[Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhấtXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
Mon Aug 13, 2012 11:18 am#51

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2401
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

xí cái lưỡi hái. Muốn lấy cái khăn luôn nhưng mà tham quá thì không tốt nên thôi, nhường nhớ. Sắp sửa lên cao trào rồi (chả bù với truyện của mình, cứ bằng bằng như thế, đi tự kỉ :tuki: đây). Hydra chơi dại thế, làm cho ít nhất 2 người lo sốt vó.

Haiz :haiz: chờ chap mới nhe.


Chữ ký của evildevil

Tue Aug 14, 2012 9:34 am#52

avatar
Elfin-Ingram
Mod

Pet
:: Hồng thánh dược
::
Quân mãCái chaiNgòi bút sắt bạcChuyên nghiệp FictionMagic Ring
Quả cầuArt GalleryChia sẻ cảm xúc
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6932
BKGC BKGC : 10391
Điểm đóng góp : 84
Đến từ : Chiến binh bakugan nhật báo
Stt : *Nhìn lịch* Mình già thật rồi TT^TT

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Biết nói thế nào đây hả DW sama
Đọc lại vẫn thấy fic này hay kinh khủng, mấy chap sau càng ngày càng khiến người khác có cái gì nhói đau
Em thì tò mò đoạn tiếp lắm rồi
Nói rồi nhưng vẫn phải nói này, không nói không chịu được :" Fic hay thế này mà chị bắt người khác chờ là ngang tra tấn đấy"


Chữ ký của Elfin-Ingram








Thông báo
Bệnh viện tâm thần chúng tôi vừa để trốn thoát 1 bệnh nhân tên Dương. Đặc điểm nhận dạng: 2 mắt, 1 mũi, 2 tai, 1 miệng, 1 cái đầu.Giới tính không rõ ràng.
Bình thường thì ...bình thường, nhưng hễ thấy 1 người nào đó trên TV, máy tính,..tóc đen, mắt hổ phách, dáng cao, đẹp trai là mắt nổ trái tim, tay chân vung loạn xạ , mồm lảm nhảm..."Anh Shun"


Spoiler:
 

Wed Aug 15, 2012 3:16 pm#53
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 1904
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

@Elfin-Ingram: Biết lấy ý tưởng đâu ra mà viết nhiều hở em TT_TT

Chap 15: Sinh-Tử (Part 2)


Trăng đêm nay không tròn như những đêm trước, ánh sáng leo lắt, ít ỏi trải dài xuống mặt sân, hắt lên những cái bóng nhỏ xíu đang lướt nhanh qua hàng cây. Từ trên cao nhìn xuống, chúng trông y hệt những chấm nhỏ di động trên bàn cờ lớn.


Gió nổi lên một cách bất thường, tạt ngang nhánh phượng lòa xòa trước cửa lớp học tối nhất trên lầu hai, để lộ bốn cặp mắt với cả thảy bốn màu khác nhau, sáng rực trong đêm.

- Vậy là họ đã tới. Ta định sao đây?-Một trong số bọn họ thì thầm.

Người thanh niên tóc đen xù giơ tay. Sắc xanh lục kì dị trên bàn tay cậu tạo thành hình các quân cờ vua, trong khi tay kia cầm chiếc đồng hồ quả quýt to đùng. Cậu tặc lưỡi liên tục:

- Trễ quá! Trễ quá đấy!


Nụ cười rộng ngoác vẽ từ từ lên khuôn mặt anh chàng tóc nâu kế bên, cậu ta lên tiếng, giọng lật lờ, nửa hư nửa thật:

- Chiếu tướng chúng thôi~


- Không~ Tớ thích đùa với chúng cơ~

Cậu thanh niên mang chiếc đồng hồ cười đáp trả, tay cậu bất thình lình nắm lại, bóp chẹt các quân cờ rồi mở ra, thả một dòng cát hòa vào trong gió.

--------------------------------------------------------------


Bên dưới, hai cậu thanh niên đi trước chợt thấy rùng mình. Cảm giác ghê rợn vây lấy họ, chạy dọc từ sống lưng tới cổ. Mím chặt môi, cậu bạn tóc nâu xù quay lại, vẻ mặt cương quyết:

- Các bạn đã quyết định kĩ chưa? Trận chiến này không đơn giản như trò chơi Bakugan thông thường hồi trước đâu!

Cậu bạn tóc đen gật đầu đồng tình. Họ đã cùng đồng hành bên nhau qua không biết bao nhiêu trận chiến kịch liệt, hơn ai hết, họ hiểu rõ mức độ nguy hiểm trong lần đối mặt này. Thế nên, việc họ lo lắng cho các cô gái-đã từng đồng hành với họ trong trận duy nhất với Naga-là lẽ đương nhiên.


Trái với suy nghĩ của hai tên con trai, trong đôi mắt hai người bạn gái họ không có lấy một chút sợ hãi.

- Mình biết những khó khăn và nguy hiểm mà các cậu đã từng trải qua. Nhưng…mọi người đừng vì bọn mình mà lo lắng thêm nữa. Ít ra…hãy để bọn mình tự đứng lên trên đôi chân này chứ!-Cô gái Nga trả lời, chậm rãi. Kèm theo đó là nụ cười thật tươi, khích lệ tinh thần những người bạn mình.

Phải rồi…họ dường như quên mất rằng, trong những lần họ tham gia các trận chiến gian khổ, cô và Runo đều ở một nơi nào đó, ủng hộ họ, tiếp thêm động lực để họ không ngừng chiến đấu. Sao họ lại vô tâm mà quên đi điều này cơ chứ?

- Ừm!-Dan gật đầu-Cùng chiến đấu một lần nữa không? Các cộng sự?

Mỉm cười.

Gật đầu.

--------------------------------------------------------------


Đặt nốt bước chân cuối cùng lên lầu hai, cả bọn mới thật sự hoàn hồn. Từ lúc họ vừa bước lên, chiếc cầu thang như đang sống dậy, rung liên hồi. Nếu không vịnh chặt nhau, ắt hẳn họ đã bị hất bay xuống dưới.

Lại cái thứ kì quái gì đây?


Tiếng cười ngạo nghễ cất lên, cắt ngang dòng suy nghĩ chập chờn trong đầu từng người. Cố định thần, hướng mắt về phía cửa lớp, cậu thanh niên tóc nâu xù khẽ nghiến răng. Cái nghiến răng từ cậu đã xác định cho những người còn lại biết, đây chính là trò đùa của bọn người Abyss.

- Đến để tiêu diệt bọn ta à?-Cô gái cầm cây quyền trượng màu đỏ bước tới, nghiêng đầu, nụ cười thân thiện đầy mùi giả tạo.


Họ đứng trước mặt nhóm Dan, từng người một trong bộ tứ đều lần lượt xuất hiện dưới hình dạng khác hẳn ngày thường.

Blue-cô nàng đứng đối diện họ đây-trong bộ váy ngắn trùng màu với màn đêm, thứ nổi bật duy nhất là chiếc nơ cài, hình trái tim to đùng trên đầu cô gái.

Green, với bộ đồng phục ban sáng vẫn không thay đổi, cùng cặp móng vuốt dài mà Runo đã thấy ngay lần đầu gặp, ngồi vắt vẻo trên lan can, điệu bộ như một gã mèo hoang chính hiệu. Red đứng ngay sau cậu ta, đi qua đi lại, những bước chân lơ lửng trong không khí, mắt chăm chú nhìn mãi vào chiếc đồng hồ quả quýt trên tay, chốc chốc lại nghểnh mặt ra, rồi vuốt vuốt đôi tai dài trắng muốt trên đầu mình.


