạn khiến hắn ngất đi và rồi tung tích của lão đã trở thành một bí ẩn. Hoàng tử không chết, nhưng khi tỉnh lại hắn mới phát hiện ra dung mạo khôi ngô tuấn tú của mình đã biến mất mà thay vào đó là hình hài một con quái vật gớm ghiếc, và toàn bộ toà lâu đài cũng đã dần dần chìm vào bóng tối kể từ khi lão già bí ẩn ấy đặt chân tới và ngay lập tức biến thành một dấu hỏi vô hình...


Được sửa bởi [M]ax-sama ngày Tue Jul 23, 2013 2:21 pm; sửa lần 6.

Kantono Fuminsho
Kantono Fuminsho
Mod
Mod
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 33938
Điểm đóng góp : 94
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*
http://tsubasakumiho.wordpress.com/

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Tue Nov 06, 2012 4:46 pm
kéo-to-pic-lên

owah ~~ OS của tôi đã bị quên lãng ~~ *tối tăm mặt mũi*
Elfin-Ingram
Elfin-Ingram
Mod
Mod
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 13007
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Wed Nov 07, 2012 4:57 pm
Đã đọc nhưng thực sự chẳng biết com cái gì=.= Không com đâu có nghĩa là bơ đẹp nhẩy (có thể gọi là bơ xấu =]])
muốn xem cái đoạn yaoi đã bị cắt quá X-).
thực ra là nguyên cái đoạn đầu và giữa, và 1 tí ở cuối cũng đủ làm nên bản chất biến thái rồi=]] Thế nhưng vẫn muốn hóng nữa
Đại khái mình cũng chỉ ngóng đoạn đó thôi, chứ đọc thêm càng ù đặc, mờ tịt chả đoán nổi nhân vật trong này ai là anh, ai là cậu>.<
annie_izu
annie_izu
VIP Mem
VIP Mem
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1238
BKGC BKGC : 7873
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Wed Nov 07, 2012 7:17 pm
Elfin-san ứ lấy tem thì cho Ann a~ *giựt tem* *bỏ lên bàn thờ*
Mặc dù ứ hiểu "anh" , "cậu" ở trỏng lại ai ~ Nhưng Ann vẫn có thể thấy được cốt truyện a~~~
kết giới tử thần tối đen như cái miệng gớm ghiếc khổng lồ đang đớp lất mọi thứ, nhai nghiến cho nát vụn rồi nuốt hết tất cả vào cái bụng không đáy của mình.
Đớp lấp hay đớp lất thế thầy ~
Nếu là đớp lất, thì thầy giải nghĩ cho trò a~ Từ ngữ hạn hẹp, thầy thông cảm~
Cơ mà vẫn còn một vài chỗ trò ứ hiểu được a~

Comt nhảm thế thôi nah~
Hóng chap~~~
Kantono Fuminsho
Kantono Fuminsho
Mod
Mod
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 33938
Điểm đóng góp : 94
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*
http://tsubasakumiho.wordpress.com/

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Wed Nov 07, 2012 10:05 pm
@Dương: thực sự muốn coi không ?~~ nếu đã quyết định rồi thì bữa nào send cho ~~

@Ann: thực ra chỗ đó là đớp lấy =)))) lỗi chính tả thật tai hại =))))
rainbow_wings fly high
rainbow_wings fly high
VIP Mem
VIP Mem
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 2098
BKGC BKGC : 5396
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : O w O
Stt : ah ~ mình chỉ muốn thay stt thôi ~~~

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Wed Nov 07, 2012 10:39 pm
Phong bì~~~
Đọc xong em ứ biết `cậu` là ai `anh` là ai cả~~~
Đến đoạn yaoi suýt không muốn đọc~~~
Cơ mà đoạn này

- Bởi vì đám mây của tôi cần phải được tự do.
...

Chỉ khi ở trên bầu trời, mây mới có thể ung dung tự tại, không bị trói buộc bởi bất cứ ai.

Chỉ khi ở trên bầu trời, chim mới có thể tự do tung cánh, thoát khỏi sự giam hãm nơi chiếc lồng sắt kia.
Đoạn này làm em liên tưởng tới Hibarin~~~
*chỉ lên*Có phải Hibarin không~?
Mong chap~~~Cơ mà em lười com~~~
Kantono Fuminsho
Kantono Fuminsho
Mod
Mod
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 33938
Điểm đóng góp : 94
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*
http://tsubasakumiho.wordpress.com/

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Wed Nov 07, 2012 10:42 pm
nii đã nói đó là Hibari mà =v=" chỉ khi là vampire mới tên là Hibarin =v="

đúng là rất giống ~~ nhưng bộ em không để ý anh nằm trên tóc đen còn anh nằm dưới tóc vàng sao? =v="

thây kệ ~~ tìm hiểu kĩ hơn chút về KHR đi ~~ hoặc ngó lên mấy cái com ở chap1 ấy ~~ có mem đoán đúng rồi đó ~~
Furin
Furin
Mod
Mod
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 7984
BKGC BKGC : 7522
Điểm đóng góp : 28
Đến từ : 1...2...3...
Stt : Chỉ là muốn... nói chuyện thôi mà...

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Sat Nov 10, 2012 4:55 pm
đọc xong lặng luôn ~
cơ mà mình có biết gì về KHR đâu nhỉ ~ ngu toàn tập
Nhưng thích cái cách hành văn của Củ Mì lắm cơ ah ~
đang hóng horror ~
không hóng Ya nhé ~
Mong chap
Ankh
Ankh
VIP Mem
VIP Mem
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1915
BKGC BKGC : 13590
Điểm đóng góp : 25
Đến từ : Somewhere.
Stt : Falling. Drowning.

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Sat Nov 10, 2012 8:07 pm
Tư tưởng đầu tiên hình thành trong đầu khi đọc chap này là... Dài quá =))))) (cho dù bản thân cũng đã viết nhiều thứ rất dài)

Bao trùm lên nó từ đầu đến cuối chap là một cái gì đó rất đau. Một thứ tình cảm vừa gượng ép lại vừa chân thật. Hai người ấy đến với nhau bằng cái cách quá đau lòng, giống như cả hai đều yêu nhưng vẫn còn e ngại điều gì mà không đến với nhau được.

Em thích đoạn cuối chap ah ~ Rất bình yên ~ Mây và bầu trời ~

Dù vẫn chưa rõ sự tự do ấy thật sự là gì (xin lỗi vì dạo này em thiếu i-ot lắm =))), nhưng cũng thấy chút gì đó vui vui ~

Ầy ~ đoạn yaoi ấy, em đã đọc rồi, huynh tả hay lắm ah, nhưng so với những cái em đã đọc thì có vẻ huynh viết hơi ngán ah =)))) Với lại, post trên ấy thì được gạch như vậy, khó nhìn dễ gây mất cảm tình lắm

.
.

btw, huynh đã làm gì Alaude-chan vậy hả?! Alau lạnh lùng của em đâu mất rồi!!!!! Bé ấy phải là cường thụ chứ sao lại nhược thế lày!!!!!!!!!
Kantono Fuminsho
Kantono Fuminsho
Mod
Mod
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 33938
Điểm đóng góp : 94
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*
http://tsubasakumiho.wordpress.com/

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Sat Nov 10, 2012 10:42 pm
sự tự do ấy có thể là Alau-chan không còn phải sống trong sự truy đuổi và đời đời trốn chạy nữa chăng ?~~ thực ra chính huynh cũng không biết nữa ~~ *smile*

khúc yaoi huynh muốn tiến thêm ~~ nhưng mới là chap2 trong longfic mà đã dồn hết ý tưởng thì về sau khó mà viết lắm =))))) với lại khúc đó huynh viết trong giờ học =))))

ừhm có thể huynh sẽ sửa lại là in nghiêng ~~ chứ nhìn gạch thì đúng là rất mất thiện cảm thật ~~ *smile*
còn về Alau-chan, đâu phải tại huynh =)))) huynh viết dựa trên 1 dou nên phải là tại au của dou đó chứ =)))))



@Yuki: dù sao cậu cũng đã đọc rồi ~~ thanks cậu ~~


Được sửa bởi [M]ax-sama ngày Mon Nov 12, 2012 10:35 pm; sửa lần 1.
nhox_amber_[7].11
nhox_amber_[7].11
Bakugan fan
Bakugan fan
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 68
BKGC BKGC : 4378
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : secret paradise~~~~~~
Stt : breaking Class Breaking heart~

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Mon Nov 12, 2012 5:45 pm
OK~ đã đọc nhưng chủ là đọc lướt vì không đủ thời gian~ :th18:
Văn phong của cô vẫn mượt và hay như ngày nào nên vậy tôi cũng chả bít phải com như thế nào :th20:
Dạo sắp tới khi rôi onl đc thường xuyên hơn nên tôi sẽ ủng hộ cô thường xuyên :laclac:
Kantono Fuminsho
Kantono Fuminsho
Mod
Mod
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 33938
Điểm đóng góp : 94
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*
http://tsubasakumiho.wordpress.com/

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Mon Nov 12, 2012 10:34 pm
thanks cô đã com ~~ rảnh rồi nhớ đọc kĩ đầy đủ cho tôi đấy ~~
cơ mà ...
Văn phong của vẫn mượt và hay như ngày nào nên vậy tôi cũng chả bít phải com như thế nà
Dạo sắp tới khi rôi onl đc thường xuyên hơn nên tôi sẽ ủng hộ thường xuyên
chời ơi =v="
đến giờ vẫn có người nhầm tôi với đứa em gái đã đi xa lâu ngày của tôi sao? =v="
Nấm Cười
Nấm Cười
Bakugan Legendary
Bakugan Legendary
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue2 / 1002 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 359
BKGC BKGC : 4837
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : Vương Quốc Nấm
Stt : Ta là nấm độc* Ăn vào cười đến chết*

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Sat Nov 17, 2012 11:16 am
dù sao cũng là lần đầu viết yaoi như thế là hay rồi :cta: nhớ lần đầu ta viết hen không? =))

cũng biết KHR nhưng không rành lắm nên không biết nv là ai cả =v=" bị dụ dỗ nên vẫn cứ đọc =)) đọc rồi muốn hóng luôn =))

ta không theo đạo yaoi nhưng cứ có *beep* là ta đọc liền =))
Kantono Fuminsho
Kantono Fuminsho
Mod
Mod
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 33938
Điểm đóng góp : 94
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*
http://tsubasakumiho.wordpress.com/

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Sat Dec 01, 2012 8:34 pm
tính post vào D18′s Day mà cuối cùng lại sớm hơn dự kiến mấy tuần thế này ~~ Thật hiếm khi mình chăm chỉ ~~=))




la Bella e la Bestia
#3. Rắc chút bột phép lên một đoá hồng …



Cậu bị hắn túm tóc kéo lê suốt dọc hành lang không một ánh nến, qua từng bức tường đá bám đầy bụi bẩn. Ngày trước nơi này lộng lẫy lắm, nguy nga tráng lệ lắm, giờ đắm chìm trong màn đêm không một tia sáng ló rạng rồi. Mọi thứ đẹp đẽ nhất trên trần gian tan biến vỡ vụn chỉ sau một tiếng súng vang trời vào một đêm mưa bão, kể cả những đồ vật đồ dùng hay con người, và cả chủ nhân toà lâu đài ấy nữa.

