[Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùaXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Mon Feb 25, 2013 9:09 am#26

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2436
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên


Trích dẫn :
Hai cánh cửa xanh nặng chịch mở bung ra rồi nhanh chóng khép lại.

Hình như sai chính tả chỗ này. "Nặng trịch" chứ nhỉ? ^^

Xem ra kĩ năng ném dao của Julie cũng ghê thật ấy nhỉ.

Quá khứ của Luka thật buồn, cả cha lẫn mẹ đều vào viện cùng một ngày. Alice thì lúc nào cũng dịu dàng (ngay cả những lúc bản thân mình đang sợ)

Cơ mà đọc trong đây chỉ có mỗi mấy cô gái với Luka, mấy anh chàng kia đâu, đặc biệt là Shun với Mas đâu (hay bận rộn với mớ dây nhợ, kim tuyến rồi bỏ quên người yêu/em gái rồi?)

*Shun và Mas* *đồng thanh*: Ý mi là sao đấy hả???
*Runo* *gật gù*: evil nói đúng đấy chứ, hai ông tướng không biết Alice tí nữa mất mạng à?
*Shun và Mas* *vẫn đồng thanh*: CÁI GÌ CƠ???
*Mira*: Nhưng mà Luka đỡ hộ cho rồi, nên chưa xây xước miếng nào hết. Lo mà đi cám ơn Luka đi nhá.
*Mizuo*: Làm anh tốt thật đấy ha~
*Mas* *tai xì khói*: Này cô...
*Mizuo*: Tôi nói không đúng a. Anh trai gì mà...Bla bla bla
*Mas* *tức điên nhưng không làm gì được*
*Evil* *chuồn lẹ trước khi có án mạng*.

P/s: Thật tình là vì không có gì để nói, mà com một hai dòng thì thấy kì, chẳng biết làm sao nên mới viết ba cái đoạn hội thoại lảm nhảm thế này, tác giả tha tội cho. Nếu như tác giả thấy phiền thì evil sẽ không viết nữa vậy.


Chữ ký của evildevil

Thu Mar 14, 2013 10:22 am#27
avatar
0o0DarkusllAly kute
Member

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1
BKGC BKGC : 1667
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : nơi cô đơn và lạnh lẽo
Stt : hoa trà có lẽ là loài hoa hiếm thấy nhất

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

nee ui em vào được Mb 4rum rồi nè :) :)


Chữ ký của 0o0DarkusllAly kute

Thu Mar 14, 2013 9:21 pm#28
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 1939
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Chap 9: Món tráng miệng làm từ…máu (Part 2)

Quay ngược thời gian trở về buổi sáng, sau khi Luka tự nhốt mình trong phòng không lâu.
Đôi đồng tử nâu sậm của người con gái Nga vẫn hướng về cánh cửa gỗ im lìm, lo lắng. Đối với mọi người, thái độ này của Alice cũng không có gì là đáng ngạc nhiên. Cô luôn lo lắng, quan tâm cho mọi người mà quên đi bản thân mình, dẫu cho người đó chỉ mới quen cô tầm…một vài ngày.
Đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn về người con trai tóc xanh dương sẫm vừa cứu mình, cả vết thương chạy dài làm rách toạc cả phần tay áo anh ta, Alice bỗng giật mình bởi cái khều rất khẽ sau lưng.
- X-Xin lỗi bạn, Alice…-Julie lí nhí, mặt thì cứ cúi gằm gằm xuống, phần hồn nào đó trong đôi mắt xanh sẫm rõ ràng vẫn chưa về kịp.
Cô suýt giết chết cô bạn mình. Còn gì ghê gớm hơn như vậy nữa không? Nếu không có Luka ở đấy, chỉ trong tích tắc thôi, cô sẽ phải hối hận suốt cả quãng đời còn lại.
Cô gái tóc bạch kim bất giác cảm thấy mình như kẻ tội đồ, lặng lẽ đứng chết trân trước vành móng ngựa chờ nghe lời phán quyết.

Đôi mắt chocolate to tròn ngây thơ chớp nhẹ, Alice khẽ lắc đầu. Hai bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đôi gò má cô bạn đối diện mình, lau đi hàng nước mắt long lanh chực trào trong khoảnh khắc.
- Không phải lỗi của bạn đâu Julie.
Cô gái tóc cam lại nở nụ cười, thật hiền. Đoạn, cô quàng tay ôm chầm lấy Julie.
Im lặng.
Một vài tiếng nấc cất lên, phá vỡ không gian im ắng.
Bật khóc.

Các cô gái xung quanh bắt đầu vây đến dỗ dành Julie. Không ai, ngoại trừ Alice, hay biết rằng đằng sau cánh cửa nhà bếp: một cánh tay đang thả lỏng dần, từng chút một.
Buông một cái thở dài thật nhẹ, cậu thanh niên tóc vàng dựng bỏ đi. Mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa, anh tự cảm thấy mình không nên nán lại thêm làm gì.

Bạn có biết?
Sau lưng một thiên thần luôn có cái bóng của một ác quỷ…
Chờ đợi. Bảo vệ. Che chở.
Và thậm chí…
Xóa sổ những ai dám nhuộm đen đôi cánh trắng tinh khôi của thiên thần.

***

Không thể tin được rằng: chỉ vài giây trước đây thôi, tinh thần cô bé da ngăm còn trong vòng ngổn ngang, hỗn loạn bao nhiêu thì bây giờ cô lại cảm thấy bình yên bấy nhiêu.
Thậm chí còn hơn thế nữa.
Mùi hương thoang thoảng từ mái tóc cam mềm mượt của Alice khiến tâm hồn Julie như lắng lại, trong veo. Mùi hương rất nhẹ, rất dịu của loài bách hợp thuần khiết.
Thanh thản vô cùng.

- Nào, chúng mình còn những món tráng miệng cần hoàn tất đấy!
Lại một lần nữa, cô gái tóc cam nhỏ nhắn đưa mọi người hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Một Alice thật dịu dàng, chính chắn và mạnh mẽ, khác hẳn cô bé nhút nhát trước đây họ từng biết.
Mà thôi bỏ đi. Vì dù gì sự thay đổi của Alice vẫn là thay đổi tích cực, không có gì đáng nói.
(DW: Đoạn này bí văn kinh khủng=_=’’
Luka: Thấy cô lảm nhảm toàn cái gì đâu không…
DW:*liếc*)

- Ưm…Alice? Không làm phiền bạn chứ?
Cô gái tóc cam dài ngước lên, lắc đầu rồi mỉm cười. Hiếm khi nào cô thấy cô bạn tóc xanh sôi nổi và dễ thương của mình trở nên e dè như vậy. Trong trường hợp này, ắt là chỉ có một lí do duy nhất.
- Bạn…-Runo tiếp với vẻ nhát gừng, đôi gò má ửng hồng làm tăng thêm phần trăm thuyết phục trong suy đoán của cô gái tóc cam- Bạn có thể…chỉ mình cách làm bánh kem dâu không?
- Cho Dan?-Alice hỏi lại, hoàn toàn không có ý muốn chọc ghẹo cô bạn thân.
Tuy là không có ý, nhưng ai có tật khắc sẽ giật mình. Ngay lập tức, Runo trở nên lúng túng, miệng ấp a ấp úng như gà mắc…dây thun. Mọi người trong nhóm Brawler xưa nay thừa biết tình cảm của Runo và Dan dành cho nhau. Ấy vậy mà mỗi khi hỏi tới, hai đương sự lại chối bay chối biến.
Vòng qua ngoảnh lại một hồi lâu, Alice đành giải vây cho Runo bằng cách chủ động lấy nguyên liệu. Nói chung là lo hết phần chuẩn bị cho cô nàng tóc hai chùm-giờ hồn vẫn còn lạc đâu đâu trên trời.

Về phần Fabia: Cô đã mạnh dạn…ra lệnh cho Ren chỉ mình cách làm bánh. Và dĩ nhiên, bản mặt cậu chàng da ngăm…không thể nào nhăn nhó hơn.
(DW: Ôi trời=_=)

Gần 1h trưa.
Các cô nàng gần như đã hoàn tất món tráng miệng của mình, mặt người nào người nấy đờ ra vì mệt.
***
Khuya...
Lại một buổi tối yên bình nữa phủ lên nền trời thủ đô Moscow. Mảnh trăng bạc vắt vẻo trên trời tuy chưa được tròn đầy, nhưng ánh sáng phản chiếu từ nó cũng đủ soi rọi xuống bóng người con gái tóc xanh nhạt đang cặm cụi trong nhà bếp.
Do quá vội và cũng không muốn làm mọi người thức giấc, Runo cứ để y nguyên bộ pijama trên người, bên ngoài mặc thêm cái tạp dề cho khỏi bẩn. Mái tóc xanh nhạt cột thành hai chùm được nới lỏng gần về phía đuôi đung đưa nhè nhẹ theo từng chuyển động của cô.
Quả thật lúc này trông cô bé khác hẳn với thường ngày. Nói thế nào nhỉ? Duyên dáng hơn chăng?

- Để xem nào…-Cô bé đưa một ngón tay đặt hờ lên má, cố nhớ lại lời chỉ dẫn của Alice lúc sáng- Dâu thái xong trộn chung với đường…
Đặt tô thủy tinh đựng đầy những quả dâu chín mọng trên bàn, Runo hít một hơi dài trước khi bắt tay vào làm. Thái dâu không có gì là khó đối với cô bé, nhưng không hiểu hấp tấp thế nào, cô lại để lưỡi dao vô cớ đi một đường, cắt phạm vào ngón trỏ.
- Í da! Thôi chết rồi-Runo khẽ rên.
Máu nhanh chóng chảy ra ngoài, đọng thành giọt lớn trên đầu ngón tay. Gác lại công việc còn dang dở, cô bé tóc xanh cuống cuồng lục tủ tìm băng cá nhân.

Đầu ngón tay đang xót lên vì vết thương của cô bé đột ngột ấm lên và dịu đi hẳn. Runo giật mình quay lại, đôi đồng tử màu lục bảo mở to khi trông thấy mái tóc nâu xù quen thuộc.
Là Dan. Và cậu chàng đang…ngậm đầu ngón tay bị thương của cô trước khi dán nó lại cẩn thận bằng băng keo cá nhân (không biết lấy ở đâu ra).
Gương mặt xinh xắn của cô bé nhanh chóng bị nung nóng đến thang nhiệt hàng nghìn độ C. Cậu ta có biết là mình đang làm gì không thế? Và quan trọng hơn hết…: sao cậu ta lại xuất hiện vào lúc này cơ chứ?
- L-Làm gì vậy?-Phải cố lắm, Runo mới mở miệng ra được. Mặc dù câu từ chả có chủ ngữ vị ngữ gì sất. Tóm lại là một câu hỏi cộc lốc, không đầu, cũng chẳng có đuôi.
Nhìn thấy vẻ mặt khó xử của cô bạn, Dan nhe răng cười, đáp lại bằng một câu…huề trớt:
- Không ngủ được. Đi uống nước.