Khác với ba người còn lại, cô bé cuối cùng-Yellow-lại đứng nấp sau cánh cửa, sợ sệt đưa mắt nhìn ra ngoài, đôi đồng tử vàng sáng ngây thơ ánh lên nét buồn rầu. Có vẻ cô bé là thành viên duy nhất trong bộ tứ hoàn toàn không có ý chí chiến đấu.


- Dan!!! Coi chừng!!!!-Cô bạn tóc hai chùm hét toáng lên, trong khi hai tay cố gắng kéo cậu bạn mình lùi lại.

Mải lo quan sát, Dan không hề biết cây quyền trượng trong tay cô gái tóc nâu đang lao thẳng vào mình. Nói đúng hơn là cậu không tài nào cử động được sau khi nhìn vào đôi mắt xanh lơ, huyễn hoặc ấy.

Ngay khi khoảng cách giữa thứ vũ khí của cô nàng và đầu Dan chỉ còn vài cen-ti-mét. Blue bất chợt khựng lại.


Sau lưng cô, mái tóc đen ngắn đưa nhè nhẹ trong gió.

Siết chặt bàn tay đang cầm thanh kunai sáng loáng, cậu tì mạnh nó vào cổ cô gái, nhường chỗ cho dòng chất lỏng đỏ ngòm nhỏ giọt xuống tay. Kèm theo đó là giọng nói đầy đe dọa từ anh chàng ninja:

- Buông cây trượng xuống, nếu không cuộc sống hàng thế kỉ của cô đành phải chấm dứt tại đây.


Cô gái nhoẻn miệng cười, không một chút phản ứng.

- Thảo nào ta lại thấy thiếu mất một người. Nhưng…-nụ cười trên môi Blue được thể vẽ ra rộng hơn-…quay lưng lại với cả thảy ba kẻ địch thì thật là khinh suất đấy! Anh bạn ninja ạ~

Shun không trả lời. Cậu xoay người, đá văng cây trượng trong tay Blue xuống sân trường. Tiếng thủy tinh vỡ vang lên giòn giã trước con mắt bàng hoàng của bọn người Abyss. Hai tên còn lại, không ai bảo ai, ngay lập tức rời khỏi vị trí ban đầu, lao đến tấn công anh bạn tóc đen.


“Kééééétttt~”

Một âm thanh chói tai vang lên khi móng của Green cạ vào chiếc quạt thiếc-ở đâu thù lù xuất hiện trước mặt mình. Nhanh như cắt, cô gái tóc xanh lục vung tay, hất anh bạn lai mèo kia ra xa. Giắt nhanh chiếc quạt vào thắt lưng, cô chống tay xuống đất, lộn người lấy đà, đá thẳng một phát vào tên thứ hai.

- Xử gọn lắm Phoenix!-Dan hô hào, không thể tin được rằng mấy giây trước mặt cậu chàng còn đang tái mét trong bàng hoàng.

Biết Phoenix đã tính sổ xong hai kẻ kia, Shun buông tay. Ném trả cô gái tóc nâu về cho bọn họ. Nếu Green không nhanh tay đỡ, có lẽ cô nàng đã chụp hẳn một con ếch to tướng rồi.


- Ngươi đối xử với con gái như vậy đó hả?!!!-Blue lồm cồm bò dậy, điên tiết gào lên.

Cả ba bỗng nhiên đồng loạt hướng mắt về phía cô bé tóc vàng đang nấp sau cánh cửa. Nhận thấy ánh mắt đầy sát khí từ đồng bọn mình, Yellow ôm chặt lấy sợi dây chuyền trước ngực, hốt hoảng lùi lại. Trước tình thế đó, Red đành tiến đến, xoa đầu cô:

- Không sao đâu…

Đoạn, cậu giựt mặt đá pha lê trên sợi dây chuyền ra. Lầm rầm đọc thứ tiếng kì dị không ai có thể hiểu được. Sau lưng cậu, cặp mắt đỏ đục ngầu lóe lên.


Mây tan dần, ánh trăng soi hờ qua kẽ lá, phản chiếu sắc kim loại trên thanh lưỡi hái dài, hắt lên gương mặt người thanh niên trong bộ võ phục đen. Anh ta nhích từng bước về phía trước, chậm rãi. Ngón tay miết nhẹ lên thứ vũ khí lạnh băng…

--------------------------------------------------------------

Viết vội nên không được hay

Tem: Thanh kunai của Shun

Phong bì: Quạt thiếc của Phoenix


Chữ ký của DarkKnight

Wed Aug 15, 2012 4:05 pm#54

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2401
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chụp cái quạt. Đem về nhà phe phẩy.
Com cho cái chap mới chờ đợi mỏi mòn rục cả xương. Đùa thôi.

Tình hình căng rồi, sắp đánh với Hydra rồi. AAAAAA *hét lên phấn khích* vụ này hay à nha.
Sao đám Abyss này evil thấy cùi bắp quá vậy, Shun với Pheonix xử đẹp luôn cả ba tên nhanh gọn lẹ. Hừm. Hay là chưa xuất chiêu (bắt đầu tò mò)

Mong chap mới nhé


Chữ ký của evildevil

Thu Aug 16, 2012 10:30 pm#55
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 1904
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 16: Trò cá cược của bóng tối (Part 1)


- Dò thám xong rồi phải không?-Cô gái tóc nâu đứng dựa lưng vào bức tường gạch vô tri, giọng đầy thư thái, hệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

- Chỉ có hai trong số bọn chúng có khả năng tấn công vật lý. Trong đó đã có một đứa biết chút đỉnh phép thuật gió-Red dán mắt vào cái đồng hồ, nhún vai-Chả có gì là đáng ngại cả!

Nụ cười ma quái đồng loạt vẽ lên trên gương mặt những tên gác cổng Abyss. Trong khi hai tên con trai đứng quan sát trận hỗn chiến dưới sân trường, Blue lập tức hướng sự chú ý của cô ả đến nhóm Dan-giờ đã bị Hydra tách hoàn toàn ra khỏi Shun và Phoenix. Mỗi bước tiến của cô khiến họ lùi lại trong cẩn trọng.


Ánh xanh lơ ở đôi đồng tử nhòe đi, hòa vào sắc lục và đỏ thẫm. Cô giơ tay, đẩy nhẹ vào không khí, động tác thanh thoát, uyển chuyển như một điệu múa cổ truyền. Trong phút chốc, không gian chung quanh Dan và hai cô bạn đi cùng đột nhiên biến mất. Trường học, bàn ghế, cầu thang, cây cối…tất cả đang lơ lửng trên đầu họ như thể nơi này không hề có trọng lực. Bóng tối vô hạn kéo đến, trải dài tít tắp, chẳng biết đâu là điểm dừng.

Thừa lúc cả bọn còn đang bối rối với những gì vừa diễn ra xung quanh, màn nước mỏng từ tay cô gái tóc nâu đã vây lấy Dan, nhấc bổng cậu lên thinh không.


- ANH DANNNN!!!!!-Runo hốt hoảng. Chưa kịp hoàn hồn, chân cô bé bỗng nhiên bị vật gì đó tóm gọn.