Hắn đã từng là người đẹp nhất thế gian, kẻ không ai sánh nổi, nhưng giờ lại chỉ là một con quái vật sớm ghiếc đang tra tấn nạn nhân mới của mình mà thôi. Một tay cầm cây nến gãy đôi, tay còn lại kéo tóc một người con trai dọc suốt từ phòng hắn xuống tới tầng hầm. Cậu đau đớn ôm lấy đầu mình, tóc tai rối bời xơ xác, cặp mắt thâm quầng và đầy những vết thâm tím trên cơ thể ướt nhẹp xộc xệch áo quần.

Phòng giam ấy sâu nhất và tối nhất, tới được nó phải bước qua vô vàn những gian phòng nồng nặc mùi xác thối. Hắn rút chìa mở chiếc khoá sắt gỉ khi đã tới nơi, kéo phăng cánh cửa là những chấn song mà như sắp phá tan không gian âm u chẳng một tiếng động này. Hắn hất mạnh tay khiến cơ thể cậu ngã nhào vào phía trong, rồi tiến tới xích chặt đôi tay cậu bằng chiếc gông vừa cứng vừa nặng, Cậu cố gượng dậy ngước nhìn lên, chùi tay qua vệt máy đọng trên khoé miệng, còn hắn đã cầm cây nến mà bỏ đi không nói một lời.



Lùi thời gian lại 1 tháng, đã có 1 câu chuyện xảy ra trước đó.

- Bà ơi, cháu muốn nghe truyện NgườiĐẹp&QuáiVật cơ.

- Vậy bà kể cháu nghe nha. Ngày xửa ngày xưa …

Từ rất lâu rồi, hẳn ai cũng đã nghe tới câu truyện cổ tích từ xa xưa ấy về một vị hoàng tử bị nguyền rủa mang hình hài quái vật chỉ có thể được giải thoát khi tìm được tình yêu thực sự, và một tuyệt sắc giai nhân từ bỏ tất cả để đến với kẻ gớm ghiếc bên ngoài mà nhân hậu bên trong kia. Câu truyện lãng mạn đầy những sắc hồng ấy đã được người dân kể lại qua từng thế hệ, và giờ ngôi làng bé nhỏ ven sông không ai là không biết.

Từ đời bà tới đời con rồi đời cháu, ấn tượng duy nhất của họ về câu truyện ấy là những triết lí suông về cuộc sống và tình yêu chân chính, một mối tình trong trắng không chút vẩn đục từ dục vọng của nhân gian.

Mà không hề biết rằng, tại một thị trấn ngay gần đó, đã xảy ra một câu truyện động trời, mà độ tương đồng của nó và câu truyện cổ tích kia cũng khá là đáng kể, nhưng bản thân nó lại mang sự ô uế không đời nào có thể đo được.

Câu truyện về một tình báo trẻ xinh đẹp thuần khiết, bị dìm xuống biển nhục dục bởi một hoàng tử khôi ngô tuấn tú trong lốt quái vật mang trong mình con tim đen đặc như màn đêm sâu thẳm.



- Này! Cậu là người mới đến đúng không? Cậu đã biết câu truyện kinh tởm nhất ở đây chưa?

- Chưa, sao có vẻ nghiêm trọng quá vậy?

- Đương nhiên là phải nghiêm trọng chứ sao! Giờ tôi sẽ kể, và cậu phải nghe cho rõ đấy! Để nếu gặp còn biết đường mà tránh!

- Tò mò quá … Vậy bạn kể đi.

- Đó là câu truyện về một người cha già là một nhà phát minh sống cùng một người con duy nhất vốn là nhân viên viết bài cho tờ báo Rosa. Một ngày, người cha già đã phát minh thành công một cỗ máy và quyết định đem sang thị trấn bên cạnh bán. Ngay hôm sau trở về, không thấy cỗ máy đâu, cứ tưởng rằng ông ta sẽ phấn khởi vì kiếm được món tiền lớn cứu vớt phần nào tình cảnh nghèo nàn lúc bấy giờ.

- Vậy cũng có gì to tát đâu?

- Từ từ! Giờ mới tới phần chính này! Nhưng lão già đó đã phát điên! Lão ngày đêm kêu la ầm ĩ rằng mình đã lạc vào toà lâu đài của một con quái vật! Nhiều ngày trôi qua, người dân không chịu nổi nữa đã tống cổ ông ta vào trại thương điên. Người con cố thuyết phục nhưng người dân vào ông ta chỉ được thả khi nộp đủ số tiền đền bù thiệt hại đã gây ra cho họ suốt những ngày qua. Lương từ toà soạn báo không thể đủ, thế nên đã rầm rộ lên một tin đồn là người con đó đã bán thân nhiều lần để kiếm đủ số tiền chuộc cha!

- Cái gì?… Nhưng … dù sao thì hành động đó cũng là vì cha mà phải không?

- Sai bét! Cậu nghe cho kĩ đây! Việc ông già đó cứ la lối om sòm về việc thấy lâu đài quái vật cũng phần nào làm người dân lo lắng, và họ đã kiểm tra, kết quả chẳng có một lâu đài hay quái vật nào cả, kể cả những nơi âm u hẻo lánh nhất cũng không! Sức lão già không thể đi quá xa, và giả sử lão có gặp quái vật thật thì làm sao có thể lành lặn thoát khỏi nhanh chóng đến vậy chứ! Và nữa, những người sống xung quanh có để ý kĩ rằng, họ chẳng hề thấy người con dành dụm đống tiền đó cho đến đủ mà chuộc lại lão già mà những thứ của cải vật chất trong nhà lại cứ dần tăng lên một cách mờ ám!

- Nhưng như thế … chẳng lẽ …?

- Phải! Lão già đó thực sự bị điên! Và hành động lén lút mỗi đêm của người con chẳng phải vì cha đâu mà chỉ để thoả mãn chính mình mà thôi! Cây kim trong bọc cũng có ngày lộ ra mà! Giờ người dân toàn thị trấn này đã khinh bỉ hai cha con đó rồi! Còn chỗ trú cho một lão già khùng và một đứa con đốn mạt như thế đã là hào phóng rồi đấy!

- Trời … Nhưng kể ra … cũng thật tiếc cho họ …



Họ dẫn người con tới căn phòng giam cha già của mình, lệnh sau 5 phút phải trở ra ngay. Phía bên kia song sắt, ông già ngồi thu lu một góc, người quấn tấm áo choàng đen chùm kín mít từ đầu tới chân. Bước tới gần, gọn gàng trong chiếc áo khoác nhạt màu xám dài tới đầu gối, thắt lưng và khuy cúc cài gọn gàng, quần bó đen và áo sơ mi trắng. Nghe tiếng động, người cha quay ra, rồi cho tới khi nhận ra người trước mặt chính là con mình, ông mới nhào tới bám chặt hai bàn tay vào hai thanh song sắt, hốt hoảng:

- Con ơi, cha đã nghe cả rồi … Người ta không tin cha thì thôi con cứ kệ cha, không cần phải như vậy đâu … Cha già rồi, nhưng con còn trẻ, đừng làm việc ấy nữa … Cha cầu xin con, đừng làm ô nhục chính bản thân mình như vậy nữa, đừng để thiên hạ thêm đồn đại và khinh bỉ nữa …

Nước mắt ông lão giàn giụa trào ra từ cặp mắt thâm quầng đỏ heo, suốt những tháng ngày bị cầm giam mà nơi này đã khiến ông trở nên nhơ nhác và bẩn thỉu. Bàn tay ông run rẩy nắm chặt lấy tay người con, ánh mắt khẩn khoản van xin, đáp lại, người con chỉ mỉm cười, xoa xao đôi bàn tay đầy sẹo của cha, nói:

- Chẳng lẽ cha lại tin những lời đó ?~~

Nghe đến đây, cặp ngươi ông lão mở to đầy ngạc nhiên, lắp ba lắp bắp chưa nói được gì thì người con đã lên tiếng:

- Đúng đấy cha ạ ~~ Chẳng chẳng dư hơi với những kẻ xa lạ như thế chỉ vì vài đồng tiền đâu ~~

Ngừng, rút trong túi áo khoác ra một mẩu giấy cũ rách nát đã ngả màu, ông lão nhận ra đó chính là mẩu giẩy mình vô tình cầm theo khi trở về sau 1 ngày vắng nhà cùng cỗ máy vừa phát minh ra.

- Nhưng chỉ có thế này thì không đủ, con sẽ kiếm tìm thêm, cho đến khi thu thập đủ bằng chứng chứng minh cha vô tội.

- Sao cơ ?! Nhưng … nguy hiểm lắm!! Con không …

- Đã quá 5 phút rồi đó.

Trước thông tin quá bất ngờ, ông giật mình mà nhảy chồm cả lên, toan ngăn lại nhưng chưa kịp nói hết lời thì hai tên lính canh bước vào. Đã đến lúc đứa con của ông phải đi, bị cả hai tên đưa ra ngoài như áp giải tù nhân, chỉ còn lại đó ông lão vẫn há hốc mồm vì kinh ngạc. Ông vò đầu bứt tai, đang không biết phải làm sao thì phát hiện một mảnh giấy nhỏ rơi dưới đất. Nhặt lên mở ra đọc, ông nhận ra đây chính là nét chữ của con mình. Lướt qua những dòng chữ còn chưa ráo mực ấy, lòng ông lại cứ phải nhảy cẫng lên do lo lắng sự liều lĩnh của con nhỡ lại sinh chuyện. Nhưng rồi ngẫm lại, tâm lí đông bắt đầu dịu xuống, và chợt bật cười đầy tự hào, nằm xuống đánh một giấc với niềm lo âu đã vơi đi đáng kể.