Runo ngây người. Bao nhiêu nhiệt trên mặt cô ban nãy phút chốc bốc hơi đi đâu mất. Gì vậy chứ?! Không có lấy một câu quan tâm nữa…Cứ như vậy không khéo cô lại dỗi mất thôi.
Cậu bạn tóc nâu xù gãi gãi đầu, hết đưa mắt nhìn cô bạn gái rồi lại quay sang nhìn những thứ nguyên liệu linh tinh trên bàn. Không muốn tiếp tục làm phiền cô bé, cậu quay đi. Trước khi bước chân ra khỏi cửa, cậu lên tiếng:
- Anh chờ món bánh của em đấy nhá!
Và cứ như thế, cậu bước đi, quay trở lại phòng mình, để lại cô bé tóc xanh nhạt với đôi má đang ửng hồng và nụ cười thật dễ thương trên môi.
- Tất nhiên rồi!-Runo trả lời, thật khẽ.
***

DW: Chap này coi như hoàn tất. Tem là cái ôm của Alice. Phong bì: băng keo cá nhân của Dan cho Runo^^
Mizuo: Ai cha~Cậu Dan này nhìn cù lần vậy mà tình cảm ớn hen!
Dan: Tôi không có!
Mizuo: Không có gì nào? Cù lần hay tình cảm?
Dan: Cả hai.
Runo:*đập Dan 1 phát đau điếng* Hứ!
***


Chữ ký của DarkKnight

Sat Mar 16, 2013 4:34 pm#29

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10426
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Tem nah~~~

Trích dẫn :
Bạn có biết?
Sau lưng một thiên thần luôn có cái bóng của một ác quỷ…
Chờ đợi. Bảo vệ. Che chở.
Và thậm chí…
Xóa sổ những ai dám nhuộm đen đôi cánh trắng tinh khôi của thiên thần.
Người nee nói là Mas sao?

Biết nó thế nào nhỉ?Những món ăn trong này đều bị dính máu, hoặc chính xác là trong quá trình làm có máu~ Nhưng lần thứ 2 "dễ chịu" hơn nhiều~

Em phục tài miêu tả nội tâm của nee lắm ah :domat: . Cơ mà lần này chờ chap nee hơi lâu (hoặc là mấy chap trước ra nhanh nên lần này em thấy vậy^^)

p/s: đoạn cuối *chỉ trỏ* sến quá =))


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Mon Mar 18, 2013 8:24 pm#30
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 1939
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

@Dương: Sến quá hả em? Vậy thui để mấy cặp sau hint cho nó an toàn :red:

Chap 10: Friend…or Foe?



Lại một buổi sáng tinh sương mang hơi lạnh nhè nhẹ quen thuộc đón chào cô gái Nga. Như mọi ngày, Alice vẫn là người dậy sớm nhất. Cô gái tóc cam đứng trước nhà, tay vịn hờ vào ban công, hít một hơi dài đón chào ánh ban mai đầu tiên ló dạng phía bên kia đồi.



“Bụp!”

“Chát!”

Alice giật mình, hướng mắt về phía âm thanh lạ. Một nụ cười nhẹ nhàng vẽ trên môi.

Hóa ra hôm nay cô không phải là người dậy sớm nhất…



Đằng xa, bên cạnh gốc thông to khổng lồ, hai cậu thanh niên đang tập võ cùng nhau. Những cú đá thoăn thoắt, tư thế đỡ không thể chuẩn vào đâu được, đỉnh nhất là những pha né đòn, nhào lộn đẹp mắt. Thoạt nhìn cứ ngỡ như có đoàn quay phim võ thuật nào vừa ghé qua.



- Khá đấy chứ!-Cậu thanh niên tóc đen lầm bầm, đưa tay chặn kịp thời cú đá móc cực hiểm từ anh bạn đối diện, vẻ mặt hứng thú thấy rõ.

Cùng lúc đó, cậu thanh niên tóc xanh dương sẫm hạ chân xuống, cười nhẹ. Anh dừng tập ngay khi tia nắng đầu tiên chiếu về phía mình.

Cũng giống như anh, cậu ninja đối diện buông thõng hai tay.

Chỉ nhìn vào làn khói trắng toát phả ra liên tục từ miệng họ cũng đủ thấy cả hai xuống sức đến mức nào.



Gió lạnh trờ tới, hong khô những giọt mồ hôi trên người họ. Mà có lẽ là…tệ hơn. Nhiệt độ ở Nga quá thấp so với dân Nhật Bản chính gốc như Shun. Trong khi cậu cố gồng mình, mong nhiệt độ cơ thể quay trở lại, Luka lại trông có vẻ như chẳng hề hấn gì.

“Hừm…phải rồi. Luka từng nói rằng anh ta là người Nga…”-Cậu ninja nghĩ thầm, trong khi quay người bước vào nhà.

Đôi mắt hổ phách còn đang trong vòng nghĩ ngợi chợt ngước lên. Cô gái tóc cam đã đứng đó tự khi nào, vừa vỗ tay vừa tặng cậu một nụ cười không tài nào dịu dàng hơn:

- Phục thật! Hai cậu đấu hay quá!

Shun gật đầu, mỉm cười đáp trả. Lâu rồi, kể từ khi Alice rời nhóm, cậu đã ước mình còn có thể tận mắt nhìn thấy nụ cười này-nụ cười quen thuộc đón chào cậu và Dan sau những chiến thắng của một, hoặc cả hai người.



Tiếng khởi động máy móc vang lên đều đều giữa không gian tĩnh lặng. Cả ba đồng loạt hướng mắt về chiếc phi cơ gần đó. Lại có thêm một người nữa thức giấc.



Mái tóc vàng nhạt đưa nhè nhẹ theo từng thao tác máy tính thoăn thoắt. Nhanh đến mức, không cần nhìn vào bàn phím và những hình ảnh vừa hiện lên, anh vẫn có thể khởi động chính xác mà không mắc phải bất kì lỗi nhỏ nào. Việc xác lập và kiểm tra dữ liệu hàng ngày dường như đã trở thành thói quen không thể bỏ được của Keith. Anh lấy nó làm thú vui cho mình. Có thể…nó hơi ngược đời so với người bình thường, nhưng chí ít là không ngược đời với anh và cô em gái.



Đứng một mình giữa sân nhà trắng toát toàn tuyết là tuyết, Luka lặng lẽ mỉm cười. Buổi sáng của anh ở thế giới song song cũng tương tự như vậy. Mà có thể là hơi khác một chút…: Ngày nào cũng như ngày nào, anh tập một mình trước sân, âm thanh duy nhất có thể nghe được lúc bấy giờ chỉ là tiếng máy móc chạy đều đều phát ra từ phòng nghiên cứu của ông. À…còn hình ảnh hối hả của người con gái với mái tóc bạch kim dài, được cột gọn bằng chiếc nơ đỏ to to nữa chứ. Nhắc lại mới nhớ, đã biết bao lần anh không khỏi bật cười bởi sự lúng túng của cô gái này bên chồng tài liệu-mà đáng lẽ nó là công việc của anh cơ đấy.

Nếu có thể quay trở về, anh vẫn muốn cuộc sống mình tiếp tục trôi qua êm đềm như vậy. Mãi mãi.

***



Cậu bạn ninja cùng cô gái tóc cam dài đã vào nhà từ lâu, Luka cũng không buồn chú ý đến. Anh muốn tận hưởng cảm giác bình yên này thêm một lát, một lát nữa đã…

Gió lại thổi, luồn nhẹ vào mớ tóc xanh dương sẫm, đẩy cho chúng đung đưa trong không khí. Cái mát lạnh rười rượi trong hơi gió không hiểu sao lại khiến anh có đôi chút khó chịu. Đưa tay bắt một vật gì vừa mới được gió đem tới, anh chau mày…

“Sao mùa này lại có…”



“Cộp!”

“Phịch!”

Âm thanh của thứ gì đó vừa mới rơi xuống cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu thanh niên tóc xanh. Cùng lúc đó, tiếng vận hành máy móc của chiếc phi cơ cũng đột nhiên dừng hẳn. Keith đã ra đứng trước cửa từ khi nào, đôi đồng tử xanh lơ mở to, ngạc nhiên không kém gì Luka.

Trước mặt hai người, một cô gái lạ nằm bất tỉnh giữa cái lạnh buổi sớm. Mái tóc hai tầng và chiếc áo choàng có cùng một màu đen nổi bật giữa nền tuyết phủ trắng tinh.

- Ai…thế này?-Không ai hỏi ai, cả hai cậu thanh niên đều thốt lên trong vô thức.

***



- Vậy là…cậu không quen cô ấy?-Keith đính chính lại thông tin với Luka. Điều này cũng không có gì là lạ khi anh ta từng nói: hai người bạn bị lạc cùng lúc với anh có một người là nữ.

Người thanh niên tóc xanh dương sẫm thở dài, lắc đầu. Đoạn, đôi đồng tử đỏ của anh lại hướng về cô gái tóc đen đang nằm trên ghế sofa với hơi thở đều đều. Chí ít là bây giờ họ không còn lo lắng về sức khỏe cô ta nữa, nhất là khi người đích thân chăm sóc cô lại chính là Alice.



Không thể phủ nhận một điều rằng: cô gái này rất đẹp. Vẻ sắc sảo toát lên từ những đường nét dứt khoát trên gương mặt, ngay cả khi cô đang ngủ. Và có lẽ, điều này là một trong các nguyên nhân khiến cậu thanh niên tóc vàng nhạt sững người, ngay từ cái nhìn đầu tiên.

(Keith: Gì chứ! Có nói quá không đấy tác giả? Lúc đó tôi như vậy là vì tưởng cô ta chết rồi đấy chứ?!

DW: Ôi dào. *phẩy tay* Chi tiết nhỏ nhặt mừ, để ý làm giề?

Keith: Đề phòng cô gài tôi chứ gì nữa.

DW: Dạ! Dạ! Ông anh làm ơn xích ra cho em tiếp tục viết fic giùm cái!)

***



“Xoạch!”

Tiếng mở cửa bất ngờ khiến các nhân sự có mặt trong phòng giật mình quay lại. Ren đứng đực ra trước cửa, đôi đồng tử vàng đồng mở to.

- Dara nee!-Cậu thanh niên da ngăm thốt lên, lao nhanh vào phòng quỳ sụp xuống bên cạnh người mà cậu gọi là chị.

“N-nee?”

Các đương sự có mặt ở đấy cũng ngạc nhiên không kém. Họ hết nhìn vào Dara, lại quay sang săm soi Ren.

Kì lạ. Nhìn kiểu gì cũng chẳng thấy hai người bọn họ giống nhau ở điểm nào cả. Trên hết là…cô gái tóc đen lại có làn da trắng tựa sản phẩm bông Bạch Tuyết ấy!

(Dara: Ví dụ gì kì vậy =_=?

DW: Thích^^)



- Mọi người…làm gì nhìn ghê vậy?-Chính Ren cũng nhận ra không khí bất thường xung quanh, trên đầu cậu nhanh chóng xuất hiện hột mồ hôi to tướng.

- Chị ruột cậu à?

Fabia vừa nói vừa hất nhẹ đầu về phía Dara. Ngay cả cô còn không biết cậu bạn này có một người chị đẹp…nghiêng nước đổ thùng như thế này.