Đưa mắt nhìn sang cô bạn tóc cam-giờ đang cố vùng vẫy để thoát khỏi cái bóng trắng đang kìm chặt lấy tay mình-đôi đồng tử xanh màu lục bảo mở to, bàng hoàng. Cả người cô bé giật bắn lên, run cầm cập. Trong cuộc đời Runo, đúng kiểu một cô nàng tomboy chính hiệu thì cô bé chả biết sợ là gì cả, nhưng…ít ai biết đến nỗi khiếp đảm lớn nhất trong lòng cô: Những thứ vật vờ, lạnh lẽo, tối tăm, vô hình dạng, thậm chí còn gây cho cô cảm giác thót tim mỗi khi có ai vô tình nhắc đến.

Nuốt nước bọt đánh ực, cô từ từ lia mắt xuống dưới chân mình…….


Đang vật vã với khối cầu nước và chút oxi còn lại trong phổi, tiếng hét thất thanh mang âm lượng ngang hàng với một đàn sư tử ấy xuyên qua màn nước, đến tai Dan.

--------------------------------------------------------------


“Xoẹt!”

Mớ tóc xanh lục nhạt sượt ngang nhát chém từ thanh lưỡi hái, rơi lả tả vào không trung. Nếu Shun không lao đến kịp lúc, có thể thứ nằm lơ lửng thay cho mớ tóc ít ỏi ấy chính là cái đầu của cô. Dù chỉ giao đấu xáp lá cà với nhau có một lần, Phoenix cũng không thể tưởng tượng nổi sức mạnh và tốc độ của anh chàng rồng bóng tối lại có thể đạt đến mức này.

Hơn nữa, cô và Shun còn phải không ngừng di chuyển, né tránh những sợi dây dài có thể tóm lấy họ bất cứ lúc nào. Chúng dai như đỉa, cắt đứt hết sợi này, sợi khác lại mọc dài ra. Ban đầu chỉ là ba, sau lại tăng lên sáu, rồi mười hai, hai mươi bốn…Hệt như truyền thuyết về loài rồng nhiều đầu của phương tây, nó mang sức mạnh hủy diệt và hồi sinh. Khi một cái đầu bị chặt, cái khác lại mọc ra thế chỗ, thậm chí số lượng đầu còn tăng lên đáng kể. Và…họ gọi con quái vật ấy bằng cái tên: Hydra.


- Tập trung đi Phoenix!-Shun vừa đỡ thanh lưỡi hái vừa nhắc nhở, giọng lạnh tanh.

Cô phượng hoàng lùi lại, nhếch môi cười-nụ cười đau đớn. Rõ ràng cô đã chuẩn bị trước tâm lí để giao đấu với Hydra bất cứ lúc nào. Nhưng…giả định thì khác xa với thực tế rất nhiều.

Tại sao? Tại sao những động tác của cô bây giờ lại kém dứt khoát hơn lần tập với Shun? Tại sao cô lại chần chừ ra tay mỗi khi mình vừa có cơ hội hạ gục anh ta? Không phải cô đang sợ Hydra đấy chứ?!

Nhắm mắt đánh liều lao vào trận chiến như con thiêu thân, từng nhát quạt của Phoenix chém xuống, va vào thứ vũ khí kim loại chan chát. Đây không phải lúc để cô suy nghĩ vẩn vơ, vì càng suy nghĩ, cô lại càng có lí do khiến mình không muốn làm tổn hại đến anh chàng tóc xanh dương đậm ngay trước mặt mình.


Từ trên cao nhìn xuống, anh chàng tai thỏ khẽ lắc đầu. Red đứng hẳn lên lan can rồi lao vào trận chiến. Ắt hẳn cậu ta cũng sốt ruột muốn sớm đặt dấu chấm hết cho cuộc chơi dây dưa này. Vừa giắt chiếc đồng hồ trở ngược vào túi áo, cậu ta chống mạnh một tay xuống đất.

Vài giây sau, mặt đất nơi giao chiến rung rinh. Từ bên dưới, từng tán cổ thụ trồi lên khỏi lớp bê-tông dày, vươn cao đến hút tầm nhìn. Trong phút chốc, cả sân trường đã bị bao phủ bởi tầng tầng lớp lớp tán cây trải dài.

Cuộc chiến nhanh chóng chuyển sang màn thi đấu tốc độ trong rừng cây. Không phủ nhận rằng điều này có lợi cho những ninja như Shun, nhưng nó lại khiến tầm quan sát của cậu bị thu hẹp đáng kể. Dòng ánh sáng yếu ớt từ mặt trăng bên trên bị các tán lá dày cản lại, không đủ soi sáng đến nơi anh chàng tóc đen đang đứng. Nếu mất tập trung, việc ngã khỏi những cái cây cao nghìn thước này là chuyện không thể tránh khỏi.


Shun bỗng nhiên thấy rùng mình, theo bản năng của một ninja, cậu lập tức rút phi tiêu, phóng về hướng thứ gì đó vừa di chuyển ngang qua. Trong ánh trăng mập mờ, cặp mắt đỏ ngầu như máu hiện lên cùng mái đầu đen bù xù:

- Chà~Nhanh tay gớm nhỉ?-Red bước những bước chân vô hình trong không trung, tay nắm gọn hai thanh phi tiêu Shun vừa phóng, cười khẩy-Nhìn xuống đi~

Trong lúc bất ngờ, Shun đã quên để ý đến cảm giác rờn rợn bên dưới. Đôi mắt hổ phách mở to, kèm theo đó là cái nghiến răng đầy tức tối. Chân cậu vướng vào đám dây leo mọc ra từ thân cây cổ thụ, càng lấy sức giằng ra, chúng càng quấn chặt hơn. Những đầu gai ghim sâu vào mạch máu, nhuốm đỏ ống quần cậu bạn ninja.

--------------------------------------------------------------


- Dan!!!

Từng giọt nước lần lượt bị đám lửa nóng làm bốc hơi. Tiếng lách tách thưa dần, phía sau đám lửa, con rồng khổng lồ màu đỏ dang rộng cánh, gầm vang. Cậu bạn tóc nâu xù-sau khi lấy lại bình tĩnh-nhảy thẳng lên vai con rồng, đôi đồng tử nâu đỏ sắc lại:

- Cứ tấn công hết sức đi, Drago! Anh không cần nương tay với cô ta đâu!


Anh gật đầu, huơ đuôi quật cô nàng tóc nâu văng ra xa, đồng thời nén hơi, phun một đợt lửa lớn. Quả cầu mang sức nóng đến nghìn độ C đang lao nhanh về phía Blue thì đột nhiên tắt ngúm. Cô gái ương ngạnh ấy đứng dậy, phủi phủi bộ váy đen tuyền của mình một cách bình thản như không. Xung quanh cô, màn chất lỏng không màu quấn lấy nhau, chảy xiết thành từng dòng, tạo thành chiếc cột nước cao đồ sộ bao bọc lấy cô gái tóc nâu bên trong.

Dan biết dùng lửa đấu với nước thật không dễ ăn gì, nhưng…

Nghĩ đến đấy, cậu quay lại nhìn hai cô bạn gái phía sau mình rồi thở phào nhẹ nhõm.