Ngày xửa ngày xưa, sâu thẳm trong khu rừng hỗn hợp đủ những loài câu quái dị méo mó là một lâu đài nguy nga tráng lệ. Không một từ ngữ nào có thể diễn tả hết vẻ đẹp của nó, và cả vị hoảng tử chủ nhân nơi đây cũng sở hữu một vẻ đẹp không ai cưỡng nổi. Thế nhưng, người con trai tóc đen với cặp mắt xám bạc này lại vô cùng lạnh lùng và nhẫn tâm tàn bạo, ngay cả những vị khách quý tộc cũng không bao giờ được hắn tiếp đãi chu đáo chứ chưa nói gì đến những kẻ nghèo khó gõ cửa xin bố thí mỗi ngày. Và rồi vào một đêm giông bão, một lão ăn mày rách rưới trùm áo choàng đen kín mít từ đầu tới chân đến gõ cửa xin tiền, và cũng như mọi khi, hắn mở cửa chửi bới lão già và đuổi lão đi khỏi toà lâu đài đang sáng rực ánh nến của mình. Thế nhưng, hôm nay mọi chuyện bắt đầu có sự thay đổi khi trước thái độ của vị hoàng tử kia, lão già chỉ mỉm cười. Xong lão lấy trong tay áo ra một khẩu súng lục nhắm thẳng vào vị hoàng tử mà bắn một phát đạn khiến hắn ngất đi và rồi tung tích của lão đã trở thành một bí ẩn. Hoàng tử không chết, nhưng khi tỉnh lại hắn mới phát hiện ra dung mạo khôi ngô tuấn tú của mình đã biến mất mà thay vào đó là hình hài một con quái vật gớm ghiếc, và toàn bộ toà lâu đài cũng đã dần dần chìm vào bóng tối kể từ khi lão già bí ẩn ấy đặt chân tới và ngay lập tức biến thành một dấu hỏi vô hình…



Con lên kế hoạch này không phải là không chuẩn bị trước. Những ngày qua vào đêm con đã tìm hiểu kĩ càng từng bài báo được lưu trữ trong khoảng 10 năm gần đây.

Dựa vào một nguồn tin không xác định, con được biết lâu đài ấy thực sự đã tồn tại và hiện thuộc quyền sở hữu kế thừa của gia tộc Cavallone.

Rồi, người xác minh nguồn tin ấy và trả lại sự trong sạch cho cả hai chúng ta, sẽ chính là đứa con hiếu chiến của cha, Alaude này đấy ~~




- Cậu đã có đủ thông tin cần thiết chưa?

Một người con trai đang đứng đợi cậu ở dưới chân cầu, kém cậu có 2 tuổi thôi nhưng vóc dáng thấp và gương mặt thanh tú trông còn rất trẻ. Mái tóc màu hạt dẻ tinh xảo, phần mái khá dày che khuất một bên mắt trái và đuôi tóc dài thưa được buộc lại gọn gàng. Người con trai đó đeo một cặp kính khá dày và to, trời lại sẩm tối nên rất khó có thể thấy được màu mắt ấy, lại thêm khăn choàng che kín nửa dưới khuôn mặt và bộ áo khoác dài lại càng khiến con người ấy trông thật bí ẩn và đáng ngờ.

- Thầy mà biết là thể nào tôi cũng bị cấm túc 3 tháng mất đấy.

Người con trai ấy đưa cậu một tập tài liệu to đùng, cậu xem lướt qua một lượt, cười thầm rồi cất nó vào túi. Gia tộc ấy là có thật, những kể từ 2 năm trước tất cả các thành viên đều lần lượt biến mất không một dấu tích. Có người nói họ đã bí mật rời Ý, nhưng qua điều tra thì không hề có một dấu tích vào về những chiếc vé, những chuyến tàu hay là sự trông thấy của các nhân viên bảo vệ trực đêm. Thầy của người con trai tóc màu hạt dẻ phụ trách vụ việc ấy, cho đến giờ nó vẫn bế tắc và tập tài liệu này đã đóng bụi khá lâu rồi. Cục tình báo quyết định tạm ngưng nó cho đến khi có thêm manh mối, nhưng riêng cậu thì không. Vì nó có đã phần nào liên quan tới tình cảnh hai cha con cậu lúc bấy giờ, nên cậu đã yêu cầu thông tin.

- Nghe nói thầy cậu rất khó tính. Vậy ra phần khó khăn lại nghiêng về cậu rồi, vất vả đấy ~~

- Không sao không sao … Bị thầy phạt nhiều tôi cũng quen rồi ~~

Người con trai cười xoà mà đưa tay gãi đầu, cậu cũng vì thế mà mỉm cười sau đó. Giờ đã tới lúc phải đi, hai người chào tạm biệt nhau rồi cậu phóng như bay qua một ngõ hẹp, con đường khá tăm tối vắng vẻ nên sẽ đỡ bị phát hiện hơn.

Trời mỗi lúc một tối, người con trai kia lại trở về văn phòng của mình. Ánh trăng khiến màn đêm đổi màu, ngước nhìn lên bầu trời tím đặc không một gợn mây, và rằng dù cho lúc bấy giờ trời khá lạnh, chợt cậu đổ mồ hôi hột.

Chiếc khăn có thêu tên cậu, Basillian, bị gió thổi rơi xuống sàn.

Và trong khi ấy, người tình báo trẻ xinh đẹp đã sắp đi được nửa đường.


Được sửa bởi [M]ax-sama ngày Tue Dec 18, 2012 6:12 pm; sửa lần 1.
Kantono Fuminsho
Kantono Fuminsho
Mod
Mod
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 33938
Điểm đóng góp : 94
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*
http://tsubasakumiho.wordpress.com/

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Tue Dec 18, 2012 6:08 pm
thứ nhất - định lấy đúng bối cảnh của 400 trước tông vào fic, khổ nỗi là thời ấy nó còn thiếu thốn nhiều quá, nhất là cái điện thoại tới thế kỉ 20 mới xuất hiện trên thị trường cơ mà =v=” thôi thì kệ, cứ coi như các cụ Primo của chúng ta sống vào một khoảng thời gian gần với hiện tại hơn, rốt cuộc thì nó cũng là fanfic mà =v=” __ thứ hai – có 1 đoạn trong fic ta học hỏi từ fic Butterfly của muội muội, đừng chém huynh nga muội ~~





La Bella e la Bestia
#4. Đóa hồng sáng rực màu bột phép ...


Vào ngày người cha già ấy đem cỗ máy của mình đi bán, mưa đã đã ầm ầm xối xuống khi ông mới đi được nửa chặng đường. Gọi là “cỗ máy” nhưng nó cũng khá nhỏ thôi, để gọn trong chiếc vali cũ của ông. Có đoạn đường phải băng qua rừng, nên ông rất lo lắng, đã xế chiều, mà còn nghe nói rừng có thú dữ. Chiếc ô nhỏ như sắp gãy, ông gắng giữ chặt vali và chiếc áo khoác trùm đầu, một mình lặn lội suốt cả quãng đường. Ban đầu chỉ mưa lất phất, nhưng cũng đủ làm màu sơn chưa ráo trên tấm biển gỗ chỉ đường trước cánh rừng nhoè đi. Và điều này làm ông khó xử vô cùng, không biết phải làm sao, nhưng may rồi cuối cùng có hai khách lữ đi ngang qua, ông liền gọi lại mà hỏi:

- Xin lỗi !! Nhưng cho phép tôi hỏi, lối nào dẫn tới thị trấn bên cạnh vậy?

Đó là hai người khách ngoại quốc, nghe tiếng ông gọi, người cao hơn quay lại đáp rằng:

- Ông cứ đi hướng bên trái nhé.

Ông lão nghe vậy, ríu rít cúi đầu cảm ơn rồi đi ngay, hai người kia cũng quay lại với con đường của mình.

- Chắc ông ấy không biết chúng ta là người nước ngoài. Nhưng bạn cũng giỏi thật đó, mới đến đây mà đã thuộc bao nhiêu nẻo đường ~~

Một lúc lâu sau, người thấp hơn cười tươi lên tiếng, chợt người cao hơn đứng sững lại, lấy cuốn sổ hướng dẫn trong túi ra, lật qua lật lại từng trang sách. Thấy khuôn mặt bạn mình chợt tái đi, người thấy hơn lo lắng hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Anh ta quay lại nhìn về phía tấm bảng chỉ đường, rồi chỉ còn biết thở dài mà rằng:

- Mình đã … chỉ sai đường cho ông ấy mất rồi …

Trời tối, trăng lên, tròn vành vạnh sáng trưng tựa một lối thoát duy nhất của màn đêm hiu quạnh. Mọi bóng người khuất dần, không còn thấy đâu nữa.


Có vẻ như ông lão đã nhận ra mình đi không đúng đường, khi thấy rừng mỗi lúc một sâu thẳm tối tăm mà lối ra thì chẳng thấy đâu cả. Nhưng trời đã quá tối rồi, giờ mà lần đường ra chỉ có lạc thêm, ông cố trấn tĩnh bản thân, thử tìm quanh đây xem có ngôi nhà nào không.

Mưa lớn dần, bão tới, và thứ duy nhất ông trông thấy là hình bóng mập mờ của một toà lâu đài nguy nga tráng lệ.

Cánh cổng lỡn trước mặt, trong bóng tối trông đen sì, công thêm đầy những hình thù quái dị hoen gỉ. Ông chỉ mới chạm nhẹ tay, nó đã mở toang, cót két cọt kẹt toàn những âm thanh vỡ vụn. Mảnh sân rộng lớn đầy những tấm bia bộ cũ kĩ vở nữa, những đoá hoa úa tàn đã ngả sắc sẫm, những mảnh vải tơi tả nát trên những cành cây co quắp nứt nẻ đầy vết sẹo. Nó làm ông phát sợ, như thể đến địa ngục cũng không bằng, ông gắng đi cẩn thận để khỏi giẫm phải những miếng xương mẩu thịt vương vãi đầy mặt đất. Dẫu sao, đây cũng là nơi duy nhất ông có thể xin trú tạm, dù bao nhiêu năm sinh sống ông chưa từng đặt chân đến chỗ nào đáng sợ như thế, và hiển nhiên là ông chẳng thích nó chút nào.

- Xin lỗi, có ai ở đây không? Ngoài trời mưa bão lớn quá, tôi muốn xin trú nhờ một đêm …

Dường như tiếng mưa tuôn mưa xối quá lớn át hể cả giọng ông lão, chẳng có ai trả lời. ông nghĩ, giờ chẳng còn chỗ nào mà đi cả, liền đặt chiếc vali xuống, toan chỉ ngồi nhờ ở bậc thềm thôi, thì cánh cửa cót két từ từ mở ra.