Ren im lặng. Cậu gật đầu, rồi sau đó lại lắc:

- Có thể. Đối với tôi…Dara giống như người thân duy nhất…

Vài tiếng ồ rất khẽ vang lên. Sau đó, mọi thứ lại chìm vào im lặng. Mọi người ai nấy đều chú tâm theo dõi cô gái tóc đen, ngoại trừ Luka. Anh đứng lặng lẽ đằng sau, mắt nhìn đăm đăm vào hạt hoa bồ công anh trên tay. Xoay. Xoay.

Năm nay…loài hoa tiên tri này nở sớm độ vài tháng chăng?

***


Chữ ký của DarkKnight

Tue Mar 19, 2013 8:56 pm#31

avatar
Minami Ara
VIP Mem

Pet
::
::
Art Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1347
BKGC BKGC : 3641
Điểm đóng góp : 18
Đến từ : Quái Gia
Stt : Từ bỏ là khôn ngoan ?

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Ya ~ Vậy là đọc được chap mới của nee rồi ! *thở* Giật tem («- đây là công việc phải làm ! :haha: ) Xuất hiện Dara rồi ! :domat: Ren là em kết nghĩa của Dara phải không nee ? :hoi: Nee miêu tả hay quá, thơ mộng và đậm chất tình cảm ngọt ngào (cảnh Shun thấy Alice cười) Hôm nay em com tới đây thôi ạ ! Chào nee *bay*


Chữ ký của Minami Ara

♥  ~ Des by Kumiho~ ♥

Thu Mar 21, 2013 11:17 pm#32

avatar
Wind.G
Desginer

Pet
:: Hồng thánh dượcHoa Liên-Bảo Quân?
::
Huy chương Desgin
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 429
BKGC BKGC : 53649
Điểm đóng góp : 8
Đến từ : Meteor city ~~
Stt : Floating like a jelly fish ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Com ^^

Mình mới biết hoa bồ công anh liên quan đến tiên tri àh nha :)) Ặc, sao ai cũng miêu tả Dara như mỹ nhân thế, mình đâu tạo OC này đẹp đến thế >""<

Ren và Dara lại đc làm chị em r - theo 1 khía cạnh nào đó ^^ Keith ngố, ôi Keith ngố, yêu quá =))

Mà sao xh là lăn ra xỉu thế kia, linh cảm sắp có đánh nhau để xem (hy vọng thế =)) )

Cố nhé :)


Chữ ký của Wind.G


Fri Mar 22, 2013 2:44 pm#33

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10426
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Lấy phong bì nhóe^^

Để hint thế này dễ thương lắm nee ah^^ Mặc dù em có cảm giác cứ tình trạng này Kieth sẽ bị troll =))

Dara chắc là chị nuôi của Ren nee nhỉ ~

Em tiếp tục hóng chap đây. Xl vì chap này không com được nhiều cho nee


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sun Oct 20, 2013 6:56 pm#34
avatar
Akimoto Rei
Member

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5
BKGC BKGC : 1354
Điểm đóng góp : 1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Mục đích chính mình đăng kí vào Forum là đây~ Đăng hộ Fic giùm con bạn:x: 


Chap 11: Giới hạn


Lạc lõng giữa đường phố Nga, một cô gái với mái tóc đen tuyền, cột cao lướt nhẹ qua dòng người đông nghịt giờ cao điểm. Bước thật nhẹ nhàng, như thể, trước mặt cô chẳng có ai.
Cũng nhẹ nhàng như lúc vượt qua dòng người ở quảng trường, cô hướng về căn nhà của giáo sư Gehabich phía trên đồi.
Gió lại thổi, thốc nhẹ một vài bông tuyết vào mặt cô. Mặc cho cái lạnh buổi đêm đang thấm dần vào da thịt, đôi đồng tử nâu sậm màu chocolate mở to, nhìn đăm đăm vào chiếc cửa sổ lớn đang sáng đèn.

Phía bên trong cửa sổ, những cái bóng lớn nhỏ của người này người khác cứ liên tục lướt qua. Tiếng nói cười vang vọng ra cả bên ngoài.
Dường như…bọn họ đang tổ chức tiệc.

- Về thôi!-Cô lẩm bẩm như thể đang trò chuyện cùng một người nào đó ngay bên cạnh mình.
Có tiếng đáp lại, thật khẽ trong khoảng không gian mù mịt:
- Vâng.
***

Trong khi mọi người đang còn bận chuẩn bị cho buổi tiệc, tại một căn phòng với cửa sổ được bố trí hướng ra bên ngoài.
“Vậy là cô ta đã đến đây…”- Cô gái với mái tóc đen hai tầng đưa tay vịn hờ vào khung cửa sổ, cặp mắt màu xám ánh bạc hướng về nơi nào đó xa xăm phía sau màn sương đêm.
- Cô đang lo cô gái ấy sẽ phá hỏng kế hoạch của mình à?
Giọng nói lạnh lùng quen thuộc cất lên. Trong cái ánh sáng mờ mờ, ảo ảo hắt vào từ bên ngoài, đôi đồi tử đỏ ngầu đột ngột mở to. Nếu chỉ mới gặp lần đầu-đặc biệt là trong điều kiện ánh sáng leo lắt như thế này-ai cũng sẽ nghĩ mình vừa trông thấy…một con ma cà rồng.
- Thôi cái trò thoắt ẩn thoắt hiện đó đi.-Dara quay lại nhìn cậu thanh niên trẻ một cách không mấy thân thiện.
Dừng bước ngay chính giữa phòng, khóe môi cậu khẽ nhếch lên nụ cười bí ẩn.
“Tách!”
Sau cái búng tay bất ngờ từ Luka, đèn trong phòng đột ngột mở sáng trưng. Cô gái tóc đen lập tức đưa tay lên che mặt, cho đến khi quen dần với ánh sáng trong phòng.
- Sao vậy?-Cậu cười khẩy-Đèn neon thôi mà.
Ngay lập tức, anh chàng tóc xanh dương sậm nhận được “cái nhìn hắc ám” từ đối phương. Cặp mắt sắc sảo có thể giết chết biết bao người con trai (nổ thôi -_-“) ấy càng se lại khi nhận ra xấp giấy Luka đang cầm.
- Trả tập tài liệu cho tôi!-Giọng cô đanh lại trong phút chốc.
Nụ cười trên gương mặt điển trai được thể càng nở rộng ra như chọc tức đối phương. Biết không thể nói nhiều với loại người như cậu, cô lao tới giằng lại, tốc độ nhanh không thua gì một sát thủ chuyên nghiệp. Một tốc độ đáng nể bắt buộc chàng trai phải sử dụng đến lá bài dịch chuyển. Luka vung tay lên cao, ném đi một cách thản nhiên.
Không hiểu vô tình hay cố ý, tập tài liệu hạ cánh an toàn trên tay Keith đúng lúc anh có việc đi ngang qua.
- Cái gì thế này?

Với cái đầu tò mò sẵn có của một nhà bác học, Keith không thể không liếc sơ qua…vật thể lạ vừa rơi vào tay mình. Đôi đồng tử màu đại dương mở to. Ngay lập tức, anh ngước lên, hướng ánh nhìn xoáy sâu vào người con gái tóc đen đang đứng lặng im trong căn phòng tối.
Nhận thấy cái nhìn đầy nghi hoặc từ một trong hai người con trai đã cứu cô, Dara thở dài. Thật chậm rãi, cô bước đến bên Keith, nhẹ nhàng lấy lại tập tài liệu trên tay anh rồi lướt nhanh qua.
- Xin anh đấy…Đừng tiết lộ bí mật này cho Ren.
Đoạn, cô quay đầu nhìn về phía cậu con trai tóc xanh dương sậm:
- Cả cậu nữa Luka. À không,…Blackjack!

“Cũng lâu rồi không được nghe lại cái tên này…”-Luka cười khẩy, nụ cười của một kẻ không muốn chấp nhận chính bản thân mình.
***

- Tôi nói anh 5, 7 lần rồi. Bộ điếc hả? Cái bình hoa sao lại đặt ở đó!!!-Cô nàng tóc xanh biển hướng cái nhìn cau có về phía ông anh của Alice.
- Giỏi thì tự làm đi! Tưởng là đại tiểu thư rồi lấy cớ sai vặt người khác à?
Mas cũng không vừa. Những câu đáp lạnh tanh của anh khiến Mizuo phát bực. Tuy nhiên, có điều gì đó khiến cuộc cãi vã này không…máu lửa như thường ngày. Cứ chốc chốc, họ lại khẽ liếc qua nơi cô gái tóc đen đang đứng. Ngờ vực.
Nhận ra thái độ kì lạ của chàng trai tóc vàng dựng cạnh mình, đại tiểu thư nhà Marukura buông một câu thở dài. Cô cố tình nói to:
- Tạm đình chiến. Dù sao hôm nay cũng là ngày tổ chức tiệc họp mặt mà.
Mas ậm ừ. Đôi đồng tử tím sậm nhắm lại rồi nhanh chóng hướng về nơi khác.
“Hy vọng linh cảm của mình là sai…”

Phía sau nhà bếp, Alice đang cùng các cô gái trang trí và xem xét các món ăn lần cuối trước khi đem ra. Tiếng nói cười vui vẻ của họ phút chốc xóa tan bầu không khí căng thẳng. Nụ cười một lần nữa hé nở trên môi mọi người.

- Shun! Cậu cũng ra ngoài cùng mọi người đi!-Lời đề nghị nhẹ nhàng từ cô gái tóc cam phút chốc kéo cậu chàng ninja về thực tại.
- Ơ…ừ…

Dù biết rằng câu trả lời ngập ngừng của mình chỉ tổ khiến cho cô bạn Nga thêm lo, Shun cũng không cách nào mà gượng cười cho được. Kể từ hôm Luka và Keith phát hiện Dara, cảm giác bất an đột ngột chảy tràn trong tâm trí anh bạn ninja trẻ. Dẫu cho Ren đã xác nhận người con gái tóc đen ấy chính là chị mình, Shun vẫn thấy ở cô gái ấy có cái gì đó không rõ ràng.
- Ren! Cái này để ở đâu đây?
Giọng nói trầm nhưng nhẹ nhàng, ấm áp của cô gái đó cất lên. Dara chỉ vừa mới tỉnh lại không lâu mà đã hồ hởi đến phụ giúp các cô gái khác…Nhìn cách nào đi chăng nữa thì cô ấy rõ ràng chỉ là một cô gái bình thường…
Cậu…đa nghi quá rồi chăng?