“Ít ra cũng làm nó mất tập trung để cô ấy thoát khỏi thứ kinh tởm kia…”


Sau khi đã đặt Dan xuống chung với hai cô bạn, cuộc giằng co lại tiếp tục diễn ra. Với thân hình to lớn, đáng lẽ Drago phải chiếm thế thượng phong. Tuy vậy, biết bao nhiêu cú đánh mạnh như trời giáng từ anh đều chả xi nhê gì so với cô ả gan lì đó. Nếu có thể dùng từ nào để diễn tả sự dẻo dai của cô ta, anh sẽ nghĩ ngay đến Zombie-một loại ma quỷ mà Dan từng kể cho anh nghe lúc còn sống chung tại Trái Đất. Chúng dai dẳng đến độ, dù đã nát thây vẫn có thể đứng dậy mà tiếp tục tiến về phía trước.

Kì lạ hơn nữa, ngay cả khi Drago xài đến tuyệt chiêu tối thượng của anh, cô nàng vẫn không hề hấn gì, có chăng chỉ là vài vết cháy xém nho nhỏ.


Blue giơ một ngón tay lên cao, sau đó phẩy nhẹ bàn tay còn lại một cách nhẹ nhàng, uyển chuyển. Dòng nước xung quanh cô lao đến, vây quanh người Drago. Áp lực vô hình phát ra từ nó khiến anh mất thăng bằng, giật lùi về phía sau.

Trong lúc tập trung cản trở thân hình to lớn của tên rồng khổng lồ, đôi mắt xanh lơ mở to lúc vừa trông thấy tà áo khoác đỏ lao nhanh về phía mình. Blue vội buông tay, chậm hơn vài giây trước khi bị cậu ta gạt mạnh chân, bật ngửa về phía sau. Bằng hết sức của mình, Dan ghìm chặt tay cô gái tóc nâu, ngăn không cho cô ả tiếp tục sử dụng ma pháp. Đoạn cậu quay lại, la lớn:

- Drago, móng của anh!!!! Dùng móng vuốt của anh có lẽ sẽ hạ được cô ta.


Khẽ rùng mình, Blue cố giằng tay ra khỏi anh chàng tóc nâu.

“Roẹt!”

Tiếng kêu đau đớn vang lên, kèm theo đó là dòng máu đỏ thẫm tuôn ra xối xả. Thân hình anh chàng rồng to lớn gục xuống, thứ chất lỏng dậy mùi ấy vẫn không ngừng chảy ra ào ạt từ hốc mắt trái. Dưới chân Drago, kẻ vừa tấn công anh nhoẻn miệng cười đắc chí, gương mặt bê bết toàn máu là máu được che bởi mái tóc nâu sáng lòa xòa.

--------------------------------------------------------------


Chữ ký của DarkKnight

Fri Aug 17, 2012 9:06 am#56

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2401
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Coi xong chap này bắt đầu ngồi đau tim. Người đã làm cho Drago bị thương là Alice hả? Đoán mò thôi nhé. Vì có tóc nâu sáng mà. Phoenix đã chuẩn bị bộc lộ cảm xúc cho Hydra rồi nhỉ, chỉ chuẩn bị thôi.

Mong chap mới


Chữ ký của evildevil

Fri Aug 17, 2012 10:00 pm#57

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1751
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Em xin lỗi vì tới bây giờ mới com được...

Tại em mới lục ra cái fic này...

Mà chap này hay thiệt...

Kết cái fic này luôn quá...

Em chờ chap mới...

P/s: Xí tem...


Chữ ký của Yuki Watanabe





Wed Aug 22, 2012 2:56 pm#58
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 1904
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 16: Trò cá cược của bóng tối (Part 2)


Âm thanh của từng tiếng bước chân nặng nề vang đều trong căn phòng im ắng. Mây tan dần, ánh trăng le lói rọi qua từng tấm kính trên khung cửa sổ, dán chặt những cái bóng mang hình thù kì dị lên phía bên kia bức tường. Một lỗ hổng hiện ra ngay trước tấm bảng lớn ở bục giảng, phía bên kia của nó tồn tại một quầng ánh sáng không định hình, cứ vài giây lại bắt đầu dao động về nhiều hướng khác nhau, khi tỏa ra, khi thu hẹp lại. (Ơ hơ…giống tả trùng biến hình ấy nhỉ?-_-)


Liên tiếp từng tiếng lịch bịch như bao gạo rớt vang lên. Cậu thanh niên mái tóc đen dựng nằm lơ lửng trong không trung, một tay chống lên má, tay kia chỉ trỏ vào đám người bất tỉnh trên nền nhà, miệng lầm bầm như tên bệnh tự kỉ lâu năm. Kế bên cậu, tên con trai có mái tóc nâu sáng lườm lườm. Đợi đến khi cơn tự kỉ của Red chấm dứt, cậu mới lên giọng hối thúc:

- Xử chúng nhanh đi! Nguồn năng lượng của Abyss không đợi được lâu đâu!


Anh bạn thỏ gật đầu, búng tay ra hiệu cho cậu thanh niên tóc xanh dương đậm. Thanh lưỡi hái sắc nhọn giơ cao rồi vụt xuống. Trong tích tắc, một luồng sáng vàng quấn chặt lấy tay Hydra, ngăn không cho mũi nhọn của lưỡi hái chạm vào cổ cô bạn tóc cam.

- Yellow! Em làm gì vậy?!-Red quay về phía cánh cửa khép hờ, tức tối.


Rời khỏi chỗ ẩn nấp ban đầu, Yellow vội chạy đến, ngồi thụp xuống bên cạnh Alice. Mái tóc vàng của cô bé rũ xuống, phủ lên ngực cô bạn người Nga. Đôi bàn tay bé nhỏ ấy nắm chặt lấy tay cô gái. Đưa mắt nhìn cô bạn tóc cam một lát, Yellow lại ngước lên, mặt đối mặt với Red:

- Anh định giết họ thật sao? Không phải họ là những người đầu tiên xem chúng ta là bạn ư?

- Những người mang ý định thủ tiêu chúng ta mà là bạn á?!!!-Cậu thanh niên tóc đen bức xúc.


Đôi đồng tử vàng nâu của cô bé bất giác nhòe đi bởi…một thứ gì đó là lạ đang không ngừng tuôn trào nơi khóe mắt. Nó tạo cho Yellow cảm giác cay xè đến khó chịu.

Đã bao lâu rồi…bao lâu rồi…kể từ cái ngày cái cảm giác này biến mất.

Nó lâu đến nỗi cô bé còn không biết tên của hiện tượng “nước chảy ra từ mắt” này.

Tại sao?

Tại sao lại như thế?

--------------------------------------------------------------


Gió nổi lên nhè nhẹ, thổi tung mái tóc vàng cột cao của một cô bé. Đứng trên lầu nhìn xuống sân trường, cô thở dài, tay mân mê nghịch thứ đồ chơi tí hon trên tay. Một con gấu bằng vải nhỏ xíu, bên trong nhồi vài miếng bông gòn cho phình lên.

Nhìn vào bốn chân, bên to bên nhỏ và cái bụng to kềnh của nó cũng đủ biết…người làm ra nó không được khéo tay cho lắm.

Khẽ ấn nhẹ vào cái mũi đo đỏ được thêu nổi của nó, cô bé mỉm cười.


- Dễ thương quá! Bạn làm nó hả?

Giật mình quay lại, Yellow nở nụ cười tươi khi nhận ra cô bạn tóc cam. Từ khi biết về Abyss, tối nào Alice cũng đến đây trò chuyện với cô bé, làm bạn với cô. Tất nhiên, cô bé phải giữ kín chuyện này với ba người còn lại. Do phải chịu quá nhiều tổn thương, họ đã hoàn toàn mất lòng tin vào con người, cô cũng không muốn gợi lại nỗi đau ấy nữa.