Bầu trời hửng sáng, mưa tạnh mây tan, có vẻ như ông lão đã ngủ thiếp đi mà không hề hay biết. Thế nhưng sự việc ngày hôm qua ông vẫn nhớ rõ như in: đi lạc rồi bị chỉ nhầm đường, đang mang cỗ máy sang thị trấn bên bán thì gặp mưa bão, trời tối sầm và hình ảnh duy nhất ông nhìn thấy là một toà lâu đài nguy nga tráng lệ nhưng âm u chết chóc. Cứ nghĩa là mình nằm mơ, nhưng thực sự đêm qua ông đã vào đó, bên trong lâu đài tối tăm. Đêm qua …

Gió lớn cứ làm chiếc chuông gió leng keng không ngừng trên trần nhà, chốc chốc lại ẩn hiện những âm thanh mờ ám. Tiếng sáo ngắt quãng với tiếng thở, tiếng trống lạch cạch đều đều, cót két nhức tai nhức óc là âm thanh từ cây vĩ cầm sứt mẻ, dập dập những nốt thô kệch từ bàn phím dương cầm, rồi thì hỗn tạp lại với nhau. Ấy thế mà không căn phòng nào sáng đèn, hay có lấy một bóng người, khiến trống tim ông lão cứ liên hồi đập, đúng là ở cái tuổi này khó mà bình tâm được.

Một mẩu giẫy rơi dưới đất, ông nhặt nó lên xem, kì lạ là tuy nhàu nát nhưng khá sạch sẽ dù cho xung quanh mọi thứ đều bám bụi. Nét mực nhoè rất khó đọc sẫm màu đỏ, ông lau kính mấy lần mới lờ mờ đọc được mấy chữ cuối một cách khó khăn:

- … Cavallone …?

Đó là tất cả những gì ông nhớ được, nhưng giờ tỉnh dậy thì chẳng thấy một toà lâu đài nào cả, chỉ thấy thấy mình nằm giữa một bãi đất hoang đầy xương người. Hoảng hốt, ông vơ vội chiếc vali rồi chạy nhanh khỏi đó, nhẩm chắc mình quá mệt nên ngất đi giữa đườn thì chợt mơ thấy vậy thôi.

Nhưng rồi ông nhận ra, mảnh giấy ẩy vẫn còn. Mảnh giấy sạch bong nhoè màu mực đỏ ấy, vẫn còn. Và khi nhìn thẳng vào đó, không biết từ đâu đột ngột tới, một hình ảnh khiến tâm trí ông bị rối loạn hoàn toàn.

Một hình ảnh khiếp đảm đã khiến ông phát điên.



- Giữ bí mật cuộc nói chuyện này của chúng ta. Nếu để họ biết được thì phiền thức lắm.

Basillian vẫn nhớ in lời dặn của người tình báo tóc vàng mà cậu vừa trao tài liệu mấy giờ trước, đến đỏ ngủ gật trên bàn làm việc rồi mà những lời lẽ ấy vẫn cứ văng vẳng trong đầu. Công việc dồn dập khiến cậu chẳng còn thời gian mà dọn dẹp, giờ văn phòng ngổn ngang toàn những giấy tờ và đồ đạc vứt lung tung lộn xộn. Đèn sáng mập mờ, cửa số đóng kín, cậu ngủ gục trên bàn làm việc của mình sau khi phải xử lí một đống tài liệu dày cộp và hứng chịu bão táp phong ba từ cơn giận của thầy mình. Do phải giữ bí mật, cậu nói dối đã làm mất nó, tập tài liệu duy nhất về gia tộc đang mất tích ở Ý, và rồi đúng như dự tính, kể từ ngày mai cậu sẽ bị đình chỉ công tác trong vòng 3 tháng.

- Thôi không sao … Miễn điều này giúp ích cho Alaude trong việc kiếm tìm manh mối của anh ấy …

Cậu lầm bầm, rồi lồm cồm bò dậy, ngáp ngắn ngáp dài mấy cái mà thu dọn những gì cần thiết để chuẩn bị về nhà. Vẫn còn ngái ngủ mơ màng, bỗng dưng tiếng chuông điện thoại kêu réo lên làm cậu giật bắn mình mà ngã rầm xuống sàn. Nhanh chóng đứng phắt dậy, tay cậu vỡ nhanh lấy cái onoge nghe song chất giọng vẫn khá là mất bình tĩnh:

- Văn phòng thám tử Basillian xin nghe …!!

- Đây là Giotto từ trụ sở Vongola.

- Ah … Lâu lắm không gặp …

Cậu đổ mồ hôi hột, cảm giác một luồng khí lạnh toát vừa luồn lách sau sống lưng mình, đang yên đang lành cớ sao lại có cú điện thoại từ một trụ sở lớn như thế đến một văn phòng thám tử bé tẹo đầu phố thế này? Dù cho cậu có là học trò của một cựu nhân viên có tiêng trong giới tình báo và là thám tử riêng làm việc dưới quyền hành cục tình báo, chuyện này vẫn thật quá bất an.

- Mình có một số việc muốn trao đổi với bạn về Alaude ở chi nhánh CEDEF.

Trống tim cậu đạp thịch một cái rõ lớn, chẳng lẽ cuộc nói chuyện hồi xế chiều của cậu đã bại lộ? Giờ mà cúp máy coi như lạy ông tôi ở bụi này, chỉ còn cách duy nhất là thật bình tĩnh mà giải quyết thôi, tay run run giữ chặt lấy ống nghe, cậu đưa nó lên tai.

- Chuyện của Alaude … chúng ta đều biết rõ con người anh ấy không phải như vậy … Vì văn phòng của bạn gần nhà anh ấy, và cũng vì công việc mà hai người luôn thường xuyên gặp nhau, nên mình muốn nhờ bạn …

Cậu nuốt nước miếng, chăm chú lắng nghe từng lời một, cố gắng ông để manh động.

- Hãy giúp đỡ anh ấy … Vì khá nhiều lí do mà phía bên mình không thể can thiệp … Nếu bạn có bất cứ bằng chứng nào có thể chứng minh anh ấy vô tội …

- Uhm … Mình sẽ cố gắng …

Hai bên cùng dập máy sau đó. Basillian thở dài nhẹ nhõm, bí mật vẫn chưa bại lộ.

Nhưng có vẻ như, mọi chuyện không hẳn đã êm xuối. Phía bên người vừa gọi điện, Giotto, có vẻ như đã cảm tháy điều gì đó.

- Không ổn … Có cái gì đó không đúng …


Toà soạn báo Rosa hôm đó nhận được một lá thư xin nghỉ việc.

- Ối cha ~ Nét chữ này là của anh chàng tình báo tâm điểmnhững tin đồn đang làm thị trấn xôn xao đây mà ~~

- Uhm … Anh ta nói rằng sắp tới sẽ vắng mặt một thời gian nên muốn xin nghỉ cho tới khi có thể quay lại …

- Haizz!! Dù ta không ưa thằng nhóc đó chút nào nhưng phải công nhận khi hắn đi rồi cứ thấy làm sao ấy !!

- Vậy thì ngày mai ba ngươi mau mau phát tờ rơi tìm người thay thế đi, để thiếu một chân là cả vấn đề đấy.

- Ối chà ~~ Vậy là cái tờ áp phích cũ rích vứt xó lâu năm ấy cuối cùng lại được lôi ra sử dụng ~~

- Chán quá đi … Tôi đã cược với anh ta là nó sẽ mãi bị quên lãng cơ … Mai phải khao rồi …

- Hai người toàn làm mấy chuyện không đâu !! Lo làm lại áp phích cho sạch sẽ chút đi !!

- Muôn rồi, tất cả giải tán, mai bắt đầu tuyển người, và nhớ là chọn lọc cho cẩn thận.

Toà soạn tắt đèn, bốn con người bước ra khỏi căn nhà tối om, mỗi người một hướng.



Alaude nhảy vọt qua từng ngọn cây, cầm chắc tập tài liệu trên tay và chiếc còng bạc cất cẩn thận trong túi áo. Những thân cây quá giòn, mỗi bước chân cậu nhảy qua là từng ngọn nứt vỡ rơi thẳng xuống như tan vào hư vô. Cậu không đem theo đèn, mà kể cả có thì sự tăm tối của khu rừng này cũng sẽ át hết thứ ánh sáng yếu ớt ấy là thôi. Nên cậu đã chọn con đường trên cao, một kẻ liều lĩnh như cậu chẳng thể bị độ cao làm cho hãi sợ. Cậu chọn cách để ánh trăng dẫn đường, không còn bị tăm tối cản trở nữa.

Cậu đi qua một cái hồ, bóng cậu lướt qua mặt nước nhẹ nhàng tựa con thiên nga sứ trên chiếc hộp nhạc bóng loáng, mỗi lần xoay vòng lại điểm một nốt nhẹ bẫng. Thân thể mảnh mai xinh đẹp dần lạc giữa đêm tối, con bướm đên sớm không còn nhận ra con đường nó bay nữa.


Bươm bướm yêu hoa, trong hàng trăm ngàn đóa hoa bươm bướm vẫn có thể tìm ra mùi phấn đặc trưng để đến với đóa hoa dành cho riêng mình.

Dù rằng sức quyến rũ của hoa là không thể cưỡng lại, bươm bướm mơ hồ sa vào lưới tình với hoa độc sẽ chẳng khác nào mắc cánh trong tơ nhện chỉ chờ tới ngày bị nuốt trọn hoàn toàn.



Đêm tối dần, trăng dần tròn.

Bươm bướm đã ngửi thấy mùi phấn hoa.



- Primo, có vẻ như hôm nay chúng ta có khách đấy ~~



- Wao ~~ Có lẽ đã tới lúc tôi mời ai đó thưởng thức trà của mình ~~

- Nến chảy hết rồi ~~ Định tiếp khách thế này sao ?~~

- Đồng hồ đã điểm hồi chuông thứ 24 ~~ Tôi tăm một chút cũng thú vị mà ~~

Gương hé rèm cửa ngằm nhìn khu vườn úa tàn, ấm vẫn thản nhiên ngồi trong khay với những chiếc tách, nền chơi đùa với bao cái bóng mập mờ, đồng hồ ngả người nằm phịch xuống đệm bông, trong khi hai trái bí ngô lặng im không nói một lời.

- Được rồi Decimo ~~ Tất cả hãy cứ lo liệu việc của mình ~~ Và để vị khách không mời này cho ta ~~

Bươm bướm đã ngửi thấy mùi phấn hoa, song không nhận ra được sự thật bên trong vỏ bọc vừa tuyệt mĩ lại ghê tởm của hoa. Hoa đã cảm nhận được điều gì đó đang tới gần, song không nhận ra được cánh bướm tăm tối ấy sẽ sớm lột dần cái vỏ của mình.