- Shun?
Cậu thanh niên tóc đen giật mình quay lại sau cái khều thật khẽ từ cô gái Nga. Nhận thấy ánh mắt lo lắng của cô bạn thân, cậu cười, thật hiền. Lần này thì cậu đã cười được rồi…
Alice nở nụ cười đáp trả, một nụ cười cũng rạng rỡ không kém. Cô nắm lấy tay cậu bạn ninja rồi lôi cậu ra ngoài phòng khách, nơi có sẵn cái bàn tiệc to lù lù đã được chuẩn bị đâu vào đấy.
Thấy chủ nhà cùng anh bạn thân “tay trong tay”, Dan chớp ngay thời cơ để chọc ghẹo:
- À há! Hóa ra “ai đó” ra sau vì mải mê tâm tình đây mà~

Dù cho không hiểu mô tê gì, nhưng cái giọng điệu ngân dài bỡn cợt cùng nụ cười rộng ngoác của cậu chàng tóc nâu xù khiến Shun nổi nóng. Cậu mở miệng định phàn nàn gì đó, nhưng đột nhiên khựng lại.
Mọi con mắt trong phòng lũ lượt đổ dồn về phía Shun. Cái cảm giác khó chịu trong cậu gia tăng khi nét biểu cảm trên hết thảy những bộ mặt kia đều…gian không tưởng.
“Cái quái gì thế? Bọn họ trúng tà hết rồi chắc?!”
Cậu nhíu mày nhìn mọi người một cách khó hiểu. Tay Shun siết chặt lại. Rồi như chợt nhớ ra điều gì, cậu nhìn xuống.

“Tách!”
Thật đáng tiếc, âm thanh từ chiếc máy ảnh mini trong tay Mizuo đã chậm hơn Shun một nhịp. Cậu chàng ninja đã kịp rút tay lại, phá hỏng “cảnh tượng hoàn hảo” trong pô hình cô nàng sắp sửa nhận được.
- Mou!!!~Sao lúc nào cậu cũng phi tang chứng cứ thế!!!-Đại tiểu thư nổi cáu. Cô thực sự cảm thấy ức chế với hai con người rụt rè đối diện.
- Thôi! Vào ăn đi cô nương!
Mas lên tiếng giải nguy cho em gái. Với lợi thế về chiều cao, anh “thỉnh” luôn chiếc máy ảnh trong tay Mizuo vào sọt rác. Biết cơn áp thấp nhiệt đới trước mặt mình sắp sửa chuyển hóa thành bão, Mas kéo vội chiếc ghế gần đấy, đẩy cô ngồi vào chỗ rồi đi lấy nước.
Trước động thái…bất bình thường của anh chàng nổi tiếng là lạnh lùng, thô lỗ, cô gái tóc xanh biển chưng hửng. Mizuo, tuy còn ấm ức do chưa kịp nổi cơn đã bị tạt ngay một gáo nước lạnh vào người, nhưng cô cảm thấy mình không nên châm thêm dầu vào lửa nữa. Đôi đồng tử tím đặc của người con trai đó lúc nhìn cô…đã chất đầy đau thương rồi…
“Masquerade, chuyện gì xảy ra với cậu ta vậy?”
***

Cậu thanh niên tóc vàng dựng đi lấy nước đã được gần…cả tiếng đồng hồ. Buổi tiệc đã bắt đầu từ lâu, anh biết là do tiếng la hét, cãi nhau chí chóe vì đồ ăn của Dan bên trong nhà.
Mas bất giác thở dài. Phải! Lại thở dài.
Đây không phải lần đầu anh trốn ra khoảng sân phía sau nhà. Hầu như tối nào anh cũng ra đây, bần thần nhìn lại đôi bàn tay và cơ thể bằng xương bằng thịt mà anh nhận được bởi một phép màu-một sự cố thần kì đã đem anh quay về thế giới thực, sống cuộc sống tự do của một con người.
Nhưng…
Phép màu…không tồn tại mãi mãi…

Bàn tay anh giờ trong suốt, hòa lẫn vào màn tuyết trắng mênh mông. Anh đã tới giới hạn của mình. Một cơ thể không cha, không mẹ, không do bất cứ ai tạo ra. Một thứ lai lịch bất minh như anh…vốn dĩ đã bị loại bỏ khỏi thế giới này từ rất lâu, rất lâu rồi mới phải. Vậy thì bây giờ ra đi muộn một chút có sao đâu.
Vậy thì tại sao lồng ngực này lại đau thắt. Đau quá. Nhói quá.
Mas ngồi thụp xuống làn tuyết lạnh giá, bất lực nhìn cơ thể mình dần trở nên trong suốt. Anh cười, điệu cười khô khốc không thành tiếng. Nếu biết đến kết cục như thế này, anh đã không ở lại nhà tiến sĩ Michael, đã không đồng ý làm anh trai Alice, không làm bạn với Brawlers và…anh đã không gặp người con gái đó.
Giá như…

- Masquerade?!
Nghe tiếng người gọi tên mình, đôi đồng tử tím thẫm đã nhắm chặt bất giác mở to. Người thanh niên tóc vàng dựng dồn hết sức đứng dậy rồi chạy thật nhanh đến khu rừng phía trước.
Chạy rồi lại chạy như không có ngày mai. Mas không muốn ai chứng kiến việc này. Anh chỉ muốn họ nghĩ rằng mình-một kẻ vô tình-đột nhiên mất tích sau bữa tiệc…Chỉ vậy thôi…

- CÔ QUAY VỀ ĐI!!! -Mas gào lên làm người đằng sau anh giật mình.
Cô gái mang mái tóc xanh màu biển ấy bước tới, từng bước một, thật chậm rãi. Đôi đồng tử hình oliu nhìn anh vẻ bàng hoàng. Mizuo đưa tay định chạm vào bàn tay trong suốt kia nhưng đã vội rụt lại. Cô sợ làm đau anh.

Mas ngồi dựa vào thân cây, thở dốc. Vì mệt do đuối sức, hay vì anh sắp phải biến mất đây? Chắc là cả hai.
- Cô…không được nói cho những người khác,…kể cả Alice…
Nhận được cái gật đầu ngần ngại của đại tiểu thư, Mas mỉm cười. Mi mắt anh nặng dần, trĩu xuống.
Trong bóng tối mịt mờ xung quanh mình, chàng trai tóc vàng cảm thấy một bàn tay nhẹ nhàng đưa ra, vịn vào vai anh. Mas hé mắt. Trước mặt anh là một cô gái cũng trạc tuổi các cô gái nhóm Brawlers, mái tóc đen tuyền tiệp màu với đêm cột cao, để hai lọn dài hai bên, cùng đôi mắt nâu khói trong veo. Mas mở miệng định nói gì đó nhưng đã bị ngón tay cô gái lạ chặn lại.
- Chỉ cần anh nghĩ mình sống. Nhất định anh sẽ không biến mất…-Giọng cô thanh thoát tựa làn gió thoảng qua.
***


Chữ ký của Akimoto Rei

Sun Oct 20, 2013 7:42 pm#35
avatar
Akimoto Rei
Member

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 5
BKGC BKGC : 1354
Điểm đóng góp : 1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Chap 12: Khi nụ cười hóa giả tạo

Kì lạ. Sau cái chạm nhẹ của cô gái với đôi mắt bí ẩn ấy, Mas có cảm giác thời gian trong anh đang quay ngược. Anh đưa tay lên để nhìn cho kĩ những đường nét hồng hào đang trở lại trên da thịt mình.
Cô ta nói đúng. Anh đã không tan biến.

Như một người vừa được ban cho viên thuốc thần, Mas đứng bật dậy để nhìn thật rõ gương mặt “ân nhân cứu mạng”. Nói là nhìn “ân nhân”, nhưng thực tế khác xa với những gì mọi người đang tưởng tượng. Thẳm sâu trong đôi đồng tử tím thẫm đến tận cùng kia, chẳng hề có lấy một dấu hiệu của lòng biết ơn.
Cô gái lạ lùng ấy ngước lên nhìn anh (vâng, đây là điều đáng mừng cho Mas khi chiều cao của anh ít nhất cũng hơn vài người), khóe môi khẽ nở nụ cười, thật nhẹ.
- Anh khỏe nhanh thật!-Giọng nói nhẹ nhàng lại cất lên-Yokatta…
- Cô…là ai?
Mỉm cười.

Lại mỉm cười! Cô gái này bị ấm đầu chắc?
Mas bắt đầu cảm thấy khó chịu. Rồi như chợt nhớ ra sự hiện diện của một thành viên nữa, anh bắt đầu đưa mắt nhìn quanh.
- Cảm ơn vì sự quan tâm muộn màng nhá!-Giọng cô gái tóc xanh biển pha lẫn thái độ bực dọc. Nhưng thẳm sâu trong cô, một niềm hạnh phúc khôn tả dâng trào: Người con trai tóc vàng đứng trước mặt cô đây…đã không biến mất.

***
Mizuo, cũng có cùng vẻ tò mò như anh chàng tóc vàng, quay sang cô gái nhỏ nhắn trước mặt họ. Nhận được ánh mắt nghi hoặc từ cặp đôi, cô gái ấy chỉ cười. Mái tóc đen tuyền cột cao đung đưa bồng bềnh trong gió. Và đôi mắt nâu khói trong veo ấy thoảng chút gì đó xa xăm. Cô ta cười mà như không cười. Một chút thật pha lẫn vào cái nhếch môi giả tạo. Chỉ là một giây thoáng qua, nhưng Mas lại cảm thấy mình đang đứng trước một chiếc gương phản chiếu bóng hình chính bản thân anh.
Anh không thích như vậy.

Im lặng được hồi lâu, cô gái lên tiếng:
- Tôi là người sẽ đến nhờ sự giúp đỡ của các bạn vào lần tới. Khi các bạn cần sự giúp đỡ của tôi.

Cả hai “nam thanh, nữ tú” mắt tròn mắt dẹt nhìn chằm chằm vào đương sự bí ẩn. Trước câu trả lời kì quặc ấy, dám cá cả Shun hay Luka còn không hiểu nữa là…
- Mà thôi!-Cô gái khẽ nghiêng đầu-Tôi xong việc hôm nay rồi…
Nói rồi cô tiến về phía Mas, lướt nhanh qua anh. Lúc cả hai kịp quay đầu lại, cô đã biến mất.
Ngay giây phút cô nàng bí hiểm đó mất tích, khóe môi Mas vẽ lên một nụ cười…không mấy dễ chịu.
Cô ta…đã thừa cơ cuỗm mất lá bài dịch chuyển của anh.
***

- Masquerade nii-san…Anh đi đâu lâu vậy?
Ngay khi vừa bước chân vào nhà, anh chàng đầu vào đụng ngay đôi mắt đầy lo lắng của cô em gái tóc cam. Tuy mang danh là một người lạnh lùng, Mas vẫn không tránh khỏi cảm giác bối rối. Đôi đồng tử tím sẫm khẽ liếc sang cô gái tóc xanh biển cạnh mình cầu cứu.
- À! Anh trai quý hóa của bạn đi cua gái ấy mà!-Mizuo buông một câu tỉnh rụi. Trông thấy cục tức to chình ình trên đầu Mas, cô nhếch môi, rõ ràng trò chơi khăm này của cô đã có tác dụng.