Bần thần hồi lâu, Yellow tủm tỉm cười, giơ cao con gấu như muốn đặt nó vào chiếc đĩa bạc vắt vẻo trên bầu trời cao. Giọng cô bé đầy tự hào:

- Mẹ làm nó tặng mình nhân ngày sinh nhật đấy!


Rồi…đôi mắt ngây thơ ấy ngơ ra, sáo rỗng. Tuy còn nhớ đó là do mẹ làm, nhưng hình ảnh người phụ nữ hiền từ ấy trong cô bé đã phai nhạt dần theo năm tháng. Thậm chí, cô còn không nhớ dáng người mẹ mình như thế nào, nước da, mái tóc ra sao…Ngay đến đôi mắt bà…cô còn không nhớ được.

Đau thật…


Dường như nhận ra niềm đau ẩn sâu trong đôi đồng tử vàng nâu đó, Alice bỗng thấy chạnh lòng. Cô vòng hai tay ra sau, gỡ nhanh sợi dây chuyền đang đeo trên người mình xuống. Sau khi tháo mặt đá đính trên nó ra, cô bắt đầu hỏi mượn con gấu bông cùng kim chỉ.

Phải! Cô bạn tóc cam ấy đã khéo léo xỏ con gấu kia vào sợi dây chuyền. Đoạn, cô quàng tay, đeo nó lên cổ cô bé tóc vàng một cách cẩn thận.

- Con gấu này là một vật rất quý với bạn đúng không? Vậy hãy gìn giữ nó thật kĩ nhé! Dù không nhớ được mặt người đã sinh ra mình…ít nhất nó cũng gợi cho bạn nhớ về người ấy. Như thế là quá đủ rồi…


Yellow còn nhớ mãi nụ cười của cô gái Nga khi đó. Cho dù là bóng tối, cô ấy giống như bầu trời đêm hôm nay. Thật dịu dàng, bình yên. Một màn đêm tĩnh lặng nhẹ nhàng bao phủ lên mọi vật. Không u ám, không ghê rợn như những gì con người thường hay nghĩ về nó. Alice có biết đâu, nụ cười ấy của cô đã vô tình gợi lên trong trí nhớ non nớt của cô bé tóc vàng đối diện mình một thứ gì đó thân thuộc.

Yellow khẽ gật đầu. Ít ra…cô bé cũng đã nhớ được điều gì đó về mẹ mình, và…đó là nụ cười của bà.


--------------------------------------------------------------


Càng nhớ lại, Yellow lại càng nắm chặt tay cô bạn tóc cam hơn. Có cái gì đó không ngừng thôi thúc cô phải bảo vệ Alice, bảo vệ hình ảnh duy nhất giúp cô bé nhớ về mẹ mình, và hơn thế nữa…cô không hề muốn chứng kiến bất kì sinh mạng nào bị Red và hai người còn lại dâng nộp cho Abyss nữa.

Không muốn, hoàn toàn không muốn.


Nhìn thấy gương mặt đầm đìa nước mắt của cô bé tóc vàng, Red sững người. Từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên cậu trông thấy Yellow đau khổ đến vậy. Đôi mắt đỏ tinh quái chùn xuống, đầy tội lỗi.

- Yellow! Tránh ra đi!-Green ra lệnh, giọng nói đầy cương quyết. Anh thừa biết cậu bạn tóc đen của mình không hề có ý muốn làm hại đến cô bé….nhưng anh là ngoại lệ.

Trái với suy nghĩ của cậu bạn lớp trưởng, cô bé nhỏ nhắn luôn ngoan ngoãn thường ngày ấy lại lắc đầu chống đối. Xung quanh Yellow, một hàng rào chắn mang khối lượng điện cực cao được dựng lên, bao bọc lấy cô bé cùng những người bạn trong nhóm Brawlers-giờ đang nằm bất tỉnh trên sàn nhà, lực từ trường chung quanh nó đủ mạnh để đẩy bật ba Guardian còn lại văng vào tường.


Luôn im lặng…không có nghĩa là không phản đối…

Luôn im lặng…không có nghĩa là đồng tình…

Một người luôn im lặng…không có nghĩa là họ sẽ ngồi đó cam chịu bị người khác áp đặt lên mình…

Khi sức chịu đựng đã đạt tới giới hạn…mọi thứ sẽ nổ tung…trong khoảnh khắc…


Biết chắc rằng không còn kiểm soát được mình nữa, Yellow kịp đặt Alice xuống trước khi ôm chặt đầu, hét lên những âm thanh vô nghĩa. Những xác chết không đầu nằm rải rác chung quanh gợi cho cô nhớ lại…


Cảnh tượng giết chóc hiện về…với hình ảnh dòng chất lỏng đỏ ngầu bắn ra tung tóe sau cú chém ngọt xớt trên tay ba Guardian.

Những chiếc đầu còn chưa đứt lìa, lặt lẹo bám víu lấy chút biểu bì nơi cổ, nỗi sợ hãi đến kinh hoàng còn in rõ trên gương mặt các nạn nhân.


Đằng sau họ, những chiếc đầu khác nằm lăn lóc với hai hốc mắt sâu hoắm, trống trải. Những con ngươi lăn tròn, lăn tròn trên nền nhà. Dưới bàn chân tàn nhẫn của cô gái tóc nâu, chúng bị đạp đến bẹp dí, nước trong quả cầu sinh học ấy bị dồn nén về một bên, màng vỡ, thứ chất lỏng không định hình văng ra bốn phía, vấy lên gương mặt cô bé tóc vàng ngây thơ đang run lên bần bật phía sau cánh cửa lớn.


“Lại đây chơi đi Yellow~ Vui lắm~”

--------------------------------------------------------------


- K-Không đâu… KHÔNGGGGGGG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Dường như nỗi sợ hãi đã dần đánh thức sức mạnh tiềm tàng bên trong cô gái nhỏ bé. Lau nhanh gương mặt còn đang đầm đìa bởi nước mắt, Yellow hướng đôi đồng tử vàng nâu của mình về ba Guardian đối diện. Uất hận. Cô vung tay, tạo thành một nhát chém mạnh vào không khí. Máu bắn ra, tung tóe.


Trong giây phút mất hết tự chủ, cô bé bỗng thấy có gì đó ấm áp bao bọc lấy người mình. Gió bên ngoài lại thổi, nhè nhẹ đùa nghịch lên mái tóc cam bồng bềnh.

- Ổn rồi Yellow…Ổn rồi…-Alice lên tiếng, giọng thều thào vì kiệt sức.

Cố mở mắt ra để nhìn vào gương mặt ngây thơ của cô bé tóc vàng, Alice mỉm cười. Nụ cười dịu dàng và ấm áp như hàng ngàn đóa anh đào rực nở trong đêm tối. Cô đẩy Yellow ngả vào lòng mình, vuốt nhẹ mớ tóc vàng óng-đã rối tung từ lúc nào, làm dịu đi nỗi sợ hãi đang chực trào trong tâm hồn cô bé.


“Vụt!”

Thanh lưỡi hái sượt ngang người hai cô gái, cắm vào chân Alice rồi lại rút ra thật nhanh.

- Tốt lắm, Hydra! Lấy đầu con nhóc đó nữa là đủ số lượng cần giao nộp rồi…-Blue bật cười, khoái trá.