Không mất quá nhiều thời gian tìm kiếm, khung cảnh toà lâu đài đang đà mục nát ấy đã dần dần hiện ra trước mắt Alaude.
Nấm Cười
Nấm Cười
Bakugan Legendary
Bakugan Legendary
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue2 / 1002 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 359
BKGC BKGC : 4837
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : Vương Quốc Nấm
Stt : Ta là nấm độc* Ăn vào cười đến chết*

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Tue Dec 18, 2012 10:55 pm
theo lời kêu gọi aka đậm chất dụ dỗ của con Cáo già, ta vào com cho nhà ngươi đây nhớ xóa nợ cho ta mỗi com 5 ngàn đó
chap này ta có đọc ở quyển vở rách nát của mi rùi này =]] mà ta nhớ hình như mi còn quay vẻ mặt ta khi đọc nó thì phải =))
uhmm ta thấy thể loại horror mà chả thấy horror chỉ thấy như truyện trinh thám ấy *chỉ chỉ*
thuj kệ ta thế thuj ta hóng chap nhé ^^ *chuồn*
annie_izu
annie_izu
VIP Mem
VIP Mem
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1238
BKGC BKGC : 7873
Điểm đóng góp : 13
Đến từ : Chốn cũ
Stt : Còn say kỉ niệm, nhớ tìm về

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Thu Dec 20, 2012 4:55 pm
Temzz~
(Tại Nấm ứ lấy)
Fic thầy thì không bàn cãi rồi a~
Ann vẫn lờ mờ không hiểu mấy =))
Có vài từ thầy quên cho dấu kìa *chỉ chỉ*
Triết lí là từ fic của Kem~ (Mà thầy nói lúc đầu rồi =]] )
Fic vẫn bí ẩn, có hơi horor như ngày nào =)) Trò sợ nhất là lúc ông lão vào lâu đài á =))
Comt nhảm thế được chưa nhỉ?
*bay ra*
Chikyo Chou
Chikyo Chou
Bakugan Crazy Fan
Bakugan Crazy Fan
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 77
BKGC BKGC : 4324
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : Những mảnh gương vỡ đuợc chắp vá rời rạc =)))
Stt : The fake is the column to operate a human

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Thu Dec 20, 2012 6:01 pm
Max_nii~~

Chap mới, chap mới nah~~~

*ngồi hóng*

Giọng văn vẫn mượt mà; và vị horror *lăn lăn* :th3: ....ôi~~ khỏi nói~~

Nii là number 1 về khoản fic D18 rồi~~ <3 :th10: :th10:
Furin
Furin
Mod
Mod
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 7984
BKGC BKGC : 7522
Điểm đóng góp : 28
Đến từ : 1...2...3...
Stt : Chỉ là muốn... nói chuyện thôi mà...

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Thu Dec 20, 2012 11:04 pm
tình hình là vào comt chứ thật ra chẳng biết phải comt cái gì cho nó đúng nữa ah ~~
Giọng văn của Kumi vẫn thế ah ~
nhẹ nhàng và bí ẩn ~
Cơ mà mình thấy nó.... giống trinh thám hơn Horror ~~
Hóng chap sau ~^^
Mugetsu Haneko Phantom
Mugetsu Haneko Phantom
Mod
Mod
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1504
BKGC BKGC : 32618
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Thu Jan 24, 2013 4:18 pm
ok~ chẻ com cho chàng đây ~
đọc summary chẻ hết hồn ~ định sẵn trong đầu tinh thần là có D18 rồi đấy ~ nhưng bestia lại là anh-tóc-đen ~ mà mặc định của chẻ là anh nào làm beast thì dứt khoát anh đó phải nằm trên ~ chẳng lẽ chàng muốn cho Hibarin đè anh ngựa? (thiếp biết Hibarin là vamp, nhưng thiếp vẫn thích gọi là Hibarin =)) )
đọc #1 ~ không biết có phải là do tinh thần FG quá đẳng cấp hay do tình yêu với KHR quá lớn hay do mình đã lục tung hết toàn bộ những cái dou HKR ra mà nghiền ngẫm mà ngay từ dòng đầu tiên thiếp đã biết đó là hai cụ ~ Vâng ~ Hai CỤ Primo đấy ạ ~
Đọc bài com của Kem chan xong ~ ố là la mình đúng *tự thưởng tràng pháo tay *
còn về chap mới nhất ~ olala G-chan kìa ~ chẻ khoái cá đời đầu hơn cá đệ thập ~ giọng văn chàng mượt ah ~ à không, có vài chỗ giựt giựt đôi chút ah ~ nhưng nhỏ xíu ah ~ không sao ah ~
*đập bàn* thiếp muốn ngốn yaoi ~ send link cho thiếp đi~
không hiểu sao thiếp lại cảm thấy cái fic này nó hơi...humor (lạy chàng tha lỗi cho thiếp)~ đoạn cha A-chan chẳng horror gì cả ~ có lẽ là do thần kinh thiếp không đuợc bình thường?
Ara ~ com thế thôi ah ~ chờ chap ah~
Kantono Fuminsho
Kantono Fuminsho
Mod
Mod
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 33938
Điểm đóng góp : 94
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*
http://tsubasakumiho.wordpress.com/

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Thu Jan 24, 2013 4:48 pm
đúng là đoạn A-chan chưa horror ~~ đoạn đó mí mem VnSh nhận xét là giống thể loại detective =w= đúng là nó hơi bị humor đấy =)))) ta cũng chẳng hiểu sao mình lại viết như thế nữa =))))
@mình: sẽ cố type thêm 1 chap nữa kịp 4/2 =w=




la Bella e la Bestia
#5. Đóa hồng thấm bột lửng lơ bay ...


Alaude bước qua những cái xác nằm la liệt dưới đất, những mẩu xương còn mắc vài hòn thịt giọt máu, những cái đầu người co quắp nhưng nét mặt vẫn lộ rõ vẻ khiếp sợ. Cậu chép miệng, cả khu vườn rộng chẳng khác gì bãi tha ma, đâu đó còn có những nấm mồ đang xây dang dở chưa hoàn tất. Cậu có thể cảm nhận rõ những tiếng hét đang trôi dần trong không khí, bị ghiền cho kì nát vụn bởi ám khí dày đặc đang bủa vây quanh cả khu vườn lẫn toà lâu đài cổ kính này.
- Decimo, nói ta nghe, vị khách mời này ra sao ?~~

Hoa cất tiếng hỏi, và gương lại một lần nữa hé mở tấm rèm cửa cũ rích bám đầy bụi.

- Rất gan dạ ~~ Và cũng vô cùng xinh đẹp ~~

Gương ngân giọng mà nghe ớn lạnh, tuy nhiên ấm lạ có vẻ không hài lòng cho lắm. Đẩy gương ngã phịch xuống giường, ấm ướm môi mình vào môi gương, dùng lưỡi nghịch ngợm trong miệng gương một hồi rồi mới cười gian mà bảo:

- Nếu anh có ý định ngoại tình thì tôi giết anh được không ?~~

Gương có hơi bất ngờ, song không hề mất bình tĩnh, siết chặt lấy thân thể ấm, đáp lại:

- Ngoài em ra, anh không hề thấy hứng thú với bất kì ai khác cả ~~

Cách họ âu yếm nhau khá là kì quặc, kẻ nằm dưới luôn đạp kẻ nằm trên xuống giường trước, mân mê vuốt ve đến chán chê phần trên cơ thể của nhau rồi kẻ nằm trên mới vùng dậy mà vật kẻ nằm dưới xuống để bắt đầu chơi thứ trò chơi mà quần áo họ sẽ bị quẳng đi đâu đó hoặc bị xé rách.

- Này !! Đừng có mà bắt đầu ở đây đấy !!

Đồng hồ mặt đỏ như cà nói lớn, vừa lúc gương đã giậ phăng cả áo lẫn quần của ấm mà chuẩn bị tiến hành cái gì gì đó đó, lại càng khiến đồng hồ bốc khỏi đên đầu mà muốn lao vào phập chết cả hai. Nến nãy giờ vẫn nguyên cái mặt đơ đơ phớt hồng nhưng trong lòng muốn thấy hai anh lớn hành sự lắm. Nay thấy thái độ của đồng hồ như vậy mà phải chạy ngay tới ôm siết lấy ngay trước khi em~yêu của mình lại làm gì đó hồ đồ.

- Sao anh lại ngăn tôi mà không cản hai tên đó hả ?!

- Nhưng mà ... nếu giờ em giết họ ... thì chẳng phải ... tương lai ...

Nến vẫn cái tật lắp ba lắp bắp, nhưng nghe đến đây thì đồng hồ cũng hậm hực mà ngừng lại, kể cả giờ có xông vào thì ấm cũng chỉ cần một chiêu đủ làm nó bay xa mà bất tỉnh nhân sự luôn ấy.

- Hơn nữa ... chẳng phải ... hai anh vẫn thích làm ở nơi riêng tư hơn sao ?...

Nến toát mồ hôi mà quay lại phía giường nơi có hai kẻ đã thoát y được một nửa, ấm nghe vậy liền bật cười đầy gian tà, vừa chỉnh lại bộ áo quần xộc xệch sắp bị gương vứt xuống sàn vừa bảo:

- Ừ phải ~~ Không nên để bọn con nít quỷ các ngươi thấy những điều không nên thấy ~~

Ấm quay lại đặt lên môi gương một nụ hôn, không chút cho dự, mút nhẹ rồi trượt môi lên má gương mà cắn khẽ, lại làm tất cả những kẻ đang chứng kiến đỏ bừng cái mặt như sắp nổ tung chỉ trực tìm được cái hố chui xuống cho đỡ xấu hổ. Đồng hồ dù không muốn nhưng không thể rời mắt, chốc chốc lại liếc sang nến đang đông cứng tại chỗ, còn gương lại thích thú để mặc ấm mặc sức âu yếm phá phách mình trước khi thực sự khiến đối phương phải đau đớn tới không thể nhấc mình khỏi giường, dù cho đó là điều khiến cả hai đều thích thú.

Chỉ có duy nhất hai trái bí ngô nãy giờ là không phản ứng gì, chúng còn quá nhỏ bé thơ dại và có hứng thú với những trò chơi nhẹ nhàng hơn là phong cách mạnh bạo của các anh, và cũng có vẻ như chúng cũng chưa tiến tới điều gì ghê gớm lắm. Nến với đồng hồ cũng đã hành sự một vài lần nhưng cũng chỉ đi đến một giới hạn nào đó và thường hay ở những nơi khá kín đáo và kì quặc, trong khi gương và ấm thì thích khoá trái cửa phòng mà ở lì trong đó mấy ngày luôn mặc dù nếu làm trước mặt những kẻ còn lại cũng chẳng sao hết. Còn lại thì, chỉ có ...

- Oh ... Vị khách này thật kì lạ ...