Khỏi nói cũng biết, toàn bộ nhân sự trong nhà ngạc nhiên đến mức nào. Không hiểu vô tình hay cố ý, Luka lên tiếng hỏi với gương mặt không-thể-nào-gian-tà-hơn:
- Cua ai? Rõ ràng tôi thấy hai người đi chung cơ mà?
- Ế!!! Không phải ý đó!!!!
Lời phân bua bây giờ của đại tiểu thư Marukura có lẽ đã quá muộn màng. Với câu hỏi bâng quơ từ anh chàng tóc xanh đen, mọi người dễ dàng được dẫn dắt theo đúng suy luận của anh: Trời đêm ở Nga rất tối và lạnh, hơn nữa, ngôi nhà này lại nằm tách biệt hẳn so với thành phố, có muốn đi…tán gái cũng phải lội bộ gần chục cây số chứ không ít. Từ đó suy ra…

Vài giây yên tĩnh trôi qua…
Những tiếng “Àh!” đồng loạt được ngân dài, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
- Tôi…không được khỏe, mọi người ăn tiệc tiếp đi ha!-Nhận thấy không khí bất thường này không có lợi gì cho mình, Mas tìm đường thoái lui.
- Ế!~ Xì tốp~~Nam nhi đã làm thì phải nhận. Ai cho phép mà anh đã lựa đường trốn thế hả Mas?!
Nhìn cả hội con gái nhao nhao lên vẻ bất bình (tất nhiên là trừ Alice, Dara và “nạn nhân” Mizuo ra), chàng trai tóc vàng nuốt nước bọt đánh ực một tiếng. Ông bà ta xưa nay dạy quả không sai, làm gì thì làm chớ đừng dại mà đi gây sự với con gái.
(DW: Ông bà nào thế, Mas?
Mas: Nhiều chuyện, lo mà giải vây cho tui đi kìa!!!*tức trào máu*)

Cố giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể, Mas nheo mày, kèm theo đó là hiệu ứng luồn khí hắc ám tỏa ra xung quanh:
- Tôi không làm gì thì mắc mớ gì phải nhận?
- Chắc chứ?!!!-Cả bọn đồng thanh.
- Ừ!
- Thật không đó?!!!
- Ừ!!
- Anh không làm gì hết á?!!!
- Ừ!!!
- 100% là không làm gì?!!!
- Ừ!!!!
- Có đang nói dối không đó?!!!
- Ừ!!!!!

Vài giây ngơ ngác trôi qua…, khi đối tượng bị tra khảo của chúng ta nhận ra rằng mình đang bị hố thì đã quá muộn.
“Haizzzz……Đêm nay sẽ dài lắm đây…”-Chàng trai tóc vàng đưa tay lên trán, thở hắt một hơi dài đầy chán nản. Anh đành thừa nhận rằng…mình chịu thua “hiệp hội phụ nữ” ở đây rồi.
***************************

11h đêm…
Địa điểm: Phòng khách nhà ông Michael Gehabich.
Những người đang có mặt ở đó đang đứng vây quanh…thi thể một nạn nhân nằm bất động trên sàn gỗ. Mái tóc vàng của người con trai rũ xuống, lòa xòa che đi gương mặt trắng bệch và đôi đồng tử tím thẫm vô hồn. Dòng chất lỏng đỏ ngầu chảy tràn từ trong cuống họng, loang ra trên nền nhà tạo thành bông hoa máu đỏ tươi.
Không khí đang xôn xao bỗng chốc trở nên im lặng đến bất ngờ. Chỉ còn lại tiếng thở đều đều, tiếng chiếc đồng hồ quả lắc đánh nhịp thời gian.

Cho đến khi…
- 3…2…1…Hết giờ! Anh làm tốt lắm!-Giọng người thanh niên tóc xanh đen vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Luka vừa dứt lời, “tử thi” đang nằm sóng soài kia đột ngột bật dậy trước tiếng hét kinh hoàng của đám con gái xung quanh.
- Oi! Điếc tai quá!-Mas vừa lấy tay quệt vết máu còn sót trên miệng vừa cằn nhằn. Đoạn, anh đưa tay chỉnh lại mái tóc rũ bù xù, lầm bầm chửi rủa cậu thanh niên trong bộ võ phục đen.
- A-Anh…Không phải anh chết rồi sao?-Runo, mặt còn tái mét, lắp bắp hỏi.
Hai chàng trai “đã từng đeo mặt nạ” quay sang nhìn nhau rồi đột nhiên phá lên cười trước con mắt bàng hoàng của những đương sự xung quanh.

- Tôi đã chết đâu! Đấy là “Dare”(thử thách) của tên Luka này đấy chứ!-Mas thanh minh.
*********

P/s: Chap sau sẽ quay ngược lại thời gian trong bữa tiệc và lí giải cái đoạn fic vô duyên bên trên*chỉ*
***


Chữ ký của Akimoto Rei

Sun Oct 27, 2013 12:19 am#36

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10426
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Ayuko-sama, nee ở đâu mau quay về đi, em nhớ nee *nằm vật vã* :th59: 

Về fic, xin lỗi vì việc com muộn màng này, em muốn com từ hôm có fic cơ, nhưng giờ mới có thời gian để đọc, và đọc cho kĩ càng ah

Chất văn và khả năng troll tiềm tàng của nee vẫn không mai một chút nào hết. Đoạn đầu em đã đoán già đoán non về cô gái bí ẩn kia rồi, đến chap sau tưởng thân phận sẽ được bộc lộ, ai dè nee...chơi xỏ người đọc như thế

Xem ra các phức tạp ngày càng chồng chất, trước là Luka, giờ thêm Dara, Mas cũng gặp vấn đề, cả cô tóc đen bí ẩn kia nữa. Nee định hành người đọc phải đứt cổ vì ngóng chap sao O_O
Trích dẫn :

Cô gái lạ lùng ấy ngước lên nhìn anh (vâng, đây là điều đáng mừng cho Mas khi chiều cao của anh ít nhất cũng hơn vài người)
Đoạn Mas sắp biến mất ở trên khiến em đang rưng rưng rồi, thì từ câu này trở đi, nội dung sau đó làm em phải cười lăn cười bò. Giờ là nửa đêm, và nee hiểu hoàn cảnh của em chứ! Nee đểu! Nee troll người đọc! TT^TT Cơ mà nói thật, nee làm em thấy yêu Mizuo của em quá, sao bé ấy với Mas lại đẹp đôi thế kia :th63: *ôm hôn nee thắm thiết*

Em nhớ nee lắm, nee về sớm nee nhé *mắt long lanh* *kéo kéo*





Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Mon Dec 30, 2013 11:22 am#37

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10426
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Chap 13: Tuyết đầu xuân (Part 1)

“Ngày tuyết rơi…là ngày anh đến bên em…”

{Alice}

Sau khi đã chuẩn bị xong xuôi đâu vào đấy, tôi quay lại nhìn chiếc đồng hồ quả lắc lớn đằng sau, 7h đúng. Và dường như tất cả thành viên nhóm Brawlers đã tập họp đông đủ ngoài phòng khách, chuẩn bị cho buổi tiệc họp mặt cuối mùa đông. Thật mừng khi ông tôi đã hoàn thành dự án ở trường đại học và về kịp giờ buổi tiệc bắt đầu. Như thường lệ, tôi chạy đến hỏi thăm vài câu rồi nhẹ nhàng cất áo khoác và nón giúp người ông kính mến. Móc thật cẩn thận cái áo dày vào chiếc kệ đặt ở góc phòng, sát cửa ra vào, tôi không khỏi khiến đôi mắt tò mò tọc mạch này khẽ liếc nhìn về hướng bàn tiệc

Bên bàn tiệc, mọi người đang mải lo bàn tán say sưa về mấy món ăn của nhóm con gái chúng tôi nấu, duy nhất chỉ có đôi mắt hổ phách ấy ngước nhìn tôi bằng ánh nhìn thật dịu dàng, phải nói là dịu dàng nhất mà tôi từng thấy từ cậu ấy. Trong giây phút, tôi có cảm giác như tim mình bị trễ một nhịp. Không gì xấu hổ bằng khi nhìn trộm người khác mà lại bị họ bắt gặp, và tôi đang ở trong cái tình cảnh ngớ ngẩn này đây. Tay tôi cũng bắt đầu phản chủ khi nó cứ run run bấu víu lấy vạt áo khoác của ông. Nhưng thật may là tôi đang đứng trong góc tối, nếu không, có lẽ cậu ấy đã trông thấy cái bản mặt tựa trái cà chua này mất rồi, có cá bao nhiêu cũng cá vì giờ tôi đang cảm thấy má mình rất nóng rồi đây…

Không còn biết gì hơn, tôi đáp trả ánh nhìn dịu dàng kia bằng một nụ cười tươi nhất có thể. Khi tôi còn nhỏ, ai đó đã dạy tôi không bao giờ được phụ lòng tốt, sự quan tâm của người khác đối với mình. Người đó đã dặn tôi thật kĩ, rằng những lúc như vậy trước tiên hãy đáp trả lại bằng nụ cười…

- Alice! Sao đứng bần thần ở đó vậy? Cất áo xong thì ra với bọn mình đi chớ!-Tiếng gọi í ới của Julie làm tôi giật mình.

Đặt nhẹ một tay lên má để biết chắc “nhiệt” ở đó đã hạ bớt, tôi vui vẻ trả lời:

- Đến ngay đây!

- Geez…Bộ trong áo có tiền sao mà săm soi kĩ…OÁI!!!!-Ace đang trên đà lảm nhảm thì bị tốp lại bằng cú cốc đau điếng từ…Runo-SAO CÔ ĐÁNH TÔI?!!!!!

Cô nàng tóc xanh da trời phủi phủi tay rồi tặng ngay cho Ace một cú liếc xéo rợn người.

- Vầy là nhẹ đó! Cho cậu một bài học về phép lịch sự thì không hề rẻ chút nào đâu-Mira ôn tồn, cô phát muỗng nĩa cho mọi người rồi tiện tay dí một cái nĩa vào sát mặt Ace-Cảnh báo đấy!

Ngay lập tức, tôi trông thấy một giọt mồ hôi xuất hiện, lăn dài trên mặt anh bạn đến từ Vestal. Bên cạnh cậu ấy, Dan cũng đang…nuốt nước bọt đánh ực một tiếng.

- Thôi nào mọi người! Ta bắt đầu buổi tiệc đi chứ!-Nghĩ là cần có ai đó ngăn cuộc “chiến tranh lạnh” này lại, tôi tiến đến, hồ hởi kéo ghế đẩy từng người vào chỗ. Dường như hiểu ý, Fabia cũng đến giúp tôi một tay.

Sau khi đã điểm mặt từng người, một cảm giác lạ dâng trào trong tôi, dường như…tôi đã quên mất một ai đó. Đảo mắt nhìn quanh từng gương mặt một lần nữa, tôi dừng lại trước bình hoa thủy tiên trắng mà mình trang trí và đặt lên bàn không lâu...rồi bỗng giật mình khi nhận ra sự biến mất đột ngột của người anh tôi chỉ vừa nhận cách đây vài tháng-Masquerade.

- Sao vậy, Alice?-Shun ngước lên nhìn tôi-Cậu không ngồi xuống đi?

- Onii-san...Cậu có thấy anh ấy đâu không?-Dẫu biết chuyện này không có gì đáng để lo lắng, tôi vẫn không ngăn mình khỏi cơn hoảng loạn đang chuẩn bị ập tới. Tôi linh cảm có gì đó không hay sắp xảy ra, nhất là khi những ngày gần đây anh ấy cứ liên tục tìm cách tránh mặt tôi.