Cả người cô gái tóc cam run cầm cập. Cắn chặt môi đến bật máu, Alice cố gắng kìm lại. Hơn bao giờ hết, nỗi sợ cái chết cận kề khiến cô không còn nghĩ gì đến đôi chân đáng thương đang rướm máu của mình nữa.

Thứ vũ khí của thần chết ấy lao như xé gió trong không khí, nhằm thẳng vào cô gái tóc cam bên dưới.


“Phập!”

Máu bắn ra, vương vãi trên gương mặt trắng trẻo, ngây thơ. Đôi đồng tử chocolate mở to. Người thanh niên tóc đen ấy đột ngột xuất hiện, đỡ lấy nhát chém tử thần thay cho cô. Thanh kunai nhỏ bé trong tay cậu không chịu nổi lực từ thứ vũ khí kim loại. Nó tiếp tục đường đi của mình, đâm xuyên qua cánh tay trái cậu bạn ninja.

Nhận ra mình tấn công nhầm địa chỉ, Hydra giựt mạnh thanh lưỡi hái quay trở lại. Nhưng…chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Shun phải gào lên trong đau đớn. Cậu nghiến răng, khuỵu xuống, một tay ôm lấy chỗ vết thương trong khi máu còn đang chảy ra không ngừng.

--------------------------------------------------------------
Tem: Con gấu bông nhỏ trong chap
Phong bì: Con ngươi bị Blue đạp -_-


Chữ ký của DarkKnight

Wed Aug 22, 2012 5:28 pm#59
avatar
Haruko_Alice
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 71
BKGC BKGC : 3032
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : thiên đường và địa ngục
Stt : đừng bao giờ buồn, cũng đừng bao giờ khóc vì...bạn...có thể...sẽ không biết rằng....có ai đó rất yêu nụ cười của bạn!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Tem chap mới của nee...Gấu bông nhỏ xinh, *ôm ấp* ta phải nhờ Alice-hime xâu vô cái dây chuyền mới được...
Nee viết hay quớ~
Tình tiết sống động hệt như phim 5D. Vừa mới quay trở lại 4rum, đc đọc fic nee đúng là sướng cả mắt~
Haru thích bé Yellow.....
Vậy đoạn cuối Shun ra đỡ đòn cho Alice-san sao? Ôi~ Lãng mạn quớ~
Mong chap sau của nee.........
p/s: Mà nick zing của nee là j vậy?


Chữ ký của Haruko_Alice



Con người sinh ra không phải để tìm một người hoàn hảo rồi yêu....mà là học cách yêu những người không hoàn hảo....

Wed Aug 22, 2012 5:35 pm#60

avatar
Yuki Watanabe
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 854
BKGC BKGC : 1751
Điểm đóng góp : 5
Đến từ : AKB48
Stt : Smile Smile Smile! Yuki Daisuki Smiles!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Em xí phong bì...*bỏ vô hũ nhựa**bỏ đèn led vào luôn cho đẹp*
Chap này hay quá...
Trong fic này anh Shun có cảm tình với chị Alice-chan hơn nhỉ?
Anh hùng cứu mĩ nhân cơ mờ...
Có vẻ như trong vòng vài ngày mà Alice và Yellow đã thân nhau quá rồi nhỉ?
Còn sẵn sàng cứu Alice-chan cơ đấy...
Tự giết đồng đội để cứu lấy Alice-chan đấy...
Thui, em chờ chap mới neh~


Chữ ký của Yuki Watanabe





Wed Aug 22, 2012 5:57 pm#61

avatar
Mizu Lucifer
VIP Mem

Pet
:: Hồng thánh dượcGo go, Miku!
::
Bình MáuSenbon Sakura
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 6269
BKGC BKGC : 9020
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Thế giới của nước
Stt : Trong cái thể giới giả tạo thế này, tôi biết tin ai bây giờ ~~~~~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

em com cho nee nha ~ dạo này có đọc mà chả com j` cả, hơi tội lỗi ~

Blue của em, Yellow của em *mếu*~ Blue ác độc wá, hình tượng của em bị sụp đổ ah~ *khóc*~

Yellow thì tội nghiệp wá ah~ ko có kí ức về mẹ lại còn 1 mình đấu vs 3 người dc coi là người thân duy nhất nữa ~

nội thấy việc 3 vs 1 là thấy khó khăn rồi ah~

khúc cuối hấp dẫn nha ~ i like it XD~

mong chap mới của nee nha ~ em ko mún 3 người kia ác nữa T_______T~

p/s: thêm char Pok đi nee XD~


Chữ ký của Mizu Lucifer


Thu Aug 23, 2012 8:47 am#62

avatar
evildevil
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 550
BKGC BKGC : 2401
Điểm đóng góp : 21
Đến từ : Mountain of Faith
Stt : Because everything changes, anything can be seen.

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Xí hụt. Dan với Runo đâu??? Chết rồi hả? Pheonix biến đâu rồi? Nói chung là 3 người còn lại đâu hết rồi???

Shun đỡ đòn thay cho Alice. Chậc chậc. Lãng mạn gớm. Xem mạng sống của người ta yêu thương hơn cả ta cơ đấy. Chà, thử tưởng tượng không biết nếu người đó không phải là Shun mà là Pheonix, và lưỡi hái không cắm vô tay mà cắm vô tim thì sao nhỉ?. Hydra mà tỉnh ra thì hối cả đời luôn. *cười gian không thể tả* (cái này không phải là đểu mà là ác độc)

Thôi, tán nhảm thế đủ rồi, mong chap.


Chữ ký của evildevil

Sun Sep 02, 2012 2:14 pm#63
avatar
DarkKnight
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 45
BKGC BKGC : 1904
Điểm đóng góp : 5
Stt : Đừng hỏi tôi là ai

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chap 16: Trò cá cược của bóng tối (Part 3)



Đặt một nước đi quan trọng lên bàn cờ

và tự hỏi

đến bao giờ

trò chơi này…sẽ kết thúc?


Tiếng hét thất thanh của cô gái Nga như làm chấn động cả một góc trường, Alice bật dậy đỡ lấy cậu thanh niên tóc đen đang đứng ngay trước mặt mình-người sắp phải ngã xuống vì mất thăng bằng. Đôi mắt nâu ngây thơ mở to, bàng hoàng.



Nhìn Shun nằm đó, bất động trong lòng cô, sắc mặt tái nhợt đi do mất quá nhiều máu, cô đâm ra lo lắng. Tim cô gái tóc cam như thể vừa bị ai đó bóp nghẹt. Đau còn hơn muối xát. Nếu so cảm giác này với lúc ông nội cô qua đời, nó chắc có lẽ còn đau hơn gấp trăm, gấp ngàn lần. Những người quan trọng nhất đối với cô đang lần lượt ngã xuống, lần lượt ra đi, đi xa khỏi nơi đang có sự tồn tại của cô.



Khẽ cúi người xuống, ôm chặt lấy cậu thanh niên tóc đen, đôi vai Alice run bần bật…và rồi…cô khóc nấc lên. Dòng nước mắt đã cạn khô được thay thế bằng thứ chất lỏng đỏ thẫm. Nó rát hơn, nhói hơn nước mắt rất nhiều, vẽ một đường đau thương chạy dọc theo gò má, rơi xuống mặt người thanh niên đang dựa vào lòng cô. Phải chăng nó chính là bằng chứng cho những nỗi đau mà cô đang phải chịu đựng?