Một trong những lần hiếm hoi hai trái bí ngô lên tiếng, tất cả mọi ánh mắt cùng dồn về phía chúng, trong khi chúng lại đang nhìn về phía chàng trai bên dưới kia.

- Anh ấy có khuôn mặt giống em ...

- Và màu tóc thì giống em ...

Hoa liền bước tới bên cửa cổ, hai trái bí ngô lùi lại phía sau, bỗng chốc hoa mỉm cười, và tất cả những ai còn lại đều rợn tóc gáy.

- Chà ~~ Có vẻ mọi việc sẽ thú vị hơn cả mong đợi đây ~~

...

...

Vốn là một tình báo nên thói quen hành động của Alaude khá nhanh nhẹn, lặng lẽ và kín đáo, nhưng lần này dường như cậu đã hết kiên nhẫn, chẳng tốn bao nhiêu sức đạp tung hai cánh cửa lớn đầy phiền phức đang chắn ngang đường mình. Trải dưới sàn là lớp thảm bụi bám dày đặc, treo trên trần là những mảng nhện trắng xoá, mọi thứ đồ dùng đều bị vải phủ, những tấm vải rách nát đục màu. Bụi bay mịt mù khiến cậu ho liên tục, phải che miệng mà chạy thật nhanh khỏi cái hành lang dài dằng dặc, chẳng buồn nhìn lên những bức tranh bết toàn những khối màu đặc nghẹt hay những mảng màu loang ướt.

Thế nhưng hình như đã có thứ ám khí gì đó toả ra từ bên trong những khung tranh bị mọt gặm ấy, xộc thẳng vào tận trí óc cậu, lẫn lộn bao nhiêu hình ảnh không rõ ràng khiến cậu choáng váng. Đoạn hành lang dài kết thúc bằng cánh cửa gỗ nhỏ, ban nãy cậu đã nhìn thấy nó, nhưng từ lúc chạy qua những bức tranh cậu bắt đầu thấy nó cứ xa dần.

- Primo, ảo giác như vậy hơi nặng quá ...

- Không có gì phải lo Decimo ~~ Coi như đó là một thử thách ~~

Có vẻ như Alaude đã biết được điều gì đó, rằng càng nhìn về phía cánh cửa lại càng cảm thấy nó vừa xa dần vừa lắc mạnh, và hiển nhiên là đầu óc sẽ càng choáng váng hơn. Mặc dù ám khí vô cùng dày đặc, nhuưng suy cho cùng đó cũng chỉ là ảo giác, còn thực tại lại đơn gian hơn gấp bội. Gắng đưa tay lên phía trước, cậu đã đúng, cậu đã chạm được vào nắm đấm cửa, cánh cửa đang ở ngay phía trước thôi. Xoay tay nắm, nó không khoá, cậu gắng tỉnh táo kéo mạnh tấm gỗ ấy mở ra, đòng sầm lại mà thở dốc tựa lưng vào nó.

Không còn những ảo giác méo mó, hay những cơn đau đẩu như búa bổ, cậu đã thoát khỏi nó.

- Thoát khỏi no, nhưng vẫn chưa hết đâu ~~

...

- Oya oya ~~ Ciao ciao ~~

Lại thêm một điều thất thường nữa xảy đến, chính là căn phòng Alaude vừa bước vào. Dù cho ban nãy chưa nhìn rõ được khung cảnh nơi đây, nhưng giờ cậu dám chắc nó đã biến đổi hoàn toàn so với lúc cậu mới bước vào. Một chiếc hộp kính, một căn phòng toàn gương, cậu đang đứng giữa những hình ảnh của chính mình được phản chiếu trong những tấm kính khổng lồ.

- Oya oya ~~ Ciao ciao ~~

Tiếng trẻ con, giọng điệu đầy đùa cợt phản phất chút chế giễu, đập vào từng mặt gương, vang khắp gian phòng như một dàn đồng ca hỗn loạn. Alaude cố xác định xem nó xuất phát từ đâu, nhưng quá nhiều âm thanh cùng đổ dồn xuống khiến cậu không thể nhận ra được. Chân cậu khẽ nhích sang một bên, lập tức mặt gương chỗ đõ bắt đầu xuất hiện những vết xứt nhỏ, rạn nứt.

- Những tấm gương này mềm mỏng lắm ~~ Chỉ một cử động thôi là tan tành tất cả đó ~~

Cậu nghe, không lấy làm lo lắng lắm, chỉ cân nhắc lại về việc sẽ di chuyển hay đứng yên thôi. Và quyết định sẽ không manh động, dù sao vẫn chưa biết được phía sau những tấm kính này sẽ có những ai hay những gì, án binh bất động trước đã.

- Chả trách CEDEF dù đào bới lai lịch của tất cả thành viên gia tộc Cavallone cũng không thể kiếm được thêm bất cứ thông tin gì ngoài sự tồn tại của toà lâu đài này. Bên trong nó là một thế giới hoàn toàn khác, kì quặc và xa lạ, không phải bất cứ kẻ xấu số nào đen đủi lọt vào cũng nhận ra điều đó. Nhưng cha ta, ông ấy đã cảm nhận được, cũng là nguyên do chúng ta phải gánh chịu tình cảnh bị cô lập giữa xã hội, cũng là nguyên do ta tới đây. Thế nên ta yêu cầu được cặp chủ nhân của các ngươi, đàm phán rõ ràng việc này, và sẽ không ai bị thương cả.

Alaude cười khẩy lên tiếng, chất giọng đầy tự mãn có phần hăm doạ như muốn khiêu khích đối phương, dù cho đó có là ai đi chăng nữa. Giọng cậu vừa trầm vừa nặng trĩu, trái hẳn với chất giọng trong vắt như mặt hồ, nhẹ hơn cả lông tơ từ hai đứa trẻ không biết đang ẩn nấp ở đâu kia.

- Oya ...~~ Tất nhiên chủ nhân của chúng em sẽ tiếp đãi anh tử tế mà ~~ Nhưng ... có điều này ...~~ Giọng anh lớn và mạnh quá ... những tâm gương này chỉ có thể đứng vững trong vòng ...

3 ... Những vết nứt bắt đầu xuất hiện lúc một nhiều.

2 ... Những mảnh kính bắt đầu vỡ dần theo đường nứt.

1 ... Những miếng vụn nhỏ bắt đầu rơi xuống khỏi đó.

0 ... Những tấm gương bắt đầu tan nát ... Alaude rơi vào khoảng không đen ngòm hư vô, bất chợt, đôi chút sững sờ, và cả hoang mang ...

- Đi cả chặng đường dài như thế, hẳn ngươi mệt lắm nhỉ ?~~

Alaude vẫn lơ lửng giữa những mảnh kính vỡ, giữa một không gian tối om không một tia sáng, trong cái hố sâu không đáy mãi mãi không có điểm dừng. Mỗi mảnh vỡ đều phản chiếu một hình ảnh méo mó nát vụn, hình ảnh một người con trai xinh đẹp, hình ảnh chính cậu.

- Chắc là mệt rồi ~~ Ngươi còn không cử động nổi kìa ~~ Oh xin lỗi, phải gọi anh chứ nhỉ ~~

Vẫn là giọng hai đứa trẻ đó, chắc chắn không nhầm, nhưng chúng có thể ở đâu, trong khi nơi này đã chẳng còn chỗ nào mà trốn? Và rồi xung quanh, đã xuất hiện những mảnh vỡ lớn hơn, mà chỉ một cái liếc nhìn vào nó, cậu như cảm thấy cơ thể mình sắp bị huỷ hoại.

- Ara ~~ Dù sao anh cũng là khách của tụi em mà ~~ Khách đến mà không tiếp thì thật không phải chút nào ~~

Đúng là, suốt bao nhiêu năm sinh sống, cậu chưa từng thấy điều gì kì cục như vậy. Giờ cậu chẳng thể làm gì, chẳng có chỗ nào mà bám, kể cả có cũng chẳng biết đường nào mới là lối dẫn ra khỏi không gian quái quỷ này. Thế nhưng điều kì quặc nhất, là dù xung quanh có tối thế nào, thì cậu vẫn có thể nhìn rõ những mảnh kính vụn vỡ kia, thấy rõ được chính bản thân mình, còn lại chỉ toàn một sắc đen mà thôi.

- Anh uống trà nhé ~~

Câu nói vừa dứt, cậu cảm thấy phía trên bắt đầu nóng bừng lên, rồi ào ào đổ xuống là thứ chất lỏng lúc trong lúc đặc đang bốc hơi nghi ngút, trà. Trà trong chiếc bình sứt quai mẻ nắp đổ ập xuống, biển trà cứ thế dâng lên, cuốn lấy tất cả những mảnh vụn, hút lấy cả cậu nữa. Trà cứ đổ xuống mãi, cậu gắng ngoi lên khỏi nó, nãy bị chìm xuống cũng nuốt phải mấy ngụm lớn rồi, và hiển nhiên mà mùi vị của nó lạ lẫm vô cùng, không hề giống với bất cứ loại trà nào cậu từng nếm khi trước. Tất cả quần áo và đầu tóc cậu đều thấm trà, ướt hết cả, chỉ riêng có tập tài liệu về gia tộc Cavallone trong túi áo vẫn khô nguyên.

- Anh cứ uống tự nhiên đi ~~ Tụi em còn nhiều trà lắm ~~ Không lo hết đâu ~~

Câu nói và giọng điệu ấy cộng thêm việc trà nóng cứ liên tục xối xuống như thể một sự đùa cợt đang đả kích cậu vậy. nó quá nóng, cậu cảm giác da thịt mình sắp chảy ra tới nơi rồi, không thể tiếp tục chịu đựng thêm được nữa. Phải phản công lại hai đứa nhóc đó, trước khi chúng nó lại giở thêm mánh khoé gì về cái bình trà khổng lồ kia, cậu lên tiếng, vẫn là chất giọng ban nãy:

- Cái gì nhiều quá cũng không tốt, đời nào khách có thể uống hết cả bình trà của chủ được chứ, tiếp khách như vậy khác nào đem trà đổ vào miệng người ta, lại trong căn phòng tối om thế này không nhìn rõ lại để sánh ra ngoài thì thật uổng phí. Nhà cũng lại không có đồng hồ, vậy ai biết giờ giấc ra sao để quyết định việc có ở lại qua đêm hay không, lỡ trễ việc, chẳng phải cả hai bên cùng thiệt sao ?~~

Nói xong mà cảm giác như vừa chơi lại được hai đứa nó, Alaude nhếch mép cười, đợi chờ xem chúng sẽ làm gì tiếp thep, dù có thể chẳng dễ chịu hơn là bao, cứ thoát khỏi hoàn cảnh phiền phức này trước đã.