- Cậu ấy nói đi lấy nước, để tôi vào kêu cho!-Ở bàn đối diện, cô gái mang mái tóc xanh màu đại dương lên tiếng rồi đứng dậy, hướng vào trong bếp.

Biết mình đã lo lắng thái quá, tôi khẽ thở dài, ngồi xuống bàn nhập tiệc cùng mọi người. Tạm gác nỗi lo về ông anh, một nỗi lo khác tràn tới khi tôi định hình được mình đang ngồi cạnh ai. Thật ra ban đầu tôi định sẽ ngồi kế Runo cho dễ nói chuyện, dù sao cô ấy cũng là người bạn thân hiểu tôi nhiều nhất. Nhưng…không hiểu xô đẩy thế nào mà tôi lại…

- Ổn chứ?-Shun đánh tiếng hỏi.

- Ơ..ưm…

Thay vì gật đầu và mỉm cười như những gì mình từng hay làm, tôi lại cúi gằm mặt xuống sàn như thể có cái gì ở đó thu hút tôi hơn những món ăn được bày trí trên bàn, và…còn hai đầu ngón tay cứ nhịp nhịp vào nhau liên tục này nữa chứ.

“Khó chịu quá đi mất!”

Cảm giác này không phải là lần đầu, tôi biết là như vậy, rất rất lâu rồi…khi mà nó cứ xuất hiện mỗi khi tôi ở gần Shun.Có lẽ là từ cái hồi cả bọn còn là mấy đứa nhóc mê mẩn vào trò chơi Bakugan ở trái đất. Nó bật lên mãnh liệt vào khoảnh khắc cậu ấy khép tội danh tôi cùng với Masquerade, rồi nhạt dần và gần như không còn nữa từ lúc tôi mất liên lạc với nhóm. Vậy mà…đã có lúc tôi nghĩ rằng mình có thể quên nó…


Một giọt nước không hiểu từ lúc nào xuất hiện nơi khóe mắt tôi, lăn dài cho tới khi nó chạm đến môi.

- A-Alice?-Runo hoảng hồn nhìn tôi, sau đó vội lục túi như đang tìm khăn giấy.

Tôi mở miệng định bảo cô ấy rằng mình ổn thì bất ngờ, dòng nước mắt của đứa mít ướt như tôi đã được lau khô. Tôi quay sang nhìn người con trai tóc đen đang ngồi cạnh mình. Shun, vẫn cái dáng vẻ im lặng không hề thay đổi, lau khô bên má rồi dúi hẳn chiếc khăn đang cầm vào tay tôi. Cúi xuống nhìn chiếc khăn trên tay, tôi tròn mắt khi nhận ra nét chữ nguệch ngoạc trên đường chỉ thêu màu đỏ: Arisu. Bất giác, tôi lại mỉm cười khi nhớ về phần kí ức đã bị bỏ quên của mìmh...

Ôi…kỉ niệm…

***

Vào một đêm giáng sinh lạnh giá ở Nga, khi tuyết bắt đầu rơi ngày một dày đặc. Một cô bé xinh xắn cỡ chừng 7-8 tuổi, với mái tóc cam óng ả được cột gọn hai bên đang ngồi bần thần trước chiếc máy tính cũ. Bàn tay nhỏ nhắn vật lộn với con chuột và bàn phím có vẻ hơi to quá khổ so với cô nhóc. Nhớ lại những thao tác đơn giản ông đã chỉ, cộng thêm tờ hướng dẫn mà ông đã cẩn thận để lại trước lúc rời khỏi nhà, cô bé thao tác máy tính một cách thành thạo. Còn điều gì mong đợi hơn ở cô cháu gái nhà khoa học nổi tiếng này chứ?

Sau cái click chuột cuối cùng, cửa sổ khung chat hiện lên. Ngay lập tức, những dòng chữ lạ dần xuất hiện trên màn hình, từng nét chậm rãi như thể kẻ bên kia cũng chỉ mới tập tành học đánh chữ.

“Daredesuka?”

Vâng, thay vì bắt chuyện một người mang quốc tịch Nga, cô đã nhấp nhầm sang…Nhật. Nhưng, với vẻ mặt ngây thơ pha chút tò mò, thay vì tắt máy, cô nhóc trả lời kẻ đó…bằng tiếng Nga cùng chút vốn ngoại ngữ được ông dạy phòng hờ có đối tác nước ngoài đến tìm mà ông không có nhà.

“Не понимаю. Are you a Japanese? Can you speak English?”

Vài giây yên lặng trôi qua, nghĩ rằng họ không hiểu, cô bé định tắt máy thì có tín hiệu nhấp nháy từ bên kia.

“Yeah…Maybe…”

“Oh, hi! I am Alice”

“Arisu?”

“No. Alice!”

“I cannot spell that word”

“What is your name?”

“Shun” …

...



***


- Dòng chữ này…là những nét đầu tiên bằng tiếng Nhật mà mình đã học được từ cậu-Tay tôi lần nhẹ lên từng đường thêu trên chiếc khăn, tủm tỉm cười.

- Ừ. Tớ cũng hơi ngạc nhiên khi vào sinh nhật lại nhận được gói bưu kiện là chiếc khăn này-Shun vừa trả lời vừa với tay lấy vài lát bánh mì. Đoạn, bỏ chúng vào đĩa của tôi-Ăn đi! Không thôi tên Dan ăn hết thì cậu đói đấy.

Không hiểu ý cậu bạn ninja muốn nói gì, tôi ngước lên. Các đĩa thức ăn đầy ắp đang vơi dần với tốc độ chóng mặt, và ở bên kia bàn, Dan đang hăng hái cho tất tần tật những món ăn vào mồm.

- Anh DAN! Đủ-rồi!!!

Runo-ngồi ngay cạnh Dan-gằn giọng một cách tức tối. Dường như tôi có thể thấy cả cục tức to đùng trên đầu cô ấy nữa kìa. Sau đó thì…các bạn cũng biết rồi đấy, cậu ấy lãnh ngay vài cú đập thần sầu không thương tiếc của…hầu hết các chị em phụ nữ có mặt xung quanh. (Có thể tưởng tượng giống như cảnh trong Tom & Jerry. Chú chuột ăn ngấu nghiến pho mát trên bàn cho đến khi bị đập vào đầu, nó còn ăn thêm được vài miếng rồi mới chịu bất tỉnh nhân sự. Ở đây Dan cũng y như vậy).

***


=========================================

Post hộ Ayu-nee. Nee ấy làm mất luôn cái nick kia rồi =.=

Bạn câu com hộ nga :v Có past 2 rồi, nhưng mà có người com thì bạn mới post tiếp. Mem vào com hộ cái nào :3



































Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Thu Jan 02, 2014 4:40 pm#38

avatar
Carol Rido
Bakugan Legendary

Pet
:: Hồng thánh dược
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 586
BKGC BKGC : 3446
Điểm đóng góp : 9
Stt : Kệ em nó đi :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

*giật tem*

Càng lúc càng thấy tình cảm của các char dần hiện rõ hơn =)) cơ mà toàn bị lộn Mas với Luka và Keith vì màu mắt thì Mas với Luka giống nhau, tóc thì Mas với Keith giống nhau ( ´∀`) còn cô gái tóc đen đã cứu Mas ở chap trước là ai vậy nhỉ ??? tò mò quá đi :v thật tình phải thú nhận một chuyện là mình luôn tìm mấy đoạn có Mas-chan để đọc trước rồi mới quay lại đọc từ đầu =)) quá cuồng ảnh rồi ( ´∀`)

Mas : quá khen quá khen !!!
Car : *hí hửng* cho ôm cái nào ( ´∀`)
Mas : *ôm*

Hóng chap tiếp nào !!!


Chữ ký của Carol Rido


I just want to be here

Mon Jan 06, 2014 6:50 pm#39

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10426
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên





Chap 13: Tuyết đầu xuân (Part 2)



“Ngày tuyết rơi…là ngày anh trở lại với em…”



Sau bữa tối ấm cúng, bóng dáng anh chàng thanh niên tóc vàng và cô bạn có mái tóc xanh màu biển vẫn bặt tăm. Cơn lo lắng ban đầu của cô gái Nga bắt đầu lan tỏa dần đến mọi người. Kể từ vài ngày trước, thái độ khác lạ của ông anh Alice đã khiến cho mọi người cảm thấy nghi ngờ. Và bây giờ lại là sự mất tích đột ngột của anh cùng Mizuo. Đúng là chẳng có gì khiến cho cả nhóm phải lo lắng đến như vậy…nếu như…

***

- À, quên nữa…Anh cháu đâu rồi? Ta cần gặp nó.

- Cháu không biết ạ. Anh ấy rời bàn tiệc ngay từ lúc đầu…

Vẻ mặt ông tiến sĩ phút chốc chuyển sang tái nhợt, không nói không rằng, ông vội bỏ đi, hình như là về phòng thí nghiệm. Trong lúc quá vội, ông đánh rơi xấp giấy dày cộp trông như tài liệu nghiên cứu.

- Đưa tôi xem thử!-Luka đề nghị ngay khi thấy Alice nhặt chúng lên.

Tuy sống với tiến sĩ Michel đã lâu, những bài nghiên cứu của ông vẫn vượt quá khả năng hiểu biết của cô gái tóc cam. Nghĩ rằng nội dung trong xấp giấy không nằm ngoài tầm của Luka, cô đưa nó cho cậu mà không hề do dự. Cậu bạn thiên tài đó nhận lấy tập giấy, đọc một cách cẩn thận. Đôi đồng tử mang màu như hai viên ruby mở to.

- Masquerade gặp chuyện rồi…-Đó là tất cả những gì cô gái Nga và những người đứng gần Luka có thể nghe được từ khóe miệng anh chàng tóc xanh đen.


***



- Masquerade ơi là Masquerade. Anh ta có thể đi đâu được cơ chứ!-Dan mất hết kiên nhẫn sau khi tìm kiếm như muốn lục tung cả căn nhà mà chả có dấu hiệu gì của người thanh niên tóc vàng. Ý nghĩ mình sắp mất đi một người bạn khi vừa chỉ mới gặp lại không lâu làm cái đầu ít suy nghĩ của Dan muốn nổ tung.

Thấy cậu bạn bắt đầu nổi khùng, Shun gằn giọng nhắc khéo:

- Bình tĩnh đi Dan!

- LÀM SAO MÀ B…

- KHÔNG PHẢI CHỈ CÓ MÌNH CẬU LO ĐÂU!!!-Và giờ lại đến Shun mất bình tĩnh.

Đến đó, Dan cứng họng, cặp mắt nâu đỏ hướng về cậu bạn ninja-lúc này đang đỡ cô gái tóc cam ngồi thẫn thờ trên sàn gỗ. Ừ thì đúng vậy. Người lo cho Mas nhất không phải chính là Alice sao? Cô ấy mới tìm được một người thân bên mình thôi đã phải đối mặt với mất mát. So với cô ấy, nỗi buồn mất đi một người bạn không thể nào sánh bằng. Cậu nổi điên lúc này không khác nào xát muối thêm vào nỗi đau ấy cả.

- Nhận ra rồi hả?! Dan baka!!!-Runo liếc xéo cậu trong lúc cùng Shun đỡ bạn mình lên ghế ngồi.