Lệ…máu…



Tiếng vũ khí buông xuống, gõ liên hồi vào sàn nhà lạnh lẽo. Anh chàng mang mái tóc xanh dương đậm đứng đó, đôi mắt đỏ trơ ra, ráo hoảnh. Nực cười thật! Một con rối dưới sự điều khiển của người khác mà cũng có giây phút này sao? Hay anh chính là hình ảnh của con robot đang ngỡ ngàng trước thứ gọi là… “trái tim” của con người? Nhìn người con gái đang khóc nấc trước mặt mình, bỗng dưng anh lại cảm thấy đau. Vì sao vậy chứ?



- Ngươi bị gì vậy hả?! Kết liễu chúng nhanh đi!!!-Giọng cô nàng tóc nâu vang lên, thúc giục. Nếu không phải ba người bọn họ đang bị tê liệt sau cú tấn công bất ngờ của Yellow, có lẽ họ đã nhận phần xử tử nhóm Brawlers từ lâu…

Không đợi Hydra kịp phản ứng, Green chộp lấy sợi dây chuyền pha lê, đưa lên miệng, lầm rầm đọc thứ tiếng gì đó. Đôi mắt đỏ của Hydra ngay lập tức có phản ứng. Nó sáng lên, đậm mùi băng giá. Anh cúi xuống nhặt lấy thanh lưỡi hái, giơ cao.



Bên ngoài, sấm chớp xé ngang bầu trời, in hằn bóng người đang giơ cao thanh lưỡi hái dài ngoằng-hình ảnh muôn thuở tượng trưng cho sự kết thúc của một con người.

Trong khoảnh khắc sống còn ấy, đôi mắt hổ phách tưởng chừng đã nhắm chặt đột ngột mở ra. Tay cậu nắm chặt lấy một thứ gì đó, đưa lên trước tầm mắt người thanh niên tóc xanh dương đậm. Một mặt dây chuyền thạch anh tím, được khắc thành hình loài bướm đêm, khung viền ngoài bằng bạc được uốn cong tỉ mỉ, vừa khớp.



--------------------------------------------------------------



- Tono-sama, người đang làm gì vậy?-Con rồng màu xanh dương đậm to kềnh ngước lên, đôi mắt đỏ của nó dán chặt vào người thanh niên tóc vàng dựng ngồi đối diện.

Masquerade-cầm trong tay mẩu đá thạch anh-đang ngồi đẽo gọt nó trong phong thái hết sức nhàn nhã. Những động tác nhàm chán cứ lặp đi lặp lại mãi…Cho đến khi mẩu đá kia thành hình. Hydra nằm quan sát chủ nhân mình một lúc lâu, ba cái đuôi dài to tướng phẩy qua lại để giết thời gian.

- Hydra! Ồn quá!-Masquerade gắt.

Anh chàng rồng chỉ ậm ờ rồi ngồi dậy, vươn ba cái đầu về trước để nhìn cho rõ.

- Chỗ này còn thừa…-Anh nói trong khi đưa móng vuốt về phía mẩu đá, đẽo một phát ngọt xớt.

- Ừm! Giờ nhìn được hơn rồi!-Người thanh niên tóc vàng nhếch miệng cười.

Hydra không hề hỏi tại sao chủ nhân mình lại tốn thời gian làm một thứ như vậy. Anh hiểu, người được nhận nó chắc chắn là cô gái mang vẻ đẹp dịu dàng kia-cho dù vẻ đẹp ấy nằm ẩn sâu trong bóng tối-người được định sẽ là chủ nhân thứ hai của anh.


Ngay từ lúc Masquerade và anh chàng rồng bóng tối nghe được lời thỉnh cầu của Dan, của Alice trong màn đêm thăm thẳm. Người thanh niên tóc vàng ấy đã định trước được rằng: sớm muộn gì mình cũng phải trao trả Hydra về cho chủ nhân đính thực của anh ta.


Nếu ngày đó Alice không phải hứng chịu ánh sáng từ Silent Core.

Nếu ngày đó anh không nhảy vào cướp Hydra trước khi anh ta có cơ hội gặp cô ấy.

Nếu những chuyện đó không xảy ra…chắc rằng…mọi thứ bây giờ đã khác…Và ngay chính Hydra cũng không cảm thấy vướng bận bởi những tội lỗi mình gây ra.


- Tôi…rốt cuộc vẫn không thể làm được những gì tôi đã hứa với anh.

Masquerade nhoẻn miệng cười, nụ cười chua chát. Bóng người sau lưng anh cúi xuống, chậm rãi nhặt mẩu đá thạch anh lên, miết nhẹ ngón tay mình lên nó. Đoạn, hắn lẳng lặng đặt mẩu đá về chỗ cũ rồi quay đi.

- Anh đã làm đúng như lời hứa rồi đó thôi…Giờ tôi có thể an tâm ra đi rồi!

Cái bóng ấy lững thững bước từng bước dài, cả người hắn tan dần thành hàng triệu hạt bụi nhỏ, lấp lánh.

“Sớm muộn gì tôi cũng sẽ tới nơi anh đã tới thôi…”-Masquerade nhếch miệng, nhặt mẩu đá, ném qua cho Hydra.


Đưa tay chụp một cách nhẹ nhàng, Hydra nheo mắt nhìn chủ nhân mình một cách dò xét.

- Ngươi hiểu ta muốn gì mà.

- Wakarimasita, tono-sama!


--------------------------------------------------------------



Thanh lưỡi hái dài tan dần trong tay người thanh niên tóc xanh dương đậm. Anh phủ phục xuống bên cạnh Alice, mắt vẫn không rời mẩu đá thạch anh lấy một giây.

- Hydra…-Shun thều thào, giọng cậu nghe như đứt đoạn ra từng khúc. Nếu không phải thứ thực vật chết tiệt của Red đang tiến dần đến động mạch chủ trong tim, cậu đã không phải khổ sở như vầy-…anh…nhớ thứ này chứ…?

--------------------------------------------------------------



- Khoan đi đã, Shun!

Cậu thanh niên tóc đen giật mình quay lại. Cái bóng trong bộ võ phục đen tiến đến, mái tóc xanh dương nhạt hiện lên dưới bóng trăng, phất phơ trong gió. Hydra cúi xuống, nhẹ nhàng đặt môi lên trán cô gái tóc cam-giờ đang nằm gọn trong vòng tay Shun.

- Sao khi nãy Alice gọi mà anh không thèm quay lại?!-Shun gầm gừ, nét bình tĩnh dường như không còn giữ được trên gương mặt cậu nữa.

Im lặng.

Tất cả những gì cậu thanh niên tóc đen nhận được chỉ là một cái lắc đầu. Thật lặng lẽ. Thật buồn.

Hổ phách đối diện với hồng ngọc.

Giận dữ đối diện với buồn rầu.




Đứng chết trân như tượng đá, mãi một lúc sau, Hydra mới lôi trong túi ra mẩu đá thạch anh tím được khắc thành hình một con bướm. Dưới bóng trăng, mẩu đá phản chiếu lên ánh sáng dìu dịu, nhẹ nhàng. Anh chìa nó ra trước mặt anh chàng ninja, lên tiếng:

- Đây là thứ tôi được tono-sama trao nhiệm vụ phải đưa bằng được nó cho ojou-sama. Nhưng tôi xin anh hãy tạm giữ lấy nó. Vì…nó là chìa khóa quan trọng có thể đánh thức tôi từ trong bóng tối.