- Oh ... đúng là tụi em chưa nghĩ đến điều đó ~~ Cảm ơn anh đã nhắc nhở, tụi em sẽ khắc phục ngay ~~

Nghe thì có vẻ gì ăn năn đấy, nhưng chất giọng vẫn chẳng thay đổi gì cả, vẫn cái giọng trẻ con trong veo đầy đùa cợt ấy, dứt lời, trà ngừng đổ xuống, và có thứ gì đó khác đã bắt đầu xuất hiện.


Được sửa bởi [M]ax-sama ngày Sun Feb 03, 2013 9:21 am; sửa lần 1.
rainbow_wings fly high
rainbow_wings fly high
VIP Mem
VIP Mem
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 2098
BKGC BKGC : 5396
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : O w O
Stt : ah ~ mình chỉ muốn thay stt thôi ~~~

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Thu Jan 24, 2013 10:52 pm
*chạy vào và com một cách nhẹ nhàng và nhỏ nhẹ* ~ =))
Yup ~ Giống Yuki-nee,em thấy nó giống trinh thám hơn ah ~
Cơ mà *chỉ trỏ*Hoa.gương,nến,ấm rồi cả đồng hồ,...là cái quái jề thế nii? =))
Chậc ~~Các bé bí ẩn ấy là ai là ai mà tốt bụng ghê ~Cho cụ Alaude bơi trong biển trà kìa *chỉ trỏ*
Cơ mà không gian gương vỡ vụn *nhìn chằm chằm*
Sao giống không gian đầy thủy tinh vỡ của Vermouth thế ~~
*đi ra* ~*ngoái lại*Hình Yahiko-nii đâu ?~ =))
Mugetsu Haneko Phantom
Mugetsu Haneko Phantom
Mod
Mod
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1504
BKGC BKGC : 32618
Điểm đóng góp : 47
Đến từ : Chuồng ngựa XD
Stt : Akemashite Omedetou XD~~~~~

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Fri Jan 25, 2013 4:06 pm
*chạy vào*
Rains cho mình xin cái tem ah~
tình hình là bạn A-chan đang bị mấy cái thứ trong nhà cụ Ngựa nó troll ~
bạn A-chan tắm nước trà ah ~ sướng thế ~ tự dưng liên tưởng đến bình trà của L.Phong-chan
cả đoạn gương vỡ nữa~ chap này có hơi hướm Vermouth ~
thích ah~ chờ chap ah~
Kobashi Kyoshi
Kobashi Kyoshi
Desginer
Desginer
Partner Partner : Kantono Fuminsho
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 1031
BKGC BKGC : 25250
Điểm đóng góp : 35
Đến từ : Another World
Stt : Đừng rơi nữa... cùng em bay lên nào...~~

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Sat Jan 26, 2013 3:17 pm
*giựt phong bì*

Chap mới hay a~~~ mấy bé đó đáng yêu phải biết~~~ đoạn light-ya làm em nóng máu quá :")

Cơ mà có vài chỗ sai type nhé cưng~~~ Beauty sắp gặp The Beast rồi~~~ hấp dẫn quá cơ~~~

Chàng trai xinh đẹp của chúng-ta sắp gặp một con quái vật đúng nghĩa rồi~~~ *cười*

đợi chap mới~~
Elfin-Ingram
Elfin-Ingram
Mod
Mod
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 13007
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Wed Feb 13, 2013 7:57 am
sau 1 thời gian dài thật dài kể từ lúc "bị lôi kéo" hôm nay bạn mới lê xác vào để com=.=
Mấy chap này đọc lâu lắm rồi à, từ ngày Kumi ra chap cơ, nhưng mà vì lâu quá nên bây giờ phải ngồi đọc lại để lấy cảm xúc cho nó dễ com.
Hm, mỗi chap của bạn giống như 1 bức tranh riêng, thoáng nhìn qua, mình dường như...chẳng thấy sự liên hệ gì giữa chúng^^ À à, đó là mấy chap đầu thôi, mấy chap sau thì dính với nhau như dán keo rồi~
Riêng cái chap gần nhất, mình không hiểu cái đoạn ấm, gương, đồng hồ,...gì gì đấy. Con người trá hình đồ vật hay cái gì à?
Nhiều thứ khiến mình liên tưởng tới Alice ở xứ sở thần tiên :D
Kantono Fuminsho
Kantono Fuminsho
Mod
Mod
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Left_bar_bleue0 / 1000 / 100[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Right_bar_bleue

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 33938
Điểm đóng góp : 94
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*
http://tsubasakumiho.wordpress.com/

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Sun Feb 24, 2013 11:13 pm
đoạn đầu là cho DaeGio và UgeG nhóa ~~ *bay bay*
ờh cái khúc sau không có yaoi nhưng đọc lại thấy mấy lời văn cũng đen ra trò các nàng FG chịu khó động não tưởng tượng chút là cũng sướng ngay thôi =)))))))))))



la Bella e la Bestia
#6. Gương phản chiếu hình ảnh đóa hồng ...

- Không ổn ... Có cái gì đó không đúng ...

Cú điện thoại đó gọi từ trụ sở lớn tới một văn phòng thám tử, một cuộc nói chuyện không dài chẳng ngắn, và cả những khúc mắc chưa giải đáp được. Giotto vẫn chất đầy trong đầu mình hàng đống câu hỏi, nên tâm trạng lúc nào cũng căng thẳng và mỏi mệt, hiển nhiên là mọi người sẽ rất lo lắng. Với cương vị của một boss luôn vận trên mình bộ trang phục lịch lãm, song Giotto còn rất trẻ với dáng người nhỏ nhắn và mái tóc vàng sáng màu mật ong, hai con ngươi cam hững hờ loãng sắc lúc nào cũng mông lung hướng về một khung trời vô định.

- Chuyện gì vậy Primo?

Phía bên phải, một người thanh niên cao lớn đặt tay lên vai Giotto, với dáng vẻ này khó mà biết được tuổi tác họ không hơn gì nhau cả. Mái tóc đỏ rực được chải chuốt gọn gàng, bộ trang phục đơn giản với quần dài đen và áo sơ mi đục màu cùng chiếc cà vạt thắt lỏng, sợi dây chuyền và những vết xăm kì dị chạy dọc toàn bộ phía bên phải khuôn mặt và cổ. Tuy lúc nào cũng mang vẻ mặt nghiêm nghị và chất giọng lạnh băng, nhưng G lại là người luôn hết mình trong vai trò cánh tay phải của boss.

- Nếu ngài có chuyện gì, đừng ngại nói với chúng tôi, và tất cả sẽ cùng nhau giải quyết.

Ngừng lại một loạt những giai điệu cổ điển từ cây sáo của mình, người thanh niên thứ ba bước đến bên cạnh hai người họ. Khác với hai con người mang quốc tịch Ý kia, đây là một người thuần Nhật, cả ngoại hình lẫn trang phục đều nổi bật hẳn lên điều đó: bộ áo trắng xanh của võ sĩ đạo với tay áo rộng, quần thụng và đôi guốc mộc giản dị. Mắt đen sâu thẳm, tóc ngắn gọn gàng, đầu đội chiếc mũ truyền thống, vẻ mặt hiền lành điềm đạm và nụ cười ấm áp đầy thiện cảm, Arashi Ugetsu.

- Về chuyện của Alaude ...

Giotto cởi áo choàng dài mắc lên giá treo, ngồi phịch xuống chiếc ghế nơi bàn làm việc của mình, tay chống cằm mà hướm đôi mắt ra ngoài cửa sổ. Đã rất muộn, sắc trời đen kịt đặc ngòm như thể đã chôn vùi mọi sự thật trước mắt, để nó biến mất hoàn toàn như chưa từng hiện hữu, để lại những dấu hỏi quá lớn ẩn sâu vào tự nhiên mà dù thiên hạ có đào bới tới đâu cũng không thể tìm được.

- Ngài vẫn lo cho anh ta đến vậy sao?

- Thực sự ta nghĩ Alaude hoàn toàn đủ mạnh mẽ để đương đầu với chuyện này. Nhưng ...

Nói năng lưu loát là chuẩn mực đầu tiên đối với boss của một tổ chức tối cao uy quyền, nhưng việc Giotto đột nhiên ngập ngừng như vậy đã khiến cả G lẫn Ugetsu đều phải toát mồ hôi lo lắng.

- Nhưng Basillian có gì đó rất lạ ... Dường như cậu ấy đang giấu giếm điều gì ... Chắc chắn có gì uẩn khúc ở đây, vậy nên ta sẽ rất cảm kích nếu các anh giúp ta giải đáp những thắc mắc này ...

- Oya ~~ Hình như không khí trong này có vẻ căng thẳng quá thì phải ?~~

Một giọng nói thứ tư chèn vào, kiêu hãnh và đầy tự mãn, có thể tạo ác cảm với một số người, một số người thì không. Cánh cửa văn phòng mở toang, người thanh niên thứ tư bước vào, sáu con mắt lập tức hướng về phía anh ta. Bộ trang phục anh ta mặc có vẻ gì đó khá giống với các quý ông lịch lãm người Anh, nhưng thay vì vận khăn vận áo rồi thì trang sức kì quặc, anh ta chỉ đơn giản mặc chiếc áo đỏ dưới lớp áo khoác đen gắn cầu vai vàng cùng cây quyền trượng không thể thiếu trên tay.

- Daemon Spade ...

G gầm gừ từng tiếng đồng thời nhăn mặt khó chịu, có vẻ như sự xuất hiện của người thanh niên này đã gây cho anh không ít bực dọc. Trái lại, Ugetsu vẫn giữ thái độ ôn hoà, một phần vì anh khá ấn tượng với mái tóc hỗn tạp hai sắc lam lục được buộc lên một phần chém tỉa trông như trái dứa của Daemon. Tất nhiên đó cũng chỉ là ý kiến chủ quan, Ugetsu cũng chưa bao giờ dùng những từ ngữ đó nhận xét về người quen, và bản thân Daemon cũng rất ghét bị gọi là đầu dứa. Những kẻ dám cả gan nói với anh ta những lời lẽ đó đều sẽ chịu hậu quả xứng đáng, cây trượng anh ta luôn amng theo có nhiều công dụng lắm mà.

- Mấy ngày nay anh đi đâu vậy? Công việc đã hoàn thành chưa?