Vừa ngồi xuống ghế, Alice hít một hơi thật sâu. Tinh thần cô đã dần ổn định trở lại. Cô ngồi yên đấy, hướng mắt về bình hoa thủy tiên trên bàn ăn rồi chắp tay lên ngực. Sâu trong tâm trí cô gái trẻ vang vọng từng lời của Luka, rõ mồn một: “Nếu ước tính không sai…thì ngay đêm hôm nay là thời điểm cậu ấy biến mất”.

Trong lúc này…nếu có hy vọng, mặc cho nó nhỏ nhoi đến chừng nào đi chăng nữa, cô nhất quyết nắm lấy hy vọng ấy cho kì được…



- Cậu ta không sao…

Chất giọng nữ trầm bất ngờ bật lên, nhẹ nhàng giữa bầu không khí căng thẳng. Tức thì, mọi cặp mắt đổ dồn về phía cô gái có mái tóc đen hai tầng. Dara quay lại, mỉm cười, đôi mắt xám hắt lên ánh bạc đầy huyễn hoặc.

Không ai dám chắc vào lời nói ban nãy của cô chị Ren có phải là thật hay chỉ là một lời an ủi, nhưng dù sao nó cũng cho họ cái để mà hy vọng.

Ngoài trời, những bông tuyết trắng xóa lại bắt đầu rơi.


***

“Ngày tuyết rơi…là ngày có một ai đó đến bên em…

…làm bạn với em…

…kéo em ra khỏi bóng tối đơn độc…

Ngày tuyết rơi…là ngày có một ai đó rời bỏ em…

…làm kẻ thù em…

…đẩy em trở ngược vào nỗi cô đơn…


Bên ngoài, tuyết rơi nhẹ, từng bông, từng bông hình lục giác đặc trưng với những hoa văn cầu kì tinh xảo. Những bông hoa tuyết trong suốt cứ như thế rơi, rơi, phản chiếu bóng hình người con trai với quả đầu vàng cùng người con gái có mái tóc xanh biển đang tiến dần về phía căn nhà gỗ. Họ bước đi trong thinh lặng, không nhìn nhau, không trò chuyện với nhau đến nửa lời. Đằng sau, những dấu chân đều đều in hằn lên tuyết sự mỏi mệt, trống trải.

- Họ về rồi kìa! Và Masquerade vẫn ở đó!-Julie thốt lên sau một hồi căng muốn…lồi hai con mắt để tìm kiếm họ trong bức màn đông trắng toát.

Ngay lập tức, cô nàng tóc bạch kim bị kéo giật ngược vào trong nhà. Alice, với gương mặt thiên thần như chưa từng chịu đựng bất cứ nỗi buồn nào, mỉm cười:

- Hãy giả vờ như không hề biết gì về tình trạng của anh Mas, được chứ?

Mọi người không ai bảo ai, đồng thanh cất lên câu hỏi: “Tại sao?”. Nhưng trước khi cô gái Nga kịp giải thích, cậu thanh niên tóc đen đã ở ngay bên cạnh cô, lên tiếng thay:

- Nếu Alice muốn như vậy…thì xin mọi người cứ giả vờ như vậy đi.

Ngày tuyết rơi...

là ngày có một ai đó quay trở lại với em…

…làm người bảo vệ cho em…

…khôi phục nụ cười mà ai đó đã làm em quên mất…

- Masquerade nii-san…Anh đi đâu lâu vậy?

Ngay khi vừa bước chân vào nhà, Mas đụng ngay đôi mắt đầy lo lắng của cô em gái tóc cam. Mọi người có mặt trong nhà nhìn anh với vẻ mặt bình thản nhất có thể, dường như không một gương mặt nào có thể khiến cho Mas và Mizuo nghi ngờ dù chỉ một chút.

- Hay thật! Đáng lẽ chúng ta nên đi đóng phim. Có khi còn được vinh danh vào hạng mục “diễn viên xuất sắc” không chừng-Ace lầm bầm, miệng cố nhếch lên cười nhưng mồ hôi mẹ mồ hôi con trên mặt đã chảy xuống đến tận cằm.

Thấy Mas nhìn về phía Ace, Mira đứng cạnh đạp cho anh bạn người Vestal một phát thật…nhẹ nhàng và lặng lẽ. Một phát đạp đủ để làm Ace điếng người.

- À! Anh trai quý hóa của bạn đi cua gái ấy mà!-Mizuo buông một câu tỉnh rụi. Trông thấy cục tức to chình ình trên đầu Mas, cô nàng nhếch môi.

Toàn bộ nhân sự trong nhà đang trong tình trạng căng thẳng liền chuyển sang ngạc nhiên.

"Masquerade?"

"Cua gái?"

"Không thể nào?!!!"

Bất ngờ, cậu bạn tóc xanh đen lên tiếng hỏi với gương mặt đậm chất gian tà:

- Cua ai? Rõ ràng tôi thấy hai người đi chung cơ mà?

- Ế!!! Không phải ý đó!!!!

Đại tiểu thư Marukura vội vàng phân bua nhưng có lẽ đã quá muộn. Với câu hỏi bâng quơ đó, ngay cả Dan còn mò được đến ý nghĩa “sâu cay” của câu nói giả ngu có tính chất “gài” kia.

Cho đến khi những tiếng “Àh!” đồng loạt được ngân dài, bầu không khí căng thẳng tràn ngập trong lòng mọi người phút chốc như được xóa tan hết thảy. Họ bắt đầu bàn tán xôn xao, không ai để ý có tiếng thở dài nhẹ nhõm sau lưng mình.

- Có vẻ như phép màu đã xảy ra với anh ta đấy!-Cô gái tóc đen đi xuống bếp, không quên để lại lời nói kì lạ lúc lướt ngang qua Alice và Shun.

- Xiên xỏ à?-Shun nhíu mày khó chịu nhìn theo bóng Dara khuất dần rồi biến mất sau cánh cửa nhà bếp. Đoạn, cậu quay lại nhìn cô gái tóc cam bên cạnh mình, giờ đang nở nụ cười hạnh phúc.

Mặc kệ, Alice sẽ không bận tâm đến lời nói đó, bởi vì cả hai người cô quý mến đều đã ở đây, quay trở về bên cô cả rồi.

Arigatou! Yukinofuru-bi…

***


@Cá: cơ hội thế :v nói 1 câu mà Mas đồng ý ôm luôn rồi :v

Chap mới, cơ mà có ý lặp với chap trước, mình là mình không biết lí do :3 có lẽ mất dữ liệu, Ayu-nee viết lại rồi quên mất luôn là mình đã từng viết gì *tưởng tượng-ing*










































Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Sat Apr 19, 2014 8:43 pm#40
avatar
shay.wind
Member

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1
BKGC BKGC : 1166
Điểm đóng góp : 1
Đến từ : Neverland
Stt : Có những ngày muốn trốn cả thế gian... ...nhưng thiết nghĩ trốn xong chẳng ai đi tìm thì chắc còn tủi thân rồi tự tổn thương hơn nữa... Nên thôi....

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Giật tem ^^
Oaaaaaaaaaaa!!! Tiếp nữa đi, hay quá trời đất. Không biết diễn biến tiếp theo thế nào ha? Tò mò quá. Cắm chốt ở đây ngồi hóng nhá. Tác giả lẹ lẹ lên nha.


Chữ ký của shay.wind

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Thu Jul 24, 2014 6:40 pm#41
avatar
DarkWitch
Member

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 13
BKGC BKGC : 1088
Điểm đóng góp : 1

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

@Dương: Không phải quên đâu em, chị viết lại cùng thời gian đó dưới góc nhìn của những người ở lại á. Fic này chị viết đảo lộn trật tự thời gian nhìu lắm nên nhiều khi người đọc khó theo kịp^^

Chap 14: Truth or Dare: Trò chơi bắt đầu

Bạn có nghĩ rằng:
Một trò chơi…chỉ đơn thuần là một trò chơi?


Quay ngược thời gian trở về vài tiếng đồng hồ trước đó, khi tiệc đã tàn, Masquerade và Mizuo vừa mới trở về từ nơi-riêng-tư-nào-đó-của-hai-người.
***

- Hai người nợ tụi này 3 giờ đồng hồ vắng mặt đấy nhá!-Fabia cau có trỏ tay vào chiếc đồng hồ quả lắc lớn đằng sau, nhắc nhở.
Phía đối diện cô công chúa ngoài hành tinh là những gương mặt không mấy dễ chịu cho lắm. Một nam, một nữ, một tím đặc, một oliu khẽ lườm nhau dò xét.
- Này! Cô tiểu thư!-Mas mở miệng, giọng cáu kỉnh-Cấm không được bép xép với họ chuyện của tôi n…
- Rồi!-Cô nàng tóc xanh biển vội cắt ngang, thái độ bực dọc không kém.
Biết rằng cô còn bực mình vì thái độ thờ ơ của anh, Mas lắc đầu ngao ngán, thở hắt một hơi thật mạnh rồi đi một mạch xuống bếp. Nếu phải bắt đầu một cuộc cãi vã vô nghĩa thì chi bằng anh kết thúc nó ngay từ bây giờ còn hơn. Suy cho cùng…anh là người có lỗi…


Một mình bước chân xuống căn bếp tối om sau nhà, anh chàng đầu vàng tìm ngay đến chỗ vòi nước. Từ lúc anh và Mizuo gặp được cô gái lạ đến giờ, đầu óc anh cứ để đâu đâu. Có quá nhiều thắc mắc không thể nào lí giải cho bằng hết. Anh không biết về hạn định của cơ thể này, không biết bằng cách nào cô gái đó lại duy trì được thời gian sống cho anh, không hiểu ý định của vị cứu tinh đó là gì, càng không hiểu vì sao trong tình huống sợ hãi ấy-khi mà anh sắp biến mất-anh lại sợ gặp người con gái tóc xanh biển đến như vậy.
Dòng nước từ chiếc vòi nhỏ chảy liên tục, nước thấm và lan dần lên từ gấu áo Mas. Lạnh. Lát sau, Mas dường như không còn cảm nhận được đôi tay của mình nữa, khuôn mặt anh giờ cũng ướt mèm, mái tóc vàng rũ rượi che đi đôi mắt độc một màu tím đặc ráo hoảnh, vô hồn. Không gian im ắng chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách cùng tiếng thở gấp của ai đó. Hay…chỉ đơn giản là của một sự sống vô lí bị dòng luân hồi từ từ chối bỏ…
- Giờ còn ở đây nghịch nước sao?
Trong ánh sáng mập mờ từ hành lang bên ngoài hắt vào, sắc đỏ quỷ dị lóe nhanh rồi vụt tắt, để lại ánh bạc chập chờn hắt ra từ đôi mắt người phụ nữ tóc đen. Mas không phản ứng, hay nói đúng hơn đôi tay đang dần đông lại này đã không còn muốn nghe lời chủ nhân nó nữa rồi. Anh nhếch môi:
- Cô đói à?
Ngạc nhiên trước thái độ của anh chàng tóc vàng, Dara hạ tay xuống, lặng lẽ như khi bàn tay ấy vừa kề sát cổ anh trong vài giây trước đây. Cô nhíu mày nhìn anh một cách dò xét. Luka, Keith và giờ lại đến Masquerade.
- Anh…biết?-Dara gằn giọng, nghe kĩ thì không khác gì tra khảo phạm nhân.

Mas khóa vòi nước, rút tay ra khỏi bồn rửa rồi quay lại.
- Tôi…chả biết gì cả. Tự cô biểu lộ thế thôi.
Người thanh niên tóc vàng rời khỏi bếp, lặng lẽ như lúc anh mới bước vào không lâu. Sực nhớ tới bộ dạng như chuột lột của mình lúc này, Mas rẽ về hướng cầu thang, dự định về phòng tìm đồ thay. Chợt…
- Trông bộ dạng mấy người khó coi quá đấy!
Khỏi cần quay đầu lại, Mas cũng dư sức nhận ra chủ nhân của cái giọng chua lét kia. Ờ thì giọng nói đó hoàn toàn bình thường đối với người khác, dường như chỉ có anh mới thấy nó chua thôi. Tuy vậy, anh vẫn đứng lại trong vô thức:
- Gì nữa cô nương?
Mas nghe rõ tiếng hậm hực sau lưng mình. Bất giác, người thanh niên cao ngạo ấy nở một nụ cười nhẹ. Một nụ cười hiền lành hiếm có, mà chắc không có ai có đủ “diễm phúc” để chiêm ngưỡng được, ngay cả cô gái tóc xanh biển-nguyên nhân khiến anh tìm lại nụ cười. Không nghe thấy Mizuo trả lời, anh bước tiếp.
- Đ-đi thay áo xong nhớ xuống chơi với mọi người! Dan nhắn vậy đó!

Trông thấy cái phẫy tay của anh, không hiểu sao cô cảm thấy trong người phấn chấn lạ. Dù gì anh ta cũng không phải kiểu người dễ gục ngã sau mọi thứ. Mizuo tự bảo với mình như thế trước khi chạy ra phòng khách chung vui cùng mọi người.
***

- Nhập bọn trễ thế? Trò chơi bắt đầu được gần 10 phút rồi!-Julie cáu bẳn nhìn người thanh niên tóc vàng vừa bị kéo xuống ngồi cùng em gái-Phạt anh nhận ba lần “Truth or Dare” nhá!
Cả bọn thở dài nhìn cô gái tóc bạch kim, trong đáy mắt cô, hai từ “mờ ám” hiện lên rõ mồn một như ban ngày. Riêng Mas nhà ta chỉ vừa mới hạ bàn tọa xuống đã ngơ người ra. Dường như trong từ điển của người con trai này, “chơi” là động từ chưa được cập nhật vào đầu anh bao giờ vậy.
Thấy tội nghiệp anh trai, Alice bắt đầu giải thích cặn kẽ luật chơi và kiêm luôn tường thuật lại những gì vừa xảy ra một cách ngắn gọn nhất có thể.
Nghe sơ qua bên tai chữ lọt chữ không, Mas cũng nắm được kha khá tình hình lúc bấy giờ. Đặc biệt là hiểu được nguyên nhân vì sao trông gương mặt Dan lúc này hơi bị…bất thường: Số là cậu chàng chọn Truth và buộc phải thú nhận với Runo việc cậu làm vỡ hộp trang điểm yêu thích của cô nàng. Gần đây nhất là Ace, sự lựa chọn Dare báo hại cậu ta phải…ăn bánh kem bằng mũi. Nó giải thích vì sao khi vừa bước xuống cầu thang, Mas trông thấy cái gì đó xẹt ngang qua mình, lao thẳng vào nhà bếp.
- Giờ tới anh đó!-Alice không quên nhắc khéo việc Mas bị phạt.
Chàng trai tóc vàng thận trọng nhìn qua một lượt những con người khá ư là gian tà trước mặt. Biết là trước sau gì cũng chết, anh nuốt khan:
- Ừm…Hai Truth. Một Dare.
- Anh với Mizuo hồi nãy đã đi đâu? Làm gì?-Ngay lập tức, một câu hỏi mang tính chất tò mò bật ra từ cửa miệng Runo khiến Mas đổ mồ hôi hột.
Không muốn mọi người biết được tình trạng tồi tệ của mình, anh chàng đầu vàng đánh trống lảng:
- Hồi nãy? Tôi đi rửa mặt sau bếp và về phòng thay đồ. Cô tiểu thư kia ở cùng mấy người, sao tôi biết cô ta đang làm gì?
Cả bọn lập tức nhìn anh không chớp mắt, có chăng là mấy con mắt kinh khủng của hội bà tám đang giật giật liên hồi vì câu trả lời không khỏa lấp nổi cơn tò mò trong họ. Hết cách để moi tin, Fabia khẽ huých cùi chỏ vào Ren nhưng cũng chỉ nhận được cái lắc đầu. Thêm vào đó, cậu ra hiệu bảo mọi người ngưng việc tra khảo Masquerade lại và tập trung vào trò chơi. Có thể cậu không hiểu gì về Mas, nhưng ánh mắt thoáng do dự của con người ấy khiến cậu cảm thấy…nói sao ta? Đồng cảm?
- Kệ đi Fabia. Khi nào anh ta muốn nói thì sẽ tự động nói thôi…

- Nè, Masquerade!-Mira bất chợt lên tiếng-Lí do nào khiến anh đồng ý mang họ Gehabich? Ý tôi là…làm anh trai Alice ấy!
Câu hỏi của cô khiến cả nhóm bất ngờ, đặc biệt là cô gái Nga đang ngồi cạnh đương sự được phỏng vấn. Alice chưa bao giờ nghĩ đến việc này, cô lặng lẽ nhìn người anh trai chưa-đầy-một-năm bên cạnh, chờ đợi câu trả lời.
- Họ cho tôi cái tôi không có-Mas nhún vai-Gia đình.
Cái kiểu trả lời kênh kiệu đầy quen thuộc ở Mas khiến cô gái tóc xanh biển đang ngồi đằng xa phì cười. Cô phải thừa nhận rằng nhiều khi anh ta chảnh không chịu nổi. Nhưng đằng sau điệu bộ ra vẻ ta đây đó, trong từng cử chỉ, từng lời nói đều ẩn giấu một thông điệp ngầm. Và xem ra cô em gái hạnh phúc kia đã hiểu được thông điệp đó rồi nhỉ? Bằng chứng là cặp mắt nâu to tròn ấy đang lặng lẽ hướng về anh ta với tia nhìn ấm áp. Ôi chao! Giá mà cô cũng được Alice nhìn như thế thì hay biết mấy. Ế khoan! Đừng có hiểu lầm! Cô đơn giản chỉ muốn trở thành chị em thân thiết với cô gái Nga như các thành viên khác của Brawlers mà thôi.
***

Phần bổ sung:

Dù là người thích quan sát nhưng do đang mải nghĩ vẩn vơ, Mizuo không chú ý đến việc anh chàng tóc xanh đen đang thì thầm to nhỏ gì đó với Masquerade, cho đến khi…
- Giờ tới lượt Dare nha Mas!-Julie hồ hởi.
- Tôi hết lượt rồi!
Sau đó Mas cứ lắc đầu nguầy nguậy từ chối nhận Dare từ hội bà tám, đồng thời khẳng định chắc nịch rằng anh đã nhận được thử thách rồi.

Câu hỏi rất đơn giản từ tác giả: Ai đã đặt Dare cho Mas, và Dare cái gì?


Chữ ký của DarkWitch

Fri Jul 25, 2014 3:53 pm#42

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2436
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

Lâu rồi không đọc lại, nhớ quá đi thôi. Truyện vừa có vui vừa có cảm xúc, nhưng mỗi tội là nó hơi ngắn.


Trích dẫn :
Trông thấy cái phẫy tay của anh


tớ nhớ nó là "phẩy" mà nhỉ, sai chính tả nà.

Truth or Dare.....=.= *Nhớ lại một thời bị sóng gió vùi dập* 13 lần thì hết 5 lần ăn đạn đủ các thể loại =.= và từ đó đã bắt đầu có ác cảm với trò này.

Thiệt ra là không biết com gì cả nên nói nhảm vậy thôi. Chờ chap mới *tung hoa* và chào mừng trở lại *tung lá*


Chữ ký của evildevil

Sun Aug 03, 2014 2:57 pm#43

avatar
Kantono Fuminsho
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Chia sẻ cảm xúc Cái chaiCơ bản FictionBình Máu
Quả cầu Ngòi bút sắt vàng Magic Ring
Lời trái timSenbon SakuraCầu tuyếtYuzukiNgòi bút
Chuyên nghiệp FictionArt Gallery x2
Partner Partner : Kobashi Kyoshi
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 16282
BKGC BKGC : 31356
Điểm đóng góp : 93
Đến từ : cửa hàng dao-ý :)
Stt : *la liếm Saruhiko*

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên http://tsubasakumiho.wordpress.com/

mò đọc fic của Ayu-chan ~~
nói thật là fic này ngoài nhớ tên của nhân vật thì đúng là còn phải nghiên cứu sâu ý nghĩa của các loài hoa nữa :> vì biết đâu thì cần 1 cử chỉ nhỏ thôi cũng có thể đoán được nhân vật nghĩ gì, hay những việc đã từng xảy ra hoặc những gì sẽ xảy tới nhờ ý nghĩa của các loài hoa :> vì đâu phải tự nhiên mà Ayu-chan đưa các loài hoa vào mà nhỉ :> có điều mỗi loài hoa lại có những câu chuyện khác nhau, hay đôi khi chỉ màu sắc khác nhau cũng đã có ý nghĩa khác nhau rồi, nên việc tìm hiểu và đoán xem chi tiết nào sẽ khớp với tình tiết nào trong fic cũng khá thú vị, vừa spoil vừa tung hỏa mù :>
whoa cmt nhảm quá ~~ tớ hóng chap a ~~


Chữ ký của Kantono Fuminsho


Mon Aug 18, 2014 3:03 am#44

avatar
thanhhuyen
Bakugan Legendary

Pet
::
::
Art Gallery
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1787
BKGC BKGC : 1440
Điểm đóng góp : 4
Đến từ : Nhà thương điên
Stt : Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa
Xem lý lịch thành viên

A~~~ chào bạn. Mình là mem tương đối mới của rum a~~~

Mình vẫn hay đọc fic của bạn từ hồi chưa đk~~~

Nói chung là mình rất thích fic của bạn a :)) mình chờ bạn ra fic này gần năm trời rồi~~~

Ừm, bình thường cmt mình toàn bới lỗi thôi, nhưng hiện mình không có gì để chê cả XD

Sorry, com nhảm quá...

Hóng chap tiếp nha~~~

P/s: chưa ai giựt tem nhỉ? Cho mình xin
*lăn ra*


Chữ ký của thanhhuyen

Không có hạnh phúc trọn vẹn, và cũng không có niềm vui trọn vẹn...
Nên đau khổ và cả nỗi buồn cũng đều không trọn vẹn...



Với đau khổ, hạnh phúc là động lực...
Với hạnh phúc, khổ đau là ý nghĩa...

#45
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan fanfic]: Hoa nở trái mùa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-