Đôi mắt hổ phách sắc lạnh mở to. Chỉ vài phút sau đó, Shun được nghe Hydra kể lại chi tiết về kế hoạch của anh, không sót một chữ.

- Anh nghĩ sao?-Hydra hỏi, giọng sắc lại một cách đột ngột-Tham gia với tôi chứ?


Nét do dự thoáng qua, Shun cúi xuống, đưa mắt nhìn người con gái tóc cam đang nằm yên bình trong vòng tay mình. Đoạn, cậu ngước lên, nhận mẩu đá từ tay Hydra, cho vào túi.


--------------------------------------------------------------



“RẦM!!!”

Tiếng sấm nổi lên, ánh chớp sáng lòa hắt vào căn phòng tối tọa lạc ở cuối dãy lầu hai. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nó soi rõ mái tóc xanh lục nhạt bồng bềnh của cô gái-người đang vòng tay ôm chặt lấy cậu thanh niên trong bộ võ phục đen.

- Làm ơn...-Phoenix lên tiếng, chất giọng mệt mỏi như muốn nhạt vào trong tiếng mưa-Hãy trở lại như xưa đi…Hy..

Tên anh, cô còn chưa kịp thốt ra thì nó đã trôi ngược lại vào trong cuống họng. Cô đuối sức, ngã gục xuống, đầu tựa lên gối anh chàng tóc xanh dương.



Trong thời điểm đó, tiếng bùa chú lầm rầm của Green càng lúc càng rõ hơn.

Quá choáng váng với những gì xảy ra quanh mình, Hydra ôm đầu, hét vang những âm thanh khản đặc, vô nghĩa. Âm thanh đau thương, át cả tiếng mưa, tiếng sấm bên ngoài.



Hình ảnh những giọt lệ máu trên gương mặt ngây thơ của cô gái tóc cam; mặt dây chuyền thạch anh tím, gợi lờ mờ trong trí anh nét buồn của anh chàng thanh niên với chiếc mặt nạ thủy tinh; hơi ấm từ đôi vai nhỏ bé từ người con gái của gió…

Tất cả, tất cả những thứ ấy như từng nhát búa, giáng mạnh xuống đầu anh. Nhói. Buốt.

Mưa vẫn rơi, càng ngày càng nặng hạt.



Anh loạng choạng đứng dậy, hướng đôi mắt màu hồng ngọc sáo rỗng về phía đám người Abyss, đợi lệnh.

Blue-như không thể chờ thêm một phút giây nào nữa-giựt nhanh mặt đá pha lê trong tay Green:

- Xử hết bọn chúng đi!



Người thanh niên tóc xanh dương sậm gật đầu, ba sợi dây dài trong bộ võ phục vươn cao, phần kim loại sắc nhọn đính nơi mỗi đầu tỏa ra hơi lạnh chết người.

“Xoẹt!”

Trong tích tắc, mảnh pha lê trong tay cô ả tóc nâu bị cắt làm đôi, vết cắt ngọt, để lại một đường thẳng băng. Trước con mắt bàng hoàng của bọn người Abyss, chàng rồng bóng tối nhoẻn miệng cười, trong khi hai sợi dây còn lại đã sớm loại bỏ đám thực vật kí sinh ở chân chàng ninja.

- Có vẻ như kế hoạch của chúng ta thành công rồi nhỉ?-Shun nhếch môi.

--------------------------------------------------------------

Tem: Mặt dây chuyền hình con bướm mà Mas làm cho Alice
Phong bì: Mảnh pha lê điều khiển Hydra (đã bị đứt đôi)


Chữ ký của DarkKnight

Sun Sep 02, 2012 2:38 pm#64
avatar
Haruko_Alice
Bakugan Crazy Fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 71
BKGC BKGC : 3032
Điểm đóng góp : 6
Đến từ : thiên đường và địa ngục
Stt : đừng bao giờ buồn, cũng đừng bao giờ khóc vì...bạn...có thể...sẽ không biết rằng....có ai đó rất yêu nụ cười của bạn!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Tem chap mới~ Cầ sợi dây chuyền đeo vào cổ~
A~ Mas-chan khéo tay thiệt đó....
Chap mới hay quá đó nee, cũng may em kịp đề phòng để cuỗm tem~
Cũng may Hydra đã có chuẩn bị trước nếu ko chắc mọi ng về chầu diêm vương hết....
Mong chap sau của nee...


Chữ ký của Haruko_Alice



Con người sinh ra không phải để tìm một người hoàn hảo rồi yêu....mà là học cách yêu những người không hoàn hảo....

Mon Sep 03, 2012 6:30 pm#65
avatar
Tanimura_Miho
Bakugan fan

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 53
BKGC BKGC : 1807
Điểm đóng góp : 2
Đến từ : Màn đêm của Tokyo
Stt : AKB48'Fan.Not SONE!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Xí phong bì *chuồn lẹ*. Mất hết 3 tiếng để đọc xong fic của nee,nee viết hay lắm á~ Em mong chap mới.


Chữ ký của Tanimura_Miho


Sun Nov 25, 2012 7:54 pm#66

avatar
Sariyo_miame
Bakugan Legendary

Pet
::
::
ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 909
BKGC BKGC : 3068
Điểm đóng góp : 9
Đến từ : Thế giới không có lòng tin
Stt : Bình thường tôi ngoan lắm mà so anh nỡ bảo tôi hư :'(

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Lỡ tem và phong bì rồi xui quá nyan ~ nhưng không sao miễn là có chap đọc là được rồi
Chap hay lắm nè rất ủng hộ khi trong fic có nhân vật của pokemon special *cười*
dù có hay không thì cũng rất là ủng hộ nha xin chờ chap mới nhé


Chữ ký của Sariyo_miame




Quà Val từ Kumi-nii~~~:
 

Design~~~:
 

Sun Jun 16, 2013 2:42 pm#67
avatar
Princess_Yuki
Mod

ĐCC :
0 / 1000 / 100

Bài gửi Bài gửi : 1357
BKGC BKGC : 1664
Điểm đóng góp : 10
Đến từ : Nơi nào đó trên trái đất này thôi...
Stt : ...

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
Xem lý lịch thành viên

Chị Dark Knight ơi, nếu được cho em xin cái tem chap 15 được không ạ??? Thanh kunai của Shun-nii-sama ấy ạ. Nếu không được thì cũng chẳng sao đâu ạ , đằng nào cũng lâu quá rồi. Cảm ơn chị ạ!!!


Chữ ký của Princess_Yuki

★ ~ B-set by Kumi ~ ★



~*+*+*oOo*+*+*~

Chân tình vời vợi như đồng cỏ
Chẳng ngại chi mưa gió dạn dày
Trời quang mây tạnh có ngày
Nắng soi muôn dặm sum vầy hai ta


Chân tình như mai hoa nở rộ
Băng giá kia cũng khó dập vùi
Dù bao lạnh lẽo chìm trôi,
Hoa thời vẫn nở xuân thời vẫn sang.

Tuyết xoáy lại mênh mang gió bấc
Cành hàn mai cô độc giữa trời
Tỏa hương chỉ bởi một người
Yêu không tiếc hận tình người trong tim.


Một là đừng gặp gỡ, để khỏi phải mến yêu
Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều…

#68
Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất


Chữ ký của Sponsored content

[Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 3 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MB Forum :: Ngoài lề Bakugan :: Fiction :: BakuganFic-