Giotto hỏi bằng giọng đều đều khá trầm, vậy là đủ biết tâm trạng cậu đang không mấy vui vẻ. Khoé môi anh ta chợt nhếch lên, bước chân anh ta cộp cộp tiến tới chỗ cậu, một tay chống lên mặt bàn làm việc trong khi tay kia nâng cằm vị boss trẻ lên, cười khẩy:

- Kufufu ~~ Đã có người nói với tôi là cần phải giải quyết những điều trong danh sách ưu tiên cần đặc biệt quan tâm trước rồi mới đến công việc ~~

Anh ta cắn nhẹ vào tai trái Giotto, từ từ mà nghiến răng mạnh dần cho đến khi nó đỏ tấy lên, một hành động mà đối với cánh tay phải kia là to gan và xấc láo đối với vị boss đáng kính của mình. Nhưng rốt cuộc cũng chỉ vì anh không ưa gì gã đó, lại thêm điệu cười đáo để đầy ẩn ý của người thanh niên Nhật kia mà mới cố gắng kiềm chế. Còn cái tên chết tiệt đó lại có vẻ vô cùng khoái trá, thế nhưng cũng dần cảm nhận được sự bất bình từ đối phương, mặc dù sức lực chênh lệch nhau rất nhiều, Giotto cũng đẩy được Daemon ra khỏi mình. Đáng ra kẻ bị đẩy nên cảm thấy may mắn vì không được tặng ngay một cái bạt tai vào mặt, thực sự boss đang không hài lòng, thái độ của anh ta chẳng phù hợp với tâm trạng của cậu gì cả.

- Ngươi dám ...??

Có vẻ như sự kiềm chế của G đã đi đến giới hạn, anh lao thẳng tới như một mũi tên kéo anh ta ra, xốc cổ áo tên đầu dứa chết tiệt đó lên à chỉ trực cho mấy thụi vào mặt, mất bình tĩnh là thế, nhưng Daemon vẫn nguyên cái mặt thản nhiên khi nãy, cười sảo trá:

- Nufufu ~~ Tôi không thể âu yếm người yêu của mình sao ?~~

- Ngươi ...?!

- Nào nào G-san. Về việc này chúng ta nên hỏi Primo chứ nhỉ ?~

Ugetsu dùng cây sáo của mình chặn ngay trước mặt trước khi người này mất hết bình tĩnh và bắt đầu chuyển sang xu hướng giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực. Bình thường có như thế này đâu, lúc nào cũng nghiêm nghị và biết cách xử lí tình huống một cách kiên nhẫn, nhưng dường như với gã đó lại là ngoại lệ, chẳng thể nào mà kiềm chế nổi.

- Nếu một lần nữa không hoàn thành chu đáo nhiệm vụ, ta không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải đình chỉ anh.

Vị boss trẻ đưa một tay lên xoa nhẹ bên tai đã đỏ tấy nên của mình, vài giọt mồ hôi đã bắt đầu lấm tấm trên trán. Hộ vệ tóc đỏ có hơi dịu xuống một chút nhưng có vẻ ngọn lửa hậm hực trong lòng vẫn còn bùng cháy ghê gớm lắm, còn hộ vệ người Nhật lại chỉ tay gõ nhẹ cây sáo vào cánh tay đang túm lấy cổ áo hộ vệ tóc xanh của kẻ đang cơn thịnh nộ mà giả ho mấy tiếng. Cuối cùng G cũng chịu buông tên đầu dứa chết tiệt đó ra, nhưng vẫn tặng cho gã một ánh nhìn mang hàm ý đại loại như “Nếu còn có lần sau thì ta sẽ băm ngươi ra”.

Lời nói của Giotto rõ ràng là một lời trách móc vậy mà thái độ của Daemon vẫn không thay đổi, lại tiến về phiến bàn làm việc và lại một lần nữa khiến ai kia sửng cồ lên. Nhưng lần này, anh ta chỉ hôn nhẹ vào mu bàn tay vị boss rồi vớ lấy cây trượng của mình mà quay gót bước ra cửa.

- Nufufu ~~ Thành thật xin lỗi ~~ Tôi sẽ không để ngài thất vọng nữa đâu, il mio amore ~~

Ngân nga những lời cuối cùng rồi mới đi khỏi, cánh cửa văn phòng đóng lại khi không khí bắt đầu yên ắng rồi ngập trong những nốt nhạc lửng lơ từ tiếng sáo của Ugetsu.

- Quả thực, tôi ước mình có thể thẳng thắn được như Daemon-san ~

Ngừng lại trong chốc lát, liếc sang người vừa suýt nhảy vào đánh lộn kia mà nhát mắt, rồi lại trở lại với cây sáo của mình, thổi hơi và để nó vang lên những âm thanh nhẹ bẫng. Mặt G phớt đỏ, trốn tránh ánh mắt đối phương mà quay phắt đi ngay, nhưng lời nói của tên người Nhật đó luôn luôn đơn giản nhưng ẩn ý thì cao hơn núi. Điệu nhạc từ cây sáo lại vọng vang nơi căn phòng, Giotto lại thở dài mà hướng mắt ra ngoài cửa sổ, trong đầu vẫn vẩn vơ nguyên một suy nghĩ, một lời nói đã chạy đi chạy lại đến cả chục lần trong đầu cậu nãy giờ như cuộn băng cassette bị lỗi.

- Alaude ... Chẳng lẽ có chuyện gì ... mà đến chúng tôi anh cũng phải giấu kín sao ?...
...
...


Oh ... đúng là tụi em chưa nghĩ đến điều đó ~~ Cảm ơn anh đã nhắc nhở, tụi em sẽ khắc phục ngay ~~

Căn phòng tối om sáng rực lên, không khí nóng hừng từ những cây nến bắt đầu ngấm vào từng giọt trà thấm trên quần áo cơ thể Alaude. Từng cây nến được xếp thành vòng tròn trên cao, mấy miếng sáp dài dính chặt vào những cái giá cổ kính xưa cũ được đính trên tường, và nếu tìm ra được giới hạn đó thì việc kiếm tìm lối ra cũng trở nên dễ dàng hơn. Nghĩ đoạn, Alaude cố khua mạnh tay để cơ thể mình trôi dạt về phía cây nến gần nhất, tập tài liệu về gia tộc Cavallone trong túi áo vẫn không thấm một tí trà nào.

- Neh neh đừng đi vội thế chứ ~~ Trò chơi vẫn chưa kết thúc mà ~~

Giọng nói đáng nguyền rủa ấy làm cậu phát bực, đúng là quân hèn hạ khi chỉ biết núp một góc khiêu khích người ta mà. Bất giác cậu ngước lên nhìn những cây nến, chúng bắt đầu chảy, không chỉ chảy, mà còn rất nhanh. Sáp trắng chảy xuống nhưng thân nến không hề vơi đi, thứ chất lỏng đặc sệt đục màu ấy bắt đầu lấn át sắc nâu của trà. Hai thứ chất lỏng ấy chạm nhau mà xẹt khói, hệt như hai thứ dung dịch luôn đong đầy nơi những cái nồi tròn sắt gỉ của lũ phù thuỷ. Hơi hướm bất an bắt đầu tan toả trong người Alaude, giờ mà để thứ hỗn hợp ấy dính vào người là thành ma luôn, lối ra lại vẫn chưa tìm thấy, thực sự là trong phút giây ấy cậu không biết phải làm gì.

- Nến có rồi, giờ tới đồng hồ nhé ~~

Mặt chất lỏng bắt đầu nổi sóng, nhẹ hơn ở chỗ đã bị sáp nến chảy xuống và mạnh hơn ở nơi những giọt trà vẫn còn bốc hơi. Tích tắc lách qua từng giọt nước hay bao mảnh gương vỡ, bật ra khỏi những làn sóng đang liên tiếp đổ ập xuống đầu cậu. Có cái gì đó đang trồi lên khỏi mặt nước, chắc cũng vừa mới xuất hiện, xuất hiện một cách quái đản và lạ lùng như những cây nến kia. Và giờ đây, dường như đang bủa vây quanh cậu không chỉ có những lớp sóng từ biển trà quái gở này, mà còn cả những làn sóng vô hình, vọng lên từ phía dưới, không đơn độc lẻ loi, đem theo cả chuỗi dài những tiếng tích tắc.

- Nếu anh hỏi, bây giờ là 12h18 ~~

Boong, hồi chuông thứ nhất, cây kim mảnh khảnh trong suốt chuyển động liên hồi.

Boong, hồi chuông thứ hai, kim dài vừa cong vừa méo nhích dần tới con số IV to đùng.

Boong, hồi chuông thứ ba, kim ngắn thủng lỗ đã chạm tới được con số XII trên đỉnh.

12 giờ 18 phút đêm, ánh trăng nát vụn khiến toàn bộ mây mù tan biến tựa những làn khói đã không còn bốc lên mỗi khi một thứ chất bọt kì dị được thả xuống khoảng chất lỏng hỗn hợp trong chiếc nồi đồng cũ kí. Bầu trời đêm là chiếc khăn trắng muốt bị mực đổ, mực tối mực đen thấm đượm nơi tửng sợi vải, và cho dù có gắng giặt tới đâu, thì mực vẫn không thể biến mất hoàn toàn, vẫn vương lại trên khăn.

Một hình ảnh chạy qua mắt Alaude, rất nhanh, cậu vẫn còn không nhìn thấy nó, chưa nói đến việc nhận diện, nhưng chắc chắn thứ gì đó đã xuất hiện. Những tiếng tích tắc lặp đi lặp lại mỗi lúc một gần, chiếc đồng hồ đó đang ở ngay dưới chân cậu, nó chuyển động, nó lên dần, nó không bé nhỏ, nó rất lớn. Cậu nhận thấy rõ mình đang đứng trên nó, và nó đang đưa cậu lên khỏi biển trà nóng đang đặc dần trong sáp nến.

- Gương, ấm trà, nền, đồng hồ ... Vậy tức là ...

Với kĩ năng của mình cậu có thể dễ dàng đứng vững dù chiếc đồng hồ này chuyển động mỗi lúc một nhanh. Lầm bầm, cậu đã nhận ra điều gì đó mà cười thầm, cha cậu khi xưa đã kể cậu nghe câu chuyện này rồi, câu chuyện cổ tích mà khi còn là một thằng bé con cậu rất nhớ. Nghĩ đoạn, cậu bật cười lớn, sao thấy nực cười vì nó trùng hợp đến thế, chỉ có điều thực tế và thần tiên cách nhau quá xa bởi con đường ô uế dục vọng. Mỉm cười, không còn hoang mang, tuy vẫn chưa biết tiếp theo sẽ xảy đến những gì, nhưng ít nhất, cậu đã nhận ra thứ mà mình phải đối mặt.

- Vẫn còn thiếu hoa ... và cả con quái vật nữa ~~


Được sửa bởi [M]ax-sama ngày Mon Feb 25, 2013 6:23 pm; sửa lần 2.
Sponsored content

[KHR longfic] la Bella e la Bestia - Page 2 Empty Re: [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Về Đầu Trang
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết